Nhân quyền và nền Cộng Hòa Hoa Kỳ


Lê Phan
Hôm Thứ Ba vừa qua, đài phát thanh quốc gia NPR đã đi ngược dòng thời gian để trở lại năm 1776. Và trong 20 phút, họ đã tiếp tục truyền thống đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ. Năm nay, để mở rộng đài NPR cũng gửi lên Tweeter bản tuyên ngôn này. Và trong 113 post với 140 chữ mỗi lần, họ đã tweet toàn thể nguyên văn của văn kiện quan trọng nhất lịch sử Hoa Kỳ.
Thật là một sáng kiến tuyệt vời.
Nhưng không, nhiều người sử dụng Twitter không nghĩ vậy. Khá nhiều người không nhận ra đó là bản tuyên ngôn. Có người còn mắng đài NPR: “Đây là lý do các anh sẽ bị cắt ngân sách.” Có người nghĩ NPR đã bị tin tặc tấn công “Có thể bạn không biết, nhưng có vẻ @NPR bị đột nhập, tweet như điên.” Và những lời tweet xỉ vả tăng đến mức tột đỉnh trong đoạn mà tuyên ngôn chỉ trích, với đầy đủ chi tiết, cách mà Vua George III của Anh Quốc đã đối xử với 13 thuộc địa của ông. NPR tweet: “Ông đã cản trở việc thi hành công lý, bằng cách từ chối đồng ý cho những luật để thiết lập quyền tư pháp.” Một tweet khác của NPR viết: “Một ông hoàng mà cá tính được đánh dấu bởi mọi hành động vốn có thể định nghĩa là một nhà độc tài, không đáng làm nhà cai trị của một dân tộc tự do.”
Một số người, vẫn chưa hiểu điều mà NPR tweet chính là Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, giả định những hàng chữ đó là để chê trách Tổng Thống Trump và chính phủ hiện thời.
Chẳng hạn khi NPR tweet: “Nó là quyền của nhân dân để thay đổi hay hủy bỏ, và đặt ra một chính quyền mới.” Một người tweet: “Thế là NPR kêu gọi cách mạng. Cách lý thú ủng hộ bạo động trong khi nghe có vẻ ‘yêu nước.’ Ngầm ý của họ quá rõ.” Một người khác viết: “Tuyên truyền là điều duy nhất họ biết? Cố ủng hộ một người muốn làm một cái gì về sự bất công ở nước này #drainingtheswamp.” Có người người viết: “Nghiêm chỉnh, đây là ý kiến ngu xuẩn nhất mà tôi chưa từng thấy trên Twitter. Thực sự không ai sẽ đọc 5,000 tweets về thứ đồ sọt rác này.” Và lại kêu gọi “Cắt ngân sách #NPR để đám cầm đầu Hollywood trả tiền cho tuyên truyền thiên lệch của họ.”
Dĩ nhiên cũng có những người nhận ra. Một người viết “Bwahaha. Tôi thích cái ông nói NPR nên bị rút tiền vì đe dọa nổi dậy. VUA GEORGE ĐỆ III KHÔNG PHẢI TRUMP.”
Đến hôm Thứ Tư thì hầu hết những người tweet xỉ vả NPR đã biết mình lầm và hạ xuống rất nhiều những tweets phản ứng nhưng có một người đã nhận mình sai. Ông D.G.Davies viết: “Tôi tweet một lời phê bình RẤT ngu. Nhưng hãy tự hỏi, nếu đọc cho người Mỹ trung bình, liệu họ có biết là bạn đang đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập không? Nay tôi mới biết.”
Mà quả thật vây, vào ngày 4 Tháng Bảy, 1776, chuông nhà thờ vang dội trên toàn thành phố Philadelphia. Quốc Hội Lục Địa đã chấp thuận Bản Tuyên Ngôn Độc Lập để thông báo cho toàn thế giới là mục tiêu của cuộc nổi dậy của các cư dân, vốn bắt đầu cách đó một năm, không phải chỉ là để dành quyền tự trị bên trong Đế Quốc Anh. Thực ra, phe nổi dậy muốn đi tìm việc thành lập một nền cộng hòa độc lập, một hình thức chính trị mà thế giới chưa từng thấy. Đòi hỏi của họ được khoác bằng những ngôn từ vô cùng mới lạ về quyền tự nhiên, họ viết: “mọi người sinh ra đều bình đẳng,” và “họ được tạo hóa ban cho những quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, tự do và theo đuổi hạnh phúc.”
Các tác giả của văn bản cách mạng này khuyến cáo là tất cả các quốc gia phải tôn trọng những quyền này nếu không sẽ phải chịu hậu quả “ở bất cứ nơi nào một hình thức chính quyền trở thành phá hoại những mục tiêu này, nó là quyền của nhân dân thay đổi hay hủy bỏ nó, và dựng lên một tân chính quyền.”
Đó thật là một lập trường cực đoan không những chỉ trong thế giới vẫn còn bị chế ngự bởi các vị vua vốn đã dành quyền cai trị từ thượng đế, mà ngay cả đến ngày nay. Chính vì vậy nó đã làm cho nhiều người ngay thời đại này ở Hoa Kỳ cho đó là một văn kiện “phản động.”
Điều cũng hiển nhiên là nhiều người Mỹ ngày nay không tin vào những lý tưởng căn bản của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập: “Chúng tôi duy trì những sự thật này là hiển nhiên, rằng con người sinh ra ai cũng bình đẳng, rằng họ được đấng tạo hóa ban cho một số quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, tự do và theo đuổi hạnh phúc.” Rất nhiều người Mỹ ngày nay tin là con người sinh ra không bình đẳng và một khi mình đã là dân Mỹ thì những người khác không có quyền là dân Mỹ nữa.
CNN, vốn không phải là một hệ thống truyền thông được những ủng hộ viên của tổng thống Trump ưa thích, đã viết: “NPR kêu gọi thính giả lật đổ chính quyền hẳn đã là một điều lý thú vào Ngày Lễ Độc Lập. Nhưng hệ thống phát thanh quốc gia đã không kêu gọi cách mạng, và họ cũng không gọi tổng thống là một nhà độc tài. NPR đã chỉ làm điều mà họ vẫn làm vào ngày 4 Tháng Bảy: Đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Tổ chức truyền thông quốc gia đã đọc văn kiện lịch sử này trên làn sóng từ gần 30 năm nay để chào đón ngày đại lễ. Chỉ có đây là lần đầu tiên truyền thống này được đưa lên Twitter.”
Điều còn đáng nói hơn đối với bên ngoài nước Mỹ là nó đã có ảnh hưởng sâu đậm trên nền ngoại giao của nước Cộng Hòa son trẻ này. Khác với những nhà ngoại giao từng trải và đầy hoài nghi của Cựu Thế Giới, các chính trị gia Hoa Kỳ không thể hài lòng với một chính sách ngoại giao kiểu “realpolitik” dựa trên khuyến cáo của Thucydide là “kẻ mạnh sẽ làm điều họ có thể làm và kẻ yếu chịu đựng điều họ phải chịu đựng.”
Các cha già dân tộc Hoa Kỳ, theo sử gia Robert Kagan, trong cuốn lịch sử về ngành ngoại giao của nước Mỹ, mà ông đặt cho một cái tên lý thú “Dangerous Nation – Quốc Gia Nguy Hiểm,” đã “tình cờ phát minh ra một chính sách ngoại giao mới dựa trên chủ thuyết toàn cầu vốn nảy sinh từ cuộc cách mạng.” Như cố Tổng Thống Thomas Jefferson, tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ, giải thích: “Chúng ta chỉ ra con đường để các quốc gia đang gặp khó khăn, mà muốn, như chúng ta, ra khỏi chế độ độc tài mà họ đang chịu đựng.”
Dĩ nhiên, sự quyết tâm theo đuổi những lý tưởng đó chưa bao giờ toàn vẹn và toàn hảo. Trong những năm đầu, Hoa Kỳ dung túng nô lệ và trong những thời gian sau này, họ dung túng các nhà độc tài. Và không phải lúc nào lý tưởng của Hoa Kỳ cũng được diễn dịch sang một thành công ngoại giao. Một đôi khi, như ở Việt Nam hay ở Iraq, những lý tưởng này đã dẫn Hoa Kỳ đi lạc đường. Nhưng nói chung, Hoa Kỳ đã rộng rãi hơn và ít chỉ lo cho quyền lợi kỹ hơn là bất cứ một cường quốc nào khác trên thế giới – và chính thái độ đó đã khiến Hoa Kỳ trở thành quốc gia thành công nhất trong hai thế kỷ vừa qua.
Nhưng nay nhân dân Hoa Kỳ và do đó các chính khách mà họ bầu lên, có vẻ đã không còn tin tưởng vào lý tưởng của Thomas Jefferson nữa.
Nếu các công dân Hoa Kỳ không nhận ra Bản Tuyên Ngôn Độc Lập thì tổng thống của Hoa Kỳ có vẻ không coi những lý tưởng trong bản tuyên ngôn đó là tiêu chuẩn. Ông gây sự với những đồng minh dân chủ của Hoa Kỳ, từ Đô Trưởng Sadig Khan của Luân Đôn đến Thủ Tướng Angela Merkel của Đức, trong khi ca ngợi các nhà độc tài. Chả thế mà ông đã khen ông Abdel Fattah al-Sisi của Ai Cập, một nhà độc tài quân phiệt, là “a fantastic guy – một anh chàng tuyệt vời,” ông Kim Jong Un của Bắc Hàn là “smart cookie” và ông Tập Cận Bình của Trung Cộng là “một người rất tốt” vốn “yêu nhân dân Trung Quốc.” Ông đã ca ngợi Tổng Thống Rodrigo Duterte của Philippines, người đã cho giết ít nhất 7,000 người không xét xử, rằng ông đã làm “một công việc tốt khó tin về vấn đề ma túy,” trong khi ông lên tiếng chúc mừng ông Recep Tayyip Erdogan khi ông đã chiến thắng trong một cuộc bầu cử gian lận vốn được rộng rãi coi như là ngọn đòn chí tử cho nền dân chủ Thổ Nhĩ Kỳ.
Đó thật là một điều đáng buồn vì suốt thế kỷ thứ 20 và những năm đầu của thế kỷ 21, Hoa Kỳ vẫn là “ngọn đèn sáng trên đồi” cho tất cả những dân tộc còn chịu sự chế ngự của một chế độ độc tài. Ngay cả đến năm 2016, sự việc người dân Việt Nam ở Sài Gòn đổ ra đường từng từng lớp lớp để đón Tổng Thống Barack Obama cũng là vì họ tin là Hoa Kỳ và tổng thống của Hoa Kỳ là tiêu biểu cho ước vọng dân chủ mà họ thèm khát, và trong thâm tâm vẫn hy vọng là Hoa Kỳ sẽ giúp họ đạt được điều mơ ước. Cũng như mọi người trên thế giới, họ ao ước được hưởng “quyền sống, tự do và theo đuổi hạnh phúc.”
Read more…

Trump nên gặp Kim


Ngô Nhân Dụng
Tháng Giêng năm nay, Tổng Thống Donald Trump đã “tuýt” quả quyết rằng chuyện Bắc Hàn thử hỏa tiễn liên lục địa (ICBM) có thể bắn tới nước Mỹ “sẽ không thể diễn ra!” (won’t happen!).
Tháng Tư, khi gặp Tập Cận Bình ở Mar-a-Lago, Tổng Thống Trump đã “tuýt” rằng ông sẽ trao đổi với nhà lãnh đạo Trung Cộng: Không tấn công thương mại nước Tàu nữa; để đổi lại, họ Tập sẽ dạy bảo Kim Jong Un đừng đi quá trớn.
Nhưng ngay từ đầu, ai cũng biết Trung Cộng không thể nào “bảo” được Kim Jong Un, mặc dù 70% kinh tế Bắc Hàn lệ thuộc nước đàn anh. Vì Bắc Kinh không thể tạo áp lực mạnh đến mức khiến chế độ Cộng Sản Bắc Hàn sụp đổ. Hàn Quốc có thể sẽ thống nhất, theo chế độ tự do dân chủ ở Nam Hàn, và sẽ là một đồng minh của Mỹ.
Bây giờ chính ông Trump cũng thấy sự thật. Ông mới “tuýt” rằng “giao thương giữa Trung Quốc với Bắc Hàn đã tăng thêm 40% trong ba tháng đầu năm 2017! Trung Cộng cộng tác với chúng ta như vậy đó!” Nhưng ông vẫn chủ trương cứ kiên nhẫn. Ông Trump không nhắc tới chuyện trong bốn tháng đầu năm nay Mỹ đã khiếm hụt mậu dịch với Trung Quốc ở mức $107 tỷ; nếu nhân lên ba lần sẽ không khác gì số thâm thủng $347 tỷ trong năm 2016.
Đúng ngày dân Mỹ đốt pháo bông mừng quốc khánh vừa qua, Kim Jong Un đã bắn thử hỏa tiễn ICBM lên mặt biển; đạn có sức bay tới Alaska, không tới được Los Angeles. Gặp nhau ở nước Đức trong cuộc họp G-20, không biết ông Trump nói gì với ông Tập.
Khi nghe tin họ Kim bắn thử hỏa tiễn ICBM, ông Trump và Bộ Trưởng Quốc Phòng Mattis lập tức lên tiếng cảnh cáo mạnh mẽ, gợi ý nước Mỹ có thể “đánh phủ đầu.” Nhưng trước khi ông Trump tới họp G-20 ở Hamburg, ông đã tới gặp thủ tướng Ba Lan và công khai nói rằng chuyện Bắc Hàn sẽ cần nhiều thời gian, có thể nhiều tháng! Đó không phải là lối nói của một người đang tính đánh phủ đầu.
Cùng lúc đó ở Hamburg, hai ông Tập Cận Bình và Vladimir Putin cùng đề nghị một cách hòa giải Trump với Kim: Bắc Hàn ngưng chế tạo thêm bom nguyên tử và hỏa tiến; đổi lại, Mỹ và Nam Hàn sẽ ngưng tập trận chung và rút giàn phi đạn chống hỏa tiễn THAAD đi chỗ khác. Đây là sáng kiến của họ Tập được Putin nghe theo, hai người này đã gặp nhau ba lần trong sáu tháng qua.
Nếu theo giải pháp đó, coi như nước Mỹ sẽ đầu hàng. Bắc Hàn sẽ được công nhận là một quốc gia có vũ khí hạt nhân! Mỹ và Nam Hàn sẽ phải tự giới hạn các hoạt động phòng thủ, tự xóa bỏ khả năng ngăn cản Kim Jong Un làm bậy! Chính phủ Mỹ nào có thể tự giải giới như vậy?
Hơn nữa, mỗi lần ông Trump tuýt một ý kiến làm vui lòng Tập Cận Bình, Bắc Kinh sẽ coi đó là một dấu hiệu yếu đuối, bất lực. Như mấy lần ông Trump dọa ông Tập rằng nếu Bắc Kinh không giúp thì Mỹ sẽ giải quyết chuyện Bắc Hàn một mình, không cần ai cả. Tập Cận Bình đã nghe quen những câu tuyên bố như vậy rồi.
Muốn tỏ ra mạnh, chính phủ Mỹ có thể đề nghị thay đổi giải pháp của Putin và Tập. Thay vì chỉ ngưng chế tạo bom và hỏa tiễn mới các nước sẽ buộc họ Kim tháo gỡ kho vũ khí đã có. Nhưng ai cũng biết Kim Jong Un giống như một đứa trẻ, không thể nào buông những món đồ chơi đắt tiền này! Hơn nữa, mất các vũ khí đó là mất hết các món hàng để mặc cả, sau cùng có thể là một cách tự sát!
Vậy chính phủ Mỹ có thể làm gì trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan hiện nay?
Từ thời các Tổng Thống Clinton và Bush, Bộ Quốc Phòng Mỹ đã soạn những kế hoạch với nhiều giải pháp để đối phó nếu Bắc Hàn gây hấn. Quân Mỹ và Nam Hàn mỗi năm tập trận chung để thử các chiến thuật này, thí dụ, một cuộc đổ bộ lên toàn thể Bắc Hàn, hoặc những cuộc tấn công phủ đầu trước khi Bắc Hàn làm bậy.
Giải pháp ôn hòa vẫn được sử dụng là cấm vận kinh tế. Nước Mỹ đã thắng Liên Xô trong thời chiến tranh lạnh dù chỉ dùng chiến lược cô lập hóa (containment). Nhưng bây giờ thì giải pháp ngăn chặn là cách yếu nhất; vì trong hơn 20 năm bị cấm vận, gia đình Kim ngày càng tàn bạo và hung hăng hơn.
Giải pháp mạnh hơn, đã được các Tổng Thống Bush và Obama sử dụng, là gia tăng cấm vận kinh tế. Tổng Thống Trump tỏ ra làm mạnh hơn, đã tuyên bố đưa một “hạm đội” (armada) vào eo biển Hàn Quốc. Nếu hành động đe dọa đó có hiệu quả, chắc Kim Jong Un đã không đem thử hỏa tiễn ICBM. Trước khi chơi trò nghịch với lửa này, họ Kim đã biết rằng sẽ chỉ mời nước Mỹ cấm vận mạnh hơn.
Sau cùng, còn giải pháp đánh phủ đầu.
Năm 1994, 10 năm trước khi Bắc Hàn thử trái bom nguyên tử đầu tiên, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ William J. Perry đã tính đến kế hoạch này. Nhưng sau cùng ông Clinton thấy không nên, vì tới mấy trăm ngàn thường dân sẽ thiệt mạng. Bây giờ, con số người chết sẽ tăng lên gấp chục lần, không riêng ở Hàn Quốc mà còn ở Nhật Bản nữa, ngay cả khi Kim Jong Un không dùng đến bom nguyên tử vì sợ bị trả đũa.
Một nửa dân số Nam Hàn sống trong vùng 80 cây số sát biên giới hai miền. Thủ đô Seoul có 10 triệu dân. Ngay phía Bắc lằn ranh “phi quân sự” có khoảng 8,000 đại pháo và hỏa tiễn sẵn sàng. Nếu bị tấn công, trong một giờ đầu khi chiến tranh bùng nổ, Nam Hàn sẽ lãnh 300,000 quả đạn. Kim Jong Un có thể giới hạn việc đánh trả, không đánh tận mạng để chờ thương lượng. Dù chỉ nhắm vào các căn cứ quân sự, sẽ có ba bốn ngàn quân Mỹ và Nam Hàn chết với 30,000 thường dân tử nạn. Cùng lúc đó họ Kim sẽ tấn công cả các căn cứ quân sự của Mỹ tại Nhật Bản.
Mỹ và Nam Hàn sẽ hành động thế nào? Theo cuộc nghiên cứu của Viện Nautilus, trong mấy giờ đầu cuộc chiến, mỗi giờ Mỹ và Nam Hàn có thể tiêu diệt được 1% những đại pháo của quân Bắc; trong một ngày sẽ xóa một phần năm hỏa lực đối phương.
Nhưng một cuộc tấn công đánh phủ đầu sẽ khó lòng tiêu diệt được kho vũ khí của Bắc Hàn.
Hầu hết những bom và hỏa tiễn được giấu trong hầm nằm sâu giữa rừng núi. Nhiều hỏa tiễn đặt trên giàn phóng di động.
Không ai sợ họ Kim đánh tới Mỹ. Hỏa tiễn ICBM mới thử bắn xa gần 10,000 cây số (580 mile) trong 37 phút, nhưng nếu bắn lên qua bầu khí quyền rồi trở lại theo đường vòng thì sẽ bay xa gấp hai lần, tới Alaska. Những hỏa tiễn tầm trung có thể bay xuống Nam Hàn và qua Nhật Bản, chúng đều có thể gắn bom nguyên tử.
Một lý do khiến họ Kim sẽ không dùng bom nguyên tử, dù vẫn đe dọa, là sợ bị Mỹ trả đũa bằng bom hạt nhân. Cậu Ủn mới 33 tuổi, chưa muốn chết. Nhưng làm cách nào ngăn được không cho chiến tranh leo thang? Không ai đoán trước được! Đến lúc cùng quẫn, Kim Jong Un sẽ phải dùng bom nguyên tử. Các chuyên viên Mỹ tính rằng họ Kim hiện có một, hai chục trái bom; Nam Hàn có thể sử dụng giàn phi đạn THAAD, hoặc Patriot và Hawk đối phó nhưng ít nhất một vài trái bom sẽ tới Seoul và sang tới Nhật.
Trước viễn tượng đó, đánh phủ đầu cũng không phải là một giải pháp có thể được dân chúng Mỹ chấp nhận.
Vậy chỉ còn một cách là “nói chuyện.”
Không ai muốn đối thoại với một người đầu trâu mặt ngựa như cậu Ủn. Trước đây, các Tổng Thống Clinton và Bush đã cho thương thuyết với Bắc Hàn, nhử bằng món lợi kinh tế. Nhưng sau cùng bố con, ông cháu nhà họ Kim thấy mối lợi không đủ hấp dẫn nên ngưng, lại tiếp tục phá làng phá xóm bằng các đợt thử bom.
Nhưng Tổng Thống Donald Trump có thể thử lần nữa, và đưa ra các món quà ngon lành hơn. Ông Trump đã từng đưa ý kiến sẵn sàng gặp cậu Ủn ra một lần rồi. Ông không cần nhắc lại, nhưng có thể cho người đàm phán ngầm, đưa các đề nghị cụ thể, ngon lành hơn.
Hai chính quyền Mỹ và Bắc Hàn vẫn gặp nhau trong nhiều năm qua tại Oslo, thủ đô Na Uy. Tháng Năm vừa qua, gặp gỡ ở đó đã đưa tới việc Bắc Hàn thả cho sinh viên Otto Warmbier về Mỹ để chết ở nhà mình. Nhà ngoại giao Mỹ Joseph Yun đóng vai chính trong cuộc đàm phán này.
Tổng Thống Trump có thể sử dụng Joseph Yun và Oslo trong một nước cờ ngoại giao mới: Trao cho Joseph Yun sứ mạng dàn xếp cho Trump gặp Kim! Giống như Kissinger đã làm mai Nixon gặp Mao! Giấc mộng của bố con nhà Kim lâu nay là được ngồi ngang hàng, nói chuyện trực tiếp với chính phủ Mỹ! Đó là món quà hấp dẫn nhất, chưa kể những hứa hẹn về kinh tế! Mỹ có thể hứa giúp Bắc Hàn “đổi mới kinh tế;” để trong vòng một thế hệ ít nhất sẽ qua mặt Cộng Sản Việt Nam! Ông Trump có tài hứa hẹn, ông có thể nâng lên, giúp Bắc Hàn qua mặt cả Trung Cộng! Trump có thể hứa sẽ không bao giờ lật đổ chế độ, cậu Ủn sẽ yên tâm làm vua thêm nửa thế kỷ nữa!
Trung Cộng sẽ làm gì? Trong vòng một tuần lễ, chắc chắn tình báo của họ sẽ biết chuyện đi đêm này, vì chung quanh cậu Ủn đầy gián điệp của Bắc Kinh. Tập Cận Bình có thể tổ chức đảo chánh không? Không có gì chắc chắn. Nếu có biến loạn, các phe ở Bắc Hàn sẽ giết nhau một mất một còn. Chế độ Cộng Sản sẽ sụp đổ. Đối với Trung Cộng, đó là một ác mộng!
Đó là lúc ông Trump có thể đánh hai nước bài, một với Ủn, một với Tập Cận Bình!
Vì vậy, Trump nên gặp Kim! Không cần gặp thật, chỉ cần đánh tiếng sẽ gặp là đã có kết quả rồi!
Read more…

Oanh tạc Hoa Kỳ thả bom trơ xuống vùng phi quân sự sát biên giới Nam – Bắc Hàn

             

Seoul, Nam Hàn.- Hôm nay 8 tháng 7, Bộ Quốc phòng Nam Hàn cho hay, hai oanh tạc cơ B-1B Lancers của Hoa Kỳ cùng các chiến đấu cơ của Nam Hàn và Nhật Bản đã bay đến sát vùng phi quân sự, thực hiện trận oanh kích thật trong một cuộc diễn tập quân sự hiếm hoi tại Nam Hàn.
Cuộc diễn tập này được thực hiện sau vụ Bắc Hàn phóng hoả tiễn hôm thứ Ba vừa qua. Tư lệnh Không lực Thái Bình Dương của Hoa Kỳ nói rằng, hai chiếc B-1B Lancers của Hoa Kỳ cất cánh từ căn cứ không quân Andersen ở đảo Guam đã thực hiện sứ mệnh thao dợt suốt 10 tiếng đồng hồ với chiến đấu cơ Nam Hàn và Nhật Bản để phản ứng trước hàng loạt hành động khiêu khích của Bắc Hàn.
Theo thông tấn xã Yonhap của Nam Hàn, các oanh tạc cơ khổng lồ của Hoa Kỳ đã bay sát vùng biên giới Nam- Bắc Hàn trước khi quay trở về căn cứ. Thông báo của không lực Nam Hàn nói rằng cuộc diễn tập trên nhằm mục đích sẵn sàng phản ứng mạnh sau hàng loạt vụ bắn hoả tiễn đạn đạo của Bắc Hàn. Tổng cộng 4 oanh tạc của Hoa Kỳ và Nam Hàn, Nhật Bản cùng tham dự cuộc diễn tập tại quận Yeongwol, cách biên giới Nam và Bắc Hàn khoảng 80 cây số. Cũng theo Yonhap thì mỗi oanh tạc cơ khổng lồ tầm xa đã thả một quả bom thông minh nặng 900 kí lô gram được điều khiển bằng tia laser.
Thông báo của Hoa Kỳ cho hay oanh tạc cơ của họ đã phóng thử các quả bom trơ tại Pilsung Range của Nam Hàn. Cuộc diễn tập này mô phỏng hoạt động của hai oanh tạc cơ Hoa Kỳ phá huỷ các hoả tiễn đạn đạo của kẻ thù trong khi chiến đấu cơ Nam Hàn tấn công các địa điểm quân sự của Bắc Hàn trên mặt đất. Phó tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Nam Hàn, trung tướng Thomas Bergeso nói rằng cuộc diễn tập cho thấy lực lượng đồng minh có đủ khả năng bảo vệ và duy trì an ninh tại bán đảo Triều Tiên. Hôm qua US Missile Defense Agency cũng cho hay sẽ sớm thử nghiệm hệ thống chống hoả tiễn đạn đạo tại Alaska. (Song Châu)
Read more…

Vì sao nước TIN LÀNH giàu hơn

Trước tiên, phiền các bạn bình tĩnh. Đây chỉ là bài tham khảo chứ không có mục đích gì. Giờ vô vấn đề. Không phải nước giàu nào cũng là nước Tin Lành (Thiên Chúa Giáo, nhưng Tin Lành (Protestant), nhưng gần như tất cả các nước Tin Lành đều rất giàu. Không tin tôi hả? Hãy nhìn bảng xếp hạng các nước giàu có nhất xem, tôi sẽ liệt kê 8 nước trong top 20 thôi:
1.              Mỹ.
2.               
3.              Úc.
4.              Anh Quốc.
5.              Na Uy.
6.              Đan Mạch.
7.              Đức – tỷ lệ Công Giáo và Tin Lanh ngang nhau.
8.              New Zealand.
Ngày xưa thì Công Giáo là lớn nhất. Nhưng sau khi Martin Luther thực hiện cuộc cách mạng Tin Lành vì không đồng ý với cơ chế tổ chức và quyền lực thì sinh ra Tin Lành. Ai muốn tìm hiểu thêm cứ việc, ở đây tôi không nói đến. Trở lại vấn đề – các nước Tin Lành hầu hết rất giàu. Có phải ngẫu nhiên không? Tôi cho rằng không. Nghiên cứu và tìm hiểu của tôi đã đưa tôi những câu trả lời sau đây, để giải thích vì sao các quốc gia Tin Lành lại giàu có.
1.              Giáo dục – Với sự cải cách Tin Lành được dẫn đầu bởi Martin Luther, các nhà truyền đạo cũng như những cha Tin Lành đã khuyến khích người dân đọc Kinh Thánh. Trước đây vì đa số dân chúng không biết đọc nên nhà thờ là nơi truyền kiến thức giáo lý cho họ. Sau cuộc cải cách đó thì Tin Lành khuyến khích người dân độc Kinh Thanh trực tiếp để giải nghĩa và hiểu. Các nhà truyền đạo vừa dạy chữ vừa dạy Kinh Thánh cho nên vì thế mà người dân trở nên hiểu biết hơn. Và đó là nền tảng cho giáo dục Tin Lành.
2.              Khoa học – Các nước Tin Lành khuyến khích dân chúng khám phá khoa học để tìm hiểu sự thật. Cảm hứng có thể tìm thấy trong Psalms hay Genenis.
3.              Cơ chế quyền lực tự do – Khác với Nhà Thờ Công Giáo, với cơ chế chặt chẽ, các nước Tin Lành tin vào một cơ chế tự do hơn. Quyền lực không nên tập trung vào bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.
4.              Chủ nghĩa tư bản – Các nước Tin Lành đã không sáng chế ra chủ nghĩa tư bản nhưng họ đã áp dụng nó hiệu quả hơn. Trong tư duy Tin Lành, làm giàu chẳng có gì sai. Làm giàu là phục vụ Chúa, là làm đẹp cho đời. Tiền không có tội, lòng tham để làm hại người khác mới có tội. 1 Timothy 6:10 viết “Lòng tham cho đồng tiền là nguồn gốc của mọi tội lỗi.” Chính điều này đã xây dựng nền tảng làm giàu ở các nước Tin Lành, điển hình là Mỹ.
5.              Tinh thần làm việc – Đi kèm với chủ nghĩa tư bản, Tin Lành cho rằng làm việc cật lực là cách để phục vụ Chúa và nhân loại. Lao động là vinh quang chứ không phải khổ sai hay án phạt.
6.              Sự tách biệt giữa quyền lực Nhà Thờ và Nhà Nước – Điều này không đồng nghĩa với việc tách biệt lý tưởng hay giá trị tôn giáo ra khỏi nhà nước. Nhà nước được thành lập bởi con người và con người có thể tin vào tôn giáo. Nhưng các nước Tin Lành tách biệt Nhà Thờ – nghĩa là tổ chức tôn giáo – ra khỏi chính phủ. Nghĩa là Nhà Thờ chỉ là một tổ chức chứ không có quyền phán xét chính sách hay chính phủ và có hiệu lực.
7.              Lãi suất – Trong khi Nhà Thờ Công Giáo cấm việc cho vay tính lãi suất thì Tin Lành lại cho phép. Điều này tuy nhỏ nhưng nó đã thả lỏng thị trường tự do và chủ nghĩa tư bản. Lãi suất là giá cả của đồng tiền, là cách thị trường dùng để phân phối tài nguyên và tiền bạc. Khi dụng cụ này được thả lòng thì nó tạo nền tảng để phát triển kinh tế.
8.              Không thần tượng cá nhân – Tin Lành hiếm khi nào thần tượng hóa bất cứ cá nhân hay tổ chức nào. Dù bạn là cha nhà thờ, vua chúa hay lãnh đạo chính trị – bạn chỉ là một cá nhân. Người ta tin vào lý tưởng chứ không tin vào cá nhân. Cho nên độc tài hiếm khi nào xuất hiện hay thành công ở các nước Tin Lành.
Những lý do nêu trên có thể sai, có thể đúng, tùy vào quan niệm của từng người. Các nước Công Giáo như Ý và Pháp cũng là những quốc gia giàu có. Nghĩa là Tin Lành không phải là điều kiện  phải có, mà là một yếu tố quan trọng trong bao yếu tố khác. Không phải nước giàu nào cũng là Tin Lành nhưng các nước Tin Lành đều rất giàu. Nguyên nhân có thể tóm tắt là không thần tượng cá nhân, chủ nghĩa tư bản, phân chia quyền lực, làm việc có trách nhiệm và giáo dục.
Ku Búa @ Cafe Ku Búa


Read more…

ĐỨC TGM PHAOLO BÙI VĂN ĐỌC HÀNH ĐỘNG VÌ ĐIỀU GÌ?

JB Nguyễn Hữu Vinh

Chọn được ngày, giờ đẹp với ba số bảy, sáng 7/7/2017 Đức TGM Sài Gòn Phaolô Bùi Văn Đọc chủ sự lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng tòa nhà Báo Công Giáo Và Dân Tộc, tại 370 Cách Mạng Tháng Tám, phường 10, quận Ba, Tp HCM dịp Báo Công Giáo Và Dân Tộc kỷ niệm 42 năm.
Sự kiện này đã lập tức gây nên một làn sóng dữ dội phản ứng trên mạng xã hội. Vì sao vậy?
Đơn giản nhất, chẳng ai lạ điều này: Báo Công giáo và Dân tộc" - một tờ báo của "Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam" - một tổ chức nhà nước Cộng sản vô thần đã dựng lên để nhằm thay thế một giáo hội Tông truyền, Thánh thiện, Hiệp nhất ra khỏi Tòa thánh Vatican nhằm tạo ra một Giáo hội nhà nước kiểu Trung Cộng hiện nay. Chính vì thế mà tờ báo này đã không được bất cứ sự ủng hộ nào của giáo dân, chỉ sống nhờ vào tiền thuế của người dân được nhà nước cộng sản bơm vào nhằm nuôi sống lay lắt một cái thây ma đang chờ phân rữa.
Như linh mục Phan Khắc Từ đã khẳng định: "Ủy Ban Đoàn kết Công giáo là: Của mặt trận, của Đảng". Nếu ai chưa rõ, xin hãy nghe bài phỏng vấn Linh mục Phan Khắc Từ, TBT Tờ Công giáo và Dân tộc tại đây: Ủy ban Đoàn kết Công giáo của ai?
Điều mà nhà cầm quyền cố tình lập lờ đánh lận con đen để lừa bịp giáo dân, và một số linh mục đã cam tâm vào đó để hưởng thụ những đặc ân của cộng sản - thậm chí không ít người nghi ngờ có cơ sở rằng một số vị vì những "vướng mắc cá nhân" mà Cộng sản nắm được góc chân Asin của mình, nên đã phải cam tâm làm tay sai ở đó. Nhiều giáo dân đã bị mắc lừa bởi sự cả tin rằng "Cha là Chúa, Đức cha là Đức Chúa" theo nếp nghĩ đạo làng đã gây nhiều tai hại nghiêm trọng.
Việc Đức TGM Phaolo Bùi Văn Đọc hà hơi tiếp sức, tạo nhầm lẫn cho người dân về tờ báo này đã gây lên làn sóng dữ dội đó.
Nhiều người không hiểu vì sao một TGM lại không hiểu điều đơn giản rằng trách nhiệm của ngài là phải làm mọi cách để giáo dân phân biệt được đâu là chính, đâu là tà, đâu là ánh sáng và đâu là bóng tối cũng như đâu là ơn phúc đâu là tội lỗi. Việc ngài có trách nhiệm với Giáo hội của Chúa tại đất nước Việt Nam này, đồng nghĩa với việc ngài phải phân định cho người dân, nhất là giáo dân hiểu rõ cái gì của Chúa, cái gì của Seda mà không thể nhầm lẫn.
Trên cương vị người đứng đầu một TGP- người không thể im lặng như những người bình thường khác - bởi trách nhiệm đòi buộc ngài phải làm điều đó. Và nếu không thể làm điều đó do khả năng, do sự sợ hãi hoặc bất cứ lý do gì thì việc ngài vẫn chiếm giữ ngôi vị với trách nhiệm đó là việc làm thiếu trách nhiệm. Đức Giáo hoàng Benedicto vẫn còn từ chức khi không đủ khả năng chu toàn sứ mệnh vì sức khỏe là một tấm gương cho những trường hợp này.
Một TGM gây tranh cãi
Có lẽ trong lịch sử của Giáo hội Công giáo Việt Nam gần đây, Đức TGM Phaolo Bùi Văn Đọc là nhân vật gây tranh cãi nhiều nhất bởi những việc làm của ngài. Cứ mỗi lần ngài giảng một bài giảng, ra một văn thư hoặc ký kết một văn bản, thậm chí là dâng một lễ cũng tạo nên một làn sóng bình luận, đánh giá và... phản đối.
Gần đây, ngay sau thảm họa môi trường Miền Trung, Đức cha Bùi Văn Đọc bản Thông báo về vấn đề này, chúng tôi có bài viết: "Nghĩ gì về Bản Thông báo của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN Phaolo Bùi Văn Đọc?". Chúng tôi đã nêu những câu hỏi khi đọc văn bản này người ta nghĩ rằng ngài đã nhân danh Hội đồng GMVN để làm việc cho ban Tuyên huấn Trung ương Đảng Cộng sản.
Bản thông báo đã lập tức gây phản ứng dữ dội và kết quả là có một văn thư giải thích rằng ngài đã ký bản Thông báo kia do "vội vàng để đi Pháp" - một lý do rất hài hước. Bởi ngài là một TGM đi nước ngoài thường xuyên chứ đâu có phải trẻ con đâu mà hồi hộp đến mức quên cả nhiệm vụ và ký lăng nhăng cho xong để đi Pháp vì quá háo hức?
Thế rồi với tư cách Chủ tịch HĐGMVN và một TGM, ngài im lặng cho đến nay, không hề biết đến số phận của những người là nạn nhân của Formosa đến đâu - Điều mà Chúa đòi hỏi ở ngài ít nhất với tư cách người tín hữu rằng phải "thương kẻ đói ăn, thương kẻ khát uống" mà ngài chỉ lo kêu gọi người dân "tránh những hành đông quá khích, dẫn tới xung đột, ảnh hưởng tới sản xuất, giao thông, vi phạm pháp luật".
Đến đây, chúng ta cũng nhớ đến câu nói của Tổng giám mục Desmond Tutu: “Trong trường hợp có bất công mà bạn không chọn phe nào thì thực chất bạn đã đứng về phe áp bức”.
Cũng trong bài viết đó, chúng tôi nhắc trước đó với tư cách Chủ tịch HĐGMVN Đức cha Phaolo Bùi Văn Đọc đã ký kết văn bản "giữa Hội đồng Giám mục Việt Nam và Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia". Trong đó, Chủ tịch HĐGMVN có nhiệm vụ triển khai: "Tuyên truyền, phổ biến chính sách của nhà nước... đến các chức sắc, tu sĩ và tín đồ cả nước""Trách nhiệm của HĐGMVN" là: Phổ biến đến các Giáo phận, tổ chức tập huấn, chỉ đạo xây dựng mô hình "Chức sắc, tu sĩ, tín đồ Công giáo tham gia đảm bảo an toàn giao thông?, rồi tổ chức một số chiến dịch tuyên tuyền theo đề nghị của Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia".
Thậm chí, văn bản còn yêu cầu HĐGMVN có trách nhiệm "đưa nội dung an toàn giao thông vào các bài giảng Thánh lễ của các linh mục" và "Vận động các gia đình công giáo hiến đất, góp công, góp của để duy tu, bảo dưỡng, xây dựng mới đường giao thông...".
Cũng trong đó có điều khoản là Ủy ban ATGTQG sẽ chuyển kinh phí cho HĐGMVN. Nhưng đến nay số kinh phí đó được sử dụng như thế nào thì chưa thấy tư liệu nào nói đến. Liệu Đức Cha và các linh mục đã phải làm việc cho ban ATGTQG có được hưởng lương từ họ không?
Những điều khoản mà Đức cha Đọc đã ký kết buộc chúng tôi đặt ra câu hỏi chưa có lời giải đáp nên vẫn phải hỏi lại: Ký kết và có kinh phí, thì nếu Ủy Ban Dân số và kế hoạch hóa gia đình yêu cầu HĐGMVN ký kết tuyên truyền sinh đẻ có kế hoạch cho họ theo quan điểm nhà nước và mở các phòng nạo thai, thì HĐGM làm sao để thực hiện?
Trước đó, nữa người ta nhớ đến Đức Cha Bùi Văn Đọc ở nhiều sự kiện, nhưng có lẽ người ta nhớ nhất là câu nói của ngài trong bài giảng ngày 23/6/2009 tại Vương cung Thánh đường Phaolo ngoại thành: "Nếu có ai không thích cộng sản, người ấy không nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ. Chúa chỉ đòi hỏi chúng tôi “can đảm nói sự thật khi cần”, dù phải trả giá bằng mạng sống".
Thế nhưng, từ ngày đó đến nay, ít nhất đã là hơn 8 năm, người  ta chưa thấy Đức cha thực hiện vế thứ hai của câu nói này là "Nói sự thật khi cần", thậm chí nói khi rất an toàn mà chẳng cần trả bằng mạng sống?
Việc nhà thì nhác! Giao du với đám trộm cướp?
Đã nhiều lần giáo dân Sài Gòn nói câu này khi nhắc đến TGM của họ. Tôi thì tôi cho rằng nói câu đó quả là hơi "hỗn" với bề trên. Thế nhưng, nhiều khi ngẫm lại, không phải ngẫu nhiên mà những giáo dân vốn kính trọng bề trên của mình lại nói câu nói có vẻ dân dã thế.
Nhiều người nói chắc là Đức TGM Bùi Văn Đọc rỗi rãi không có việc gì cũng như ít có lễ nên ngài đi làm lễ này cho đỡ buồn? Hoặc là ngài làm việc này để thể hiện tình yêu thương với cộng sản, để "truyền giáo" bằng cách rao giảng tin mừng cho "kẻ ngoại"?
Xin thưa là chúng tôi không nghĩ thế. Người ta có thể rao giảng, cảm hóa những kẻ ngoại, những người chưa biết Chúa. Nhưng những kẻ cố tình chối bỏ Thiên Chúa để kiếm mối lợi từ cộng sản thì không hẳn dễ dàng đến vậy.
Còn ngài không có việc để làm ư? Còn đó Dòng Mến Thánh Giá Thủ thiêm đang chờ đợi ngài lên tiếng.
Bởi việc Cộng sản âm mưu phá Dòng mến Thánh giá Thủ thiêm có cả trăm năm tuổi với một vị thế lớn lao nhiều chiều kích cả văn hóa, lịch sử cho đến lòng người và ngay cả luật pháp Cộng sản. Thế nhưng các nữ tu chân yếu, tay mềm kia đang đối diện hàng ngày, hàng giờ với đám côn đồ, công an, chó, xe cộ và các loại áp lực.
Họ kêu cứu trong sự sợ hãi cả Tổng giám mục của họ.
Họ dè dặt nhận sự hiệp thông vì còn phải ghé mắt nhìn TGM của họ tiếp Bí thư Thành ủy đến đâu.
Họ đau đớn kêu lên tiếng kêu uất nghẹn giữa chừng khi TGM vẫn bỏ rơi họ mặc cho sự dữ, mặc cho đe dọa và mặc cho tất cả những trò thi thố bẩn thỉu của đám cộng sản mà hôm qua, hôm nay và ngày mai ngài vẫn miệt mài đón tiếp say sưa gọi là người “ngoại giáo mới”.
Tiếc rằng những cuộc đón tiếp của ngài đối với Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy đã chứng minh một điều rất đáng buồn: Ngài đã giao du với đám trộm cướp và phá hoại. Những thông tin từ nội bộ đảng Cộng sản đã cho biết Đinh La Thăng đã phạm những tội lỗi nghiêm trọng, làm mất mát và hủy hoại cả chục ngàn tỷ đồng tiền mồ hôi nước mắt của dân. Đến mức không thể chấp nhận được và đã bị chính đảng cộng sản kỷ luật. Hẳn nhiên là quan chức Cộng sản mấy ai không có những vấn đề với đất nước và dân tộc. Nhưng đây là sự khẳng định từ chính đảng Cộng sản không thể chối cãi.
Thế rồi, sau đó Nguyễn Thiện Nhân vào thay thế Đinh La Thăng, liệu có là một cơ hội để Đức TGM Phaolo Bùi Văn Đọc thể hiện quyền lực và khả năng của mình trong việc cứu lấy Dòng mến Thánh giá Thủ Thiêm?
Bởi người ta biết rằng: Không ai có khả năng cứu Dòng mến Thánh Giá Thủ Thiêm cho bằng chính Đức TGM Phaolo Bùi Văn Đọc. Ngoài chức trách là người đứng đầu một TGM có số giáo dân đông nhất nhì Việt Nam, ngài là người có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với các cộng sản gộc như Đinh La Thăng, Nguyễn Thiện Nhân, Võ Văn Thưởng...
Vậy chẳng lẽ với những "mối quan hệ tốt đẹp" ấy với ngài mà đám Cộng sản Sài gòn không vuốt mặt nể mũi?
Vậy chẳng hóa ra cái "tình yêu dành cho người ngoại giáo mới" của ngài hóa ra vô ích sao? Và những cái cúi khom mình bắt tay một tên oắt con mang tội phá hoại đất nước của linh mục Tổng Đại diện TGP Sài Gòn chỉ có tác dụng đem lại tiếng cười nửa miệng trong lòng giáo dân?
Vậy thì là người khôn ngoan, Đức TGM Bùi Văn Đọc liệu có giật mình khi đọc đến câu Kinh Thánh "Người khôn tránh bạn xấu"? (Cn 1,8) và chúng ta lại buộc phải nhớ những câu Kinh Thánh sau: "Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em". (Mt 7, 6)

Tạm kết
Nói đến các chức sắc tôn giáo với những điều thắc mắc là điều ít khi tôi muốn, nhất là với các Đức Giám mục... trong điều kiện giáo dân hiện nay vẫn rất nhiều người quan niệm coi "cha là Chúa, đức cha là Đức Chúa" một cách máy móc nên vẫn cứ tư duy: Cha mà không tử tế thì tôi... bỏ đạo.
Quả là một mối nguy cho giáo hội khi vẫn lại là vấn đề "dân trí".
Nhưng cũng chỉ cách đây hai tuần thôi, trong bài đọc Chúa Nhật XII thường niên, năm A, ngày 25/6/2017, lời Chúa như sau: "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà".
Và không thể lại im lặng.
Để tạm kết bài viết này, có lẽ chúng ta cùng ngẫm lại đoạn Kinh Thánh sau:
1. Hỡi con, nếu con đã bảo lãnh cho người khác,
nếu con nhận bảo đảm cho một người lạ,
2. nếu con bị ràng buộc bởi những lời con hứa hẹn
bị vướng mắc bởi những lời con cam kết...
3. Thì hỡi con, hãy làm thế này để gỡ mình ra
vì con đã rơi vào tay người khác
Con phải đến, mau mắn lên, nài nẵng thúc giục người ấy
4. đừng ngủ, đừng nghỉ
5. Hãy rút lại lời hứa như linh dương thoát lưới,
như chim thoát khỏi tay người bẫy chim.
(Trích Sách Châm ngôn, 6,1-5,  Kinh Thánh, Tòa TGM Hà Nội xuất bản 1985, Hồng Y Giuse Maria Trịnh Văn Căn  chủ biên)
Có lẽ đó là lối thoát duy nhất đúng hiện nay, cho những người đã một thời mơ hồ về Cộng sản.
Hà Nội, Ngày 9/7/2017
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Read more…

Hàng loạt cán bộ y tế, bác sĩ ở Đà Nẵng xin nghỉ


Hàng loạt cán bộ, nhân sự thuộc quản lý Sở Y tế Đà Nẵng xin nghỉ việc đầu quân cho các bệnh viện tư...

 

Tại phiên chất vấn HĐND TP Đà Nẵng hôm 7.7, Giám đốc Sở Y tế Ngô Thị Kim Yến cho biết, từ khi thành lập một số BV tư đến nay, Sở đã mất 48 cán bộ y tế, trong đó có 23 bác sĩ.
 hang loat can bo y te, bac si o da nang xin nghi hinh anh 1
Giám đốc Sở Y tế Ngô Thị Kim Yến.

“Nếu nói về mặt quản lý thì đó là quyền của cán bộ, viên chức. Các trường hợp xin nghỉ việc ồ ạt chúng tôi rất đau lòng. Đây cũng là một mặt trái của phát triển y tế tư nhân. Chúng tôi cũng đã có báo cáo với Thường trực Thành ủy và UBND về tình trạng này để xin ý kiến chỉ đạo xử lý” - bà Yến nói và cho biết Sở chuẩn bị đào tạo về một đội ngũ mới.Theo nữ giám đốc, trong số các nhân sự viết đơn xin nghỉ có nhiều lý do nhưng cũng có nhiều người đầu quân sang BV tư.
Đà Nẵng hiện có hơn 1000 bác sĩ, tỉ lệ giường bệnh là 67 giường bệnh/ 1 vạn dân. Bên cạnh hệ thống y tế công lập thì hiện có 7 bệnh viện tư nhân, 5 bệnh viện bộ ngành và 20 phòng khám đa khoa, 600 phòng mạch tư.
Bà Yến cho biết TP hiện vẫn xảy ra tình trạng quá tải tại các bệnh viện. Nguyên nhân là do ngoài phục vụ cho nhân dân Đà Nẵng thì các cơ sở y tế còn phục vụ cho nhân dân miền Trung-Tây Nguyên với tỉ lệ trung bình là 30%. BV Ung bướu thì tỉ lệ người bệnh ngoại tỉnh là 70%.
Ngành Y tế cũng đã tìm được đối tác để làm việc với BV Ung bướu để xây dựng một trung tâm điều trị chất ung thư lượng cao dự kiến khoảng 500 giường. Ngoài ra các BV như Y học cổ truyền với quy mô 300 giường sẽ khởi công vào quý 4/2017. Các BV tuyến huyện sẽ được đầu tư và mở rộng.
Có cơ chế giữ chân bác sĩ
Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh ĐứcThơ thừa nhận đang có hiện tượng bác sĩ giỏi của thành phố ra đi về một số bệnh viện tư nhân.
“Tôi có gặp trực tiếp điều hành một số BV tư. Trước đây anh vô đầu tư BV, TP ưu đãi đất gần như miễn phí; anh đưa ra yêu cầu rằng sẽ tự đầu tư, rồi sẽ đi tìm kiếm những bác sĩ giỏi của cả nước đầu quân về đó để xây dựng một BV quốc tế. Bây giờ anh cố gắng làm đúng y như thế, chứ không phải đến các BV của tôi rồi đưa giá trả lương cao lên để đưa người ta về”, ông Thơ nói.
 hang loat can bo y te, bac si o da nang xin nghi hinh anh 2
Chủ tịch TP . Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.
Chủ tịch Đà Nẵng cho rằng, việc cán bộ làm chỗ này hay chỗ khác là quyền của họ.
“Tôi nói thẳng, và sau khi nói như vậy thì tình hình có vẻ đỡ hơn”, ông Thơ cho hay.
Chủ tịch Đà Nẵng cũng cho biết cần có cơ chế hỗ trợ, cố gắng giữ đội ngũ y bác sĩ.
“Bây giờ các BV công lập mà làm mô hình như BV tư nhân không dễ gì. Nên chúng ta cần phải có cơ chế hỗ trợ”, ông cho biết.
Theo Cao Thái (VNN)
Read more…

TOÀN DÂN HÃY GHI NHƠ

Toàn dân ghi nhớ hai tên cần được đúc tượng :

TOÀN DÂN HÃY GHI NHỚ
Toàn dân hãy ghi nhớ
Họ tên hai quan tòa
Đã trực tiếp xét xử
Vụ Mẹ Nấm vừa qua.

Một, đại diện công tố,
Họ tên - Lê Quang Trung.
Người đề nghị mức án
Mười năm, thật điên khùng.

Hai, chủ tọa phiên xử,
Họ tên - Trần Hữu Viên.
Người đưa ra bản án
Theo lệnh của cấp trên.

Cả hai đang sinh sống
Ở Nha Trang, Khánh Hòa.
Mở danh bạ sẽ biết
Tên phố và số nhà.

Hãy nhớ và tích trữ
Đồng hoặc sắt, chờ ngày
Khi thời thế thay đổi,
Đúc tượng hai tên này.

Đúc trong thế quỳ mọp,
Đặt ở chỗ đông người
Để toàn dân đánh đập
Và phỉ nhổ suốt đời.

PS
Cần thì tham khảo tượng
Trương Tuấn, Mạc Kỳ Khoa,
Hai quan tòa ô nhục,
Đời Tống, ở Trung Hoa.

Chúng, nghe theo Tần Cối,
Đã hãm hại Nhạc Phi.
Một nghìn năm có lẻ
Sử sách vẫn còn ghi.
_____

Tượng hai quan tòa Trương Tuấn, Mạc Kỳ Khoa trong khuôn viện miếu thờ Nhạc Phi ở Hàng Châu, Trung Quốc.

Read more…

DÂN KHÔNG NGU MÃI !


Tô Văn Trường 
 Hãy làm việc đầu tiên là "khai dân trí - làm cho dân không “ngu” mãi!". Khẩu hiệu đơn giản dễ hiểu đến thế mà sao đến nay ch
úng ta vẫn loay hoay chưa có cách làm cho đến nơi đến chốn. Để rồi hễ có chuyện lộn xộn gì đó trong xã hội là không ít quan chức Nhà nước lại đổ cho tại "dân trí" kém.
Trong một xã hội dân chủ, khi ấy người ta hoàn toàn có thể đặt ra những cặp câu hỏi: "Có đúng là dân trí kém không? Làm thế nào để dân không “ngu” mãi?", và “Còn quan trí có kém không? Làm thế nào để các quan khôn lên theo hướng có lợi cho dân chứ không phải làm hại dân?
Trong câu nói sâu sắc và nổi tiếng của mình "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh", Cụ Phan đã chỉ ra một lộ trình rõ ràng mà việc đầu tiên là phải "khai dân trí", hiểu nôm na là phải làm cho dân khôn ra đã. Như thế đủ hiểu rằng các bậc tiền nhân đã thấu hiểu và quan tâm sâu sắc thế nào đến việc làm cho dân không “ngu” mãi.
Nhà nước ta là của dân, do dân, vì dân. Xuất xứ câu nói “của dân, do dân, vì dân” thực ra là của Pericles, một nhà tư tưởng thời cổ đại trước Thiên chúa giáng sinh, sau đó, được Tổng thống Mỹ và nhiều người khác nhắc lại
Một xã hội có dân trí cao sẽ là tài sản vô giá của một dân tộc. Nó là sức mạnh vô địch để xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước. Dân trí cao thì lo gì không có "quan giỏi". Quan giỏi, người thực tài cũng chính từ đây mà ra!


Read more…

Rưng rưng hoài hồn nước mênh mông

 




 Tựa đề được trích từ câu thơ trong ca khúc “Tình Bến Hải Sông Chia”, mà nhạc sĩ Vĩnh Điện không dưng tâm đắc phổ nhạc rất phê, với tiếng hát của một ca sĩ trẻ Đông Nguyễn ở trong nước đặc biệt diễn tả khỏi chê. Câu thơ trong một bài thơ ấp ủ cùng thời với tiểu thuyết Giọt Lệ Xé Hai in năm 1991, khi mà chủ nghĩa CS đang bị bứng trốc rễ ở Liên Xô, và CSVN cũng đang xanh mặt cố chờ “đế quốc Mỹ” dỡ bỏ luật cấm vận, để chống chọi với ngôi nhà thiên đường XHCN có cơ may sụp đổ. Như chúng ta đã thấy, rõ ràng họ đã “thoát” trong đường tơ kẽ tóc, vì cuối cùng dường như chúng ta cũng chỉ biết “rưng rưng hoài hồn nước mênh mông” không những ở thời điểm đó, mà tâm lý sẵn sàng chùng xuống sợ hãi vẫn chưa thoát được cho đến thời điểm hôm nay.
Phải chăng cứ tiếp tục ta thán, phản biện, thậm chí la làng chửi bới thì không biết tới kiếp nào CS mới rụng hết những cọng lông chân?
Hoặc thôi thì cứ tạm trút lòng mình vào những ca khúc như Việt Khang đã lãnh 4 năm tù cho 2 nhạc phẩm để đời “Anh Là Ai?”“Việt Nam Tôi Đâu?”, và Trần Vũ Anh Bình cũng vừa trả xong án 6 năm cho 11 bài hát. Hay mai kia mốt nọ không lẽ lại dám đụng đến nhạc sĩ Tuấn Khanh với dòng nhạc đấu tranh rất cận nhân tình và nhân bản như Biển Đông, Gánh Xiếc To Trên Quê Hương Nhỏ…
Mà biết đâu cũng chỉ vì một bài thơ nhỏ như bài “Xin Ông” mà Mai Khôi đã phổ nhạc và trình bày trong tập “Thơ Một Vần” của Bùi Chát, biết đâu họ cũng sẽ không ngại ngùng tìm cách răn đe anh. Không phải thi phẩm của nhà thơ trẻ này đã nằm cùng hội cùng thuyền với bản cáo trạng của Mẹ Nấm hay sao.
Có điều họ quên mất sự răn đe sẽ bị phản ứng ngược, khi lòng người căm phẫn. Dù sao đã là văn nghệ sĩ, chúng ta không thể không sống đúng và đi cùng với những cảm xúc của thời đại, chưa kể thường là tiếng trở mình gọi kêu của những ngòi bút có lương tâm. Như ca khúc Biển Đông của Tuấn Khanh, Về Đâu Sóng Dữ Biển Đông của Quốc Toản…, hay thậm chí ca khúc với đề tài nhạy cảm như trái tim vốn bị phân thây giữa hai bờ Quốc Cộng, mà một cách nào đó “Tình Bến Hải Sông Chia” của Vĩnh Điện đã cố thể hiện, diễn tả đúng mức và rất vời vợi.
Bài thơ thì lúc nào cũng phải cô đọng và phiêu lãng, không thể chuyên chở trọn vẹn như cuốn tiểu thuyết giàu tính tự sự mà tôi vừa nhắc.
Điều cần nói thêm một chút ở đây là ca khúc này tôi vừa được nhạc sĩ gởi tặng đúng vào dịp lễ Độc Lập Mỹ, lúc thiên hạ đang tưng bừng thi nhau đốt pháo bông ăn mừng. Lại vào lúc lòng không mấy vui, nếu không muốn nói là quá buồn vì bản án tàn độc vừa giáng xuống cho blogger Mẹ Nấm, nên chợt giật mình tự hỏi Việt Nam bao giờ mới thực sự độc lập, hay hoài đời vẫn là thứ độc lập giả hiệu chỉ thấy ghi trên những tờ đơn. 
Không trách dạo sau này để chụp bắt được những cảm xúc có vẻ “trữ tình” như thế này, thật khó đối với tôi. Bài thơ tưởng ngủ quên ở một góc bàn, hôm nay lại được bàn tay phù thủy Vĩnh Điện chắp thêm đôi cánh âm nhạc để bay cao hơn.
Cũng xin cảm tạ một tiếng hát trẻ tràn đầy xúc cảm và nồng ấm Đông Nguyễn, dù chưa một lần gặp gỡ ở quê nhà. 
Hẳn nhiên chúng ta muốn chúc lành hết thảy cho nhau. Vì biết đâu một ca khúc khá trữ tình réo rắt lại bị cho là điều cấm kỵ đối với chế độ. 
8/7/2017
Read more…

Đỗ Mười! Đến... tao cũng không biết mà!

 Vũ Đông Hà 


"Có lần anh chị em Nam Bộ "đại biểu" biểu tôi đến gặp ông già Tôn mà hỏi, tại sao ổng để cho cải cách ruộng đất giết người như vậy? Bác Tôn đang ngồi, nghe tôi hỏi liền đứng dậy bước ra khỏi ghế, vừa đi vừa nói:...ụ mẹ, tao cũng sợ nó, mày biểu tao còn dám nói cái gì?"  (1)
Nhân cái "sự cố" Nguyễn Đức Chung lý giải rằng đến cá nhân của hắn cũng "không được phép hỏi đất quốc phòng sử dụng vào việc gì, vì sao bỏ không..." chợt nhớ đến câu chửi thề của Tôn Đức Thắng, lúc đó đang là chủ tịch nước Việt Nam Dân chưi Cộng sản. Nhớ bác Thắng nghĩ đến cháu Chung. Biết đâu nếu ở trong buồng, hỏi chuyện riêng thân tình với nhau như ngày xưa ông Trấn hỏi ông Thắng thì không chừng cháu Chung cũng buột miệng mà rằng: ịt ẹ tao cũng sợ chúng, mày biểu tao còn dám hỏi cái gì?

Chủ tịch nước mà còn sợ huống hồ gì chủ tịch thành phố! 
Không riêng gì Nguyễn Đức Chung, đến tứ trụ triều đình Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân cũng sợ "chúng". Láng cháng đụng đến cơ ngơi rừng rú, đất đai làm ăn của "chúng", chúng kéo về Ba Đình đảo chánh là bỏ mạng.
"Chúng" là ai?
Chúng là lũ buông súng cầm tiền, bỏ biên cương, biển đảo để yên thân bám bờ cho công cuộc quân đội làm giàu.
Quân đội và công an trong thể chế độc tài
Tại các nước độc tài, lực lượng quân đội lúc nào cũng là lực lượng "sẵn sàng" biến chế độ độc tài thành chế độ độc tài quân phiệt. Tại Việt Nam, có 2 lực lượng liên quan đến sự an nguy và sống còn của các chóp bu cầm quyền. Đó là công an và quân đội.
Bầy đàn công an có nhiệm vụ theo dõi, kiểm soát, trấn áp, bắt bớ và tiêu diệt từ trứng nước những ai đi ngược với ý đảng. Khẩu hiệu chiêu dụ của đảng ưu ái dành cho lực lượng công an côn đồ - gọi tắt là côn an, là "còn đảng còn mình". Khẩu hiệu này chỉ là mang ý nghĩa lý thuyết suông, đối với lũ côn an chỉ nghe cho sướng tai chứ không sướng miệng. Để cái miệng được sướng thì khẩu hiệu thực tế trên từng cây số từ thành thị đến nông thôn là "còn đảng còn tiền". Đảng phải có chủ trương, chính sách "bán chính thức" để côn an có hàng ngàn cơ hội ăn cho sướng miệng và trung thành với đảng.
Riêng đám quân đội thì sau ngày "được" Bắc Kinh "dạy cho một bài học" và các tủ lạnh Ba Đình lếch thếch kéo nhau qua Thành Đô để ký mật ước bán nước, nhiệm vụ bảo vệ đất nước của quân đội bị "các thái thú con hoang vừa mới quay đầu trở về nhà" đem cất vào tủ lạnh. Đóng băng. Nhưng làm gì với hơn 5 triệu tổng quân số chỉ còn cầm súng làm kiểng? Nhưng cách gì để không có sự phản loạn từ các tướng, tá cho đến binh sĩ nếu chúng nhìn các quan chức dân sự ngày càng giàu có, dinh thự mọc như nấm, xe khủng chạy đầy đường và tài sản nằm im trong các ngân hàng ngoại quốc mỗi ngày một phình ra? Do đó, phải tạo điều kiện cho quân đội làm giàu dưới danh nghĩa "quân đội thực hiện nhiệm vụ tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế". Hình ảnh "quân đội nhăn răng" trong rừng ngày xưa bây giờ là:
Tranh nhau xẻ thịt Việt Nam
Không khác gì các tủ lạnh tại Ba Đình chia 5 xẻ 7, ngày đêm lăm le hạ bệ, thanh trừng nhau để giữ ghế, giành ghế cao hơn... các thảo khấu côn an lẫn quân đội cũng ra sức khoanh vùng chiếm cứ và tranh giành quyền lực. Điển hình như Nguyễn Đức Chung khi không còn là xếp sòng côn đồ Hà Nội cũng quay ngược lại tố cáo đồng bọn côn an (trong đó có hắn) đã ăn sạch vỉa hè Hà Nội (và bây giờ không cho chủ tịch Hà Nội ăn ké). (2)
Phía quân đội thì trên khắp "4 vùng chiến thuật" một cuộc chiến không súng đạn được thành hình giữa các "đồng chí" với nhau. Những mặt trận là từng vùng đất đai của dân được tiến quân để sáng hôm sau thành "đất quốc phòng"; từng khu rừng được vẽ lại bản đồ ranh giới cho lực lượng "lâm tặc nhân dân" mang lon quân đội đốn, cày, đào, xới; từng lãnh vực kinh tế được thương thảo và chia chác không theo bề dày chiến trận, bề rộng kinh tế - vốn không có, mà theo mức độ trung với đảng và hiếu với thiên triều Bắc Kinh.
Tình trạng tranh ăn kéo dài từ ngày quân đội buông súng cầm tiền và tăng tốc sau khi Phùng Quang Thanh bị các đồng chí nhưng không đồng bọn cho xuống ruộng. Thanh ra đi nhưng đàn em vẫn phải sống. Hàng hàng lớp lớp tay chân làm ăn của Thanh vẫn còn nhung nhúc trong đạo binh bỏ súng bám bờ và đang "tâm tư" vì các mối làm ăn đang bị ảnh hưởng nặng nề, mỗi ngày mỗi teo tóp bởi phe thắng... cuộc.
Tình trạng tranh chấp đụng trần khi Thượng tướng Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Lê Chiêm công khai phá thối đám ăn nhiều: “hiện nay đã có một chủ trương của Bộ Quốc phòng là quân đội sẽ không làm kinh tế nữa mà tập trung cho xây dựng quân đội chính qui”. (3)
Cốt lõi của phát biểu là "có một chủ trương của Bộ Quốc phòng" chứ không phải là ý kiến cá nhân Lê Chiêm. Tuy nhiên, đừng ngây thơ tin rằng Lê Chiêm là một người tốt, thật sự mong muốn quân đội giữ đúng và chỉ tập trung vào nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc. Trong chế độ cộng sản và guồng máy bầy đàn nương nhau, đạp nhau và đội nhau để đi lên, không có "người tốt" nào leo được lên hàng thứ trưởng.
Phản pháo lại cuộc tấn công của "phe địch" trong cuộc chiến làm giàu, xếp sòng bộ trưởng của đám thảo khấu là Ngô Xuân Lịch đăng đàn khẳng định: "chủ trương xây dựng các doanh nghiệp quân đội của Đảng ta là đúng đắn" và gửi thông điệp cho Lê Chiêm và phe "địch" rằng những kẻ nào cho rằng "quân đội không làm kinh tế" "thế lực thù địch tập trung chống phá." (*)
Cuộc tranh chấp làm giàu trở nên "nóng cực kỳ" trong hàng ngũ tướng tá quân đội. Mặt trận chiến lược mà phe cánh Ngô Xuân Lịch / Nguyễn Phú Trọng phải thắng là mặt trận... Đồng Tâm - đất làm ăn của Viettel. 64,11 ha đất không là bao so với toàn bộ tài nguyên đất nước đang bị quân đội bỏ túi. Nhưng thua trận Đồng Tâm sẽ mở đường cho các đồng chí "phe địch" tuyên truyền và vận động các cựu chiến binh cộng sản về vườn huy động người dân đứng lên tranh đấu với các biểu ngữ "Quân đội phải trả đất lại cho dân", "Quân đội chấm dứt làm kinh tế", "Quân đội phải tập trung cho xây dựng quân đội chính qui", và... "Chúng tôi vẫn tin vào đảng"! Ăn không được phá cho hôi, để sau đó từ từ thương lượng chia chác lại cho... công bằng nguồn vốn làm ăn đã cướp từ tài nguyên đất nước và tài sản của dân. Các cựu chiến binh "chống tham nhũng nhưng không chống đảng" sau khi tàn cuộc sẽ bị truy tố và "xử nghiêm".
Chính vì vậy mà ngày đám Thanh tra Hà Nội phải theo chỉ thị bề trên, phải phá luật khi công bố "dự thảo kết luận" trước khi có kết quả chính thức theo luật định về số phận của 64,11 ha đất. Chính vì vậy mà trong cùng một ngày 7 tháng 7 khi 64,11 ha đất lọt vào tay Viettel, Ngô Xuân Lịch đã vội vã tuyên bố tại tổng hành dinh Viettel: "Phấn đấu làm sao có nhiều Viettel nữa. Điều này chứng minh rằng chủ trương xây dựng các doanh nghiệp quân đội của Đảng ta là đúng đắn." (4)
Đụng đến nồi cơm của các đại gia tướng tá, xía vào cuộc chiến sát phạt nhau tranh giành miếng ăn là đụng đến ổ kiến lửa nhiều tiền và lắm súng đạn. Súng đạn ấy rất ngại ngùng nếu phải bắn vào đám Tàu khựa xâm lược biển đảo nhưng rất nhẹ nhàng và thoải mái như khi bắn vào đầu các đồng chí nhưng không là đồng bọn ở Yên Bái.
Do đó, cũng... OK khi gắn vào miệng Nguyễn Đức Chung câu nói: "Đỗ Mười!" Đến... tao cũng không biết mà!
Và từ thực trạng lẫn bản chất của cái gọi là "Quân đội nhân dân", cũng OK luôn khi nói rằng những "ước muốn" quân đội làm đảo chánh để quét sạch lũ tay sai hèn với giặc ác với dân ở Ba Đình là một ước muốn "tự sát". Bởi vì nếu "đảo chánh" thành công thì chế độ độc tài cộng sản cũng sẽ biến thành chế độ độc tài quân phiệt cộng sản với những tên lãnh tụ thảo khấu nắm trong tay cả ba thứ: súng đạn, tiền và quyền.
09.07.2017


Read more…

Contact us