“SỰ NHẬP ĐỊNH CỦA THÁNH TÊRÊSA” CỦA GIAN LERENZO BERNINI (1598-1680).

Nguyễn Hưng 

Khi nói về hình ảnh Thánh nữ Têrêsa thành Avila trong nghệ thuật tạo hình, bất cứ ai có chút ít kiến thức lịch sử nghệ thuật phương Tây, chắc hẳn, sẽ nhớ ngay đến tác phẩm điêu khắc “Sự nhập định của Thánh Têrêsa” của Gian Lerenzo Bernini (1598-1680).
Tác phẩm này là bàn thờ Bernini thiết kế cho một điện thờ bên trong giáo đường nhỏ Santa Maria della Vittoria, ở Rôma trong khoảng thời gian từ 1647 đến 1652, dưới sự bảo trợ của Đức Hồng y Federico Baldissera Bartolomeo Cornaro (1579–1673). Tác phẩm được dâng kính Thánh nữ Têrêsa người Tây Ban Nha, một nữ tu sống ở thế kỷ XVI, người đã thuật lại những thị kiến thần bí của mình trong một cuốn sách nổi tiếng. Trong đó, ngài kể về một khoảnh khắc được nếm hưởng hoan lạc thiên đàng, khi một thiên thần của Chúa xuyên thủng tim ngài bằng mũi tên rực ánh vàng, khiến ngài tràn ngập đau đớn nhưng cũng vui sướng vô bờ.
Bernini đã dám diễn tả chính thị kiến này. Ta thấy vị thánh đang được đưa lên Thiên Đàng trên một đám mây, về phía những luồng ánh sáng đổ xuống từ trên cao dưới dạng những tia màu vàng. Ta thấy thiên thần Chúa dịu dàng tiến gần ngài, và vị thánh ngất đi trong cảm xúc mê li. Nhóm nhân vật này được xếp đặt để cho ta cảm giác dường như chúng dừng lại trên không trung trong bộ khung huy hoàng của điện thờ và tiếp nhận ánh sáng từ một cửa sổ vô hình phía trên. Một du khách - vốn quen với truyền thống nghệ thuật Bắc Âu - nghiêm nghị nhận định: thoạt nhìn có thể thấy rằng toàn thể bố cục này đã sử dụng quá nhiều hiệu quả sân khấu, và cả nhóm nhân vật đã tỏ ra xúc cảm quá độ. Dĩ nhiên điều này thuộc về vấn đề sở thích và quá trình giáo dục, nên thiết tưởng chẳng lợi ích gì để phải tranh cãi. Nhưng nếu ta chấp nhận rằng: một tác phẩm nghệ thuật tôn giáo - như điện thờ của Bernini - có thể sử dụng một cảnh chính đáng để khơi gợi những cảm xúc hân hoan đầy sốt mến và những hứng khởi thần bí cuồng nhiệt mà nhà nghệ sĩ Baroque nhắm đến, ta phải đồng ý rằng Bernini đã đạt được mục đích này một cách kiệt xuất.
Ông đã chủ tâm gạt bỏ mọi dè giữ, và đưa ta tới một cao độ cảm xúc mà các nghệ sĩ cho tới lúc đó vẫn né tránh. Nếu ta so sánh gương mặt vị thánh đang ngất trí với bất kỳ tác phẩm nào của những thế kỷ trước đó, ta thấy Bernini đã đạt tới một cường độ diễn tả vẻ mặt mà nghệ thuật chưa bao giờ thử nghiệm.
Về khả năng diễn tả nét mặt, có lẽ không ai qua nổi Bernini. Ông dùng nó, như Rembrandt sử dụng hiểu biết sâu sắc của mình về hành vi con người, để đem lại cho những kinh nghiệm tôn giáo của ông cái dáng vẻ hữu hình.
Ngay cách xử lý các nếp áo của Bernini vào thời ấy cũng hoàn toàn mới. Thay vì để chúng xuôi xuống một cách đạo mạo theo các kiểu cổ điển cố hữu, ông cho chúng vặn và xoay hầu gia tăng hiệu quả phấn khích và chuyển động. Chẳng mấy chốc, toàn châu Âu đã mô phỏng theo cách xử lý này.
Với tác phẩm này, Bernini được xem là bậc thầy của nghệ thuật truyền thần và của lối trang trí hoa mỹ.
Ngày nay, để đánh giá đúng những bức điêu khắc như “Sự nhập định của Thánh Têrêsa” của Gian Lerenzo Bernini, cần phải đặt tác phẩm trên cái bối cảnh tạo ra chúng, cái bối cảnh huy hoàng, ngất ngây nơi các giáo đường kiểu Baroque!
NGUYÊN HƯNG
(Trích từ bài đã in trong sách "Nghệ thuật Công giáo", tập 1, XB năm 2011)

Read more…

Cầu nguyện và lao động

          Cầu nguyện và lao động


Thánh Biển Đức (Benedict, Bênêđíctô) nêu gương sáng về kỷ luật. Châm ngôn sống của ngài là “Ora et Labora” (Cầu nguyện và Lao động). Châm ngôn này vẫn thích hợp với cuộc sống của chúng ta ngày nay, dù đã qua nhiều thế kỷ từ khi ngài qua đời. Chúng ta cần cầu nguyện và làm việc để sống đời Kitô hữu thực sự. Nếu chúng ta yêu thích cầu nguyện mà không yêu thích lao động thì cuộc sống của chúng ta sẽ trì trệ, ứ đọng như nước ao tù vậy.
Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta tặng phẩm đặc biệt là hợp tác với Ngài trong việc cứu độ chúng ta, và Ngài mời gọi chúng ta dâng công việc hằng ngày cho Ngài. Chúng ta không thể ngồi đó và hy vọng Ngài chấn chỉnh mọi khó khăn cho chúng ta; thay vì vậy, chúng ta phải chịu cực khổ và kết hợp mọi đau khổ với cuộc khổ nạn của Ngài. Khi được Ngài hướng dẫn, sự lao động của chúng ta sẽ đưa chúng ta đến gần Thiên Chúa hơn.
Tương tự, công việc của chúng ta sẽ vô nghĩa nếu không có nền tảng là lời cầu nguyện. Chúng ta không thể viện cớ rằng mọi thứ trong cuộc đời mình đều do mình kiểm soát, chúng ta có thể tự chấn chỉnh để cải thiện chính mình về cả phần xác lẫn phần hồn. Đó là ảo tưởng và kiêu ngạo, bởi vì chúng ta không thể làm được gì nếu không nhờ ân sủng của Thiên Chúa.
Cuối cùng, ơn cứu độ của chúng ta do Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, chứ không do nỗ lực của chúng ta. Trước khi bắt đầu công việc của Nước Trời, chúng ta phải cầu xin Ngài, nhận biết Ngài hằng quan tâm chăm sóc chúng ta, và Thánh Ý Ngài vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta. Bám rễ sâu vào tình yêu của Ngài, chúng ta sẽ khả dĩ thực hiện công việc Ngài trao phó.
Chúng ta hãy cầu xin Thánh Biển Đức để có thể học biết kỷ luật và tuân phục, để không còn viện cớ và không còn mong muốn gì hơn là làm vinh danh Thiên Chúa, theo ơn gọi của mình. Ước gì chúng ta nhận thức được sự yếu đuối của mình và những mưu ma chước quỷ để chúng ta có thể đối mặt với chúng, và ước gì chúng ta luôn biết cầu xin Chúa qua việc cầu nguyện để mọi nỗ lực của chúng ta được Ngài hướng dẫn theo Thánh Ý của Ngài.
Thánh Biển Đức qua đời khi đang cầu nguyện với Chúa, ngày 21-03-547. Trong nhiều thập kỷ sau khi ngài qua đời, các môn đệ của ngài đã đi khắp Âu châu, tạo nên một nền văn minh có nền tảng dựa trên đức tin Kitô giáo. Năm 1964, ĐGH Phaolô VI đã tuyên bố ngài là bổn mạng của Âu châu. Trên huy hiệu kính Thánh Biển Đức có ghi những câu đáng nhớ này:
     + Ước gì chúng con được củng cố bởi sự hiện diện của Chúa vào giờ chúng con chết!
     + Ước gì Thánh Giá của Chúa là ánh sáng cho con!
     + Satan, hãy cút đi! Đừng cám dỗ về sự hào nhoáng thế gian! Ngươi thèm khát sự dữ thì hãy uống lấy chính nọc độc của ngươi đi!
ERIN CAIN
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)
Read more…

Hoa Kỳ không loại trừ giải pháp quân sự trước năng lực hỏa tiễn của Bắc Hàn

            Kết quả hình ảnh cho Tên lửa liên lục địa

Washington DC. (Reuters) – Việc Bắc Hàn thử nghiệm loại hỏa tiễn có thể bắn đến Alaska đã khiến tổng thống Trump không còn nhiều lựa chọn, trong các giải pháp nhằm ngăn chận tham vọng nguyên tử của Bình Nhưỡng, nhất là sau khi Hoa Kỳ đã mất lòng tin vào vai trò hòa giải của Trung Cộng.
Trước khi nhậm chức tổng thống, ông Trump từng nói rằng ông sẽ không bao giờ để Bắc Hàn có được các vũ khí nguyên tử có thể đe dọa đến Hoa Kỳ. Tuy nhiên, sau khi Bình Nhưỡng thử nghiệm thành công hỏa tiễn liên lục địa ICBM, giới chuyên gia cho rằng Hoa Kỳ phải chấp nhận sự thật, rằng Bắc Hàn đã tiến rất gần đến việc sở hữu vũ khí hạt nhân.
Trong những tuần gần đây, tổng thống Trump đang có dấu hiệu cho thấy ông không còn trông đợi vào việc nhờ cậy Trung Cộng kềm chế Bắc Hàn. Trong cuộc điện đàm với Tập Cận Bình vào cuối tuần qua, ông Trump được cho là đã nói với ông Tập rằng Washington đã sẵn sàng để tự mình hành động trong vấn đề Bắc Hàn.
Theo giới chuyên gia, các giải pháp ngoại giao và áp lực quốc tế đối với Bắc Hàn hiện nay không còn tác dụng, do nước này đã tiến quá xa trong tham vọng nguyên tử.
Trong giai đoạn ngắn hạn, Ngũ Giác Đài đang cân nhắc các giải pháp quân sự. Tuy nhiên, các lãnh đạo quân đội Hoa Kỳ cũng nói rằng, việc xung đột với Bắc Hàn sẽ đem lại nguy cơ vô cùng to lớn.
Ông McMaster- cố vấn an ninh quốc gia- cho biết tất cả các giải pháp đang được cân nhắc, kể cả giải pháp quân sự, dù đây là điều không ai muốn thực hiện. (Ngô Bảo)
Read more…

Mày đã làm gì cho đất nước chưa?

Cafe Ku Búa

Á đầu, đây là một câu hỏi quen thuộc. Khó trả lời qua. Tôi sẽ ráng liệt kê ra coi sao.
1. Mỗi ngày tôi chạy tầm 100km xe ôm. Đổ tầm 5 lít xăng. Mỗi lít 23k. Thuế xăng dầu là tầm 8k. Mỗi ngày tôi góp 40k tiền thuế. 
2. Mỗi ngày tôi đi ăn cơm bụi. Bà bán cơm mỗi tháng đóng tầm 1 triệu tiền bảo kê, vài triệu tiền mặt bằng. Chưa kể tiền rau, cơm, thịt, điện, ga và nhận viên. Tôi và bao người khác ăn ở quán là mỗi tháng góp chút ít nuôi thằng công an, trật tự đô thị và uỷ ban. 
3. Cứ vài ngày tôi vô Starbucks, Highlands hoặc Urban Station để uống cà phê đá xay. Ly 50k, tôi góp tầm 10k thuế. Chưa kể tôi và những người nghiện cà phê như tôi tạo việc làm cho vô số nhân viên và ngành công nghiệp cà phê. 
4. Mỗi ngày tôi vô quán net 5k/tiếng để gõ bàn phím. Tôi phụ trả tiền điện, nuôi thằng EVN và các nhân viên và lãnh đạo ăn hại của nó. 
5. Mỗi sáng tôi đi ăn phở ở tiệm của ông Bắc Kỳ này. Tôi góp phần tạo thu nhập cho người trồng rau, người làm bánh phở, người làm nước, người nuôi bò và nhân viên quán phở. 
6. Mỗi tháng tôi tốn 150k cho tiền 3G. Tiền đó nuôi và phát triển thằng Viettel và nhân viên của nó. 
7. Tôi thích và mê gái. Mỗi lần chở gái đi ăn là gái không tốn tiền. Tôi góp phần nuôi một miệng ăn. Cái tật hám gái này khó bỏ thật. 
8. Hôm qua tôi uống ly nước mía ở. Phố Cổ, bị chém 50k. Số tiền đó nuôi quan chức, cán bộ khu vực. Và nó giúp ổn định giá bất động sản ở Hà Nội. 
9. Mỗi lần tôi đi làm giấy tờ là tặng phong bì cho cán bộ, là bồi dưỡng họ đó. Nghĩa là mặc dù đã đóng thuế rồi nhưng tốn thêm chút đỉnh để nuôi cán bộ. 
10. Và cuối cùng, tôi gõ bài, nói về thói hư tật xấu của BK để họ sửa đổi. Và phải ngồi đây, tốn thời gian và chất xám, để dùng não gõ bài trả lời câu hỏi "Mày đã làm gì cho đất nước chưa?"
Thế nào? Tôi đã đóng góp đủ chưa? Những người dân như tôi mỗi ngày phải đi làm đã đóng góp đủ chưa? Thế có được cho là làm gì cho đất nước chưa?

Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Read more…

Bí thư Đà Nẵng: “Đi máy bay nhìn xuống phía tây thành phố đã nát hết”

Ông Nguyễn Xuân Anh - Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP Đà Nẵng - nói đầy hình ảnh về thực trạng buông lỏng quản lý khai thác khoáng sản trong phiên họp HĐND thành phố sáng 6/7: “Đi máy bay nhìn xuống phía tây thành phố đã nát hết”.

Ông Nguyễn Xuân Anh - Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng
Ông Nguyễn Xuân Anh - Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng
Trong phiên họp sáng 6/7 tại kỳ họp thứ 4 HĐND TP Đà Nẵng khóa IX nhiệm kỳ 2016 - 2021, nhiều đại biểu phản ánh bức xúc về vấn đề quản lý khai thác khoáng sản, đặc biệt là ở các xã thuộc huyện Hoà Vang phía tây thành phố. Bên cạnh đó, tình hình tội phạm ma túy cũng làm “nóng” nghị trường ở Đà Nẵng.
Doanh nghiệp khai thác đá gây ô nhiễm môi trường
Đại biểu Trần Văn Trường, Bí thư Huyện ủy Hòa Vang nêu thực tế: Nhiều doanh nghiệp khai thác khoáng sản hết hạn giấy phép khai thác nhưng vẫn đang hoạt động. 7/21 mỏ đá ở Hoà Vang đã khai thác xong không tiến hành hoàn thổ.
Đại biểu cũng điểm danh cụ thể các chủ mỏ chưa thực hiện nghĩa vụ tài chính, không nộp tiền vào ngân sách, vi phạm các quy định về tài nguyên khoáng sản... Nhiều doanh nghiệp khai thác đá gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, làm nứt nhà dân.
Nhiều doanh nghiệp vi phạm, không thực hiện các nghĩa vụ quy định đã đổi tên doanh nghiệp tiếp tục khai thác khoáng sản. Điển hình như Công ty 405 nợ thuế 6 tỷ đồng đổi tên thành Công ty Biên giới, tiếp tục hoạt động trên địa bàn huyện Hòa Vang.
Ghi nhận ý kiến của đại biểu, ông Nguyễn Xuân Anh - Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng nhìn nhận thực trạng khai thác khoáng sản đang làm nát khu vực phía tây thành phố.
"Vấn đề khai thác các mỏ đá trên Hòa Vang là vấn đề dai dẳng mà chúng ta chưa xử lý quyết liệt. Quý vị đi máy bay nhìn xuống thấy phía tây thành phố đã nát hết, rất nham nhở, mà doanh nghiệp thì không tuân thủ pháp luật, chỉ chạy theo lợi nhuận, thậm chí còn làm gian làm dối. Để mạnh ai nấy làm thì hỏng hết, phản cảm và xấu xí vô cùng" - ông Nguyễn Xuân Anh nói.
Lãnh đạo Đà Nẵng yêu cầu Sở Tài Nguyên - Môi trường tăng cường chức năng quản lý, và đưa vấn đề khai thác khoáng sản thành chuyên đề giám sát của HĐND thành phố.
"Bị mua chuộc mới không biết karaoke có tội phạm ma túy"
Phiên họp sáng 6/7 của HĐND TP Đà Nẵng cũng ghi nhận nhiều ý kiến bức xúc, kiến nghị giải pháp về vấn đề tội phạm ma túy.
Theo báo cáo của UBND thành phố Đà Nẵng, về công tác phòng chống tội phạm và vi phạm pháp luật 6 tháng đầu năm 2017, số vụ tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy phát hiện nhiều hơn 17,6% so với cùng kỳ năm 2016. Đối tượng tội phạm ma túy tập trung ở độ tuổi từ 18 - 30 tuổi.
Tội phạm ma túy có nhiều phương thức, thủ đoạn tinh vi. Trong đó, nhiều đại biểu chỉ rõ phương thức tội phạm ma túy “núp bóng” nhà hàng, quán bar, karaoke, cơ sở lưu trú.
Ông Nguyễn Xuân Anh cho biết: "Có nhiều người báo tôi điểm karaoke ấy đang sử dụng ma túy. Mà chỗ này cho người ta sử dụng ma túy triền miên. Kiểm tra cái là ra ngay”.
Theo ông Nguyễn Xuân Anh, những chỗ tội phạm ma túy núp bóng karaoke như thế, hoạt động thường xuyên như thế mà cơ quan chức năng không phát hiện thì chỉ có là do bị mua chuộc rồi thỏa hiệp, buông lỏng.
“Ngoại trừ bị mua chuộc, chứ không cách chi không biết những chỗ tội phạm ma túy núp bóng karaoke như thế” - ông Nguyễn Xuân Anh khẳng định.
Tâm An
Read more…

HÀNH KHÁCH "THÔNG MINH", CHÍNH PHỦ KIẾN TẠO, THẾ CÒN LẬP PHÁP THÌ SAO?!

Vài hôm trước, tôi post tin Google bị cơ quan quản lý cạnh tranh Châu Âu phạt 2.7 tỉ dollars về những hành vi hạn chế cạnh tranh và sáng tạo trong kinh doanh... Hôm nay giật mình thấy nghị sĩ Dương Trung Quốc biến hẳn quan điểm "chưa quản được thì cấm" này vào một kiến nghị chính thức cho quốc hội. 
Có lẽ ông Quốc, vốn được biết đến qua nhiều quan điểm cởi mở trong vai trò đại biểu quốc hội, không có ý định kéo lùi sự phát triển của kinh tế & xã hội cho bằng với tư duy "tiền kiểm" của một vài lô cốt quản lý muốn bám víu cơ chế "giấy phép con" trong khi chính phủ kiến tạo Nguyễn Xuân Phúc đang hô hào nhân dân & doanh nghiệp xuống đường tham gia "cách mạng công nghiệp 4.0"... 


Nhưng việc 
1) cơ quan quản lý thì sẵn sàng cấm một cách thức kinh doanh mới - mang lại lợi ích thiết thực rõ ràng cho cả người tiêu dùng và xã hội, xét từ quan điểm kinh tế chứ không từ nhóm lợi ích kinh doanh vận tải taxi nội địa hay nước ngoài nào - không có gì phạm pháp chỉ vì pháp luật hiện hành chưa kip cập nhật. 
2) Trong khi đó một số đại biểu quốc hội coi tiến bộ khoa học công nghệ và cùng với nó một mô hình kinh doanh toàn cầu mới, tiêu biểu cho nền kinh tế tri thức - như một âm mưu khuynh đảo thị trường của những công ty dấu mặt ở nước ngoài cho thấy một thực tế thiếu hụt tri thức nghiêm trọng trong cơ chế lập pháp và hành pháp hiện tại ở Việt Nam. Nhiều kinh tế gia như Vu Thanh Tu Anh Huỳnh ThếDu Nguyen Duc Thanh đã lên tiếng qua các status cá nhân và tôi đã đề nghị các bạn này viết bài tư vấn chính sách cho chính phủ. Nhưng ngoài ra có lẽ nên đề nghị thêm mọi facebooker và người tiêu dùng Việt Nam - dùng khoảng 1/10 sự chú ý đã dành cho "chiến tranh" Mỹ - Nga lùm xùm vừa qua- để chia sẻ và lên tiếng trên mạng xã hội kêu gọi sự quan tâm của chính phủ và bảo vệ quyền lợi cụ thể của người tiêu dùng cũng là việc rất nên làm phải không ạ!?! #consumerfirst!!



Read more…

ĐÃ TAN HÀNG RÃ ĐÁM CHƯA ?


Phạm Trần


Đội ngũ lãnh đạo tuyên truyền và làm công tác bảo vệ độc tài cai trị cho đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã quáng gà trong lý luận để loạn ngôn trong hành động.

Hiện tượng này đang lên cao trong phong trào được gọi là “phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên” , thi hành song song với công tác đổi mới cơ cấu lãnh đạo trên mọi lĩnh vực sau Hội nghị Trung ương 5/Khóa đảng XII  từ ngày 5 đến 10/05/2017

Đứng đầu chỉ huy đợt tiến công mới là Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương, kiêm Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương.

Tuy còn qúa sớm để kết luận phong trào làm sạch mới nội bộ đảng sẽ phải kéo dài bao nhiêu năm, nhưng hiện nay chưa có bằng chứng  và yếu tố tốt để giúp đảng viên tin công tác khó khăn này sẽ kết thúc thành công vào cuối nhiệm kỳ khoá đảng XII, năm 2021.

CÁ NHÂN –LỢI ÍCH NHÓM



Lý do vì đứng đầu lực cản đổi mới và làm sạch đảng là sự tồn tại khó tróc rễ của bệnh “cá nhân chủ nghĩa”. Khuyết tật di căn này từ lâu đã ăn sâu và lan rộng  trong nội bộ, bất chấp các đợt tự phê bình và phê bình trong đảng được thực hiện từ  khoá đảng XI năm 2011.

Song song với “cá nhân chủ nghĩa” là  “quyền lợi phe nhóm”, hay còn được gọi là “lợi ích nhóm” trong hàng ngũ cán bộ, đảng viên có chức có quyền.

Hai kẻ nội thù này đã cấu kết với nhau để thi đua tham nhũng, tổ chức móc ruột các dự án kinh tế và đầu tư  trong các Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và đầu tư của nước ngoài.

Đáng  chú ý là các dự án kinh tế đã tiêu phí nhiều nghìn tỷ bạc của dân trong nhiều năm mà đảng cứ nhắm mắt cho đắp chiếu.

Báo chí Việt Nam liệt kê 12 dự án này gồm:

1. Nhà máy Sản xuất xơ sợi Đình Vũ

2. Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam

3. Dự án Nhà máy Gang thép Thái Nguyên giai đoạn 2

4. Nhà máy Nhiên liệu sinh học Bio-Ethanol Dung Quất

5. Dự án Nhà máy Đạm Ninh Bình

6. Dự án Nhà máy Đạm Hà Bắc

7. Nhà máy Đạm DAP 1 Hải Phòng

8. Nhà máy DAP 2 Lào Cai

9. Dự án Ethanol Bình Phước

10. Dự án Ethanol Phú Thọ

11. Nhà máy Đóng tàu Dung Quất

12. Dự án liên doanh giữa đối tác mỏ Quý Sa và Nhà máy Gang thép Lào Cai

Cũng đáng chú ý là khi công tác phòng, chống tham nhũng tiếp tục thất bại thì Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng chỉ biết than vãn còn nhiều  khó khăn. Ông cho rằng công tác này không thể làm xong một sáng một chiều mà  phải có thời gian, là việc làm lâu dài và của tòan dân.

Nhưng ai cũng biết tham nhũng và lợi ích nhóm là hai kẻ thù rất hung ác đối với những ai dám cả gan tố cáo chúng. Trong hòan cảnh phổ biến  “chờ được vạ thì má đã sưng” , hay “quan tòa bao che tội phạm” ở Việt Nam bây giờ thì có cho ăn vàng dân cũng không dám nghe đảng xúi dại để lãnh đạn.

Người dân cũng biết hai kẻ nội thù này đã và đang làm suy thoái nền kinh tế  và gây khó khăn trong đời sống cho hàng triệu người dân. Do đó, ưu tiên hàng đầu của nhà nước là phải thanh toán tham nhũng cho bằng được, với bất cứ gía nào, để cứu dân khỏi đòi nghèo và lạc hậu.

Đằng này, đảng lại tập trung phần lớn khả năng tài chính và nguồn nhân lực để tuyên truyền, vận động cho phong trào phòng, chống “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” trong nội bộ, là hai con đẻ của tham nhũng và lợi ích nhóm.

Lý do nhiều đảng viên muốn “tự biến xa đảng” vì khi thủ trưởng, trường phòng, chủ tịch xã, bí thư huyện, bí thư tỉnh, giám đốc  sở v.v.. cứ giầu lên mãi mà mình thì muôn đời nghèo xơ, nghèo xác thì có ai còn chưa biết mình đã ngu để tiếp tục tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa giết người Mác-Lênin, hay  cứ cắm đầu  “
học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”  ?

Như vậy, thì có phải đảng đã sử dụng chiêu bài mập mờ “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” để trốn trách nhiệm đã thóai hóa trước nhân dân mà tiếp tục cầm quyền ?

Nhưng không chỉ có  đánh lận con đen như thế mà lãnh đạo còn không dám nhận đảng đang rã đám vì một số không nhỏ đảng viên và người dân không còn tin đảng nữa.

Họ mất niềm tin vào đảng vì cán bộ  đã ăn hết cả cái để dành của dân, và ngồi lên đầu dân từ đời cha đến đời con cháu để hút hết công sức và mồ hôi nước mắt lao động của dân. Đảng còn che đậy những thoả hiệp kinh tế mờ ám với Trung Quốc như ở Bauxite Tây Nguyên hay Formosa Hà Tĩnh, trong khi lại mặc thây cho Quân Trung Hoa tự tung tự tác thao túng chủ quyền ở Biển Đông.

Đảng còn che đậy không phải vì đảng đã hết thời và lãnh đạo xuống cấp khiến hàng ngũ tan rã.  Những cái mồm loa tuyên truyền của Ban Tuyên giáo đảng chỉ nhận có một bộ phận nhỏ cán bộ, đảng viên  bị dao động trước âm mưu “diễn biến hòa bình” của các “thế lực thù địch” .

DIỄN BIẾN-CHUYỂN HÓA Ở ĐÂU ?

Bằng chứng từ ngày  27-12-2012, Bộ Biên tập Tạp chí Cộng sản, cơ quan lý luận hàng đầu của Trung ương đã đứng ra phối hợp tổ chức Hội thảo khoa học: “Phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên hiện nay”.

Theo Tạp chí này thì :”Đảng ủy Khối các Cơ quan Trung ương và Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam đồng tổ chức. Hơn 200 cán bộ lãnh đạo, quản lý các cơ quan đảng, các bộ, ngành ở Trung ương, các nhà khoa học tới dự Hội thảo.”

Cuộc hội thảo tuy quy tụ những cái đầu lớn, nhưng lại chỉ biết chạy tội cho đảng khi họ lập luận rằng:”Thuật ngữ “tự diễn biến” (TDB), “tự chuyển hóa” (TCH) chỉ thực sự xuất hiện gần đây sau chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch chống các nước xã hội chủ nghĩa và các nước có khuynh hướng tiến bộ không theo quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản. Bằng thủ đoạn chống phá, các thế lực thù địch tạo sự TDB, TCH từ bên trong nội bộ.” (Tạp chí Cộng sản 22/3/2013)

Từ cái nhìn rất chung chung, trốn tránh sự thật thê thảm đang làm lung lay tận gốc nền tảng tổ chức và lãnh đạo của đảng, các tham luận viên đã “vạch lá tìm sâu” xem “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” từ đâu mà có và kẻ đứng sau là ai.


TRẦN ĐẠI QUANG

Tiêu biểu như Trần Đại Quang, Đại tướng, Bộ trưởng Công an trước khi lên chức Chủ tịch nước thì quanh co rằng:”Tự diễn biến” là quá trình đấu tranh giữa các mặt tích cực và tiêu cực, giữa tư tưởng xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa trong nội tâm người cán bộ, đảng viên trước những tác động phức tạp của tình hình trong nước và quốc tế. Trong đó, yếu tố tiêu cực và tư tưởng tư bản chủ nghĩa dần dần tăng lên; yếu tố tích cực, cách mạng, tư tưởng xã hội chủ nghĩa phai nhạt dần. Đây là quá trình biến đổi từ bên trong chủ thể, đến một thời điểm nhất định, sự biến đổi này sẽ chuyển sang hành động của chủ thể.”
Nhà báo Hà Đăng cho rằng:”tự diễn biến” là quá trình biến đổi từ bên trong cán bộ, đảng viên theo chiều hướng từ đúng sang sai, từ tốt sang xấu, từ tích cực sang tiêu cực, từ tiến bộ sang phản tiến bộ. Biểu hiện rõ nhất là sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.
Tự chuyển hóa” là sự nối tiếp của quá trình “tự diễn biến”, nhưng ở cấp độ cao hơn. Đó là sự thay đổi về chất của quan điểm chính trị lẫn đạo đức, lối sống, khiến cho cán bộ, đảng viên không còn là chính mình nữa, chẳng những đánh mất vai trò tiên phong, gương mẫu mà có khi trở thành kẻ phản bội, chống lại Đảng và Nhà nước ta, thậm chí chuyển sang hàng ngũ kẻ thù. TDB, TCH là nói về quá trình diễn ra trong chính nội bộ ta.”

Bài tổng thuật trên Tạp chí Cộng sản của Nguyễn Thị Vy trích quan điểm của một số tham dự viên khác nói rằng:” TDB, TCH trong nội bộ ta do nhiều yếu tố trước hết là nguyên nhân chủ quan và nhấn mạnh: Con đường đi lên CNXH ở nước ta đang đặt ra nhiều vấn đề mới chưa được luận giải kịp thời; một bộ phận cán bộ lãnh đạo, đảng viên ở các cấp, các ngành thoái hóa, biến chất, chạy chức, chạy quyền, tranh giành, kèn cựa địa vị, tham nhũng, sách nhiễu nhân dân, vi phạm pháp luật và chuẩn mực văn hóa, đạo đức; công tác giáo dục chính trị, tư tưởng cho cán bộ, đảng viên chưa thường xuyên và chưa tương xứng với yêu cầu, nhiệm vụ; sự phát triển mạnh mẽ của các trang mạng xã hội và hệ thống thông tin đại chúng; tình trạng quản lý cán bộ, đảng viên lỏng lẻo dẫn tới hiện tượng chạy chức, chạy quyền; tác động của mặt trái của cơ chế thị trường v.v..”
Với mớ lập luận rông rài như thế, nhưng không người nào dám chỉ ra nguyên nhân cốt lõi của “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đảng viên là nhân dân đã ruồng bỏ trong thực tế Chủ nghĩa Cộng sản và Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa  Việt Nam.

Có còn chăng là đối với thiểu số lãnh đạo và những đảng viên có chức có quyền được tiếp tục tham nhũng và cai trị để chia quyền lợi.

9 BIỂU HIỆN

Bằng chứng đảng viên tự mình tách ra khỏi đảng đã được Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII chỉ rõ trong 9 biểu hiện nguyên văn như sau:

1) Phản bác, phủ nhận chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và các nguyên tắc tổ chức của Đảng, nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ; đòi thực hiện "đa nguyên, đa đảng".

2) Phản bác, phủ nhận nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa; đòi thực hiện thể chế "tam quyền phân lập", phát triển "xã hội dân sự". Phủ nhận nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, chế độ sở hữu toàn dân về đất đai.

3) Nói, viết, làm trái quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước. Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

4) Kích động tư tưởng bất mãn, bất đồng chính kiến, chống đối trong nội bộ. Lợi dụng và sử dụng các phương tiện thông tin, truyền thông, mạng xã hội để nói xấu, bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ nội bộ, nghi ngờ trong cán bộ, đảng viên và nhân dân.

5) Phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với lực lượng vũ trang; đòi "phi chính trị hóa" quân đội và công an; xuyên tạc đường lối quốc phòng toàn dân và an ninh nhân dân; chia rẽ quân đội với công an; chia rẽ nhân dân với quân đội và công an.

6) Móc nối, cấu kết với các thế lực thù địch, phản động và các phần tử cơ hội, bất mãn chính trị để truyền bá tư tưởng, quan điểm đối lập; vận động, tổ chức, tập hợp lực lượng để chống phá Đảng và Nhà nước.

7) Đưa thông tin sai lệch, xuyên tạc đường lối, chính sách đối ngoại của Đảng và Nhà nước; thông tin phiến diện, một chiều về tình hình quốc tế, gây bất lợi trong quan hệ giữa Việt Nam với các nước.

8) Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với báo chí, văn học - nghệ thuật. Tác động, lôi kéo, lái dư luận xã hội không theo đường lối của Đảng; cổ súy cho quan điểm, tư tưởng dân chủ cực đoan; thổi phồng mặt trái của xã hội. Sáng tác, quảng bá những tác phẩm văn hóa, nghệ thuật lệch lạc, bóp méo lịch sử, hạ thấp uy tín của Đảng.

9) Có tư tưởng dân tộc hẹp hòi, tôn giáo cực đoan. Lợi dụng vấn đề "dân chủ", "nhân quyền", dân tộc, tôn giáo để gây chia rẽ nội bộ, gây chia rẽ giữa các dân tộc, giữa các tôn giáo, giữa dân tộc và tôn giáo, giữa các dân tộc, tôn giáo với Đảng và Nhà nước.
Viết ra như thế, nhưng thay vì nhìn vào sự thật rằng mình đã thoái trào và đang bị nhân dân ruồng bỏ thì lãnh đạo lại chối quanh và tập trung đổ tội gây ra khủng hỏang cho “các thế lực thù địch” mà chính đảng cũng không biết chúng là ai và đền từ đâu.

Tuy nhiên  lập luận này không mới mà chỉ nhắc lại những điều mọi người đã biết từ Khóa đảng VIII, thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu. Khi ấy, Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) về xây dựng, chỉnh đốn đảng ra đời năm 1999.

Từ đó đến khi có Nghị quyết Trung ương 4 khóa đảng XII năm 2016, tổng cộng qua hơn 4 khóa đảng (mỗi khóa có nhiệm kỳ 5 năm) mà tình trạng suy thoái tư tưởng, đạo đức của cán bộ, đảng viên cứ mỗi ngày một nghiêm trọng, tụt dốc thêm thì có phải là Đảng đã tan hàng và rã đám rồi không  ? -/-


Phạm Trần
(07/017)
Read more…

Sự khác biệt giữa công dân "bản xứ" và công dân "mẫu quốc"



Nếu công dân "bản xứ" bày tỏ lập trường có nội dung đất đai, biển đảo Việt Nam là của người Việt Nam thì các thái thú Ba Đình trấn áp, bắt giam và bỏ tù.

Nếu công dân "mẫu quốc" giăng băng rôn mang hàm ý Việt Nam là một phần của Tàu thì các con hoang Ba Đình giải quyết theo bài... qua cầu gió bay.

Con số người Việt yêu nước Việt cầm biểu ngữ "HS-TS-VN", "Tàu Khựa cút khỏi biển Đông", "Cắt đường lưỡi bò", "No-U"... bị đánh đập, giam cầm đã làm dày cuốn sổ thành tích mà tập đoàn người Việt yêu nước Tàu đang bám ghế ở Ba Đình tấu trình với Bắc Kinh trong nhiều thập niên qua. Cuốn sổ thành tích dày cộm máu và nước mắt dân Việt đó xác định một điều: xúc phạm đến quan thầy và triều đình Bắc Kinh là một tội phạm.

Ngược lại, các thái thú con hoang không ngừng tìm mọi phương cách để từng bước biến Việt Nam thành một phần đất của cha Tàu, mẹ Hán. Từ cờ Tàu 5 sao biến thành 6 sao trên TV, trong cuộc đón tiếp Tận Cận Bình, cho đến những sửa đổi lịch sử, phục tùng chính trị, nô lệ kinh tế...

Bên cạnh đó là sự hiện diện khắp ba miền của các công trình xả thải, nhà máy xả khói, đặc khu kinh tế, khu phố Tàu. Công dân "mẫu quốc" biến thành công dân "bản xứ" đã lên con số triệu. Chưa đủ, hàng năm Bắc Kinh đổ người tràn khắp Việt Nam theo dạng du lịch. Chỉ trong vòng từ tháng Giêng đến tháng Mười năm 2016, 2.2 triệu dân "mẫu quốc" đã xí xô xí xào, xả rác, khạc nhổ khắp nước Việt Nam. Dẫn đầu là những tuyên truyền viên Tàu, đội nón hướng dẫn viên du lịch để thuyết minh, diễn giải những danh lam, thắng cảnh, di tích lịch sử Việt Nam là của Tàu.

Ngày 4/7/2017 con tàu du lịch Voyager of the Seas cập bến cảng Chân Mây thuộc tỉnh Thừa Thiên - Huế với hơn 3.500 khách và 1.150 thủy thủ. Một nhóm thương gia "mẫu quốc" ngang nhiên đến giăng băng rôn hai thứ tiếng Tàu-Việt với hàng chữ “Công ty Yandi Việt Nam chào mừng gia đình Yandi đến với Đại Nam Hải”.


Việt Nam là Đại Nam Hải!? Ngay trên đất Việt Nam, những tên Tàu khựa cắc ké đã ngang nhiên công khai chuyển tải thông điệp: quốc gia Việt Nam là đất nước Tàu!

Các quan chức của triều đình Ba Đình đã làm gì?


Cái gọi là "hiểu nhầm" được giải thích rằng: "Đại Nam Hải" chỉ là tên của một công ty Tàu ở Bình Dương. Công ty Yandi chỉ lặn lội ra tận Huế để treo biểu ngữ nhằm chào mừng quan khách đến thăm một công ty Tàu ở tận trong Nam!

Việc treo biểu ngữ "đến với Đại Nam Hải" có thể được xem là một chuyện nhỏ. Tuy nhiên nó là một trong hàng ngàn thủ thuật của Bắc Kinh tung ra trong một kế hoạch quy mô và lâu dài nhằm từng bước - kết tiểu thành đại - cho cuộc xâm lược mềm và biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ thuộc Tàu.

Rõ ràng là hành động của những tên Tàu Khựa này không bị triều đình vong nô Ba Đình xem đó là hành động lợi dụng để tuyên truyền chống phá chủ quyền và độc lập của Việt Nam theo điều 258, vốn chỉ được áp dụng cho "công dân bản xứ".

Nếu những công dân Việt Nam đến bến Chân Mây và giăng biểu ngữ "Chào mừng các bạn đến Việt Nam, một quốc gia độc lập không lệ thuộc Tàu" thì điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắc tấm băng rôn ấy sẽ không "qua cầu gió bay" mà sẽ... bay vào đồn côn an. Những người giăng băng rôn ấy có "cơ hội" bị đối xử như một công dân hạng hai, bị trải qua tiến trình bắt tạm giam, gia hạn tạm giam, điều tra, xét xử và bị kết án bỏ túi "tội" lợi dụng lòng yêu nước Việt Nam để tuyên truyền chống đối mẫu quốc Tàu của đám thái thú con hoang Ba Đình.

Ngày hôm nay băng rôn Đại Nam Hải được giăng lên và hạ xuống bởi những tên Tàu xâm lược đội lớp thương gia.

Ngày mai, băng rôn Đại Nam Hải sẽ được giăng lên và nằm lì trên nóc Ba Đình bởi những tên Việt gian không cần đội lớp gì cả. Lúc ấy chúng sẽ tuyên bố công khai một điều mà đến bây giờ ai cũng rõ: chúng tao, hậu duệ của Hồ Tập Chương, là những đứa con hoang ngoan ngoãn của thiên triều Bắc Kinh.

06.07.2017

Read more…

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Hiếu và câu chuyện huy động vàng, đô trong dân

Phương Thơ
Dạo này tên dư luận viên chuyên gia tài chính "Việt kiều" Nguyễn Trí Hiếu chạy sô là hàng ngày phân tích về vàng trên các mặt báo chí quốc doanh, với nghiệp vụ duy nhất là viết theo đơn đặt hàng của Hội đồng Tư vấn chính sách tài chính, tiền tệ Quốc gia do ông Phó thủ tướng Vương Đình Huệ làm Chủ tịch để khuyến dụ người dân mang vàng và đô la cho nhà nước giữ hộ để đầu tư vào các dự án kinh tế.
Ông Nguyễn Trí Hiếu giải thích, "ở Mỹ cũng như nhiều nước khác người dân không tích trữ vàng, ngoài những lo ngại về rủi ro thì sự phát triển ổn định của nền kinh tế khiến người dân các nước không có thói quen tích trữ vàng.". Vì lý luận như vậy nên cái ngân hàng First Vietnamese-American Bank (California) của ông Hiếu này mới bị phá sản tan tành rất nhanh khi đồng USD sụt giá mạnh trước đây.
Ôi thôi tôi thì giải thích ngược lại là, không có thứ tài sản nào có thể so bì được với sự quyến rũ chói lọi như vàng. Đặc biệt tôi muốn nhấn mạnh rằng với tình trạng lạm phát tiền trên toàn cầu ngày nay và trái phiếu chính phủ của nhiều quốc gia đã bị rách là hết còn an toàn như xưa. Cho nên vàng là tài sản tự bảo hiểm tuyệt đối nguyên vẹn để chống lại sự trượt giá của một loại tiền tệ, đó là thường thường là đồng USD, và các giỏ tiền tệ khác. Vàng là bức tường bảo vệ chống lại sự lạm phát hữu hiệu nhất. Hầu hết các nhà đầu tư giàu kinh nghiệm đều có ít nhất một số vàng trong danh mục đầu tư của họ. Đó là như tôi hay nói, vàng có sự hấp dẫn khó cưỡng lại nổi, bởi vì vàng còn là thước đo chống lại sụp đổ thị trường chứng khoán, và thường vàng sẽ tăng rất mạnh khi bất kể có một sự sụt giá cổ phiếu tại Mỹ, Âu châu suy giảm mạnh hay trôi vào thị trường con Gấu nên người ta thường cất giữ ít nhất vài phần trăm tài sản của vàng để đầu tư theo lối phòng hộ.
Hãy nhớ rằng, việc đầu tư vào vàng thỏi, cách giao dịch tốt nhất để hạn chế rủi ro nhà đầu tư cơ bản có thể sử dung nghiệp vụ giao dịch bằng cách sử dụng quỹ đầu tư giao dịch vàng như SPDR Gold Shares ETF: http://stockcharts.com/h-sc/ui?s=GLD (NYSE), và không nhất thiết phải cất vàng thỏi ở nhà.
***
Như tôi hay khuyến cáo, đó là ông chuyên gia Việt kiều TS. Nguyễn Trí Hiếu tị nạn sống ở Mỹ này với cái ngân hàng First Vietnamese-American Bank (California) bị phá sản tại Mỹ vào thứ Sáu 5 tháng 11, năm 2010, và bị Cơ quan Bảo hiểm tiền gửi liên bang (FDIC) niêm phong tài sản và tiếp quản, đến bây giờ tôi vẫn không hiểu mà sao ông này co cẳng chạy về VN nhanh vậy, chắc là ở Mỹ không có đủ trình độ nghiệp chuyên môn mà tồn tại ở môi trường khắc nghiệt, chứ nếu mà TS. Nguyễn Trí Hiếu này đầu tư thành công tại Mỹ chắc cũng chả dại dột phải dạt về VN làm chuyên gia dư luận viên. Về hồ sơ First Vietnamese-American Bank bạn đọc xem ở đây trên trang chủ của FDIC: https://www.fdic.gov/…/individu…/failed/firstvietnamese.html
Về lãi suất của VN tăng (giảm) người ta thì đổ lỗi cho các khoản nợ xấu ngân hàng gây ra nên không thể hạ lãi suất mà dự báo dọn đường bên vực cho chính phủ hay NHNN VN không liên quan đến tác động lãi suất.
Ôi thôi tôi giật mình lãi suất tăng (hoặc giảm) nó chỉ là một phần nhỏ của nợ xấu ngân hàng thương mại gây ra thôi mà phần lớn nó bị chi phối bởi sự điều hành nền kinh tế của chính phủ quốc gia ấy. Đó là lãi suất tăng nó bị tác động bởi các khoản nợ nước ngoài, nợ công, nhất là nợ của chính phủ quốc gia ấy. Nhất là VN hiện nay IMF đang theo dõi và họ tính cho khoản nợ chính phủ của VN đo theo tỷ lệ GDP nay đã đạt mức gần 64,5% rồi. (Tức là họ đang đo cho cái GDP 203 tỷ $ thì thật đáng ngại (năm 2016 chứ không phải cái GDP 194 tỷ $ năm 2015). Khốn nỗi quỹ thị trường tiền tệ và các định chế tài chính hay các nhà đầu tư là chủ nợ thì họ lại ưa theo dõi hồ sơ cái sổ nợ của chính phủ đo theo tỷ lệ phần trăm so với GDP này. Vì nếu để nợ nần lớn thì chi phí lợi suất trái phiếu đi vay của VN sẽ đắt hơn và họ cứ neo vào đó mà tính là làm thế nào VN chả hết nợ được khi sản xuất ra cái GDP đó bao nhiêu. Và tất nhiên giá cả chi phí vay nợ ấy nó sẽ tác động đến toàn bộ lãi suất cho vay tư nhân là theo chiều hướng tăng.
Hãy nhớ rằng bất cứ quốc gia nào (trừ quốc gia phát hành nợ đồng tiền $, EUR, JPY ra) nếu có tỷ lệ nợ trên GDP của các khoản nợ thấp thì họ dễ dàng cắt hạ lãi suất thương mại thấp là không mấy bận tâm, dù có nợ xấu cao đi nữa (vì nợ xấu ấy thường là niêm yết bằng đồng nội tệ, và người ta có thể xóa nợ, và tăng thêm một chút tỷ lệ nợ của quốc gia vào ấy đắp vào cũng không sao nếu vẫn giữ mức nợ công hay nợ chính phủ thấp hợp lý.
Vì cái chính phủ ấy mà để mức nợ quá cao thì rủi ro vỡ nợ sẽ cũng cao, chi phí tài chính trả nợ lớn, làm ra đồng nào thì trả nợ trả lãi hết nên không thể đầu tư cho cái GDP bằng đồng tiền thực tế thì áp lực làm yếu nền kinh tế và đồng nội tệ mất giá vì lạm phát thì tất nhiên lãi suất phải gia tăng (để giữ giá đồng bạc khỏi sụt giá) chứ nó không do thủ phạm nợ xấu gây ra bao nhiêu cả. Vì ngay cả cái chính phủ ấy còn đi vay trả lãi cao thì ngân hàng thương mại chả lẽ cho vay lãi thấp à.
Kết luận của tôi là khi nào lãi suất ở VN giảm trừ khi cái chính phủ VN giảm nợ xuống và bớt đi vay nợ đi thì tự động tất cả các khoản nợ thương mại sẽ giảm thôi.
***
Kẻ tự vỗ ngực xưng mình là chuyên gia tài chính Việt kiều giàu kinh nghiêm mà phát biểu, "nếu có tiền tôi sẽ gửi ngân hàng, vì lãi suất tiền VND cao hơn lãi suất đồng USD, nên giữ đồng USD không có lợi". Làm sao mà đi lý luận như vậy được, đó là bởi vì một quốc gia mà chỉ biết nghĩ đến việc duy trì lãi suất đồng nội tệ của mình cao chỉ vì một nắm đô la thì họ đang phá hoại nền kinh tế, vì doanh nghiệp và người dân không tiếp cận được vốn vay, kết cục nó tích lũy và cuối cùng gây sụt giá mạnh đồng bạc quốc gia là không tránh khỏi, vì người ta không thể vay tiền sản xuất có lời chỉ vì lãi suất đồng nội tệ quá cao thì tất nhiên nó sẽ đánh sụt tăng trưởng GDP,...
Chuyên gia gì mà chỉ có mỗi nghiệp vụ gửi tiền lấy ký thác thì kém hơn cả người dân hay doanh nghiệp là họ vay tiền đầu ra với lãi suất cắt cổ mà họ vẫn kiếm ra được tiền lời trong kinh doanh và đầu tư.
Chuyện khó tin nữa là chuyên gia gì mà cứ chê vàng và USD rủi ro nhưng lại cứ nhắm vào USD và vàng của người dân thì mâu thuẫn đầy lỗ hổng. Mình cứ nói là "chống vàng hóa, chống đô la hóa", nhưng lại quanh năm cứ muốn người dân họ bung đô la và 500 tấn vàng kia ra là bất khả.
Lại chuyện khó tin nữa là doanh nghiệp quốc doanh nhà nước và chính phủ VN đi vay USD phải trả lãi cao, nhưng vay trong nước đòi vay lãi chùa là miễn phí 0% là chuyện khó tin, vì xưa nay chả có ai mà tự đem tiền của mình, kể cả đi vay tiền rẻ nhất ở bên Mỹ lãi gốc 4,25%: https://www.jpmorganchase.com/…/A…/historical-prime-rate.htm mà cho nhà nước VN này vay tiền miễn phí và họ trả lãi thay cho nhà nước VN cả. Và cũng chả có Việt kiều hay người Việt nào định cư ở Mỹ đang hưởng lãi suất 1,25% mà rút tiền về cho ngân hàng ở VN vay để hưởng lãi 0%. Có lẽ là người ta "yêu đảng lắm mới dám hi sinh như vậy".
Chuyện quái đản khó tin nữa là ở VN giới chức NHNN và chuyên gia hay đổ lỗi cho người dân họ ưa đầu cơ vàng, USD. Đó là chuyện rất hài hước là người ta cứ nghĩ là dân VN bây giờ vẫn còn sống trong thời chiến tranh và thời loa phường để họ vẫn tin rằng còn chiêu dụ được người dân họ.
Hãy nhớ rằng đừng có đổ lỗi ai hay đầu cơ vàng, USD. Đó là bởi vì xưa nay người ta chỉ đầu cơ vào tài sản nào mà người ta thấy nó tăng giá trị trong tương lai chứ đâu có ai lại đi đầu cơ vào tài sản mà giá trị của nó luôn được dự báo là chỉ tiêu năm này hay năm kia phải sụt giá mấy phần trăm, đó là đơn vị tiền tệ VND, nên cũng vì thế mà đừng oán trách người dân cả, vì người dân họ cũng bảo vệ tài sản mô hôi nước mắt của họ khỏi hao hụt thôi. Nếu nhà nước VN làm nổi chuyện tiền VND luôn tăng giá trị trong tương lai thì giới đầu cơ họ sẽ bán vàng, USD để đầu tư và đầu cơ vào tiền VND thôi. Đó là chuyện xưa như trái đất, và chỉ có kẻ nào không biết tiêu tiền thì mới tin chuyện ấy.
Phương Thơ


Read more…

“Đảng sân golf” và “thằng Anh Lịch Sử”

Lê Trọng Hiệp

Người viết đã nảy ra mấy ý trên ngay sau khi đọc qua bản tin về báo cáo của Thượng tướng Lê Chiêm trước Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong buổi làm việc tại Sài Gòn ngày 23.6.2017.
Tướng Chiêm là Thứ trưởng Quốc phòng, đã báo cáo với thủ tướng chuyện “sân golf trong Phi trường Tân Sơn Nhất”, cho biết vấn đề này “là do yếu tố lịch sử để lại” và “việc xây dựng sân golf đã được thủ tướng chính phủ và 7 bộ ngành liên quan phê duyệt, chấp thuận.” [1]
“Do lịch sử để lại” nhưng sao còn liên quan đến “thủ tướng và 7 bộ ngành”? Sự tréo ngoe này bắt chúng ta nghĩ đến ý niệm tréo ngoe “Thằng anh Lịch Sử”.
Nếu cụm từ này có hai “tứ” là “thằng anh” và “thằng Lịch Sử” thì để hiểu rõ lý do, chúng ta cần điểm tên qua từng… “thằng” một.
Thứ nhất là “thằng anh”. Hiếm ai gọi anh mình là “thằng” cả, trừ phi anh ta này là kẻ chẳng ra gì về mặt trí tuệ hay đạo nghĩa, hoặc cả hai.
Giao tiếp ở đời, thỉnh chúng ta lại nghe ai đó lôi anh mình ra mắng: “Thằng anh của tôi nó ngu quá…” rồi kể ra một loạt những hành động ngu đần của anh ta, nào là để kẻ khác cướp hết đất, hết nhà, nào là để vợ con bán đứng mình, cắm sừng mình v.v...
Lại có kẻ hậm hực vì ông anh của mình là kẻ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu, xem máu mủ trong nhà không ra gì, lại a tòng với người ngoài mà dày xéo mồ mả hương linh của ông bà, tổ tiên: “Thằng anh của tôi là thứ trời không dung, đất không tha, thứ ăn thịt người mà không cần chấm muối, chỉ trừ bộ xương của cha tôi nó chưa đào lên chẻ ra làm quân bài mạt chược thôi, không có việc gì mà nó không từ...
“Thằng anh” thì đại khái như vậy. Còn “thằng Lịch Sử” thì đã đi vào văn học dân gian hiện đại như là một danh từ riêng, là một trong những chuyện tiếu lâm giúp dân ta xả xú bắp khá hiệu quả trong cái thời ăn cơm độn nhưng phải hùng hục “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”.
Chuyện kể rằng một anh cán bộ Mặt Trận xã về thôn vận động nhân dân đôn đốc con em tham gia nghĩa vụ quân sự và xuất tiền mua công trái để xây dựng Thủy Điện Thác Bà. Sau khi nêu hai chỉ tiêu thật cao mà huyện đã giao cho xã, anh cán bộ này hùng hồn: “Lịch sử đã giao phó thì bà con xã ta hãy gánh nhận, lịch sử đang nhìn vào thì mong rằng bà con xã ta hãy tiếp tục truyền thống vung đất cách mạng, lịch sử đang mong đợi thì bà con xã ta hãy…”.
Anh ta đang ngon trớn đọc bài đã luyện sẵn thì một cụ già thuộc lại “có công với cách mạng” đứng phắt dậy, hầm hầm, nói như muốn nhảy vào họng anh ta: “Lịch Sử là cái thằng bố láo nào mà giao cho xã ta chỉ tiêu cao như thế”.
“Thằng Lịch Sử phản động”
Nếu theo dõi thật kỹ ngôn từ của báo chí chính thống thì “Lịch Sử” không chỉ là một “thằng bố láo” mà còn phản động nữa. Vì bao nhiêu “tồn tại” của chế độ ta đều do nó mà ra cả.
Các đồng chí lãnh đạo đảng nhà nước -- hay các thư ký, trợ lý viết diễn văn -- có thói xấu là hay dẫm lên các quy tắc ngữ pháp để “trái khoáy hóa” tiếng Việt. Xã hội có gì bất ý, tiêu cực, tóm lại là những điều làm cho các quan chức lãnh đạo cảm thấy xấu hổ, là thứ mà về mặt ngữ pháp chúng ta phải diễn đạt bằng một danh từ, họ lại ngang phè gói gọn nó bằng động từ “tồn tại”. Hậu quả là bài diễn văn “tổng kết” hay “đánh giá tình hình chung” nào cũng… tồn tại cái sáo ngữ “biết rồi khổ quá nói mãi”: “Bên cạnh những biến chuyển tích cực (hay ‘ưu điểm’, ‘tiến bộ’ v.v..) vẫn còn một số tồn tại nhất định”.
Một trong những “tồn tại nhất định” đang làm xã hội sục sôi là cái sân golf Tân Sơn Nhất. Máy bay kẹt đường bay trên trời hay kẹt bãi đỗ: mặc; giao thông kẹt cứng bên ngoài phi trường, mặc; trời mưa nước ngập phi đạo, cũng mặc: cái sân golf và hàng loạt quán nhậu nhà hàng phục vụ vẫn tà tà… tồn tại.
Tại sao “tồn tại” ấy có thể… tồn tại ngay giữa vị trí trọng yếu của quốc gia đang bị áp lưc quá tải qua nhiều năm như vậy?
Theo lời của Tướng Chiêm thì cơn cớ là “do lịch sử”! Thử mang lời vàng ý ngọc của Tướng Chiêm đi google, chúng ta sẽ tìm thấy “lịch sử” trở thành một thứ thân tằm gánh chịu trăm dâu với các bài báo như thế này:
- Lạm phát vụ trưởng, vụ phó ở Bộ KH&ĐT: 'Do lịch sử để lại'
- Một sở có 6 phó giám đốc: Do lịch sử để lại?
- Tồn tại về nhà đất do lịch sử để lại - khó cũng phải làm –
- Trạm thu phí đặt nhầm chỗ: Do lịch sử để lại –
- Vỉa hè trước cổng Sở TNMT Hải Phòng thành bãi đỗ xe: Do lịch sử để lại
- Lương giáo viên mầm non không đủ sống do... lịch sử để lại
- Hơn 20 người họ hàng cùng làm 'quan' một xã là do... lịch sử để lại ...
Bổ nhiệm anh em và vây cánh tràn lan: “do lịch sử để lại”; xây trạm thu phí BOT tùy hứng khiến dân kêu trời: “do lịch sử để lại”; cả cái vỉa hè thành bãi đỗ xe hay lương không đủ sống, cũng là “do lịch sử để lại”.
“Nếu cần thì Satan cũng có thể viện dẫn kinh thánh” còn các quan chức của chế độ ta thì đụng đâu cũng lôi đầu lịch sử ra trút bỏ trách nhiệm. Nói tóm lại, toàn bộ những yếu tố chính trị - xã hội khiến dân ta oán thán, khiến đất nước ta lạc hậu thua sút các láng giềng từng thua kém láng giềng từng thua xa mình đều là do “lịch sử” cả!
Nếu cụ già trong chuyện tiếu lâm kia xuất hiện, cụ sẽ quá tháo rằng “Lịch Sử” là cái thằng đéo nào phản động thế, sao không lôi cổ nó ra bắn quách hay bắt đi cải tạo?
Nhưng “thằng” ấy là ai, muốn bắn, muốn bắt đi cải tạo hay công bằng hơn là truy tố ra tòa thì phải có tên có tuổi cụ thể chứ?
Phải có ông quan nào đó ở Hải Phòng ký giấy phê duyệt thì vỉa hè trước trụ sở Sở Tài nguyên & Môi trường mới thành bãi đổ xe chứ?
Phải có sự chia chác giữa nhóm lợi ích nào đó với quan chức nào đó thì các trạm BOT mới mọc lên ngang phè chứ?
Phải có nhóm quan nào đó phù phép để biến nhà mượn của dân làm cơ quan thành nhà riêng của mình thì dân mới vác đơn kêu oan và đòi nhà suốt mấy chục năm chứ?
Rõ ràng phải có tên, có tuổi, chó chức vụ cụ thể chứ không thể nói khơi khơi “do lịch sử”.
Cũng như “tồn tại” giữa Phi trường Tân Sơn Nhất.
Theo Tướng Chiêm thì “việc xây dựng sân golf đã được thủ tướng chính phủ và 7 bộ ngành liên quan phê duyệt, chấp thuận” thì vấn để phải làm tới nơi tới chốn là ông thủ tướng nào đã phê? Bộ trưởng nào đã duyệt? Và ông “ngành trưởng” nào đã ký?
Tạm gọi bọn này là “đảng sân golf” và đê tuy tìm lại lịch của đám này, chúng ta phải tìm hiểu hành tung của chúng và “lịch sử” của Tân Sơn Nhất.
“Đảng sân golf”
Cuối năm 2007, do áp lực quá tải, ngành hàng không đề nghị chính phủ cắt lô đất quân sự rộng 30 ha “nhàn rỗi” làm chỗ đáp máy bay và nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gật đầu đồng ý cái rụp. Nhưng cánh quân sự không chịu nên Dũng phải chiều, trở mặt 180 độ để ký quyết định 1946/2009 “về quy hoạch sân golf”.
Bánh ít trao đi, bánh quy trao lại và năm 2010 khi sinh mạng chính trị Dũng ở trong tình thế chuông treo sợi chỉ vì vụ Vinashin thì chính phe quân đội đã nhảy ra ứng cứu. Tại diễn đàn quốc hội, nhiều đại biểu đòi lôi cổ thủ tướng ra hạch tội nhưng rồi phe quân đội đã nhảy ra phản pháo: dẫu gì thủ tướng cũng là… thủ tướng, không thể có kiểu phê bình chỉ trích thủ tướng theo kiểu này.
Sinh họat bề nổi tại quốc hội, cơ quan chẳng có thực chất quyền lực mà đã thể thì cuộc đấu đá trong chốn thâm cung còn dữ dội đến nhường nào. Không rõ phe quân đội dàn trận thế nào, và Dũng quyến biến ra sao, kết quả Đại hội đảng thứ 11 (tháng 1 năm 2011) làm nhiều nhà bình luận thời cuộc chưng hửng: Dũng chuyển bại thành thắng, không chỉ thoát nạn mà còn chiến thắng vẻ vang!
Nhưng đến năm 2015, trước nhu cầu khẩn cấp về bãi đỗ và thấy dư luận kêu quá, phía quân đội cũng cảm chột dạ hay kỳ kỳ sao đó nên nhường cho ngành hàng không 7.3 ha. Dĩ nhiên đây chỉ là muối bỏ biển và phần đất “trả lấy thảo” này chẳng thấm vào đâu, Tân Sơn Nhất vẫn phải hoạt động trong cảnh quá tải, nhiều chuyến bay đến nơi phải bay lòng vòng chờ trên không cả tiếng đồng hồ tốn kém vô cùng lớn, gây mất an toàn và làm nản lòng nhiều hãng hàng không quá cảnh.
Tháng Tám năm câu chuyện lại bùng lên khi “dư luận” yêu cầu “Ủy ban kiểm tra Trung ương đảng” vào cuộc. Như có sự đạo diễn, bật đèn xanh từ trên, vấn đề lại làm nóng các diễn đàn, từ các phóng sự trên báo hay các cuộc thảo luận tại các cuộc “gặp mặt cử tri”. Sau nhiều tuần tranh cãi, ngày 21.2.2017 quân đội tạm lui một bước, trả 21 ha đất bằng cách chuyển Lữ đoàn 918 và Trung đoàn 917 không quân về Biên Hòa.
Chúng ta thấy gì ở đây?
Bọn họ có thể dời hai trung đoàn không quân bảo vệ Sài Gòn là “thủ đô kinh tế” nhưng không chịu dời cái sân golf. Rõ ràng thế lực của “đảng sân golf” này có thể khuynh loát cả vận mạng quốc gia. Sự việc càng khiến dư luận bất bình hơn, báo chí càng tấn công ráo riết hơn và phút mong đợi đã đến.
Chiều tối ngày 12.6.2017, Thủ tướng Phúc công bố quyết định: “khẩn trương nghiên cứu làm thêm đường băng số 3 tại phi trường Tân Sơn Nhất”.
Tuy nhiên ít ai chú ý đến sự trùng hợp này: ngay sau tuyên bố của Phúc, có vẻ như phe quân đội đã phản công bằng vụ Đồng Tâm. Tối 13.6.2017 Ban An ninh của Công an Hà Nội Nội công bố quyết định “khởi tố” người dân xã Đồng Tâm, thuộc huyện Mỹ Đức, ngoại thành Hà Nội, dù trước đó ngày 22.4.2018 chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung, đã cam kết với bằng văn bản là sẽ không truy tố họ,
Điểm đầu tiên ai cũng có thể thấy là quyết định trên đã “nhổ” vào mặt ông Chung. Ông này trước đây là Thiếu tướng Giám đốc Công An Hà Nội, Ban an ninh Công an Hà Nội khó mà qua mặt cựu giám đốc của mình nếu không có sự giật dây của các thể lực còn cao hơn ông ta.
Thế lực này phải đứng về phe nhóm lợi ích quân đội vì cuộc tranh của nông dân Đồng Tâm là liên quan đến kế hoạch thu tóm đất đai của Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel), công ty viễn thông trực thuộc Bộ Quốc phòng, là tập đoàn kinh doanh duy nhất có tổng giám đốc là một ủy viên trung ương đảng và có tổng thu nhập 2 tỷ Mỹ kim (2015).
“Chính phủ lấy Tân Sơn Nhất từ trong tay tôi à? Ừ, thì cũng được, nhưng nhớ nhé, chúng tôi sẽ không nhả Đồng Tâm ra đâu!”, phải chăng đó là thông điệp của phe quân đội?
Quân đội phải phục tùng quốc gia nhưng qua các thông tin trên chúng ta đã thấy là quốc gia phải phục tùng quân đội, và do đó tài sản quốc gia đã trở thành túi riêng của quân đội!
Vấn đề này đã khởi sự như thế nào?
“Đất quân đội”
Đó là tên một tiểu mục trong Chương 18: “Tam nhân phân quyền”, trong cuốn Bên thắng cuộc - - Quyển II: Quyền bính của Huy Đức. Xin trích một vài đoạn có những thông tin liên quan:
Tướng Lê Đức Anh có một quyết định khác làm đổi đời nhiều sỹ quan, đó là quyết định lấy đất doanh trại và đất mà các đơn vị quân đội đang nắm giữ ở các thành phố như Sài Gòn, Hà Nội, Cần Thơ, Đã Nẵng… chia cho cán bộ xây nhà…
[…] Ông Lê Văn Năm, khi ấy là Viện trưởng Viện Quy hoạch Thành phố Hồ Chí Minh, nói: “Thành phố biết trước những khu đất này sẽ được chuyển giao cho mục tiêu dân sự nên muốn chủ động quy hoạch để phát triển đồng bộ. Nhưng, những năm 1987, 1988, mỗi lần vào khu vực Tân Sơn Nhất hay Hoàng Hoa Thám, chúng tôi đều phải xin phép trước. Chủ tịch Thành phố Phan Văn Khải dặn: Giữ thân, Lê Văn Năm ơi. Tôi đến Quân khu 7 xin cho làm quy hoạch, làm không công, tôi nói: Làm xong sẽ trình các anh trước. Nhưng chỉ khi chia đất, xây nhà xong, quân đội mới giao cho Thành phố. Chúng tôi lại phải điều chỉnh quy hoạch, khép mối các tuyến đường vừa mở”.
[…] Theo ông Lê Văn Năm, khi Thành phố trình phương án Quy hoạch Tổng mặt bằng, dự kiến bắc bốn cây cầu qua sông Sài Gòn ở hướng Thủ Thiêm, ông Lê Đức Anh nói: “Tại sao các cậu đòi nhiều cầu thế, trước nay Sài Gòn chỉ có một cầu cũng đủ kia mà!”. Theo quy định, Bộ Chính trị trực tiếp xem xét và quyết định quy hoạch của những thành phố như Hà Nội, Sài Gòn. Thay vì dự báo mức tăng trưởng để phát triển hạ tầng tương ứng, các nhà quy hoạch phải “vẽ” một thành phố chỉ với quy mô dân số mà Bộ Chính trị phê duyệt. Theo ông Lê Văn Năm: “Năm 1993, Bộ Chính trị yêu cầu khống chế quy hoạch Thành phố ở quy mô 5 triệu dân. Khi đó, chúng tôi đã thấy là không thể nào đáp ứng yêu cầu. Năm 1998, Bộ Chính trị phải đồng ý điều chỉnh quy mô dân số Thành phố lên 10 triệu”.
Trở lại với Tân Sơn Nhất thì thời Việt Nam Cộng Hòa Phi trường này có tổng diện tích 3,000 ha, trong đó vành đai phòng thủ với những cọc rào kẽm gai bên ngoài chiếm một diện tích khá lớn. Đây là điều dễ hiểu vì phi trường này là mục tiêu của bao nhiêu trận tấn công ác liệt.
Sau năm 1975 quân đội “tiếp thu” toàn bộ các căn cứ quân sự và doanh trại của quân đội miền Nam, trong dó có phần đất trên của Tân Sơn Nhất. Như đã thấy ở trên, khi Lê Đức Anh lên làm Bộ trưởng quốc phòng (1987 – 1991) thì tài sản quốc gia trở thành tài sản riêng của Bộ Quốc phòng. Có quyền, kẻ từng là cai đồn điền cao su này đã xem đất này như là cái… đồn điền riêng của quân đội nên cho phân lô, cấp cho các sĩ quan quân đội.
Không rõ trong chủ trương này Tân Sơn Nhất bị teo tóp bao nhiêu, nhưng nếu nói về lịch sử “cắt xẻ” Tân Sơn Nhất, chúng ta phải bắt đầu từ Anh.
Từ bước đi của Anh, Tân Sơn Nhất ngày càng teo tóp. Nó không còn là mục tiêu của các cuộc tấn công quân sự như trước năm 1975 nữa nhưng “vành đai phòng thủ” của Không quân VNCH xưa bị biến thành “vành đai lợi nhuận” của nhóm lợi ích quân đội, chi riêng phần bị “chuyển đổi mục đích” thành sân golf, nhà hàng, khách sạn đã rộng đến 175 ha.
Dĩ nhiên chuyện cắt xẻ phi trường để dẫn đến cái sân golf hiện tại còn nhiều mắc mứu khác. Sân golf được xây dựng vào năm 2010, trực tiếp liên quan đến cha con Phùng Quang Thanh – Phùng Quang Hải nhưng đầu mối của sự cắt xẻ là từ Anh.
Tướng Chiêm nói cái sân golf ấy là “do lịch sử để lại” nhưng qua những tài liệu trên, chúng ta có thể nhận diện ra ngay: ngoài Lê Đức Anh ra thì có ai khác “trồng khoai đất này”?
Nhưng ông tướng này còn để lại chuyện “do lịch sử” nhức nhối khác, trong đó đau nhức nhất là “Gạc Ma - Vòng tròn bất tử”.
“Gạc Ma - Vòng tròn bất tử”
Đó tên là cuốn sách tập hợp từ các bài báo do nhiều nhà báo thực hiện, chủ biên là Lê Mã Lương, Thiếu tướng, cựu Giám đốc Bảo tàng Quân đội, thời chiến từng được phong “Anh hùng Lực lượng vũ trang”.
Các bài báo này nói về 64 bộ đội Hải quân Nhân dân Việt Nam bị bọn “bành trướng bá quyền Trung Quốc” sát hại ngày 14.3.1988 trên đảo Gạc Ma, sau khi bị cấp trên ra lệnh là “tuyệt đối không được nổ súng”.
Trên đã ra lệnh vậy, họ trở thành những bia sống cho quân Trung Quốc nả đạn và trận đánh “cố ý thua” này đã xoay chuyển hẳn thế cờ Biển Đông. Từ chỗ “không đất cắm dùi” tại Trường Sa, Trung Quốc đã chiếm cứ đảo này vả mở rộng sự hiện diện, tiến đến việc xây dựng các đảo nhân tạo ngày nay, uy hiếp nghiêm trọng an ninh của Việt Nam.
Cuốn sách trên được công ty First News thực hiện năm 2014 với mục đích “tưởng nhớ 64 liệt sĩ hy sinh tại bãi đá san hô Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa Việt Nam ngày 14.3.1988”, dự tính sẽ phát hành vào ngày 27.7.2014, tức ngày “Thương binh Liệt sĩ”.
Thế nhưng sau mãi đến nay, sau khi chuyền tay qua 13 nhà xuất bản khác nhau, Cục Xuất bản vẫn không cho phép với lý do rất mơ hồ, lãng nhách. Thí dụ lúc Nhà xuất bản Thuận Hóa và Nhà xuất bản Đại học Quốc gia TP HCM đồng ý in sách thì Cục Xuất bản bác bỏ vì hai nhà xuất bản này “không có chức năng in các sách lịch sử về quân đội”.
Lý do rất dễ hiểu: cuốn sách này chẳng khác nào nào một bản cáo trạng gián tiếp hạch tội Lê Đức Anh?
Cáo trạng này đã được chính Tướng Lương phơi bày vào ngày 14.6.2014 trong cuộc hội thảo “Minh Triết Biển Đông”. Video bài phát biểu đã được ghi lại và đưa trên mạng youtube. Trong cuộc hội thảo Tướng Lương không nêu đích danh mà chỉ nói “một đồng chí lãnh đạo cấp cao”.
Dĩ nhiên, Lê Đức Anh – lúc đó là Bộ trưởng Quốc phòng - là người duy nhất có quyền ra lệnh bộ đội không được nổ súng.
Theo Tướng Lương thì trong cuộc họp của Bộ chính trị diễn ra sau đó, nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch - người có lập trường chống Trung Quốc – đã đập bàn chất vấn: “Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?
Các nguồn tin “thâm cung” khác cũng xác nhận việc này, cho biết trong cuộc họp trên ông Thạch đã đứng dậy chỉ vào mặt Anh chất vấn: “Nó không có gì, anh lại tạo cho nó chỗ đứng ở Trường Sa, làm thay đổi hẳn bàn cờ chiến lược, hình thành thế xôi đỗ rất nguy hiểm”.
Tuy nhiên lúc đó Anh có sự ủng hộ của Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười. Đây là ba nhân vật chủ chốt trong vụ “đi đêm” với Trung Quốc trong Hội Nghị Thành Đô 1990. Cả ba đã nhận áp lực từ Trung Cộng là loại bỏ Nguyễn Cơ Thạch vì quan điểm chống Trung Quốc. Sau đó năm 1992 Lê Đức Anh trở thành chủ tịch nước.
Hiện đã về hưu nhưng Anh vẫn tiếp tục thao túng chính trường, sử dụng vây cánh của mình ở để ngăn chặn việc phơi bày tội bán nước, cụ thể ở đây là tội cố ý làm mất Gạc Ma.
Tại sao cuốn sách trên không được xuất bản, chẳng lẽ phải giải thích là “do lịch sử để lại”?
Hơn ai hết, với Tướng Lê Chiêm thì cái cụm từ “Thằng anh Lịch sử nói trên trở nên cực kỳ hàm súc.
Là Thượng tướng, lại là kẻ đi sau, Tướng Chiêm phải xem bậc Đại tướng đi trước mình là bậc đàn anh: từ “anh” trong cụm từ này có thể hiểu như như một danh từ chung viết thường: “Thằng anh Lịch Sử”
Nhưng bậc đàn anh này cũng có tên có tuổi và từ này có thể hiểu danh từ riêng viết hoa “Thằng Anh Lịch Sử”.
Bất luận trường hợp nào, “anh” viết thường hay “Anh” viết hoa đều có lý cả, nhân vậy này đều đáng gọi là “thằng” – “thằng bố láo” hay “thằng phản động” -- như lời lẽ của ông già trong câu chuyện tiếu lâm xã hội chủ nghĩa nói trên. Đó là kẻ đáng để thế hệ đi sau sỉ vả như là kẻ đi trước bất tài, bất trí, bất nghĩa và bất đạo.
Thân làm tướng mà đánh trận “cố ý thua”, để mặc lính của mình cho quân thù nhắm bắn như những tấm bia thịt; đã vậy, bao nhiêu năm qua y lại cố tình ém nhẹm, thậm chí cấm cản cả việc hương khói họ? Bất nhân và bất nghĩa như thế, y có khác nào thứ “anh” rất đáng để em mình sỉ vả như là thứ “ăn thịt người không cần chấm muối”?
Để bảo vệ xã hội chủ nghĩa và cũng là bảo vệ các lô đất mà mình đã tự chia cho mình, y chọn con đường đầu hàng và mở cửa cho kẻ thù thò chân vào Biển Đông, uy hiếp nghiêm trọng an ninh và chủ quyền quốc gia của mình. Cái nước cờ chính trị mà y vận dụng này cũng đốn mạt không thua như hành vi của kẻ đào xương cha lên chẻ làm quân bài mạt chược để ngồi xoa với kẻ thù! [2]
Chú thích
[1] Đã ngưng mọi hoạt động xây dựng trong sân golf Tân Sơn Nhất, Huy Thịnh, baos Tiền Phong ngày 23 tháng 06 năm 2017
[2] Sau trận Gạc Ma, Lê Đức Anh đã lọt mắt xanh của Bắc Kinh và là kẻ “se duyên” để đi đến vụ bán nước mang tên “Hội nghị Thành Đô”.
Trung Quốc đã chủ động xúc tiến Hội nghị này để gài bẫy Việt Nam và nhân vật đầu tiên được nhắm là Anh.
Thay vì đến gặp Ngọai trưởng Nguyễn Cơ Thạch, ngày 21.10.1989 Đại sứ TQ tại Việt Nam Trương Đức Duy trực tiếp tới Bộ Quốc phòng gặp Bộ truởng Lê Đức Anh, tỏ ý muốn nói chuyện thẳng với nguyên Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Ngay sáng hôm sau, Linh đến Nhà khách Bộ Quốc phòng hội kiến với Duy tại Nhà khách Bộ Quốc phòng. Sau nhiều vòng quan lại, Linh đã đến Thành Đô vào tháng 9 năm 1990 và đẩy Việt Nam vào vòng phụ thuộc Trung Quốc.


Read more…

Contact us