TRẢ LỜI BÀI VIẾT CỦA ĐỖ MINH TUẤN: "AI PHÁ NÁT DI SẢN CỦA HCM?"

Hung Quoc Pham 

Đăng trên trang: Bauxite Việt Nam
Ngày 19/5/2017
https://boxitvn.blogspot.de/…/ai-pha-nat-di-san-ho-chi-minh…
Trước khi công nhận những điều bác ĐMT đưa ra là DSHCM. Tôi muốn đặt câu hỏi di sản HCM để lại cho dân tộc VN là gì...?
Rất muốn cùng bác Tuấn đi tìm bằng những còm nhẹ nhàng trên trang FB Đỗ Minh Tuấn của bác. Nhưng rất tiếc bác hết xoá rồi cuối cùng Bốc ra...!
Điều đó chỉ chứng mimh bác quả là học trò giỏi của chủ nghĩa độc tài cộng sản...
Nay tôi đưa ra nhận định của tôi về di sản của HCM cũng một vài còm còn giữ lại được đưa ra đây cùng bài viết của bác. Và cũng chứng minh rõ ràng những điều bác Tuấn đưa ra có phải là di sản của HCM không...?! Hay là bác ĐMT tự áp đặt cho HCM rồi cho rằng người khác đã phá nát di sản của HCM...
Để đi tìm DSHCM tôi sẽ đi tìm bắt đầu bằng tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của HCM từ đó sẽ thấy hành động của ông đem lại những di sản cho dân tộc Việt Nam...
Với tôi di sản của HCM lớn nắm nó không phải 7 điểm mà bác Tuấn đã áp đặt cho HCM...
Những di sản mà HCM sẽ để lại cho dân tộc VN là một vết thương lớn từ khi HCM dành được chính quyền bằng "chuyên chính vô sản" và không biết bao giờ có ai! Và người dân cùng dân tộc VN sẽ chữa lành vết thương mà di sản HCM để lại:
1- Đó chính là "tư tưởng cs" của HCM tiếp nhận được của chủ nghĩa Mác-Lênin vào tháng 7 nǎm 1920 qua báo Nhân đạo (L'Humanité) Pháp và đã hoàn thiện bị thuyết phục hoàn toàn khi ông đặt chân đến nước Nga vào ngày 30 tháng 6 năm 1923... Đã được HCM đưa và áp đặt thành công vào VN bằng con đường "chuyên chính vô sản" bạo lực cách mạng tắm bằng máu của giai cấp vô sản để dành chính quyền, với khẩu hiệu "vô sản các nước trên thế giới đoàn kết"... Di sản lớn nhất của HCM là: nhà nước VN dân chủ công hoà được thành lập ngày 2/9/1945 và nay là nhà nước độc tài do ĐCSVN lãnh đạo theo "tư tưởng cs" của chủ nghĩa Mác-Lênin.
2- Đó chính là "tư tưởng sùng bái cá nhân" của chủ nghĩa Mác-Lênin... Điểm đầu tiên để áp đặt thành công "tư tưởng cs" thì phải xây dựng thành công nhân vật điển hình ở nước đó, từ Nga cho đế các nước cs Đông Âu trước đây đến Châu Á Tầu, Bắc Triều Tiên, Việt Nam cho đến các nước cs ở Châu Mỹ...Ở VN các bạn lên biết trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của VN mà thôi, hai tên ấy chưa ai công biết đến là một...và rất bí ẩn. Chính từ ngày 2/9/1945 ngày khai sinh nước VN dân chủ cộng hoà và là nước cs độc đảng VN ngày nay...thì nhân vật HCM đã được thần thánh hoá và đã được thành công tuyệt trong nhân dân VN, cùng một bộ phận tầng lớp trí thức của VN hiện nay dù không thích chế độ độc tài của ĐCSVN như vẫn sùng bái HCM áp đặt cho HCM những di sản mà HCM không muốn có ở VN điểm hình là đạo diễn, nhà phê bình phim nổi tiếng Đỗ Minh Tuấn...
3- Tôi phủ nhận hoàn toàn 7 điểm của đạo diễn phim Đỗ Minh Tuấn cho là di sản của HCM.
với "tư tưởng cs" chủ nghĩa Mác-Lênin mà HCM đã du nhập từ thời trai trẻ năm 1920 và họat đông hơn 20 năm với hàng 100 tên cùng hàng 100 bộ mặt khác nhau để du nhập "tư tưởng cs" vào VN thì HCM sẽ không chấp nhận một tư tưởng nào khác để dành độc lập cho Dân Tộc Việt Nam.
Với 7 điểm mà đạo diễn phim đưa ra tôi khẳng định là: Không phải là di sản của HCM, đấy chỉ là những điểm được HCM dựng lên cho phù hợp điều kiện phát chiển xã hội khi đó...để thu phục nhân tâm, trí thức, cùng mọi tầng lớp nhân dân thời đó đứng dưới ngọn cờ của HCM và chính HCM âm thần thủ tiêu để đưa "tư tưởng cs" cũng như quan điểm của chủ nghĩa Mác-Lênin vào bằng hành động cụ thể dùng "bạo lực cách mạng" hay nói văn hoa hơn "chuyên chính vô sản".
Dưới đây là một vài còm đầu và cuối khi tôi đọc bài của FB Đỗ Minh Tuấn:
AI PHÁ NÁT DI SẢN CỦA HCM...
- Bác Tuấn đưa ra 7 luận điểm và bảo rằng của HCM và cho rằng người khác đã phá nát...!
Và ai cũng ủng hộ bác Tuấn rất nhiệt tình vì những luận điểm của HCM dựng lên đang rất thành công và phát triển ở các nước tư bản...! Đúng phải vậy không bác Tuấn...?
Không nhẽ bác Tuấn không thấy rõ những luận điển di sản của HCM được dưng lên bằng "tư tưởng cs" mà chính HCM đã manh về VN trên sự phân công của QTCS...và chính cái "tư tưởng cs" đó đã phá nát những luận điển di sản mà bác Tuấn cho là của HCM, bằng chuyên chính vô sản đó bác Tuấn...!
Không nhẽ bác không nhìn thấy như vậy sao...?
- Cụ thể với "tư tưởng cs" của HCM tiếp thu từ chủ nghĩa Mác-Lênin từ thực tế ở Nước Nga:..
HCM có chấp nhận một cuộc cách mạng tư sản, tự do, dân chủ, nhân quyền thật sự ở VN không...?
Hay bằng con đường trao trả độc lập thật sự cho dân tộc VN không tiếng súng không...?
Nhất là không bằng con đường HCM đã thấm nhuần chủ nghĩa Mac-Lênin "chuyên chính vô sản"...!
- Với một người như HCM ông có hàng 100 tên với hàng trăm bộ mặt thì ông gian ngoan như thế nào, chắc nhiều người cũng hiểu...với "tư tưởng cs" trong đầu chỉ có chủ nghĩa Mác-Lênin với quan điểm độc tài chuyên chinh vô sản, thì thử hỏi khi Pháp trao trả độc lập cho VN mà không phải trao cho cs Viêt Minh mà HCM là người lãnh đạo ông có chấp nhận không...?
Chắc là không phải không các bạn và bác Tuấn...!
Cụ thể lịch sử cũng đã chứng minh đúng như vậy...
"Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam.
Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.
Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam.
Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945." Trích [1]
HCM đã không công nhận sự độc lập của VN khi đó đã khêu gọi nông dan, công nhân giai cấp vô sản đứng lên nổi dậy cướp chính quyền của VN vừa mới độc lập về tay cs Việt Minh dưới sự lãnh đạo của HCM...cụ thể...
"Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”.
Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.
Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa..." Trích [2]
Vậy đã rõ tư tưởng cho đến hành động HCM chỉ muốn dành độc lập cho VN trên tư tưởng cs và dùng chuyên chính vô sản bằng mọi giá...đó chính là di sản của HCM.
..:
https://boxitvn.blogspot.de/?m=1
Hung Giobay
1,2http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2014/09/140901_ngay_doc_lap_nao_le_cong_dinh

.
Read more…

Phép lạ, liệu có thật không?

Hỏi: Con thấy trong Tin Mừng, các Thánh Sử đã thuật lại nhiều phép lạ của Đức Giêsu. Con thắc mắc liệu rằng những điều đó có là sự thật không. Biết đâu rằng những gì Đức Giêsu đã làm chẳng qua là do người thời đó không giải thích được nên mới gọi là phép lạ thì sao? Vả lại, có cái gọi là phép lạ tồn tại không, vì dẫu sao thì cũng chẳng có gì nằm ngoài quy luật vật lý tự nhiên cả. Xin quý cha quý thầy giúp soi sáng cho con.

                            Kết quả hình ảnh
Trả lời:
Chào bạn, câu hỏi mà bạn đặt ra cho thấy bạn là một người có đầu óc phê phán và suy tư rất tốt. Trong khả năng hạn hẹp của mình, chúng ta tôi xin trả lời các câu hỏi mà bạn đặt ra như sau:
Liệu các thánh sử có bịa các câu chuyện về phép lạ?
Nhiều người đã cho rằng các phép lạ được các Thánh Sử thuật lại có nhiều nét giống với câu chuyện thần thoại (chữa bệnh, trừ quỷ…) nên khẳng định rằng chính các Thánh Sử đã tự bịa ra các phép lạ này, hoặc lấy các câu chuyện thần thoại dân gian thời đó để gán cho Đức Giêsu, hoặc có khi là họ đã phóng đại những gì Đức Giêsu đã làm để làm cho tác phẩm của mình thêm thu hút. Những người này còn lập luận rằng Tin Mừng được viết lại sau biến cố phục sinh, nên có thể các Thánh Sử đã viết lại lịch sử với dụng ý làm sáng tỏ biến cố thương khó và phục sinh của Đức Giêsu. Những người khác thì nhìn về các phép lạ được ghi chép lại trong Tin Mừng dưới cái nhìn của khoa học và cố gắng giải thích nó dưới khía cạnh một hiện tượng tự nhiên.
Thế nhưng, có một vài luận chứng cho thấy rất có thể những trình thuật về phép lạ trong Tin Mừng không phải là những câu chuyện bịa. Thứ nhất, ở trên ta có nói về lập luận cho rằng các phép lạ chỉ là cái nhìn quy chiếu đến sự phục sinh của Đức Giêsu. Đây hẳn là một lập luận mâu thuẫn, vì ngay trong chính nó đã bao hàm sự đồng thuận rằng Đức Giêsu đã phục sinh. Sự phục sinh chẳng phải là một phép lạ đó sao? Một con người có thể chết và sống lại bằng sự sống mới lại không thể làm những phép lạ? Thứ hai, cũng trong Tin Mừng, ta thấy rằng Đức Giêsu có không ít những kẻ chống đối Ngài. Những người này học cao hiểu rộng, có tiền có quyền. Họ căm ghét Đức Giêsu nhưng chưa bao giờ họ chối bỏ những điều kỳ diệu mà Đức Giêsu đã làm. Điều này cho thấy việc Đức Giêsu đã làm những điều phi thường là có tính khả tín rất cao. Thứ ba, nếu như các Thánh Sử bịa ra phép lạ thì hẳn là các ngài không nên bịa những chuyện như Đức Giêsu chữa lành bệnh nhân vào ngày sabat, bởi việc làm này sẽ tạo ra một phản chứng rất lớn và sẽ chẳng có ai tin rằng một người Do Thái mẫu mực như Đức Giêsu lại dám vi phạm luật ngày Sabat.
Phép lạ xảy ra trong hay ngoài quy luật tự nhiên?
Nhiều người cho rằng chẳng có gì được gọi là phép lạ cả, vì mọi cái đều nằm trong quy luật tự nhiên cả, mọi sự việc xảy đến chẳng qua chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Nhưng vấn đề đặt ra là liệu rằng “Thiên Chúa có thể can thiệp” qua một “sự trùng hợp ngẫu nhiên” hay không? Thiên Chúa là Chúa Tể của tự nhiên, nên Ngài không lệ thuộc vào nó. Thiên Chúa có thể can thiệp bằng cách không phá vỡ quy luật tự nhiên nhưng nếu Thiên Chúa làm thế, chúng ta sẽ chẳng thể nào nhận thức được, vì đầu óc của chúng ta không thể nắm bắt được điều gì nằm ngoài quy luật tự nhiên. Bởi thế, nếu chúng ta có thể nhận thức được về phép lạ thì hẳn là Thiên Chúa không làm phép lạ bằng cách phá vỡ quy luật tự nhiên. Thiên Chúa không thể tạo ra mưa mà không cho phân tử hydro gặp oxy, tạo thành nước, rồi cho tụ lại thành mây rồi đến lúc nào đó rơi xuống đất. Thiên Chúa không thể chữa lành bệnh khi không làm mất đi các virus hay tế bào gây bệnh… Chúng ta không thể tưởng tượng được điều gì xảy đến trong tự nhiên mà không theo quy luật tự nhiên. Dù có thể, nhưng Thiên Chúa không dựng nên tự nhiên rồi phá vỡ nó lúc nào tuỳ thích. Ngài can thiệp vào thế giới hữu hình qua các quy luật tự nhiên vận hành trong thế giới ấy.
Có đôi khi, ta gọi là phép lạ không phải là cái gì đó lạ thường, nhưng là một biến cố xảy ra đúng lúc, trùng khớp một cách tình cờ mà mình không thể nào hiểu được. Ví dụ, người ta có thể nói rằng việc chim bay đến trong sa mạc khi dân Israel đói thật ra chỉ là một hiện tượng tự nhiên khi các loài chim bay di trú, vô tình đi qua hướng đó, chứ có phải do Thiên Chúa sai khiến đàn chim bay đến đó đâu. Hoặc có người cho rằng làm gì có chuyện nước rẽ ra làm đôi, để lộ chỗ đất khô để dân đi qua như Kinh Thánh mô tả, đó chỉ là hiện tượng nước rút rồi dâng lên thôi. Chẳng có gì là phép lạ cả. Hoặc chuyện các đạo sĩ ở Phương Đông theo ánh sao đêm tìm đến Hài Nhi chỉ là chuyện tình cờ khi họ vô tình quan sát tinh tú và phát hiện ra điều gì đó, chứ có phải Chúa dẫn đường gì đâu… Nhưng một câu hỏi được đặt ra là: tại sao hiện tượng đó lại xảy ra vào chính lúc đó mà không phải là lúc nào khác? Tại sao nó không xảy ra sớm hơn hay trễ hơn, mà xảy đến chính lúc ta cần?
Chính bản thân chúng ta phải thừa nhận rằng mình không thể làm cho đàn chim bay qua hoặc làm cho nước rút rồi dâng được. Ta không có đủ quyền năng để làm điều đó. Từ đó, ta phải thừa nhận là có cái gì đó trên mình. Và nếu có cái gì đó trên mình thì hẳn là “Cái Gì Đó” đó có thể làm được điều mà mình không thể làm. Gọi là phép lạ những điều mà khoa học không giải thích được, hoặc nếu có giải thích được thì cũng không thể làm được.
Khi tường thuật cho chúng ta những điều lạ thường Đức Giêsu đã làm, các Thánh Sử muốn chuyển tải điều gì?
Phép lạ có một vai trò rất lớn trong đời sống Ki-tô hữu, giúp củng cố niềm tin và cũng là một dấu chỉ cho thấy một đời sống thánh thiện. Đó là lý do vì sao để có thể tuyên thánh hay chân phước cho một con người nào, Giáo Hội đòi hỏi phải có một phép lạ nhờ lời chuyển cầu của người đó trước mặt Chúa. Vào thời Đức Giêsu, người dân được thuyết phục mạnh mẽ hơn khi Đức Giêsu làm phép lạ chữa lành hay trừ quỷ. Khi sai các tông đồ đi rao giảng, Đức Giêsu cũng trao ban cho họ quyền năng và khả năng làm những phép lạ, để xác nhận những gì mình đã rao giảng. Thậm chí, ngày nay, những nơi nào thường xuyên xảy ra phép lạ hoặc người nào có thể làm những điều lạ thường thu hút giáo dân hơn.
Điều thật đáng buồn là có không ít các Ki-tô hữu giữ đạo chỉ vì phép lạ. Họ xem Chúa như một người làm phép lạ để phục vụ cho những nhu cầu của mình. Nơi nào xảy ra nhiều phép lạ, họ càng kéo đến đông, càng tỏ vẻ cung kính và quảng đại dâng hoa, dâng tiền bạc. Điều này chẳng những không giúp nhiều cho đời sống thiêng liêng mà còn biến tôn giáo của chúng ta thành một kiểu buôn thần bán thánh, mê tín dị đoan và hạ thấp những chân lý đức tin. Dĩ nhiên, chúng ta có quyền xin Chúa thực thi những phép lạ, giúp dàn xếp những bất ổn trong gia đình, giúp chữa lành bệnh, giúp vượt qua khó khăn hoạn nạn… Nhưng chúng ta không nên xem phép lạ là điều kiện tối cần thiết phải có để tin vào Chúa. Cầu xin là việc ta cần làm, còn việc có ban cho ta theo lòng ta sở nguyện hay không là chuyện của Đấng Toàn Tri và Toàn Năng là Thiên Chúa. Ngài thừa biết điều gì tốt cho ra và khi nào ban cho ta thì có lợi cho ơn cứu độ của ta hơn.
Khi tường thuật lại các phép lạ, các Thánh Sử không chỉ biểu dương khả năng tuyệt vời của Đức Giêsu, nhưng còn muốn chúng ta hiểu rằng Ngài đích thật là Thiên Chúa, luôn cảm thông và gần gũi với con người. Nếu để ý, chúng ta sẽ thấy rằng Tin Mừng Nhất Lãm dùng từ “phép lạ” để nói đến những việc làm phi thường của Đức Giêsu. Nhưng Tin Mừng Gioan thì lại dùng từ “dấu lạ”. Như thế, truyền thống Gioan không chú trọng nhiều đến tính phi thường của những gì Chúa Giêsu làm, nhưng nhìn về nó như một “dấu chỉ”. Tất cả những gì Ngài làm là để biểu bộ một “dấu chỉ”  về Nước Thiên Chúa nơi mà mọi khiếm khuyết sẽ được bù đắp, không còn bệnh tật, đau khổ, bất công; không còn ai bị loại trừ; mọi cái sẽ tiến tới sự toàn vẹn và hoàn mỹ. Các phép lạ (hay dấu lạ) ấy mang đến cho chúng ta hy vọng về một thế giới mới mà con người chỉ có thể tìm thấy nơi Đức Ki-tô. Ý nghĩa của phép lạ/dấu lạ chính là như thế!
Thân chúc bạn mọi điều tốt lành!
Pr. Lê Hoàng Nam / dongten.net
Read more…

Ai Là Vị Thánh Trẻ Nhất Trong Lịch Sử Giáo Hội?

Trong chuyến viếng thăm Fatima từ ngày 12-13/05/2017, vào dịp kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra cho 3 thiếu nhi, Đức Thánh Cha Phanxicô tuyên phong hiển thánh cho hai thiếu nhi Francisco Marto và Jacinta Marto, qua đời lúc hơn kém 10 tuổi đời. Đây có phải là những vị thánh trẻ nhất trong lịch sử Giáo Hội không?

Khi nói đến các thánh trẻ, chúng ta nên xác định cho rõ: “thánh” được hiểu theo theo nghĩa chặt hay theo nghĩa rộng? bởi vì theo một nghĩa rộng, các chân phúc và các vị đáng kính cũng có thể coi như là thánh rồi.
Một sự phân biệt khác nữa cần lưu ý là: các thánh “tử đạo” hay “không tử đạo”? Nếu muốn kể cả các thánh tử đạo nữa, thì phải đặt các thánh anh hài ở đầu danh sách. Tiếp đến, lịch sử Giáo Hội còn ghi lại khá nhiều vị thánh trẻ tử đạo. Trong số những vị nổi tiếng hơn cả, ta có thể kể đến thánh Agnes (cuối thế kỷ III, lễ kính ngày 21/1), thánh Maria Goretti (đầu thế kỷ XX, 11 tuổi, lễ kính 6/7), cách riêng là các thánh tử đạo ở các quốc gia ở miền Viễn Đông: Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc.
Trong hàng ngũ các thánh tử đạo tại Nagasaki, Nhật Bản vào năm 1597, có 3 thiếu niên: Anton Nagasaki và Lui Ibarki, 13 tuổi cùng với Toma Cosaki 15 tuổi (lễ kính 6/2). Ở Hàn Quốc, chúng ta có thánh Phêrô Yu Tae-ch’ol, 13 tuổi, bị giết ngày 21/10/1839 (lễ kính 20/9). Bên Trung Quốc, bốn cô: Lucia Vương Thành 18 tuổi, Maria Phạm Khôn 16 tuổi, Maria Tề Ngọc 15 tuổi, và Maria Trịnh Tự 11 tuổi; tất cả 4 thiếu nữ đều thuộc cô nhi viện Vương-Gia-La, huyện Kinh Châu, chịu tử đạo vào ngày 28/6/1900 (lễ kính 9/7). Nên nhớ là tại Việt Nam, Anre Phú yên lớn tuổi hơn (18 tuổi) và mới chỉ là chân phước; tuy rằng một thầy giảng cùng tuổi và được phong chân phước cùng ngày 5/3/2000, nhưng đã được phong hiển thánh ngày 21/10/2012, đó là thánh Phêrô Calungsod, người Philippin.
Tại sao phải phân biệt giữa các vị tử đạo và các vị không tử đạo?
Trong thủ tục phong thánh dành cho các vị không tử đạo, Giáo luật đòi hỏi hai điều kiện: một là thực hành các nhân đức tới mức độ anh hùng; hai là phép lạ. Điều kiện thứ nhất đã từng gây khó khăn cho việc mở hồ sơ phong thánh cho các thiếu nhi. Khái niệm “thực hành nhân đức đến mức anh hùng” không chỉ đòi hỏi một công việc gì khó khăn mà thôi, nhưng còn muốn đến tính bền bỉ của nó. Thời nào cũng có những “anh hùng tí hon” hoặc những “thần đồng”, nhưng đó chỉ là hiện tượng “anh hùng rơm”, nổi lên chớp nhoáng rồi sớm tắt lịm. Vì vậy, Giáo luật đòi hỏi để đáng gọi là “thực hành nhân đức anh hùng” thì cần có thời gian để chứng tỏ ý chí kiên trì, nghĩa là khoảng chừng 10 năm. Thế nhưng làm sao có thể áp dụng tiêu chuẩn này cho các em bé dưới 15 tuổi (bởi vì không tính từ lúc mở mắt chào đời, nhưng kể từ khi có ý thức về việc thực hành nhân đức).
Nói tóm lại, vấn nạn được đặt ra như thế này: các thiếu nhi có thể thực hành các nhân đức anh hùng hay không? Những ý kiến trả lời “có” đã manh nha từ hồi đầu thế kỷ XX, do Đức Giáo Hoàng Piô X. Ngài muốn hạ tuổi rước lễ lần đầu từ 12 tuổi đến 7 tuổi, vì xác tín rằng, các em có thể sớm nên thánh nhờ tiếp xúc với Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể. Tuy nhiên, ngài chưa đi đến một quy định cụ thể, và giao hồ sơ nghiên cứu cho các nhà thần học.
Năm 1935, Bộ Phong Thánh đã chính thức nêu lên một câu hỏi cho các chuyên viên thần học, luân lý, tu đức, giáo dục, giáo luật, tâm lý, như sau: “Đến tuổi nào, một thiếu niên có khả năng thực hành một hành vi nhân đức anh hùng?”. Kết quả của cuộc nghiên cứu này được trình lên Đức Thánh Cha Pio XI ngày 24/2/1937. Nhưng Đức Thánh Cha không đi tới một quyết định nào dứt khoát. Phải chờ cho đến phiên họp khoáng đại của Bộ Phong Thánh vào đầu tháng 4 năm 1981, người ta mới đi tới quyết định là có thể mở hồ sơ phong thánh cho các thiếu nhi đã tròn 7 tuổi. Với quyết định này, hồ sơ của hai thiếu nhi Fatima có thể tiến hành.
Nói như thế, có phải là Francisco Marto và Jacinta Marto là hai thánh trẻ nhất trong lịch sử Giáo Hội không?
Câu trả lời là: vừa có vừa không.
– Phải trả lời “CÓ”, bởi vì đây là hai vị thánh (không tử đạo) trẻ nhất: Francisco Marto chưa tròn 11 tuổi và Jacinta Marto chưa tròn 10 tuổi.
– Nhưng cũng có thể trả lời là “KHÔNG”, bởi vì còn nhiều hồ sơ của những thiếu nhi trẻ tuổi hơn nữa.
Theo ngôn ngữ và tiến trình hiện hành của Bộ Phong Thánh, khi đã nộp hồ sơ thì đương sự được gọi là“Tôi tớ Chúa”; nếu đã được xác nhận thực hành các nhân đức anh hùng thì gọi là “Đáng kính”, và còn chờ 1 phép lạ để được phong “chân phúc”, và 1 phép lạ nữa để được phong “hiển thánh”. Đối với các thiếu nhi, hiện nay có thể kể đến các trường hợp sau:
– Có lẽ người trẻ nhất là em Antonietta Meo, sinh ngày 15/12/1930 tại Roma và qua đời ngày 3/7/1937 cũng tại Roma (6 tuổi rưỡi) sau khi bị cắt một chân vì ung thư. Cô bé đã để lại trong nhật ký 150 lá thư, trong đó 7 lá viết cho mẹ, 6 lá cho Chúa Ba Ngôi, 106 lá gửi Chúa Giêsu, 17 lá gửi Đức Mẹ, 2 lá gửi thánh Agnes.
– Kế đó là Gustavo Maria Bruni sinh ngày 6/5/1903 và qua đời ngày 10/2/1911 (7 tuổi) ở Torino.
– Một hồ sơ của một thiếu nữ 9 tuổi người Tây Ban Nha, Maria Del Carmen Gonzalez Valerio, sinh ngày14/3/1930 và qua đời ngày 17/7/1939 tại Madrid, và đã được tuyên bố “Đáng kính”.
– Sau cùng, Nelson Santana, thiếu nhi người Brasil, sinh ngày 31/7/1955 và qua đời ngày 24/12/1964(9 tuổi).
Những vị vừa nêu trên đây đều đã tiến hành thủ tục phong thánh theo Giáo luật. Nhưng có một trường hợp kỷ lục mà chắc là sẽ không làm hồ sơ, đó là bé Nellie Organ, người Ai-len, qua đời ngày 2/2/1908 lúc mới được 4 tuổi, 5 tháng, 8 ngày, nhưng đã kết hiệp sâu xa với Chúa. Em đã được Đức Giám Mục ban phép rước Mình Thánh Chúa 2 tháng trước khi lìa đời. Em đã chấp nhận những đau khổ của bệnh tật để chia sẻ với cuộc khổ nạn của Chúa. Khi nghe tin này, Đức Thánh Cha Pio X đã xác tín hơn nữa để hạ tuổi rước lễ lần đầu xuống 7 tuổi thay vì 12 tuổi, với “Sắc lệnh Quam singulari” ngày 8/8/1910, như đã nói trên đây.
Vậy cho đến nay, hai anh em Francisco Marto và Jacinta Marto được coi là hai vị thánh trẻ nhất. Kế đó còn những vị thánh trẻ nào nữa không?
Có chứ. Một vị thánh khá quen thuộc với chúng ta là Dominico Savio, đệ tử đầu tiên của thánh Gioan Bosco, qua đời năm 1857 khi mới lên 14 tuổi. Lịch phụng vụ kính ngày 9/3, nhưng vì ngày này thường trùng vào mùa Chay, cho nên Dòng Salesien mừng lễ vào ngày 6/5.
Nhân nói đến gia đình thánh Gioan Bosco, cũng nên nhắc đến chân phước Laura Vicuna, sinh tại Santiago di Chile ngày 5/4/1891 và qua đời ngày 22/1/1904 lúc 12 tuổi. Tuổi cao hơn chút nữa là các thánh tu sĩ còn là tập sinh, chẳng hạn như: Stanislas Kotska, một tập sinh Dòng Tên, người Ba Lan, nhưng qua đời tại Roma năm 1568, lúc mới 18 tuổi; không lâu sau đó, vào năm 1591, Luy Gonzaga, một tu sĩ Dòng Tên qua đời lúc 23 tuổi. Ba chục năm sau, vào năm 1621, đến lượt một sinh viên Dòng Tên người Bỉ qua đời tại Roma khi mới 22 tuổi, đó là Jean Berchmans. Trở về với các tập sinh gần thời đại chúng ta hơn, nên nhắc tới Teresa de los Andes, một tập sinh Dòng kín Cát-minh, người Chile, qua đời năm 1920 lúc 19 tuổi; Gabriel Addolorata, tập sinh Dòng Thương Khó Chúa Giêsu, qua đời năm 1862 lúc 23 tuổi; một tập sinh khác cùng Dòng Tên là Grimaldo, qua đời năm 1902, lúc 19 tuổi, nhưng mới là chân phước. Vị thánh quen thuộc nhất với chúng ta hẳn là Têresa Hài Đồng Giêsu, qua đời năm 1897 lúc 24 tuổi. Chúng ta kết thúc danh sách với chân phước Giorgio Frassati, một sinh viên Torino, qua đời năm 1921, cũng vào lúc 24 tuổi, và bức chân dung được treo tại lễ đài nhân dịp Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới ở Krakovia năm 2016.
Chúng ta đã kể tên tuổi các vị thánh trẻ. Bây giờ đi vào trường hợp cụ thể của hai vị thánh mới được tôn phong, Francisco Marto và Jacinta Marto. Tại sao hai thiếu nhi này được phong thánh? Có phải vì được Đức Mẹ hiện ra không?
Đối với câu hỏi cuối cùng, thì cần phải trả lời là “KHÔNG”. Không phải tất cả những người được Chúa hay Đức Mẹ hiện ra đều là những người thánh. Một thí dụ: người thấy Đức Mẹ hiện ra ở Lộ-Đức năm 1858 là thánh Bernardette, nhưng hai thiếu nhi được Đức Mẹ hiện ra La Salette năm 1846 thì không thấy hồ sơ phong thánh. Một cách tương tự như vậy, không có hồ sơ phong thánh cho người được Đức Mẹ hiện ra ở Banneux bên Bỉ năm 1933.
Trở về với trường hợp chúng ta đang bàn, nên biết là nguồn tài liệu về anh em Francisco Marto (tên đầy đủ là: Francisco de Jesus Marto) và Jacinta Marto (tên đầy đủ là: Jacinta de Jesus Marto) là do người chị họ Lúcia Santos (tên đầy đủ là: Lúcia de Jesus dos Santos) cung cấp.
Vào tháng 9 năm 1935, Đức Giám Mục Leiria yêu cầu chị Lúcia Santos viết tập Hồi ký về Jacinta Marto, và chị đã hoàn tất vào lễ Giáng Sinh năm 1935. Tuy nhiên, chưa thỏa mãn về tập này, hai năm sau, Đức Giám Mục yêu cầu viết chi tiết hơn nữa. Thế là tập Hồi ký thứ hai được hoàn thành vào tháng 11 năm 1937. Đến năm 1941, chị Lúcia Santos được yêu cầu kể lại tỉ mỉ hơn; đó là lý do của tập Hồi ký thứ ba được hoàn tất vào tháng 8. Đức Cha Leiria thấy còn nhiều điểm uẩn khúc cho nên truyền phải tường thuật tất cả những chi tiết còn nhớ được. Điều này được tuân hành vào ngày 8 tháng 12 năm ấy.
Qua các tập Hồi ký này, chúng ta biết Francisco Marto là một cậu bé hiền từ và nhẫn nhục. Khi chơi đùa với chúng bạn, em chấp nhận chịu thua, hoặc bị ăn hiếp. Em bé chẳng tha thiết gì với mấy chuyện lặt vặt. Em thích thinh lặng và cầu nguyện, sẵn sàng hy sinh hãm mình. Khi Lúcia Santos đến tuổi đi học, Francisco Marto nói với người chị họ rằng: “chị được đến trường học; còn em, em chỉ thích đến nhà thờ để cầu nguyện. Chừng nào đi học về, chị đến gọi em nhé”. Khi được hỏi: em làm gì trong nhà thờ, em thưa:“em nhìn Chúa và Chúa nhìn em”. Francisco Marto cảm thấy sứ mạng của mình là an ủi Chúa Giêsu và Mẹ Maria.
Jacinta Marto nhỏ hơn anh 21 tháng. Tính tình em vui tươi, nhí nhảnh hơn. Em thích nhảy múa và thích thi ca. Tuy nhiên, sau khi đã được thấy Đức Mẹ, em đã thay đổi hẳn: em trở nên nghiêm trang, từ tốn, và sẵn sàng chịu đau khổ.
Bên cạnh các hãm mình tự nguyện, cả hai anh em đều mắc đại dịch cúm vào ngày 23/12/1918 (nghĩa là 14 tháng sau khi được Đức Mẹ hiện ra lần cuối cùng). Francisco Marto qua đời ngày 4/4/1919; còn Jacinta Marto thì còn sống thêm 10 tháng nữa, và qua đời ngày 20/2/1920. Nỗi khổ của em gia tăng khi em buộc phải xa làng xóm, thân thuộc để lên bệnh viện Lisbona điều trị. Em tình nguyện dâng những đau khổ để cầu nguyện cho Đức Thánh Cha, và các người tội lỗi được ăn năn trở lại.
Hồ sơ phong thánh bắt đầu với những cuộc điều tra từ năm 1945 và kết thúc năm 1979. Ngày 15/2/1988, các em được nhìn nhận là đã thực hiện các nhân đức cách anh hùng. Cũng nhân vụ án này, người ta đã xác định lại ý nghĩa của thuật ngữ “anh hùng”. Dĩ nhiên là không thể đòi hỏi các em phải thực hiện các nhân đức như là những người lớn tuổi. Tuy vậy, trong mỗi trường hợp, cần phải cứu xét bản thân của đương sự, tuổi tác, phái tính, khung cảnh xã hội, cách thức đáp lại những ơn thánh Chúa ban. Cụ thể, kể từ sau khi được thấy Đức Mẹ hiện ra, hai em đã dành trót cả cuộc sống theo thánh ý Chúa, và góp phần vào việc cứu rỗi nhân loại bằng việc cầu nguyện và đền tội. Dù sao, chúng ta cũng đừng nên quên rằng, việc nên thánh cũng là ân huệ của Thiên Chúa. Chúa muốn dùng các em bé như tấm gương thúc giục chúng ta nên thánh, cũng như nhắc nhở rằng tất cả mọi người đều được mời gọi góp phần vào việc cứu rỗi nhân loại. Nhờ tâm hồn trong trắng, các em có khả năng chuyển cầu cho thế giới, trong đó có cả chúng ta nữa. Qua các em bé này, Thiên Chúa bày tỏ tình Cha âu yếm của Ngài cho chúng ta.
Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP
nguồn: http://catechesis.net
Read more…

Không nên làm cái việc ngồi đếm dã tràng trên bờ cát

:

Ý kiến của PGS, TS. Nguyễn Thế Kỷ, Tổng Giám đốc Đài TNVN, Chủ tịch Hội đồng Lý luận phê bình văn học, nghệ thuật Trung ương:

Cục Nghệ thuật biểu diễn cấp phép Tiến quân ca:Không nên làm cái việc ngồi đếm dã tràng trên bờ cát


Trước những thông tin liên quan đến việc Cục Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) “cập nhật, bổ sung” danh mục được phổ biến rộng rãi 324 ca khúc,.... PGS, TS. Nguyễn Thế Kỷ, Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Lý luận phê bình văn học, nghệ thuật Trung ương chia sẻ:
khong nen lam cai viec ngoi dem da trang tren bo cat hinh 1
các ca khúc phổ biến rộng rãi.
“Với tư cách là một nhà quản lý, đồng thời là người tham gia sáng tác văn học, nghệ thuật, khi nghe được thông tin như vậy, tôi cảm thấy rất buồn. Vì, một cơ quan như Cục NTBD mà lại tư duy theo lối cũ rất cũ, thậm chí là không đúng.
Cách đây vài tháng, tôi còn nhớ Cục NTBD cấm lưu hành 5 bài hát, sự việc này đã phải đón nhận những phản ứng gay gắt từ dư luận. Việc cấm này, tôi cứ ngỡ là tai nạn nghề nghiệp hi hữu của Cục NTBD và có thể châm chước. Nhưng lần này, tôi cho rằng, họ vừa là lạm quyền, vừa không am hiểu về văn học, nghệ thuật, dù ở Cục đó, có vài ba người làm công tác quản lý nhưng cũng có chút năng khiếu sáng tác.
Đến bây giờ, trong hoạt động văn hóa, tôi muốn nói đến từ “văn hóa” được viết hoa, mà vẫn còn quá nặng về tư duy xin - cho, cấm - không cấm và hành chính hóa việc này đến mức khôi hài thì quả là khó tin, không chấp nhận được. Sáng tạo văn học nghệ thuật là nhu cầu, là năng khiếu, là tài năng, là năng lực thẩm mỹ của mỗi con người, cả chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp, ngay cả những người trình độ học vấn không cao. Mỗi tác phẩm dù lớn, nhỏ, hay và không hay, tốt và không tốt, đỉnh cao hay bình thường sẽ tồn tại bằng gía trị thật và khách quan của nó. Nó được xã hội đón nhận, ngợi ca, trân trọng, lưu truyền hoặc bị dửng dưng, quên lãng, thậm chí bị chê bai, “ném đá”, lên án. Điều này diễn ra theo quy luật sáng tạo các giá trị tinh thần. Xưa cũng vậy, nay cũng vậy. Chẳng lẽ chúng ta thời nay lại đi cấp phép cho Nam quốc sơn hà, Hịch tướng sỹ, Bình Ngô đại cáo, Truyện Kiều, Chinh phụ ngâm, Thập ân phụ mẫu, Phụ tử tình thâm, Giận mà thương, Trống cơm, Đi cấy, Lý cây bông....?
khong nen lam cai viec ngoi dem da trang tren bo cat hinh 2
Ca khúc "Như có Bác trong ngày đại thắng" của nhạc sĩ Phạm Tuyên cũng vừa được cấp nhật vào danh mục các ca khúc phổ biến rộng rãi.
Nếu tác phẩm sai, vi phạm pháp luật thì đã có các bộ luật hoặc văn bản dưới luật điều chỉnh, xử lý. Không ai lại đi làm cái việc cấp phép hay cấm đoán từng trường hợp đơn lẻ, bình thường, không vi phạm pháp luật. Vả chăng, chúng ta có đủ lực lượng để đi làm cái việc buồn cười đó không? Nó như ngồi bên biển đi đếm dã tràng...
Trong văn học, nghệ thuật, có nhiều loại hình, nhiều lực lượng, nhiều tầng lớp, nào là văn học, mỹ thuật, điện ảnh, sân khấu, múa, nhiếp ảnh, điêu khắc, văn nghệ dân gian... nhiều, nhiều lắm, không đếm xuể. Hơi đâu mà chạy theo cấp phép, “đánh dấu”. Công dân chỉ không làm những điều pháp luật cấm, hay nói cách khác, họ làm những gì mà pháp luật không cấm.
Trong những sự việc như thế này, tôi nghĩ các đồng chí lãnh đạo bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, Cục NTBD hay các cơ quan quản lý văn hóa của Đảng, Nhà nước ở các cấp phải nghiêm túc rút ra những bài học sâu sắc, để đời, để không lặp lại cái bị coi là trò cười của cả thiên hạ. Trong nước, người dân còn bức xúc, tôi không hiểu kiều bào ở nước ngoài còn buồn và bức xúc đến độ nào”./.
VOV.VN
Read more…

Thanh Oai (Hà Nội): Xưởng gỗ biến thành 2 ngôi nhà 5 tầng, UBND huyện có bao che?

- UBND huyện Thanh Oai đang cố tình làm ngơ cho xưởng gỗ bị biến tấu thành 2 ngôi nhà 5 tầng trên diện tích đất thuê gây bất bình trong nhân dân.


Tòa soạn Pháp luật Plus nhận được đơn tố cáo của người dân ở xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, TP Hà Nội.
Trong đơn người dân xã Phương Trung mong muốn Phapluatplus.vn vào cuộc tìm hiểu và làm rõ những bất bình về vì hành vi, vi phạm pháp luật của xưởng sản xuất gỗ tại mặt đường 21B thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai đã được lãnh đạo huyện Thanh Oai phù phép biến xưởng gỗ trên diện tích đất cho thuê thành 2 ngôi nhà 5 tầng nguy nga lộng lẫy giữa cánh đồng lúa.
Theo nội dung đơn tố cáo của người dân thì xưởng gỗ này được chủ đầu tư thuê với mục đích sản xuất gỗ nhưng không hiểu vì lý do gì hai ngôi nhà 5 tầng lại được mọc ở hai bên của xưởng gỗ, bất chấp người dân nơi đây nhiều lần làm đơn lên chính quyền xã và huyện nhưng đều nhận được câu trả lời hai ngôi nhà này được cấp phép theo quy định của nhà nước.
Đơn tố cáo của người dân xã Phương Trung gửi Báo Pháp luật Việt Nam.
Đơn tố cáo của người dân xã Phương Trung gửi Báo Pháp luật Việt Nam.
Trong đơn tố cáo, người dân xã Phương Trung cho rằng, diện tích đất mà xưởng gỗ này thuê bị biến tấu thành hai ngôi nhà 5 tầng không phục vụ mục đích sản xuất mà xây nhà để ở trên đất cho thuê là trái với quy định của pháp luật.
"Chúng tôi hết sức bất bình khi người dân có làm khu vực chăn nuôi xây chuồng lợn thì huyện và xã tháo dỡ tận móng. Nhưng không hiểu vì lý do gì hai ngôi nhà 5 tầng xây dựng nguy nga giữa cánh đồng lúa nằm trên diện tích đất xưởng gỗ thuê lại không bị xử lý", một người dân bức xúc cho biết.
Để xác minh nội dung đơn của người dân xã Phương Trung phản ánh, phóng viên Pháp luật Plus đã mục sở thị về xưởng gỗ này và ghi nhận lại được những bức xúc mà người dân nơi đây phản ánh là hoàn toàn có cơ sở.
Ngôi nhà được xây dựng và hoàn thiện xong từ năm 2015 ngay bên cạnh xưởng gỗ nằm trên diện tích đất thuê.
Ngôi nhà được xây dựng và hoàn thiện xong từ năm 2015 ngay bên cạnh xưởng gỗ nằm trên diện tích đất thuê.
Xưởng gỗ nằm ở giữa hai ngôi nhà.
Xưởng gỗ nằm ở giữa hai ngôi nhà.
Một ngôi nhà cao 5 tầng đang trong quá trình hoàn thiện.
Một ngôi nhà cao 5 tầng đang trong quá trình hoàn thiện.
Theo quan sát và ghi nhận của phóng viên Pháp luật Plus, xưởng gỗ nằm ở giữa một ngôi nhà 5 tầng đã xây dựng xong có người ở và một ngôi nhà 5 tầng nguy nga lộng lẫy đang trong quá trình hoàn thiện có cả công nhân xây dựng đang hoàn thiện những hạng mục của công trình này nằm ở thôn Tân Dân 1 dọc theo quốc lộ 21B giữa cánh đồng lúa.
Để làm rõ những nội dung mà người dân xã phương Trung phản ánh, phóng viên Pháp luật Plus đã có buổi làm việc với ông Phạm Việt Hùng, Phó chủ tịch UBND xã Phương Trung.
Tại buổi làm việc ông Hùng cho biết: “UBND xã cũng đã nhận được đơn. Vấn đề này huyện đang giải quyết, Ủy ban kiểm tra huyện ủy đang xử lý. Một ngôi nhà xây dựng xong từ năm 2015, còn một cái đang xây dựng và trong quá trình hoàn thiện, chủ đầu tư hai công trình là ông Hoàng Văn Nghĩa kiêm luôn chủ cơ sở sản xuất gỗ”.
“Đất này là đất cho thuê 50 năm của tỉnh Hà Tây do ông Nguyễn Qúy Tử ký cho thuê từ năm 2006  với diện tích là 1000m2 mục đích mở xưởng sản xuất gỗ. Về thẩm quyền giải quyết vấn đề này phải thuộc UBND huyện Thanh Oai và đơn vị nào cấp phép đơn vị đó phải có trách nhiệm đôn đốc giải quyết theo thẩm quyền.
Phía UBND xã đã kiểm tra và báo cáo lên UBND huyện Thanh Oai vì xã không có thẩm quyền giải quyết trong vụ việc này. Chúng tôi kiểm tra thì công trình có giấy phép do Phòng quản lý đô thị của huyện Thanh Oai cấp. Xã không dám làm sai đâu có gì anh em (Tức –PV) cứ lên huyện sẽ có đầy đủ giấy tờ liên quan đến công trình này, còn xã không cung cấp được…”.
Chưa hài lòng với câu trả lời của vị phó chủ tịch xã Phương Trung, phóng viên Pháp luật Plus đã nhiều lần đến trụ sở UBND huyện Thanh Oai để đặt lịch làm việc thì được bà Trần Thị Tố Nga, Chánh văn phòng UBND huyện Thanh Oai cho biết, lãnh đạo UBND huyện Thanh Oai giao cho ông Nguyễn Xuân Tùng - Trưởng phòng Quản lý đô thị huyện Thanh Oai.
Trụ sở UBND huyện Thanh Oai nơi để xảy ra những sai phạm liên quan đến xưởng gỗ bị biến tấu gây bất bình cho người dân xã Phương Trung.
Trụ sở UBND huyện Thanh Oai nơi để xảy ra những sai phạm liên quan đến xưởng gỗ bị biến tấu gây bất bình cho người dân xã Phương Trung.
Theo lời bà Nga, ngày 27/4/2017 phóng viên Pháp luật Plus đã có mặt trước cửa phòng làm việc của ông Tùng như đã trao đổi lịch làm việc từ trước, nhưng thật bất ngờ ông Tùng không có mặt ở phòng làm việc như lịch đã hẹn.
Phóng viên tiếp tục liên hệ qua điện thoại thì được ông Tùng giới thiệu sang làm việc với anh Sáng, Phó chủ tịch UBND huyện Thanh Oai vì hôm nay ông Tùng bận đi tiếp đoàn đại biểu khai trương tuyến xe buýt mới.
Cực chẳng đã, phóng viên tiếp tục liên hệ qua với ông Sáng, Phó chủ tịch UBND huyện Thanh Oai thì cũng nhận được câu trả lời anh bận đi họp ở trên thành phố.
Sau nhiều ngày chờ đợi lịch làm việc mà không nhận được bất cứ sự hồi âm nào từ phía UBND huyện Thanh Oai, phóng viên Pháp luật Plus tiếp tục liên hệ qua điện thoại với ông Nguyễn Xuân Tùng, Trưởng phòng quản lý đô thị huyện Thanh Oai thì nhận được câu trả lời.
“Vấn đề này Ủy ban kiểm tra huyện ủy đang làm việc nên tôi không có gì cung cấp thông tin cho anh cả. Chờ khi nào có kết quả kiểm tra tôi sẽ trả lời sau.
Khi được hỏi về hồ sơ pháp lý như giấy thuê đất, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, giấy phép xây dựng… thì ông Tùng lớn tiếng cho biết: “Đã bảo tôi không có gì cung cấp cho anh rồi mà. Nhớ là tôi chỉ phát ngôn như thế này thôi nhé”, rồi tắt máy.
Như vậy, một công trình nguy nga đồ sộ được xây dựng trên diện tích đất thuê gây bức xúc cho người dân ở xã Phương Trung mà không hiểu vì lý do gì từ cấp xã cho đến huyện Thanh Oai đều cố tình né trả lời khi viện lý do từ chối cung cấp thông tin.
Phải chăng UBND huyện Thanh Oai đang làm ngơ cho những sai phạm của doanh nghiệp bất chấp sự bất bình của người dân xã Phương Trung?
Đề nghị UBND TP Hà Nội, Sở xây dựng, UBND huyện Thanh Oai nhanh chóng chỉ đạo các đơn vị chức năng vào cuộc thanh kiểm tra những sai phạm nói trên. Có hình thức xử lý nghiêm những cá nhân, tổ chức để xảy ra sai pham.
Pháp luật Plus sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc này.
Đình Quyết
Read more…

Contact us