Hạt giống đức tin

                

Gieo giống (gieo hạt) là công việc của nông dân. Có nhiều loại hạt giống, mùa nào thứ nấy: Lúa, bắp (ngô), đậu,… Công việc gieo giống cực nhọc về thể lý: làm đất, tưới nước, bón phân, làm cỏ, canh giữ,… Nhà nông đầu tắt mặt tối, không ngơi tay, như ca dao nói: “Làm nông ăn cơm nằm, chăn tằm ăn cơm đứng”.
“Ăn cơm đứng” thì dễ hiểu, còn “ăn cơm nằm” không phải là thoải mái, mà vì mệt quá, ngồi không nổi nên phải nằm mà ăn. Vừa nằm vừa ăn đâu có dễ! Không chỉ cực nhọc về thể lý mà còn cực nhọc cả về tinh thần: chọn giống, chọn thời điểm, tính theo thời tiết, chờ đợi thu hoạch,…
Hạt giống nhỏ bé nhưng có thể lớn mạnh thành cây tươi tốt lớn mạnh, sinh nhiều hạt khác. Nhưng hạt giống có thể vô ích, vì cứ nằm im trong bao, nếu không có Người Gieo Giống. Người gieo giống sẽ thất nghiệp nếu không được sai đi.
Về ý nghĩa tâm linh, người gieo giống được gọi là tư tế, người chuyên lo việc phụng tự đối với Thiên Chúa. Thánh Phaolô nói: “Vị tư tế nào cũng phải đứng trong Đền Thờ lo việc phụng tự mỗi ngày và dâng đi dâng lại cũng ngần ấy thứ lễ tế; mà những lễ tế đó chẳng bao giờ xoá bỏ được tội lỗi” (Dt 10:11). Đó là thời Cựu ước, lễ vật là những tế vật bình thường như chiên, bò, bồ câu,…
Thời Tân ước, tế vật không còn là những thứ trần tục mà là chính Đức Kitô, Thánh lễ được cử hành hằng ngày ở khắp nơi cũng vẫn là chính Đức Kitô. Thánh Phaolô xác định: “Đức Kitô, sau khi dâng lễ tế duy nhất để đền tội cho nhân loại, Người đã lên ngự bên hữu Thiên Chúa đến muôn đời. Và từ khi đó, Người chờ đợi ngày các kẻ thù bị đặt làm bệ dưới chân. Quả thật, Người chỉ dâng hiến lễ một lần, mà vĩnh viễn làm cho những kẻ Người đã thánh hoá được nên hoàn hảo” (Dt 10:12-14). Đặc biệt là “điều đó cả Thánh Thần cũng làm chứng cho chúng ta thấy” (Dt 10:15). Thời Cựu ước, các tư tế phải dâng lễ vật nhiều lần, còn thời Tân ước, Đức Kitô chỉ dâng một lần là đủ.
Lễ vật được dâng để đền tội cho dân. Đức Kitô cũng dâng lễ vật là chính Ngài để đền tội thay chúng ta. Thiên Chúa trước sau như một, không quên lời hứa và luôn giữ trọn. Thánh Phaolô cho biết: “Sau khi phán: Đây là giao ước Ta sẽ lập với chúng sau những ngày đó, thì Đức Chúa phán: Ta sẽ ghi vào tâm khảm chúng, sẽ khắc vào lòng trí chúng lề luật của Ta. Ta sẽ không còn nhớ đến lỗi lầm và việc gian ác của chúng nữa” (Dt 10:16-17). Nhân loại còn phạm tội nên còn cần đền tội, và ai đã được Thiên Chúa tha thứ thì không cần đền tội nữa: “Nơi nào đã có ơn tha tội, thì đâu cần lễ đền tội nữa” (Dt 10:18).
Đức Chúa tuyên phán rõ ràng: “Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con. Từ Sion, Đức Chúa sẽ mở rộng quyền vương đế của Ngài: Giữa lòng địch quân, xin Ngài làm bá chủ” (Tv 110:1-2). Rồi Đức Chúa lại phán bảo: “Ngày đăng quang con nắm quyền thủ lãnh, vẻ huy hoàng rực rỡ tựa thần linh. Ngay trước lúc hừng đông xuất hiện, tự lòng Cha, Cha đã sinh ra Con” (Tv 110:1-3). Đó là lời nói về Thượng Tế Kitô. Kỳ lạ là Đức Chúa đã một lần thề ước, Người sẽ chẳng rút lời, vì Ngài luôn trọng chữ Tín. Lời hứa đó là: “Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Menkixêđê” (Tv 110:4).
Trước giờ chịu khổ nạn, vào chiều tối Thứ Năm Tuần Thánh, Chúa Giêsu đã thiết lập Bí tích Thánh Thể để thực sự ở lại với chúng ta và hiện diện giữa chúng ta cho tới tận thế. Những người được Ngài trao quyền cử hành Bí tích cao trọng này là các linh mục, các tư tế được tuyển lựa giữa muôn người. Đó cũng là những người lãnh sứ vụ gieo Hạt Giống Đức Tin mỗi ngày.
Thánh sử Mác-cô kể: Đức Giêsu lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung quanh Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi dưới biển, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.
Trong lúc giảng dạy, Người nói với họ: “Các người nghe đây! Người gieo giống đi ra gieo giống. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có hạt rơi trên sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt và không sinh hoa kết quả. Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nó mọc và lớn lên, sinh hoa kết quả: hạt thì được ba mươi, hạt thì được sáu mươi, hạt thì được một trăm” (Mc 4:3-8; Mt 13:1-9; Lc 8:4-8). Cách nói của Ngài cụ thể và đầy hình tượng, có vẻ giản dị vậy mà khó hiểu, và chính các đệ tử ruột cũng có vẻ rất mơ hồ, không đủ sức hiểu hết.
Kể dụ ngôn xong, Chúa Giêsu nói: “Ai có tai nghe thì nghe!” (Mc 4:9; Mt 13:9; Lc 8:8). Một lời ngắn gọn, súc tích và thấm thía. Ai cũng có tai để nghe, ngay cả người điếc cũng vẫn có thể “ngóng”. Nhưng vấn đề là có MUỐN NGHE hay không, nghe rồi có MUỐN HIỂU hay không, hiểu rồi có MUỐN LÀM hay không.
                
Chúa Giêsu cô đọng trong bốn loại người như bốn loại hạt được gieo: hạt ở vệ đường, hạt trên sỏi đá, hạt trong bụi gai, hạt trên đất tốt. Có lẽ đây là dụ ngôn duy nhất được Chúa Giêsu giải thích cặn kẽ.
– HẠT Ở VỆ ĐƯỜNG là người vừa nghe lời thì Satan liền đến giật mất lời đã gieo nơi họ. Loại người này cũng là người chỉ nghe cho vui, nghe để mà nghe, biết để mà biết, không chút quan tâm.
– HẠT TRÊN SỎI ĐÁ là người nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, nhưng họ không đâm rễ mà là những kẻ nông nổi nhất thời; sau đó, khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì lời, họ vấp ngã ngay. Loại người này ra vẻ “chiên ngoan” lắm, mở miệng ra là nói chuyện đạo đức, nhưng đó chỉ là lúc “xuôi chèo, mát mái” hoặc “ăn nên, làm ra”, khi cầu nguyện không được như ý thì họ chán ngay, họ viện đủ lý do: nhưng, nếu, giá, bởi, tại, vì,… Rõ ràng họ thiếu cái Tâm, thế nên CÁI LO TO HƠN CÁI ĐỨC.
– HẠT TRONG BỤI GAI là người nghe lời, nhưng những nỗi lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác xâm chiếm lòng họ, bóp nghẹt lời khiến lời không sinh hoa kết quả gì. Loại người này “cao cấp” hơn loại người thứ hai. Họ bận rộn đủ thứ, chạy ngược bước xuôi để mong sao mình được quyền cao, chức trọng. Vì “sự nghiệp vĩ đại” mà họ không ngần ngại đè bẹp người khác, dù người đó là thân thuộc hoặc quen biết. Vì sĩ diện, họ không muốn “hy sinh đời bố, củng cố đời con”, mà chính họ phải là người “hét ra lửa” và ung dung tự tại như ông hoàng.
– HẠT TRÊN ĐẤT TỐT là người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm. Loại người này thì dễ hiểu. Họ thật lòng chuyên cần việc thiện, vì Chúa chứ không vì bất kỳ thứ gì khác. Tuy nhiên, những người này cũng có thể bị tha nhân chê bai, dè bỉu, khinh miệt, xa tránh,… Nhưng họ không quan tâm, chỉ miễn sao SỐNG ĐẸP LÒNG THIÊN CHÚA mà thôi.
Có lẽ đa số chúng ta thuộc loại hai và ba. Tuy nhiên, mức độ và cách thức có thể khác nhau. Do đó, Hạt Đức Tin không thể lớn mạnh theo thời gian. Cầu mong mỗi chúng ta đều là Hạt Đức Tin mau nảy mầm và mau phát triển lớn mạnh!
Lạy Thiên Chúa, chúng con yếu đuối lắm, xin soi sáng và nâng đỡ chúng con luôn. Xin giúp chúng con biết chân thành đón nhận Ý Chúa, dù có thể đó là điều trái ý riêng của chúng con, để chúng con có thể càng ngày càng tiến bộ trên đường nhân đức, trở nên hạt trên đất màu mỡ. Chúng con cầu xin nhân danh Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của chúng con. Amen.

Read more…

Họp thảo luận đơn đề nghị gia nhập Nato của Ukraine

             Kết quả hình ảnh cho news

Kiev, Ukraine.- Chính phủ Ukraine đã bắt đầu thương lượng với NATO về yêu cầu gia nhập liên minh và hành động này, và đã làm người Nga tức giận.
Hôm qua 10 tháng 7, tổng thống Ukraine, Petro Poroshenko đã gặp tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg tại Kiev. Poroshenko nói sau cuộc họp rằng họ đã thảo luận về kế hoạch gia nhập NATO của Ukraine. Và yêu cầu của Ukraine đã được NATO chấp nhận.
Ukraine bùng phát cuộc xung đột giữa quân ly khai được Nga yểm trợ và chính phủ nước này, sau vụ Moscow dùng vũ lực để sáp nhập bán đảo Crimea. Hàng loạt sự kiện diễn ra sau đó đã đưa Poroshenko lên chiếc ghế tổng thống sau khi đánh bại cựu tổng thống thân Nga Viktor Yanukovych. Năm 2008, Ukraine từng là thành viên của Liên Xô cũ đã đề nghị các nhà lãnh đạo NATO cứu xét yêu cầu xin gia nhập tổ chức này. Tuy nhiên, Yanukovych lúc đó là tổng thống đã không đếm xỉa gì đến yêu cầu trên.
Hôm qua tại cuộc họp báo chung với tổng thống Poroshenko, tổng thư ký NATO lên tiếng kêu gọi Nga rút quân khỏi Ukraine, và cho biết liên minh NATO sẽ trợ giúp nhu liệu để Ukraine bảo vệ hệ thống máy tính của mình. Kiev đã tố cáo Moscow đứng đàng sau vụ các nhóm tin tặc tấn công để đòi tiền chuộc hồi tháng rồi, khiến tai hoạ này lan tràn khắp thế giới.
Theo Reuters, một cuộc thăm dò dư luận được tổ chức hồi tháng 6 qua cho thấy 69% người dân Ukraine ủng hộ việc nước này gia nhập NATO, tăng mạnh sau khi Mocsow sáp nhập bán đảo Crimea cách nay 3 năm. Poroshenko cam kết sẽ thực hiện hàng loạt cuộc cải cách để đạt đủ điều kiện trở thành thành viên của NATO vào năm 2020.
Cuộc họp với các viên chức lãnh đạo NATO được tổ chức sau khi Washington chỉ định cựu đại sứ Hoa Kỳ tại NATO làm đặc sứ tại Ukraine. (Song Châu)
Read more…

Đức tố Bắc Kinh lén ghi âm, làm giả nội dung cuộc gặp giữa 2 bác sĩ Tây Phương và ông Lưu Hiểu Ba

             Kết quả hình ảnh cho Lưu Hiểu Ba

Bắc Kinh, Trung Cộng.- Đại sứ Đức tại Bắc Kinh vừa ra thông báo tố cáo chính phủ Trung Cộng, đã đưa lên internet đoạn video ghi lén cuộc nói chuyện của các bác sĩ Tây phương và nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba ở một bệnh viện Trung Cộng, sau khi làm giả nội dung cuộc nói chuyện.
Một trong hai người này là bác sĩ Đức. Thông báo cho rằng lực lượng an ninh Trung Cộng chứ không phải các bác sĩ đã nắm vai trò chính trong việc trị bệnh cho tù nhân chính trị Lưu Hiểu Ba, người đoạt giải Nobel Hoà bình năm 2010. Trước áp lực của quốc tế, Bắc Kinh cho phép bác sĩ Đức Markus Büchler và bác sĩ Hoa Kỳ Joseph M Herman đến gặp ông Lưu Hiểu Ba tại một bệnh viện ở thành phố Shenyang của Hoa Lục. Cuối tuần qua, hai bác sĩ Đức và Hoa Kỳ cho rằng ông Lưu có thể ra ngoại quốc để điều trị, trái ngược với nhận định của chuyên viên y tế Trung Cộng cho rằng ông Lưu không đủ sức khoẻ để di chuyển.
Hôm Chủ Nhật 9 tháng 7, ít nhất hai đoạn video được các tổ chức thân chính quyền Trung Cộng tung lên internet, cho thấy hai bác sĩ Tây phương đứng bên giường bệnh của ông Lưu, cùng với vợ của ông, bà Liu Xia và các bác sĩ, y tá Trung Quốc. Đoạn video thứ hai được đưa lên trang web của nhật báo Global Times của nhà nước Trung Cộng, cho thấy các bác sĩ Tây phương và Trung Cộng ngồi trong phòng họp và tuyên bố nên để ông Lưu ở lại Hoa Lục để điều trị.
Hôm thứ Hai 10 tháng 7, tòa đại sứ Đức ở Bắc Kinh ra thông báo tố cáo giới chức thẩm quyền Trung Cộng cho ghi âm lén buổi thăm viếng, rồi sửa lại nội dung trước khi tung lên internet để đánh lừa công luận. Thông báo này cho rằng hành động của giới chức thẩm quyền Trung Cộng vi phạm tính bí mật giữa bác sĩ và bệnh nhân, và chống lại ý muốn của chính phủ Đức.
Luật sư của bà Liu, vợ của ông Lưu Hiểu Ba nói với đài BBC rằng không có gì đáng ngạc nhiên khi người ta thấy chính quyền Trung Cộng can thiệp vào tất cả các mối liên lạc giữa vợ chồng nhà bất đồng chính kiến này với người thứ ba. (Song Châu)
Read more…

Nga doạ trục xuất 30 nhà ngoại giao Mỹ nếu tổng thống Trump không trả hai toà nhà ở Virginia

               

Moscow, Nga.- Theo đài BBC, ngoại trưởng Nga Lavrov vừa lên tiếng chỉ trích Hoa Kỳ chậm trễ trong việc giao trả hai khu nhà ngoại giao của họ, đã bị đóng cửa từ thời tổng thống Obama.
Trước đó, một viên chức ngoại giao Nga xin được giấu tên nói rằng Moscow đã sẵn sàng trục xuất 30 nhà ngoại giao Hoa Kỳ, và tịch thu các tài sản của Hoa Kỳ tại lãnh thổ Nga.
Cuối năm ngoái, tổng thống Obama đã trục xuất 35 nhà ngoại giao Nga, và đóng cửa hai khu nhà của họ, sau khi tổ chức tình báo Hoa Kỳ tố giác điệp viên Nga tấn công máy tính của đảng Dân chủ, nhằm gây thiệt hại cho cuộc vận động tranh cử của ứng cử viên tổng thống đảng Dân chủ Hillary Clinton.
Tổng thống Nga Putin đã nêu vấn đề này khi gặp tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Hamburg hôm 7 tháng 7 vừa qua. Nhóm vận động tranh cử của Trump đang bị điều tra về cáo buộc đã thông đồng với Nga trong chiến dịch bầu cử tổng thống Hoa Kỳ hồi cuối năm ngoái. Điện Cẩm Linh phủ nhận việc họ can thiệp vào cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ.
Dư luận cho rằng nếu ông Trump trao trả hai toà nhà ngoại giao đã bị tổng thống Obama ra lệnh tịch thu ở tiểu bang Virginia cho người Nga, sẽ làm tăng thêm sự hoài nghi về mối liên lạc giữa Trump và Moscow. Còn nếu ông Trump không chịu giao trả thì Moscow có thể trục xuất một số nhân viên, và tịch thu các toà nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Nga. Điều này chắc chắn sẽ cản trở ý muốn của Trump là đạt đến mối bang giao tốt đẹp với Nga. (Song Châu)
Read more…

LÊN ĐỒN CÔNG AN

Nguyễn Huy Tuấn

- Ôi cái đ*t mẹ ông kia, ông bị ngáo đá à?
- Không, tôi vẫn bình thường.
- Thế quần áo ông đâu, sao lại cởi truồng như thằng ngáo đá thế kia?
- Hôm nay tôi nhận giấy mời lên đồn CA làm việc.
- Lên đồn CA sao lại không mặc gì như vậy?
- À, tại gần đây tôi đọc báo, thấy nhiều thằng vào đồn tự tử quá. Thằng thì bằng dây chun quần, thằng thì bằng dây thắt lưng, thằng thì dây giày, thằng thì bằng áo mặc trên người... v.v... Nên tôi quyết định là không mặc gì để không có cái gì có thể khiến tôi tự tử được.
- Ra thế!
Copy từ FB Ka Ha
Ảnh: lượm google
Read more…

Con trâu biết làm toán bị bà Nguyễn Thị Hộ Lý cột ở sân đình















Hôm nay vớ phải bài viết của nhà báo Nguyễn Thị Hộ Lý trên tờ điện tử Sân Đình, tôi quả thật cảm thấy rất dzui. Đang hết đề tài, không biết phải viết cái gì cho đỡ ngứa ngáy thì chị Hộ Lý cung cấp ngay tức thì, đúng là buồn ngủ mà gặp chiếu manh, phải ngả lưng làm một giấc chứ còn chần chờ gì nữa! 

Trong bài viết của mình, chị Hộ Lý liệt kê lý lịch mấy đời của nhà toán học Ngô Bảo Châu, nêu bật lên những ưu đãi mà chế độ CSVN đã dành cho nhà toán học này, từ cấp nhà ở, cấp viện nghiên cứu v.v... Sau đó chị Hộ Lý tát trái nhà toán học NBC một phát vì tội dám buông ra những lời xúc phạm đến "bác vĩ đại" của chị Hộ Lý. Chị trích "lời dạy của bác" rằng thì là người có tài mà không có đức thì cũng là người vô dụng. Chị Hộ Lý túm gọn một câu: Ngô Bảo Châu chỉ là một con trâu biết làm toán!

Trước hết, tôi xin bàn đôi điều về lời dạy của "bác" mà chị Hộ Lý đã trích dẫn để kê tủ đứng vô họng nhà toán học Ngô Bảo Châu: 

Người có tài mà không có đức thì cũng là người vô dụng. 

Thế nào là tài? Thế nào là đức? 

TÀI ở đây chính là khả năng xuất sắc của một cá nhân nào đó trong một lãnh vực, có thể là về toán học, về nghệ thuật, về âm nhạc, về thể thao, về lãnh đạo v.v... mà cá nhân đó sử dụng nhuần nhuyễn để góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp. 

ĐỨC nếu muốn diễn giải rõ ràng thì hơi rắc rối một chút chứ không đơn giản như với chữ TÀI bởi vì tiêu chuẩn về ĐỨC có phần thay đổi theo sự tiến bộ về kiến thức của con người. 

Người xưa quan niệm con người phải gom đủ TAM CƯƠNG NGŨ THƯỜNG mới được coi là người có đạo đức tốt. 

Tam Cương là nói về ba ngôi vị QUÂN SƯ PHỤ, đó là quan hệ xã hội cực kỳ hệ trọng theo quan niệm Nho Giáo của Khổng Tử. Theo đó con người phải trước hết phải trung với Vua, khi Vua hứng bất tử muốn bạn phải chết thì bạn chịu khó chuyển sang từ trần dùm, không được chống đối! Sư là chỉ ông thầy, dù ông thầy chỉ dạy cho bạn nửa chữ thôi thì bạn cũng phải yêu kính suốt đời, phải nhật tụng "Nhất tự vi sư bán tự vi sư", dù ông thầy có cô con gái đẹp như mơ, xinh như mộng, lộng lẫy huy hoàng thì bạn cũng ráng nhắm mắt làm lơ, tay để sau lưng đàng hoàng, không được quờ quạng. Còn Phụ thì dễ hiểu rồi, tức là ông bố, ông ba đã có công đem bạn vô thế giới này, lại cong lưng đi làm để nuôi bạn lớn lên, cho bạn ăn học nên người, dĩ nhiên bạn phải biết ơn suốt đời và một lòng kính trọng. 

Ngũ Thường là nói về năm đức tính Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín. 

Nhân: Có lòng thương người, yêu vật.

Lễ: Biết tôn trọng thiên địa thánh thần, tôn trọng pháp luật, giữ gìn phong tục tập quán.

Nghĩa: hành xử thế nào để duy trì đạo lý, lẽ phải.

Trí: hiểu biết thế nào là đúng, sai, hiểu được mệnh trời. 

Tín: Lời nói phải đi đôi với việc làm, đừng có kiểu lời nói gió bay, phải một lời hưá đáng giá ngàn vàng v.v... 

Tam Cương Ngũ Thường là tiêu chuẩn cho người quân tử theo Nho Giáo của Khổng Tử, cũng là thước đo mà chế độ phong kiến dùng để điều hành xã hội. Xã hội phong kiến không còn nữa, nên những tiêu chuẩn đó cũng đã thay đổi. Người của thời đại mới coi việc người xưa sẵn sàng tắt thở cho Vua dzui là một hành động quá mức đần độn. Nhưng đối với hai ngôi vị SƯ, PHỤ thì niềm kính trọng vẫn còn nguyên, chỉ là thay đổi vị trí, người cha có vẻ như có ảnh hưởng quan trọng lên con người hơn là ông thầy. Và ngũ thường Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín cũng có thay đổi ít nhiều nhưng nhìn chung năm đức tính đó vẫn được chúng ta coi như những tiêu chuẩn để định giá trị một con người. 

Tôi xuất thân là thầy giáo dạy bổ túc, xóa nạn mù chữ, chữ nghĩa ăn đong, chỉ hiểu đạo đức của con người loanh quanh mấy điều như thế. Nhưng theo ý ngu của tôi thì khi bạn muốn người khác phải thế này, phải thế kia thì trước tiên bạn phải làm mẫu đã chứ! Nếu tôi nói sai thì chẳng lẽ mấy cô người mẫu đi ẹo tới ẹo lui trên sàn cat walk là đang làm chuyện ruồi bu? 

Theo chị Hộ Lý, Hồ Chí Minh dạy rằng người có tài mà không có đức thì cũng là người vô dụng. 

Nói như thế thì tôi chắc mẩm rằng Hồ Chí Minh là người vừa có tài vừa có đức? Oh lala, điều này cũng hợp lý thôi. Không có tài không có đức thì làm sao được tôn lên làm cha già dân tộc? Làm sao mà dân Sơn La nghèo sứt móng, mùa đông trẻ nít manh áo phong phanh, đói tới mắt mờ chân run; người chết phải dùng xe hai bánh cán về từ bệnh viện, thế mà Bí thư Tỉnh ủy vẫn khăng khăng đòi xây tượng "bác", nếu không được xây sẽ là một thiệt thòi cho dân Sơn La. Ông bí thư Sơn La có cái lý của ổng, nghe nói tượng "bác" đứng ở đâu thì nơi đó người đói người lạnh cứ tới dựa hơi là hết đói hết lạnh, mẹ họ thần kỳ hết biết luôn! 

Về TÀI của Hồ Chí Minh thì Ban Tuyên Giáo TƯ đã có hàng đống tài liệu, sách vỡ nói đến rồi, tôi có chen vô ca ngợi kiếm chút tiền còm thì cũng đã hết chỗ, nhưng cũng xin sơ lược đôi điều để người chậm chân có cơ hội hiểu nhiều về cha già ó đâm. 

Từ khi Nguyễn Sinh Sắc nhậu xỉn, lỡ tay đánh chết người, bị triều đình Huế tước mẹ nó cái chức phủ, huyện gì đó, thế là Nguyễn gia lọt vô tình cảnh túng thiếu. Nguyễn Tất Thành phải cố gắng tìm đường ra. Không biết NTT có đút lót gì không mà mon men chui tọt vô được chiếc tàu Latouche Treville làm phụ bếp, kiếm đường để qua Pháp. Vốn là tìm đường kiếm mánh, gửi tiền về cho bố mua rượu nhậu đỡ buồn, nhưng khi gặp thời lại được mấy đứa bưng bô vẽ ra đủ thứ hào quang, nào là ra đi tìm đường cứu nước, nào là hy sinh vì đại nghĩa dân tộc v.v... 

Qua Pháp Nguyễn Tất Thành xin vô trường mà Pháp chuyên đào tạo nhân viên thừa hành, phục vụ ở các thuộc địa, trong tờ đơn xin học Nguyễn Tất Thành, không rõ là tờ đơn đòi hỏi phải thế hay NTT thực sự muốn biểu lộ lòng trung thành với chủ, đã ghi rõ rằng nếu được thu nhận vào học trường này thì sẽ đem thân khuyển mã để hết sức phục vụ vì quyền lợi của nước Pháp. Tiếc cho anh NT Thành, kỳ vọng kiếm job thơm của anh đã bị nước Pháp từ chối. Anh NTT bèn nghĩ tới con đường làm cách mạng, anh mon men làm quen với mấy cụ như Phan Chu Trinh, Nguyễn Thế Truyền, Phan Văn Trường. Sau một thời gian, Nguyễn Sinh Cung (Nguyễn Tất Thành đổi tên) thấy mấy cụ PCT, NT Truyền, PVT tài chánh eo hẹp, không có xơ múi gì để lợi dụng, Nguyễn Sinh Cung bèn bỏ, không chơi nữa mà chạy qua mon men với những thành phần đảng xã hội Pháp. Quen biết với đảng xã hội Pháp đã mở ra con đường cho anh Nguyễn Ái Quốc (Nguyễn Tất Thành đổi tên như thay áo) bắt liên lạc với cộng sản quốc tế khi Russia ra lịnh cho KGB lựa chọn những thành phần năng nỗ của đảng xã hội Pháp để đứng ra lập Đảng Cộng Sản Pháp. Khi đọc được luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa của đảng cộng sản, NAQ đã mừng như bắt được vàng, vì đó là con đường mà NAQ nghĩ rằng dễ dàng giúp mình nắm lấy quyền lực. Có quyền lực thì dù không còn chế độ phong kiến nữa thì NAQ cũng sẽ là ông vua, đó là cái đích nhắm tới mà con người cơ hội NAQ ôm ấp từ lâu. 

Sau đó thì Hồ Chí Minh (đổi tên lần nữa) đã đem chủ nghĩa cộng sản về làm cho đất nước nát bét như thế nào thì ai cũng đã rõ. Hàng mấy trăm ngàn người đã chết trong cải cách ruộng đất, xã hội đảo lộn, nhân tâm ly tán. Hằng triệu thanh niên miền bắc đã bị đẩy vào lò lửa chiến tranh miền nam và chết thảm, làm người sinh bắc tử nam. Sau khi chiến tranh kết thúc thì đẩy nhân dân cả nước vào vòng kèm tỏa của hận thù, bạo lực, tù đày chết chóc. 

Đó chính là TÀI của Hồ Chí Minh. Nhờ cái tài của HCM mà đã khiến cho xã hội Việt Nam từ từ đi vào chỗ tối tăm, vạn kiếp bất phục. Quan hệ con người từ chỗ tình làng nghĩa xóm, thân thiết yêu thương đã trở nên người lừa ta gạt, rình mò, nghi kỵ lẫn nhau, miễn sao có lợi cho mình còn thiên hạ sống chết mặc bây. Cái tài của HCM truyền lại cho con cháu, tay sai còn được phát triển lên để lúc nào cũng cúi mặt làm tay sai cho Bắc Kinh, nhường đất, nhường biển, nhường thác, cho dù kẻ thù lấn lướt từng tấc đất vẫn cứ vâng dạ, không dám ngẩng đầu. 

Còn ĐỨC của HCM thì như thế nào? 

Về chữ Nhân: HCM có thương người, yêu vật không? Ông đã nghe theo lệnh Tàu cộng tiến hành CCRĐ, giết chết gần hai trăm ngàn người. Người ân nhân của Tuần Lễ Vàng để HCM có vàng đút lót cho tướng Lư Hán của Tưởng Giới Thạch, bà Nguyễn Thị Năm, tức là Bà chủ hiệu buôn Cát Hanh Long, đã bị HCM ra lịnh đấu tố và xử bắn dù bà là người hết lòng ủng hộ kháng chiến chống Pháp. Hồ Chí Minh chơi gái Nông Thị Xuân, rồi trao tay cho Trần Quốc Hoàn, sau đó Trần Quốc Hoàn thủ tiêu rồi dựng hiện trường giả tai nạn để che giấu hành động tội lỗi còn tệ hơn cầm thú. 

Về chữ Lễ: HCM làm thơ ở đền Kiếp Bạc để so sánh mình với Anh Hùng Dân Tộc Trần Hưng Đạo với kiểu cách hổn xược, thật là không thể nào chấp nhận được: 

Cũng cờ cũng kiếm cũng anh hùng
Tôi bác chung nhau nghiệp kiếm cung
Bác phá quân Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng
Bác đưa một xứ qua nô lệ
Tôi dẫn năm châu tới đại đồng
Bác có anh linh cười một tiếng
Mừng tôi cách mạng đã thành công.

Có ông Trần Văn Ngô nào đó đã cố gắng viết một bài, phân tích chi li bài thơ và cho rằng có kẻ xấu đã cố ý làm ra bài thơ này với thái độ xấc xược rồi gán ghép cho HCM với ý định xuyên tạc, nói xấu lãnh tụ, vì theo phân tích của Trần Văn Ngô thì HCM không có đức hạnh như thế. Đúng là thêm một thằng bưng bô muộn màng. Sau năm 1975, tôi có hai năm học dưới mái trường XHCN, chính bà giáo từ miền bắc vô nam dạy tôi môn văn đã hãnh diện đọc bài thơ này cho học sinh nghe. Nếu không phải HCM chấp bút bài thơ này, bà thầy giáo kia có ăn gan hùm cũng không dám đem ra khoe? Trần Văn Ngô biện luận rằng đức hạnh của HCM không cho phép ông xưng hô TÔI, BÁC với anh hùng Trần Hưng Đạo như thế? Ông Trần Văn Ngô quên rằng, dù ông cố nội của Trần Văn Ngô có đến dự cuộc họp nào mà có mặt HCM thì HCM cũng xưng "bác" với ông cố nội của Trần Văn Ngô.
Về chữ Nghĩa: Để giành quyền lãnh đạo, giành quyền cai trị miền bắc, HCM đã ký hiệp định Sơ Bộ năm 1946 để rước Pháp trở lại miền bắc, hoà hoãn với Pháp, đút lót cho quân Lư Hán, để rảnh tay thanh toán tiêu diệt gọn những thành phần cách mạng yêu nước không cộng sản như các đảng phái Đại Việt, Việt Nam Quốc Dân Đảng v.v... HCM bất chấp thủ đoạn để đạt mục tiêu, vụ án Ôn Như Hầu là một điển hình, CS liên tay với Pháp để tiêu diệt VNQDĐ. 

Về chữ Trí: Năm 1958, vì để tranh thủ sự ủng hộ của Tàu Cộng để cung cấp khí tài quân sự cho miền bắc xâm lăng miền nam VN, HCM chỉ thị cho Thủ tướng Đồng vều ký công hàm công nhận với Chu Ân Lai về quyền sở hữu của Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc Bắc Kinh. Một con người gian manh xảo quyệt như HCM, lấy mục tiêu biện minh cho phương tiện, có nên được coi là người có trí không? 

Về chữ Tín: Những cam kết trên bàn hội nghị của HCM và tay sai với bất cứ đối tác nào có được tôn trọng không? Năm 1968, hai miền nam bắc VN đồng ý ngưng chiến để nhân dân hai bên mừng tết nguyên đán Mậu Thân. Ai đã xua quân nổi dậy trong đêm giao thừa năm ấy? Bao nhiêu nhà cháy, người chết, nhân dân xiêu tán, ai chịu trách nhiệm đây? Hơn năm ngàn thường dân vô tội của Kinh Thành Huế bị giết hay chôn sống một cách dã man, ai là thủ phạm đây? 

Tôi xin lỗi nhà báo Nguyễn Thị Hộ Lý nhé vì đã làm bà mất hứng, nhưng với một người như HCM, trong ngũ thường không đạt được lấy một, nhân lễ nghĩa trí tín gì cũng trớt hướt như thế, lấy cái tư cách éo gì mà dạy người ta thế này thế kia cơ chứ! 

Ngô Bảo Châu đối với tôi vốn không quen biết, nhưng qua những phát biểu của nhà toán học trẻ này, tôi thật có cảm tình. Tri thức kiểu bưng bô như nhà báo Nguyễn Thị Hộ Lý chưa xứng rửa chân cho người ta, theo tôi, bà nên ngậm miệng lại và tiếp tục cúi mặt làm con nô lệ xi cà que cho đảng đi, kiếm đỡ cơm cháo qua ngày, đừng phát biểu bậy bạ, nghe tởm quá! Thế nhé. 

12.08.2017

Read more…

Việt Nam đã bắt giữ blogger nổi tiếng nhất như thế nào

Bennett Murray (Hà Nội)
La Hồng dịch
Một trong những blogger chính trị có ảnh hưởng nhất của Việt Nam, được Melania Trump trao tặng giải thưởng can đảm, đối diện với một thập kỷ sau song sắt nhà tù vì hoạt động “phản động”.

Blogger người Việt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, được biết với tên Mẹ Nấm, tại tòa án thành phố Nha Trang. Ảnh: Vietnam News Agency/EPA
“Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng dù được làm lại con vẫn sẽ làm như vậy”.
Đó là lời nói của một trong những blogger có ảnh hưởng nhất Việt Nam – được biết với bút danh trên mạng, Mẹ Nấm – vài phút trước khi cô bị tuyên một bản án gây sốc, mười năm tù. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã nói lời này với người mẹ 61 tuổi của mình, khi đó đang xem trực tiếp phiên tòa qua màn hình ở phòng bên cạnh vì bà không được phép vào phòng xử án.
Người phụ nữ 37 tuổi bị buộc tội nói xấu chế độ cộng sản Việt Nam trên mạng và trong các bài phỏng vấn với truyền thông nước ngoài.
“Tôi vỗ tay, mặc kệ trong phòng có 20 nhân viên an ninh nhìn tôi với ánh mắt giận dữ, tôi cứ không sợ; tôi vẫn vững vàng và tự hào về con mình”, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan nói.
Bị bắt vào tháng Mười, trong khi đang cố đi thăm một nhà bất đồng chính kiến khác đang ở trong tù, Quỳnh, 37 tuổi, đã trải qua chín tháng sau song sắt trong những điều kiện tồi tệ, theo lời luật sư của cô.
Ông Võ An Đôn cho biết, cô chỉ được cấp cho mỗi bữa ăn cá nục và canh mồng tơi trong bảy tháng đầu tiên, và bị từ chối dùng cả băng vệ sinh và đồ lót.
Sau khi Quỳnh bị bắt vào ngày 10 tháng Mười, mẹ cô không nghe tin tức gì về nơi ở và tình hình sức khỏe của cô cho đến buổi gặp gỡ ngắn ngủi tại nhà lao trước phiên tòa ngày 29 tháng Sáu vì tội chống nhà nước.
Những tháng ở trong tù đã làm tổn hại con gái tôi, bà Lan nói với Guardian trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại tại nhà bà ở thành phố biển Nha Trang. Quỳnh xuất hiện xanh xao trong buổi gặp đó, bà cho biết.
“Tôi nói: “Con ơi, giờ mẹ tin rằng con vẫn sống”. Nhưng nó trông yếu ớt với làn da tái nhợt”, bà nói.
Việt Nam đang bị tai tiếng vì những giới hạn về quyền tự do biểu đạt, nhưng việc giam giữ Mẹ Nấm và kết án tù dài bất thường đã cất lên hồi chuông báo động trong cộng đồng viết blog trong nước vốn tránh được sự kiểm duyệt của các phương tiện in ấn thuộc sự điều khiển của nhà nước. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã nhanh chóng kêu gọi phải thả ngay lập tức tất cả các tù nhân lương tâm.
Trong khi Quỳnh bị nhà nước dán nhãn là phản động đối với hành vi viết blog chống chính quyền, bạn bè và gia đình cô bảo vệ cô như một người hùng đấu tranh cho quyền tự do biểu đạt trong một quốc gia mà khi nhà bất đồng chính kiến chống lại chế độ độc đảng thì bị xem là phạm luật.
“Con tôi làm điều bình thường ở cái xã hội bất bình thường nên phải trả giá bằng tù đày, bằng các đòn thù”, bà Lan nói.
Quỳnh nổi tiếng trong giới viết blog Việt Nam vào cuối những năm 2000 vì công việc làm báo độc lập gan lì của cô. Là một thành viên sáng lập Mạng lưới Blogger Việt Nam, cô tha thiết đặc biệt đến các vấn đề môi trường, công an bạo hành và tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc về việc kiểm soát biển Đông.
Bà Lan cho biết con gái bà bắt đầu thức tỉnh về mặt chính trị sau khi học ngoại ngữ ở trường đại học.
Khi khám phá thế giới trực tuyến đa nguyên, Quỳnh đã hỏi mẹ những câu hỏi khó.
“Nói hỏi tôi: ‘Mẹ, mẹ có biết điều này hoặc điều kia [về chính phủ] không?’. Tôi nói tôi có biết, nó chất vấn tôi: ‘Tại sao mẹ không nói với con?’”, bà Lan nhớ lại.
“Tôi đã nói với nó rằng tôi biết, nhưng trong xã hội mà chúng ta đang sống, đó không phải là xã hội mà con có thể lên tiếng, và họ sẽ trả thù con”.
Quỳnh đã trở thành một nhân vật nổi tiếng vượt ra khỏi Việt Nam, và có những nỗ lực đấu tranh trong xã hội dân sự Việt Nam để tổ chức các tranh luận chính trị trên Facebook. Chính phủ tức giận phong trào này đến nỗi họ kêu gọi tất cả công ty ở Việt Nam ngừng quảng cáo trên YouTube và Facebook.

Quỳnh đã nỗ lực đấu tranh trong xã hội dân sự Việt Nam để tổ chức các tranh luận chính trị trên Facebook. Ảnh: Tracey Nearmy/AAP
Vào tháng Ba, đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ, Melania Trump, đã trao tặng Quỳnh Giải thưởng Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm, mà Việt Nam nói là “không phù hợp và không có lợi cho sự phát triển quan hệ giữa hai nước”.
Bạn bè Quỳnh miêu tả cô là người bộc trực và nóng tính đúng với lời cô nói.
“Cô ấy luôn nói ra suy nghĩ của mình, vì vậy điều đó là không tốt cho cô ấy khi cô ấy gây ra rắc rối với một cá tính như vậy, nhưng cô là người luôn làm những gì mình nói”, Trịnh Kim Tiến, nhà hoạt động 27 tuổi sống ở thành phố Hồ Chí Minh cho biết.
Các bài viết cuối cùng của Quỳnh trên Facebook, phương tiện viết bài trực tuyến ưa thích của cô trước khi bị bắt, là một chuỗi bài đăng lại các bài báo của những nhà hoạt động khác và đó là những công kích nhà nước một cách ngắn gọn, đầy chất nghệ thuật và sâu cay.
“Loại xã hội gì mà những người chịu trách nhiệm với địa vị [cao] của mình, các quan chức lại coi công dân là ngu hơn lợn?”, bà viết vào ngày 29 tháng Chín.
Phil Robertson, phó giám đốc tổ chức Theo dõi Nhân quyền khu vực Châu Á, đặt trụ sở ở New York, phát biểu sự tham gia của Quỳnh vào cuộc biểu tình chống lại nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh thuộc sở hữu Đài Loan ở Bắc Trung bộ Việt Nam, nối kết với thảm họa làm chết cá năm 2016, là giọt nước tràn ly đối với nhà chức trách.
“Gắn kết nổi bật của Mẹ Nấm với phong trào chống Formosa, mà chính phủ ngày càng xem như một thách thức về mặt an ninh với chính quyền của mình, khiến cô ấy trở thành ứng viên lý tưởng cho một bản án nặng nề được tạo ra để loại trừ cô ấy và đe dọa những người khác”, ông Robertson nói.

Những người biểu tình vì môi trường yêu cầu doanh nghiệp Đài Loan Formosa rời khỏi Việt Nam. Ảnh: Bennett Murray gửi cho The Guradian.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho biết có khoảng 110 tù nhân chính trị được biết đến ở Việt Nam, mặc dù quốc gia này phủ nhận mọi vụ bắt giữ. Phát biểu tại cuộc họp báo vào ngày diễn ra phiên tòa, người phát ngôn Bộ ngoại giao Lê Thị Thu Hằng nói rằng “tất cả các hành vi vi phạm pháp luật đều phải bị nghiêm trị theo pháp luật Việt Nam”.
Phạm Thanh Nghiên, một người bạn của Quỳnh đã từng ngồi tù từ năm 2008 đến 2012 vì viết blog, nói rằng cô đã khóc khi bản án được đưa ra.
“Dù tôi không ngạc nhiên vì theo chế độ này cô ấy đã phạm nhiều tội … Tôi thấy run chân run tay”, cô nói.
“Chúng tôi là bạn, chúng tôi cũng là phụ nữ, và tôi cảm thấy đồng cảm với những đứa con của cô ấy, với gia đình cô”.
Mẹ của Quỳnh, bà Lan, hiện gánh trách nhiệm nuôi hai đứa cháu của mình trong khi mẹ chúng ở trong tù. Trừ phi nhà nước ân xá cho Quỳnh, những đứa trẻ này sẽ lớn lên không có cha mẹ.
“Hiện giờ tôi cảm thấy trống rỗng”, bà Lan nói.
B. M.
Nguồn: The Guardian ngày 9/7/2017.
Read more…

“Văn hóa Tấm-Cám”


* VŨ TRỌNG KHẢI
Dân tộc nào cũng có những truyện cổ tích. Truyện cổ tích được hình thành, biến đổi theo chiều dài lịch sử hàng ngàn năm của mỗi dân tộc, rồi mới được "định hình". Khi " định hình", truyện cổ tích đã kết tinh được những giá trị phổ quát mang tính triết học, mỹ học và tâm linh mà dân tộc đó tôn thờ, trở thành một bộ phận cấu thành nền văn hoá của dân tộc đó.
Nhớ lại hồi học tiểu học, lớp 3 hay 4, sách giáo khoa tập đọc cho học sinh có truyện cổ tích " Tấm-Cám". Học sinh phải tập đọc và còn được thầy, cô giáo đọc hay kể lại nhiều lần với những phân tích "đắt giá", cố làm cho học sinh "hiểu sâu sắc" hơn những "giá trị" của truyện Tấm, Cám, như : truyện Tấm, Cám phản ánh cuộc đấu tranh giữa cái "thiện" và cái "ác", giữa " chính" và " tà"; kết cục luôn có hậu là " cái thiện" thắng "cái ác", " cái chính" thắng " cái tà" bằng những âm mưu lừa gạt và hành vi độc ác, giống như cách hành xử của “cái ác”, nhưng không bị lên án! 
Mỗi khi đọc hay kể đến những lần cô Tấm bị mẹ, con cô Cám bày mưu lừa gạt, hãm hại, máu căm thù trong tôi lại sôi lên sùng sục. Ngược lại, khi đọc, hay nghe đến những đoạn “cô Tấm thảo hiền” lừa và trả thù được mẹ, con cô Cám, cũng bằng những thủ đoạn, mưu mô và hành vi độc ác tương tự như mẹ con cô Cám, thì lòng tôi lại hả hê, thích thù vô cùng! Đến đoạn kết, cô Tấm lừa được cô Cám nghe theo lời mình, tắm gội bằng nước sôi để trắng da nên bị chết; cô Tấm băm xác cô Cám để làm mắm, gửi về “biếu” mẹ cô Cám, thì sự độc ác của câu truyện đạt đến tột đỉnh, nhưng bọn trẻ và có lẽ cả người lớn, lại vui mừng, sung sướng cũng đến tột đỉnh!??
Bây giờ nghĩ lại thấy rùng mình, không hiểu nổi tại sao mình lại có tình cảm căm thù và hả hê đến tột đỉnh như thế khi đọc truyện Tấm, Cám?? Cả câu truyện là một chuỗi những âm mưu lừa gạt, những hành vi trả thù độc ác, “lấy oán trả oán”, không có điểm dừng. Đúng là “thù muôn đời, muôn kiếp không tan; “căm hờn lại giục căm hờn, máu kêu trả máu, đầu van trả đầu” (Tố Hữu). Tuy vậy, trong lịch sử dân tộc ta, đạo Phật đã tồn tại gần như quốc đạo trong suốt gần 400 năm dưới 2 triều đại Lý, Trần, với triết lý “lấy ân báo oán”, hòng chặn đứng chuỗi âm mưu lừa gạt và hành vi độc ác của con người. Muốn lấy ân báo oán, con người phải biết sống khoan dung. UNESCO (1995) quan niệm “khoan dung là hài hòa trong khác biệt; khoan dung vừa là bổn phận đạo đức, vừa là một đòi hỏi pháp lý và chính trị”. Tuy coi đạo Phật gần như là quốc giáo, nhà Trần vẫn tôn trọng các tôn giáo khác. “Tam giáo đồng nguyên”, Phật giáo, Đạo giáo, Nho giáo cùng tồn tại bên nhau, không kì thị, bài xích nhau. Hơn thế nữa, sau khi chiến thắng quân Nguyên-Mông lần thứ 3, vua Trần Nhân Tông không những không đọc mà còn buộc đốt bỏ tất cả những đơn thư tố cáo, vật chứng kết tội một số quan chức đã đầu hàng, thậm chí làm tay sai cho giặc, rồi tha cho viên quan Hoàng Cự Đà đã trốn chạy quân Nguyên….. Sau sự kiện này mấy trăm năm , tổng thống Hoa Kì Abraham Lincol cũng có hành vi tương tự khi kết thúc cuộc chiến Nam-Bắc Mỹ mà phần thắng thuộc về các bang miền Bắc do ông lãnh đạo.
Sự khoan dung, vị tha trong lịch sử Việt Nam có lẽ đạt đến đỉnh cao dưới thời vua Lê Thánh Tông, thể hiện trong bộ luật Hồng Đức. Luật Hồng Đức không những miễn tội cho những kẻ không tố cáo người thân (ông bà, cha mẹ, vợ chồng, anh, chị em ruột) phạm tội, mà còn cấm con, cháu tố cáo ông bà, cha mẹ khi họ phạm tội, trừ tội đại nghịch, giết người thân một cách độc ác; con cháu có nghĩa vụ che dấu tội cho ông bà, cha mẹ.
Đó là những điểm sáng văn hóa trong lịch sử hình thành và phát triển dân tộc và nhà nước Việt Nam. Nhưng cũng rất tiếc là phải thừa nhận rằng triết lí sống lấy oán trả oán vẫn lấn át triết lí sống lấy ân trả oán trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam. Lừa bịp và dối trá, căm hờn và trả thù một cách độc ác, nói gọn là “dối trá và độc ác” có thể được định danh là “Văn hóa Tấm – Cám”.
“Văn hóa Tấm, Cám” có lẽ bắt nguồn sâu xa từ văn hóa làng Việt . Có thể khi mới ra đời, truyện Tấm-Cám chỉ phản ánh khát vọng chiến thắng cái ác của những người yếu thế, lương thiện , mà chủ yếu là nông dân  . Nhưng cùng với quá trình lịch sử phát triển của dân tộc Việt, nó đã trở thành văn hoá lúc nào không hay. Mỗi làng là một ” tiểu vương quốc”, “ phép vua, thua lệ làng”. Trai, gái kết hôn theo tập tục bất thành văn “trong làng, ngoài họ” (tất nhiên vẫn có ngoại lệ). Trai làng này sang “tán” gái làng kia dễ dẫn đến ẩu đả, đổ máu giữa con trai 2 làng. Trong mỗi làng, không chỉ có những vị thuộc lớp Kì, Hào, Mục hãnh tiến về mình và tranh giành vị thế, uy danh với nhau, với làng bên, mà đến tên mõ làng cũng vậy. Thằng mõ là kẻ có chức “tệ” nhất trong một làng, mà còn có cảnh “thằng mõ làng lớn bắt nạt thằng mõ làng bé”. Mõ làng lớn phải “oai” hơn, hãnh tiến hơn các mõ làng bé. Thế thì các vị Kì, Hào, Mục ở làng lớn cũng sẽ ra oai với các vị Kì, Hào, Mục ở làng bé gấp nhiều lần bọn mõ làng. Muốn tỏ ra “oai hơn” tất phải âm mưu lừa gạt và hành động độc ác theo “Văn hóa Tấm – Cám”. Người Việt từ xa xưa và dường như vẫn tồn tại đến bây giờ cái “lí tưởng”, cái mục tiêu cao nhất, gần như duy nhất của sự học là để làm quan, chứ không phải làm doanh nhân hay khoa học gia. Bởi kẻ làm quan mới có vị thế quyền hành bắt nạt người khác, ra oai với mọi người, tự hào với dòng tộc, làng nước, để “ Một người làm quan, cả họ được nhờ”. Tất nhiên, để đạt được “khát vọng” đó, từ thằng mõ đến các quan lớn, nhỏ đều phải thực hiện các hành vi “lừa bịp và độc ác”. Dường như, người ta, dù có học vấn, cao hay thấp, có địa vị hay sang hèn, đều cảm thấy sung sướng, hãnh tiến và tự hào khi làm người khác đau khổ bằng những  âm mưu lừa gạt thấp hèn và hành vi độc ác của mình. Chả thế mà một anh dân phòng, giữ trật tự ở chợ, lại dám vặn cổ một người bán hàng rong; Một viên cảnh sát giao thông dám đánh chết người dân ở đồn công an chỉ vì người này mắc lỗi vi phạm luật giao thông :đi xe máy không đội mũ bảo hiểm….. Bộ máy cầm quyền cai trị bằng cách làm cho người dân luôn luôn nơm nớp lo sợ trước những âm mưu lừa gạt và hành vi độc ác của kẻ có, dù chỉ một chút, quyền lực. Nhà cầm quyền dù là vua, quan dưới thời phong kiến hay quan lại dưới thời thực dân đều cai trị dân theo kiểu như vậy : Tạo ra tâm lí sợ hãi trước uy quyền, không cần biết uy quyền ấy có chính danh hay không.
Nhưng “tức nước vỡ bờ”, “con giun xéo mãi cũng oằn”, người bị cai trị đến một ngưỡng nào đó sẽ vượt qua sự sợ hãi, dám đứng lên chống lại kẻ cầm quyền. Đến lượt họ, người dân, theo “Văn hóa Tấm – Cám”, cũng dùng những âm mưu lừa gạt và hành vi độc ác để trả thù bọn cầm quyền, nhiều khi còn độc ác hơn  bọn quan lại. Sự hận thù, lấy oán trả oán của người dân đối với bọn quan lại thực dân còn tệ hại, độc ác hơn đối với bọn quan lại phong kiến. Lúc đầu, sự phản kháng của người dân thường bằng những câu truyện tiếu lâm, những lời nói châm biếm, chế giễu bọn quan lại, như “miệng quan, trôn trẻ”, “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”; “thằng ấy tuy là đảng viên nhưng mà tốt”; “Nó tuy là giáo sư, nhưng mà giỏi”…. “Nó tuy là giám đốc, nhưng biết thương người lao động”…..Nhưng khi đã vượt qua sự sợ hãi, sự uất ức của người dân biến thành những hành động độc ác, như “Trí, phú, địa, hào: Đào tận gốc, trốc tận rễ”, cất lên lời ca đầy hãnh tiến “thề phanh thây, uống máu quân thù; đường vinh quang xây xác quân thù” (Văn Cao). Tuy thế, dân tộc Việt Nam cũng đẻ ra những trí thức tinh hoa, thấy được tai hại của “Văn hóa Tấm ,Cám”. Phan Chu Trinh và nhóm Nguyễn Ái Quốc ở Paris đầu thế kỉ 20 đã kế thừa văn hóa đạo Phật thời Lý-Trần, kết hợp với văn hóa phương tây “Tự do, bình đẳng, bác ái”, không muốn dùng bạo lực, đổ máu của người dân để có độc lập dân tộc, nên đưa ra khẩu hiệu “Pháp-Việt đề huề”, “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Điều đáng tiếc là, người Việt rất kính trọng chí sĩ Phan Chu Trinh, hàng vạn người dân đã dự lễ tang cụ ở Sài Gòn năm 1926, nhưng lại không chấp nhận tư tưởng của cụ. Phần lớn người Việt cho tư tưởng của cụ Phan Chu Trinh là cải lương, là ảo tưởng….Vì thế, Tản Đà đã phải thốt lên “ Dân hai mươi triệu, ai người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”. Họ đã dùng bạo lực để có độc lập dân tộc, mặc dù phải hy sinh tính mạng đến mức “núi xương, sông máu”, “dù có phải đốt cả dãy Trường Sơn” (Hồ Chí Minh). Nhưng khi đã thoát khỏi ách nô lệ thực dân, người ta lại tự đeo vào cổ gông cùm mới, đậm “Văn hóa Tấm – Cám”, thằng mõ làng lớn bắt nạt thằng mõ làng bé. Vì thế , lí thuyết đấu tranh giai cấp, đấu tố địa chủ diễn ra không chỉ trong mỗi làng mà cả trong mỗi gia tộc, đến mức “Ông không phải là bố tôi” (Lưu Quang Vũ). Người ta hô hào :
Giết, giết nữa, bàn tay không ngừng nghỉ
Cho đồng ruộng lúa tốt, thuế mau xong
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít ta lin bất diệt (Tố Hữu!)
Trong cải cách ruộng đất 1953-1956, con đấu tố cha mẹ, vợ đấu tố chồng, kẻ mang ơn bịa đặt tố cáo người gia ơn…. diễn ra phổ biến mà điển hình tột bậc là vụ đấu tố, xử bắn bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên năm 1953.Dung la lay oan tra an. Theo cuốn sách “Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000” của Viện kinh tế học Việt Nam, trong cải cách ruộng đất, có tới 586.000 nạn nhân bị xử lí, 172.008 người bị giết, trong đó oan sai là 123.266 người, chiếm 71,66% số người bị giết. Lưu ý là người bị giết oan sai là theo tiêu chuẩn của nhà cầm quyền. Luật hình sự 1985 qui định con cháu phải tố cáo ông, bà, cha, mẹ, vợ chồng phải tố cáo nhau, khi cho là họ mắc tội. Lòng khoan dung, nhân bản của bộ luật Hồng Đức thời Lê Thánh Tông bị xóa bỏ. “Văn hóa Tấm – Cám” vẫn có giá trị phổ quát, trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự phát triển nhanh chóng của học thuyết “đấu tranh giai cấp, với tư cách là động lực của sự phát triển xã hội”. Bởi, theo Các –Mác, trong Tuyên ngôn của Đảng cộng sản 1848, “suy cho đến cùng, lịch sử loài người là lịch sử đấu tranh giai cấp”. Và kết quả cuối cùng của đấu tranh giai cấp tất yếu phải là sự thiết lập nhà nước chuyên chính của giai cấp vô sản, không phải là nhà nước của toàn dân, do dân, vì dân”. Vì thế, trong những năm 1952-1954 ở Việt Bắc, giới trí thức đi kháng chiến phải “chỉnh huận” để giác ngộ lập trường giai cấp công-nông, tự nguyện “đầu hàng giai cấp công-nông”, tự lên án cha mẹ, bản thân mình là thấm đậm nền giáo dục thực dân, làm công trong bộ máy cầm quyền thực dân là phản cách mạng, có xưởng máy, đồn điền là bóc lột, học vấn càng cao, càng nhiễm độc văn hóa của thực dân, phong kiến, chỉ thích hưởng thụ cá nhân, không dám dấn thân. Ai không “tự ngộ”, tự “xỉ vả” mình thì các đồng chí sẽ giúp mình giác ngộ, bằng những ngày dài, đêm thâu thực hiện phê bình, kiểm điểm theo kiểu đấu tố xỉ vả nhau. Không tự tìm thấy khuyết điểm của mình là ngoan cố, không thành khẩn, chưa giác ngộ giai cấp, là tiểu tư sản, phải cố nghĩ ra khuyết điểm để chứng tỏ mình đã thấm nhuần học thuyết Mác-Lenin, Mao Trạch Đông…
Sau 30/4/1975, “bên thắng cuộc” (Huy Đức), đã cất những lời ca hào hùng, kiêu hãnh, sảng khoái, hân hoan….”Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng” (Phạm Tuyên), “Đất nước trọn niềm vui” (Hoàng Hà), “Tiếng hát từ thành phố mang tên Bác” (Cao Việt Bách…). Niềm kiêu hãnh ấy và “Văn hóa Tấm-Cám”  đã dẫn đến những chính sách bịp bợm và trả thù độc ác đối với “bên thua cuộc”, như chính sách  cải tạo mà thực chất là tù không án đối với những người đã tham gia vào bộ máy cầm quyền của “bên thua cuộc”, thực thi chiến dịch X1, X2 đối với tư sản, tiêu diệt tầng lớp doanh nhân văn minh vừa mới hình thành trong nền kinh tế thị trường, để sau đó hơn 10 năm (1986) lại bắt đầu mở ra kinh tế thị trường hoang dại, hình thành một tầng lớp doanh nhân thân hữu,lien kết  với những kẻ thoai hoa trong bộ máy cầm quyền, tạo ra các nhóm lợi ích kiểu mafia, chuyen “buon co che,chinh sach”,thay vi buon vua nhu La Bat Vi ngay xua ,dẫn đến quốc nạn tham nhũng không thể khắc phục được, đến những vụ cướp đất, làm bần cùng hóa nông dân, gây nên những “núi” oan ức thấu trời cao, cùng đất kiệt.
Bên cạnh nền “Văn hóa Tấm-Cám”, cũng có điểm sáng tuy chỉ le lói của văn hóa khoan dung, nhân bản. Văn nghệ sĩ chân chính và tài ba là những con chim báo bão, dự đoán tương lai phát triển của mỗi dân tộc. Năm 1976, bài ca “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao ra đời là một trong những tia sáng le lói ấy. Hình như ông đã sám hối, khi cất lên lời ca :”Từ đấy người biết quê hương, từ đấy người biết thương người; Từ đấy người biết yêu người” trong giai điệu valse nhẹ nhàng, du dương, êm đềm, đầm ấm.” Mùa xuân đầu tiên” lại là sự kết thúc của quá trình tự ngộ của Văn Cao, của dân tộc, đi từ triết lí lấy oán trả oán, “thề phanh thây uống máu quân thù”, “đường vinh quang xây xác quân thù” đến triết lí khoan dung “người biết thương người, biết yêu người”. Chính vì sự “mơ hồ lập trường giai cấp,”nhưng đậm tính nhân loại , nên ” Mùa xuân đầu tiên” chỉ xuất hiện trên báo “Sài Gòn giải phóng” xuân Bính Thìn 1976, và phải đợi 20 năm sau, khi Văn Cao chết, nó mới được cất lên trên sàn diễn và các phương tiện thông tin đại chúng. Một chính trị gia hiếm hoi, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng đã ngộ ra như Văn Cao khi ông phát biểu, đại ý:”Ngày 30 tháng 4 nên gọi là ngày hòa bình, thống nhất nước nhà, đừng gọi là ngày giải phóng Miền Nam. Bởi vì ngày đó, có một triệu người vui ,thì cũng có một triệu người buồn”.
Những hậu quả tiêu cực của xã hội ta hôm nay trên tất cả các lĩnh vực bắt nguồn từ “Văn hóa Tấm-Cám”. Đừng đổ cái lỗi ấy cho bất kỳ nhóm người nào, cho ý thức hệ nào. Bởi vì, dù là ý thức hệ nào, nó cũng chỉ là trào lưu tư tưởng của xã hội loài người, vốn rất đa nguyên, nhiều nhóm lợi ích….Tiếp thu ý thức hệ nào tùy thuộc ở văn hóa của mỗi dân tộc, mỗi gia tộc và mỗi con người cụ thể. Bản thân  ý thức hệ không có lỗi. Nhóm người nào, dù có ý thức hệ quốc gia hay quốc tế cộng sản đều là một bộ phận của dân tộc Việt, là kết quả của hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, của quốc gia Việt Nam, đều là “con Lạc, cháu Hồng”. Tại sao các nước quanh ta, như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Myanmar, India…., họ không tiếp thu học thuyết đấu tranh giai cấp?? Không dùng bạo lực để chống bạo lực? Chính quyền của họ không được đẻ ra trên nòng súng như Mao Trạch Đông nói?. Không lấy oán trả oán? Nhưng cuối cùng, hiện nay, họ không những giành được độc lập dân tộc trọn vẹn, mà còn phát triển, hơn ta nhiều lần, về mọi mặt. Rất tiếc là đã có một Mahatma Gandhi, một Nelson Mandela của Việt Nam, là Phan Chu Trinh, nhưng dân ta lại không chấp nhận tư tưởng của ông, nên đã không đạt được thành tựu như India và Nam Phi.
Nhưng lịch sử không có “chữ nếu” hay “giá như”. Sự kiện lịch sử chỉ diễn ra một lần duy nhất, tuy rằng người ta có thể viết nhiều lần về cùng một sự kiện ấy, dưới góc nhìn khác nhau. Phê phán nhau lúc này là “xa xỉ”. Phải trở lại tư tưởng Phan Chu Trinh: mọi tầng lớp xã hội sống đề huề trong khoan dung, khai dân trí, chấn dân trí, hậu dân sinh. Có dân trí và dân khí cao, con người sẽ vượt qua nỗi sợ hãi, để xây dựng lại đất nước từ nền móng, theo xu hướng thời đại, hội nhập với thế giới văn minh. Bởi dân nào chính phủ ấy, chứ không phải ngược lại. Cho nên  tầng lớp trí thức tinh hoa phải dấn thân trong sự nghiệp khai dân trí, xóa bỏ“Văn hóa Tấm –Cám”, xây dựng văn hóa khoan dung, nhân bản, mọi người đều thắng. Hãy khép lại cánh cửa của quá khứ hàm hồ [Dương  Thu Hương] và mở ra cánh cửa của tương lai nhân bản và dân chủ cho Việt Nam. Nelson Mandela, sau 27 năm bị tù đày, đã rất chí lí và sâu sắc, khi nói, đại ý :” Bước ra khỏi cánh cửa nhà tù, nếu tôi vẫn mang theo lòng hận thù, thì tôi vẫn là một tù nhân”. Hòa giải, tha thứ và khoan dung để cùng nhau xây dựng lại (reengineering hay perestroika, không phải tái cấu trúc- restructuring) đất nước về mọi mặt kinh tế, xã hội, văn hóa, môi trường tự nhiên và nhân văn. Đó là con đường duy nhất đưa Việt Nam đến vị thế sánh vai cùng các nước phát triển trong khu vực và thế giới./
P/S : Không có quốc gia nào chọn được quốc gia láng giềng. Không con người có thể chọn được sắc tộc, dân tộc và cha mẹ. Nhưng con người có thể chọn được quốc tịch. Mà những con người có khả năng tự chọn quốc tịch cho mình hầu hết là người thông minh thuộc giới tinh hoa, là nguyên khí của quốc gia. Thế hệ hôm nay phải làm hết sức mình để con cháu chúng ta không buộc phải chọn cách “bỏ phiếu bằng chân” [Ly.dai ngu] để thay đổi quốc tịch của mình.
VTK
Read more…

Tiếng Dân: BẢN TIN NGÀY 12.07- 2017


Tiếng Dân

Tin trong nước

Tình hình Biển Đông

Bài viết trên RFI, Biển Đông: Việt Nam tìm hậu thuẫn từ Ấn Độ. Dẫn nguồn từ trang Interpreter thuộc viện nghiên cứu Lowy của Úc, nói rằng, trong lúc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông đang làm cho quan hệ Việt – Trung căng thẳng trở lại, thì Việt Nam đang tìm hậu thuẫn từ Ấn Độ trên Biển Đông.

 
Ngoại trưởng Phạm Bình Minh (trái) và ngoại trưởng Ấn Sushma Swaraj ở New Delhi 
hôm 4/07/2017. Ảnh: Prakash Singh/ AFP.
.
Trang Interpreter cũng nhắc lại tuyên bố của Ngoại trưởng Phạm Bình Minh ở New Delhi hôm 4/7, rằng Việt Nam “hy vọng Ấn Độ sẽ tiếp tục là một đối tác trong nỗ lực nhằm bảo đảm an ninh chiến lược và tự do hàng hải ở Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế và các công ước”. Và rằng “ ASEAN sẽ hưởng lợi từ kinh nghiệm của Ấn Độ, giải quyết các tranh chấp trên biển một cách hòa bình”. 

Ngay sau tuyên bố của ông Phạm Bình Minh, VN đã gia hạn thêm 2 năm cho công ty dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh khai thác ở lô 128, ngoài khơi Việt Nam.

Hôm qua, báo Philippines Star có bài viết nói rằng, một năm sau phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế, mà phần thắng thuộc về Phlippines, hai nước Trung – Phi vẫn đang tiếp tục đàm pháp về các tranh chấp trên Biển Đông, và rằng cuộc đàm phán đang diễn tiến tốt đẹp.

 
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte (hàng đầu, trái) và Chủ tịch TQ Tập Cận Bình 
tại Đại Lễ đường ND ở Bắc Kinh ngày 15-5-2017. Ảnh: AP

Trang Nghiên Cứu Biển Đông có đăng bài viết của TS Nguyễn Thanh Minh, thuộc Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam: Vài suy nghĩ về giải pháp giải tỏa căng thẳng trên Biển Đông. Tác giả nhận định, thực tế cho thấy Biển Đông đang tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây mất ổn định. Chính vì vậy, tác giả kêu gọi cần “xây dựng lòng tin” gữa các quốc gia trong khu vực quanh Biển Đông và cho đó là vấn đề ngày càng trở nên bức thiết. Nhưng mà làm sao “xây dựng lòng tin” với các nước cho được, khi có kẻ âm thầm “đi đêm” với “bạn vàng”?

Theo báo điện tử Chính phủ, trong chuyến thăm chính thức đến Hà Lan của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, hai bên đã khẳng định tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình, ổn định và tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông.

Thủ tướng Hà Lan cũng ủng hộ quan điểm của Việt Nam giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, tuân thủ luật pháp quốc tế. Năm 2013, Việt Nam đã ký hợp đồng mua 2 tàu hộ vệ SIGMA-9814 của Hà Lan, trị giá khoảng 668 triệu USD.

Chuyện giúp đỡ ngư dân đánh cá trên biển, báo Người Việt có bài: Dân tin ‘đài bà Diệp’ hơn đài nhà nước, kể về một người phụ nữ 40 tuổi, mới học xong lớp 9, đã phải mày mò tự học và học lỏm từ những người làm thời tiết chuyên nghiệp, để phát sóng dự báo thời tiết, giúp ngư dân.

 
Bà Diệp nói trên đài canh Icom, hướng dẫn cho ngư dân ngoài biển. 
Nguồn: Báo Thanh Niên

Sở dĩ ngư dân tin “đài bà Diệp” hơn là vì ngoài dự báo chính xác, còn có sự tương tác qua lại giữa ngư dân và bà Diệp bởi bà luôn sẵn sàng để giúp đỡ ngư dân, cung cấp cho họ những thông tin quan trọng về thời tiết khi họ cần.

Thuyền trưởng tàu đánh cá Quảng Ngãi 90360 TS, ông Đặng Tằm cho biết: “Bà Diệp nói có gió là có, nói chừng đó hết gió là đúng hết gió. Mùa đông năm rồi, đài báo là có gió kéo dài, nhưng bà Diệp nói đúng 7 giờ sáng ở 112 (cách nói tọa độ của ngư dân – PV) hết gió thì tới giờ đó tự dưng im thinh, lặng sóng thiệt. Nhiều lần như vậy mà sao lại không tin”.

Thủy thủ Việt Nam bị phiến quân Abu Sayaff sát hại

Video clip của VOA cho thấy, gia đình nạn nhân bức xúc vì cách hành xử khó hiểu của chính quyền và phía công ty Hoàng Gia.

Bà Lương Thị Luận, mẹ nạn nhân Hoàng Văn Hải, nói: “Thì chúng tôi lẫn anh em trong nhà trông ngóng đã 8 tháng nay rồi, lúc nào cũng trông chờ nhà nước cứu con chúng tôi về. Hôm tháng 3 dương lịch, chúng tôi ra chỗ công ty để ký tên để công ty vay thêm tiền. Không biết họ đi qua bên đó có gặp không nhưng họ bảo thiếu tiền không làm việc. Nửa tháng sau họ đi về, ông nhà tôi điện ra nhưng vẫn không có tin gì mới cả”. 

Ông Hoàng Văn Tư, cha của anh Hoàng Văn Hải, nói rằng, trước đó công ty bắt ông và 5 gia đình phải ký khống vào 10 tờ giấy trắng. Nhân viên công ty cũng không biết những tờ giấy ký khống này để làm gì, chỉ có lãnh đạo mới được biết.

Ông Tư nói: “Bạn bè của Hải đưa tin nhiều lắm, điện thoại tôi thì chỉ gọi nghe được thôi. Rồi chị Loan bên công ty gọi đến bảo là gia đình bác đưa tin nhiều quá, đừng đưa nữa, ngay cả việc Hoàng Võ về cũng bí mật bác nhé, cái gì họ cũng bịt, bịt hết, đấy!

Quốc hội của ai?

Theo báo chí đưa tin, sáng 11-7, các phóng viên có mặt tại Trung tâm Báo chí, Nhà Quốc hội, đã bất ngờ nhận được thông báo “Văn phòng Quốc hội có chỉ đạo bắt đầu từ hôm nay, báo chí chỉ được tham dự 5 phút đầu của mỗi buổi họp (để chụp hình ? – NV). Cuối mỗi ngày sẽ có thông cáo báo chí gửi đến các phóng viên”. Đây là thông tin khá bất ngờ cho báo giới và người dân.

Cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, lên tiếng: “Đã là đại biểu của dân thì chúng ta phát biểu gì, chính kiến thế nào dân phải được biết. Tôi quyết định để báo chí vào đưa tin nhằm minh bạch hóa hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Nếu báo chí đưa tin sai thì xử lý theo pháp luật, còn nếu đại biểu phát biểu thiếu chuẩn mực bị đưa lên thì khó có thể trách báo chí”.

Trả lời phỏng vấn đài VOA, nhà báo Võ Văn Tạo, nói: “Tôi bất ngờ trước quy định của UBTV Quốc hội, tại sao lại có một quy định đi ngược lại xu thế chung của thế giới: công khai, minh bạch, dân chủ mà lâu nay Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn hay tuyên truyền và cổ xúy”. Còn nhà báo độc lập JB Nguyễn Hữu Vinh, cho biết: “Tôi cho rằng quy định này là dân chủ giả hiệu, dân chủ nửa vời, một cách làm rất hài hước”.

Được biết, trong những năm gần đây, Quốc hội Việt Nam đã có những bước đi có tính cởi mở hơn, như cho phép trường thuật trực tiếp những phiên chất vấn các ĐBQH, cho nên có sự so sánh, rằng Việt Nam đã đi trước Trung Quốc một bước trong tiến trình dân chủ hóa. Thế nhưng, với thông báo mới này, Việt Nam đã đi thụt lùi so với các nước trong khu vực.

Vẫn chuyện Thủ tướng đi Đức

Lại là trang mạng Thời Báo, đăng bài viết có tựa đề: Cảm thấy bất an, Thủ tướng Phúc đề nghị mang súng đến G20? Bài báo này đã đưa ra một thông tin đáng chú ý: Do phái đoàn Việt Nam lo ngại khủng bố gia tăng ở Châu Âu, nên “một văn bản đã được thảo ra và gửi thẳng đến bộ phận quản lý vũ khí của Chính phủ liên bang Đức,” để rồi sau đó “nội các Đức phải họp khẩn và cuối cùng đã ra một quyết định chưa từng có tiền lệ là đồng ý cho đội cảnh vệ của đoàn Việt Nam được phép mang theo súng sang Đức để tự bảo vệ lấy vị Thủ tướng của mình“.

Ối, còn đây nữa, Thời Báo đăng clip “Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quạt xoành xoạch khi nghe hòa nhạc Elbphilhamonie tại Hamburg hôm 7.7“:


Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức

Một bức thư dài 23 trang, của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, từ nhà tù Nghệ An, ghi lại những dòng nhật ký từ ngày 20 đến ngày 26/5/2017, gửi cho con cháu của anh, chủ đề “Niềm vui hay bổn phận“, mà nội dung “không chỉ là câu chuyện quanh căn nhà, góc bếp. Gia đình là tế bào hình thành nên xã hội, ngược lại xã hội cũng tác động đến gia đình. Một xã hội mà động lực phát triển thay vì được xây dựng từ niềm vui, sự mưu cầu hạnh phúc lại được giao vào tay một nhóm người được kêu gọi các khẩu hiệu sáo rỗng về “bổn phận”, “nghĩa vụ”. Rồi khi đạt được một phần nhỏ sẽ có “quyền lợi” thì đó là những xã hội luôn nghèo nàn và lạc hậu, đạo đức giả“.
.
 
Ảnh chụp bao thư của anh Trần Huỳnh Duy Thức gửi gia đình.

Môi trường ô nhiễm

Liên quan đến việc Bộ Tài – Môi cho phép Công ty TNHH Điện lực Vĩnh Tân 1 được “nhận chìm” ở biển gần 1 triệu tấn “vật, chất” thải, báo Nông Nghiệp Việt Nam đã gọi cách dùng từ “nhận chìm vật, chất ở biển” là cố tình đánh tráo khái niệm, mà phải gọi đúng là “xả thải ngoài biển”.

Theo bài báo, sự vô lý ở chỗ Sở Tài – Môi Bình Thuận lý giải khối lượng “vật, chất” này không thể lưu giữ, xử lý trên đất liền vì “cần phải có diện tích lớn, đồng thời sẽ gây nhiễm mặn, ô nhiễm môi trường khu vực lưu giữ và khu vực lân cận“. Tuy nhiên họ lại cho phép “nhận chìm” xuống biển.

Còn theo báo Đất Việt, việc cho phép đổ chất thải ra biển sẽ tạo một “tiền lệ nguy hiểm”, vì hiện còn rất nhiều dự án đầu tư nhiệt điện than đã được thông qua chủ trương đầu tư.

Đây rồi! Theo báo Pháp luật TP, hôm qua, ông Nguyễn Ngọc Hai, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận, đã có công văn hỏa tốc gửi Bộ TN&MT kiến nghị Bộ TN&MT xem xét, chỉ đạo thực hiện khẩn trương 5 nội dung, một trong số đó là: “Phải tổ chức khảo sát, thu thập thông tin, số liệu môi trường nền tại Khu bảo tồn biển Hòn Cau, bãi cạn Breda, các cơ sở sản xuất tôm giống, khu lấy nước nuôi tôm trước khi bắt đầu hoạt động nhận chìm để làm cơ sở so sánh, đối chứng với thông tin, số liệu môi trường tại các vị trí quan trắc, giám sát trước, trong và sau khi có hoạt động nhận chìm theo giấy phép“.

Trong khi đó, theo tin từ đài VTC, tại Thị xã Hương Trà – Thừa Thiên – Huế, cá nuôi trên sông Bồ lần thứ hai lại chết trắng:

Tim đập, chân run khi nghe tin “Dự án alumin Nhân Cơ (Đắk Nông) sẽ được chính thức vận hành thương mại vào tháng 7 này“! Theo báo Tuổi Trẻ, ông Trần Thanh Hải, tổng giám đốc TKV, khẳng định “các hồ chứa bùn đỏ bảo đảm an toàn” nhưng (cái này mới run này) “Tuy vậy, ông Hải công nhận đây là hai dự án thí điểm và đang chạy thử nghiệm nên không tránh khỏi những trục trặc phát sinh“. Lạy các ông!

Sự kiện Đồng Tâm

Theo thông tin từ báo Người Lao Động, trong tháng 7, TAND huyện Mỹ Đức sẽ mở phiên sơ thẩm xét xử 14 cán bộ liên quan đến các sai phạm về đất đai tại xã Đồng Tâm, khi các cán bộ này lợi dụng chức quyền giao sai đối tượng hàng ngàn m2 đất, tư lợi hàng tỉ đồng. Tất cả các cán bộ này mỗi người đều được hưởng lợi 2 suất đất, diện tích từ hơn 260- 334m2 mà không phải nộp tiền. Danh sách 14 bị can này gồm có 4 cựu Chủ tịch xã Đồng Tâm và một cựu Bí thư Đảng ủy.

Còn theo thông tin từ Facebooker Nguyễn Đình Ấm, khi ông yêu cầu được khai thác ‘quyết định 113 ngày 14/4/1980’ của Thủ tướng chính phủ, một nhân viên trung tâm lưu trữ quốc gia 3 cho biết, muốn sử dụng thì sang Bộ quốc phòng xin ý kiến. Theo ông, Bộ quốc phòng muốn bưng bít nên họ không cho tiếp cận văn bản này dù nó đã được ban hành hơn 37 năm trước.

Quân đội làm kinh tế

Ông Lê Việt Trường, cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội, bảo: “Đáng lẽ quân đội phải ngưng làm kinh tế từ lâu rồi!. Đúng thế, phải ngưng từ hơn chục năm trước kìa.

À mà quên, Quân đội giờ không nghe những “cựu” hết thời nhá, chỉ nghe “cựu”…thức thời thôi. Hề hề… Giờ này mà còn hỏi “Quân đội: sức mạnh ở đâu?“. Nó ở đây nè!
Công an cũng … làm kinh tế

Sự việc tại Gia Lai và Kon Tum mà báo Pháp luật TP đưa ra, hay việc “Các thanh tra giao thông Cần Thơ đều thừa nhận “mãi lộ” hơn 4 tỷ đồng” để bảo kê hàng loạt đơn vị kinh doanh vận tải, chẳng còn là chuyện lạ, mà đã quá quen thuộc với người dân Việt Nam rồi. Nhưng đây chỉ là “vài con sâu” trong vô vàn những con sâu khác, đang nằm lúc nhúc trong ngành công an Việt Nam.

Công an (Law Enforcement) là những người có nhiệm vụ giám sát người dân thi hành luật pháp, bảo đảm luật pháp được thực thi, nhưng đó là công an ở xứ người, còn công an ở xứ ta có thêm việc khác là làm luật, mãi lộ… để kiếm tiền “mua thêm bánh mỳ“. Nhiều khi người dân tự hỏi, công việc của thanh tra giao thông, CSGT ở Việt Nam là gì, nếu không phải là ăn hối lộ?

Hà Nội lại tính chuyện làm đường sắt đô thị

Trong khi chưa biết hai dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông và Nhổn – Ga Hà Nội đến bao giờ mới hoàn thành và hiệu quả ra sao, thì Hà Nội lại nhăm nhe xây dựng 10 tuyến đường sắt đô thị, với tổng số vốn hơn 40 tỷ USD.

Theo báo Dân Trí, để thực hiện mỗi km dự án trên, Hà Nội phải chi ra gần 2.200 tỷ đồng, gần 100 triệu Mỹ kim! Còn đây là giá cả làm đường ở xứ tư bổn giãy chết:

– Loại 2 làn đường: Làm một dặm (1,6 km) đường ở Mỹ tốn $2-3 triệu cho loại 2 làn đường ở nông thôn và $3-5 triệu cho 1,6 km đường ở thành thị.

– Loại 4 làn đường: Mỗi dặm (1,6 km) đường tốn $4-6 triệu cho loại xa lộ 4 làn đường ở nông thôn và $8-10 triệu cho 1,6 km đường ở thành thị.

– Loại 6 làn đường: Mỗi dặm (1,6 km) đường tốn $7 triệu cho loại cao tốc 6 làn đường ở nông thôn và $11 triệu cho 1,6 km đường ở thành thị.

Còn đây, 500 triệu USD chống ngập Hà Nội: Thất thủ ngay mùa đầu. Dự án chống ngập chậm 12 năm, đội vốn 100 triệu Mỹ kim, nhưng cứ mùa mưa đến thì “Hà Nội mùa này phố cũng như sông”!

  
  
Tin quốc tế

Ông Lưu Hiểu Ba đang nguy kịch

Đài CNN cho biết, ông Lưu Hiểu Ba, khôi nguyên giải Nobel Hòa Bình đang trong tình trạng nguy kịch. Một tuyên bố từ bệnh viện, nơi ông Lưu Hiểu Ba đang điều trị bệnh ung thư gan, cho biết, bệnh tình của ông ngày càng xấu đi và ông không thích hợp để làm xạ trị.
Hai bác sĩ đến từ Mỹ và Đức, đã đến thăm ông Lưu chiều thứ Bảy vừa qua, nói rằng, ông và gia đình ông yêu cầu được chữa trị ở Mỹ và Đức trong những ngày còn lại, nhưng Bộ Ngoại giao TQ từ chối, không cho ông rời khỏi đất nước này.

Phát ngôn BNG Trung Quốc, ông Cảnh Sảng nói: “Chúng tôi hy vọng các nước có liên quan tôn trọng chủ quyền tư pháp của Trung Quốc và không sử dụng cái gọi là trường hợp cá nhân để can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc“.

Bài viết trên BBC: Số phận Lưu Hiểu Ba: Trung Quốc muốn chứng tỏ ‘chính nghĩa’, cho biết, chính quyền TQ đang dựng một màn kịch bên giường bệnh của ông Lưu Hiểu Ba.

 
Một bức ảnh không rõ ngày tháng, chụp ông Lưu Hiểu Ba và vợ ông, 
bà Lưu Hà. Nguồn: EPA

Đại Sứ quán Đức cho biết, khi các bác sỹ Đức và Mỹ tham gia chữa trị cho ông Lưu, “các cuộc họp và hội chẩn đều bị giám sát về âm thanh và hình ảnh mặc dù trước đó, phía Đức đã yêu cầu Trung Quốc không được ghi âm và ghi hình các cuộc họp trên. Sau đó, những tư liệu này lại bị ‘rò rỉ’ một cách có chọn lọc cho các cơ quan truyền thông Trung Quốc do nhà nước quản lý nhằm đưa ra thông điệp rằng ông Lưu Hiểu Ba được chữa trị một cách nhân văn“.

Con trai Donald Trump chia sẻ email về chuyện Kremlin đề nghị giúp đỡ Trump trong chiến dịch tranh cử

Trên Twitter hôm nay, con trai trưởng của TT Mỹ là Donald Trump Jr. đã chia sẻ một loạt email, cho biết, điện Kremlin đã từng đề nghị cung cấp cho ông “những thông tin cấp cao và nhạy cảm” có thể buộc tội bà Hillary Clinto và đó là một phần sự hỗ trợ của chính phủ Nga cho chiến dịch tranh cử của cha ông. Con trai ông Trump cũng đã đồng ý gặp bà Natalia Veselnitskaya, một luật sư làm việc cho chính phủ Nga, sau khi đối tác hứa hẹn cung cấp các thông tin gây hại cho bà Hillary Clinton.

Email cho thấy, ông Rob Goldstone, người Anh, là người đã sắp xếp cuộc gặp gỡ hồi tháng 6/2016 giữa con trai (Donald Trump Jr.), con rể của Trump (Jared Kushner), ông Paul Manafort, giám đốc chiến dịch tranh cử của Trump với đối tác là bà Natalia Veselnitskaya, luật sư người Nga. RFI có tin tóm lược: Con trai Donald Trump thừa nhận ý định bôi nhọ bà Clinton qua nguồn tin từ Nga.

Rơi máy bay quân sự ở Mỹ, 16 quân nhân thiệt mạng

Tối qua, một máy bay quân sự Mỹ KC-130, đã rơi ở tiểu bang Mississippi, giết chết 16 người. Chiếc máy bay rơi xuống một cánh đồng cách Jackson, thủ phủ bang Mississippi, khoảng 150 km về phía bắc. Vẫn chưa rõ nguyên nhân gây ra tai nạn này, nhưng toán cứu hộ đã tìm được 16 thi thể tại nơi xảy ra tai nạn, trong đó có 15 người thuộc Thủy quân Lục chiến và 1 người là thủy thủ, theo ông Richard Spencer, là người được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Hải quân trong chính quyền TT Trump.

  
Trung Quốc: Tàu tối tân chết máy, không tham gia tập trận

Theo tin từ báo VNExpress, tàu khu trục tối tân Type-052D số hiệu 173 của Trung Quốc không thể tham gia cuộc diễn tập với hải quân Nga trên biển Baltic do bị chết máy, không thể di chuyển trên Ấn Độ Dương trong hai tuần qua. Các chuyên gia cho rằng, tàu khu trục nói trên bị hư trục chân vịt. nhưng loại tàu này sử dụng tới hai trục chân vịt, rất hiếm khi xảy ra sự cố cả hai chân vịt cùng hỏng một lúc.
Read more…

Contact us