Viết cho những người không cùng niềm tin tôn giáo!



























Chào bạn, người không cùng niềm tin tôn giáo!

Chưa bao giờ tôi thấy đề tài người Công giáo lại tràn ngập trên các phương tiện truyền thông như mấy ngày nay, nhất là những sự kiện liên quan đến Fomosa. Nào là các linh mục kích động biểu tình. Nào là giáo dân bao vây ủy ban. Nhiều và còn nhiều đề tài như vậy. Lần mò một số bài viết và đọc sơ qua những bình luận của các bạn trên facebook, tôi không khỏi giật mình vì lời lẽ xúc phạm, nếu không muốn nói là tục tĩu mà các bạn dành cho đạo Công Giáo. Tất nhiên, không phải tất cả các bạn vì nhiều người còn có văn hóa, có giáo dục khi biết tôn trọng đạo Công giáo. Nhiều người còn hiểu biết khi cùng lên tiếng với những người Công giáo.

Các bạn ạ!

Có khi nào các bạn đặt câu hỏi tại sao lại là người Công giáo đứng lên đấu tranh mà không phải là một tôn giáo khác không? Có khi nào các bạn nghĩ việc đấu tranh như vậy là vì lợi ích chung của đất nước, của giống nòi mai sau không? Tôi dám chắc rằng các bạn không hiểu điều đó. Vì rằng nếu các bạn hiểu thì các bạn đã không xúc phạm đến đạo Công giáo, đến người Công giáo và các bạn đã cùng nói lên tiếng nói sự thật với người Công giáo. Các bạn thử nghĩ xem các linh mục, giáo dân đấu tranh như vậy thì được lợi gì cho riêng họ! Không được gì. Hoàn toàn không. Nếu có thì đó chỉ là sự xúc phạm của các bạn, sự đánh đập của công an hoặc sự xuyên tạc, đấu tố của các tổ chức. Các linh mục, giáo dân chấp nhận điều đó để người dân có tiếng nói, để môi trường trong lành, để con cháu họ và con cháu các bạn sống khỏe mạnh trong một xã hội công bằng. Các bạn nên nhớ đạo Công giáo không cổ xúy bạo lực. Cho nên các linh mục, giáo dân lên tiếng, đấu tranh trong ôn hòa. Họ bị đánh đập nhưng không chống trả lại.

Các bạn thử nhìn lại xem. Fomosa và quan tham đã làm gì cho đất nước này. Chúng đã làm cho biển đẹp hơn, đã làm cho không khí trong lành hơn, đã làm cho người dân Việt Nam hạnh phúc hơn Nhật Bản, Hàn Quốc chăng? Hay chúng đã tạo điều kiện cho người dân có công ăn việc làm? Không. Chúng đã xả hàng tấn chất độc xuống biển, nhả hàng ngàn mét khối khí độc vào không khí, đã nuốt hàng tỉ đồng vào túi riêng. Vậy chúng ta hãy im lặng sao? Chúng ta hãy ngoan ngoãn để nhìn đất nước Việt Nam tàn tạ sao? Các bạn không đấu tranh, không lên tiếng thì tại sao người Công giáo đấu tranh, lên tiếng dùm các bạn, các bạn lại xúc phạm!

Tôi đọc được một bình luận lịch sự nhất của một người trong các bạn rằng: “Tại vì sự lên tiếng của mấy người mà giá mực từ 450.000-500.000 đồng/kg giờ chỉ còn 100.000 đồng/kg. Mấy người hãy im lặng đi để chúng tôi còn kiếm gạo nuôi con nữa.” Thì ra các bạn chỉ biết nghĩ trước mắt. Các bạn chỉ biết ăn xổi ở thì. Chúng tôi không lên tiếng để các bạn kiếm tiền chữa trị ung thư sau này hả? Chúng tôi không lên tiếng để bọn quan tham cứ lộng hành lấy hết tiền thuế của các bạn sao? Các bạn hãy mạnh dạn lên tiếng để tiếng nói của các bạn được thốt ra, để quyền con người của các bạn được thực thi.

Các bạn ạ!

Có thể các bạn rất ghét đạo Công giáo, vì dưới mái trường Xã hội Chủ nghĩa các bạn đã được học về đạo Công giáo như một thứ thuốc phiện mê hoặc người dân. Các bạn biết đấy chúng ta là một đất nước Cộng sản, tức là một đất nước vô thần, cho nên đạo Công giáo là tôn giáo độc thần, được xem như là một cái gai trong mắt những người cầm quyền vô thần. Hơn nữa, giáo lý đạo Công giáo dạy rằng hãy lên tiếng cho sự thật, chớ làm chứng dối. Vì thế mà người Công giáo luôn đứng lên để bảo vệ cho sự thật, cho những bất công. Do đó, họ sẽ không ngần ngại khi tìm những thủ đoạn để kìm hãm, để xuyên tạc đạo Công giáo và người Công giáo. Tuy nhiên, như Napôlêô đã nói: “Các dân nước qua đi, các ngai vàng sụp đổ, Hội Thánh Công giáo vẫn tồn tại!”

Bạn thân mến!

Đức Phật đã từng dạy: “Điều con không muốn người ta làm cho con thì con cũng đừng làm cho người ta như vậy”. Nếu bạn muốn người Công giáo tôn trọng bạn thì bạn cũng hãy tôn trọng người Công giáo. Và để hiểu hơn về những hành động của người Công giáo thì ít nhất các bạn hãy học hỏi về đạo Công giáo trước đã rồi hãy bình luận.

Thân mến


Hoàng Phúc

Ps: Hãy tỏ ra là người có văn hóa ngay trong những lời bình luận.
Read more…

Việt Nam bị nô lệ Tàu cộng không phải do chủ nghĩa CS, mà do tội bán nước của đảng CSVN!



 Ai đang sống trong đất nước VN, sẽ không có được một ngày, một giờ bình an, nếu chúng ta còn có một trái tim dành cho Tổ Quốc, cho Dân Tộc VN, trong hoàn cảnh nguy nan này của đất nước! Yên sao được khi hàng ngày đều xảy ra những vụ chính quyền khủng bố, cắt cổ dân, đánh đập, xông vào nhà dân vô cớ, hay chặn xe bắt người lôi đi đâu không biết, không luận tội, không đọc lệnh bắt! Khắp nước dân oan đàn lũ đi khiếu kiện, biểu tình đòi môi trường sạch, đòi người, đòi quyền tự do, tự quyết, quyền được sống v.v… mà không được kẻ tước đoạt trả cho, lại còn huy động hàng ngàn công an, côn đồ đông như một lũ kiến đen, cua xám đến trấn áp, đánh đập, bắt bớ dân lành cứ như bắt giặc! Chưa kể một xã hội VN đói nghèo, lạc hậu, mất an ninh trật tự, mất tình người, vô đạo đức! Trong khi đó thì quân Tàu đã tràn ngập khắp đất nước, chúng hiên ngang đi lại, và khinh thị người mình, rồi còn nói vùng này, miền này thuộc về nó!

I. VN nô lệ tàu cộng không phải do phải nghĩa CS, mà là tội bán nước của CSVN:

Trước tới giờ, nhiều người vẫn nghĩ VN chúng ta bị rơi vào vòng nô lệ của bọn CS Tàu là do cái chủ nghĩa tam vô của CS, trong đó có VÔ TỔ QUỐC, chủ trương một “thế giới đại đồng CS”, nên VC sẵn sàng bỏ Tổ Quốc VN để sát nhập với Tàu cộng, hiện là tên đầu sỏ, lãnh đạo cái “khối u” CS của cả thế giới. Nhưng khi xét thực tế của xã hội VN hôm nay, buộc chúng ta phải nhận định lại cho chính xác: chúng ta bị rơi vào vòng nô lệ thằng chệt cộng tàu phù, không phải vì chủ trương tam vô của CS, mà chính là tội ác bán nước của VC!

Đây là dẫn chứng cụ thể: năm 1989, VC còn quyết chiến tử sinh với Tàu cộng ở biên giới, và hầu như VC đã thắng trong việc ngăn chặn bước chân xâm lược của Tàu tại biên giới phía Bắc. Cả một nghĩa trang lính Tàu ở biên giới, với hàng vạn thây quân Tàu phỉ bị chôn tại đây là bằng chứng. Chỉ có khác là xưa VC gọi Tàu cộng là “bọn bành trướng Bắc Kinh”, thì nay VC gọi Tàu là “anh em 4 tốt… thí và 16 chữ vàng… mã”, còn Tàu phù gọi lại VN CS là “đứa con hoang nay trở về”, nhưng trở về để chịu tội chứ không phải được tha thứ bỏ qua. Tàu cộng còn ghim cái tội phản phúc của VC, cho đến khi thôn tính xong VN nó sẽ chém bỏ cái tụi lòng lang dạ thú, phản phé phản thùng VC, vì đến quê hương đồng bào của chúng mà chúng còn bán, thì làm gì có chuyện chúng thủy chung một lòng với thằng tướng cướp Tàu hung ác, cùng với cái đất đại Hán đầy tanh hôi máu người! CSVN vốn bám vào Liên Xô, nhưng CS Liên Xô chết tiệt hết rồi, VC mới quay lại bám gấu quần Tàu cộng, một tên súc sinh đại gian đại ác! Tướng CA CS Nguyễn Giang Long mới đây đã xác nhận một sự thật: “hiện tại Tàu đã cài cắm đầy Hán gian trong guồng máy chính quyền VN, và bọn Tàu không bao giờ rời bỏ ý định thôn tính VN”, nên đã bị bọn chóp bu CS xử lý thích đáng, chẳng biết hắn còn sống hay đang ngắc ngoái ở xó nào rồi! CS Nguyễn Văn Linh cùng đồng đảng sau khi Liên Xô đổ, đã muối mặt qua cắn gấu quần bọn chệt cộng, dù nhục nhã bẽ mặt lắm, nhưng cùng đường kiệt ngõ nên Linh đã xác định với đồng bọn: “theo Tàu thì mất nước nhưng còn đảng”, cái đảng ăn cướp đã tạo cho chúng cái thế để đi cướp của dân của nước. Tiếp tục hiệp ước Thành Đô công nhận Hoàng-Trường Sa là của Tàu do Phạm Văn Đồng theo lệnh HCM đã ký, bọn Nguyễn Văn Linh đã cam kết giao toàn đất nước VN làm quận huyện của Tàu, trễ nhất là năm 2020! Hiểu như vậy thì sự mất nước của chúng ta không do cái chủ thuyết CS, vì cái chủ thuyết mê lầm khốn nạn ấy đâu còn tồn tại trên trái đất này nữa, nó đã bị quăng vào thùng rác của nhân loại từ khi CS đông Âu bị đồng loạt sụp đổ. Hiện tại chỉ còn những lũ giòi bọ lợi dụng cái bình phong CS để đi cướp nước rồi cướp của cải của mọi người để làm giàu cho cá nhân, cho phe nhóm, như bọn CS Tàu, Việt và Hàn cộng! 

Một bằng chứng nữa không thể chối cãi về việc CSVN bán nước và giết dân, là hiện nay phái đoàn của giáo phận Vinh được hướng dẫn bởi Đức GM Nguyễn Văn Hợp, đang đi điều trần về vụ Formosa xả độc gây ô nhiễm môi trường và giết chết biển miền Trung tại các nước Âu Châu cũng như các cơ quan của Liên Hiệp Quốc, để xin cứu giúp cho đất nước và những nạn nhân của Formosa, thì đã được các nước này cho biết, ngay khi xảy ra đại họa cá chết, họ đã yêu cầu nhà cầm quyền CSVN để cho họ giúp nghiên cứu nguyên nhân cũng như mức độ ô nhiễm, và họ sẽ giúp khắc phục bằng những phương pháp khoa học tân tiến, hầu trả lại đời sống bình thường cho người dân, nhưng nhất định bọn tà quyền CS không cho họ làm! Thế có nghĩa là chúng đã chủ định bán nước cho Tàu, rước Formosa về đầu độc nước ta, hại dân ta đến chết, để cho Tàu dễ bề thôn tính. Từ đó đến nay bao nhiêu cuộc biểu tình đòi Formosa ngưng hoạt động, và phải đền bồi thiệt hại, khắc phục biển ô nhiễm, thì đều bị bọn cầm quyền huy động hàng rừng CA, quân đội “còn đảng còn mình” ra đánh dân, đánh cả các LM đồng hành với dân như LM Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục…, và bắt bớ những người giúp giáo dân trong việc khiếu kiện hay đưa tin cho thế giới biết thực cảnh đàn áp này của nhà cầm quyền. Như thế còn gì để phải nghi ngờ về tội bán nước hại dân của CS VN nữa không? Tất cả mọi tà quyền CS trên thế giới từ trước tới nay đều gian tà, ác độc, khủng bố người dân, và chủ trương bần cùng hóa, ngu muội hóa dân chúng để dễ bề cai trị họ, nhưng duy nhất chỉ có CSVN là dám buôn dân bán nước !

II. Tại sao VC bán nước cho Tàu cộng?

Lý do là thằng Tàu đã chống lưng và là chủ nợ của VC, nó lại ở ngay sát nách, luôn nhắm VN như một miếng mồi quá béo bở. VN có tài nguyên thiên nhiên rừng biển phong phú, có bờ biển dài, có các hải cảng quan trọng vào bậc nhất Đông Nam Á như cảng Cam Ranh mà cả thế giới mơ ước. VN còn có cả biển Đông với những mỏ dầu mà trữ lượng nhiều vào bậc nhất nhì thế giới, tài nguyên hải sản phong phú. Có VN là đương nhiên việc lấn chiếm biển Đông không còn vấn đề gì với thế giới cả, thằng Tàu phù sẽ ăn ngon ngủ yên mà hôi hốt rừng vàng biển bạc của VN, chưa kể nó còn xích cổ hết bọn chó đói hỗn láo VC mà nó hằng căm ghét! VC bây giờ đã cướp quen, ăn quen rồi, ngừng cướp ngừng ăn chúng chịu sao nổi? Tự “hữu sản hóa” xong là chúng rũ bỏ ngay cái chủ nghĩa CS để theo chủ nghĩa tư bản đỏ, biến toàn đảng của chúng thành đảng cướp sạch, cướp sạch của mọi người dân từ tài sàn, cửa nhà đến vườn ruộng, đất đai, mà còn cướp cả tự do, dân chủ và quyền sống của dân tộc VN, quyền nói năng, tin tưởng (tôn giáo), đến quyền làm chủ đất nước, quyền đòi công lý, sự thật…, chúng cướp hết tất cả, nên gọi là cướp sạch (CS)! Sau khi làm giàu, chúng làm loạn, làm điều vô nhân bất nghĩa, làm tội ác, đĩ điếm, vợ nọ con kia. Vì thế chúng cần nhiều tiền hơn nữa, nhiều bao nhiêu cũng không đủ cho những cái tàu há mồm mà không có đáy. Rồi chúng đi vay nợ quốc tế, nợ công về chia nhau tiêu sài, bỏ túi. Bây giờ đến hạn phải trả nợ mà không trả được vì công khố hết tiền, tài nguyên cạn kiệt, nên chúng sinh ra cướp lẫn của nhau, cướp không đủ dùng thì phải bán nước, và càng phải bán gấp, bán vội cho thằng chúa trùm Tàu cộng để lấy tiền mà trả nợ và tìm đường thoát thân. Ngoài việc phải trả nợ công, lại thêm phần nữa là sợ dân hài tội, nên chúng mời rước bọn Tàu gian ác vào sớm tiếp quản đất nước này cho chúng dễ thoát thân. Thằng lớn thằng bé, thằng nào cũng chuẩn bị hành trang tẩu thoát khỏi VN. Một số thằng thoát rồi như Nguyễn Tấn Dũng, Trịnh Xuân Thanh…, và nhiều thằng khác nữa đang chân trong chân ngoài, hay muốn thoát mà không thoát nổi do đồng bọn níu chân như Vũ Huy Hoàng, ra sân bay lén bị tóm lại! Nhưng chắc một điều, lưới trời với cái án do luật NHÂN QUẢ, bọn này sẽ không thể hạ cánh êm xuôi được, mà cả bọn bay và con cháu mười đời nhà chúng bay sẽ phải đền trả đến đồng bạc cuối cùng ăn cướp của dân. 

Còn một lý do nữa, VC cũng đã bị Tàu gông cổ lại từ lâu, từ khi chúng vay vũ khí, nhân sự của Tàu để đánh chiếm VNCH năm 1975, dù đã trả è cổ hàng bao nhiêu tiền của rồi, thằng Tàu vẫn tính thêm, tính mãi, chẳng khác nào VC đi vay nợ nóng của côn đồ Tàu cộng, lãi đẻ lãi, không thể nào trả nổi đành cắt đất cắt biển, cắt hoài cuối cùng là phải giao toàn thể lãnh thổ để hòng Tàu tha mạng, mà chắc nó không tha. Nếu còn CS trên đất nước VN, chắc chắn chúng ta phải rơi vào vòng nô lệ giặc Hán thôi, toàn dân VN như những tên nô lệ bị VC đem bán cho Tàu trừ nợ!

III. Làm sao dân VN thoát vòng nô lệ oan khiên này?

Đứa vay nợ là CSVN, bao lâu nó còn làm chủ đất nước này, thì thằng Tàu khốn nạn còn đòi nợ, mà dân VN là người phải đem thân trả nợ đậy cho bọn VC! Nhưng nếu VC tiêu mạng rồi, thì Tàu cộng còn đòi ai? Ai vay nó mà nó đòi? Vậy muốn cứu mình, cứu con cháu mình khỏi vòng nô lệ khủng khiếp dưới tay bọn quỷ sứ Tàu cộng, chỉ còn mỗi con đường duy nhất là tiễu trừ loài giặc Cộng, là cùng đứng lên càn quét bọn sâu dân mọt nước ra khỏi quê hương VN! 

Tôi không muốn nói cứu nước, cứu dân tộc nữa, không dám nói đến những chữ “cao vời”, “lý tưởng” đó nữa, e nó không lọt vào tai những người VN mà đông số đã mắc bệnh ích kỷ, máu lạnh, thờ ơ trước nỗi thống khổ cay cực của đồng bào, anh em, ai chết mặc ai, miễn sao mình yên thân để giữ công việc, giữ cửa hàng, cửa tiệm, giữ nhà thờ, nhà chùa, giữ chỗ ngồi ngoài chợ, giữ cái xe để chễm chệ ngồi thoải mái, hay cái xe ôm, xe đạp để chạy hàng, chạy khách, thu gom chút tiền bỏ túi, mỗi ngày còn ra quán nhậu với đồng bạn, chém gió chém mây, hoặc ôm khư khư cái sổ hưu bẩn thỉu mà sống qua ngày cũng tốt. Đợi mai này Tàu cộng vào cai trị, nó đuổi vào rừng sâu núi thẳm để nó lấy nhà, lấy xe, lấy trường học, lấy chùa chiền, nhà thờ, lấy vợ cướp con, lúc đó hãy tính, chứ bây giờ lên tiếng, đi với người khốn khó chỉ thiệt thân, mất an ổn, mất cả địa vị, quyền tước, nào ích lợi gì?

Vâng thưa quý vị, quý vị có rất nhiều lý do “hợp tình hợp lý” để đưa ra mà làm ngơ trước tình cảnh nguy nan của đất nước, của dân tộc, của cả mình và người thân của mình, như tôi đã từng có kinh nghiệm trao đổi việc này với nhiều người, thuộc nhiều giới, có cả người thường dân lẫn nhà tu hành, người giàu có cũng như người khó khăn, người có quyền cũng như có tri thức, ai cũng giữ vững lập trường an thân an phận, sống chết mặc bay, miễn mình tồn tại! Tốt lắm hay nể nang một chút thì họ nói: “thôi mình chẳng làm được gì đâu, chỉ thiệt thân, e ảnh hưởng đến gia đình, con cái, giáo xứ…”, hay “trước tình thế này, yên được ngày nào giờ nào là tốt ngày ấy, giờ ấy, chứ quậy lên làm gì”! Hoặc ích kỷ hơn và cũng… u mê hơn: “việc đó để cho những người có trách nhiệm lo, mình biết mình trước đã!”. Đáng tội nghiệp hơn, là số đông giới trẻ, thì nói rằng: “con rất muốn tham gia đi biểu tình hay làm một việc gì với mọi người, nhưng thầy cô cũng cấm, bố mẹ cô bác cũng khuyên không, chẳng có ai hướng dẫn mình cả…!”.

Thật đáng thương cho các em, vì chẳng may có những thầy cô thuộc loại giá áo túi cơm, vô lương tâm, không lý tưởng, và những phụ huynh có xu hướng ích kỷ, thiển cận, nhất là những cha, thày ham sống yên thân hơn là sống có ý nghĩa, hoặc những trí ngủ thay vì trí thức, mà ngủ thì còn hướng dẫn, lãnh đạo được ai? Tôi rưng rưng nhớ đến lời của Đức Giám Mục Hoàng Đức Oanh GP Kontum, bằng cái giọng khào khào như hết hơi, nhưng vẫn cố lấy hơi mà giảng trong một Thánh Lễ trước hàng ngàn người dự, có cả linh mục và giáo dân: “Tại sao chúng ta phải đồng hành, phải cùng đấu tranh với bà con 4 tỉnh miền Trung để chống đối nhà cầm quyền CS đã đem Formosa của Tàu về đầu độc nước ta, dân ta? Ta tranh đấu không chỉ cho mình, cho gia đình mình được sống, mà còn để bảo vệ non sông Tổ Quốc nữa!”. Ngài còn nhắc lại lời của Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, nay đã được Giáo Hội CG phong Chân Phước, tức là chuẩn bị phong Thánh: “Con có một Tổ Quốc: nước VN! Con yêu Tổ Quốc của con!”, Đức Cha Oanh cũng khẳng định: “Là người CG, chúng ta phải biết yêu Tổ Quốc là Mẹ của mình, và sống cho anh em mình, đó mới đúng là ý của Chúa!”. Cùng với lời giảng, ngài và Đức Cha Ngô Quang Kiệt đã có mặt ở những nơi mà đồng bào đang tranh đấu cho sự sống. Tiếc thay! Cũng là người CG, cùng học một giáo lý yêu thương của Chúa, mà sao nhiều người chúng ta không giữ? Cùng là chủ chăn, thấm nhuần tín lý Chúa Kitô là yêu thương, hy sinh, dấn thân cho đoàn chiên, cho đồng bào, nhất là đồng hành cùng người bị khổ đau, đàn áp, bất công, mà nhiều chủ chăn lại thờ ơ lãnh đạm trước hiện tình dân tộc và đất nước? Cùng học một Thầy, một Cha, mà sao nhiều vị chủ chăn khác lại không đi cùng đường với Đức Hồng Y Thuận, Đức Cha Kiệt, Đức Cha Oanh? Thế thì con chiên biết theo ai cho đúng đường đây? Nhưng chắc chắn là Đức Hồng Y Thuận cũng như Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 đã đi đúng con đường của Chúa, là đồng hành với người đau khổ, nhất là các Ngài đã tỏ lập trường vững chắc là quyết tâm chống bọn vô thần CS nghịch thù với Chúa, nên cả 2 vị đều đã được chuẩn bị phong Thánh sớm nhất, và gần đây nhất, để làm gương cho mọi người chúng ta! “Ai theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thập Giá mà theo ta!”, chứ không phải là ngại vác Thập Giá để yên thân mà theo Chúa được. Đó là mệnh lệnh, là giáo lý, là lời mời gọi của Chúa cho mỗi người CG, không thể nào khác hơn, vì Chúa đã hy sinh mình, vác Thánh Giá lên Giêrusalem chịu nhục hình, nên mới có ngày Người phục sinh vinh hiển! Chúa không thể có phục sinh và đem ơn cứu chuộc cho nhân loại, nếu Người không kinh qua thập giá! Cũng vậy, những người dấn thân cho quê hương VN, cho đồng bào, ở cả trong và ngoài nước, phải hy sinh hay chịu khổ nạn, thì mới có ngày dân tộc được phục sinh trong tự do, dân chủ và nhân quyền! Xin những người con yêu của Tổ Quốc, đang tranh đấu cho sự sinh tồn của dân tộc, hãy cùng đồng hành với những đồng bào miền Trung đau khổ, và dân oan trong cả nước. Xin các vị lãnh đạo TG hãy bàn định kế hoạch chung để cùng đồng bào cả nước vùng lên dành lại chủ quyền, chúng ta không hành động lẻ tẻ, thì chắc chắn sẽ thành công và sẽ được Thượng Đế chúc lành, gìn giữ hộ phù chúng ta. 

Ngoài Công giáo, còn các tôn giáo khác nữa, đất nước là của chung, tương lai dân tộc Việt là chính tương lai của chúng ta, đạo nào cũng kêu gọi chúng ta phải sống có nhân nghĩa, phải từ bi, xả kỷ, tại sao chúng ta không chung lòng chung sức, khi chúng ta cùng đồng hội đồng thuyền, cùng đang trên một con thuyền trong cơn phong ba bão táp, tại sao mỗi người không cùng chèo lái cho con thuyền VN sớm vượt được gian nguy?

Chỉ có lúc này mà thôi, nếu mọi người không đồng tâm góp sức, thì con thuyền VN sẽ bị vùi dập giữa dòng! Rất mong toàn dân VN ta hãy thôi hoang tưởng rằng CSVN có thể thay đổi, vì sau khi đục khoét tan hoang, chúng đã bán nước, hốt hết tiền để đào tẩu và giao VN cho bọn giặc Tàu rồi! Toàn dân hãy đồng lòng xua đuổi VC và Tàu cộng ra khỏi đất nước ta để giữ nước và được sống, nếu không chúng ta sẽ vĩnh viễn mất nước và làm nô lệ Tàu mà thôi! Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Mong ngày vinh quang của dân tộc sẽ mau đến, để VN chúng ta sẽ là Minh Châu trời đông, như miền Nam của chúng ta đã từng là, khi chưa bị bọn quỷ đỏ CS cướp chiếm! 

18/5/2017

Read more…

Phiêu lưu không lối thoát



Việt Nam đã đút đầu vào rọ kinh tế-chính trị mệnh danh “Một Vòng Đai-Một Con đường” (MVĐMCĐ) của Trung Hoa mà không biết số phận sẽ ra sao.

Chuyện xảy ra ngày 15/05/2017 ở Bắc Kinh, thủ đô nước Cộng hòa Nhân dân Cộng sản Trung Hoa có số dân 1.4 tỷ người đang cần đất sống.

Sáng kiến của Trung Hoa, được Chủ tịch nước, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Tập Cận Bình trình bày tại Diễn đàn cấp cao hợp tác quốc tế có tên là “Vành đai và Con đường”, lấy hợp tác kinh tế và phát triển làm trọng tâm để giúp nhau thịnh vượng và cùng có lợi. 

Tin của phía Trung Hoa cho biết tham dự diễn đàn có 57 lãnh đạo cấp cao của 29 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có Nga, Việt Nam, Kazakhstan, Cộng hòa Czech, Thụy Sĩ, Italy, Tây Ban Nha, Pháp, Đức, Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Nhật, Úc, Tân Tây Lan, Campuchia, Malaysia, Indonesia, Philippines, Lào, Myanmar, Thái Lan, Kenya, Chile, Argentina v.v.... 

Tổng Thư ký Liên hợp quốc, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB), và Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cũng dự hội nghị. 

Ân Độ, nền kinh tế lớn ở Nam Á Châu không tham dự Hội nghị 2 ngày ở Bắc Kinh, mặc dù được mời.

Nguồn gốc MVĐMCĐ

Nhưng MVĐMCĐ có từ bao giờ? Tài liệu của Trung Hoa cho biết đây là sáng kiến của ông Tập Cận Bình đưa ra năm 2013 nhằm kết nối Trung Hoa với 6 hành lang kinh tế qua đường bộ:

1) Chạy từ phía Tây Trung Hoa xuyên qua Tây Á đến vùng miền Tây của Nga.

2) Từ Trung Hoa qua Mông Cổ để nối liền vùng bắc Trung Hoa với đông bộ Nga

3) Dùng hành lang Trung Hoa-Trung Á-Tây Châu Á để nối miền Tây Trung Hoa với Thổ Nhĩ Kỳ.

4) Hành lang Trung Hoa-Bán đảo Đông Dương (Việt-Miên-Lào) để nối liền miền Nam Trung Hoa với Tân Gia Ba.

5) Hành lang Trung Hoa-Pakistan sẽ nối liền vùng Tây Nam Trung Hoa với Pakistan

6) Hành lang Bangladesh - China - India – Myanmar (Miến Điện) sẽ chạy từ Nam Trung Hoa tới Ân Độ.

Ngoài ra còn có hành lang thứ 7 gọi là “Tơ Lụa trên biển” chạy từ bờ biển Trung Hoa sang Tân Gia Ba và Ấn Độ, tới vùng biển Mediterranean để kết nối với Bắc Đại Tây Dương và bắc Châu Phi

Với tham vọng bành trướng kinh tế và chính trị rộng lớn như thế, tất nhiên không phải để Trung Hoa tiếp tục đứng sau kinh tế Mỹ mà sẽ có cơ hội lãnh đạo cả thế giới.

Đài phát thanh Quốc tế Trung Hoa (China Radio International, CRI, ngày 10-09-2015) giải thích rằng: "Sáng kiến "Một vành đai, một con đường" là tên gọi tắt của "Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa" và "Con đường Tơ lụa trên biển thế kỷ 21", phương án quy hoạch liên quan đến 65 nước và 4,4 tỷ dân số trên dọc tuyến. Cơ chế hợp tác của "Một vành đai, một con đường" bao gồm tích cực thúc đẩy kết nối chiến lược phát triển của các nước dọc tuyến với nhau."

CRI viết: "Giáo sư Viện Khoa học-xã hội Trung Quốc Cốc Nguyên Dương cho biết, Trung Quốc đề xuất khái niệm "hợp tác kết nối" để thúc đẩy sự hợp tác giữa Trung Quốc và các nước trên dọc Con đường Tơ lụa."

Ông nói: "Phương thức hợp tác kết nối không phải đơn nhất, mà là đa dạng, có thể hợp tác kết nối đa phương, cũng có thể hợp tác kết nối song phương. Các phương thức kết nối chủ yếu bao gồm: Một là, kết nối việc xây dựng 'Một vành đai, một con đường' với 'chiến lược phát triển' của các nước trên dọc tuyến. Ví dụ, Mông Cổ thực thi chiến lược phát triển 'Con đường Thảo nguyên', vì vậy, Trung Quốc và Mông Cổ kết nối Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa với chiến lược phát triển 'Con đường Thảo nguyên'; hai là, xây dựng 'Con đường Tơ lụa' có thể kết nối với 'cơ chế hợp tác' hiện nay của các nước trên dọc tuyến".

Mỹ ra-Trung vào

Kế hoạch mở rộng ảnh hưởng kinh tế của Trung Hoa được xúc tiến ngay sau khi Tổng thống Mỹ Cộng hòa Donald Trump rút Hoa Kỳ ra khỏi Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương ( Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement, gọi tắt là TPP), với lý do TPP không đem lợi cho công nhân Mỹ.

Sau 7 năm vất vả thương thuyết để được ký kết ngày 4/02/2016 tại Tân Tây Lan (New Zealand) ,TPP là tổ chức quy tụ 12 nước gồm Úc, Brunei, Canada, Chile, Japan, Malaysia, Mexico, Singapore, New Zealand, Peru, Mỹ và Việt Nam. 

Khối kinh tế này, nếu hoạt động, sẽ có trị giá 28,000 Tỷ dollars ($28 trillion dollars), chiếm lối 40% tổng sản lượng của Thế giới và là một khối kinh tế hùng mạnh có khả năng cầm chân Trung Quốc.

Hành động của ông Trump không những đã giúp Bắc Kinh hóa giải được áp lực kinh tế của TPP mà còn giúp Trung Hoa rảnh tay hơn để thành hình khối kinh tế 16 nước được gọi là Regional Comprehensive Economic Partnership (RCEP), Hiệp định Đối tác kinh tế toàn diện khu vực (RCEP). Nga đã ngỏ ý hợp tác với Trung Hoa để loại ảnh hưởng Mỹ ra khỏi khu vực Á Châu-Thái Bình Dương.

Đối với Việt Nam, dù có mất TPP nhưng Việt Nam vẫn có chân trong khối RCEP, cùng với 9 nước khác của AQSEAN, Hiệp hội các nước Đông Nam Á và Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia, New Zealand, và Ấn Độ.

Việt Nam còn có nhiều thỏa hiệp hợp tác kinh tế song phương với Hoa Kỳ, Châu Âu, Nam Hàn, Nhật Bản, Ấn Độ và nhiều nước khác. 

Giờ đây, sau Hội nghị ở Bắc Kinh ngày 15/05/2016 vị trí kinh tế của Việt Nam đã được tăng cường trong khối MVĐMCĐ do Trung Quốc đứng đầu. Nhưng sự hợp tác kinh tế trong tương lai với các quốc gia trong khối sẽ còn nhiều khó khăn vì Việt Nam là nền kinh tế nhỏ và hạn chế kỹ thuật tân tiến. Nếu phải nhờ Trung Hoa đỡ đầu trang bị máy móc hiện đại thì Việt Nam sẽ mang nợ Trung Hoa đến cạn kiệt.

Việt Nam vào rọ

Tuy nhiên, sự có mặt của Việt Nam tại Diễn đàn “Một Vòng Đai-Một Con Đường” không phải là một lựa chọn tình nguyện mà vì không cưỡng lại được. Theo các chuyên gia kinh tế thì nếu Việt Nam không tham gia MVĐMCĐ của Trung Hoa thì Việt Nam sẽ bị các nước bỏ lại sau lưng để tụt hậu không ngóc đầu lên được.


Vì vậy, tại diễn đàn Bắc Kinh, Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang đã phát biểu: "Việt Nam chủ trương nỗ lực thúc đẩy liên kết kinh tế và kết nối giao thông với các quốc gia láng giềng. Nhiều bước đi, giải pháp cụ thể đã được triển khai, trong đó có việc hợp tác cùng các nước Tiểu vùng Mekong phát triển Hành lang kinh tế Đông - Tây, Hành lang kinh tế phía Nam, Hành lang kinh tế Bắc - Nam, hướng tới xây dựng Tiểu vùng Mekong trở thành cầu nối giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Bên cạnh đó, Việt Nam cũng tích cực tham gia thực hiện Kế hoạch Tổng thể về Kết nối ASEAN; hợp tác với Trung Quốc nghiên cứu khả năng kết nối “Hai hành lang, một vành đai” với Sáng kiến “Vành đai và Con đường”; quan hệ hợp tác kinh tế giữa Việt Nam và Trung Quốc ngày càng được mở rộng, đi vào chiều sâu, có hiệu quả thiết thực." (Theo Thông tấn xã Việt Nam, TTXVN, 15-05-017)

Kế hoạch kinh tế“Hai hành lang, một vành đai” là dự án hợp tác giữa Việt Nam và Trung Hoa.

Chi tiết Việt Nam Cộng sản tự đặt mình trong vòng tay Trung Hoa được Đài Phát thanh Quốc tế Trung Hoa (China Radio International, CRI) kể ngày 10/09/2015 rằng: "Ngày 20/5/2004, trong chuyến thăm chính thức Trung Quốc, Thủ tướng Việt Nam lúc đó Phan Văn Khải đã đề xuất sáng kiến cùng xây dựng "Một vành đai, một con đường" với Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Ngày 6 và ngày 7/10/2004, Thủ tướng Ôn Gia Bảo thăm chính thức hữu nghị Việt Nam, trong thời gian ở thăm, Chính phủ hai nước đã ra "Thông cáo chung Trung – Việt". Thông cáo đã trọng điểm đề cập hai bên đồng ý thành lập nhóm chuyên gia trong khuôn khổ Ủy ban Hợp tác kinh tế-thương mại của Chính phủ hai nước, tích cực tìm kiếm và thảo luận tính khả thi của hành lang kinh tế "Côn Minh-Lào Cai-Hà Nội-Hải Phòng-Quảng Ninh", "Nam Ninh-Lạng Sơn-Hà Nội-Hải Phòng-Quảng Ninh" và vành đai kinh tế Vịnh Bắc Bộ. Như vậy, "Hai hành lang, một vành đai" trở thành ý tưởng hợp tác của chính phủ hai nước. Thông qua việc xây dựng "Hai hành lang, một vành đai", Trung Quốc và Việt Nam sẽ bổ sung cho nhau trong quá trình hợp tác, thực hiện cùng thắng, chiến lược phát triển vùng miền Tây của Trung Quốc và chính sách phát triển kinh tế-xã hội vùng miền núi ở miền Bắc Việt Nam sẽ được lợi rất nhiều. Tháng 7 năm nay (2015), Phó Thủ tướng Trung Quốc đương nhiệm Trương Cao Lệ khi thăm Việt Nam đã đề xuất kết nối "Một vành đai, một con đường" với "Hai hành lang, một vành đai".

Từ Trọng đến Quang

Áp lực Việt Nam của Tập Cận Bình đã được lập lại trong chuyến thăm Trung Hoa của Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từ ngày 12-15/1/2017.

Thông cáo chung hồi ấy viết: "Tăng cường hơn nữa hợp tác thực chất về kinh tế thương mại. Làm tốt quy hoạch chiến lược tổng thể trong hợp tác song phương. Tích cực thúc đẩy kết nối chiến lược phát triển giữa hai nước, bao gồm kết nối khuôn khổ "Hai hành lang, một vành đai” với sáng kiến"Một vành đai, một con đường”. Tăng cường trao đổi về hợp tác năng lực sản xuất giữa hai nước, triển khai thực hiện có hiệu quả “Bản ghi nhớ về danh mục các dự án hợp tác năng lực sản xuất giữa Bộ Công thương Việt Nam với Ủy ban Phát triển và Cải cách Nhà nước Trung Quốc”. Tích cực bàn bạc thống nhất để sớm ký kết “Phương án tổng thể xây dựng khu hợp tác kinh tế qua biên giới Việt Nam - Trung Quốc".

Bây giờ, 5 tháng sau, họ Tập lại nhắc Trần Đại Quang, sau chuyến thăm Trung Hoa của đoàn Việt Nam từ ngày 11 đến 15/05/2017.

Thông cáo chung nhắc nhở phía Việt Nam cần: "Đẩy nhanh nghiên cứu, bàn bạc, ký kết “Thỏa thuận tổng thể chung về xây dựng Khu hợp tác kinh tế qua biên giới Việt Nam - Trung Quốc” theo nguyên tắc bình đẳng, cùng có lợi, tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mỗi nước, phù hợp với quy định pháp luật của mỗi bên và thông lệ quốc tế."

Trung Hoa cũng không quên thúc Việt Nam cần: "Khẩn trương bàn bạc, ký kết Bản ghi nhớ về hợp tác kết nối giữa khuôn khổ “hai hành lang, một vành đai” và sáng kiến “Vành đai và Con đường” phù hợp với lợi ích, khả năng, điều kiện của mỗi nước; phát huy vai trò của Nhóm công tác hợp tác về cơ sở hạ tầng trên bộ trong việc tăng cường kết nối giữa hai nước; tích cực thúc đẩy công tác nghiên cứu và xây dựng kế hoạch hợp tác 5 năm trong lĩnh vực giao thông và năng lượng trong hợp tác cơ sở hạ tầng trên bộ, thúc đẩy khánh thành dự án đường sắt đô thị Hà Nội tuyến số 2 (Cát Linh - Hà Đông) theo kế hoạch, sớm hoàn thành lập quy hoạch tuyến đường sắt khổ tiêu chuẩn Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng; chỉ đạo doanh nghiệp hai bên nhanh chóng giải quyết các vấn đề tồn tại, vướng mắc của các dự án hợp tác."

Bên cạnh những nhắc nhở và thúc đẩy của Tập Cận Bình với Trần Đại Quang, Đại sứ Trung Hoa tại Hà Nội, Hồng Tiến Dũng còn tát nước theo mưa nói với báo chí Việt Nam trước ngày Quang đi Tầu rằng: "Trung Quốc và Việt Nam có chung đường biên giới dài 1.500km. Việt Nam có 7 tỉnh giáp với Quảng Tây, Vân Nam, Trung Quốc. Nhằm thúc đẩy kinh tế khu vực biên giới phát triển, hai bên cũng đang xây dựng khu hợp tác kinh tế qua biên giới, đây cũng là một phần quan trọng của việc kết nối. Về mặt này, hai bên cần sớm bàn bạc về ký văn kiện liên quan, chỉ đạo các tỉnh và khu tự trị sớm tiến hành hợp tác kết nối."

Nên nhớ, sau chuyến thăm Tầu của Trương Tấn Sang, khi ấy là Chủ tịch nhà nước Việt Nam từ ngày 19 đến ngày 21 tháng 6 năm 2013, Thông cáo chung hai nước cũng đã hứa: "Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa hợp tác giữa các tỉnh, khu tự trị biên giới hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam gồm Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh với 4 tỉnh (khu tự trị) của Trung Quốc gồm Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam; phát huy vai trò của cơ chế hợp tác liên quan giữa địa phương hai nước; tập trung thúc đẩy hợp tác trong các lĩnh vực kinh tế - thương mại, cơ sở hạ tầng giao thông, khoa học, giáo dục, văn hóa, y tế…; thúc đẩy các tỉnh, khu tự trị biên giới hai nước cùng phát triển."

Nhưng tại sao đến nay chưa có tiến bộ trong thương thuyết dối với dự án lập khu kinh tế Việt-Trung ở biên giới hai nước? Không có bất cứ giải thích công khai nào của đôi bên, nhưng mọi người Việt Nam đều chưa quên những thảm họa mà Quân đội Trung Hoa đã gây ra cho người dân tại 6 Tỉnh biên giới trong 2 cuộc chiến từ 1979 đến 1990.

Các thống kê bán chính thức ghi tổng số thương vong của binh sỹ và người dân ở Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh đã lên đến khoảng 45,000 người. Những tổn thất về quân số của Việt Nam ở mặt trận Vỵ Xuyên (Hà Tuyên cũ) được ghi lại là “thảm khốc”.

Vậy mà ngày nay đảng và nhà nước CSVN đã “gục mặt bước dồn” để không cho phép dân và quân lính được tổ chức tưởng niệm hàng năm những người Việt Nam đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc đẫm máu này.

Bây giờ đảng và nhà nước CSVN lại xếp hàng chui vào rọ khống chế của Trung Hoa, qua hình thức hợp tác kinh tế như trao trứng cho ác qua hai đường “Một vành đai, một con đường" và "Hai hành lang, một vành đai" thì có khác nào họ đã kéo thêm một lá cờ trắng nữa, sau khi đã mở cửa rước giặc vào nhà ở Bauxite Tây Nguyên và Formosa Hà Tĩnh. -/-

(05/017)

Read more…

Vietcombank lại chơi bẩn người đấu tranh




Theo thông tin từ Facebook Bạch Hồng Quyền, tài khoản mang tên anh đã bị khóa rút tiền, người chuyển tiền vào tài khoản thì được nhưng rút ra thì không được. Chúng tôi có hỏi chuyện cô Bùi Hương Giang là vợ của Bạch Hồng Quyền, cô cho biết khi check tài khoản của Quyền thấy có vấn đề nên cô trực tiếp đến ngân hàng kiểm tra. Khi cô thử gửi tiền vào tài khoản thì được nhưng hỏi lại thì nhân viên ngân hàng cho biết tài khoản này chỉ gửi tiền vào được thôi chứ không rút ra được. Khi cô Giang hỏi tại sao thì nhân viên ngân hàng nói có lệnh như thế, không giải thích được.

Facebook Bạch Hồng Quyền cho biết thêm tài khoản của anh Hoàng Bình cũng ở Vietcombank mới có người bạn chuyển một số tiền khá lớn nhờ anh giúp cho người dân đi khiếu kiện Formosa, giờ ngân hàng Vietcombank cũng đã khoá của anh.
Đây không phải là lần đầu, Vietcombank chơi bẩn người đấu tranh. Vào cuối năm 2011, Vietcombank đã từng nghe lệnh công an, không cho Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang rút tiền từ tài khoản của ông. Đi lại mãi ông cũng nản. Cho đến Tháng 5/2015, ông mới than phiền chuyện này với một số anh em hoạt động gần gũi. Sau đó chúng tôi cùng ông đến Phòng Giao dịch của Vietcombank 448-450, Nguyễn Trãi, Quận Thanh Xuân, Hà Nội phản đối mạnh mẽ và liên tục, viết bài lên án, tổ chức biểu tình thì họ mới chịu trả tiền cho ông.
Việc Ngân hàng tự ý khóa tài khoản của khách hàng trong khi khách hàng không hề vi phạm qui định của ngành mà chỉ nghe lệnh công an, không cần phân tích, ai cũng biết là việc làm vô luật. Không chỉ riêng ngành ngân hàng, các tổ chức kinh tế khác như viễn thông, điện, nước, các nhà xe, hãng taxi… cũng đã từng theo lệnh công an cắt dịch vụ đối với những người hoạt động xã hội độc lập trong khuôn khổ pháp luật. Rõ ràng là công an đã can thiệp quá sâu vào hoạt động kinh doanh của các đơn vị kinh tế.
Về nguyên tắc, các đơn vị kinh tế có thể cự tuyệt yêu cầu vô lý của công an để giữ uy tín đối với khách hàng. Tuy nhiên, ít có (nếu không nói là không) một giám đốc nào dũng cảm làm điều đó vì họ sợ những sự trả thù vặt từ phía công an, đặc biệt là sợ mất ghế. Ngoài ra, các trường đại học, trung học chuyên nghiệp cũng bị công an gây áp lực tương tự, đuổi sinh viên, kỷ luật sinh viên theo lệnh của công an, mặc dù các em không hề vi phạm qui chế của nhà trường. Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Tp HCM ra quyết định đuổi học sinh viên Nguyễn Phương Uyên là một ví dụ.
Nói gì thì nói, những giám đốc, tổng giám đốc, hiệu trưởng… nói trên đều thuộc loại hèn kém, chấp nhận tiếng xấu chứ không dám cưỡng lại lệnh của công an. Tuy nhiên ở xã hội này chắc chắn còn rất nhiều người thà về vườn còn hơn là làm những việc xấu xa, trái với đạo lý.

Phong tỏa tài khoản cả hai chiều đã là một cái sai không thể chấp nhận. Còn chỉ chặn đầu rút tiền nhưng lại nhận tiền vào tài khoản của nạn nhân là một sự khốn nạn, đểu cáng. Nếu ngân hàng Vietcombank tiếp tục không cho rút tiền từ tài khoản của Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình, chắc chắn sẽ có một cơn bão tẩy chay trên mạng, ảnh hưởng lập tức đến hoạt động kinh doanh của ngân hàng này. Vụ tẩy chay hãng taixi Mai Linh hồi Tháng 10/2016 khi hãng này từ chối chở dân bị ảnh hưởng bởi thảm họa Formosa đi kiện, hẳn ông Tổng Giám đốc Vietcombank còn nhớ.
Ảnh: Biểu tình trước Phòng Giao dịch của Vietcombank 448-450, Nguyễn Trãi, Quận Thanh Xuân, Hà Nội, phản đối Vietcombank quỵt tiền khách hàng.

17/5/2017

Nguyễn Tường Thuỵ
Read more…

Thấy gì từ kế hoạch vay và trả nợ của Chính phủ?

Phan Minh Ngoc
Thủ tướng Chính phủ vừa phê duyệt kế hoạch vay, trả nợ của Chính phủ năm 2017, với chi tiết như nêu ở bảng dưới đây.
                      Kết quả hình ảnh cho number
Theo đó, năm nay Chính phủ dự định vay 342.000 tỉ đồng, trong đó có 243.000 tỉ là vay các nguồn trong nước, còn lại 99.000 tỉ là từ nguồn ODA và vay ưu đãi nước ngoài.
Về kế hoạch trả nợ, năm nay Chính phủ dự định trả 260.000 tỉ đồng nợ, trong đó 243.000 tỉ đồng là trả nợ trực tiếp của Chính phủ, 17.000 tỉ đồng là nợ của các dự án cho vay lại.
Điều đầu tiên có thể nói được về những con số “khô khan” và tối giản nói trên là về độ lớn của chúng. Nếu so với quy mô GDP theo giá thực tế của Việt Nam thì số nợ Chính phủ dự định trả trong năm nay tương đương khoảng 5-6% (năm 2015, GDP sơ bộ theo giá thực tế là 4,2 triệu tỉ đồng; chưa có số liệu cho năm 2016). Điều này có nghĩa là quy mô trả nợ của Chính phủ năm nay và trong mấy năm qua (gần) tương đương với giá trị thặng dư toàn bộ nền kinh tế tạo ra trong năm. Hay nói nôm na là làm ra chỉ đủ để trả nợ, không có mấy tích lũy. Hàm ý này cũng được minh chứng thêm bằng việc Chính phủ phải vay để đảo nợ liên tục từ nhiều năm qua. Việc dùng nợ để “nuôi” nợ này là hệ quả của việc vay nợ tiếp tục tăng lên trong khi khả năng trả nợ ngày càng suy giảm.
Thứ hai, nếu chỉ nhìn vào con số vay nợ của năm 2017 là 342.000 tỉ đồng so với con số vay nợ 452.000 tỉ đồng của năm trước, người ta có thể nói rằng tình trạng vay nợ năm nay đã có sự cải thiện đang kể khi quy mô vay nợ giảm mạnh. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng con số 342.000 tỉ nói trên chưa/không bao gồm khoản vốn huy động bằng trái phiếu dành cho đầu tư phát triển, là khoản mục hàng năm trong kế hoạch vay nợ các năm trước đều có, đều được công bố, nhưng không hiểu vì lý do gì không được công bố cho năm nay. Giả sử khoản mục này năm nay bằng năm ngoái, tức là 60.000 tỉ đồng, là con số thấp nhất trong mấy năm gần đây, thì tổng giá trị vay nợ cần thiết sẽ vọt lên 402.000 tỉ đồng.
Con số 402.000 tỉ đồng này vẫn là điều đáng mừng, ở cái nghĩa là quy mô vay nợ của Chính phủ sẽ giảm đáng kể trong năm nay so với năm trước (giảm 50.000 tỉ đồng). Nhưng điều làm nó kém lạc quan hơn chính là ở góc độ đại bộ phận vốn Chính phủ đi vay về vẫn là để dùng cho trả nợ, phần vốn còn lại dành cho đầu tư phát triển vẫn “teo tóp”, giữ nguyên ở mức khiêm tốn như vậy (tỷ trọng vốn vay dành cho đầu tư phát triển năm 2016 là 13,2%, dự kiến năm nay tăng một chút - lên 14,9%, nếu Chính phủ tiếp tục dành khoản tạm tính 60.000 tỉ đồng nói trên cho đầu tư phát triển). Cứ như vậy thì khả năng “bóc ngắn cắn dài” sẽ còn tiếp tục vì năng lực sản xuất, tạo ra giá trị gia tăng cho nền kinh tế vẫn sẽ tiếp tục tăng trưởng chậm, làm giới hạn khả năng nhanh chóng trả nợ, giảm nợ của Chính phủ.
Thứ ba, cũng là một điều đáng mừng khác, khi số vốn vay dùng để bù đắp bội chi năm nay là 172.000 tỉ đồng, giảm gần một phần ba (giảm 82.000 tỉ đồng) so với năm 2016. Điều này, thoạt nhìn, có thể dẫn đến kết luận dễ dãi rằng bội chi ngân sách đã giảm mạnh nên
Chính phủ chỉ cần vay ít hơn để trang trải cho thâm hụt ngân sách.
Nhưng nếu nhìn vào khoản mục trả nợ gốc (hoặc “đảo nợ”, theo cách dùng của Chính phủ trong một số năm) thì tình hình cũng lại trở nên kém lạc quan hơn.
Cụ thể, năm nay Chính phủ dự định chi tới 144.000 tỉ đồng để đảo nợ, trong khi con số này năm trước mới là 95.000 tỉ đồng. Thực ra, bội chi ngân sách cần phải bao hàm cả khoản mục đảo nợ vì tiền dùng cho mục đích này rốt cuộc cũng là tiền lấy từ ngân sách nhà nước chứ chẳng phải là tiền ai đó hào phóng chi trả giúp cho Chính phủ. Do đó, nếu gộp hai khoản này lại thì nhu cầu vay để bù đắp bội chi ngân sách và đảo nợ năm 2017 là 316.000 tỉ đồng, chỉ giảm 33.000 tỉ đồng so với con số này của năm 2016 (349.000 tỉ đồng), tức chỉ bằng non nửa con số 82.000 tỉ đồng nêu ở đoạn trên.
Nói cách khác, nhu cầu vay để bổ sung cho ngân sách sẽ không giảm mạnh trong năm nay như điều đã cho thấy từ sự sụt giảm mạnh của khoản mục “bù đắp bội chi” trong kế hoạch vay nợ của Chính phủ.
Thứ tư, về kế hoạch trả nợ 260.000 tỉ đồng của Chính phủ trong năm nay, nếu so với con số 273.000 tỉ đồng của năm trước thì rõ ràng đây cũng là một sự cải thiện, vì nó cho thấy gánh nặng nợ nần đã giảm bớt trong năm nay. Tuy nhiên, cũng không rõ vì lý do gì mà kế hoạch trả nợ năm nay lại không có khoản mục đảo nợ như của năm trước. Điều này càng trở nên khó hiểu hơn vì rõ ràng là trong kế hoạch sử dụng vốn vay của Chính phủ năm nay có khoản mục dành cho đảo nợ (144.000 tỉ đồng) như đã phân tích ở trên.
Để thận trọng hơn, ta hãy chú ý đến sự tăng vọt của khoản mục trả nợ trực tiếp của Chính phủ, 243.000 tỉ đồng trong năm 2017 so với chỉ 154.000 tỉ đồng trong năm 2016. Không loại trừ khả năng là năm nay Chính phủ lại tính gộp khoản mục đảo nợ vào khoản mục trả nợ trực tiếp của Chính phủ. Nếu đúng vậy thì ta có thể tạm thời “thở phào” vì điều này cũng vẫn cho thấy rằng quả thật là gánh nặng nợ nần cũng như việc phải vay để đảo nợ đã được cải thiện phần nào trong năm nay.
Nhưng nếu không phải vậy thì đây không những là một thiếu sót khó hiểu, khó chấp nhận, mà còn cho thấy những dấu hiệu nguy hiểm khi nghĩa vụ nợ trực tiếp của Chính phủ tăng vọt trong năm nay so với năm 2016 (tăng tới 89.000 tỉ đồng).
Cuối cùng, có một tín hiệu phấn khởi hơn sau những gì đã thấy từ những con số nêu trong phân tích ở trên. Đó là con số kế hoạch đi vay để cho vay lại (26.000 tỉ đồng trong năm nay so với 43.000 tỉ đồng trong năm 2016), cũng như con số kế hoạch trả nợ cho các dự án cho vay lại (17.000 tỉ đồng trong năm 2017 so với 24.000 tỉ đồng trong năm 2016). Những con số này cho thấy Chính phủ đã thật sự trở nên thận trọng, e dè hơn với việc vay để cho vay lại, vốn là một trong những nguồn gốc dẫn đến gánh nặng nợ công ngày càng phình to khó kiểm soát.
Tóm lại, về tổng thể, kế hoạch vay và trả nợ của Chính phủ năm 2017 cho thấy một số tín hiệu lạc quan hơn về chuyện nợ nần của Chính phủ. Tuy nhiên, do có một số khác biệt trong nội dung thông tin công bố, không biết là bởi do vô tình hay cố ý, nên bức tranh về ngân sách nói chung, về vay nợ và khả năng trả nợ của Chính phủ nói riêng vẫn còn nhiều góc khuất cần làm sáng tỏ thêm trước khi người ta có thể tạm thời an tâm rằng tình hình đang tiến triển theo hướng lành mạnh hơn.
(Bài đăng trên TBKTSG, 17/5/2017)
Read more…

Nếu muốn mặt trời ló rạng

Luật sư Luân Lê
Báo Tuổi trẻ đăng như thế này đã là một sự dũng cảm và đáng trân quý đến tột cùng trong vô vàn những tờ báo đang nằm bất động về vấn đề biển miền Trung hậu thảm hoạ Formosa mà công ty này gây ra trong giai đoạn vận hành thử nghiệm nhà máy luyện thép từ đầu tháng 4/2016.
Chính nhiều cán bộ, lãnh đạo cấp trung ương đã phát ngôn và khẳng định chắc nịch về việc biển đã an toàn và đã có thể khai thác được, đáy biển đã tự phục hồi mà không cần đến việc khắc phục bằng phương pháp khoa học nào cả.
Nhưng sự thật có lẽ lại khác. Nếu biển đã sạch thì người ta không thể trước sau tuyên bố bất nhất về cùng một hiện trạng môi sinh của chính vùng biển đã xảy ra thảm hoạ chỉ trong một thời gian ngắn như thế.
Nhưng có lẽ do không chỉ những người dân ở vùng biển phải lo lắng vì việc đình thác biển, hay bị ảnh hưởng thu nhập từ kinh doanh dịch vụ biển, hải sản, mà chính những người đang sống trên mảnh đất này, kể cả quan chức cũng phải bỏ chút tâm tư mà lo lắng vì "hiểm hoạ" sẽ không chừa một ai nếu chẳng may vì thứ gì đó ta cứ im lặng để mặc dân chúng khai thác mà không công bố hay lên tiếng chút gì. Vì những sản phẩm hải sản ấy sẽ được khai thác để trực tiếp bán ra thị trường, làm mắm, các chế phẩm đông lạnh hay nước biển làm muối có thể nhiễm độc tố - có thể trở thành món ăn trên mâm cơm của bất kỳ gia đình nào. Và ngay cả nếu không rõ ràng về tình trạng biển bằng công bố khoa học, nghiêm túc thì quốc tế cũng sẽ gắt gao trong vấn đề xuất khẩu hải sản chung đối với toàn bộ nền kinh tế nước này. Đó mới là thiệt hại vô cùng lớn cho tăng trưởng quốc dân.
Người ta ắt hẳn vẫn còn nhớ những di chứng khiến cả gần 2.000 người chết và hàng chục ngàn người sống trong cảnh bệnh tật dai dẳng (về thần kinh) ở Nhật Bản cách đây hơn 70 năm với tên gọi Minamata (do người dân vùng này bị nhiễm độc Thuỷ ngân có chứa trong chất thải được xả ra liên tục trong nhiều năm từ một công ty tại đó) bởi họ đã không lường trước được hết hậu hoạ kinh hoàng của nó mà ban đầu họ không quá bận tâm.
Ở một nơi khác, vụ đắm tàu chở dầu của hãng BP trên vùng biển Hoa Kỳ đã khiến công ty này phải bỏ ra một số tiền khổng lồ tương đương với khoảng 96 tỷ đô la cho việc bồi thường những người dân bị ảnh hưởng bởi sự kiện đó, chi phí khắc phục hậu quả cho đến khi môi trường biển hết ô nhiễm, bồi thường cho chính phủ,... và đương nhiên sự kiện đắm tàu chở dầu đó không hề nghiêm trọng và cũng không huỷ diệt cả một vùng biển dài như thảm hoạ do Formosa gây ra trên đất nước chúng ta.
Cái giá của chúng ta sao lại rẻ đến vậy? Và tương lai, sinh kế của hàng triệu dân sao định giá nhanh chóng và hời hợt đến vậy? Không những thế là sự xuê xoa, là sự xem nhẹ đối với việc khắc phục hậu quả đặc biệt nghiêm trọng mà kéo dài của nó để có một vùng biển sạch, an toàn.
Có vị quan chức nào đó còn phát biểu, mong rằng có một cơn bão lớn quét qua vùng biển miền Trung thì sẽ làm giảm nồng độ độc tố trong nước biển và sẽ làm sạch được biển. Hay cũng có vị bộ trưởng nói rằng biển đã sạch vì có cơ chế tự đào thải độc tố. Thật vô trách nhiệm với vai trò một nhà quản lý mà nó thuộc chức trách của mình.
Chẳng có cơn bão nào có thểm làm được điều đó nếu con người chúng ta không bắt tay vào bằng những hành động thiết thực, bằng khoa học, và trước tiên là thành thật với những thông tin và công bố dựa trên sự thật để nhân dân được biết.
Đó chính là khởi điểm của bình minh, nếu muốn có mặt trời ló rạng, trên bờ biển quê hương mình
Read more…

Contact us