Đôi điều về Tổng thống lưỡng tính.

Ông Nguyễn Sĩ Dũng, phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Việt Nam, mới về hưu hẳn cũng còn chếnh choáng “nhớ rừng”, bèn tung ra một cú vảy đuôi: “Tổng thống lưỡng tính”.
Vậy, thế nào là tổng thống lưỡng tính, con ngươi cụ thế của lưỡng tính là gì, nó có trong xã hội con người không và đặc biệt nó có tốt cho xã hội Việt Nam trong cơn bỉ cực về triết thuyết đảng và nhà nước không?
Theo tiến sĩ Sĩ Dũng, ta có thể diễn dịch cái nội hàm của lưỡng tính tổng thống này như sau:
Tổng thống lưỡng tính: Tức vừa đứng đầu đảng, vừa đứng đầu nhà nước (đảng ở đây là đảng CSVN). Lưỡng tính, tức là vừa mang tính của Nam giới vừa mang tính của Nữ giới. Về nhân thể, suy ra, đó là người vừa có bướm, vừa có chim hoặc là không có gì cả (Pe đê).
Một đất nước, một xã hội, có một đại diện vừa đứng đầu đảng vừa đứng đầu nhà nước lưỡng tính như thế thì quá tuyệt vời rồi còn gì. Nhân dân, đồng bào đông đến ức vạn triệu người, truy nguyên cho cùng, thì xã hội cũng chỉ có ba dạng người: một người là Nam giới, một người là nữ giới, người còn lại, nam không ra nam, nữ không ra nữ, hoặc là vừa nam vừa nữ, tức là người dạng pe đê.
Tuyệt vời.
Tuyệt vời ở chỗ, xã hội ở đâu cần có chim để chìa ra, thì tổng thống lưỡng tính cũng có chim để chìa ra; xã hội ở đâu cần có bướm để chìa ra thì tổng thống lưỡng tính cũng có bướm để chìa ra; xã hội ở đâu vừa cần chim vừa cần bướm (pe đê) để chìa ra thì tổng thống lưỡng tính cũng có đầy đủ chim bướm để chìa ra.
Tôi nghĩ, đó là thông điệp chính, trong lúc khắc khoải “nhớ rừng”, tiến sĩ Sĩ Dũng trình ra như vậy.
Có người khát đổi mới, yêu đảng kính bác Hồ, khoái trí cho rằng, đó là đảng muốn làm như vậy, mới nhờ tiến sĩ Dũng đá quả bóng thăm dò dư luận ra như vậy. Tôi cho đây cũng chỉ là thứ diễn dịch mà thôi. Chứ, đã về hưu rồi thì như nhiều người về hưu khác, còn giá gì với ai nữa mà được lĩnh ấn tiên phong để doạn đường? Đến Võ Văn Thưởng, UV Bộ Chính trị, đứng đầu tuyên giáo, tư tưởng lại đang tại vị đương nhiệm, cũng chỉ được thì thoạt đá quả bóng thăm dò “đối thoại”, thì vé gì, ông Sĩ Dũng lại được đá quả bóng quyền lực to hơn là đảng với nhà nước?
TS Nguyễn Sĩ Dũng, ảnh sưu tầm trên mạng.
Read more…

Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định


Lê Anh Hùng | VOA    


Kiêm tính – bản năng và lẽ sống của người Hán
Tuy vẫn còn những tranh cãi về nguồn gốc của người Hán, nhưng hầu như tất cả các nhà nghiên cứu đều thống nhất ở một điểm quan trọng: đây là một dân tộc mà “kiêm tính” (hay thôn tính: tức xâm chiếm, cướp đoạt đất đai của người khác và biến thành của mình) đã trở thành một thứ bản năng hay một lẽ sống từ hàng ngàn năm nay. Lịch sử hình thành và phát triển của Trung Hoa Đại Hán là lịch sử của những cuộc chiến tranh xâm lược, thôn tính lãnh thổ và đồng hoá các dân tộc khác.
Đối nghịch với Trung Quốc, lịch sử Việt Nam là lịch sử của công cuộc dựng nước và giữ nước. Và đối tượng mà người Việt Nam thường xuyên phải đương đầu để bảo vệ đất nước chẳng phải khác mà chính là người láng giềng phương bắc kia.

Hơn hai thế kỷ trước, Napoleon Bonaparte từng nói: “Trung Hoa là một con sư tử đang ngủ. Hãy để cho nó ngủ, bởi khi thức giấc, nó sẽ làm thế giới rung chuyển.” Và sau “thế kỷ ô nhục” kéo dài từ thế kỷ 19 sang đầu thế kỷ 20, thời kỳ mà Trung Quốc hết bị phương Tây xâu xé lại đến Nhật Bản xâm lược, đường lưỡi bò do chính quyền Tưởng Giới Thạch tưởng tượng ra trên Biển Đông đã đánh dấu sự thức tỉnh của con sư tử Trung Quốc ngay khi quốc gia này còn đang trong cơn biến loạn của cuộc nội chiến quốc - cộng.
Mao Trạch Đông từng khẳng định trong một cuộc họp của Bộ Chính trị ĐCS Trung Quốc năm 1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore… Một vùng như Đông Nam Châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản…xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy…”
Năm 2009, một viên tướng Trung Quốc thẳng thừng đề nghị với Mỹ là nên “chia đôi Thái Bình Dương” với họ. Và đến năm 2015, Hoàn Cầu Thời Báo, một ấn phẩm của Nhân Dân Nhật Báo, cơ quan ngôn luận chính thức của ĐCSTQ, đã lên tiếng đòi Trung Quốc phải chuẩn bị chiến tranh “hất cẳng” Mỹ để trở thành bá chủ thế giới.
Chiến lược thôn tính Việt Nam của Trung Quốc
Trung Quốc chưa bao giờ nguôi dã tâm thôn tính Việt Nam. Ngay trong thời kỳ “trăng mật” của mối quan hệ Việt—Trung “vừa là đồng chí, vừa là anh em”, họ đã lợi dụng việc vẽ bản đồ giúp Việt Nam để dịch chuyển đường biên giới; lợi dụng việc đưa quân sang giúp Việt Nam làm đường để tàn phá di tích, cảnh quan và long mạch của Việt Nam, v.v. Tháng 6/2014, khi nói chuyện với các nhà lãnh đạo Việt Nam, Ngoại trưởng TQ Dương Khiết Trì thậm chí còn thúc giục “đứa con hoang đàng” Việt Nam trở về nhà.
Để tiến tới ngôi vị bá chủ thế giới, hướng bành trướng khả dĩ nhất của Trung Quốc là về phía Nam, nơi Việt Nam là chướng ngại đầu tiên cần phải vượt qua. Điều này càng khiến họ quyết tâm thôn tính dải đất hình chữ S. Vì thế, song song với kế hoạch thôn tính Việt Nam về kinh tế và văn hoá, các ông chủ Trung Nam Hải đã đề ra kế hoạch thôn tính Việt Nam về quân sự.
Rút kinh nghiệm từ các cuộc xâm lược trong quá khứ, mà gần nhất là cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, Trung Quốc đang hướng đến một cuộc chiến với Việt Nam mà các mũi tấn công chủ yếu không chỉ nằm ở biên giới phía Bắc như trước kia. Với điều kiện của kỹ thuật chiến tranh hiện đại, đặc biệt là khai thác triệt để các nhân tố Trung Quốc trong ban lãnh đạo Việt Nam—Lào—Campuchia, chiến lược của Bắc Kinh là tạo ra nhiều gọng kìm hòng bao vây và siết chặt Việt Nam từ mọi phía: biên giới phía bắc, biên giới Lào—Việt, biên giới Campuchia—Việt Nam, Biển Đông và vùng duyên hải Việt Nam. Một khi chiến lược này triển khai thành công, Trung Quốc chưa đánh đã thắng. Đó là chính kế thượng sách của họ.
Để hiện thực hoá mưu đồ này, một mặt trung Quốc tìm cách chiếm lĩnh những vị trí xung yếu về an ninh – quốc phòng dọc theo bờ biển Việt Nam thông qua các dự án kinh tế trá hình, chẳng hạn như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), Cửa Việt (Quảng Trị), Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế), Hải VânĐà Nẵng hay Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v. Đây là những địa điểm vừa thuận tiện cho việc đổ bộ, vừa thuận lợi cho việc chia cắt Việt Nam thành nhiều phần. Mặt khác, họ thuê các khu rừng đầu nguồn ở các tỉnh xung yếu giáp biên giới Việt Nam với Trung Quốc, Lào và Campuchia, đồng thời thiết lập các căn cứ quân sự trá hình trên đất Lào và Campuchia, gần biên giới Lào—Việt và Campuchia—Việt Nam.
Trên Biển Đông, sau khi đã nuốt chửng Hoàng Sa và một phần Trường Sa, họ thực thi kế sách “tằm ăn dâu” hòng gặm nhấm dần Trường Sa, đồng thời quân sự hoá các đảo trên Biển Đông để hình thành các căn cứ quân sự liên hoàn nhằm bao vây Việt Nam và khống chế hoàn toàn Biển Đông. Khi thời cơ đến – Việt Nam suy yếu hoặc xẩy ra chính biến; tinh thần phản kháng của người Việt bị vô hiệu trong bối cảnh ban lãnh đạo Việt Nam bị Bắc Kinh khống chế, thao túng và ra sức đàn áp nhân dân, v.v. – họ sẽ ra tay thâu tóm nốt phần còn lại ở Trường Sa.
Từ năm 2010, các doanh nghiệp của Hồng Kông và Đài Loan - Trung Quốc đã thuê dài hạn (50–70 năm) trên 264 ngàn ha đất rừng đầu nguồn tại một loạt tỉnh như Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương... để trồng rừng nguyên liệu; 87% con số này nằm ở những vị trí xung yếu hay giáp biên giới.
Đại tá Quách Hải Lượng, nguyên tuỳ viên quân sự ĐSQ Việt Nam tại Bắc Kinh, nhận định: “Trung Quốc rất giỏi trong việc xâm chiếm bằng cách làm đường. Làm đường đến đâu xâm chiếm đến đấy, di dân đến đấy. Họ mưu tính làm một con đường suốt từ Vân Nam đi dọc Lào xuống tới tận Tây Nguyên, mà ở đoạn cuối Tây Nguyên thì Campuchia và Lào cho họ thuê đất tới 55 năm. Như vậy cả khu vực sẽ gần như là đất của họ... Đứng về chiến lược quân sự, đó là những con đường cơ động chiến lược và cơ động chiến dịch. Về kinh tế thì có thể khống chế được toàn bộ các hành lang quan trọng của bán đảo Đông Dương.”
Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định
Vừa qua, trong một dịp đi tìm hiểu tình hình thực tế tại Khu kinh tế Nhơn Hội, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định, chúng tôi lại phát hiện ra những mầm mống của hiểm hoạ Trung Quốc đang rình rập nơi đây.
Khu kinh tế Nhơn Hội được thành lập theo Quyết định số 141/2005/QĐ-TTg ngày 14/6/2005 của Thủ Tướng Chính phủ, với diện tích khoảng 12.000ha. Phía bắc khu kinh tế giáp núi Bà, xã Cát Hải, huyện Phù Cát; phía nam và phía đông giáp Biển Đông; phía tây giáp đầm Thị Nại.
Đây là một vị trí quan trọng về mặt chiến lược bởi (i) Nhơn Hội nằm ngay bên bờ Biển Đông, địa điểm nhạy cảm về an ninh quốc phòng; (ii) Quy Nhơn là một thành phố lớn và quan trọng ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ; (iii) từ Nhơn Hội có quốc lộ 19B nối liền với ba vị trí chiến lược ở Tây Nguyên là thị xã An Khê (cách 79km), thành phố Pleiku (cách 170km) và thành phố Kon Tum (cách 215km). Cảng Quy Nhơn, chỉ cách KKT Nhơn Hội vài km, là cửa ngõ giao thương quan trọng nhất của khu vực Miền Trung và Tây Nguyên. Năm 2014, lượng hàng hoá bốc dỡ ở càng này lớn hơn bất cứ cảng nào ở Trung Bộ. Theo quy hoạch của chính phủ, tới năm 2020, Nhơn Hội sẽ có cảng nước sâu.
Với việc Bình Định và Kon Tum nằm trong số những địa phương mà người Trung Quốc nhắm đến để thuê đất rừng dài hạn và việc Trung Quốc đã thuê đất lâu dài ở khu vực biên giới Lào—Việt và Campuchia—Việt Nam tiếp giáp với Tây Nguyên, Quy Nhơn và đặc biệt Nhơn Hội rõ ràng là đã lọt vào “mắt xanh” của các ông chủ Trung Nam Hải từ lâu. Nếu thiết lập được căn cứ ở đây thì khi chiến sự nổ ra, với lực lượng tại chỗ, lực lượng đổ bộ và lực lượng nằm vùng gần biên giới, họ sẽ dễ dàng thực hiện được ý đồ kiểm soát Tây Nguyên, nóc nhà Đông Dương, và chia cắt Việt Nam thành 2 phần ở khu vực này. Dĩ nhiên, dự án Bauxite Tây Nguyên cùng quả bom nổ chậm mang tên “bùn đỏ” cũng là những vũ khí hết sức lợi hại của họ.
Sau hơn 10 năm thành lập, đến nay cả Khu kinh tế Nhơn Hội mới chỉ có 6 doanh nghiệp hoạt động, mà 3 trong số đó là của… Trung Quốc: Cty TNHH MTV Hong Yeung Việt Nam, Cty CP Vật liệu Xây dựng Baoercheng Nam Dương Việt Nam và Cty TNHH Sinh hoá Minh Dương Việt Nam.
Người Trung Quốc đã xuất hiện ở đây từ khi khu kinh tế mới ra đời. Đó là Cty TNHH MTV Hong Yeung Việt Nam – hoạt động từ ngày 01/03/2007. Công ty này hiện là chủ của 700ha mặt bằng khu công nghiệp trong Khu kinh tế Nhơn Hội. Cả Cty Baoercheng Nam Dương và Cty Minh Dương đều thuê đất của Cty Hong Yeung.

Bên trái giáp đầm Thị Nại, bên phải giáp Biển Đông, “lãnh thổ” của người Trung Quốc bắt đầu từ đây và kéo dài hơn 7km về phía bắc trong Khu kinh tế Nhơn Hội

 “Lãnh thổ” 700ha kéo dài 7km của người Trung Quốc nhìn từ cầu Thị Nại: trước mặt là đầm Thị Nại, bên kia dãy núi là Biển Đông. 
 Cty Sinh hoá Minh Dương Việt Nam rộng 20ha, nằm dưới chân núi Phương Mai, bên kia dãy núi là Biển Đông. Kiểm soát được các điểm cao trên dãy núi này sẽ khống chế được một vùng rộng lớn, kể cả Cảng Quy Nhơn.

 Nhà máy sản xuất vật liệu xây dựng nhựa UPVC của Cty Baoercheng Nam Dương nằm sâu phía trong trạm gác này nên chúng tôi thể không tiếp cận.
Nhà máy Sinh hoá Minh Dương khởi công tháng 9/2010; hoàn thành giai đoạn 1 tháng 10/2012; hoàn thành giai đoạn 2 và chính thức đưa vào hoạt động từ tháng 3/2015. Giống như tất cả các “dự án kinh tế” của Trung Quốc ở Việt Nam, Cty Minh Dương cũng do một nhà thầu Trung Quốc xây dựng – đó là Tập đoàn Xây dựng Công trình Quảng Tây, một doanh nghiệp có “truyền thống” đưa người Tàu vào làm chui tại Việt Nam, dù thuê người Việt thì chi phí rẻ hơn rất nhiều.
Anh Võ Khắc Bình ở xã Nhơn Lý, người từng làm công nhân xây dựng cho Cty Minh Dương cho chúng tôi biết, các công trình, đặc biệt là nền sân—nhà—xưởng của công ty được xây dựng hết sức kiên cố. Cách nền khoảng 1m là hệ thống đường hầm dày đặc, với những đường hầm rộng 2m, cao hơn 1m, được đổ bê-tông 4 mặt dày hơn 30cm. Bản thân anh cũng không nắm được hết các đường hầm, mà chỉ biết chỗ anh làm. Theo anh, các đường hầm này đủ sức chịu được bom đạn. 

 Anh Võ Khắc Bình (trái) và tác giả
Một người dân xã Nhơn Lý khác là anh Lê Văn Quốc từng làm bảo vệ cho Cty Minh Dương một năm rưỡi. Anh cho biết, giai đoạn mới khởi công, ông giám đốc công ty đã mấy lần dẫn cả bộ sậu cầm cờ Trung Quốc đi tìm hiểu mọi ngóc ngách của dãy núi Phương Mai cũng như vùng biển dưới chân núi. Nhân viên Việt Nam được tuyển chọn hết sức khắt khe; bất kỳ ai có người nhà dính dáng tới chính quyền đều không được nhận vào làm việc. Họ giám sát nhân viên rất chặt chẽ. Ai làm ở bộ phận nào chỉ được biết bộ phận ấy. Hễ thấy ai hơi tò mò một chút thôi là họ cho nghỉ việc ngay lập tức.
Trong tương lai, người Trung Quốc sẽ kéo đến Bình Định ngày một nhiều, bởi theo báo Sài Gòn Giải Phóng, Cty Minh Dương “là dự án đầu tiên của Tập đoàn Nông Khẩn đầu tư vào Bình Định theo Bản Hợp tác ký kết giữa tỉnh Bình Định và tỉnh Quảng Tây, mở ra trang mới về hợp tác kinh tế giữa hai tỉnh trong thời gian tới.”
Đặc biệt, trong chuyến thăm và làm việc tại Bình Định cuối tháng 4/2015, Phó Bí thư Khu uỷ Khu tự trị Dân tộc Choang – Quảng Tây Nguỵ Triều An còn đề xuất: “Hai tỉnh Quảng Tây và Bình Định cần kết nghĩa với nhau nhằm tăng cường quan hệ, mở rộng hợp tác đầu tư, giao lưu kinh tế, văn hóa, giáo dục… trong thời gian tới”. Lãnh đạo tỉnh Bình Định thì “ghi nhận, cảm ơn ý kiến đề xuất kết nghĩa giữa hai tỉnh của ông Nguỵ Triều An; cho rằng đây là điều kiện thuận lợi để hai tỉnh mở rộng hợp tác đầu tư trong thời gian tới. (…) đồng thời, mong muốn Phó Bí thư Khu ủy Quảng Tây giới thiệu, mời gọi các doanh nghiệp ở Quảng Tây sang hợp tác đầu tư tại Bình Định”.
Chưa hết, hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định còn tiềm ẩn trong một đại dự án sắp triển khai khác. Ngày 2/12/2014, Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải đã quyết định bổ sung Dự án Tổ hợp Lọc hóa dầu Nhơn Hội (Victory) vào Quy hoạch phát triển ngành dầu khí Việt Nam đến 2015 và định hướng đến 2025. Đây là dự án do Tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) làm chủ đầu tư, tổng vốn đầu tư giai đoạn 1 lên tới 22 tỷ USD. Theo kế hoạch, Dự án Lọc hóa dầu Victory sẽ được khởi công xây dựng vào quý I năm 2017 và vận hành quý I năm 2021.
Vấn đề nằm ở chỗ, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc PTT Pailin Chuchottaworn là một người Thái gốc Hoa, trong khi các tỷ phú người Hoa ở Thái Lan thường liên hệ mật thiết với nhà cầm quyền Bắc Kinh. Đại dự án nằm trên diện tích hàng ngàn ha này hoàn toàn có thể trở thành một Formosa Hà Tĩnh thứ 2 ở địa bàn chiến lược Nam Trung Bộ, bởi việc sang nhượng cổ phần vừa không thể cấm đoán, vừa khó kiểm soát, trong khi PTT chỉ thu xếp được 5/22 tỷ USD tổng vốn đầu tư. Chưa  kể, dự án lại nhận được sự quan tâm đặc biệt của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải – “cha đẻ” của những hiểm hoạ Trung Quốc như Formosa Hà Tĩnh, Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân hay 264 ngàn ha rừng đầu nguồn, v.v. – bất chấp những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu ở Việt Nam cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng.
Trung Quốc mà không mưu toan xâm lược, thôn tính nước khác thì họ không còn là chính họ. Nhưng với chúng ta, nếu không lên tiếng và hành động để tự cứu lấy mình thì còn chờ ai?
*Ảnh trong bài: Lê Anh Hùng
Read more…

Mỹ đưa dàn phóng rốc két di động tới Syria


Hệ thống phóng rốc két HIMARS của Mỹ (Hình: Jordan Pix/Getty Images)
BEIRUT, Lebanon (AP) – Quân đội Mỹ đưa một hệ thống phóng rốc két đặt trên xe vận tải tới Syria, theo một giới chức hôm Thứ Tư, nhằm mục đích tăng cường hỏa lực cho một nhóm nổi dậy được Mỹ hỗ trợ vốn thường xuyên đụng độ với quân chính phủ Syria.
Việc bố trí dàn phóng rốc két này cũng làm tăng tình trạng căng thẳng ở phía Đông Syria, nơi thành phần võ trang thân chính phủ Syria được Iran hỗ trợ đang tìm cách lập đầu cầu ở Tanf, mở đường từ Syria vào Iraq.
Nhóm này hiện đang chờ đợi thành phần thân Iran ở phía Iraq đến chiếm đóng khu vực, trước khi tấn công vào vùng do ISIS kiểm soát ở phía Bắc.
Việc đưa hệ thống phóng rốc két HIMARS từ Jordan vào miền Đông Syria sẽ cho phía Mỹ khả năng bảo vệ các cố vấn và đồng minh địa phương ở vùng Tanf trước đe dọa của Iran và cũng để tấn công ISIS.
Loại võ khí này có tầm bắn xa 300 cây số.
Việc bố trí hệ thống võ khí này cũng giúp bảo đảm các cố vấn Mỹ có sự yểm trợ hỏa lực trong vùng, bất kể tình hình thời tiết, vốn có thể giới hạn hoạt động không yểm. (V.Giang)
Read more…

CHỐNG LƯNG


Trương Tuần
Read more…

Ghé phi trường Singapore 1 giờ, nữ sinh Việt trộm hơn 1200 USD hàng hóa

            

(Ảnh: asiaone.com)
Trong thời gian dừng lại phi trường Changi ở Singapore trên đường từ Nhật Bản về Việt Nam, một nữ sinh viên Việt Nam trộm hơn 1,200 Mỹ kim hàng hóa từ các cửa hàng.
Nguyễn Thị Ngọc Lan, 20 tuổi, nhận tội trộm cắp hàng hóa trước tòa ở Singapore hôm Thứ Tư. Báo chí địa phương đưa tin, loạt vụ trộm xảy ra hôm 3 tháng 6, khi cô Ngọc Lan dạo quanh các cửa hàng tại khu vực nhà ga số 3 của phi trường Changi trong khi chờ chuyến bay về Việt Nam.
Hồ sơ tòa án cho hay, vào lúc 6 giờ 21 phút sáng, cô đánh cắp hai thỏi son và bốn hộp kem nền có giá 184 đôla Singapore từ tiệm Watsons. Sau đó cô sang tiệm Longchamp, đánh cắp một chiếc túi đeo vai có giá khoảng 1,000 đôla Singapore.
Tiếp theo, vào lúc 7 giờ 17 phút, cô sang tiệm mỹ phẩm và nước hoa Shilla trong khu vực nhà số 2 và đánh cắp một lo nước hoa Givenchy có giá 159 đôla Singapore. Lúc này nhân viên tiệm Longchamp khám phá chiếc túi trưng bày trên kệ biến mất.
Khi kiểm tra máy thu hình an ninh, họ xác định cô gái Việt Nam là kẻ trộm và báo cảnh sát. Tất cả các đồ vật ăn cắp được tìm thấy trong các túi xách và hành lý của Ngọc Lan, cùng với thêm nhiều mỹ phẩm, một hộp chocolate hiệu Godiva và một chiếc dây chuyền bằng bạc.
Trước tòa, cô gái Việt ngỏ lời xin lỗi qua thông dịch viên, và cho biết cô muốn về nước càng sớm càng tốt vì cha cô đang bị bệnh. Công tố viên đề nghị hình phạt nộp tiền.
Tòa tuyên mức phạt là 1,800 đôla Singapore. Do không đủ tiền nộp phạt, nữ sinh Việt phải ngồi tù 8 ngày.
Nếu công tố viên đề nghị án tù, cô có thể đối diện với tối đa 3 năm tù cho mỗi vật mà cô đánh cắp.
Huy Lam / SBTN
Read more…

NHẬN GIẤY MỜI LẠI NHỚ ANH ĐỊNH

Nguyễn Quang Vinh 
.
Khi tôi trở thành phóng viên báo Lao Động thì anh Nguyễn An Định (tên bút danh là Chu Thượng chuyên giữ mục Sự kiện bình luận) đã là một nhà báo lừng lững, lừng lững với cả nghĩa bóng và nghĩa thực về thân xác.
Lần nào ra Hà Nội tôi cũng ghé phòng nhỏ của ông ở 51 Hàng Bồ. Lần nào cũng thấy ông đang hý hoáy viết. Ổng ngẩng lên, nhướn đôi mắt sau chiếc kính trắng hỏi nhạt phèo:- Bọ đấy à. Ra lúc nào hả mày.
Rồi cũng những động tác được coi là rất nhạt phèo, ông gấp giấy tờ, nhìn tôi, lại những câu hỏi nhạt phèo và tiếng cười khùng khục:- Đéo mẹ. Chú mày vào ra liên tục ấy nhỉ.
Nhưng sau đó, tiếng ông bỗng ấm áp hẳn lại:
- Này. Chú mày sướng nhỉ. Chơi gái miền cát chán lại ra chơi gái Hà Nội. Trông ấy, một nhát bao nhiêu ấy nhỉ? Phải rồi, tao nghe chúng nó kháo nhau, mày quảng bá rằng, trong quê mày, 500 ngàn làm được gái nửa làng. Hục Hục Hục..
Ông cười trong cổ họng.
- Rượu nhá.
Ông coi tôi như em, có khi như đồng nghiệp ngang bằng phải lứa. Có hôm ông hỏi:
- Mày thấy tao mần Sự kiện bình luận thế nào? Mỗi ngày một nhát trông được đấy chứ. Nhẩy?
Tôi nói tỉnh queo:
- Cũng là hóng hớt thế sự.
Anh Chu Thượng phì một tiếng:
- Đéo mẹ. Báo nước mình thế thôi. Phục vụ tuyên truyền mà, nói theo ý mình răng được? Mà thằng Hoàn (Tổng biên tập Phạm Huy Hoàn) nhát bỏ mẹ. Đọc của tao xong, gọi :- Định ơi, hãm cái mồm mày xuống chút đi. Bài này in nguyên xi, ngày mai nó đâm tao thủng mặt.
Anh Định cười:-Cái thằng Hoàn mặt rỗ nhằng rỗ nhịt, lại còn sợ đâm cho rỗ thêm...Uống đi chú. Rượu này lão Duyệt (Ông Phạm Thế Duyệt khi đó đang là ủy viên thường vụ Bộ Chính trị) bạn rượu của tao, hôm qua cho đấy. Lão Duyệt này giỏi lắm, vụ nào khó gỡ, Trung ương cử lão đi, êm ả ngay. Như vụ nổi loạn ở Thái Bình, không có lão xuống, ăn cứt. Tao muốn viết chân dung về lão, một vị lãnh đạo cao cấp nhưng đến với dân rất ngọt, rất chân thành mày ạ. Hôm nào tao đưa mày đến nhà lão uống rượu.
Có bữa ông dẫn tôi về nhà, cho lên gác hai. Ông mang ra từng tập báo Lao Động dày cộp lưu trữ nhiều năm rồi, lần giở cho tôi xem những bài ông viết. Lần đầu tiên tôi ngồi với ông cả buổi để nghe ông khoe về nghề. "Mày thấy tao viết thế nào?". Tôi gật gù:" Bác là một cây bút lớn'. Ông nheo mắt nhìn tôi:"Mày học cái lối nói ấy từ bao giờ. Tao không thích."Tôi cười:" Trong những cái bác viết, em thích nhất là Tản mạn...". Ông đăm chiều:" Ừ..Tản mạn là viết cho mình mày ạ...".Ông hẹn tôi sẽ vào Quảng Bình chơi."Trong đó ăn cái gì là ngon hả mày?". Tôi khoe, nếu ông vào, tôi sẽ mời ông lên thuyền , đi ngược sông Son, nướng cá chình trên thuyền, nhậu. Ông hất mặt lên:"Chúng mày biết đéo gì món ăn. Miền Trung tao quý mày và thằng Trần Đăng. Nhưng cả hai thằng chúng mày lại đếch biết nhậu. Chán chết. Nhẩy?". Rồi cuối buổi chia tay, tôi xịu mặt với ông:"Anh chẳng khen bài em viết bao giờ...". Ông nhìn khói thuốc đang bay lòng vòng trong phòng, lẩm bẩm:"Viết cho mình chứ viết cho ai mà đòi người khác phải khen mới có hứng. Đừng cơ hội".
Một lần khác, tôi ra, anh Định kéo vào phòng, chốt cửa cẩn thận. Tôi chột dạ. Bỏ mẹ, chắc là có đứa thối mồm nào trong cơ quan nói xấu tôi rồi.
Anh Định rót rượu, im lặng nhìn tôi:
- Mày năm nay bao nhiêu tuổi Vinh?
- Em 45
- Tuổi này, hồi đó, tao đánh chết tươi nhiều tay cán bộ lớn tham ô...
- Dạ em biết chứ.
- Bây giờ chúng mày hèn bỏ mẹ. Thằng nào cũng hèn. Điều tra đéo gì toàn mấy vụ lẻ tẻ. Phóng viên đéo gì gặp mấy lão chức to tham nhũng lại thưa anh là sao. Phải đập bàn với chúng nó, trợn mắt trợn mũi với chúng nó. Sợ đéo gì. Nó sai, phải vạch mặt. Cùng lắm nó trù mình, nó cho mình rời cơ quan thì mình cứ viết, ngon. Chúng nó rời khỏi ghế, làm được đéo gì mà sống.
Tôi ngờ ngợ hôm nay anh Định có vẻ nói hơi hơi bất mãn. Anh hạ giọng:
- Tao sắp chết. Thằng Tôn Thất Bách nói tao sống khoảng 2 năm nữa. Ung thư rồi mày ạ. Buồn nhỉ.
Tôi thấy miệng đắng chát. Giọng tôi run bắn:
- Không cách gì chữa được sao anh. Rồi chết à?
- Đéo mẹ. Thằng này hỏi ngu thế. Ung thư thì chữa thế chó nào được.
Im lặng.
Rồi anh bật lên một tiếng:
- Buồn nhỉ.
Một năm sau.
Tôi đang lặn lội giữa vùng lũ quét huyện Hương Sơn tỉnh Hà Tĩnh thì nghe anh gọi điện thoại:
- Bọ đấy à. Mày viết gì viết kinh thế. Vào vùng lũ, ngày nào cũng có bài, kinh nhỉ? Xong việc chưa. Ngày mai sinh nhật tao 60. Đéo gì đâu, chẳng qua anh em thấy tao sắp chết nên quyết định tổ chức sinh nhật cũng là chia tay tao về hưu. Mày ra được không?
Tôi như chực khóc:
- Em ra...
- Tao ăn chơi cả đời, món nào cũng xơi, nhưng vẫn chưa nghe con lợn rừng khi chọc tiết nó kêu thế nào mày ạ...Một bát tiết canh lợn rừng cũng hay, nhỉ.
- Em sẽ xách lợn rừng còn sống ra.
- Đéo mẹ. Nói thế thôi, đem cả con lợn rừng ra thì cực lắm mày ạ.
Tôi nhảy xe đò vào Đồng Hới. Mua vé tàu xong, tôi tìm đến quán thịt rừng. May quá, vẫn còn một con lợn rừng chừng 20 kg nhốt trong chuồng. Tôi mua, cho vào bao tải, lên xe ôm đến ga.
Tàu SE đến.
Tôi xách cái bao đựng con lợn lên tàu. Từ khi bắt lợn đến khi ra sân ga, con lợn ngủ im. Nhưng chẳng hiểu sao, khi bước vào dãy toa sáng boong, con lợn bắt đầu kêu rú lên. Tôi hoảng hốt và ngượng. Thôi kệ. Nhưng sau đó nhân viên lái tàu kéo cổ tôi xuống, cùng với câu chửi:
- Địt mẹ mày... Tàu du lịch chứ có phải tàu chợ đâu mà mày xách cả lợn lên hả.
Tôi nhẹ nhàng:
- Anh ạ. Anh thông cảm. Em sẽ đưa xuống toa ăn cũng được. Anh thông cảm cho em.
- Thông cảm con cặc.
- Anh ạ. Em là Nguyễn Quang Vinh.
- Vinh Vinh con cặc. Biến
- Dạ. Em là phóng viên báo Lao Động.
Nhân viên sững lại nhìn tôi rồi nhảy vào toa ngay. Chưa đến một phút, trưởng tàu xuống. Tôi nói luôn:
- Thưa anh. Tôi quá biết tàu du lịch không thể đưa lợn lên được. Nhưng anh có biết tác giả Chu Thượng ở mục Sự kiện bình luận không?
- Biết. Thằng này trẻ mà. Em nó năm nay bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Em mày à?
- Dạ không. Bác Chu Thương năm nay 60.
- Úi giời
- Bác ấy bị ung thư. Ngày mai là ngày sinh nhật cuối cùng của bác ấy, tròn 60...Bác ấy rất muốn được nhìn thấy con lợn rừng bị chọc tiết. Em là phóng viện lớp sau, em thương bác ấy, em đề nghị...
Trưởng tàu nói to với nhân viên:
- Mang con lợn này xuống toa ăn. Quà cho bác Chu Thượng thì con voi cũng chở. Chúng mày không biết Chu Thượng à.
Một nhân viên láu táu:
- Dạ biết. Bác ấy chuyên làm thơ châm biếm phải không ạ.
Thoát. Con lợn nằm trong bếp tàu du lịch. Còn tôi thì lẻn ngay vào toa lét tàu, cởi bộ áo quần đang mang trong người vì con lợn đái ướt từ thân người xuống chân, hôi òm.
Hôm sau, anh Định đã nghe tiếng lợn rừng kêu khi bị chọc tiết, đã ăn bát tiết canh lợn rừng nóng hổi cùng anh em trong cơ quan.
Anh Định nheo nheo mắt nhìn tôi, lại đưa cho tôi điếu xì gà:
- Đéo mẹ, thằng Bọ này, ngu thế, lại mang cả lợn rừng ra cho tao...
Anh nói vậy nhưng ánh mắt anh vui đáo để.
Anh Định về hưu nhưng hàng ngày vẫn đến tòa soạn tiếp tục chuyên mục Sự kiện bình luận. Anh giữ chuyên mục này cho đến ngày ra đi mãi mãi.
Trước ngày anh mất khoảng một tháng, tôi ra.
Anh nhìn tôi cười khù khụ. Tôi thì thấy buồn vì trông anh hốc hác vô cùng.
- Tao vừa đi nghỉ Đồ Sơn lên mày ạ. Gái dưới đó nhiều lắm. Sắp chết rồi, đéo làm gì được nhưng vẫn hỏi giá. Hóa ra rất rẻ. Chúng mày nói thế nào, làm đéo gì có chuyện một nhát trăm này trăm nọ. Tao vừa khoe với thằng Chính Béo (tức Trần Đức Chính- Bút danh Lý Sinh Sự- Phó tổng biên tập Lao Động), tao bảo thằng Chính Béo khi nào xuống Đồ Sơn thì cứ mạnh dạn chơi gái, rẻ lắm, gái dưới đó một cặp có ba chục mày ạ.
Rồi anh cười khùng khục.
Đó là tiếng cười cuối cùng tôi nghe thấy ở anh.
Tháng sau anh đi. Tôi không kịp ra với anh.
Mỗi lần nhớ anh tôi lại tự nói với mình:-Phải viết đến lúc chết như anh Định.
Nhưng lại nghe anh nói bên tai:
- Chết thế đéo nào được, chúng mày hèn lắm.

Read more…

Tình người

Nguyễn Thông

Sáng nay đi nghe thơ Nguyễn Duy. Tôi có lần nói nếu ai trong đời chưa một lần nghe thi sĩ Nguyễn Duy đọc thơ thì đời còn trống, còn cái lỗ hổng to lắm, nên tìm cách mà lấp lại.

Thu hoạch nhiều, đang viết một bài dài, nhưng cái này tôi tách ra biên trước, bởi sực nhớ hôm qua đọc trên báo bản tin có bà mẹ đẻ nhẫn tâm dìm chết cả đứa con mới hơn tháng tuổi mà mình dứt ruột sinh ra.
Bác Duy đọc bài thơ "Đứng lại" viết năm 1971 khi ở mặt trận chảo lửa Quảng Trị. Bác tâm sự cũng nhờ đợt thay quân mà còn sống đến giờ để đứng ở đây, chứ không cũng xong đời vào mùa hè đỏ lửa 1972 rồi. Bài thơ đại loại nội dung rằng "tôi" (bác Duy) xách AK đuổi theo một tên thám báo quân đội Sài Gòn. Chỉ cần 1/10 giây bóp cò súng là nó sẽ toi nhưng bác cứ đuổi theo nó. Vừa đuổi vừa thoáng nghĩ nếu nó xách AR15 đuổi mình thì cầm chắc mình chết, vậy đuổi làm gì. Rồi vẫn đuổi, bắt sống được nó giải về. Cứu được một mạng người.
Kể tới đó, nhà thơ tâm sự, chỉ với bài thơ này mà bị đủ tầng đủ lớp phê bình kịch liệt, rằng nhân đạo tiểu tư sản, nhân đạo chung chung, mất lập trường cách mạng... phải làm tự kiểm, giải trình mãi, cuối cùng do đang đánh nhau ác liệt nên người ta mới tha cho.
May nhờ cách mạng mở lượng khoan hồng với Nguyễn Duy mà chúng ta mới có thêm được những bài thơ nổi tiếng của ông như Đánh thức tiềm lực, Nhìn từ xa Tổ quốc, Nghe tắc kè kêu trong thành phố, Ông già Hậu Giang, Vợ ơi...
Ngày xưa, con người thế hệ Nguyễn Duy được dạy dỗ cẩn thận phải có lòng nhân, tình người, lấy chữ nhân làm trọng. Trong ngũ thường thì nhân đứng ở hàng đầu, sau đó mới đến nghĩa lễ trí tín. Sống với nhau cốt ở cái tình người. Chính vì được trang bị thế mà người chiến sĩ ấy quyết định giữ lại được một mạng người trong 1/10 giây sinh tử kia, dù đó là kẻ thù.
Khi cuộc cách mạng vô sản cuốn phăng tất cả thì chữ nhân, tình nhân ái cũng dần bị mai một, lụi tàn. Nó như ngọn lửa leo lét trong cơn bão cách mạng dữ dội, chập chờn mong manh. Con người mỗi ngày một ác hơn, trái tim sắt đá, chẳng dễ gì rung động, trừ rung động trước đồng tiền và quyền lực. Người ta tôn thờ lẽ sống “Hạnh phúc là đấu tranh” do ông thủy tổ cộng sản đề xướng, họ gọi đó là nhân sinh quan cách mạng, là tôn chỉ mục đích sống cao quý nhất trên đời. Cứ phải đánh nhau, giành giật thì mới vinh quang. Cuộc sinh tử “ai thắng ai” không cho phép chần chừ cái sát na 1/10 giây như người lính Nguyễn Duy ở mặt trận Quảng Trị năm nào. Phải có kẻ chết cho mình sống, “đường vinh quang xây xác quân thù”.
Tệ hại là người ta không chỉ chỉnh huấn chỉnh quân với người lính (anh bộ đội) mà còn nhồi nhét vào óc trẻ thơ cái tính ác độc, thù hằn ấy. Tôi còn nhớ hồi học lớp 2 hoặc lớp 3 gì đó có bài thơ Con cáo đuôi bông. Con cáo rất đẹp “con cáo đuôi bông/bộ lông hung hung” nhưng họ gán cho nó tội “ban ngày lẩn mặt/trong bụi trong hang/tối đến vào làng/bắt gà bắt vịt”. Thế thì nó phải chết, bị xử tử trong sự hả hê của đám quần chúng phẫn nộ “dân làng đã biết/rình tóm được ngay/đòn gánh cành cây/phang cho kỳ chết/thế là đáng kiếp/con cáo biếng lười”. Chỉ biếng lười mà phải chết. Đuôi bông, lông hung đẹp đẽ cùng không cứu được. Tụi trẻ bị tẩy não, nhét vào đầu những “tinh thần cách mạng ác độc” ấy sẽ chẳng bao giờ có sự phân vân trước con người, nói như nhà thơ Chế Lan Viên “giết quân thù không cần phải phân vân/giết quân thù không đợi có hạt nhân”.
Cha ông ta ngày xưa nhân ái lắm. Chuyện Trí khôn kể về bác nông dân lừa con hổ ác, trói nó, chất rơm đốt nó nhưng vẫn để cho nó sống, dây trói bị đứt, nó vùng chạy thoát được nên mới có cái vằn trên mình nó như ta thấy. Không có chuyện “đòn gánh cành cây phang cho kỳ chết” mặc dù con hổ đáng chết hơn con cáo nhiều. Chỉ từ khi có cách mạng búa liềm thì đòn gánh cành cây mới lên ngôi thôi.
15.6.2017
Nguyễn Thông
Read more…

Chuyện lạ năm 2017: Nhà có chân





Xuân Dương
 

(GDVN) - Dư luận vốn đã quen với chuyện dê, bò, gà, vịt… đi lạc vào nhà cán bộ, nay thêm chuyện “nhà” có chân, nhưng sao lại chỉ "đi nhầm" vào nhà cán bộ?



“Bóc ngắn, cắn dài” là câu thành ngữ nói về kẻ khó, làm ra ít mà tiêu lại nhiều. Câu ấy ngày xưa vốn dành cho mọi tầng lớp xã hội, cả quan lẫn dân.

Ngày nay nói thứ dân “bóc ngắn cắn dài” thì vẫn đúng, nói quan chức cũng thế e là hơi lẩm cẩm, quan nhỏ nhất cấp xã, phường (dân gian gọi là “quan cỏ”) cũng chả ai phải “bóc ngắn cắn dài”.

Chủ tịch một xã ở huyện G.L Hà Nội xây cái nhà vài tỷ, có cổ phần ở nhà máy trên cánh đồng của xã, nếu tính chi ly tài sản của vị ấy chắc không phải chỉ năm bảy tỷ.

Đày tớ của dân, mọi cấp bậc có ai “nghèo rớt mùng tơi” không? Đem câu hỏi này hỏi mấy chục người, tất cả đều lắc đầu: “không có”. 




Hỏi mấy chục người thì quá ít, không thể dựa vào đó để kết luận, nếu bạn đọc mỗi người hỏi thêm mấy chục người, hỏi được khoảng vài trăm ngàn thì chắc chắn sẽ có cái nhìn tổng thể về độ “dài” mà công bộc thời hiện đại “cắn” hàng ngày.

Từ “cắn” trong câu thành ngữ nêu trên dùng khi ăn, “cắn” đôi khi còn được dùng để tự vệ.

Tuy nhiên “cắn” để mưu cầu hạnh phúc, để lo tương lai cho con cháu, lo xây nhà thờ dòng tộc thì ngay cả người mơ mộng nhất cũng chưa chắc dám nghĩ tới.

Một cô nàng eo thon vừa bị đại gia cho đo ván từng nói “không tiền cạp đất mà ăn à”.

Rõ thật là chân dài nhưng tóc ngắn, đất mà không “cạp” được thì sao người ta bất chấp sĩ diện, bất chấp công lý lăn xả vào cạp lấy cạp để?

Chỉ một nhát “cạp” là cả một vạt rừng, có cả hồ nước, cây xanh nằm gọn trong túi, chuyện ấy ở xứ mình không lạ.

Một trong những người có biệt tài “cạp đất” là vợ ông Giám đốc Sở Tài nguyên - Môi trường tỉnh Yên Bái Phạm Sỹ Quý, nghe đồn ông ấy là em ruột Ủy viên Trung ương, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Phạm Thị Thanh Trà.

Trong có một ngày, bà vợ ông Giám đốc sở “cạp” được hơn vạn mét vuông đất. 

Báo chí còn kể vanh vách các quyết định cấp đất viết cùng lúc nên số mới liền nhau, lại còn đó là đất vàng đất bạc gì đó nằm ở vị trí đắc địa nữa.

Khu đất ở vị trí đắc địa của gia đình ông Quý. (Ảnh: Hải Ninh)

Thế thì xin hỏi các nhà báo, nếu mà đất ấy là nơi “khỉ ho cò gáy”, nơi “trâu gõ mõ, chó leo thang” thì liệu có ai thèm nhảy vào, mà đã thế thì lấy đâu chủ đề để các cánh phóng viên múa bút?

Trả lời báo chí về chuyện này, ông Giám đốc “thật thà, thẳng thắn” rằng: “luật không quy định một ngày phải giới hạn ra bao nhiêu văn bản”.

Đúng là chẳng có luật nào quy định một ngày chính quyền được phép ban hành bao nhiêu văn bản, vì thế dân miền ngược quê ông chỉ có thể khen ông Phạm Sỹ Quý, rằng ông thông minh quá, thông minh không chịu nổi.

Hàng trăm (có khi đến hàng nghìn) gia đình người dân thuộc các dự án thủy điện đang không có đất tái định cư, thế mà vợ ông Giám đốc làm kinh doanh chứ chẳng phải người có công cán gì với dân với nước lại được chính quyền cấp những hơn vạn mét vuông đất làm nhà?

Đã thế ông Giám đốc còn khẳng định: “khu đất được cấp từ năm 2015 và việc mọi việc đều hoàn toàn theo đúng trình tự luật định”. [1]

Chắc nhà báo ghi không sai nguyên văn lời ông Giám đốc sở, nghĩa là chính quyền thành phố Yên Bái “cấp” chứ không phải là bán hơn vạn mét vuông đất cho một người vốn là dân buôn (kinh doanh).

Chỉ có mỗi điều hơi khác, người buôn bán đó chính là em dâu bà Bí thư tỉnh?

Những nước giàu có nhất thế giới như Qatar cũng chẳng thể làm được chuyện này bởi theo quy định, khi thanh niên Qatar lập gia đình, nhà nước cấp không một mảnh đất diện tích từ 1200 đến 1800 mét vuông và họ tự xây nhà.

Đất nước nghèo như Việt Nam lại cấp không cho dân một diện tích lớn gấp 10 lần mà Qatar cấp cho dân liệu có phải là chuyện cổ tích? [2]

Có lẽ đành phải “bắc thang lên hỏi ông trời”, rằng ở nước Việt Nam dưới trần thế có luật nào quy định có thể lấy đất công cấp cho dân buôn bán một lúc hơn vạn mét vuông làm nhà?

Không biết khi làm sổ đỏ, ông í phải nộp bao nhiêu lệ phí?

Nghe nói rằng vị lãnh đạo cao nhất Tỉnh ủy Yên Bái thông báo đã biết chuyện và đã chỉ thị cho cơ quan chức năng thanh tra vụ việc.

Kể ra thì ở cái tỉnh miền ngược ấy, chuyện ngược đời cũng chẳng nên lấy làm lạ, chị gái lại không biết gì về cái cơ ngơi hoành tráng hơn vạn mét vuông của em trai, chỉ khi báo chí giật tít đùng đùng thì mới “nghe nói”, mới chỉ thị này nọ???

Người xưa có câu “tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, đầu tiên là việc nhà, sau mới đến việc nước rồi mới đến chuyện năm châu bốn biển.

Nếu việc nhà, việc của em trai còn chưa biết thì liệu có đủ thời gian và tâm trí lo cho cả tỉnh?

Nói như trung tướng Nguyễn Xuân Tỷ (khi ông còn là đại biểu quốc hội khóa 13):  “Làm cán bộ mấy năm mà trong nhà có vài ba trăm tỉ đồng, thậm chí cả ngàn tỉ đồng thì lấy ở đâu ra nếu không tham nhũng.

Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa”.

Thông tin trên Batdongsan.com.vn cho hay giá đất tại các vị trí đắc địa ở thành phố Yên Bái không dưới 10 triệu đồng một mét vuông.

Nếu quả đúng thế thì chỉ qua mấy cái văn bản cấp đất “đúng trình tự luật định” gia đình ông Chánh sở, em ruột bà Bí thư tỉnh đã bỏ túi ngon ơ món to. 

Mà ông í không phải mới làm cán bộ vài năm, vậy nên con số mà Trung tướng Nguyễn Xuân Tỷ nêu lên chắc không có gì phải bàn luận.

Kho tàng chuyện cười Việt Nam hiện đại có chuyện “trái tim có chân”, chuyện ấy kể chỗ đông người không tiện nhưng mà chuyện “nhà có chân” thì không có gì phải ngại. Nguyên văn thế này:

Trong một cuộc thi tài năng trẻ do Đoàn Thanh niên tổ chức, đề thi yêu cầu: “bạn hãy nêu cảm nhận của bạn về khái niệm “nhà” ”.

Một thí sinh dự thi không viết chữ nào, bài thi của người này nộp vẽ một ngôi nhà có chân đang bước về phía một dinh thự hoành tráng phía xa. Khi giám khảo hỏi vì sao nhà lại có chân, thí sinh trả lời như sau:

Báo Tienphong.vn, cơ quan của Trung ương Đoàn Thanh niên ngày 27/5/2017 có bài: “Hỗ trợ nhà ở cho người có công: Không để “đi nhầm” vào nhà cán bộ” ”. [3]

Như vậy, chính báo Trung ương Đoàn đã khẳng định “nhà có chân”!

Thật là vui vì dư luận vốn đã quen với chuyện dê, bò, gà, vịt… đi lạc vào nhà cán bộ, nay thêm chuyện “nhà” có chân, nhưng sao “nhà” lại chỉ “đi nhầm” vào nhà cán bộ thì không thấy Tienphong.vn giải thích cặn kẽ.

Người Việt cổ thường không ưa các loài “thành tinh” tức là các loài - cả động vật và thực vật - sống lâu đến mức tinh khôn như người, cáo thành tinh (hồ ly tinh), gà thành tinh (kê tinh), cây thành tinh (mộc tinh),…

Có lẽ xã hội hiện đại đã tạo điều kiện xuất hiện thêm một loại “tinh” mới, đó là “cạp đất tinh”, có khá nhiều “cạp đất tinh” mà báo chí đã chỉ mặt vạch tên khắp mọi miền từ Nam ra Bắc.

Hơn chục năm trước, báo Thanhnien.vn ngày 22/9/2005 cho biết 9 quan chức bao gồm lãnh đạo Ban tổ chức Tỉnh ủy, lãnh đạo tỉnh, huyện, các ban, ngành tỉnh Trà Vinh mỗi vị mua lô đất diện tích 135 mét vuông với giá 800.000 đồng/m2 sau đó bán lại với giá 400 triệu một lô. [4]

Tu luyện thêm hàng chục năm nên các “cạp đất tinh” đương nhiên phải trở nên lão luyện.

Về điều này trang Tin nhanh Việt Nam ra thế giới Vietbao.vn của Bộ Thông tin và Truyền thông ngày 21/5/2012 nêu câu hỏi “Bí thư Hải Dương xây nhà vườn trăm tỷ?”.

Bài báo viết: “Khu nhà vườn rộng tới 5.000m2 tọa lạc xã Ninh Thành, huyện Ninh Giang (Hải Dương), được thiết kế thành một quần thể nhà vườn hoành tráng mà giới bất động sản ước tính có giá trị lên tới cả trăm tỷ đồng”. [5]

Năm 2005 “cạp đất” mới ở mức 135 mét vuông, đến năm 2012 là 5.000 mét vuông và đến vụ ở Yên Bái năm 2017 này thì diện tích lên đến 13.000 mét vuông.

Như vậy sau 12 năm diện tích đất mà các “cạp đất tinh” chiếm được đã tăng khoảng 100 lần từ 135 mét vuông lên 13.000 mét vuông?

Ủy ban Kiểm tra Trung ương có biết cán bộ, đảng viên giàu thế không, có biết “cả họ làm quan” là thế nào không? Chắc chắn là có biết, vậy tại sao cho thôi việc “cán bộ hư” lại khó thế?

Nói “cho thôi việc” đã khó chứ đừng nói “xử lý hình sự”.

Có phải trở thành cán bộ công chức là cầm sẵn chiếc thẻ miễn tội, cùng lắm là “nghiêm túc rút kinh nghiệm sâu sắc”, là chuyển từ chỗ này sang chỗ khác khi có sai phạm như ông Cục trưởng “cấp phép Quốc ca”

Có lẽ đó là một trong những tiêu chí khiến người ta lao vào làm công chức, đạp lên lưng nhau để làm lãnh đạo. Nếu làm lãnh đạo mà không giàu, không được miễn hoặc giảm nhẹ tội thì chả ai tội gì “ôm rơm nặng bụng”. 

Đất nước chắc không thể tiến hành cuộc cải cách ruộng đất lần thứ hai, nhưng có nên để tồn tại tầng lớp “cường hào, ác bá mới”, những kẻ đang cưỡi lên đầu lên cổ nhân dân -  như cách nói của ông Nguyễn Xuân Tỷ?

Câu trả lời chắc chắn là không thể, vấn đề còn lại là bao giờ và ai tiến hành nếu không phải là nhân dân?


Tài liệu tham khảo:








Xuân Dương



Nguồn: Theo GDVN
Read more…

Contact us