Luật Magnitsky Toàn Cầu: BPSOS công bố danh sách đề nghị chế tài đợt 2

MAGNITSKY LIÊN QUAN ĐẾN CỒN DẦU HÒA XUÂN ĐÀ NẴNG 

27/4/2017-Hôm nay BPSOS công bố danh sách đợt 2, gồm 21 nhân vật, trong đó có 19 giới chức chính quyền cấp thành phố, huyện và phường liên quan đến vụ cướp đất của người dân ở thôn Cồn Dầu, Thành Phố Đà Nẵng mà đã kéo dài từ năm 2010 đến nay. Danh sách còn có 2 người không thuộc chính quyền nhưng liên quan mật thiết đến vụ cướp đất lớn này.
Danh sách Cồn Dầu thuộc bộ hồ sơ Số 4 trong tổng cộng 6 bộ hồ sơ mà BPSOS đã nộp cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ từ cuối tháng 2 và đang được 20 tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ và quốc tế xem xét để cùng vận động cho việc chế tài theo Luật Magnitsky Toàn Cầu.
“Hồ sơ này đặc biệt ở chỗ nó liên quan đến cả 2 thành phần đối tượng của Luật Magnistky Toàn Cầu: đàn áp nhân quyền nghiêm trọng và tham nhũng lớn,” Ts Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, nhận định.
Các hành vi đàn áp nhân quyền nghiêm trọng trong hồ sơ Cồn Dầu gồm có tra tấn và đánh chết người.
Danh sách kèm theo gồm 21 người, trong đó có cả ông Nguyễn Bá Thanh dù đã chết.
#Magnitsky
Read more…

Tôi biết tôi đã tin vào ai

Tôi biết tôi đã tin vào ai


Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI đã định nghĩa về Đức tin như sau: “Tin không gì khác hơn là sờ chạm được vào bàn tay Thiên Chúa trong đêm đen của trần thế, và cứ thế – trong tĩnh lặng – lắng nghe Ngài, nhìn thấy tình yêu”. Định nghĩa này được nói trong bài huấn từ kết thúc tuần tĩnh tâm cho giáo triều ngày 23-2-2013, trước ngày chấm dứt sứ vụ Giáo Hoàng. Vì thế, ta có thể coi đây như một di chúc của vị Giáo Hoàng trước khi rút lui vào đời sống chuyên tâm cầu nguyện. Với tư cách là một nhà thần học lớn của Giáo Hội, Đức Bênêđitô XVI đã đưa ra nhiều định nghĩa về đức tin. Dù mỗi định nghĩa nhấn mạnh tới một khía cạnh, nhưng tất cả đều diễn tả sự gặp gỡ, tiếp xúc, tín thác nơi một Đấng đang hiện diện cụ thể trong đời.
Trong thư gửi cho Timôthê là người môn sinh của mình, Thánh Phaolô đã viết: “Tôi biết tôi đã tin vào ai” (2Tm 1,12). Thư này được viết trong tù, vào lúc Phaolô cảm thấy mọi người đều bỏ rơi mình. Ông thấm nỗi cô đơn, chưa biết tương lai sẽ như thế nào. Giữa chốn lao tù, trong cảnh xiềng xích, Phaolô vẫn kiên vững một niềm tin, vì ông xác tín Thiên Chúa là “Đấng có đủ quyền năng bảo toàn giáo lý đã được trao phó cho tôi, mãi cho tới Ngày đó”(2Tm,1,12). Người ta dễ dàng tin tưởng vào Chúa khi gặp  những điều tốt lành trong cuộc sống. Tuy vậy, giữa cơn phong ba bão táp của cuộc đời, để tuyên xưng đức tin vào Chúa, đòi hỏi phải có lòng kiên định đến mức anh hùng. Ông Gióp trong Cựu ước đang có một cuộc sống phong lưu đầy đủ, bỗng chốc rơi vào cảnh cùng cực: mất hết của cải và con cái. Bạn bè, người thân, thậm chí người vợ cũng xa lánh. Ông phải ngồi trên đống tro. Hình ảnh này vừa diễn tả cảnh cùng khốn, vừa cho thấy ông khiêm tốn sám hối. Trong hoàn cảnh đó, ông Gióp vẫn kiên định và cố gắng để không xúc phạm Chúa. Ông vẫn tin vào Chúa mặc dù ông không hiểu việc Ngài làm. Ông vẫn biện minh cho sự vô tội của mình và không chấp nhận lý luận của những người bạn đến thăm. Đó là kết quả của một niềm tin vững vàng, một niềm cậy trông tín thác nơi Chúa. Khi kiên định trong đau khổ, chắc chắn ông Gióp cũng thốt lên điều mà Phaolô sau này tâm niệm: tôi biết tôi đã tin vào ai.
“Ai” mà Phaolô nhắc đến không phải là một nhân vật huyền thoại mơ hồ. Vị đó là một Đấng cụ thể, là Thiên Chúa tối cao. Ngài là Thiên Chúa của Abraham, của Isaac, của Giacóp, tức là của các tổ phụ Israen. Ngài là Thiên Chúa, Đấng đã can thiệp trong lịch sử để hướng dẫn, tha thứ và chúc lành cho con người của mọi thời đại. Đấng ấy đang hiện diện trong cuộc đời. Ngài đã chinh phục Phaolô và biến đổi ông từ một người bách hại các tín hữu đến một vị tông đồ nhiệt thành, dấn thân truyền giáo cho các dân ngoại. Trải qua vô số gian truân trong các hành trình truyền giáo, ông đã cảm nhận rõ ràng Chúa luôn ở với ông. Ngài soi sáng hướng dẫn và ban cho ông sức mạnh, để ông can đảm nhiệt thành thực thi sứ vụ.
Trong chốn lao tù, đêm đen của trần thế, Phaolô đã chạm được vào bàn tay của Thiên Chúa và ông đã để Ngài dẫn dắt trong thinh lặng. Mặc dù những người thân đã xa lánh, nhưng ông biết vẫn có Chúa hiện diện ở đó, bên cạnh ông, để chia sẻ gian nan trong ngục tối và để thêm sức cho ông. Ông cũng tin rằng, trong bất cứ tình huống nào, ông cũng không nản lòng, vì “Ơn Ta đủ cho con”, như lời Chúa đã cam kết (2Cr 12,9). Chính nhờ sự xác tín vào Thiên Chúa, mà Phaolô can đảm lên đường truyền giáo, dẫu biết rằng khó khăn và thử thách đang chờ đợi ở phía trước. Trong lời từ biệt tín hữu Ephêxô, Phaolô đã nói với họ: “Giờ đây, bị Thần Khí trói buộc, tôi về Giêrusalem, mà không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng giá gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giêsu, là long trọng làm chứng cho Tin Mừng về ân sủng của Thiên Chúa” (Cv 20,22-24). Chỉ một khi biết rõ Đấng mình tin tưởng là ai, thì thánh nhân mới có cam đảm và kiên vững trước mọi phong ba bão táp như vậy.
Người tín hữu tức là người tin vào Chúa. Tuy vậy, đối với nhiều người, “tin vào ai” hoặc “tin như thế nào” vẫn là một điều mơ hồ. Một khi xác tín: “Tôi biết tôi đã tin vào ai”, người tín hữu sẽ an tâm phó thác để Chúa dẫn đường, dù qua bao cơn nguy khốn. Đó là niềm tín thác của một em bé đơn sơ, đang ở trên một con tàu có cha mình làm thuyền trưởng. Mặc dù phong ba bão táp dữ dội, em vẫn tin chắc cha em sẽ điều khiển con tàu tới bến an toàn. Tình yêu mến và sự tin tưởng nói với em rằng: cha em là người giỏi nhất thế gian này. Niềm xác tín nơi Chúa cũng giúp chúng ta tìm thấy sự bình an, như em bé ngủ yên trong lòng mẹ, thư thái và an bình, vì chẳng có nơi đâu trên thế gian an toàn và ấm áp hơn.
“Tôi biết tôi đã tin vào ai”. Niềm xác tín ấy cũng giúp chúng ta có sức mạnh. Tác giả thư Do Thái đã viết: “Chúng ta hãy cởi bỏ mọi gánh nặng và tội lỗi đang trói buộc mình, và hãy kiên trì chạy trong cuộc đua dành cho ta, mắt hướng về Đức Giêsu Kitô là Đấng khai mở và kiện toàn Đức Tin” (Dt 12,1). Cuộc sống này là một cuộc đua. Ai muốn nhành nguyệt quế phải kiên trì và chấp nhận những khổ chế hy sinh. Trong cuộc đua thiêng liêng, người tín hữu nhận được sức mạnh nhờ niềm tin vào Đức Giêsu. Họ chắc chắn Người đang ở bên họ để tăng thêm sức mạnh, khích lệ động viên và giúp họ về đích trong vinh quang.
Một ngày nọ, tại Xêdarê, Chúa Giêsu đã hỏi các môn đệ: “Người ta nói Con Người là ai? … Các anh bảo Thày là ai?” (x. Mt 16, 13-20). Câu hỏi này khiến các ông ngỡ ngàng. Họ đã theo Chúa được vài năm rồi, mà xem ra chưa lúc nào đặt vấn đề nghiêm túc về căn tính của thày mình. Sau này, sau khi phục sinh, Người cũng hỏi Phêrô ba lần: “Simon con ông Gioan, con có yêu mến Thày hơn những người này không?” (Ga 21,15). Câu hỏi này cũng làm cho Phêrô lúng túng. Ông chỉ biết trả lời : “Lạy Thày, Thày biết rõ mọi sự. Thày biết con yêu mến Thày” (Ga 21,17). Nếu đối với câu hỏi ở Xêdarê, Phêrô đã tuyên xưng đức tin, thì lúc này, ông khẳng định lòng mến. Lòng mến ấy chân thành và tha thiết, có Chúa biết và làm chứng cho ông. Nhận biết Chúa là ai và thành tâm yêu mến Người, đó là những câu hỏi vẫn đang được đặt ra cho những ai muốn trở thành môn đệ của Chúa Giêsu, bởi vì Người không chấp nhận một đức tin mờ ảo hay một tình mến nửa vời.
Trong cơn lốc cuộc đời hôm nay, một hiện tượng xem ra càng ngày càng phổ biến tới mức báo động, đó là lối sống đức tin hời hợt, thiếu chiều sâu. Con người vẫn khao khát Thiên Chúa, vẫn đi tìm kiếm Ngài. Tuy vậy, thay vì tìm kiếm một hình ảnh đích thật về Thiên Chúa, nhiều người chỉ chạy theo những ảo ảnh hoặc những “thượng đế” do họ tưởng tượng và bày vẽ ra. Nếu từ ban đầu, Thiên Chúa đã tạo dựng nên con người giống hình ảnh của Ngài, thì trong xã hội thời nay, đang có một khuynh hướng ngược lại, đó là con người tạo dựng một “thiên chúa” theo hình ảnh mình, phù hợp với những tham vọng sở thích trần tục và dễ dãi. Do đó mà càng ngày càng xuất hiện nhiều hình thức mê tín dị đoan. Tôn giáo có nguy cơ trở thành một mớ đa thần hỗn loạn. Tình trạng buôn thần bán thánh, lo lót cho các vị thần để thăng quan tiến chức ngày càng ăn sâu vào não trạng của người dân, ngay cả một số lớn các quan chức và giới trí thức.
Đối với số đông người tín hữu công giáo, việc dạy và học giáo lý không được quan tâm. Nhiều người tự cho việc đi lễ mỗi tuần một lần là đủ “bổn phận” của người có Đạo. Hậu quả của lối sống Đạo thiếu giáo lý là một đức tin sơ sài, chỉ chú trọng đến bề nổi và những sinh hoạt kiểu hội hè, nặng tính thế tục. Cũng vậy, một số người có thói quen lượng giá đời sống đức tin của một cộng đoàn qua những bộ đồng phục hoặc những tổ chức bên ngoài mà ít nhấn mạnh đến đời sống nội tâm và tình bác ái. Họ tin Chúa, nhưng chưa hiểu rõ Chúa là ai đối với họ. Chính vì vậy, khi gặp gian nan thử thách, họ dễ ngã lòng và chao đảo. Đó là những người mang danh có Đạo, nhưng lại không biết mình tin vào ai.
“Tôi biết tôi đã tin vào ai”. Đó phải là lời khẳng định của mỗi người tín hữu, nếu họ muốn sống đúng với danh xưng này. Niềm xác tín ấy không dừng lại ở một công thức, hay một lời tuyên xưng nơi môi miệng, nhưng là kim chỉ nam cho đời sống hằng ngày và chi phối bao trùm trọn vẹn con người của mỗi chúng ta./.
Mùa Phục Sinh 2017Gm Giuse Vũ Văn Thiên
(WHĐ)
Read more…

Nhà máy Formosa sửa chưa xong đã nạp nhiên liệu đòi chạy thử

             Kết quả hình ảnh cho Đài Loan  

Ảnh: Soha News
Ban giám đốc nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh đang yêu cầu giới hữu trách CSVN cho vận hành thử một phần lò cao vào đầu tháng 5, mặc dù hạng mục sửa chữa sau cùng và quan trọng nhất của nhà máy thép dự trù phải đến cuối tháng 6 mới hoàn tất.
Truyền thông trong nước cho hay, hôm 27 tháng 4, một đoàn công tác của Bộ Tài Nguyên Và Môi Trường do Bộ trưởng Trần Hồng Hà dẫn đầu đã đến làm việc tại nhà máy Formosa Hà Tĩnh, nơi vốn là đầu mối của thảm họa môi trường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam xảy ra cách đây một năm. Đoàn của ông Trần Hồng Hà đến kiểm tra, sau khi nhận được đề nghị của Formosa cho vận hành thử nghiệm xưởng luyện thép và lò cao số 1. Formosa báo cáo sửa chữa được 52 trong 53 lỗi vi phạm môi trường. Còn hạng mục chuyển đổi công nghệ dập cốc ướt sang dập cốc khô và một phần hồ sinh học dự trù sẽ hoàn thành vào ngày 30 tháng 6. Tuy nhiên, ông Trần Nguyên Thành, chủ tịch hội đồng quản trị Formosa Hà Tĩnh, đặt giới hữu trách Việt Nam trước chuyện đã rồi, khi cho biết là vào ngày 19 tháng 4, công ty đã nạp nhiên liệu vào lò cao. Theo ông Thành, việc đốt lò phải hoàn thành trong 15 ngày sau khi nạp nhiên liệu, nếu không thì sẽ phát sinh một số vấn đề.
Theo tường thuật của truyền thông trong nước thì các giới chức của Bộ Tài Nguyên và tỉnh Hà Tĩnh đều tỏ ra chưa an tâm về việc giải quyết chất thải của Formosa. Ông Phan Lam Sơn, phó giám đốc Sở Tài Nguyên Hà Tĩnh, chỉ ra rằng hiện Formosa ký hợp đồng giải quyết việc xả chất thải với công ty Phú Hà chỉ trong thời hạn 3 tháng. Ông Trần Hồng Hà thì cho rằng cần phải nghiên cứu xem tại sao Formosa không xả nước thải ra sông mà phải thải ra biển, và tại sao không thải bề mặt mà thải ngầm. Được biết đoàn công tác của Bộ Tài Nguyên sẽ họp để quyết định về việc cho Formosa vận hành thử nghiệm trước khi hoàn tất sửa chữa.
Huy Lam / SBTN
Read more…

Các trường quốc tế chống những môn học bắt buộc do Bộ Giáo Dục CSVN ấn định

           Kết quả hình ảnh cho truong quoc te fosco

Ảnh: Dân Trí
Chương trình học cho các học sinh Việt Nam tại các trường quốc tế trong nước sẽ phải bao gồm những môn bắt buộc do Bộ Giáo Dục Và Đào Tạo CSVN ấn định.
Đó là điều khoản trong một dự thảo nghị định về giáo dục, đang bị nhiều đại diện của các trường quốc tế ở Việt Nam chống đối. Báo mạng VietNamNet Bridge hôm Thứ Sáu 28/04, dẫn lời Phó giáo sư Tiến sĩ Hồ Thúy Ngọc từ Đại học Ngoại Thương Hà Nội, nhận định rằng đòi hỏi về các môn học bắt buộc sẽ là một rào cản để học sinh Việt Nam được theo học những chương trình học nước ngoài.
Nói chuyện tại một buổi hội thảo về dự thảo Nghị định về hợp tác, đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực giáo dục diễn ra trước đây trong tháng 4, Tiến sĩ Ngọc cho biết các đối tác nước ngoài tin rằng nội dung bắt buộc do nhà chức trách CSVN ấn định sẽ bóp méo chương trình học sẵn có của họ. Bà nói rằng, họ là người trao bằng cho sinh viên tốt nghiệp, cho nên họ muốn sinh viên theo sát chương trình học của trường.
Ông Nguyễn Xuân Đậu từ Đại Học Kinh Doanh Và Công Nghệ thì cho biết, các đối tác nước ngoài tỏ ra không quan tâm đến chương trình học của Việt Nam. Một đại diện nước ngoài từ Diễn Đàn Doanh Nghiệp Việt Nam cũng cho biết, đòi hỏi về các môn học bắt buộc của Việt Nam rất khó áp dụng đối với họ.
Huy Lam / SBTN
Read more…

Khi VN mơ háo danh bắt chước Federal Reserve System, hay Cục Dự trữ Liên bang, gọi tắt là FED

Thơ Phương


Trước hết, tôi có đọc qua các điều khoản luật tín dụng của VN, đó là bản sao chép copy một số điều khoản luật tín dụng ngân hàng Mỹ cũ kỹ từ năm 2000. Và có vẻ bây giờ VN muốn học tập theo kinh nghiệm của FED.
Làm sao mà học tập được theo kinh nghiệm của FED đươc, Đó là bởi vì Hội đồng Thống đốc Dự trữ Liên bang là cơ quan chính phủ, nó do Tổng thống bổ nhiệm họ, và Thượng viện Hoa Kỳ bỏ phiếu chuẩn y chấp thuận. Hội đồng Quản trị bao gồm 7 thành viên phục vụ nhiệm kỳ 14 năm kéo dài dai dẳng, thậm chí là dài hơn, đó là tùy trường hợp như trường hợp cựu Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Alan Greenspan trị vì cái ghế của FED này đến 19 năm dài dai dẳng qua nhiều đời tổng thống Mỹ. Bạn đọc xem thêm ở đây: https://www.federalreserve.gov/faqs/about_12593.htm
Lý do FED hoàn toàn độc lập với chính phủ Mỹ như Tổng thống, trừ trường hợp chỉ có quốc hội thông qua chỉ thị về các đạo luật tài chính chứ bình thường tổng thống cũng chả có thẩm quyền can thiệp vào đó cả, dù tổng thống đắc cử mới họ có thể có thẩm quyền tiến cử người mới, hay đề nghị sửa đổi thay đổi các đạo luật tài chính nhưng sẽ gặp bất lợi từ sự bỏ phiếu của Thượng viện.
Nó cũng giải thích phần nào Tổng thống đắc cử Donald Trump nhiều lần dọa nạt thay thế Chủ tịch FED Janet Yellen dưới thời di sản của chính quyền Barack Obama, vì bà Janet Yellen bỏ phiếu cho bà Hillary Clinton và chống lại ông Trump, nhưng Trump làm ngơ là chả dám động đến cái ghế của Chủ tịch FED Janet Yellen. Đó là bởi vì đặc tính của một ngân hàng trung ương Mỹ là bảo vệ quyền lợi của đa số chứ không bảo vệ quyền lợi của thiểu số, và Trump cũng không vì thế mà gây bất lợi xáo/sáo trộn cho hệ thống tài chính ngân hàng Mỹ là vì quyền lợi của quốc gia đặt trên hàng đầu.
Thứ nữa khi thay thế một thống đốc ngân hàng trung là rất xáo trộn và biến động mọi thứ, thường là kinh nghiệm của các ngân hàng trung ương thì chức vụ thống đốc ngân hàng trung ương phải có nhiệm kỳ dài hơn nhiệm kỳ của lãnh đạo chính phủ quốc gia đó để họ thi hành các chính sách kinh tế, tài chính của họ đề ra để tránh gây ra bất ổn cho hệ thống tài chính quốc gia.
Chẳng hạn Tổng thống Obama chỉ đề cử bà Janet Yellen làm Chủ tịch Hội đồng Thống đốc Dự trữ Liên bang khi Ben Bernanke nộp đơn xin rút lui vì đã hoàn thành chính sách kinh tế bơm tiền kiểu nới lỏng định lượng (Quantitative Easing – QE). Bà Janet Yellen đã thay thế Ben Bernanke vào ngày 1/2/2014, chứ nếu chính sách mua tài sản và trả ra bạc mặt đồng $ theo chính sách QE của Ben Bernanke chưa kết thúc thì có lẽ bây giờ cả chính quyền Obama và Trump vẫn không đụng đến Chủ tịch Ben Bernanke là để ông ta ngồi cái ghế đó cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Hãy nhớ rằng, cựu Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Alan Greenspan trị vì cái ghế của FED này đến 19 năm là bởi vì chính quyền Mỹ muốn ổn định các trái phiếu dài hạn phát hành dưới thời Alan Greenspan cho nó đáo hạn để cam kết chính sách tiền tệ đối với công chúng và giới đầu tư nước ngoài mua trái phiếu kho bạc Mỹ, hay các tài sản niêm yết bằng đồng USD do Mỹ phát hành chứ Mỹ không thiếu người để thay thế Alan Greenspan.
Về hồ sơ câu hỏi “Vai trò của Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang là gì?” hay What Is the Role of the Federal Reserve Chair? Thì tôi không phân tích nữa, đó là tôi đã phân tích nhiều lần và dẫn đường link, bạn đọc xem thêm ở đây: https://www.federalreserve.gov/faqs/about_12594.htm

Ôi thôi, VN làm sao mà học tập kinh nghiệm từ FED được, TQ thì học được vài phần thì đã khốn đốn kêu gọi trợ giúp và gửi người sang thực tập và học tập ở Mỹ, VN thì đâu đá phe phái nội bộ chính trị nhau, đó là phe này lên cầm quyền thì tìm cách đẩy cái di sản phe kia đi, kể cả đẩy luôn cả những người chả liên quan phe nào cả để bố trí người của mình vào đó dù họ đang đi đúng hướng điều hành các chính sách kinh tế, tài chính của quốc gia, rốt cuộc chả ra làm sao cả và chỉ có người dân và quốc gia là lãnh đủ chứ một nhóm người nào đó thì hưởng lợi thì học kinh nghiệm của ai được, khốn nỗi học tập kinh nghiệm toàn là những nước do dân cử cao độ tam quyền phân lập không là không thích hợp cho VN, vì chỉ mất thời gian thôi.
Read more…

Anh tiến sĩ, tôi tiến sĩ, chúng ta tiến sĩ, chúng nó tiến sĩ….


Tác giả: theo FB Thơ Phương

.Có một điều rất lạ là tại VN hầu như ông bà nào nắm chức vụ cao cấp các bộ đều là “tiến sĩ kinh tế” (Thơ Phương)
.KD: Bài viết là quan điểm riêng của tác giả. Nhưng xét cho cùng cũng chẳng có gì lạ, ở VN có Lò ấp TS. Vậy thôi. Tiến sĩ nở như…Vẹt  😀
———————- 
Nhiều nhà báo tiết lộ là sắp tới tại VN có vẻ họ sẽ bổ nhiệm ưu tiên những người hiểu biết kinh tế của đảng vào nhiều vai trò lãnh đạo từ cấp tỉnh xuống cấp huyện,...có vẻ họ kiên quyết đeo đuổi giấc mơ đến năm bao nhiêu đó VN sẽ cường quốc kinh tế vượt Canada, Hàn Quốc,.... thì đúng là đáng ngại.
Có một điều rất quái đản là tại VN hầu như ông bà nào nắm chức vụ cao cấp các bộ đều là “tiến sĩ kinh tế”.
Chẳng hạn cựu Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn - Cao Đức Phát (tiến sĩ kinh tế bên Nga); Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nguyễn Xuân Cường đương chức thì cũng đạt đến tiến sĩ nông nghiệp.
Bộ trưởng Bộ Công Thương Việt Nam - Trần Tuấn Anh - tiến sĩ (có lẽ là tiến sĩ rởm về kinh tế vì không ghi giai đoạn học ở đâu); cựu Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng (Tiến sĩ Kinh tế).
Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo - Phùng Xuân Nhạ (Tiến sĩ Kinh tế thế giới và Quan hệ kinh tế quốc tế); ông cựu Bộ trưởng cũng ngành này là Phạm Vũ Luận ( Tiến sĩ Kinh tế học).
Cựu Chủ tịch Quốc hội VN dầy tai tiếng Nguyễn Sinh Hùng (tiến sĩ về Kinh tế)
PTT Vương Đình Huệ, cựu Bộ trưởng Tài chính (Giáo sư, tiến sỹ Kinh tế).
Cựu Thống đốc NHNN VN, Nguyễn Văn Bình, nay là Trưởng Ban Kinh tế Trung ương (Tiến sĩ khoa học, có lẽ là kinh tế); trước ấy là Nguyễn Văn Giàu cũng ở cái NHNN này cũng là tiến sĩ kinh tế,…
Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng (Tiến sĩ kinh tế)
Trong cái Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia Việt Nam thì có Hà Huy Tuấn (tiến sĩ kinh tế), và hàng đống tiến sĩ kinh tế lẫn tài chính trong cái ủy ban này,… rất nhiều người đều là tiến sĩ kinh tế áp đảo rất vô duyên, kể cả nông nghiệp cũng có tiến sĩ kinh tế.
Thậm chí ông Đinh La Thăng cũng đạt đến văn bằng tiến sĩ liên quan đến kinh tế có lẽ chuyên ngành tài chính vì học qua trường tài chính,…
Các bí thư tỉnh, hay tiểu bang là lãnh chúa một vùng như ông Nguyễn Xuân Anh là Bí thư Thành ủy Đà Nẵng (ông này đạt văn bằng tiến sĩ quản trị kinh doanh),…
Dưới nữa là cấp huyện cũng tiến sĩ rất đông mà một nhà báo tờ Tuổi Trẻ gửi cho tôi danh sách mà họ chua chát và chua cay là toàn đám tiến sĩ gieo họa cho đất nước không. Chẳng thấy bất cứ ông giáo sư tiến sĩ kinh tế nào phân tích trên báo cả, toàn là copy của người khác phân tích y nhau hoặc học thuộc lòng y như nhau các giáo trình kinh tế cũ kỹ mấy chục năm trước ở Liên Xô.
Mỹ thì có Bộ trưởng Tài chính, hay Bộ Ngân khố của chính quyền Trump thì có Steven Mnuchin là chỉ tốt nghiệp cử nhân thôi, nhưng là một chiến lược gia tài chính giàu kinh nghiệm tại Wall Street,…Tức là học hành rất tệ.
Nếu học đến tiến sĩ kinh tế, tài chính thì phải ít nhất công bố hồ sơ công trình nghiên cứu. Hoặc các bài viết như các giáo sư tiến sĩ của Nhật, UK, Thụy Sĩ, Mỹ, chẳng hạn cần có bài viết như "thị trường tiền tệ lãi suất âm Thụy Sĩ",...phải tự phân tích lấy và theo dõi đánh giá nó nếu nói là tiến sĩ kinh tế học vĩ mô quốc tế,....
Read more…

Vì sao người Việt lại bỏ xứ ra đi?

[Vì sao người Việt lại bỏ xứ ra đi?] Mới tuần rồi tôi ra sân bay tiễn một người quen bay đến một xứ khác. Tôi không hề đơn độc. Ở sân bay lúc đó có vô số người cũng làm điều tương tự. Họ tiễn người thân và bạn bè của họ ra đi không hẹn ngày về. Đó không phải là lần đầu và chắc chắn là sẽ không phải là lần cuối. Mặc dù cuộc chiến đã chấm dứt hơn 41 năm rồi nhưng làn sóng xuất ngoại vẫn không thay đổi. Cuộc di cư thầm lặng hiện tại không phải bằng những chiếc thuyền mà bằng những chuyến bay. Tuy đã giảm rất nhiều, giờ chỉ là một phần chút xíu so với trước đây, nhưng xu hướng này vẫn tồn tại.
Đọc báo hay lướt Facebook thì bạn có thể thấy hàng loạt các quảng cáo du học định cư, đầu tư lấy thẻ xanh hay tìm việc làm ở Nhật. Tôi không thể nào không buồn và chạnh lòng. Nhưng vì sao người Việt Nam lại ra đi? Họ không chỉ là những người nghèo bán nhà đi lao động ở Đài Loan hay những cô gái nghèo lấy chồng Hàn Quốc. Số người ngày càng trở nên khá giả và thuộc thành phần ưu tú của xã hội chúng ta. Họ là những doanh nhân, nghệ sĩ, nhà đầu tư, trí thức, giảng viên hoặc nhân viên cao cấp.
Vì sao họ lại ra đi? Có nhiều nguyên nhân, có nhiều lý do. Ở đây tôi không thể nào nói hết. Tôi chỉ có thể nói sơ sơ.
1. Họ ra đi vì họ không cảm thấy an toàn.
2. Họ ra đi vì họ chán cái không khí đầy ô nhiễm ở nơi này.
3. Họ ra đi vì họ cảm thấy mình không được tôn trọng khi đến cơ quan nhà nước làm thủ tục.
4. Họ ra đi vì đóng thuế nhiều nhưng nhận lại quá ít, hoặc chẳng nhận lại gì.
5. Họ ra đi vì họ không muốn con cái họ bị thầy cô dìm và ép.
6. Họ ra đi vì chính phủ liên tục ban hành những bộ luật vô lý.
7. Họ ra đi vì họ phát ngán với việc doanh nghiệp của họ bị thanh tra không lý do.
8. Họ ra đi vì họ lo sợ đồ ăn của họ có an toàn hay không, nó có hóa chất hay sạch hay không.
9. Họ ra đi vì để tìm cái hộ chiếu mà cho phép họ đi nhiều nước mà không cần phải bỏ tiền xin visa.
10. Họ ra đi vì ghét cảnh phải đút lót các y tá bác sĩ khi đi vào bệnh viện.
11. Họ ra đi vì họ không tìm thấy trách nhiệm trong một xã hội vô trách nhiệm.
12. Họ ra đi vì khi họ muốn sống một cuộc sống trung thực và không gian dối.
13. Họ ra đi vì họ muốn làm người lương thiện, vì nơi này làm người lương thiện vô cùng khó.
14. Họ ra đi vì họ muốn được hưởng lương cao, hay nói chính xác hơn là đúng giá trị với sức lao động của họ chứ không phải dựa vào mối quan hệ của họ.
15. Họ ra đi vì luật pháp không hề bảo vệ họ, nó chỉ bảo vệ những ai có tiền.
16. Họ ra đi vì họ muốn tìm sự công bằng.
17. Họ ra đi vì muốn cầm cái lá phiếu bầu để coi nó ra sao.
18. Họ ra đi vì khi họ lên tiếng nói nên những sự thật về đất nước, họ lại bị quy là phản động.
19. Họ ra đi vì họ đã mất niềm tin vào đất nước, con người và chính phủ Việt Nam.
20. Họ ra đi vì họ chẳng biết làm gì hơn trừ việc dùng đôi chân của họ để cất lên tiếng nói.
Việt Nam từ lâu đã không còn là một điểm đến, một nơi đáng sống. Nó chỉ là một trạm dừng chân. Nhà đầu tư đến đây để kiếm tiền, doanh nhân đến đây để nhận lương cao hơn, khách du lịch đến đây để ở khách sạn 5 sao giá rẻ và các cô cậu thanh niên đến đây để khám phá sự thú vị mà đất nước họ không có. Nhưng bao nhiêu người sẽ ở lại và coi nơi đây là nhà? Cũng có rất nhiều, nhưng so với số người ra đi thì là bao nhiêu? Quá ít. Việt Nam không là nơi đến, nó không thể là nơi đến được vì chính những người dân sinh sống ở đây cũng chẳng coi nó là nhà.
Read more…

20 sự thật về Bắc Kỳ - Nam Kỳ

[20 sự thật về Bắc Kỳ - Nam Kỳ] Đây là ý kiến và nhận xét cá nhân, nếu các bạn cảm thấy bị xúc phạm thì đừng đọc. Cho dù chúng ta thích hay không, muốn hay không thì vấn đề Bắc Kỳ Nam Kỳ sẽ luôn tồn tại, chỉ là ít hay nhiều thôi. Vì vậy, chúng ta phải chấp nhận những sự thật sau đây:
1. Bắc Kỳ không thích Nam Kỳ và Nam Kỳ không thích Bắc Kỳ. Thích ở đây là quan niệm phổ biến chứ tôi thì bình thường.
2. Bắc Kỳ chửi tục nhiều hơn Nam Kỳ. Đó là sự thật, cấm cãi.
3. Bắc Kỳ vì sống dưới CS lâu hơn nên nhiễm nhiều tật xấu và ranh ma hơn Nam Kỳ.
4. Nam Kỳ vì sống sướng quá lâu nên rất ngát gan, thụ động và lười biếng.
5. Chất lượng phục vụ ở Miền Nam ăn đứt Miền Bắc. Cho thấy sự khác biệt giữa văn hóa thị trường và văn hóa bao cấp.
6. Bắc Kỳ xấu nhưng vì CS nên Bắc Kỳ trở nên xấu xí hơn. Hoặc họ bình thường nhưng vì CS nên họ trở nên xấu xí.
7. Bắc Kỳ mê Bác ABC và Đảng hơn. Đơn giản vì bị tẩy não lâu hơn.
8. Bắc Kỳ rất thích Miền Nam và sẽ di cư vào nếu có thể. Và Nam Kỳ luôn chào đón Bắc Kỳ.
9. Bắc Kỳ du lịch vào nam thì không bị chặt chém. Nhưng Nam Kỳ mà ra Bắc du lịch sẽ bị chém đẹp.
10. Bắc Kỳ coi trọng lễ nghĩa và hình thức hơn Nam Kỳ. Nam Kỳ rất vô tư.
11. Bắc Kỳ mang hàm ý tiêu cực còn Nam Kỳ thì mang hàm ý tích cực.
12. Gái Bắc Kỳ có giọng nói dễ thương và chết người hơn. Đa số hoa hậu là Bắc Kỳ. Ngẫu nhiên? Không hề.
13. Trai Bắc Kỳ thì thấy gái Nam dễ thương. Ngược lại, trai Nam Kỳ thì lại thấy gái Bắc Kỳ dễ thương.
14. Đa số lãnh đội trong xóm dân chủ là Bắc Kỳ. Không hiểu vì sao mà lại có ít Nam Kỳ.
15. Đa số đảng viên là Bắc Kỳ.
16. Đa số lãnh đạo các cơ sở kinh tế lớn ở miền Nam là Bắc Kỳ hoặc gốc Bắc Kỳ.
17. Bắc Kỳ tư duy và nói đường vòng, Nam Kỳ tư duy và nói dường thẳng.
18. Lao động Bắc Kỳ siêng hơn nhưng tính cục bộ nặng hơn và dễ gây lộn hơn. Đâu phải ngẫu nhiên nhiều doanh nghiệp tẩy chay đâu?
19. Bắc Kỳ biểu tình ác liệt hơn dân Nam Kỳ. Vì Bắc Kỳ là dân rất máu lửa.
20. Và cuối cùng, nếu muốn thay đổi đất nước thì cả Bắc Kỳ và Nam Kỳ phải bắt tay nhau làm hòa và hợp tác dù không thích nhau.
Đó là những sự thật về Bắc Kỳ Nam Kỳ. Thích hay không thì cũng kệ. Yêu Bắc Kỳ.
Read more…

NGÀY 30 THÁNG TƯ - KỶ NIỆM ĐAU BUỒN


(Bài nầy được viết bằng tiếng Pháp để đăng trên La Presse được tác giả viết lại bằng tiếng Việt)
- Ks. Trần Anh Kiệt
Làm thế nào quên được nỗi đau vô tận của sự thất bại nhục nhằn của một dân tộc trước chiến thắng của chế độ cộng sản, một bạo quyền được áp đặt và thực hiện bằng máu và nước mắt của người thua trận? Nỗi đau nầy khó thể chôn chặt tận đáy sâu của dĩ vãng. Dù thời gian có khả năng hàn gắn, nó vẩn xuất hiện, sâu đậm, phủ trùm lên tâm hồn tôi nhiều cay đắng mỗi khi nhớ đến thảm cảnh mà người Việt tị-nạn đã trải qua với bao vết thương được thế giới tự do tận tình băng bó. Làm sao tôi quên được cặp mắt đỏ ngầu như chó dại của các bộ đội cộng sản đứng trên chiến xa càn quét những ổ kháng cự của chiến sĩ miền Nam ở cửa ngõ vào Saigon. Ký-ức của tôi khó phai mờ hình ảnh của người dân hoảng hốt chạy tán loạn tìm đường trốn bằng đường bộ, đường thủy, đường hàng không, trốn cái gọi là thiên đàng cộng sản với bao tội ác ghớm ghê từng bao trùm miền Bắc VN.
Các người chạy trốn đó rất có lý, những kẻ ở lại ngồi khoanh tay, bất lực, nhìn nhau, nước mắt lưng tròng. Vì kẻ chiến thắng không đợi lâu để trả thù, con đại bàng thù hận đã thò ra móng vuốt, vươn đôi cánh lớn để phủ trùm bằng bóng tối của địa ngục vô số trại tập trung, từ nơi ấy vang lên những tiếng kêu đau đớn và tuyệt vọng của tù-nhân đói khát, bị khảo tra và cũng tại nơi ấy văng vẵng lời rên siết của hàng ngàn linh hồn người tù miền Nam bị xử bắn tùy-tiện hay bị chết vì kiệt sức.
Sự trả thù tàn ác của cộng sản, kết hợp với sự tan vỡ của nền kinh tế xã hội chủ nghỉa đã thúc đẩy hàng trăm ngàn người Việt Nam ra biển cả để đi tìm tự do trong khoảng thời gian kéo dài hơn mười năm. Những người đến được bến bờ đã thành công trong việc tạo dựng lại cuộc đời trên thế giới tự do. Tôi hiện diện trong số người ấy. Nhưng biết bao người khác đã bị sóng biển cuốn đi, thân xác bị chôn vùi dưới lòng đại dương. Hãy tưởng tượng nỗi đau vô-tận của người mẹ, người vợ, người con trông chờ một cách tuyệt vọng dấu hiệu về sự sống sót của người thân. Họ đã đến được bến bờ hay chưa ? Đối với câu hỏi trọng đại nầy, đài BBC lúc bấy giờ là niềm hy vọng cuối cùng để tìm câu giải đáp dù không trọn vẹn. Hầu như toàn dân miền Nam đều theo dõi một cách tích cực đài nầy để mong biết được tin-tức của các chiếc tàu đến được bến bờ hay được cứu vớt ngoài biển khơi.
Đối với người Việt hải ngoại, thời gian không bôi xóa được ký ức buồn nhưng làm giảm nổi đau của một vết thương chưa lành hẳn. Nhưng một vết thương khác lại hình thành, không kém sâu đậm : đó là nỗi đau nhìn dân tộc Việt Nam sống tăm tối trong thảm cảnh nô-lệ được áp đặt bởi một chế độ khát máu; trong chế độ ấy, hàng trăm blogger bị bắt bỏ tù trong nhiều năm, vô số công dân bị khảo tra hay bị giết trong đồn công an, nô-lệ tình dục là một phương tiện để sống còn. Chế độ ấy đã đẩy nền kinh tế hiện tại và tương lai vào con đường đen tối, bị hủy diệt bởi tham nhũng của bọn tư bản đỏ, những tên ngu dốt xưa là đao phủ thủ, nay biến thành nhà quản trị, tổng trưởng, viên chức cao cấp của đảng, đoàn.
Chúng tôi đau vì cái đau của dân tộc VN đang sống hấp hối, bị áp bức nặng nề dưới gông cùm cộng sản. Giấc mơ của chúng tôi mong có một nước Việt Nam tự do, thoát vòng nô lệ của cộng sản độc tài bỗng bị đứt đoạn vì một hiện thực tàn nhẫn : chế độ khát máu kia nuôi cả triệu công-an, bộ đội, sẵn sàng tắm máu nhân dân, đập tan mọi tranh đấu cho tự do và quyền con người.
Ngày 30 tháng tư hôm nay, được Canada nhìn nhận là Ngày Hành Trình Tìm Tự Do, người Việt hải ngoại tưởng nhớ những anh hùng của họ : năm tướng lảnh và hàng chục sỉ quan VNCH đã tuẩn tiết khi Saigon thất thủ. Chúng tôi cũng cầu nguyện cho vong linh những người đã bỏ mình trên biển cả hay trong rừng sâu. Và đây cũng là dịp chúng tôi tỏ lòng tri-ân sâu xa các dân tộc và các nhà lãnh đạo của các quốc gia đã đón nhận chúng tôi với lòng quảng đại và biếu cho chúng tôi một món quà vô giá : sự tự do.
NIỀM HỐI HẬN
Có lẻ bạn cho tôi là người bỏ cuộc
Vì giấc mơ gián đoạn bất ngờ.
Thấy bạo quyền, thấy hàng triệu công an
Đang chờ chực sắp gây cơn tắm máu.
Không! Tôi vẫn nuôi niềm hoài vọng
Ngày lụi tàn của bọn thú làm người.
***
Mãi theo đuổi hư danh trong cuộc sống,
Bỗng giật mình trong tuổi xế chiều,
Ngẫm nhìn lại : Còn đâu quê hương cũ!
Bọn Cộng nô đã bán nước mất rồi.
Bán đất, bán rừng, bán cả biển khơi
Cho Tàu phù tràn lan trên đất Việt.
Hởi ơi !
Còn đâu môi trường sống của dân tôi.
Bao đất đai đã biến thành nhượng địa,
Cánh rừng thiêng đã thành bãi tha ma,
Lòng biển cả biến thành mầm hủy diệt,
Để ngư dân gác lưới mãi trông chờ.
Chờ uổng công Đảng, Đoàn loài thú dử,
Đầu độc dân bằng hóa chất tàu phù,
Hủy diệt dân bằng mầm móng ung thư,
Để hán-hóa toàn non sông đất Việt.
***
Các bạn trẻ ơi, hãy đừng có như tôi!
Đừng chờ đợi, đừng mộng mơ, đừng thụ động,
Hãy đứng lên đòi quyền sống cho dân.
Diệt cộng nô, phá áp bức, diệt tham ô.
Làm cho chúng phải sống trong sợ hãi.
Hãy xem chúng như loài chó dại
Đập chúng bằng hèo gậy ở mọi nơi.
Để chúng dừng khảo tra người vô tội
Để chúng dừng hút máu của nhân dân.
Để chúng dừng cười cợt sống vô luân
Trên khổ đau của dân nghèo hấp hối.
***
Tôi ích kỹ sống riêng tôi cho đến ngày tóc bạc
Viết dòng chữ nầy vẫn còn thẹn với lương tâm
Vì mộng mơ, chờ đợi bốn mươi năm
Tôi tỉnh giấc với bao niềm hối hận.
Trần Anh Kiệt
Read more…

ĐỊNH LA THĂNG BỊ ĐẤM CÓ LẠ KHÔNG?

JB Nguyễn Hữu Vinh

Báo chí nhà sản mấy hôm nay bắt đầu rỉa Đinh La Thăng. Chúng giống như bầy kền kền chờ lệnh của lũ thú ăn thịt mới xông vào xâu xé và tranh cướp miếng xác thối họ Đinh.
Chuyện của Đinh La Thăng rõ như lòng bàn tay nhưng thằng nào dám mở mồm khi đảng chưa mở cửa hậu?
Bài giết cách đây hơn 7 tháng của mình về tay này. 
Mời đọc cho vui.
Trịnh Xuân Thanh và cú vồ hụt của Nguyễn Phú Trọng
Thứ Tư, 14/09/2016 - 19:12
Như một vở hài kịch được sắp sẵn, nhưng vừa đưa ra diễn bị cháy, vụ việc Trịnh Xuân Thanh đang là tâm điểm dư luận mấy ngày qua tại Việt Nam. Nhiều báo chí và mạng xã hội tập trung vào chủ đề này, thậm chí đến mức quên đi cả điều hết sức lớn lao đang từng ngày gây nhức nhối xã hội như Thảm họa Biển Miền Trung - cho đến nay đã gần nửa năm, người dân vẫn không được đền bù thiệt hại.
Trịnh Xuân Thanh - Một cán bộ là con cựu cán bộ cao cấp, được trung ương chăm bẵm, nâng niu ưu tiên đủ thứ, công danh leo vòn vọt từ chức nọ đến chức kia, con đường quan lộ ít ai so bì được, may ra chỉ có con của Thủ tướng.
Bỗng dưng báo chí lôi ra vụ dùng biển xanh lắp vào xe biển trắng rằng là vi phạm luật, là nọ, là kia... cứ như những việc đó ở Việt Nam là lạ lắm không bằng. Gì chứ việc quan chức lạm quyền và làm những điều ngang ngược, coi pháp luật không bằng cái quần lót ở Việt Nam thì chỉ là chuyện bụi bám áo quần. Tưởng rồi chuyện cũng qua đi như bao chuyện tương tự hoặc hơn thế nhiều.
Nhưng không phải thế.
Cú ra đòn bẩn thường thấy
Người dân thấy ngạc nhiên là chuyện cái biển xanh gắn xe biển trắng được báo chí đưa lên, ông Tổng bí thư lại quan tâm yêu cầu kiểm tra. Nghe tin này, người dân cứ tưởng hồi này ông TBT tiến sĩ xây dựng đảng không có việc làm nên có đọc báo và quan tâm những chuyện bụi đường?
Thế rồi bắt đầu báo chí được phép khai thác, móc chuyện cũ về bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh, rồi việc thua lỗ ở công ty anh ta từng làm... Thậm chí cả việc con anh ta được cất nhắc từ thằng nhân viên quèn lên làm quan chức.
Thế rồi lại TBT chỉ đạo quyết liệt moi ra việc anh ta được bổ nhiệm dù "đúng quy trình", dù có cả ý kiến của bộ máy đảng, là "tinh hoa dân tộc" có "trăm tay nghìn mắt", "sáng suốt tài tình" đồng ý và phê duyệt cất nhắc anh ta, thì lỗi vẫn thuộc về anh ta. Nghe chuyện này, người dân cứ nghĩ đến chuyện đảng đang kỷ luật con dao, còn người cầm dao đâm chết người thì vô can!
Rồi đảng cho khai thác chuyện ở PVC, nơi anh ta được bổ nhiệm năm 2009 làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Đến lúc này, người ta mới biết rõ rằng cái Công ty PVC thuộc ngành dầu khí này đã thua lỗ trầm trọng trong những năm đó.
Oái oăm thay, chính năm đó, PVC lại được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới! Mà để đạt được danh hiệu này, thì đơn vị đó phải có những tiêu chuẩn "nghiêm ngặt" của Nghị định Số 42/2010/NĐ-CP ngày 15/4/2010 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, Khen thưởng. Trong đó quy định chỉ tặng cho các đơn vị "có thành tích đặc biệt xuất sắc, trung thành với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, là tấm gương sáng, mẫu mực về mọi mặt."?
Vậy thì việc khen thưởng của tổ chức do đảng sáng suốt lãnh đạo bao năm nay đã thành trò đùa hoặc trò lừa bịp người dân cả nước. Một lần nữa vạch trần việc phong tặng, khen thưởng là trò bịp bợm sau vụ Hồ Xuân Mãn, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế bị tước danh hiệu Anh hùng do bị chính đồng đội y tố cáo dối trá, bịa đặt, lấy tội làm công để được phong anh hùng.
Thế rồi dù kết quả của cuộc bầu cử "dân chủ đến thế là cùng" mà anh ta trúng vào Quốc hội với số phiếu rất cao, thì Ủy ban bầu cử Quốc gia vẫn không công nhận anh ta là đại biểu Quốc hội, chỉ vì Ban Kiểm tra trung ương yêu cầu. Có nghĩa là cái Ban này hơn cả đám "nhân dân" mà đảng vẽ ra bấy lâu nay.
Thế mới hiểu thêm một điều: Cái gọi là bầu cử, ý dân, nguyện vọng của nhân dân, sự sáng suốt bầu người có tài, có đức vào Quốc hội mà đảng luôn khua chiêng, gõ mõ bấy lâu nay chỉ là một trò hề.
Và việc bầu anh ta vào chức vụ trong bộ máy tỉnh Hậu Giang đã phải dừng lại.
Xem xét cái "quy trình" của vụ này, người ta nhớ đến những việc đảng vẫn hay làm với các nhà đấu tranh cho dân chủ hoặc bất đồng chính kiến. Người ta nhớ đến vụ án "Hai bao cao su đã qua sử dụng bỗng nhiên thành chống lại nhà nước CHXHCN Việt Nam" của Cù Huy Hà Vũ hoặc vụ án "Trốn thuế trở thành Tuyên truyền chống Nhà nước" của Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày.
Thì vẫn bài cũ, tuồng tích cũ diễn lại, dù là đồng chí, đồng đảng với nhau.
Thế nhưng, qua vụ các đồng chí chơi nhau theo kịch bản này, lại là dịp cho người dân được "đảng cho ta sáng mắt, sáng lòng".
Thực chất của vở bi hài kịch
Người dân biết rõ rằng câu ca dao: "Mèo tha miếng thịt thì đòi. Hổ tha con lợn, mắt coi trừng trừng" là chuyện ngày càng được chứng minh trong chế độ này.
Ai cũng biết rằng, Trịnh Xuân Thanh, với vai trò và chịu trách nhiệm của người đứng đầu trong một đơn vị làm ăn và đốt của người dân đến hơn 3.000 tỷ đồng là tội đáng chém. Thế nhưng, số vụ việc và quan chức làm hại đất nước cỡ Trịnh Xuân Thanh trở lên ở Việt Nam thì "đông như quân Nguyên", nếu bị móc ra trừng trị, thì nói như Nguyễn Sinh Hùng là "lấy đâu ra cán bộ mà làm việc".
Đơn giản là ngay Nguyễn Phú Trọng, khi còn là người đứng đầu Hà Nội, với vai trò Bí thư Thành ủy - một ông vua tại Thủ đô, thì chỉ riêng Dự án Ciputra đã trốn thuế đến 3.000 tỷ đồng, nhưng rồi vẫn rơi vào im lặng. Vậy trách nhiệm của ông ta là người đứng đầu, lãnh đạo toàn diện... để ở đâu? Liệu ông ta có bị khai trừ đảng?
Chỉ nói riêng trong ngành dầu khí Việt Nam, thời Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu ngành dầu khí là Đinh La Thăng, thì ngành này đã đốt bao nhiêu tiền dân? Chỉ nêu vài phi vụ "làm ăn" của ngành này sẽ hiểu.
Hàng trăm tỷ đồng mà ngành Dầu khí đổ vào Sân Golf Hoàng Gia, Ninh Bình, để rồi thu lại được con số âm hàng trăm tỷ. Cũng tương tự, ngành dầu khí đã đầu tư và mất trắng 800 tỷ đồng tại OceanBank thì đã sao.
Cứ tưởng con số mất trắng 800 tỷ đồng đã là lớn ư? Chưa ăn thua. Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ với con số 7.000 tỷ đồng do Tập đoàn Dầu khí đầu tư để rồi... đắp chiếu. Chỉ sau hơn một năm hoạt động, nhà máy liên tục “đắp chiếu”, lỗ hơn 1.700 tỉ đồng và đứng trước nguy cơ phá sản.
Những tưởng sự thiệt hại, thất thoát, đến con số đó là khủng khiếp và dừng lại? Xin thưa là chưa.
Dự án mà Ngành Dầu khí Việt Nam đầu tư ở Venezuela góp 40% vốn trong tổng mức đầu tư giai đoạn 2009-2014 là 1,825 tỷ USD, đã buộc phải dừng lại vào cuối 2014. Con số 40% Dầu khí Việt Nam góp vốn tại đây giai đoạn này là 730 triệu dola, nghĩa là 16.200 tỷ đồng tiền của người dân Việt Nam đã được "gửi hương cho gió".
Thế thì đã sao? Đinh La Thăng vẫn được điều sang làm Bộ trưởng một ngành huyết mạch hơn, nắm nhiều tiền của hơn, vung tay thoải mái hơn: Bộ Giao thông Vận Tải.
Và khi số tiền 16.200 tỷ tại Venezuela chính thức phá sản, thì Đinh La Thăng vẫn ung dung vào Bộ Chính Trị.
Có thể nói không ngoa điều này: Ngay trong Trung ương Đảng Cộng sản, nếu lấy tội trách nhiệm làm lãng phí, phá hoại, tham nhũng, hối lộ ra mà xét thỉ thử hỏi, mấy người thoát tội? Và thử hỏi cả ngàn Ủy viên Trung ương Đảng, có được mấy người hoặc nói cụ thể hơn là có tìm được người nào dám đứng thẳng, hiên ngang không sợ xấu hổ rằng: Tôi thanh bạch, tôi không tham nhũng, hối lộ mà tôi chỉ sống bằng đồng lương và những đồng tiền chân chính của tôi?
Có lẽ, đó lại là câu chuyện trong Kinh Thánh về thành Sodom và Gomorrah bị tiêu diệt vì không tìm ra được chỉ 10 người công chính.
Trên hết, tất cả những tham nhũng, thì vật chất, tiền bạc... vẫn chưa gây hậu quả lớn bằng việc tham nhũng quyền lực, chiếm cứ ngôi vị, vị thế quyền lực nhằm phục vụ phe nhóm mình và làm đất nước tụt hậu, nghèo nàn và đời sống người dân đi vào cùng khổ, dân tộc đi vào con đường nô lệ. Mà điều này, không cần nói thì ai cũng biết Đảng CS và dẫn đầu là Nguyễn Phú Trọng chiếm giải quán quân.
Thực chất của vụ việc chỉ là sự thanh trừng phe nhóm nội bộ của đảng. Những chuyện nhân danh chống tham nhũng, nhân danh vì sự trong sạch, liêm khiết của đảng, lấy lại lòng tin với người dân... cứ như những vở tuồng diễn lại bao năm nay đã không còn lạ với người dân Việt Nam vốn đã có thời gian thừa thãi lòng tin và giờ đây thấm đòn.
Cú vồ hụt và vị thế của Nguyễn Phú Trọng
Tưởng rằng, việc đứng ở vị trí đỉnh cao của quyền lực độc tài, TBT Nguyễn Phú Trọng mở màn vụ thanh trừng bằng nút mở Trịnh Xuân Thanh dễ như trở bàn tay. Để rồi từ đó, đường dây phe nhóm dần dần bị lôi ra khỏi vị thế của mình và ông Trọng một mình một ngựa.
Đâu ngờ mọi việc không như mong đợi.
Dù đã chuẩn bị công phu bằng tuyên giáo, báo chí mở màn bằng những bài viết mổ xẻ, kết tội Trịnh Xuân Thanh. Dù đã chỉ thị, yêu cầu và thậm chí họp xét khai trừ Trịnh Xuân Thanh khỏi Quốc hội, khỏi đảng và các chức vụ... cứ tưởng như Trịnh Xuân Thanh chỉ còn chờ ngày bị người ta thò tay vào giỏ để lôi ra.
Đùng một cái, Trịnh Xuân Thanh biến mất.
Thế rồi anh ta làm nóng cư dân mạng xã hội bằng đơn, thư, hình ảnh... từ nước ngoài hoặc nơi bí mật nào đó, kể tội không chỉ Nguyễn Phú Trọng mà cả đám bộ sâu Trung ương đảng.
Điều này nói lên hai khả năng:
Thứ nhất, là cuộc chiến phe nhóm lợi ích và quyền lực ngày càng gay gắt và đến hồi quyết liệt. Đã có những thanh toán nhau bằng súng, bằng nhiều cách và giờ đây là thanh toán trực tiếp bằng Chỉ thị.
Thứ hai, là vị thế của Nguyễn Phú Trọng nói riêng, Đảng CS nói chung đã không đủ để làm người ta khiếp sợ và cung cúc chấp nhận những sự bất minh mà điều này vốn đã thành lệ xưa nay.
Qua vụ việc này, nếu có chút suy nghĩ, hẳn Nguyễn Phú Trọng sẽ nhìn thấy khả năng, uy tín hiện đang ở đâu, không chỉ trong lòng dân mà ngay cả trong lòng các "đồng chí" của mình.
Hà Nội, ngày 15/9/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh
Read more…

Contact us