HỘI ĐỒNG HƯƠNG KỲ ANH Đính Chính:


Trên Báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ đã đưa tin nói cá chết tại bờ biển Kỳ Lợi, và chỉ một loại cá và hướng lí do là đánh mìn thu bắt không hết. Tuy nhiên trên thực tế cá chết trải dài từ vùng biển Vũng Áng - Kỳ Lợi đến biển Kỳ Ninh. Anh Phùng Thế Tài, một ngư dân ở Kỳ Ninh cho biết thêm, cá chết không phải một loại mà nhiều loại trong đó có đủ các loài cá từ tầng đáy cho đến tầng nổi.
Chúng ta cứ sống kiểu "đến đâu hay đến đó", như kẻ ở trọ trên chính quê hương mình mãi vậy sao? Hãy hành động, lên tiếng, chia sẻ vì chính bạn. Đừng để vài 3 năm nữa sinh con ra dị tật như thảm họa Minamata ở Nhật thì vài đồng tiền đền bù, đồng lương từ giặc tàu để làm gì?
Read more…

Trung Quốc tập trận, đổ quân chiếm đảo trên Biển Đông


Hai tàu đổ bộ tập trận chiếm đảo trên Biển Đông với các tàu đệm khí chở quân. (Hình: mil.huanqiu)
BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Báo chí và truyền hình Trung Quốc loan tin một cuộc tập trận bắn đạn thật, đổ quân chiếm đảo quy mô của hạm đội Nam Hải vừa diễn ra trên một khu vực tại Biển Đông.
Tin này được đài truyền hình Trung Quốc CCTV, tờ Nhân Dân nhật báo đưa tin hôm 12 Tháng Tư và được tờ Hoàn Cầu lập lại tin này hôm 13 Tháng Tư, kèm theo nhiều hình ảnh và video clip trong khi dư luận đặc biệt chú ý đến các căng thẳng diễn ra tại khu vực bán đảo Triều Tiên với nguy cơ xảy ra chiến tranh nguyên tử.
Theo các nguồn tin trên, hạm đội Nam Hải của Trung Quốc tổ chức cuộc tập trận chiếm đảo với sự tham dự của hai tàu vận tải chở quân cỡ lớn nhất của họ gồm tỉnh Cương Sơn và Côn Lôn Sơn. Hai tàu này mang theo nhiều trực thăng và các tàu đệm khí chở quân. Họ không tiết lộ khu vực diễn ra cuộc tập trận mà chỉ nói huấn luyện trắc nghiệm khả năng chiến đấu thật sự của binh lính trong nhiều ngày.
Cuộc tập trận gồm nhiều khoa mục từ tấn công đến phòng vệ, sử dụng võ khí, dùng tàu đệm khí đổ quân bất ngờ, trực thăng chuyển quân. Đồng thời còn sử dụng cả hỏa tiễn và bom tấn công. Các toán lính thủy quân lục chiến đưa đưa lên chiếm đảo.
Trung Quốc thường xuyên tổ chức các cuộc tập trận trên Biển Đông và thỉnh thoảng vẫn thấy có các cuộc tập trận chiếm đảo, chứng tỏ họ không bao giờ từ bỏ tham vọng muốn nuốt trọn khu vực Biển Đông.
Đầu Tháng Giêng, Trung Quốc cho mẫu hạm Liêu Ninh và một số tàu hộ tống tập trận trên Biển Đông. Việc làm này không ngoài mục đích đe dọa các nước nhỏ phía Nam đang tranh chấp biển đảo với họ.
Những tin gần đây cho biết Trung Quốc đã hoàn tất xây dựng các tòa nhà, pháo đài, cơ sở điều hành các đài radar, viễn thông, các pháo đài để sẵn sàng mang các loại võ khí đến bảy đảo nhân tạo họ bồi đắp tại quần đảo Trường Sa cướp của Việt Nam từ năm 1988. Đồng thời Trung Quốc cũng mở rộng một số đảo ở quần đảo Hoàng Sa, xây dựng thêm các cơ sở, pháo đài, phi trường trực thăng…
Read more…

TRONG GIÓ BỤI – Phần 3


Nghiêm Lương Thành

Truyện
Cùng trên một chuyến đò quê
Ai lên rừng trúc ai về bến mê
  1. Gặp lại người thân

Mùa Xuân năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Mùa Hè năm ấy, Xứng về làng.

Sau khi ra nghĩa trang thắp hương cho thày bu, Xứng về thẳng nhà Khánh. Trong bộ quân phục may bằng thứ vải Bắc Triều Tiên mỏng nhẹ mới coóng, một cái ba lô căng phồng trên lưng, gương mặt vàng võ hốc hác, Xứng tập tễnh bước vào sân nhà. Chẳng thay đổi gì, tính nào vẫn nết ấy, Xứng chụm chân nghiêm ngắn ngoài hiên, thẳng người, ưỡn ngực, đưa bàn tay lên thái dương, chào thày bu Khánh: “Báo cáo hai bác, con, quân nhân Đinh Văn Xứng đã về!”. Đang ngồi bên bàn uống nước, ngoảnh ra thì, như phải phép định thân, cả hai ông bà lập tức bị “đóng băng”. Xứng vào nhà, cứ để nguyên ba lô trên lưng, lặng lẽ ôm chặt lấy thày bu Khánh … Hai ông bà, sau khi được “rã đông” bởi cái ôm của “thằng bé”, đều không cất được nhời nào. Ông, như người mộng du, từ từ đứng dậy, lấy tay vỗ vỗ đập đập vào ngực Xứng, rồi nắm lấy hai vai nó mà lắc lắc, ngó ngó. Còn bà đứng một bên, Khánh đứng một bên, không ai bảo ai, cùng thảng thốt đưa tay rờ má rờ cổ rờ tai rờ tóc “hiện vật”, chừng như xem có phải “đồ xịn” không.

Sau một thôi quýnh quáng toàn những câu những ý chẳng đâu vào đâu, Xứng đặt cái ba lô xuống ghế, lôi ra một túi giấy bóng kính sột soạt trong suốt đựng những cuộn len màu gụ xuôn mượt, đưa cho Khánh: Em nhờ chị chịu khó đan thành áo để hai bác mặc. Quà của Khánh là hai cuốn tiểu thuyết Jane Eyre của Challote Bronté và Bác sỹ Zhivago của Boris Leonidovich Pasternak mà cô đang khát mong được đọc bởi nghe những lời trầm trồ xuýt xoa từ những người đã được xem. Còn lại trong ba lô là kẹo bánh, thuốc lá, hai chiếc ácmônica và một bộ quần áo lính sờn cũ. Nhìn thấy hai chiếc kèn, Xứng sực nhớ, cầm lên chiếc mới vẫn còn nguyên trong hộp, đi đến trước mặt thầy Khánh, hai tay cung kính: “Mừng quá, con quên mất, quà của bác còn cái kèn này nữa ạ”. Mắt ông sáng lên, tay run run đỡ lấy cái hộp, mở ra, ngắm nghía mãi không thôi.

Hay tin Xứng về, xóm giềng kéo đến chật nhà. Nhân lúc mọi người đông đủ, Xứng xụp người, trán chạm đất: “Cháu biết ơn các cụ, các ông, các bà, các bác, các chú thím đã nhớ đến ngày giỗ của thày bu cháu”. Một cụ bà nhỏ thó, ngồi lọt thỏm giữa mấy cụ trên tràng kỷ, miệng vẫn nhai trầu bỏm bẻm, một tay tỳ vào mặt bàn, tay kia vịn vào vai cụ ông ngồi bên cạnh, đứng dậy, rồi đưa bàn tay run run trỏ vào Xứng: “Ô hay, anh bộ đội kia, cả cái xã này, thôn nào người ta chẳng làm thế. Con ơi, xương máu con còn chẳng tiếc … Mà đứng ngay dậy, cậu làm thế, chúng ta tổn thọ thì …cứ rờ thần hồn … rồi no đòn”. Cả mấy gian nhà cùng rộ lên tiếng cười. Khánh đem bánh bích quy với thuốc lá ra mời người lớn, Xứng lấy kẹo Dừa chia cho trẻ nhỏ. Kẻ khóc người cười, chuyện nở như bỏng nếp rang. Phật ở ngay trong lồng ngực mỗi người, lọ phải hành hương xa ngái, cầu vái xuýt xoa.

*

Xứng khẩn trương làm thủ tục rồi hối hả ôn bài để thi vào trường Đại học Bách Khoa. Bỏ sách bút đã lâu, trong bụng chẳng dám nghĩ mình sẽ lọt tuyển. Thế mà may, các cụ phù hộ cho thế nào mà đỗ tận những Á khoa.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Xứng về nhận công tác tại sở Đầu tư Địa phương Hồng Châu, một tỉnh giáp ranh với tỉnh nhà về phía nam, chỉ cách quê khoảng ba giờ đạp xe.

Rất tự nhiên, với Xứng, thày bu Khánh và Khánh từ lâu vẫn gần gũi, nay đã trở thành người nhà. Nhà của ông bà, mặc nhiên, cũng là nhà của Xứng. Từ khi về Hồng Châu, được gần quê, cứ độ vài tuần Xứng lại lóc cóc đạp xe về nhà một lần.

Mỗi bận Xứng về, nhà cửa dù vẫn không có gì thay đổi mà sao bỗng thấy quang thoáng, vẻ ủ dột ẩm mốc ngày thường của những thứ đồ đạc sơ sài cũ kỹ bỗng dưng biến đâu mất, ngọn đèn dầu ngày thường vốn le lói ủ ê bỗng toả ánh lóng lánh rạng ngời, vẫn nồi ấy gạo ấy nước ấy mà lúc bưng bát cơm lên sao thấy dẻo thơm lạ lùng. Thày bu Khánh cũng trở nên hoạt bát hẳn, mấy gian nhà gỗ xoan lợp rạ cũ kĩ thỉnh thoảng lại rộ lên tiếng cười đùa chọc ghẹo. Cái be rượu, thường ngày thày Khánh chẳng buồn động đến thì bây giờ, trong những ngày Xứng ở nhà, bữa cơm nào ông cũng cười khà khà, bảo Khánh đem ra mâm cơm. Vào những ngày như thế, nếu không có việc giỗ chạp, cưới hỏi trong vùng hoặc ông không bảo lấy xe đạp đưa ông đi chỗ này chỗ kia thì Xứng thường xoay trần ra làm mấy việc mà độ này già yếu, ông không làm được nữa, còn ông thì luôn ở bên, xăm xắn phụ giúp hoặc chỉ bảo cho cách làm. Thỉnh thoảng, có những buổi tối hứng lên, ông bảo Xứng lấy kèn ra, hai ông con cùng chơi vài bài gì đó. Những bài hát mới ông không biết hoặc chỉ biết lõm bõm, biết thế, Xứng thường chủ động chơi những bài như Làng tôi, Du kích Long Phú, Nhạc rừng, Bình Trị Thiên khói lửa, Quê em, Đường lên Tây bắc, Cùng nhau đi Hồng binh, Diệt phát xít… Một già một trẻ, chẳng ai biết gì về hoà âm, thế là họ thổi theo kiểu kèn này cách kèn kia một quãng tám. Hàng xóm láng giềng lắng nghe, ai cũng tấm tắc: Kèn thổi hay chẳng khác gì văn công. Chiều chủ nhật, bu thường bảo Khánh làm ít tôm rang, tép rang hay cá kho và chuẩn bị một túi gạo, buộc sẵn vào cái gácbaga xe đạp cho Xứng. Bà bảo, ăn tập thể thấy người ta bảo hay bị đói, để nó lấy cái mà ăn thêm. Khổ thân thằng bé, biết đến bao giờ mới hết vất vả. Nghe vậy, Khánh chỉ bấm bụng cười thầm: “Thằng bé” của bu cũng đã sở hữu một số lượng thẻ cử tri nhiều ngang với xấp thẻ của con gái nhà bu rồi đấy ạ.

*

Dù đã hoà bình nhưng, oái oăm, nam thanh niên chưa vợ, thậm chí đã có vợ, vẫn tiếp tục được coi là mỳ chính cánh. Thậm chí, trước đó đã lâu lắm, trong dân gian vẫn thấy lưu truyền mấy câu thơ mà nguồn gốc có thể từ bọn Việt gian phản động: Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà / Đàn ông thì ít đàn bà thì đông / Bao giờ kháng chiến thành công / Chính phủ cho lấy một ông mười bà. Thực tế này đã khiến cho nhiều cô gái không khỏi lo lắng về chuyện chồng con của mình. Khánh thì may mắn hơn bởi nhờ có công ăn việc làm trong khối nhà nước nên được giao tiếp xã hội nhiều, có điều kiện gặp gỡ người khác giới thường xuyên. Ngoài nước da trắng hồng, cái sống mũi thanh thanh, khuôn mặt cân đối đầy đặn, cặp mắt đen láy, đôi môi đậm đà hồng tươi và vầng trán mịn màng sáng rỡ, một cô gái như Khánh khó có thể được xếp vào loại có lợi thế về nhan sắc. Vậy mà, khi ra đường, cũng thấy khối anh đã phải tự giác ngoái lại. Cái vườn hồng khiêm nhường của cô cũng có một hàng si tươi tốt như ai, được những “người ta” đem đến, trang trọng hạ đặt trước cổng. Hình như ông trời rất có cảm tình với những kẻ ngu ngơ. Vậy mà, như đứa trẻ được muông chiều, của ngon thức lạ đưa đến tận nơi mà cứ lắc đầu em chã. Buồn thay, nhiều lúc Khánh đã phải lo sợ với ý nghĩ, hay là mình mắc chứng lãnh cảm?
*
Dạo này, thày bu Khánh lắm lúc có những biểu hiện hơi khác thường. Cứ khoảng thời gian Xứng lên cơ quan được gần hai tuần thì bắt đầu có hiện tượng thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cổng. Cảnh vật ngoài cổng thì vẫn thế, chẳng có công to việc lớn gì phải hẹn ai. Người làng thì ra thấy về gặp, muốn nói chuyện lúc nào chả được. Khánh cũng vậy, gần đây cứ thấy trong người bồn chồn không yên. Thế rồi một lần, vô tình nhận ra mình cũng đưa mắt ra cổng như vậy, Khánh bất giác khẽ bật cười. Thoáng nhận ra, thày Khánh, người lính trinh sát của Vệ quốc đoàn năm xưa ấy, mới è hèm lấy giọng, rồi khẽ nắn nót cái thanh quản đã héo vì khói thuốc lào: “… Có anh / chiến sỹ / đi qua khu rừng vắng / lắng nghe / nhạc rừng / tâm hồn vui phơi phới…” – bỗng ông chững lại, quay sang Khánh, rủ rỉ - “rồi cái gì nữa ấy, con nhỉ?”. “Dạ” – Cô đỏ mặt, thoáng nghĩ, con gái cha không giống cha thì giống ai? Khánh cũng lém lỉnh không kém, không cần lấy giọng, cô khe khẽ ngân nga – “ … anh cười / một mình / rồi cất tiếng hát vang / Chim rừng / cất tiếng / theo lời ca miên man …”. Hai cha con cùng rụt cổ, nhìn nhau rúc rích cười. Bu Khánh đang ngồi loay hoay bện mấy cái chổi rơm ở góc nhà ngước nhìn lên, chẳng hiểu mô tê gì, lẩm bẩm: Cha con nhà này hay nhỉ? Rồi cũng ngơ ngẩn cười theo.
Hôm ấy là ngày gần cuối tuần, thày bu Khánh đi đám ở thôn bên. Khánh được nghỉ bù, ở nhà một mình, ra ra vào vào, không hiểu sao thấy ruột cứ rối lên như canh hẹ, cả buổi sáng chẳng làm được việc gì cho nên hồn. Bực mình, cầm cái cuốc đi ra mảnh vườn trước nhà xới mấy luống cà xem có xua được cái cảm giác rầy rà phiền phức ấy đi không. Vừa xới được mấy gốc, chợt nghe có tiếng xe đạp lạch cạch trong sân, ngẩng lên thấy Xứng, mặt mũi hốc hác, nước da xanh xạm, đang loay hoay dựa xe vào bậc thềm. Khánh chột dạ, buông cuốc, chạy vào:
“Có việc gì à?”
Xứng lắc đầu:
“Không”
“Mới đi chưa được một tuần mà?”
Xứng vẫn lắc đầu.
“Đừng giấu chị … có chuyện gì cần kíp mà về bất thường thế này?”.
Xứng bối rối.
“Giời ạ, nói đi!”
Xứng run run:
“Vâng, nhưng không phải công việc …”
“Thế chuyện gì?”
“Em …”
“Làm sao?”
“Em … nhớ chị”
Hả? Mình nghe có nhầm không? – Khánh thót người, tự nhủ - Rõ ràng chỉ có ba chữ, nhầm làm sao được. Có thể Xứng bị hỏi dồn nên cuống lên, nói nhịu.
“Xứng vừa … bảo gì?” – Khánh ngập ngừng, hỏi lại.
“Em … thương chị” – Xứng nhắc lại.
Đất dưới chân Khánh dường như xụt lút. Lần đầu trong đời, Khánh biết thế nào là cảm giác ngợp thở, đôi chân chỉ chực khuỵu xuống. Giữa sân nhà trống trơ như thế mà Xứng liều lĩnh nắm lấy tay cô:
“Chị cũng … thương em …phải không, chị?”.
Vẫn cầm tay Khánh, tấm lưng như còng xuống, Xứng khổ sở, đau đáu ngóng câu trả lời. Khánh không còn sức để chống lại đôi bàn tay thô ráp ấm nóng ấy, tay cô vẫn nằm yên trong tay Xứng. Cả con người Khánh lúc ấy, chỉ cần một cử động nhỏ, có lẽ cô sẽ gục hẳn xuống. Xứng nhìn Khánh chăm chắm. Trong ánh mắt ấy, cô cảm nhận được nỗi nhớ thương trong ngần lẫn sự van vỉ vụng về của một gã trai ngô nghê khờ khạo. Khánh vẫn đứng yên, cố giữ để không bị khuỵu xuống. Cô đã là một chú lính bại trận. Bại trận thì còn biết nói gì?
Thế rồi, đột nhiên, không hiểu sao, Xứng nói: “Em xin lỗi chị”, rồi từ từ buông tay Khánh, lao đến chiếc xe đạp, lập cập dắt ra cổng, luống cuống nhảy lên yên và đạp quýnh lên. Còn chú lính bại trận, sau khi không còn gì để giữ nữa thì từ từ khuỵu xuống giữa sân, mặc cho hai hàng nước mắt cứ thoải mái trào ra. Lần đầu trong đời, Khánh đã khóc như một cô gái tuổi còn đôi tám.
Buổi chiều, về đến cổng, bu Khánh xững người khi nhìn cô đang thu áo quần ngoài dây phơi: “Con có làm sao không?”. Cô trả lời qua quýt: “Không. Con vẫn bình thường”. Bu bảo: “Thần sắc con trông kém lắm. Nước da con gái mà nom như người cớm nắng thế kia. Cẩn thận, không thì ốm to, chứ tưởng?”. “Vâng ạ” – Khánh trả lời bu mà như không nói gì. Thày Khánh đang bước lên hè nhà, dừng lại nghe chuyện hai mẹ con, rồi thủng thẳng bước vào nhà, các nếp nhăn trên mặt ông dường như có hơi dãn ra.
Ngày cuối của tuần tiếp theo, mới sáng bảnh mắt, ông đã pha ấm trà, ngồi uống một mình, chốc chốc đôi mắt lại ngóng ra cổng. Khánh không uống trà với cha như mọi khi, cô ngồi thái chuối ở góc sân, mặt xây ra phía cổng. Ông bảo: “Hãy còn bèo đã băm rồi, thái làm gì lắm nó khô đi”. Khánh, đã trở nên “khôn” hơn hơn sau vụ anh cười một mình, thì đủng đỉnh: “Ngày mai con có chút việc, sợ lỡ có về muộn, cứ thái trước cho chắc thày ạ”. Chiều hôm ấy Xứng không về. Tuần tiếp sau, cũng không về. Tuần sau nữa, cũng không thấy tăm hơi. Bu Khánh cuống lên: “Con đạp xe đi Hồng Châu xem nó thế nào. Không biết có ốm đau gì không, chứ bình thường, có sai bao giờ, thằng bé nó về đúng cữ lắm”. “Ừ, phải đấy, con chịu khó đi xem sao, thày cũng thấy rối ruột lắm”. Thực ra, ruột gan cô cũng đang rối bời, nhưng rối kiểu khác, kiểu kén tằm quá lửa, không sao lần ra mối.
Được lời như cởi tấm lòng, tối hôm ấy Khánh làm thịt một con gà tơ, đem rang nhạt, xé nhỏ rồi cho vào cặp lồng. Sáng hôm sau, không đợi trời sáng hẳn, cô đã dắt xe ra khỏi cổng. Đến Hồng Châu, chẳng khó khăn gì lắm, Khánh tìm được sở Đầu tư Địa phương ngay. Chàng trai trực phòng lễ tân chăm chú nhìn cô, cái nhìn không giấu được ánh hàn lâm khoa học nhân văn. Rồi cậu vui vẻ dẫn Khánh lên gác, đi hết hành lang thì dừng lại, lễ phép chỉ cho cô cánh cửa phòng rồi ý tứ trở lại ngay phòng trực. Ngước nhìn tấm biển nhỏ nhắn gắn trên cánh cửa, Khánh ngớ người: A, giám đốc cơ đấy! Cô gõ cửa. Có tiếng nói vọng ra: “Xin mời vào”. Xứng đang lúi húi viết mấy chữ gì đấy lên góc một bản vẽ kỹ thuật liền ngẩng lên. Nụ cười vồn vã trên khuôn mặt lập tức tắt ngấm, cái bút trên tay Xứng rớt xuống mặt giấy đánh cạch, cặp môi run run trên khuôn mặt hốc hác xanh xạm.
“Chị. Nhà … có chuyện gì hả chị?”.
Khánh lắc đầu:
“Cả nhà lo Xứng ốm. Thày bu bảo chị đến đây xem thế nào”.
Xứng rời bàn, hấp tấp lấy ghế cho Khánh ngồi, rồi cứ đứng thế mà hỏi:
“Thày bu có khoẻ không? Chị có làm sao không?”.
“Thày bu vẫn khoẻ”.
“Còn chị?”.
“Vẫn khoẻ. Chỉ buồn …”.
Xứng ngây mặt, rồi, với vẻ hối hận, khẽ nói:
“Em xin lỗi chị”
Khánh lắc đầu:
“Không phải …”
Xứng lại càng ngẩn mặt, rồi gấp gáp:
“Thế thì vì chuyện gì? Sao lại giấu em?”
“Không. Chỉ là …” - Khánh ngập ngừng giây lát, rồi nỗi ấm ức như dòng nước bị ứ lâu ngày, bỗng vỡ oà – “Sao nỡ cả tháng chẳng về lấy một lần. Tệ!”
Thế là nước mắt Khánh dàn ra. Xứng cuống lên, cứ loay hoay, vòng đi vòng lại quanh chỗ cô ngồi. Rồi, như một cái máy, Xứng hấp tấp chạy lại góc buồng lấy cái khăn mặt thấm nước mắt cho cô. Mặc kệ. Khánh vẫn ngồi yên. Xứng cầm lấy tay Khánh, quỳ xuống bên cạnh, ấp đôi bàn tay cô vào mặt mà hít hà, rồi ngẩng lên, ôm nhẹ vào đôi vai vẫn chưa hết run lên vì tấm tức: “Thế là chị cũng thương Xứng …”.
Khi đang ngất ngây trên top of the world, đỉnh cao nhân thế, con người ta thường rơi vào tình trạng mụ mẫm. Thứ mụ mẫm khiến ngay cả những kẻ đạo hạnh lạnh lùng nhất khi chứng kiến cũng phải nở một nụ cười mà sắc thái của nụ cười đó rất có thể dẫn đến một vụ kiện về bản quyền. Trong vụ kiện lãng mạn này, bên nguyên là những thiên thần có cánh và bên bị là những kẻ đạo hạnh lạnh lùng đã can tội không hãm được nụ cười vốn thuộc quyền sở hữu của các thiên thần.
Buổi chiều, họ đưa nhau về nhà.
Từ tầng hai xuống nhà để xe, Xứng và Khánh sóng đôi đi bên nhau, tay nắm tay như những cặp trai gái tân thời đi trẩy hội mùa xuân chùa Thày. Chợt nhận ra chàng trai lễ tân vui tính ban sáng đứng trong nhà để xe đang trố mắt há mồm nhìn họ, Khánh giật mình choàng tỉnh, ngượng ngịu buông tay. Quay đầu nhìn quanh, thấy, từ đằng xa, phía góc sân đầu toà nhà chính, anh chị em trong sở cũng đang hướng những ánh mắt nụ cười về phía nhà xe. Chàng lễ tân, khuôn miệng đã kịp trở về trạng thái bình thường, lao về phía hai người, chộp lấy hai bàn tay vừa buông nhau ra, nhẹ nhàng đặt lại vào nhau giữa tiếng vỗ tay rộn rã của những ánh mắt lấp lánh, nụ cười ấm lành đang tiến lại bọc lấy họ, vòng trong vòng ngoài. Một cậu trai bỗng nhiên ngẫu hứng cất giọng. Và tất cả, người hát theo, kẻ đu đưa mái đầu, cùng vỗ tay nhịp theo một khúc hát đồng quê điệu đà, duyên dáng, say sưa, ngây ngất:
I'm on the top of the world lookin' down on creation 
And the only explanation I can find 
is the love that I've found ever since you've been around 
Your love's put me at the top of the worl.
Trên đỉnh cao nhân thế, tôi trông xuống những tạo vật xiết bao đẹp đẽ
Và lời giải thích duy nhất tôi có thể tìm ra
là tình yêu tôi cảm nhận được từ khi có em ở bên
Tình yêu của em đã đưa tôi lên đỉnh chót vót của cuộc đời này.
Một tốp con gái gương mặt tươi tắn, đi đầu là một thiếu nữ duyên dáng trong tà áo dài màu thiên thanh, ôm đến một bó hoa tươi thắm, mỉm cười dịu dàng đặt vào lòng Khánh. Đầu óc trống rỗng, Khánh máy móc đưa đôi tay ngượng ngập đỡ lấy bó hoa. Chủ tịch công đoàn đĩnh đạc bước đến trước mặt họ, đôi bàn tay đan vào nhau, xúc động: “Thay mặt anh chị em trong cơ quan, tôi xin được gửi tới anh chị lời chúc mừng ấm áp nhất”. Đợi cho tiếng vỗ tay ngớt dần, ông nói tiếp: “Và, việc gì cũng có ngoại lệ của nó …” – Hơi nghiêng người, ông lịch lãm chìa tay về phía cậu lái xe. Mọi người nhẹ nhàng giãn sang hai bên, để lộ ra chiếc Land Cruiser cũ kỹ vừa được lau rửa sạch bong, đang chờ sẵn trong sân cơ quan mà ai đó đã kịp buộc hai chiếc xe đạp của họ lên phía sau - “Xin mời anh chị!”. Tiếng vỗ tay lại nổi lên. Xứng lúng túng. Chủ tịch công đoàn liền lặp lại động tác, mỉm cười lịch thiệp, nghiêng mình chìa tay: “Xin mời anh chị!”. Xứng đành cúi đầu: “Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tấm tình của anh chị em”. Rồi, cứng đơ như hai khúc gỗ, Khánh cùng Xứng trôi về phía chiếc xe, giữa tiếng vỗ tay nồng nhiệt không dứt, trong tâm trạng ngập tràn phong vị dân gian thời @ sơ khởi.
Khỏi phải nói, thày bu Khánh mừng líu lưỡi khi thấy hai đứa đi vào sân, theo sau là chàng tài xế với bó hoa rực rỡ trên tay. Người già thường nghĩ chậm, phản ứng chậm, ấy vậy mà những việc có liên quan đến con cái, đến tình cảm con người dường như lại nhanh nhạy hơn cả những người trẻ tuổi.
Cơm nước xong, giữ thế nào cũng không được, chàng lái xe chào tạm biệt rồi vội vã lên xe quay về Hồng Châu. Rất có thể cậu ta cũng đang có một bông hoa đương độ ngậm hương cần trao tận tay một cô gái xinh xắn dễ thương nào đó ngay buổi tối hôm ấy.
Khánh bưng mâm bát xuống bếp, Xứng pha ấm trà mới rồi đem lại bàn. Thày bu Khánh vẫn ngồi cạnh nhau. Hơi khác thường, từ lúc chàng lái xe quay về Hồng Châu, chả thấy ông bà nói gì. Xứng đi xuống bếp, bảo Khánh cứ để các thứ bát đĩa đấy, rồi nhất định kéo cô lên nhà. Khánh, nửa muốn, nửa ngại ngùng nên chân bước dùng dằng theo lối “bán phần bị động”. Họ dẫn nhau đến trước mặt ông bà. Bây giờ thì đến lượt Xứng lúng túng. Thày Khánh mỉm cười, giọng thong thả trầm ấm: “Ý tới thì nói. Việc tới thì làm. Nào, trang nam tử, nói cho chúng ta cùng nghe”. Xứng, như được tiếp đà: “Là … là con xin hai bác cho chúng con lấy nhau”. “Ai là hai bác? – Ông dướn thẳng lưng, nghiêm mặt, vỗ tay xuống mặt bàn đánh chát, khiến mấy cái chén rung lên, sánh cả nước ra ngoài - Từ rày phải gọi chúng ta là thày bu mới được!”. Mặt Khánh đỏ dừ, không biết giấu vào đâu, chúi vào lưng Xứng. Còn Xứng thì lắp bắp, gập người: “Chúng con biết ơn thày bu ạ”. “Phải!” – Giọng dài như tiếng thở của người vừa nín hơi hồi lâu. Hai ông bà, không hẹn mà cùng nhau thốt ra cái chữ rất kẻ cả nhưng đầy ắp yêu thương và vô cùng lấp lánh ấy, rồi quay sang nhìn nhau mà cười, nụ cười ngàn lần lấp lánh hơn cái chữ “Phải!” vừa thốt ra.
Thế là, theo kế hoạch của thày Khánh đưa ra, sau đấy cả nhà cùng lặng lẽ chuẩn bị cho lễ cưới. Thời gian ấy, đối với cái gia đình này, mỗi ngày là một ngày hội, mỗi việc làm là một niềm vui. Nếu bảo mỗi người hạnh phúc là một bông hoa đẹp thì cả bốn người họ là một khóm hoa còn hơn cả đẹp. Lễ cưới của hai kẻ muộn mằn tưởng nhạt tênh mà hoá thắm đượm, tưởng buồn tẻ mà hoá vui tươi, vui tươi chẳng khác gì một lễ hội cười dân gian vào năm được mùa. Những nụ cười, những đoá cười của cả chủ lẫn khách, tưởng không dễ gì quên được.

Read more…

Cô đơn và nhục nhã

Cô đơn và nhục nhã

NỖI CÔ ĐƠN
Bạn có bao giờ cảm thấy cô đơn cùng cực hoặc bị nhục nhã ê chề? Chắc hẳn ai cũng đã từng hơn một lần có cảm giác như vậy. Nhưng có lẽ nỗi cô đơn và nhục nhã của chúng ta không là gì so với Chúa Giêsu. Mọi người đều phản đối Ngài, ghét Ngài và đồng thanh: “Đóng đinh nó vào thập giá” (Mt 27:22). Ngài không bằng tên cướp khét tiếng Baraba. Trước mắt mọi người, Chúa Giêsu là kẻ thua cuộc và hoàn toàn chiến bại!
Tại vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu chỉ tâm sự với Phêrôvà hai con ông Dêbêđê: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây canh thức với Thầy” (Mt 26:38). Nỗi buồn rầu và lo sợ quá lớn khiến bản tính con người nơi Ngài tưởng chừng không chịu nổi. Và rồi Ngài đã phải thốt lên: “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26:39).
Thật vậy, nỗi cô đơn quá lớn! Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Ngài càng cô đơn hơn, vì ngay cả các môn đệ – những người đã bao năm đồng hành với Ngài, từng khâm phục Ngài, từng từ bỏ tất cả để theo Ngài và cùng chia vui sẻ buồn với Ngài –mà giờ đây cũng chuồn hết,rời bỏ Ngài, chỉ dám đứng xa xa, thậm chí còn chối bỏ Ngài, không dám nhận Ngài là người thân.Và rồi Ngài lại thốt lên trong nỗi cô đơn tột đỉnh: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài nỡ bỏ rơi con?” (Mt 27:46). Thực sự đó là cảm giác tứ cố vô thân!
Có lẽ không còn nỗi cô đơn nào lớn hơn thế nữa, cảm giác mà mình thấy hầu như những người thân nhất cũng ghét bỏ mình, xa lánh mình. Khi đó, người ta không còn biết nói gì – vì không ai hiểu mình, không có ai để trút bầu tâm sự, mình nói đúng cũng bị cho là sai!
SỰ NHỤC NHÃ
Chính Giuđa đã dùng nụ hôn để làm dấu hiệu ai là Giêsu để bọn thủ ác bắt. Nụ hôn là biểu hiện yêu thương, nhưng Giuđa lại dùng nụ hôn để biểu hiện lòng phản trắc. Sau khi bắt và dẫn Ngài đi, họ lột trần Ngài, bịt mắt Ngài, khạc nhổ vào mặt Ngài, đấm đánh hung bạo và tát Ngài, rồi còn mỉa mai: “Ông Kitô ơi, hãy nói tiên tri cho chúng tôi nghe đi: ai đánh ông vậy?” (Mt 26:67-68; Lc 22:64). Chưa thỏa lòng, họcòn kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Ngài và trao cho Ngài một cây sậy làm vương trượng, rồi chế nhạo: “Vạn tuế Vua dân Do thái” (Mt 27:29).
Kẻ qua người lại cũng đều nhục mạ Chúa Giêsu, họ vừa lắc đầu vừa nói: “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong 3 ngày lại xây được, hãy tự cứu mình đi! Nếu mi là Con Thiên Chúa thì xuống khỏi thập giá xem nào!” (Mt 27:39). Nhục nhã quá!
Trên Đồi Sọ, người ta nhẫn tâm cho Ngài uống rượu pha mật đắng (Mt 27:33-34), thậm chí họcòn mỉa mai và thách thức:“Hắn cậy vào Thiên Chúa thì bây giờ Chúa cứu hắn đi, nếu quả thật Chúa thương hắn” (Mt 27:43). Khi Chúa Giêsu bị đóng đinh và treo trên thập giá, đau đớn vô cùng vì mồ hôi và máu ra nhiều, Ngài kêu “khát” thì họ lấy miếng bọt biển thấm đầy giấm, rồi buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Ngài uống (Mt 27:48; Lc 23:36). Loài người thật là thâm độc, không chút mủi lòng mặc dù trong phút cuối của một tử tội. Điều đ1o chứng tỏ họ căm ghét Chúa Giêsu vô cùng. Ôi, lạy Thiên Chúa của con!
Chúa Giêsu chịu nhục nhã ê chề đến tột cùng, nhưng Ngài vẫn im lặng, không than thân trách phận và cũng không hề trách những người nhục mạ mình, mà Ngài lại cầu nguyện cho họ: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23:34). Bị sỉ nhục vậy mà Ngài vẫn độ lượng và yêu thương vô bờ bến, vô điều kiện, làm sao phàm nhân khả dĩ hiểu thấu?
Cuối cùng, theo nhân tính, Chúa Giêsu kiệt sức và nói lời cuối: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23:46). Ngài chết tức tưởi quá! Nhưng tất cả là vì đức vâng lời. Cả trời đất bỗng rung chuyển kỳ lạ, đó là bằng chứng hùng hồn minh nhiên. Khi thấy sự thể vậy,chính những người giết Ngài cũng đã phải công nhận mà thốt lên: “Quả thật, ông này là Con Thiên Chúa” (Mt 27:54).
CẢM NHẬN
Chúa Giêsu đã từng cảnh báo: “Tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối” (Mt 26:41). Thân phận con người quá mỏng dòn và yếu đuối, đầy sai lầm và tội lỗi. Rất cần có Chúa! Thánh Têrêsa, có lần sau nỗi cô đơn xao xuyến, cũng đã thắc mắc: “Hồi nãy Chúa ở đâu?”. Chúa trả lời: “Cha vẫn cùng con chiến đấu”.
Tôi cũng đã có những lúc cảm thấy lạc loài những khi thân nhân lần lượt giã từ cuộc đời. Tôi cô đơn ngay giữa những người khác vì tư tưởng mình không hợp với những họ, và có vài lần tôi đã vấn nguyện: “Sao Chúa bỏ rơi con? Chúa còn thương con không?” (x. Mt 27:45). May mà vẫn duy trì được niềm tin vào Thiên Chúa. Cảm nhận một chút nào đó về nỗi cô đơn và nhục nhã của Chúa Giêsu để có thể tiếp tục hành trình cuộc sống, dù chông gai và cạm bẫy rất nhiều trên đường đời – hôm nay và ngày mai.
Lạy Chúa, xin Ngài luôn đồng hành, độ trì và nâng đỡ chúng con. Xin cho chúng con kiên vững ba đức đối thần và biết phát triển các đức đối nhân. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, vì cuộc Khổ nạn và Phục sinh của Đức Kitô, Thiên Chúa của chúng con. Amen./.
Trầm Thiên Thu
Read more…

Binh sĩ Mỹ lần đầu có mặt tại Ba Lan đối phó với sự khiêu khích của Nga

     Kết quả hình ảnh cho army

Orzysz, Ba Lan. (Reuters)- Ngày hôm qua 13/04, Ba Lan lên tiếng hoan nghênh các binh sĩ Hoa Kỳ đầu tiên gia nhập lực lượng hỗn hợp, đang hiện diện tại vùng Baltic, để đối phó với các mối đe doạ từ phía Nga.
Như vậy là hơn 1,100 binh sĩ gồm 900 lính Mỹ, 150 lính Anh và 120 lính Romania đang hiện diện tại Orzysz, một địa điểm cách Warsaw khoảng 220 cây số, cách Kaliningrad của Nga khoảng 57 cây số về phía Nam, nơi Moscow đặt bệ phóng hoả tiễn có khả năng mang đầu đạn nguyên tử, và hệ thống hoả tiễn S-400. Ba địa điểm đóng quân khác được đưa vào hệ thống này từ tháng 6 tới.
Tổng Tư lệnh quân đội NATO Curtis Scaparrotti cho biết như trên tại buổi lễ chào đón lực lượng quân đội Hoa Kỳ lần đầu tiên đến Orzysz. Ba Lan đã từng báo động về việc Nga có thể xâm lược vùng phía đông Liên Âu, và kêu gọi NATO đưa binh sĩ đến trú đóng tại lãnh thổ của họ. Đặc biệt từ sau vụ Moscow xâm lược và sáp nhập Crimea hồi năm 2014.
Tổng thống Ba Lan Andrzej Duda gọi sự có mặt của lực lượng NATO tại nước mình là một thời khắc lịch sử đã được chờ đợi từ nhiều thế hệ qua. Sự xuất hiện của lực lượng NATO, trong đó có Hoa Kỳ tại Orzysz diễn ra trong lúc tổng thống Trump có vẻ thay đổi cách nhìn nhận đầy khó chịu với NATO trước đó, và trở nên gay gắt với Moscow. (Song Châu)
Read more…

Thêm một người “tự tử” trong đồn công an với 12 vết đâm

             Kết quả hình ảnh cho huyện long điền

Vào ngày 14 tháng 4 năm 2017, theo báo Pháp Luật Tp HCM, một phụ nữ đã dùng dao tự sát với 12 vết đâm trên người ở đồn công an thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, sau khi phải “làm việc” với công an.
Sự việc xảy ra hôm 13.4.2017, sau khi cơ quan công an thị trấn Long Hải tiếp nhận thông tin về một vụ mất trộm trên địa bàn. Qua camera giám sát, gia đình bị trộm đã nghi ngờ chị T. là thủ phạm trộm cắp, nên đã trình báo công an thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Đến 13 giờ chiều cùng ngày, công an thị trấn Long Hải đã triệu tập một phụ nữ bán vé số trên địa bàn đến làm việc. Sau hơn hai tiếng đồng hồ lấy lời khai, cơ quan công an này đã gọi người nhà phụ nữ bán vé số đến bảo lãnh và đưa chị về. Khoảng 30 phút sau, người phụ nữ này đã qua trở lại. Và sau đó, người ta đã phát hiện người phụ nữ này chết trong khu vực đồn công an, với một con dao nằm trên người.
Cũng theo báo Pháp Luật cho biết, văn phòng cơ quan cảnh sát điều tra (PC44) công an tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đang điều tra nguyên nhân được cho là “nghi vấn tự sát” trong trụ sở công an thị trấn Long Hải, huyện Long Điền. Phía cơ quan công an huyện Long Điền cho rằng, người phụ nữ bán vé số là người đã trộm cắp tài sản. Điều tra cho biết người phụ nữ này đã “dùng dao tự sát” với 12 vết đâm trên người, và một nhát chí mạng dẫn đến tử vong khi đang trên đường đi cấp cứu ở bệnh viện.
Tuy nhiên, nhiều người đã đặt nghi vấn: “Đây không thể là một vụ tự sát được. Vì chẳng ai có thể tự đâm 12 nhát và một nhát chí mạng, rồi rút con dao để lại trên ngực cả….”. Và tại sao chị lại quay lại trụ sở công an sau khi đã được gia đình bảo lãnh?
Hiện nay, chưa thể kết luận người phụ nữ trên có phải là tự tử không, hoặc ai đó đã ra tay sát hại, và cái chết này có liên quan đến công an hay không.
Nguyên Nguyễn/SBTN
Read more…

Càng ngày càng thất vọng ông Thủ tướng này.

Thơ Phương

Càng ngày càng thất vọng ông Thủ tướng này. Nói quá nhiều nhưng chả có làm gì được bao nhiêu. Trong bài báo: “Thủ tướng: Phấn đấu giảm lãi suất cho vay”: http://vneconomy.vn/…/thu-tuong-phan-dau-giam-lai-suat-cho-…
Tôi thì ngạc nhiên là làm sao mà người ta hồ đồ kém hiểu biết như thế. Đó là đặc sản của “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Đâu phải muốn giảm lãi suất là giảm được. Hãy nhìn bài học của Argentina, Venezuela, Hi Lạp, Nga,… mà nhìn vào đó lấy làm bài học.
Mình không thể nói là cầm mớ tờ giấy nợ ra ngã tư tại New York mà nói “đấy, chúng tôi phát hành tờ giấy nợ vay 3 tỷ $ và nói tôi vay 3 tỷ $ với lãi suất 0,3% nhé,…”, và cũng có thể ra chỉ thị rằng cho ngân hàng NHNN phải ra lệch các ngân hàng thương mại phải hạ lãi suất cho vay bằng ấy phần trăm nhé.
Muốn có lãi suất thấp thì giảm bội chi đi, và thu hồi các trái phiếu phát hành bằng đồng nội tệ tràn ngập thị trường về nhà. Hạ thấp mức tăng trưởng tín dụng xuống. VN hiện này quốc gia tăng dư nợ cho vay thuộc diện cao nhất thế giới mà chỉ đạt mức tăng trưởng GDP co 5,1% của quý 1/2017 thì ta tự hỏi muốn hạ tín dụng lãi suất như thế nào nữa?
Muốn lãi suất thấp thì cần hạn chế in bạc ra xài, phát hành giấy nợ đi vay bừa phứa, giảm cái trò đi vay ngoại tệ là vay ngắn hạn để tài trợ vốn đầu tư dài hạn thì rủi ro áp lực lãi suất cao là không thể tránh khỏi.
Giảm mức nợ công xuống thì lãi suất vay thương mại sẽ tự rơi xuống thôi. Một nền kinh tế mà chỉ biết nghĩ đi vay in bạc cao gấp bội cả Mỹ, Nhât so với sản lượng GDP, nợ nần tiến tới mức rủi ro cao, thì lợi suất trái phiếu sẽ cao, kéo lãi suất sẽ tăng thì làm sao mà đòi hạ lãi suất xuống thấp được. Về phân tích nghiệp vụ lãi suất này có lẽ tôi không phân tích chuyên sâu nữa, vì nó quá nhàm chán rồi.



Read more…

Cắt Hột Le - Phong tục đàn áp phụ nữ của Hồi Giáo

Cafe Ku Búa

Một trong những điều bất hạnh của phụ nữ Hồi Giáo là bạn có thể bị cắt hộ le, là cắt cái đầu của cái bộ phận sinh dục đó. Tuy không phải tất cả phụ nữ Hồi Giáo nào cũng bị ép làm điều này nhung ước tính hiện tại thì:
• Có hơn 300 triệu phụ nữ bị ép cắt hộ le, chủ yếu là phụ nữ Hồi Giáo.
• Đa số bị cắt khi còn nhỏ.
• Ở những nước Hồi Giáo thì tỷ lệ phụ nữ (con gái) bị ép cắt hột le lên đến 98% như ở Somalia.
Nhưng vì sao lại có phong tục mất dạy này? Vì:
1. Cha mẹ Hồi Giáo muốn bảo vệ trinh tiết của con gái họ.
2. Vì khi đã cắt hộ le thì con gái không cảm thấy sướng nữa. Vì không cảm thấy sướng nên họ sẽ không có động lực quan hệ.
3. Chỉ người chồng/nam mới có thể sướng khi quan hệ.
Vậy cắt hột le là sao?
1. Người nữ banh háng ra.
2. Một người giữ chân cô ta lại.
3. Một người kia lấy dao lam cắt hột le cô ta.
4. Không có thuốc tê hay hỗ trợ gì.
5. Máu chảy và cô ta la hét trong đau đơn.
Đó là phong tục cắt hột le của Hồi Giáo. Phụ nữ trong Hồi Giáo chỉ là đồ vật và chẳng có giá trị gì. Còn ai bênh Hồi Giáo nữa không?
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Read more…

THẮT LÒNG LỜI KỂ CỦA BÉ GÁI 11 TUỔI BỊ CHA RUỘT VÀ ÔNG NỘI HIẾP DÂM Ở VĨNH LONG


"Con buồn, con hận cha với ông nội... Hôm bữa con có nằm mơ, con thấy cha với ông nội ra tù rồi. Con sợ lắm!", lời chia sẻ của bé gái khiến ai cũng thắt lòng.
Từ hai năm nay, tội phạm xâm hại trẻ em gia tăng tại tỉnh Vĩnh Long. Chỉ riêng năm 2016, tỉnh này đã xảy ra 30 vụ, tăng hơn gấp đôi so với năm 2015. Chưa kể đến nhiều nạn nhân do sợ hãi không khai báo và nhiều gia đình còn e ngại không dám đứng lên tố cáo.
Đặc biệt, 3 năm liền, từ năm 2015 đến năm 2017, năm nào Vĩnh Long cũng phát hiện tình trạng cha xâm hại con ruột trong thời gian dài. Sự việc càng trở nên nghiêm trọng khi một đứa trẻ bị hai người thân là cha ruột và ông nội xâm hại. Đó không còn là nỗi đau của riêng nạn nhân mà đã trở thành vấn đề nhức nhối của xã hội.
Ông bà ta có câu "hổ dữ còn không ăn thịt con", nhưng ở đây, vụ việc đã vượt khỏi giới hạn của tính người và những chuẩn mực về mặt đạo đức. Kẻ phạm tội rồi sẽ có pháp luật trừng trị, nhưng có lẽ không ai xóa được những vết nhơ và cũng không ai có thể chữa lành tổn thương luôn âm ỉ trong lòng những đứa trẻ vô tội.
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Vĩnh Long đã tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam 4 tháng đối với Phan Thanh Tuấn, 36 tuổi và Phan Thanh Sơn, 62 tuổi cùng trú xã An Phước, huyện Mang Thít về hành vi "hiếp dâm trẻ em".
Trước đó, ngày 29/3, bà ngoại của nạn nhân đã đến cơ quan công an trình báo về việc cháu ngoại mình đang học lớp 5, sống chung với cha mẹ ruột và ông nội tại xã An Phước thường xuyên bị cha ruột và ông nội xâm hại tình dục. Do không thể chịu đựng nữa nên sau đó, bé đã kể lại sự việc cho bà ngoại nghe. Qua điều tra của lực lượng chức năng, Phan Thanh Tuấn và Phan Thanh Sơn đã thừa nhận hành vi trên.

Nguồn VTV - THVL

Read more…

Đồng loạt tăng viện phí, chuẩn bị tăng giá điện

Ngay cả khi chưa tính đến tăng giá điện, lạm phát năm nay đã được dự báo đang rình rập vượt "trần" 4%. Đây sẽ là một thách thức lớn cho Chính phủ khi xem xét việc điều chỉnh giá điện, trong khi đó vẫn còn 27 tỉnh thành chưa hoàn thành tăng phí dịch vụ y tế sẽ tiếp tục thực hiện trong năm nay.

Nên "nhường sân" cho điện tăng giá?
Lên tiếng về giá điện tại buổi công bố báo cáo tình hình kinh tế Việt Nam quý I của Viện Nghiên cứu Kinh tế và chính sách (VEPR) vừa qua, nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại, ông Trương Đình Tuyển, nói: "Trong giá dịch vụ, cái khó nhất ở Việt Nam hiện nay chính là giá điện, bởi nó còn là vấn đề xã hội. Chúng ta đã kìm hãm giá điện 2 năm nay".
Nhưng "nếu không điều chỉnh giá điện, rất khó để các nhà đầu tư vào làm điện và ảnh hưởng đến cân đối nguồn điện. Nếu không tăng giá điện năm nay, để lùi sang năm sau thì lạm phát sẽ còn cao hơn", ông Trương Đình Tuyển đánh giá.

Giá điện đang được xem xét điều chỉnh sau 2 năm im ắng
Giá điện đang được xem xét điều chỉnh sau 2 năm im ắng
Ông Tuyển cho rằng, để đảm bảo hài hoà giữa yếu tố tăng giá điện và lạm phát năm nay, Chính phủ nên hoãn lại lộ trình tăng giá dịch vụ công như dịch vụ y tế.
TS Võ Trí Thành, nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế TƯ, cũng lo lắng: "Với tình hình này, dù các phương án giá chưa được đề cập nhưng giá điện sẽ phải điều chỉnh trong năm nay".
Do vậy, ông Thành cũng cho rằng, việc trì hoãn, kéo dài lộ trình tăng giá dịch vụ y tế để giảm tác động tới lạm phát là hợp lý.
Lý giải thêm cho việc "cần phải điều chỉnh giá điện", theo TS Võ Trí Thành, một phần còn bởi những khó khăn nội tại về nguồn điện của Việt Nam.
"Từ nay tới năm 2020, Việt Nam chưa có cửa nào để thay thế điện từ nguồn khai khoáng truyền thống. Điện gió, điện năng lượng mặt trời, điện tái tạo có thể nhúc nhích phát triển hơn nhưng tỷ lệ đóng góp rất thấp. Dự án điện hạt nhân đã tạm dừng. Vì vậy, để đảm bảo tốc độ tăng trưởng, nhu cầu đời sống... thì Việt Nam vẫn phải dựa vào nhiệt điện", ông Thành phân tích.
Nói cách khác, khi dựa vào nhiệt điện - tức nguồn giá cao, chiếm tới hơn 50% trong cơ cấu nguồn điện hiện nay thì sức ép phải tăng giá, bù đắp chi phí là rất lớn.
Với bối cảnh đó, TS Võ Trí Thành lưu ý: "Khi tăng giá điện, Chính phủ vẫn cần có phương án trợ giá cho các hộ có thu nhập thấp".
Tổng kết về tình hình sản xuất kinh doanh năm 2016, ông Đinh Quang Tri, Phó Tổng giám đốc EVN, từng lý giải sức ép buộc phải tăng giá điện.
Cụ thể, giá than tăng khiến chi phí ngành điện đội thêm 4.600 tỷ đồng. Riêng việc điều chỉnh độ ẩm của than theo tiêu chuẩn kỹ thuật mới cũng đã khiến mỗi năm, EVN tốn thêm 200 tỷ đồng. Việc mua nhiên liệu bằng đồng USD buộc EVN gánh thêm 9.800 tỷ đồng chênh lệch tỷ giá.
Ước tính sơ bộ, tới gần 14.600 tỷ đồng chưa phân bổ vào giá điện. Đây có thể là một trong nhiều lý do, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ đã giao Bộ Công Thương nghiên cứu kịch bản điều chỉnh giá điện năm 2017, trình Chính phủ trước 25/3.

Lạm phát trong 10 năm qua (biểu đồ: Phạm Huyền)
Lạm phát trong 10 năm qua (biểu đồ: Phạm Huyền)

Giá điện trong 10 năm qua (đồ thị: Phạm Huyền)
Giá điện trong 10 năm qua (đồ thị: Phạm Huyền)
Thận trọng lạm phát
Tuy nhiên, rào cản về cân đối vĩ mô cho một kế hoạch tăng giá điện trong năm nay đang là vấn đề rất đáng chú ý, thay vì chỉ đơn thuần là sự nhạy cảm hay tâm lý lo ngại phản ứng từ phía người dân, doanh nghiệp.
Báo cáo của Tổng cục Thống kê đã công bố các chỉ tiêu GDP và lạm phát đều không như mong đợi. Quý I tăng trưởng GDP đạt thấp chỉ 5,1% và lạm phát đã tăng 4,65%.
TS Nguyễn Đức Thành chia sẻ: "Chưa tính toán các tác động của việc tăng giá điện, nhưng dưới tác động của nhiều yếu tố, lạm phát năm nay dự báo sẽ vượt mục tiêu đề ra". Cụ thể, 2, VEPR dự báo lạm phát sẽ ở mức 4,5%, quý 3 là 4,2% và quý 4 sẽ là 4,3%.
Các con số này được tính toán trên cơ sở có điểm sáng trong việc điều hành chính sách tiền tệ thận trọng của Ngân hàng Nhà nước. Dự báo này cách xa mục tiêu Chính phủ đề ra là kiểm soát lạm phát ở mức không quá 4% trong năm nay.
TS Nguyễn Đức Thành chia sẻ: "Hiện còn 27 tỉnh, thành chưa hoàn thành việc tăng giá dịch vụ y tế theo lộ trình. Nếu vì lý do tăng giá điện, trì hoãn giá dịch vụ công sẽ làm khó cho các địa phương và gây ra sự không nhất quán, không ổn định trong chính sách".
"Giá dịch vụ công vẫn cần tăng theo lộ trình. Các nhà điều hành chính sách hoàn toàn có thể tính toán lạm phát sẽ bị đẩy lên bao nhiêu và sau đó, mới cân nhắc việc tăng giá điện ra sao cho phù hợp với mục tiêu lạm phát đề ra", ông Thành khuyến nghị.
Theo các quy định hiện hành, mức tăng giá điện dựa vào 3 tiêu chí là giá nhiên liệu đầu vào như giá than, giá khí,... cơ cấu nguồn điện và tỷ giá. Các kịch bản giá điện được đưa ra tương ứng với chi phí đầu vào, sau đó mới tính toán mức tác động lên lạm phát, GDP... Trên cơ sở đó, Bộ Công Thương và Chính phủ sẽ quyết định chọn phương án cuối.
Nhìn lại 10 năm qua, giá điện bán lẻ ở Việt Nam đã tăng 10 lần. Trong đó, lần tăng mạnh nhất là 15,28% vào ngày 1/3/2011; mức tăng thấp nhất là 5%/lần trong 4 đợt tăng giá từ 20/12/2011-1/8/2013.
Lần gần đây nhất, giá điện tăng 7,5% từ ngày 16/3/2015, nghĩa là đã cách đây 2 năm. Khi đó, Bộ Công Thương đã ước tính mức tác động tới lạm phát là từ 0,18 đến 0,23%. Đây là năm lạm phát cũng tăng thấp kỷ lục trong 15 năm là 0,6%.
Trong bối cảnh này, mặc dù sức ép tăng giá điện là rất lớn, nhưng với rủi ro đẩy lạm phát tăng cao, chắc chắc các kịch bản giá điện tới đây cần phải xem xét cực kỳ thận trọng.
Theo Phạm Huyền
Vietnamnet

Read more…

Chuyện kể cho tháng 5- cuộc thay đổi nhân sự ở PVN và ước muốn làm tổng bí thư của thủ tướng Phúc.


Như đã nói ở phần trước, PVN có hơn một trăm ngàn tỷ VNĐ gửi ở các ngân hàng. Trong đó có mấy chục ngàn là tiền gửi không kỳ hạn. Tức số tiền có thể rút ra bất cứ lúc nào. Nếu nói thương trường như chiến trường thì số tiền của PVN như một lực lượng binh mã hùng hậu đang nằm trong doanh trại.
Các doanh nghiệp sân sau của các uỷ viên BCT được bàn giao người đỡ đầu sau mỗi kỳ đại hội có vị đỡ đầu nào đó về hưu. Có trường hợp vị đỡ đầu về hưu theo kiểu thất thế, doanh nghiệp tự thân vận động đi tìm người đỡ đầu mới. Trường hợp vị UVBCT về hưu nhưng có đàn em, đệ tử kế nhiệm quyền lực thì các doanh nghiệp sân sau của vị ấy tự động trở thành sân sau của người mới.
Vì thế Trương Tấn Sang khi về, mọi doanh nghiệp mà Sang từng đỡ đầu đều được chuyển sang cho Phúc. Sự chuyển giao này được chuẩn bị rất kỹ lưỡng ngay từ vài năm trước khi Sang về hưu. Được phân công và tính toán rõ ràng. Đặng Văn Thành tập trung tiền để lo cho Phúc làm thủ tướng, còn Sang dùng quyền chủ tịch nước để chỉ đạo điều tra, thanh tra Trầm Bê. Mặt khác cho bọn Nguyễn Công Khế, Trương Huy San đánh bên ngoài dư luận.
Đến năm 2015 thì cánh Sang gần như đã hoàn tất chiến dịch thanh trừng Trầm Bê, mọi cái còn lại chỉ là thủ tục.
Bây giờ là đến đống tiền như đám binh mã của PVN cần phải thâu tóm binh phù điều khiển lực lượng này.
PVN từ khi Đinh La Thăng rời đi, ảnh hưởng của Thăng ở đây vẫn còn rất lớn. Hầu hết những quan chức ở PVN đều có ân tình, ân nghĩa và coi trọng Đinh La Thăng. Như ta hiểu thì binh phù điều binh đang nằm trong tay Thăng qua những tướng lĩnh thân cận với Thăng còn ở đó.
Nguyễn Xuân Phúc và Trương Tấn Sang kết hợp nhau, tìm những sai phạm , thua lỗ của PVN đưa lên cho Nguyễn Phú Trọng đề nghị xử lý. Vừa khích bác Trọng ra tay, cả hai vừa khen ngợi Trọng là người liêm khiết, công tâm, sáng suốt và tâm huyết xây dựng đảng, chế độ. Mọi sự tồn vong của chế độ trong tay Trọng cả.
Trọng được ủng hộ, làm thì được tiếng bởi thế tranh thủ vụ Formosa ầm ỹ tai tiếng liên quan đến mình. Trọng nổ súng tấn công vào PVN , một công đôi việc. Vừa né được dư luận trong vụ Formosa vừa được tiếng đấu tranh chống tham nhũng. Tư Sang và Bảy Phúc là hai kẻ nham hiểm, hiểu rõ tâm lý của Nguyễn Phú Trọng là người miền Bắc rất háo danh, muốn được thiên hạ ca ngợi nên đã tận dụng xúi bẩy Trọng để thực hiện mưu đồ riêng.
Nói cho đúng ra thì trong cuộc chiến này, Trọng là người bị lơị dụng, ông ta không phải là một kẻ xấu xa tham tiền bạc, chỉ cần những quà biêú cũng đủ cho ông ta sống ung dung với gia đình.Nhưng lớn hơn ở ông ta là nhu cầu cần sự tôn trọng, sự nể sợ của mọi người. Còn Tư Sang, Bảy Phúc thì thâm hiểm hơn Trọng nhiều, cả hai muốn thống lĩnh chính trị của Việt Nam sau thời kỳ của Nguyễn Phú Trọng bằng cách kiểm soát kinh tế, nắm chắc những nguồn tài lực trong đất nước.
Chức vụ chủ tịch PVN là chức vụ quan trọng nắm giữ số tiền hơn trăm ngàn tỷ ở các ngân hàng. Ví dụ Đặng Văn Thành cần hỗ trợ vốn cho các công ty sân sau của y trong tập đoàn TTC thực hiện các dự án. Thành sẽ nói Phúc chỉ đạo PVN gửi tiền vào ngân hàng do Thành điều hành. Ở đây vướng phải điểm nếu chủ tịch PVN không phải là người thân cận của Phúc, khó khăn sẽ lập tức xảy ra. Với cương vị cuả mình thì chủ tịch PVN có thể chuyển hồ sơ, chỉ đạo việc chuyển tiền cho Thành lên một vị uỷ viên BCT khác để trình bày những lý do không thực hiện.
Bởi thế muốn thông đồng, bén giọt, trơn tru thì PVN phải do người thân cận của Nguyễn Xuân Phúc làm chủ tịch. Muốn thay thế được người của mình nắm được PVN để mưu đồ nắm được nguồn tài chính lớn nhất cả nước, không có cách nào hay hơn là phải đánh tan những bộ sậu cũ ở đây. Nếu muốn đánh thì chỉ có cách dùng tổng bí thư qua chiêu đánh tham nhũng để mượm đao giết người.
Trong khi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và phó thủ tướng Trương Hoà Bình cấp tập kiểm tra tìm cách kỷ luật các quan chức PVN và Đinh La Thăng thời kỳ Thăng làm chủ tịch ở đây, thì Phúc âm thâm đưa Bùi Vạn Thuận lên nhăm nhe chức chủ tịch PVN. Muốn thế đầu tiên Phúc ký lệnh chuyển công tác chủ tịch PVN là Nguyễn Quốc Khánh về Bộ công thương ngồi chơi xơi nước, hòng để trống chỗ cho Bùi Vạn Thuận tiếp quản.
Bùi Vạn Thuận chủ tịch PVI, một tổng công ty cổ phần bảo hiểm dầu khí nằm trong tập đoàn Dầu Khí Việt Nam. Khi mà các quan chức của PVN bị cuốn vào cơn sóng gió của cuộc tấn công từ Nguyễn Phú Trọng, Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc thì Bùi Vạn Thuận dễ dàng thoát tội dính tới án lừa đảo vụ 107 tỷ. Bản hợp đồng cho thấy liên quan tội trạng của Thuận đưa lên báo bị gỡ bỏ ngay, sau đó cơ quan công an xác định Thuận không có tội.
Trường hợp con trai của Thuận năm 23 tuổi được bổ nhiệm làm thành viên hội đồng quản trị của PVI RE một công ty thuộc PVI mà ông bố Bùi Vạn Thuận đang làm sếp tổng đã gây bức xúc trong dư luận. Thế nhưng vụ việc này lại bị bỏ qua, trong khi cao trào của chiến dịch tố cáo các sếp trẻ là con của quan chức khác đang dâng cao, thì Bùi Vạn Thành con của Bùi Vạn Thuận lại được lên làm sếp to hơn. Ngày 4 tháng 10 năm 2016 Bùi Vạn Thành được làm chủ tịch hội đồng quản trị công ty cổ phần may mặc và giày da xuất khẩu ( Legamex ), Bùi Vạn Thành sinh năm 1990 thay thế cho ông Lê Đông Triều sinh năm 1958.


Cả hai bố con Thuận và Thành đều vướng mắc những bức xúc của dư luận, nhưng thật tài tình cả hai đều không bị xảy một cọng lông chân và còn được nâng đỡ dẫm chân lên dư luận để lên chức cao hơn.
Tất cả là vì Bùi Van Thuận là đệ tử của Nguyễn Xuân Phúc.
Mới đây khi đưa Khánh đi, Phúc đã tìm cách đưa Bùi Vạn Thuận lên làm chủ tịch PVN, nhưng ở PVN còn có người nữa là Dũng Thanh Hoá. Cuộc đấu đá nhau không phân thắng bại, PVN hiện giờ vẫn chưa có tướng đứng đầu. Nhưng Phúc đã đưa Thuận lên làm phó tổng PVN để chờ sẵn chức chủ tịch.
Ước mơ bá chủ tài chính Việt Nam của Đặng Văn Thành và Nguyễn Xuân Phúc cùng nhóm Tư Sang, Trương Hoà Bình có thành công hay không, phải đợi khi Bùi Vạn Thuận nắm được chức chủ tịch PVN mới đạt ý nguyện.
Trung ương 5 khoá 12 tới đây sẽ là cuộc chiến gay gắt để chiếm đoạt những vị trí quan trọng. Lúc này Phúc và Tư Sang đang ráo riết, điên cuồng vận động. Nhất là ông Nguyễn Phú Trọng đã có vẻ mệt mỏi và nhận ra lũ tay chân dưới quyền mình đang có âm mưu nào đó riêng tư, không phải chúng cùng ông xây dựng đảng trong sạch như ông nghĩ. Không có ngọn lửa hừng hực chống tham nhũng của ông Trọng để lợi dụng như trước đây khiến giấc mơ thâu tóm quyền lực kinh tế, chính trị xã hội của Nguyễn Xuân Phúc và Trương Tấn Sang trở nên khó khăn hơn. Nếu Bùi Vạn Thuận nắm được PVN trước trung ương 5, giúp cho Đặng Văn Thành mạnh tay chi tiền mua phiếu cho Nguyễn Xuân Phúc, giấc mơ ấy mới sát hiện thực.
Những ngày gần đây, tàu chiến của Trung Cộng gia tăng hoạt động đầy đe doạ trên biển Đông, ban tư tưởng văn hoá trung ương đã chỉ đạo báo chí không được nhắc đến vấn đề này. Lệnh cấm cũng được ban xuống không nhắc những chuyện phương hai đến quan hệ Việt Trung trong thời gian sắp diễn ra hội nghị hợp tác song phương hai nước. Thuận Hữu báo Nhân Dân trước thềm hội nghị trung ương sang nhận chỉ đạo định hướng tuyên truyền cho cán bộ, đảng viên, nhân dân Việt Nam thuần phục làm chư hầu cho Trung Quốc.
Nguyễn Xuân Phúc đang có những cái lợi do có Sang, Trọng đỡ đầu. Có tiền của Đặng Văn Thành hậu thuẫn, đang ở vị thế thuận lợi là thủ tướng dễ dàng gặp các đoàn để vận động bỏ phiếu cho mình và nói xấu các ứng cử viên khác. Thậm chí Phúc còn táo tợn khi dùng nhóm công an thân cận với mình để theo dõi những ứng cử viên khác gặp ai, làm gì.
Hơn nữa Phúc được Trung Quốc ưu ái, không phải bỗng nhiên khi lên làm thủ tướng, Phúc đi Trung Quốc được chào đón bằng một nghi thức hoành tráng và được tiếp đãi cưng chiều như một đứa con ngoan hiền.
Cá nhân tôi thì muốn Nguyễn Xuân Phúc đạt được mưu đồ làm tổng bí thư.
Một tổng bí thư như Nguyễn Xuân Phúc mới có nhiều cảm hứng để viết về đất nước.


Read more…

Contact us