XUNG QUANH CUỘC NỘI CHIẾN VỀ HUỲNH QUỐC HUY.

Gần đây tôi cũng có theo dõi cuộc nội chiến dân chủ xung quanh vấn đề tị nạn chính trị của một số nhân vật đấu tranh live stream trong nước rồi ra nước ngoài , cụ thể là sang Thái Lan , Na uy. Nghi ngờ của một số người cho họ là con buôn chính trị, dùng đấu tranh để tìm cách định cư ở nước ngoài cho ấm tấm thân. Tôi thì không nghĩ như thế nhưng cũng thông cảm cho một số người có cách nghĩ này , trong đó có cả những người Việt ở hải ngoại.
Nếu theo cách nghĩ này thì trong lịch sử dân tộc ta cụ Phan Bội Châu là người đáng lên án nhất. Vì cụ bỏ đồng bào ra đi năm 1905 ,, sau khi sang tị nạn ở đảo Lưu Cầu còn "lai chim" à quên xin lỗi lấy máu viết "Hải ngoại huyết thư", Lưu Cầu huyết lệ tâm thư" về cho dân Việt nam coi chơi để kiếm vé "tị nạn chính trị" ?Và chúng ta giải thích làm sao khi Trung Quốc tiến công vào Tây Tạng cả một chính phủ của Đức Dala Latma phải ra nước ngoài để sống lưu vong?
Thế chiến thứ II đã chứng kiến một số chính phủ lưu vong được thành lập và hoạt động phần lớn tại Âu châu. Trong số đó phải kể đến Pháp, Hòa Lan, Ba Lan, Tiệp Khắc, Na Uy, Luxemburg, Yugoslavia, Hy lạp, và Phi Luật Tân.
Trong giai đoạn hiện nay, vẫn có một số chính phủ lưu vong trên thế giới. Đáng nói đến là hai chính phủ lưu vong Tây Tạng và Miến Điện. Trung Tâm Hành Chánh Tây Tạng (Central Tibetan Administration – CTA) thường được gọi là chính phủ lưu vong Tây Tạng, được thành lập vào năm 1959 tại Dharamshala, Ấn Độ do Đức Dalai Lama thứ 14 lãnh đạo.
Chính phủ lưu vong Tây Tạng duy trì một số văn phòng ở nhiều thành phố và quốc gia khác nhau như New Delhi, New York, Geneva, Tokyo, London, Paris, Moscow, Canberra, và Budapest. Những văn phòng này hoạt động như tòa đại sứ không chính thức của chính phủ lưu vong Tây Tạng.
Chính phủ lưu vong là một tổ chức chính trị tự xem mình là một chính phủ hợp pháp nhưng không thể sử dụng quyền hạn hợp pháp của mình và phải cư ngụ trên một quốc gia khác. Những chính phủ lưu vong thường chuẩn bị một ngày nào đó có thể quay trở về quê hương của mình để giành lại quyền hành chính thức.
Như vậy các nhà đấu tranh dân chủ tìm cách để ra nước ngoài cũng không có gì quá đáng cả. Ngay cả ông Ngụy Kinh Sinh cha đẻ của phong trào đấu tranh dân chủ ở Trung Quốc hiện nay cũng đang sống lưu vong tại Hoa Kỳ. Và chính những người cộng sản như Hồ Chí Minh, Lê Hồng Phong, Trần Phú, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ cũng từng sống lưu vong tại Hồng Kông trước khi hợp nhất ba tổ chức của đảng cộng sản thành đảng CS Đông Dương để rồi ngồi lên đầu dân tộc này.
Nói như vậy để thấy rằng lưu vong chưa hẳn là một cuộc chạy trốn và "tị nạn chính trị" không hẳn là hết đấu tranh. Đối với một phong trào cách mạng có hai giai đoạn đó là vận động cách mạng và chỉ đạo cách mạng. Trong giai đoạn vận động cách mạng không nhất thiết phải có mặt trong nước. Quan trọng là hoạt động vận động đó có lôi kéo thuyết phục được người dân hay không mà thôi.
Bây giờ đặt trường hợp cụ thể là Huỳnh Quốc Huy và Đoàn Thị Thụy Dương dùng cách này để đến Mỹ và Na uy, cứ cho thấp nhất là như vậy đi. Vậy thì 100 người hoặc 1000 người noi gương hai người này để phát động một phong trào tố cáo CS, khai dân trí trên mạng xã hội nhằm để đi Mỹ thì sẽ xảy ra một phong trào khai dân trí rầm rộ. Lúc đó mỗi người chỉ lấy sơ khai trí cho 1000 người, 100 người cũng đánh thức 100.000 người, Việt Cộng lúc đó sẽ "đái dầm" trong quần. Vấn đề là 100 người này có đủ tài để lôi kéo được như Huỳnh Quốc Huy và Đoàn Thị Thùy Dương hay không? Hay là chỉ nói vài câu người ta chán, chạy có cờ. Do đó tôi thấy cho dù mục đích của họ có gì đi nữa họ cũng là hai nhà cách mạng như Phan Bội Châu.
Nhưng các bạn nên nhớ rằng không phải tị nạn chính trị chỉ cần live stream là có thể thuyết phục được LHQ cấp quy chế đâu nhé. Cần phải có bằng chứng chính quyền Việt nam đuổi cùng giết tận hoặc phải chứng minh được sự bức hại của chính quyền Việt Nam mới thuyết phục được họ . Nếu chọn lựa cách này để được đi Mỹ thì quá mạo hiểm, có thể hy sinh mạng sống của mình lúc nào không hay.
Bây giờ tôi giả sử rằng nếu Huỳnh Quốc Huy ở trong nước thì với 120 live stream khai trí mạnh dạn như thế mà không bị cộng sản bắt , tức thì 100% các bạn sẽ nhận định rằng ông này chắc chắn là "dân chủ cuội" . Chỉ có dân chủ cuội được công an bảo kê nên nói như thế mà không bị bắt vì Nguyễn Hữu Tấn chỉ cần bị phát hiện một mảnh vải màu vàng là bị cắt cổ. Như thế đáng ra các bạn phải mừng vì khi Huỳnh Quốc Huy chạy sang Thái Lan là đã chứng minh cậu ấy là dân chủ thật chứ không "cuội" chút nào. Đằng này không xong, đằng kia cũng dở hóa ra các bạn muốn Huỳnh Quốc Huy phải vào tù như Trần Huỳnh Duy Thức và Mẹ Nấm các bạn mới vừa lòng?
Nhưng như tôi đã nói sở dĩ Joshua Wong không bị bắt là vì phong trào đấu tranh của học sinh ,sinh viên Hồng Kông quá mạnh. Chúng biết bắt Joshua Wong này là có ngay Joshua Wong khác và chỉ kích thích tinh thần đấu tranh của lớp trẻ thêm lên chứ không ích gì. Vì vậy chúng vẫn để Joshua Wong tự do chứ chẳng phải chúng tôn trọng luật pháp. Vậy thì các bạn nên trách chính mình. Nguyên do là tại lớp trẻ Việt Nam quá thụ động, bàng quan vô cảm nên Huỳnh Quốc Huy phải ẩn mình chờ thời để xây dựng lực lượng. Đường cách mạng còn dài, không phải cứ vào tù mới chứng minh được mình.
Nếu những người đấu tranh dân chủ có tầm nhìn xa , không kèn cựa đấu tố nhau thì phong trào cần có những người như HQH ở nước ngoài cũng giống như Tây Tạng cần có một chính phủ ở ngoài nước. Không nhất thiết một cuộc biểu tình phải đưa cái đầu rắn ra cho chúng đập. Cách mạng tháng 8 của CS chúng cũng giấu Bộ chỉ huy của chúng trong hầm chứ đâu trưng ra cho Pháp bắt nhốt? Cho nên phải có sách lược và chiến lược phân công cụ thể. Bộ chỉ huy ở nước ngoài lo việc ở ngoài nước, quần chúng trong nước có việc trong nước. Ai lo việc đó mới đánh thắng được cộng sản. Còn nếu bạn so sánh ,tị nạnh thì trước hết bạn hãy cứ giỏi được như người ta, có khả năng lãnh đạo thì phong trào sẽ lập tức bảo vệ bạn như bảo vệ yếu nhân.

Kết luận lại vấn đề ở đây chúng ta nên lên án những kẻ đấu tranh không giữ vững khí tiết , khi bị địch bắt luôn xin khoan hồng, nhận tội để khiến tâm lý quần chúng noi theo từ đó giết chết cả một phong trào, những kẻ vốn là an ninh công an giả dạng chui vào hàng ngũ chúng ta để đánh phá. Những kẻ đó cần phải vạch mặt vì đó là "nội gián" . Với những người phải ra nước ngoài để bảo toàn lực lượng ta nên có cái nhìn khách quan và toàn diện hơn để đặt nghi ngờ đúng chỗ.Phải khẳng định rằng nếu không nhờ những người Việt Hải ngoại tiếp sức thì phong trào đấu tranh dân chủ trong nước giờ đây đã lụi tàn. Và nếu cả 90 triệu người Việt đều đồng lòng tranh đấu để được đi Mỹ thì giờ đây chế độ cộng sản cũng đã không còn trên đất nước Việt Nam.
Read more…

Tổng thống Romania đích thân giám sát NATO và đồng minh tập trận


NATO tập trận tại Romania. (Hình minh họa: Daniel Mihailescu/AFP/Getty Images)
BUCHAREST, Romania (AP)

 Khoảng 5,000 lính NATO và các quốc gia đồng minh hiện có cuộc tập trận ở Romania, dưới sự quan sát của tổng thống Romania cùng các giới chức cao cấp NATO.
Tổng Thống Klaus Iohannis và Tướng Petr Pavel thuộc NATO hôm Thứ Bảy được tiếp đón trọng thể theo lễ nghi quân cách khi đến dự buổi lễ khai mạc cuộc tập trận ở trường bắn Cincu nằm về phía Tây Bắc Romania.
Các đơn vị quân đội Romania, Mỹ, Ukraine, Armenia và Croatia tham dự cuộc tập trận này. Các phi cơ của Mỹ và Romania cũng góp phần không yểm cho các đơn vị bộ binh hiện diện.
Đây là một trong các cuộc tập trận, do Bộ Chỉ Huy Quân Đội Mỹ ở Âu Châu chỉ huy, khởi sự tuần này ở khắp khu vực Đông Âu, với sự tham dự của khoảng 25,000 quân từ 20 quốc gia NATO và đồng minh.
Mỹ hiện đang tìm cách trấn an các quốc gia thành viên NATO ở Đông Âu, sau khi xảy ra việc Nga chiếm đóng và sát nhập bán đảo Crimea năm 2014 và hỗ trợ cho thành phần nổi dậy ở Đông Ukraine.
Các cuộc tập trận sẽ kéo dài cho đến ngày 20 Tháng Bảy tới đây. (V.Giang)
Read more…

Phi cơ Mỹ bắn hỏa tiễn giết chết chỉ huy ISIS ở Afghanistan


(Hình minh họa: Thomas Coex/AFP/Getty Images)
WASHINGTON, DC (NV) 

Người đứng đầu thành phần ISIS ở Afghanistan, Abu Sayed, vừa bị giết trong cuộc không tập của phi cơ không người lái Mỹ vào bộ chỉ huy của nhóm này tại tỉnh Kunar hồi đầu tuần, theo Ngũ Giác Đài hôm Thứ Sáu.
Nữ phát ngôn viên Ngũ Giác Đài Dana White cho hay trong bản thông cáo gửi tới báo chí rằng các thành viên khác của ISIS cũng bị giết trong cuộc tấn công hôm Thứ Ba này, bản tin hãng thông tấn Reuters cho biết.
Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis cho báo chí hay, “Điều đáng kể khi giết được chỉ huy của các nhóm này là khiến họ bị khựng lại.”
Sayed là tư lệnh thứ ba của ISIS tại Afghanistan kể từ Tháng Bảy, 2016 tới nay, theo tin Reuters.
Trước đó, một lãnh tụ khác của ISIS là Abdul Hasib bị giết trong cuộc hành quân hỗn hợp giữa Mỹ và quân đội Afghanistan hôm 27 Tháng Tư, tại tỉnh Nangarhar, nằm về phía Đông Afghanistan. Người tiền nhiệm của Hasib là Hafiz Saeed Khan chết vì hỏa tiễn bắn đi từ một phi cơ không người lái Mỹ năm 2016.
Thành phần ISIS ở Afghanistan, còn có tên ISIS-Khorasan, khởi sự hoạt động nơi này từ năm 2015, đối đầu với cả Taliban, quân chính phủ Afghanistan và quân đội Mỹ. (V.Giang)
Read more…

Câu chuyện lãnh tụ


Lê Phan
Thời còn đi học, tôi có lần được đến thăm ngôi nhà riêng của cố Tổng Thống Harry Truman ở Independence, Missouri. Hồi đó ông còn sống tuy đã lớn tuổi. Ông bà vẫn sống rất bình dị, căn nhà ông bà ở người ra kẻ vào tự nhiên. Những năm của thập niên 1960, đất Mỹ còn là một miền đất của thời thái bình, nhà cựu tổng thống không có canh gác cẩn mật. Cựu tổng thống có một vài người phụ ông trả lời thư tín, nhưng vào nhà không ai nghĩ đây là căn nhà của một vị cựu tổng thống Hoa Kỳ, mà lúc đó đã trở thành cường quốc quan trọng nhất của thế giới.
Tổng Thống Harry S. Truman, vị tổng thống thứ 33 của Hoa Kỳ là một con người bị đột ngột đưa vào chức vị quan trọng nhất thế giới và ông đã chứng tỏ là một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ.
Sở dĩ tôi nhớ đến Tổng Thống Truman vì câu chuyện giữa báo chí và Tổng Thống Donald J. Trump. Như nhà báo Jeffrey Frank của tạp chí New Yorker nhắc nhở, ông Truman là người đã có lần gọi báo chí là “báo chí phản bội và phá hoại,” nhưng ông cũng là một người kính nể và tôn trọng quyền tự do báo chí. Và tôi cũng nghĩ đến ông Truman vì Hội Nghị G-20 vừa qua.
Ngày 17 Tháng Tư, 1945, năm ngày sau khi Tổng Thống Franklin D. Roosevelt đột quỵ và qua đời vì tai biến mạch máu não ở Warm Springs, Georgia, tân tổng thống Harry S. Truman tổ chức cuộc họp báo đầu tiên. Từ lần đó cho đến cuối nhiệm kỳ tổng thống của ông, ông tổ chức 324 cuộc họp báo, trong đó ông cố gắng, thường rất vui vẻ, trả lời những câu hỏi của nhà báo. Lần đầu tiên đó, ông nói trước “Nếu quý vị hỏi tôi bất cứ điều gì, tôi sẽ cố trả lời, và nếu tôi không biết, tôi sẽ nói tôi không biết.”
Ba tháng sau, ông Truman lên đường đi Postdam ở Đức để dự một hội nghị thượng đỉnh, kéo dài đến hơn hai tuần lễ, với các thành viên của “đại liên minh” vốn đã đánh bại Đức Quốc Xã: Lãnh tụ Liên Xô Joseph Stalin, Thủ Tướng Anh Winston Churchill (vốn sắp bị thất cử và ngay tại hội nghị đã được thay thế bởi tân Thủ Tướng Clement Attlee.)
Khi ông còn là phó tổng thống, ông Roosevelt không kính nể ông, coi ông là một nhân vật của “bộ máy” chính quyền địa phương, và không chia sẻ gì với ông về những việc đại sự cả. Thành ra trước khi đi dự hội nghị Postdam, ông Truman học bài, học ngày đêm cho cuộc thi lớn nhất đời ông. Ông viết trong cuốn nhật ký mà ông có lúc giữ trong suốt thời làm tổng thống “Đã trải qua một số ngày hết sức vội vàng. Mỏi mắt quá. Đọc quá nhiều những ‘fine print.’ Hầu như mỗi memo có một cái nguy cơ trong đó và cần phải đọc ít nhất cả ngàn cái cũng như từng đó bản phúc trình. Hầu hết vào ban đêm.” Hội nghị làm ai cũng thấm mệt, nhưng ông Truman trở về Washington với sự tán thưởng của các vị quốc trưởng khác. Thủ Tướng Churchill được nghe nói: “Ông ta có vẻ là một người với khả năng và sự bặt thiệp đặc biệt, với một cái nhìn đúng như là liên hệ Anh Mỹ đã phát triển.”
Tuần trước, ngay sau kỷ niệm 72 năm Hội Nghị Potsdam, ông Donald J. Trump, tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh G-20 ở Hamburg cũng tại Đức. Nhưng sau sáu tháng tại chức, ông Trump hành động và trông như một kẻ ngượng ngùng, không có bao nhiêu hiểu biết, đứng ngoài, một người khách đến ăn cơm mà không ai muốn nói chuyện với.
Tổng Thống Trump thù ghét báo chí. Kể từ khi nhậm chức, ông chỉ có 11 cuộc họp báo -10 cuộc là chung với các lãnh tụ khác. Trong lần họp báo duy nhất một mình hôm 16 Tháng Hai, ông nói lan man, ông ra ngoài đề, ông tự khoe mình, như ông vẫn thường nói, về điều mà ông coi là sự vĩ đại chứng minh được và một chuỗi thành công của ông. Ông nói: “Chúng ta đã có những tiến bộ khó tin. Tôi không nghĩ có một tổng thống đắc cử mà, trong một thời gian ngắn, đã làm điều mà chúng tôi đã làm.” Ông thường xuyên miệt thị báo chí là “tin dỏm” hay tờ New York Times đang mất khách, hay đài CNN đang thất bại…
Trong chỗ riêng tư, ông Truman thỉnh thoảng cũng nói đến “báo chí phá hoại,” hay “báo chí phản bội và phá hoại” hay “giết uy tín người khác.” Ông cũng có một số nhà báo ông không ưa như ông Westbrook Pegler, vốn đã từng gọi ông là “anh bán quần áo biết gì.” Hay tờ Chicago Tribube, vốn đã gọi ông là “một tên ngu đần” hay “ăn cắp phiếu, bảo vệ tham nhũng, tha bổng cho gangster.” Nhưng ông không bao giờ quên vai trò của báo chí.
Trong suốt bảy năm tại chức, ông Truman, quả có lúc có một tiệm bán quần áo, đã chứng tỏ một khả năng hiếm có. Chỉ vài tuần sau khi ông nhậm chức, vào ngày sinh nhật 61 tuổi của ông, ông nhận sự đầu hàng của Đức, nhưng trong khi đó cuộc chiến với Nhật Bản tiếp tục. Ông đã chấp thuận việc sử dụng bom nguyên tử để chấm dứt cuộc chiến mà nếu tiếp tục sẽ còn đổ biết bao xương máu cả người Mỹ lẫn người Nhật vì Nhật sẽ không chịu đầu hàng. Đã có những chỉ trích và tranh luận về việc sử dụng bom nguyên tử cho đến ngày nay nhưng nó đã là một trong những lý do chính khiến Nhật đầu hàng.
Ông cũng là người đã hướng nền ngoại giao Hoa Kỳ sang một chính sách quốc tế, từ bỏ chính sách cô lập. Ông đã thuyết phục được Quốc Hội thông qua $13 tỷ cho Kế hoạch Marshall để tái thiết Âu Châu. Ông từ chối kế hoạch trừng phạt Đức và giúp hình thành Tây Đức. Ông đã giúp xây dựng nên Liên Hiệp Quốc. Năm 1947, ông công bố Chủ thuyết Truman, bao vây chế độ Cộng Sản. Chính ông đã trông nom tổ chức cầu không vận Berlin năm 1948 và là cha đẻ của Liên Minh Bắc Đại Tây Dương NATO năm 1949, nhưng không làm sao cứu được cho Trung Hoa Dân Quốc không rơi vào tay Cộng Sản. Khi Cộng Sản Bắc Hàn xâm lăng Nam Hàn, ông gửi binh sĩ Hoa Kỳ và sau đó nhờ Liên Xô tẩy chay, ông dành được thỏa thuận của Liên Hiệp Quốc cho Chiến Tranh Cao Ly. Cuộc chiến chỉ kết thúc với một lệnh ngưng bắn sau khi ông mãn nhiệm.
Trong những vấn đề quốc nội, nhiều đạo luật của ông đã bị thất bại vì Quốc Hội bảo thủ, nhưng ông đã thành công trong việc hướng dẫn Hoa Kỳ qua những thách thức kinh tế hậu chiến. Là một người ở một tiểu bang ráp ranh với miền Nam, ông đã coi dân quyền là một ưu tiên đạo đức, và năm 1948 đưa ra một dự luật cải tổ dân quyền đầu tiên. Ông cũng đã ra những sắc lệnh cấm kỳ thị chủng tộc trong quân đội và trong các cơ quan liên bang.
Điều còn đáng chú ý hơn nữa là trong tiểu sử, ông tự hào nhận mình là “nhà nông, bán quần áo.”
Ở cuộc họp báo cuối cùng của ông vào ngày 15 Tháng Giêng, 1953, ông nói: “Loại họp báo như thế này, nơi mà nhà báo có thể hỏi bất cứ câu hỏi nào mà họ nghĩ tới – trực tiếp cho Tổng thống Hoa Kỳ – chứng tỏ nền dân chủ của chúng ta hùng mạnh và sung sức đến mức nào. Không có một quốc gia nào trên thế giới mà quốc trưởng phải chịu những câu hỏi không giới hạn như vậy. Tôi cũng biết từ kinh nghiệm bản thân, không phải dễ mà đứng ở đây và cố trả lời, không chuẩn bị, đủ loại câu hỏi không được báo trước. Có lẽ các vị tổng thống về sau sẽ có cách để cải thiện và bảo đảm cho thủ tục này. Tôi hy vọng họ sẽ không bao giờ cắt đứt mối dây liên hệ trực tiếp giữa họ và nhân dân.”
Read more…

Tưởng niệm Lưu Hiểu Ba


Ngô Nhân Dụng
Năm 1989 nhà phê bình văn học Lưu Hiểu Ba đang làm giáo sư thỉnh giảng ở Đại Học Columbia, New York, thì cuộc biểu tình của các sinh viên và công nhân tại Bắc Kinh bùng lên. Ông vội vã bay trở về Trung Quốc tham dự. Dần dần, ông được coi là một người lãnh đạo. Ngày 2 Tháng Sáu, Lưu Hiểu Ba cùng ba người bạn bắt đầu tuyệt thực đòi hỏi đảng Cộng Sản phải dân chủ hóa nước Trung Hoa.
Họ tuyên bố: Chúng tôi hô hào phát triển chế độ dân chủ ở Trung Quốc theo đường lối hòa bình. Chúng tôi chống bạo động dưới mọi hình thức. Nhưng chúng tôi cũng không sợ bạo lực.
Hai ngày sau đó, khi đảng Cộng Sản Trung Quốc đem lính và xe tăng tới bắn vào đoàn người biểu tình tại Thiên An Môn, Lưu Hiểu Ba tự đứng ra thương thuyết với đám sĩ quan chỉ huy để những sinh viên muốn bỏ cuộc có thể rút đi trong trật tự, nhờ thế đã cứu được hàng ngàn mạng sống. Khi lính bắt đầu bắn, nhiều sinh viên hăng hái quyết tâm bám trụ chống cự; cũng chính Lưu Hiểu Ba đã khuyên họ tránh mặt chờ thời. Lưu Hiểu Ba đã bị bắt và biến mất suốt hai năm trong nhà tù Cộng Sản mang tên Tần Thành (Qincheng, 秦城监狱), lúc đó ông 33 tuổi. Sau khi được trả tự do, ông được mời ra nước ngoài nhiều lần nhưng đều từ chối vì lo không được trở lại tranh đấu đòi dân chủ tự do ngay trên quê hương mình.
Năm 2008, Lưu Hiểu Ba cùng các đồng chí đưa ra bản Tuyên Ngôn Hiến Chương 08, công bố 19 bước tiến cụ thể dân chủ hóa nước Trung Hoa, thay đổi chính trị đồng thời với cải tổ kinh tế. Điều đáng khâm phục nhất là Tuyên Ngôn này đưa ra các thay đổi rõ ràng từng bước, tiệm tiến, chậm và vững chắc, bảo đảm kinh tế, xã hội không xáo trộn, và chính đảng Cộng Sản có thể thực hiện được một cách an toàn. Ông lại bị bắt giam vào cuối năm 2008, đưa ra tòa vào ngày 25 Tháng Mười Hai, 2009, và bị tuyên án 11 năm tù vì gán vào tội “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân,” giống như Việt Cộng vẫn kết án các nhà tranh đấu dân chủ ở Việt Nam.
Trong phiên tòa đó, Lưu Hiểu Ba đã giải thích, “Từ hai chục năm nay, 1989 đến 2009, tôi luôn luôn nói rằng cải tổ chính trị ở Trung Quốc cần thay đổi từ từ, trong trật tự, hòa bình, có thể kiểm soát được. Tôi luôn luôn chống đường lối thay đổi cực đoan gấp rút, lại càng chống cách mạng bạo động…, để chúng ta chấm dứt một chế độ phi dân chủ đàn áp nhân dân bằng gươm súng.”
Năm 2010, khi Lưu Hiểu Ba đang ở trong tù được bà vợ báo tin ông được trao giải Nobel Hòa Bình. Ông đã khóc vì nghĩ tới hàng trăm sinh viên, có thể hàng ngàn, đã bỏ mình tại Thiên An Môn năm 1989. Trong cuốn sách “Không Hận Không Thù” in trước đó, ông đã viết: “Tôi biết rằng từ đó trở đi tôi sẽ sống với mặc cảm phạm tội của một người còn sống, trước vong linh của những người đã chết.” Ông khiêm tốn thú nhận: “Cuộc thảm sát Lục Tứ (ngày 4 Tháng Sáu) ở Thiên An Môn… cho tôi thấy tôi thiển cận và ích kỷ thế nào, như giờ này tôi vẫn như thế; nó cũng dậy cho tôi bài học về sức mạnh của tình thương yêu; giúp tôi biết cái gì quan trọng nhất của cuộc sống.”
Vì Lưu Hiểu Ba ở trong tù, lễ trao giải Nobel đã đặt một chiếc ghế trống làm biểu tượng cho ông, trong lúc nữ tài tử điện ảnh quốc tế Liv Ullmann đọc bài diễn văn của ông. Lưu Hiểu Ba đã chọn ngay những lời tự biện hộ của mình trước tòa án năm 2009 làm diễn văn nhận giải Nobel Hòa Bình, với tựa đề “Lời tuyên bố sau cùng: Tôi không có kẻ thù.” Trong lời biện hộ này Lưu Hiểu Ba nói rõ ông không thù oán những kẻ đã bỏ tù ông, và ông nhắc lại niềm hy vọng Trung Quốc sẽ được tự do dân chủ. Tình yêu của bà vợ ông, thi sĩ Lưu Hà, (Liu Xia, 刘霞), được ông đặc biệt ca ngợi.
Trước tòa án Cộng Sản, Lưu Hiểu Ba đã nói đến niềm hy vọng của mình cho nước Trung Hoa, những lời này đã được cô Liv Ullmann đọc lại ở thủ đô Na Uy:
“Tôi hy vọng sẽ đến ngày trên đất nước tôi người dân sẽ có quyền tự do phát biểu; là nơi mà mọi công dân đều bình đẳng với nhau khi cất tiếng nói; nơi các ý kiến, niềm tin, giá trị và quan điểm chính trị khác nhau đều bảo đảm được nói lên để cạnh tranh với nhau một cách hòa bình; khi những ý kiến của cả đa số và thiểu số đều được bình đẳng…; nơi tất cả các quan điểm chính trị khác biệt đều được tự do phổ biến dưới ánh sáng mặt trời cho nhân dân lựa chọn; nơi người dân dám phát biểu các tư tưởng chính trị của mình mà không sợ bị đàn áp… Tôi hy vọng tôi sẽ là nạn nhân sau cùng của cuộc thanh trừng đàn áp bất tận trong giới văn học và mong rằng từ đây về sau không còn ai bị kết tội chỉ vì nói tự do nữa.”
Những ý kiến của Lưu Hiểu Ba do Liv Ullmann đọc lên sẽ được tất cả những người tranh đấu đòi tự do dân chủ ở Việt Nam cũng như ở Trung Quốc. Ông coi “… tự do phát biểu là nền tảng của quyền sống như những con người; là nguồn gốc của tình nhân loại, là mẹ đẻ của sự thật. Bóp nghẹt quyền tự do phát biểu là trà đạp lên nhân quyền, tình nhân đạo, và bóp chết sự thật.”
Ông biện hộ trước tòa án cộng sản rằng: “Để quyền tự do ngôn luận ghi trong hiến pháp được thể hiện, chúng ta, với tính cách một công dân Trung Quốc, cần (thi hành quyền tự do này để) làm tròn trách nhiệm xã hội của mình. Từ trước đến nay tôi chưa làm một điều gì trái với pháp luật. Nhưng nếu chỉ vì thế mà bị bỏ tù thì tôi cũng không than vãn gì cả.”
Trong nhà tù, Lưu Hiểu Ba đã viết: “Thù hận làm hư cả trí lẫn tâm con người.” Và “Nhìn người khác như kẻ thù là phá hoại đức bao dung và tình nhân đạo trong xã hội.” Ông đã sống theo đúng những điều ông nghĩ.
Lưu Hiểu Ba đã ra đi. Lịch sử Trung Quốc sẽ ghi tên ông như một người yêu nước, yêu tự do dân chủ, và suốt đời tranh đấu cho cả hai lý tưởng đó. Có lẽ những lời ông viết cho bà Lưu Hà khi đang ngồi tù sẽ còn được truyền tụng trong “văn chương tù” mãi mãi:
“Tình yêu của em là ánh sáng mặt trời vượt qua những bức tường cao, xuyên qua các chấn song sắt ở cửa sổ phòng anh, vuốt ve trên từng phân vuông trên da thịt anh, sưởi ấm từng tế bào trong thân thể của anh… giúp cho mỗi giây phút anh sống trong tù đều có ý nghĩa.”
Read more…

VĂN HÓA QUAN CHỨC CỦA ĐẢNG

Huynh Ngoc Chenh

Nói ra thì bảo ác cảm và định kiến với quan chức của đảng, nhưng càng ngày càng thấy bao nhiêu việc hành xử và phát ngôn trái tai gai mắt của các vị ấy không thể không bực dọc khó chịu.
Thời gian dài vừa qua, tui nhắm mắt làm ngơ, không muốn đụng chạm đến hạnh kiểm các vị ấy để khỏi chuốc bực vào người, nhưng rồi thấy các vị càng lúc càng quá đáng nên không thể nào lặng im mãi được.
Mới đây nhất là vụ bà Mai Trang phó chủ tịch văn xã của quận tui đang sống. Theo clip và theo lời kể các nhân chứng, bà đậu xe sai luật bị nhắc nhỡ đã không khắc phục lại điện thoại gọi chủ tịch và trưởng công an phường dưới quyền đích thân ra trông xe cho bà đi ăn trưa. Bà sai lè ra và thiếu văn hóa thấy rõ, nhưng hai ông quan chức đầu phường, mong rằng không phải phường Thượng Đình nơi tôi đang cư trú, còn quá tệ hại. Xin hai ông quan ấy nhớ cho, các vị là đầy tớ của nhân dân chứ không phải đầy tớ của cấp trên, nhất là không phải đầy tớ của bà phó chủ tịch quận thiếu văn hóa. Ít ra mấy ông cũng có chút lòng tự trọng để cha mẹ, con cháu mấy ông nhìn vào không thấy nhục cho gia phong chứ.
Nói nặng lời thì cũng tội nghiệp cho các ông, cái cơ chế nhân sự nầy mà không quỳ cúi khom lưng, quỵ lụy chạy chọt cấp trên thì cũng khó mà tồn tại, đừng nói đến chuyện được đề bạt vươn lên. Bà phó chủ tịch quận cũng thế thôi, hống hách sai bảo cấp dưới như chủ tớ, nhưng với cấp trên có khi quỵ lụy, luồn cúi còn tệ hại hơn các ông làm đối với bà nữa. Nếu bà ấy là người tự trọng không hề luồn cúi bợ đỡ cấp trên thì bà ta không thể nào tỏ ra hống hách hoặc chấp nhận sự luồn cúi đến mất nhân phẫm của cấp dưới.
Trong lãnh vực cư xử văn hóa còn có bà phó giám đốc sở nào đó ở Ninh Thuận đi chơi công viên ngang nhiên bẻ hoa anh đào để chụp hình tự sướng, bị báo chí và mạng xã hội lên án liền chối phăng và đổ thừa cho cấp dưới.
Cũng trong lãnh vực cư xử văn hóa ấy, nặng nhất là bà Ngân chủ tịch quốc hội, khi đưa Obama ra ao cá để thăm, đã đổ phứt một cách thô lỗ cả một xô thức ăn xuống ao cho xong việc ngay trước mắt quốc khách và trước ống kính của truyền thông.
Ông Nguyễn Minh Triết đường đường là chủ tịch nước ra nước ngoài phát ngôn ngớ ngẫn gây cười cho thiên hạ, nào là phân hóa nội bộ nước Mỹ, nào Cu canh Việt thức, nào Việt Nam có gái đẹp lắm...
Phô trương huênh hoang sự giàu có một cách lố bịch và kém văn hóa không ai bằng các quan chức của đảng. Đỉnh cao là ông cựu tổng bí thư Nông Đức Mạnh với lâu đài lát đá, dát vàng cùng với cái ghế vương quyền lòe loẹt vàng đỏ made in China. Ông cựu Lê Khả Phiêu thì không chút hổ thẹn khi trưng bày cặp sừng voi ngay trong phòng khách dinh cơ của ông. Ở tầm thấp hơn có ông Lê Phước Hoài Bảo ở Quảng Nam nghe nói học bằng nầy bằng khác ở nước ngoài, còn rất trẻ mà lại rất hãnh diện với nội thất toàn gỗ trông như một cửa hàng đồ gỗ. Ông ta làm quản lý nhà nước mà không hiểu rằng Châu Âu cấm không cho nhập đồ dùng làm bằng gỗ rừng từ các nước Đông Nam Á, trong đó có VN hay sao? Họ làm vậy là giúp bảo vệ rừng giùm cho VN đấy ông ạ. Liệu nói đến đây ông Hoài Bảo nói riêng và nhiều quan chức khác nói chung có hiểu ra không, khi mà các ông phô trương toàn đồ dùng gỗ khối trong nhà mà không có chút ray rức hay xấu hổ.
Bệnh huênh hoang phô trương sự giàu có kệch cỡm của các quan chức đang bùng lên như cơn dịch không kiềm nén được dù các ông thừa biết rằng khi khoe ra sẽ dễ bị quy kết tội tham ô.
Biệt phủ, lâu đài, nhà thờ tộc, trang trại... của các quan chức đương quyền và cựu quyền lộ ra khắp nơi. Dường như vị nào cũng muốn học tập gương ông Mạnh, ông Phiêu. Nhân đây, rất hoan nghênh bạn trẻ Thái Văn Đường đã lập ra trang LỀU CỦA ĐẦY TỚ tập hợp hình ảnh đủ các loại dinh thự, biệt phủ, lâu đài của các quan tham công khai lên mạng cho người dân đóng thuế trông thấy.
Huênh hoang cho sướng, đến khi bị phát hiện và bị truy hỏi tiền đâu ra thì các vị trả lời y chang một bài: làm thối móng tay từ các nghề buôn chỗi, nhổ chít, chạy xe ôm ...mà gây dựng nên cơ đồ, để làm trò cười cho dân chúng.
Về mặt phát ngôn thì không thể nào ghi ra đây cho hết những lời lẽ sai trái, ngô nghê, thiếu am hiểu của các vị quan chức từ trước đến nay.
Chuyện tham ô của các quan thì khỏi cần nói ra ai cũng biết, nó lồ lộ ở khắp nơi
Cơ chế tuyển dụng nhân sự đã hỏng đồng bộ với nhiều cơ chế vận hành khác của bộ máy nhà nước độc đảng.
Người dân đang trông đợi vào một cơ chế khác để khỏi thấy những điều trái tai gai mắt đang hằng ngày đè lên đầu mình.


Read more…

Những đóng góp của Nhà Thờ Công Giáo

Cafe Ku Búa

 Không có một tổ chức nào lại bị chỉ trích nhiều và lâu như Nhà Thờ Công Giáo La Mã. Trong suốt lịch sử, các nhà trí thức đã liên tục tìm cách để hạ thấp vai trò của Công Giáo trong việc xây dựng nền văn minh Tây Phương. Nếu bạn đọc đa số văn học lịch sử thì bạn sẽ nghĩ rằng nền văn minh Tây Phương xuất phát từ Hy Lạp, Đế Chế La Mã rồi thời kỳ Phục Hưng. Vậy còn khoảng trống 1,000 năm từ sự sụp đổ của La Mã đến thế kỷ 17 thì sao? Ai hay tổ chức nào đã đóng vai trò gìn giữ và phát triển những tinh hoa của Tây Phương? Đó chính là Nhà Thờ Công Giáo. Sau đây là những đóng góp của họ cho nhân loại.
1. Thiên Chúa Giáo - Nhà Thờ Công Giáo đóng vai trò duy trì và phát triển lý tưởng và giá trị của không chỉ Thiên Chúa Giáo mà còn Do Thái Giáo. Hai nền tảng đạo đức xây dựng nên Tây Phương.
2. Trường Đại Học - Ít ai biết rằng mô hình trường đại học - tức university, đến từ chữ universitas, nghĩa là phổ quát, dịch ra là đại học - đến từ mô hình học viện của Nhà Thờ Công Giáo. Nhà Thờ không chỉ đào tạo tu sĩ mà còn đào tạo học viên trí thức.
3. Khoa Học - Người Công Giáo luôn tìm kiếm sự thật. Họ coi đó là nhiệm vụ của họ. Nên không bất ngờ gì khi hầu hết những học giả và nhà nghiên cứu khoa học đầu tiên của Châu Âu đều là người Công Giáo. Vì đó là nơi học nhận được học thức ban đầu.
4. Khái niệm “Quyền Lợi” - Giờ bạn hỏi quyền lợi bạn đến từ đâu. Bạn sẽ trả lời sao? Đừng nói là từ chính phủ nhé, vì nó vô lý. Câu trả lời là “từ Chúa.” Nhà Thờ Công Giáo tuy không chế ra khái niệm đó nhưng là tổ chức quảng bá và thúc đẩy nó từ Thiên Chúa Giáo. Khái niệm con người có những quyền lợi đến từ Chúa xuất phát từ trong Kinh Thanh. Sau này Thomas Jefferson dùng khái niệm này đế viết lên bản Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ.
5. Từ Thiện - Trước Nhà Thờ Công Giáo, khái niệm từ thiện, nghĩa là cho không mà không nhân lại, được xem là hành động ngu ngốc. Mình cho mà không nhận lại thì cho làm gì? Nhưng chính giáo lý Thiên Chúa cùng với sự hoạt động và hỗ trợ của Nhà Thờ đã giúp lan truyền khái niệm từ thiện ở Châu Âu.
6. Đạo Đức - Trước Thiên Chúa Giáo, ở Hy Lạp nếu một đứa trẻ bị tật nguyền thì nó sẽ bị giết vì cho rằng nó là gánh nặng cho xã hội. Sự xuất hiện của Nhà Thờ Công Giáo đã thay đổi quan niệm đó. Vì tất cả con người đều bình đẳng và có quyền lợi trong mắt Chúa. Nếu không vì đạo đức này thì Tây Phương không thể nào phát triển được. Đó là tại sao Nhà Thờ cấm phá thai, vì đứa trẻ trong bụng mẹ cũng là con người.
7. Luật Pháp - Đây là 10 Điều Răn. Nhà Thờ đã không sáng lập nó ra nhưng đã giúp lan truyền nó. Và nó là nền tảng đạo đức và luật pháp của Tây Phương và sau này của cả thế giới. Như bạn không được giết người, ngoại tình hay ăn cắp. Vì sao nó là sai? Vì đó là luật của Chúa.
8. Thập Tự Chinh - Khi quân Hồi Giáo tấn công người hành hương ở Đất Thánh, chính Nhà Thờ Công Giáo đã lên tiếng phản đối. Khác với hiện tại, Nhà Thờ Công Giáo thời Trung Cổ là tổ chức chống Hồi Giáo ác liệt. Họ đã kêu gọi các quân sĩ ở Châu Âu hy sinh để đi phục vụ Chúa bằng cách giải phóng Đất Thánh. Pope Urban Đệ Nhị đã có câu nổi tiếng “Deus Vult” (Ý Chúa).
9. Các công trình kiến thức tiêu biểu - Công Giáo đi đến đâu thì kiến trúc vĩ đại đi đến đó. Người Công Giáo thể hiện lòng thương của họ qua các công trình và nhà thờ vĩ đại. Bạn có thể thấy nó ở khắp Châu Âu. Còn ở Việt Nam thì phải nói đến Nhà Thờ Đức Bà, một công trình Công Giáo bây giờ là một biểu tượng của Việt Nam.
Có rất nhiều nhưng tôi chỉ có thể nêu ra 9 điều. Lần sau bạn nghe ai đó hỏi “Nền văn minh Tây Phương đến từ đâu” thì hãy trả lời “Từ Nhà Thờ Công Giáo. Nhà Thờ Công Giáo đã đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc gìn giữ và xây dựng nền văn minh Tây Phương. Nó luôn là tổ chức cất tiếng nói lên án độc tài và tà giáo. Nó luôn là tổ chức lên án Hồi Giáo mạnh mẽ và không bao giờ khuất phục. Các lãnh đạo Công Giáo luôn là những người cứng rắn và lã những cột trụ tinh thần cho cả thế giới. Hy vọng họ sẽ tiếp tục duy trì nhiệm vụ cao cả này thay vì đi theo đường lối ôn hòa với tà giáo.

Read more…

Công an bắt bớ những người tuần hành vì môi trường






















Sáng ngày 15/7/2017, một nhóm bạn trẻ gồm 9 người đã thực hiện một cuộc đi bộ vì môi trường với điểm xuất phát là Sài Gòn. Điểm đến của nhóm người này sẽ là Bình Thuận với mong muốn được “ôm biển một lần” trước khi vùng biển này bị hủy hoại bởi chất thải độc hại của nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân. Với việc làm này, các bạn trẻ cũng muốn cảnh báo người dân về thảm họa môi trường đang tàn phá vùng biển cũng như đất nước Việt Nam. Đồng thời kêu gọi mọi người có trách nhiệm hơn, dũng cảm hơn trong việc bảo vệ môi trường.

Các chuyên gia nhận định, nếu có thêm khoảng 1 triệu m3 chất thải của nhà máy nhiệt điện này đổ xuống xuống khu vực biển xã Vĩnh Tân, hệ sinh thái nơi này sẽ chịu hậu quả khôn lường.

Chọn trường ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật làm nơi xuất phát, các bạn trẻ vai mang ba lô có gắn kèm khẩu hiệu “Chúng tôi đi Bình Thuận ôm biển”  “Không thể đổ chất thải xuống biển”, họ bắt đầu cuộc đi bộ vì môi trường.

Nguồn: Internet
























Khi đến đoạn ngã tư Thủ Đức hướng về công viên Suối Tiên, nhóm bạn này đã bị lực lượng công an ngăn cản, khủng bố và tất cả đều bị bắt giữ.

Điều đáng chú ý là công an đã tạo dựng hiện trường một vụ tại nạn giao thông để lấy cớ quy chụp các bạn trẻ “tụ tập gây rối trật tự nơi công cộng”. Sau đó áp giải tất cả các bạn trẻ về đồn công an phường Tân Phú, quận 9.

Nguồn: Internet












Khoảng 18 giờ chiều cùng ngày, công an phường Tân Phú, quận 9 đã đưa một số người bị bắt về các đồn công an địa phương.

Cho đến 22 giờ, có thông tin cho rằng công an đã thả 2 hoặc 3 người trong số những người đã bị bắt. Tuy nhiên, chúng tôi không thể liên lạc được với họ cũng như không có thêm thông tin nào về những người còn đang bị giam giữ.

Việc công an thành Hồ ngăn cản một cuộc đi bộ vì môi trường, bắt bớ và giam giữ 9 công dân trên là một hành động đáng bị lên án và trừng trị. Bảo vệ môi trường không những không có tội mà còn là một hành động cần thiết và đáng được khích lệ. Nó thể hiện trách nhiệm công dân và đồng thời đề cao tính nhân văn trong một xã hội vốn bất ổn và nhiễu nhương như ở Việt Nam.

Hành động trên của công an thành Hồ không những vi phạm pháp luật, chà đạp lên quyền lợi và nghĩa vụ của công dân mà còn là tội ác nghiêm trọng.

Read more…

Phen này ta quyết buôn ống cống









                Kết quả hình ảnh cho hình ảnh cho những chiếc ống cống





Màn tuồng chống tham nhũng, đả muỗi diệt ruồi do đảng “đạo” và “diễn” càng ngày càng hấp dẫn và gay cấn. Gọi là “đạo” (ăn cắp) vì những trò chống tham nhũng đều được dập khuôn từ đảng Tàu cộng về để áp dụng và diễn tại Việt Nam. Trên thực tế, ngoài mục đích lừa mị dân chúng và hô hoán “đảng trong sạch”, quyết tâm chống tham nhũng đến cùng còn mang một mục đích sâu xa hơn, đó là loại bỏ, thanh trừng các đối thủ chính trị, xây dựng và củng cố phe cánh trong nội bộ đảng cầm quyền.

Nhưng thôi, cứ để các “đồng chí” ấy đấu đá nhau. Mình là dân đen, xớ rớ vào là tù như chơi. Thật đấy chứ. Đã tù một lần về “tội” chống đảng rồi, bây giờ mà tù lần nữa thì chỉ có mọt gông. Mà tù cộng sản thì kinh hãi lắm. Các cai tù phát minh ra đủ các hình phạt để trừng trị những tên tù cứng đầu cứng cổ. Chậc, “đáng nể” và đáng tởm nhất là trò không cho tù nhân nữ mặc quần lót, dùng băng vệ sinh khi đến tháng. Đấy, trường hợp TNLT Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chẳng hạn. Hic! Viết đến đây bỗng tưởng tượng ra bộ mặt của một số nhà lãnh đạo các quốc gia tiến bộ trên thế giới sẽ ngạc nhiên cỡ nào khi nghe được thông tin khủng khiếp này. Chắc họ sẽ choáng váng và kinh tởm không khác gì khi phải ngồi nghe nhạc thính phòng với thủ tướng ma-dzê-in Việt cộng.

Mà thôi, lan man mấy chuyện đó cũng lại rất dễ bị ghép vào tội bôi nhọ lãnh đạo (vốn đã không thể nhọ hơn được nữa). Ta bàn chuyện làm giàu.

Với một người không có bằng cấp, không ô dù như tôi, thì những nghề như nuôi lợn, chăn vịt, buôn chổi đót, lá chít, làm đậu, làm bánh, chạy xe ôm, làm ruộng (đến mức thối cả móng tay)... là phù hợp nhất. Ôi! nghĩ đến cảnh một ngày nào đó tôi sẽ được nằm khểnh trên một chiếc giường bạc tỉ, trong một căn biệt phủ hàng triệu đô la vểnh cặp kính cận lên đọc cương lĩnh của đảng mà tâm hồn như trên chín tầng mây. Tôi có quyền hy vọng chứ. Đây này, chỉ buôn chổi đót, lá chít, làm đậu mà ông Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Yên Bái Phạm Sỹ Quý mua được biệt thự khủng và có cơ ngơi triệu người nằm mơ cũng không thấy. Lại nữa, ông Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk) cho biết thời trẻ ông chạy xe ôm thâu đêm để tích cóp tiền xây biệt thự. Nhưng thịnh hành nhất vẫn là nghề nuôi lợn. Khối tài sản của đa số các quan cộng có được là do NUÔI LỢN. Tức là dứt khoát không phải do tham nhũng mà có, nhá.

Đây, xin mời các ông bà chủ chiêm ngưỡng những ngôi biệt phủ, biệt thự, cơ ngơi “khủng” của bọn đầy tớ có được do nuôi lợn hoặc làm ruộng, buôn chổi đót, chổi chít, hoặc chạy xe ôm, làm đậu, hoặc do một công việc tầm thường, lấm lem nào đó mà có được.


Dinh Trần Văn Truyền - Nguyên Tổng thanh tra chính phủ


Dinh 
Phạm Sỹ Qúy, Giám đốc Sở TNMT tỉnh Yên Bái

Dinh Nguyễn Sỹ Kỷ - Phó Ban nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk

Dinh Hoàng Quốc Khánh - Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Tỉnh uỷ Sơn La (?)

Để chuẩn bị cho việc làm giàu, tôi cũng có đi tìm hiểu đôi điều cần thiết về nghề nuôi lợn, nuôi gà, buôn chổi chít, chổi đót, làm đậu. Người ta nói, cực chẳng đã mới phải làm những công việc khổ sở, vất vả này. Thu nhập không được bao nhiêu, cùng lắm là đủ ăn, có khi còn thiếu thốn. Tôi kể chuyện nhiều ông bà quan chức giàu sụ lên, xây được cả những khu biệt phủ, biệt thự hàng triệu đô la nhờ làm những công việc trên. Sợ họ nói mình bốc phét, vu vạ cho các công bộc của dân, tôi cho họ xem những hình ảnh, thông tin do chính báo “lề đảng” đưa tin. Có người xem xong, chửi: “Lũ khốn, nói dối nhem nhẻm, nói không sợ bị méo mồm”. Người khác lại chửi: “Chúng nó đục khoét của dân, bóc lột tận xương tủy người dân rồi đổ cho nuôi lợn không biết xấu hổ. À đúng rồi, lũ LỢN mà chúng nói đến chính là chúng ta, hơn 90 triệu người dân Việt. Có điều, không phải lũ nó nuôi lợn, mà là lợn nuôi chúng nó”. Có người uất quá chửi không nổi, buông đúng một câu: “đúng là lũ cộng sản”.

Thế là ước mơ làm giàu bằng nghề nuôi lợn của tôi tan vỡ. Thôi, có lẽ tôi sẽ chuyển sang nghề buôn ống cống, không phải để mong những kẻ ác có kết cục như Gaddafi. Đó chỉ là cách nói bông phèng, tự giễu cợt bản thân cho vui mà thôi. Nhưng trên một đất nước đầy đau khổ này, muốn có tự do, muốn được sống đúng nghĩa với hai chữ “con người”, không còn cách nào khác là chiến đấu chống lại cái ác. Và chiến thắng.

16.07.2017 

Read more…

Khi ông tướng 4 sao Ngô Xuân Lịch - Bộ Quốc Phòng ảo giác về Viettel

Phương Thơ

Trong động thái gần đây Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, Đại tướng Ngô Xuân Lịch từng là Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị của quân đội của quốc gia nay tuyên bố: “Phấn đấu làm sao có nhiều Viettel nữa. Điều này chứng minh rằng chủ trương xây dựng các doanh nghiệp quân đội của Đảng ta là đúng đắn.”.
Trước trong kinh doanh và kinh tế thì tại VN mà có thêm vài công ty Viettel nữa thì cả hệ thống kinh doanh điện tử viễn thông của VN nó bị sập tiệm vì bội thực “cung cầu”, bội thực về hạ tầng viễn thông, là khắp cả đất nước đâu đâu cũng có trạm phát song, nhà nhà mỗi người mấy trăm cái tài khoản sim ảo tha hồ gọi điện thoại,…
Về chuyên môn ta không quyên là cho dù Viettel có muốn mở rộng ra đầu tư ở nước ngoài thì nó cũng bị phá sản, trước mắt họ chỉ có thể đầu tư hạ tầng viễn thông và nghiệp vụ sẵn có của họ ở các nước xa xôi VN và không có thù nghịch hay tranh chấp với VN về kinh tế, đất đai, bờ biển, vùng biển và hải đảo thì may ra họ có thể đầu tư vào ấy, đó là các nước nghèo ở các vùng Châu Phi, hay một số nước ở Đông Nam Á, xa VN là không có tranh chấp quyền lợi kinh tế hay lãnh hải thì may ra họ cho Viettel đầu tư.
Ta không quên trong phân tích nghiệp vụ đầu tư gần đây thì sau chục năm đi đầu tư ở nước ngoài thì Tổng công ty Cổ phần Đầu tư Quốc tế Viettel (Viettel Global), một cánh tay vệ tinh đắc lực của của công ty mẹ là Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel), họ báo cáo thua lỗ 3.475 tỷ VND, và nợ lần đến hơn 22.000 tỷ VND (đó là theo báo cáo của hãng kiểm toán Deloitte, lỗ sau thuế của Viettel Global mức 3.475 tỷ VND). Đó là các khoản thua lỗ mà công ty Viettel này phải gánh, mà thua lỗ rất sơ đẳng mang màu sắc “XHCN không có lạm phát”, đó là thua lỗ do các nước này bứt neo tỷ giá hối đoái, và nạn lạm phát chứ chưa bị thua lỗ kinh hoàng hơn khi bất ngờ bị các đối thủ kinh doanh viễn thông tư doanh của nước tư bản đổ bộ vào, vì Viettel chưa phải cạch tranh với ai ở các thị trường Châu Phi này.
Về chuyên môn trong kinh doanh và kinh tế thì Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel này sẽ không bao giờ dành được thị phần hay đáp ứng tiêu chuẩn để mà đầu tư vào các thị trường có tranh chấp lãnh hãi với VN, vì Viettel là doanh nghiệp quân đội, nên các nước như Đài Loan, TQ, Philippines, Malaysia,....họ sẽ khó có thể cho Viettel tiếp cận thị trường của họ, đó là điểm xấu và thất bại thảm bại trước mắt ở những nước gần có thị trường tỷ giá hối đoái ổn định, dân số có lợi tức thu nhập cao gần VN nhưng lại bị đẩy ra xa, vì các nước này họ cũng có các công ty viễn thông của họ.
Hãy nhớ rằng trong động thái gần đây Viettel lạc quan xâm nhập vào thị trường viễn thông của Indonesia, một quốc gia đầy rủi ro theo Hồi giáo có số dân rất đông, nhưng tôi đã hay nói, đó là lĩnh vực viễn thông này Viettel chỉ là hạng cò con thôi, vì hầu hết các quốc gia có mức thu nhập khá hơn VN rồi thì đã số họ đều có “công ty điện thoại viễn thông cho riêng họ”. Vì đầu tư vào lĩnh vực nhạy cảm này nó cũng không cần phải có chuyên môn công nghệ thật cao, vì nó là lĩnh vực đầu tư phổ thông sơ đẳng nhất. Vì đa số công ty viễn thông nó chủ yếu do nhà nước đầu tư và sau ấy quốc doanh cổ phần hóa bán vốn cho tư nhân. Chẳng hạn Indonesia có Telkom Indonesia (IDX: TLKM), một công ty viễn thông của nhà nước đã tư nhân hóa và niêm yết giá cổ phiếu cho tư nhân đầu tư tài chính và tiền bạc trên thị trường của Sở giao dịch chứng khoán Indonesia, và niêm yết đồng thời trên sàn NYSE của Mỹ với ký hiệu Telekomunikasi Indonesia (Persero) Tbk PT (NYSE: TLK) niêm yết bằng đồng USD. Tiềm lực tài chính mạnh vốn hóa thị trường lên tới gầ 34,5 tỷ USD yết giá trên sàn NYSE,…Đài Loan, Hàn Quốc, TQ, Nhật, và nhiều nước khác họ đều có ông kẹ về viễn thông nhòm ngó vào đó cả, họ chưa tung đòn đá văng Viettel ra vì chưa thấy cần thiết, vì nó cũng không có lời cao khi phải đối mặt nguồn cung dư thừa, là dân số đã bằng ấy rồi, khác thác điện thoại viễn thông cũng bằng đó rồi, nếu mình nhảy vô nhà người ta mà hạ giá chịu lỗ để dành khách thì các đại gia viễn thông bản xứ ấy tung đòn đánh cho bỏ chạy về nước mà còn ôm cục nợ.
Mỹ và nhiều nước thì họ chỉ khai thác mảng cung cấp thiết bị liên quan đến dịch vụ về thông thôi, tức là mảng có lời cao như Cisco Systems (NASDAQ: CSCO), các mãng dịch vụ khác Visa (NYSE: V), Mastercard (NYSE: MA),…
Tôi ngạc nhiên là Viettel ở VN hơn đối thủ viễn thông trong nước của họ, đó là Viettel trước đây khai thác cơ sở hạ tầng sẵn có của quốc gia đầu tư vào viễn thông dùng cho mục đích quốc phòng, đó là các trạm phát sóng của quân đội do nhà nước đầu tư các đài Anten dựng sẵn rồi, và sau ấy mới bung ra để đầu tư nên họ tiết kiệm được một khoản chi phí khổng lồ về tài chính nên đừng lấy đố mà khoe khoang thành tích vì có chế tạo được các thiết bị viễn thông nào đâu mà kêu ầm ĩ cả nên, có được một mảng nào như Foxconn thì mới kể công thì mới thuyết phục chứ kinh doanh nhác sim ảo, nhập linh kiện của TQ về có khi nhập hàng của Huawei thì gieo họa cho an ninh quốc phòng của quốc gia.

***

Trong bài báo mà người ta trở lại hồ sơ của nó: "Đừng để vọoc chà vá phải đu dây điện tại bán đảo Sơn Trà"
Đó là hiệu ứng của quân đội làm kinh tế, và người nhà ở VN còn bàng hoàng chưa quên câu nói của Phó chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng, Thượng tá Trần Công Thành: "Giữ nguyên Sơn Trà chỉ để ngắm thì uổng quá".

(Hình nguồn linh tinh trên Internet VN)
.
Ôi thôi đó là hiệu ứng cả doanh nghiệp quốc doanh nhà nước làm kinh tế (chiếm hầu hết vốn liếng và tài nguyên quốc gia) đang chất lên núi nợ quá cao. Còn nay người ta lật lại hồ sơ quân đội "quyết liệt làm kinh tế". Mà người ta viện cớ với câu nói quan thuộc như trường hợp bauxite Tây Nguyên, Lâm Đồng chiếm dụng dụng tài nguyên rất lớn của quốc gia là càng khai thác thì càng thua lỗ mà còn gây ô nhiễm hết mạch nước ngầm ở các tỉnh cao nguyên VN, nó gọi là "chủ trương lớn của Bộ chính trị, của đảng và nhà nước".
Một quốc gia chỉ nhắm đến đất đai và khát đất là bất cứ nơi nào gọi là đất có giá thì lên cơn sốt nhắm vào đấy thổi bong bóng bất động sản. Biệt thự nghỉ dưỡng, sân golf, tràn ngập đất nước với lý luận "đất quốc phòng".
Tôi thì chả hiểu làm sao mà "đất quốc phòng" đâu không thấy mà toàn thấy biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp từ trên núi, trên rừng tràn xuống bờ biển. Và chả thấy có mấy miếng đất quốc phòng nào dùng cho việc xây cất doanh trại quân đội, hay các căn cứ quân sự nào cả. Cảng biển cũng thế là cũng chả thấy mấy ai mở căn cứ bố trí ở các vùng biển dài của cho tàu quân sự, và tàu dân sự của ngư dân nào cả cập bến thì làm sao mà bảo vệ lãnh thổ.
Có lẽ người ta phòng thủ quốc phòng và quân sự bằng pháo đài sân golf, biệt thự nghỉ dưỡng.
Tôi thì tính nhẩm là sau này cả quân đội đất nước tham gia làm kinh tế càng đóng góp cho GDP thì chắc là nếu VN có 1 triệu lính và tướng tá chính quy thì cũng cần bằng đó những người trong quân đội ấy trang bị cho họ mỗi người một tấm bằng cử nhân, thạc si, tiến sĩ kinh tế để làm kinh tế. Và quân đội xung trận tiên phong làm kinh tế, ngư dân và nông dân xung phong thay quân đội bảo vệ lãnh hải biển đảo,....Đúng là đã đến lúc chính phủ VN họ cần xem lại vấn đề quân đội làm kinh tế này, vì có thêm chục triệu quân nhân có làm kinh tế đi nữa với mức độ như vậy thì chỉ hao tổn tài nguyên và tiền bạc thôi.
Phương Thơ, Chuyên gia Morgan Stanley (NYSE: MS)
Read more…

Không chỉ ngu mà còn quá ngu

Nguyễn Gia Kiểng

  •  
Giá thành của điện nắng đã giảm 90% trong ba thập niên vừa qua, từ 22 USD một kilowatt xuống còn 2 USD. Theo ước lượng của các trung tâm nghiên cứu trong vòng từ 10 đến 20 năm nữa giá thành của điện nắng sẽ chỉ còn bằng một nửa giá thành của điện than và hoàn toàn không gây ô nhiễm. Than chắc chắn sẽ bị loại bỏ rất nhanh chóng như một nguồn năng lượng và như thế các nhà máy dùng than sẽ phải gỡ bỏ.

Tổ quốc lâm nguy! Không phải chỉ có sự xuống cấp báo động của đạo đức, văn hóa, giáo dục và tình cảm dân tộc. Đất nước, hiểu theo nghĩa đen là đất và nước, đã bị hủy hoại nhiều lắm rồi và sự hủy hoại đang gia tăng vận tốc. Thảm họa môi trường lần này còn đi đôi với thảm bại kinh tế. Nó có một tên gọi: than.
                          Can canh nha may nhiet dien chay than lon nhat Viet Nam hinh anh 1
Dự án Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2 là một trong 4 nhà máy nhiệt điện của Trung tâm nhiệt điện Vĩnh Tân với công suất lên đến 5.600 MW, được xây dựng tại xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong (Bình Thuận).
Một kịch bản đã trở thành quen thuộc từ vài năm nay. Một doanh nhân Việt Nam với số vốn khoảng 100 triệu USD được một tổ hợp Trung Quốc tiếp cận. Tổ hợp này đề nghị giúp doanh nhân lập một công ty thép trị giá 2 tỷ USD với những điều kiện cực kỳ thuận lợi. Tổ hợp sẽ cho vay 1,7 tỷ USD trang thiết bị với lãi xuất thấp và sẽ bảo đảm toàn bộ việc xây lắp nhà máy với các chuyên gia đầy kinh nghiệm đã từng xây lắp thành công những nhà máy tương tự tạị Trung Quốc. Sau đó tổ hợp sẽ bảo đảm việc huấn luyện công nhân cũng như cán bộ quản trị, ngoài ra còn có thể giúp công ty xuất khẩu sản phẩm trên thị trường thế giới. Các trang thiết bị còn mới nguyên và được chuyển giao với giá thấp hơn cả giá thành. Điều kiện hoàn trả cũng rất dễ dãi, bao giờ công ty đã có lời và đủ khả năng thì mới bắt đầu trả từ từ. Tất cả cố gắng của doanh nhân chủ tương lai công ty thép chỉ là tìm ra số vốn khiêm tốn khoảng 300 triệu USD để trang trải chi phí xây dựng nhà máy. Điều này cũng dễ thực hiện, công ty có thể vay được từ các ngân hàng Việt Nam vì số tiền vay chỉ là trên dưới 10% trị giá dự án đầu tư. Tóm lại người doanh nhân Việt Nam gần như được biếu không một công ty thép lớn và bỗng nhiên trở thành tỷ phú đô la. Ông Lê Phước Vũ chủ tịch công ty Hoa Sen đã tóm lược cơ hội này trong một câu nói được cả nước biết đến: ngu sao không làm thép?Ông này cũng nói thêm là bắt buộc phải sử dụng trang thiết bị của Trung Quốc thì mới có lời. (Trong trường công ty Hoa Sen, công ty có vốn khoảng 150 triệu USD và muốn thực hiện dự án Thép Cà Ná với số vốn đầu tư 10,6 tỷ USD).
Kịch bản này cũng diễn ra cho các công ty khác, nhiệt điện, phân đạm, giấy v.v. Phải nói thẳng với Lê Phước Vũ và những người như ông rằng họ không chỉ ngu mà còn quá ngu. Cái bẫy quá lộ liễu, dù chính quyền, nhiều doanh nhân và nhiều ngân hàng không nhìn thấy.
Đặc tính chung của tất cả các dự án này là đều dùng than và than là một nhiên liệu sắp bị loại bỏ dứt khoát trong một ngày rất gần đây, ngay cả nếu ông Donald Trump không đồng ý. Thế giới đang đi vào một thời đại mới, thời đại của năng lượng mặt trời.
Vấn đề không phải mới được đặt ra. Ngay từ thập niên 1960 các chuyên gia đều đã khẳng định rằng thế giới sẽ chỉ có tương lai nếu tìm được một nguồn năng lượng để thay thế cho năng lượng mỏ -nghĩa là than, dầu và khí đốt- vì một lý do hiển nhiên là những nguồn năng lượng này sẽ cạn kiệt trong vài thế hệ. Hơn nữa chúng lại rất ô nhiễm. Nhưng nguồn năng lượng thay thế nào? Thủy điện chỉ thực hiện được trong những điều kiện đặc biệt và cũng tạo ra những thay đổi môi trường chưa lường hết được. Một thí dụ cụ thể là đập Tam Khẩu của Trung Quốc ngày càng được nhiều người nhìn như một sai lầm. Năng lượng gió cũng không phải là giải pháp bởi vì chỉ thực hiện được ở những nơi có gió mạnh và với giá đắt.
Nguồn năng lượng phong phú vô cùng tận dĩ nhiên là nắng. Một tuần lễ nắng có khả năng cung cấp một khối năng lượng tương đương với tổng số năng lượng chất chứa trong tất cả các mỏ than, dầu và khí đốt trên trái đất. Và mặt trời sẽ còn tiếp tục tỏa nắng thêm vài tỷ năm nữa sau khi mọi sự sống đã biến mất trên trái đất này. Chất silicon (silicium) để tiếp nhận năng lượng nắng và biến thành điện cũng vô tận vì chiếm hơn 25% vỏ trái đất. Nhưng vấn đề là điện nắng quá đắt so với điện sản xuất bằng than hay dầu. Những panô nắng (solar panel) làm ra điện đã được chế tạo ngay từ đầu thập niên 1980 nhưng chỉ được dùng trong một số trường đại học hay trung tâm khảo cứu như để triển lãm một phát minh khoa học. Thế rồi những cải tiến liên tục đã đạt được và trở thành dồn dập từ khoảng mười năm nay. Các panô ngày càng nhỏ hơn, mỏng hơn, nhẹ hơn, mạnh hơn và rẻ hơn. Giá thành của điện nắng giảm một cách nhanh chóng. Kỹ thuật tích lũy điện -để dùng trong đêm hay mùa đông âm u- cũng tiến theo, các battery (ắc quy) ngày càng nhỏ hơn, mạnh hơn và bền hơn. Hiện nay giá thành của điện nắng đã xuống gần bằng giá điện than. Bộ Năng Lượng Hoa Kỳ đầu năm nay cho biết giá thành của điện nắng đã giảm 90% trong ba thập niên vừa qua, từ 22 USD một kilowatt xuống còn 2 USD. Theo ước lượng của các trung tâm nghiên cứu trong vòng từ 10 đến 20 năm nữa giá thành của điện nắng sẽ chỉ còn bằng một nửa giá thành của điện than và hoàn toàn không gây ô nhiễm.
Than chắc chắn sẽ bị loại bỏ rất nhanh chóng như một nguồn năng lượng và như thế các nhà máy dùng than sẽ phải gỡ bỏ. Sau đó đến lượt dầu lửa và khí đốt. Chúng ta đã có thể thấy những dấu hiệu rất mạnh ngay trong lúc này. Giá dầu đã xuống dưới mức 50 USD một baril sau khi đã đạt tới cao điểm 145 USD một baril năm 2008, các công ty dầu khí khổng lồ đều đã sụt giá trên các thị trường chứng khoán, ngành thăm dò và khai thác dầu khí ngoài khơi gần như phá sản. Các công ty chế tạo ôtô đang thi đua sản xuất xe chạy bằng điện. Một số nước Châu Âu dự trù cấm xe xăng dầu bắt đầu từ năm 2040, nghĩa là trong 23 năm nữa. Có khả năng họ sẽ cấm nhập khẩu những kim loại sản xuất bằng than đá.
Chúng ta đang sống một cuộc cách mạng lớn. Kỷ nguyên năng lượng nắng đang tới và cũng sẽ thay đổi bộ mặt thế giới tương tự như cuộc cách mạng máy tính và tin học. Đảo lộn kỹ thuật sẽ không mãnh liệt như thế - máy computer lớn nhất thế giới năm 1990 không mạnh bằng một chiếc điện thoại di động hiện nay- nhưng thay đổi chính trị và kinh tế có thể còn lớn hơn. Những nước sống nhờ dầu khí, như Nga, Venezuela và các nước vùng Vịnh sẽ rất khốn đốn. Biển Đông cũng sẽ bớt căng thẳng khi dầu khí không còn là kho vàng phải tranh giành cho bằng được nữa. Khi Donald Trump quyết định rút khỏi Thỏa Ước Paris về khí hậu -với lý do là không để Trung Quốc độc quyền sử dụng than- đa số các bang Mỹ và các công ty lớn đã tuyên bố không đồng ý và không chấp hành. Người ta không chỉ trách Donald Trump thiếu tâm hồn, người ta còn chê ông thiếu kiến thức.
Trung Quốc đã nhìn thấy cuộc chuyển hóa vĩ đại này. Cách đây mười năm, mùa hè 2007, khi tham quan Trung Quốc tôi còn thấy trong nhiều tài liệu là họ đang chuẩn bị xây dựng thêm hàng ngàn nhà máy điện và thép chạy bằng than. Dù có rất nhiều than đá họ vẫn nhập khẩu ồ ạt để đáp ứng nhu cầu dự trù. Tại Bắc Kinh, Tây An, Vân Nam, Quảng Châu, Thẩm Quyến, Thượng Hải đi đâu tôi cũng gặp những đoàn du lịch của công nhân Than Quảng Ninh từ Việt Nam sang. Họ nói công nghiệp than của Việt Nam đang gặp thời cực thịnh vì có bao nhiêu than Trung Quốc cũng sẵn sàng mua hết. Nhưng rồi Trung Quốc bừng tỉnh và chuyển hướng. Họ ngừng xây dựng các nhà máy đó dù đã chế tạo ra những trang thiết bị đủ để thiết lập hàng ngàn nhà máy. Không phải chỉ vì môi trường Trung Quốc đã quá ô nhiễm mà chủ yếu vì họ nhận ra là thời đại của than sắp chấm dứt và thời đại của năng lượng mặt trời đang đến.
Hiện nay Trung Quốc đã là nước sản xuất nhiều panô điện nắng nhất và còn dự định đầu tư thêm 360 tỷ USD vào kỹ thuật điện nắng trong ba năm sắp tới. Làm gì với những trang thiết bị đã chế tạo ra cho hàng ngàn dự án không thực hiện nữa, bây giờ trở thành cồng kềnh vô ích và không đáng giá một đồng xu? Họ chuyển sang Việt Nam. Chính quyền cộng sản Việt Nam đã không nhìn thấy lý do và đã khờ khạo đến nỗi chấp nhận những nhượng bộ rất quan trọng để được làm bãi rác công nghiệp của Trung Quốc. Thí dụ như cho Formosa hưởng một quy chế giống như một nhượng địa.
Các nhà máy nhiệt điện, thép, phân đạm, giấy v.v. được tập trung trong những khu công nghiệp ven biển hay gần biển bên cạnh một dòng sông. Tại sao? Chúng đều chạy bằng than và dùng nhiều hóa chất, nghĩa là đều rất ô nhiễm. Chúng được lập tại bờ biển để xả thải thẳng ra biển. Nếu những dự án này "thành công" thì bầu trời Việt Nam sẽ đặc khói, biển Việt Nam sẽ nhiễm độc, các ngành muối và nuôi trồng hải sản sẽ chết dần cùng với ngành du lịch. Hàng chục triệu người sẽ mất nghề sinh sống và hàng chục triệu người sẽ bị nhiễm độc. Phải mừng rằng những dự án này sẽ thất bại và bị đình chỉ, như thảm họa Formosa -dưới một góc nhìn khác- đã chứng tỏ. Một đặc điểm chung khác của các nhà máy này là chúng đều được xây dựng một cách cẩu thả, thí dụ như nhà máy Đạm Ninh Bình chưa thực sự đi vào hoạt động đã lún sau hơn 2 mét trong lòng đất. Những nhà máy này đều do Trung Quốc xây và Trung Quốc thừa biết chúng sẽ không hoạt động lâu vì thời đại của năng lượng than đang chấm dứt.
Thời đại của than có thể chấm dứt nhanh hơn nhiều dự đoán. Tất cả các nhà máy này đều sẽ không sống lâu, nhiều nhà máy có thể sẽ không bao giờ đi vào hoạt động và các đại gia như Lê Phước Vũ thay vì trở thành tỷ phú đô la sẽ chỉ mất vốn. Chúng ta không chờ đợi ở họ một tinh thần trách nhiệm nào với đất nước, họ hoàn toàn không có và chính vì thế mà họ đã thành đại gia. Nhưng họ đã lầm to ngay cả nếu chỉ muốn làm giầu. Ngu sao không làm thép? Lê Phước Vũ và những người như ông ta tưởng rằng mình khôn và gặp thời, nhưng họ rất ngu.
Nước ta đã lỡ giai đoạn cất cánh vì không tạo ra được một lớp doanh nhân đúng nghĩa mà chỉ có những doanh nhân kiểu Lê Phước Vũ, những người không chỉ cưa cái cành trên đó mình đang ngồi mà còn cưa luôn chân mình. Nhưng Đảng Cộng Sản cũng đang làm chúng ta lỡ một khúc quanh lớn của thế giới: khúc quanh vào kỷ nguyên năng lượng sạch. Đất nước đã rất tụt hậu lại còn có nguy cơ tụt hậu hơn nữa, như một người chạy đua đã chạy sau lưng người ta lại còn vấp ngã và bị thương.
Nguyễn Gia Kiểng
(07/2017)


Read more…

Contact us