Lính Pháp hạ sát 20 tay súng Hồi Giáo quá khích tại vùng rừng Foulsare


Một đơn vị quân đội Pháp trên đường hành quân ở Mali (Hình: Pascal Guyot/AFP/Getty Images)
BAMAKO, Mali (AP) – Các đơn vị Pháp hoạt động trong vùng Sahel ở Phi Châu cho hay họ vừa hạ sát ít nhất 20 tay súng Hồi Giáo quá khích trong một khu vực rừng rậm nằm ở biên giới Mali và Burkina Faso.
Một bản thông cáo của bộ chỉ huy chiến dịch mang tên Barkhane, đưa ra hôm Chủ Nhật, cho hay có sự phối hợp giữa bộ binh và không quân, và cũng cho biết tịch thu được một số lớn võ khí đạn dược, ống phóng rốc két và chất nổ trong khu rừng Foulsare.
Một cư dân sống ở làng gần nơi xảy ra giao tranh cho hay phi cơ thả bom khu vực này vào chiều tối ngày Thứ Bảy và nhiều phiến quân phải bỏ chạy.
Khu vực biên giới Burkina Faso-Mali đang ngày càng trở nên bất ổn. Một nhóm quá khích gốc dân Peul ở phía Burkina Faso trong năm nay đã mở ra các cuộc tấn công ở vùng biên giới, nhắm vào quân đội chính phủ Burkina Faso.
Có hơn 3,500 lính Pháp đang ở Mali, Niger, Chad, Burkina Faso và Mauritania trong khuôn khổ chiến dịch Barkhane, khởi sự từ ngày 1 Tháng Tám năm 2014, với bộ chỉ huy N’Djamena, thủ đô của Chad, nhằm mục đích ngăn không cho thành phần khủng bố trong lục địa Phi Châu có nơi ẩn náu và tái võ trang khi bị lùng diệt. (V.Giang)
Read more…

Các nước Thái Bình Dương bàn cách đối phó tàu cá bất hợp pháp từ Việt Nam

                Kết quả hình ảnh cho Indispensable Reefs

Ảnh: AFP
Các quốc gia Đảo Quốc Thái Bình Dương từng bị tàu nước ngoài xâm phạm lãnh hải để đánh bắt cá bất hợp pháp, sẽ họp hội nghị ở Úc trong tuần này, nhằm tìm kiếm giải pháp đối phó.
Báo mạng Radio New Zealand hôm Thứ Hai 1 tháng 5 cho biết, giới chức của nhiều nước bao gồm Liên Bang Micronesia, Quần Đảo Marshall và Palau, sẽ tham dự một hội nghị do Cơ Quan Diễn Đàn Ngư Nghiệp và Cộng Đồng Thái Bình Dương tổ chức, trong nỗ lực nhằm điều phối tốt hơn để đối phó với nạn đánh bắt bất hợp pháp.
Các quốc gia Thái Bình Dương lâu nay kêu gọi chính quyền CSVN chịu trách nhiệm về những tàu cá của ngư dân nước mình nhưng không có kết quả. Số lượng tàu cá từ Việt Nam xâm phạm lãnh hải các đảo quốc Thái Bình Dương trong thời gian qua tăng vọt tới mức báo động. Những hành động mang tính răn đe như đốt tàu và bắt giam ngư dân dường như không còn hiệu quả đối với ngư dân Việt Nam.
Hội nghị ở Úc diễn ra chỉ hơn một tuần, sau khi chính quyền Quần Đảo Solomon tuyên phạt ba thuyền trưởng tàu cá Việt Nam mỗi người 1.59 triệu Mỹ kim vì đánh bắt hải sâm bất hợp pháp. Hải sâm phơi khô có thể bán được 2,000 Mỹ kim mỗi ký ở Trung Cộng. Từ đầu năm đến nay, đã có nhiều tàu cá Việt Nam bị bắt giữ ở New Caledonia vì đánh bắt hải sâm. Lực lượng hải quân Pháp tại đây ghi nhận có ít nhất 70 tàu đang hoạt động trong vùng.
Huy Lam / SBTN
Read more…

11 đặc tính thân CNXH của người Việt

 Đôi lúc tôi nghĩ lại, bản tính dân tộc thế nào thì thể chế dân tộc sẽ như vậy. Trong trường hợp người Việt Nam thì nếu xét bản chất dân tộc thì họ tương đồng với CNXH. Đừng hiểu sai tôi nhé. Tôi không hề nói người Việt xứng đáng với CNXH hay người Việt hợp với CNXH. Điều tôi nói là người Việt có những tố chất khiến họ bị lôi kéo bởi CNXH. Tôi xin liệt kê ra.
1. Thói GATO - Dân Việt, nhất là dân Bắc rất GATO. Thằng bờm thấy phú ông thì trong đầu nó nghĩ là phú ông ăn cắp từ người khác chứ không phải vì ông ta dành dụm làm ăn.
2. Nho Giáo - Cái này không phải của người Việt nhưng nó là một phần của người Việt rồi. Nho Giáo dạy rằng dân phải hiếu với Vua và Vua phải hiếu với dân. Nên trong tư duy người Việt họ muốn có một vị Vua tốt với họ, một điều ảo tưởng.
3. Lười - Cái này đừng chối nhé. Ai nói dân Việt siêng thì ảo tưởng, dân Việt lười chết bà ra. Ra đường lúc nào cũng thấy nhậu nhẹt.
4. Tư duy “Ông Bụt” - Cái này cũng đừng chối. Vì nghe truyện cổ tích nhiều quá nên trong tư duy người Việt, họ luôn muốn có một ông bụt nào đó để cứu nhân độ thế.
5. Phật Giáo - Cái này hơi nhạy cảm. Triết lý Phật Giáo dạy rằng ở hiền gặp lành. Kiếp này mình gặp nạn là vì kiếp trước mình ở ác. Nên muốn kiếp sau gặp lành thì hãy sống tốt ở kiếp này. Ai làm ác sẽ gặp nhân quả.
6. Mê tín dị đoan - Cái này khỏi cãi, cấm cãi. Nguyên nhân vì sao thì tôi không biết. Nhưng khi gặp nạn thì dân Việt sẽ cầu nguyện thần thánh. Trong tư duy họ, họ chưa được thần thánh phù hộ nên mới gặp nạn.
7. Lười đọc sách và tìm hiểu - Một lần nữa, cấm cãi. Vì lười đọc sách và tìm hiểu nên mãi bị CS dắt mũi. Thời đại toàn cầu rồi mà vẫn còn u mê.
8. Cha truyền con nối - Cái này ảnh hưởng gì? Khi một người cầm quyền thì người đó sẽ truyền nghề cho con cái. Mình làm thợ, con mình làm thợ. Mình làm quan, con mình làm quan. Mình làm lính, con mình cũng làm lính.
9. Tư duy ngắn hạn và khôn vặt - Cấm cãi nha chưa. Dân Việt rất khôn vặt. Vì khôn vặt nên họ tận dụng mọi việc để đạt được lợi. Ai bị gì cũng kệ, miễn sao mình được lợi.
10. Hám quyền lợi - Cái này từ đời này rồi. Một người làm quan cả họ được nhờ. Mình mà được quyền lực một chút thì chẳng coi ai ra gì. Người dân thì coi người cầm quyền như ông cố nội.
11. Vô thần - Cái này bạn không cần phải đồng ý. Nhưng vì vô thần, nên không có phương hướng, không có mục đích sống. Vì vô thần nên dân nghĩ rằng tự do đến từ chính quyền chứ không phải từ Tạo Hóa. Nên trong tư duy thì mình cứ sống để hài lòng chính quyền, để an phận chứ không phải để phục vụ Chúa hay lý tưởng.
Có phải ngẫu nhiên mà CNXH lại thịnh hành ở Việt Nam? Không hề. Nhiều cô bác anh chị Việt kiều lại rất khoái những chương trình trợ cấp miễn phí. Ví dụ điển hình là vụ cấp tiền miễn phí của Canada vừa rồi, vốn là một trò lừa bịp. Nhưng dân Việt với tư duy GATO, lười biếng và khôn vặt nên rất khoái. Có phải tự nhiên mà CNXH tồn tại ở Việt Nam không? Có thể, có thể không. Tùy bạn nhận xét. Nhưng theo tôi thì người Việt có những tổ chất khiến họ thân thiện với CNXH.
Read more…

Top 10 kẻ giết người trong lịch sử

 Sau đây là danh sách top 10 kẻ giết người, và có thể là diệt chủng, trong lịch sử. Không hiểu tại sao một nhân vật Việt Nam lại không được vinh dự nằm trong top 10 này, chắc có lẽ là chưa giết đủ.
10) Yakubu Gowon, Nigeria, giết 1.1 triệu người.
9) Mengistu Haile Mariam, Ethiopia, giết 400,000 đến 1.5 triệu người.
8) Kim Il Sung, Bắc Hàn, giết 1.6 triệu người.
7) Pol Pol, Campuchia, giết 1.7 triệu người (1 trong 3 dân số Campuchia thời bấy giờ).
6) Ismail Enver Pasha, Thổ Nhĩ Kỳ, giết 2.5 triệu người.
5) Hideki Tojo, Nhật Bản, giết 5 triệu người.
4) Leopold Đệ Nhị, Bỉ, giết 2 đến 15 triệu người.
3) Adolf Hitler, Áo/Đức, giết 17 triệu người.
2) Josef Stalin, Liên Xô, giết 23 triệu người.
1) Mao Trạch Đông, Trung Quốc, giết 49 đến 78 triệu người.
Ku Búa @ Cafe Ku Búa, theo Popten dot net
Read more…

MC PHAN ANH ..

------------------------------------------------
Bọn giới sâu bít bây giờ hút mẹ hết lá ngón rồi hay sao ấy các anh chị ạ, tôi chưa thấy thằng nào  đao đao như thằng Phan Anh này mà  vẫn lừa đc mấy chục tỉ , giỏi , đến giờ phút này tôi phải gọi anh bằng cao thủ, mà trò đời là vậy, dân ta tin Phan anh như quân hồi giáo tin vào Allahu :v

Tổ chức tội phạm buôn bán nội tạng người là có thật các anh chị ạ, tổ chức này là 1 tổ chức đen , tuy nhiên  mua nội tạng người ko phải cứ như kiểu sáng ra ba bốn bần nông chạy ùa ra chợ mua ít tiết, lòng, gan lợn về để đánh tiết canh uống diệu đâu, mà đây là 1 tổ chức cực kỳ bài bản , có quy mô và hoạt động chặt chẽ,  bắt người và hợp thức hóa bằng tiền, ngay đến như Intepon 1 tổ chức cảnh sát cuốc tế cũng khó mà lần ra chúng chứ đừng nói đến việc điện thoại về để xin í kiến anh Phan Anh
Buôn bán nội tạng người mà anh diễn thuyết cứ như kiểu anh đi dẫn chương trình
 cho Làn Sóng Xanh ko bằng ? Buôn bán nội tạng người mà anh cứ làm như đi mua nội tạng lợn ế ấy,  liên lạc đc với anh sao nó đéo gọi mẹ cho cảnh sát, anh có thể giữ nguyên cuộc gọi đấy, và số đt gọi đến đấy lên trình báo công an, gì chứ khoản kiểm tra thông tin này an ninh Việt nam làm trong 3 giây
Nếu thật sự là trên tinh thần bạn bè như anh nói và lo lắng thật sự điều đầu tiên anh sẽ ra công an ta trình
 báo để phối hợp với an ninh nước bạn, việc thứ 2 là cố gắng liên hệ với bạn bè gia đình cô ấy, đây nom anh rất thong thả, như thường lệ a viết mẹ stt lên facebook, sao anh ko ghi luôn " mỗi người đi qua tút này hãy thả 1 tym cho em ấy " ?
Việc của anh bây giờ cần làm nhất là kêu gọi đóng góp tiền tiếp để trợ giúp cho nhân dân thanh toán nốt 30 chiệu con lợn ế tương đương với 5 vạn tấn thịt chứ 1 mình quân đội thì ko ôm xuể đc, các anh ai cũng iêu cá, iêu dưa mà đến giờ phút này đéo thấy ai iêu lợn, đừng lên facebook viết linh tinh như thằng ngu học ko 
 tưởng anh bị điên đấy, bố thằng dở !
Nguồn fb Trung Hoàng
P/s: Không hiểu sao Phan Anh lại xóa tus rồi nhỉ :v

#VANT

Read more…

THEO BẠN THÌ BÁO NGHỆ AN ĐANG CHỬI AI?


Báo Nghệ An có bài viết mà đọc xong, ai có não cũng phải giật mình. Cha ông dặn mà chúng không biết nghe: Vào nhà có người treo cổ mà vẫn cứ ca ngợi sợi dây thừng. Ở Nghệ An mà cứ to mồm chửi những kẻ kích động, lợi dụng trẻ em... thì khác gì vác thuổng lên Nam Đàn?
Cái này trong dân gian cũng gọi là "Chân mình cứt lấm bê bê, lại mang bó đuốc đi rê chân người".
Theo bạn, hai bài thơ này có phải kích động và lợi dụng trẻ em không?
Có lẽ sắp đến ngày 19/5 Báo Nghệ An tiến hành một việc mà cha ông thường ví von cho những kẻ dại dột: "Bới đống... lên để ngửi".
Mình có bài viết cách đây 4 năm:
“Lợi dụng trẻ em – mưu đồ chính trị” báo Nghệ An chửi đểu Hồ Chí Minh?
Bài viết tại đây.


Lợi dụng trẻ em – mưu đồ chính trị” báo Nghệ An chửi đểu Hồ Chí Minh?

 Chạy tội: kích động xung đột tôn giáo
 Thông thường, khi để viết về một lĩnh vực, một đề tài nào đó, tờ báo phải cử người tìm hiểu thấu đáo. Thế nhưng với tư duy cả vú lấp miệng em, tờ báo này bất cần thực tế, bất chấp sự thật. Bởi khi báo chí của đảng đã nói, bố thằng dân nào dám cãi. Từ đó, người đọc thấy được bản chất tờ báo, sự ngu xuẩn và hài hước qua các bài viết của họ. Nó đem lại cho người dân những trận cười nghiêng ngả, khi nói gà hóa… diều hâu.
Hãy xem Báo Nghệ An viết về việc giáo dân rước lễ. Rất hài hước, tờ báo này gọi là “Liên hoan kết thúc Thánh lễ” như sau: “Kết thúc Thánh lễ, tất cả mọi người từ các Đức Giám mục đến cộng đoàn Dân Chúa tham dự thánh lễ cùng nhau chung vui trong bữa liên hoan nhẹ bằng một hộp bánh, hoặc dùng tại chỗ, hoặc mang về đơn giản, gọn nhẹ mà chân thành, thân mến”.  Nghe kể chi tiết này, một chị nông dân đang uống nước chè xanh, vội vứt bát và ho sặc sụa rồi nói lớn: “Sao có thằng nào mà viết được những cái hay ho như thế?” Chị nông dân này muốn chơi chữ, bởi nghe những lời này, không ai mà không “ho”.
Những bài viết vừa qua của báo Nghệ An về các vụ việc đối với Công giáo, hầu hết một giọng dọa dẫm, áp đặt, kích động mà bất chấp sự thật, bất chấp lòng dân. Thậm chí, họ bất chấp cả mối nguy hiểm đối với cả dân tộc kích động không khoan nhượng và sự chia rẽ mâu thuẫn tôn giáo trong nội bộ nhân dân. Tất cả những việc đàn áp giáo dân, những tội ác nhà cầm quyền gây ra cho người Công giáo, hệ thống tuyên truyền của đảng đề gắn cho “Bên lương” và họ coi những tội ác họ gây ra đó, là sự xung đột lương – giáo.
Đây là một sự đánh tráo khái niệm, bóp méo sự thật hết sức bẩn thỉu và nguy hiểm cho đất nước, dân tộc Việt Nam. Điều này nhằm trốn tội, chạy tội của nhà cầm quyền, kích động bài trừ, xung đột tôn giáo trong nội bộ nhân dân. 
Chửi đểu chính thầy mình
 Trên đất Nghệ An, nơi được cho là có quê hương ông Hồ Chí Minh, một nhân vật có một quá trình hoạt động phức tạp, lý lịch mù mờ từ đời ông nội trở đi. Sự mù mờ không nhất quán từ ngày sinh đến ngày mất, từ các tư liệu đời tư đến việc công… Đó chính là màn sương được đảng CS phủ lên nhằm thần thánh hóa một con người. Việc thần thánh hóa một con người bình thường, nhằm tạo một vỏ bọc, một biểu tượng làm ô che, lọng đỡ cho Đảng cộng sản - một tổ chức ngày càng thối nát và mất lòng tin đến tận cùng.
Tất cả những nơi Hồ Chí Minh được cho là đi qua, đều trở thành “Nơi tưởng niệm”, mọi vật dụng, đều trở thành thánh thiêng. Thi hài rữa nát được bảo quản hết sức công phu và tốn kém. Để lớp sương mờ càng dày đặc trở nên bí hiểm, đảng CS đã không tiếc tiền đổ ra cho cái gọi là “Học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh” suốt mấy năm qua để tô vẽ, bôi trát. Nếu có ai động đến Hồ Chí Minh sẽ không khác gì động đến Đấng Alah của những kẻ hồi giáo cực đoan.
Duy nhất, có tờ Nghệ An, bất chấp những màn “thánh thiêng” mà đảng đã tạo ra quanh Hồ Chí Minh, thậm chí chơi xỏ ông khi cần thiết cho công việc xuyên tạc và phục vụ mục đích bẩn thỉu của mình.
Ngày 23/9/2013, báo Nghệ An có bài viết “Lợi dụng trẻ em - mưu đồ chính trị!”. Bài viết nhằm nói lên sự tức tối, hậm hực khi thấy các hoạt động liên đới với các nạn nhân của nhà cầm quyền tại Mỹ Yên những ngày nơi đây lâm nạn. Báo Nghệ An viết là trẻ em “bị “thôi miên” quỳ dưới ánh nến, hồn nhiên giơ cao những tờ giấy A4 có những dòng chữ với nội dung xuyên tạc, kích động, chống đối chính quyền “Thắp lửa tình yêu trong bóng tối bạo quyền”, “Đàn áp dân là tả quyền”, “Chính quyền Nghệ An lừa dối dân”, “Tự do công lý cho Mỹ Yên”, “Lên án hành động vu cáo của truyền thông Nghệ An”, “Nhân phẩm và Nhân quyền”,  “Công an + côn đồ 2 trong 1”…”.
Dù với lời lẽ nào, thì đoạn văn trên đây cũng đã nêu bật được nội dung những điều giáo dân đã muốn gửi gắm qua vụ Mỹ Yên đến những người tiếp xúc tờ báo này để họ suy nghĩ xem những nội dung trên đúng hay sai trong xã hội. Song gắn vào miệng trẻ em những điều không có thật, thì đó là sự bẩn thỉu của tờ báo Đảng. Bởi, trẻ em đâu có bị “thôi miên” dưới ánh nến? Nếu có, chỉ là sự sáng tỏ hơn, ánh nến đã xua tan bóng tối ở đó, bóng tối mà nhà cầm quyền mong muốn.
Thực tế, ở Giáo xứ Bình Thuận, các trẻ em ở đây đã hiệp thông cùng với giáo dân Mỹ Yên bằng những câu khẩu hiệu như sau: “Giáo xứ Bình Thuận sát cánh cùng Giáo xứ Mỹ Yên”, “Giáo xứ Bình Thuận đồng hành cùng Giáo xứ Mỹ Yên”, “Công an, côn đồ: Hai trong một”, “Giáo xứ Bình Thuận phản đối hành vi phạm Thánh”, “Nhân phẩm, Nhân quyền”, “VTV: Vua tin vịt”. Có thể nói, với những khẩu hiệu đó, không cần ai, chính nhà cầm quyền Nghệ An tự cảm nhận được sự thật từ đó.  
Có lẽ cơn hận thù, cuồng bạo và mù quáng đã làm cho tờ báo không còn biết đâu là sự thật. Hoàn toàn ở đó không có những câu mà Báo Nghệ An cho là có “nội dung xuyên tạc, kích động, chống đối chính quyền “Thắp lửa tình yêu trong bóng tối bạo quyền”, “Đàn áp dân là tả quyền”, “Chính quyền Nghệ An lừa dối dân”, “Tự do công lý cho Mỹ Yên”, “Lên án hành động vu cáo của truyền thông Nghệ An” . Những khẩu hiệu này đã xuất hiện nhiều nơi ở Nghệ An, đó là nguyện vọng, là ý chí cũng như thực tế đã xảy ra với những hành động của nhà cầm quyền vừa qua. Nhưng việc gắn cho trẻ em, thì đây chỉ là sẩn phẩm của sự bịa đặt có nghề của tờ báo này. Thậm chí họ còn hiểu sai nên viết lại rằng: “Đàn áp dân là tả quyền”. Quả là dân xứ Nghệ dám vượt mặt chơi chữ làm cho báo Đảng khó hiểu. Điều này cần giải thích lại cho báo Nghệ An được hiểu. Câu khẩu hiệu đó nguyên văn “Đàn áp dân là tà quyền”, (chữ TÀ chứ không phải chữ TẢ) thưa báo Nghệ An. Người dân muốn nói rằng: Ở đây, khi đàn áp người dân bằng bạo lực, thì đó không còn là “Chính quyền” – quyền lực của sự công minh, chính đại mà là một “Tà quyền” – nghĩa là quyền lực của sự đen tối.
Đọc tiếp bài báo, trừ những kẻ kém hiểu biết, những người còn lại, có đôi chút trí nhớ hoặc được học đâu đó ít chữ, đều hiểu rằng Báo Nghệ An đã chửi đểu Hồ Chí Minh.
Bài báo viết tiếp: “Tâm hồn trẻ em được ví như tờ giấy trắng. Chúng ta, những người lớn, viết hay vẽ lên đó hình ảnh, nội dung gì, thì tờ giấy đó sẽ là niềm vui, nỗi buồn, sẽ thành “tiên nữ hay phù thủy”. Điều này thì tờ báo nói đúng, trẻ em là sản phẩm của nền giáo dục là hiển nhiên. Chính vì thế, ngày nay trước những hiện tượng suy đồi của ngành giáo dục, học sinh đánh thầy, lột áo đánh bạn, con đánh cha, xã hội suy đồi, đạo đức hỗn loạn, tham nhũng trầm trọng, xã hội đảo điên… người ta tự hỏi rằng đây có phải là sản phẩm của “một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam” mà cách đây gần 70 năm trước (1945) trong Thư gửi học sinh ngày khai trường, Hồ Chí Minh đã khẳng định? Và có phải thế hệ lãnh đạo ngày nay đầy tham nhũng và suy đồi kia chính là thế hệ đã từng được kêu gọi:     
Các cháu hãy xứng đáng
Cháu Bác Hồ Chí Minh. (Thư Trung thu ngày 25/9/1952)
Để chơi sát ván hơn nữa, bài báo nêu ra: “Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng dành muôn vàn tình yêu thương cho con trẻ “sữa để em thơ, lụa tặng già”. Người nói “Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, biết ngủ biết học hành là ngoan”.
Có lẽ, nếu chỉ nêu những câu chung chung như trên, hẳn người đọc chỉ liên tưởng đến vài điều xa xôi, song khi tờ báo đưa hai câu thơ trên, hẳn muốn nhắc lại cả bài thơ trong đó Hồ Chí Minh kêu gọi:
Vậy nên trẻ em nước ta
Phải đoàn kết lại để mà đấu tranh
Đấu tranh là gì? Là súng, đạn, là “bạo lực cách mạng”, là "chuyên chính vô sản" theo đúng Chủ nghĩa Mác – Lenin. Là ám sát, là thủ tiêu bọn “ác ôn”.
Trong “Thư gửi nhi đồng trong nước và ngoài nước nhân ngày 1-6” của Hồ Chí Minh thì “Bác còn đặc biệt "gửi lời khen ngợi các cháu trong vùng bị tạm chiếm đã hăng hái tham gia kháng chiến"” ("Báo Nhân Dân số 115, từ ngày 1 đến 5-6-1953"). Như vậy, là thiếu nhi, trẻ em đã được Hồ Chí Minh huy động vào cuộc chiến, cuộc chiến của những người lớn, của những người có suy nghĩ đầy đủ, đẫm máu.
Và hậu quả là gì?
Những “tấm gương” trẻ em được Đảng và nhà nước luôn nêu gương như sau: Xin trích web của Thành đoàn Đà Nẵng:
- Hồ Văn Mên: Đến năm 13 tuổi, Mên đã 3 năm làm cách mạng, tham gia 7 trận lớn nhỏ, diệt 79 tên địch bao gồm các thứ lính, sĩ quan Mỹ, ngụy, cùng nhiều xe cơ giới của địch. Trận đánh nổi tiếng nhất là trận diệt hơn 59 tên sĩ quan và binh lính ngụy ở sòng bạc Phú Văn. (Chắc là 59 tên rưỡi người Việt Nam? Nghĩa là Mên biết giết người khi mới 10 tuổi)
- Kơ-pa Kơ-lơng: viết: “Em đã giết ba mươi bốn tên Mỹ Ngụy, phá được tám xe cơ giới. Nay em đã lớn, xin cấp trên cho em được làm giải phóng quân”. Năm 15 tuổi, Kơ-lơng đã đánh 30 trận, giật 12 quả mìn, lật nhào 8 xe cơ giới, diệt 88 tên địch, trong đó có 4 tên xâm lược Mỹ. (Vâng, chỉ có 4 tên xâm lược Mỹ, còn lại là người Việt Nam)…
Vâng, “Sống trong môi trường giáo dục không lành mạnh, hay bị nhồi nhét những suy nghĩ lệch lạc, lớn lên ắt con người cũng sẽ đánh mất tính thiện”. Vậy thì đâu có lạ gì chuyện cháu giết bà, con giết mẹ, vợ đốt chồng ngày nay. Vì đâu mà thế hệ Hồ Chí Minh bạo lực lan tràn từ học đường đến gia đình, đến công sở, chốn thành thị đến thôn quê.
Hôm nay, thiếu niên, học sinh Bình Thuận cùng nhau dâng lời cầu nguyện cho hòa bình, an ủi, cảm thông, tỏ lòng yêu thương đối với anh chị em đồng bào, đồng đạo mình bị nạn, thì Báo Nghệ An qua đó để tố cáo hành động “Lợi dụng trẻ em – mưu đồ chính trị” đã xảy ra trên thực tế ở Việt Nam. 
Thánh đã mất linh?
Từ xưa đến nay, mỗi khi động đến nhân vật Hồ Chí Minh, thần thánh của Đảng, các cơ quan từ trung ương, đến địa phương, thậm chí mỗi phóng viên, đều rùng mình, cẩn thận và dè dặt.
Đọc bài báo Nghệ An hôm nay, những hành động, cách nói, trích dẫn đã dẫn người đọc đi đến việc tìm sự thật: Ai đã lợi dụng trẻ em cho mưu đồ chính trị? Và câu hỏi không khó trả lời qua chính những dữ liệu bài viết cung cấp: Hồ Chí Minh.
Có phải báo Nghệ An mắc căn bệnh “Gần chùa gọi Bụt bằng anh” như trong dân gian thường nói? Cũng có thể.
Phải chăng, những người làm báo Nghệ An không biết rằng khi rút dây, sẽ động rừng, khi nói người hãy nhìn lại mình?
Phải chăng? Đến thời điểm này, khi đảng không còn là một đám thần thánh, thì mọi việc đều có thể mổ xẻ, bất kể đó là ai, vì “mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”. Vì thế, hành động “Lợi dụng trẻ em, mưu đồ chính trị” phải bị vạch trần và báo Nghệ An đang dẫn đầu việc đó, bắt đầu từ hành động và việc làm của Hồ Chí Minh?
Thật hài hước khi lo xắn váy quai cồng lên chửi việc làm chính nghĩa của người khác, báo Nghệ An đã vô tình lộ ra và hình ảnh và hành động của Hồ Chí Minh qua những ngôn từ vu cáo bẩn thỉu độc địa của mình đang phun ra.
Âu rằng đó cũng là quả báo nhãn tiền, khi sự thù hận và dối trá che lấp trí khôn và trí tuệ con người. 
Hà Nội, Ngày 24/9/2013
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Read more…

Tan hoang rừng ngàn tuổi

DXS: Bọn này phải cho "dựa cột" là đáng lắm rồi. Nhưng bọn chúng nếu không có chỗ 'dựa lưng" thì có cho uống mật gấu cũng không dám làm. Vậy phải lôi hết 'bầy sâu" này ra đứng trước vành móng ngựa mới đúng. Nhưng, nói như ông Cựu CTQH Nguyễn Sinh Hùng: " cứ cách chức hết thì lấy ai mà làm việc". Đúng là chừng nào chúng còn chỗ ẩn nấp là cái bình của ông Trọng, thì bầy chuột ấy vẫn còn ra sức tàn phá đất nước.
Rừng cổ thụ ở tỉnh Đắk Lắk bị tàn phá ngổn ngang, lâm tặc lập bãi tập kết gần đường tuần tra nhưng lực lượng chức năng không hề hay biết
Ngày 1-5, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Huỳnh Bài - Chủ tịch UBND huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk - cho biết sẽ chỉ đạo cơ quan chức năng điều tra, xử lý nghiêm vụ phá rừng trên địa bàn xã Cư Đrăm.
Ngang nhiên giữa ban ngày
Trước đó, sáng 29-4, sau hơn 2 giờ đi bộ, chúng tôi đã tới khu vực rừng thuộc địa phận xã Cư Đrăm. Tại đây, phóng viên chứng kiến cảnh những khu rừng nguyên sinh bị lâm tặc băm nát, cây gỗ giổi nằm la liệt, nhiều mét khối được xẻ thành từng tấm, lập bãi tập kết chờ vận chuyển.
Tại khu vực phá rừng thứ nhất, hàng giổi cổ thụ bị lâm tặc đốn hạ, cành lá vẫn xanh, gốc chảy nhựa, vết mùn cưa còn mới. Những cây giổi có đường kính hơn 1 m đã bị cắt sát gốc, xẻ thành từng tấm để làm bộ phản. Tại khu vực này, có hàng chục tấm gỗ dài khoảng 3 m, chiều ngang hơn 1 m, dày từ 25-30 cm tập kết thành đống chờ vận chuyển.
Cách đó khoảng 150 m, chúng tôi tiếp tục gặp cảnh tượng tan hoang của những khu rừng ngàn tuổi. Trên nền đất, những tấm gỗ được cắt gọn chồng chéo lên nhau, nằm la liệt trải dài, đếm không xuể. Đứng tại đây, chúng tôi còn nghe tiếng cưa máy của lâm tặc gầm rú. Sau một lát, tiếng cổ thụ bị đốn hạ ngã xuống ầm ầm vang vọng cả khu rừng.
Đi sâu vào trong, chúng tôi chạm mặt một nhóm lâm tặc khoảng 5 người đang mải mê đốn hạ một cổ thụ ở sườn đồi. Phía trên con đường mòn, tốp người đang hì hục chằng buộc dây vào 1 khúc gỗ, dùng trâu vận chuyển ra ngoài.
Tan hoang rung ngan tuoi - Anh 1
Những tấm phản xẻ từ cổ thụ còn lại tại hiện trường vụ phá rừng ở xã Cư Đrăm, huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk
Không biết đơn vị nào quản lý?
Rời “công trường” khai thác gỗ lậu, chúng tôi không khỏi băn khoăn vì sao lâm tặc lại ngang nhiên mang cưa máy vào đốn hạ cây giữa ban ngày. Trong khi đó, những bãi tập kết gỗ này nằm sát con đường mòn tuần tra của lực lượng bảo vệ rừng. Tiếng cưa gầm thét, dồn dập liên tục trong thời gian dài nhưng vì sao lực lượng bảo vệ rừng lại không hề hay biết. Trả lời thắc mắc này, người dẫn đường chỉ cười và lắc đầu. Cũng theo người này, những tấm phản chưa vận chuyển đi có thể do nguồn hàng bị dồn ứ nên lâm tặc chưa đưa ra khỏi rừng.
Khi về tới trung tâm huyện Krông Bông, chúng tôi đã phản ánh vụ việc với lực lượng chức năng thì tất cả đều thừa nhận không biết chuyện rừng bị phá và không xác định được khu vực mà phóng viên ghi hình do đơn vị nào quản lý.
Để xác định khu vực rừng bị phá do đơn vị nào quản lý, sáng 1-5, phóng viên Báo Người Lao Động tiếp tục liên hệ với những chủ rừng trong địa bàn. Theo ông Lộc Xuân Nghĩa, Giám đốc Vườn Quốc gia Chư Yang Sin, căn cứ những hình ảnh, clip mà phóng viên cung cấp thì khó xác định khu vực rừng bị phá thuộc quyền quản lý của đơn vị nào. “Chúng tôi sẽ khẩn trương cho lực lượng kiểm tra và trả lời phóng viên” - ông Nghĩa khẳng định.
Còn ông Bùi Quốc Tuấn, Giám đốc Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Krông Bông (huyện Krông Bông), cho biết sau khi nhận được phản ánh của phóng viên, trong ngày 29-4, công ty đã cử lực lượng vào kiểm tra những khu vực xung quanh nhưng không phát hiện rừng bị phá.
Trong khi đó, theo ông Y Te Bkrông, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện Krông Bông, ngày 30-4, lực lượng kiểm lâm huyện đã tổ chức xác minh khu vực rừng bị phá mà phóng viên phản ánh. Tuy nhiên, do mưa quá lớn nên lực lượng kiểm lâm chưa vào được rừng, hiện tập kết gần khu vực đó để vào kiểm tra.
Công an vào cuộc
Ngày 1-5, đại tá Nguyễn Trọng Hà, Trưởng Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an tỉnh Đắk Lắk, cho biết cơ quan công an đã nắm được thông tin về vụ phá rừng ở xã Cư Đrăm, huyện Krông Bông. Hiện lực lượng công an đang phối hợp với cơ quan chức năng huyện Krông Bông để xác minh.
Bài và ảnh: Cao Nguyên
Read more…

Người Quốc Nội vẫn chưa thay đổi nhận thức



 Sau 42 năm miền Nam hoàn toàn mất vào tay CSVN, cứ mỗi lần 30/4 về là khắp cả nước hớn hở mừng ngày 30/4. Ngoài vài triệu đảng viên ra, còn có một số cán bộ công nhân viên, một số bà con dòng họ những người này cũng ăn theo.

Khi CS kéo vào miền Nam, lúc đó chỉ có mấy đài phát thanh, mấy đài truyền hình như Sài Gòn, Cần Thơ. Báo thì cũng chỉ loe ngoe vài tờ báo cũ như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Tiền Phong, mới thành lập như Sài Gòn Giải Phóng.

Các báo đài này hoạt động hết công suất trong ngày, tất cả tuyên truyền cho ngày thống nhất đất nước, giải phóng Sài Gòn mà CSVN cho là ngày đại thắng. Đài phát thanh lúc nào cũng ra rả bài: "Như có boác Hù trong ngày vui đại thắng", rồi thi nhau kể lại những chiến công, chiến thắng của họ.

Trong học đường thì họ cho các thày cô giáo viên nhồi nhét những tư tưởng cắt mạng cho các em học sinh, những mầm non của đất nước.

Đúng vậy cho tới giờ này đất nước VN đã bị nhồi sọ, nhiễm virut CS hầu hết, trừ những lứa tuổi từ 50 đổ lên và một số giới trẻ sau này có Internet hay đi du học ở ngoại quốc, còn lại đa số tuyên giáo đã nhồi nhét, đầu độc bằng những tư tưởng CNXH, những căm thù chế độ VNCH và Mỹ mà họ thường kêu bằng Mỹ Ngụy ác ôn, kẻ thù của dân tộc VN.

Chỉ sau khi có mạng Internet một số mới thức tỉnh, nhưng con số này quá ít oi, bằng chứng những cuộc biểu tình cũng chỉ thưa thớt chưa có lực lượng đông đủ nên dễ bị đàn áp.

Ngày 29/04 cho tới ngày 02/05/2017, thật chua xót ngậm ngùi nhớ lại ngày 30/4/1975, người Dân miền Nam đáng lẽ ra là ngày mất Nước, là ngày Quốc Hận, nhưng cho tới bây giờ năm nào cũng vậy. CSVN tổ chức mừng lễ cướp miền Nam rất lớn. Khắp mọi nơi trên cả nước nhộn nhịp, tưng bừng thi nhau đi nghỉ lễ 30/4 (Theo cách gọi của CSVN), đám cán bộ đảng viên thì không nói làm gì, giới trí thức như các thày cô giáo viên, công nhân viên các công xưởng đều được ăn theo nghỉ 4 ngày kể từ ngày thứ bảy 29/04/2017. vì ngày thứ bảy các cơ quan của CSVN cũng nghỉ trực.

Ngồi ngay ngã 3 Dầu Giây, từng đoàn xe hơi, xe máy nối đuôi nhau đi du lịch mừng lễ, năm nào cũng tổ chức đua xe đạp, tất cả các tay ăn chơi, trong đó phần đông là con ông cháu cha, hay các đại gia làm ăn khấm khá nhờ vào đản CSVN phất lên dư tiền lắm bạc, sắm những xe hơi sang trọng, bóng loáng, những chiếc Motor phân khối lớn tính tiền tỷ trở lên, rậm rộ mở đường với còi hụ đinh tai nhức óc, báo hiệu đoàn đua sắp tới ngã 3 Dầu Giây.


Hai bên đường cờ máu Phúc Kiến vẫn thấy treo khá nhiều, như loang máu cả một vùng đỏ thẫm, tuy cũng có một số gia đình không treo.

Người Dân tụ tập thành từng tốp 2 bên đường xôn xao, cười nói ai cũng có vẻ ngóng đoàn xe đua đi qua để được nhìn, được ngắm những chiếc xe hơi lạ, những chiếc Motor khủng đắt tiền ù ù chạy tới.

Một nỗi buồn tự nhiên xâm chiếm trong lòng tôi, cay đắng, thất vọng vì người Dân chưa nhận thức được đâu là ngày vui, đâu là ngày buồn, họ chỉ biết ăn theo những ngày này để nghỉ ngơi, đi du lịch, ăn nhậu mừng ngày lễ lớn cướp được miền Nam mà chính gia đình họ cũng là nạn nhân sau ngày 30/04/1975.


Họ chưa nhận ra ngày này là ngày khốn nạn nhất, ngày bị bọn CS Bắc Việt xua quân vào cướp sạch từ A-Z. Đáng lẽ ra họ phải hiểu rằng chỉ có những cán bộ cấp cao ăn mừng mới phải, vì bọn cán bộ đó cướp được miền Nam thì trở lên bọn Mafia Đỏ giàu nứt khố đổ vách, tiền vàng rủng rỉnh ăn tiêu thả ga, gởi tiền ra ngoại quốc, con cháu phù phép gởi qua ngoại quốc ăn học, thực chất là đi ăn xài những đồng tiền cha ông họ cướp được trong miền Nam và trong dân chúng, còn những người Dân tay lấm chân bùn như họ quanh năm suốt tháng chỉ biết đầu đội Trời, chân đạp đất, tối ngày bán mạng cho Trời kiếm những đồng tiền ít ỏi, đóng thuế nuôi cái lũ cô hồn sống CSVN mà vẫn mừng rỡ ăn theo bọn cướp. Thật chua xót!!!

Ngày 02/05/2017

Read more…

Nghề làm “…mười phương”



 Đảng cộng sản Việt Nam, nói cho đúng và chính xác hơn là Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam, để những cá thể, cũng là đảng viên cộng sản nhưng không hành cùng nghề, khỏi bị xúc phạm, từ lâu, có một chính sách đối ngoại cổ quái gọi là chính sách “làm bạn với tất cả”.

Thế giới là một tập hợp các quốc gia dân tộc có những quyền lợi, triết lý sống và lịch sử, truyền thống và văn hóa khác nhau. Ở đấy có những khái niệm triết học và đạo đức khác nhau. Cùng một sự việc, ở quốc gia này được gắn huân chương nhưng ở quốc gia khác có thể bị xử bắn. Ở nơi này, quyền của người dân là quy tắc làm luật, luật thể chế hóa quyền dân và bảo vệ quyền dân, quyền dân là tối thượng, trong khi ở nơi khác, nhà nước làm ra luật để quy định quyền của người dân, mọi cái đều “do luật định”, dụng luật làm công cụ để khống chế và tước đoạt quyền của dân.

Triết lý sống có nguồn gốc lịch sử và văn hóa khác nhau làm ra vũ trụ quan và nhân sinh quan của mỗi quốc gia khác nhau, thậm chí ngược chiều, đối kháng nhau. Lợi ích dân tộc của mỗi quốc gia không giống nhau, vì vậy, mối quan hệ giữa các quốc gia là khác nhau, có thể xung khắc lẫn nhau, thậm chí đối nghịch nhau.

Thế giới qua lịch sử phát triển hàng nghìn năm đã trở thành một mớ hỗn độn những quốc gia tốt xấu, bạn thù khác nhau. Có những kẻ tìm cách giết chính dân của mình. Có những kẻ chỉ lăm le chiếm đoạt của người khác. Tóm lại là thế giới có những người tốt, những con người phục thiện, nhưng cũng luôn tồn tại những tên cướp, những con ma và những con quỷ.

Chính sách “làm bạn với tất cả” của đảng cộng sản Việt Nam là một thứ chính sách gộp tất cả người và ma quỷ vào một rọ, và bộ chính trị làm bạn với tất cả, đi đêm, chung chạ chăn gối với tất cả!?

Ngày xưa, ở cái thời mà cuộc đấu tranh giữa “hai phe” là cuộc đấu tranh “một mất một còn”, cái việc lẫn lộn bạn thù là tội “mất lập trường giai cấp”, nhẹ là tội phản bội cách mạng, nặng thì thành phản quốc. Còn bây giờ, như ông Phạm Bình Minh, gặp ai cũng cười, gặp cả người lẫn quỷ đều toe toét, hồ hởi tay bắt mặt mừng, thì vượt cả chính người thân sinh ra ông, không chỉ ủy viên bộ chính trị, mà còn leo lên phó thủ tướng. Còn như ông Nguyễn Phú Trọng, đối diện cả hai đối tượng không đội chung trời với nhau như Thủ tướng Nhật và Chủ tịch Trung Quốc đều “chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”, thì vẫn ung dung Tổng bí thư, có khi cả hai nhiệm kỳ.

Trung Quốc nổi tiếng “rởm”. Thế giới gọi Trung Quốc là “Vương quốc đồ đểu”, “đểu từ túi ví Louis Vuilton tới luận án tiến sĩ”, “hàng hoá rởm mà chính trị cũng đểu”. Đến nỗi bây giờ, “đểu như Chai”(Chine) là câu thành ngữ phổ biến trên34 thứ tiếng khác khau, từ châu Phi tới Mỹ La-tinh, từ châu Âu sang châu Á, chỗ nào thấy Tàu, người ta cũng chạy, cũng tránh. Một quốc gia lớn, một nền văn hoá đồ sộ, nhưng là quốc gia duy nhất trên trái đất chỉ có kẻ thù công khai và kẻ thù giấu mặt, không có bạn.

Nhưng có “tình anh em” với ông Trọng và “ thắm thiết, như môi răng” với bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam.

Đi với Bụt mặc áo Cà Sa, đi với ma mặc áo giấy. Đừng nói anh “chỉ lợi dụng”. Trong khi anh lợi dụng nó một, thì nó lợi dụng anh mười. Anh nhỏ yếu hơn nó, và anh không đủ “đểu” bằng nó.

Trong một lần trả lời phỏng vấn, ngày 12/11/2016, khi ký giả hỏi ông về vấn đề Việt Nam, tân tổng thống Mỹ Donald Trump nói thế này:

“Đảng Cộng sản Việt Nam ư?!

Tôi nói thật, Bao năm qua họ chỉ lợi dụng Mỹ, họ chơi trò nước đôi đi 2 dây giữa Chúng Ta và Trung Quốc.!.!..

Họ kêu gọi Mỹ và các Nước khác ủng hộ họ trong vấn đề biển đông và các vấn đề xung đột liên quan đến Trung Quốc; nhưng chính họ lại phục tùng, vâng lời Trung Quốc như một sứ giả chư hầu thời phong kiến.

Tôi là người ngay thẳng và không ưa những kẻ "2 lưỡi"; những tay lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thậm chí còn có 3-4 lưỡi...

Không có TPP gì cả, không có tạo điều kiện hay viện trợ gì cả, và không có cho nhập khẩu hưởng lợi từ Mỹ nữa... Và nếu họ còn chơi trò "Lợi Dụng" nữa thì Chúng ta nên rút quân khỏi Biển Đông... để cho "Anh Em chúng nó xé xác nhau".

Đến lúc nào đó người dân Việt Nam thật sự muốn từ bỏ cái đám Tham nhũng vơ vét ấy thì Chúng ta mới suy nghĩ về chính sách tốt hơn.... cho đất nước Việt Nam, và tôi luôn lên tiếng bảo vệ tiếng nói của toàn dân Việt Nam dám nói về đảng cộng sản VN....”

Người ta cứ bảo Tổng thống Trump là con buôn bất động sản, chả có kinh nghiệm gì về chính trị, nhưng trên giới, chưa một lãnh đạo quốc gia nào, với chỉ một vài lời, lại nói đúng bản chất của ban lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hơn vậy. Không một từ nào thừa, không một từ nào sai. Mặc dù, trên thực tế, không phải chỉ có hai, ba hay bốn, mà là 150 lưỡi. Hiện tại VN có quan hệ ngoại giao với 150 quốc gia, Việt Nam làm bạn với tất cả 150 quốc gia đó, mặc đù các quốc gia này nói tiếng khác nhau, có lợi ích khác nhau và có quan điểm bạn thù khác nhau.

Trong chuyến đi thăm đang được chuẩn bị của ông Nguyễn Xuân Phúc tới Mỹ, một mục tiêu có thể rất quan trọng là, hoặc Mỹ quay lại TPP, hoặc Mỹ chấp nhận một hiệp định tự do song phương với Việt Nam.

Và ông Dũng biết chắc rằng điều kiện duy nhất để Mỹ chấp nhận đàm phán thương lượng, một là VN phải từ bỏ chính sách đu dây lươn lẹo, hai là chấp nhận cải cách dân chủ đích thực. Muốn tăng trưởng chỉ để nuôi béo bọn quan lại cộng sản tham nhũng thì ông TRUMP đã dứt khoát rồi.

Chín năm liên tục suy thoái, và quý I chỉ đạt 5,1%, vốn đầu tư FDI dừng không tăng, doanh nghiệp nước ngoài hoặc rút ra, hoặc nghe ngóng, không chịu bổ sung vốn mở rộng sản xuất. Số lượng doanh nghiệp thành lập mới đón đầu TPP, bây giờ rút vốn, đóng cửa hàng loạt. Hiệp định tự do thương mại với châu Âu (EVFTA), cứu cánh nếu TPP thất bại,không khai triển được vì nhân quyền. Bộ trưởng Trần Quốc Tuấn, tự an ủi, không có TPP, Việt Nam vẫn còn 16 hiệp định thương mại khác” nhưng ông Tuấn cũng biết rằng cả 16 hiệp định này, chua có chỗ nào có giá trị thự tiễn.

Kết quả là xuất khẩu năm 2017 không có lối thoát, ngân sách không đủ tiền chi thường xuyên, lấy gì cho đầu tư, đánhvỉa hè có thể làm giảm 13% đóng góp của thị trường nội địa, nợ công sẽ khiến nền tài chính sụp đổ nếu không có tăng trưởng.

Khi bắt buộc phải nói “khả năng tăng trưởng vẫn còn tốt lắm”, là ông Trọng chỉ tự an ủi. Ông thừa biết khủng hoảng là không tránh khỏi. 15 cái hiệp định mà ông ký hồi tháng 1/2017 với Trung Quốc, nếu không nhằm bán nước, thì là nằm trong cái kế và cái thế đó.

Nếu từ bỏ lập trường giai cấp vô sản của chủ nghĩa Mác Lê, nghĩa là thế giới vốn không có đối kháng vô sản và tư sản, thì thế giới vẫn còn khác biệt giữa Dân chủ và phản Dân chủ. Hiện tại Trung Quốc chưa có dân chủ thì Trung quốc là đối kháng với phần còn lại của thế giới.

Nói tóm lại là thế này: Những điều ông TRUMP nói là nói hộ các chính tị gia khác của các quốc gia khác. Có nghĩa là không ai trên thế giới không biết cái trò lươn lẹo của các vị bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam. Hãy bỏ cái trò gặp ai cũng cười, cả với những người đang muốn nhổ nước bọt, cũng toét miệng ra cười. Hãy bỏ cái trò đi với cả người lẫn quỷ. Làm gì có thứ màu vừa trắng vừa đen. Làm gì có thứ bạn hữu với tất cả.

Ngược lại, thì cứ "mặc xác nó", để cho "anh em nó xé xác nhau".

Người Việt ghét nhất nghề chung chạ, xó xỉnh nào cũng nằm, chăn chiếu nào cũng đắp, cho nên ngay trong chính giới "bán hoa" cũng lưu truyền bao đời câu châm ngôn "đánh đĩ mười phương, cũng để một phương lấy chồng". Đây có thể là lời khuyên thật lòng đối với ông Phạm Bình Minh và ông Nguyễn Phú Trọng.

02/05/2017

Read more…

Contact us