Như Helmut Kohl với Đông Đức, bài phát biểu của Donald Trump về Cuba sẽ đi vào lịch sử

Cổ nhân có câu “ôn cố tri tân”, lịch sử là một dòng chảy kỳ lạ với những đoạn lặp lại đầy thú vị. Đôi khi nó sẽ vỗ vào vai ta và nhắc nhở chúng ta rằng câu chuyện ngày hôm nay, quá khứ có thể đã kể rồi. Hôm thứ Sáu (16/6) có hai sự kiện quan trọng đã xảy ra: Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu kêu gọi tự do cho Cuba và “cha đẻ” của nước Đức tái thống nhất, người mang tự do tới Đông Đức, cố thủ tướng Helmut Kohl qua đời. Hai sự việc, hai nhân vật dường như không liên quan đến nhau, nhưng những gì họ làm có cộng hưởng mạnh mẽ đối với lịch sử.

               trump kohl
Ông Helmut Kohl (trái) cựu Thủ tướng Tây Đức và là lãnh đạo đầu tiên của nước Đức tái thống nhất
Thứ Sáu (16/6), ông Helmut Kohl, lãnh đạo thời Chiến tranh Lạnh tại nhiệm lâu nhất, cựu Thủ tướng Đức, người thống nhất Đông và Tây Đức, người chủ trì phá bỏ Bức tường Berlin và sự kết thúc của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Đức và Đông Âu đã qua đời ở tuổi 87.
Helmut Kohl là một người lạc quan, người bạn tri kỷ của nước Mỹ từ thời Tổng thống Ronald Reagan tới Bill Clinton. Ông Kohl đặc biệt thân thiết với các cựu Tổng thống Ronald Reagan và George Herbert Walker Bush (Bush cha). Tổng thống Reagan chỉ treo một vài bức ảnh tại văn phòng của mình ở California, một trong số đó là ảnh của Helmut Kohl.
Tầm nhìn của Kohl là một nước Đức tự do và thống nhất. Ông theo đuổi tầm nhìn đó với nỗ lực liên tục, không dao động và luôn tự tin rằng điều đó nhất định sẽ xảy ra, cho đến khi nó thực sự xảy ra. Mặc dù trước đó, ông đã từng bị lãnh đạo cộng sản Mikhail Gorbachev mỉa mai và “Bà đầm thép” Anh Quốc Margaret Thatcher hoài nghi về niềm tin tự do và thống nhất đó. Sau 2 cuộc thế chiến mà Đức đều là thủ phạm chính gây ra bao tội ác và đau thương, người ta e ngại, hoài nghi và thậm chí không muốn chứng kiến nước Đức thống nhất.
Nhưng thủ tướng Kohl vẫn kiên định và nỗ lực. Rốt cuộc, nước Đức đã thống nhất, tự do đã đến với người dân Đông Đức.
Thật trùng hợp, cũng hôm thứ Sáu (16/6), Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã lặp lại hy vọng về tự do của ông Kohl và của nước Mỹ đối với nước Cuba cộng sản. Ông đã mạnh dạn tuyên bố rằng người dân đang phải sống trong nước Cuba độc tài, cũng giống như nền chuyên chế Đông Đức, một ngày nào đó sẽ được tự do. Ông đã hình dung rằng đất nước Cuba dưới ách cai trị đàn áp, giết người và xâm phạm tất cả các chuẩn mực đạo đức không chút hối lỗi của gia đình Castro, cuối cùng rồi sẽ kết thúc.
Tại Tiểu Havana, bang Miami, Tổng thống Trump đã tái định hướng chính sách đối ngoại cứng rắng của Hoa Kỳ theo cái cách mà những người tiền nhiệm như Ronald Reagan, Helmut Kohl và Margaret Thatcher chắc chắn sẽ hài lòng. Ông phát biểu lưu loát, rõ ràng, và thuyết phục. Ông đứng về phía tự do, nhân quyền và chia sẻ cảm giác của tất cả người Cuba và người Mỹ gốc Cuba đã phải hứng chịu khổ đau kéo dài dưới chế độ độc tài. Ông không chỉ nói về chính trị, mà nói về những lý tưởng xuyên biên giới và phổ quát. Ông nói với tất cả người Mỹ, và cho cả những người bên ngoài nước Mỹ.
Với sự giúp đỡ của Thiên Chúa, một nước Cuba tự do là điều mà chúng ta sẽ sớm đạt được”, Tổng thống nói.
Ông đã đưa ra một chính sách hành động chính thức, tôn trọng chủ quyền của Cuba nhưng sẽ gây áp lực để các nhà lãnh đạo đàn áp và mất nhân tính của đất nước này phải thay đổi.
Tổng thống Trump khẳng định rằng nước Mỹ sẽ không làm giàu cho chế độ Castro, nền độc tài quân sự đã, đang làm què quặt Cuba trong 6 thập kỷ qua. Mỹ sẽ không trao quyền hoặc cho phép các nguồn lực đem lại lợi ích cho chế độ quân sự và công an trị của Cuba. Ông đã xóa bỏ chính sách cho phép chuyển tiền từ Mỹ sang các quỹ của chính phủ.
Tiền của Mỹ sẽ chỉ phục vụ người dân Cuba, để họ có thể tự thành lập các doanh nghiệp tư nhân và xây dựng tương lai cho riêng mình”, Trump khẳng định.
Ông Trump nói: “Việc nới lỏng các hạn chế về di trú và thương mại của chính phủ tiền nhiệm không giúp ích cho người dân Cuba”. Vì vậy, chính phủ mới sẽ chấm dứt việc đó. Tổng thống nhấn mạnh:  “Bây giờ chúng ta nắm giữ những quân bài và luật chơi”.
Mặc dù vẫn cho phép người Mỹ gốc Cuba được quay về thăm gia đình của mình và duy trì sứ quán Mỹ tại Havana, nhưng Tổng thống cũng nói thẳng về việc chế độ Cuba đã vi phạm quyền con người cơ bản đã được công nhận phổ biến.
Ông kể về câu chuyện của một cậu bé tám tuổi, một thiên tài violin tại Cuba. Cậu bé đã phải tận mắt chứng kiến cha mình, một nhà bất đồng chính kiến, bị người chính phủ Castro bắn chết.
Nhưng chính cậu bé đó, vì tài năng nổi bật với cây đàn của mình, đã bị Castro ra lệnh phải trình diễn violin trên đài phát thanh nhằm phục vụ mục đích tuyên truyền của chế độ thống trị. Cậu đã từ chối. Sóng gió đã ập tới gia đình cậu bé. Sau đó, người ta đã dùng vũ lực để ép cậu bé chơi đàn.
Nhưng khi cất tiếng đàn, thay vì những bài cổ động đầy máu me súng ống, cậu đã chơi bài Lá Cờ sao lấp lánh – Quốc ca của Hoa Kỳ. Lá cờ sao của Hoa Kỳ là biểu tượng của tự do và hy vọng, không chỉ của người Mỹ, mà còn cả của cậu bé 8 tuổi Luis Haza, Tổng thống Trump nói.
Cậu bé đó sau đã trốn được sang Tây Ban Nha, rồi năm 1964 đến Hoa Kỳ, bây giờ là nghệ sĩ violin Luis Haza nổi tiếng thế giới. Tổng thống Trump đã mời nghệ sĩ này tới  khán phòng ở Little Havana nơi ông diễn thuyết. Và từ cây đàn của ông, bài Quốc ca Hoa Kỳ lại vang lên tráng lệ, như một lời kích lệ tự do và hy vọng cho những con người đang phải vật lộn tìm kiếm tự do.
Lời kêu gọi của Tổng thống Trump nhằm khôi phục sự tập trung toàn cầu cho tự do, nhân quyền và chấm dứt tất cả các hình thức khủng bố đã cộng hưởng với những lãnh đạo tầm vóc trong lịch sử. Điều đó cho chúng ta biết rằng mặc dù có nhiều người tại Washington và phương tiện truyền thông chỉ chăm chăm vào những câu chuyện nhỏ nhặt, nhưng một đẳng cấp lãnh đạo của Mỹ có thể sánh ngang với tầm vóc của Helmut Kohl đang dần trở lại.
Hãy chú ý đến điều đó thay vì những tin đồn “giấu tên” nhan nhản trên mặt báo. Lời kêu gọi của ông Trump vào thứ Sáu chắc chắn sẽ được nghe thấy ở  Cuba, cũng giống như lời kêu gọi của Helmut Kohl về tự do cho Đông Đức đã nhanh chóng vang vọng ở Đông Berlin và Moscow.
Đông Đức ngày nay đã tự do. Một người con sinh ra tại Đông Đức hiện tại đang giữ ghế Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức như vị trí ông Helmut Kohl từng đảm đương. Có lẽ một ngày nào đó đất nước Cuba sẽ có tự do. Có lẽ một ngày nào đó quốc đảo xinh đẹp này sẽ được lãnh đạo bởi một người đã nghe được bài phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Tiểu Havana.
Tân Bình
Read more…

Sri Lanka Nhà sư, cảnh sát chỉ huy đốt đền thờ Hồi Giáo


Tín đồ Phật Giáo tại Tích Lan. (Hình: AP)
COLOMBO, 


 (NV) – Giới hữu trách  Sri Lanka hôm Chủ Nhật bắt giữ một giới chức cảnh sát và một nhà sư Phật Giáo bị cáo buộc là chỉ huy một vụ đốt một đền thờ Hồi Giáo cũng như cửa tiệm của một tín đồ Hồi Giáo, trong lúc hiện có tình trạng bạo động do tranh chấp tôn giáo.
Phó chỉ huy trưởng cảnh sát Priyantha Jayakody cho hay giới chức cảnh sát này cùng với nhà sư và hai người khác bị ghi hình đốt các tòa nhà ở Panadura, khu ngoại ô bên ngoài thủ đô Colombo.
Cảnh sát nói rằng những người bị bắt là thành phần thân cận với Galagodaatte Gnanasara, một tín đồ Phật Giáo, hiện đứng đầu một nhóm Phật Giáo quá khích, chống lại Hồi Giáo, và từng mở ra nhiều cuộc phá hoại các nghĩa trang, doanh nghiệp cũng như đền thờ của người theo Hồi Giáo.
Gnanasara hiện đang bị truy lùng sau khi cảnh sát tìm ra chứng cớ về các hành động phạm pháp của nhóm “Lực Lượng Phật Giáo” (Buddhist Force BBS) do ông chỉ huy. (V.Giang)
Read more…

Dân Chủ là mua bảo hiểm


Ngô Nhân Dụng
Một điều học được qua những cuộc bỏ phiếu toàn quốc ở Anh, Mỹ, Pháp trong một năm qua là người ta rất khó đoán trước kết quả. Khó đoán trúng được cử tri sẽ bầu cho đảng nào (Pháp), ứng cử viên nào (Mỹ), hoặc đường lối nào cho quốc gia (Anh). Những chuyên viên nghiên cứu dư luận cũng thất bại. Bởi vì, mặc dầu vẫn nắm vững những phương pháp rất khoa học, nhưng vì thái độ và hành động của các cử tri thay đổi bất ngờ nên các giả thiết họ đặt ra về tâm lý con người có lúc hoàn toàn sai. Có những cử tri luôn trung thành với một đảng bỗng chán không thèm đi bầu cho ai cả. Có những người chẳng thiết tha đến chuyện bầu cử bỗng nổi nóng quyết tâm đi bỏ phiếu cho một người mình thích!
Năm ngoái, bên Anh, vụ “Brexit” làm mọi người choáng váng. Khi Thủ Tướng David Cameron mời dân Anh bỏ phiếu hỏi có muốn tách khỏi Liên Hiệp Châu Âu (EU) hay không, ông tin rằng đa số dân sẽ nói “Không” như chủ trương của cả hai đảng lớn nhất. Không ngờ, sau cùng phe “Tách” chiếm đa số. Năm nay, bà Thủ Tướng Theresa May lại tổ chức bầu nghị viện sớm (đến ba năm nữa mới cần bầu lại). Bà tính thắng lớn để có thế mạnh khi thương thuyết vụ Brexit với chính phủ các nước khác trong EU. Kết quả, đảng Bảo Thủ đang chiếm đa số vững vàng ở nghị viện giờ tụt xuống dưới một nửa, thay vì mạnh hơn thì chính phủ bà sẽ yếu hơn.
Cuối năm, Tổng Thống Donald Trump đắc cử khiến giới chính trị trong cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ kinh ngạc. Trước đó một năm không ai tin ông Trump có chút hy vọng nào. Họ báo động ông ta không thích hợp (fit) với vai trò tổng thống; mà cũng không ai biết chắc đường lối, chính sách của ông sẽ ra sao.
Ở Pháp, Tổng Thống Emmanuel Macron và phong trào En Marche của ông thắng cử cũng là chuyện vô tiền khoáng hậu. Cả hai đảng Cộng Hòa và Xã Hội vẫn thay nhau cầm quyền mấy chục năm, cả hai đều rớt đài thảm hại. Một ứng cử viên chưa đầy 40 tuổi với một tập hợp chính trị mới ra đời mấy tháng trời đã làm đảo lộn trật tự cũ.
Kết quả những cuộc bỏ phiếu trên làm nổi bật một điểm nổi bật của xã hội dân chủ; là tính chất bất định (uncertainty), khó tiên đoán. Các chế độ độc tài khác hẳn. Trước khi dân bỏ phiếu người ta đã biết ai sẽ thắng, biết đến cả tỷ số thắng bao nhiêu!
Tâm lý con người thường không thích sống trong bất định. Đó là lý do các hãng bảo hiểm đã ra đời và sống mạnh! Sau khi mua nhà, mua xe, ta đi mua bảo hiểm ngay, cho đỡ lo lắng. Suốt đời chúng ta lúc nào cũng phải lo chuyện bảo hiểm! Kim Trọng và Thúy Kiều sau khi thề ước đã trao đổi ngay một số vật quý làm tin, cũng là một hình thức bảo hiểm!
Vậy tại sao loài người vẫn muốn xây dựng xã hội có dân chủ tự do, chấp nhận tình trạng đầy bất trắc trong cuộc sống thay đổi thường xuyên như vậy?
Nói cách khác, khi tính thiết lập chế độ dân chủ, giống như khi xây một cái nhà mới, chúng ta mua bảo hiểm ở đâu để tránh những rủi ro mà tính bất định có thể gây ra?
Có một cách giải đáp sẵn sàng, là nêu lên nguyên tắc: “Toàn dân chọn người nắm quyền, ai chiếm đa số phiếu thì thắng, qua những cuộc bỏ phiếu tự do, có định kỳ.” Dùng những quy tắc bảo đảm, khi nào đa số dân chọn lầm người lãnh đạo (lầm lẫn là một quyền hiến định của mọi công dân), hậu quả tai hại sẽ bị giới hạn, vì sau ít năm dân sẽ nghĩ lại khi họ bỏ phiếu. Như Pericles ở Athens nói, vào khoảng năm 430 BC, “tuy chỉ một số người nhỏ nắm quyền đề ra các chính sách, tất cả chúng ta có thể phán đoán các chính sách của họ.”
Nhưng các quy tắc trên có đủ làm “bảo hiểm” cho những rủi ro của chế độ dân chủ hay không? Có hai mối rủi ro cần phải tránh: Thứ nhất, làm cách nào để nếu dân chọn lầm người lãnh đạo, người đó sẽ không làm hại quá đáng trong bốn, năm năm cầm quyền (sáu năm ở Mexico, bảy năm ở Nga)? Thứ hai, làm cách nào ngăn cản không cho họ tự biến thành độc tài chuyên chế như Hitler đã làm ở Đức, Marcos ở Phillipines (cả hai đều không cướp chính quyền, họ được dân bàu trong những cuộc bỏ phiếu đúng hiến pháp).
Theo kinh nghiệm thì những quy tắc như bàu cử tự do, có định kỳ, vẫn chưa bảo đảm đầy đủ cho chế độ dân chủ.
Theo Karl Popper, tác giả The Open Society and its Enemies (Xã hội mở và những kẻ thù, 1945) thể chế dân chủ còn thiếu sót khi không nêu đúng những câu hỏi hệ trọng nhất.
Khi chuẩn bị thiết lập thể chế dân chủ, người ta thường đặt những câu hỏi nào?
Thông thường nhất là những câu hỏi có tính chất định nghĩa, như “Ai làm chủ quyền hành?” Câu trả lời hiển nhiên là: “Tất cả mọi người dân.” Nhưng làm cách nào toàn dân có thể cùng nắm quyền như khi các công dân ở Athens họp nhau? Trả lời: Họ bỏ phiếu chọn những đại biểu, mà triết gia Plato ngây thơ đặt tiêu chuẩn, “phải là những người tốt nhất.” Ai biết người thế nào là “tốt nhất?” Mỗi người mỗi ý, ai cũng có quyền chọn như nhau.
Dân thành phố Athens có lúc muốn những cuộc bỏ phiếu hoàn toàn tự do và công bằng, đã chọn người cầm quyền bằng các bốc thăm! Mọi công dân ai cũng có hy vọng đắc cử, công bằng tuyệt đối!
Dù cho dân chúng tự do chọn người nắm quyền, theo tiêu chuẩn mà họ quyết định, chúng ta cũng chưa mua đủ bảo hiểm cho hai loại rủi ro đã nêu trên đây. Một người được đa số dân bầu, có thể làm bậy suốt nhiệm kỳ. Họ vẫn có thể học theo Napoleon, lái cả chế độ gọi là dân chủ thành đế chế mà dân chúng vẫn hoan hỉ, theo ông kéo nhau đi chết vinh quang!
Câu hỏi thích đáng nhất khi thiết lập dân chủ, như Karl Popper đề nghị là: Cơ cấu chế độ làm cách nào ngăn cản các bạo chúa?
Đây là một câu hỏi rất thực tế, không xứng đáng được các triết gia bàn luận, như khi hỏi: Gốc của quyền hành bắt nguồn từ đâu ra? Nói cách khác: Trên lý thuyết, anh nhân danh cái gì mà đòi nắm đầu nắm cổ người khác? Lịch sử đã thử trả lời nhiều cách: Thiên mệnh, Thượng Đế, truyền thống, lịch sử, giới vô sản, hoặc nhân dân,… Những câu trả lời này giờ không còn ai tin nữa. Nhưng câu hỏi “ai nắm quyền?” vẫn được truyền tụng, vì trên lý thuyết đó là vấn đề quan trọng nhất.
Lối đặt câu hỏi thực tế trên, không phải Karl Popper tự nghĩ ra. Vốn người nước Áo, sống ở New Zealand, nhưng ông rút kinh nghiệm lịch sử chính trị nước Anh. Từ khi ký kết bản Đại Hiến Chương giữa nhà vua và giới quý tộc (Magna Carta, 15 Tháng Sáu, 2015), chế độ chính trị ở Anh đã tiến dần dần, mỗi bước tiến lại đặt thêm những giới hạn trên quyền hành của nhà vua. Trải qua nhiều thế kỷ, sau cùng ông hay bà vua chỉ còn là một biểu tượng; đến lượt quyền hành của những vị thủ tướng bị giới hạn. Tất cả chỉ theo tập tục, nước Anh không cần viết hiến pháp.
Cho nên, Karl Popper cho rằng điều quan trọng nhất khi chuẩn bị thiết lập dân chủ là đặt giới hạn trên quyền hành. Bản Hiến Pháp lâu đời nhất thế giới, phát hành ở Mỹ, rất ngắn ngủi. Điều được quan tâm nhất trong đó là đặt những giới hạn quyền hành của vị tổng thống. Họ đặt ra hai viện Quốc Hội và một Tối Cao Pháp Viện độc lập để làm công việc này. Để bảo đảm khi một phe nhóm nắm được cả ba bánh xe của guồng máy chính quyền cũng không có thể độc tài chuyên chế, Hiến Pháp Mỹ đề cao quyền của các tiểu bang, làm giới hạn cho quyền của chính phủ liên bang. Muốn ăn chắc hơn, họ đặt ra những thủ tục rất nhiêu khê, khó khăn, cho việc thay đổi Hiến Pháp. Một ông Napoleon hay ông Hitler khó làm ăn ở nước Mỹ.
Những ai đang chuẩn bị tâm tư, trí não bàn chuyện thiết lập tự do dân chủ ở nước Việt Nam nên chú ý đến câu hỏi quan trọng này: Làm cách nào giới hạn quyền hành của người cầm quyền, kể cả những người do dân tự do bầu lên?
Khi chúng ta mua được thứ bảo hiểm đó rồi thì có thể yên tâm hơn. Chính trị một quốc gia có thể đầy những chuyện bất ngờ, như Macron, Trump hoặc Brexit cho thấy, nhưng người dân vẫn yên tâm. Vì chế độ của họ đã mua bảo hiểm rồi!
Nói như Winston Churchill, Chế Độ Dân Chủ là thể chế (chọn người cần quyền) dở nhất. Nó chỉ đỡ tai hại hơn tất cả những thể chế khác đã đem thử trên trái đất này. Churchill không nhận ông nghĩ ra ý kiến đó. Ông nói, trước Viện Dân biểu ngày 11 Tháng Mười Một, 1947, rằng có người đã nói như vậy. Đời sống đầy rủi ro. Chế độ Dân Chủ được coi là “đỡ hại nhất” có lẽ khi mua đủ bảo hiểm, tránh được nhiều rủi ro nhất!
Read more…

Đảng En Marche của tổng thống Macron thắng tuyệt đối bầu cử quốc hội Pháp

          Kết quả hình ảnh cho Emmanuel Macron


 
Kết quả bầu cử vòng hai quốc hội Pháp cho thấy: Đảng Cộng Hòa Tiến Bước của tân tổng thống Pháp Macron và liên minh là đảng Phong trào Dân Chủ dành được thế đa số tuyệt đối với tổng số phiếu là 361 phiếu trên 577.
Kết quả này thấp hơn so với dự đoán. Nhưng với chỉ riêng một mình số phiếu của đảng Cộng Hòa Tiến Bước là 319 phiếu cũng đủ để đảng của tổng thống Macron dành quyền kiểm soát tuyệt đối tại quốc hội.
Tuy nhiên, điểm đáng ghi nhận là lần này số cử tri đi bầu lần này rất thấp với tỉ lệ là 35.33%, thấp hơn so với cuộc bầu cử năm 2012 là 46.42% và tuần trước 11/6/2017 là 40.75%.
Tỉ lệ cử tri bỏ phiếu thấp như vậy có thể là do dự đoán thắng lớn của đảng Cộng Hòa Tiến Bước nên nhiều người không đi bầu. Và cũng có thể báo hiệu khó khăn cho chính phủ của tổng thống Macron, khi phiếu bầu chiến thắng không đại diện hết đa số dân chúng Pháp.
Đảng cực hữu Mặt Trân Quốc Gia của bà Le Pen chỉ thắng được 6 ghế.
Một số điểm quan trọng cần ghi nhận trong cuộc bầu cử quốc hội Pháp lần này là: Thứ nhất, vì đạo luật cấm kiêm nhiệm lần đầu tiên được áp dụng, qui định một chính trị gia Pháp không thể vừa là dân biểu, vừa là thị trưởng hay nghị viên trong chính quyền địa phương như truyền thống từ hơn 50 năm nay, nên đa số dân biểu khóa trước hoặc bị loại ở vòng một, hoặc không tái tranh cử.
Thứ hai, hệ quả từ đạo luật trên đưa đến việc  đa số ứng cử viên, nhất là của đảng Cộng Hoà Tiến Bước và đảng Nước Pháp Bất Khuất (La France Insoumise) đều xuất thân từ các nhóm xã hội công dân, những nhà hoạt động hội đoàn hay thành phần có nghề nghiệp chuyên môn.
Thứ ba: Số nữ giới tham gia tranh cử đạt mức kỷ lục ở mức 246 nữ ứng cử viên vào vòng chung kết.  Nếu kết quả đúng như thăm dò thì phái đẹp có thể có tới 42% quốc hội Pháp mới.

Thụy Điển đứng đầu châu Âu về tì lệ nữ dân biểu quốc hội ở mức 46.4%.  Còn tính trên mức thế giới, thì quốc gia châu Phi, Rwanda, chiếm kỷ lục với tỉ lệ 64% nữ giới tại quốc hội. (Phong Ly)
Read more…

MẤT BỮA LÒNG.

Nguyễn Quang Vinh

Ba tôi nói: Ngày mai chủ nhật các con sẽ được ăn lòng.
Thông tin đó chấn động nhà tôi.
Thời chiến tranh nhà tôi trông nhờ vào tem phiếu gạo và thực phẩm của ba. Ba không mua thịt theo tiêu chuẩn, thỉnh thoảng ba dồn tiêu chuẩn thịt mua mấy ký lòng heo cho cả nhà được láng miệng. Tôi háo hức suốt đêm đó. Thịt lòng heo là những loại thức ăn mà thời chiến tranh lũ trẻ chúng tôi luôn mơ ước. Nếu nhà đứa nào có việc gì quan trọng trong bữa ăn có thịt thì chắc chắn thằng đó cũng kiếm được một miếng ngậm một nửa trong miệng đi ra ngõ nhử thèm lũ chúng tôi. Chúng tôi nhìn nó ngậm miếng thịt ngưỡng mộ vô cùng và nươc miếng chảy ướt cả cằm.
Bây giờ thì tôi đang nằm bên ba tôi nước miếng cũng chảy ướt cằm:-Ba ạ. Mấy giờ ba đi cửa hàng mua lòng? Ba tôi lật người:-Ngủ đi con. Sáng mai 2 giờ sáng ba đi.
Hồi đêm anh Lập thì thầm với tôi:- Để sáng mai mua được lòng ba phải đến nhà chú cửa hàng trưởng biếu một gói trà và hai trái mướp đó.
Tôi vùng dậy khi ba tôi cựa mình. Tôi khẩn khoản xin ba tôi theo cùng.
2 giờ sáng. Cửa hàng thịt đã rất đông người. Sau này tôi biết số người đến mua thịt đều như ba tôi: cán bộ đảng viên hết. Họ chào nhau nhưng không ai nhường chỗ cho ai hết. Tôi thấy dòng người xếp hàng rất dài đã thấy hoảng.
Ba tôi rón rén đến bên cửa phòng chú cửa hàng trưởng khẽ gõ cửa. Tiếng làu bàu chửi thề:- Thằng nào? Tau đang ngủ. Không biết à. Ba giờ sáng chớ mấy. Ngu như lợn.
Tôi nóng mặt định nhào vào cãi:-Chú mới là con lợn. Chú là cục cứt. Ba cháu là đảng viên là Hiệu trưởng trường Sư phạm tỉnh chú dám chửi ba cháu là con lợn à?
Nhưng đó mới chỉ là ý nghĩ, ba tôi kéo tôi lại nhẫn nhục bước lên sát cửa hơn thì thào:- Anh ạ. Đạng đây mà...
-Ai? Thằng nào?
-Đạng đây anh ạ...
Cửa kẹt mở, một bọc gì đó rất lớn vứt xoạc ra chân ba tôi cùng với tiếng nói nhanh rất trầm:-Khổ lắm. Em dặn thầy rồi đến chỉ cần gõ cửa 4 tiếng là em biết. Thầy cứ xướng lên thế người ta biết chết. Đó. Lòng của anh em mua hộ rồi đấy. Về đi. Ngày mai gặp nhau.
Ba tôi định nói gì đó nhưng cánh cửa đã đóng ập lại.
Ba tôi vội vàng ôm lấy cái bọc nhoe nhoét máu đỏ bùng nhùng lòng lợn, cả mùi cứt lợn bốc lên hôi hám, rồi với gương mặt rạng ngời ba tôi nháy mắt với tôi và hai cha con chui qua hàng rào để tránh những con mắt nhòm ngó và ghen tị, rồi vội vã đi bộ về. Ba tôi bước thoăn thoắt. Tôi đi sau cùng. Máu đỏ từ bọc đựng lòng lợn nhỏ từng giọt loằng ngoằng trên cát trắng.
Mạ tôi đang đun nước sôi để luộc lòng. Anh Lập đang ngủ. Thực ra tôi biết thừa là anh Lập thức rồi nhưng anh tôi có tính thế, biết là thèm lắm nhưng ra vẻ cóc cần với lý luận:-Lòng lợn chỉ cần cho ta khi và chỉ khi có người mang đến biếu. Còn không nên hệ lụy nịnh bợ ông cửa hàng trưởng chỉ để mua được vài cân lòng. Khi và chỉ khi như vậy.
Còn tôi thì không thể đợi khi và chỉ khi. Tôi nhảy tót xuống bếp. Ngồi cạnh ba tôi. Ba tôi thả đống lòng vào chậu tìm bới trong thau nước đỏ lòm máu rồi kêu lên:- Ơ kìa. Sao không có lấy chút gan chút cật, toàn lòng già thế này. Mạ tôi nói:- Mình nhờ người ta, người ta mua cho cái gì thì chịu cái đó thôi. Lão cửa hàng trưởng này ham lắm, lão cứ lợi dụng mua hộ để ăn bớt.
Ba tôi im lặng nhưng mắt ông rất buồn.
Mờ sáng. Mạ tôi đã luộc lòng xong. Hôm nay tôi sẽ được ăn một bữa lòng nhớ đời. Tôi sướng ra mặt. Nuốt nước miếng mãi. Mùi lòng luộc bốc lên thơm nưng nức.
Mạ tôi còn nấu thêm nồi cháo nữa.
Cả nhà đang chuẩn bị dọn ăn thì nghe tiếng cười nói xôn xao. Nhìn ra bốn năm người cùng quê tôi bước vào.
Ba tôi chào họ niềm nở tay bắt mặt mừng. Mạ tôi cũng niềm nở:- Mấy bác mới lên. Đã ăn uống gì chưa?
Một người trong số họ hân hoan:
-Dạ chưa. Bọn em đi dân công hỏa tuyến tiện đường ghé thăm anh chị cũng chưa ăn uống gì. Chị nấu chào lòng dấy à. Em ngửi mùi là biết ngay cháo lòng. Ba năm nay chưa biết chào lòng là chi.
Một người khác:
-Chị nấu chào lòng chắc ngon lắm. Nào các ông ngồi xuống ăn chút chào rồi đi nào.
Mạ tôi chưa kịp múc cháo dành riêng cho tôi và anh Lập thì chỉ một lúc sau mấy người đàn ông cùng quê ăn hết. Niềm hy vọng cuối cùng là ở đĩa lòng luộc nhưng không ngờ họ cũng ăn xong.
Xong, tất cả niềm nở chào ba mạ tôi lên đường nói là " Bọn em đi bảo vệ Tổ Quốc" lại còn vuốt đầu tôi:-Cu Vinh phải học giỏi phải là cháu ngoan Bác Hồ nhé.
Họ đi. Tôi lao vào nhà. Nồi cháo hết sạch. Đĩa lòng hết sạch.
Tôi òa lên khóc. Anh Lập đi thẳng ra ngõ không nói gì. Ba tôi kéo tôi vào lòng vỗ vỗ vào đầu. Mạ tôi ngồi cô độc trước mâm cháo sạch bóng.
Tôi bỗng gào lên:- Sau này lớn lên con sẽ phấn đấu làm cửa hàng trưởng cửa hàng bán thịt ba ạ.
Anh Lập nhào vào ủng hộ bằng lý luận:
-Khi và chỉ khi như vậy thì nỗi thèm khát ăn lòng lợn của nhà ta mới thực hiện một cách an toàn mà không còn sợ khách đến chơi nhà như hồi nãy...
Read more…

QUYẾT ĐỊNH KHỞI TỐ VỤ ÁN ĐỒNG TÂM NÓI LÊN ĐIỀU GÌ? -


JB Nguyễn Hữu Vinh

Trích:
...Ngay lập tức trên mạng và dư luận xã hội có những phản ứng mạnh mẽ. Ở đó có hai luồng dư luận chính:
- Khởi tố vụ án là đúng, như vậy mới đúng với nguyên tắc của một nhà nước pháp quyền.
- Khởi tố vụ án là sai, bởi như vậy nhà cầm quyền Hà Nội đã nuốt lời hứa của mình được xác lập trước người dân. Hàng động đó như đã tự liếm lại bãi nước bọt họ nhổ ra từ chính người đại diện của họ là Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch Thành phố - Người được Thành ủy giao cho giải quyết vụ việc Đồng Tâm.
Ở đây, chúng ta khó có thể thống nhất được rằng việc khởi tố là đúng bởi đây là "nhà nước pháp quyền" hay là sai bởi nhà nước này "không pháp quyền" mà chỉ có "đảng quyền".
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà nước pháp quyền, thì chắc chắn một điều là việc khởi tố vụ án người dân Đồng Tâm bắt 38 cán bộ nhốt lại là không cần thiết vì nó không xảy ra. Bởi cách đây cả chục năm, "nhà nước pháp quyền" đó đã phải khởi tố hàng loạt vụ án cướp đất, tham nhũng của các nhóm lợi ích, xâm phạm quyền lợi của người dân Đồng Tâm mà họ đi kiện đã chừng ấy năm thì đâu còn cơ sự này.
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà nước pháp quyền, một nhà nước "của dân, do dân, vì dân" như chính cái nhà nước này thường rêu rao, thì người dân không bị cướp trắng trợn đất đai bằng cái gọi là "an ninh quốc phòng" hoặc "sở hữu toàn dân"... buộc họ phải vùng lên chống trả các nhóm lợi ích cướp đi nguồn sống của họ và con cháu họ.
Vì thế, trước khi thống nhất rằng cần khởi tố vụ án này để "đảm bảo cho luật pháp được nghiêm minh" với người dân, thì xin các nhà bình luận, các luật sư hãy nhớ đòi hỏi nhà cầm quyền khởi tố ngay hàng loạt vụ án tham nhũng, cướp bóc tài sản người dân và bắt bớ, đánh đập trái phép người dân Đồng Tâm cái đã. Bởi họ cũng là con người, cũng có quyền bình đẳng và pháp luật cũng phải nghiêm minh với quan chức chứ không chỉ dành cho riêng họ.
Không có một cơ sở lý lẽ nào mà cái gọi là "pháp quyền" kia chỉ dành cho người dân, còn một số người có chức, có quyền ăn trên ngồi trốc của nhân dân thì nghiễm nhiên chỉ biết đến "đảng quyền".
Cũng chính vì chỉ biết và hành động theo "đảng quyền" nên ông Nguyễn Đức Chung nghiễm nhiên "có quyền" cam kết với người dân có hoặc không khởi tố, truy tố họ. Bởi ông là Phó bí thư Thành ủy và là Chủ tịch Thành phố, đồng thời ông được Thành ủy giao cho việc giải quyết vụ Đồng Tâm. Mà trong chế độ độc tài cộng sản thì Thành ủy nghĩa là trên tất cả mọi cơ quan đoàn thể hoặc cơ quan quyền lực nào ở Thành phố này, kể cả Hiến pháp và luật pháp. Điều quái gở này đã được người dân Việt Nam mặc nhiên chấp nhận bao năm nay và thực tế nó vẫn hiện hữu.
Nghĩa là: Trên thực tế ông ta có đủ quyền lực để chấm dứt hoặc truy tố trả thù người dân ở đây.
Cũng chính vì thế, ông ta mới tự tin cầm bút viết và ký vào bản cam kết trước bàn dân thiên hạ và thò tay điểm chỉ vào đó.


RFAVIETNAM.COM
Read more…

Nghị định khôn mà ngu


Nguyễn Thông

Cái nghị định áp đặt bắt chụp ảnh mới được gọi điện thoại, càng bộc lộ rõ cái gọi là "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa". Ai chưa hiểu nó thế nào thì chính nó đấy, bà con ạ.
Thôi thì chính phủ ngu ban hành nghị định ngu là chuyện của chính phủ, nhưng người tiêu dùng chúng ta phải khôn.
Bà cụ già cạnh nhà tôi đã 89 tuổi, hằng ngày con cháu đi làm, mua cho cụ cái điện thoại di động để cụ xài, tiện với tuổi già. Họ ra nghị định bắt chủ thuê bao phải trực tiếp đến chụp ảnh. Vậy họ quyết bắt bà cụ khuôn mặt nhăn nheo già nua kia trình diện thì mới chịu hay sao. Thậm vô lý. Đây chỉ là một ví dụ trong vô vàn sự vô lý.
Cần biết rằng, trong bất cứ sự kinh doanh nào, không có khách hàng là tự sát. Doanh nghiệp đã chán sống, đã muốn tự sát thì cứ để nó chết, chúng ta đừng kéo dài sự thoi thóp hấp hối của nó bằng việc chiều ý nó. Kiên quyết không chụp ảnh.
Bây giờ, thời đại thông tin, kỹ thuật số, thế giới phẳng, 4.0 hay 5.0 cái con mẹ gì đó, không có bọn di động ấy, chúng ta vẫn còn ối cách để liên lạc với nhau. Hãy tận dụng mọi phương tiện để trừng phạt lại chúng nó.
Ngày xưa, mỗi lần lợi dụng sức quần chúng để chống bọn thực dân Pháp hoặc chính quyền Sài Gòn, người cs đều kêu gọi bãi công, bãi thị, bãi khóa, bãi... bãi... Giờ thì chúng ta bắt chước chính họ, bãi mạng, để cách cái mạng nó đi.
Tôi báo trước cho bạn bè, tôi không thực hiện chụp ảnh. Nó có cắt của tôi ngay từ bây giờ tôi cũng chấp nhận. Sau này nếu ai đó gọi tôi mà không được, xin hiểu rằng số điện thoại của tôi đã hy sinh oanh liệt vì chủ nó. Và nói thêm, tôi càng đỡ mất tiền.
Đã đến lúc chúng ta phải dứt khoát bày tỏ thái độ phản đối với những sự áp đặt vô lý.
Thông pát uộc mạnh đã ký


Read more…

Ông Tây đứng 4 tiếng hò hét chặn người Việt chạy xe trên vỉa hè TP.HCM

Nhiều người chứng kiến cho biết, ông Tây đã đứng chặn xe gần 4 tiếng đồng hồ vì không chấp nhận hành động leo lề của một số người tham gia giao thông
Cộng đồng mạng xã hội đang xôn xao trước thông tin một người đàn ông ngoại quốc đứng ra ngăn cản dòng xe leo lên vỉa hè ở trung tâm TP.HCM.
Sáng 17.6, trên mạng xã hội xuất hiện một đoạn clip ghi lại cảnh một ông Tây đang ra sức hò hét, ngăn dòng xe máy chạy lên vỉa hè đã nhanh chóng thu được hơn 10.000 lượt chia sẻ và 3.000 bình luận.
Ông Tây đứng 4 tiếng hò hét chặn người Việt chạy xe trên vỉa hè TP.HCM - ảnh 1
 Tây chặn xe máy leo lề ở TP.HCM - Nguồn: Facebook
Theo nội dung trong clip, nhiều người sau khi gặp phản ứng của ông Tây thì đã nghe theo sự chỉ dẫn và xuống đường tiếp tục…chờ đèn đỏ. Song, không ít người tỏ thái độ khó chịu và bực bội khi bị cản trở, thậm chí một số khác còn cố tình vượt qua hay suýt tông thẳng vào ông Tây này.
Hầu hết các người dùng mạng xã hội đều lên tiếng chỉ trích hành động leo lề, vi phạm luật giao thông của những người chạy xe máy. Đồng thời, nhiều ý kiến ủng hộ và gửi lời cảm ơn, cũng như xin lỗi đến anh chàng nước ngoài thích lo việc “bao đồng” này.
Ông Tây đứng 4 tiếng hò hét chặn người Việt chạy xe trên vỉa hè TP.HCM - ảnh 4
Ông Tây sau khi mua đồ trong siêu thị gần đó thì bất bình trước cảnh người dân chạy xe máy leo lề nên quyết định "ra tay làm việc nghĩa"ẢNH: FACEBOOK
“Thật buồn khi ý thức tham gia giao thông của người Việt chúng ta quá kém. Lúc nào cũng lớn tiếng muốn có đường phố thông thoáng, sạch đẹp. Nhưng duy nhất việc chấp hành luật giao thông cũng không làm được thì đòi hỏi cái gì đây?”, tài khoản Hoai Thuong để lại bình luận.
Hay như tài khoản Phan Thanh thì: “Việc để một người nước ngoài lên tiếng, thậm chí là hành động để bảo vệ cái vỉa hè cho người đi bộ Việt Nam… thật sự là quá mất mặt. Xin lỗi và cũng rất cảm ơn những người bạn ngoại quốc tốt bụng”.
Được biết, địa điểm trong đoạn clip trên nằm ở vỉa hè đường Cách Mạng Tháng 8, gần vòng xoay ngã 6 Phù Đổng Thiên Vương (phường Bến Thành, quận 1). Để xác thực vụ việc, chúng tôi đã đến hiện trường để tìm hiểu và lấy ý kiến của người dân. 
Ông Tuấn (41 tuổi) là bảo vệ của một siêu thị gần khu vực này, cho biết: “Ông Tây này ở đâu tới tui không biết. Ổng ghé siêu thị mua đồ, đến khi ra ngoài thì thấy nhiều xe máy leo lề quá mới bắt đầu đứng chặn lại, đề nghị mọi người phải chạy xe dưới lòng đường mới đúng quy định”.
Ông Tây đứng 4 tiếng hò hét chặn người Việt chạy xe trên vỉa hè TP.HCM - ảnh 6
Tuy nhiên, sự việc cũng xảy ra căng thẳng vì nhiều người khó chịu, cho rằng đang bị cản trởẢNH: FACEBOOK
Bà Lành (46 tuổi) bán thuốc lá gần đó cũng kể lại: “Lúc đầu ông này đứng chắn trên vỉa hè, không cho ai chạy qua. Có vài người nghe theo ổng, nhưng mà có người học bực nên tông thẳng vô ông Tây luôn. Sau đó thì mọi việc mới rắc rối, căng thẳng lên. Thấy hai bên như chuẩn bị đánh nhau tới nơi nên mấy ông đàn ông xung quanh mới chạy vô can ngăn”.
Như đã biết, trước đó vào ngày 16.2, ông Đoàn Ngọc Hải (Phó chủ tịch UBND quận 1) đã xuống đường chỉ đạo xử lý các trường hợp lấn chiếm vỉa hè trên địa bàn quận 1. Trong những lần ra quân này, ông Hải đã xử lý rất nhiều trường hợp vi phạm lấn chiếm vỉa hè trái phép, đậu xe trên vỉa hè, lái xe máy lên lề… giành lại vỉa hè thông thoáng cho người đi bộ.
Hải Đường
Read more…

Hình ảnh nhiều biệt thự cho thuê của Nguyễn Nhân Chiến – Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh

Hình ảnh một số tài sản biệt thự và bất động sản cho thuê của ĐBQH Nguyễn Nhân Chiến – Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh


39
Câu chuyện cả nhà bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh làm quan:
1. Bố: Nguyễn Nhân Chiến (sinh năm 1960) – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh.
2. Vợ ông Chiến: Ngô Thị Khường – Phó Trưởng Phòng Bảo hiểm Xã hội thành phố Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức).
3. Con trai: Nguyễn Nhân Chinh (sinh năm 1984) – Tỉnh uỷ viên, Bí thư Tỉnh đoàn Bắc Ninh (bằng Đại học tại chức).
4. Con trai: Nguyễn Nhân Đạt (sinh năm 1989) – Trưởng phòng Thi đua, khen thưởng của Sở Nội vụ tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
5. Con dâu: Chu Thị Ngân (sinh năm 1984) – Trưởng phòng Dân vận của Trường Chính trị Nguyễn Văn Cừ.
6. Con dâu: Nguyễn Minh Huệ (sinh năm 1989) – Phó Trưởng phòng Kinh tế Đối ngoại của Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức)
7. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Thắng – Phó Chánh văn phòng UBND tỉnh Bắc Ninh (bằng ĐH tại chức).
8. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Bình – Phó Chủ tịch thường trực Ủy ban nhân dân huyện Tiên Du (bằng ĐH tại chức).
9. Em dâu ông Chiến: Lại Thị Nguyệt – Giám đốc Trung tâm Y tế thành phố Bắc Ninh. Bà Nguyệt có bằng Trung cấp Dược sau đó học ĐH tại chức Dược. Việc bổ nhiệm 1 Dược sĩ làm GĐ Trung tâm Y tế có là khách quan ko? Tại sao ko phải là bổ nhiệm 1 Bác sĩ đa khoa?
10. Em dâu ông Chiến: Trần Thị Bích Liên – Trưởng phòng của Trung tâm Giáo dục thường xuyên tỉnh Bắc Ninh (ĐH tại chức).
11. Em ruột ông Chiến: Nguyễn Thị Ngọc – Trưởng phòng Công tác Học sinh sinh viên của Sở Giáo dục Đào tạo tỉnh Bắc Ninh. (ĐH tại chức)
12. Em rể ông Chiến: Nguyễn Trọng Oanh – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Tỉnh uỷ Bắc Ninh (ĐH tại chức)
13. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Lừng – Chi cục trưởng Chi cục Thú y tỉnh Bắc Ninh.
14. Cháu ông Chiến: Nguyễn Nhân Cường – Phó Trưởng phòng của Sở Xây dựng tỉnh Bắc Ninh. 15. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Hữu Thọ – Bí thư đoàn Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
16. Anh con bác ruột ông Chiến: Nguyễn Việt Giang – Giám đốc Quỹ phát triển đất tỉnh Bắc Ninh (ĐH Tại chức).
17. Cháu ông Chiến: Nguyễn Thu Hương – Phó Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường thành phố Bắc Ninh. (ĐH tại chức)
18. Cháu dâu ông Chiến: Tạ Thị Huyền – Cán bộ Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn.
19. Cháu ruột ông Chiến: Nguyễn Nhân Giang – Phó Trưởng công an huyện Tiên Du (ĐH tại chức)
20. Trưởng họ nhà ông Chiến: Nguyễn Nhân Công – Phó Giám đốc Trung tâm Văn hoá Kinh Bắc (ĐH tại chức). Ngoài danh sách 20 người kể trên còn có cả những người thuộc gia đình thông gia với nhà ông Chiến cũng được bổ nhiệm vào những vị trí quan trọng trong bộ máy công quyền của tỉnh Bắc Ninh như:
1. Nguyễn Trọng Cường (cháu ruột ông Nguyễn Trọng Oanh) – Trưởng phòng Đăng ký Đất đai của Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Bắc Ninh. Anh Cường tốt nghiệp Thạc sĩ năm 2013, có thể năm đó anh ta được xét vào công chức Nhà nước. Tuy nhiên tại sao việc bổ nhiệm anh Cường làm Trưởng phòng của một Sở lại cấp tốc đến vậy? Và cơ sở nào để xét thu hút nhân tài anh Cường trong khi cả tỉnh Bắc Ninh từ khi tách tỉnh 1997 đến nay mới tổ chức thi tuyển công chức duy nhất 1 lần.
2. Chu Thị Thuý (em ruột Chu Thị Ngân) – Cán bộ của Sở Tài nguyên Môi trường (trường hợp tuyển dụng của chị Thuý giống với trường hợp anh Cường).
3. Chu Đăng Khoa; Sinh năm 1979 (Anh ruột Chu Thị Ngân) – Trưởng phòng Lao động- Thương binh và xã hội huyện Yên Phong (ĐH Tại chức)
4. Nguyễn Văn Lịch (em rể Chu Thị Ngân) – Đội trưởng đội Đăng ký xe của Phòng Cảnh sát giao thông tỉnh Bắc Ninh(ĐH Tại chức) Trong danh sách 24 người kể trên thì đa phần đều học tại chức sau một số đi học Thạc sĩ để xoá bằng ĐH tại chức. Và ngoài 24 người kể trên còn rất nhiều người là họ hàng nhà ông Chiến đang công tác ở những cơ quan, đơn vị sự nghiệp khác của tỉnh và huyện. Chúng ta thử làm một phép tính nhỏ: nguyên nhà ông Bí thư đã có từng này con người trong bộ máy công quyền, còn các ông khác nữa và lại còn bộ máy cũ còn tồn đọng của các ông thời trước nữa. Vậy cánh cửa của bộ máy công quyền có còn đc mở để xé vé cho con của những người nông dân lao động mà học thật có tài thật ko????
1. Số nhà 18, đường Đại Phúc 2 (đăng sau Viettel đai phuc).
2. Số nhà 81, đường Ngọc Hân Công Chúa
3. Nhà ông Chiến, sô 194 Nguyễn Gia Thiều (cạnh nhà bán quần áo)
4.Khu nhà 6 tầng cả một dãy dài cạnh khách sạn World Hotel
Còn nhiều tài sản và bất động sản khác chúng tôi sẽ thông tin thêm.
Thôn tin được một bạn đọc giấu tên ở Bắc Ninh cung cấp
Read more…

đã sai, vẫn cố 'xài

Tiếp vụ hành vi kỳ lạ của nguyên Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh Tây Ninh: đã sai, vẫn cố 'xài'!

Sau khi Báo PLVN có bài phản ánh hành vi kì lạ của ông Nguyễn Đình Xuân - nguyên Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh Tây ra nhiều quyết định sai quy định pháp luật thì đến ngày 5/5/2017 UBND tỉnh Tây Ninh cũng có công văn số 1135/UBND-NC gửi Ủy ban kiểm tra tinh ủy Tây Ninh xem xét, xử lý việc bà Trần Thị Trúc Phương (SN 1987) khiếu nại, tố cáo ông Nguyễn Đình Xuân.
Tiep vu hanh vi ky la cua nguyen Giam doc So Tai Nguyen va Moi truong tinh Tay Ninh: da sai, van co 'xai'! - Anh 1
Ngôi nhà biệt thự nguy nga và xe Camry được cho là của ông Nguyễn Đình Xuân - Nguyên Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh Tây Ninh cần được làm rõ.
Trong đơn gửi cơ quan chức năng, bà Phương trình bày: Sau hơn 07 năm làm việc, tháng 9/2015 bà Phương được bổ nhiệm làm Phó Trưởng phòng Kế hoạch – Tài chính, được công nhận danh hiệu “Chiến sĩ thi đua cơ sở”. Với thành tích xuất sắc, bà Phương tiếp tục được nâng bậc lương trước thời hạn vào ngày 26/4/2016. Cũng kể từ thời gian này, do xe máy của mình bị hư, bà Phương mượn xe SH (Việt Nam) của cha ruột để đi làm thì ngày 9/8/2016 bà Nguyễn Ánh Hồng – Phó Chánh văn phòng Sở TN&MT truyền đạt chỉ đạo của ông Xuân gọi điện thoại yêu cầu bà Phương làm báo cáo kê khai tài sản, thu nhập của cá nhân đến tháng 8/2016.
Theo đó, bà Phương đã làm báo cáo. Đến ngày 5/9/2016 thì ông Ngô Thủy Chung – Chánh Thanh tra Sở TN và MT ký công văn số 193/TTr yêu cầu bà Phương giải trình một số nội dung có liên quan đến việc kê khai tài sản mà bà Phương sử dụng là: Chiếc xe SH làm phương tiện đi lại, sử dụng bao nhiêu tài khoản cá nhân tại các ngân hàng…
Ngày 14/9/2016, ông Nguyễn Đình Xuân ký quyết định xác minh tài sản, thu nhập đối với bà Phương. Đến ngày 20/9/2016, ông Chung mới ký văn bản yêu cầu bà Phương giải trình bằng văn bản và cung cấp, hồ sơ chứng cứ kèm theo cho Đoàn xác minh.Cũng trong ngày 20/9/2016, bà Phương đã bị ông Xuân ký, công bố miễn nhiệm chức vụ bằng Quyết định số 4879/QĐ-STNMT.
Đang là Phó Trưởng phòng KH-TC (thuộc đối tượng phải kê khai tài sản), giờ bị mất chức nên ngày 28/9/2016 bà Phương có làm văn bản đề nghị Đoàn xác minh: Bà có còn thuộc diện phải kê khai tài sản không? Nếu có thì trả lời và hướng dẫn để bà Phương thực hiện kê khai được đầy đủ, kịp thời.
Lẽ ra, căn cứ Khoản 1 Điều 21 Thông tư 08/TT-TTCP thì người xác minh phải tạo điều kiện cho người được xác minh giải trình, nhưng Đoàn xác minh đã không thực hiện điều này để giải thích, hướng dẫn bà Phương giải trình.
Tiep vu hanh vi ky la cua nguyen Giam doc So Tai Nguyen va Moi truong tinh Tay Ninh: da sai, van co 'xai'! - Anh 2
Báo Pháp luật Việt Nam đã phản ánh về vấn đề này
Sau đó 01 ngày, tức ngày 06/10/2016, ông Xuân ký Kết luận số 5231/KL-STNMT áp dụng điểm c Điều 29 Nghị định 78/2013/NĐ-CP xử lý kỷ luật đối với người kê khai tài sản, thu nhập, giải trình nguồn gốc tài sản tăng thêm không trung thực.
Căn cứ kết luận này, ngày 18-10-2016, ông Xuân ký QĐ số 5494 cách chức “nguyên Phó phòng KH-TC Trần Thị Trúc Phương” mặc dù trước đó, ông Xuân đã ra quyết định miễn nhiệm chức vụ của bà Phương. Việc cách chức một người không còn chức vụ này được xem là “kì lạ”, chỉ có ở Tây Ninh.
Và dĩ nhiên, hành vi “”kì lạ”” của ông Xuân bị bà Phương khiếu nại và đã được Ủy ban Kiểm tra tỉnh Ủy Tây Ninh vào cuộc bằng Thông báo số 59/TB-UBKT ngày 03/11/2016. Theo đó, Giám đốc Xuân buộc phải ký quyết định thu hồi các quyết định trái pháp luật nói trên do… sai “quy trình”.
Theo quy định pháp luật, nếu Đoàn xác minh đưa ra kết luận dẫn đến việc ông Xuân ra nhiều quyết định sai quy định và bị thu hồi, hủy phải được tiến hành xác minh lại cho đúng.Tuy nhiên, ông Xuân vẫn cứ “xài” quy trình đã bị Tỉnh ủy “vịn” để tiếp tục ra quyết định số 6483/QĐ-STMNT ngày 02/12/2016 cách chức bà Phương cho bằng được.
Đáng nói ở đây, việc ông Xuân chỉ đạo tiến hành xác minh tài sản của bà Phương khi phát hiện có tài sản tăng thêm (không phải kê khai tài sản theo định kỳ). Thì phải áp dụngKhoản 3 Điều 15 Nghị định 78/2013/NĐ0CP ngày 17/7/2013 của Chính Phủ quy định: Việc tự giải trình nguồn gốc tài sản tăng thêm được thực hiện khi kê khai tài sản theo quy định tại Mẫu “Bản kê khai” và khi có yêu cầu của cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân có thẩm quyền.
Tuy nhiên, ông Xuân chỉ đạo bà Phương kê khai, giải trình bằng điện thoại, ông Chung không yêu cầu bà Phương thực hiện theo mẫu “Bản kê khai” mà lại ra văn bản“đi tắt, hỏi ngang” những tài sản, thu nhập của bà Phương một cách tùy tiện. Theo văn bản của ông Chung, bà Phương cũng làm báo cáo giải trình mà không kê khai mẫu quy định. Như vậy, ngày từ đầu, việc tiến hành xác minh đã vi phạm quy định pháp luật.
Bà Phương bức xúc: Mặc dù bị yêu cầu xác minh tài sản sai quy trình, nhưng tôi luôn chấp hành báo cáo của cấp trên. Do bị ông Xuân miễn nhiệm chức vụ, không còn đối tượng phải tiến hành xác minh nên tôi đã có văn bản đề nghị Đoàn xác minh giải thích, hướng dẫn tôi kê khai đầy đủ, đúng quy định, nhưng Đoàn thanh tra khôngtrả lời mà dồn thúc, ra kết luận oan cho tôi.
Trong khi đó, hồ sơ chưa có bản kê khai theo mẫu để đối chiếu bản kê khai kỳ trước nhưng ông Xuân đã áp dụng điểm c Điều 29 Nghị định 78/2013/NĐ-CP xử lý kỷ luật đối với người kê khai tài sản, thu nhập, giải trình nguồn gốc tài sản tăng thêm không trung thực, để ra quyết định cách chức bà Phương là vi phạm Khoản 2Điều 10 và Khoản 2 Điều 25 của Nghị định 78/20013/NĐ-CP của Chính Phủ về minh bạch tài sản, thu nhập.
Ngoài ra, kết luận cho rằng tôi không kê khai tài khoản cá nhân trong ngân hàng là không trung thực cũng không đúng, vì theo quy định tại Khoản 3, Khoản 4, Khoản 5, Khoản 6 Điều 8 Nghị định này khi tài sản tăng thêm về số lượng hoặc thay đổi về chủng loại với mức giá trị tăng thêm từ 50 triệu đồng trở lên so với kỳ kê khai trước đó thì mới kê khai. Do tài khoản tại thời điểm xác minh tài khoản không có giá trị từ 50 triệu đồng thì tôi có quyền không kê khai là đúng quy định.
Trong đơn tố cáo, khiếu nại đang được các cơ quan có thẩm quyền thụ lý giải quyết, bà Phương đề nghị phải xác minh làm rõ tài sản “khủng” được cho là của ông Xuân cụ thể như: Căn nhà biệt thự, xe hơi bạc tỷ ông Xuân đang sử dụng, hàng chục hecta đất rừng, thu nhập một năm gần 2 tỷ đồng từ nuôi ong… Trao đổi với phóng viên, ông Xuân cũng thừa nhận về khối tài sản trên.
Ngoài ra, ông Xuân có hành vi ra quyết định không đúng “quy trình”, có nhận tiền của doanh nghiệp đã được Tỉnh ủy Tây Ninh kết luận. Đến nay vẫn chưa có hình thức xử lý theo quy định pháp luật. Dư luận đang thắc mắc: Vì sao một nữ cán bộ có tài sản chẳng bao nhiêu lại bị xác minh sai quy trình, rồi kết luận không trung thực để cách chức, còn ông Giám đốc nhà cửa nguy nga, tài sản thuộc hàng “đại gia” thì đến nay chưa có câu trả lời minh bạch, thỏa đáng?
Điều 25. Kết luận về sự minh bạch trong kê khai tài sản, thu nhập
2. Nội dung kết luận về sự minh bạch trong kê khai tài sản, thu nhập phải nêu rõ sự phù hợp hay không phù hợp giữa Bản kê khai và kết quả xác minh. Trường hợp có sự không phù hợp giữa kết quả xác minh và bản kê khai thì kết luận không trung thực và nêu rõ sự sai lệch về số lượng tài sản, thu nhập, thông tin mô tả về tài sản, thu nhập, biến động tài sản, thu nhập, nguồn gốc tài sản tăng thêm; quyết định hoặc kiến nghị người có thẩm quyền xử lý Người có nghĩa vụ kê khai không trung thực.
Kết luận về sự minh bạch phải gửi cho người được xác minh.
Trung Duy
Read more…

Cán bộ nghỉ hưu không trả nhà công vụ chưa thể gọi là tham nhũng


 Đáp lại “cáo buộc” của ĐBQH về tình trạng cán bộ sau khi thôi đảm nhiệm chức vụ về quê vẫn “lỡ mang theo chìa khóa nhà công vụ”, Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng giải thích, có thể “đánh” về ý thức nhưng chưa thể nói đó là tham nhũng, chiếm đoạt.

Trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội tại Quốc hội sáng nay, 31/10, đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến vừa phản ánh về tình trạng “tham nhũng nhà công vụ”. Thời gian qua, thông tin trên báo chí, công luận cũng đã đề cập nhiều, thậm chí nêu cụ thể nhiều tên tuổi các cán bộ cấp cao đã nghỉ hưu, thôi đảm nhiệm chức vụ, về quê mà vẫn chưa trả lại nhà công vụ… Bộ trưởng có thể thông tin về tình hình quản lý đối với loại công sản này hiện nay?
Nhà ở công vụ hiện nay số lượng rất lớn. Trước hết phải khẳng định, đầu tư quỹ nhà ở công vụ là chính sách rất đúng đắn để đảm bảo cho những cán bộ, công chức, viên chức, trong đó có những đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, có những bác sĩ, giáo viên, quân nhân… được luân chuyển, điều động công tác, xa nơi ở cũ nhưng không có điều kiện, khả năng mua nhà mới có chỗ ở bằng thu nhập của mình trong thời gian công tác. Những đối tượng này phải có nhà để ở, ổn định cuộc sống.
Thực tế, quá trình thực hiện chính sách này, đa số đã tuân thủ đúng nhưng cũng có một số trường hợp chưa làm đúng quy định như đại biểu Quốc hội đã nêu. Có những người sử dụng nhà công vụ chưa đúng mục đích đề ra, việc cần phải sớm khắc phục ngay.
 
Cán bộ nghỉ hưu không trả nhà công vụ chưa thể gọi là tham nhũng
Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng: "Bộ Xây dựng đang đốc thúc việc thu hồi nhà công vụ sử dụng sai mục đích".
Có vướng mắc ở điểm nào khiến chúng ta chưa ngăn chặn, chưa xử lý được việc sử dụng nhà công vụ không đúng mục đích, thưa Bộ trưởng?
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc sử dụng nhà công vụ chưa đúng mục đích trong thời gian qua. Thực tế là những chính sách, quy định pháp luật về nhà ở công vụ hiện vẫn chưa đầy đủ, thậm chí chưa cụ thể. Luật Nhà ở hiện hành quy định chưa rõ cả về đối tượng, giá thuê, thời hạn sử dụng nhà công vụ…
Quỹ nhà công vụ hiện tại lại do rất nhiều cơ quan các nhau quản lý, ở Trung ương thì do các bộ, ngành quản lý. Ở địa phương, nơi thì do các Sở (Sở Xây dựng, Tài chính…), nơi thì quỹ nhà được giao các cơ quan tự quản lý…
Bộ Xây dựng hiện chỉ quản lý 180 nhà công vụ, số lượng chỉ bằng 1,4% tổng số nhà công vụ cả nước. Bộ cũng mới được giao quản lý nhà công vụ của Chính phủ gần đây. Bộ chúng tôi đã nhận thấy thực trạng, nguyên nhân tình hình quản lý nhà ở công vụ có nơi chưa tốt hiện nay. Đó là lỗ hổng pháp luật cần phải có quy định.
Nguyên nhân khác rất quan trọng là người ở sau khi hết thời gian công tác, không được ở nhà công vụ nữa nhưng cũng không có nhà để ở vì thu nhập của bản thân họ trong thời gian làm việc không thể tự tạo lập được nhà ở của riêng mình. Tất nhiên cũng có trường hợp cán bộ đã có, đã lo được nhà ở riêng nhưng vẫn không giao trả lại nhà công vụ được phân.
Mới đây, một lãnh đạo Bộ đã chia sẻ thông tin về việc Bộ Xây dựng đã rà soát và sẽ xúc tiến thu hồi hơn 20 căn nhà công vụ được sử dụng không đúng mục đích. Việc này đã làm được đến đâu, đến thời điểm này đã thu về được căn hộ nào?
Chúng tôi đang tiến hành làm, sẽ thông tin sớm nhất khi có kết quả.
Đã chỉ ra lỗ hổng trong quy định, quản lý như Bộ trưởng nói, ông có hướng đề xuất thay đổi nào về chính sách để xử lý những bất cập này?
Năm 2013, Bộ Xây dựng đã xây dựng, trình Chính phủ ban hành Nghị định số 34/NĐ-CP về quản lý nhà ở thuộc sở hữu nhà nước và đã có thông tư quy định, tiêu chuẩn về đối tượng, nhà ở để hướng dẫn các địa phương thực hiện, có những biện pháp quản lý chặt chẽ hơn.
Theo đó, với các chủ nhà không còn công tác nữa nhưng vẫn không giao nhà thì chúng tôi có những công văn yêu cầu họ phải trả lại nhà cho nhà nước.
Nhưng vấn đề hiện nay là, làm sao giải quyết chính sách cho cán bộ, công chức sau khi họ trả nhà công vụ rồi, chính sách tiếp theo sẽ như thế nào. Tại kỳ họp Quốc hội này, Bộ Xây dựng tham gia soạn thảo Luật nhà ở để Quốc hội xem xét thông qua, trong đó chúng tôi đã xây dựng riêng một chương quy định về nhà công vụ với đề xuất, sau khi trả nhà công vụ rồi, cán bộ, công chức, viên chức… nếu có nhu cầu sẽ được giải quyết để mua nhà ở xã hội. Tiêu chuẩn nhà ở xã hội, theo đó, phải mở rộng, đa dạng hơn cho nhiều đối tượng khác nhau.
Chính phủ sẽ quy định cụ thể hơn về đối tượng, loại nhà ở xã hội có sự hỗ trợ của nhà nước với các đối tượng khác nhau, có nhu cầu về nhà ở mà không có khả năng tự tạo lập nhà ở thì được xét mua loại nhà này để đảm bảo công bằng.
Vậy Bộ trưởng đánh giá thế nào về ý kiến cho rằng những trường hợp cố tình chiếm dụng nhà công vụ, nhất là những biệt thự lớn, ở những vị trí đắc địa, được coi là “đất vàng”, “đất ngọc” bản chất cũng là một hành vi tham nhũng?
Bây giờ chưa có thể nói cụ thể việc giữ nhà có phải là chiếm đoạt hay không mà trước hết phải nói về vấn đề ý thức để người hết tiêu chuẩn phải trả lại nhà công vụ. Còn việc họ chưa giao trả nhà có thể do chúng ta nữa vì theo quy định, hết thời hạn sử dụng nhà nước có thể đứng ra yêu cầu thu lại nhưng vì nhà nước chưa thu nên người ta chưa bàn giao. Như vậy thì cũng không thể nói người ta chiếm đoạt được.
Xin cảm ơn Bộ trưởng!
P.Thảo
Read more…

Contact us