Vụ Đồng Tâm: 'Người dân đã vượt qua làn ranh sợ hãi'

Trong bàn tròn cuối tuần với với BBC hôm Chủ Nhật 17/4, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập, từ Tp HCM và nhà báo tự do JB Nguyễn Hữu Vinh từ Hà Nội bình luận về những diễn biến tại Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức nơi có đối đầu giữa chính quyền và dân.


Đã xãy ra đối ầu giữa người dân Đồng Tâm với công an hôm thứ Bảy 15/4
Đã xãy ra đối đầu giữa người dân Đồng Tâm với công an hôm thứ Bảy 15/4

Hai khách mời của chương trình nói hiện không có con số chính xác về số cảnh sát và cán bộ xã được cho là đang bị giữ làm con tin sau khi nhà chức trách bắt một số người dân.

Tuy nhiên ông Dũng cho rằng việc bắt cả một đơn vị "cấp trung đội" là lần đầu tiên.

"Đây không phải là mức phản ứng xã hội một cách thuần túy mà là ở mức phản kháng và đối đầu với chính quyền."

Ông Vinh cũng cho rằng việc dân "bùng lên" bắt giữ với qui mô như vậy là việc hiếm và cho rằng việc bắt giữ này không có sự chuẩn bị và chỉ là phản ứng bất đắc dĩ và phẫn uất quá mức.

"Theo thông tin chúng tôi nhận được thì những người bị bắt giữ được ăn uống, đối xử rất tử tế và được gọi điện về nhà, khác hẳn với việc 15 người (mà tôi nghe thông tin chứ không phải 4 người) mà không có tăm hơi gì."

"Trong khi báo chí nhà nước còn đang rón rén chưa nói về vụ việc này và nếu có thì cũng chỉ đổ lỗi cho người dân bắt giữ người trái pháp luật. Thế còn những người dân bị bắt giữ trái pháp luật thì là bắt đúng hay sai, pháp luật Việt Nam cũng hài hước lắm," ông Vinh nói.

Ông Vinh dẫn lại nội dung một bài của báo Người Cao tuổi mô tả điều ông gọi là việc nhập nhèm lợi dụng giữa đất quốc phòng và đất đã thu hồi, chưa thu hồi.

"Người ta bảo đó là đất an ninh quốc phòng nhưng thực chất là đất đã bị cắt xẻ và làm nhà trên đó."

"Người ta cứ nghĩ rằng cứ đưa chó, đưa dùi cui và cảnh sát tới thì giải quyết được hết nhưng đây là giọt nước làm tràn ly."

"Nhiệm vụ của công an là bảo vệ an ninh trật tự nhưng hiện nay việc gì công an cũng nhảy vào làm thay chính quyền," ông Vinh nói.

Về thông tin nói có việc tẩm xăng dầu vào người bị bắt tại Đồng Tâm và có thể châm lửa nếu bị đột nhập, ông Vinh nói ông không thể kiểm chứng được việc này.

Tuy nhiên ông Vinh nói điều đó cũng có thể xảy ra nếu dân coi đó là biện pháp cuối cùng để bảo vệ mình khỏi bị đàn áp.

TS Phạm Chí Dũng nói rằng nếu chúng ta đặt địa vị của mình vào người nông dân mất đất như ở Văn Giang, Hưng Yên hay những chỗ khác thì mới hiểu được.

"Khi tất cả tài sản của mình bị gần như cướp trắng và kẻ cướp lại huy động một lực lượng cảnh sát, công an tới đàn áp, cưỡng chế mình thì mình phải phản ứng thôi."

"Nếu không phản ứng thì những đứa con của mình lấy gì ra mà ăn. Nếu không làm vậy thì không biết có thể làm gì khác được không."

"Tôi không cho rằng người dân muốn hành hạ hay hạ sát công an đâu và gây rối loạn, và họ chỉ phản ứng thôi và chỉ muốn trao đổi người dân bị bắt và đây là biện pháp cùng quẫn."

'Đồng Tâm là Ô Khảm'

Trong khi đó Tiến sỹ Phạm Chí Dũng so sánh nét tương đồng về vụ việc Đồng Tâm với những gì xảy ra tại Ô Khảm ở Trung Quốc và giống nhau ở việc "thu đất vô lối và đền bù rẻ mạt".

"Ô Khảm nổ bùng lên chỉ khi một đại diện của dân là ông Tiết Cẩm Ba đứng ra đàm phán với chính quyền và bị chính quyền bắt luôn."
Trong vụ Ô Khảm, giới chức Trung Quốc đã điều lính tới trấn áp dân làng
Trong vụ Ô Khảm, giới chức Trung Quốc đã điều lính tới trấn áp dân làng
"Sau khi ông Ba bị chết trong tù thì toàn bộ dân Ô Khảm bùng lên chiếm giữ các trụ sở công quyền và công an cảnh sát phải trốn hết."
"Nếu một người nông dân bị bắt, mà tôi nghe nói bị thương nặng, cũng chết như ông Tiết Cẩm Ba thì chuyện gì xảy ra?" ông Dũng đặt câu hỏi.

Vụ Đồng Tâm theo ông Dũng là dấu ấn đầu tiên của một giai đoạn hỗn loạn trong xã hội Việt Nam.

"Việc tương tự có thể lan ra nhiều địa phương khác như vết dầu loang và miền Bắc xã hội chủ nghĩa sẽ là khu vực gánh chịu vết dầu loang này trong thời gian tới," ông Dũng nói.

Nhà báo Phạm Chí Dũng dẫn chiếu về việc Thủ tướng Trung Quốc lúc đó đã xử các quan chức Ô Khảm lợi dụng bán đất thu hồi của nông dân cao gấp 50 lần so với tiền đền bù.

Nếu khu đất Đồng Tâm dùng vào mục đích kinh tế xã hội thì phải đền bù cho dân theo giá thị trường.

Xin mời quý vị xem Video : Nhân dân Đồng Tâm Mỹ Đức Hà Nội ra tuyên bố khẳng định sẽ giữ đất tới giọt máu cùng 

               

Bình luận về vai trò của Đảng trong vụ việc này, ông Nguyễn Hữu Vinh nói nếu ông Hoàng Trung Hải là người có bản lĩnh, biết lắng nghe thì ông ấy không cần ông Nguyễn Đức Chung mà xuống tận nơi và xem đúng sai thế nào để giải quyết quyền lợi cho người dân.

Ông Dũng cho rằng có nét tương đồng trong phản ứng của chính quyền Việt Nam giống vụ Ô Khảm ở Trung Quốc khi ông mô tả điều ông gọi là "Họ cũng cắt điện, cắt Internet tại Đồng Tâm y chang như những gì đã xảy ra tại Ô Khảm."

(BBC)
Read more…

Quyền năng của Thiên Chúa dưới hình hài vô lực

Tiểu thuyết gia và khảo luận gia người Páp, Leon Bloy, từng nói thế này về quyền năng Thiên Chúa trong thế giới chúng ta: “Thiên Chúa dường như đã kết án chính mình là cho đến ngày tận thế, không được thực hiện bất kỳ quyền trực tiếp nào của một ông chủ trên nô bộc hay của một đức vua trên thần dân. Chúng ta có thể làm điều gì chúng ta muốn. Ngài sẽ chỉ biện hộ cho mình bằng sự kiên nhẫn và vẻ đẹp của Ngài.”

Quyền năng của Thiên Chúa dưới hình hài vô lực
Thiên Chúa biện hộ cho mình chỉ bằng sự kiên nhẫn và vẻ đẹp! Thật quá đúng! Và chúng ta rất cần hiểu rõ về quyền năng!
Cách chúng ta hiểu về quyền năng luôn đi kèm với cách chúng ta nhìn nhận về quyền lực trong thế giới này. Thế giới chúng ta hiểu quyền lực là một uy lực có thể làm chủ trên người khác, một uy lực có thể bắt người khác vâng lời. Trong thế giới chúng ta, chỉ thật sự có quyền lực khi nó có thể khẳng định bản thân cách uy thế để khiến người khác vâng lời.  Với chúng ta, kẻ mạnh thì có quyền lực, người nắm chính trị thì có quyền lực, hệ thống kinh tế có quyền lực, các tỷ phú có quyền lực, người giàu và người nổi tiếng có quyền lực, những người vạm vỡ thì có quyền lực, và những kẻ hay bắt nạt thì có quyền lực. Quyền lực có thể khiến bạn cúi mình, dù bằng cách này hay cách khác.
Nhưng một khái niệm như thế về quyền lực thật ấu trĩ và thiển cận. Quyền lực có thể khiến bạn cúi mình chỉ là một dạng quyền lực mà thôi, và xét tận cùng, nó không phải là dạng quyền lực mang tính biến đổi nhất. Quyền lực thực sự là về tinh thần. Quyền lực thực sự là quyền lực của chân lý, vẻ đẹp, và kiên nhẫn. Nghịch lý thay, quyền lực thực sự thường có vẻ thật vô lực. Chẳng hạn như: Nếu bạn cho một vận động viên vạm vỡ, một CEO của một công ty lớn, một kẻ hay bắt nạt, một ngôi sao điện ảnh đoạt giải Oscar, và một đứa trẻ, tất cả vào cùng một phòng, thì ai là người quyền lực nhất? Xét tận cùng, đấy chính là đứa trẻ. Đến tận cùng, sự vô lực của đứa trẻ thắng cả cơ bắp, tài năng kinh tế, và tầm ảnh hưởng. Những đứa trẻ làm cho không gian trở nên trong sạch về mặt tinh thần, và những người nhẫn tâm nhất cũng phải chùn tay trước một đứa trẻ.
Đấy là kiểu quyền lực mà Thiên Chúa biểu lộ trong sự nhập thể. Đi ngược lại hầu hết dự tính của con người, Thiên Chúa sinh ra trong thế gian, không phải với hình hài Siêu nhân hay Siêu sao, nhưng là một đứa trẻ vô lực không thể tự lo cho mình. Và đấy là cách Thiên Chúa vẫn hiện diện trong cuộc đời chúng ta. Nhà văn đoạt giải Pulitzer, Annie Dillard, cho rằng chúng ta luôn mãi tìm thấy Chúa trong cuộc đời mình dưới hình hài một trẻ bé vô lực nằm trong máng cỏ, một trẻ bé mà chúng ta phải bồng ẵm, nuôi dưỡng, và ủ ấm.
Bà nói đúng, và thấu suốt của bà cũng như của Leon Bloy, là một chỉ hướng về cách chúng ta hiểu quyền năng Thiên Chúa trong đời mình và hiểu vì sao Thiên Chúa có vẻ thinh lặng trong cuộc đời chúng ta.
Trước hết, quyền năng Thiên Chúa ở trong cuộc đời chúng ta. Khi chúng ta xem đoạn kinh thánh kể về ông Adam bà Eva và tội nguyên tổ, tôi thấy rằng động cơ tiên quyết để ăn trái cấm là một khá vọng muốn nắm lấy sự thần thánh, muốn trở nên như Chúa. Họ muốn quyền năng như Chúa. Nhưng như chúng ta, họ hiểu lầm tai hại về điều gì tạo nên quyền lực thực sự. Thánh Phaolô cho chúng ta thấy phản đề của chuyện này, khi ngài mô tả Chúa Giêsu trong thư gởi tín hữu Philip. Thánh Phaolô viết rằng Chúa Giêsu không cho rằng địa vị ngang hàng với Thiên Chúa là điều phải giữ lấy, nhưng thay vào đó, Ngài đã bỏ đi quyền năng đó để trở nên vô lực, tin tưởng rằng sự trống rỗng và vô lực này đến tận cùng sẽ là sức mạnh mang tính biến đổi nhất. Chúa Giêsu đã để mình trở nên vô lực để thực sự quyền lực.
Thấu suốt này có thể soi sáng cho cách chúng ta hiểu vì sao Thiên Chúa dường như vắng mặt trong thế giới chúng ta. Làm sao chúng ta hiểu được một sự thường được gọi là “sự thinh lặng của Thiên Chúa”? Thiên Chúa ở đâu trong thảm họa diệt chủng thời Đức quốc xã? Thiên Chúa ở đâu trong những thiên tai cướp đi sinh mạng hàng ngàn người? Thiên Chúa ở đâu khi những vụ tai nạn và bệnh tật cướp đi sinh mạng vô số người? Tại sao Thiên Chúa không can thiệp mạnh mẽ?
Thiên Chúa hiện diện và can thiệp trong mọi tình huống đó, nhưng không phải theo cách chúng ta hiểu về sự hiện diện, quyền năng, và sự can thiệp. Thiên Chúa hiện diện theo cách của vẻ đẹp, theo cách của một trẻ bé sơ sinh ngây thơ vô lực, và theo cách sự thật luôn luôn hiện diện. Thiên Chúa không bao giờ thinh lặng, bởi vẻ đẹp, sự ngây thơ, vô lực và sự thật không bao giờ thinh lặng. Chúng luôn luôn hiện diện và can thiệp, nhưng không như quyền lực của con người, chúng hiện diện theo một cách hoàn toàn không thể thao túng và tôn trọng tuyệt đối sự tự do của chúng ta. Quyền năng của Thiên Chúa như quyền lực của một trẻ bé, như quyền lực của vẻ đẹp, tuyệt đối tôn trọng con người của bạn.
Khi chúng ta nhìn vào những nỗ lực đấu tranh trong thế giới và cuộc đời của mình, thường chúng ta thấy dường như quyền năng Thiên Chúa cứ luôn mãi bị quyền lực con người thắng vượt. Ziggy, một nhân vật trong phim hoạt hình thích nói: Người nghèo vẫn đang bị đè nén trong thế giới chúng ta. Nhưng như vua Đavid, một cậu bé trước mặt Goliath, một gã khổng lồ mạnh hơn về cơ bắp và vũ khí, như các tông đồ hỏi xin năm chiếc bánh và hai con cá cho cả đoàn 5000 người, Thiên Chúa luôn luôn có vẻ chẳng ấn tượng gì với thế giới chúng ta.
Nhưng chúng ta phải biết, câu chuyện không bao giờ dừng ở đấy.
Linh mục Ron Rolheiser, OMI
J.B. Thái Hòa chuyển dịch
Read more…

Công an Lào Cai chửi bới sách nhiễu linh mục và giáo dân dự Lễ Phục Sinh

             

Ngày 16.04.2017 Công an huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai đã xông vào nơi tổ chức lễ tại giáo họ Mường Khương, giáo phận Hưng Hóa đe dọa quát tháo, sách nhiễu và chửi bới linh mục cùng giáo dân trong dịp đại lễ Phục Sinh của người Công Giáo. Khoảng 30 Công an viên đã ập vào nhà bà Trần Thị Trầm hung hổ đòi giải tán những tín đồ tại đây, và túm lấy cổ áo linh mục Nguyễn Đình Thái để “mời lên huyện làm việc”.
Linh mục Nguyễn Văn Thành đã xác nhận: “Chiều ngày 16.4.2017, linh mục Phêro Thái tới dâng lễ Phục Sinh tại Mường Khương thì bị chính quyền cản trở, xô đẩy và có hành vi thô bạo. Hơn nữa, họ đã dùng những lời lẽ thiếu văn hoá với linh mục và giáo dân.”
Lấy lý do dâng lễ làm “ảnh hưởng an ninh trật tự, an toàn xã hội”, và “chưa được phép của các cấp có thẩm quyền” nên các linh mục bị yêu cầu không dâng lễ nếu không được phép của nhà cầm quyền địa phương.
Linh mục Nguyễn Đình Thái đã nhẹ nhàng giải thích cho cán bộ công quyền rằng “chúng tôi dâng lễ, cùng lắm chỉ là âm thanh lớn hơn bình thường chút thôi. Còn việc các vị vào gây căng thẳng khó dễ mới là làm mất an ninh trật tự.”
Trong cuộc tranh luận, Linh Mục Nguyễn Đình Thái cũng báo tin cho phía giới chức địa phương là UBND tỉnh Lào Cai đã đồng ý để các linh mục dâng lễ tại thị trấn Mường Khương, vậy tại sao phía huyện xã lại cản trở. Phía công an đã thừa nhận rằng Đức Giám Mục Phụ Tá giáo phận Hưng Hóa tức là Đức Cha Nguyễn Hữu Long đã có cuộc hẹn để trao đổi với phía thị trấn Mường Khương và ủy ban thị trấn đã tiếp thu ý kiến đó.
Mọi người chất vấn vậy sao cán bộ lại vào phá, thì lực lượng này nói phải có giấy phép của họ và nếu chưa có giấy phép là làm sai luật. Người dân đã trưng luật ra và phản đối công an tự tiện xâm phạm gia cư và vi phạm tự do tôn giáo.
Bà Trần Thị Trầm, chủ nhà nơi cộng đoàn tập trung để tham dự nghi lễ Phục Sinh, cũng cho biết công an đã hạch sách một số người trước và trong khi họ đến dự lễ và càng được huy động đông đảo hơn khi linh mục đến nhà bà.
“Mấy ông cán bộ đã tự tiện xông vào nhà tôi khi cha Thái đến dâng lễ tại tư gia của tôi. Tôi và giáo dân đã nhẹ nhàng mời họ ra khỏi nhà vì chúng tôi chỉ tham dự nghi thức tôn giáo thuần túy. Nhưng tay công an xã đã nhảy vào và đòi bắt linh mục, ăn nói thô tục với cả cha và mọi người”, bà Trầm nói.
Công an viên đã có hành vi xúc phạm và tấn công nhằm vào linh mục Nguyễn Đình Thái tên là Thanh. Trong diễn biến còn có các công an tên Cường, Hùng…
Trong clip phát tán trên mạng, công an thị trấn Mường Khương còn có nhiều hành vi phạm thượng như đứng chống nạnh, vòng tay sau mông, hút thuốc và quay mông vào bàn thờ của người Công Giáo.
Chia sẻ về vụ việc này, linh mục Nguyễn Văn Thành quản xứ Lào Cai nói: “Chủ trương của tỉnh thì cho huyện Mường Khương sinh hoạt 3 địa điểm: thị trấn Mường Khương, Bản Xen và Bản Lầu. Nhưng chính quyền huyện thì chỉ cho sinh hoạt một nơi là Bản Xen. Vậy là trên bảo dưới không nghe. Tình trạng này kéo dài nhiều tháng nay. Vì thế, mỗi lần các linh mục giáo xứ Lào Cai, đi hơn 50 cây số, đến dâng lễ đều bị quấy rối. Cách riêng, ngày lễ Phục Sinh, 16.4.2017, chính quyền Mường Khương đến cản trở và có hành vi thô bạo với linh mục Phêro Nguyễn Đình Thái.”
Đã nhiều lần, công an Lào Cai can thiệp thô bạo vào thánh lễ của người dân nơi đây. Vào cuối tháng 6 năm 2016, đích thân Ông Nguyễn Quốc Hương – Phó chủ tịch huyện Mường Khương cùng gần 100 công an, an ninh, dân phòng, mặt trận tổ quốc, hội phụ nữ đã trực tiếp ngăn cản và phá rối trong thánh lễ do linh mục Nguyễn Văn Thành cử hành.
Người dân cho rằng gần đây, sự bố ráp của nhà cầm quyền với những người có đạo đã bớt căng thẳng và thô bạo hơn. Nhà cầm quyền đã khéo léo hạn chế lực lượng mặc sắc phục trong các đợt sách nhiễu. Tuy vậy, với những bằng chứng rõ ràng được tung lên các trang mạng, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không thể chối bỏ về tình trạng đàn áp tôn giáo của mình.
Chia sẻ về diễn biến mới đây, linh mục Nguyễn Văn Thành bày tỏ: “Toà Giám Mục, Linh mục đoàn giáo phận Hưng Hoá, giáo xứ Lào Cai và anh chị em giáo dân huyện Mường Khương rất bất bình trong cách hành xử này. Đây là những hành vi thiếu hiểu biết và vi phạm quyền tự do tôn giáo cũng như nhân quyền…”.
Quốc Hiếu/SBTN
Read more…

Vấn đề duy nhất với đất đai ở Việt Nam - Cafe Ku Búa

Cafe Ku Búa

[Sự xung đột Huyện Mỹ Đức và vấn đề duy nhất với đất đai ở Việt Nam] Tất cả những vấn đề và rắc rối về đất đai ở Việt Nam đều xuất phát từ 1 lý do: "quyền SỬ DỤNG đất." Vì chỉ có quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu nên:
1) Giá trị của người dân có giá trị giảm dần chứ không tăng dần.
2) Tài sản có rủi ro bị cưỡng chế - dù thực tế rất hiếm - nhưng đây là một rủi ro không thể chấp nhận được.
3) Chính phủ không có kho ghi chép sở hữu đất đai. Như cái database ghi ai sở hữu gì, muốn thì vô đó gõ vài cú là ra.
4) Vẫn phải quản lý bằng cái Sổ Đỏ thông qua cơ sở hành chính của mỗi khu vực. Điều này tạo ra quan liêu vì không kết nối tất cả cơ quan lại với nhau.
5) Nếu người dân "mất" Sổ Đỏ thì lấy gì chứng minh đất đó là của họ?
6) Nhà nước có thể sử dụng khoản "đất là của toàn dân" để thu hồi đất hay nhà bất cứ lúc nào. Thực tế thì chủ yếu là đất nông nghiệp ở vùng quê nơi bà con thấp cổ bé họng không có ai bảo vệ.
7) Tạo khe hở để các công ty bất động sản bắt tay với chính quyền để thâu tóm đất đai.
8) Khiến nông dân và nhà đầu tư có tầm nhìn ngắn hạn và chụp giật. Vì đâu ai muốn đầu tư lâu dài trong khi mình không sở hữu nó.
9) Vẫn còn tồn tại thuế "chuyển đổi mục đích sử dụng đất." Điều này gây hạn chế cho sự công nghiệp hóa đất đai.
10) Và cuối cùng, khiến đất đai ở Việt Nam thành một mớ lộn xộn. Người này tranh chấp thời hạn sử dụng đất, người kia tranh chấp mình là người có quyền, chính quyền tranh chấp họ có quyền thu hồi, người kia tranh chấp là mình sở hữu trước năm kia nên không áp dụng luật hiện tại.
Chính phủ chỉ cần làm một điều để giải quyết tất cả vấn đề liên quan tới đất đai - đó là "Công nhận quyền sở hữu đất" hoặc "công nhận tư hữu." Tất cả các vấn đề nói trên sẽ tự động biến mất. :D

Ku Búa @ Cafe Ku Búa 
Read more…

Hà Nội kêu gọi người dân Mỹ Đức thả công an bị bắt giữ - VnExpress

Nguyễn Quang Vinh

+Tôi lại nhớ câu nói kinh điển của thiếu tướng Phạm Chuyên, nguyên giám đốc công an Hà Nội, ông kể với tôi về việc đã ra lệnh rút quân trong một vụ việc kiểu như thế này mấy chục năm trước: Thua dân không có gì phải xấu hổ.
+Đừng dại đẩy tư duy cứng ngắc rằng người dân luôn sai, người dân luôn bị kích động, người dân vi phạm pháp luật, tư duy thành kiến như thế khó giải quyết được việc gì tới nơi tới chốn.
+Hàng trăm vụ việc đối đấu giữa nhân dân với chính quyền và chủ đầu tư là bắt đầu từ Luật đất đai, từ chủ sở hữu, cần phải sửa luật.
+Lúc này, Hà Nội nên khôn ngoan rút hết mọi lực lượng, không thắng thua gì vụ này, và sau đó minh bạch một lần về dự án, minh bạch và trung thực với dân, sai ở đâu nhận lỗi sửa sai ở đó, cái nào dân chưa hiểu hoặc dân sai thì phân tích, cùng ngồi lại chân thành.
+Hãy nhìn vào mắt nhau sau khi đọc to câu này từ thời chiến tranh: Xe chưa qua nhà không tiếc...để biết đau đớn hỏi vì sao, vì cái gì mà hôm nay lại xảy ra những sự vụ "bất hy sinh" của nhân dân?
+Niềm tin sẽ có bằng sự chân thành và trung thực, không bằng tiểu xảo và vũ lực, nếu lãnh đạo ngạo mạn với dân trong xử lý vụ này là đổ thêm xăng vào lửa.
Tôi cho rằng tướng Chung có kinh nghiệm và có tấm lòng để xử lý vụ việc này.
+Tôi nghĩ Hà Nội nên tham khảo thêm ý kiến của bác Phạm Thế Duyệt, nguyên ủy viên thường vụ Bộ Chính trị, người đã tháo ngòi nổ năm xưa tại Thái Bình. Thời ông còn đương chức, tôi đã ngồi nghe ông kể về vụ Thái Bình. Có chi tiết thế này: xe ông về với dân Thái Bình lúc đó đang nổi khùng, họ còn đòi khiêng xe của ông vứt xuống ruộng, ông nói, tôi Duyệt đây, tôi về với bà con...rồi dần dần gỡ rối...để cuối cùng một rổ quan chức địa phương đã bị kỷ luật. Rứa đó.
+Công an Hà Nội cũng nên học kinh nghiệm từ công an Quảng Bình, trong vụ việc hàng ngàn người dân phản đối, chặn đường, phá cả một Lễ khởi công dự án rất lớn, có nhiều hành động rất quá khích, dù Thường vụ tỉnh ủy đã họp, yêu cầu khởi tố vụ án, nhưng cuối cùng công an Quảng Bình đã không khởi tố, không bắt giữ ai dù biết rõ đối tượng, bằng sự kiên trì giải thích, vận động cùng với đó là hàng loạt các quyết định xử lý kỉ luật cán bộ tham nhũng, lợi dụng, kiên trì đối thoại với dân bằng tất cả sự chân thành và thông tin minh bạch về dự án, cuối cùng sau hơn 1 năm tình hình yên ổn.
Read more…

ĐÚNG VÀ ĐÚNG HƠN

Có phải "đúng" là chân lý, còn "đúng hơn" là chân lý hơn không? Không phải, "đúng" là khả năng tiếp cận chân lý dựa trên khả năng trí thức, kinh nghiệm sống, sự trợ giúp cộng đồng và thời cuộc. Do vậy "đúng hơn" là khả năng tiếp cận chân lý đa chiều hơn.
Khi tiểu học, các cháu ấu nhi được học 1 + 1 = 2, nhưng khi lên trung học cơ sở (lớp 6 trở lên theo chương trình hiện nay) thì 1 + 1 khi có điều kiện sẽ có tối thiểu 3 kết quả khác nhau.
1+1=2: được hai
1+(-1)=0: không được gì
(-1)+(-1)= -2: mất cả hai
Ở lãnh vực khoa học cũng vậy. Ông Wallace Hume Carothers (27.04.1896 - 29.04.1937) là một nhà phát minh hóa học người Mỹ, làm cho công ty Dupont. Ông đã có hơn 100 bằng phát minh và là tác giả của hơn 50 tài liệu kỹ thuật được phổ biến trên toàn thế giới. Ông chính là cha đẻ của túi nilon, một phát minh làm thay đổi toàn nhân loại. Nilon thay thế cho lá cây, giấy gói và nhiều thứ khác trong tiêu dùng thường ngày, và còn ứng dụng trong rất nhiều lãnh vực khác nhau của cuộc sống con người.
Tuy nhiên túi nilon gây ra nguy hại hơn môi trường tự nhiên kinh khủng. Một túi nilon phải mất 200 đến 500 năm mới phân hủy được. Trong thời gian rất dài đó, no gây nên hiện tượng ô nhiễm nặng nề và trở thành một vấn nạn bức xúc đối với xã hội.
Như vậy chọn lựa đúng hay đúng hơn không là đánh đố chân lý, mà là thành tâm và khiêm tốn tiếp cận chân lý duy nhất, vì không một cá nhân hay một tổ chức nào có thể một mình tiếp cận được trọn vẹn chân lý tuyệt đối, mà trong thực tế chỉ sở hữu được một phần rất giới hạn của chân lý.
Người Á Đông cổ xưa đưa ra lưu ý để có thể chọn lựa và hành động theo cái đúng hơn là phải hết sức chú ý đến ba yếu tố Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa. Nền giáo dục hiện đại, ảnh hưởng mạnh của xu hướng hiện sinh và hậu hiện đại, cho rằng "thời khắc" chọn lựa - quyết định - hành động là quan trọng. "Thời khắc" không chỉ là yếu tố thời gian, mà ôm cả không gian cùng các yếu tố nguồn lực nhân sự, tài chánh, điều kiện tự nhiên và nhân tạo nữa.
Nếu cố một chút để tìm ra cái đúng hơn, người ta sẽ ích xung đột và chia rẻ hơn. Nếu chấp nhận cái đúng hơn do người khác sở hữu chứ mình chỉ sở hữu cái đúng thôi thì sẽ dễ dàng hợp tác và tạo ra sức mạnh Dân Việt.

Read more…

Quyết liệt ngăn cản truyền thông mạng xã hộ

Thành Phạm 

Quyết liệt ngăn cản truyền thông mạng xã hội.
Sáng nay, 17/4/2017, nhà báo Nguyễn Tường Thụy khăn gói đi Đồng Tâm bị mọt bầy an ninh, dân phòng, đảng, chính quyền chặn cửa quyết liệt, đành phải thúc thủ tại gia.
Hôm kia, nào báo Lê Dũng Vova cùng nhóm truyền thông Chấn Hưng Nước Việt dự định đến Đồng Tâm để truyền thông trực tiếp bị công an, dân phòng đến vây bắt khi anh nhậu tại quán để đưa lên đồn. Nhờ có đông người phản đối, Le Dung thoát bị bắt. Nhưng từ đêm hôm kia, ngày hôm qua và cả ngày hôm nay, chính quyền bố trí lực lượng chốt chặt cửa nhà Lê Dũng. Chúng như chó, phục kích rình rập, chỉ cần Lê Dũng bước ra khỏi nhà là bị chúng tóm. Lê Dũng đành phải nhờ người mua bánh mì về nhai, đành phải thúc thủ tại gia.
Cũng sáng nay, 17/4/2017, chính quyền phường Dương Nội huy động một lực lượng đông đảo công an, dân phòng, đảng, chính quyền xông vào nhà áp chế và bắt Trịnh Bá Phương ( con chị Cấn Thị Thêu, lần thứ 2 bị chính quyền bắt nhốt trong trại tù), dân oan, nhà báo, và đặc biệt thủ lĩnh của dân oan Dương Nội đem về đồn. Đến lúc này là 15h 30 Trịnh Bá Phương vẫn chưa được thả.
Chặn cửa nhà báo Nguyễn Tường Thụy, Lê Dũng và bắt Trịnh Bá Phương, bọn chúng đều thực hiện theo lệnh mồm của cấp trên, không hề có văn bản chính thức nào công khai để chặn cửa và bắt người như vậy. Vì vậy, những hành động chặn cửa, bắt người của chính quyền đều là những hành vi vi phạm pháp luật.
Cách đây độ vài tuần, Bộ 4T cũng công khai trên báo chí lề đảng “lấy ý kiến” củ xã hội về một nghị định mới soạn thảo nhằm ngăn cấm, không cho những người bất đồng chính kiến được sử dụng mạng truyền thông.
Nghị định chưa ban hành mà việc chặn cửa bắt và không chế các nhà báo tự do đã diễn ra quyết liệt.
Hỡi chính quyền cộng sản chó hoang, ông Thụy, ông Dũng, anh Phương không thể đi làm truyền thông trực tiếp thì đã có hàng trăn người khác đã và đang làm truyền thông trực tiếp. Tin nóng sốt cập nhật về Đông Tâm vẫn tung lên mạng xã hội đều đều. Ngay những kẻ làm chó săn, chặn cửa, bắt người cũng bị ngay những người bị chặn làm truyền thông trực tiếp vạch mặt, chỉ tên. Chúng mày có thể ngăn cấm được vài chục người chứ không thể ngăn cấm cả triệu người. Đất nước Việt Nam là của mọi người Việt Nam, không phải là cái ao nhà của bọn cộng sản chúng mày để chúng mày muốn sao được nấy. Dân Việt Nam bây giờ cũng không còn là bầy vịt để chúng mày thích điều khiển thế nào thì theo nấy. Dân bị dồn vào đường cùng ròi, tâm nguyện bây giờ là sẵn sàng chết để tiêu diệt chúng mày. Ngăn cấm truyền thông chỉ là hành động “đem thúng úp voi” của một bọn người vừa ngu dốt, vừa thiểu năng trí tuệ vừa bị bệnh thần kinh chó dại mà thôi. Dân đang hận phí cơm gạo nuôi bọn cộng sản chó hoang chúng mày, ăn cơm gạo của dân lại sẵn sàng cắn lại dân.
P/s: Trịnh Bá Phương vừa ra khỏi đồn công an, lúc 4h40 phút.
Ảnh 1: Trịnh Bá Tư, em ruột Trịnh Bá Phương, thay anh làm truyền thông trực tiếp.
Ảnh 2: Nhà báo Lê Dũng suýt bị chính quyền bắt khi đang nhậu tại quán với bạn bè.
Ảnh: Những con chó hoang cái chặn cửa nhà ông Nguyễn Tường Thụy. Ảnh cắt trên clip của Nguyễn Thường Thụy.
17.4.2017.

Hiển thị thêm cảm xúc

Read more…

Tù chính trị không phải là tội phạm



Tù chính trị là hiện tượng duy nhất chỉ có ở xã hội toàn trị. Tù chính trị có thể là những người phản kháng chính trị công khai, hay họ có thể phản kháng chính trị theo những cách khác, ít công khai hơn. Những kẻ thống trị coi họ là nhóm người đe dọa đến chế độ cho nên nhà cầm quyền phải đàn áp họ tàn bạo bằng bạo lực. Ở xã hội văn minh hiện đại, thay đổi chế độ diễn ra theo cơ chế định kỳ. Sự chuyển giao quyền lực này diễn ra cứ độ mỗi năm năm hay bảy năm, như thế sẽ không có chuyện lật đổ chế độ, và sẽ không có tù chính trị. Chỉ ở xã hội toàn trị những kẻ thống trị mới tấn công rất tàn bạo tù chính trị để họ hưởng lâu dài đặc quyền của kẻ cai trị trong xã hội chuyên chế, hay vì họ sợ sau khi mất quyền lực họ sẽ bị xét xử về nhiều tội ác họ đã phạm. Chính bản tính tự nhiên của con người là mưu cầu tự do và nhân quyền. Cho dù xã hội toàn trị đến thế nào chăng nữa thì cũng chẳng ngăn cấm được mưu cầu ấy. Do đó dòng tù chính trị với đủ tất cả các loại nối gót nhau bước đến không ngừng như thác đổ.

Xã hội toàn trị dùng nhiều cách thức pháp lý để cáo buộc những người bất đồng chính kiến nhiều tội khác nhau nhằm làm cho họ khiếp sợ mà bỏ cuộc. Luật pháp có nghĩa là những quy tắc mà toàn xã hội phải tuân thủ. Luật pháp có nghĩa là khích lệ ổn định xã hội và văn minh tiến bộ. Nhưng theo Marx, luật pháp là ý chí của kẻ thống trị-luật pháp là công cụ giữ gìn sự thống trị của họ. Lý giải của Marx về luật pháp về cơ bản lệch lạc với lý giải của nền văn minh hiện đại. Cho nên từ khi ra đời cho đến nay luật Mác-xít chỉ toàn không ngừng gây ra biết bao tai họa cho nhân loại. Vì vậy tôi bảo với nhân viên an ninh lập hồ sơ tôi rằng tôi không vi phạm luật pháp. Tôi chỉ vi phạm một vài điều lệ chính trị. Tôi bảo với anh ấy tôi chấp nhận bất kỳ bản án nào họ dành cho tôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ nhận tội, và tôi cũng không bao giờ thưa kiện, vì cái gọi là luật pháp ấy không phải là luật pháp.

Ở Trung Quốc hiện nay, rất ít người tham gia vào việc phản kháng chính trị. Nhưng tại sao những kẻ thống trị lại sợ hãi đến mức phải tiêu diệt họ? Chính vì hàng chục năm qua kể từ khi thiết lập chế độ tới nay, chế độ đã gây ra đại họa cho đất nước và con người, mặc dù không phải toàn dân ai cũng biết đại họa này. Nhưng bây giờ do tất cả những vi phạm cố ý chống lại nhân dân và tình trạng tham nhũng thối nát chung trong thể chế, chế độ cai trị của họ đã mất sạch tất cả quyền uy đạo đức. Điều duy nhất nhà cầm quyền có thể trông mong vào là uy hiếp qua nòng súng. Đồng thời họ đang thực hiện tiếp quản kinh tế. Cho dù thể chế tiếp quản được kinh tế thì điều này cũng không nhất thiết thật sự được công nhận. Đối với kẻ thống trị đã hoàn toàn mất hết quyền uy đạo đức thì chỉ một cơn gió thoảng rất nhẹ thôi cũng đủ có thể thật sự lật đổ họ một cách cực kỳ kịch tính. Vì vậy họ rất sợ hãi.

Sau hàng chục năm cai trị, mặc dù hằng ngày mỗi ngày chúng ta đều nghe hô hào về đạo đức, nhưng đạo đức đã mất. Đạo đức đã mất này không có nghĩa là xã hội thiếu đạo đức. Bất luận bị đàn áp biết bao nhiêu trong suốt cả hàng chục năm nay, chúng ta thật sự vẫn không bao giờ thiếu đạo đức và chính trực. Ít nhiều những điều này vẫn còn. Người giữ quyền đạo đức để lên tiếng chính là những người bất đồng chính kiến. Tuy ít người, nhưng có lẽ nhờ cơ hội ngẫu nhiên mà những người bất đồng chính kiến có thể đánh bại những kẻ thống trị vào bất kỳ lúc nào. Những kẻ thống trị đã mất quyền uy đạo đức, còn hiện nay những người bất đồng chính kiến đang giữ quyền uy này. Những kẻ thống trị vừa phần nào ganh tỵ vừa phần nào kinh sợ trước điều này. Một khi quan chức bị bắt, bất kỳ chức vụ cao hay thấp, không ai dám lên tiếng chính thức. Còn dân chúng cũng không nói gì. Họ chỉ thích thú nhìn chế độ trên đà sụp đổ, giống như đang xem phim. Cho nên bất luận là Giang Thiên Vĩnh hay Hùng Phi Quân, hay tôi, chúng tôi đều thu hút nhiều sự chú ý và sự đoàn kết từ bên trong và bên ngoài Trung Quốc và trên mạng. Trong hoàn cảnh như hiện nay, lẽ nào họ chẳng kinh sợ?

Ở Trung Quốc, bạn hoặc là chủ hay nô lệ của thể chế. Nếu bạn muốn là con người, muốn tự do, muốn khỏe mạnh, muốn biết sự thật, thì bạn là kẻ thù của thể chế này. Bạn đang trên đường trở thành tù chính trị. Tôi hy vọng tất cả các tù chính trị và các tù chính trị dự khuyết ở đâu đấy sẽ nhận ra mình là ai. Chúng ta không phải là tội phạm. Chúng ta không vi phạm luật pháp. Luật pháp ấy không phải là luật pháp, chúng chỉ là những điều lệ chính trị. Những tên tay sai nhân danh luật pháp thẩm vấn bạn chính là những kẻ thật sự có tội. Chúng ta không được coi mình là tội phạm mà phải cúi đầu. Đúng hơn, chúng ta nên ngẩng cao đầu, nhìn thẳng chăm chăm vào họ, xem họ hoàn tất cuộc thẩm tra như thể họ không có tội. Chúng ta phải dũng cảm tiếp tục đấu tranh, càng dũng cảm hơn khi đối diện với họ. Tù chính trị chẳng gì phải xấu hổ-tù chính trị là vẻ vang.

Lưu Nhĩ Mục là nhà hoạt động mạng ở Trung Quốc từng chỉ trích chính quyền về việc đối xử thô bạo với những người tham gia biểu tình về môi trường ở Thành Đô, Tứ Xuyên.

Nguồn:

Dịch từ báo mạng China Digital Times ngày 19 tháng 12, 2016. Bản dịch tiếng anh của Little Bluegill.


Read more…

Anh Trịnh Bá Phương bị bắt


Trịnh Bá Phương
















 Khoảng 7 giờ 30 phút sáng nay 17/4/2017, rất đông công an mặc thường phục đã xông vào nhà bắt anh Trịnh Bá Phương mà không có lệnh bắt. Hiện chưa biết anh Phương bị giam giữ ở đâu.

An ninh thường phục đã xông vào nhà bắt anh Trịnh Bá Phương mà không có lệnh bắt

Đêm hôm trước, khi trên đường từ Hà Nội về nhà anh Phương đã bị an ninh, mật vụ chặn đường gây sự. Sau đó, bọn người này đã bao vây nhà anh suốt đêm qua trước khi xông vào nhà lôi anh đi.

Trịnh Bá Phương là con trai của vợ chồng TNLT Trịnh Bá Khiêm - Cấn Thị Thêu. Hiện mẹ anh Phương là bà Cấn Thị Thêu đang chịu bản án tù oan lần thứ hai tại nhà tù Gia Trung (Kom Tum). 

Đây là một trong hàng vạn gia đình dân oan là nạn nhân của nhà cầm quyền cộng sản trong chính sách cướp đất, cướp nhà. Tuy nhiên, đây là một trường hợp hiếm hoi và đáng quý khi cả gia đình từ bố mẹ đến hai người con đều là những chiến sĩ kiên cường, quả cảm chống lại bất công xã hội.

Gia đình ông bà Kiêm - Thêu đã từ bỏ mọi quyền lợi riêng tư để dấn thân đấu tranh cho quyền lợi của những người bị áp bức, và đóng góp không nhỏ cho phong trào đòi nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam.

17/4/2017

Read more…

Phương thức quản lý đất nước tốt nhất là gì?


Xin kính tặng những người: nông dân, công nhân, thanh niên, sinh viên trên cả nước và bạn đọc khắp nơi!


 Với hình thức quản lý đất nước sai trái của ĐCSVN hơn 70 năm ở miền Bắc, 42 năm trên cả nước và hiện giờ cán bộ lãnh đạo cấp cao của nhà nước đa số là con cháu các ông đảng viên lớn của ĐCSVN không có tài và thiếu đạo đức, không có năng khiếu bẩm sinh về chính trị nên đất nước ta không được tổ chức và lãnh đạo đúng, không ban hành được những chính sách tốt để khắc phục những yếu kém trên cả nước, nên nước ta vẫn là một trong 40 nước nghèo khổ nhất thế giới, tụt hậu toàn diện so với các nước trong khu vực và trên thế giới.

*

Sau khi có hướng đi đúng đắn nhất mà tôi đã trình bày là chúng ta phải thừa nhận các nước Phương Tây phát triển cao như: Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Úc, Canada, các nước Tây Âu, Bắc Âu rất đúng đắn và tương đối chuẩn mực trên mọi khía cạnh. Việt Nam ta cần thân thiện, học hỏi họ và làm đồng minh thân cận với họ, đồng thời sáng tạo thêm nhiều vấn đề mới. Đó là con đường đúng nhất để dân tộc ta nhanh chóng phát triển về mọi mặt. Sở dĩ tôi phải nhắc lại vấn đề quan trọng bậc nhất này vì trong nước ĐCSVN không làm như vậy, mà trong hơn 70 năm qua họ theo các nước cộng sản cũ là Liên Xô, Đông Âu và Trung Quốc nên dân tộc ta thấp kém mọi mặt như bây giờ. Nay tôi xin được trình bày vấn đề quan trọng thứ hai đối với đất nước ta đó là Phương Thức Quản Lý Đất Nước tốt nhất chúng ta cần, tức là cách thức quản trị quốc gia, hệ thống quản lý đất nước hay hệ thống chính trị của nước ta tốt nhất là gì, hay Hiến pháp chuẩn nhất của nước ta phải như thế nào? Vấn đề này đa số các nước phát triển cao trên thế giới như: Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Úc, Canada, các nước Tây Âu, Bắc Âu họ đã làm từ 100-200 năm nay. Ấy thế mà ở nước ta hầu như cấm đoán người dân suy nghĩ, để ý tới vấn đề này. Đa số các đảng viên ĐCSVN, kể cả các đảng viên cao cấp của ĐCSVN cũng ít nghĩ tới hay không dám nghĩ tới, không thèm nghĩ tới, kể cả giới trí thức và người giàu có cũng ít suy nghĩ về vấn đề này, mà chủ yếu tung hô ĐCSVN, cái gọi là tung hô “chế độ” do ĐCSVN độc tài cai trị đất nước và dân tộc ta. Đây là một thảm họa và thiếu sót lớn của đất nước chúng ta. Không có một Phương Thức Quản Lý Đất Nước đúng nhất thì làm sao đất nước ta phát triển mạnh mẽ về kinh tế và nâng cao dân trí toàn dân, đuổi kịp các nước phát triển cao trong tương lai gần và nước ta trở thành cường quốc thế giới được? Thiết nghĩ rằng đề tài quan trọng bậc nhất này phải được toàn dân ta bàn luận công khai trên các phương tiện truyền thông mới đúng.

Lâu nay ĐCSVN quản lý và lãnh đạo đất nước ta bằng phương thức toàn trị, áp đặt, áp bức toàn dân, một mình duy nhất không cho người dân, báo chí, TV hay bất cứ một tổ chức chính trị hay đảng phái nào phê phán chỉ trích và cạnh tranh với mình. Đây là một thiếu sót, sai lầm rất nguy hiểm và tai hại cần loại bỏ ngay. Do chỉ có một mình độc quyền nên ĐCSVN thích có Hiến pháp và pháp luật thế nào là tùy ý. Thực chất ĐCSVN hay Ban chấp hành trung ương ĐCSVN có gần 200 vị đứng trên Hiến pháp, đứng trên pháp luật, đứng trên nhà nước và chính phủ, thành lập các đảng bộ và chi bộ ở khắp mọi nơi để khống chế toàn bộ bộ máy nhà nước từ trung ương đến địa phương, khống chế quân đội và công an, khống chế tất cả các trường học và khống chế tất cả các doanh nghiệp lớn nhỏ, thông qua đó khống chế toàn dân Việt Nam. ĐCSVN bắt toàn dân ta phải cuối đầu tuân phục mình, dùng lực lượng an ninh để dọa nạt và khống chế tất cả các tổ chức trên cả nước. Thực chất họ bắt toàn dân ta làm nô lệ, họ tham nhũng, nâng giá gấp nhiều lần tất cả các dự án để rút tiền chia nhau, tuyển mộ viên chức nhà nước vào bộ máy thừa thãi rất nhiều không cần thiết để các cán bộ cao cấp của ĐCSVN thu tiền. Hiện nay một người trẻ tuổi muốn được vào làm việc trong bộ máy nhà nước phải mất từ 500 triệu đến 1 tỷ đồng. Một đảng viên cao cấp của ĐCSVN từ chủ tịch huyện, giám đốc sở hay vụ trưởng, cục trưởng trở lên sau 1-2 khóa làm việc họ thu được số tiền ít nhất là 30 tỷ đồng. Theo tính toán của rất nhiều đảng viên cao cấp của ĐCSVN thì một vị ủy viên trung ương ĐCSVN mỗi năm thu nhập khoảng 500 tỷ đồng. Sau 5 năm hay 10 năm làm ủy viên trung ương ĐCSVN họ có số tiền khoảng từ 2500 tỷ đến 5000 tỷ đồng. Còn các ông Ủy viên Bộ chính trị chỉ cần làm một khóa cũng có số tiền gấp vài chục lần như trên. Thực chất họ đã và đang áp bức, bóc lột dân Việt Nam chúng ta, bán hết tài nguyên, khoáng sản của đất nước và dân tộc để thu tiền vào túi họ.

Với hình thức quản lý đất nước sai trái của ĐCSVN hơn 70 năm ở miền Bắc, 42 năm trên cả nước và hiện giờ cán bộ lãnh đạo cấp cao của nhà nước đa số là con cháu các ông đảng viên lớn của ĐCSVN không có tài và thiếu đạo đức, không có năng khiếu bẩm sinh về chính trị nên đất nước ta không được tổ chức và lãnh đạo đúng, không ban hành được những chính sách tốt để khắc phục những yếu kém trên cả nước, nên nước ta vẫn là một trong 40 nước nghèo khổ nhất thế giới, tụt hậu toàn diện so với các nước trong khu vực và trên thế giới.

Từ những năm 1989-1991 các nước có ĐCS độc quyền toàn trị ở Liên Xô cũ và Đông Âu sụp đổ, lãnh đạo ĐCSVN tìm chỗ bám víu khác đó là ĐCS Trung Quốc. Lãnh đạo ĐCS Trung Quốc hiểu vấn đề và bắt ép lãnh đạo ĐCSVN cuối đầu quy hàng thuần phục, chịu sự điều khiển, sai bảo của phía Trung Quốc. Từng bước sau gần 30 năm Trung Quốc đã khống chế được lãnh đạo ĐCSVN từ cấp cao nhất đến cấp tỉnh, khống chế được hầu như toàn bộ nền kinh tế nước ta, người Trung Quốc đã tràn sang nước ta làm ăn, lập các làng riêng của người Trung Quốc ở khắp mọi nơi. Nhiều dự án như Boxite Tây Nguyên, nhiều nhà máy điện, nhiều khu đất trên cả nước (300 ngàn ha), FORMOSA Hà Tĩnh, đường sắt trên cao Hà Đông-Cát Linh v.v... do phía Trung Quốc làm chủ, làm ăn chỉ có lợi cho phía Trung Quốc, ngược lại rất có hại cho nước ta. Nguy cơ lớn nhất của dân tộc ta lúc này là lãnh đạo ĐCSVN ý thức được sự yếu kém của mình trong vấn đề lãnh đạo đất nước, nhân cách đạo đức tồi, sợ nhân dân nổi lên lật đổ nên cố bám víu bằng mọi giá, bằng cách dựa vào ĐCS Trung Quốc để độc quyền cai trị dân tộc ta nên phải nhượng bộ và ưu đãi tất cả mọi thứ có lợi cho Trung Quốc nhưng lại có hại cho dân tộc ta, làm theo yêu sách của phía Trung Quốc, kể cả việc họ chấp nhận nước ta làm một tỉnh của Trung Quốc. Bằng cách đó Trung Quốc thâm nhập dần, lấn chiếm dần, khống chế dần dân tộc ta toàn diện trên cả nước, tiến tới đồng hóa và thôn tính dân tộc ta. Nước ta sẽ trở thành một tỉnh của Trung Quốc, lãnh đạo ĐCSVN trở thành quan thái thú của Trung Quốc, dân tộc ta sẽ bị thôn tính và đồng hóa dần từng bước như Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông của Trung Quốc hiện nay. Dân tộc Việt Nam ta sẽ mất tên trên bản đồ thế giới.

Chúng ta muốn có đất nước độc lập tự chủ, luôn phát triển, người dân Việt Nam ngày càng giàu có và văn minh thì vấn đề phê phán chỉ trích bất cứ ai, bất cứ tổ chức, bất cứ đảng phái nào, đặc biệt là Đảng Cộng sản Việt Nam là cần thiết và bình thường. Nhờ phê phán, chỉ trích mà tất cả mọi người, mọi tổ chức, mọi đảng phái biết mình yếu kém, sai sót, chưa hoàn thiện chỗ nào để nỗ lực sửa chữa, khắc phục những điều sai trái, yếu kém để từng bước hoàn thiện. Một đất nước thực chất như là một đại công ty cổ phần, mà trong đó mọi công dân đều là những cổ đông như nhau, vì vậy người dân hay các cổ đông có quyền tham gia và quyết định bất cứ vấn đề gì dù to lớn hay bé nhỏ. Các công dân hay các “cổ đông” phải có quyền bình đẳng làm nên Hiến pháp và pháp luật minh bạch bảo đảm quyền tự do, quyền của mọi công dân, quyền làm người, bảo vệ tất cả các tổ chức, tất cả các công ty kinh tế, bảo vệ công ăn việc làm và sự hạnh phúc của mọi người dân trên đất nước đó, quyền được bầu lên các ê kíp lãnh đạo đất nước và lãnh đạo các cấp chính quyền một cách thật sự tự do, dân chủ. Người dân, nhóm người dân, các tổ chức, các đảng phái chính trị có quyền tổ chức đấu tranh bằng nhiều hình thức để tẩy rửa những yếu kém, những sai sót, những điều xấu và tạo dựng những điều đúng đắn, những điều hoàn thiện phục vụ sự phát triển của đất nước và hạnh phúc của người dân. Một hình thức đấu tranh thiết thực và hiệu quả nhất đó là tổ chức biểu tình ôn hòa, lịch sự có văn hóa để tẩy rửa những điều xấu và bất công trên cả nước mà không ai có quyền cấm đoán.

Các cá nhân, các nhóm hay các đảng phái chính trị trước mùa bầu cử được quyền thể hiện bản thân và giới thiệu đường hướng làm việc, những việc sẽ làm nếu như mình được đa số cử tri hay “các cổ đông” bỏ phiếu ủng hộ. Họ phải có đủ thời gian và được hỗ trợ cần thiết để đi khắp nước hay khắp một vùng nào đó giới thiệu chương trình hành động, trả lời những chất vấn của người dân và các tổ chức về những gì còn chưa sáng tỏ. Bằng sự cạnh tranh lành mạnh của nhiều cá nhân, nhiều tổ chức, nhiều đảng phái trước dư luận và nhân dân cả nước, người dân hay các cử tri có điều kiện suy nghĩ và lựa chọn ai hay đảng phái nào là tốt nhất đối với mình, đối với một khu vực, đối với đất nước? Một ê kíp nào đó khi thắng cử sẽ triển khai chương trình hành động của mình và chịu sự giám sát chặt chẽ của người dân, của báo chí, truyền hình, của các đảng phái đối lập. Nếu họ không làm được việc cho nhân dân hay mắc phải những sai lầm này nọ sẽ buộc phải từ chức hay kết thúc nhiệm kỳ sớm, hoặc các cử tri trong lần bầu cử tới sẽ bầu ê kíp khác lên thay thế. Bằng cách cạnh tranh lành mạnh, tự do và cởi mở đối với nhân dân cả nước, thay đổi theo nhiệm kỳ thì những vấn nạn của đất nước và người dân sẽ được giải quyết. Xã hội ta sẽ tiến bộ vượt bậc, kinh tế sẽ phát triển nhanh, đời sống của người dân được nâng lên không ngừng.

Các nước dầu có và văn minh nhất thế giới như Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Úc, Canada, các nước Tây Âu, Bắc Âu họ quản lý đất nước bằng phương thức trao quyền tự do, quyền làm người đầy đủ, quyền công dân đầy đủ cho toàn dân nước họ, kết hợp với việc ban hành một Hiến pháp và pháp luật minh bạch. Họ dùng pháp luật chân chính, chặt chẽ và rõ ràng để khống chế các hành động của người dân để ngày càng đảm bảo quyền lợi chính đáng của mọi công dân và mọi tổ chức trên đất nước họ. Chính quyền nhà nước chịu trách nhiệm điều phối, điều hòa, trợ giúp người dân, trợ giúp các tổ chức kinh tế và làm những gì mà các cá nhân và tổ chức tư nhân không làm nổi. Việc phát triển kinh tế, tạo công ăn việc làm trên cả nước do các cá nhân và tổ chức tư nhân đảm trách là chủ yếu. Tất cả những gì mà tư nhân làm được thì chính quyền nhà nước từng bước trao cho tư nhân làm. Việc tham gia quản lý, lãnh đạo đất nước và các cấp chính quyền đều được cạnh tranh lành mạnh, công bằng do nhiều cá nhân và nhiều đảng phái chính trị tham gia. Người dân, các cử tri trên cả nước là những người làm chủ bản thân, làm chủ đất nước thật sự và quyết định lớn nhất. Lãnh đạo đất nước hay lãnh đạo các cấp chính quyền chỉ là những người lãnh đạo thuê cho cử tri cả nước hay cử tri trong một vùng nào đó mà thôi. Ở các nước nêu trên những người tham gia vào công tác lãnh đạo đất nước thường phải có tố chất bẩm sinh quan tâm đến xã hội, quan tâm đến đất nước, quan tâm đến vận mệnh và quyền lợi của toàn dân từ lúc rất trẻ. 

Từ lúc trẻ tuổi vốn có tố chất bẩm sinh, đang rất trong sạch, được định hướng học hành huấn luyện chuyên môn phù hợp nhất, sẽ rất thuận tiện cho việc ra tranh cử, tham gia vào công tác quản lý và lãnh đạo đất nước. Do số lượng người tham gia quản lý và lãnh đạo đất nước rất ít, rất có giới hạn so với dân số, xác suất thành công rất thấp, thu nhập sẽ chỉ đủ để phục vụ công việc nên đòi hỏi những người này phải rất có năng khiếu bẩm sinh, tài giỏi, có thiên bẩm, rất ham thích, đủ kiến thức và năng lực, rất trong sạch, rất cao thượng, đoàng hoàng và minh bạch. Ở các nước văn minh, giàu có và dân chủ, số lượng người tham gia công tác quản lý và lãnh đạo đất nước rất ít. Đại đa số người dân họ lo làm giàu, làm những công việc mà họ ham thích khác để tạo ra sản phẩm mà toàn xã hội cần.

Để có một mô hình, một Phương Thức Quản Lý Đất Nước tốt nhất thì việc xây dựng một Bản Hiến Pháp chuẩn mực là quan trọng số một. Mọi vấn đề quan trọng nhất của đất nước và dân tộc phải thể hiện trong đó. Việc xây dựng một Bản Hiến Pháp chuẩn mực không khó lắm, vì các nước văn minh và giàu có nhất đã làm từ lâu, mà cái khó nhất là những người quyết định làm nên nó phải là những người tài giỏi nhất về chính trị, những người có tấm lòng thật sự đối với người dân và các thế hệ mai sau, những người minh bạch, khách quan nhất quyết định làm nên nó. Người tài giỏi về chính trị chúng ta không thiếu, cái thiếu là biết ai là tài giỏi chính trị, có năng lực thật sự, có đạo đức trong sáng và thật sự yêu nước, thương dân để rồi đào tạo bồi dưỡng, giúp đỡ mặt này mặt nọ, rồi tiến cử và bầu họ lên để họ chịu trách nhiệm trước quốc dân đồng bào? Một Bản Hiến Pháp chuẩn mực phải chứa đựng những nội dung cơ bản như sau:

- Đảm bảo quyền làm người căn bản cho mọi người dân, quyền làm công dân của một nước tự do, dân chủ và nhân bản;

- Đất nước Việt Nam phải được hiểu như là một Đại Tập Đoàn Kinh Tế Cổ Phần của mọi người Việt Nam, vì vậy lãnh đạo đất nước và các cấp chính quyền nhà nước phải được các cử tri bầu lên bằng hình thức dân chủ tự do thật sự, cạnh tranh lành mạnh đa đảng phái chính trị;

- Mọi người dân Việt Nam phải được đảm bảo sự tự do về tư tưởng, tự do tiếp thu thông tin trên toàn thế giới, tự do trao đổi thông tin, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội, tự do lập đảng. Không được phép dựng chuyện sai trái, vu khống không có căn cứ, cài bẫy bẩn thỉu để hại nhau;

- Mọi người dân Việt Nam phải được đảm bảo quyền tư hữu về tài sản, đất đai;

- Nước Việt Nam và xã hội Việt Nam phải đảm bảo cơ chế quản lý đất nước bằng một Chính quyền nhà nước với đa đảng phái, hai đảng chính trị lớn nhất làm đối trọng và đối lập nhau, cạnh tranh lành mạnh với nhau trước toàn dân Việt Nam. Mọi người dân, dù thuộc đảng cầm quyền hay các đảng đối lập đều được tôn trọng đối xử và được trợ giúp bình đẳng như nhau;

- Đảm bảo cơ chế tam lập phân quyền;

- Mọi quyền lợi chính đáng của người dân và của các doanh nghiệp kinh tế Việt Nam phải được đảm bảo;

- Giáo dục ở Việt Nam phải đảm bảo quyền lợi chính đáng của mọi người dân và các tổ chức, tính đúng đắn và trung thực, không vì quyền lợi của bất cứ đảng cầm quyền nào hay tổ chức, nhóm người nào;

- Các cấp chính quyền như xã, huyện, tỉnh, thành phố và quốc gia phải được kiện toàn chuẩn mực nhất;

- Quyền phê phán, chỉ trích và quyền được tổ chức đấu tranh với bất cứ cá nhân nào, bất cứ tổ chức nào, bất cứ đảng chính trị nào của mọi công dân và mọi tổ chức trên nước Việt Nam phải được đảm bảo. Quyền được tổ chức biểu tình ôn hòa, văn minh lịch sự của mọi công dân, mọi nhóm công dân và mọi tổ chức, đảng phái chính trị phải được đảm bảo;

- Mọi người Việt Nam và các tổ chức trên đất nước ta chỉ bị khống chế bởi những bộ luật đúng đắn, minh bạch và chặt chẽ do các nhà lãnh đạo được nhân dân bầu lên một cách tự do, đa đảng phái và minh bạch nhất ban hành.

Nếu đất nước ta được quản trị bằng những điều căn bản nêu trên thì đời sống toàn diện của người dân nước ta sẽ được nâng cao nhanh nhất, đất nước sẽ phát triển nhanh và trở thành cường quốc thế giới trong tương lai là điều chắc chắn. Trong tương lai chúng ta sẽ chẳng kém gì người Do Thái, người Đức, người Nhật và sẽ hơn người Trung Quốc. Ý kiến của cá nhân tôi còn thiếu sót, mong rằng sẽ được bạn đọc bổ sung để hoàn thiện hơn. Xin trân trọng cảm ơn bạn đọc!

TB:- Ai muốn đọc Tóm Tắt Tiểu Sử, Tiểu Sử Toàn Phần, Tập hợp các bài viết hiện có của tôi thì vào:

- Trang Facebook cá nhân:


Hà Nội, tháng 04.2017

Read more…

Contact us