Hàng không mẫu hạm Trung Quốc qua eo biển, Đài Loan đưa chiến đấu cơ ra giám sát


Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung Quốc trong vùng biển Thái Bình Dương. (Hình: STR/AFP/Getty Images)
ĐÀI BẮC, Đài Loan (NV) – Các chiến đấu cơ Đài Loan bay lên theo dõi hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung Quốc khi nó đi ngang qua eo biển hẹp ngăn chia hai quốc gia, lúc trên đường tới Hồng Kông để tham dự lễ kỷ niệm 20 năm Anh trao trả thuộc địa này cho Trung Quốc.
Hải đội do chiếc Liêu Ninh chỉ huy sẽ đón chào người đến viếng thăm trong thời gian ở Hồng Kông và biểu dương sức mạnh quân sự của Hải Quân Trung Quốc, theo bản tin của Tân Hoa Xã, cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc, khi trích lời phát biểu của phát ngôn viên quân sự Yang Liang.
Hải đội Liêu Ninh sẽ cặp bến Hồng Kông vào ngày Thứ Sáu này.
Ông Tập Cận Bình, chủ tịch nhà nước Trung Quốc, đến Hồng Kông hôm Thứ Bảy để chủ tọa lễ tuyên thệ nhậm chức của tân đặc khu trưởng và đưa ra lời cảnh cáo mạnh mẽ rằng Bắc Kinh sẽ không chấp nhận bất cứ hành động nào được coi là thách đố thẩm quyền của mình tại Hồng Kông.
Chiếc Liêu Ninh, có hậu cứ đặt tại hải cảng ở phía Bắc Trung Quốc, tiến vào khu vực nhận diện phòng không (ADIZ) của Đài Loan hôm Thứ Bảy và đi giữa eo biển Đài Loan, tiến về hướng Tây, theo Bộ Quốc Phòng Đài Loan hôm Chủ Nhật.
Đài Loan bố trí phi cơ và chiến hạm để theo dõi hải đội này, vốn dự trù sẽ rời khỏi vùng ADIZ của họ vào tối ngày Chủ Nhật.
Đây là lần thứ ba chiếc Liêu Ninh đi gần bờ biển Đài Loan trong mấy tháng trở lại đây.
Bắc Kinh hồi Tháng Mười Hai năm ngoái và Tháng Giêng năm nay đưa chiếc hàng không mẫu hạm này qua eo biển Đài Loan, lấy cớ là có tập trận. (V.Giang)
Read more…

Câu chuyện chăm sóc sức khỏe


Lê Phan
Là một người sống ở Anh nhưng lại làm việc cho truyền thông ở Hoa Kỳ, tôi đã có nhiều lần nghĩ là mình sống ở hai hành tinh khác nhau, nhất là khi nói đến vấn đề chăm sóc sức khỏe.
Mấy ngày hôm nay chẳng hạn, trong khi ở Hoa Kỳ, Thượng Viện đang bàn thảo về việc thay thế Đạo Luật Chăm Sóc Sức Khỏe của cựu Tổng Thống Barack Obama, thì ở Anh báo chí nói đến chuyện chính phủ bảo thủ đang ngấm ngầm “tư hữu hóa” hệ thống Y Tế Quốc Gia – National Health Service (NHS).
Hẳn độc giả ở Hoa Kỳ sẽ ngạc nhiên nếu thấy việc tư hữu hóa hệ thống chăm sóc sức khỏe bị coi như là một sự việc xấu xa đến nỗi một chính phủ bảo thủ phải “ngấm ngầm, lén lút” tìm cách thực hiện điều đó.
Điều đầu tiên phải nói ngay là Hệ thống National Health Service của Anh sẽ là một cái gì hoàn toàn xa lạ với người Mỹ. Trong nhiều lần bầu cử ở Hoa Kỳ, hệ thống NHS của Anh đã bị mang ra làm đề tài chỉ trích. Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz chẳng hạn, khi là ứng cử viên để được đảng Cộng Hòa đề cử ra ứng cử tổng thống đã chỉ ra việc phải chờ đợi để giải phẫu ở Anh, và việc là Hoa Kỳ có nhiều cuộc giải phẫu hơn, như là bằng cớ để chứng minh là hệ thống y tế của Anh là thấp kém hơn ở Hoa Kỳ. Nhiều vị khác trong ngành y khoa còn chỉ ra những việc chẳng hạn như số máy scan MRI ở Anh chưa bằng được một tiểu bang nghèo của Hoa Kỳ.
Trước hết xin nói ngay là về quan niệm đã có sự khác biệt. Hệ thống NHS của Anh Quốc là một hệ thống bảo hiểm xã hội dựa trên nguyên tắc là sức khỏe là một quyền chứ không phải là ưu đãi. Hệ thông bảo hiểm xã hội này có nhiều điểm tương đồng với hệ thống Social Security và Medicare ở Hoa Kỳ. Căn bản mà nói, mọi người đều trả tiền và mọi người đều được điều trị. NHS do công quỹ tài trợ và được điều hành bởi các công chức, từ các bác sĩ đến các y tá và đến cả lao công.
Hệ thống y tế toàn quốc của Anh, độc nhất trên thế giới này, đã khởi đầu với bản Phúc trình của Sir William Beveridge về tình trạng bảo hiểm xã hội và dịch vụ liên hệ tại Anh Quốc sau Đệ Nhị Thế Chiến. Sir Beveridge viết: “Nay, khi chiến tranh đã phá hủy mọi chỉ dấu của mọi thứ, là một cơ hội để sử dụng kinh nghiệm trong một vùng mở rộng. Một giây phút cách mạng trong lịch sử thế giới là thời gian cho cách mạng, chứ không phải vá víu.”
Sir Beveridge là một người bảo thủ, nhưng những người bảo thủ ở Anh đã là kẻ tiên phong trong việc xây dựng một hệ thống an sinh xã hội trong đó có một hệ thống chăm sóc sức khỏe dựa trên nhu cầu của dân chúng thay vì khả năng trả tiền của họ là vì họ cho đó là một bổn phận của quốc gia và cũng rẻ tiền nhất. Hệ thống này được tài trợ hoàn toàn bởi tiền thuế và hoàn toàn không tốn tiền cho người sử dụng. Viện Nghiên Cứu Khoa Học Y Khoa và Giáo Dục Hoa Kỳ chỉ ra là chăm sóc sức khỏe ở Anh không thực sự miễn phí, nhưng tỷ lệ lợi tức cá nhân đóng góp vào chăm sóc sức khỏe của mình đồng đều với tất cả mọi người. Hệ thống y tế của Anh miễn phí khi sử dụng, nhưng chi trả bởi thuế. Viện viết tiếp “Bạn có thể muốn biết con số này là bao nhiêu. Năm 2008, thuế này tương đương với 9% lợi tức của một công dân. Bạn có thể nói ‘ouch,’ nhưng hãy nhớ, không ai bị từ chối chữa trị.”
Và điều đó đúng cho tất cả mọi công dân từ nữ hoàng xuống đến người thất nghiệp ngủ đường. Cựu Thủ Tướng David Cameron của Anh có một cậu con bị tật bẩm sinh tên là Ivan. Suốt cuộc đời ngắn ngủi của cậu bé, NHS đã chăm sóc cho cậu như chăm sóc cho toàn thể những công dân khác. Chính trong giai đoạn đó ông Cameron, một người giàu có khá giả, đã thấy cái tốt đẹp nhất của NHS.
Trên tờ Business Insider, ông Jim Edwards, một nhà báo Hoa Kỳ nay sống ở Anh kể lại kinh nghiệm của ông với NHS. Ngay từ đầu ông cho biết đã sống nửa đời ở Mỹ nay về Anh. NHS, ông nói, như tất cả người Mỹ đều biết và sợ, là một hệ thống hoàn toàn “socialised medicine-y tế xã hội.” Kinh nghiệm đầu tiên của ông khi đi khám bệnh là ở Hoa Kỳ, khi kêu bác sĩ xin hẹn thì đó là tùy khi nào tiện cho bệnh nhân. Ở Anh thì ông được một cái hẹn dầu ông có thích hay không. Ông kể: “Tôi gọi và để lại message. Khoảng một hay hai giờ sau, cô trợ y gọi lại, hỏi vài câu về vấn đề qua điện thoại, rồi nói ‘đến vào lúc 9 giờ sáng ngày Thứ Năm. Không có lựa chọn. Giả định là nếu bệnh thì đến gặp bác sĩ khi nào họ cho hẹn.’ Lúc đầu tôi khó chịu. Ở Hoa Kỳ, tôi có quyền chọn khi nào đi bác sĩ. Ở Anh, tôi hãy đến hẹn khi được thông báo. Nhưng kỳ hẹn đến ngay, vì các cơ quan y tế của Luân Đôn có chỉ tiêu. Sau cùng tôi thấy logic của nó: Đây là một hệ thống y tế công. Nó phải quản trị cả chi phí lẫn dịch vụ. Nếu bạn thực sự đau, bạn đến hẹn. Nếu bạn chỉ muốn đến khi tiện cho bạn thì bạn bệnh đến mức nào?”
Rồi ông kể tiếp: “Ở Hoa Kỳ, tôi đã chờ thật lâu để bác sĩ. Tôi đã đọc biết bao tờ báo ở các phòng mạch. Tôi đã chờ nhiều giờ. Ở Anh tôi đến vào lúc 9 giờ và ngay lập tức được mời vào. Đối với một người Mỹ thật là kỳ lạ. Tôi chưa kịp ngồi thì tên tôi đã được gọi. Thế ra bác sĩ và nhân viên nghiêm chỉnh về giờ giấc. Đây là một lý do tôi tin là lối xếp đặt thời giờ của NHS tốt hơn: bạn có thể không được chọn ngày giờ bạn muốn, nhưng khi đến nơi thì khỏi phải chờ.”
Hơn thế, ông còn ngạc nhiên khi thấy NHS có bảng để khuyến khích người ta đừng đến bệnh viện hay phòng mạch nếu chỉ bị cảm cúm. Ông viết: “Họ thực sự cố gắng thuyết phục bệnh nhân với bệnh vặt vãnh đừng đến phòng cấp cứu và thay vì vậy đến gặp GP. Nó hữu lý – ai cũng biết tốn biết bao thời giờ và tiền của bệnh viện cho những người không cần cấp cứu. Nhưng dầu sao, nó cũng là một cú shock khi thấy bệnh viện trưng bảng thực sự bảo ‘về đi, đồ ngu!’ ở mỗi phòng đợi. Bệnh viện ai cũng biết là ổ vi trùng.”
Ông cũng nói là ở Anh hay ở Mỹ ông đều có bác sĩ tốt. Ông viết: “Bác sĩ là bác sĩ. Họ thường dễ thương và giỏi việc. Hệ thống nào trả tiền cho họ không làm cho họ tốt hay xấu hơn.”
Ông chỉ ra một ưu điểm của NHS là không có giấy tờ. Ở Hoa Kỳ, ông nói giấy tờ tới tấp nếu bạn cần điều trị nhiều hơn là đi bác sĩ bình thường, bạn sẽ gặp một sự hầu như là vô tận giấy tờ, bills, forms, và thư từ. Bạn sẽ trả bills nhiều tháng hay nhiều năm sau đó. Và nếu có lầm lẫn trong bill thì thật là khó khăn vô cùng. Ông viết: “Tôi đã trở thành thù ghét công ty bảo hiểm y tế ở Hoa Kỳ vì giấy tờ. Ở Anh hầu như không có gì hết. Tôi điền một form khi đi khám bệnh đầu tiên cho biết địa chỉ và đó là điều duy nhất tôi phải làm. Giấy tờ duy nhất tôi nhận được là một bức thư nhắc ngày hẹn. Họ cũng gửi text để nhắc nhở.”
Điều ông cần khám bệnh là vì bị ù tai. Có phải ông sắp điếc tai hay không. Có lần một bác sĩ ở Hoa Kỳ bảo ông bị một triệu chứng ở lỗ tai trong và nó làm ông mất thăng bằng. Bác sĩ Mỹ bảo ông là không có cách chữa và nó có thể tự biến mất. Bác sĩ Anh cũng nói vậy nhưng bảo có thể ông bị bệnh Meniere, và muốn gửi đi khám bác sĩ chuyên môn. Ông viết: “Meniere không phải là một căn bệnh mà là một lô những triệu chứng và không có cách chữa và rất hiếm. Điều này là tôi hơi sợ. Tôi quen với hệ thống Hoa Kỳ vốn rất ‘phòng vệ.’ Bác sĩ thường điều trị quá mức vì sợ bị kiện nếu thiếu sót. Họ cũng kiếm được nhiều tiền hơn nếu làm thêm. Nhưng đây là một bác sĩ NHS đề nghị điều trị thêm. Và không tốn tiền nên tôi chịu.”
Rồi ông hẹn với một bác sĩ chuyên môn ở một bệnh viện. Ở Hoa Kỳ, ông bảo sẽ có thể gặp bác sĩ chuyên môn trong vài ngày. Ở Anh họ nói sẽ gặp vào Tháng Giêng. Lúc đó là Tháng Mười, tức là cách đó đến 6 tuần. Ông viết tiếp: “Chờ đợi ở NHS là một sự thật. Tôi tự an ủi với giả định là khi nhân viên đưa ra quyết định về bệnh trạng của tôi chắc không phải là nguy hiểm và đã dời tôi lâu hơn. Thật bực mình. Sau cùng tôi phải đổi ngày hẹn. Và đó là một điều khó khăn. Tôi phải kêu vài lần vì phải gặp được nhân viên đúng lúc… Lại hệ thống hẹn đó nữa: bạn sẽ được cho ngày theo ưu tiên của họ, không phải của bạn.”
Ông kể tiếp là ở Hoa Kỳ ông thường chờ cả giờ ở phòng bác sĩ chuyên môn. Ở NHS, ông chỉ chờ có vài phút. Ông kể tiếp: “Cả hai lần tôi thấy mấy cụ than phiền tức giận với nhân viên là họ đã chờ 15 hay 20 phút để gặp bác sĩ. Là một người Mỹ tôi suýt bật cười. Mười lăm phút để gặp bác sĩ miễn phí. Tôi hỏi một người bạn Anh vốn hay phải đi bác sĩ và hỏi chuyện đó có bình thường không thì được trả lời là những cụ ở Anh sẽ than phiền nếu chờ trên 10 phút. Một lần nữa, sự chăm sóc của NHS tốt. Tôi gặp hai bác sĩ trong một giờ, một thử và một định bệnh. Một nhân viên hành chánh thứ ba điều phối để cho bác sĩ lúc nào cũng có khách. Nó như là một xí nghiệp rất hữu hiệu. Nó cũng có vẻ rất bận rộn. Các bác sĩ không thích nói chuyện. Họ trị bệnh rồi muốn mình đi ra. Kết quả là tôi không sẽ không bị điếc. Họ cho tôi thấy biểu đồ. Tôi nghe rõ lắm. Nhưng tiếng u u bắt đầu từ nhiều năm là vì tôi thích đi nghe punk rock, tệ hơn khiến tôi cảm thấy điếc. Chuyên gia NHS nói bà tin 99% là không có gì cả, nhưng đề nghị nên chụp MRI để xem tình trạng lỗ tai trong của tôi ra sao. Đây thật là đáng mừng. Không thấy việc điều trị của tôi bị hạn chế hay từ chối, như nhiều người Mỹ sợ. Cũng như ở Hoa Kỳ vậy thôi, cũng số bác sĩ như vậy và dụng cụ như vậy.”
Điều khác, ông nói là về tiền bạc. Ông viết: “Thế NHS làm tôi tốn mất bao nhiêu tiền. Zero. Không có đồng nào cả. Tôi đã không trả đồng nào cả cho hệ thống y tế tốt đẹp. Dĩ nhiên không có gì là ‘free,’ nhưng tính theo lợi tức đầu người thì chi phí y tế ở Anh thấp hơn Hoa Kỳ. Người Mỹ chi ra $8,362 cho chăm sóc sức khỏe hàng năm, người Anh chi ra 3,480 đồng qua tiền trả thuế.”
Điều cũng đáng nói thêm, ông chỉ ra, là NHS điều trị cho tất cả mọi người đồng đều, trong khi người Mỹ được điều trị theo khả năng trả tiền, khiến nhiều chục triệu người chỉ có được những điều trị tối thiểu. Và đó cũng là lý do dân chúng Anh coi trọng NHS hơn cả Nữ Hoàng và Quốc Hội.
Một chuyên gia y tế công cộng ở Anh, khi được đài BBC hỏi là làm sao giải quyết ổn thỏa vấn đề chăm sóc sức khỏe của Hoa Kỳ, đã trả lời: “Đơn giản nhất là nới rộng Medicare cho toàn thể mọi người. Những ai đi làm hay có lợi tức thì đóng góp qua trả tiền thuế. Những ai không có lợi tức thì hệ thống an sinh quốc gia trả.” Phát thanh viên bảo: “Nhưng đâu được, đó là socialised medicine.” Ông chuyên viên trả lời: “Đúng vậy. Và vì thế vấn đề sẽ không bao giờ giải quyết.”
Read more…

Đức Giáo Hoàng cầu nguyện cho Venezuela, kêu gọi giải quyết xung đột bằng biện pháp hoà bình

           

Vatican. (Reuters)- Hôm nay 2 tháng 7, Đức Giáo Hoàng Francis kêu gọi áp dụng các biện pháp dân chủ và hoà bình để giải quyết cuộc khủng hoảng tại Venezuela. Ngài nói  muốn tỏ thái độ thân thiện với gia đình của những người biểu tình thuộc lớp trẻ bị thiệt mạng trong các cuộc biểu tình chống chính phủ của tổng thống Nicola Maduro.
Suốt 3 tháng qua, những người chỉ trích Maduro hầu như ngày nào cũng tràn xuống đường phố để biểu tình phản đối chế độ độc tài tại Venezuela. Các cuộc biểu tình thường trở thành bạo động, vì người biểu tình đụng độ ác liệt với lực lượng an ninh đàn áp họ, làm 80 người thiệt mạng. Chủ toạ buổi cầu nguyện hàng tuần ở Vatican, Đức Giáo Hoàng Francis đã hướng dẫn đám đông cùng ngài cầu nguyện Đức Mẹ che chở cho người Venezuela.
Tin từ Caracas hôm qua 1 tháng 7, giới lập pháp thuộc phe đối lập và người biểu tình kêu gọi công tố viên trưởng Venezuela đứng vững ở vị trí chống lại hội đồng lập pháp, được thiết lập theo ý muốn của tổng thống Maduro. Công tố viên trưởng Venezuela, bà Luisa Ortega đã tăng cường sự phản kháng để chống chính phủ Maduro bằng nhiều nhận định công khai.
Giới chức thẩm quyền, cũng như lãnh đạo đảng Xã Hội cầm quyền gọi bà là kẻ phản bội. Tối cao pháp viện Venezuela đã nhận được yêu cầu cách chức bà.
Trong khi đó, tổng thống Colombia Juan Manuel Santos tuyên bố sẽ không phản ứng trước lời chỉ trích của tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, tố cáo ông là người đạo đức giả. Ông Santos cho rằng Maduro đang tìm cách gây ra cuộc xung đột ở quốc ngoại, để chuyển hướng dư luận chống đối ở trong nước. Hôm thứ Sáu 30/06, Maduro tố cáo Santos can thiệp vào nội tình Venezuela. (Song Châu)
Read more…

KHI NGƯỜI TA NÓI DỐI

Thơ Phương

Có nơi nơi nào trên thế giới như VN người ta thô bạo như vậy không nhỉ, đó là GDP quý 1 đạt mức 5,15%, trong khi GDP quý 2 chưa hết quý đạt mức tăng khá ẩn tượng theo chỉ tiêu đề ra là đúng con số 6,17%, và mới đây ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đặt ra mục tiêu chốt sổ là GDP còn lại của 2 quý nữa là 6 tháng cuối năm phải tăng 7,42% đúng mục tiêu về đích chênh nhau con số 6,8% theo chỉ tiêu đề ra.
Nợ công, nợ chính phủ, nợ nươc ngoài, nợ xấu cũng đặt chỉ tiêu đề ra, nhưng vế bên kia là đặt mục tiêu tăng cung tiền, tăng trưởng tín dụng theo đúng chỉ tiêu đề ra với con số cao chót vót, tức là đang làm tăng tiền vào kinh tế là tạo ra nợ chỉ có tăng chứ khong giảm thì làm sao mà nói giảm nợ được.
Về nợ xấu thì còn mỉa mai hơn là “không dùng ngân sách giải quyết nợ xấu”. Thậm chí trước đây người ta còn tuyên bố mua nợ xấu có lời chứ không bị lỗ. Trên thế giới tôi chưa từng nghe có cái nghiệp vụ nào mà mua nợ xấu mà có lời hay huề vốn cả, đó là khi nói đến nợ xấu thì ta có cụm từ “nợ xấu khó đòi và sẽ mất” là chỉ có bị lỗ vốn chứ không thể thu hồi được vốn cả, và ngân sách nhà nước phải rót ra cứu các món nợ xấu độc hại ấy. Một ví dụ của sự dối trá là các dự án của các “quả đấm thép vina” thua lỗ cả “nghìn tỷ”, mà trong đó các khoản vay ngân hàng rót ra là rất lớn thì làm sao mà đòi được nợ thì làm sao mà nói có lời được, và nhà nước VN phải hoặc bơm vốn vào đó để cứu nó hoặc phải bán đi với giá trị thấp hơn giá trị thị trường, chẳng lẽ đòi bán giá cao hơn hay bằng giá ban đầu à. Nếu bán như vậy thì mấy cái dự án nghìn tỷ kia đâu có bị lỗ vốn đâu. Đúng là dối trá quá mức đến thô bỉ.
Chuyện quái đản nữa là cái Ngân hàng Nhà nước Việt Nam thành lập VAMC này vốn liếng chỉ dăm tỷ bạc mà đòi mua nợ đến cả con số trăm ngàn tỷ cho đến triệu tỷ nó giống như cái VAMC này chỉ có một ly nước quá ít mà đòi dập tắt cả một ngọn núi lửa đang cháy thì quả là vĩ đại và dối trá. Đó là bởi vì cái VAMC này nhiều lần gửi hồ sơ mua nợ cho thị trường quốc tế mà người ta đọc xong rồi im hơi là không hồi âm lại thì đúng là nhục mặt. Đó là bởi vì họ lý luận trái phiếu VAMC phát hành có đảm bảo, gọi là “trái phiếu đặt biệt” thì lại nhảm nhí và lươn lẹo để đánh lừa được thị trường, cái NHNN VN và cái VAMC này họ như là trẻ con là dễ đánh lừa được các nhà đầu tư nước ngoài như họ hay quen mị dân trong nước. Đó là bởi vì ngay cả trái phiếu quốc trái của chính phủ VN phát hành nó còn ằm trong diện trái phiếu rác thì trái phiếu đặc biệt của VAMC là trái phiếu gì.
Hãy nhớ rằng xưa kia Thailand, Hàn Quốc, hay cả TQ khi giải quyết nợ xấu là nếu họ bỏ ra 10 đồng thì chỉ thu hồi được 4-6 đồng thôi là may mắn lăm rồi. Việc mua nợ thì Nhà nước VN thông qua cái công ty VAMC kia mua lại nợ, và trả cho ngân hàng đó với giá trị mua nợ là thấp hơn tài tản cho vay và chấp nhận khoản lỗ chứ không thể lời được. TQ giải quyết nợ xấu nếu như Bắc Kinh bỏ ra 700 tỷ $ thì họ chỉ đòi được cao lắm là 400 tỷ $ thôi, đó là năm 199-2000 Ngân hàng Nhân dân của Trung Quốc (PBOC), Ủy ban Điều tiết Ngân hàng Trung Quốc (CBRC), và Bộ Tài chính (MOF) phối hợp mua nợ xấu độc hại của Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc-Agricultural Bank of China (ABC), Bank of China (BOC), Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc - China Construction Bank (CCB), Ngân hàng Công thương Trung Quốc-Industrial and Commercial Bank of China (ICBC), Export Import Bank of China ( Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc),…như tôi đã nói ở trên, và năm 2016 cũng vậy là TQ cũng đã chịu lỗ đến 370 tỷ $ để giải quyết dứt điểm các ngân hàng đó mà người ta hay lạc quan cho là những ngân hàng lớn nhất thế giới, vì nếu để mấy cái ngân hàng độc hại đó sập là nó giật sập luôn cả chế độ Bắc Kinh.

Ôi thôi VN cũng không khá mấy, tôi nghi ngờ là họ vẫn hàng ngày bơm vốn ngân sách cho những ông kẹ mắc nợ xấu như Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV), Agribank,… vì những tượng đài này mà sập thì nó giật sập luôn cả chế độ VN. Nên thực tế hàng ngày nhà nước VN đang rót tiền từ ngân sách để châm vốn vào đó. Âu châu cũng vậy, họ giải quyết các ngân hàng quá lớn để không cho nó sập thì ngân sách cũng phải chi ra chịu lỗ một chút để cho nó khỏi sập nên đừng dối trá làm gì nữa. 😊
Read more…

Nói một lần rồi thôi


















Đối với bản án dã man 10 năm tù mà VKS tỉnh Khánh Hòa dành cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, PGS, TS Đỗ Văn Xê của Đại Học Cần Thơ đã tỏ ý đồng thuận với lời phát biểu "Quốc có quốc pháp nhà có gia quy" (trích y nguyên lời của ĐVX). Trước hết, tôi thật mắc cười khi nghe một ông tiến sĩ, phó giáo sư lại trích ra một câu nửa nạc nửa mỡ như thế. Người ta viết Quốc hữu quốc pháp Gia hữu gia quy, chứ không ai lại viết QUỐC ở phía trước rồi lại dùng chữ NHÀ ở phía sau như thế!

Lại thêm chữ CÓ nữa? Thà là dùng tiếng Việt thuần túy như:

Đất nước cần có luật pháp, gia đình cần có quy tắc, nội quy.

Nhưng đó là chuyện nhỏ. Ai cũng có thể lầm lỡ, và việc một ông tiến sĩ VN phát ngôn tào lao lại càng là chuyện bình thường trên đất nước có quá nhiều tiến sĩ u mê ám chướng như hiện nay. 

Nhưng ở đây, lại có một vấn đề mà tôi muốn làm rõ, chẳng những với cá nhân ông "trí ngủ" Đỗ Văn Xê mà còn với hằng ngàn dư luận viên đang ngày đêm giúp đảng CSVN che giấu sự thật tồi bại của đảng.

Đúng là Quốc hữu quốc pháp, gia hữu gia quy! Đó là nền tảng quan trọng cho một xã hội được ổn định và phát triển. Hãy tưởng tượng một xã hội không có luật pháp, hay một gia đình không có nội quy, thì dĩ nhiên mọi trật tự bị đảo lộn, mọi giá trị con người sẽ bị bôi đen, chỉ có sức mạnh làm chúa tể, cá lớn nuốt cá bé, kẻ có súng và quyền lực trong tay sẽ coi tha nhân như những con cừu, muốn làm thịt lúc nào cũng được.

Nhưng chế độ CSVN hiện nay có xứng đáng để được coi là một quốc gia có luật pháp hay không?

Chế độ CSVN cũng viết ra hiến pháp, cũng có quốc hội để biểu quyết luật lệ v.v... nhưng tất cả chỉ là cái vỏ ngoài bịp đời, đánh lừa nhân dân và quốc tế. Người dân Việt Nam có rất nhiều quyền lợi hiến định, nhưng chỉ là trên lý thuyết, còn trong thực tế thì mọi quyền lợi căn bản của con người bị kiểm soát, bị giới hạn triệt để. Từ tự do hội họp, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do lập hội, tự do báo chí, những thứ tự do mà người dân các nước tiến bộ trên thế giới được hưởng từ lâu thì người dân Việt Nam vẫn còn đang mơ mộng. Tại sao lại như thế? Đơn giản là vì cái chế độ CSVN nó quá thối nát, nó sợ nếu để nhân dân thực sự hưởng được những thứ tự do kể trên, lại thêm tự do biểu đạt ý kiến (xuống đường biểu tình) thì cái quyền lãnh đạo độc tôn của đảng CSVN được ghi trong điều 4 của hiến pháp Việt Nam sẽ trở thành trớt huớt.

Vì thế mà chế độ CSVN dùng mọi cách để nắm quyền lực cai trị, bao gồm việc dùng lực lượng chó săn côn an, an ninh với phương tiện đàn áp sắt máu để dập tắt mọi tiếng nói phản kháng. Với tình trạng xã hội như vậy mà nói tới TÔN TRỌNG LUẬT PHÁP là một điều vô cùng mỉa mai. Một ông trung tá côn an mà bỉ ổi giơ bòi ra nói: "Tự do ccc, tao là luật pháp đây!" là biểu hiện rõ nét nhất của hiện thực luật pháp của xã hội VN hiện nay.

Trong một chế độ thực sự dân chủ, một nghi can bị cảnh sát tạm giam vẫn được coi là hoàn toàn vô tội cho tới khi được chứng minh ngược lại, nghĩa là có tội, trước tòa án với những bằng chứng không thể chối cãi trong một trình tự nghiêm minh của ngành tư pháp. Ở Việt Nam thì cũng ghi rõ cách hành xử của ngành tư pháp như vậy, nhưng không có một sự tôn trọng nào. Người dân bị bắt tạm giam trong đồn côn an, bị bức cung, bị cắt cổ, bị thắt cổ v.v... và gia đình nhận xác về chôn với những lời hăm dọa phải câm miệng nếu không muốn rắc rối.

Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị an ninh Khánh Hòa bắt giam trong cái gọi là Bộ Luật Hình Sự 258, được an ninh diễn giải là tội tuyên truyền chống phá nhà nước, và trong phiên tòa giả hình ngày 29 tháng 6 vừa qua, VKS Khánh Hòa đã phán cho Mẹ Nấm một cái án 10 năm thật quá nặng nề dành cho một người phụ nữ có hai con nhỏ như vậy. Nhưng Như Quỳnh có tội gì? Tội yêu nước, chống lại sự xâm lăng kiểu tằm ăn dâu của Trung Quốc chăng? Tội chống lại hiện thực côn an Việt Nam đàn áp giết chóc nhân dân vô tội trong các đồn công an chăng? Tội kêu gào đưa Formosa ra tòa chăng? Tội muốn đất nước thay đổi để mọi người dân có một cuộc sống tốt đẹp hơn chăng?

Với một người được ăn học tới học vị Phó Giáo Sư, Tiến Sĩ, chức vị tới Phó hiệu trưởng Đại Học Cần Thơ, dĩ nhiên ông Đỗ Văn Xê là đảng viên CS, nhưng theo tôi, ông Xê nên ngậm miệng ăn tiền, cúi mặt tiếp tục làm nô tài cho đảng, không nên phát ngôn như thế khiến cho người quan tâm cảm thấy giữa ông Xê và một thằng / con dư luận viên đần độn, ngu dốt chả có một sự khác biệt nào! Hay là do bây giờ ông Xê còn tại chức, còn quyền lợi được đảng ban phát nên nhảy ra bưng bô, thổi ống đu đủ cho đảng, rồi đợi tới khi ông về dưỡng già thì ráng chửi đảng vài câu? Một con thò lò hai mặt như Đỗ Văn Xê dám hành xử như thế lắm chứ? 

Dù thế nào chăng nữa, một người phụ nữ kiên cường như Mẹ Nấm đã dấn thân cho một tương lai tốt đẹp của đất nước, chống lại cường quyền gian ác, chống lại dã tâm xâm lăng của giặc Tàu phương bắc, đáng lẽ ra Đỗ Văn Xê phải tri ân Như Quỳnh mới đúng, vì Như Quỳnh đấu tranh cũng chính là cho con, cho cháu của một người Việt Nam mang tên Đỗ Văn Xê. Nhưng ông giáo sư phó tiến sĩ đó lại vô sỉ cùng cực khi nhân lúc người phụ nữ đó gặp nạn với bạo quyền cộng sản lại ném đá xuống giếng. Quốc hữu quốc pháp ư? Khẩu nghiệp của Đỗ Văn Xê còn đó, rồi phải trả thôi. Tôi cũng mong sao cái nhân mà Đỗ Văn Xê gieo xuống sẽ kết quả nhanh nhanh, để cho con cái cháu chắt của Đỗ Văn Xê được hưởng thành quả của câu Quốc hữu quốc pháp của chế độ CSVN nó như thế nào.

3/7/2017

Read more…

Chuyện của Blogger Mẹ Nấm sau khi ra Tòa



Sáng nay, thứ Hai ngày 3 tháng 7 năm 2017, tôi lại tiếp tục đến trại giam Công an tỉnh Khánh Hòa để yêu cầu thăm gặp con gái tôi là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Dù đã làm đơn và thực hiện đúng các thủ tục, nhưng phía trại giam vẫn từ chối không cho tôi được gặp con và trả lại đơn.

Phía trại giam thông báo: Tôi không được thăm gặp thân nhân một cách bình thường như những trường hợp khác. Và họ (phía trại giam) chỉ có trách nhiệm giam giữ, còn việc có được thăm gặp hay không là do bên An ninh quyết định.

Xin được nhắc lại, con gái tôi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị kết án 10 năm tù giam trong phiên tòa sơ thẩm ngày 29/6/2017 vừa qua. Tôi cho rằng, việc không cho thăm gặp là hành vi trả thù đối với con gái tôi vì đã bày tỏ thái độ kiên cường, không nhận tội trong phiên tòa vừa qua.

Kính xin mọi người hãy lên tiếng để 2 đứa con nhỏ của Quỳnh được thăm gặp mẹ. Xin hãy đồng hành cùng gia đình chúng tôi.

Chân thành cảm ơn.



Nguyễn Tuyết Lan
Read more…

Thành phố Nha Trang – Thiên Thần Và Ác Quỷ


(Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

Thành phố Nha Trang, quê hương xinh đẹp của tôi đã bị bọn ác quỷ CS cướp đoạt kể từ ngày 01.4.1975. Cũng từ ngày ấy, Nha Trang chỉ còn trong tôi như là mảnh đất của kỷ niệm. một nơi chốn đẹp đẽ trong cổ tích. Với tôi, thành phố này đã biến thành một vùng đất chết, kể từ khi nhạc sĩ Minh Kỳ, người viết bản nhạc “Nha Trang” (mà cả một thời trước 75 Đài phát thanh Nha Trang dùng làm nhạc hiệu mở đầu như là một biểu trưng, vang vang mỗi ngày trên thành phố biển), đã bị giết một cách dã man, oan khuất trong trại tù “cải tạo” An Dưỡng Biên Hòa, nơi mà cá nhân tôi cũng từng bị nhốt hơn một năm trước ngày chuyển tù ra Bắc.

Sau hơn 40 năm, bọn ác quỷ và đám con cháu của chúng giờ đây đã trở thành những tên tư bản đỏ, sống phè phỡn trên xương máu của người dân Nha Trang hiền lành, với bằng đủ thứ bạo lực xích xiềng, biến thành phố này trở thành địa điểm dành cho người Nga và đám Tàu Cộng vô liêm sỉ nhất hành tinh, huênh hoang xem Nha Trang như một thành phố trên nước Tàu bọn chúng.

Ngày 29.6.2017, bọn ác quỷ lại tạo thêm một chứng tích nhơ nhớp và hèn mạt, khi dùng thứ luật rừng rú kêu án 10 năm tù đối với một người đàn bà, mà gia tài chỉ có 2 đứa con thơ và một bá mẹ già, cùng với một tấm lòng yêu nước, hiên ngang, bất khuất: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Cả một bọn ác quỷ với đầy đủ guồng máy bạo lực, tà quyền, quân đội, công an và cả một bọn côn đồ trá hình mà lại khiếp sợ trước một người đàn bà cô thân, ốm yếu, nghèo nàn, trong tay không có một tấc sắt, chỉ duy nhất có một trái tim yêu nước. Chỉ có loài ác quỷ mới khiếp sợ trước ánh sáng. Bởi chỉ có ánh sáng chân lý mới làm cho bọn chúng hiện rõ nguyên hình là những con quái vật, những con thú hút máu người.

Bản án 10 năm dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, sinh sau ngày 30.4.75, con gái của một Thương Binh VNCH và một bà mẹ là cựu nữ sinh Trường Thánh Tâm thuở trước, là biểu hiện một sự khiếp sợ của loài ác quỷ trước một Thiên Thần, tỏa ánh đuốc mầu nhiệm đốt cháy bức màn che đậy cuối cùng vốn đã mục rửa, để bọn ác quỷ hiện nguyên hình, trong viễn ảnh bị tiêu diệt bởi hơn 90 triệu người dân chân chính.

Trong nỗi khiếp sợ, chúng đã quên mất lời dạy từ ông tổ Karl Marx của chúng: "Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!” Và cuộc đấu tranh của những người dân lương thiện, dù bắt đầu trong muôn vàn khó khăn, nhưng ngày càng phát triển, âm ỉ trong lòng muôn dân, dần dà sẽ tạo thành ngọn sóng thần cuốn trôi cả thành trì của loài ác quỷ, sẽ là những nhát cuốc đào mồ chôn bọn chúng!

Khốn kiếp và thối tha hơn, trước một bản án ngu xuẩn và man rợ như vậy mà hơn mấy nghìn tờ báo lề phải câm họng, tất cả chỉ dành để tường thuật phiên tòa đại gia- chân dài, và đăng đầy những lời ca ngợi một cô hoa hậu gái bao như là một nữ anh hùng! Cô hoa hậu hãnh diện và tỏ ra đắc thắng với việc nhận hơn 16 tỷ đồng của một đại gia trong một hợp đồng tình dục! Những người còn lương tri, chắc phải lợm giọng với một loại địa ngục của loài ác quỷ bày ra như thế!

Là người sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, chúng tôi rất hãnh diện có một đồng hương Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, có một đồng môn Nguyễn Thị Tuyết Lan, người mẹ can đảm, thương con và luôn hưởng ứng, cổ võ mọi việc làm của cô con gái yêu nước, can trường.

Với tôi, những tuyên dương của các Tổ Chức Nhân Quyền, cả giải thưởng“ Những Người Phụ Nữ Quốc Tế Can Đảm Năm 2017” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ dành cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, không làm cho bọn ác quỷ khiếp sợ bằng lời nói cuối cùng của Như Quỳnh trước khi nhận bản án tù 10 năm quái gở và man rợ:

“Con xin lỗi mẹ và 2 con vì những gì con làm đã làm khiến tình mẫu tử mẹ con bị chia cắt lâu dài, nhưng con không ân hận về những gì mình đã làm. Và nếu như phải lựa chọn lại, con sẽ vẫn làm như vậy.”

Cho tôi xin cúi đầu cảm phục Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một đồng hương Nha Trang sinh sau tôi cả một thế hệ. Xin cám ơn em đã cho tôi một niềm tin tuyệt đối. Nhất định loài ác quỷ trên thành phố Nha Trang và cả trên quê hương Việt Nam chúng ta, sẽ sớm bị cáo chung, bởi ánh sáng của ngọn đuốc em thắp lên mãi tỏa sáng, được tiếp nối và luôn bất diệt!

Chúc em bình an và có thừa nghị lực, kiên cường trong bất kỳ nghịch cảnh nào. Nhà tù chỉ có thể giam thân xác bé nhỏ của em, nhưng không thể giam được ý chí sắt đá và tấm lòng to lớn của em. Và xin được gởi đến bà Mẹ Quỳnh Lan, cô nữ sinh trường Thánh Tâm ngày xưa, lòng thán phục và ngưỡng mộ của những người Nha Trang xa xứ. Xin cầu nguyện hồn thiêng sông núi và anh linh của bao đời tổ tiên, của liệt vị anh hùng tử sĩ luôn phò trợ cho Như Quỳnh, Mẹ Quỳnh Lan và hai cháu.

Cali. đầu tháng 7/ 2017

Read more…

Vài con số về Canada nhân 150 năm ngày lập quốc

Trần Gia Huấn

Con người - Dân số
Từ ngày lập quốc đến nay, dân số Canada tăng lên 10 lần: Từ 3.5 triệu dân vào năm 1870 lên 35.2 triệu vào năm 2016.
Tuổi trung bình là 41. Trong đó: 16.9 phần trăm dân số tuổi trên 65, và 16.6 phần trăm dân số tuổi dưới 14, theo thống kê năm 2016.
Có 1.4 triệu (4.3 % dân số) là người thổ dân.
Khoảng 17 triệu người đã đến Canada cư trú kể từ năm 1867; 20.6 phần trăm dân số sinh ra ở nước ngoài (cao nhất trong nhóm G7)
Có 6.2 triệu người thuộc nhóm thiểu số. Trong đó, ba nhóm thiểu số lớn nhất là Nam Á, Trung Quốc và da đen, chiếm 60% người nhập cư.
Hơn 200 nhóm người có chủng tộc khác nhau sinh sống trên Canada.
Tuổi thọ trung bình của nam Canada là 79, và của nữ là 83. Nếu không phân biệt giới tính, thì tuổi thọ trung bình của người Canada là 81.2. Người Canada thọ hơn người Mỹ ba tuổi, nhưng thấp hơn so với Nhật, Thụy Sỹ, Ý, Đan Mạch, Áo, New Zealand, và Pháp.
Địa lý
Canada được chia ra thành mười tỉnh và ba khu tự trị.
Diện tích rộng hơn 9,98 triệu Km vuông, (Việt Nam rộng 0.33 triệu Km vuông). Canada là quốc gia có diện tích rộng thứ hai trên thế giới, sau Nga 17 triệu Km vuông.
Chiều dài từ đông qua tây là 5,514 Km, trải dài trên sáu múi giờ. Chiều rộng từ bắc xuống nam là 4,634 Km. Có 1,2 triệu Km vuộng chứa nước ngọt.
Gía trị và phẩm chất của người Canada
Theo con số thống kê vào năm 2016, người Canada luôn sẵn sàng đứng lên bảo vệ những giá trị và phẩm chất của họ: Có 93 phần trăm dân số tin vào Hiến pháp Canada về Quyền và Tự do. Họ coi đó là biểu tượng cao nhất, giá trị nhất mà người Canada theo đuổi.
Khoảng 92 phần trăm dân số tin rằng người Canada được hưởng đầy đủ giá trị đạo đức về nhân quyền. Cũng có 92 phần trăm dân số tin rằng họ được Hiến pháp, Luật pháp Canada bảo vệ quyền công dân của họ.
Có 90 phần trăm dân số tin có sự bình đẳng giới tính trong xã hội Canada. Hơn 90 dân số có cảm giác mạnh mẽ rằng đất nước Canada thuộc về họ, của họ. Khoảng 87 phần trăm dân số trả lời rằng “Họ rất tự hào là người Canada” vào năm 2013.
Ngôn ngữ
Người Canada sử dụng hai ngôn ngữ chính thức là tiếng Anh và tiếng Pháp. Tuy vậy có khoảng 200 ngôn ngữ khác được sử dụng hằng ngày trên lãnh thổ.
Khoảng 20 phần trăm dân số mà tiếng Anh và Pháp không phải là tiếng mẹ đẻ. Hơn 23 phần trăm các gia đình không dùng tiếng Anh hay Pháp để giao tiếp trong nhà, hoặc dạy dỗ con cái.
Có 40 phần trăm người nhập cư nói ngôn ngữ của châu Âu, và 56 phần trăm người nhập cư nói ngôn ngữ của châu Á và Phi. Trên 40 phần trăm dân số nói ít nhất hai ngôn ngữ thường ngày.
Calgary, Canada
Saturday, July 01, 2017
Trần Gia Huấn


Read more…

Helmut Kohl, nỗi cô đơn của một chính khách.

Xuân Thọ
Từ mấy tuần nay, cả thế giới xúc động về cái chết của cựu thủ trướng Đức Helmut Kohl, người có công lớn cho việc thống nhất nước Đức trong hòa bình, cho quá trình hình thành liên minh châu Âu và sự ra đời của đồng Euro.
Đối với những người Việt tự hào về thành tích chiến tranh thống nhất giang sơn hoặc về sự nghiệp cải tạo XHCN thì công cuộc thống nhất nước Đức không tốn xương máu, không có trả thù là điều rất đáng suy nghĩ.
Đối với hàng chục ngàn người Việt lao động ở CHDC Đức, thống nhất nước Đức đã giải phóng họ ra khỏi các Ghetto như khu nhà cao tầng ở Rhinstrasse mà năm 1994 tôi đã phải bịt mũi khi đi trong hành lang ẩm ướt. sặc mùi lòng lợn, mắm tôm và thuốc lá Marlboro.
Thời gian này có thể coi là cuộc khủng hoảng tỵ nạn lần thứ nhất ở Đức, bởi hơn 250.000 người tràn vào Đức mỗi năm. Giữa sự hỗn loạn đó, các cuộc thanh trừng lẫn nhau giữa các băng đảng Mafia thuốc lá người Việt (Zigarettenmafia) đã gây phẫn nộ trong dư luận Đức. Helmut Kohl đã không sử dụng biện pháp cứng rắn mà đảng CDU đề nghị. Năm 1995 ông dẫn đầu một phái đoàn kinh tế đi thăm Việt Nam, đề nghị giúp Việt Nam 100 triêu DM để Việt Nam xây dựng các cơ sở tái hội nhập cho công dân của mình từ Đức trở về.(1)
Báo chí quốc tế đồng thanh ca ngợi công lao của nhà chính trị Helmut Kohl, kể cả báo chí Việt Nam từ mọi phía. Công lao của ông đối với nước Đức, với châu Âu đã vượt qua biên giới địa lý và tư tưởng.
Helmut Kohl là chính khách đầu tiên trong lịch sử được an táng bởi một tang lễ cao hơn cả quốc tang: Tang lễ Châu Âu tại Strassbourg, do Liên minh EU tổ chức. Tất cả các chính khách, bạn bè ông khắp thế giới đã nghiêng mình trước linh cữu phủ cờ xanh EU. Tang lễ trọng thể trải qua 2 lãnh thổ Pháp và Đức đã kéo dài từ 11 giờ sáng đến tám giờ tối hôm 01.07.2017.

Tang lễ châu Âu với linh cữu phủ cờ EU
Tôi suy nghĩ nhiều về con người này và sau khi ông đã yên nghỉ, mới dám viết vài dòng về cuộc đời đầy bi kịch của ông và gia đình.
Có lẽ những dư chấn của chiến tranh, của giết chóc mà cậu bé Helmut đã cảm nhận khi phải cầm súng cho quân đội Quốc xã vào tuổi 14 đã khiến nhà chính trị sau này luôn xa lánh các biện pháp bạo lực, đề cao hòa giải: từ chính sách Đông Âu (Ostpolitik), Hòa giải Pháp-Đức, đến thống nhất nước Đức và ngay cả cách đưa người Việt tỵ nạn về nước trên đây.

Helmut Kohl cùng bà Hannelore và hai con trai Peter, Walter.
Nhưng Helmut Kohl đã không có một cuộc sống gia đình yên ấm như các chính sách của ông. Với người đã khuất, tôi không dám phê phán hay ca ngợi ông „đã hy sinh hạnh phúc gia đình vì sự nghiệp“. Chỉ biết rằng cả hai con trai , Walter và Peter Kohl đều không được hưởng đầy đủ tình thương của cha. Walter thậm chí còn viết một cuốn sách về gia đình, trong đó ông Helmut Kohl đã được mô tả như một người cha ít quan tâm đến vợ con. (2)
Người chịu nhiều đau khổ nhất trong gia đình Kohl phải nói là bà Hannelore Kohl, từng 16 năm liền là đệ nhất phu nhân nước Đức (1982-1998).
Bà Hannelore cũng có số phận của một người tỵ nạn. Khi Hồng quân Liên xô công phá Berlin năm 1945, bà Hannelore 12 tuổi, trên đường chạy loạn, đã bị binh lính Liên Xô hãm hiếp đến ngất xỉu. Tưởng bà chết, chúng ném bà qua cửa sổ như một cái xác, khiến bà bị gãy khá nhiều xương mà hậu quả có thể là các bệnh mãn tính đã hành hạ bà suốt mấy chục năm sau(3). Cũng có thể chính vì thế mà bà đã lập ra „Quỹ bảo trợ các bệnh nhân bị chấn thương sọ não“.Thành công lớn nhất của quỹ này là cùng hãng Siemens Nixdorf tìm ra giao diện máy tính để giúp người bệnh giao tiếp với xã hội.
Tuy bà ít khi để lộ ra ngoài những bất hòa trong gia đình như cậu con trai kể lại sau khi bà qua đời, nhưng cái chết của bà đã để lại nhiều câu hỏi cho người đời. Theo báo chí, bà bị chứng bệnh dị ứng ánh sáng hành hạ nhiều năm ròng và ba năm sau khi ông Kohl về hưu, ngày 05.07.2001 bà đã tự sát tại nhà riêng vào lúc ông Kohl đi vắng. Bà đã yên nghỉ trong nghĩa địa ở Ludwigshafen, bên cạnh bố mẹ chồng, với hy vọng đươc sum họp với ông sau này.
Nhưng nhà chính trị lỗi lạc Helmut Kohl đã vấp không ít sai lầm khiến ông và gia đình phải trả giá đắt.
Sau khi thua Gerhard Schöder trong cuộc bầu cử năm 1998 buộc đảng CDU phải quay về ghế đối lập, ông Kohl vẫn cố giữ chức chủ tịch danh dự của Đảng, ngay cả khi vụ bê bối về "tiền quyên góp" cho đảng bị phanh phui, gây bức xúc cho dư luận Đức. Để bảo vệ danh tiếng của đảng, tổng bí thư Angela Merkel, học trò cưng của ông Kohl đã buộc phải dùng các thủ thuật để hạ bệ ông. Vụ này đã để lại tiếng xấu cho cả hai chính khách lớn của nước Đức.

Sau thống nhất nước Đức, nền kinh tế XHCN của miền Đông Đức sụp đổ kéo theo hàng triệu người thất nghiệp. Năm 1991, Ông Kohl đến Halle kỷ niệm 1 năm thống nhất đất nước bị dân chúng la ó ném trứng và cà chua. Ông vẫn kiên nhẫn đứng lại đối thoại với dân bất chấp can ngăn của vệ sỹ.
Trong vụ tai tiếng về“ tiền quyên góp cho đảng“ (Parteispendenaffair), ông Kohl không tham ô một xu. Ông chỉ lập quỹ đen để quyên góp tiền từ giới tài phiệt cho đảng ông vận động tranh cử. Luật Đức không cấm ai quyên góp cho các đảng phái, chỉ yêu cầu công khai. Một số doanh nhân to đầu lo ngại cánh tả lên cầm quyền nên đã quyên góp cho ông Kohl, nghe đâu là sáu triệu D-Mark. Họ muốn ông dấu tên vì vẫn muốn tiếp tục hưởng các ân huệ nhà nước nếu cánh tả lên cầm quyền, vì vậy nên thành quỹ đen.
Tài phiệt đâu cũng vậy, muốn „làm tình“ với mọi giới chính trị, miễn là giúp mình kiếm tiền.
Nhưng đảng CDU không bị thất cử vì thiếu tiền, mà vì quá say sưa với „chiến thắng kẻ thù giai cấp“, với công cuộc thống nhất đất nước nên đã để đất nước bị trì trệ về kinh tế và xã hội. Nước Đức sau thống nhất không còn là nước Đức của chiến tranh lạnh. Ông Kohl đã không kịp xử lý diễn biến hòa bình này.
Nhờ đó cánh tả, tuy không có giới tài phiệt đỡ lưng, vẫn thắng cử áp đảo. Điều trớ trêu của lịch sử là chính đảng cánh tả SPD của Schröder đã đưa ra một loạt cải cách chính trị, cắt giảm phúc lợi xã hội để biến nước Đức từ chỗ „xã hội chủ nghĩa hơn cả CHXH“ dưới thời cánh hữu thành một xã hội tư bản cạnh tranh mà kết quả là nước Đức đã giảm tỷ lệ thất nghiệp từ 11% xuống 5,5% và liên tục tăng trưởng từ 2009 đến nay, kỹ nghệ thì xuất siêu đến mức bị Trump chửi suốt ngày.
Họa vô đơn chí. Ông Kohl chưa dọn xong văn phòng ở phủ thủ tướng thì vụ bê bối về „ quỹ đen“ bị phanh phui mà ông là nhân vật trung tâm. Ủy ban điều tra quốc hội do phe tả cầm đầu chỉ muốn dùng vụ này để xát muối vào mặt bọn tỷ phú đã chơi xấu họ. Nhưng Helmut Kohl đã coi lời hứa của mình cao hơn luật pháp nước Đức và cho đến ngày qua đời, ông vẫn giữ lời hứa, không tiết lộ danh tính đám tài phiệt kia.
Hành động này đã làm cho đảng CDU mất uy tín nặng trong xã hội, báo chí phê phán ông Kohl không trung thành với hiến pháp. Tuy đánh giá cao thái độ thượng tôn lời hứa của ông Kohl, tôi vẫn thầm nghĩ, liệu sự trung thành của ông có được đền đáp xứng đáng? Có thể những kẻ được ông che đỡ đã quay sang ve vãn chính phủ cánh tả từ lâu rồi.
Những sai lầm trên của Helmut Kohl chỉ làm sây xước chút ít hình ảnh của một ông thủ tướng gần dân, của một chính khách biết dùng tình bạn cá nhân để giải quyết các vấn đề của dân tộc. Dân chúng không vì những khuyết điểm đó mà quên việc ông đã kết bạn „mày tao chí tớ“ với Gorbachow, với Mitterand trong những ngày đàm phán để họ chấp nhận thống nhất nước Đức. Rồi ông cũng trở thành bạn rượu với Jelzin, khi bỏ ra hàng chục tỷ D-Mark để đổi lấy việc Nga rút 400.000 quân đồn trú ra khỏi Đức vào năm 1994.

Bà Maike Kohl-Richter, vợ sau của ông là người quyết định hoàn toàn mọi quan hệ của ông với thế giới bên ngoài.
Nhưng việc ông đi bước nữa với bà Maike Kohl-Richter, trẻ hơn ông hơn 30 tuổi, đã khiến gia đình ông ly tán. Bà Maike đã tìm mọi cách để nắm quyền quản lý toàn bộ di sản của ông. Bà đã tách ông ra khỏi con cái, ra khỏi những người thân cận nhất như ông Seeber, tài xế trung thành của ông. Kể cả nhiều chi tiết trong đám tang của ông hôm nay cũng do bà quyết định(4). Con cháu ông Kohl không được phép ra vào căn nhà họ đã gắn bó mấy chục năm. Khi chôn cất ông, các con ông cũng không có mặt.

Ngôi mộ của ông Kohl trong nghĩa trang của giáo phận Speyer, bình dị như của một người dân trung lưu Đức.
Ông Kohl đã không được nằm bên cạnh bà Hannelore, người vợ thân yêu, người bạn đời của ông từ thủa niên thiếu, như hai người đã thề thốt. (5)
--------------------------
(1) http://www.spiegel.de/spiegel/print/d-8694438.html
(2) https://www.welt.de/politik/deutschland/article12324711/Kohls-Sohn-ueber-das-zerruettete-Verhaeltnis-zum-Vater.html
(3)https://de.wikipedia.org/wiki/Hannelore_Kohl
(4)http://www.t-online.de/nachrichten/id_81453786/dunkle-schatten-die-bekle...
(5) Bà yên nghỉ ở nghĩa trang gia đình ở Oggersheim (Ludwigshafen), bên cạnh bố mẹ ông Kohl. Ông được mai táng ở nghĩa trang giáo phận Speyer, chỉ dành cho các yếu nhân.
Read more…

Lỗ 3.000 tỷ, Đạm Ninh Bình xin Eximbank Trung Quốc chậm trả nợ


China Eximbank cho biết, người chịu trách nhiệm trả nợ không phải là doanh nghiệp mà là Chính phủ Việt Nam...

Lỗ 3.000 tỷ, Đạm Ninh Bình xin Eximbank Trung Quốc chậm trả nợBẠCH DƯƠNG
Bộ Tài chính trong công văn gửi lên Thủ tướng Chính phủ ngày 28/6 vừa qua về khoản vay 250 triệu USD của Tập đoàn Hoá chất Việt Nam (Vinachem) với Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc (China Eximbank) để thực hiện dự án Đạm Ninh Bình, đã nêu nhiều thông tin đáng chú ý về tình hình kinh doanh công trình này và tập đoàn mẹ. 

Dự án Đạm Ninh Bình do Vinachem làm chủ đầu tư, có công suất 560.000 tấn một năm, vốn đầu tư khoảng 667 triệu USD, tương đương 12.000 tỷ đồng, nằm tại tỉnh Ninh Bình. 

Đây là dự án lớn nhất của Vinachem, do tập đoàn này sở hữu 100% nhưng vốn tự có khi đó chỉ là 100 triệu USD, còn lại Eximbank Trung Quốc cho vay 250 triệu USD, lãi suất ưu đãi 4%/năm, cố định trong vòng 15 năm, với điều kiện phải ký hợp đồng với nhà thầu HQC của Trung Quốc. 

Nhà máy được vận hành chính thức vào năm 2012, tuy nhiên vẫn thua lỗ từ đó đến nay. 

“Mẹ - con” cùng báo lỗ

Báo cáo của Bộ Tài chính cho biết, năm 2016, tổng tài sản Công ty Đạm Ninh Bình đạt 10.075 tỷ đồng, giảm 8,65% so với năm 2015, nhà máy đã vận hành ổn định, tình hình sản xuất, tiêu thụ đã khả quan hơn. 

Trong năm 2016, Vinachem đã hỗ trợ Đạm Ninh Bình thanh toán nợ đến hạn trả, trong đó có 25 triệu USD để trả China Eximbank.

“Lợi nhuận trong năm 2016 sụt giảm do doanh thu bán hàng giảm mạnh, giá phân bón trên thị trường quốc tế giảm sâu dẫn đến doanh thu không bù đắp được chi phí. Kết quả kinh doanh năm 2016 lỗ thêm 1.132 tỷ đồng. Công ty chưa có kế hoạch kinh doanh phù hợp, giảm chi phí sản xuất trong bối cảnh tài chính khó khăn hiện nay”, Bộ Tài chính nhận xét.

Hiện Đạm Ninh Bình vẫn lỗ luỹ kế nặng, khi năm 2012 lỗ 75 tỷ đồng, năm 2013 lỗ trên 759 tỷ đồng, năm 2014 ước lỗ trên 500 tỷ đồng, năm 2015 lỗ trên 592 tỷ đồng. Lỗ lũy kế tới nay lên tới trên 3.058 tỷ đồng.

Về tài chính của Vinachem, báo cáo của Bộ Tài chính ghi nhận tổng tài sản năm 2016 của tập đoàn giảm 1,68%, tài sản dài hạn chiếm 63% tổng tài sản, vốn chủ sở hữu tăng 771 tỷ đồng do tăng đầu tư. Năm 2016, Vinachem lỗ 895 tỷ đồng do giá vốn bán hàng và dịch vụ cung cấp tăng cao, chi phí lãi vay tăng 346 tỷ đồng, trong khi các doanh thu và thu nhập khác đều giảm. 

“Chỉ tiêu sinh lời năm 2016 đã bị âm, điều này chứng tỏ tập đoàn kinh doanh chưa hiệu quả, cần điều chỉnh, lên kế hoạch sản xuất kinh doanh phù hợp với thực tế thị trường. Sức ép về tài chính trong thời gian tới là rất cao, do vẫn tham gia góp vốn vào 40 đơn vị, doanh nghiệp”, báo cáo nêu. 

Lỗ lớn, nợ nhiều, Vinachem kiến nghị được khoanh nợ gốc, chỉ trả nợ lãi phát sinh và phí cho vay lại trong 5 năm từ 2017 đến 2022 đối với khoản vay China Eximbank được Bộ Tài chính uỷ quyền cho Ngân hàng Đầu tư Phát triển Việt Nam (BIDV) là cơ quan cho vay lại. Báo cáo của Vinachem dự kiến số chi trả nợ gốc sẽ kéo dài đến hết năm 2028. 

Bộ Tài chính nhận định, những giải pháp của Vinachem không cụ thể, chủ yếu tập trung vào việc đề nghị được Chính phủ hỗ trợ, không có giải pháp về sản xuất kinh doanh và tài chính để đảm bảo trả nợ cho dự án trong tương lai. 

Về phía Bộ Công Thương, bộ này cũng đề nghị Thủ tướng giao Bộ Tài chính cân đối nguồn trả nợ khoản vay China Eximbank của dự án Đạm Ninh Bình do Vinachem làm chủ đầu tư.

Bộ Công Thương cho biết, Vinachem không cân đối đủ dòng tiền để trả nợ tại các dự án (dự án Đạm Ninh Bình và dự án muối mỏ kali tại Lào). Do đó, Bộ Công Thương đề xuất Thủ tướng cho phép Vinachem trước mắt chủ động huy động, cân đối mọi nguồn tài chính để thanh toán cho các ngân hàng theo quy định; chủ động đàm phán với các tổ chức tín dụng để được khoanh nợ.

"Trường hợp China Eximbank không đồng ý, đề nghị Bộ Tài chính chủ trì, phối hợp với cơ quan cho vay lại là BIDV nghiên cứu, cân đối để có nguồn trả nợ cho China Eximbank. Để thực hiện các nghiệp vụ cần thiết và yêu cầu chủ đầu tư phải ưu tiên thanh toán cho BIDV khi có nguồn tài chính”, văn bản nêu. 

Xin Nhà nước trả thay?

Văn bản gửi lên Thủ tướng của Bộ Tài chính cho biết, khoản vay 250 triệu USD với China Eximbank có thời hạn 15 năm, tính đến 31/3/2017, dư nợ của khoản vay là 162,5 triệu USD, trong đó Vinachem đã trả nợ gốc 7 kỳ, với tổng số tiền 87,5 triệu USD.

Qua trao đổi sơ bộ với phía China Eximbank, phía Trung Quốc cho biết, không có chính sách hỗ trợ dự án sử dụng vốn vay khó khăn và đối với phía Trung Quốc, người chịu trách nhiệm trả nợ trong mọi trường hợp không phải là doanh nghiệp, mà là Chính phủ Việt Nam”, văn bản nêu. 

Do đó, nếu theo phương án này, từ năm 2017-2022, ngân sách Nhà nước sẽ phải ứng vốn để trả nợ cho phía Trung Quốc thay Vinachem, với tổng số tiền là 125 triệu USD.

Tuy nhiên, hiện nguồn thu của quỹ tích luỹ trả nợ rất hạn chế, trong khi phải đang phải định kỳ trả nợ thay cho nhiều dự án, doanh nghiệp khó khăn như Giấy Phương Nam, Tổng công ty Công nghiệp Tàu thuỷ Việt Nam (tức Vinashin trước đây, nay là SBIC)...

Bộ Tài chính cho rằng, trong bối cảnh ngân sách khó khăn, bội chi cao, nợ công và nghĩa vụ trả nợ tăng nhanh, việc Vinachem đề xuất được giãn nợ khi vẫn có khả năng tập trung nguồn lực để trả nợ nước ngoài là “chưa phù hợp”.

Do đó, Bộ Tài chính đề nghị Chính phủ không đặt vấn đề giãn hoãn nợ với phía ngân hàng Trung Quốc, vì sẽ gây ảnh hưởng tới uy tín của Chính phủ, cũng như ảnh hưởng tới đánh giá hệ số tín nhiệm quốc gia và phạm lỗi chéo giữa tất cả các khoản vay của Chính phủ.

Bộ Tài chính yêu cầu: “Vinachem tập trung mọi nguồn lực của tập đoàn để ưu tiên trả nợ cho khoản vay nước ngoài của dự án Đạm Ninh Bình, trả nợ đầy đủ ngay từ kỳ ngày 21/7/2017, để không làm ảnh hưởng tới uy tín của Chính phủ”.

Ngoài ra, tiếp tục chủ động làm việc với các tổ chức tín dụng để hoãn giãn nợ vay trong nước, tiếp tục thoái vốn ngoài ngành và sử dụng các nguồn lực này để cân đối nguồn trả nợ cho dự án.

Trước đó, trong văn ngày 27/2/2015, đối với khoản vay này, Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đã có ý kiến: “Yêu cầu Vinachem thực hiện trả nợ vốn vay, lãi, phí của khoản vay theo đúng hợp đồng vay đã ký. Trường hợp không tự cân đối để trả nợ, tập đoàn báo cáo Bộ Tài chính, Công Thương xử lý theo quy định”.
Read more…

Nhà máy alumin Nhân Cơ phát tán bột màu trắng

 Sở TN-MT Đắk Nông đã báo cáo Bộ TN-MT về sự cố chất bột màu trắng từ Nhà máy alumin Nhân Cơ phát tán ra môi trường.

"Sở Tài nguyên và môi trường Đắk Nông cũng yêu cầu đơn vị để xảy ra sự cố thu hồi chất bột đã bị phát tán, có biện pháp kỹ thuật khắc phục và không để tái diễn tình trạng này nhằm tránh thiệt hại kinh tế và gây hoang mang cho người dân", nguồn từ từ lãnh đạo Sở TN-MT Đắk Nông cho biết.
Nha may alumin Nhan Co phat tan bot mau trang
Lắp đặt một hạng mục trong khu bauxite Nhân Cơ, tỉnh Đắk Nông. Ảnh: TTO
Theo tông tin từ Tuổi trẻ, hiện tượng trên đang gây lo lắng cho nhiều hộ dân lân cận.
Được biết, sự việc xảy ra từ tối 27/6 tại khu bauxite Nhân Cơ của nhà máy này tại xã Nhân Cơ, huyện Đắk R’Lấp. Người dân sau khi quan sát đã phát hiện
có chất bột màu trắng từ Nhà máy chế biến alumin Nhân Cơ phát tán và bám trên cây trồng của người dân.
Khi có thông tin phản ánh, Sở TN-MT Đắk Nông đã cho kiểm tra và ghi nhận chất bột màu trắng là của Nhà máy alumin Nhân Cơ bị phát tán trong quá trình nung hydrat đã gây ra.
Sở Tài nguyên và môi trường Đắk Nông cũng nhận định quy trình sản xuất hoạt động, đặc biệt tại giai đoạn nung của nhà máy, còn chưa được hoàn thiện.
"Việc để phát tán Al2O3 ra môi trường không khí không những mang thiệt hại về kinh tế mà còn làm gia tăng nồng độ bụi, là một trong những tác nhân có thể gây ô nhiễm môi trường không khí trong khu vực", sở báo cáo TN-MT nói rõ.
Trên cơ sở đó, Sở kiến nghị UBND tỉnh Đắk Nông có văn bản đề nghị Tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản Việt Nam và các bộ ngành có liên quan nhanh chóng kiểm tra, có biện pháp xử lý.
Riêng Công ty Nhôm Đắk Nông, phải thu hồi ngay lượng alumin tồn đọng tại bể chứa hở khu vực nung hydrat, đồng thời che chắn kín khu vực nung hydrat để không để lặp lại tình trạng nêu trên.
Đồng thời phải có giải pháp chấn chỉnh, không để lặp lại tình trạng trên.
Công nghệ Trung Quốc?
Liên quan tới dự án nhà máy sản xuất Alumin Nhân Cơ (Đắk Nông), dự án được khởi công năm 2010, trong đó chủ đầu tư là Công ty Cổ phần Alumin Nhân Cơ - TKV (Vinacomin), còn tổng thầu là Công ty TNHH Công trình quốc tế nhôm Trung Quốc (Chalieco).
Vào khoảng tháng 7/2016, khi đang vận hành nhà máy một sự cố nghiêm trọng đã xảy ra. Tập đoàn Công nghiệp Than Khoáng sản Việt Nam (TKV) thừa nhận, cổ ống bơm đã bị vỡ trong quá trình chuẩn bị chạy thử toàn nhà máy, làm kiềm bị chảy ra ngoài.
Sự cố vỡ đường ống dẫn kiềm của nhà máy Alumin Nhân Cơ vừa xảy ra khiến nhiều khối hóa chất kiềm tràn ra bên ngoài, một phần kiềm thẩm thấu xuống lòng đất, chảy ra suối theo đường ống. Nhận định hiện tượng trên, các chuyên gia xác định là chất lượng đường ống kém, công nghệ lạc hậu.
PGS.TS Nguyễn Xuân Khiển, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học địa chất và khoáng sản, người đã từng đưa ra nhiều cảnh báo trước khi xây dựng nhà máy này cho rằng, hậu quả xảy ra không sớm thì muộn vì công nghệ Trung Quốc quá lạc hậu, đường ống dẫn hóa chất chất lượng kém.
“Lúc chưa xây dựng nhà máy này tôi đã cảnh báo vấn đề môi trường là không thể giải quyết được, nó là quả bom nổ chậm.
Bản thân công nghệ Trung Quốc đang lạc hậu rồi, lúc ấy người dân Trung Quốc cũng phản đối công nghệ đó ở Trung Quốc thì mình lại lấy công nghệ đó về đầu tư ở Tây Nguyên”, ông Khiển nói.
Cũng cho rằng công nghệ quá lạc hậu, GS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và môi trường dẫn chứng nhiều nước khai thác quặng bauxit nhưng không xảy ra vấn đề gì bởi công nghệ tiên tiến và an toàn.
Theo ông Võ, công nghệ mà Trung Quốc sử dụng ở Việt Nam quá lạc hậu. Chúng ta trao quyền chủ động cho doanh nghiệp nhưng buộc họ phải chi nhiều hơn cho công tác bảo vệ môi trường.
An An (tổng hợp)
http://baodatviet.vn/kinh-te/doanh-nghiep/nha-may-alumin-nhan-co-phat-tan-bot-mau-trang-3338424/
Read more…

Contact us