Tương lai: Vàng hay người?


Ngô Nhân Dụng
Ðộc giả Người Việt đang bàn tán về kế hoạch “huy động vàng” của nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Ngày đầu Tháng Bảy, ông Nguyễn Xuân Phúc họp chính phủ đã “giao Ngân Hàng Nhà Nước nghiên cứu” vấn đề “huy động vàng” để lấy vốn tăng tưởng kinh tế. Bên ngoài, Hiệp Hội Kinh Doanh Vàng Việt Nam đã đề nghị thành lập sàn giao dịch vàng, tương tự thị trường mua bán chứng khoán.
Dân Việt Nam đang cất giữ một “kho vàng,” hơn 13 triệu lượng, khoảng 20 tỷ đô la, bằng 10% Tổng Sản Lượng Nội Ðịa. Ðảng Cộng Sản chắc vẫn nhìn vào 500 tấn vàng của dân với con mắt thèm thuồng. Bây giờ họ không thể tổ chức “Tuần Lễ Vàng” như thời 1946, vì dân Việt đã mở mắt rồi. Nay bỗng nhiên, đảng lại đưa vấn đề “huy động vàng” lên hàng quốc sách! Một lý do dễ hiểu là “đảng ta” cần tiền! Một nguồn thu lớn trước đây trong ngân sách là dầu lửa. Từ ba năm nay, giá dầu thô thế giới tụt từ 140 đô la xuống dưới 50 đô la một thùng. Tiền bán dầu giảm 57%, ngân sách mất 255 triệu đô la. Huy động vàng có hy vọng bù lấp vào lỗ hổng đó chăng?
Nhưng muốn phát triển kinh tế, “thấy vàng là tối mắt” không thể trở thành một chính sách quốc gia đứng đắn và lâu dài.
Trong thế giới hiện nay, sức mạnh kinh tế không tùy thuộc vào những nguyên liệu và nhiên liệu đào từ dưới đất lên nữa. Sức mạnh lớn nhất là trí óc, là những con người có cái đầu chứa kiến thức. Con người chính là những “mỏ vàng” của quốc gia. Nước Việt Nam sẽ mạnh hay yếu là do có khai thác được kho tàng đó hay không.
Những mỏ vàng này là con người, tất cả tự có nhu cầu sống. Cho nên họ cũng không chịu “nằm ngủ” yên dưới đất. Những con người đó tự họ phải “cựa quậy,” không cần ai “huy động.” Vì thế, rất nhiều người phải “đứng dậy” tìm dường kiếm sống cho chính mình, và giúp kinh tế phát triển. Chúng ta có thể lạc quan khi theo dõi hoạt động kinh doanh của giới trẻ Việt Nam, nhất là trong vùng thành phố Sài Gòn trong mấy năm gần đây. Hàng ngàn người đã dấn thân vào đường kinh doanh, và đã thành công trong ngành tin học áp dụng.
Một bản tin trên trang mạng The News Lens (viết tên chữ Hán là Quan Kiện Bình Luận, 關鍵評論), nhà phân tích kinh tế Liu Tong cho biết trong bốn tháng đầu năm 2017 đã có 39,580 dự án kinh doanh mới (start ups) ra đời, số vốn sẽ lên tới 370 tỷ đồng, tương đương với 17 tỷ đô la. Con số này lớn cũng gần bằng giá trị vàng trong cả nước, chứng tỏ con người và tri thức là một kho tàng nhiều triển vọng cao gấp bội vàng.
Những dự án kinh doanh mới này đều do tư nhân, phần lớn là những người trẻ tuổi khởi xướng. Năm ngoái, có 110,000 dự án và xí nghiệp mới ra đời, mà Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư cho biết 90% đã khai thuế; năm nay có thể sẽ tăng thêm hơn 10%. Trong môi trường các doanh nghiệp mới, những “start ups” nổi bật nằm trong lãnh vực “kinh tế tri thức,” dùng Internet, điện thoại di động, mua bán và phục vụ qua mạng Internet.
Một vụ thành công nổi tiếng ở Mỹ đã khích lệ giới trẻ Việt Nam bước vào đường kinh doanh tự lập là chuyện Misfit Wearables. Công ty này bán những hàng hóa “Wearables, đeo được,” thí dụ, những chiếc đồng hồ “tinh khôn” rẻ và đẹp với giá 50 đến 100 đô la, chiếm phần thị trường thấp hơn các đồng hồ giá 500 đô la như Apple của Google! Năm 2015 đã được đại công ty Fossil mua với giá 260 triệu đô la. Khi bán Misfit, một nhà sáng lập Sonny Vũ, 42 tuổi, vốn đã hợp tác với Apple, nay trở thành chủ tịch của công ty Fossil mới, đang bán 50 triệu đồng hồ một năm, với những bạn hàng lớn như Adidas, Emporio Armani, DKNY,…
Lên sáu tuổi khi cùng gia đình tìm tự do, Sonny Vũ đã trở về Sài Gòn tìm cơ hội kinh doanh. Nhưng 100 nhân viên trong công ty của anh ở Sài Gòn chỉ phục vụ cho thị trường ngoại quốc, không chế tạo một thứ hàng nào bán trong nước! Từ Việt Nam, công ty đã “xuất cảng” món hàng “tri thức” là các tác quyền, bằng sáng chế. Vũ cho biết, giấy quảng cáo và website của công ty anh đã được dịch qua 17 ngôn ngữ, kể cả tiếng Do Thái và tiếng Tagalog của Philippines. Nhưng chưa có bản tiếng Việt!
Nhưng thành công của Misfit Wearables đã trở thành một huyền thoại trong giới trẻ tốt nghiệp đại học. Từ hai năm nay, rất nhiều người đã bắt đầu tự gây vốn kinh doanh, không chịu sống cuộc đời làm công “sớm vác ô đi tối vác về,” dù có an toàn hơn.
Một gương thành công là anh Trần Tuấn Anh, 33 tuổi. Năm 2013, anh bắt đầu dùng mạng Ticketbox “bán vé” dự các cuộc trình diễn. Trong 9 tháng đầu, số thu tăng lên 24 lần. Và Ticketbox đã tiến sang các thị trường Singapore, Thái Lan và đang nhắm sẽ qua các nước Ðông Nam Á khác.
Nhà sáng chế Nguyễn Ðồng là tác giả trò chơi điện tử Flappy Bird, đã bán sản phẩm tinh thần của mình và mỗi ngày được trả 50,000 đô la tiền bản quyền. Một thành công khác là Big Cat Entertainment, sản xuất các video phổ biến trên mạng, nay đã bán cho tập đoàn Asia Innovations Group. Cô Trương Thủy cũng bán sản phẩm của mình, Tappy, một “áp” (app) dùng trong mạng xã hội cho công ty Weeby, ở Silicon Valley.
Nhà kinh doanh Nguyễn Khôi đã lập công ty WeFit, nhắm vào các khu tập thể dục, vận động. Sau bốn tháng hoạt động, WeFit đã có 500 hội viên đóng tiền và hợp tác với 150 nhà thể dục thể thao. Thể dục là một thị trường lớn với số doanh thu 60 triệu đô la mỗi năm và tăng trưởng 20% một năm.
Một dự án kinh doanh đáng chú ý nhất có lẽ là Mimosatek, ra đời năm 2015, vì họ dùng kỹ thuật tin học giúp cho các nhà trồng trọt tính toán số nước cần tưới cây mỗi ngày. Cô Lê Lan Anh, tổng giám đốc công ty cho biết họ giúp các nông gia lập hệ thống tưới nước tự động. Cô cho biết một nhà trồng trọt, đã tiết kiệm được 30% số nước tưới, số điện dùng để chạy máy tưới, và năng suất tăng thêm 25% mà chỉ dùng điện thoại tinh khôn (martphone) điều khiển! Từ số thân chủ 35 người, công ty hy vọng sẽ lên tới 200 trong vòng một năm!
Nhà kinh doanh trẻ Ðinh Việt Hùng lập công ty Designbold vào Tháng Mười năm 2016; dùng kỹ thuật tin học trong việc thiết trí hình ảnh. Trong hai tuần lễ, công ty đã thâu 130,000 đô la và mỗi tháng 8,000 người sử dụng hơn một nửa trở lại. Một nhà kinh doanh Mỹ gốc Việt, Trần Hùng với công ty GotIt ở Mỹ đã góp phần khuyến khích các đồng nghiệp trong ngành này ở trong nước; GotIt đã chịu đứng hạng nhì, nhường chức quán quân trong giải “Best Startup of the Year” cho Designbold.
Có hàng ngàn nhà kinh doanh trẻ ở trong nước có triển vọng sẽ thành công như các thí dụ trên.
Trong dân số hơn 90 triệu, một nửa là những người tuổi dưới 35, Việt Nam có 37 triệu người đang dùng Internet và 29 triệu người dùng smartphone. Hiện nay Việt Nam đã trở thành một nơi được các công ty quốc tế khai thác để sử dụng nguồn “năng lượng tri thức,” như nhà kinh doanh Sonny Vũ đang làm. Với đầu óc sáng tạo, cần cù sẵn có, khối người trẻ này sẽ giúp Việt Nam sẵn sàng trở thành đất dụng võ cho “kinh tế tri thức.” Nếu họ có đủ điều kiện để phát triển. Một điều kiện không thể thiếu được, là các quyền tự do, bắt đầu với tự do kinh doanh.
Câu hỏi là: Chính quyền Cộng Sản Việt Nam có thể chuẩn bị môi trường cho“kinh tế tri thức” phát triển hay không?
Nếu họ chỉ nghĩ đến vàng mà không biết đến người thì không có hy vọng. Chúng tôi sẽ nêu lên những khó khăn trong môi trường kinh doanh trong một bài tới.
Read more…

Đóa huệ Maria Goretti

         Đóa huệ Maria Goretti

Thánh nữ Maria Goretti là thánh trinh nữ tử đạo và là một trong số các thánh trẻ nhất của Giáo Hội Công giáo. Maria Goretti ngày 16-10-1890 tại Corinaldo (Ý), trong một gia đình nông dân, cha mất sớm khi cô mới 9 tuổi, nhà nghèo nên Maria Goretti phải đi làm thuê cho gia đình Serenelli.
Năm 1902, khi Maria Goretti là một thiếu nữ mới 11 tuổi, anh chàng Alessandro Serenelli 20 tuổi đã đòi quan hệ tình dục với cô, nhưng cô nhất quyết từ chối. Cô nói rằng làm như vậy là phạm tội trọng. Nhưng rồi anh ta đã đâm Maria Goretti 14 nhát dao. Maria Goretti qua đời ngày 6-7-1902 tại Nettuno (Ý).
Cuộc đời ngắn ngủi của Thánh Maria Goretti với cái kết buồn thảm, nhưng lại là lời động viên về lối sống tích cực, đặc biệt là về sự trinh tiết.
Một điểm nổi bật ở Thánh Maria Goretti là lòng tha thứ. Một thiếu nữ mà đã thực sự trưởng thành về tâm linh, vì tha thứ không là điều đơn giản. Cô bé Maria Goretti đã làm được điều phi thường. Dĩ nhiên chúng ta không biết có bao nhiêu cô gái khác đã và sẽ làm được như thế, nhưng chúng ta biết rõ câu chuyện về Maria Goretti. Ngay trước khi chết, Maria Goretti đã tha thứ cho Alessandro Serenelli, kẻ đã hạ sát mình. Maria Goretti nói rằng cô muốn một ngày nào đó anh ta cũng được vào Nước Trời.
Alessandro Serenelli đã phải vào tù vì tội sát nhân. Anh ta được ra tù sau 27 năm bị tù giam, anh ta đã xin mẹ của Maria Goretti tha thứ cho mình, và người mẹ đó đã bằng lòng tha thứ cho kẻ đã giết con gái của mình. Sau đó, Alessandro Serenelli xin gia nhập dòng Capuchin và sống tại đây cho đến cuối đời. Năm 1970, Alessandro qua đời bình an trong Đức Kitô ở tuổi 88.
Sau khi Alessandro qua đời, nhà dòng tìm thấy lá thư ngỏ của Alessandro gởi cho thế giới. Nội dung như sau:
Tôi gần 80 tuổi rồi. Tôi sắp chết rồi. Nhìn lại quá khứ, tôi thấy rằng thời trai trẻ tôi đã chọn con đường xấu nên tôi tự hủy hoại mình.
 Cách hành xử của tôi là gương xấu mà đa số giới trẻ vẫn làm theo vì thiếu suy nghĩ. Và tôi cũng đã làm vậy. Tôi đã không thấy lo lắng gì.
 Có nhiều người đại lượng và thành kính ở xung quanh tôi, nhưng tôi không chú ý tới họ vì sức mạnh bạo lực đã che mắt tôi và đẩy tôi theo cách sống sai trái.
 Khi tôi mới đôi mươi, tôi đã phạm tội trọng. Bây giờ, kỳ ức đó thật khủng khiếp đối với tôi. Maria Goretti giờ đây đã là thánh, là thiên thần của tôi, đã hướng dẫn và cứu tôi qua sự quan phòng của Thiên Chúa. Tôi vẫn nhớ như in những lời Goretti trách móc và tha thứ cho tôi. Goretti đã cầu thay nguyện giúp cho tôi, dù tôi là kẻ sát nhân. Tôi đã phải đền tội với 30 năm tù. Tôi chấp nhận vì như vậy là thích đáng thôi.
 Goretti thực sự là ánh sáng cho cuộc đời tôi, là thần hộ mạng của tôi; nhờ Goretti giúp đỡ mà tôi sống tốt trong tù 27 năm, được giảm 3 năm, và cố gắng sống chân thật khi tôi được hòa nhập với cộng đồng. Các tu sĩ Dòng Phanxicô đã tiếp nhận tôi với lòng bác ái, coi tôi như huynh đệ chứ không như tôi tớ. Tôi đã sống trong dòng 24 năm, và giờ đây tôi chờ đợi để được gặp Thiên Chúa, được ôm Đấng mà tôi kính mến, rồi được gặp Thiên thần Bản mệnh của tôi và mẹ của tôi, bà Assunta.
Tôi hy vọng lá thư này sẽ cho mọi người biết bài học hạnh phúc là tránh điều ác và luôn đi theo con đường đúng, như các trẻ em vậy. Tôi cảm thấy tôn giáo với các giáo huấn không chỉ là điều chúng ta không thể sống thiếu, mà còn thực sự niềm an ủi, thực sự là sức mạnh trong cuộc sống và là cách an toàn trong mọi hoàn cảnh, ngay cả trong hoàn cảnh đau khổ nhất.

Ký tên: Alessandro Serenelli, ngày 5-5-1961.
TRẦM THIÊN THU (tổng hợp từ SpiritualDirection.com và CatholicGentleman.net)
Read more…

Nếu Việt Nam là THUỘC ĐỊA của Pháp

 Sau trận chiến Điện biên Phủ Việt Nam dã giành lại độc lập sau một thời gian dài bị cai trị. Chủ quyền quốc gia, một thứ chúng ta khao khát lấy lại được, cuối cùng thì cũng thành hiện thực. Người Việt Nam cuối cùng cũng là người cai trị đất nước của mình. Nhưng nếu bỏ qua ngộ nhận ảo tưởng đó thì chúng ta sẽ nhận ra rằng việc đánh đuổi thực dân Pháp là một sai lầm chết người. Nó sai lầm vì chúng ta đã vô tình đánh đuổi một nền tảng văn minh mà đã thúc đẩy chúng ta vào thế kỷ 20. Nếu bạn chưa biết, 70 năm cầm quyền của Pháp đã đem lại những thành tựu vĩ đại mà người Việt đã không làm được trong 4,000 năm văn hiến của mình.
Bây giờ kết quả của sự độc lập sau năm 1954 là gì thì tôi sẽ không nói tới, đau lòng lắm. Hãy nhìn đất nước hiện tại, kết quả là tiêu cực hay tích cực, tốt hơn hay xấu hơn. Nhưng giả sử nếu ngày đó chúng ta không đánh Pháp, không đòi độc lập thì chuyện gì sẽ xảy ra. Nếu Việt Nam là thuộc địa của Pháp thì sao. Tôi nghĩ đây là những điều sẽ xảy ra:
  1. Tiếng Pháp trở thành ngôn ngữ thứ 2 của Việt Nam. Người Việt Nam có thể nói song song 2 ngôn ngữ.
  2. Đường rầy xe lửa Bắc Nam sẽ trở thành biểu tượng xây dựng ở Đông Nam Á. Việt Nam sẽ có xe lửa cao tốc chạy 300km/h dựa trên nền tảng đường rầy đó.
  3. Việt Nam trở thành một trung dâm dạy Pháp Ngữ. Học sinh Nhật, Hàn và Trung Quốc thay vì bay tới Pháp thì có thể tới Việt Nam để học.
  4. Đại học Việt Nam sẽ giảng dạy chương trình song ngữ Việt-Pháp hoặc Việt-Anh-Pháp.
  5. Các trường đại học ở Việt Nam sẽ liên kết với các trường đại học Pháp. Bằng cấp có giá trị tương đương.
  6. Việt Nam trở thành trụ sở và nhà máy sản xuất chính của Airbus ở Châu Á.
  7. Ngân hàng Societe Generale lấy Việt Nam làm trụ sở tài chính. Kéo theo đó, Sài Gòn trở thành trung tâm tài chính của Đông Nam Á.
  8. Hà Nội trở thành trung tâm nghệ thuật của Châu Á với các tác phẩm mang đậm chất Pháp và Việt Nam.
  9. Áo dài trở thành biểu tượng thời trang của thế giới với tên La Ao Dai.
  10. Việt Nam sẽ có một nền dân chủ cộng hòa và cơ chế tam quyền phân lập.
  11. Quân đội Pháp thường xuyên tập trận ở Việt Nam và ngược lại.
  12. Ước mơ của các cô gái Pháp là hẹn họ với một anh chàng Việt Nam lịch lãm và song ngữ.
  13. Văn học Việt Nam được dịch sang tiếng Pháp và được bán đầy đường Paris.
  14. Hộ chiếu Việt Nam có quyền thông hành toàn cầu.
  15. Việt Nam là đối tác quân sự, chính trị và kinh tế hàng đầu của Pháp ở Châu Á và nhất nhì trên thế giới.
  16. Sẽ có chuỗi thức ăn “La Banh Mi” để cạnh tranh với KFC và McDonald’s.
  17. Ẩm thực Pháp tràn đầy Việt Nam và ẩm thực Việt Nam tràn đầy đường phố Pháp.
  18. Mấy anh trai Việt Nam sẽ nói tiếng Việt với cái giọng lơ lớ lai lai tiếng Pháp rất dễ thương. Oui oui oui, mẹt xi cóp ku, chi chí chì chịch.
  19. Bóng đá Việt Nam đứng số một Châu Á. Đội tuyển Việt Nam ngang hàng với đội tuyển Pháp. Và Zinedine Zidane sau khi giải nghệ ở Châu Âu sẽ sang Việt Nam thi đấu giải Ligue 1 Vietnam và làm huấn luyện viên cho đội La Hanoi FC.
  20. Việt Nam trở thành trung tâm thời trang của thế giới với các nhãn hiệu như: Ku Búa, Ku Liềm, Le Chịch và Amour Tình Yêu.
  21. Đà Lạt trở thành nơi phải đến cho các cặp tình nhân.
  22. Vịnh Hạ Long thành điểm du lịch khai thác $100 tỷ một năm.
  23. Đại học Pháp mở khóa học mang tên “Thơ tình Việt Nam – Nguyễn Bình, Nguyên Sa và Hàn Mặc Tử.”
  24. Tổng thống Pháp, ông Macron, đến Hà Nội để làm diễn văn “Vive La France and La Vietnam.”
  25. Ở các quầy rượu trên thế giới, ai cũng muốn uống rượu nho Việt Nam để thể hiện đẳng cấp.
  26. Khi Pháp bị khủng bố Hồi Giáo tấn công, Việt Nam ngay lập tức gửi 5 chiếc tàu sân bay và 10,000 binh sĩ để tham chiến diệt khủng bố.
  27. Tổng thống Việt Nam được đón bằng 21 phát đại bác ở Paris.
  28. Khi các chính trị gia Pháp gặp vấn đề hay tranh luận thì họ sẽ dùng Việt Nam để làm ví dụ. Việt Nam sẽ là bài học thần kỳ cho sự phát triển kinh tế.
  29. Các sinh viên khác sẽ tới Việt Nam để du học. Sinh viên Pháp thì có thể qua Việt Nam học và nhận bằng tương đương ở Pháp.
  30. Anh Ku Búa sẽ viết cuốn “1001 cách làm tình kiểu Pháp và Việt Nam.” Và sẽ có viện học thuật La Ku Bua Academie.
Đó là những gì sẽ xảy ra nếu Việt Nam còn là thuộc địa của Pháp. Nhưng rất tiếc, sự ngạo mạn và lòng yêu nước ảo và có thể nói là hết sức tào lao của chúng ta đã đánh đuổi họ đi. Khi họ đi họ đã lấy đi sự văn minh và nền tảng hiện đại kèm sự sự phát triển thần kỳ của họ ra khỏi đất nước này. Thật đáng tiếc, thật đau lòng và thật buồn. Chúng ta tự hào khi đã đánh bại đế quốc Pháp. Nhưng thật ra chúng ta chỉ đã đánh đuổi sự văn minh. Bây giờ thì đất nước và con người Việt Nam đang phái trả giá rất đắt. Ôi Pháp ơi, ôi Việt Nam ơi, bao giờ cho tới ngày xưa?
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Facebook Comment
s
Read more…

CÓ CHXH THẬT KHÔNG?

Nguyễn Quang Lập

-Đôi lời với anh Vũ Ngọc Hoàng-
Đây là bài viết mới nhất của anh Vũ Ngọc Hoàng, nó có tên VỀ “TỰ DIỄN BIẾN”, TỰ CHUYỂN HOÁ”:
http://www.viet-studies.net/…/VuNgocHoang_TuDienBienChuyenH…
Một trong số rất hiếm hoi những người có trí lự mà vẫn yêu đảng, yêu chế độ nồng nàn là anh Vũ Ngọc Hoàng. Thật đáng trọng. Tôi trọng những người như anh và xổ toẹt vào đám giả cầy mồm miệng leo lẻo cnxh này nọ, thực chất họ chỉ biết lợi lộc của họ thôi, đéo biết gì đâu.
VỀ “TỰ DIỄN BIẾN”, TỰ CHUYỂN HOÁ” là một bài viết hay, đáng đọc. Các ông bà “có lý luận” trong đảng nên đọc bài này, nếu muốn cứu đảng cứu chế độ.
Trong đó anh Vũ Ngọc Hoàng đưa ra một khái niệm "cnxh giả hiệu" rất đáng quan tâm. Nói rằng có cnxh giả hiệu tức là có cnxh thật. Có đúng có cnxh thật không? Theo tôi là có. Bởi nó nằm trong quy luật phát triển của nhân loại, hết tư bản thì lên cnxh thôi chứ chạy đi đâu được . Nhưng cnxh thật đó không thể có được nhờ đảng cộng sản tự thân đổi mới để cải tạo cnxh giả hiệu thành cnxh thật được đâu anh Hoàng ạ. Bởi vì làm thế là đốt cháy giai đoạn, trái qui luật.
Cnxh thật này ( tức cnxh theo đúng tiêu chí của Mác, không phải tiêu chí của Lê Nin hay Stalin) phải do các nước tư bản hiện đại tiến tiến “tự chuyển hoá”, “tự diễn biến” mà thành. Hà Lan, Thuỵ Sĩ, Thuỵ Điển, Úc, Đức, Anh… đang đi theo hướng đó (Mỹ thì còn lâu nhé!). Tôi đồ rằng trong vòng vài chục năm tới sẽ có hơn chục nước nữa xây dựng cnxh thật theo hướng này. Sang thế kỷ 22 trở đi, tất cả các nước tư bản tiên tiến hiện nay sẽ dần dần chuyển đổi thành cnxh thật, một nửa thế giới sẽ sống trong cnxh mà chúng ta mơ ước đó anh. Đảng cs sẽ không có vai trò gì trong cuộc chuyển đổi vĩ đại này đâu, anh đừng mơ mộng hão.
Chúng ta muốn có cnxh thật thì trước hết phải xây dựng một nước tư bản hiện đại tiên tiến, đó là con đương duy nhất đúng và duy nhất ngắn, thưa anh.
Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Nói thật đi anh, anh nói được mà.
Kính anh
Nguyễn Quang Lập 
(100% không có lý luận)

Read more…

Hạt vi nhựa: "Kẻ giết người" âm thầm đang rình rập quanh chúng ta

Hoàng Hương |

Hạt vi nhựa: "Kẻ giết người" âm thầm đang rình rập quanh chúng ta

Khi mua dầu gội, kem đánh răng... chứa các hạt vi nhựa, chúng ta chỉ nghĩ đơn giản là chúng có tác dụng làm sạch mà không ngờ rằng chúng lại là một tác nhân "giết người" âm thầm. 

Hàng ngày, đa số chúng ta đều sử dụng các sản phẩm làm sạch như sữa rửa mặt, sữa tắm, kem đánh răng... chứa những hạt siêu nhỏ với tác dụng có thể thấm sâu loại bỏ bụi bẩn và chất nhờn.
Những hạt nhỏ li ti trông rất đẹp mắt này được gọi là microbeads hay là những hạt vi nhựa.
Với kích thước nhỏ hơn 5 mm (đa số là nhỏ hơn 1mm), tỷ lệ hạt này trong các sản phẩm là khác nhau, có thể từ dưới 1% cho đến hơn 90% trọng lượng sản phẩm.
Hạt vi nhựa: Kẻ giết người âm thầm đang rình rập quanh chúng ta - Ảnh 1.
Những hạt vi nhựa được tìm thấy ở rất nhiều sản phẩm rửa mặt.
Những hạt vi nhựa chính là sản phẩm của sự phân hủy nhựa, về cơ bản nó được làm từ polyethylene nhưng có thể là nhựa hóa dầu khác như polypropylene và polystyrene.
Khi mua các sản phẩm có chứa các hạt vi nhựa, chúng ta chỉ nghĩ đơn giản là chúng có tác dụng làm sạch rất tốt mà không ngờ rằng chúng lại là một tác nhân "giết người" âm thầm.
Con người hấp thụ chất độc hạt vi nhựa qua đường ăn
Sau khi hoàn thành vai trò "chất làm sạch sâu", các hạt nhựa nhỏ này lọt sàng qua hệ thống xử lý nước thải ra sông hồ, ao và đại dương, từ đó nó gây ảnh hưởng lớn đến môi trường cũng như ảnh hưởng đến chuỗi thức ăn.
Ước tính mỗi năm có hàng trăm nghìn tỷ tấn hạt nhỏ này được đổ ra môi trường.
Theo Tổ chức Môi trường Liên hiệp quốc (UNEP), năm 2012, các nước thuộc Liên minh châu Âu EU đã sử dụng hơn 4.300 tấn hạt vi nhựa. 1 năm sau đó, con số đã lên hơn 299 triệu tấn.
Khi hạt vi nhựa hòa vào nguồn nước, chúng sẽ hấp thụ chất độc trong nước và trở nên cực kỳ độc.
Hạt vi nhựa: Kẻ giết người âm thầm đang rình rập quanh chúng ta - Ảnh 2.
Một ấu trùng cá trinh nữ chứa rất nhiều hạt vi nhựa.
Cá, chim và nhiều loài thủy sinh khác nhầm lẫn là thực phẩm và ăn vào. Vì đặc tính không tan và khó phân hủy nên có hàng nghìn phân tử hạt vi nhựa bị tích lại trong cơ thể thực vật, động vật
Sau đó đến lượt chúng bị ăn theo chuỗi thức ăn, và con người là "bến đỗ" cuối cùng trong chuyến hành trình "du ngoạn" của các hạt vi nhựa.
Nghiên cứu gần đây cho thấy khoảng 90% các loài chim được tìm thấy có các hạt vi nhựa trong dạ dày và ăn 6 con hàu là tiêu thụ 50 hạt vi nhựa vào cơ thể.
Theo các nhà khoa học, cứ mỗi khi một hạt vi nhựa vỡ ra, nó sẽ sản sinh ra rất nhiều chất độc có thể gây nguy hiểm đến sức khỏe con người. 
Khi đó, chúng ta có thể bị mất cân bằng hoóc-môn, mắc các căn bệnh về thần kinh, các bệnh hô hấp, ảnh hưởng đến cấu trúc não bộ, gây tăng động, suy yếu và biến đổi hệ miễn dịch cùng hàng loạt những nguy cơ khác.
Con người hấp thụ chất độc hạt vi nhựa qua đường hít thở
Một vài năm gần đây, nhiều chuyên gia đã lớn tiếng cảnh báo thảm họa trong môi trường nước biển và nhiều người cũng đã biết đến.
Nhưng mới đây, ngày 24/5, Trường Đại học Hoàng gia Anh đã trình một báo cáo lên Ủy ban Bảo vệ Môi trường thuộc Hạ viện Anh, nói rằng nhựa còn có thể đang làm ô nhiễm cả bầu không khí mà chúng ta đang hít thở.
"Chúng tôi không loại trừ khả năng những hạt vi nhựa sẽ bị cuốn vào không khí và lượn lờ quanh chúng ta. Rồi chúng ta lại hít vào người", giáo sư Frank Kelly, chuyên ngành sức khỏe môi trường, tham gia vào nghiên cứu cho biết.
Hạt vi nhựa: Kẻ giết người âm thầm đang rình rập quanh chúng ta - Ảnh 3.
Có thể con người có thể chứa những hạt nhỏ này qua đường hít không khí.
Các hạt này có thể gây ra nguy hại đáng kể với hệ hô hấp của con người, ông Kelly cho biết thêm.
"Hít phải chúng có thể khiến các hóa chất độc hại sẽ được vận chuyển khắp cơ thể, qua đường máu, xuống phổi cũng như hệ tuần hoàn... hậu quả tương tự như khói thải từ động cơ xe mà chúng ta vẫn lo sợ hàng ngày".
Độc hại là thế, tại sao các nhà sản xuất vẫn sử dụng hạt vi nhựa?
Câu trả lời vô cùng đơn giản với những hạt siêu nhỏ có thể thấm sâu loại bỏ bụi bẩn và chất nhờn này.
Thứ nhất là vì chi phí sản xuất hạt vi nhựa rẻ, cộng thêm nguyên liệu luôn có sẵn và dễ tìm thấy.
Hơn nữa chúng lại mềm mại cho da hơn các sản phẩm từ thiên nhiên như tinh thể muối, tinh thể đường, hoặc vỏ nghiền của các loại hạt cứng.
Đó cũng là lí do hiện nay hầu hết người tiêu dùng đều chỉ chọn các sản phẩm này thay cho các sản phẩm thiên nhiên.
Hạt vi nhựa: Kẻ giết người âm thầm đang rình rập quanh chúng ta - Ảnh 4.
Giá thành rẻ và dễ tìm thấy khiến nhiều hãng mỹ phẩm vẫn sử dụng hạt vi nhựa.
Các quốc gia cùng hành động để loại bỏ hạt vi nhựa
Đứng trước mối hiểm họa này, Mỹ và một số nước châu Âu đã yêu cầu các công ty hóa mỹ phẩm ngừng ngay việc sử dụng các loại hạt vi nhựa trong sản xuất mỹ phẩm. 
Năm 2015, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã ký ban hành dự luật ngăn cấm việc sử dụng các hạt nhựa trong ngành công nghiệp mỹ phẩm.
Illinois đã trở thành bang đầu tiên ban hành luật cấm sản xuất và bán các sản phẩm có chứa vi hạt nhựa. Tập đoàn Unilever đã không còn sử dụng hạt vi nhựa trong các sản phẩm từ cuối năm 2015.
Còn Hãng mỹ phẩm L’Oreal (Pháp) cũng cam kết loại bỏ các hạt nhựa li ti này ở các sản phẩm thương hiệu của mình vào năm 2017.
Kết quả một cuộc thăm dò ở Anh được tiến hành vào tháng 4 vừa qua cũng cho thấy có đến 2/3 người dân Anh bày tỏ mong muốn ban hành một đạo luật tương tự để ngăn cấm việc sử dụng các hạt nhựa.
Tất nhiên, UNEP vẫn đang tiếp tục kêu gọi các quốc gia cấm sử dụng vi hạt nhựa trong các sản phẩm chăm sóc cá nhân và mỹ phẩm.* Tổng hợp từ nhiều nguồn
theo Trí Thức Trẻ
Read more…

Can đảm của tình huynh đệ
















 Tối nay tôi chỉ nói vắn tắt, nhưng ta nên nhớ tất cả lễ hội vào ngày hôm nay bắt nguồn từ lịch sử. Sử sách ghi lại rằng ngay sau khi Tuyên ngôn Độc lập được ký ở Philadelphia khắp nơi trên cả nước đều liên hoan, và nhiều người dân cựu thuộc địa - họ mới bắt đầu gọi mình là người Mỹ - bắn súng đại bác và diễu hành theo nhịp trống và điệu sáo.

Cảnh tượng ấy thật tương phản với cảnh nghiêm trọng mới diễn ra trước đấy không lâu ở Tòa nhà Độc lập. Năm mươi sáu người bước đến ký vào bản tuyên ngôn. Ta nên nhớ vào lúc ấy họ đã đánh cuộc cả cuộc đời họ, gia sản của họ, và danh dự thiêng liêng của họ. Và không chỉ nói hay suông; mỗi người trong họ đều biết hình phạt đối với tội phản loạn chống lại Vua. "Tất cả chúng ta phải sát cánh bên nhau," Benjamin Franklin nói, "nếu không, chắc chắn, tất cả chúng ta sẽ lần lượt bị treo cổ." Còn John Hancock, theo lời kể lại, đã ký tên mình thật lớn để cho vua George không mang kính vẫn thấy. Họ đều can đảm. Họ vẫn can đảm suốt trong những năm đẫm máu sau đấy. Lòng can đảm của họ đã tạo ra quốc gia xây dựng trên quyền nhân phẩm phổ quát, trên lời tuyên bố rằng tất cả mọi người nam, nữ, và trẻ em đều có quyền có tương lai tự do.

Chúng ta hãy lắng nghe lại một chút những lời tuyên ngôn ấy: "Chúng tôi coi những chân lý này là hiển nhiên, rằng tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, họ được đấng Tạo Hóa ban cho những Quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền Sống, Tự do, và mưu cầu Hạnh phúc." Tối hôm qua khi chúng tôi khánh thành lại tượng Nữ thần Tự do và thắp sáng lại ngọn đuốc của tượng, chúng tôi trầm tư mặc tưởng đến tất cả hàng bao triệu người đã đến đây để tìm kiếm giấc mơ tự do đã đăng quang ở Tòa nhà Độc lập. Chúng tôi cũng tưởng đến lòng can đảm của họ khi từ rất xa xôi vạn lý họ đã lặn lội đến định cư ở đất khách quê người và rồi truyền cho con cháu họ niềm hy vọng đã thể hiện qua bức tượng này ở ngay sau lưng chúng ta: niềm hy vọng ấy chính là nước Mỹ. Chính là niềm hy vọng rằng ngày nào đấy tất cả mọi người và tất cả mọi quốc gia trên thế giới sẽ biết đến hạnh phúc của tự do.

Cho nên điều ấy cũng quan trọng với chúng ta, tức hãy sống can đảm; không hẳn can đảm trên chiến trường, tôi muốn nói đến can đảm của tình huynh đệ.

Trong suốt lịch sử của chúng ta, các vị Tổng thống và các nhà lãnh đạo đã nói về đoàn kết quốc gia và báo cho chúng ta biết trước trở ngại thật sự cho việc tiến đến giới hạn của tự do, mối nguy cơ thường trực duy nhất cho niềm hy vọng là nước Mỹ ấy, xuất phát từ bên trong. Ta rất dễ dàng bỏ qua lời khuyên tưởng đâu thông thường này. Tuy nhiên sự thật là ngay cả hai trong số những bậc Tổ phụ Lập quốc vĩ đại nhất của chúng ta, John Adams và Thomas Jefferson, từng học bài học này vào lúc cuối đời. Họ đã hoạt động chặc chẽ bên nhau ở Philadelphia cho nền độc lập. Nhưng một khi đã giành được độc lập và xây dựng nên chính quyền, cái gọi là chính trị đảng phái bắt đầu cản đường. Sau chiến dịch tranh cử cay đắng và chia rẽ, Jefferson đánh bại Adams trong cuộc tranh cử tổng thống vào năm 1800. Và vào đêm trước lễ nhậm chức của Jefferson, Adams lặng lẽ bỏ đi đến Boston, lòng ngập tràn thất vọng, sầu thảm, và cay đắng.

Mối ác cảm giữa hai người kéo dài suốt nhiều năm trời. Nhưng rồi khi cả hai về hưu, Jefferson vào 68 tuổi về Monticello và Adams vào 76 tuổi về Quincy, qua thư từ họ bắt đầu trò chuyện lại với nhau. Những lá thư thảo luận hầu như đủ mọi chủ đề: làm vườn, cỡi ngựa, ngay cả chuyện chữa nấc cụt bằng hắt xì; và cũng như những chủ đề khác: mất người thân, bí ẩn của bi thương và sầu khổ, sự quan trọng của tôn giáo, và tất nhiên những tâm tư sau cùng, những hy vọng cuối cùng của hai cụ già, hai bậc trưởng thượng vĩ đại, cho quốc gia mà họ đã góp phần thành lập và vô cùng yêu mến. "Nó khiến tôi hồi tưởng," Jefferson viết về chuyện thư từ với người đồng ký tên vào Tuyên ngôn Độc lập, "lại thời kỳ khi giữa bao khó khăn và nguy hiểm vây hãm, chúng tôi là những người bạn cùng nhau lao động cho sự nghiệp chung, đấu tranh cho điều giá trị nhất đối với con người, quyền chính quyền tự chủ. Luôn luôn chung tay chèo lái, với bao cơn sóng dữ trước mặt luôn luôn đe dọa đè bẹp chúng tôi nhưng vỗ qua bình an...chúng tôi chèo qua giông bão bằng cả tấm lòng và đôi tay..." Đó là món quà cuối cùng họ dành cho chúng ta, bài học về tình huynh đệ này, về sự bao dung lẫn nhau, sự thấu hiểu sáng suốt này về sức mạnh quốc gia của Mỹ. Và cả hai mất cùng ngày chỉ cách nhau vài giờ, ngày ấy là ngày 4 tháng Bảy, chính xác đúng 50 năm sau khi món quà đầu tiên cho chúng ta, Tuyên ngôn Độc lập.

Trích dịch từ bài diễn văn mừng Quốc Khánh Hoa Kỳ của Tổng thống Ronald Reagan ở New York vào ngày 4 tháng Bảy năm 1986. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.

Nguồn:


Read more…

Phạt tù Mẹ Nấm 10 năm là đúng quy trình



Bản án 10 năm tù giam do luật rừng xử, dành “cho” Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vừa qua là “đúng quy trình” của đảng ta.

Trên đây là nhận định của Bá tước Đơ Ba-le sau khi nghe tòa án nước vợ sợ nước Tàu đến nỗi quan tòa, thay vì cầm cân, lại cầm “cờ” cho Chai-na “đái” (*) vào nền Tư Pháp nước CHXHCNCC.

Nói, khi ra bản án 10 năm tù cho Mẹ Nấm là đảng ta cầm “cờ” cho Chai-na “đái” vào nền Tư Pháp nước CHXHCNCC, là còn “nương miệng” (nương tay); đúng ra phải nói là đảng ta cầm “cờ” cho Chai-na “đái” xuống “Tuyên ngôn Độc Lập” do Mỹ viết bác Hồ đọc gần 72 năm về trước tại ba đình bốn miếu.

Mẹ Nấm đã làm theo lời bác Hồ dạy, “Vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải lo giữ nước”; “Cán bộ là đầy tớ của nhân dân”. Nên, khi Nước bị Chai-na lấn đất cướp biển, Mẹ Nấm xuống đường cầm kéo cắt ngang cái lưỡi bò thò ra của Chai-na; khi Nước bị Chai-na xả rác, thải độc, Mẹ Nấm lên tiếng đuổi “Phọt Mô Xa” cút về Chai-na; khi quyền làm người bị bọn “đầy tớ nhân dân” do “bác” dựng nên phản lại “bác” tước đoạt, Mẹ Nấm nhắc nhở “ông bà chủ” phải đi đòi lại.

Mẹ Nấm mốc mạc như nấm mới không hay “lời bác dạy” nay đã hết linh, mà còn là phản động cực kỳ. “Vua Hùng” của “bác” là vua Hùng nào, “bác cháu ta phải lo giữ nước” là giữ nước nào khi chính cháu ruột bác là “Thượng tọa” Thích Chân Quang “thuyết pháp” rằng Lý Thường Kiệt đem quân đánh Tàu là hỗn láo, vì Chai-na là anh cả của Việt Nam.

Tình hình kết hợp rất là nhuần nhuyễn với việc bác Cả Lú đã thêm một ngôi sao vào “đội ngũ” bốn sao nhỏ qùi chầu sao lớn trên cờ Chai-na cho các cháu thiếu nhi cầm đi đón Thập Cận Bình, và đài VTV, tiếng nói chính thức của “nhà nước ta” cùng đã hơn một lần chưng chình ình Cờ Trọng Quỳ này chiếu cho cả nước cả cái thấy.


Nói chung quy, bản án 10 năm tù giam Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là đúng quy trình Đảng ta đang cầm “cờ” cho Chai-na “đái” vào mặt... “bác ta” đã “có công ra đi tìm đường …”

 
Tranh HatKa




Ghi chú:

(*) “Cầm c...cho chó đái”
Read more…

Người phụ nữ mặc áo trắng đến dự phiên tòa Mẹ Nấm















Vậy là phiên tòa đã kết thúc, bản án bất nhân của tòa án cộng sản Khánh Hòa dành cho người yêu nước cũng đã được tuyên. Các quan tòa đảng viên đứng trên luật pháp đã làm xong nhiệm vụ được xem là bước đệm cho những thương vụ ngoại giao và ngoại thương giữa nhà cầm quyền đối với chính phủ thực dụng Hoa Kỳ. Cả thế giới đã quan tâm, đã lên tiếng, đã quan ngại, đã phản đối phiên tòa công mà rất khai vừa diễn ra tại Khánh Hòa, nhưng mọi chuyện đã tạm khép lại.

Có mặt tại Nha Trang trong ngày diễn ra phiên tòa công mà rất khai hôm ấy, dĩ nhiên tôi cũng không tiếp cận được phiên tòa. Nhưng hình ảnh một người phụ nữ mặc chiếc áo trắng, đầu đội nón lá lội bộ đến phiên tòa đã gây ấn tượng rất mạnh trong lòng tôi và có lẽ trong lòng nhiều người. Người phụ nữ ấy chính là bà Nguyễn Tuyết Lan, thân mẫu của blogger Mẹ Nấm.

Trước ngày diễn ra phiên sơ thẩm xét xử người phụ nữ can đảm quốc tế, blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã yêu cầu được mặc chiếc áo trắng do người nhà gửi vào. Nhưng yêu cầu rất đơn giản đó một lần nữa đã bị cộng sản khước từ. Có lẽ hành động này là sự trả thù của lực lượng công an Khánh Hòa. Bởi lẽ Mẹ Nấm đã đụng tới miếng ăn của bè lũ còn đảng còn mình khi cô lên tiếng bênh vực những nạn nhân bị cướp đất để thực hiện những dự án khách sạn, nhà hàng, du lịch tại Nha Trang.

Trước vành móng ngựa của nhà cầm quyền cộng sản, Mẹ Nấm đã không thể khoác chiếc áo trắng như mình mong muốn, nhưng bà Lan đã mặc chiếc áo trắng đến tham dự phiên tòa. Khi mặc chiếc áo trắng đến tòa án, có lẽ bà Lan nghĩ rằng hai mẹ con cùng mặc một màu trắng tinh tuyền để phản chiếu sự đen tối trong một phiên tòa bất công của nhà cầm quyền cộng sản. Cũng có lẽ bà Lan nghĩ rằng hai mẹ con cùng mặc áo trắng để thể hiện sự gắn kết tình mẫu tử, và có lẽ để Quỳnh hiểu rằng bà Lan luôn ủng hộ những việc của Quỳnh làm bởi bà biết, bà hiểu và bà luôn tin tưởng con mình hoàn toàn vô tội khi thể hiện lòng yêu nước.

Với tôi, bà Nguyễn Tuyết Lan là một hình tượng đại diện cho hình ảnh người mẹ vĩ đại trong thời buổi đầy nhiễu nhương, trong một xã hội tràn ngập sự dối trá, trong một cuộc sống vô vàn nỗi vất vả. Kể từ sau cái ngày "cấp trên" ra lệnh côn an Khánh Hòa bắt giam Mẹ Nấm, hoàn cảnh sống của gia đình bà Lan rơi vào sự khốn khó trăm bề. Một mình bà Lan phải chăm sóc hai đứa trẻ là Nấm và Gấu cùng với người mẹ già đã hơn 90 tuổi. Bên cạnh sự cơ cực đó, bà vẫn đều đặn đi thăm Quỳnh hàng tháng, bà vẫn lặn lội đến gõ cửa từng cơ quan công quyền cộng sản Khánh Hòa để đòi hỏi công lý cho con gái của mình.

Những lúc có dịp ghé thăm gia đình bà, cá nhân tôi chưa một lần thấy bà tỏ ra mệt mỏi hay suy sụp trước sự nhiễu sách mà lực lượng an ninh Khánh Hòa bủa vây gia đình bà. Đối với những người bạn của Quỳnh, bà luôn nở nụ cười thật tươi và tỏ lòng biết ơn những tình cảm mà bạn bè Quỳnh đem lại cho gia đình bà. Nhưng cái án 10 năm tù dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có lẽ đã chạm đến ranh giới sức chịu đựng của một người phụ nữ đã hơn 60 tuổi đời. Sau buổi chiều hôm ấy, tôi chợt nhìn thấy ánh mắt bà Lan dường như sẵn sàng trào tuôn những giọt nước mắt xót thương đứa con gái can trường của mình.

Với bà Lan, niềm hy vọng dù nhỏ nhoi, mơ hồ về số phận của người con gái can trường đã sụp đổ hoàn toàn sau khi tòa án cộng sản Khánh Hòa tuyên án. Trong quãng thời gian dài sắp tới, không biết bà có đủ sức để chăm sóc Nấm, Gấu và người mẹ già hay không. Nghĩ đến những điều tồi tệ, những nỗi vất vả mà bà sẽ phải gánh chịu trong những ngày sắp tới, tôi cảm thấy mình như nợ gia đình ấy một phần trách nhiệm. Bởi lẽ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ khó có thể kiên định đấu tranh cho nhân quyền, dân quyền, môi sinh cho tương lai Việt Nam nếu không có người phụ nữ mặc áo trắng đến dự phiên tòa ngày 29/6. Người phụ nữ mặc áo trắng đến phiên tòa hôm ấy là một người mẹ thật vĩ đại, người mẹ ấy mang tên Nguyễn Tuyết Lan.

04.07.2017

Read more…

Contact us