Trịnh Anh Tuấn
Kết quả hình ảnh cho Tuổi Trẻ

Bỏ tù tuổi trẻ
Ngày 14/10/2012, hơn một tuần sau khi bước vào tuổi 20, Nguyễn Phương Uyên bị bắt khi đang là sinh viên năm 3 của Đại học Công nghệ Thực phẩm TP Hồ Chí Minh. Cô bé 20 tuổi bị khép vào Điều 88 Bộ luật Hình sự với tội danh “Tuyên truyền chống phá nhà nước”. Đứng trước tòa, cô khẳng định mình chống sự xâm chiếm của Trung Quốc và chỉ chống Đảng, không hề có ý định chống Nhà nước. Sau án 8 năm tù giam phiên sơ thẩm, dưới áp lực dư luận và nhiều bên, cô nhận 5 năm tù treo tại phiên tòa phúc thẩm. Trước đó một năm, năm 2011, hơn một chục thanh niên cũng vào tù sau các phiên tòa xử theo điều 88 ở Nghệ An.
Năm năm trôi qua, số lượng những người bị bắt vì những hoạt động chống Trung Quốc và đấu tranh cho quyền lợi người dân vẫn tiếp tục tăng lên và nhiều người trong đó còn rất trẻ. Đầu năm nay, ngày 11/01, Nguyễn Văn Hóa, 22 tuổi, một chàng trai người Hà Tĩnh có những hoạt động chống Formosa bị bắt theo điều 258. Ngày 17/03, Phan Kim Khánh, 24 tuổi, sinh viên năm cuối của trường ĐH Thái Nguyên bị bắt theo Điều 88 vì đã lập một website với mục đích chống tham nhũng. Khánh bị bắt khi gần hoàn thành chương trình Đại học và còn vài tháng nữa là tốt nghiệp.
Sau thảm họa Formosa, chính quyền quá chậm trễ trong việc chi trả tiền bồi thường cho người dân ở Lộc Hà, Hà Tĩnh đã làm họ vô cùng bức xúc. Nhiều người hoạt động xã hội dân sự độc lập đã bất chấp nguy hiểm đến đó hỗ trợ pháp lý và đưa tin khi truyền thông nhà nước bỏ mặc và bị ngăn cấm. Bức xúc vì đã một năm từ khi thảm họa xảy ra, chính quyền vẫn chưa chi trả tiền bồi thường, ngày 3/4, hàng ngàn người dân đã cùng nhau lên UBND huyện Lộc Hà để đòi tiền. Các lãnh đạo cấp huyện lẩn trốn và người dân chiếm luôn cả trụ sở để yêu cầu chính quyền thực hiện lời hứa. Bạch Hồng Quyền, 28 tuổi, một nhà hoạt động đã dũng cảm có mặt để đưa tin về sự việc đó. Hơn chục ngày sau, công an Hà Tĩnh khởi tố vụ án Gây rối trật tự công cộng và ra lệnh khởi tố bắt giam với Quyền với cáo buộc là người cầm đầu kích động người dân, trong khi Quyền từ Hà Nội mới vào đó được ít hôm và giúp người dân truyền tải thông điệp của họ cho mọi người được biết. Sau nhiều lần đến nhà gây áp lực với gia đình, Công an Hà Tĩnh đã chính thức ra lệnh truy nã đối với anh.
Những người trẻ dấn thân, như Quyền, như Khánh, như Uyên, như Hóa và bao người khác nữa, biết trước hiểm nguy sẽ đến với họ bất kỳ lúc nào. Bỏ qua sự sợ hãi, họ vẫn đấu tranh bằng sự nhiệt thành và trái tim dũng cảm. Chính quyền cộng sản luôn coi những người trẻ dấn thân là đối tượng nguy hiểm nhất và tìm mọi cách bỏ tù họ.
Về Quyền
Không như Uyên hay Khánh là người tôi chỉ biết khi họ bị bắt, Quyền với tôi thân nhau và hợp nhau dù tính cách nhiều thứ khác biệt. Mỗi khi rảnh rỗi, vẫn thường gặp nhau trò chuyện. Hai anh em cũng nhiều lần xách xe máy đi phượt khắp vùng Tây Bắc. Có lần giữa mùa đông, hai anh em đi xe máy từ Mộc Châu về Hà Nội trong sương mù và mưa phùn dày đặc, với tầm nhìn chỉ 2-3 m.
Tính Quyền hòa đồng, dễ chịu và rất tốt với anh em. Mỗi khi tôi có việc gì, Quyền luôn là người tới đầu tiên. Quyền đấu tranh với sự nhiệt thành, dũng cảm và không hề ngần ngại khó khăn. Trước khi có những hoạt động đấu tranh, anh tham gia vào nhóm Bảo vệ sự sống ở Thái Hà, thường đi nhặt thai nhi bị bỏ đi ở các bệnh viện về chôn cất và giúp đỡ các bà mẹ lầm lỡ không đủ khả năng nuôi con. Sau này khi tham gia đấu tranh, gần như ở đâu có sự kiện nóng, anh đều đến để theo dõi và đưa tin. Từ những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, biểu tình chống chặt phá cây ở Hà Nội cho đến những trận cưỡng chế đất đai ác liệt của chính quyền với dân; từ những chuyện người dân chết trong đồn công an đến thảm họa Formosa gây ô nhiễm, anh luôn muốn có mặt nhanh chóng để theo dõi và tìm hiểu những đau khổ, bất công mà người dân phải hứng chịu. Trong trận lũ lịch sử năm 2016 vừa qua ở miền Trung, cả tháng trời anh đi khắp các vùng Tuyên Hóa, Minh Hóa, Quảng Trạch, Ba Đồn (Quảng Bình) cho đến Hương Khê, Vụ Quang, Kỳ Anh (Hà Tĩnh) để mang gạo, mì tôm, nước uống giúp bà con vùng bão lũ. Anh làm gần như mọi việc, từ lái xe cho đến bốc vác, hậu cần chuẩn bị. Mỗi khi nghe tin ở đâu có bà con đang thiếu nước thiếu gạo, anh đòi đi ngay lập tức dù mọi người đều quá mệt mỏi hay đã tối khuya.
Và giờ anh đang đối mặt với án tù. Anh đang bị truy lùng khắp nơi và có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Anh buộc phải rời xa gia đình nhỏ bé với vợ và hai cô con gái vô cùng đáng yêu. Những người cộng sản nắm quyền không muốn anh tiếp tục những hoạt động giúp đỡ, đấu tranh cho những người dân đau khổ nữa. Họ coi anh là một đối tượng nguy hiểm đối với chính thể của họ, một chế độ dung dưỡng đầy sai trái, bất công và tàn bạo. Anh cũng như như bao người đấu tranh khác, luôn chấp nhận đối mặt với hiểm nguy và tù đày; và vẫn kiên định đi theo con đường của mình. Tù đày đối với những người bảo vệ sự công bằng, bảo vệ những người khốn khổ như anh thì có lẽ là một điều vinh danh hơn hết.
Và thế hệ của chúng tôi
Hàng ngày, mỗi lần lên mạng, tôi đọc rất nhiều những lời nhận xét về thế hệ trẻ bây giờ. Họ phê phán kịch liệt về những bạn trẻ khóc vật vã trên sân bay khi đón thần tượng K-Pop hay hôn ghế Sơn Tùng-MTP. Họ nhận xét nặng nề rằng tuổi trẻ bây giờ thiểu năng cảm xúc, thể hiện thái quá với ý muốn cá nhân. Một thế hệ bị nói là bỏ đi.
Một phần đông những người trẻ khác, rất nhiều người trong đó là bạn bè tôi, ít khi bị phê phán hay ít người có thể phê phán họ. Họ là những người rất giỏi, đầy tài năng. Họ tập trung học hành và công việc, ít khi để ý những gì xung quanh họ, ngoài mục tiêu họ đặt ra cho bản thân mình. Với họ, làm sao có thể kiếm được nhiều tiền, sống cuộc sống an nhàn, vui vẻ. Họ chọn cho mình một cuộc sống vị kỷ, mưu cầu lợi ích cá nhân. Nhiều người trong đó tiến bộ hơn, thì tìm cách đi ra nước ngoài. Trong mắt họ, một đất nước Việt Nam nghèo hèn, kém cỏi, dốt nát và vô văn hóa không xứng đáng với họ. Họ cần một môi trường để học tập và làm việc tốt hơn.
Chẳng có quyền trách cứ những người trên. Đó là lựa chọn của họ. Chỉ tiếc là những lựa chọn đó, chẳng có gì sai, nhưng chẳng giúp gì cho cộng đồng đau khổ cạnh họ cả. Sự phát triển của loài người dựa trên sự phát triển của cộng đồng. Một trong những nguyên nhân của một xã hội tồi tệ hiện nay, là ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình. Nhưng biết trách ai, khi thế hệ chúng tôi, chẳng mấy ai dạy chúng tôi về sự công bằng, về trách nhiệm xã hội. Những khái niệm về lòng yêu nước, lòng trung thành với Tổ quốc bị đánh tráo một cách thô thiển. Thế hệ chúng tôi lớn lên cùng sự phát triển về kinh tế và kĩ thuật của thế giới mà chẳng có một nền tảng xã hội đầy đủ để đứng chân lên, ngoài sự dối trá và lợi ích cá nhân. Với tôi, chúng tôi là những cá thể ngơ ngác, cô đơn và đầy mâu thuẫn trong một đất nước u ám, không có tương lai.
Và tồn tại ít ỏi trong một thế hệ cô đơn ngơ ngác đó, là những cá nhân dũng cảm và hoài bão. Họ đứng lên nói ra những gì họ thấy, dũng cảm chống lại cường quyền độc ác, tham lam. Họ lên tiếng bằng một tấm lòng yêu nước và trái tim dũng cảm. Nhưng họ chỉ như những chàng liêu trai “xách gươm lên và đi vào rừng thẳm”, dần dần sa vào cạm bẫy và bị đánh bại bởi những kẻ đầy quyền lực độc ác và tham lam, như những người đi trước họ.
Những người trẻ rồi cũng già đi. Lao tù rồi cũng đến lúc tự do. Chỉ có đất nước này vẫn mãi mù mịt, đất mẹ thì vẫn bị xâm lấn, đầu độc từng này. Chưa thấy hi vọng về một tương lai đẹp đẽ cho đất nước này cả. Những người con yêu nước và dũng cảm nhất, thì vẫn lần lượt thay nhau vào tù.
Hà Nội, 12/05/2017
Read more…

Văn học cuối tuần - Bài văn của một học sinh lớp sáu

sưu tầm
Hiện trên Facebook đang lưu hành một câu chuyện với nhan đề "Bài văn của một học sinh lớp sáu", không rõ nguồn gốc. Đây là một truyện kể hư cấu, nhưng dựa trên các hiện thực sống động của xã hội Việt Nam hôm nay. Hình ảnh người nông dân Việt Nam chất phác, thật thà, nhân ái đã hoàn toàn biến mất và nay đang được thay thế bằng những tấm lòng độc ác và gian dối. Vì cuộc sống của bản thân và gia đình, họ sẵn sàng đầu độc người tiêu dùng bằng các nông sản độc hại.
Tuy khó có thể tưởng tượng rằng một học sinh lớp sáu có thể viết được bài này, Dân Luận vẫn giới thiệu tác phẩm ngắn này như một lời lên án một xã hội đang băng hoại đạo đức.
Đề thi môn văn học kỳ 2 : Hãy tả về công việc thường ngày của em và gia đình.
-----------------

Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.
Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?
Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ:
-Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.
Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.
Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.
Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo:
-"Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con."
Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật:
-"Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học. Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm... chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ".
Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.
Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán.
Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.
Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần... phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.
Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.
Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.
Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.
Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải:
-"Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu. Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được".
Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.
Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.
Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay.
Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.
Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ.
Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo:
-"Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã. Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu".
Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.
Hễ em ho he ra quán bảo bố:
-"Bố ơi con đói"
là ông lại quát ầm lên:
-"Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất. Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ".
Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư.
Sao em khổ thế?
Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên.
Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.
Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.
Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo:
- "Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép".
Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.
Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo:
- "Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước."
Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.
Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói:
-"Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?"
Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.
Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên:
-"Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết."
Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.
Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.
Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.
Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.
Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.
Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.
Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.
Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết:
"Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây".
Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.
Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ.
Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau.
Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ
Read more…

Tắm tiên Tú Lệ, Văn Chấn, Yên Bái nét văn hóa đậm đà bản sắc vùng Tây Bắc


Tú Lệ là một thung lũng nằm giữa ba ngọn núi cao là: Khau Phạ, Khau Thán, Khau Song, đây cũng là nơi cư trú của hơn một ngàn hộ dân, chủ yếu là đồng bào dân tộc Thái. “Nếp Tú Lệ, tẻ Mường Lò”, câu ca ấy đã vượt ra khỏi ranh giới vùng đất đất Yên Bái để đến với người dân các vùng miền trong cả nước và gợi lên sự háo hức trong tâm hồn những kẻ lữ hành. Không chỉ có vậy:

Suối nước nóng Tú Lệ (Văn Chấn) - Một trong những điểm tắm tiên nổi tiếng tại Yên Bái

Từ thị xã Nghĩa Lộ, theo Quốc lộ 32 lên Mù Cang Chải, trước khi vượt qua đèo Khau Phạ bạn sẽ thấy xã Tú Lệ hiện ra với mùi lúa nếp chín thơm ngào ngạt.
Tắm tiên Tú Lệ, Văn Chấn, Yên Bái nét văn hóa đậm đà bản sắc vùng Tây Bắc
Không chỉ là nơi sản xuất ra một trong những loại gạo nếp thơm ngon nhất cả nước, Tú Lệ còn là nơi lưu giữ những nét văn hoá vô cùng đặc sắc của đồng bào dân tộc Thái vùng Tây Bắc, và tục tắm tiên chính là một trong những nét văn hoá đặc sắc đó

Ở Tú Lệ, có hai bể tắm nước khoáng nóng ngay cạnh dòng suối mát và bên bờ là ruộng nương chín vàng. Một bể tắm rất nóng và một bể tắm ấm.

Mỗi khi chiều xuống, sau một ngày lao động vất vả thì những chàng trai, cô gái Thái lại kéo nhau xuống dòng suối Tú Lệ, tự nhiên trút bỏ xiêm y và trở thành những nàng tiên giữa đất trời.
Cuối chiều, khi những cô gái chàng trai người dân tộc Thái trở về nhà sau một ngày làm đồng rộn rã là lúc dòng suối nước nóng giữa những cánh đồng đông người nhất. Người Thái tắm dưới suối, thật tự nhiên trong thiên nhiên tươi đẹp.
Tắm ở đầu nguồn là một trong những phong tục độc đáo của phụ nữ Thái và nếu có lần nào đó lên vùng Tây Bắc, nơi có nhiều người Thái sinh sống, ta sẽ dễ dàng gặp những phụ nữ tắm suối - tại Nghĩa Lộ, Tú Lệ cũng vậy. Nơi đây đã được thiên nhiên hào phóng ban tặng nhiều nguồn nước khoáng nóng, nên khi ở dưới xuôi mới chỉ làm quen với dịch vụ tắm nước khoáng nóng với giá không rẻ thì người Thái ở Nghĩa Lộ đã tắm nước khoáng nóng miễn phí từ hàng trăm năm nay.
Những nét thanh tú của người con gái Thái
Ở Tú Lệ có hai bể tắm nước khoáng nóng ngay cạnh dòng suối mát và bên bờ là ruộng nương chín vàng. Một bể tắm rất nóng và một bể tắm âm ấm: tắm nóng nhiều hay ít là tùy ý mỗi người.Mỗi khi chiều xuống, sau một ngày lao động vất vả thì những cô gái Thái lại kéo nhau xuống dòng suối Tú Lệ, tự nhiên trút bỏ xiêm y và trở thành những nàng tiên giữa trời đất. Người thì ngâm mình dưới dòng nước, cô khác ngồi kỳ cọ hay giặt giũ trên hững viên đá cuội khổng lồ nằm tràn trên hai bờ. Nước trong văn vắt, reo vui như tiếng cười của con trẻ.
Có người tắm nước khoáng một cách thời thượng, cũng có người mặc váy thay đồ theo phương pháp truyền thống. Thậm chí có cô cô giũ bỏ xiêm y bên trên triền đá để ngâm trọn vẹn thân ngà ngọc trong dòng nước ấm cũng không vấn đề gì vì đó cũng là chuyện đã có hàng trăm năm qua. Nước khoáng hơi rít tóc, nhưng vẫn có thể gội đầu và rất tốt cho sức khỏe, người ta nói thế và có lẽ đúng vì người dân Tú Lệ hiếm có bệnh vặt như dân thành thị.
Giúp nhau những lúc tắm chung cũng là cách để con người trở nên gần gũi hơn
Xứ người có chuyện tắm hồ giữa băng giá thì xứ ta cũng có chốn tắm khoáng giữa tiết lập đông giữa bao cô gái xinh đẹp, tỉnh táo cả người - cái rét, cái mệt lặng lờ trôi theo dòng nước cả!
Trong các bể nước khoáng hay ngay trên các dòng suối khoáng nóng có những viên đá cuội tròn, các chị các cô đang kỳ lưng cho nhau. Áo váy họ để ngay trên thành bể hay các hòn đá; có cô ngồi “lộ thiên” giặt giũ bên bể.
Vào mùa lạnh cuối năm các suối và giếng khoáng bốc hơi nghi ngút, thoảng mùi H2S và lưu huỳnh với nhiệt độ trung bình khoảng 45 độ C, rất tốt cho sức khỏe. Du khách tới đây cũng có thể cùng tắm, các chàng trai cũng được phép tắm chung, trò chuyện với các chị, các cô gái xinh xắn má đỏ hây hây nhưng tuyệt đối phải giữ khoảng cách và tuyệt đối không được có những hành vi xấu.
Tú Lệ còn nổi tiếng một đặc sản mà không nơi nào sánh được: Nếp thơm Tú Lê là của trời cho mà không ở vùng cao nào có được, vì vậy hàng năm xe ô tô từ khắp mọi miền đất nước lên Yên Bái rồi vào Văn Chấn ngược lên Tú Lệ mua gạo nếp về gói bánh chưng, thổi xôi thờ cúng tổ tiên và đãi khách trong ba ngày Tết.

Đến Tú Lệ bạn không chỉ được tận mắt chứng kiến tục tắm tiên bao đời của vùng Tây Bắc mà bạn còn được ngắm những bản làng, ruộng bậc thang đầy chất lãng du nơi đây:

Gần 20 năm trở về trước, xã Tú Lệ được mệnh danh là vương quốc của cây thuốc phiện. Thuốc phiện được trồng khắp cánh đồng Tú Lệ, nhà nào cũng trồng thuốc phiện. Vào những mùa Anh túc nở, thung lũng Tú Lệ mang một vẻ đẹp huyền bí. Nhưng vẻ đẹp của loài hoa Anh túc càng rực rỡ bao nhiêu thì cuộc sống người dân Tú Lệ càng khốn khó bấy nhiêu. Thuốc phiện không những chẳng đem lại cơm ăn áo mặc, chẳng làm cho bà con người Thái ở Tú Lệ đổi đời mà nó còn kéo theo đói nghèo và cùng cực, bởi số người nghiện thuốc phiện cứ theo đó mà tăng lên.
Sau này từ chủ trương xóa bỏ cây thuốc phiện, cán bộ từ huyện đến xã mà đứng đầu là các già làng, trưởng bản đã tích cực vận động nhân dân nhổ bỏ cây thuốc phiện. Thế rồi, những cánh đồng thuốc phiện dần dần được chuyển sang trồng lúa, trồng ngô, trồng đậu tương. Từ khi quốc lộ 32 được nâng cấp, xã vùng cao này đã có nhiều đổi thay, trung tâm xã trở thành một thị tứ sôi động, là điểm đến của nhiều khách du lịch trong và ngoài nước. Đó cũng là điều kiện để các mặt hàng nông sản được khách thập phương biết đến, dọc quốc lộ nhiều khách sạn mọc lên, gà đồi, nếp thơm là món ăn ưa thích của nhiều du khách. Bây giờ thì cây Anh túc chỉ còn lại trong ký ức xưa của người già trong xã.
Dân đi bụi, dân phượt ở miền Bắc một thú vui khá kỳ lạ “Đi thăm lúa”. Khắp ở trên mọi nẻo đường của Tây Bắc, Đông Bắc, bất cứ nơi nào có núi, có ruộng bậc thang, có mùa gieo hạt, có tháng lúa xanh, tuần lúa chín, hay ngày cơm mới, là có những bước chân háo hức lên đường…

Cái thú vị đầu tiên đó là vùng đất này không quá xa xôi cách trở, ôtô và xe máy đều có thể đến và đi một cách dễ dàng. Những thung lũng, cánh đồng, biển lúa hầu hết đều nằm hai bên đường của quốc lộ 32 từ Nghĩa Lộ đi Mù Căng Chải. Tú Lệ thích hợp cho một chuyến đi từ 2 - 2,5 ngày cuối tuần, rất dễ thu xếp vào bất kỳ một quãng thời gian nào quanh năm.
Cái thú vị tiếp theo đó là cảnh sắc mỗi mùa một nét gợi cảm riêng biệt, thú vị và không bao giờ gây nhàm chán. Mùa làm đất thì long lanh sắc nước, bờ be đất nâu một màu trù phú. Mùa gieo mạ, lúa xanh như tấm thảm, xanh từng mảnh rời rạc tạo thành những điểm nhấn ấn tượng.
Mùa lúa xanh, xanh ngát đến tận trời. Mùa lúa chín lại vàng ươm rạt rào như sóng biển. Mùa gặt náo nức rộn ràng, mùi cơm mới theo gió bảng lảng trên chái nhà. Nhìn ngày mùa mới tươi tắn cũng thấy cuộc sống căng tràn nhựa sống và mang màu sắc của bình yên.
Đỉnh dốc Hai Bà Cháu là một trong những địa điểm lý tưởng nhất để ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn Tú Lệ. Những chái nhà lợp gỗ pơmu nằm san sát, biển lúa dập dờn như cánh sóng, suối Tú Lệ như một dải lụa mềm của một vị thần tiên lỡ tay đánh rơi khi bay ngang qua vùng trời này.

Cái thú vị khác nữa là những món đặc sản không thể bỏ qua cùng phong tục tắm suối khoáng độc đáo của người dân vùng cao mà phần sau bài viết sẽ đề cập tới.
Quãng đường tuyệt đẹp trên quốc lộ 32, xuyên qua những thị tứ xinh xắn của đất Yên Bái. Từ Nghĩa Lộ đến Văn Chấn bắt đầu những con đường đèo dốc quanh co. Văn Chấn rồi Tú Lệ, những thửa ruộng tuyệt đẹp trải dài suốt hai bên con đường. Kia là đỉnh đèo Khau Phạ với mênh mang những lúa và lúa, bản làng êm ả dưới rặng cây, những con đường đất đỏ vạch ngoằn ngoèo trên núi, bát ngát và khoáng đạt vô cùng.
Rồi từ chợ trung tâm, có một lối rẽ chạy thẳng xuống ngầm bắc trên dòng Tú Lệ. Đột nhiên, bạn thấy mình đang đứng sững giữa cánh đồng bao la thẳng cánh chim bay.

Các thửa ruộng ở Tú Lệ phần lớn gieo trồng một vụ. Một bộ phận nhân dân trong thời gian gần đây lại chuyển sang gieo trồng hai vụ, tuy nhiên không quá nhiều. Chính điều đó làm bức tranh Tú Lệ trở nên đa sắc đủ vần điệu.

Cùng trên một mảnh đất lành, nhưng có thửa ruộng đã gặt, thửa đang xanh và thửa mới chỉ được gieo trồng cấy mạ. Điều này sẽ làm bạn cảm thấy ngạc nhiên và cực kỳ thú vị, giống như một ngày có cả bốn mùa, một vụ lúa có đủ công đoạn từ làm đất, gieo trồng, lớn lên, chín hạt đến gặt hái và thơm mùi gạo mới. Tất cả chỉ gói gọn trong một ngày!

Tại Tú Lệ, những thửa ruộng của bản làng người Thái đã thơm hương ngào ngạt. Nếu vào đúng mùa gặt, bạn sẽ thấy những cô gái Thái, Mông, Dao đeo gùi hối hả từ chợ về nhà hay vội vã cày ải, nhặt cỏ, gặt lúa trên thửa ruộng nhà mình và bạn cũng sẽ được ăn những bát cơm gạo mới. Còn nếu đến sớm hơn một chút, hãy thưởng thức thử món cốm thơm được làm từ gạo nếp Tú Lệ trứ danh. Mùa táo mèo cũng thường trùng với mùa lúa chín. Những trái táo chua chua chát chát ngâm rượu ngon tuyệt.
Tú Lệ có thể ví như một cô gái miền sơn cước vô cùng xinh đẹp. Đẹp ngay từ dốc ba tầng nơi bắt đầu địa giới của vùng, cao ngất trời mây bên vách đá chênh vênh, núi rừng hoang dại và đầy vẻ kiêu kỳ bí ẩn. Đẹp từ những mảnh ruộng nằm lẻ loi trên sườn núi đá, những ngôi nhà nhỏ bằng gỗ cheo leo thoáng ẩn thoáng hiện giữa đỉnh trời.

Sự ngọt ngào của dòng suối không chỉ làm nên vị thơm của chè, nấm hương, lúa nếp mà còn làm nên sự ngọt ngào của tình đất, tình người.

Nguồn: VTV, Internet/blogcamxuc.net
Read more…

Contact us