Kẻ xấu là ai, nó ở đâu?

 



Mỗi lần đảng xung đột với người dân, từ cấp nhỏ tới lớn trong đảng đều lu loa: "Đừng để bọn xấu lợi dụng kích động" Hoặc "do kẻ xấu kích động" v.v... Thực tế từ trước tới nay, không ai thấy "cái bọn xấu ấy" ẩn mình trong dân, chờ cơ hội để kích động, bằng chứng đảng chưa bắt được ai núp trong hàng ngũ tranh đấu, để kích động. Trừ khi những người lãnh đạo, hoặc nòng cốt của phong trào tranh đấu, bị đảng bắt bớ, đánh đập, hành hạ và bỏ tù thì vô số.
"Cái bọn xấu" ẩn mình trong dân không ai thấy. Nhưng cái bọn xấu không ngoặc kép, từ hàng ngũ của đảng thì hằng hà.
Ví dụ.
1/ Sự kiện Formosa: Chỉ mới thấy có mỗi Võ Kim Cự, thay mặt bọn xấu "lãnh đạn" kỳ dư bọn còn lại từ chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư đều vô can? Một sự kiện vĩ đại như vậy, những người lãnh đạo ông Cự không liên quan? Không biết? Nếu không liên quan là ngụy biện, có (bạo) quyền tha hồ ngụy biện, không ai dám cãi, còn không biết, nghĩa là ngu, ngu cũng nên thôi lãnh đạo, để người khác phục vụ dân.
2/ Sự kiện Đồng Tâm: Đảng dụ dân ra đo đất, bắt nhốt người ta. Từ đó nổ ra đấu tranh kịch liệt, bọn xấu xuất phát từ trong đảng, chứ làm gì có trong dân?
3/ Đọc bài này trên báo đảng: "Chuyện lạ ở Hà Nội: Công trình không phép ngang nhiên xây tới 18 tầng".
Đọc để thấy những nhà đâu tư, như những con bò sữa, bị vắt hết sữa, rồi hút tới máu, cuối cùng những con bò sữa ấy ngã gục trong tù. Có gì mà lạ, một chung cư tọa lạc trên lô đất tám ngàn hecta, chứ phải cài chòi tranh đâu. Trước tiên đã có phép, mới lòi phần móng, ôi thôi hàng trăm đoàn kiểm tra, cấp phường cũng kiểm, cấp huyện cũng kiểm, ban ngành nào cũng kiểm được, mỗi lần kiểm là mỗi lần vi phạm, nhưng công trình vẫn chưa dừng một tích tắc nào, bởi vì mỗi lần kiểm là một lần kiếm... ăn, do đó công trình ngang nhiên chọc trời, bây giờ báo nhảy vào cũng kiếm ăn mà thôi, mai kia nó khánh thành, chớ ai dại tò mò đứng gần đó, nó ập xuống, theo ông, theo bà không kịp trăn trối, rồi lại chửi cha "cái bọn xấu".
4/ Xin đọc thêm bài nữa: "Thủ tướng yêu cầu làm rõ vụ bán 'đất vàng' với giá 'bèo'"
Vàng đem bán ngang với giá bèo, khiến ngân sách thất thu hàng ngàn tỷ! Thưa thủ tướng cờ lờ mờ, xờ lờ đờ "đảm bảo" bọn xấu không xía vào được, vui lòng rà soát từ trung ương, ngang tới cấp tỉnh thì lòi ngay. Nhân đây mong thủ tướng có công văn truy tìm bọn xấu nào đã ký công hàm bán biển đảo, bọn nào bán ải Nam Quan và hàng ngàn cây số dọc biên giới. Cái bọn xấu đem đất vàng, bán ngang giá bèo, kể như thất thu, song cũng còn vớt vát chút đỉnh. Cái bọn xấu bán đất, bán biển của tổ tiên mới kinh khủng, mong thủ tướng ra công văn sớm. Tin rằng chín chục triệu dân đang mong đợi.
5/ Ông Hồ Chí Minh nói ông không vợ, không con, đảng CS cũng nói như thế, bây giờ người ta đã chứng minh đảng và ông Hồ nói láo. Không lẽ người đi tìm sự thật là "bọn xấu" ư? Kẻ nói láo mới xấu chứ.
6/ Hoa Kỳ và quân đội đồng minh, tham chiến tại miền Nam Việt Nam, khi họ gây ra tội ác, dù đó là một cá nhân, hay một đơn vị nhỏ. Không nằm trong sự chỉ huy của cấp cao hơn, lại càng không phải chủ trương của quân đội nước đó. Ngày nay họ đã dựng tượng đài, hoặc có lời xin lỗi rất chân thành. Đảng CSVN chiếm Huế tết Mậu Thân, hơn 2 tuần sau, trước khi rút chạy đã giết hơn năm ngàn người dân Huế, trong đó có cả tu sĩ bị chôn sống, đảng CSVN đỗ thừa bom đạn "Mỹ Ngụy". Những người chết không nói được ai đã giết họ. Nhưng người dân Huế, biết chính đảng CSVN đã ra tay sát hại người thân của họ. 
Hồ Chí Minh nói riêng và lãnh tụ CS các nước, đều có chủ trương giết dân, nên họ không thấy lỗi lầm.
Quân đội Hoa Kỳ và quân đội đồng minh, không chủ trương giết người, nên sự kiện xảy ra đối với họ là điều đáng tiếc, vì thế họ nghiêm cẩn nhận lỗi, xin lỗi.
Như vậy ai là bọn xấu? 
7/ Sự kiện ông Vương Văn Thả.
Ông ta dùng loa phóng thanh (speaker) nói rằng ông không còn tin đảng CSVN, với nước văn minh tôn trọng dân chủ, việc làm như vậy quá bình thường. Trong mỗi lần bầu cử, từ trung ương tới địa phương, đảng viên CS thường "đắc cử hơn 90% phiếu bầu", chỉ một Vương Văn Thả bất tín nhiệm, có sá gì, đảng tập trung Công An ném đá vào nhà ông ta tơi tả, bất chấp người già trên 80 tuổi, không kể trẻ con đang cư ngụ trong nhà.
Đề nghị đảng nên đưa ông Thả ra công viên, trang bị hệ thống âm thanh thật tốt, để ông tha hồ nói, nếu ông ta nói sai, người dân xem như kẻ nói xàm, chỉ cho phép nói trong giờ hành chánh, ban đêm để mọi người nghỉ ngơi.
Khi viết tới dòng này, ông Thả đang tố Nguyễn Phú Trọng và tập đoàn CSVN bán nước cho Tàu, người dân không vùng lên, cuối cùng cũng phải chết vì tay giặc Tàu, tôi (Thả) và gia đình tôi chết, không nghĩa lý gì hết… giọng ông khàn lắm, sức ông gần như kiệt quệ, nhà ông bị cúp nước, cúp điện nửa tháng nay. Công bằng nhìn nhận rằng, một công dân có toàn quyền tín nhiệm một cá nhân, một tập đoàn lãnh đạo, ngược lại có quyền công khai bày tỏ bất tín nhiệm, họ không hề có lỗi lầm gì cả, không thể là "bọn xấu." Chỉ có bọn xấu, luôn sợ khi nghe người ta nói sự thật.
CA ném đá vào nhà ông tơi tả, quá tội nghiệp, quá xót xa, ném từ ban ngày, tới ban đêm, bất cứ ai nhìn cảnh này, thấy "chính quyền" tàn bạo với dân, đến mức hèn hạ và mọi rợ. Nhìn đi, để xác định ai là bọn xấu?
(Xin cầu nguyện ơn trên và hồn thiêng sông núi, độ trì cho nhà ông qua kiếp nạn)
8/ Thiếu tướng Trương Giang Long nói rằng: "Trung Quốc dù xấu hơn nữa ta cũng phải chơi" Ta ở đây là đảng CSVN, kẻ xấu chơi với kẻ xấu, chơi ngót cả thế kỷ nay. Người tốt nào dám chơi với CS? Ông bà mình nói: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, gần đèn không chắc đã sáng, gần mực đen chắc như bắp!
- Kẻ xấu là ai? Nó ở đâu?
Theo nhà báo Bùi Tín, trong bài viết: Rạn nứt, phân hóa tột đỉnh trong đảng CS. 
Cũng nên xem là một tin mừng, theo ông hiện nay chỉ còn 1% trên 3 triệu đảng viên còn theo đảng triệt để, đám này theo đảng để bóc lột nhân dân, làm giàu, chứ chẳng vì lý tưởng, lý tung gì sất, còn lại 2 triệu 97 ngàn, coi như bạch đinh, bị trị, bị cai trị. Mừng vì trước đây bọn xấu tới 3 triệu, nay phân hóa chỉ còn 1%, và nó đang ở từ bộ chính trị, đến hàng tỉnh, quận, huyện, xã, ấp... ./.
28/4/2017
Read more…

Sau 42 năm, kẻ đui mù cũng thấy rõ đảng cộng sản là một bầy thổ phỉ

 



3 ngày trước "kỷ niệm" 42 năm ngày cướp được miền Nam, thống nhất đất nước để dễ dâng cho Tàu, một tên cán cộm của đảng bị đồng bọn lôi ra luận tội. Những tội danh mà đồng đảng gắn cho tên này chẳng khác gì những quy kết dành cho một tên thổ phỉ - thổ phỉ có hệ thống. Nhưng Đinh La Thăng không phải là một cá nhân đặc thù của chế độ mà là hình ảnh chung của toàn thể những tên chóp bu cộng sản. Những kẻ đang kết án Đinh La Thăng cũng là cá mè một lứa. Tất cả gom lại làm nên một bầy thổ phỉ.
Đinh La Thăng là 1 trong 19 Ủy viên Bộ Chính trị - là những tên trùm sỏ đứng đầu cai trị Việt Nam. Thăng cũng là người đứng đầu cai trị thành Hồ, thành phố lớn nhất của cả nước. Bây giờ hắn bị đồng bọn cho là tội phạm và đề nghị đưa ra kỷ luật.
Đàn anh của Thăng là Nguyễn Tấn Dũng. Đây cũng là một Ủy viên Bộ Chính trị, là Thủ tướng do đảng bổ nhiệm đến 2 nhiệm kỳ. Dù không chính thức bị kỷ luật nhưng cũng bị chính đồng bọn trong đảng xem là tội đồ.
Dưới trướng của Thăng và Dũng là một loạt các "đồng chí" đã trở thành "ông" vì bị Nguyễn Phú Trọng và phe phái kết tội. Tất cả đều ở tầm Bộ trưởng, Thứ trưởng, nắm quyền sinh sát trong nhiều bộ phận quan trọng của chính phủ.
Nếu không là thổ phỉ, mang thẻ đỏ, leo lên làm quan, cai trị cả nước thì còn là hạng người nào?
Tại những nước dân chủ, vi phạm của những tên này theo như những luận tội của đồng đảng thì quá đủ để bị án tù từ 20 năm đến chung thân. Tuy nhiên, tất cả đều bị xử lý nội bộ đảng. Quay sang những tên đóng vai kẻ kết án cũng không khác gì. Nó chỉ khác là chúng đang đứng về phía của những kẻ đang ở thế thượng phong trong cán cân quyền lực. Nếu nhìn lại thời hưng thịnh của Nguyễn Tấn Dũng thì cả Dũng và Thăng đều được tung hô là lãnh đạo tài giỏi, sáng chói. Nhìn về tương lai, một ngày nào đó dưới triều đại mới khác, thì Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc cũng sẽ trở thành tội phạm khi chúng mất quyền. Nói cách khác, chúng không bao giờ thoát khỏi số phận lẫn bản chất của chúng: những tên thổ phỉ.
Những tên kết án lẫn kẻ bị kết án đều là những tên thổ phỉ rừng rú, sinh hoạt với nhau bằng luật rừng và đứng trên pháp luật. Chúng là những tên lãnh đạo anh minh, xuất chúng hay rồi trở thành tội đồ cũng từ miệng lưỡi của đảng. Chúng đến rồi đi, nắm quyền rồi bị mất chức, lên voi xuống chó... người dân hoàn toàn là những kẻ ngoài cuộc.
Sau 42 năm, những tên tuyên giáo, những dư luận viên của đảng vẫn cứ gào khan cổ về thành quả của "công cuộc giải phóng", của "sứ mạng thống nhất đất nước"... Kết luận sau cùng của bản án - the final verdict - lại được đưa ra bởi chính những quan tòa cộng sản. Những gì chúng tố nhau, luận tội nhau, những lời than thở - đánh tham nhũng là đánh ta, đánh chuột đừng để vỡ bình, ăn không chừa một thứ gì... là những lời kết án thành thực nhất từ những kẻ láo khoét kinh niên. Cứ đọc những luận tội đối với Đinh La Thăng rồi nhân rộng cho toàn thể các chóp bu cộng sản, ta có ngay kết luận chính xác nhất dành cho những kẻ tự xưng là quân giải phóng này: chúng là quân thổ phỉ.
2017/04/28

Read more…

Những đứa trẻ của ngày 30.4.75

Đào Hiếu
Ngày 30/4/1975 tôi có 3 đứa con: năm tuổi, bốn tuổi và một tuổi. Bây giờ chúng đã là những viên chức, có chỗ đứng tốt trong xã hội. Chúng có học vấn, có cuộc sống ổn định. Chúng sống bình lặng, khiêm nhường và lương thiện như mọi công dân Việt Nam khác.
Nhưng không phải ai cũng sống bình thường như vậy.
Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi trên dưới 50 (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12, 13 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực.
Họ coi chính quyền này là của riêng họ, làm như thể chính họ đẻ ra cái chính quyền này, họ là bố mẹ của dân, là ông chủ của dân.
Trong hàng ngũ các bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc, chủ tịch tỉnh, chủ tịch quận, chủ tịch phường, xã… không ít những người thuộc thế hệ ấy (có những vị bộ trưởng chỉ mới 48 tuổi, có vị chỉ 45 tuổi, bí thư tỉnh Hà Giang 45 tuổi, phó chủ tịch Đà Nẵng 35 tuổi (con trai một ủy viên BCT), còn ở cấp quận, huyện, phường, xã… thì người trẻ vô số).
Nói theo kiểu dân gian: họ là những người “tân gia ba” tức là mới tham gia cách mạng sau ngày ba mươi tháng Tư, nhưng họ vẫn hùng hồn tuyên bố: “Chúng ta đã đổ bao nhiêu xương máu để giành lấy chính quyền này thì không thể nào chúng ta có thể để chính quyền lọt vào tay kẻ khác”.
Rõ ràng là họ coi chính quyền này như một chiến lợi phẩm mà - tiếc thay - họ chỉ là kẻ thừa hưởng chứ không hề tự tay mình giành lấy, đừng nói tới chuyện “đổ xương máu”.
Họ có thể biện bạch rằng: tuy chúng tôi không đổ xương máu nhưng đó chính là xương máu của cha anh chúng tôi.
Thật vậy sao?
Vậy mà người ta cứ nghĩ rằng đó là xương máu những người thân của đám dân đen đang chui rúc trong xóm lao động kia, là con, là chồng, là cha của những người nông dân đang đổ mồ hôi và nước mắt trên những luống cày tại những làng quê nghèo khó.
Tôi không có ý chê bai những người mới tham gia vào guồng máy chính quyền hiện nay sau ngày 30/4/75, bởi vì điều đó thật vô lý. Tôi cũng không có ý coi thường những cán bộ trẻ, bởi vì họ đang đầy sức sống và năng lực, nhưng quả thật là hiện nay đang có những nhà lãnh đạo trẻ, cứ tiếp tục cái điệp khúc: “chúng ta đã hy sinh xương máu… nên không thể để chính quyền lọt vào tay người khác”… đã trở nên quá nhàm chán.
Tôi nghĩ, thay vì cứ tự hào về cái quá khứ mà họ không hề tham dự, họ nên hành động, nên suy nghĩ độc lập, biết đột phá, biết tìm con đường mới, biết mở cánh cửa tự do dân chủ, tránh vết xe đổ của lớp đàn anh vừa đi qua thì phúc cho dân tộc này biết chừng nào.
*
Những người từng đổ xương máu cho chính quyền này là hàng triệu chiến sĩ đã chết ngoài mặt trận, chết nơi ngục tù. Những người ấy giờ chỉ còn là cát bụi, không tài sản, không địa vị, không quyền lực và hiện nay thân nhân của họ đang sống rất nghèo khổ.
Họ là những người duy nhất có quyền được tuyên bố rằng mình đã đổ xương máu cho chính quyền này, nhưng không bao giờ những mộ bia quạnh hiu nơi nghĩa trang liệt sĩ, những nấm đất vô danh nơi rừng sâu núi thẳm kia có thể thốt nên lời!
Số còn lại thì đã già, đã về hưu, chỉ còn một số ít vẫn đang nắm quyền nhưng rồi chẳng bao lâu họ cũng sẽ xuôi tay nhắm mắt mà không biết rằng mình sẽ để lại cho đời sau những tiếng thơm hay những lời nguyền rủa.
Đổ xương máu hay không đổ xương máu thì cũng chỉ còn lại một nước Việt buồn.
Đ.H
Read more…

Đất đai và bản chất ăn cướp của một điều luật!

Hà Sĩ Phu
Điều 53 của Hiến pháp Việt Nam 2013 viết: “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý ”! Đọc lên toàn những câu chữ quen quen nghe tưởng bình thường và cũng êm tai, nhưng cái thực tiễn ẩn nấp sau những mỹ từ ấy là mồ hôi và xương máu dân lành, là những kho tàng của cải kếch xù của đám vua quan cơ hội , là những đoàn người mất đất lang thang ròng rã kêu oan bị xua đuổi, đánh đập và tù tội… thì mới thấy tội ác của cái điều luật êm như ru kia thật là ghê rợn. Cũng là một điều luật nhưng điều luật này khó sửa vì nằm trong gan ruột của trào lưu CS, và vẫn đang gắn chặt với ngai vàng của các vua quan tập thể lớn nhỏ hiện nay.
Là một sinh vật, con người muốn sống phải có cái nhà của mình trên mảnh đất riêng của mình (chưa kể những người phải có đất sản xuất để có miếng ăn). Quyền sở hữu riêng bất khả xâm phạm đối với một mảnh đất để ở, một không gian tiên quyết tối thiểu để tồn tại trên đời là một quyền tự nhiên, thiêng liêng, bẩm sinh; không có quyền đó sự hiện diện của con người trên đất nước mình sẽ không có cơ sở vật chất đầu tiên để tồn tại. Con chim con thú trong rừng cũng phải “sở hữu” được một nhành cây, một hang hốc, một khoảnh đất cho riêng nó mà nó phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ.
Với một người sinh ra trên đời, quyền tư hữu đó hoặc do cha ông họ để lại hoặc do lao động lương thiện của họ tạo ra, bằng cách này hay cách khác nhưng dứt khoát họ phải có được cho mình cái quyền sở hữu riêng tư đó thì mới có thể an cư để hòng lạc nghiệp.
Vì quyền tư hữu đất đai với con người là thiêng liệng như vậy nên những chế độ độc tài, bất công, dã man nhất xưa nay, dù kẻ cầm quyền có tham lam muốn chiếm hữu nhiều nhất cho mình cũng không bao giờ dám phủ nhận quyền tư hữu ấy. Bên cạnh những công điền công thổ vẫn đương nhiên phổ cập quyền tư hữu đất đai trong dân chúng. Tất nhiên sự bất công và vô nhân đạo trong các xã hội ấy vẩn còn, các “cố nông” không có một tấc đất cắm dùi là những ví dụ đặt ra cho các xã hội ấy.
Nhưng điều mà không một chế độ bất công tàn bạo nào dám làm thì chế độ Cộng sản nhân danh chính sự công bằng và nhân ái lại dám làm: xóa bỏ tư hữu đất đai, đưa toàn bộ đất đai vào sở hữu “nhà nước”do một đảng nắm giữ!
Nguyên nhân của chủ trương quái gở triệt tiêu một nhân quyền cơ bản ấy là do đâu? Có hai giai đoạn sinh ra hai nguyên nhân khác hẳn nhau:
- giai đoạn của những người tiền bối thì khẳng định mọi bất công là do tư hữu, nên tưởng rằng nếu chuyển hết sang công hữu do một “đảng tiền phong” quản lý thì mọi việc sẽ công bằng, nhân ái; lại ảo tưởng rằng người Cộng sản là những người “chỉ một lòng vì nước vì dân” nên họ không tham lam vơ vét đâu (!!!). Đấy chính là ảo tưởng Cộng sản, ĐCS ảo tưởng, dân chúng cũng ảo tưởng, ảo tưởng là “nói chữ”, nói nôm là dốt, là ngu, nhưng sức mạnh của sự ngu dốt không thể xem thường.
Nguyên nhân của giai đoạn sau, khi ĐCS đã nắm toàn quyền thì khác. Ở giai đoạn này kẻ “ngu lâu” nhất cũng biết giới cầm quyền đâu phải của toàn dân, tất cả là các thế lực trong một đảng cầm quyền. Kẻ “cầm sổ đỏ” sở hữu toàn non sông đất nước muốn chiếm đâu được đấy, muốn chia cho ai thì chia, nhường cho Tàu thì nhường, dân phản ứng thì bị qui tội “chống người thi hành công vụ”, mời vào nhà tù học tập tu dưỡng cho cụt cái thói dám chống nhà nước!
Lúc này chẳng còn anh Cộng sản nào ảo tưởng đâu, họ biết tỏng “sở hữu toàn dân” chính là miếng mồi béo bở kếch xù, 90 phần trăm những kẻ giàu nhất hiện nay là do sử dụng được quyền chiếm đoạt đất đai để mua bán đất mà thành giàu, người giàu rất nhiều mà chẳng sản xuất gì cho xã hội cả, cái tăm xỉa răng, cái ngoáy tai, cái cắt móng tay cũng nhập của Tàu.
Dân cũng tỉnh rồi không còn ngu nữa, nhưng tỉnh ra thì “ván đã đóng thuyền”, quyền lực rơi hết vào tay các “nhóm lợi ích đỏ” “lợi ích đen” rồi. Con em mình muốn có lương bổng cao thì cho vào công an-quân đội, nhưng những lực lượng vũ trang để giữ nước và bảo vệ dân thì nay đã thành công cụ chống dân, công cụ của cái trò xỏ lá “sở hữu toàn dân” mà cướp đi quyền tư hữu thiêng liêng chính đáng của dân. (Nhân thể xin nhắc các anh em trong công an-quân đội hãy nhận ra trò lừa tệ hại này mà cùng chắp tay xin dân xá tội!).
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”?. Ta bị đánh lừa, nghe bùi tai bởi hai chữ “toàn dân” và “nhà mước đại diện”, nhưng xin thưa nhà nước chỉ thực sự là đại diện cho quyền lợi toàn dân khi chính quyền là của một nền dân chủ đa nguyên pháp trị lý tưởng ( nhà nước lý tưởng ấy bao giờ mới có?), chứ khi chính quyền do một đảng “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” (gọi tắt là toàn trị) thì chỉ những kẻ quá ngu mới còn hồ hởi gửi trứng cho ác, trao sở hữu bao đời của tổ tiên mình cho mấy đứa có trời mà tin được?. Ngay những nước văn minh nhất của thế giới ngày nay cũng không nước nào dám xóa hết tư hữu đất đai của dân trao cho nhà nước của họ làm chủ sở hữu, mặc dù nhà nước của họ đã là dân chủ đa nguyên pháp trị nghiêm chỉnh.
Cũng nên hiểu thêm một điều nghịch lý trong điều luật đất đai chẳng giống ai ấy. Tư hữu là một loại sở hữu cần bảo vệ thì ĐCS biến cái riêng ấy thành của chung, trong khi nhà nước là cơ chế vốn phải là của chung trên nền dân chủ đa nguyên thì ĐCS lại biến cái chung ấy thành cái riêng, thành nhà nước chuyên chính vô sản do một ĐCS nắm giữ. Một điều luật liên quan đến hai phạm trù SỞ HỮU và NHÀ NƯỚC mà cái riêng thì biến thành cái chung, cái chung thì biến thành cái riêng thì sự phi lý ở đây là sự phi lý kép, hai lần phi lý. Xét về luận lý (logique) thì trái ngược như vậy, song xét về tham vọng thì đều nhất quán thu vén về lợi quyền cho ĐCS: sở hữu gọi là chung do nhà nước quản lý nhưng đã biến thành sở hữu riêng của ĐCS vì nhà nước là những ai nếu không phải toàn bộ nằm trong tay ĐCS, dù nhóm này hay nhóm khác thì cũng của một ĐCS duy nhất. Bản chất chiếm đoạt (ăn cướp) chính là ở đó.
Giữ quyền sở hữu toàn bộ đất đai kể cà đất ở của dân là một mưu đồ có ý thức, có tính toán sâu xa để phục vụ ý đồ của ĐCS chứ không phải một thiếu sót như vẫn thường xảy ra của ngành lập pháp. Cá nhân tôi có một ví dụ nhỏ nhưng rất cụ thể: Tôi chỉ là một trí thức nhọc lòng viết ra những suy nghĩ sớm của mình trước những mối nguy cho dân tộc, nhưng lực lượng công an đã nói thẳng với tôi và qua bạn bè tôi rằng: HSP phải đổi quan điểm, phải thay đổi tư tưởng mới có nhà ở, vì nhà đất của HSP là do công an quyết định (các bạn tôi, các ông Đoàn Nhật Hồng, Bùi Minh Quốc, Mai Thái Lĩnh đều biết rõ việc này).
Tóm lại, dù ở giai đoạn thành tâm ngây thơ ảo tưởng hay giai đoạn lợi dụng ảo tưởng đã có để trục lợi thì điều luật đưa toàn bộ sở hữu đất đai vào tay nhà nước làm chủ và thống nhất quản lý, về bản chất vẫn là một chủ trương ăn cướp, chẳng những là “cướp ngày”có con dấu, mà cướp có chủ trương, có hiến pháp, có cương lĩnh, có bạo lực toàn quốc, có phối hợp các binh chủng cướp thành những “trận đánh đẹp đáng ghi vào sử sách” như công an Đỗ Hữu Ca đã buột miệng tấm tắc nói giùm lịch sử.
Đến vụ Đồng Tâm-Mỹ Đức tháng Tư năm nay thì mọi thứ đã phơi trần, dân đã biết rõ tất cả và đã biết cách phá thế kìm kẹp. Hai bên đã chơi bài ngửa, có lý luận dài dòng hay lừa nhau nữa cũng vô ích, chỉ tóm lại một điều: có chịu bỏ điều luật “sở hữu toàn dân dối trá để thu lợi quyền thật vào tay đảng” hay không, quả bóng của trận cầu còn nằm trong chân của ĐCSVN, nhưng với chiến thuật cù cưa, làm động tác giả nín thở qua sông rồi bất ngờ lật cánh đánh lừa quen thuộc liệu phía ĐCS có còn làm chủ mãi được trận cầu để bắt đối phương (tức nhân dân) phải đá theo cách của mình nữa hay không?. Dù vừa đá bóng vừa thổi còi nhưng đối phương đã không còn là đối phương cam chịu của ngày hôm qua và cũng đừng cắm mặt coi thường đánh lừa khán giả.
Dân chúng bắt giam những chủ lực quân của đảng, chủ tịch Hà nội phải đến đích thân viết tay và điểm chỉ vào một bản cam kết giấy trắng mực đen…, thật là một sự đổi đời chưa từng có trong đêm dài CS, chưa biết ý nghĩa thật ra sao, phe nhóm trong lãnh đạo ra sao, có người đã quá vui vội gọi đó là cuộc “Cách mạng Tháng.. .Tư ”(?). Ôi cái tháng Tư đỏ, tháng Tư đen lắm chuyện, mở đầu bằng một “ngày nói dối”, một tháng đầy biến cố, và kết thúc bằng cái ngày 30 cuối tháng chắc gì đã hết mùi Cá tháng Tư?
Học các nhà sư vác bát khắp phố phường khất thực không phải để XIN mà để CHO (tức là bố thí) cho các chúng sinh một cơ hội làm phước, cơ hội bày tỏ lòng nhân đức, tôi cũng vác bút khất thực không phải để “XIN” quý vị lãnh đạo mà mang đến sự “bố thí” rộng lượng của tổ tiên cho quý vị một cơ hội tốt để quý vị dâng hiến cho dân chúng một sợi tơ mành sót lại của niềm tin , của tình tự dân tộc trước ngày cơ hội ấy không còn nữa!
Vứt bỏ hay bảo lưu cái điều luật rất phản động và chống nhân dân về công hữu hóa toàn bộ non sông đất nước này vào tay nhà nước Cộng sản? Chắc chắn trong Bộ Chính trị sẽ có những ý kiến kiên quyết bảo lưu thì tôi xin phép được nói riêng đôi lời: Gian hùng mấy thì các ngài cũng chỉ là học trò nhỏ vụng dại của Lê Đức Thọ, một người CS gian hùng bậc thày, lúc sống làm mưa làm gió, điều khiển và chi phối được cả ông Hồ trở xuống, thế mà chết đi bị dân chúng phóng uế thối um một vùng, bởi vì:
Thương dân dân lập đền thờ 
Hại dân dân đái /ị/ ngập mồ thối xương!
Hãy mở toang cánh cửa tháp ngà quyền lực để nghe tiếng dân vang vọng kinh thành những ngày này. Chưa muộn (1).
Kính bút.
H.S.P. (26-4-2017)
(1) Chưa muộn? Vâng về đạo đức con người thì bất cứ lúc nào biết nhận ra lỗi lầm để chấm dứt lỗi lầm đều đáng được hoan nghênh, đón nhận. Nhưng giả sử đảng biết phục thiện, chịu vứt bỏ ngay một điều luật từng làm công cụ cướp đoạt, thì những hậu quả ghê gớm do sự cướp đoạt ấy gây ra dễ gì rũ sạch lâng lâng?
Read more…

Bắc Hàn là một vấn đề nan giải

Ls Nguyễn Văn Thân
Trong mấy ngày qua, cả thế giới nín thở vì có cảm giác căng thẳng giữa Mỹ và Bắc Hàn có thể nổ tung dẫn đến chiến tranh nguyên tử bất cứ lúc nào. Ngày 15/4 vừa qua đánh dấu 105 năm sinh nhật của Kim Nhật Thành. Đối với Bắc Hàn thì đây là một ngày lễ lớn. Trước đây, Bắc Hàn thường có những hành động chẳng hạn như tiến hành thử vũ khí nguyên tử hoặc hỏa tiễn ngay trong ngày lễ để kích động tinh thần quốc gia cũng như thu hút sự chú ý của thế giới. Nhưng năm nay thì có Tổng Thống Trump. Chỉ một tuần trước đó, Trump đã đón Tập Cận Bình tại Mar-A-Lago hội đàm mà đề tài chính là Bắc Hàn. Và như để dằn mặt tay ngựa non háo đá họ Kim, Trump đảo ngược chính sách đối với Syria và hạ lệnh cho hải quân Mỹ bắn 59 hỏa tiễn Tomahawke vào al-Sharyat một căn cứ không quân của Syria mà Hoa Kỳ cho rằng máy bay ném bom hóa học đã xuất phát. Chẳng những thế, Tổng Thống Trump cũng ra lệnh cho một đoàn tàu chiến dẫn đầu là hàng không mãu hạm Carl Vinson từ Singapore trực chỉ đến bán đảo Triều Tiên nhưng thật ra đoàn tàu lúc đó đi về hướng Ấn Độ Dương để tập trận với Úc. Không biết đây là một ‘’tin giả’’ (fake news) cố ý của Trump hay là đòn tung hỏa mù? Chưa đủ, Mỹ cũng quyết định thả "bom mẹ" tại A Phú hãn với mục đích chính là phá hủy hệ thống đường hầm và hang động của phiến quân Nhà Nước Hồi Giáo nhưng mặt khác cũng để dằn mặt Kim Chánh Ân. Làm tổng thống chưa tròn 100 ngày mà Trump đã có những quyết định sử dụng biện pháp quân sự cứng rắn và mạnh bạo, khác rất nhiều với phong cách của người tiền nhiệm Obama.
Vào đúng ngày Thứ Bảy 15/4, Bắc Hàn tổ chức một ngày diễu binh ‘’hoành tráng’’ như mọi năm phô trương vũ khí gồm có hoả tiễn tầm xa thiệt có, giả có. Qua hôm sau ngày Chủ nhật, Bình Nhưỡng bắn thử hỏa tiễn tầm trung nhưng không thành. Hoả tiễn nổ tung chỉ vài giây sau khi rời khỏi giàn phóng. Có tin là Mỹ đã dùng ‘’vi khuẩn vi tính’’ để phá cuộc thử nghiệm này. Thật giả thế nào chưa kiểm chứng được nhưng chiến tranh mạng là một phần không thể thiếu trong mọi cuộc chiến hiện đại.
Khi Đệ Nhị Thế Chiến kết thúc và Nhật đầu hàng, Triều Tiên bị phân hai tại vĩ tuyến 38. Bắc Triều Tiên theo cộng sản dưới sự bảo trợ của Liên Xô. Nam Triều Tiên hoặc Hàn Quốc theo thế giới tự do dưới sự lãnh đạo của Mỹ. Cuộc chiến tranh lạnh ngăn cản giấc mơ thống nhất của người dân Triều Tiên. Vào ngày 25/6/1950, Kim Nhật Thành xua quân xâm chiếm phương Nam với sự hậu thuẫn của phe cộng sản là Liên Xô và Trung Quốc. Theo một Quyết Nghị của Liên Hiệp Quốc, phe đồng minh dẫn đầu bởi Hoa Kỳ cùng với 20 quốc gia khác tham chiến đánh đuổi quân Bắc Hàn về bên kia vỹ tuyến 38. Sau 3 năm đánh nhau bất phân thắng bại, các bên đồng ý đình chiến vào ngày 27/7/1953. Về mặt lý thuyết thì cuộc chiến Triều Tiên vẫn chưa kết thúc vì chưa có bên nào ký hòa ước.
Theo Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, có khoảng 34,000 quân Mỹ tử thương trong cuộc chiến Triều Tiên. Nam Hàn cho biết là có gần 140,000 lính hy sinh và 400,000 thường dân tử vong. Trung Quốc cho biết tổng cộng có khoảng 150,000 chí nguyện quân của họ thiệt mạng. Bắc Hàn thì đưa ra con số là khoảng 300,000 quân lính chết trận trong cuộc chiến xâm lăng miền Nam bất thành.
Cuộc chiến Triều Tiên thật không khác gì với cuộc chiến Việt Nam. Cũng là miền Bắc cộng sản xua quân xâm chiếm miền Nam với lời xúi giục của quan thầy từ phương Bắc. Chỉ khác về hậu quả. Nếu Mỹ không bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa thì có lẽ miền Nam tự do bây giờ cũng phát triển phồn thịnh và văn minh tương tự như Nam Hàn và miền Bắc thì nghèo đói và bị cai trị bởi những lãnh tụ triều đại cộng sản man rợ như Bắc Hàn. Bánh xe lịch sử chạy song song nhưng lại rẽ ra hai ngã khác nhau.
Mỹ có lưu giữ vũ khí hạt nhân tại Nam Hàn nhằm răn đe Bắc Hàn từ 1958. Có nguồn tin cho rằng tất cả các loại vũ khí này đã được dời khỏi Nam Hàn từ 1991 nhưng chưa có sự kiểm chứng hoặc xác nhận độc lập nào. Kim Nhật Thành cũng đã tính tới chuyện phát triển vũ khí hạt nhân từ thập niên 60 và tiếp xúc Liên Xô và Trung Quốc nhờ giúp đỡ nhưng bị từ khước. Sau đó, Bắc Hàn gia nhập Hiệp Ước không phổ biến vũ khí hạt nhân (Nuclear Non-Proliferation Treaty hoặc NPT) vào năm 1985 dẫn đến các cuộc thương thuyết và Thỏa thuận Triều Tiên phi hạt nhân vào năm 1992 giữa Bình Nhưỡng và Hán Thành. Nhưng tình báo Mỹ chụp được một số hình ảnh khả nghi là Bắc Hàn lén lút chế biến vũ khí nguyên tử. Cơ quan năng lượng nguyên tử IAEA gửi chuyên gia đến trung tâm hạt nhân Yongbyon kiểm tra và phát hiện là trái với những lời tuyên bố phát triển năng lượng hạt nhân với mục đích dân sự, Bắc Hàn cũng sử dụng lò phản ứng và cơ sở tái chế luyện plutonium dùng để làm vũ khí hạt nhân. Trước những cáo buộc đó, Bình Những dọa là sẽ rút khỏi NPT.
Sau nhiều vòng đàm phán, Mỹ và Bắc Hàn đạt được Thoả Thuận Khung (Agreed Framework) vào tháng 10 năm 1994. Dưới thoả thuận này, Bắc Hàn đồng ý đóng băng chương trình sản xuất plutonium để đối lấy xăng, dầu, lương thực cùng hai nhà máy điện hạt nhân phục vụ cho sinh hoạt dân sự.
Trong lúc tranh cử, George W. Bush tuyên bố là không ủng hộ Thỏa Thuận Khung với Bắc Hàn nhưng sau khi nhậm chức, Bush đồng ý trao cho Bắc Hàn 95 triệu và bỏ điều kiện dưới Thỏa Thuận Khung là Bình Nhưỡng cho phép chuyên gia IAEA kiểm tra để bảo đảm là Bắc Hàn không cất dấu plutonium từ lò phản ứng hạt nhân. Cuộc tấn công khủng bố 11/9/2001 thay đổi tất cả. Trong Thông Điệp Liên Bang ngày 29/1/2002, Tổng Thống Bush miêu tả Bắc Hàn cùng với Iran và Iraq là một "trục ma quỷ"’ vì chính sách ủng hộ khủng bố và theo đuổi vũ khí giết người hàng loạt. Vào cuối năm 2002, Bush bày tỏ quyết tâm tấn công Iraq viện cớ Saddam Hussein lén lút chế biến vũ khí hóa học. Bình Nhưỡng trả đũa bằng cách rút khỏi NPT và đuổi hết kiểm tra viên IAEA ra khỏi Bắc Hàn vào tháng Giêng năm 2003.
Nỗ lực ngoại giao dẫn đến các Cuộc Thảo Luận 6 bên gồm có Mỹ, Bắc Hàn, Nam Hàn, Trung Quốc, Nhật và Nga từ 2003 tới 2005 nhưng vẫn không đi tới đâu. Có nghĩa là Bắc Hàn vừa đàm phán để xin viện trợ nhưng vừa lén lút chế biến uranium để làm vũ khí nguyên tử. Bắc Hàn thử vũ khí nguyên tử lần đầu tiên vào tháng 10 năm 2006. Lần thứ hai vào tháng 5 năm 2009, thứ ba vào tháng 2 năm 2013 và thứ tư vào tháng Giêng năm 2016. Lần thứ 5 và gần đây nhất là vào tháng 9 năm 2016. Cứ sau mỗi lần như vậy thì Liên Hiệp Quốc đều ra quyết nghị lên án và siết chặt lệnh cấm vận nhưng chẳng có kết quả gì. Lý do đơn giản là hơn 90% giao thương của Bắc Hàn là với Trung Quốc. Các công ty quốc doanh Trung Quốc vẫn làm ăn đều đặn với Bình Nhưỡng coi như không có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, cấm vận cũng có nhiều kẻ hỡ và chỉ nhắm vào khoáng sản và than đá. Thực phẩm, dầu hỏa và các thứ cần thiết cho đời sống không nằm trong danh sách hàng hóa bị cấm vận.
Các biện pháp đối phó với Bắc Hàn có thể chia thành 4 loại: cấm vận kinh tế, ngoại giao, đánh phá bí mật và chiến tranh. Giải pháp nào cũng có mặt giới hạn của nó. Hoa Kỳ có thể siết chặt cấm vận và trừng phạt luôn cả các ngân hàng quốc tế cũng như các công ty Trung Quốc làm ăn với Bình Nhưỡng nhưng sẽ có đụng độ với Trung Quốc. Trong khi đó, Tổng Thống Trump đang sử dụng biện pháp ngoại giao là nhờ Chủ Tịch Tập giúp và thuyết phục Bắc Hàn từ bỏ tham vọng vũ khí nguyên tử. Mỹ cũng có thể đánh phá hệ thống mạng internet của Bằc Hàn làm rối loạn các chương trình và hệ thống điện tử nhưng cũng chỉ mang tính tạm thời.
Hoặc Mỹ có thể đánh phủ đầu vào các cơ sở nghi ngờ có chứa vũ khí nguyên tử. Bắc Hàn chắc chắn sẽ đáp trả bằng một cuộc chiến tàn khốc. Theo ước lượng của Leon Panata cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ, với dàn đạn pháo ngay biên giới tại vĩ tuyến 38 chỉ cách 50 km từ Hán Thành có dân số hơn 10 triệu thì chỉ trong 2 tiếng đồng hồ sẽ có hơn 100,000 người bị đạn pháo Bắc Hàn giết chết. Nếu cuộc chiến tiếp tục thì con số tử vong có thể lên tới hàng triệu. Chỉ với vũ khí thường thì đã là như vậy. Cộng thêm vũ khí nguyên tử và hóa học thì thương vong không biết lên tới cỡ nào. Đó là chưa kể hỏa tiễn của Bắc Hàn có thể tấn công Nhật và các căn cứ quân sự của Mỹ ở đó. Vì cái giá phải trả quá cao nên có nhiều chuyên gia cho rằng giải pháp quân sự là bất khả thi.
Có điều là giàn lãnh đạo mới của Mỹ từ Tổng Thống Trump đến Cố Vấn An Ninh McMaster và Bộ Trưởng Quốc Phòng Matthis hầu như đặt quá nhiều kỳ vọng vào Trung Quốc nếu không muốn nói là đang năn nỉ Trung Quốc giúp kiềm chế Bắc Hàn. Chắc chắn là Kim Chánh Ân sẽ không bao giờ từ bỏ tham vọng theo đuổi hỏa tiễn hạt nhân tầm xa có thể đe dọ an ninh của Mỹ vì theo Bắc Hàn đó cũng là lá bùa hộ mạng duy nhất có thể bảo vệ triều đại Kim. Kim đã nhìn thấy kết cuộc bi thảm của Saddam Hussein và Gaddafi. Chưa chắc Trung Quốc có thể ngăn cản được. Tuy nhiên, nếu Trung Quốc triệt để áp dụng lệnh cấm vận thì có nguy cơ dẫn đến sự sụp đổ của nền kinh tế và chế độ Bắc Hàn. Mà dù là vậy thì tại sao Trung Quốc lại phải đi giúp đối thủ lớn nhất là Mỹ và đồng minh gồm có Nam Hàn và Nhật? Mỹ sẽ đáp trả ân huệ này thế nào? Khác với những người tiền nhiệm, Trump căn bản là một doanh nhân và theo đuổi chính sách ngoại giao không dựa trên những giá trị nền tảng và nguyên tắc căn bản mà tính toán lời lỗ qua từng chuyến giao dịch một. Tổng Thống Trump đã công khai tuyên bố là sẽ ban cho Trung Quốc một món quà thương mại để trao đổi với việc kiềm chế Bắc Hàn, cụ thể là Mỹ sẵn sàng tiếp tục đón nhận tỷ lệ chênh lệch hàng trăm tỷ Mỹ kim hàng năm trong cán cân mậu dịch giữa hai nước. Như vậy có khác nào cấp thêm cánh cho hổ dữ? Và liệu người dân Mỹ chấp nhận tình trạng đó được bao lâu trước khi công ty quốc doanh Trung Quốc thâu tóm hết các công ty Mỹ? Mặt khác, Trung Quốc đang là chủ nợ lớn nhất của Mỹ khi nắm trong tay trái phiếu trị giá hơn 1,000 tỷ Mỹ kim. Chính quyền mới của Mỹ vẫn chưa bổ nhiệm đầy đủ chuyên gia có kiến thức và kinh nghiệm vào Bộ Ngoại Giao trong việc xử lý quan hệ giữa Mỹ với Trung Quốc và Bắc Hàn. Trong khi đó, Trung Quốc thuộc về hạng cáo già khi nói đến nghệ thuật lợi dụng Bắc Hàn để gây khó khăn cho Mỹ và các nước đồng minh. Ngoài quyền lợi giao thương thì Trump sẽ thêm những nhượng bộ nào tại Biển Đông? Từ khi nhậm chức và nhất là sau lần diện kiến nồng nàn tại Mar-A-Lago, Trump không có bất cứ lời phát biểu nào liên quan tới Biển Đông. Trong mấy tháng qua, Mỹ không thực hiện thêm chiến dịch tuần tra tự do hàng hải nào. Tuy Bộ Quốc Phòng có gửi lời yêu cầu nhưng Nhà Trắng chưa chấp thuận.
Khi được hỏi về Bắc Hàn, Trump trả lời bằng ngôn ngữ giang hồ "phải ngoan nghe mày" (gotta behave). Kim cũng dùng lối anh chị đáp trả là "tao sẽ thử vũ khí hạt nhân mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm". Đúng là kỳ phùng địch thủ, ít nhất là về mặt đốp chát. Tập chỉ cần ngư ông thủ lợi. Có lẽ là với những ngôn từ như vậy thì Trump và Kim không thể quay trở lại được và cuộc chiến sắp tới chắc không thể tránh khỏi.
Ls Nguyễn Văn Thân
Read more…

Nguyễn Văn Chiến
Ngày 24.4.2017 mục “Chống Diễn biến hòa bình” của báo Quân đội nhân dân đăng bài bình luận của Bắc Hà (BH): “Làm thất bại chiến lược ‘Diễn biến hòa bình’: Cần có cách nhìn khách quan về tình hình quyền con người ở Việt Nam”.
Nhan đề là “cái nhìn khách quan về tình hình nhân quyền” mà bài viết thì đăng ngay trong mục “Chống diễn biến hòa bình”. Đã vậy còn chua thêm lời “hạ quyết tâm” là “Làm thất bại chiến lược ‘Diễn biến hòa bình’”.
Ngay từ nhan đề, đề mục và “khẩu khí” đã thấy rặt một giọng điệu chủ quan, vậy thì làm gì có đủ tư cách để đòi hỏi người khác phải “có cái nhìn khách quan”?
Để khỏi mất thì giờ, tôi xin đi thẳng vào bài viết:
1. BH: “Đã từ lâu, ở nước ngoài, một số người vốn kỳ thị với chế độ xã hội do Đảng Cộng sản lãnh đạo, trong đó có Việt Nam, và một số kẻ cực hữu, nhất là ở Hạ viện Hoa Kỳ, Nghị viện Châu Âu, cùng với một số hãng thông tấn, báo chí phương Tây, trong đó có RFA, VOA, BBC… luôn đưa tin xuyên tạc, vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền”.
Nhận xét & Góp ý:
- Một số người nhưng là bao nhiêu? Có phải là “một số không ít”, tức cụm từ mà Tổng Bí thư vẫn hay sử dụng?
- Nói “chế độ xã hội do Đảng Cộng sản lãnh đạo, trong đó có Việt Nam”, có nghĩa là tác giả đồng hóa xã hội Việt Nam hiện tại với các “xã hội cộng sản” khác như Trung Quốc, Bắc Hàn?
- Nếu truyền thông nước ngoài chỉ hai, ba lần “đưa tin xuyên tạc, vu cáo Việt Nam” thì có thể tạm chấp nhận lập luận trên. Đằng này họ “luôn đưa tin xuyên tạc”.
- Sinh thời thống Mỹ Abraham Lincoln each nói: “Bạn có thể đánh lừa một số người trong mọi lúc, và tất cả những người thỉnh thoảng, nhưng bạn không thể đánh lừa tất cả mọi người tất cả thời gian” .. Câu this means that “Quý vị possible lừa Phình one số user in all time, perhaps Phình phờ all mọi người in some lúc nào that, however quý vị unable to any lừa Phình tất cả mọi người trong tất cả mọi lúc”.  
- Người đọc, người nghe ở nước ngoài không phải là ngu dốt, là sản phẩm của nền giáo dục một chiều và truyền thông một chiều. Nếu truyền thông nước ngoài “luôn đưa tin”, chứng tỏ những thông tin đó phải được kiểm nghiệm, không trái với sự thật.
2. BH: “Ở trong nước, một số người vì những lý do khác nhau muốn chuyển hóa chế độ do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo sang mô hình xã hội “dân chủ”, “nhân quyền” ngoại nhập đã lợi dụng bối cảnh toàn cầu hóa, những khó khăn của nền kinh tế đất nước để xuyên tạc, bôi đen tình hình dân chủ, nhân quyền Việt Nam”.
Nhận xét & Góp ý:
- Nếu các “mô hình dân chủ và nhân quyền” là hàng “ngoại nhập”, phải chăng mô hình chính trị hiện tại là di sản của… vua Hùng để lại? Cũng xin hỏi thêm là ý niệm “diễn biến hòa bình” (trang đăng bài viết của BH) là sáng tạo của dân tộc ta hay hàng “ngoại nhập”?
- Động một cái là truyền thông lề phải nổ rôm rốp các sáo ngữ như “tiến ra biển lớn” hay “thành tựu của 30 năm đổi mới”. Nếu toàn cầu hóa mang lại những thành tựu tốt đẹp đến như thế thì làm sao những kẻ muốn thay đổi chế độ có thể “lợi dụng” nó để đả phá chế độ?
3. BH: “Trước một số vấn đề kinh tế-xã hội-môi trường mới nảy sinh, trong đó có sự cố môi trường biển nghiêm trọng do Công ty TNHH Gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, thuộc Tập đoàn Formosa, Đài Loan gây ra (tháng 4-2016), một số kẻ xấu đã lợi dụng, gây rối hòng làm mất ổn định chính trị-xã hội, chia rẽ mối quan hệ giữa Đảng Cộng sản, Nhà nước CHXHCN Việt Nam với nhân dân”.
Nhận xét & Góp ý:
- Nếu những ai làm toáng các “vấn đề kinh tế-xã hội-môi trường” từ vụ Formosa là “kẻ xấu” thì những người bình thản, không hó hé một lời là “người tốt”?
- Nếu vậy thì Tổng Bí thư là người cực tốt. Ngày 22.4.2016 khi đến “kiểm tra tiến độ dự án Formosa” tại Vũng Áng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không hó hé một lời dù vụ cá chết hàng loạt đã diễn ra hơn hai tuần. (Tôi sẽ bàn thêm chuyện này trong mục 11 ở dưới.)
4. BH: “Như các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa: Vào tháng 2 và đầu tháng 4-2017, sau vụ gây ô nhiễm của Formosa đã hơn một năm (sau khi vụ việc đã cơ bản được giải quyết, Formosa chấp nhận bồi thường và khắc phục những sai sót…) nhưng một số giáo dân ở Nghệ An, Hà Tĩnh do hai linh mục Nguyễn Đình Thục và Đặng Hữu Nam kích động đã tụ tập gây rối, đập phá tài sản, gây rối tại trụ sở UBND huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Tiếp đó, họ tụ tập đông người, căng băng rôn, hô khẩu hiệu “đuổi Formosa”… Hành vi của họ đã gây ách tắc giao thông, thậm chí ép cả xe cấp cứu phải dừng trên Quốc lộ 1A. Nhằm thu hút dư luận trong nước và quốc tế, họ còn dùng loa phóng thanh, điện thoại ghi hình tung lên mạng…”
Nhận xét & Góp ý:
- Việc chính quyền lén lút chấp nhận biện pháp bồi thường rẻ mạt của Formosa mới là hành vi “kích động” đối với các nạn dân!
- Tình trạng “ách tắc gia thông” trên Quốc lộ 1 A chỉ là tạm thời, vài tiếng đồng hồ sau là thông thoáng. Còn tình trạng “ách tắc mưu sinh” trên vùng biển nhiễm độc sẽ còn kéo dài mấy chục năm nữa? Người ngoài hoàn toàn có thể hiểu được nỗi lòng của người dân khi họ hành động như trên!
5. BH: “Trên địa bàn quản lý của mình, hai ông Nguyễn Đình Thục và Đặng Hữu Nam đã lợi dụng giáo đường để tuyên truyền xuyên tạc, vu khống Đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Trên mạng YouTube đến nay vẫn còn clip bài giảng của ông Nguyễn Đình Thục. Ông đã nhiều lần nói rằng: “Cộng sản là độc ác, gian tham…”. Những hành vi nói trên của hai ông Nguyễn Đình Thục và Đặng Hữu Nam đã vi phạm Điều 88 (tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam) và Điều 89 (tội kích động, lôi kéo, tụ tập nhiều người phá rối an ninh, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức-Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam). Hoặc gần đây, liên quan đến đất đai ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội… dẫn đến một số hành động đáng tiếc của người dân và sau cuộc đối thoại giữa Chủ tịch UBND TP Hà Nội với người dân thì sự việc đã dường như tìm ra hướng giải quyết. Như vậy có thể nói hoàn toàn không có chuyện chính quyền, công an Việt Nam “vi phạm dân chủ, nhân quyền ngày càng trầm trọng”, “bắt giữ các blogger”, “các đại diện tôn giáo”, đàn áp người dân “biểu tình hòa bình”, hoặc “ bịt mồm các nhà báo”.
Nhận xét & Góp ý:
- Hai vị linh mục này đáng tội thật. Lẽ ra hai vị phải nói theo Tổng Bí thư “Một số không ít đảng viên cộng sản là độc ác, gian tham…”
- Ngạn ngữ có câu “Lấy thúng úp voi” nhưng ở đây tác giả đòi là úp cả bầy voi. Chỉ cần Google mấy từ “Danh sách tù nhân lương tâm Việt Nam” sẽ rõ tình hình.
- Cũng không phải nhọc công nhắc đến danh sách này. Chỉ riêng trong đoạn trên, tác giả đã áp dụng trò ngụy biện “quy nạp sai”: không thể nêu chuyện hai linh mục để minh chứng cho tình hình nhân quyền “tốt đẹp”.
- Mà tác giả đã tự mâu thuẫn với mình: ông ta đã hằn học hạch tội hai linh mục trên, vi phạm điều luật này, vi phạm điều luật kia!
6. BH: “Quyền con người (QCN) là thành quả phát triển lâu dài của lịch sử nhân loại, là giá trị cao quý chung của các dân tộc. Với tư cách là giá trị pháp lý, QCN là quy định pháp luật (trong luật quốc gia và luật quốc tế) nhằm bảo vệ nhân phẩm, các nhu cầu về vật chất, tinh thần của tất cả mọi người, đồng thời mỗi người phải có nghĩa vụ tôn trọng an ninh quốc gia, trật tự công cộng, quyền và lợi ích của người khác và những giá trị văn hóa, đạo đức xã hội. Nói một cách cụ thể: Không cá nhân, tổ chức nào được nhân danh QCN để đứng ngoài xã hội, đứng trên pháp luật. Điều này không phải chỉ đối với xã hội, Nhà nước ta mà cũng là quy định chung của các quốc gia trên thế giới”.
Nhận xét & Góp ý:
- Đánh tráo vấn đề.
- Nếu “quyền con người” thực sự là “thành quả phát triển lâu dài của lịch sử nhân loại, là giá trị cao quý chung của các dân tộc” thì vấn đề cần đặt ra phải khác đi: “Không một nhà nước nào được phép nhân danh pháp luật hay thiết chế xã hội để chà đạp quyền con người”.
- Chính chế độ tàn bạo của Nhà nước Hồi giáo (IS) tại Syria và Iraq đã áp dụng triệt để “niềm tin” của tác giả: “không cá nhân, tổ chức nào được nhân danh quyền con người để đứng ngoài xã hội, đứng trên pháp luật”.
7. BH: “Mặc dù QCN ở nước ta cũng như nhiều nước khác vẫn còn những hạn chế, khác biệt nào đó, chẳng hạn như một số quyền về kinh tế-xã hội ở nước ta, do thiếu nguồn lực nên chưa đáp ứng như ở các nước phát triển, hoặc về một số quyền dân sự, chính trị do truyền thống lịch sử và văn hóa, như quyền tự do ngôn luận, báo chí… pháp luật quy định không được phép xúc phạm lãnh tụ, kỳ thị tôn giáo... song có thể nói cho đến nay, QCN ở nước ta luôn được tôn trọng và bảo đảm cả trên lĩnh vực tư tưởng, chính trị, pháp lý và trong thực tế”.
Nhận xét & Góp ý:
- Ngụy biện một cách vụng về, non nớt, do đó tự mâu thuẫn với mình!
- Thứ nhất, không cần phải giàu có thì mới có đủ khả năng tôn trọng quyền con người. Cũng như học trò: không phải con nhà giàu thì mới có thể lễ phép, giữ đạo đức tốt!
- Thứ hai, ở trên (mục 6) tác giả đã thừa nhận “quyền con người (QCN) là “thành quả phát triển lâu dài của lịch sử nhân loại, là giá trị cao quý chung của các dân tộc”. Như vậy thì “quyền” này phải vượt lên trên những giá trị riêng và chỉ mang tính nhất thời của từng dân tộc. Không thể nêu yếu tố “truyền thống lịch sử và văn hóa” để cản trở “giá trị cao quý chung của nhân loại”!
- Thứ ba, trong lịch sử cha ông ta chỉ tôn trọng những ông vua xứng đáng, có thể duy trì tình trạng “quốc thái dân an”. Còn lại những hôn quân và bạo chúa gây ra tình trạng hỗn loạn và mất nước đều bị lật đổ và bị nguyền rủa đời đời!
8. BH: “Cương lĩnh Đại hội XI xác định mục tiêu của Đảng Cộng sản Việt Nam là xây dựng một xã hội “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Báo cáo chính trị Đại hội XII đã tái xác định quan điểm về QCN của Cương lĩnh: “Coi trọng chăm lo hạnh phúc và sự phát triển toàn diện của con người, bảo vệ và bảo đảm quyền cũng như lợi ích hợp pháp, chính đáng của con người, tôn trọng và thực hiện các điều ước quốc tế về quyền con người mà nước ta ký kết”. Hiến pháp 2013 đã dành cả một chương (Chương II) quy định đầy đủ các QCN, quyền và nghĩa vụ công dân. Cho đến nay, Việt Nam đã ký kết, tham gia đầy đủ những công ước quốc tế cơ bản về quyền con người. Đây là những cam kết mạnh mẽ của Việt Nam trong việc bảo đảm QCN”.
Nhận xét & Góp ý:
- Nói là một chuyện, còn thực hiện được hay không là một chuyện khác. Và nếu cần thì quỷ Satan cũng có thể viện dẫn Kinh Thánh.
- Bao nhiêu Đại hội Đảng cũng vậy, bất cứ bài diễn văn “đánh giá tình hình chung” nào cũng đều là sản phậm nhai lại với công thức “bên cạnh những thành tựu đã đạt được vẫn còn có nhiều thiết sót, tồn tại”.
9. BH: “Trên thực tế, các QCN của nhân dân ta đã được bảo đảm tốt nhất trong những điều kiện của mình. Về các quyền dân sự, chính trị, việc bảo đảm các quyền này được thể hiện rõ trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIV. Tỷ lệ cử tri đã bỏ phiếu đạt 99,35%. Về cơ cấu đại biểu, có 86 đại biểu là người dân tộc thiểu số, phụ nữ là 133 người, người ngoài Đảng là 21 người... Tỷ lệ nữ và dân tộc thiểu số của Quốc hội Việt Nam so với nhiều quốc gia ở khu vực thuộc vào loại cao. Lần đầu tiên Việt Nam có Chủ tịch Quốc hội là nữ”.
Nhận xét & Góp ý:
- “Biết rồi, khổ quá, nói mãi”: ngày xưa Saddam Hussein cũng đắc cử tại Iraq với tỷ lệ trên 99% vậy!
- Nữ chủ tịch Quốc hội, mà Quốc hội CHXNCHVN thì ăn thua gì? Trung Quốc đã có một “bà vua” từ tận thế kỷ thứ 7. Bà này tuy ác nhưng có tài cai trị, mở rộng lãnh thổ tới tận vùng Trung Á. Còn Quốc hội của ta thì càng nói càng xấu hổ, chỉ một nghị quyết lên án Trung Quốc trong vụ dàn khoan Hải Dương cũng run tay!
10. BH: “Về quyền tự do ngôn luận, báo chí, theo thống kê chưa đầy đủ, cho đến nay Việt Nam đã có 858 cơ quan báo chí in; 105 cơ quan báo điện tử; 207 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí. Hiện nay, không chỉ người dân Việt Nam mà cư dân nước ngoài sinh sống, làm việc ở Việt Nam đều có đầy đủ thông tin từ những hãng thông tấn, báo chí lớn như: CNN, BBC, TV5, NHK, DW, Australia Network, KBS, Bloomberg. Qua internet, người dân Việt Nam cũng có thể tiếp cận tin tức, bài vở của các cơ quan thông tấn, báo chí như: AFP, AP, BBC, VOA, Reuters, Kyodo, The Economist, Financial Times... [..] Việt Nam là quốc gia có lượng người dùng internet lớn thứ 3 tại khu vực Đông Nam Á. […]
Nhận xét & Góp ý:
- Cái này khoa biện luận gọi là “McNamara fallacy” hay “quantitative fallacy”, chỉ đưa ra các quan sát dựa trên số lượng mà bỏ qua các yếu tố khác. Báo chí thì nhiều nhưng các báo này nói gì ngoài chuyện túi xách hàng hiệu của người mẫu, hoa hậu hở nách, siêu xe của đại gia và hotgirl “ghen ăn tức ở” với nhau?
- [Trong đoạn kế tiếp tác giả còn áp dụng đến hình thức ngụy biện “dựa vào thành tựu” (Appeal to accomplishment), liệt kê các thành tích kinh tế - xã hội, cũng là “Biết rồi, khổ quá, nói mãi”, miễn bàn].
11. BH: “Như các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa, nhằm giữ nghiêm kỷ cương, phép nước, nâng cao trách nhiệm phục vụ nhân dân, những cá nhân, tổ chức do thiếu trách nhiệm dẫn đến việc Formosa gây ô nhiễm làm tổn thương đến QCN của người dân 4 tỉnh miền Trung đã bị Đảng và Nhà nước xử lý kỷ luật. Ủy ban Kiểm tra Trung ương trong kỳ họp thứ 13 (ngày 12 và 13-4) đã kết luận: Thi hành kỷ luật ông Võ Kim Cự, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Bí thư Ban Cán sự Đảng, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh và ông Nguyễn Minh Quang, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban Cán sự Đảng, nguyên Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường (nhiệm kỳ 2011-2016). Trên cơ sở quyết định này, các cơ quan, tổ chức chính quyền sẽ có những hình thức xử lý thích đáng”.
Nhận xét & Góp ý:
- Hình thức “xử lý thích đáng” này là gì? Vietnamnet ngày 21.4.2017 đăng bản tin “Cách mọi chức vụ trước đây của ông Võ Kim Cự”, trong có đoạn: “[..,] Kỷ luật cách chức ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ nhiệm kỳ 2005 - 2010 và nhiệm kỳ 2010 - 2015 đối với ông Võ Kim Cự (bao gồm cách chức cả các chức vụ: Bí thư Ban cán sự Đảng UBND tỉnh, Phó bí thư Tỉnh uỷ, Bí thư Tỉnh uỷ Hà Tĩnh theo quy định)”.
- Làm sao Đảng Nhà nước có thể thì “cách” cái chức mà ông Võ Kim Cự đảm nhiệm những 7, 8 năm về trước?
- Ta “ưu việt” hơn Mỹ là ở khoản này chăng? Bây giờ thì Quốc hội Mỹ có thể đàn hặc để truất phế ông Trump chứ không thể nào truất phế ông Obama. Còn ta thì y như phim khoa học viễn tưởng: đi ngược thời gian để… cách chức.
- Nhưng rõ ràng, Đảng Nhà nước không làm phim khoa học viễn tưởng. Họ đang làm trò trẻ con, lấy thúng để úp cả bầy voi!
- Như đã nhắc trên (mục 3), vụ Formosa không chỉ là do ông Cự và ông Quang mắc tội “buông lỏng quản lý”. Hai tuần sau khi vụ này nổ ra (22.4.2016) Tổng Bí thư đến đây “kiểm ra tiến độ” mà cũng không phát hiện gì và nói năng gì, như vậy ông ta đã “buông lỏng” hay “nắm chặt quản lý”?
12. BH: “Thiết nghĩ, quan điểm của những cá nhân và tổ chức tự gọi là “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” chỉ dựa trên thông tin thất thiệt bao che cho một số cá nhân, những kẻ vi phạm pháp luật, tự cho mình quyền đứng trên pháp luật, đứng ngoài xã hội là một cách nhìn nhận hẹp hòi, thiển cận. QCN theo cách nhìn nhận đúng đắn, khách quan cần nhìn nhận đối với cuộc sống của hàng triệu, hàng triệu con người, họ vừa là những công dân tốt trong khi hưởng thụ QCN vừa thực hiện tốt nghĩa vụ của mình đối với nhà nước và xã hội. Cách nhìn nhận QCN dựa trên kỳ thị về chính trị, phủ nhận chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước ta về kinh tế-xã hội, trực tiếp bảo đảm các QCN về dân sự, chính trị, kinh tế-xã hội… cũng là cách nhìn nhận méo mó về QCN với động cơ chính trị xấu, không thể chấp nhận được”.
Nhận xét & Góp ý:
- Chỉ những kẻ có quyền, có công an, có tòa án, có báo chí trong tay mới có thể dùng “thông tin thất thiệt” để “bao che” cho những kẻ phạm pháp.
- Hơn nửa thế kỷ qua ai mới là thế lực “tự cho mình quyền đứng trên pháp luật” và có những chính sách “kỳ thị chính trị” trên đất nước Việt Nam?
Thay lời kết!
Đành rằng việc biện hộ cho một điều “không thể biện hộ” là một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng ít ra Đảng Nhà nước cũng nên chọn lựa những ai kha khá, viết lách, lập luận cho sạch nước cản một chút!
Chọn những nhà “lý luận” hạng nhảm như Bắc Hà ra thì thấy thảm quá, càng lý luận thì càng bị khinh, người đọc có ý thưc không chỉ khinh cả kẻ biện hộ mà còn khinh cả đối tượng được biện hộ!
NVC
Read more…

Chính phủ vay hơn 600.000 tỷ bù đắp bội chi ngân sách đến 2018


Thủ tướng Chính phủ vừa phê duyệt Chương trình quản lý nợ trung hạn giai đoạn 2016-2018 với mục tiêu nợ công (bao gồm nợ chính phủ, nợ được chính phủ bảo lãnh và nợ chính quyền địa phương) không quá 65% GDP, trong đó dư nợ chính phủ không quá 54% GDP và nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50% GDP.

Mục tiêu chung của Chương trình là tổ chức huy động vốn vay với chi phí và mức độ rủi ro phù hợp, đáp ứng nhu cầu cân đối ngân sách nhà nước và phát triển kinh tế - xã hội trong từng thời kỳ; việc phân bổ, sử dụng vốn vay phải đúng mục đích, đảm bảo khả năng trả nợ; duy trì các chỉ số nợ công, nợ Chính phủ và nợ nước ngoài của quốc gia ở mức an toàn, đảm bảo an ninh tài chính quốc gia, phù hợp với điều kiện của Việt Nam và thông lệ quốc tế.

Chính phủ vay hơn 600.000 tỷ bù đắp bội chi ngân sách đến 2018.

Chương trình đặt mục tiêu cụ thể vay trong và ngoài nước để bù đắp bội chi NSNN theo hướng giảm dần, trong đó bội chi NSNN năm 2016 là 5,4% GDP, bội chi ngân sách trung ương năm 2017 khoảng 3,38% GDP và bội chi ngân sách trung ương năm 2018 là 3,3% GDP.
Quyết định nêu rõ, huy động vốn vay của Chính phủ cho bù đắp bội chi ngân sách nhà nước khoảng 606,4 nghìn tỷ đồng, trong đó năm 2016 khoảng 247,2 nghìn tỷ đồng, năm 2017 khoảng 172,3 nghìn tỷ đồng và năm 2018 khoảng 186,9 nghìn tỷ đồng.
Vay để trả nợ gốc ngân sách trung ương khoảng 414,4 nghìn tỷ đồng, trong đó năm 2016 là 132,4 nghìn tỷ đồng, năm 2017 khoảng 144 nghìn tỷ đồng và năm 2018 là 138 nghìn tỷ đồng. Mức vay mới để trả nợ gốc hàng năm sẽ được Chính phủ báo cáo Quốc hội quyết định, thể hiện trong Nghị quyết về dự toán ngân sách nhà nước hàng năm trên cơ sở tổng hợp, cân đối nguồn tăng thu, tiết kiệm chi, kết dư và đảm bảo các chỉ tiêu nợ Chính phủ, nợ công trong giới hạn cho phép theo các Nghị quyết của Quốc hội.
Vay về cho vay lại vốn vay nước ngoài của Chính phủ khoảng 118,4 nghìn tỷ đồng, trong đó năm 2016 khoảng 32 nghìn tỷ đồng, năm 2017 khoảng 42,4 nghìn tỷ đồng và năm 2018 khoảng 44 nghìn tỷ đồng.

NÊN ĐỌC
Hòa Lộc
http://doanhnghiepvn.vn/chinh-phu-vay-hon-600000-ty-bu-dap-boi-chi-ngan-sach-den-2018-d97872.html
Read more…

Contact us