Vụ tụ máu não sau khi bị tạm giam: Công an khẳng định không đánh người

Ông Chiến được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
Đó là thông tin Công an tỉnh Đắk Lắk cung cấp tại họp báo chiều 1.6 liên quan đến vụ việc ông Vũ Văn Chiến (SN 1979, huyện Krông Búk, tỉnh Đắk Lắk), sau khi bị công an tạm giữ được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê sâu, tụ máu não…
Thượng tá Bùi Trọng Tuấn - Trưởng phòng tham mưu, người phát ngôn Công an tỉnh Đắk Lắk - thông tin, ông Chiến sau khi được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê sâu, tụ máu não, cơ quan CSĐT Công an tỉnh tiến hành làm việc với những người chứng kiến việc bắt bị can Chiến, những người tham gia đưa bị can đi điều trị… tất cả đều khẳng định không có việc đánh đập, đồng thời cơ quan công an không phát hiện thương tích trên người bị can Chiến.
“Trước đó, quá trình khởi tố vụ án, khởi tố bị can và áp dụng biện pháp ngăn chặn đối với bị can Vũ Văn Chiến có hành vi phạm tội cố ý gây thương tích của Cơ quan CSĐT Công an huyện Krông Búk là đúng trình tự, thủ tục theo quy định của Bộ Luật  tố tụng hình sự.
Vụ tụ máu não sau khi bị tạm giam: Công an khẳng định không đánh người ảnh 1
Cơ quan công an khẳng định không đánh đập trong quá trình ông Chiến bị giam giữ. Ảnh: H.L
Quá trình tiếp nhận, giam giữ bị can Chiến tại Nhà tạm giam Công an thị xã Buôn Hồ thực hiện theo đúng quy định của pháp luật về công tác giam giữ” – thượng tá Tuấn cho biết.
Theo thượng tá Tuấn, do bị can Chiến chưa đảm bảo sức khỏe để làm việc và giám định xác định nguyên nhân dẫn đến tụ máu dưới màng bán cầu nên cơ quan công an đang chờ bị can ổn định sức khỏe để làm việc và điều tra.
Vụ tụ máu não sau khi bị tạm giam: Công an khẳng định không đánh người ảnh 2
Người nhà nạn nhân cho biết, ông Chiến hiện đang hôn mê. Ảnh: H.L
Riêng đối với tố cáo của người nhà ông Chiến về việc công an huyện Krông Búk và công an thị xã Buôn Hồ bắt giam và đánh đập trong quá trình giam giữ, hiện Cơ quan điều tra  VKSND tối cao đang tiến hành điều tra, xác minh theo quy định của pháp luật.
Như đã đưa tin, người nhà ông Chiến phản ánh, sáng 9.5 , có 2 đồng chí công an xuất hiện đọc lệnh bắt giữ ông Chiến tại nhà.
Đến sáng 10.5, người nhà nhận tin ông Chiến đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Lắk trong tình trạng nguy kịch. 
Các bác sĩ tại Bệnh viện Đa khoa Đắk Lắk cho biết - bệnh nhân Vũ Văn Chiến được đưa vào bệnh viện lúc 9h30 ngày 10.5 trong tình trạng hôn mê, thể trạng suy yếu. Sau khi các bác sĩ chụp CT thì phát hiện trong não có nhiều máu tụ. 
Read more…

Thủ tướng Ðức Angela Merkel: Châu Âu không thể trông cậy vào Hoa Kỳ


Lê Mạnh Hùng
Thủ Tướng Ðức Angela Merkel đã ra dấu hiệu rằng Châu Âu không còn có thể trông cậy vào Hoa Kỳ như là một người bạn đáng tin cậy, phản ảnh một rạn nứt mới giữa hai bờ Ðại Tây Dương vốn xuất hiện sau hai ngày hội nghị thượng đỉnh với Tổng Thống Mỹ Donald Trump vào tuần qua.
Bà Merkel đã nói tại một buổi meeting vận động tranh cử tại một căn hàng bia tại Munich hôm Chủ Nhật rằng:
“Cái thời mà chúng ta có thể hoàn toàn trông cậy vào những người khác nay có thể nói là đã hết như tôi đã cảm thấy trong mấy ngày qua. Người Âu Châu chúng ta nay phải thật sự nắm lấy vận mênh chúng ta vào trong tay mình.”
Bà Merkel cũng cảnh cáo rằng Liên Hiệp Âu Châu cần phải chuẩn bị cho một tương lai không có Anh một khi tiến trình rút ra của Anh (Brexit) được hoàn tất. Bà Merkel nói:
“Cố nhiên chúng ta cần có quan hệ hữu nghị với Hoa Kỳ và với Anh cũng như với các nước láng giềng khác kể cả Nga. Nhưng chúng ta phải tự đấu tranh cho tương lai chúng ta.”
Vị lãnh tụ nước Ðức đã nói vậy một ngày sau khi trở về sau hội nghị thượng đỉnh nhóm G7 tại Sicily trong đó các nước Châu Âu đã đụng độ với Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump. Ông Trump trong chuyến đi Châu Âu đầu tiên với tư cách tổng thống đã từ chối không chịu nói ông công nhận thỏa hiệp Paris về thay đổi khí hậu mà người tiền nhiệm của ông, ông Barack Obama thương thuyết vào năm 2015. Thỏa hiệp Paris bắt đầu có hiệu lực vào Tháng Mười Một năm ngoái, nhưng ông Trump khi vận động tranh cử tổng thống đã tuyên bố ông sẽ rút ra khỏi thỏa hiệp này. Bà Merkel nay nói các cuộc thảo luận rất là “không thỏa mãn,” nói rằng không có dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ sẽ ở lại với thỏa hiệp Paris. Còn ông Trump viết trên Twitter rằng ông sẽ quyết định về thỏa hiệp Paris này vào tuần tới.
Trong chuyến đi Châu Âu, ông Trump cũng chỉ trích Ðức về thặng dư mậu dịch với Mỹ khiến bà Merkel phải lên tiếng bác bỏ rằng những chỉ trích này là “không thích đáng.” Ông tổng thống Mỹ của đụng độ với các nguyên thủ Châu Âu trước đó trong tuần tại một hội nghị thượng đỉnh của Liên Minh Bắc Ðại Tây Dương (NATO) tại Brussel nơi mà ông chỉ trích các nước Châu Âu là đã không đạt tiêu chuẩn chi ra 2% GDP cho quốc phòng. Ông Trump, vốn đã chỉ trích NATO là “lỗi thời” trong chiến dịch vận động tranh cử, cũng đã từ chối không nhắc tới điều khoản 5 của thỏa hiệp liên minh này trong đó các quốc gia thành viên cam kết hỗ tương bảo vệ cho nhau ngay cả khi đứng trước một đài kỷ niệm tại bộ chỉ huy NATO tại Brussel tưởng niệm vụ tấn công khủng bố 9/11 năm 2001 khi tất cả các thành viên của liên minh NATO lên tiếng ủng hộ Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống lại khủng bố, lần độc nhất mà điều khoản 5 được sử dụng. Tuy nhiên Trung Tướng H.R. McMaster, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng Thống Trump thì nói chữa với phóng viên nhật báo Financial Times tại Taormina rằng, “Sự thật rõ ràng là Hoa Kỳ vững chãi đứng đằng sau cam kết của điều khoản 5.”
Tướng McMaster nói thật là một chuyện “lạ kỳ” khi chờ đợi rằng ông Trump phải nói ra một cam kết như vậy khi mà chính Mỹ là một trong những nước sáng lập ra NATO vào năm 1949. Ông nói, ông Trump muốn các nước NATO khác tăng cường chi tiêu quốc phòng của họ, và ông nói thêm: “Tất cả những điều ông ta làm là để củng cố liên minh này.”
Thế nhưng những lời nói của bà Merkel phù hợp với một cảm giác gia tăng bên trong giới lãnh đạo Ðức rằng Châu Âu cần phải gia tăng những cố gắng để đoàn kết. Wolfgang Schauble, bộ trưởng Tài Chánh Ðức lúc gần đây tuyên bố ưu tiên một của nước Ðức phải là làm sao giữ Châu Âu – không có Anh – sát lại nhau càng nhiều càng tốt. Bà Merkel vốn cầm đầu liên minh trung hữu Dân Chủ Thiên Chúa Giáo (CDU) hiện đang vận động tranh cử cho một nhiệm kỳ thủ tướng thứ tư cho cuộc tổng tuyển cử dự trù sẽ tổ chức vào Tháng Chín sắp tới. Những lời tuyên bố của bà được đưa ra tại Munich trong một buổi meeting ủng hộ cho đảng liên minh với CDU, đảng Xã Hội Thiên Chúa Giáo (CSU) mà các thành viên lúc gần đây đã chỉ trích gay gắt chính sách di dân của bà.
Thành ra lời tuyên bố đó cũng có mục đích chính trị nội bộ. Nhưng nó cũng phản ảnh sự bực tức của Âu Châu đối với chính sách của tổng thống Hoa Kỳ. Và nó được sự ủng hộ của các lãnh tụ chính trị khác của Ðức. Ông Martin Schulz, lãnh tụ của đảng đối lập, đảng Dân Chủ Xã Hội thuộc cánh trung tả, còn mạnh lời hơn bà Merkel. Ông Schulz bảo với báo chí ông Trump là một “kẻ phá hoại hết tất cả giá trị Tây phương.” Ông thêm là tổng thống Hoa Kỳ đã làm hại sự hợp tác hòa bình của các quốc gia dựa trên tôn trọng lẫn nhau và bao dung.
Và không phải chỉ ở Ðức. Từ Rome, Thủ Tướng Paolo Gentiloni nói ông đồng ý với bà Merkel là Âu Châu phải tự chọn con đường của riêng mình. Ông nói, hơi ngoại giao hơn một chút, “Ðiều này không lấy đi sự quan trọng của liên hệ xuyên Ðại Tây Dương và liên minh của chúng ta với Hoa Kỳ. Nhưng sự quan trọng mà chúng ta đặt cho những liên hệ này không có nghĩa là chúng ta từ bỏ những nguyên tắc căn bản như quyết tâm của chúng ta để chống lại biến đổi khí hậu và ủng hộ những xã hội cởi mở và tự do mậu dịch.”
Tổng Thống Trump, theo thông lệ, đã lên Twitter để tuyên chiến, “Chúng ta có thâm thủng mậu dịch VĨ ÐẠI với Ðức, cộng với họ CHI ÍT hơn họ phải cho NATO và quân đội. Rất xấu cho Hoa kỳ. Việc này phải thay đổi.”
Read more…

Ông Trump không thể bỏ quên nhân quyền


Ngô Nhân Dụng
Năm ngoái, khi đang tranh cử, Tổng Thống Donald Trump đã nêu tên Việt Nam, sau tên Trung Quốc, trong số các nước bán quá nhiều hàng qua Mỹ và nhập cảng quá ít. Không công bằng! Ông Trump la, và dọa sẽ trả đũa! Khi lên nắm quyền, ông Trump đã bỏ quên những lời đe dọa ngăn chặn hàng hóa Trung Cộng, không nhắc tới nữa. Vả lại, ai cũng biết Việt Nam nghèo hơn dân Trung Hoa rất nhiều, cho nên mua hàng Mỹ càng ít hơn! Hơn nữa, số thâm thủng mậu dịch Mỹ-Việt năm ngoái chỉ có $32 tỷ, chưa bằng một phần mười so với Trung Quốc, có thể bỏ qua dễ hơn. Người Mỹ nào cũng biết rằng nếu tăng thuế nhập cảng ngăn chặn những món giày dép, quần áo và bàn ghế làm ở Việt Nam không cho bán vào Mỹ, thì cũng không khiến các công ty mở cơ xưởng ở Mỹ, cũng không người dân Mỹ nào muốn đi làm với đồng lương mà các công ty này có thể trả để vẫn cạnh tranh được trên thị trường thế giới.
Thương mại là trọng tâm chuyến thăm Washington của ông Nguyễn Xuân Phúc. Ông Phúc đem theo hàng trăm người, với nhiều thương gia, và đã gặp gỡ Hội Ðồng Thương Mại Hoa Kỳ, Hội Ðồng Kinh Doanh Mỹ-Ðông Nam Á (US-ASEAN Business Council). Trong mấy ngày, nhiều hợp đồng trị giá $15 tỷ tới $17 tỷ đã ký, rất nhiều đơn đặt mua hàng, gãi đúng chỗ ngứa của ông Trump! Ông Trump đã công khai khen ngợi việc đặt mua máy phát điện trị giá $2 tỷ, cùng $3.6 tỷ các đầu máy phi cơ phản lực, đều do General Electrics sản xuất – nói rằng “sẽ tạo công việc làm cho người Mỹ,” ông Trump khoe.
Nhưng Việt Nam vẫn là một nền kinh tế nhỏ, mua bán với Việt Nam không làm cho nước Mỹ giầu hơn bao nhiêu. Năm ngoái Việt Nam bán qua Mỹ được $38 tỷ và nhập gần $9 tỷ hàng của Mỹ. Một nước nhỏ xíu như Singapore cũng bán cho Mỹ được $18 tỷ và mua của Mỹ $27 tỷ! Nhưng quan hệ thương mại Mỹ với Việt Nam có ý nghĩa nhiều hơn là số hàng hóa trao đổi giữa hai nước.
Sau khi rút khỏi thỏa ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Tổng Thống Donald Trump cần chứng tỏ rằng ông không bỏ quên vùng địa lý chiến lược này cho Cộng Sản Trung Quốc thao túng. Chính quyền Mỹ có thể trấn an các nước Ðông Nam Á bằng những thỏa ước mậu dịch song phương để giúp kinh tế các nước đó phát triển. Một hiệp ước mậu dịch giữa Mỹ với Việt Nam sẽ là tín hiệu mạnh cho thấy nước Mỹ vẫn tiếp tục chuyển trục qua Á Châu, mà không phải chỉ chú tâm vào những trái bom nguyên tử của Kim Jong Un đe dọa vùng Ðông Bắc.
Việt Nam có thể là một “thí điểm” cho thấy nước Mỹ vẫn quan tâm đến vùng Ðông Nam Á. Nguyễn Xuân Phúc là người cầm đầu chính phủ thứ nhất từ Ðông Nam Á đến Mỹ gặp ông Donald Trump – nếu không kể tổng thống Phi Luật Tân đã được ngỏ lời mời nhưng từ chối vì… bận đi gặp Tập Cận Bình và Vladimir Putin. Chuyến đi này sẽ mở đường cho một thỏa ước song phương Việt-Mỹ trong tương lai. Các nước khác trong vùng có thể xúc tiến những thỏa hiệp tay đôi như vậy, mà ông Trump vẫn tỏ ra thích hơn các liên minh kinh tế nhiều nước. Họ có thể được hưởng những lợi ích kinh tế không thua gì thỏa ước TPP hứa hẹn.
Trong bàn cờ Ðông Nam Á, nước Mỹ vẫn phải đối đầu với Trung Cộng, dù ông Donald Trump có muốn hay không. Dù ve vãn Tập Cận Bình đủ cách để nhờ làm áp lực với Kim Jong Un, ông Donald Trump cũng biết hai điều. Thứ nhất, Trung Cộng cần Bắc Hàn, không muốn Hàn Quốc thống nhất, và Kim Jong Un là một cậu bé rất khó bảo. Thứ hai, bom nguyên tử của Kim Jong Un đe dọa các nước chung quanh, kể cả Trung Cộng nhiều hơn và còn lâu mới dụng tới nước Mỹ! Kết luận: Không một chính quyền Mỹ nào lại dại dột nhường vùng Ðông Nam Á cho Bắc Kinh bành trướng, để đổi lại, chỉ giúp cho Bắc Kinh ngủ ngon hơn khi cậu Kim Jong Un mất mấy món đồ chơi bom nguyên tử! Gần đây, Bắc Kinh đã đem hỏa tiễn 55 ly CS/AR-1 tới đảo Fiery Cross, trong lúc Bắc Hàn vẫn tiếp tục bắn thử hỏa tiễn mới; đó là điều nhắc nhở cho ông Trump!
Trong khi ông Duterte ở Phi Luật Tân còn “oảnh ọe làm nũng” chưa biết đến bao giờ, chính quyền Mỹ có thể dùng quan hệ thương mại với Việt Nam làm bước khởi đầu để “chuyển trục” trở lại Ðông Nam Á. Họ phải chạy đua với chương trình Nhất Ðới Nhất Lộ và thỏa hiệp phát triển vùng (RCEP) mà Tập Cận Bình đang mời chào các nước khác. Ngày 21 Tháng Năm vừa qua, bộ trưởng các nước trong thỏa ước RCEP đã họp một hội nghị kỳ thứ ba, ở Hà Nội, 10 ngày trước khi Donald Trump gặp Nguyễn Xuân Phúc.
Nhưng quan hệ chặt chẽ hơn với Mỹ cũng là một ao ước của mọi người dân Việt Nam, trước mối đe dọa bành trướng của đế quốc đỏ phương Bắc. Dân Việt Nam biết kinh nghiệm của các nước đã phát triển trước nhờ hưởng lợi khi được tự do xuất cảng hàng rẻ tiền qua Mỹ. Nhật Bản, Nam Hàn, Ðài Loan, Hồng Kông, rồi tiếp đến Trung Cộng, các nền kinh tế này đã phất lên nhờ thị trường tiêu thụ Mỹ khổng lồ.
Hơn thế nữa, dân Việt Nam, dù chính quyền Cộng Sản chịu hay không, cũng muốn liên kết với Mỹ về ngoại giao và an ninh, quốc phòng, để chống Trung Cộng xâm lược. Quan hệ thương mại là bước mở đầu cho các quan hệ khác. Vì vậy, một hiệp ước mậu dịch tự do Việt Mỹ là giấc mơ của đồng bào chúng ta ở trong nước.
Nhưng một hiệp ước mậu dịch tự do không đủ cho tương lai Việt Nam nếu không giữ lại những điều khoản bảo vệ nhân quyền trong Hiệp Ước TPP. Trong Hiệp Ước TPP, chính quyền Obama đã yêu cầu các nước ký kết phải tôn trọng nhiều quyền của giới lao động: Tự do đình công, tự do lập công đoàn, được hưởng lương bổng và điều kiện làm việc xứng đáng với nhân phẩm. Ngoài ra, giới kinh doanh phải bảo vệ môi trường sống.
Dân Việt Nam đang cần được hưởng những bước tiến bộ đó, mà thế giới loài người văn minh đang hưởng. Cho nên, người Việt Nam trong và ngoài nước đều phải đứng lên đòi hỏi những quyền làm người này phải được bảo đảm trong bất cứ hiệp ước thương mại song phương nào giữa Mỹ và Việt Nam. Nếu chỉ chú ý cái lợi trước mắt, chỉ nhìn tới số hàng xuất cảng và nhập cảng, thì giới kinh doanh người Việt và người ngoại quốc có thể sẽ tha hồ bóc lột người lao động Việt Nam và hủy hoại môi trường sống của con cháu chúng ta!
Read more…

Làm chứng cho Chúa – Lễ Hiện Xuống

LÀM CHỨNG CHO CHÚA
LỄ HIỆN XUỐNG
Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống là một trong những ngày lễ cổ xưa nhất của Giáo hội được đề cập trong Cv 20,16 và 1 Cor 16, 8. Chúa Nhật Hiện Xuống diễn ra sau lễ Phục Sinh 50 ngày. Ngày lễ này thế chỗ cho Lễ Ngũ Tuần của người Do Thái. Người Do Thái cũng tổ chức mừng Lễ Ngũ Tuần, nhưng nó không giống với các Kitô hữu. Họ mừng Lễ Ngũ Tuần để kỷ niệm việc Thiên Chúa ban 10 điều răn trên núi Sinai, 50 ngày sau khi họ thoát khỏi ách nô lệ. Theo truyền thống của người Do Thái, họ tổ chức lễ Ngũ Tuần sau Lễ Vượt Qua 50 ngày.
                Làm chứng cho Chúa – Lễ Hiện Xuống
Nguồn gốc Lễ Ngũ Tuần được kể trong sách Tông đồ Công vụ: “Trong ngày đó, người Do Thái từ khắp nơi đã tụ tập tại Giêrusalem để mừng lễ của họ. Hôm đó cũng là ngày chủ nhật, tức là mười ngày sau khi Chúa Giêsu đã về trời, các Tông đồ và Đức Maria tụ họp nhau trong nhà Tiệc Ly, nơi mà họ đã nhìn thấy Chúa Giêsu sau sự Phục Sinh của Ngài: “bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tùy theo khả năng Thánh Thần ban cho” (Cv 2,2-4).
Trước khi về trời, Đức Giêsu đã hứa với các Tông đồ rằng Ngài sẽ gửi Chúa Thánh Thần đến với họ.  Chính ngày Lễ Ngũ Tuần, các Tông đồ đã được những ơn của Chúa Thánh Thần, họ bắt đầu rao giảng Tin Mừng trong tất cả các ngôn ngữ nơi mà những người Do Thái đã tụ tập nghe họ giảng. Khoảng ba ngàn người đã trở lại ngay ngày hôm đó.Lễ Hiện Xuống thường được gọi là “ngày khai sinh của Giáo hội”. Vào ngày này, việc Chúa Thánh Thần ngự xuống đã làm cho sứ mệnh của Đức Kitô được  hoàn thành và thời kỳ Tân Ước được thực hiện.
Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy, tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1, 8). Với sức mạnh của Thánh Thần, Thánh Phêrô và các Tông Đồ đã ra đi rao giảng Tin Mừng cho đến tận cùng trái đất. Trong mọi thời đại, bằng mọi ngôn ngữ, Giáo Hội khắp thế giới tiếp tục tuyên xưng những kỳ công Thiên Chúa và kêu gọi các dân tộc, các quốc gia tiến đến với đức tin, hy vọng và cuộc sống mới trong Đức Kitô.
Làm chứng trong quyền năng Thánh Thần
Chúa Giêsu nói đến sứ vụ làm chứng của Chúa Thánh Thần: “ Là Thần Khí sự thật phát xuất từ Chúa Cha, Người sẽ làm chứng về Thầy. Cả anh em nữa, anh em cũng làm chứng, vì anh em từng ở với Thầy ngay từ đầu” (Ga 15, 26-27). Làm chứng cho Chúa Giêsu chỉ có thể thực hiện trong quyền năng của Chúa Thánh Thần, chứ không thể chỉ bằng sức lực của con người.
Chúa Giêsu là Người Con có kinh nghiệm trọn vẹn về tình yêu của Chúa Cha, biết rõ ý muốn của Chúa Cha, biết rõ chương trình cứu độ của Chúa Cha. Ngài là chứng nhân trung thành của Chúa Cha, chỉ nói những điều Chúa Cha muốn, thi hành những điều Chúa Cha truyền dạy.
Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống. Chúa Thánh Thần tiếp nối sứ mạng chứng tá của Chúa Giêsu, cùng với Giáo hội và trong lòng Giáo hội.
Sứ mạng làm chứng của Giáo hội luôn luôn thể hiện cùng với và trong Chúa Thánh Thần. Giáo hội đã được Chúa Phục Sinh thổi hơi vào và trao ban Thánh Thần. Chúa Thánh Thần từ đó luôn ở với Giáo hội và trong Giáo hội. Giáo hội đã luôn nổ lực làm chứng cho Chúa Giêsu, trải dài suốt hai nghìn năm lịch sử, trải qua những thăng trầm những phong ba bão táp của trần thế.
Sứ mạng làm chứng của người kitô hữu:
Mỗi người Kitô hữu được sinh ra nhờ phép rửa ở trong lòng Giáo hội và được xức dầu thánh một cách đặc biệt trong Bí tích Thêm sức, được lãnh nhận Chúa Thánh Thần để thông phần sứ mạng làm chứng của Giáo hội.
Trong Bí tích Thêm Sức nhận lãnh, không những các ơn Chúa Thánh Thần, mà là chính Chúa Thánh Thần được ban cho chúng ta như một sức mạnh từ trên cao, như là “Thần lực của Thiên Chúa”. Đó là sức mạnh của Tình yêu mạnh hơn sự chết biểu lộ nơi Sự Sống lại của Chúa Giêsu, sức mạnh của Chân lý và Sự Thật. Đó là sức mạnh cuốn hút của cái Đẹp không phai tàn của Thiên Chúa, của cái Đẹp thần linh tiềm ẩn trong mọi cái đẹp đích thực.
Làm chứng cho Thiên Chúa Tuyệt Mỹ
Chúa là Chân Thiện Mỹ, nên sức mạnh của Chân Thiện Mỹ là “Thần Lực” của chính Chúa. Muốn làm chứng cho Chúa là Chân Thiện Mỹ, phải có Thần lực của Chúa. Có sức mạnh ơn thánh, chúng ta có thể làm chứng cho Thiên Chúa cội nguồn của Chân Thiện Mỹ.
Có thể diễn tả nét đặc trưng: các Giám mục, Linh mục là những chứng nhân cho chân lý; những người làm việc bác ái xã hội làm chứng cho sự thiện; Nhạc sĩ, Ca sĩ làm chứng cho cái đẹp.
Chiêm ngắm và diễn tả vẽ đẹp thần linh có tác dụng làm cho con người say mê. Những nghệ sĩ chân chính như các nhạc sĩ, ca sĩ, thi sĩ, họa sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư hay cả những biên đạo múa…đều là những người phục vụ cho cái đẹp, cũng là những chứng nhân rất cần thiết cho thế giới. Dĩ nhiên trong thế giới nghệ thuật, cũng như trong mọi lãnh vực khác của cuộc sống, vẫn có những phản chứng từ, có thể có tác dụng huỷ hoại tâm linh con người, như những thứ âm nhạc kích thích lòng tà dâm, những phim đồi truỵ, các thứ phim ảnh bạo lực…
Khi yêu những bông hoa, dòng suối, núi non, biển cả, chúng ta chìm vào trong thiên nhiên, ca hát ngợi khen Thiên Chúa cùng với các tiếng nói đa dạng của thiên nhiên, đó là làm chứng cho Thiên Chúa Đấng Tuyệt Mỹ.
Nhạc sĩ là chứng nhân cho vẻ đẹp thần linh. Nhạc sĩ viết thánh ca phụng vụ cùng chung mục đích với phụng vụ là tôn vinh Thiên Chúa và thánh hoá con người.
Thánh nhạc phải thánh thiện vì nó có nguồn gốc là thánh, kèm theo lời ca của phụng vụ thánh, kèm theo những tác động thánh của phụng vụ và vì đó là lời cầu nguyện của Dân Chúa.Thánh nhạc được viết vì phụng vụ.Nhạc sĩ viết thánh ca để giúp người khác cầu nguyện. Lời của những bài thánh ca sử dụng chính thức trong phụng vụ luôn là lời cầu nguyện của Giáo hội. Như vậy người sáng tác thánh ca phải cầu nguyện mà sáng tác ra. Nếu như Linh mục cầu nguyện để soạn bài giảng thì Nhạc sĩ cầu nguyện để viết thánh ca. Một bài thánh ca hay được tạo ra bởi 2 lần cầu nguyện: người sáng tác cầu nguyện và người hát cầu nguyện, đựơc như vậy thì hát hay là cầu nguyện 2 lần.
Ca đoàn hát lễ cũng hát trong cung cách cầu nguyện. ĐGH Urbanô nói rằng: Nhạc là vì lễ chứ không phải lễ vì nhạc.Trong thông điệp “ Đấng Trung Gian”, ĐGH Piô XII đã viết “Ước gì tiếng hát toàn dân vang lên tới trời”. Giáo hội muốn giáo dân tham dự tích vào phụng vụ và thánh ca là lời cầu nguyện của Dân Chúa.
Hiến Chế Thánh Nhạc Trong Phụng Vụ” số 121, nói đến vai trò các nhạc sĩ Công Giáo. Ngoài kiến thức chuyên môn, Giáo hội đòi hỏi các nhạc sĩ những tiêu chuẩn cơ bản là nhạc sĩ phải có đời sống Kitô hữu đích thực thể hiện qua đức tin mạnh mẽ, đời sống đạo đức và tinh thần cầu nguyện. Nhạc sĩ sáng tác trong lúc cầu nguyện, không chỉ trong nhà thờ mà mọi nơi mọi lúc, nhạc sĩ chân chính có thể cầu nguyện để viết thánh ca.
ĐGH Piô X cũng dạy rằng: Thánh nhạc phải thánh, phải loại bỏ những gì là phàm tục không phải chỉ nơi bản chất thánh nhạc mà cả nơi người sáng tác và cách thể hiện.
Thánh nhạc đòi hỏi rất nhiều nơi các nhạc sĩ. Nhưng thực tế của cuộc sống với biết bao khó khăn. Phải bôn ba để nuôi sống gia đình, ít khi được quan tâm. Nhạc sĩ làm việc âm thầm vì Chúa vì Giáo hội. Đổi lại sự lao nhọc trong công việc, nhạc sĩ có nhiều niềm vui và hạnh phúc nơi các đứa con tinh thần của mình. Nhiều người đón nhận, nhiều Nhà thờ, nhiều cộng đoàn hát thánh ca của mình để tôn vinh Thiên Chúa, ca ngợi Đức Mẹ, các Thánh, đó là phần thưởng lớn lao cho nhạc sĩ sáng tác.
Nếu như cách loan báo Tin mừng Tình yêu hay nhất và hữu hiệu nhất của người Kitô hữu là loan báo bằng cuộc sống yêu thương và phục vụ thì Nhạc sĩ loan báo Tin mừng bằng những bài thánh ca đựơc viết khi cầu nguyện; dấn thân phục vụ trên con đường nghệ thuật cao quý. Nhạc sĩ làm chứng nhân cho cái đẹp thánh thiện nâng tâm hồn con người lên với Thiên Chúa Tuyệt Mỹ.
 “Nhà Xanh” là chỗ cư ngụ của tân Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in, đồng thời là địa điểm đặt các văn phòng tổng thống và nơi đón tiếp các quốc trưởng đến thăm Hàn Quốc. Như một tín hữu Công giáo tốt lành, tân tổng thống đã nghĩ đến việc làm phép nơi ở mới. Ngày 13.5.2017, cha Phaolô Ryu Jong-man đang coi sóc giáo xứ Chúa Ba Ngôi ở vùng phụ cận Hongje-dong (Seoul), được mời đến đến làm phép cho ngôi nhà và các đồ vật. Cha Phaolô đã đặt tay trên tổng thống và cầu nguyện cho ông được “khôn ngoan như Vua Solomon”. Cha cũng nói với tổng thống: “Trước khi quyết định về vấn đề của đất nước, hãy cầu nguyện với Chúa Thánh Thần. Ngài sẽ đến ban ánh sáng và sức mạnh của Người”.
Ở đâu có Thần Khí là ở đó bừng lên niềm vui. Mùa xuân làm cho vạn vật bừng dậy màu xanh sự sống. Thần Khí làm cho mọi tâm hồn tràn đầy sức sống mới. Gioan Tẩy Giả “nhảy mừng trong lòng mẹ“. Đức Maria hát lên bài ca Magnificat. Các Mục đồng hớn hở đi Bêlem. Các Tông Đồ trở nên những con người mới. Các Thánh Tử Đạo hiên ngang tiến ra pháp trường. Các Nhạc sĩ, Ca sĩ sống chứng nhân cho cái đẹp, loan báo Tin Mừng Phục Sinh.Các Chính khách làm chứng cho sự thật công lý và hòa bình. Mọi tín hữu đều có trách nhiệm làm chứng nhân trên mọi nẻo đường phục vụ.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Read more…

Lại chuyện lượm lặt ở đám giỗ thủ tướng Võ Văn Kiệt...

Thế là thời gian lùi thêm 365 ngày nữa để cán đích 9 năm ông Võ Văn Kiệt đi xa.
Đúng hẹn gã và Huỳnh Sơn Phước người từng cùng Kim Hạnh đình đám báo Tuổi Trẻ một thời,đến nhà GS Tương Lai.Xe của Hiếu Dân con gái cưng của ông Kiệt chờ sẵn. Đón thêm Lê Công Giàu,thế là một mạch đến Nghĩa trang TP viếng mộ ông Kiệt.
Trên xe lại rôm rả chuyện.
Gã nói mới đây Nhà báo Quốc Phong, nguyên phó TBT báo Thanh Niên có kể chuyện ông Vũ Kỳ thư kí riêng cụ Hồ trước khi mất có mời cán bộ Viện bảo tàng HCM tới ghi âm ông bật mí về những gì liên quan đến tình riêng của cụ Hồ. Trong đó có nói Trung ương tính giới thiệu một cô gái nết na xinh đẹp cho cụ, nhưng rồi một cán bộ trẻ từ Nam bộ ra dự Đại hội Đảng ở chiến khu Việt Bắc đã rước nàng trước.
GS Tương Lai nói, tôi có đt cho Nguyễn Duy đi cùng xe, Duy bảo ghé Phan Thanh Nam trước rồi ghé nhà Hiếu Dân sau. Nam chính là con trai của cuộc tình chàng cán bộ trẻ Nam Bộ kia với cô gái xinh đẹp mà Trung Ương chuẩn bị mai mối cho cụ Hồ.
Gã khoái tính cách anh hai Nam Bộ của ông Võ Văn Kiệt. Năm 1951 đi bộ mấy tháng trời từ Nam Bộ ra Việt Bắc, thấy một nàng xinh là tấn liền...
Sau, cuộc tình không trọn vẹn, ông Kiệt trở lại Nam Bộ rồi lấy bà Kim Anh,mẹ của Hiếu Dân.
Bác Tương Lai bảo chưa thấy em gái nào chiều và thương anh trai cùng cha khác mẹ như Hiếu Dân.
Vẫn là chuyện yêu đương của các cụ. Lê Công Giàu kể hồi qua Quảng Tây, Trung Quốc công tác, ông tổng lãnh sự VN tại Quảng Tây dẫn ông Giàu đi thăm Viện bảo tàng Cách mạng. Ông chỉ một bộ áo quần của phụ nứ Trung Hoa xếp trong tủ kính và bảo đây là bộ đồ của bạn gái của cụ Hồ do vợ chồng Chu Ân Lai giới thiệu.
Chuyện này hình như ai cũng biết rồi nên gã không khai thác, người phụ nữ Trung Hoa ấy là ai và có cưới xin gì với cụ nhà mình không, nhưng gã ghi nhận trên xe trừ bác lái xe thì bốn
tên đàn ông đều nhất trí cao ở nhận định: đàn ông nào hăng hái chuyện trai gái, tình tang thì đều mạnh mẽ tính cách và máu phiêu lưu sáng tạo. Xưa nay đàn ông xìu xìu ển ển chuyện yêu đương đều chả làm nên cơm cháo gì.
Hê vì vậy tất cả nhất trí ngợi ca cụ nhà mình nếu biết cụ rất... đàn ông.
Đương nhiên cũng nhất trí cao ca ngợi bác Sáu Dân Võ Văn Kiệt, thấy em xinh là ... dớt liền chả cần biết em ấy được nhắm cho ai.
Vẫn tiếp chuyện tình của các cụ nhà mình, gã hỏi bác Tương Lai và nhà báo nổi tiếng Huỳnh Sơn Phước về chuyện cô X.
Phước kể có lần ông Vũ Kỳ có đến báo Tuổi Trẻ kể về người con của bà X. tên là Tr.Ông Kỳ có thời gian chăm sóc Tr., ngày lễ 1.6 là dẫn Tr. vào Chủ tịch phủ chơi và Tr. thường xuyên đước cụ Hồ cho kẹo.
Còn Tr. là con của ai với bà X..?
Bác Tương Lai bảo,có lần bác có hỏi nhà thơ Việt Phương là người gần cụ Hồ và thủ tướng Phạm Văn Đồng chuyện bà X.
Nhà thơ kể, hồi đó Trung Ương vẫn muốn giới thiệu cho cụ Hồ một cô gái nết na, dễ coi để làm vợ. Thế là cánh thanh niên giới thiệu cô X. một đoàn viên trẻ về làm việc ở Chủ tịch phủ. Lúc ấy nhà thơ Việt Phương là bí thư Đoàn Văn phòng Chính phủ nên được đặc trách hướng dẫn công việc cho cô X. Cô X. rất chăm chỉ làm việc, chăm sóc cụ Hồ, thường xuyên lên nhà sàn quét dọn vệ sinh . Được một thời gian thì nhà thơ Việt Phương đề cập ý định của cấp trên muốn cô X. và cụ Hồ có quan hệ khắng khít hơn. Nhà thơ Việt Phương kể cho GS Tương Lai là cô X. dãy nảy không chịu, thế là cụ Hồ bảo đừng ép cô ấy, để cô ấy trở về quê.
Gã nghĩ, ông cụ nhà mình sao cái chuyện ấy của riêng mình cứ thụ động thế, hừ phải tay gã ấy à...
Thực hư thế nào, chịu, nhưng theo nhà báo Quốc Phong thì ông Vũ Kỳ có kể mà bà Tình giám đốc Viện bảo tàng HCM ghi lại thì sau này cô X.mang thai...
Xe đi vòng vèo vẫn chưa tới Nghĩa trang, thế là vẫn chuyện tình.
Lần này là chuyện tình của bà Ngọc Toản chị ruột GS Tương Lai. Chả là ngày này 63 năm trước tại chính hầm Đe cát xto ri ở Điện Biên phủ ngay sau chiến thắng Điện Biên có đám cưới của bà Ngọc Toản với một chỉ huy chiến dịch ĐBP là Cao Văn Khánh . Trước đó tướng Vương Thừa Vũ sư trưởng sư 308 gặp mẹ bà Toản xin bà cho phép sư phó Cao Văn Khánh được yêu cô gái quân y xinh đẹp Ngọc Toản. Tướng Vũ khoe, cậu Khánh này đánh giặc rất giỏi. Bà cụ bảo tôi chỉ cần thằng rể tử tế thôi chứ không cần đánh ai giỏi cả.
Thôi, tới nghĩa trang rồi.
Mộ ông Kiệt gần mộ luật sư Nguyễn Hữu Thọ và mộ TBT Nguyễn Văn Linh. Duy nhất bia đá bên mộ ông Kiệt có hình ông và vợ cùng tên của hai vợ chồng. Hiếu Dân đã trồng hai bồn hoa sen Nam Bộ mùa sen nở rực trước mộ.
Trên mộ lúc này chỉ vòng hoa của phó thủ tướng Vũ Đức Đam người từng là thư kí thân thiết của ông Kiệt. Năm ngoái ngày này gã tới cũng chỉ thấy vòng hoa của ông Đam mà không thấy vòng hoa của quan chức nào khác. GS Tương Lai rớm nước mắt đứng trước mộ ông Kiệt. Gã nghe từ GS điều mà GS thường đau đáu khi nhớ về ông Kiệt: ước gì lúc này có anh, anh Sáu ơi. Dân tộc và đất nước cần Anh biết chừng nào.
Sau khi viếng mộ gã theo GS Tương Lai, ông Lê Công Giàu,nhà báo Huỳnh Sơn Phước tới đám giỗ ông Kiệt ở nhà Hiếu Dân, gã thấy gì, nghe gì ở đám giỗ này, ngày mai xin kể tiếp.
Read more…

Việt Nam tham nhũng thứ hai châu Á?


JB Nguyễn Hữu Vinh

Tiếc đứt ruột.
Vậy là Việt Nam ta kỳ này lại vuột mất ngôi đầu bảng rồi. Toàn dân đã chắc mẩm kỳ này Việt Nam vô địch. 
Công lao đảng ta lãnh đạo sáng suốt bao nhiêu năm mà lại chưa chiếm được ngôi quán quân.
Mong rằng đảng sẽ tiếp tục rút kinh nghiệm và coi đây là một bài học sâu sắc.
Tôi và tuyệt đại đa số người dân Việt Nam tin tưởng chắc chắn rằng: 
 Dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, tài tình và sáng suốt cùng với quyết tâm của toàn đảng, đảng sẽ phấn đấu để đưa Việt Nam nhanh chóng giành ngôi đầu bảng không chỉ ở Đông Nam Á mà toàn thế giới.
Bản quyền hình ảnh
Tạp chí Forbes hôm 13/3 đăng bài của cộng tác viên Tanvi Gupta dựa trên phúc trình về tình trạng tham nhũng ở Á châu của tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International) đặt Việt Nam vào vị trí số hai trong danh sách 5 nước tham nhũng nhất châu lục, chỉ sau Ấn Độ.
Phúc trình được thực hiện trong 18 tháng này cho thấy bức tranh khá ảm đạm về nạn hối lộ ở các nước châu Á.
Minh bạch Quốc tế phỏng vấn 22.000 người ở 16 quốc gia châu Á-Thái Bình Dương, và kết quả là hơn 1/4 số người được hỏi cho hay họ đã phải hối lộ khi sử dụng dịch vụ công.
5 nước tham nhũng nhất theo Minh bạch Quốc tế là:
1. Ấn Độ: tỷ lệ hối lộ 69%
2. Việt Nam: tỷ lệ hối lộ 65%
3. Thái Lan: 41%
4. Pakistan: 40%
5: Myanmar: 40%
Phần về Việt Nam nói người Việt Nam coi tham nhũng là đại dịch. Trong số 16 quốc gia được phỏng vấn thì người Việt Nam cùng người Malaysia tỏ ra bi quan nhất về tình hình chống tham nhũng trong nước, với 60% cho rằng chính phủ không hiệu quả trong hoạt động này.
Tỷ lệ người nói họ phải hối lộ khi tiếp cận dịch vụ giáo dục là 57% và y tế là 59%. Trên 61% cho hay họ phải hối lộ công an.
Ấn Độ, tuy là quốc gia bị cho là tham nhũng nhất, lại cho kết quả khả quan hơn về chống tham nhũng.
53% người được hỏi cho là Thủ tướng Narendra Modi đang khá thành công trong việc diệt trừ căn bệnh này.
Read more…

THỜI SỰ - XÃ HỘI Chính trị Xã hội Giáo dục Tổng Kiểm toán Nhà nước nói về “phản pháo” của Bộ KHĐT: “Họ không trung thực, thiếu trách nhiệm“

Tổng Kiểm toán nhà nước Hồ Đức Phớc (Ảnh: Q.H)
“Điều quan trọng là kết luận của Kiểm toán Nhà nước (KTNN) phải có đầy đủ bằng chứng và chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nếu sai thì phải sửa, mới trung thực, còn nếu cần, kiểm toán có thể tổ chức họp báo đưa ra những bằng chứng” – Tổng KTNN Hồ Đức Phớc nói.
Tại kết luận của Kiểm toán Nhà nước (KTNN) về Quyết toán Ngân sách năm 2015, nhiều tồn tại, hạn chế trong kế hoạch vốn của Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KHĐT) được đưa ra. KTNN yêu cầu Bộ KHĐT kiểm điểm và xử lý trách nhiệm cá nhân có liên quan việc tự ý bố trí kế hoạch vốn cho 18 dự án không có cơ sở. “Công tác phân bổ và giao kế hoạch vốn đầu tư nguồn NSNN tại Bộ KHĐT còn chậm và giao nhiều lần (11 lần), trong đó có 10 lần giao sau ngày 31.12.2014 là không đúng quy định của Luật Ngân sách Nhà nước” - báo cáo của KTNN chỉ rõ.
Trước thông tin trên, Thứ trưởng Bộ KHĐT Đào Quang Thu đã có ý kiến về quan điểm của KTNN và khẳng định: Bộ KHĐT không tự ý đề xuất và không sai trong việc phân bổ vốn năm 2015.
Trao đổi với báo chí sáng 1.6, bên hành lang Quốc hội, về ý kiến của Bộ KHĐT cho rằng họ không được trao đổi lại về kết quả kiểm toán, Tổng KTNN Hồ Đức Phớc cho biết:  
Họ nói như thế chứng tỏ họ không trung thực, thiếu trách nhiệm vì KTNN làm có sự trao đổi, biên bản kiểm toán phải có sự chứng kiến của đơn vị được kiểm toán. Có văn bản yêu cầu đơn vị được kiểm toán giải trình các vấn đề mà KTNN yêu cầu. Sau đó, KTNN mới tiến hành lên dự thảo để báo cáo.
Tiếp đến, qua tổ kiểm soát chất lượng kiểm toán, thông qua tổ, thông qua đoàn, sau đó hội đồng cấp vụ duyệt, đại diện tổng KTNN, có thể Tổng kiểm toán hoặc Phó Tổng kiểm toán mới duyệt lại, đưa ra những vấn đề bằng chứng, những kết luận này có bằng chứng không, văn bản biên bản làm việc ra sao, chứng từ thế nào… Bởi vậy, những người nói như thế chứng tỏ, một là họ không trực tiếp, hai là họ thiếu trách nhiệm.
Vậy những kết quả kiểm toán thể hiện trên giấy trắng mực đen như vậy là trung thực, chính xác?
- Luật Kiểm toán quy định, nếu các đơn vị được kiểm toán không đồng tình có thể kiện ra tòa. Phía KTNN bao giờ cũng đề nghị đơn vị được kiểm toán báo cáo giải trình và mình đi đến tận cùng gốc rễ của sự việc, giải trình như thế nào, có đúng luật hay không, đưa ra bằng chứng và có tranh luận với nhau và KTNN chịu trách nhiệm về kết luận của mình. Đơn vị được kiểm toán có quyền khiếu nại, thậm chí có quyền kiện ra tòa.
Bộ KHĐT nói trao đổi rất nhiều lần, không đồng tình quan điểm của KTNN, nhưng cuối cùng kết luận vẫn đưa ra, thưa ông?
- Việc phản ứng của Bộ KHĐT tôi cho là không đúng. Vì chúng tôi mới chỉ nói đến chuyện thủ tục sai chứ chưa nói đến vấn đề trách nhiệm về thất thoát lãng phí. Ví dụ, họ phản ứng là 18 dự án KTNN kết luận không đúng mà họ bố trí vốn theo chỉ đạo của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, thì KTNN đã yêu cầu, nếu theo chỉ đạo thì văn bản nào, công văn nào, thông báo làm việc nào... nhưng họ không có. Như vậy, rõ ràng họ làm việc không đúng còn gì nữa.
Hai nữa, họ nói việc phân bổ 11 lần vì do Luật Đầu tư công. Họ chủ trì soạn thảo luật này, mà theo chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ và Luật Ngân sách, Luật Đầu tư công phải phân bổ trước ngày 31.12, nhưng họ phân bổ đến 11 lần, mà chỉ 1 lần trước ngày 31.12 thì 10 lần sau là sai.
Vậy đã bao giờ KTNN sai và phải sửa kết luận kiểm toán chưa?
- Rất ít. Từ khi tôi làm Tổng Kiểm toán đến giờ, chưa thấy trường hợp này.
Trả lời báo chí, Thứ trưởng Bộ KHĐT Đào Quang Thu cho biết, sẽ gửi báo cáo lên Quốc hội can thiệp việc này. Ý kiến của ông về vấn đề này như thế nào?
- Họ gửi là quyền của họ. Điều quan trọng là kết luận của KTNN phải có đầy đủ bằng chứng và chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nếu sai thì phải sửa, mới trung thực, còn nếu cần, kiểm toán có thể tổ chức họp báo đưa ra những bằng chứng. Mà chắc chắn họ nói như vậy thì phải thực hiện tuân theo luật pháp, chúng tôi kiên định với kết luận của mình. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng và chịu trách nhiệm trước Quốc hội khi báo cáo ra Quốc hội.
Đã có đơn vị nào có văn bản phản ứng không thưa ông?
- Không có. Kể cả Bộ KHĐT cũng không có công văn chính thức gửi chúng tôi. Chỉ trước sức ép của dư luận, Bộ mới mời báo chí nói chuyện đó, Bộ sẽ có kiến nghị riêng của Bộ, chứ không gửi công văn đến KTNN phản đối kết luận KTNN là sai, mà chỉ là việc giải trình. Vì đã trao đổi hết sau khi đưa ra kết luận kiểm toán rồi.
Cảm ơn ông!
Read more…

CHUYỆN HÀI ĐAU XÓT : 7 BỆNH NHÂN CHẠY THẬN TỬ VONG ... LÒI RA HÀNH TRÌNH " LỌC BẨN"!!!

Võ Khánh Tuyên 
Vụ 7 bệnh nhân chạy thận đồng loạt tử vong hàng loạt ở Bệnh viện Hòa Bình , người ta thấy tay Giám đốc bệnh viện " thành khẩn xin lỗi" bằng cách cắm mặt vào tờ giấy đọc như con vẹt ê a...
... Và nay.. người ta khui ra hàng loạt sai phạm của tay Giám đốc này .. từ các vị trí thấp . Và sau mỗi lẫn sai phạm ... ông này lại bị " kỷ luật" bằng những vị trí cao hơn, lên đến chức Giám đốc Bệnh viện Hòa Bình thì bị ... SỐC PHẢN VỆ !
- Làm Giám đốc Trung tâm Y tế Huyện Kim Bôi : bị tố cáo sai phạm kinh tế, thâm lạm công quỹ ...
- Bị kỷ luật ... Đưa lên làm Giám đốc Trung tâm Bảo vệ sức khoẻ bà mẹ trẻ em và Kế hoạch hoá gia đình (BVSKBMTE & KHHGĐ) tỉnh Hoà Bình. Lại tiếp tục bị kỷ luật vì thâm lạm công quỹ, thu vén cá nhân
- Bị kỷ luật ... lại được đưa về làm Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình . Và lại tiếp tục bị tố cáo thâm lạm y công quỹ y như mấy chỗ trước . Đặc biệt hơn, ở vị trí mới... hàng loạt các sai phạm về chỉ định thầu, mua các trang thiết bị vật tư y tế ...
... Cứ như vậy ... Những con rận trong ngành Y này vẫn sẽ tiếp tục hút máu nhân dân ... cho đến khi bị SỐC PHẢN VỆ , nhỏ những giọt nước mắt cá sấu thương cảm !
... Rận này đã lộ diện ! Nhưng những CON RẬN CHÚA đã cất nhắc liên hoàn những con rận này ... bao giờ mới bị đưa ra ánh sáng ?
Read more…

Đại biểu đề nghị cho phép nổ súng vì 'mục đích văn hóa'

 Đại biểu Quốc hội Giàng A Chu (Yên Bái) cho rằng việc đồng bào thiểu số khi có đám ma bắn vài phát súng báo hiệu mà luật không cho phép là quá vô lý.

Đại biểu đề nghị cho phép nổ súng vì 'mục đích văn hóa'
Đại biểu Quốc hội Giàng A Chu (Yên Bái) - Ảnh: Quochoi.vn
Ông Giàng A Chu nêu ý kiến này tại Quốc hội chiều nay 2-6 khi thảo luận về dự án Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ.
Ông Giàng A Chu cho biết trong đời sống thực tế hiện nay, đồng bào dân tộc thiểu số còn dùng tiếng nổ của vũ khí thô sơ trong một số phong tục tập quán.
Chẳng hạn khi có người chết, đặc biệt là người có uy tín, thì đám ma sẽ dùng tiếng súng để báo tin. Hoặc có lãnh đạo Đảng, Nhà nước đến viếng thì đồng bào cũng dùng tiếng súng để báo tin, chào đón.
Ông Giàng A Chu băn khoăn khi thấy trong các trường hợp được dự thảo luật cho phép nổ súng không có trường hợp đặc biệt này.
“Quy định như thế thì nay mai khi già làng, trưởng bản yêu cầu dùng tiếng súng để báo tin trong đám hiếu, đám tang thì sau đám có khi cả gia đình mấy chục người đi tù hết” - ông Giàng A Chu nói.
Đại biểu Yên Bái “tha thiết đề nghị Quốc hội đưa một điều khoản về việc sử dụng vũ khí thô sơ, vật liệu nổ vì mục đích văn hóa”.
Ông Giàng A Chu so sánh: “Đón nguyên thủ quốc gia còn bắn mấy chục phát súng đại bác, tiếng nổ của súng kíp thì có vấn đề gì ghê gớm đâu. Mà chuyện đồng bào có khẩu súng kíp trong nhà là chuyện thường, hoàn toàn không phải là để gây nguy hiểm cho cộng đồng”.
Đại biểu Yên Bái thậm chí còn lấy một ví dụ rất thực tiễn trong đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số: "Bây giờ nó văn minh hiện đại quá, chứ ngày xưa thì thật các đồng chí là đi thăm nương nếu không có súng thì cũng phải có một cái mõ để mà gõ. Phòng khi có con khỉ xuất hiện thì gõ nó còn chạy. Chứ tôi ví dụ có con khỉ chạy quanh cái hội trường này thì đoàn chủ tịch sẽ làm kiểu gì đây?”
Nhấn mạnh đây là hoạt động trong đời sống, văn hóa của đồng bào dân tộc thiểu số, ông Giàng A Chu lo nếu nghiêm cấm như dự thảo luật thì những đồng bào sử dụng vũ khí thô sơ trong các đám ma ở miền núi đều vi phạm hết.
Ông Giàng A Chu cũng cho rằng trong trường hợp này, cần quy định người sử dụng phải là công an viên, được cơ quan có thẩm quyền giao nhiệm vụ. Và sử dụng vũ khí thô sơ, vật liệu nổ vào mục đích văn hóa phải bảo đảm an toàn, sử dụng xong phải báo cáo.
“Tôi tha thiết đề nghị Quốc hội nghiên cứu, tôi nói ý này cũng là nói ý của đồng bào, đề nghị Quốc hội xem xét cho phù hợp” - đại biểu Giang A Chu phát biểu.
Đồng bào cần chấp nhận vì lợi ích chung
Tranh luận lại với ông Giàng A Chu, Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hồng, ủy viên thường trực Ủy ban Quốc phòng và An ninh Quốc hội, cho biết vấn đề này đã được tính toán trong quá trình thẩm tra dự án luật.
"Nước ta với nhiều dân tộc có những phong tục tập quán tốt đẹp cần giữ gìn và phát triển, tuy nhiên, cũng có những tập tục cần thay đổi cho phù hợp. Tất nhiên sự thay đổi đó có ảnh hưởng đến lợi ích của một nhóm người dân nhưng cần chấp nhận vì lợi ích lớn hơn" - ông Hồng nói.
Theo ông Hồng, cách đây hơn 20 năm, khi cấm đốt pháo, lúc đầu có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng cuối cùng quy định này đã thực sự đi vào cuộc sống, đóng góp rất lớn vào đảm bảo an ninh trật tự.
"Chính phủ nên quan tâm vận động đồng bào thực hiện quy định mới của luật, cũng như tạo ra cách thức nào đấy phù hợp với phong tục của đồng bào dân tộc" - ông Nguyễn Thanh Hồng đề nghị.
VIỄN SỰ
Read more…

ĐẤT NƯỚC VÀ NHÂN DÂN

Đào Hiếu 


Đào Hiếu
Có vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.
Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”. Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.
Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.

 


*
Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…Tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…
Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.
Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN.


*
Ngày xưa, khi vua Vũ diệt được Trụ, dựng nên nhà Chu, thiên hạ ai cũng tôn phù. Chỉ có Bá Di, Thúc Tề chê là bất nghĩa, không thèm ăn thóc nhà Chu, cùng nhau lên núi Thú Dương, hái rau độ nhật.
Sau, có người đến bảo: “Nhà Chu đã trị thiên hạ, thì nơi nào lại chẳng phải của nhà Chu, ăn rau núi này chẳng phải ăn rau nhà Chu ư?” Hai ông nghe nói, bèn nhịn đói cho đến chết.
Rõ ràng thời ấy người ta quan niệm sông núi, kể cả rau rừng đều “của nhà Chu” nào phải của nhân dân. Ngay cả hạt thóc là do mồ hôi nước mắt của nông dân làm nên mà cũng được gọi là “thóc nhà Chu” thì nhân dân còn lại gì?
Trong bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”, Lý Thường Kiệt cũng xem đất nước Việt Nam là của vua chúa nhà Lý khi ông viết: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” thì thật sự cũng đã “xí phần” cho triều đình hết rồi, còn gì cho đám dân đen nữa?!
Thời phong kiến, đất nước là của nhà vua nên mới có cha truyền con nối, nên trung quân và ái quốc mới gộp làm một.

*
Ngày nay người ta nói nhiều đến dân chủ. Có vẻ như đất nước không còn là của “nhà Chu” nữa, có vẻ như “Nam quốc sơn hà” không còn của “Nam đế” nữa. Vậy chắc là của nhân dân rồi!
Thử xem có phải vậy không?
Nếu cái đất nước giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân nghèo khổ đến vậy? Sao những chàng trai nông thôn chân lấm tay bùn vẫn ở nhà tranh vách đất? Sao những cô gái quê phải lên thành phố bán thân? Sao bác phu xích lô vẫn còng lưng đạp mỗi ngày, sao lớp trẻ con nhà lao động phải nhễ nhại mồ hôi trong các khu chế xuất, các mỏ than, các nhà máy chế biến hải sản, lâm sản, nông sản…chỉ để kiếm chừng một trăm đô la mỗi tháng? Sao nhân dân lao động vẫn phải chui rúc trong những căn nhà tồi tàn chật hẹp?
Nếu rừng là vàng, biển là bạc thì vàng ở đâu, bạc đi đâu, mà mỗi lần làm đường, xây cầu lại phải vay vốn ODA, vay vốn Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ Thế giới… để xảy ra những vụ tham nhũng nhục nhã như PMU18, như vụ cầu Văn Thánh, như vụ PCI Nhật Bản…và hàng ngàn vụ khác?
Nếu đất nước này là của nhân dân thì sao dầu mỏ khai thác nhiều như vậy mà dân không giàu? mà Đảng lại giàu?
Nếu đất nước là của nhân dân sao lại chỉ có một nhúm các tập đoản tài phiệt phất lên nhờ kinh doanh rừng, biển, đất đai và lúa gạo… trong khi nhân dân thì bị cướp đất, rừng thì bị phá, thóc lúa thì bị thương lái ép giá, đẩy nông dân vào kiếp sống bần cùng?

*
Có quá nhiều bằng chứng để nói rằng trong lịch sử chưa bao giờ đất nước là của nhân dân. Đất nước chỉ là của nhân dân trong các học thuyết, trong văn thơ, trong âm nhạc. Đất nước chỉ là của nhân dân trong hoài niệm tuổi thơ, trong tâm tình chôn nhau cắt rún. Trên thực tế đất nước bao giờ cũng là tài sản riêng của giai cấp cầm quyền. Ngày xưa thì đất nước là của vua chúa, ngày nay đất nước là của các chính quyền.
Còn nhân dân? Ngoại trừ số ít giàu có ở các đô thị lớn, đại đa số nhân dân lao động, công nhân, nông dân, công chức, tư chức ăn lương…chỉ có được một căn nhà nhỏ, một mái tranh nghèo, một cái ổ chuột tối tăm trong xóm lao động hay dưới gầm cầu.
Những nhà hàng, những khách sạn sang trọng, những vũ trường xa hoa, những cửa hàng lộng lẫy kia không phải của nhân dân.
Những khu đô thị mới, những resorts, những sân golf, những câu lạc bộ quần vợt, những cuộc thi hoa hậu liên miên kia… không bao giờ là của nhân dân.
Những mỏ bô-xit, mỏ than, mỏ dầu trị giá hàng ngàn tỉ đô-la kia, những lâm sản, hải sản vô tận kia…chưa bao giờ là của nhân dân.
Nhân dân chỉ có cái tổ chim bé nhỏ của mình, nhân dân chỉ có vại cà, con mắm, củ khoai, rẫy bắp, chiếc xích lô đạp, chiếc xe máy để chạy xe ôm, để đi làm mỗi ngày.
Nhân dân không biết nghe nhạc giao hưởng, không biết hát Opera, nhân dân chỉ biết rao: “Cháo huyết đây!” “Bánh mì nóng giòn đây!” “Báo mới đây!” “Mài dao mài kéo đây!”…
Nhân dân không có vé vào xem thi hoa hậu hoàn vũ hay xem trình diễn thời trang, nhân dân chỉ có năm ngàn đồng đủ trả một cuốc xe ra đứng đầu đường Huyền Trân Công Chúa và gọi: “Đi chơi không anh?”. Nhân dân không có ai bảo vệ, chỉ biết chạy trối chết khi bị công an đem xe tới xúc về đồn để “làm sạch thành phố.”
Trong thời chiến, bao giờ nhân dân cũng bị xem như một thứ “tài nguyên”, một “nguồn cơ bắp dồi dào” sẵng sàng cung cấp cho chiến trường để giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh mang danh nghĩa “giải phóng” “chống ngoại xâm” “thánh chiến” “vệ quốc”…
Tội nghiệp cho hàng trăm thế hệ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc “chiến tranh thần thánh” ấy để rồi cuối cùng đất nước lại lọt vào tay một nhúm “đồng hương” chuyên nghề vơ vét.
Đất nước đã bị cưỡng đoạt.
Giờ đây, đối với nhân dân Việt Nam, nếu đất nước có còn được chút ý nghĩa, chính là vì nó đang ôm giữ trong lòng nó xương cốt của những người thân đã chết vì một lý tưởng hoang đường và một ước mơ không bao giờ có thật.

*
Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa, rồi Trường Sa. Vài trăm người biểu tình bị đàn áp, bị bắt, bị đe dọa. Nhiều người hỏi tôi: “Sao không thấy ông viết về Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ viết về nhân quyền, về dân chủ?”
Chẳng lẽ tôi lại phải trả lời như thế này:
“Vì hai hòn đảo ấy đã lọt vào tay bọn Tàu rồi. Ai đòi lại được? Mà nếu như có đòi được thì cái lãnh thổ giàu tài nguyên ấy cũng đâu phải của nhân dân. Hai hòn đảo ấy cũng sẽ là tài sản của những kẻ cầm quyền và bọn tài phiệt, cũng sẽ bị chúng chia chác nhau mà ăn thôi.”


Đ.H

Read more…

Contact us