Hạ thấp điểm kinh tế Trung Cộng


Ngô Nhân Dụng
Đầu tuần này, công ty thẩm lượng tín dụng Moody đã hạ thấp mức tín nhiệm của chính quyền Trung Quốc từ A3 xuống A1. Lần trước, khả năng trả nợ của Bắc Kinh bị nghi ngờ và mất điểm xảy ra đã gần ba chục năm nay. Bộ Tài Chánh Trung Cộng lập tức phản đối, vì khi điểm tín dụng của một xí nghiệp hay một quốc gia xuống thấp, họ sẽ phải trả lãi suất cao hơn khi vay tiền. Các công ty lượng giá điểm tín dụng cao thấp tùy theo khả năng trả nợ của người đi vay tốt hay không.
Năm 2011 chính phủ Mỹ cũng bị xuống điểm, từ AAA xuống AA+, khi kinh tế Mỹ bước vào năm thứ ba sau cuộc khủng hoảng. Thứ Hai vừa qua, Moody nêu lý do hạ thấp điểm của Trung Cộng là vì số tiền vay nợ trong cả nền kinh tế lên quá cao trong khi sức phát triển kinh tế lại giảm bớt. Không khác gì một xí nghiệp nợ nần chồng chất mà mức lời có triển vọng đi xuống.
Trung Cộng rất quan tâm đến “điểm tín dụng” (credit-rating), vì muốn các nhà đầu tư quốc tế tham gia mua trái phiếu họ sẽ phát hành, với số lượng lên tới $8,000 tỷ. Vì thế, Tháng Tư năm ngoái, Trung Cộng đã nới rộng thủ tục cho các công ty lượng giá tín dụng như Moody, được hoạt động trong lục địa kể từ Tháng Bảy năm nay.
Giới đầu tư quốc tế sẽ khó đem tiền cho vay nếu chỉ căn cứ vào điểm tín dụng co các công ty tài chánh địa phương thẩm lượng – vì họ thường cho điểm cao hơn. Ngay trong khi Moody hạ thấp điểm tín dụng của Trung Quốc, một công ty địa phương có uy tín vẫn giữ nguyên điểm tín dụng cũ, AAA. Công ty Chengxin Credit Management (Thành Tín Tín Dụng Bình Cấp) thành lập từ năm 1992 có 30% cổ phẩn thuộc Moody nhưng làm ăn độc lập.
Mối lo của các nhà phân tích Moody không phải chỉ vì số nợ trong nền kinh tế Trung Quốc lên quá cao; nhưng nguy hiểm hơn nữa là những món nợ khổng lồ được che giấu, không ghi trong sổ sách. Không những các doanh nghiệp nhà nước chất chứa các món nợ “vô hình” đó; chính quyền các địa phương càng mang nợ chồng chất.
Khi lên ngôi, Tập Cận Bình nhìn nhận mối nguy vỡ nợ nên đã ra lệnh ngăn chặn hoạt động “vay ngầm.” Đến Tháng Ba, 2015, nhiều địa phương tiến đến cảnh vỡ nợ, trung ương phải nương tay; đồng thời cho phép các địa phương phát hành trái phiếu. Đó hình thức vay nợ phổ thông ở các nước tư bản, vay trực tiếp những món tiền lớn từ công chúng, không qua các ngân hàng. Chỉ trong hai năm, số nợ nần của nhà nước đã tăng vọt lên gần gấp đôi, từ 15% Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP) lên 28%. Số nợ của các tỉnh, năm 2014 còn nhỏ, không đáng kể, đến giữa năm 2016 đã lên tới 1,000 tỷ đồng nguyên, $140 tỷ, nhưng khả năng trả nợ thì lại giảm.
Chính quyền các tỉnh, huyện, cho tới xã trước đây vẫn bán đất công hoặc đất trưng dụng của dân cho vào công quỹ để dùng trong việc trả nợ. Tới nay, số đất công cạn dần, chiếm đất tư khó hơn, và giá đất lại giảm, đến kỳ trả nợ sẽ lúng túng. Hơn nữa, chính sách của Bắc Kinh có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Nếu chính quyền trung ương bắt các tỉnh giảm bớt tín dụng, họ sẽ không biết làm cách nào vay được nợ mới lấy tiền trả các món nợ cũ!
Tất cả khiến cho giới đầu tư thế giới lo ngại; và đó là lý do khiến Moody hạ thấp điểm tín dụng của cả nước. Dù sao, điểm A1 của Bắc Kinh cũng còn cao, ngang với điểm tín dụng của Nhật Bản hiện nay. Nhưng kinh tế Nhật đã trì trệ trong hai chục năm qua, trong thời gian kinh tế Trung Quốc vẫn được coi là lên nhanh nhất thế giới. Năm 2015, sản lượng tính theo đầu người của Nhật Bản là $34,524 một năm, còn người dân Trung Quốc chỉ có $8,069, theo Ngân Hàng Thế Giới. Khi điểm tín dụng của Bắc Kinh xuống, đó là dấu hiệu cho thấy kinh tế trong lục địa sắp trải qua nhiều khó khăn.
Từ nhiều năm qua, giới nghiên cứu đã thấy tình trạng kinh tế của Trung Quốc bây giờ rất giống như tình trạng Nhật Bản trong thập niên 1990.
Vào đầu thập niên 1990, hơn 40 năm sau khi bại trận, Nhật Bản đang phồn thịnh đến mức tưởng như sắp vượt qua kinh tế Mỹ, dù dân số thấp hơn. Kinh tế Nhật Bản đã phát triển theo một con đường mà sau này Trung Quốc cũng đi theo: Đặt nặng vào đầu tư, nhẹ về tiêu thụ. Trong một nền kinh tế tư bản như ở Mỹ, hai phần ba số phát triển hàng năm là do người dân tiêu thụ. Tại Nhật thời 1990 và tại nước Tàu bây giờ, kinh tế phát triển được một nửa là do đem tiền đổ vào đầu tư.
Một triệu chứng tại Trung Quốc bây giờ và tại Nhật Bản này xưa, là tình trạng giá nhà đất tăng vọt, trong khi lợi tức của người dân tăng chậm hơn. Thị trường địa ốc bị lũng đoạn bởi các người đầu cơ, có lúc giá nhà ở Tokyo tăng 70% một năm. Đến năm 1990, giá nhà đất ở Nhật bắt đầu xuống, kéo dài suốt 15 năm.
Lý do khiến quả bóng địa ốc Nhật tăng phồng là hệ thống tài chánh lỏng lẻo, việc vay nợ dễ dàng, giống như ở lục địa Trung Hoa ngày nay. Trước cuộc khủng hoảng năm 2007, tình trạng cho vay ở nước Mỹ cũng vậy. Khi các ngân hàng cho vay tiền để mua nhà phá sản, chính phủ đã cứu. Nhưng tiền không cứu được lòng tin. Cho nên kinh tế Mỹ bắt đầu phục hồi từ năm 2009 nhưng phát triển rất chậm. Còn ở nước Nhật, cơn suy thoái thập niên 1990 vẫn còn di lụy tới bây giờ. Hệ thống ngân hàng ở Trung Quốc được thả lỏng và kém minh bạch hơn cả Nhật Bản và Mỹ, với những món nợ ngầm không chính thức. Từ đầu năm 2017, giá nhà cửa ở Bắc Kinh vẫn lên giá 16%. Lòng tin của dân Trung Hoa sẽ khó vực dậy nếu quả bong bóng vỡ.
Giữa Nhật Bản trước đây và Trung Quốc bây giờ còn giống nhau một điểm khác: Dân số bắt đầu khuynh hướng sụt giảm. Trong 15 năm nữa, dân số nước Tàu sẽ lên cao nhất, sau đó bắt đầu giảm; tới thập niên 2030 thì sẽ giảm rất nhanh. Chính sách “một con” của Mao Trạch Đông là một nguyên nhân. Những cặp sinh con thứ hai bị phạt nặng, người dân thường bị cắt tem phiếu, còn nhà đạo diễn Trương Nghệ Mưu (phim Kinh Kha) bị phạt 7.5 triệu đồng nguyên (bằng $1.5 triệu lúc đó). Khi đổi mới theo kinh tế tư bản, nhiều gia đình phân ly vì một người đi tìm việc ở thành phố; năm 2015 số trẻ em mới sinh đã giảm 320,000 so với năm trước. Trung Quốc hiện có 221 triệu người trên 60 tuổi, tuổi về hưu, chiếm 16% dân số, thêm 2% so với năm năm trước đây. Lực lượng lao động đang giảm sút, tỉ lệ gia tăng 1.5% trong 10 năm đầu thế kỷ 21 sẽ tụt xuống thành số âm, bớt 0.1% mỗi năm trong thập niên 2010-2020.
Nhưng khi so sánh kinh tế Nhật hồi 1900 với Trung Quốc bây giờ, chúng ta thấy Nhật Bản hồi xưa có lợi thế hơn nhiều. Trước khi xuống dốc, hàng hóa Nhật đã tràn ngập thế giới với những chiếc xe Toyota, Honda hay hàng tiêu thụ mang nhãn hiệu Sony, Panasonic và Nikon. Hiện nay Trung Quốc chưa có một nhãn hiệu nào có uy tín như thế.
Khi lâm vào cảnh khủng hoảng thời 1990, đời sống của người dân đã khá giả không kém gì các nước Âu, Mỹ; trong khi người dân Trung Quốc trung bình hiện nay vẫn còn sống thiếu tiện nghi, lợi tức bình quân chưa bằng một phần tư dân Nhật; phải mất 20 năm nữa mới theo kịp Nam Hàn và 40 năm để bằng dân Nhật Bản.
Khi kinh tế Nhật giảm tốc,nước Nhật đã sống trong chế độ tự do dân chủ được 40 năm, người dân tin tưởng chính quyền, người cai trị và người bị trị tin lẫn nhau, cho nên đồng tâm chịu cảnh thiếu thốn bất ngờ xảy ra. Dân Trung Quốc hiện đang sôi nổi tranh đấu đòi quyền sống làm người, chống cường hào ác bá cướp đất cướp ruộng, mỗi năm hàng trăm ngàn cuộc biểu tình.
Xã hội Nhật ổn định hơn. Lương bổng người lao động Nhật không thua quá sa lương giới quản đốc đến mức khiến người ta ghen tị. Còn Trung Quốc, dù người cầm quyền vẫn tự xưng là theo chủ nghĩa xã hội, hiện đang nhiều tỷ phú đô la nhất thế giới, trong khi 200 triệu công nhân từ quê lên tỉnh vẫn sống trong cảnh bấp bênh.
Công ty thẩm lượng tín dụng Moody đã đánh một tiếng chuông báo động cho kinh tế Trung Quốc, nhưng chính quyền Trung Cộng không muốn dân nghe được. Cho nên họ chỉ trích rằng công ty này “dùng phương pháp sai lầm” hoặc “không hiểu rõ luật lệ” của nước Tàu. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Hiện nay ông Tập Cận Bình đang cố giữ hình ảnh kinh tế khả quan, ít nhất tới cuối năm khi đảng Cộng Sản họp đại hội. Nhưng sau đó, nếu không liệu sớm cải tổ cơ cấu thì kinh tế sẽ còn xuống dốc nữa, đến khi lâm cơn khủng hoảng như Nhật Bản đã trải qua gần 20 năm trước đây. Lúc đó nước Nhật có nhiều điều kiện tốt để đứng vững, còn nước Tàu thì chúng ta không biết!
Read more…

Một bản nhạc, một bài thơ cho Manchester

Lê Phan
Hôm Thứ Năm, 25 Tháng Năm, vừa qua, một đám đông dân chúng thành phố Manchester đã đột nhiên cùng nhau hát một bản nhạc của ban Oasis mang cái tên “Don’t Look Back in Anger.” Đoạn video đó đã được chia sẻ vòng quanh thế giới, và nó đã biến bản nhạc lạc quan này trở thành biểu tượng của sự kiên trì của Manchester đối diện với thảm kịch.
Cuộc trình diễn bất ngờ đến vào cuối một phút mặc niệm trên toàn quốc để vinh danh 22 người đã thiệt mạng trong vụ nổ bom hôm tối thứ hai ở trung tâm trình diễn Manchester Arena, một trong những khu biểu diễn nghệ thuật lớn nhất nước với 21,000 chỗ. Lúc đó, khoảng 400 người tụ tập vào lúc 11 giờ ở quảng trường St. Anne, nơi mà người ta đã biến thành một đài tưởng niệm dã chiến
Sau một phút mặc niệm, vốn đã bị tiếng trực thăng cảnh sát vần vũ trên bầu trời ảnh hưởng, đã có một người la lớn “Rock on, Manchester,” đám đông vỗ tay hoan hô.
Cô Lydia Bernsmeier-Rullow, tay cầm một bó hoa, bắt đầu lên tiếng hát câu mở đầu của bản nhạc đã lên hàng đầu bảng hồi năm 1996 của ban nhạc “nhà” của thành phố Manchester. Với giọng run run cô hát:
“Họ sẽ từ từ mờ nhạt đi. 
Thế là tôi sẽ bắt đầu một cuộc cách mạng từ cái giường của tôi. 
Bởi bạn nói là các bộ não tôi có đã đi vào đầu tôi.
Bước ra ngoài, mùa hè đang nở rộ
Đứng lên cạnh lò sưởi
Bỏ cái bộ mặt đó khỏi mặt bạn đi
Bạn sẽ không bao giờ đốt cháy tim tôi…”
Những người khác tiếp lời:
“Và rồi Sally không chờ
Cô ấy biết đã quá trễ khi chúng tôi bước qua
Tâm hồn cô trườn đi nơi khác
Nhưng đừng nhìn lại với tức giận
Tôi nghe bạn nói…”
Đoạn video của giây phút đó, vốn theo sau màn đồng ca của các học sinh trường âm nhạc Chetham hôm Thứ Ba, cũng đã dược rộng rãi chia sẻ, đã được coi như là một biểu tượng cho tâm tình của người Manchester. Chỉ vài giờ sau, nó được chia sẻ nhiều ngàn lần trên các địa chỉ truyền thông xã hội và được báo chí phổ biến. Ông Andy Burnham, thị trưởng đầu tiên của thành phố Đại Manchester, nói: “Giây phút đó thật đặc biệt. Đó là điều mà bạn cần biết về Manchester.”
Lydia, năm nay 32 tuổi, con gái của phát thanh viên nổi tiếng Mike Shaft của một đài phát thanh địa phương, nói cô đã “gặp khó khăn” kể từ khi vụ tấn công xảy ra, nhưng cô tin là Manchester “sẽ hồi phục.” Cô nói với tờ Guardian: “Tôi yêu Manchester, và Oasis là một phần của tuổi thơ của tôi. Don’t Look Back in Anger- đó chính là điều quan trọng: chúng ta không thể nhìn ngược lại về những chuyện gì đã xảy ra, chúng ta phải nhìn vào tương lai. Chúng tôi nối liền với nhau và chúng tôi sẽ tiếp tục bởi đó là điều Manchester làm. Nó đã làm tôi hết sức xúc động và làm tôi rợn người khi mọi người khác cùng hát theo.”
Hôm Thứ Ba, học sinh ở trường âm nhạc Chetham, một trường nội trú ở ngay trong vòng đai cảnh sát ở giữa trung tâm thành phố, đã trình diễn bản nhạc đó – với tay năm tay – khi buổi hòa nhạc buổi chiều của các em bị hủy. Một phát ngôn nhân của trường nói đó là một quyết định tập thể để trình diễn bản nhạc này vì “Chúng tôi muốn đoàn kết lại toàn trường và bày tỏ sự ủng hộ và niềm lạc quan. Tuy thảm họa đã làm rung chuyển cộng đồng chúng ta, nó đã làm chúng ta đoàn kết lại và làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn.”
Trước đó, ngay ngày hôm sau của vụ tấn công, trong buổi tưởng niệm những người bị nạn, sau các chính trị gia, lãnh tụ tinh thần, nhà thơ Tony Walsh lên diễn đàn để đọc môt bài thơ, một bài thơ để ca tụng thành phố của ông, thành phố Manchester. Bài thơ mang cái tên “This is The Place.” Rất tiếc tôi không phải là một thi sĩ, nhưng xin tạm dịch những lời ca tụng cho thành phố:
“Đây là chỗ
Ở miền Tây Bắc của Anh. Nó vượt bực, nó là nhất
Và những bài hát chúng ta hát từ khán đài, từ các ban nhạc của chúng ta
Đã làm cả hành tinh rung chuyển
Và phát minh của chúng ta là huyền thoại. Không có gì mà chúng ta không làm được, và chúng ta cũng làm âm nhạc tuyệt vời.
Chúng ta làm những ban nhạc tuyệt vời
Chúng ta làm bàn khiến linh hồn nhảy ra khỏi các cái ghế ở sân vận động
Và chúng ta làm vật từ thép
Và chúng ta chế tạo từ bông vải
Và chúng ta làm cho người ta cười, chọc quê về cái gì xấu xí đó’
Và chúng tôi làm quý vị cảm thấy dễ chịu
Và chúng tôi làm cho quý vị cảm thấy được chào đón và chúng tôi làm cho cái gì đó xảy ra
Và chúng tôi có vẻ không làm cách gì khác được
Và nếu quý vị nhìn vào lịch sử, vâng có lúc chúng tôi giàu có
Nhưng cách của Manchester là tự làm cho mình
Và chúng tôi làm cho mình một bản nhạc, một bản nhạc số một mới
Và chúng tôi làm cho mình một ly rượu khi bạn thức dậy, love, thử đi
Và chúng ta tự hào chúng ta thắng giải vô địch
Và làm chúng ta hát to hơn và làm chúng ta tin là đây là cái chỗ đã giúp định hình thế giới.
Và đây là chỗ mà một thiếu nữ Manchester tên là Emmaline Pankhurst từ các con đường ở khu Moss Side cầm đầu một thành phố tranh đấu cho nữ quyền với niềm tự hào của các chị em
Và đây là nơi với ứng dụng của khoa học, chúng tôi tham gia, nguyên tử, chúng tôi tấn công với thách thức, và đối diện với thách thức, chúng tôi đứng thẳng, Mancunian, cùng nhau, cung cấp tất cả
Như nhà cửa và thư viện và y tế, giáo dục và nghiệp đoàn và hợp tác xã và các nhà ga xe lửa đầu tiên
Chúng tôi xin lỗi, hãy chịu đựng, chúng tôi sáng chế ra máy điện toán. Nhưng chúng tôi hy vọng bạn tha thứ, chúng tôi phát minh ra máy điện toán
Và đây là nơi mà Henry Rice đi chơi với Rolls, và chúng tôi lăn lộn với tất cả linh hồn miền Bắc của chúng tôi 
Và đây là nơi làm ăn rồi đi khiêu vũ, nơi những kẻ xông lên và định tiêu chuẩn biết họ có một cơ hội
Và đây là nơi cha ông chúng tôi đến làm việc, nơi họ vật lộn trong vũng lầy, họ đau đớn trong bụi bặm và họ xây cho chúng tôi một thành phố, họ xây cho chúng tôi những thị trấn và họ ho trên các con đường rải đá với tiếng hú điếc tai của máy hơi nước và tiếng la hét của nô lệ, họ âm mưu tìm vĩ đại, họ mơ ước đến khi chôn xuống mồ.
Và họ để lại cho chúng tôi tinh thần. Họ để cho chúng tôi sự hăng say. Cách của người Mancunian là tồn tại và mạnh tiến và làm và xây dựng, để liên hệ, và sáng tạo và lớn hơn –sự vĩ đại của Manchester là giữ cho nó vĩ đại.
Và chỗ này nay với con cái của chính mình. Một số sinh ra ở đây, một số bị lôi cuốn về đây, nhưng tất cả ai cũng nói đây là nhà.
Và họ trải đá đường đi, nhưng họ chưa bao giờ thất bại, tất cả những người mơ ước và âm mưu vẫn còn đầy đường phố ở đây.
Bởi đây là chỗ đã trải qua khó khăn: đàn áp, suy thoái, sụp đổ, và thời đen tối.
Nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục tranh đấu với tinh thần Manchester lớn hơn, sự kiên trì của miền Bắc, sự dí dỏm của miền bắc và lời ca của Manchester vĩ dại hơn.
Và thời gian khó khăn trở lại, trên đường phố của thành phố chúng tôi, nhưng chúng tôi không chấp nhận thất bại và chúng tôi không muốn sự thương hại. 
Bởi đây là nơi chúng tôi sát cánh đứng lên, với nụ cười trên khuôn mặt, Manchester lớn mạnh mãi mãi.
Và chúng ta có nơi này, nơi mà một toán với niềm ao ước có thể có tài trợ và một cái gì đó giúp cho một mưu tìm
Bởi đây là nơi hiểu những kế hoạch vĩ đại của bạn. Chúng tôi không thích “no can do” chúng tôi chỉ nhấn mạnh “yes we can.”
Manchester vĩnh viễn là đóng góp thiện nguyện cho mọi người quanh đây, bạn có thể gây quỹ, tặng, có thể tình nguyện. Bạn có thể sống ở địa phương, cho địa phương, chúng tôi có thể thực sự nói, chúng tôi làm thiện nguyện kiểu khác, kiểu người Mancunian.
Và chúng tôi tài trợ cho mấy đứa bé địa phương, và chúng tôi tài trợ cho đội banh địa phương. Chúng tôi ủng hộ những nhà mơ ước địa phương để giúp họ hoàn thành ước mơ. Chúng tôi ủng hộ các nhóm địa phương và công việc to lớn họ làm. Thành ra bạn có thể giúp chúng ta. Giúp dân địa phương như bạn?
Bởi đây là nơi trong tim chúng ta, trong nhà chúng ta, bởi đây là nơi đã là một phần của xương tủy chúng ta.
Bởi Manchester mở rộng cho chúng ta sức mạnh từ sự việc đây là nơi, chúng ta nên trả lại một cái gì.
Luôn nhớ, đừng bao giờ quên, Manchester muôn đời.”
Vâng đó là tinh thần của Manchester, và chỉ một Mancunian, một người Manchester mới có thể, một ngày sau khi khủng bố giết hại những trẻ em vô tội đi nghe nhạc, khẳng định:
“Và thời gian khó khăn trở lại, trên đường phố của thành phố chúng tôi, nhưng chúng tôi không chấp nhận thất bại và chúng tôi không muốn sự thương hại” cũng như “Don’t Look Back in Anger.”
Xin đừng bao giờ bỏ quên tinh thần đó, Manchester.
Read more…

Trung Cộng tiếp tục thâu tóm nhiều bất động sản ở Việt Nam

               Kết quả hình ảnh cho nassim thao dien

Ảnh: Vietnamnet
Có dấu hiệu các nhà đầu tư Trung Cộng đang thâu tóm nhiều bất động sản ở Việt Nam.
Báo mạng VietNamNet Bridge hôm Thứ Sáu 26/05 kể ra hàng loạt vụ sáp nhập và mua lại những dự án bất động sản trên khắp nước Việt Nam. Tại Sài Gòn, Hongkong Land loan báo bỏ ra 95 triệu Mỹ kim mua lại một dự án của CII ở khu đô thị mới Thủ Thiêm. Một thỏa thuận sáp nhập khác thu hút chú ý mới đây là dự án Đại Phước Lotus trị giá 65 triệu Mỹ kim, được sang tay từ VinaCapital qua China Fortune Land Development, một trong những công ty đầu tư địa ốc lớn nhất Trung Cộng.
Sunwah, công ty địa ốc Hong Kong, đang âm thầm tiến hành một dự án trên đường Nguyễn Hữu Cảnh ở quận Bình Thạnh với tổng kinh phí 200 triệu Mỹ kim. Ở thành phố Hội An, sau nhiều lần trì hoãn, khu nghỉ mát có sòng bài Nam Hội An trị giá 4 tỉ Mỹ kim được chính thức khởi động hồi năm 2016, sau khi VinaCapital chọn được đối tác thích hợp là tập đoàn Châu Tài Phúc của Hong Kong.
Các nhà phân tích cho rằng những thỏa thuận này cho thấy sự mở rộng của làn sóng đầu tư từ Trung Cộng. Thị trường địa ốc Trung Cộng được cho là đang trải qua thời kỳ lắng đọng sau đợt phát triển kéo dài, vì chính phủ Trung Cộng bắt đầu thắt chặt luật lệ đầu tư để tránh nguy cơ vỡ bong bóng bất động sản. Do đó, các công ty Trung Cộng đang tìm kiếm những cơ hội đầu tư ở các nước khác.
Huy Lam / SBTN
Read more…

Luật sư phải tố cáo thân chủ bán nước



 Tôi hoàn toàn đồng ý với Bò Đỏ Chung Nguyễn trong việc này. Vừa rồi đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Thủy phát biểu rằng “luật sư có nghĩa vụ tố giác thân chủ nếu phát hiện thân chủ phạm vào một trong những tội như xâm phạm an ninh quốc gia, khủng bố, gián điệp, phản bội tổ quốc, buôn lâu hay rửa tiền.” Đó là những tội không thể tha thứ được. Luật sư không cần phải trung thành để bảo vệ thân chủ mình.
Chính xác, chuẩn cơm mẹ nấu. Với tinh thần công khai minh bạch và yêu nước, tôi đề nghị các luật sư hãy tự giác tố cáo những ai đã vi phạm luật và phạm tội như sau:
1. Bán nước - bán sự ảnh hưởng chính trị cho ngoại bang.
2. Nhận tiền hối lộ - lương 3-4 tr/tháng mà ai cũng nhà lầu xe hơi. Phải tố cáo ngay.
3. Rửa tiền - phải tố cáo ngay không thể để họ lợi dụng tổ quốc.
4. Ăn bớt tiền quốc phòng - cái này phải bắt ngay, tội vi phạm an ninh tổ quốc.
5. Khủng bố - nhất là những ai thuê côn đồ để bảo kê chuyện làm ăn phạm pháp của mình.
Điều 45 Hiến Pháp của nước CNXHCN Việt Nam viết rõ: “Bảo vệ tổ quốc là nghĩa vụ linh thiêng và quyền cao quý của công dân. Hiến Pháp và văn bản pháp luật cao nhất, và định nghĩa công dân thì loại trừ nghề nghiệp luật sư.”
Hiện tại có quá nhiều người lương công nhân mà sống trong biệt thự lái xe hơi rồi sở hữu bất động sản tiền tỷ. Đã vậy còn có hàng chục cô bồ và con cái du học nước ngoài. Bán nước, bán nước và bán nước. Cho nên phải bỏ tù và tố cáo hết những ai đang bán nước, rửa tiền, ăn hối lộ và gây khủng bố. Luật sư phải tiên phong và tuyệt đối không được bảo vệ thân chủ tội phạm của mình. Thực hiện nào. Tôi nguyện trung thành với nước CNXHCN Việt Nam và đề xuất trên.
Read more…

Sự phản bội của Hoa Kỳ đối với Việt Nam Cộng Hòa- một sự thật nhục nhã!
















 Trở về lại cuối năm 1972, Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ đã hoàn toàn thắng trên mọi mặt trận. Đây không phải là nhận định của tôi (Herschensohn) mà là nhận định của chính kẻ thù chúng ta là Cộng Sản Bắc Việt. Chiến thắng về mặt quân sự gần như là tuyệt đối khi tổng thống Nixon ra lệnh oanh tạc mọi vị trí chiến lược từ kỹ nghệ đến quân sự ở Hà Nội lẫn cảng Hải Phòng và cuộc oanh tạc này chỉ sẽ dừng lại cho đến khi nào Cộng Sản Bắc Việt chịu ngồi lại vào bàn hòa đàm ở Paris.

Cộng Sản Bắc Việt hết cách đã đồng ý ngồi lại hòa đàm tại Paris và chúng ta (Hoa Kỳ) đã chấm dứt oanh tạc như đã hứa. 

Ngày 23 tháng Giêng năm 1973, tổng thống Nixon đã tuyên bố bốn bên gồm Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hòa, Cộng Sản Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (gọi tắt là Việt Cộng) sẽ tiếp tục hòa đàm và ký thỏa ước hòa bình tại Paris vào ngày 27 cùng tháng. Các điều khoản trong Hiệp Nghị mà Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa có được là một sự thắng lợi lớn đảm bảo hào bình tại nơi này. Tại tòa Bạch Ốc, ngày 27 được mừng gọi là ngày VVD - "Victory in Việt Nam Day.”

Hoa Kỳ hậu thuẫn cho chiến thắng này bằng một lời cam kết đơn giản như sau - tức là trong điều khoản hòa đàm của Hội Nghị Paris, nếu Việt Nam Cộng Hòa cần quân viện để tự vệ khi Cộng Sản vi phạm Hiệp Định, Hoa Kỳ sẽ quân viện cho Việt Nam Cộng Hòa đầy đủ súng đổi súng- đạn thế đạn; tức là dùng một viên đạn thì được một viên đạn mới, bị thiệt hại một trực thăng thì có một trực thăng mới thay thế. 

Sự hung hãn tấn công của Cộng Sản Bắc Việt đã bị ngưng hẳn do những điều khoản của hiệp định Paris. Thế rồi giá trị hòa bình của Hiệp Định này bị chà đạp do những sự kiện như sau:

1. Vào tháng Tám năm 1974, tổng thống Nixon phải từ chức vì báo chí truyền thông Mỹ làm rầm rộ vụ Watergate (được cho là tổng thống đặt máy nghe lén tại trụ sở đảng Dân Chủ) 

2. Cũng vì vậy, sau cuộc bầu cử Quốc Hội ba tháng sau đó, đảng Dân Chủ chiếm đa số ghế. Tân quốc hội Hoa Kỳ do đảng Dân Chủ chiếm đa số quyết định cắt giảm hoàn toàn quân viện mà nước Mỹ đã chính thức cam kết theo tinh thần hòa đàm của Hiệp Nghị Paris trước đó, gạt bỏ cam kết đồng minh mà Hoa Kỳ đã chính thức cam kết với Việt Nam Cộng Hòa. Nói một cách khác, Quốc Hội Hoa Kỳ khóa 94 do đảng Dân Chủ chiếm đa số đã hoàn toàn bội ước.

3. Vào ngày 10 tháng Tư năm 1975, tổng thống Ford kháng nghị quyết định này của Quốc Hội. Trong bài phát biểu trước truyền hình vào chiều hôm đó, tổng thống Ford khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội phải có trách nhiệm đảm bảo danh dự và chữ tín của Hoa Kỳ, không thể bội ước như thế nhưng các nghị sĩ của quốc mới này bỏ ra ngoài không muốn tiếp tục nghe, coi nhẹ danh dự của Hoa Kỳ trước thế giới. Nhiều người trong số dân biểu này đã có thể trở thành dân biểu trong danh vọng là nhờ đã bội phản nước Mỹ trước đó do có quá khứ tham gia phản chiến bấy lâu, cho nên, họ dứt khoát bất chấp danh dự của nước Mỹ, đẩy nước Mỹ vào quyết định bội ước.

4. Ngày 30 tháng Tư, do kiệt quệ, Việt Nam Cộng Hòa thất thủ. Các trại tập trung mọc lên như nấm và hiện tượng Thuyền Nhân Vượt Biển (chưa từng có trong 21 năm chiến tranh) đã xảy ra.

Nếu Việt Nam Cộng Hòa nhận được quân viện như Hoa Kỳ cam kết (khi ngồi vào hiệp định Paris 1973), kết cục của cuộc chiến có khác đi không? 

Thật ra, kết cuộc đã khác đi từ lâu. Tướng lãnh của Cộng Sản Bắc Việt đã thừa nhận họ đánh để dò xét thử phản ứng của tổng thống Ford bằng cách cẩn thận lấn chiếm từng làng nhỏ một rồi từng thành phố một. Và phản ứng của chúng ta (Hoa Kỳ) là thụ động bất hứa. Hoa Kỳ không hề quân viện cho Việt Nam Cộng Hòa như đã cam kết. Cho nên, Cộng Sản Bắc Việt hiểu rõ ngay là họ có thể tiến về Sài Gòn mà không còn lo sợ gì nữa. Sau này, thành phố này đã bị đổi tên là thành Hồ. 

Nguyên thượng nghị sĩ Arkansas, William FullBright, đã từng là chủ tịch UB Đối Ngoại Thượng Viện lại còn tuyên bố (một cách trơ trẽn mất danh dự) về sự kiện Hoa Kỳ bội ước để rồi Việt Nam Cộng Hòa thất thủ như sau: "Tôi cũng chỉ buồn như là tiểu bang Arkansas bị thua một trận bóng ném cho tiểu bang Texas vậy thôi." (*) 

Hoa Kỳ đương nhiên biết là Cộng Sản sẽ vi phạm Hiệp Định Hòa Bình tại Paris và đã dự phòng cho trường hợp xấu nhất. Điều mà lịch sử Mỹ không ngờ là chính Quốc Hội của đất nước này lại đi bội ước và không tôn trọng Hiệp Định, xé bỏ cam kết và danh dự của quốc gia mình, sẵn sàng bội phản đi giúp cho kẻ thù của quốc gia mình là Cộng Sản Bắc Việt. Sự phản bội này là sự thật!"

Ghi chú phụ thêm từ chương trình:

a. Sau khi Sài Gòn thất thủ, hàng triệu người miền Nam phải vào trại tập trung trong rừng rú. 250 ngàn người chết ở đó, do bị xử bắn, bệnh tật, tra tấn hoặc bị đói kém

b. Từ năm 1975 đến năm 1995, hai triệu thuyền nhân Việt Nam bỏ nước ra đi để cố thoát tìm tự do, khoảng 200 ngàn người bị giết, mất tích do đắm tàu hay bị cướp biển hãm hại.

c. Ngày nay, Việt Nam vẫn còn chế độ Cộng Sản nhưng lại bỏ đường lối kinh tế XHCN vốn là nguyên nhân chính dẫn đến cả triệu người phải hy sinh hoặc bị sát hại.


27.5.2017

Read more…

Tâm tư cùng bạn


Thục nữ còn hờn cơn quốc biến
Há đành cúi mặt thưởng nguyệt nga?

*

Thời gian như nước chảy qua cầu, đã 42 năm sau cái ngày gọi là "Thống nhất đất nước" để qui về một mối: "Một mối hận thù, một mối đau thương" mà ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện đã mô tả.


Việt Nam hôm nay là một dải tang thương, chất độc hại, bệnh hoạn, nghèo khổ... Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền... đã xa vắng!. Là một con dân của giòng giống Tiên Rồng không ai có thể tránh khỏi nỗi buồn khổ, nỗi lo âu đau đáu cho một tương lai không hứa hẹn.

Tổ Quốc ta, bờ cõi đất nước ta đã mất dần dưới quyền hành của một đảng ĐỘC TÀI hung tàn và dốt nát đã dìm đất nước vào tụt hậu và tròng vào cổ 90 triệu người dân tròng ách nô lệ ngoại bang.

Thục nữ còn hờn cơn quốc biến
Há đành cúi mặt thưởng nguyệt nga?

Hãy thôi thờ ơ, hãy thôi làm ngơ vì như thế, chúng ta sẽ MẤT Quê Hương trong niềm đau tủi nhục. Hãy làm những gì mà chúng ta có thể làm để góp phần vào việc khôi phục nền Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền và hưng thịnh, trong đó việc bài trừ ĐCSVN độc hại là một trong những việc làm khẩn thiết.

Bạo cường


Bão dông cuồng cuộn con lũ về
Nặng lòng kẻ sĩ, nghĩa sơn khê
Bạo cường dòng xiết đau con nước 
Bờ lau cuốc gọi mối tình quê
Tang thương một dải màu tang trắng
Chiến sĩ nhớ chăng một câu thề?
Thục nữ còn đau cơn quốc biến
Chung tay góp sức cứu lấy quê.

27/5/2017

Read more…

Từ đối thoại Đồng Tâm đến đối thoại Võ Văn Thưởng



- Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương vừa mới dấm dứ việc đối thoại [1] thì có ngay một số người lên tiếng ca ngợi. Sự hưởng ứng nầy cho biết tâm trạng đợi chờ được đối thoại đã có rất lâu trong xã hội, đặc biệt là giới trí thức trong nước, kể cả khi họ đã bỏ chạy ra nước ngoài, mặc dù vô số Kiến nghị, Thỉnh nguyện, Thư ngỏ hay Tuyên cáo họ từng ký tên tập thể mà chẳng bao giờ được hồi đáp! Điều khá lạ lùng là một số người sốt sắng lên tiếng khen ngợi, tin tưởng, hoặc mớm ý về cách đối thoại v.v... là những người gần như đã sống trọn đời dưới chế độ XHCN! Vì thế có thể nghĩ họ là những người rất dễ tin, nếu không muốn nói là dễ bảo. Đây là điểm chế độ dựa vào để tin rằng dù đảng có làm gì thì vẫn còn có người tin tưởng. Trí thức đã như thế thì trong dân chúng, dù thành phần công khai chống đối ngày một phát triển, cũng còn rất lâu mới có thể ảnh hưởng đến sự an nguy của đảng.

Tại sao Trưởng ban Tuyên giáo lấp lửng việc “đối thoại”?

Còn nhớ vụ Đồng Tâm, xã nầy đã bắt gọn 38 Cảnh sát Cơ động làm con tin mà không hề dùng đến vũ lực! Đã thế, khi ông Chủ tịch Hà Nội trực tiếp đến Quận ngồi chờ dân ra để tiếp cũng không một ai thèm đến. Qua ngày hôm sau chính ông phải trực tiếp vào tận xã đối thoại, mới êm. Nói là êm, thực ra chỉ bề ngoài, vì thực tế đến bây giờ những đòi hỏi chính đáng của Đồng Tâm vẫn còn nhì nhằng. Thế nhưng cách giải quyết đó đã được rất nhiều người, cùng gốc phía Bắc, tin tưởng, ca ngợi, được coi như “bước ngoặt của chế độ”!

Trong bài trước người viết đã nêu ra là đảng chỉ đối thoại trong tình đồng chí với nhau [2] vì người lãnh đạo Đồng Tâm, cũng như dân Đồng Tâm xác nhận họ không chống chế độ. Trong suốt thời gian nổi loạn họ không hề tiếp xúc với bất cứ ai mà họ nghi là thuộc về các tổ chức chống đối nhà nước. Nói rõ hơn, họ dứt khoát không dính dáng đến cái gọi là “bọn phản động do nước ngoài xúi giục”! Họ chỉ chống tham nhũng, vẫn tin vào đảng!

Nhưng với đảng thì một lực lượng tinh nhuệ, chuyên về đàn áp, chống biểu tình, bỗng dưng hiền lành “buông súng, đầu hàng” phải chăng đã bị chuyển hướng tư tưởng? Điều mà chính ông Nguyễn Phú Trọng từng báo động là “tự diễn biến”! Vì tự buông súng, tự quay về với nhân dân nhóm cảnh sát cơ động nầy mới chịu để người dân bắt giữ dễ dàng và được đối xử rất tử tế. Chính sự tử tế cho thấy giữa công an và người Đồng Tâm không có hận thù vì công an từ dân mà ra. Đảng tin tưởng vào công an, tin tưởng họ một lòng theo đảng, “còn đảng còn mình”, bỗng dưng họ đi ngược lại nhiệm vụ được giao! Đây là điều vô cùng nguy hiểm, là một nguyên nhân buộc chế độ phải giật mình, phải tìm cách ngăn chận.

Do đó đảng cần phải đối thoại. Đối thoại để giữ được sự trung thành của số dân còn tin tưởng vào đảng đã đành, cũng là cách chấn chỉnh sự chuyển biến tư tưởng công an. Vì công an đều xuất thân từ 3 đời trung với đảng! Nếu lực lượng nầy bị giao động thì chế độ bị sụp đổ ngay! Cho nên dứt khoát không để tư tưởng công an có cơ hội ngã dần về phía người dân. Đây là lý do phải đối thoại nhưng chỉ đối thoại trong “tình đồng chí” với nhau!

Sẽ không có đối thoại với người bất đồng chính kiến! Vì chấp nhận đối thoại với người bất đồng chính kiến thì cộng sản đã không còn là cộng sản! Tiêu biểu là câu tuyên bố của ông Nguyễn Minh Triết khi còn là Chủ Tịch nước: “Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát” mà điều 4 Hiến Pháp xác nhận đảng lãnh đạo toàn diện!

Mặt khác, kinh nghiệm từ lịch sử, khi nào cộng sản bị yếu thế chính là lúc họ dùng chiêu bài thương thuyết! Thương thuyết là đối thoại. Như khi họ chấp nhận ngồi vào bàn hội nghị ở Paris, sau khi bị thất bại nặng nề trong Tổng tiến công Tết Mậu Thân, 1968.

Hiện tại, đúng là đảng CSVN đang rơi vào thế “thù trong giặc ngoài”! Giặc tham nhũng đã vô phương cứu chữa. “Bình thì đầy chuột” nhưng “đánh chuột là vỡ bình”, còn bên ngoài thì Tàu cộng từng bước lấn chiếm biển đảo, tiếp tục xây dựng mang tính chất bền vững, trong lúc chế độ bị thế giới lên án vi phạm trầm trọng về nhân quyền!

Tâm trạng người dân cả nước mỗi ngày một dâng cao, sôi sục căm thù Tàu cộng. Còn quân đội thì nhu nhược, chỉ lo cấu kết với quan chức tai to mặt lớn kinh doanh làm giàu, thay vì làm bổn phận giữ nước. Đã thế mới đây lại còn kết hợp với công an tấn công người yêu nước, điều mà trước đây dư luận từng lên án trong vụ Đoàn Văn Vươn ở Cống Rộc, Hải Phòng.

Vì thế, đảng CSVN đang rơi vào tình thế khủng hoảng toàn diện. Từ biển đảo đến đất liền, từ chính trị đến kinh tế, từ văn hóa, tôn giáo đến giáo dục. Tất cả đều lệ thuộc Tàu cộng. Thế nhưng, vì phải bảo vệ sự tồn vong của chế độ các ông đứng đầu đảng và nhà nước như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, mới nhất là Trần Đại Quang đều thay nhau sang Bắc Kinh cầu cứu. Họ bất chấp tất cả. Hàng trăm dự án lớn với hàng ngàn tỉ bị mất trắng vì chủ đầu tư là Tàu cộng nhưng họ vẫn tiếp tục mở rộng vòng tay để mời gọi các dự án mới. Chỉ vì một lý do đơn giản là ngân khố đang trống rỗng, cần phải có tiền ngay để chi phí, bất kể hậu quả như thế nào!

Trước kia chế độ rất coi trọng thể diện để tuyên truyền nhưng hiện tại họ cũng bất chấp. Công khai nghe lén qua điện thoại, ngăn cản khách được mời ngay trước mặt các nhà ngoại giao, kể cả khách mời của Tổng Thống Obama!

Tất cả điều đó cho biết của chế độ đã đến đường cùng!

Như vậy con đường tồn tại, đúng hơn là tìm mọi cách chống đỡ trước khi bị sụp đổ, chỉ còn có “đối thoại”. Nhưng là đối thoại với người còn tin vào đảng chứ dứt khoát sẽ không có đối thoại với người khác chính kiến!

Nhưng chưa cần nói việc đối thoại với người Khác chính kiến, chỉ nói đến Dân sinh không thôi, thì (ví dụ thôi) ngay trước mắt hãy đối thoại với người dân 4 tỉnh miền Trung về thảm họa Formosa. Chấm dứt ngay việc vu cáo trắng trợn các Linh Mục Đặng Hữu Nam, Linh Mục Nguyễn Đình Thục v.v... Chấm dứt ngay việc tìm bắt những người đã và đang giúp đưa tiếng nói của nạn nhân thảm họa Formosa ra thế giới! Hãy mời Đức Giám Mục Phao Lô Nguyễn Thái Hợp quay về để xin đối thoại, thay vì ngài phải châu du để cố gắng đưa tin tức trung thực về thảm hoạ Formosa ra trước lương tri nhân loại!

(26/5/2017)

Read more…

Thất vọng về Phạm Bình Minh: “Con thua cha cả nhà vô phước. Đảng theo Tàu đất nước tan hoang”


Tác giả thân tặng độc giả Dân Làm Báo: các bạn Hội Cựu học sinh Nguyễn Đình Chiểu-Lê Ngọc Hân Mỹ Tho, cựu sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh khóa 11: Lý Ngọc Cương (Australia), Nguyễn Tấn Phát (Canada), Bùi Văn Tâm (GS Đại học Kington, Canada), Nguyễn Ngọc Thạch (Minnesota), Lê Trình (California-USA)

Ông Nguyễn Cơ Thạch và Phạm Bình Minh


1. Mở bài

Ông Phạm Bình Minh, Ủy viên Bộ Chính Trị, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao đã bị cho là người con bất hiếu của Nguyễn Cơ Thạch, vì ông Thạch chống lại âm mưu bán nước cho Trung Cộng. Trái lại Phạm Bình Minh không theo gót cha, mà a dua, a tòng hùa theo cái đảng có truyền thống bán nước và chà đạp nhân quyền, đó là đảng Cộng Sản Việt Nam.

Phạm Bình Minh đem cái tài ngụy biện của ông để bênh vực, bao che những hành động ác ôn, côn đồ, dã man vi phạm nhân quyền của chế độ độc tài Cộng Sản VN. Công an Việt Cộng xem mạng người như cỏ rác gây đau khổ cho những bà mẹ, những người vợ và trẻ em qua những vụ đánh chết người ở đồn công an.

Phạm Bình Minh ca ngợi nhân quyền của Đảng ông, trong khi đó Liên Hiệp Quốc vạch trần vi phạm nhân quyền và cho Việt Nam là một nhà nước côn đồ.

Bà Ravina Shamdasani, người phát ngôn của Cao Ủy Nhân Quyền LHQ đã công khai tuyên bố, nhà nước CSVN đã chà đạp nhân quyền để vạch mặt Phạm Bình Minh.

Cái họa mất nước đã gần kề vì chỉ còn ba năm nữa thì chương trình 30 năm Thành Đô sẽ hoàn tất vào năm 2020. Đã có rất nhiều người lên tiếng cảnh báo cái họa mất nước có thể không tránh khỏi, nhưng người dân trong nước vẫn còn vô cảm.

Thất vọng về Phạm Bình Minh quá! Con thua cha cả nhà vô phước. Đảng theo Tàu đất nước tan hoang.

2. Phạm Bình Minh là người con bất hiếu

Tác giả Lê Minh Nguyên viết: “Phạm Bình Minh là con của cố Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch (Phạm Văn Cương), mà trong Đại hội 7 năm 1991, đã bị loại ra khỏi Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Ngoại Giao, do hậu quả của Hội Nghị Thành Đô năm 1990, mà đảng Cộng Sản Việt Nam xin làm chư hầu của Trung Quốc. 

Vì danh lợi và quyền hành mà ông Phạm Bình Minh đã trở thành người con bất hiếu. Nhà văn Vũ Thư Hiên đã phải than rằng “Linh hồn ông Nguyễn Cơ Thạch nếu thấy được cách hành xử của Phạm Bình Minh thì sẽ phải thốt lên rằng “Thằng nầy không phải con tao!” (Hết trích)

Con thua cha cả nhà vô phước. Đảng theo Tàu đất nước tan hoang.

3. Nguyễn Cơ Thạch chống hành vi bán nước của đảng CSVN

 

Thiếu tướng Lê Mã Lương tố cáo Lê Đức Anh ra lệnh cấm nổ súng khi ra trận *”Anh hùng bán” nước nhận hoa vinh danh của Đảng.



Trong ý đồ dâng 6 đảo ở Trường Sa cho Trung Cộng, bộ đội ra trận được lịnh cấm nổ súng. Sau khi mất 6 đảo, trong buổi họp Bộ Chính Trị, Nguyễn Cơ Thạch đập bàn hỏi “Ai ra lệnh cấm nổ súng?

Sau Hội Nghị Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990, Nguyễn Cơ Thạch xác định: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”.

“Cũng tại Thành Đô, Trung Quốc nó buộc Việt Nam phải loại bỏ Nguyễn Cơ Thạch thì nó mới bình thường hóa quan hệ”. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh trả lời phỏng vấn của Mặc Lâm đài RFA như thế.

Thế là tại Đại Hội VII năm 1991, Nguyễn Cơ Thạch bị loại ra khỏi Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Ngoại Giao.
4. Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Quốc

Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Quốc từ năm 1990. “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ Trưởng Ngoại giao, đã tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.

Truyền thông Trung Quốc trong đó có Tân Hoa Xã và Hoàn Cầu Thời Báo, đã đưa tin rằng ở cuộc gặp nhằm bình thường hóa quan hệ hai nước, các lãnh đạo Việt Nam đã “Sẵn sàng chấp nhận để VN làm một khu tự trị của Trung Quốc”.

Ngày 2-9-2014, 20 tướng tá đã nghỉ hưu gởi một kiến nghị lên Chủ tịch Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, yêu cầu minh bạch hóa nội dung thỏa thuận tại Thành Đô. Kiến nghị được ký bởi Trung tướng Lê Hữu Đức, Tướng Trần Minh Đức, Huỳnh Đắc Huy, Lê Duy Mật, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh…

Kiến nghị không được trả lời.

Mới đây, theo Tân Hoa Xã thì trong cuộc họp ngày 11-5-2017 với ông Trần Đại Quang, Chủ tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi mở thêm nhiều khu vực hợp tác kinh tế xuyên biên giới và xây dựng “cơ sở hạ tầng chung” . Xuyên biên giới là không còn biên giới giữa hai nước. “Cơ sở hạ tầng chung” nghĩa là cơ sở hạ tầng của Việt Nam cũng là của Trung Quốc. Vì đã sát nhập làm khu tự trị.

4.1. Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam phải qua Tàu trước khi qua Mỹ

Các lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam, trước khi đi Mỹ đều phải qua trình diện, xin phép, và cam kết trung thành với quan thầy Tàu khựa. Không có ngoại lệ.

Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ 2)
Qua Tàu ngày 16-18/4/2017. Qua Mỹ ngày 20-21/4/2017.

Trước kia các lãnh đạo VN ai ai cũng phải qua Tàu trình diện, xin phép và cam kết luôn luôn trung thành với quan thầy Tàu khựa. Cụ thể như sau:

1. Nguyễn Minh Triết
Qua Tàu ngày 16-5-2007. Qua Mỹ ngày 22-6-2007.

2. Trương Tấn Sang
Qua Tàu ngày 19-6-2013. Qua Mỹ ngày 25-7-2013.

3. Phạm Quang Nghị
Qua Tàu ngày 8-9-2013. Qua Mỹ ngày 27-7-2014. Vì có sự tranh giành với Phạm Bình Minh.

4. Phạm Bình Minh
Qua Tàu ngày 12-2-2014. Qua Mỹ ngày 1-10-2014.

5. Nguyễn Phú Trọng
Qua Tàu ngày 7-4-2015. Qua Mỹ ngày 10-7-2015.

6 Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ 2)
Qua Tàu ngày 16-18/4/2017. Qua Mỹ ngày 20-21/4/2017.

4.2. Phạm Bình Minh qua Tàu để làm gì?

Phiên họp lần thứ tư và phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo Hợp Tác Toàn Diện.

Phạm Bình Minh qua Tàu ngày 16-18/4/2017. Vậy qua Tàu để làm gì?

Để cung cung kính kính bày tỏ một lòng một dạ “nhất quán” trung thành với quan thầy ở Bắc Kinh, với thân phận làm tôi tớ, tay sai Hán ngụy.

Cụ thể của chuyến đi qua Trung Cộng ngày 16-4-2017 là để tham dự “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương Việt-Trung. Ủy ban nầy có nhiệm vụ “chỉ đạo”, tức là chỉ huy, ra lịnh, thúc đẩy và kiểm soát Việt Nam trong chương trình thực hiện kế hoạch 30 năm của Thành Đô ngày 3&4/9/1990. Chương trình sát nhập làm khu tự trị của sắc tộc Việt Nam được mang cái tên là “16 chữ vàng và 4 tốt”. “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”. "Láng giềng tốt, Bạn bè tốt, Đồng chí tốt, Đối tác tốt". Ủy ban nầy là sự cam kết nhất quán trung thành với Tàu khựa.

Ngày 12-1-2017, Phạm Bình Minh đã có mặt trong phái đoàn của Nguyễn Phú Trọng đến Trung Quốc để ký 15 văn kiện bán nước. Rõ ràng là hành vi đồng lõa về tội bán nước của đảng CSVN.
5. Phạm Bình Minh trả lời lươn lẹo ở Thụy Sĩ

Lươn lẹo là gian dối, lắt léo. 

Trong Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới ở Davos, Thụy Sĩ, ông Phạm Bình Minh trả lời câu hỏi của chủ tọa cuộc hội thảo về tranh chấp lãnh thổ trong khu vực, ông nói: “Nếu tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc thì đàm phán song phương. Nếu tranh chấp tại Trường Sa thuộc “Biển Nam Trung Hoa” thì ASEAN sẽ mạnh hơn nhiều nếu đàm phán như một khối”.

Trong phát biểu nầy có hai điểm gọi là lươn lẹo.

1). Cái lươn lẹo thứ nhất là biến tranh chấp chủ quyền ở Trường Sa thành ra tranh chấp riêng giữa Việt-Trung.

Tranh chấp Việt-Trung chủ yếu là tranh chấp chủ quyền về biển và đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là tài nguyên biển và chủ quyền các đảo.

Ngoài ra, Việt Trung không có tranh chấp nào đáng kể cả. Bởi vì đảng CSVN luôn luôn cam kết thi hành phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Đó là chương trình sát nhập Việt Nam thành một khu tự trị của Trung Quốc phải hoàn tất vào năm 2020.

Khu tự trị của sắc tộc Việt Nam đã xây Cung Hữu Nghị Việt-Trung rất “hoành tráng” mà chủ yếu là tiền của Trung Quốc. Cung hữu nghị nầy là biểu tượng chứng tỏ Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Quốc, cũng giống như cờ 6 ngôi sao vậy.

Lập Viện Khổng Tử để truyền bá, giáo dục thanh niên, sinh viên Việt Nam về văn hóa của nước mẹ Trung Quốc. Biến người Việt trở thành người Tàu trong những thế hệ tương lai. Người Tàu được tự do di dân vào Việt Nam, ban đầu là lập những khu vực sinh hoạt riêng của người Hoa như Đông Đô Phố ở Bình Dương.

Các lãnh đạo đảng CSVN luôn luôn tỏ ra thân phận nô tài, khom lưng cúi đầu, cúc cúc cung cung làm tay sai bán nước. Đó là cái đám Hán ngụy ở Ba Đình, theo quy định “đi phải thưa về phải trình” 

2). Cái lươn lẹo thứ hai.

“Nếu tranh chấp tại Trường Sa thuộc “Biển Nam Trung Hoa” thì ASEAN sẽ mạnh hơn nhiều nếu đàm phán như một khối” (Phạm Bình Minh)

Ai ai cũng biết rằng trong Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) đã có ít nhất là ba tay sai của Trung Cộng, được thể hiện qua ba kỳ họp thượng đỉnh: năm 2012 tại Phnom Penh của Campuchia, thượng đỉnh 2016 ở Lào và thượng đỉnh 2017 tại Manila của Pilippines. Ba nước chủ nhà làm chủ tịch luân phiên luôn luôn vâng lệnh của Trung Quốc, không đưa vấn đề Biển Đông vào nội dung thảo luận mà nhiều thành viên đã đề nghị, như việc xây đảo nhân tạo và quân sự hóa ở các đảo Trường Sa. Không nói tới phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực PCA (Permanent Court of Arbitration) ở The Hague (La Haye), Hòa Lan. Tòa nầy bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển hình lưỡi bò ở Biển Đông.

Tóm lại ASEAN chỉ là một đống cát rời chia rẽ cho đến nỗi không có đồng ý về nội dung của cuộc họp đến nỗi không đưa ra được một tuyên bố chung sau kỳ họp. Chia rẻ thật sự. Như vậy thì làm gì có việc mà Phạm Bình Minh cho rằng “đàm phán như một khối”. Đã biết ASEAN không thực hiện được mà còn viện dẫn làm chứng cớ thì đúng là lươn lẹo.

Phạm Bình Minh dùng nhóm chữ “Biển Nam Trung Hoa” trên diễn đàn quốc tế có mặt 30 nguyên thủ quốc gia và trên 2,500 các nhà ngoại giao trên thế giới, cho thấy ông nầy phải nói theo cách nói của Trung Cộng.

6. Nhân quyền của Phạm Bình Minh

6.1. Miệng lưỡi nói láo có tầm mức quốc tế của Phạm Bình Minh.

Trong phát biểu tại Phiên thảo luận cấp cao Khóa 22 Hội đồng Nhân quyền LHQ, Ngoại trưởng Phạm Bình Minh đã nhấn mạnh:

“Chính sách nhất quán của Nhà nước Việt Nam là tôn trọng và đảm bảo tất cả các quyền con người theo đúng các chuẩn mực quốc tế về nhân quyền. Hiến pháp Việt Nam đã ghi rõ “các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa và xã hội được tôn trọng… và được quy định trong Hiến pháp và pháp luật”. Chính sách đó dựa trên nhận thức của Nhà nước Việt Nam coi quyền con người là giá trị chung của nhân loại, được tạo lập do sự phấn đấu của các dân tộc qua các thời đại, đồng thời có gốc rễ sâu xa từ truyền thống lịch sử, văn hóa hàng nghìn năm của dân tộc Việt Nam”. 

Sau đây là dẫn chứng về miệng lưỡi nói láo quốc tế về nhân quyền của Phạm Bình Minh.

6.2. Trong ba năm có 260 người dân chết trong đồn công an

 
Mẹ của Đỗ Đăng Dư, thiếu niên bị đánh chết trong đồn công an

Chuyện người dân chết trong đồn “Côn An” (Dân Làm Báo) .(Vừa là, Côn đồ và Công An, cũng có thể là Công An côn đồ, tuy hai mà một).

Chết trong đồn “Côn An” là chuyện bình thường dưới chế độ độc tài Cộng Sản hiện nay.

Từ tháng 10 năm 2011 đến tháng 9 năm 2014 đã có hơn 260 người chết trong đồn công an.

Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng cho biết ông rất xúc động khi đọc báo cáo thấy con số 260 người chết trong trại tạm giam của đồn công an.

Cha nội nầy ba xạo hết nước nói. Đợi cho người chết 3 năm mới biết đến. Đợi cho có báo cáo mới biết đến, như vậy không xứng đáng làm chủ tịch cơ quan quyền lực đại diện cho nhân dân. Công an đánh chết người. Công an điều tra. Công an báo cáo thì con số 260 người chết không đáng tin cậy. Vẽ rồng vẽ rắn lươn lẹo, thêm bớt… thì làm sao mà công luận và nhân dân biết được con số chính xác về số người chết bởi tay “côn an” trên toàn quốc thật sự là bao nhiêu?

Dưới chế độ công an trị và côn đồ trị của đảng CSVN hiện nay, thì công an đè đầu cởi cổ người dân, ngồi ỉa trên Hiến pháp, thì những cái chết trong đồn côn an là chuyện bình thường đối với họ.

Ông chủ tịch nầy nói: “Người chết trong đồn công an thì công an phải chịu trách nhiệm. Cho dù tự tử, dù bức cung, nhục hình, đánh chết người, thì công an cũng phải chịu trách nhiệm theo quy định của pháp luật”.

Toàn là những lời nói ba xạo, bởi vì sau năm 2014 với 260 người chết trong đồn côn an, thì việc đánh chết người vẫn tiếp tục và gia tăng cho đến hiện nay. 

Riêng năm 2015, đã có 9 trường hợp chết mờ ám trong đồn công an. Gọi là mờ ám vì những lý do công an đưa ra thật là vô lý như: do té ngã mà bị gãy 4 cái xương sườn, bị chấn thương sọ não. Bầm đen, sưng phồng cùng mình. Do nhồi máu cơ tim. Do rửa chén không sạch nên bị bạn tù đánh chết. Do tự tử…

Hai cái chết điển hình

1). Cái chết của Đỗ Đăng Dư (17 tuổi) ngày 11-10-2015 tại bịnh viện Hà Đông. Hai luật sư đại diện cho gia đình bị hành hung. 200 luật sư ký tên kháng nghị.

2). Cái chết trong đồn công an Vĩnh Long của Nguyễn Hữu Tấn, tín đồ Hòa Hảo, ngày 3-5-2017. Bị cắt cổ.

 
Đỗ Đăng Dư.

Bà Đỗ Thị Mai, mẹ của Đỗ Đăng Dư


 

6.3. Sự dã man tàn bạo của công an Việt Cộng

Luật sư Võ An Đôn phổ biến trên facebook. Ngày 10-11-2016, công an huyện Tuy Đức mời anh Võ Hướng, đúng 14 giờ phải đến trụ sở để làm việc. Đến 16 giờ, vợ anh Hướng là chị Thìn nhận được tin báo là chồng chị đang cấp cứu ở bịnh viện huyện Tuy Đức. Tình trạng mê man bất tỉnh.

Hai ngày sau khi tỉnh dậy, anh Hướng cho biết, công an đang điều tra anh Hiển về việc ghi số đề. Trong điện thoại của anh Hiển còn lưu lại cái tên “Huong So” mà công an nghi đó là tên anh Võ Hướng nên mới triệu tập anh. Anh Hướng không nhận có đánh đề, thế là công an tức giận.

Công an tên Phùng Danh Quảng từ phía sau dùng vật cứng đập vào đầu anh nhiều cái. Anh ngất xỉu. Người ghi số đề xác nhận “Huong So” là một người đàn ông ngoài 50 tuổi chớ không phải là anh Võ Hướng.

Câu chuyện oan ức của anh Võ Hướng chỉ là một trong hàng trăm, hàng ngàn người Việt Nam vô tội là nạn nhân của chế độ công an trị, côn đồ trị nên gọi là “Côn An”. 

 
Anh Võ Hướng.

Chị Thìn vợ anh Hướng

Hành động dã man tàn bạo đối với nhân dân như thế nầy thì công an phải chịu trách nhiệm. Và đảng CSVN phải chịu trách nhiệm. Cụ thể là Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc là tội đồ của dân tộc Việt Nam. Sát nhân giả tử. (Giết người đền mạng)

6.4. Con chết trong đồn công an mẹ không được nhận xác con.

1). Hình ảnh đau thương của một bà mẹ

Bà Nguyễn Thị Ái, mẹ của Phạm Ngọc Nhung, người bị côn an đánh chết

Ngày 24-2-2017, phóng viên Hòa Ái của đài Á Châu Tự Do (RFA) tường thuật như sau:

“Những ngày vừa qua, trên các trang mạng xã hội tràn lan hình ảnh của một bà mẹ đau khổ, ôm di ảnh của người con trai bị chết trong đồn công an, kêu gọi cộng đồng giúp đỡ vì những lá đơn của bà gởi đến các cơ quan chức năng liên hệ về cái chết mờ ám của con trai bà, nhưng không có cơ quan nào trả lời cả.

2). Cái chết mờ ám

Bà Nguyễn Thị Ái thuật lại, con trai duy nhất của bà tên Phạm Ngọc Nhung, 26 tuổi, là nhân viên của trường Cao Đẳng Kinh Tế TP/HCM. 

Ngày 15-1-2017, Phạm Ngọc Nhung bị bắt giữ ở đồn công an phường Cầu Ông Lãnh về tội đánh nhau với người khác. Bà Ái cho biết, khi bị bắt, con trai bà rất khỏe mạnh mà hai ngày sau đã chết trong đồn công an.

Ngày 18-1-2017, công an phường Cầu Ông Lãnh thông báo, con bà đã chết.

Đại úy CA Trần Đình Huy cho bà biết, anh Nhung bị chấn thương sọ não do bị té ngã và đã chết. Ông Huy đọc cho bà nghe kết quả cuộc khám nghiệm tử thi con của bà. Nghe xong bà thắc mắc: “Té ngã thế nào mà bị chấn thương sọ não. Bị gãy xương quai hàm, bị lõm sọ, và gãy xương sườn. Trên người có 9 vết thương. Chân cẳng bị trầy xước”.

Bà Ái xin biên bản giám định y khoa nầy nhưng công an từ chối, yêu cầu phải làm đơn. Sau khi nạp đơn hơn một tháng mà không nhận được biên bản, cũng không trả lời.

Ngày 22-2-2017, công an phường Cầu Ông Lãnh cho biết: “Chị lên đội điều tra ở số 73 Yersin vì toàn bộ hồ sơ đã chuyển lên đó hết rồi”. Đến địa chỉ nầy, người ta bảo toàn bộ hồ sơ đã chuyển đến văn phòng Cảnh sát Điều tra Công An TP/HCM.

Phòng Cảnh sát Điều tra nầy cho biết, nếu bà không đồng ý với biên bản giám định y khoa thì bà phải làm đơn xin khám nghiệm tử thi lần thứ hai, lúc đó thân nhân, báo chí và luật sư tham dự. Bà Ái cho biết bà chưa nhận được biên bản giám định y khoa nên không biết những gì trong đó mà đồng ý hay không đồng ý.

Bà hỏi: "Xin giám định lần thứ hai thì bao giờ mới thực hiện”. Công an trả lời: “Bà phải chờ thêm một thời gian nữa. Không biết lâu mau thế nào, nhưng có thể một vài tháng trở lên. Khi nào được thì cho bà biết. Có hàng ngàn vụ án chớ không phải chỉ có con bà chết đâu”.

“Con tôi chết còn đang nằm đó. Đã hai tháng rồi. Tôi đau lòng lắm”. Bà Ái nói với nhân viên công an.

Bà Ái ôm tấm hình của con bà đi đến các nơi liên hệ, yêu cầu làm sáng tỏ cái chết mờ ám của con bà. Bà cho biết: "Nghe nói ông Đinh La Thăng là cán bộ liêm chính nên tôi đến nhờ giúp đỡ nhưng ông nầy không tiếp và sai người đuổi tôi đi”.

Đã hơn hai tháng mà gia đình chưa nhận xác con đem về chôn."

6.5. Chế độ đảng toàn trị 

Đảng viên ở quốc hội làm ra luật. Đảng viên công an bắt người. Đảng viên ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân khởi tố. Đảng viên ở tòa án buộc tội. Đảng viên ở nhà tù giam giữ công dân. Đảng viên công an thi hành việc quản chế công dân sau khi mãn hạn tù.

Người dân có câu: “Đảng chỉ tay, quốc hội giơ tay, Mặt Trận Tổ Quốc vỗ tay, và nhân dân trắng tay”

7 Bà Ravina Shamdasani, người phát ngôn Văn phòng Cao ủy LHQ về Nhân quyền đáp trả Phạm Bình Minh.

7.1. Liên Hiệp Quốc tố cáo Việt Nam là một nhà nước côn đồ

Phạm Bình Minh đã mạnh miệng huyên hoang khoác lác, cho rằng CSVN là nước có nhân quyền được xem như “hạng nhất thế giới” vì phù hợp với bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc.(Universal Declaration of Human Rights (UDHR).

Bà Ravina Shamdasani

Bà Ravina Shamdasani, người phát ngôn của OHCHR (Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights) nói tại cuộc họp báo ở Geneva: “Chúng tôi thúc giục Chính phủ Việt Nam thực hiện các biện pháp khẩn cấp để đảm bảo an ninh cho tất cả nhà hoạt động nhân quyền, và tiến hành điều tra bất thiên vị, điều tra ngay và triệt để, tất cả các vụ việc được thông báo liên quan tới những người bảo vệ nhân quyền.” 

Liên Hiệp Quốc kêu gọi chính phủ Việt Nam điều tra các vụ công an đánh chết người trong các trại tạm giam. Những vụ hành hung giới hoạt động nhân quyền, và HRW (Human Rights Watch) nói bạo lực kiểu này sẽ chỉ làm cho chính quyền “giống côn đồ”.

7.2. Cộng Sản Việt Nam vi phạm nhân quyền trầm trọng

Nhân Quyền là những quyền tự do căn bản của con người đã được LHQ công nhận trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ngày 12-10-1948. Những quyền tự do căn bản của con người gồm có tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do công dân của chế độ dân chủ….

Tự do ngôn luận bao gồm tự do báo chí, lập hội, hội họp, phát biểu ý kiến…Những quyền tự do công dân được thể hiện dưới chế độ dân chủ chân chính. Dân chủ nằm trong nhân quyền.

Trong năm 2015, có ít nhất 45 nhà hoạt động nhân quyền và blogger bị nhân viên mặc thường phục đánh đập. Trong số đó có: Phạm Đoan Trang, Nguyễn Tường ThụyJ.B Nguyễn Hữu VinhTrần Thị NgaNguyễn Chí Tuyến, Trịnh Anh Tuấn, Đinh Quang Tuyến, Nguyễn Ngọc Như QuỳnhChu Mạnh Sơn, Đinh Thị Phương Thảo, Tạ Trí Hải, Trần Minh Nhật và Nguyễn Văn Đài…

 
Các nhà hoạt động nhân quyền và blogger Nguyễn Chí Tuyến bị côn đồ tấn công

“Chính phủ Việt Nam cho rằng mỗi quốc gia, vùng lãnh thổ, và nền văn hóa đều có những luật pháp khác nhau dựa trên những hoàn cảnh xã hội đặc thù khác nhau, nhất là tình hình an ninh quốc phòng cụ thể của mỗi nước. Do đó không thể đòi hỏi và áp đặt luật pháp và cách làm của nước nào cũng giống như nước nào”. 

Nói như thế là ngụy biện trâng tráo, bởi vì khi làm đơn xin gia nhập LHQ, xin được công nhận là thành viên của tổ chức nầy, CSVN đã cam kết, công nhận và tuân thủ Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền nầy của LHQ.

Để đánh lừa quốc tế, Hiến Pháp của CSVN đã ghi những điều, những khoản, y chang như những điều khoản trong bản tuyên ngôn Nhân Quyền 1948 của LHQ.

Hiến Pháp của Việt Cộng cũng chỉ là để lừa bịp quốc tế và nhân dân Việt Nam chớ không phải để thi hành.

8. Lá số tử vi của Phạm Bình Minh

Phạm Bình Minh sanh ngày 26-3-1959. Năm Kỷ Hợi. Tháng Đinh Mão. Ngày Đinh Mùi. Giờ Tân Hợi. Mạng Địa Mộc.

Cung phúc đức: suy. Sát tinh đầy rẫy.

Năm 62 tuổi gặp đại hạn. Cuộc đời của Phạm Bình Minh, ngoài bản thân ra, còn gắn liền với đảng CSVN và đất nước Việt Nam, cho nên đại hạn của Phạm Bình Minh cũng là đại hạn của Đảng và đất nước Việt Nam.

62 tuổi vào năm 2021, Việt Nam có biến cố lớn, đó là vào năm 2020 là năm hoàn tất chương trình 30 năm Thành Đô, sát nhập vào Trung Quốc như một khu tự trị mà đảng CSVN đã thỉnh nguyện.

Theo tử vi, đại hạn ở mức độ nhẹ là thăng theo ông Thăng, (bí thư thành ủy TP/HCM). Bị đuổi ra khỏi Bộ Chính Trị và bị cách chức hiện tại. Nặng hơn một chút là bị khai trừ ra khỏi đảng. Đó là thuộc về bản thân.

Đại hạn của Phạm Bình Minh cũng là đại hạn của Đảng. Theo trào lưu dân chủ, những chế độ độc tài phải đội nón ra đi. Những lãnh đạo Đảng phải vác chiếu ra tòa và rồi vào nhà đá gỡ lịch. Một ví dụ cụ thể như sau.

Lãnh đạo đảng Cộng Sản Đông Đức là Erich Honecker và những cán bộ cao cấp phải vào tù. 35 người trắng án. 11 người bị tù giam từ 4 năm 6 tháng đến 7 năm 6 tháng. Riêng Tổng Bí Thư Ê Rích Hôi Nách Cơ được trả tự do vì sức khỏe quá kém.

Cuộc đời của Phạm Bình Minh gắn liền với đất nước Việt Nam. Năm 2020 là thời hạn 30 năm Thành Đô về việc sát nhập vào Trung Quốc. Biến cố có thể xảy ra cho nước Việt Nam. Có thể tốt. Có thể xấu. Là đất nước còn hay mất. Chỉ còn 3 năm nữa thôi. Nguy cơ mất nước khó tránh khỏi vì Đảng nhất quán theo Tàu.

Tóm lại, lá số tử vi của Phạm Bình Minh hung thì nhiều, mà kiết (cát) thì ít . Vì bị cho là con bất hiếu nên không được hưởng trường hợp giảm khinh.
9. Kết luận

Đảng CSVN có truyền thống bán nước. Từ công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng, từ âm mưu dâng 6 đảo Trường Sa thông qua việc ra trận cấm nổ súng của Lê Đức Anh, năm 1988, cho đến Hội Nghị Thành Đô năm 1990, cho đến vụ “Sướng con koo mù con mắt” qua vụ sập bẫy Mỹ Nhân kế, Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) năm 1988 đưa đến kết quả là cắt đất Ải Nam Quan và thác Bản Giốc, dâng biển năm 2000 của Lê Khả Phiêu.

Có câu: “Các vua Hùng có công dựng nước, Đức Trần Hưng Đạo có công giữ nước để bác cháu ta tha hồ bán nước”

Bán nước mà tổ tiên đã hy sinh gầy dựng và bảo vệ, là tội tày trời. Phạm Bình Minh không theo gương cha, a tòng với tội bán nước nên sẽ bị ghi tên vào vết nhơ của lịch để ngàn đời bị nguyền rủa.

Con thua cha cả nhà vô phước

Đảng theo Tàu đất nước tan hoang.

Minnesota ngày 26-5-2017
Read more…

Contact us