Khôi nguyên Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba qua đời



Nhà hoạt động chính trị người Trung Quốc, nhà văn, Khôi nguyên Nobel Hòa Bình, Lưu Hiểu Ba, qua đời tại một bệnh viện thuộc thành phố Thẩm Dương, Trung Quốc, hưởng thọ 62 tuổi.
                                 Kết quả hình ảnh cho Lưu Hiểu Ba
Một người biểu tình dương hình Lưu Hiểu Ba trước tòa đại sứ Trung Quốc tại Oslo, tháng 9, 2010.
Đệ Nhất Y Viện của Đại học Y Khoa Trung Quốc cho biết ông Lưu Hiểu Ba qua đời do căn bệnh ung thư gan, vốn được phát hiện vào tháng Năm, và được công khai hồi tháng Sáu.
Được biết đến với chiến dịch trường kỳ đấu tranh cho tự do, dân chủ của Trung Quốc, nhiều người coi ông Lưu là bậc anh hùng, trong khi ông lại là cái gai trong mắt chính quyền Bắc Kinh.

Trong suốt thời gian dài, ông đối mặt với sự sách nhiễu, quản thúc và giam cầm từ phía đảng Cộng sản Trung Quốc. Năm 2010, ông Lưu Hiểu Ba được trao tặng giải Nobel Hòa Bình, trở thành người Trung Quốc trong nước đầu tiên nhận giải thưởng danh giá này, đồng thời cũng là một trong ba người nhận giải trong lúc bị giam giữ, sau ông Carl von Ossietzky quốc tịch Đức (1935) và bà Aung San Suu Kyi người Myanmar (1991).

Lưu Hiểu Ba sinh tại Trường Xuân, Cát Lâm, năm 1955 trong một gia đình trí thức. Ông phải trải qua những năm tháng đầy biến động của nước Trung Hoa hiện đại.

Khi phong trào đấu tranh dân chủ Thiên An Môn nổ ra vào năm 1989, ông đang là học giả thỉnh giảng tại đại học Columbia, New York. Ông Lưu sau đó trở về quê hương, tham gia phong trào vốn bị đàn áp dã man bởi chính quyền Cộng sản Trung Quốc.

Ông Lưu và những nhà hoạt động khác được ghi nhận là đã có công trong việc hạn chế bớt qui mô của cuộc tàn sát bằng cách thương lượng với các binh lính có vũ trang, mở một đường thoát trong hòa bình cho hàng ngàn sinh viên đang có mặt tại Thiên An Môn.

Ông Lưu sau đó bị bắt với tội danh “đứng đằng sau giật dây phong trào Thiên An Môn.” Mặc dù không phải chịu án hình sự và được phép đi ra nước ngoài, ông Lưu bị đuổi khỏi trường đồng thời bị quản thúc tại gia nếu vẫn tiếp tục sống trong nước. Ông Lưu Hiểu Ba được chính phủ Úc cấp quy chế tị nạn, nhưng ông từ chối.

Sau sự kiện Thiên An Môn, ông Lưu bị giam tổng cộng ba lần, nhưng vẫn tiếp tục tranh đấu cho những cải cách chính trị. Kể từ năm 1999 đến 2008, ông dành toàn bộ thời gian của mình cho việc viết văn, cũng như giúp thành lập Trung tâm Văn bút Độc lập trung Quốc, một diễn đàn cho phép các nhà văn, nhà báo tự do bày tỏ chính kiến của mình. Ông Lưu từng ba lần được bầu làm chủ tịch của tổ chức này.

Năm 2008, Lưu Hiểu Ba giúp soạn thảo “Hiến Chương 08”, kêu gọi cho nhân quyền, tự do bầu cử. Hiến chương này được cho lưu hành vào đúng ngày 10 tháng 12, ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, cũng như kỷ niệm 60 năm ngày phát hành Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Ngay trước khi Hiến chương 08 được phát tán, Lưu Hiểu Ba bị bắt với tội danh nghi ngờ khích động lật đổ quyền lực nhà nước, chịu án 11 năm tù. Tháng 10 năm 2010, ông được trao tặng giải Nobel Hòa Bình. Tại lễ trao giải, Hội đồng Nobel của Na Uy đã đặt một chiếc ghế trống trên sân khấu thay mặt cho Lưu Hiểu Ba, do ông không được phép tham dự.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã chỉ trích bản án mà Trung Quốc dành cho Lưu Hiểu Ba, cho rằng việc kết án những tiếng nói chính trị ôn hòa đã vi phạm những quyền con người cơ bản được quốc tế công nhận.

Liên minh Châu Âu, Đức, Pháp và nhiều nước khác cũng đồng thời bày tỏ mối quan ngại tương tự. Nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, cùng với cựu Tổng thống Nam Phi Nelson Madela và 15 khôi nguyên Nobel Hòa bình khác, cũng đã lên tiếng yêu cầu Bắc Kinh trả tự do cho Lưu Hiểu Ba.

Năm 2009, lãnh tụ tinh thần lưu vong của Tây tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, một khôi nguyên Nobel Hòa bình, cho rằng việc tù đày một người chỉ đơn giản thực hành quyền tự do biểu đạt đã đi ngược lại hoàn toàn các công ước quốc tế về quyền con người.

Ông Lưu Hiểu Ba vẫn bị giam trong tù khi tình hình sức khoẻ có những chuyển biến xấu, và chỉ được đưa vào bệnh viện vài tuần trước khi ông qua đời. Gia đình ông nhiều lần lên tiếng yêu cầu chính quyền Trung Quốc cho phép đưa ông sang Mỹ hoặc Đức để chữa trị căn bệnh ung thư gan, tuy nhiên đều bị từ chối.

Khôi nguyên Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba qua đời ở tuổi 62.

(Bài viết được chuyển ngữ từ bản Anh Ngữ của ban Quan Thoại, VOA)

(VOA)
Read more…

Los Angeles, Paris tổ chức Thế Vận Hội Mùa Hè 2024 hay 2028?


Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (giữa) và bà Anne Hidalgo, thị trưởng Paris, đến Lausanne, Thụy Sĩ, hôm Thứ Hai 10 Tháng Bảy tham dự cuộc bỏ phiếu của IOC để vận động cho Paris đứng tổ chức Olympic 2024. (Hình: Fabrice Coffrini/AFP/Getty Images)
LAUSANNE, Thụy Sĩ (AP) – Hôm Thứ Ba, Ủy Hội Thế Vận Quốc Tế (IOC) đã biểu quyết đồng thuận chọn Los Angeles và Paris làm nơi tổ chức Thế Vận Hội Mùa Hè năm 2024 và 2028 nhưng chưa xác định mỗi thành phố vào năm nào.
Chọn hai thành phố cho hai kỳ Olympic tương lai là thủ tục được IOC áp dụng lần đầu tiên vì chỉ còn lại Los Angeles và Paris tiếp tục đăng cai cho năm 2024 sau khi Budapest và nhiều thành phố khác đã rút lui. IOC sẽ họp ở Lima, Peru, ngày 13 Tháng Chín để quyết định Olympic 2024 ở đâu, căn cứ trên sự thương lượng giữa Paris và Los Angeles, hay bằng biểu quyết nếu không có thỏa thuận. Kế tiếp Olympic 2028 có thể là một trong hai thành phố còn lại, hoặc IOC sẽ biểu quyết nếu có thêm thành phố khác đăng cai.
Phái đoàn của hai thành phố đăng cai đã đến Lausanne từ cuối tuần trước, chờ đợi cuộc bỏ phiếu của 95 nước thành viên IOC. Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron cũng có mặt để vận động cho Paris. Tổng Thống Mỹ Donald Trump ủng hộ Los Angeles nhưng ông không đến Lausanne, chỉ phát biểu qua Twitter.
Paris được coi là có nhiều triển vọng cho năm 2024, đúng 100 năm kể từ lần cuối cùng Olympic tổ chức ở Pháp. Kỳ Olympic gần đây nhất tổ chức ở Mỹ là năm 1996 tại Atlanta, Georgia. Hai thành phố Paris và Los Angeles đều nói là đã sẵn sàng tổ chức năm 2024. Paris sẽ phải chi $2 tỷ để xây dựng các cơ sở và vận động trường, trong khi Los Angeles lợi thế vì đã sẵn có nhiều cơ sở chỉ cần tu chỉnh thêm.
Thế vận hội là một sự kiện thể thao quốc tế thu hút đông đảo du khách nhưng việc tổ chức rất tốn kém và thường thua lỗ. Thế Vận Hội Mùa Hè 2016 ở Rio de Janeiro, Brazil, vượt quá ngân sách $1,6 tỷ.
Thế vận hội sắp tới sẽ tại Tokyo, Nhật Bản từ 24 Tháng Bảy đến 9 Tháng Tám năm 2020. (HC)
Read more…

Trump Nhỏ làm khổ Trump Già


Ngô Nhân Dụng
Ðọc chuyện từ nhật báo Wall Street Journal thì Tổng Thống Trump sẽ không tố là “Tin Bịa Ðặt.” Vì đây là tờ báo bảo thủ tiêu biểu cho quan điểm của đảng Cộng Hòa. Cho nên, nhân có những tiết lộ mới về Donald Trump Jr., người con trưởng của tổng thống Mỹ, thử coi báo Wall Street Journal kể những chuyện gì.
Chuyện thị trường Wall Street khá quan trọng. Tờ báo cho biết lúc 11 giờ 17 phút sáng Thứ Ba, 10 Tháng Bảy, chỉ số Dow đã tụt xuống 100 điểm, chỉ số S&P rớt 0.6% rồi lên lại được một phần, “sau khi ông con trưởng của Tổng Thống Donald Trump công bố một cuộc trao đổi email cho thấy ông ta đã thu xếp cuộc gặp gỡ với một luật sư người Nga để nhận được tin tức có hại cho bà Hillary Clinton,” và “hầu hết cả lãnh vực kinh doanh đều bị ảnh hưởng, các ngân hàng bị nặng nhất” (dịch nguyên văn).
Nhật báo Wall Street Journal thuật lại đầu đuôi chuyện: Năm ngoái, các cơ quan tình báo của chính phủ Mỹ đều kết luận rằng Tổng Thống Nga Vladimia Putin mở chiến dịch gây ảnh hưởng trên cuộc bầu cử tổng thống năm 2016 ở Mỹ để yểm trợ ông Trump. Bộ Tư Pháp Mỹ đã cử ra một công tố viên đặc biệt điều tra xem ban vận động của ông Trump có thông đồng với Moscow hay không.
Nếu quý vị độc giả chưa theo dõi đầy đủ vụ Donald Trump Jr. (Trump Nhỏ) này thì trên báo Wall Street Journal ngày hôm qua đã tóm tắt giúp như sau:
Tháng Sáu năm ngoái, ông Donald Trump Jr. gặp một người có những tin tức tai hại cho bà Clinton, có thể tặng cho ông Trump con trong cố gắng của Nga ủng hộ ông Trump bố trong cuộc bầu cử. Trong thời gian tranh cử cũng như sau khi chiến thắng, Tổng Thống Trump liên tiếp khen ngợi ông Putin đồng thời nghi ngờ kết luận của các cơ quan tình báo Mỹ khi họ kết luận rằng Nga tìm cách can thiệp vào cuộc bầu cử.
Báo Wall Street Journal nhắc lại, mới tuần trước ông Trump còn nói ở Warsaw (thủ đô Ba Lan): “Không ai biết gì chắc chắn về vụ này.” Và tờ báo kết luận rằng việc công bố các email của con trai ông cho thấy “bằng cớ hiển nhiên là nhân viên cao cấp trong ban vận động của ông Trump đã chấp nhận sự giúp đỡ của Nga” trong mùa tranh cử.
Những chi tiết trong các email mà ông Trump Nhỏ mới công bố được trích dẫn nguyên văn trên nhật báo Wall Street Journal. Thí dụ, người môi giới cho ông Trump Jr. biết “Nga hứa hẹn sẽ cung cấp những tài liệu chứng tỏ bà Hillary phạm tội” trong các quan hệ với Nga, và “sẽ rất có lợi cho thân phụ của ông.” Người đó còn viết, “đây là những thông tin nhạy cảm ở cấp cao nhưng đó là một phần trong việc ủng hộ của Nga cho ông Trump, qua trung gian Aras và Emin.” Hai người Nga gốc Azerbaijani kể trên là cha con nhà Agalarovs, đã cộng tác với ông Trump tổ chức cuộc thi hoa hậu ở Nga năm 2013.
Trong email phúc đáp của ông Trump Nhỏ mới được công bố, ông viết, “Nếu đúng như vậy thì tôi thích lắm” ([I]f it’s what you say I love it,) và tỏ ý sẵn sàng gặp Emin Agalarov, với ý định sẽ công bố các thông tin tai hại cho bà Clinton vào mùa Hè năm 2016.
Ông Trump Nhỏ đã gặp bà Natalia Veselnitskaya, một luật sư làm việc cho nhiều công ty và quan hệ chặt chẽ với chính phủ Nga, cũng như cha con nhà Agalarov.
Trong ngày Thứ Bảy, 8 Tháng Bảy, ông Trump Jr. đưa ra một bản tuyên bố vắn tắt, sau khi cuộc gặp gỡ giữa ông và bà Veselnitskaya bị đưa ra trước công luận. Ông viết: “Cuộc gặp gỡ này chủ yếu chúng tôi bàn đến chương trình nhận con nuôi người Nga được nhiều gia đình Mỹ ưa chuộng, mà chính phủ Nga đã chấm dứt, nhưng lúc đó không phải là một vấn đề tranh cử và sau đó cũng không bao giờ bàn tiếp.” Trong ngày Chủ Nhật, ông Reince Priebus, chánh văn phòng của Tổng Thống Trump được đài Fox News phỏng vấn còn chế nhạo rằng câu chuyện Veselnitskaya là một cái hamburger bự trống rỗng (a big nothingburger).
Ngay sau khi ông Priebus nói, ông Trump Jr. lại đưa ra một bản tuyên bố mới! Ông tiết lộ rằng ông gặp bà Veselnitskaya vì được hứa hẹn sẽ có tin tức hại cho Hillary Clinton. Tuy nhiên khi gặp rồi, ông thấy những điều bà luật sư Nga nói về bà Clinton rất mơ hồ, lấp lửng và vô nghĩa lý. Ông cũng cho biết đã mời hai người trong ban vận động của ông bố cùng đi gặp là Jared Kushner, con rể và cố vấn của ông bố, và Paul Manafort, chủ tịch ủy ban vận động. Ông Manafort sau này đã từ chức khi báo chí tìm ra ông từng làm việc và nhận tiền cho cựu tổng thống Ukraine, người của Putin, đã bị dân chúng lật đổ.
Trong vòng 24 tiếng đồng hồ ông Trump Nhỏ đã kể hai câu chuyện khác nhau. Nhưng khi công bố các tài liệu, gồm mail giữa ông và những nhân vật Nga trong ngày Thứ Ba, thì công chúng biết rõ các chi tiết có thật.
Từ năm ngoái, Tổng Thống Donald Trump vẫn liên tiếp bác bỏ kết luận của các cơ quan tình báo Mỹ về việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử. Ông gọi tất cả những mối nghi ngờ này trên báo chí đều là Tin Bịa (fake news). Nhưng bây giờ công chúng được thấy những email do chính người con trưởng của ông đưa ra.
Trên nhật báo Wall Street Journal ngày Thứ Ba, nhà bình luận Gerald F. Seib đã phân tích các hệ quả của việc công bố các email của ông Donald Trump Jr.. Ông nêu ra ba mối nguy hiểm chính cho Tổng Thống Trump.
Thứ nhất, ban vận động của ông Trump đã chấp nhận gặp gỡ để nhận những tin tức giúp cho cuộc tranh cử. Hành động này chứng tỏ Nga có can thiệp, và những người đi gặp họ có thể coi là chấp nhận đóng vai đồng lõa. Ngoài ông con trưởng, còn chàng rể Jared Kushner, và Paul Manafort, lúc đó là chủ tịch ban vận động.
Thứ hai, các email mới tiết lộ này chứng tỏ các lời phủ nhận của các cộng sự viên của ông Trump trước đây là trái với sự thật. Công chúng sẽ không còn tin tưởng vào những gì họ nói nữa.
Thứ ba, mọi người sẽ nghĩ rằng còn nhiều chuyện bí mật khác trong mối quan hệ giữa họ và người Nga, cho đến nay chưa ai biết.
Ngoài ra, ai cũng hiểu rằng các tin tức bí mật mà người Nga hứa hẹn với ông Trump Nhỏ phải do gián điệp Nga lấy được ở nước Mỹ.
Theo luật pháp Mỹ, đáng lẽ ông Trump Nhỏ phải báo tin cho FBI biết khi có người đề nghị cung cấp những loại tin mật như vậy. Năm 2000, ứng cử viên Tổng Thống Al Gore đã báo ngay cho FBI sau khi nhận được một xấp tài liệu bí mật từ nội bộ ban vận động tranh cử của đối thủ George W. Bush. Chắc chắn đó là đồ ăn cắp!
Lần này, ông Trump Jr. biết rằng các tài liệu bí mật là do người nước ngoài cung cấp mà không đi khai báo, mà còn trả lời “I love it,” lại rủ thêm hai nhân vật quan trọng nhất trong ban vận động cùng đi gặp người Nga.
Qua những email mà ông Trump Nhỏ mới công bố, dân chúng Mỹ thấy việc Nga can thiệp vào cuộc tranh cử năm 2016 là có thật. Ðây là bằng chứng cho thấy Nga tích cực yểm trợ cho ông Donald Trump. Theo luật Mỹ, các ứng cử viên không được nhận sự giúp đỡ nào của người ngoại quốc.
Tất cả các chuyện rắc rối này sẽ được các ủy ban điều tra của Quốc Hội và công tố viên độc lập của Bộ Tư Pháp chú ý để gửi trát đòi và tìm hiểu thêm. Ông Trump Nhỏ đã thuê luật sư riêng để tự bảo vệ. Nhưng còn Tổng Thống Trump, ông sẽ phải chuẩn bị đối đầu với những cơn sóng gió mới.
Read more…

ANH CÔNG NHÂN ĐOÀN HUY CHƯƠNG

Pham Doan Trang
Kể từ khi mạng xã hội nở rộ ở Việt Nam, có một nghề bỗng nhiên được biết đến và một số người làm nghề đó trở thành người của cộng đồng. Đó là nghề hoạt động xã hội, hoạt động vì dân chủ và nhân quyền.
Bạn đã biết một gương mặt rất nổi tiếng gần đây là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức facebooker Mẹ Nấm. Quỳnh được biết đến như là một phụ nữ trẻ, mẹ của hai con nhỏ, và thực sự đã chỉ lên tiếng mạnh mẽ chống bá quyền Trung Quốc, phản đối Formosa và những nhóm lợi ích đen tối đứng sau các dự án tàn phá môi trường ở Việt Nam, nhưng lại bị quy tội “chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. (Hóa ra Trung Quốc, Formosa và CHXHCN Việt Nam là một).
Nhưng có lẽ không nhiều bạn trẻ biết người đàn ông trong bức hình này. Bởi vì anh thuộc thế hệ đi trước. Anh ở trong số những người đã đi trên con đường đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam từ rất lâu, vào thời mà phần lớn chúng ta chưa nghe nói đến từ “nhân quyền”, chưa bao giờ nghĩ tới cái gì vượt ra ngoài phạm vi bản thân và gia đình, và thấy công an thì sợ run như rẽ.
Anh tên là Đoàn Huy Chương, sinh năm 1980 trong một gia đình chẳng giàu có gì. Anh không được học hành nhiều, đi làm công nhân từ sớm. Và ngay lập tức anh chứng kiến cảnh sống của công nhân trong những công xưởng bóc lột của Việt Nam thời tư bản rừng rú, chứng kiến lực lượng được mệnh danh là “giai cấp tiên phong của cách mạng” bị đối xử tàn tệ như thế nào. Họ như không được coi là con người nữa, chỉ là cái máy có hai chân hai tay mà thôi.
“Có những xưởng mà công nhân phải làm việc quần quật từ 6h tối đến sáng hôm sau, và chỉ cần họ gục đầu ngủ gật một giây thôi mà bị phát hiện thì lập tức bị phạt 300.000 đồng. Thế mà lương của họ chỉ có 600.000 đồng/tháng thôi”.
Xúc phạm nhân phẩm người lao động cũng là chuyện thường xuyên. Cậy thế “nhà đầu tư nước ngoài”, những chủ lao động Đài Loan, Trung Quốc có thể chửi bới, bạt tai, ném giày vào mặt công nhân bản địa mà chẳng làm sao cả.
HAI LẦN ĐI TÙ, GẦN 10 NĂM TUỔI XUÂN
Có lẽ ai ở hoàn cảnh đó cũng nhìn ra tình cảnh của công nhân. Nhưng chỉ có mình Chương xót xa và cảm thấy bị thúc đẩy phải đấu tranh để bảo vệ công nhân.
Trong môi trường tất cả đều im lặng thì dĩ nhiên, người duy nhất lên tiếng sẽ nổi bật lên. Và kết quả của việc ấy là Chương lĩnh án tù cho các hoạt động đấu tranh của mình. Ngày 13/11/2006, ngay khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), anh bị công an bắt và khép vào tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm hại lợi ích nhà nước”, theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Anh lĩnh án 1,5 năm.
Thật vô lý khi chính quyền lại có thể bắt bớ, bỏ tù một người đấu tranh chống chủ lao động bóc lột công nhân – chẳng hóa ra chính quyền là tay chân của doanh nghiệp đó sao? Nhưng dưới chế độ độc tài thì hàng nghìn điều vô lý vẫn xảy ra và Chương đi tù.
Ngày 13/5/2008, anh ra tù và chính thức trở thành một nhà hoạt động công đoàn, tức là người đấu tranh để bảo vệ các quyền của công nhân, người lao động.
Ngày 13/2/2010, cũng vào một ngày 13, Chương lại bị bắt. Lần này anh ra tòa cùng hai người đồng sự là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh. Ba người bị khép vào một tội có cái tên rất tối nghĩa là “phá rối an ninh” (Điều 89 Bộ luật Hình sự); chẳng hiểu phá rối an ninh là phá cái gì. Trước đó, họ đã giúp công nhân nhà máy da giày Mỹ Phong tổ chức đình công và kết quả là được tăng lương từ 600.000 lên hơn 1 triệu đồng mỗi người.
Trước tòa, ba con người trẻ tuổi ngẩng cao đầu đối đáp với những kẻ muốn tiêu diệt họ. Không thể hiểu vì sao tòa án của công an ra sức bênh vực chủ lao động nước ngoài, bất chấp việc công nhân nước mình bị bóc lột tàn tệ và vô lý ra sao.
Chủ doanh nghiệp Đài Loan thậm chí còn tuyên bố: “Không có công ty da giày của chúng tôi ở đây thì thanh niên địa phương chỉ có mà đi làm đĩ”.
Ba bị cáo phản bác: “Trước khi các vị có mặt ở đây 5 năm về trước, thanh niên địa phương chỉ làm đĩ thôi sao? Trong số chúng tôi, có cả người có học, người có mơ ước được vươn lên một cuộc sống tốt đẹp, người là con của bà mẹ Việt Nam anh hùng đấy”.
Bên buộc tội lập luận: Chống chủ doanh nghiệp tức là chống lại đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, chống phát triển kinh tế.
Ba nhà hoạt động công đoàn bác bỏ: “Không! Khuyến khích đầu tư nước ngoài phải đi liền với bảo vệ người lao động Việt Nam”.
Một lần nữa, Chương lại đi tù, lần này là với bản án 7 năm. Hạnh, ở tuổi 25, cũng bị ấn mức án 7 năm. Hùng 9 năm. Phiên sơ thẩm không luật sư, không báo chí. Tòa thậm chí còn cố sống cố chết bịt miệng, không để cho họ được tự bào chữa.
ĐỜI ĐẸP KHI HỌ SỐNG VÌ CỘNG ĐỒNG
Trong những năm Chương ngồi tù, cứ lâu lâu công an lại vào dụ anh, “thôi thì nhận tội đi, còn ra sớm, về với vợ con”. Chương luôn hỏi lại: “Nhận tội gì? Có tội gì mà nhận?”.
Anh đã ở tù cho đến khi hết án, không được giảm một ngày nào.
Ra tù, anh lại tiếp tục các hoạt động đấu tranh của một người bảo vệ nhân quyền. Vẫn cương quyết, can đảm và trong sáng như thế, chẳng có gì thay đổi. Như thể anh chưa từng đi tù tới hai lần, mất gần 10 năm tuổi xuân. Anh chẳng oán giận, chẳng trách móc ai, ngay cả một công nhân ngày xưa đã từng được anh giúp đỡ và quay ra khai báo chống lại anh vì sợ công an quá. Nói về người công nhân ấy, anh chỉ cười: “Thật ra thì mình chỉ càng thấy thương nó hơn chứ không giận. Nó đâu biết gì về quyền của nó đâu. Nghèo, không hiểu biết, tội lắm”.
Chưa bao giờ anh than vãn một lời nào, kiểu như "Tôi đấu tranh vì cộng đồng mà chẳng được quan tâm...".
Ngay cả với công an – những kẻ đã từng theo dõi, đánh đập, bắt bớ anh và vẫn luôn rình cơ hội làm thế với anh lần nữa – Chương cũng chẳng căm hận. Có người nói với anh: "Mai mốt Việt Nam dân chủ, tao sẽ đi tìm những thằng an ninh từng đánh mày để xử nó". Chương cười và chặn ngay: "Không làm vậy. Oán thù chỉ sinh ra oán thù, không giải quyết được việc gì cả".
Và, Chương không mảy may sợ hãi, thậm chí luôn sẵn sàng tinh thần cho việc bị bắt và vào tù lần thứ ba.
Nhìn nụ cười của anh, ai nghĩ người trong bức hình này vừa đi tù về và ngay cả bây giờ, vẫn đang sống trong sự theo dõi và quấy nhiễu của an ninh?
Còn tôi thì nghĩ: Việt Nam đẹp vì có những con người như thế – những người đã và đang đấu tranh để thay đổi xã hội, và sự đấu tranh của họ xuất phát từ tình thương yêu.

Read more…

Trung Cộng đưa quân đến Djibouti, căn cứ quân sự đầu tiên tại hải ngoại

                    

Bắc Kinh, Trung Cộng. (Reuters)- Hôm qua 11 tháng 7, Trung Cộng đã đưa một đơn vị quân đội đến Djibouti của Horn of Africa, căn cứ quân sự ở ngoại quốc đầu tiên, được coi là một phần của chiến lược mở rộng hoạt động quân sự trên thế giới.
Bộ Quốc phòng Trung Cộng đưa tin trên trang web cho biết buổi lễ xuất phát đơn vị đã được tổ chức tại căn cứ hải quân toạ lạc tại cảng Trạm Giang ở miền Nam Trung Cộng. Nguồn tin này nói rằng các binh sĩ Trung Cộng sẽ được tàu hải quân vận chuyển nhưng không cho biết số lượng bao nhiêu. Nhà nước Trung Cộng nói rằng đơn vị quân đội đóng tại đây sẽ làm nhiệm vụ yểm trợ lực lượng chống hải tặc, Lực Lượng Gìn Giữ Hoà Bình của Liên Hiệp Quốc, làm sứ mệnh viện trợ nhân đạo tại Phi châu và vùng Tây Á. Bộ Quốc phòng Trung Cộng cho biết đơn vị này sẽ tham gia diễn tập quân sự với lực lượng hải quân của họ, một bước mở rộng hoạt động quân sự trên thế giới cùng với sự phát triển kinh tế và chính trị ở trong nước.
Djibouti hiện là nơi trú đóng của quân đội Hoa Kỳ tại Phi châu, và Camp Lemonnier cùng với một lực lượng quân sự không đáng kể của Pháp, Anh, Nhật Bản cùng một số quốc gia khác. Trung Cộng từng tham gia các cuộc tiễu trừ hải tặc tại vịnh Adan năm 2008. Lực lượng hải quân của họ cũng đã có mặt tại Địa Trung Hải vào năm 2011 để di tản 35,000 công dân Trung Cộng khỏi Libya.
Năm 2015, Trung Cộng điều động 3 chiến hạm hải quân tham dự cuộc tuần tiễu chống hải tặc để cứu người Trung Cộng, và công dân nhiều quốc gia khác chạy thoát khỏi cuộc chiến tại Yemen. Trong năm nay, Trung Cộng cũng lần đầu tiên diễn tập với Nga tại Địa Trung Hải. (Song Châu)
Read more…

Nước cờ chính trị của Tập Cận Bình đã thất bại tại hội nghị G20?



Trước ngày diễn ra Hội nghị G20 thì Tập đã ra sức tung đòn để buộc Trump phải ngồi vào bàn thương lượng về hồ sơ Bắc Triều Tiên, Biển Đông và Thương mại. Tập đã tung đòn bằng cách bật đèn xanh cho Bắc Triều Tiên thử tên lửa tầm xa, và đồng thời Tập công du sang Nga gặp Putin để phân hóa giữa Putin và Trump tại Hội Nghị G20, nhưng những đòn của Tập tung ra có vẻ đã không có hiệu nghiệm đối với Trump.

Theo giới quan sát chính trị thì Putin và Trump đã có cuộc gặp được cho là rất nồng ấm tại Hội nghị G20! Ngoại trưởng Tillerson cho biết cuộc họp kéo dài hơn 2 tiếng và đệ nhất phu nhân Melania Trump đã phải bước vào hối thúc đôi bên kết thúc. Cũng theo ngoại trưởng Tillerson thì nhiều vấn đề đã được hai bên thảo luận một cách sôi nổi, cở mở và chân thành. Trong khi đó thì mặt của Tập lúc nào cũng nặng nề và lộ rõ một tâm trạng bất an.

Thực ra thì từ lâu chính quyền của Trump đã muốn đàm phán với Nga để đập Trung Quốc, nhưng do xảy ra vụ điều tra Nga can thiệp vào bẩu cử Mỹ nên Trump chưa thể đàm phán được với Nga. Đến nay thì cuộc điều tra cũng chẳng có bằng chứng gì rõ ràng về việc Nga can thiệp vào bẩu cử Mỹ nên Trump đã có thể bắt tay với Putin để đập Tập mà không còn phải e ngại. Điều này chắc chắn sẽ làm cho Tập phải hoảng sợ khi thấy quan hệ Mỹ - Nga nồng ấm.

Nếu như quan hệ Mỹ - Nga trở nên nồng ấm với những thỏa thuận đã đạt được trong của hội đàm tại Hội Nghị G20 thì có nghĩa là liên minh Nga – Trung sẽ phải tan ra. Người ta thừa biết đứng đằng sau Bắc Triều Tiên là Trung Quốc, và Trung Quốc muốn kéo Nga vào cuộc để tiếp tục hậu thuẫn cho Bắc Triều Tiên. Giờ Nga bắt tay với Mỹ thì có nghĩa là Trung Quốc phải đi một mình. Thực ra thì phía Nga cũng đã muốn đàm phán với Mỹ lâu rồi nhưng nay mới có cơ hội đàm phán. Du sao thì Nga chơi với Mỹ vẫn có lợi hơn là chơi với Trung Quốc. 

Thực lực quân sự của Bắc Triều Tiên mà Mỹ đánh Bắc Triều Tiên thì quá đơn giản, nhưng có lẽ là Mỹ e rằng nếu đánh Bắc Triều Tiên thì có thể là liên minh Nga – Trung sẽ nhảy vào tham chiến giúp Bắc Triều Tiên nên Mỹ chưa hành động. Đến nay nếu đã có những thỏa thuận Mỹ - Nga thì chắc chắn Mỹ sẽ hành động kể cả là phát động chiến tranh. Người ta cứ nghĩ đối thủ của Mỹ là Bắc Triều Tiên nhưng thực sự Trung Quốc mới là đối thủ của Mỹ, vì Trung Quốc đang muốn trở thành một siêu cường về kinh tế và quân sự nên Mỹ cần phải kìm hãm. Mỹ không thể chấp nhận một quốc gia cộng sản trở thành một siêu cường về kinh tế và quân sự.

Khi Mỹ phát động chiến tranh với Bắc Triều Tiên mà Trung Quốc nhảy vào tham chiến giúp Bắc Triều Tiên thì kể như là mọi sự đã xong. Trung Quốc không giúp Bắc Triều Tiên thì sẽ mất đồng minh, mất tay chân mà tham chiến giúp Bắc Triều Tiên thì sẽ bị thế giới lên án và Mỹ sẽ có cơ hội đưa ra lệnh cấm vận Trung Quốc. Nếu bị thế giới lên án và bị Mỹ cấm vận thì nền kinh tế của Trung Quốc sẽ sụp đổ ngay tức khắc, và lúc đó thì Trung Quốc cũng chẳng còn sức mà vươn ra Biển Đông. Cộng sản Trung Quốc sẽ sụp đổ và các nước như Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông sẽ có cơ hội giành độc lập khỏi Trung Quốc.

Đến với Hội Nghị G20, Tập cố gắng thể hiện mình như là một nhà lãnh đạo của một siêu cường kinh tế và quân sự mới nổi trong thế kỷ 21, nhưng đã không thể che dấu được tâm trạng sợ hãi và bất an khi thấy có nhiều lãnh đạo trên thế giới xa lánh Tập, vì tình trạng Trung Quốc gian lận thương mại và bành trướng ở Biển Đông. Nhất là khi phải chứng kiến Trump và Putin hội đàm, bắt tay nồng ấm với nhau. Trump và Putin càng bắt tay nồng ấm bao nhiêu thì sự hoảng sợ và thất bại của Tập càng lớn lên bấy nhiêu.



Read more…

Quy ước khi nghe nhạc giao hưởng


Có lẽ mỗi một chúng ta đều rất háo hức trước những chương trình biểu diễn nghệ thuật tại nhà hát. Dường như ánh đèn sân khấu và những tinh hoa của nghệ thuật luôn là thứ thu hút chúng ta, để mỗi một lần bước chân đến rạp hát là những khoảnh khắc đáng nhớ.
Tuy nhiên, có vẻ như rất ít người trong chúng ta hiểu được các quy ước khi thưởng thức nghệ thuật tại nhà hát. Việc chúng ta vô tư ăn uống, miệng nhồm nhoàm, nói chuyện điện thoại vô tư như ở nhà, và “hội chứng" tặng hoa, gấu bông… cho nghệ sĩ kể cả khi họ đang thăng hoa với vở diễn… là những bằng chứng cho thấy sự thiếu vắng kiến thức trong cách hành xử ở nơi được coi là thánh đường của nghệ thuật này.
Hãy thử tìm hiểu về các quy ước dành cho lĩnh vực này

Ăn mặc

Tại châu Âu, khi tham dự Đêm Mở màn ở một nhà hát kịch cổ điển, khán giả phải mặc trang phục trang trọng. Nam giới thường mặc trang phục “Black Tie" (áo tuxedo thường được ưu tiên) hoặc “White Tie", hoặc áo đuôi tôm. Ở các đêm nhạc kịch khác, nam giới chỉ cần mặc trang phục “black tie" hoặc bộ complê đen. Phụ nữ có thể chọn váy dạ hội dài hoặc ngắn, nhưng thường váy dạ hội dài được xem là trang trọng hơn. Phụ kiên đi kèm với trang phục thường là găng tay.

Phong cách Black-tie

Phong cách white-tie, phụ nữ thường đeo găng tay

Trang phục White-tie đuôi tôm
Nhà hát là nơi đặc biệt, vì thế, khán giả thường mặc trang phục trang trọng. Bạn sẽ bị coi là thiếu lịch sự nếu hiện diện trong trang phục quần jean, áo thun và giày thể thao. Đối với nam giới, complê đen, áo sơ-mi trắng và cà-vạt là trang phục phù hợp nhất. Nữ giới có thể mặc váy dạ hội. Tại những buổi trình diễn không phải là Đêm Mở màn, một bộ váy đen tuyền kết hợp với chuỗi hạt ngọc trai dài luôn là chuẩn mực phù hợp.

Thức ăn và thức uống

Không nên ăn hành lá, hành tây, mắm tôm trước giờ trình diễn – những thức ăn này sẽ khiến bạn khó chịu. Trong suốt buổi diễn, không nên gây bất kỳ tiếng ồn nào, không nhỏ to tâm sự với người đi cùng, không nhồm nhoàm nhai bỏng ngô hay kẹo bánh. Không nên ăn quá nhiều trước buổi diễn. Bạn sẽ phải ngồi trong một thời gian dài và sẽ thấy thoải mái hơn nếu không ăn quá nhiều. Đừng nên mặc một bộ complê hoặc váy đầm quá nhỏ so với kích thước của mình. Trước giờ mở màn, không nên uống quá nhiều thức uống có cồn, nếu bạn không muốn phải đi vệ sinh trước khi khúc mở màn kết thúc, cũng như ngủ gục ở những đoạn quan trọng.

Thời điểm vỗ tay

ĐỪNG BAO GIỜ vỗ tay cho đến khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, bất kể ĐIỀU GÌ diễn ra! (Quy tắc tương tự được áp dụng với các chương trình ba-lê, nhạc thính phòng. Bạn CHỈ nên vỗ tay sau khi phần cuối cùng kết thúc). Không vỗ tay cho các cảnh, các đoạn hoặc màn chào sân của nghệ sĩ tên tuổi bởi đó được coi là hành động vụng về. Nên chào đón chỉ huy dàn nhạc với một tràng pháo tay khích lệ.

Cách ứng xử liên quan đến chỗ ngồi

Bạn cần đến nhà hát đúng giờ ghi trong vé mời. Nếu chỗ ngồi của bạn nằm giữa gian, tốt hơn cả bạn nên đến sớm hơn để không gây ảnh hưởng đến những người ngồi xung quanh. Không nên ngồi gác chân lên ghế hay dạng chân dạng cẳng. Tránh lia ống nhòm vào những người xung quanh. Trong giờ giải lao, bạn có thể rời chỗ của mình để đi vệ sinh, ăn lót dạ hoặc ngồi tại chỗ.
Bạn nên tắt các thiết bị điện tử hoặc để ở chế độ “rung". Thật là một điều kinh khủng khi khúc Puccini du dương bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại, thậm chí cả khi tiếng chuông điện thoại đó là nhạc Mozart. Đừng bao giờ sử dụng đèn pin để đọc chương trình. Không nhấp nhổm trên ghế, đung đưa đầu ra trước và sau, hoặc nhịp chân, bất kể bạn đang thấy thoải mái thế nào, hoặc bất kể bạn đang rung động trước giai điệu của bản nhạc ra sao.
Nếu ngồi ở khu vực khác lô ghế, hãy nâng ghế của bạn lên khi không ngồi nữa, để thuận tiện cho những người phải di chuyển trong hàng. Hãy nói “Xin thứ lỗi" khi đi ngang qua trước mặt người khác nếu bạn cần di chuyển trong hàng. Khi phải di chuyển trong hàng ghế, người châu Âu có cách đi ngang qua trước mặt người khác rất lịch sự: Họ xoay mặt hướng về những người họ đang đi ngang qua, thay vì quay lưng lại như người Mỹ.
Hãy yên lặng! Nếu bạn bị ngứa ngáy, đừng gãi. Nếu bạn bị cảm, hãy nhịn cơn ho (không vò giấy nhàu nhĩ) và không xịt mũi. Không đội mũ che mất tầm nhìn, và bất kể bạn thấy khó chịu thế nào, cũng đừng tháo đôi giày “đang tỏa hương" của bạn ra. Không sử dụng tờ chương trình làm quạt hoặc làm dụng cụ gõ. Không nói chuyện, ngáy, hoặc thì thầm trong khi các khúc nhạc đang được thể hiện. Những thính giả cố nói chuyện trong khi khúc mở đầu được trình diễn chứng tỏ rằng họ thật ngu dốt. Khúc dạo đầu là một phần của vở nhạc kịch, không phải là thời điểm “điều chỉnh" cho các đoạn chỉnh âm hoặc cơ hội để gây chú ý với với người gần nhất!

Nhà hát là nơi đặc biệt, khách xem biểu diễn cần cư xử một cách lịch sự ngay cả khi tới lúc hạ màn

Khi hạ màn

Đây là thời điểm chắc chắn bạn có thể gây ồn ào một chút, nhưng phải theo các quy tắc sau:
Hãy nhớ rằng những nghệ sĩ sẽ bước ra như các nguyên thủ quốc gia, theo thứ tự ngược lại thứ bậc xếp hạng – người ra sau cùng là ngôi sao của buổi diễn.
Bạn có thể tặng hoa cho nghệ sĩ khi chương trình kết thúc. Nếu đó là chương trình diễn kịch, bạn có thể đến gần sân khấu và tặng hoa cho diễn viên, còn nếu đó là chương trình ca nhạc, bạn cần đến khu vực hậu đài trước từ 3-5 phút để kịp tặng hoa/đồ lưu niệm cho nghệ sĩ trên sân khấu. Không nên tự tiện bước vào khu vực trang điểm dành cho nghệ sĩ.
Khi vỗ tay cho nghệ sĩ nữ, bạn có thể nói “Brava!"nhấn mạnh âm tiết cuối.
Khi vỗ tay cho nghệ sĩ nam, bạn có thể nói “Bravo!"nhấn mạnh âm tiết cuối
Khi vỗ tay cho cả nghệ sĩ nam và nữ, bạn nói “Bravi!", nhấn mạnh âm đầu.
Nếu buổi biểu diễn hấp dẫn đến mức khiến cho đám đông không muốn đến nơi đỗ xe, hãy Ở LẠI để vỗ tay cho các nghệ sĩ.
Với những buổi biểu diễn xuất sắc, hãy ĐỨNG DẬY và vỗ tay. Người nghệ sĩ đã rất cố gắng và họ xứng đáng nhận được sự trân trọng.
Read more…

Sắc màu Đồng Tâm

Thuỳ Vân
Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng.
Một màu xanh chấm thêm vàng cánh đồng hoang vu.

Một màu đen đen, một màu trắng trắng
Chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng.
(Trích Bài hát “Sắc màu” - Nhạc sĩ Trần Tiến)
Chiều buồn ngày 07/7/2017, bất chợt nghe lời bài hát “Sắc màu” da diết như có một sự đồng cảm với người dân xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội). Ngay lúc này đây, người dân thôn Hoành đang sống trong nhiều cung bậc cảm xúc. Đối với họ, sắc màu của cuộc sống là những trải nghiệm không thể nào quên.
Không cần phải nhắc lại nhiều sự kiện Đồng Tâm. Bởi ai cũng biết quá trình diễn biến của vụ việc có lúc lên đến đỉnh điểm bởi mâu thuẫn không thể hoà giải giữa người dân nơi đây với chính quyền địa phương trong suốt khoảng thời gian từ ngày 15 đến 22/4/2017. Khi ấy, đối thoại là điều được mong chờ nhất để giải cứu đôi bên, nhằm giảm đến mức thấp nhất thiệt hại có thể xảy ra…
Trước ngày công bố kết luận thanh tra. Tin rằng đa số người dân Đồng Tâm đều lựa chọn một “màu xanh” hi vọng. Một kết thúc có hậu như niềm tin vào đảng, vào lời hứa hẹn của ông Nguyễn Đức Chung – lãnh đạo UBND TP Hà Nội trong cuộc đối thoại có một không hai cách đó không lâu. Tất cả đều háo hức chờ đợi.
Bên cạnh đó, cũng có một số ít người dân không hoàn toàn tin tưởng lắm vào quyết định của đa số. Họ đắn đo, không vội vã hi vọng “màu xanh”, họ chọn “màu vàng” để đi chậm từng bước bởi kinh nghiệm sống của bao đời nay. Theo họ, nếu chính quyền của dân, do dân và vì dân thì không thể tổ chức cưỡng chế mạnh bạo và quyết liệt đến như vậy chỉ để thu hồi phần diện tích đất bỏ hoang bấy lâu giao cho tập đoàn Viettel. Tuy nhiên, họ vẫn mảy may kết hợp hai màu “xanh” và “vàng” để kỳ vọng cho sự đổi thay.
Và cuối cùng. Bản kết luận thanh tra được thông qua như đặt dấu chấm hết cho những gam màu được người dân Đồng Tâm chấm phá những ngày qua.
Với kết luận diện tích đất sân bay Miếu Môn là đất quốc phòng, không phải đất nông nghiệp. Điều này đồng nghĩa khẳng định hoạt động cưỡng chế của chính quyền địa phương trước đó là đúng pháp luật. Tức là hành vi chống đối và bắt giữ người (38 cán bộ, chiến sỹ) của người dân thôn Hoành (Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội) dùng làm con tin là vi phạm pháp luật.
Đúng hay sai thời gian sẽ trả lời vì kết luận trên mới chỉ là dự thảo. Về lý, người dân Đồng Tâm không hoàn toàn có lỗi trong sự kiện này. Lỗi chính ở đây là do những vị “đầy tớ” lợi dụng sự thiếu hiểu biết của người dân, lợi dụng vào sự bất cập của chính sách đất đai để tư lợi và là nguyên nhân đưa người dân Đồng Tâm vào cớ sự ngày hôm nay. Sự phản kháng đến cùng cực của bà con khi bị cưỡng chế là điều không thể tránh khỏi.
Về tình, người dân không thể tự ý xâm chiếm, khai thác và trồng trọt trên phần diện tích đất ấy nếu không có sự buông lỏng, quản lý yếu kém của cả một hệ thống từ trên xuống. Đây là sự việc kéo dài nên không thể nói các ban ngành, đoàn thể và tổ chức đảng đứng ngoài cuộc được. Người dân Đồng Tâm là nạn nhân của tệ tham nhũng, là nạn nhân của sự hủ hoá của cán bộ địa phương nên họ đoàn kết, cùng đứng dậy chống lại cưỡng chế là hành động xuất phát từ lý trí, từ sự mất niềm tin vào giới lãnh đạo địa phương. Không ai xúi giục cả, không có thế lực xấu nào kích động cả vì nếu có thì hậu quả đã rất khôn lường.
Những hình ảnh được sơn phết bằng “màu hạnh phúc” của người dân Đồng Tâm trong và sau cuộc đối thoại đã trở thành kỷ niệm. Thay vào đó là những nét mặt đăm chiêu, lo âu cho tương lai phía trước. Một “màu đen” đúng nghĩa đang phản ánh tâm trạng của người dân nơi đây, ngay tại thời điểm này.
Nếu được lựa chọn lại, người dân Đồng Tâm sẽ chọn “màu” gì? Hi vọng đây cũng là bài học chọn “màu” cho những người dân có hoàn cảnh tương tự như Đồng Tâm.
Read more…

"XƯƠNG CHẤT THÀNH NÚI, MÁU CHẢY THÀNH SÔNG" TẠI CÁC TRẬN ĐÁNH KHU VỰC THANH THỦY( LÃO SƠN) 1984-1987


Ghi chép của Viên Dung-Huỳnh Tâm-Hải Âu
Binh lính của quân đội Việt Nam tử vong và bị thương tại những núi đất 48, 49, 50, 604, 605, 832, 968, 1058, bị quân Trung Quốc chôn vùi cùng một giao thông hào. Ảnh: Hải Âu (海鸥DF-1, Q27).
Binh lính của quân đội Việt Nam tử vong và bị thương tại những Núi Đất 48, 49, 50, 604, 605, 832, 968, 1058, bị quân Trung Quốc chôn vùi cùng một giao thông hào. Ảnh: Hải Âu (DF-1, Q27).

Những địa trong bài viết này được gọi theo ký hiệu của phía Trung Quốc; Chúng tôi chỉ nhận ra ký hiệu C 211 tương ứng với Cao điểm 685 mà phía Việt Nam gọi; Mỏm núi đá vôi này được CCB Hà Giang gọi là " Lò vôi thế kỷ" vì đá vôi bị đạn pháo 2 bên bắn cho tơi tả trắng xóa như vôi...Còn F là Cao điểm 1509, B là Cao điểm 772
Kết quả hình ảnh cho Lão Sơn


Biên giới Việt Bắc rung chuyển

Chúng tôi tranh thủ nghe cho hết lời tường thuật của Hải Âu (DF-1, Q1) về chiến sự Lão Sơn, vào tháng 7 năm 1984. Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội để nghe câu chuyện về chiến tranh biên giới Việt-Trung. Tôi hết lòng kiên nhẫn, ngồi ngóng đợi, nghe tiếp để tìm hiểu cho rõ quân đội Việt Nam thắng hay bại, tinh thần có phấn khởi hay buồn bã. Đồng thời, phải vận dụng trí nhớ, chú ý từng lời nói theo dõi diễn biến vùng biên giới của đất nước Việt, xem Trung Quốc chiếm cứ tới đâu. Trưa nay tạm dùng “lương khô” cơm của chiến trường, uống nước suối núi rừng Lão Sơn. Trong lúc ăn, chợt nhớ đến câu thơ “chén đưa nhớ bữa hôm nay” trong trường ca Kiều của Nguyễn Du [1]
Hải Âu (DF-1, Q1) tường thuật tiếp:
– Trong đêm 11 tháng 7/1984. Thiếu tướng Trương Hựu Hiệp (张又侠- Zhang Youxia), Tham mưu trưởng Quân đoàn 40. Con trai của Đại tướng Trương Tôn Tốn (张宗逊- Zhang Zongxun. Tiếp nhận 2 mật lệnh của Quân Ủy trung ương (CPC).
Thiếu tướng Trương Hựu Hiệp (张又侠 - Zhang Youxia). Ảnh: Hải Âu (海鸥DF-1, Q40)
Thiếu tướng Trương Hựu Hiệp (张又侠 – Zhang Youxia). Ảnh: Hải Âu (DF-1, Q40)

Chuyển vào chiến trường Laoshan mật lệnh “chiến thắng”, nội dung: (Giám sát chiến trường, binh vận phân ly địch quân Việt Nam), và “tốc độ phía trước” (phản ứng nhanh, chuyển địch quân ra khỏi Laoshan Tây Nguyên, phục hồi cao điểm 968). Trong khi ấy, phiá địch quân do tên tướng Lê Duy Mật, Tư lệnh Trưởng mặt trận Hà Giang trực tiếp chỉ huy. Đang huy động hoả lực hơi tàn, gồm các Sư đoàn 313, 356, và Sư đoàn 316, chia thành 3 hướng, nhằm tấn công núi đất 968 (Tây Nguyên).
Pháo binh Việt Nam mở rộng pháo kích và vị trí phòng thủ của quân đoàn 67, tại C211. Ảnh: NF3.86.
Pháo binh Việt Nam mở rộng pháo kích và vị trí phòng thủ của quân đoàn 67, tại C211. Ảnh: NF3.86.

Hôm ấy quân ta có 18 chốt phòng ngự, đối đầu với 2 Sư đoàn của địch quân, nếu nói trận chiến thắng này sẽ thuộc về ai, rất khó xác định, bởi địch quân cho ra hết hoả lực; lúc 3 giờ đến 3 giờ 30 phút, sáng ngày 12/7/1984. Địch quân mở đầu tấn công, đụng phải pháo binh của ta đã chuẩn bị trước, các chốt phòng ngự xây dựng kiên cố, nhằm mở rộng địa bàn phòng thủ, đúng lúc các vị trí pháo binh đã sẵn sàng cho đạn vào nòng, theo lệnh quân đội ta đương nhiên phải phản ứng nhanh, lập tức 3 giờ 10 phút pháo binh cho mưa đạn đến 04 giờ 30 phút, cả hai bên ngưng lại để thu tàn cuộc chiến.
Trong chiến trường khó ai biết trước, bởi mọi sự đều xuất hiện trong giây phút bất ngờ, những núi đất (Tây Nguyên) 146, 169, 142, 100, 116, và 1072, trước đây vài tháng do quân đội Trung Quốc làm chủ, nay liên tục bị ăn pháo kích của Việt Nam. Sư đoàn 119, phải cho 3 Tiểu đoàn, truy kích các ổ pháo của địch quận tại vùng núi Lão Sơn, nhưng vô năng, do pháo binh địch quân thuộc địa hình, và di động binh vào ban đêm.
Được biết hôm ấy, địch quân (Việt Nam) đã có mặt ở phía Đông, và phía Bắc của các núi đất 156, 150 (Tây Nguyên), đang tăng cường tổ chức lại lực lượng, tuy nhiên những chỉ huy của Sư đoàn 313 có phần bối rối, bởi cuộc tấn công quy mô cách 3 ngày trước không thành công, quân tướng đã tổn hao khá nhiều. Đến ngày thứ tư, họ liên tục thực hiện đưa quân bám chặt vùng núi đất 662-6, Laoshan. Địch quân bao vây quân Trung Quốc kéo dài 8 km về phía trước.
Đúng 06 giờ 15, tại núi đất 662-6, quân ta trở tay không kịp, báo tin cho Sư đoàn 74, và Trung đoàn 876, 198, 821 viện binh, hướng thẳng đến điểm núi 151, 145, 100. Áp lực vào Trung đoàn 364 của địch quân, làm giãn bớt binh lực ra khỏi núi 662-6. Cùng lúc tạo mọi nỗ lực để nắm bắt núi 662-6. Một nỗ lực khác đã xác định được vị trí tấn công, Sư đoàn 119, Trung đoàn 120 bộ binh, yểm trợ 3 tiểu đoàn pháo binh, 1 tiểu đoàn tên lửa đưa đến núi 90, 92, 110, 164, 169, 140, 146, 647. Trung đoàn 85 pháo binh thuộc Sư đoàn 119 đi đầu chụp pháo xuống những đỉnh núi, hơn 583 tên lửa, ngăn chặn được quân tiếp viện của đối phương; Trung đoàn 120 cho Tiểu đoàn Cannon 152 pháo, và Tiểu đoàn 130 tên lửa, tập trung chụp pháo trên đầu ta, để mở rộng khu vực tấn công và xây dựng phòng thủ cho các điểm núi mới chiếm được. Quân báo còn cho biết địch quân đang di chuyển 12 khẩu pháo đối đầu với 52 pháo của quân ta.
Pháo binh Trung Quốc phủ đầu núi đất C211 Lão Sơn. Ảnh: NF3.86.
Pháo binh Trung Quốc phủ đầu núi đất C211 Lão Sơn. Ảnh: NF3.86.

07 giờ 20. Thậm chí quận ta, ra lệnh cho Trung đoàn 319 bỏ núi 169, 150 (Tây Nguyên), rút ​​về núi đất 149. Những Trung đoàn pháo binh khác, nhận nhiệm vụ kích lửa chụp lên núi 150, 156, 164, 169, tạo ra một hủy diệt lớn của pháo, trận này được xem chiến thắng.
07 giờ 47. Bộ binh chia ra hai hướng di chuyển đến điểm núi 149, 169, 150. Trung đoàn pháo 319 tiến quân chặt chẽ với pháo binh bắn phá toàn khu vực, một lần nữa quân ta thương vong nhiều, buộc phải rút lui về phía Đông của vùng núi 169, và 150.
08 giờ 10, Trung đoàn 319 tiếp nhận sứ mệnh, phải rút lui khỏi núi đất 142, để bít lỗ (diệt tận) địch quân Việt Nam. Mặc khác Trung đoàn 319 phản công bắn phá, và tiến quân lên điểm đồn núi đất 251, 411. Cùng lúc cấp chỉ huy tăng cường Trung đoàn 876, đánh lên núi 115, 634 Tây Nguyên, lập thế trận “gây sốc”. Quân đoàn 40 cho viện binh mật danh “súng”, ngụ ý: Trung đoàn 120 lập tức di chuyển chủ lực pháo gồm 152 khẩu. Cho cối pháo nổ tung chiến trường, đàn áp và bám sát núi đất 92, 113, 114, 412, 647. Hậu quả bị lửa thiêu cháy quân ta 138 tử vong, địch quân có 15 tên.
09 giờ 12, Bộ tư lệnh chiến trường đề cập đến quyết định đưa Trung đoàn 319 pháo binh, công kích đỉnh núi 156, 169, 140-146. Tiểu đoàn 85 pháo binh, và tên lửa 130 cho nghẽn lỗ nước (súng phun hoá học), Trung đoàn 120 cho hai tiểu đoàn pháo binh hổ trợ 130 tên lửa hầu ngăn chặn địch quân phía Nam núi đất 108, 511. Thậm chí còn tăng cường pháo binh 152 Cannon để ngăn chặn địch quân phản công, sau đó 2 khẩu pháo 130 ngăn chặn được pháo binh Việt Nam, điểm núi 662,6, trở thành bấp bênh, quân ta tập trung công kích thành công chiếm được núi 662,6.
Mỗi đêm, pháo binh Việt Nam-Trung Quốc thi nhau đốt cháy vùng núi Lão Sơn. Ảnh: NF3.86.
Mỗi đêm, pháo binh Việt Nam-Trung Quốc thi nhau đốt cháy vùng núi Lão Sơn. Ảnh: NF3.86.
Từ 7 giờ 30 sáng đến 12 giờ 48, trong lúc Trung đoàn 43 di chuyển đại bác, được tin có sự hỗ trợ của Trung đoàn 15 pháo binh thuộc Sư đoàn 119, đã nhận lời mời nhảy vào mục tiêu chiến đấu. 13 giờ 30, trước khi thông qua “xác định tấn công của địch quân”, Tư lệnh Sư đoàn 45 bộ binh yểm trợ hỏa lực để phục hồi núi đất 142, 150, 169, quyết khôi phục lại cả vùng núi Laoshan như theo tư thế phòng thủ ban đầu, giờ khởi động chiến đấu trước màng đêm xuống.
14 giờ 05, Sư đoàn 119 hỗ trợ pháo binh, lấy lại được đồi núi 142. 15 giờ 30, Trung đoàn 319 theo nhiệm vụ, cho pháo kích liên tiếp, ba loạt đạn trên 654 tên lửa, vào vị trí đồi 149 ở phía Đông. 16 giờ 10, chuẩn bị hoàn chỉnh phản công. 16 giờ 35, một khối lượng tên lửa của Trung đoàn 319 pháo binh, làm chủ đồi núi 150, 169 và đến hai lần ngăn chặn hàng loạt đám cháy trong trận chiến, tiếp theo Trung đoàn 319 khôi phục lại đồi núi 169. 17 giờ 41, lấy lại hai điểm núi 150, 662-6, tạm kết thúc chiến đấu.
17 giờ 30 hôm sau, 1 Tiểu đội quân báo hướng dẫn Tiểu Đoàn 149 thi hành sứ mệnh đột kích hướng Nam núi 968, 1072 làm chốt dựa cho hậu binh Tiểu đoàn 152 thuộc Trung đoàn 120 pháo binh, tấn công lên núi đất 90, 93 và cả hai bên sườn thung lũng, chặn được đường địch quân rút quân, tiêu diệt gọn gàng tại núi 968, 11 giờ 45 phút trưa lửa pháo tập trung chiến đấu, địch quân núi đất 902 thất thủ .
18 giờ 20 đến 19 giờ 05, những cánh quân ta tập trung tấn công lên núi đất 121, Có những Trung đoàn pháo binh trợ chiến, dán xuống đầu địch quân một đòn nặng. Kể ra địch quân cũng kiên cường; quân của ta mở 8 cuộc tấn công núi đất 34, 35, 33, 32 cùng với hai nhóm tên lửa pháo hỗ trợ. Hoả lực pháo binh và bộ binh trong trận chiến này, tấn công mạnh mẽ lên đồn trại của địch quân, có kết quả sớm hơn dự định, Bộ chỉ huy quân sự chiến trường Lão Sơn, cho biết hành động trả đũa của ta tạm kết thúc, thu hồi được Laoshan, và xua đuổi địch quân ra khỏi biên giới.
Cuộc chiến tranh ngày ấy, đã nghiền nát quân đội Việt Nam, không còn khả năng tăng cường tấn công quy mô như trước đây, thiệt hại của ta có 27 bệ phóng, 10 súng phòng không, 21 súng máy hạng nặng, 10 chiến xa, 9 radar quan sát YLC, hư hao trên 373 bộ phận pháo binh, tiêu thụ 3.443 bom, 433 đạn lửa, 16.223 viên đạn cho bộ binh. Tiêu diệt hơn 157 địch quân, và 9 tù nhân.
Từ trên đỉnh núi 277, pháo binh Trung Quốc chận trước cửa đường tiến quân của Việt Nam lên đồn C211. Ảnh: NF3.86.
Từ trên đỉnh núi 277, pháo binh Trung Quốc chận trước cửa đường tiến quân của Việt Nam lên đồn C211. Ảnh: NF3.86.
20 giờ 35 cùng ngày, một cánh quân khác của ta, gồm Pháo binh hỗ trợ Bộ binh tấn công vị trí núi đất 968 và 604, đặc biệt có 2 Trung đoàn 20, và 12 cảm tử quân độc lập thuộc quốc phòng có khoảng 280 binh sĩ, gọi là “hệ thống chữa cháy” hoạt động nghiêm ngặt có phong cách riêng của nó, một tiểu đội đi đầu hành quân tiếp cận địch quân, và hậu binh chiến đấu công sự đường ngầm, phục vụ trước khi Quân đoàn 27 và Quân đoàn 39 tấn công trại của địch quân, tại vị trí núi đất 603, 604, 968 ngoài ra còn có cả Sư đoàn pháo hỗ trợ chiến đấu.
Đến ngày 10 tháng 10 năm 1986, quân ta làm chủ Lão Sơn, hoàn thành phục hồi những đỉnh núi, lập trại binh, và phối trí phòng thủ, tăng cường phòng ngự, chuẩn bị mở chiến dịch mới, tại núi đất 662,6 phối trí lại sinh hoạt an ninh quân đội, đưa cấu hình khẩu pháo 85 vào hoạt động, tăng cường súng không giựt 105, súng máy 12,7, 14,5, tập trung vào hướng của vị trí núi đất 50, 49, 48.
Trung đoàn Pháo binh 22 và 140 sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ phản công. Lúc 6 giờ sáng ngày 14/10/1986 chụp tên lửa pháo xuống núi đất 604, 968, phá hủy các điểm tấn công từ núi 832 và 1058, có những khu vực công sự của địch quân. Hoả lực của ta (Trung Quốc) chia thành 3 cánh quân mở hàng rào chiến đấu, tiến lên phía Nam của núi đất 604 và 968, ở phía Đông Nam phòng ngự của địch quân có giao thông hào tại vị trí núi đất 605 và 823, quân ta ngăn chặn không để địch quân trốn thoát, diệt tận gốc.
13 giờ 52, Trung đoàn 82 bộ binh cùng Biệt kích của ta, đưa hoả lực chụp vào các vị trí núi đất 604, 968. Trực tiếp chuyển hoả lực, tập trung phá hủy các giao thông hào còn lại của địch quân, hầu để tránh mối đe dọa tấn công của lực lượng địch quân.
Tại thời điểm này, các pháo binh cố gắn hết sức mình để ngăn chặn địch quân, từ núi đất 832, 1058, và khu vực phía Nam của Lão Sơn Âm, tránh được hỏa lực cối pháo của địch quân ở dưới thung lũng triền núi đất 605, 606, 607, 608, 832, 1058, căn cứ của ta sẽ an toàn hơn.
13 giờ 58, Bộ binh ta chiếm đồi núi 968, một đỉnh cao chính của khu vực, địa hình này thuận lợi cho phía Nam của hai nhóm đồi núi 968 phía Đông, tạo thành hướng kiển soát trước và sau biên giới Trung Quốc-Việt Nam, một vị trí chiến lược quan trọng hiện nay.
Từ 14 giờ 12 đến 14 giờ 34, Trung đoàn 39, và 7 của ta, sẽ mở hai cuộc tấn công quy mô, gồm một cánh hành quân dọc theo núi đất 832, cánh thứ hai vào vị trí núi đất 605, 968 thực hiện đập đầu địch quân còn lại, ở đây, diễn ra một pha phản công cận chiến, tung cối pháo đốt cháy núi đất 832, 605, pháo binh tăng hỏa lực còn lại để ngăn chặn quân đội Việt Nam, và hỗ trợ bộ binh chiến đấu chống lại phản công của Việt Nam.
14 giờ 52, Bộ binh hoàn toàn quét sạch các vị trí núi đất 604, 968 của quân đội Việt Nam. Bộ binh hoàn thành nhiệm vụ, giữ được bốn mục tiêu pháo binh, dập tắc được 5 vụ hỏa hoạn của núi đất. Tiếp theo sử dụng súng lửa đuổi theo địch quân ra khỏi bìa rừng, lập phòng thủ tên lửa, ngăn chặn phản công, và hủy diệt được địch quân Việt Nam.
22 giờ 25. Theo lệnh của Tổng tham mưu quân sự chiến trường Laoshan, điều động lực lượng Bộ binh rút quân về vị trí ban đầu, một số pháo binh chuyển đổi vị trì, các radar giám sát việc phản công của địch quân nếu có. Quả nhiên bộ phận giám sát và phản kích mục tiêu chuẩn xác, địch quân tấn công, tiến lên núi đất 605, 968. Trung đoàn 39 đã chờ đợi từ lâu, 7 khẩu pháo sẵn sàng một pha lửa đạn, bộ binh bao vây, địch quân ngạc nhiên không biết hỏa lực này từ đâu đến, thậm chí quân ta còn bố trí tương tự, tại núi đất 65 trên sông Mao Ling (sông Lô), và núi đất 55, 307, 425, 395, do Trung đoàn 18 thực hiện tiêu diệt địch quân, được biết quân ta tiêu diệt địch như thể bóc vỏ chuối, kẻ thù cho đây một sĩ nhục oan uổng.
Tại điểm núi C211. Pháo binh Việt Nam phản công, Pháo binh Trung Quốc sợ hãi đáp lại lung tung. Ảnh: NF3.86.
Tại điểm núi C211. Pháo binh Việt Nam phản công, Pháo binh Trung Quốc sợ hãi đáp lại lung tung. Ảnh: NF3.86.

Lúc 23 giờ 41, ngày 01 tháng 8 năm 1987. Tổng tham mưu trưởng chiến trường, thông báo trên 70 điểm núi tại vùng Laoshan đã được phục hồi, tạm thời tăng cường Trung đoàn 24 và 144 pháo binh, một kết hợp mới đang chuẩn bị đàn áp các địa phương như bắn phá Langdon, Lạng đỏ, Fung, và đẩy hành chính địa phương trước đây của Việt Nam ra khỏi toàn vùng Laoshan, cùng lúc tổ chức đội phòng cháy chữa cháy cho hiệu quả và ổn định phòng thủ.
Cuộc chiến tranh này, sử dụng 56 Tiểu đoàn pháo binh kết nối thành một mạng tấn công và phòng thủ, riêng núi C211 phải bắn trên 463 lần cối pháo mỗi ngày, tiêu thụ đạn dược mỗi ngày 26.619 viên đạn, núi 1509 bắn trên 752 lần cối pháo, và 216 lần tên lửa mỗi ngày, Bộ binh tiêu diệt được 65 địch quân. Tổng kết của ta có Trung đoàn 157 pháo binh độc lập bị xóa sổ, Trung đoàn pháo binh 39 bị thương vong 12 binh sĩ. Bên địch quân ta tiêu diệt được 19 pháo, 22 súng máy, xóa sổ Tiểu đội quan sát 13, phá hủy hàng loạt 122 công sự.

Tại đỉnh núi 968, có đến 216 binh lính Việt Nam trở thành "liệt sĩ". Quân đội Trung Quốc pháo kích về hướng trú quân của Việt Nam. Ảnh: NF3.86.
Tại đỉnh núi 968, có đến 216 binh lính Việt Nam trở thành “liệt sĩ”. Quân đội Trung Quốc pháo kích về hướng trú quân của Việt Nam. Ảnh: NF3.86.
Sáng sớm ngày 05 tháng 8 năm 1987. Nhận được tin, mưa cối pháo từ phiá Việt Nam, tập kích đổ xuống núi đất 255 (Tây Nguyên). Lập tức phiá Trung Quốc do Trung tá Vương Triệu Đông (王肇– Wang Zhaodong) chỉ huy Trung đoàn 595 và Tiểu đoàn 1, trực tiếp tấn công vào mục tiêu quân Việt Nam, giao tranh mãnh liệt. Trung đoàn 595 lấy lại được phong độ nhờ dưới sự che chở của Biệt kích quân. Mở cuộc tấn công lần thứ hai, phối hợp với hai Trung đội 258, 457 chống đở đạn pháo của Việt Nam từ dưới đồi 255 câu lên như thể muốn tái chiếm núi đất 255. Trung đoàn 595 tránh thương vong nhiều, đổi chiến thuật tấn công cho phù hợp với địa hình, mặt khác nhận được lệnh chờ phút quyết định cuối cùng, từ bộ chỉ huy chiến trường. Thời điểm này rất quan trọng đối với Trung đoàn 595, theo phong cách chiến đấu, điểm danh, củng cố lại lực lượng. Đỉnh núi 255 sẽ là nơi hứa hẹn nổi lửa đạn nấu thịt người.


Trên đây là lời tường thuật của Hải Âu (DF-1, Q1) về cuộc chiến Lão Sơn.
Khói lửa rung chuyển cả vùng Việt Bắc, không điểm núi nào của Lão Sơn được yên ổn, như 2F, 2P, 6, 28, 32, 33, 34, 35, 48, 49, 50, 78, 79, 90, 92, 93, 100, 109, 110, 111, 113, 114, 115, 116, 121, 123, 124, 128, 129, 130, 131, 136, 139, 140, 142, 143, 144, 145, 146, 147, 148, 149, 151, 153, 156, 603, 604, 605, 164, 167, 168, 169, 172, 211, 255, 262, 277, 344, 405, 412, 508, 604, 634, 647, 662-6, 832, 902, 968, 1058, 1072, 1509, 1580.
Lần đầu tiên chúng tôi kiểm chứng qua tư liệu chiến tranh biên giới Việt Nam-Trung Quốc 1984 và được biết dãy núi Lão Sơn có đến 72 đỉnh núi, chạy dài từ Lào Cai qua Hà Giang, địa hình rừng núi hiểm trở, thuận lợi cho biên phòng giữ nước.
Tiếp theo Bộ chỉ huy chiến trường tại Vân Nam đang di chuyển Sư đoàn 43 Bộ binh, áp quân vào biên giới mở đường thọc sâu qua lãnh thổ Việt Nam. Sư đoàn 40 pháo binh, Trung đoàn 564 tên lửa làm tiền đạo hành quân vào núi đất 662,6, kéo theo Trung đoàn 319 Bộ binh, và Trung đoàn 15 vũ trang toàn súng liên thanh, phối trí chiến thuật cấu hình tiến vào 6 thôn bên hồ Thanh Thủy.
Bộ phận súng máy không khí và tên lửa HY-5, trở thành phòng thủ chống tăng, cũng là nơi dự trữ 73 mũi tên lửa đỏ, với 85 khẩu pháo. Ngoài ra còn tăng cường tại biên giới 15 Tiểu đoàn Bộ binh, và các Trung đoàn 18, 130, 122 pháo binh phòng thủ, nơi đây sẽ nã pháo theo hình cấu thang vào lãnh thổ Việt Nam. Trung Quốc tăng cường hỏa lực mạnh hơn có 41 Trung đoàn chiến đấu, Trung đoàn 130 tên lửa pháo, ghi tên tham chiến, và Quân đoàn 11 phòng không chống phi cơ, chuẩn bị lên đường tham chiến, căn cứ, vũ khí hiện bí mật chưa công bố.
Trong đầu của kẻ tổ chức và phát động chiến tranh lúc nào cũng có mưu toan chiến lược tương lai, đảng CS Việt Nam cũng không ngoại lệ. Sau năm 1954, CS Việt Nam và Trung Quốc thi nhau bố trí lực lượng nằm vùng tại miền Nam Việt Nam. Lực lượng này gồm những gián điệp người Việt chuyên nghiệp, sống và làm việc không để lộ hành tung. Không ai rõ lập trường chính trị của họ vì họ hoạt động theo phương thức ẩn náu trong “lòng địch”, họ luôn sống theo qui luật nép mình, không ai phát hiện đời tư của họ. Họ âm thầm thu thập tin tức, ngấm ngầm khủng bố và tiêu diệt những thành phần chống cộng tinh nhuệ của miền Nam Việt Nam.
Đứng trên bình diện chiến lược, Trung Quốc vượt hơn hẳn trí tuệ của đảng CS Việt Nam. Trung Quốc là ông chủ cho vay tư tưởng ý thức hệ Mao, là Cố vấn lập mật khu an toàn Pắc Bó Việt Bắc, đưa quân vào Việt Nam hạ đồn Điện Biên Phủ, là chuyên gia tổ chức chiến tranh, là nhà tổ chức chuyên nghiệp cướp chính quyền để dựng lên chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.
Một ông chủ cho vay nợ hậu hĩnh, cung cấp tài chính, vũ khí, nhân sự hành chánh, tài chính, tổ chức cơ cấu đảng CSVN, quân đội, bộ máy tuyên truyền tư tưởng Mao. Từ thập niên 60, đảng CS Việt Nam đã nhờ Trung Quốc cung cấp kỷ thuật công binh đào khoét đường mòn Hồ Chí Minh, cho phép Trung Quốc cài gián điệp để phá rối trật tự xã hội của miền Nam Việt Nam và cuối cùng tiến chiếm vào ngày 30/4/1975.
Huỳnh Tâm
[1] “Lương khô” ngoài chiến trường binh lính ăn một thứ bánh ép hỗn hợp SH22
Read more…

Contact us