Không sáng tác nào của nhạc sĩ Văn Cao được Cục NTBD cấp phép phổ biến!


ANTD.VN - Trong danh sách 2.587 ca khúc được Cục NTBD cấp phép phổ biến, không có bất cứ sáng tác nào của nhạc sĩ Văn Cao. Riêng ca khúc Quốc ca, do đã được gia đình nhạc sĩ Văn Cao hiến tặng cho nhà nước, nên đương nhiên không cần phải có đơn vị nào cấp phép.
Theo đó, trên website chính thức của Cục NTBD, ở danh mục các bài hát sáng tác trước năm 1975 được cấp phép phổ biến, không xuất hiện bất cứ sáng tác nào đề tên nhạc sĩ Văn Cao.
Tuy nhiên, sự thật bất ngờ và khó tin ở chỗ, có tới 7 ca khúc là sáng tác của nhạc sĩ Văn Cao nhưng lại xuất hiện trong bảng danh mục trên với tư cách tác phẩm của… một người khác – nhạc sĩ Văn Chung.
ảnh 1Trên trang web của Cục NTBD, 7 sáng tác của nhạc sĩ Văn Cao trước năm 1975 (số thứ tự từ 1 đến 7) đều bị ghi là tác phẩm của... nhạc sĩ Văn Chung!
Cụ thể đó là các ca khúc: Buồn tàn thu, Chiều buồn trên bến Bạch Đằng, Cung đàn xưa, Đàn chim Việt, Suối mơ, Thiên thai, Trương Chi. Cả 7 ca khúc này được chú thích là “Quyết định cấp phép theo thông báo số 01, ngày 15/10/1989”, tên tác giả là nhạc sĩ Văn Chung, trong khi trên thực tế đó đều là sáng tác của nhạc sĩ Văn Cao.
Chưa kể, ca khúc “Chiều buồn trên bến Bạch Đằng” còn bị ghi sai morat thành “Chiều buồn trên bến Bặch Đằng” (?!)
Nếu chiểu theo bản danh mục các ca khúc sáng tác trước năm 1975 được Cục NTBD cấp phép và công khai trên website của Cục thì rõ ràng, nhạc sĩ Văn Cao chưa có sáng tác nào được phép lưu hành và phổ biến rộng rãi (!?).
ảnh 2
Trên website của Bộ VHTTDL, 7 ca khúc sáng tác trước năm 1975 được cấp phép phổ biến mà bài viết nhắc đến đều ghi đúng tên tác giả là của nhạc sĩ Văn Cao
Trong khi đó, trên website chính thức của Bộ VHTT&DL, tại danh mục “Các bài hát, bản nhạc sáng tác trước năm 1975 của tác giả phía Nam và của tác giả là người Việt Nam định cư ở nước ngoài sáng tác được phép phổ biến”, cả 7 ca khúc kể trên đều có tên trong danh sách và được ghi đúng tên tác giả là nhạc sĩ Văn Cao.
Ngoài ra, trong danh mục này của Bộ VHTT&DL còn có bài hát "Ca ngợi Hồ Chủ tịch" của nhạc sĩ Văn Cao được cấp phép phổ biến, trong khi ca khúc này không có tên trong danh sách sáng tác trước năm 1975 được Cục NTBD cấp phép (kể cả đã cấp phép nhưng... ghi nhầm, ghi sai tên tác giả). 
Sự "vênh nhau" trong danh mục các ca khúc sáng tác trước năm 1975 được cấp phép phổ biến giữa Cục NTBD và Bộ VHTT&DL được cho là điều vô cùng khó hiểu!
ảnh 3
"Trường ca sông Lô" chưa có tên trong danh mục các bài hát sáng tác trước năm 1975 được Cục NTBD cấp phép phổ biến
Điều đáng nói còn ở chỗ, nếu nhìn vào danh mục các ca khúc được nhạc sĩ Văn Cao sáng tác trước năm 1975 được cơ quan quản lý văn hóa có thẩm quyền cấp phép phổ biến thì hai tác phẩm bất hủ của vị nhạc sĩ tài ba này là “Tiến về Hà Nội” và “Trường ca sông Lô” cũng chưa được cấp phép lưu hành và phổ biến rộng rãi. Đây đều là hai tác phẩm có giá trị về cả mặt âm nhạc lẫn lịch sử.
Trong đó, “Trường ca sông Lô” được nhạc sĩ Văn Cao sáng tác năm 1947 còn được giới chuyên môn đánh giá là đỉnh cao của nhạc kháng chiến nói riêng và của nền tân nhạc Việt Nam nói chung, đưa ông lên vị trí “cha đẻ” của hùng ca và trường ca Việt Nam. 
Riêng ca khúc “Quốc ca” đã được gia đình cố nhạc sĩ Văn Cao quyết định hiến tặng lại cho Nhà nước và nhân dân Việt Nam nên không trong danh mục các ca khúc cần phải cấp phép từ Cục NTBD mới có thể lưu hành và phổ biến. Bản hiến tặng ca khúc này đã được đại diện gia đình ông trao lại cho Quốc hội vào ngày 15-7-2016.
Read more…

Vài suy nghĩ về vụ United Airlines


Lê Mạnh Hùng

Nhưng năm gần đây, tôi thường sang Mỹ, ít nhất là một lần một năm. Và mỗi lần đi như vậy tôi vẫn có tránh không đi máy bay của hãng Mỹ. Không phải vì tôi có thành kiến gì với nước Mỹ – trái lại là khác, tôi vẫn còn cảm ơn nước Mỹ đã cho tôi một cơ hội học vấn tại một trong những trung tâm kích thích trí tuệ nhất của thế giới cũng như kinh nghiệm sống tại một đất nước dân chủ tự do – mà là vì trong những năm gần đây, các hãng máy bay Mỹ càng ngày càng đối xử với hành khách tệ hại hơn so với các hãng máy bay Âu Châu hoặc Á Châu.
Thành ra khi vụ hãng hàng không United Airlines trở thành trung tâm của một cơn bão truyền thông xã hội vào tuần này với một video được truyền đi cho thấy một hành khách bị hành hung cưỡng bách đuổi ra khỏi chỗ của mình trong một chuyến bay của United từ Chicago đi Louisville thì tuy rằng tôi cảm thấy ghê tởm, nhưng không thấy ngạc nhiên.
Một trong những điều mà những băng video như vậy trở thành “viral” và được phổ biến đi trên khắp thế giới là vì chúng đã thể hiện được một cái gì đó về cuộc sống của chúng ta hiện nay. Có quá nhiều chuyện làm chúng ta cảm thấy bất lực, cả về chính trị và kinh tế. Và điều này đặc biệt là đúng tại Mỹ mà dân chúng vốn được truyền thụ sâu đậm ý thức hệ tự lập. Một cuộc khảo sát của Gallup năm 2015 cho thấy một đa số rất nhiều người Mỹ đồng ý với những câu như “Quốc Hội thì tách rời với những người Mỹ bình thường” và “tập trung vào nhu cầu của những quyền lợi đặc biệt.”
Thế nhưng cảm giác đó dính líu gì đến sự kiện United? Tuy rằng hầu hết người dân – ngoại trừ ở những nước Cộng Sản độc tài – không thường xuyên có quan hệ với nhà nước, nhưng hầu như tất cả chúng ta đều là những người tiêu thụ. Và việc chúng ta càng bị đối xử một cách khinh thị đã phản ảnh rõ tình trạng phân hóa xã hội một ngày một gia tăng trên khắp thế giới, đặc biệt là ở Mỹ nơi mà phân hóa giầu nghèo gay gắt hơn nhiều so với Âu Châu.
Và tình trạng phân biệt đối xử này được thấy một cách rõ ràng hơn cả khi chúng ta đi máy bay. Các công ty hàng không càng ngày càng nghĩ cách tìm ra những hình thức mới mẻ hơn để o bế chiều chuộng một số nhỏ hành khách trong lúc đối xử với đa số hành khách một cách ngày càng khinh miệt. United Airlines chỉ là một trường hợp điển hình. Ðầu năm nay, United thay thế ghế ngồi của các hành khác đi “Business Class” bằng những ghế giường nằm đầy đủ với đèn có thể điều chỉnh sáng tối, và chăn mền đệm trải giường của Saks Fifth Avenue. Thế nhưng hành khách đi vé “Coach” thì phải hài lòng với chật chội và phải trả thêm tiền nếu muốn có thêm chỗ để chân. Hành khách đi loại ghế mới của United, “Basic Economy” thì còn không được chọn ghế và không được mang theo người quá một tấm hành lý xách tay.
Những phản ứng đầu tiên của United về vụ này chỉ làm người ta thấy rõ thêm thái độ coi thường của họ đối với những khách hàng bình thường. Theo nhật báo New York Times, một phát ngôn nhân của United đã biện minh với tòa báo rằng “chúng tôi đã mấy lần lễ độ yêu cầu ông ấy rời chỗ.” Làm như là như vậy là đủ để biện minh cho việc hành hung sau đó. Ông Oscar Munoz, tổng giám đốc United, viết trong một email gởi cho nhân viên đã không những không xin lỗi mà còn tỏ ra ủng hộ cho nhân viên của mình vì những hành động này. Và chỉ khi thấy bị áp lực quá lớn và với giá cổ phần của United tại Wall Street đi xuống mất $600 triệu mới chịu lên tiếng xin lỗi tuy rằng vẫn còn ngượng nghịu.
Vào năm 2017 này, có vẻ như ít nhất là tại Mỹ khách hàng là thành phần ít quan trọng nhất trong mọi chuyện giao dịch, trừ phi ông (hay bà) đó trả tiền thật cao. Lấy thí dụ như chăm sóc sức khỏe. Trong lúc những nhà giầu có thể, qua việc trả thêm vài ngàn đô la, có một bác sĩ riêng luôn luôn sẵn sàng phục vụ cho mình thì các bệnh nhân bình thường càng ngày càng phải hài lòng với những giới hạn mà các HMO đặt cho.
Nhưng sự kiện United này còn có một loạt những cái khác đáng làm chúng ta suy nghĩ. Tại đây, chúng ta có thể thấy sự kiện bạo lực hóa gia tăng trong xã hội Mỹ với các quan chức càng ngày càng phản ứng với những tranh chấp bình thường bằng những hành động bạo hành gia tăng. Tuy nhiên, cũng có một khía cạnh làm chúng ta lạc quan hơn là người ta nay có những khả năng gia tăng để đưa những hành động này ra trước công luận – qua các phương tiện truyền thông xã hội – với hy vọng rằng công lý sẽ được thực hiện. Sau cùng là sự kiện nạn nhân là một người Á Châu, một người Mỹ gốc Việt và một bác sĩ cũng làm chúng ta suy nghĩ. Có nhiều người chỉ ra rằng vụ này có thể sẽ không lôi kéo nhiều chú ý đến như vậy nếu nạn nhân là một người da đen hay là người Mexico. Một số khác thì chỉ ra rằng nạn nhân có thể được cảnh sát và nhân viên hãng hàng không đối xử khác, nếu ông là da trắng. Nó có thể là một cú sốc cho nhiều người trong cộng đồng người Việt tại Mỹ vốn không nghĩ rằng mình có thể bị đối xử như một công dân hạng nhì.
Read more…

Có ai biết Nguyễn Tuấn không?


Ngô Nhân Dụng

Tên Nguyễn Tuấn đã xuất hiện trong mục này, vào cuối năm 2014, sau khi anh qua đời như một người vô gia cư, vô thừa nhận. Báo Người Việt đăng câu chuyện Nguyễn Tuấn ngày 22 Tháng Mười Một năm 2014, thắp một nén hương nhân 49 ngày của anh, với hy vọng có thân nhân nào nhận ra và đón thi hài anh về chôn cất hay không. Sau hơn hai năm, Nguyễn Tuấn đã biến thành tro, mới tìm được nơi an nghỉ tại chùa Liên Hoa ở khu Tiểu Sài Gòn, chùa làm lễ cầu siêu cho anh vào cuối tuần này.
Trong các bản tin cuối tuần qua trên báo Người Việt, ký giả Hà Giang đã trình bày những gì có thể biết được về Nguyễn Tuấn, cuộc sống không nhà của anh, tình yêu mến và lòng kính trọng của những người quen biết anh, cuộc hành trình đưa anh từ nhà xác Los Angeles về chùa Liên Hoa.
Nguyễn Tuấn qua đời khi đang ngồi trong quán bánh ngọt Jolly Donuts trong thành phố Los Angeles, nước Mỹ. Một chiếc xe hơi SUV đâm thẳng vào tiệm bánh lúc anh đang uống cà phê, khoảng 10 giờ đêm ngày 4 Tháng Mười năm 2014. Khi chết đi, trong túi Nguyễn Tuấn chỉ có mấy tấm vé xổ số cũ, 350 đô la tiền mặt, và một điện thoại di động. Trong máy không ghi lại một số điện thoại của người nào. Cũng không thấy số điện thoại nào gọi tới. Thi hài anh được đưa vào nhà xác thành phố, tạm ghi tên là John Doe No. 278. nằm giữa mấy trăm di hài vô thừa nhận trong một thành phố gần 10 triệu dân.
Cảnh sát và Sở Xe Tự Ðộng không tìm ra tung tích khi dùng dấu tay anh. Nếu tìm trong hồ sơ của Sở Di Trú chính phủ Mỹ, chắc có thể thấy; vì khi một di dân vào nước Mỹ thế nào cũng được lấy dấu tay. Nhưng trước đây gần 40 năm chưa có máy vi tính để chứa được nhiều dấu tay trong hồ sơ di dân như bây giờ. Cất công tìm bằng tay, bằng mắt thì có thể nhưng sẽ tốn quá nhiều thời giờ của nhiều công chức. Chính phủ nào muốn chi tiêu một số tiền lớn như vậy chỉ để tìm danh tính một người vô gia cư không quan trọng?
Một người quen thân Nguyễn Tuấn trong 20 năm là bà Lori Huynh, 79 tuổi. Bà Huỳnh vượt biển tìm tự do năm 1980 khi chồng bà còn nằm tù trong trại “cải tạo.” Bà Huỳnh kể lại nhiều cảnh hãi hùng trong chuyến đi của chiếc tàu chở 300 người. Quen biết hai năm bà mới nghe Tuấn thổ lộ, kể rằng gia đình anh đã chết hết trên mặt biển; anh là người duy nhất còn sống.
Không biết gia đình Nguyễn Tuấn vượt biển năm nào. Khi qua đời anh khoảng 53 tuổi thì chắc lúc đến Mỹ anh đã hơn 13 rồi. Nguyễn Tuấn cũng chỉ tâm sự với bà Huỳnh một phần nhỏ chuyện đời mình và còn nhiều chi tiết mà bà Huỳnh không được nghe hoặc quên thuật lại. Cái chết của cha mẹ anh, và bao nhiêu người khác trong cùng chuyến vượt biển đã ảnh hưởng tới tâm não anh thế nào? Nguyễn Tuấn vẫn một mình vác cây thập tự bao nhiêu năm, cho đến ngày 4 Tháng Mười năm 2014. Chắc hương hồn anh đã bay ngay về Biển Ðông đi tìm cha mẹ.
Nhưng có một điều rõ ràng, minh bạch, không có gì bí ẩn trong cuộc đời Nguyễn Tuấn: Tất cả những người quen biết đều thương tiếc anh. Anh là người “không bao giờ làm phiền ai cả” như người bạn vô gia cư Carrillo nói khi nhớ tới anh. Một người như thế đã khó kiếm trên cõi đời này. Người như Nguyễn Tuấn còn khó kiếm hơn nữa. Anh nhân từ, hào hiệp, luôn “sẵn sàng giúp ích” người chung quanh; như châm ngôn của các Hướng Ðạo Sinh. Anh theo một quy tắc cư xử mà loài người vẫn dạy nhau mấy ngàn năm nay: Cứ sống đàng hoàng tử tế; người khác sẽ thương yêu và tử tế với mình. Nhiều người sống như vậy, chúng ta sẽ tạo nên một thế giới tử tế.
Sau khi bài đầu tiên về Nguyễn Tuấn lên báo Người Việt cuối năm 2014, một số độc giả, như cô Christina ở Long Beach, và cô Phương Quỳnh, đã tình nguyện liên lạc với chính quyền thành phố Los Angeles để xin mai táng cho Nguyễn Tuấn; nhưng thủ tục không cho phép.
Năm đó, hàng trăm độc giả nhật báo Los Angeles Daily News viết thư khen ký giả David Montero, người viết bài “Who was Tuan Nguyen?” kể chuyện cái chết của anh và tình cảm của những người quen biết anh khi còn sống. Họ đều khen ngợi và chúc Tuân Nguyên an giấc ngàn thu. Một độc giả, ký tên Larry Morgan, đặt câu hỏi: “Tại sao một người nhân từ và có tinh thần trách nhiệm như thế lại sống 30 năm ngoài đường?” Tại sao anh ta không xin phiếu trợ cấp thực phẩm (food stamps) và chương trình trợ cấp tổng quát (General Relief) của chính phủ?” Larry còn nhận xét: “Tấn thảm kịch trong câu chuyện này là một người có giá trị như anh ta (Nguyen Tuan) lại phải sống một cuộc đời đáng lẽ anh không phải sống như thế suốt 30 năm. Trong đất nước chúng ta (nước Mỹ), dù chỉ còn một người sống vô gia cư thôi cũng là điều không thể tha thứ được.”
Ký giả Montero trả lời, viết rằng theo ông được nghe thì Nguyễn Tuấn không muốn sống với trợ cấp xã hội. Nhiều người kể họ từng muốn giúp đỡ nhưng anh không nhận, Tuấn nói rằng anh thích sống không nhà như vậy, nhiều người đã chọn sống cách sống đó.
Một độc giả bạn của Larry Morgan, đồng ý: “Tôi đoán trong chuyến vượt biển cái chết của cha mẹ anh kinh khủng lắm nên anh mới thành một con người khác hẳn chúng ta.” Ký giả David Montero kết luận: “Chắc chúng ta đều có thể bị rớt xuống như vậy, nếu không nhờ ơn sủng thiêng liêng và những người chung quanh săn sóc giúp chúng ta không rơi xuống vực thẳm.” Một độc giả, ký tên LSK, cảm ơn David đã kể chuyện Tuấn Nguyễn, và cũng cầu nguyện: “Mong mọi người chúng ta hãy tiếp tục mở đôi mắt và trái tim mình với những người sống chung quanh, và cầu nguyện Mr. Nguyen an nghỉ ngàn thu.”
Sau khi đọc câu chuyện Nguyễn Tuấn do Montero kể trên báo Los Angeles Daily News, tôi thấy phải cảm ơn người đàn ông không nhà mới qua đời này. Bao nhiêu người ca ngợi anh, họ đã khen ngợi một người Việt, một đồng bào tôi, tôi cảm thấy hãnh diện về dân tộc mình. Cảm ơn Tuấn!
Rồi tôi tự hỏi: Cha mẹ Tuấn đã dạy dỗ anh cách nào để người con trai sống với tư cách đàng hoàng như thế suốt một đời, cả song thân đã mất từ năm anh mới 12, 13 tuổi? Cha và mẹ anh chỉ dạy anh theo những điều chính họ học từ ông bà, chú, bác, các thầy giáo, cô giáo ở Việt Nam. Nền luân lý mấy ngàn năm để lại, vẫn được giữ gìn trong nền nếp xã hội Việt Nam trước khi gia đình Nguyễn Tuấn vượt biển. Tất cả tạo nên môi trường đào luyện những con người như Nguyễn Tuấn.
Có ai biết Nguyễn Tuấn không?
Chúng ta có hàng triệu, hàng chục triệu những em Nguyễn Tuấn (hay các em gái Nguyễn Thị Tuấn) đã và đang được cha mẹ người Việt sống làm gương và dạy các em biết phải sống với tư cách thế nào cho người khác trọng. Họ mong các em sẽ trở thành những con người nhân từ, hào hiệp, sống đường hoàng, như chính họ đã được dạy bảo. Những em Nguyễn Tuấn đó lớn lên sẽ mang theo những quy tắc luân lý làm hành trang cho cả cuộc đời, dù giàu hay nghèo, thành công hay thất bại, dù sống trong nước hay đang ở khắp bốn phương trời. Nghĩ như vậy chẳng cảm thấy ấm lòng hay sao?

Lễ cầu siêu của Nguyễn Tuấn sẽ được Hòa Thượng Thích Chơn Thành, viện chủ chùa Liên Hoa chủ trì, từ 2 giờ chiều đến 4 giờ chiều, ngày Thứ Bảy, 15 Tháng Tư, tại địa chỉ 9561 Bixby Avenue, Garden Grove, CA 92841.
Read more…

NGHĨ VỤN

Huynh Ngoc Chenh

Bạn tui, Uyên Thảo Trần Lê đã có bài phản biện lại bài viết về cách mạng Venezuela của bạn trẻ Lý Quang Sơn khá hay. Tôi xin đăng bài đó lại dưới đây và kèm theo vài ý nói lại của tui sau đó:
NGHĨ VỤN
Có bạn cho rằng, biến cố hiện thời ở Venezuela không là một tấm gương hay cho người VN học theo!
"Bởi lẽ là chỉ đến khi đếch còn cái gì để ăn, phải ăn cả con chó của mình, đếch còn giấy mà chùi đít, phải lấy lá chuối để lau mới dám đứng lên biểu tình đòi lật đổ chính phủ." Bạn ấy cho rằng việc đó nó giống như kiểu "chó cùng dứt dậu". Và gọi cuộc cách mạng của nhân dân Venezuela là cuộc cách mạng của những cái bao tử.
Bạn ấy còn diễn giải nhiều, đại khái không mong muốn soi vào "tấm gương Venezu", không muốn mọi người thụ động chờ khi kiệt quệ rồi, đói vàng mắt mới thức tỉnh. Tựu trung lại thì bạn ấy không mong muốn có sự thức tỉnh sau sự khốn cùng. Hãy thức tỉnh ngay khi chưa gặp cơn bĩ cực!
Tôi rất thích bài viết của bạn ấy, một bạn trẻ, nhưng tôi vẫn thấy gờn gợn một sự mâu thuẫn.
Trước hết phải nói ngay rằng, tất cả mọi cuộc cách mạng, mọi cuộc chiến tranh, xung đột đều bắt nguồn từ... cái bao tử. Cho dù nó có được đặt tên với đủ cái tên mĩ miều nào thì chung qui cũng từ miếng ăn mà ra.
Từ đó suy ra, cũng từ miếng ăn mà tầng lớp cai trị muốn giữ riêng cho mình, nên họ phải bóp nghẹt tự do, dân chủ.
Tôi cho rằng, để có sự "đồng khởi" thì ở Venezuela phải có một quá trình. Quá trình lún sâu vào tha hóa, yếu kém của giới cầm quyền làm cho kinh tế đất nước lụn bại đi vào ngõ cụt. Quá trình "tỉnh ngộ" của quần chúng nhân dân từ cuộc sống đủ đầy dần dần lâm vào sự khốn cùng. Đó chính là điều then chốt quyết định cho một sự vùng lên, có thể nói đó là điều kiện CẦN. Còn điều kiện ĐỦ chính là nhờ những nhân tố biết hướng quần chúng nhận chân sự thật để có cái nhìn đúng về hiện tình xã hội mà hành động. Không hội đủ cả hai điều kiện CẦN & ĐỦ dứt khoát khó có sự đổi thay!
Không ai muốn đói nghèo, cũng như không ai muốn có sự thay đổi khi cuộc sống của mình đang ổn định. Nhưng rõ ràng đói nghèo là hệ quả của yếu kém và bất công. Trong đói nghèo sẽ nảy sinh khát vọng hơn bao giờ hết!
---------------------------------------
Ý KIẾN CỦA TÔI: 
Bạn Uyên Thảo đã nhầm cách mạng với chiến tranh. Chiến tranh là giành quyền lợi, giành miếng ăn mới nói rằng cuộc chiến tranh nào cũng bắt nguồn từ cái bao tử.
Còn cách mạng lại khác. Theo định nghĩa "cách mạng là xóa bỏ cái cũ lạc hậu để thay thế bằng cái mới tiến bộ hơn, là một sự thay đổi sâu sắc, thường là xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn. Các cuộc cách mạng có thể dẫn đến thay đổi trong các thể chế chính trị-xã hội, hoặc thay đổi lớn trong một nền kinh tế hay văn hóa". 
Trong những cái cũ lạc hậu thì thường có cái bè nhóm hay giai cấp nầy tóm đoạt quyền lợi thiếu công bằng làm cho giai cấp khác, tầng lớp khác bị áp bức, đói nghèo nên phải vùng lên lật đổ để cướp lại miếng ăn cho giai cấp mình. Nhưng ngoài cái đó ra thì trong cái cũ còn hàm chứa nhiều thứ lạc hậu khác như phương thức điều hành xã hội, chuyên chế theo 1 chũ nghĩa hay một tôn giáo bắt mọi thành phần khác trong xã hội phải theo tôn giáo hay chũ nghĩa của mình, chà đạp nhân quyền.... Trong các trường hợp nầy, không đói vàng mắt người ta vẫn đứng lên làm cách mạng để thay thế một phương thức điều hành hợp lý văn minh hơn. (như cách mạng Pháp, cách mạng lật đổ CS ở Liên Xô và Đông Âu, mùa xuân Á Rập...)
Thật ra từ lâu, ở Vene cũng đã có đầy bất công, lạc hậu, thiếu nhân quyền ai cũng nhìn thấy, nhưng những điều ấy chưa là động lực thúc đấy toàn dân đứng lên, đợi đến khi cái đói thúc vào bao tử thì họ mới có đủ động lực để đứng lên như hôm nay. Bạn Sơn không mong VN làm cách mạng kiểu nầy. Tôi cũng vậy.
Nếu VN ta chờ đi con đường như vậy, nghĩa là đến khi kinh tế sụp đổ, toàn dân ko còn cái ăn, thì sẽ rất lâu mới đến ngày ấy, vì phải đợi đến khi nào Mỹ cấm vận lại, Đồng bằng Sông Cửu Long cạn nước, kiều hối không gởi về, dầu hết, tài nguyên cạn kiệt, FDI rút đầu tư, ODA ngưng viện trợ...thì lúc ấy mới có thể đói như Vene. và làm cách mạng theo kiểu đó thì chẳng văn minh chút nào. Chưa kể là cách mạng kiểu đó sẽ lặp lại con đường CS đã đi là kích động những người đói ăn và thường là đói học đứng lên cướp chính quyền để cướp miếng ăn về cho giai cấp của mình, lập ra chính quyền chuyên chế khác nhằm bảo vệ miếng ăn cho tầng lớp của mình. Vì cái đói mới đứng lên làm cách mạng thì cuộc cách mạng ấy rất nguy hiểm.
Bạn Sơn muốn cách mạng bền vững hơn và văn minh hơn, không cần đói đến vàng mắt mới đứng lên, mà phải làm sao cho toàn dân Việt hiểu rằng họ đang đội trên đầu 1 thể chế sai trái lạc hậu, họ đang sống đói văn hóa, đói tự do, đói nhân quyền, đói dân chủ, đói sự tiến bộ văn minh để họ tự giác vùng lên thì cách mạng ấy mới xây được cái mới tốt đẹp hơn cái cũ hiện nay.
Nói như vậy không có nghĩa là không biết lợi dụng những yếu tố bất ngờ đột biến để thúc đẩy cách mạng, ví dụ như nổ ra chuyện Trung cộng xâm lược mà nhà cầm quyền chưa đánh đã đầu hàng hoặc kinh tế bất ngờ sụp đổ vì lý do nào đó. Nhưng những yếu tố hoàn toàn không thể từ người làm cách mạng tạo ra được.


Read more…

NHỮNG KẺ KHỦNG BỐ


Trường Nhân


Không thể nghĩ giữa hôm nay hòa nhập
Đất nước đang bầu bạn toàn cầu
Sao có kẻ luôn hận thù nghệ thuật
Dẫm hoa tươi dưới gót ngựa trâu...
Read more…

Chúa có thể chết như thế nào?

Đây không thể là điều mà chúng ta muốn nghe, nhưng Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta làm thế nào để tìm thấy sự sống ngang qua đau khổ và cái chết.
 Đức Giê-su kêu lớn tiếng: Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha. Nói xong, Người tắt thở. (Lc 23,46)
Chúa có thể chết ư?
Một lần nọ, tôi đề nghị một người bạn là một thần học gia, giải thích cho tôi làm thế nào có thể xảy ra việc Chúa – Đấng Tạo Dựng vũ trụ, chết mà vẫn giữ được thế giới tồn tại. Bạn tôi đã nói với tôi rằng điều đó xã xảy ra, bởi vì Chúa Giêsu,  một Người – Thánh, là Thiên Chúa thật và là người thật. Con Thiên Chúa đã chết, một cái chết nhân tính, nhưng Thần tính đã không chết.
Dĩ nhiên đó là sự thật và tôi đã cảm thấy hài lòng trong một thời gian. Nhưng khoảnh khắc nghịch lý khi vị Thiên Chúa – con người đang chết trên Thập Giá, rất phong phú về ý nghĩa và mầu nhiệm đã tiếp tục mê hoặc tôi.
Đã bao giờ bạn suy ngẫm về khoảnh khắc cuối cùng của cuộc sống Chúa Giêsu trên dương thế?
Rất thường xuyên, chúng ta lấy những mầu nhiệm của đức tin để bù lại, nhưng điều đó đôi khi giúp gột rửa sự đơn điệu, sự giả định và sự đơn giản hóa đi và để nhìn vào đức tin của chúng ta với đôi mắt trong lành.
Chỉ cần suy ngẫm về khoảnh khắc cuối cùng của cuộc sống Chúa Giêsu có thể nhấn chìm chúng ta vào bóng tối của những nghịch lý và thắc mắc, điều mà cuối cùng mang chúng ta đến gần hơn với mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa.
Thiên Chúa của sự sống đã chết trên cây thập giá, nhờ vậy Người có thể dẫn chúng ta đến sự sống. Sự sống đã xuống thế gian và đối mặt với cái chết vì tình yêu đối với chúng ta. Một bài thánh ca Latin từ thế kỷ VI tên là “Vexilla Regis” (Biểu ngữ của nhà vua – The Banner of the King), đã nắm bắt nghịch lý này trong một đoạn thơ sâu sắc:
“Giờ tỏa sáng mầu nhiệm Thánh GiáNơi Sự Sống trải qua cái chếtVà trong cái chết ấy, sự sống được trổ sinh.”
Rất nhiều điều về mầu nhiệm này nằm ngoài sự hiểu biết của con người, nhưng mô hình – Cái chết mang lại sự sống – đã là điều có thể xảy ra, nhờ cái chết của Chúa Giêsu. Mô hình cứu chuộc này lặp đi lặp lại mỗi ngày trong cuộc đời chúng ta.
Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta thấy làm thế nào để tìm thấy sự sống – ngang qua đau khổ và cái chết. Đó không phải là câu trả lời mà chúng ta muốn nghe, nhưng như chúng ta bước đi trong hành trình đời sống thiêng liêng, chúng ta nhận ra rằng, chúng ta tìm thấy sự sống cách chính xác trong việc từ bỏ và cho đi những thứ chúng ta đang giữ chặt và những điều chúng ta nghĩ rằng mình cần nó hơn bất cứ thứ gì khác. Thỉnh thoảng điều này xảy ra như một bi kịch, nằm ngoài ý định và ý muốn của chúng ta. Đôi khi điều này xảy ra trong những giây phút khủng khiếp, gây phút chúng ta biết Chúa sẽ không bao giờ dàn dựng, nhưng sẽ chỉ cho phép xảy ra vì một vài lý do không thể hiểu được.
Cuối cùng, bị tước bỏ mọi thứ, chúng ta giống như Chúa Giêsu, trần truồng trên Thập giá. Nhưng trong sự nghèo nàn và đơn trần này, một cách nghịch lý chúng ta tìm thấy niềm vui và bình an. Giữa cơn đau, đôi khi đau dữ dội, chúng ta ngạc nhiên tìm thấy những dấu hiệu của sự sống mạnh mẽ.
Ngang qua Con đường Thập Giá của cuộc sống, chúng ta tìm thấy hồng ân của sự sống lại.
Ý tưởng này dường như quá xa vời đối với hầu hết chúng ta, những người bám lấy những tiểu tiết giống như cuộc sống chúng ta phụ thuộc vào nó – chương trình truyền hình yêu thích, hình ảnh của chúng ta, những cái “like” trên phương tiện truyền thông xã hội, những tài năng của chúng ta, sức khỏe của chúng ta – bạn đặt tên nó, chúng ta nghĩ chúng ta cần nó để được hạnh phúc. Cuộc sống của chúng ta đầy ắp những tình yêu vào những thứ nhỏ bé, tốt đẹp và cả tồi tệ, những điều cạnh tranh gay go để gạt Thiên Chúa ra ngoài và đặt chúng vào giữa trung tâm.
Nhưng mỗi một lần trong những lúc như vậy, thường qua một nỗi đau hay nỗi buồn lớn, chúng ta bị đẩy ra khỏi cánh cửa tuần hoàn của thời gian đang trôi qua trong cuộc sống của chúng ta. Và qua chuyến xe không mong đợi của sự đau khổ ấy, nếu chúng ta được mở ra, chúng ta đón nhận hồng ân lớn lao để sắp xếp lại và đặt Thiên Chúa lên trước hết. Đôi khi chúng ta sẽ thương mại những hiểu biết sâu sắc ấy trong một khoảnh khắc, để có lại bất cứ nơi nào hay bất cứ người nào đã bị xé ra bởi chúng ta. Nhưng đôi khi đó là điều không thể xảy ra, vì vậy chúng ta tạ ơn Thiên Chúa vì đã cho ánh sáng Ngài chiếu dọi vào bóng tối.
Gần đây, một nữ tu dòng Nữ Tử Thánh Phaolô, đã qua đời tại Ấn Độ. Trước khi qua đời, chị đã nói với chị em của mình rằng: “Em không có gì để để lại bởi vì em đã dâng cho Chúa tất cả… Em đã sẵn sàng để ra đi”. Đây là nghịch lý của đời sống thiêng liêng, điều mà chúng ta cũng được mời gọi.
Giống như Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi để từ bỏ mình hoặc ít nhất cho phép chúng ta bị tước đoạt, những thứ mà chúng yêu thích trong cuộc sống, ngay cả những người mà chúng ta yêu nhất, biết rằng chúng ta sẽ gặp lại họ. Chúng ta làm những điều này để vào giây phút cuối cùng trong cuộc sống, chúng ta có thể thốt lên: “Lạy Cha, con đã dâng cho Ngài tất cả mọi thứ, những điều tốt đẹp, những điều tồi tệ, thậm chí vài người mà con yêu nhất, và bây giờ con xin dâng Ngài điều cuối cùng con có, là cuộc sống của con… trong tay Ngài, con xin phó dâng linh hồn con”.
Tác giả: Sr. Theresa Aletheia NobleMary Nguyễn chuyển ngữ từ aleteia.org
Read more…

Cam kết trở thành Chính phủ kiến tạo mới chỉ dừng lại ở Thủ tướng


Tư Giang

 Trong một hội nghị của Chính phủ, ông Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương, thẳng thắn phát biểu, cam kết trở thành Chính phủ kiến tạo mới chỉ dừng lại ở Thủ tướng thôi, chứ không phải Chính phủ nói chung. 
 
Theo ông Trương Đình Tuyển, nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại: “Muốn kiến tạo thì trước tiên phải có tư duy phát triển, sau đó cải cách thể chế. Thể chế tốt mới giúp cải cách môi trường kinh doanh”.Ảnh: THÀNH HOA


(TBKTSG) - Nội hàm của “kiến tạo phát triển” vẫn còn cần được làm rõ nếu muốn thúc đẩy phát triển không chỉ trong kinh tế.
Nguyên Viện phó Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương Võ Trí Thành vẫn tỏ ra do dự khi được không ít người hỏi nên dịch cụm từ “Chính phủ kiến tạo” ra tiếng Anh như thế nào. “Có lẽ là constructive government chăng”, ông Thành giải thích, nhưng ông cũng thừa nhận từ “constructive” (có tính chất xây dựng) thiên về can thiệp và chưa sát nghĩa tiếng Việt. Một lần trong cuộc làm việc của lãnh đạo cao cấp, ông nghe phiên dịch viên dùng cụm từ “facilitating government”, song ông vẫn chưa thông tỏ vì nghĩa của nó lại quá hẹp.
Ông Tạ Quang Đông, một dịch giả chuyên nghiệp ở Hà Nội, cũng hay được hỏi điều tương tự như ông Thành. Sau khi loại trừ những cụm từ như “enabling” (tạo điều kiện thuận lợi), “creative” (sáng tạo), anh quyết định dùng từ “tectonic government” trong các buổi dịch cho lãnh đạo! “Tectonic” có ý nghĩa là kiến tạo về mặt địa chất và có ý nghĩa xây dựng, kiến trúc nên phù hợp, anh giải thích. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người băn khoăn với cách chọn từ này.
Khó khăn về dịch thuật như những câu chuyện trên bắt đầu từ một năm trước, khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhận nhiệm vụ và cam kết Chính phủ do ông đứng đầu sẽ trở thành một “Chính phủ kiến tạo”. Tuy nhiên, vượt qua khuôn khổ của lĩnh vực dịch thuật, nội hàm của nó vẫn còn chưa được định nghĩa rõ ràng cho đến nay.
Trong một hội nghị của Chính phủ, ông Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương, thẳng thắn phát biểu, cam kết trở thành Chính phủ kiến tạo mới chỉ dừng lại ở Thủ tướng thôi, chứ không phải Chính phủ nói chung.
Trên thực tế, người đầu tiên đưa ra cụm từ này ở Việt Nam là nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển, người rất muốn minh định giữa vai trò của Nhà nước và thị trường ở Việt Nam sau những kinh nghiệm đàm phán về hội nhập quốc tế. Ông Tuyển nhớ lại, ông viết về cụm từ này đầu tiên vào năm 2008 trên báo Nhân dân, nhưng rồi chẳng mấy ai biết. Sau một vài lần trình bày tại các cuộc hội thảo, nơi ông bày tỏ trăn trở giữa hai lựa chọn là Nhà nước nên “phục vụ phát triển”, hay “Nhà nước cai trị”, rốt cuộc ông Tuyển đã chắp bút viết một bài về Nhà nước kiến tạo năm 2014. Ông Tuyển mong muốn, để làm tốt chức năng kiến tạo, Nhà nước cần xây dựng khuôn khổ thể chế phù hợp và tạo điều kiện cần thiết để mọi người dân phát huy năng lực và sức sáng tạo vì lợi ích của chính mình, thay vì mô thức Nhà nước làm thay người dân. Khi đó, người dân có thể phát huy tốt nhất quyền làm chủ, còn bộ máy hành chính nhà nước sẽ tinh gọn, hiệu lực, hiệu quả.
Tuy nhiên, mọi thứ không đơn giản. Ông Tuyển kể, cụm từ “Nhà nước kiến tạo” được đề nghị đưa vào báo cáo chính trị của Đại hội Đảng lần thứ 11 cách đây sáu năm, song không được chấp nhận. “Cả thế giới đang chuyển đổi khái niệm từ nhà nước chỉ huy sang nhà nước kiến tạo, nhưng tôi xin nói thật, Việt Nam tiếp nhận được cụm từ này không dễ”, ông Tuyển nói.
Thực tiễn khó khăn
Với Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương Nguyễn Đình Cung, người có nhiều kinh nghiệm với Luật Doanh nghiệp, và các Nghị quyết 19 của Chính phủ về cải thiện môi trường kinh doanh, nhận xét của ông Tuyển là sự thật. Trong một hội nghị của Chính phủ, ông Cung thẳng thắn phát biểu, cam kết trở thành Chính phủ kiến tạo mới chỉ dừng lại ở Thủ tướng thôi, chứ không phải Chính phủ nói chung. Điều này, ông Cung nói, được rút ra trong cả một quá trình.
Khi Nghị quyết 19 đầu tiên được ban hành vào năm 2014, đã có nhiều phản ứng từ cấp bộ trưởng. Ông Cung kể, lúc trình ra cuộc họp cao cấp, nhiều bộ trưởng chống. Cấp dưới của họ cũng vậy. Ông nói: “Lúc đó người ta chống đối, hay tỏ thái độ thờ ơ. Có người còn nói, các anh cứ thay đổi đi tôi không làm để nó thất bại, mà họ nói công khai”. Ông Cung kể tiếp, có nhiều quy định “hành hạ” doanh nghiệp mà ông và ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, kiên trì đề nghị bỏ suốt 5-7 năm nay nhưng họ không nhúc nhích. Ông nói: “Điều đáng tiếc, thử hỏi có ông bộ trưởng hay ông chủ tịch tỉnh nào về thảo luận với nhau trong bộ, và chính quyền xem nên hiện thực hóa cam kết kiến tạo như thế nào”. Ông nhận xét, cho đến nay chưa nhiều bộ trưởng thực hiện tinh thần kiến tạo và hệ thống dường như vẫn đứng yên như cũ. “Vậy thì kiến tạo phát triển ở chỗ nào?”, ông Cung đặt câu hỏi.
Ông Tuyển giải thích: “Muốn kiến tạo thì trước tiên phải có tư duy phát triển, sau đó cải cách thể chế. Thể chế tốt mới giúp cải cách môi trường kinh doanh”. Ông Võ Trí Thành bổ sung thêm: “Một Chính phủ kiến tạo chỉ khi Chính phủ ấy có đủ năng lực, minh bạch, có khả năng giải trình, biết tương tác với xã hội”. Ông Cung đồng tình, và lấy ví dụ là nền kinh tế bao gồm năm loại thị trường là vốn, hàng hóa - dịch vụ, bất động sản, khoa học công nghệ, lao động mà trong đó hầu hết đều đang bế tắc, tạo môi trường cho cơ chế xin - cho nảy nở. Ông nói: “Những thị trường này đầy méo mó, sai lệch làm những người kinh doanh hiệu quả thì không thể tiếp cận nguồn lực, còn những người biết chạy chọt thì ăn đủ”. Ông Cung cho rằng, nếu không khơi thông được các thị trường này thì doanh nghiệp khó phát triển.
Người dân cần làm chủ
Theo Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Kế Tuấn, Đại học Kinh tế Quốc dân, Giáo sư người Mỹ Chalmers Ashby Johnson được coi là người đầu tiên đưa ra khái niệm về nhà nước kiến tạo phát triển. Theo đó, nhà nước đề ra các chính sách mang tính định hướng phát triển, tạo môi trường và điều kiện cho các chủ thể kinh tế phát huy mọi tiềm năng trong môi trường cạnh tranh bình đẳng, tăng cường giám sát để phát hiện các mất cân đối có thể xảy ra, bảo đảm ổn định kinh tế vĩ mô và nâng cao mức sống của người dân.
Thực tế hiện nay, theo bài phân tích của ông Tuấn trong kỷ yếu hội thảo “Triển vọng kinh tế Việt Nam và vai trò của Nhà nước kiến tạo trong hoàn thiện thể chế và môi trường kinh doanh” do Ban Kinh tế Trung ương Đảng, Ủy ban Kinh tế của Quốc hội và trường Đại học Kinh tế Quốc dân đồng chủ trì, chuyển đổi sang mô hình “kiến tạo”, Chính phủ đang gặp một số khó khăn như chưa có sự chuyển biến đồng bộ và mạnh mẽ trong cả hệ thống chính trị theo hướng xây dựng Nhà nước kiến tạo phát triển.
Bên cạnh đó, còn rất nhiều bất cập trong hoạt động của hệ thống quản lý nhà nước với những biểu hiện như chất lượng chính sách không phù hợp với thực tế, tình trạng “nói không đi đôi với làm”, “trên bảo dưới không nghe”, cải cách hành chính chậm trễ, bộ máy quản lý nhà nước cồng kềnh. Hơn nữa, theo ông Tuấn, tình trạng tham nhũng, lãng phí có xu hướng ngày càng phổ biến và trầm trọng. Quan hệ giữa tăng cường quản lý của Nhà nước với phát huy dân chủ, thu hút rộng rãi các lực lượng xã hội vào phát triển và quản lý sự phát triển vẫn còn nhiều mâu thuẫn.
Theo ông Tuấn, Nhà nước kiến tạo phát triển là Nhà nước không làm thay dân mà phải tập trung xây dựng khuôn khổ thể chế phù hợp và tạo điều kiện cần thiết để mọi người phát huy năng lực và sức sáng tạo vì lợi ích của chính mình và đóng góp cho xã hội. Việc phát huy dân chủ trong quản lý nhà nước thể hiện đồng thời trên ba mặt. Thứ nhất, người dân được quyền tự do thực hiện hoạt động kinh doanh trong tất cả các lĩnh vực mà Nhà nước không cấm. Thứ hai, người dân và các tổ chức có quyền tham gia vào quá trình hình thành hệ thống pháp luật, cơ chế chính sách, đặc biệt là các quy định liên quan trực tiếp đến họ. Thứ ba, đề cao trách nhiệm giải trình của Nhà nước, bảo đảm người dân và các tổ chức thực hiện quyền giám sát hoạt động của Nhà nước bằng các hình thức thích hợp.
Xét trên cả ba mặt đó, theo ông Tuấn, bên cạnh những kết quả tích cực chủ yếu là trong việc bảo đảm “quyền tự do thực hiện hoạt động kinh doanh trong tất cả các lĩnh vực mà Nhà nước không cấm”, việc bảo đảm dân chủ trong quản lý Nhà nước vẫn còn nhiều hạn chế, bất cập. Việc thu hút sự tham gia của người dân và các tổ chức vào quá trình xây dựng pháp luật, cơ chế chính sách mang nặng tính hình thức. Có tình trạng nội dung cơ chế chính sách thiên về bảo đảm lợi ích và sự thuận lợi của chính họ hơn là lợi ích và thuận lợi của các cộng đồng thuộc đối tượng điều chỉnh. Thực thi trách nhiệm giải trình của các cơ quan quản lý nhà nước còn là vấn đề xa vời. Nói một cách khái quát, nhiều vấn đề của quản lý nhà nước, “dân không biết, không bàn, không kiểm tra”. Với thực tế này, ông Tuấn khẳng định, hoạt động quản lý nhà nước hiện đang tồn tại khoảng cách khá xa so với yêu cầu xây dựng mô hình Nhà nước kiến tạo phát triển.

Read more…

Nhận định về Tổng Thống Trump qua hai việc: Tiếp đón Tập Cận Bình và pháo kích vào Syria




















Tôi vốn thích theo dõi thời cuộc, nhưng không thích làm chính trị. Sự theo dõi thời cuộc nước Mỹ sau kỳ bầu cử năm nay càng thu hút sự chú ý của tôi, vì tôi nghĩ rằng: ảnh hưởng của việc ông Trump đắc cử sẽ liên hệ đến Quốc gia VN. Theo dõi tình hình, nhưng tôi cũng rất dè dặt khi nói ra những cảm nghĩ của mình vì ngay trong Đại gia đình của tôi cũng có những đứa cháu bất đồng quan điểm với tôi. Không muốn có những xích mích, tôi chờ đợi vào một thời điểm khi có những sự kiện thuận lợi rõ ràng để biện minh cho những quan điểm của mình sẽ tránh khỏi bị chê trách là mù quáng, đầu óc già rồi thiếu minh mẫn.

Trước hết nhận xét và theo dõi những nguồn tin về TT Trump tiếp đón ông Tập cận Bình. Khi tin này mới được công bố, cả thế giới đã có phản ứng nhìn ông Trump như một tên ba trợn, lếu láo thay đổi chính sách, lập trường hơn cả chong chóng. Chuyện TT sẽ tiếp đón ông Bình tại Florida, một nơi rất đặc biệt, ông chỉ dành cho những người được ông sắp vào thành phần những bạn đồng minh hay người thân thiết của ông; như nơi này ông đã từng tiếp đón nồng hậu Thủ Tướng Abe của nước Nhật vào tháng trước. Chính ngay cả nước Nhật khi nghe tin ông TCB được tiếp đón tại địa điểm trên, báo Chí Nhật đã cảnh cáo chính quyền Nhật không nên trông cậy vào một đồng minh có tính tráo trở như vậy. 

Ngay cả Trung Cộng cũng hí hửng trước nguồn tin TCB được TT Trump ưu ái đón tiếp tại dinh cơ tráng lệ tư. Trước những ngày sang Mỹ, Trung Cộng đã nắn gân chính phủ Mỹ bằng những lời tuyên bố, ngang ngược, xấc xược về chủ quyền ở Biển Đông mà Trump vẫn im lặng. Thái độ im lặng được hiểu như một sự nhượng bộ nên ông Bình đã có cái nhìn coi thường TT Trump cũng chẳng hơn gì TT Obama. Tin tức chuyến công du của ông Bình được tiếp đón đặc biệt ở Mỹ đem ra phổ biến trên toàn quốc chủ ý gây uy tín làm tăng uy thế của TCB mà ông cần trong kỳ họp Đại Hội Đảng vào những tháng tới. 

Vài ngày trước khi thực hiện chuyến công du, chính quyền Mỹ lịch sự thông báo cho tòa Đại Sứ TC hay, nếu tòa Đại Sứ e ngại chuyện nơi cư ngụ của ông TCB sẽ bị đặt máy nghe, thu hình lén thì ông Đại Sứ tự tìm chỗ ở riêng cho ông TCB.

Đến ngày ông Bình đặt chân tới Florida thì lúc ấy ông mới thấy sự khác biệt giữa Trump và Obama. Ông đã nghĩ nhầm về Trump, ông cũng đã nhận ra 2 tuần trước chuyện công du của ông Tổng trưởng Ngoại Giao Mỹ Tillerson tới nước ông có thái độ nhún nhường nằm trong cái bài bản sắp đặt sẵn của Trump. Đã trót huênh hoang phô trương chuyện công du, ông không thể bỏ được khi nghe TT Trump tuyên bố sẽ tự giải quyết chuyện Bắc Hàn đơn phương mà không cần nhờ TC giúp. Một vấn đề mà ông hy vọng Triều Tiên sẽ là một con bài đem ra xử dụng để TT Trump phải cầu khẩn nhờ ông giúp; ông sẽ dùng chuyện khó khăn này làm áp lực với TT Trump về chuyện Biển Đông và vấn đề Mậu dịch. 

Vậy thì khi lá bài chẳng còn xử dụng được nữa, như vậy chuyến công du này của ông thật vô tích sự! không những thế ông còn thấy bị nhục mạ, bị coi thường, coi rẻ qua những hình thức tiếp đón!!

Đón một Tổng Thống như ông tự coi mình là chúa tể thiên hạ, ông Bình không ngờ rằng ông Trump đối xử ông còn thua cả các lãnh tụ tiểu quốc khác như Canada, Afghanistan... họ đã được Trump tiếp đón tại tòa Bạch Ốc. Không được như Obama đã từng trịnh trọng tiếp rước trọng thể, nồng hậu vợ chồng ông với những tiếng súng đại bác nổ vang, có hàng lính đàn chào để đón mừng; những buổi tiệc quốc yến linh đình có mời đông đủ Đại sứ các nước tham dự để chào đón ông. Thay vì thế Trump tiếp đón ông khá thầm lặng tại tư dinh, và buổi ăn tối chỉ là một bữa ăn gia đình đón tiếp những người bạn từ phương xa tới. Rồi khi ông Trump được giới truyền thông báo Chí hỏi về tin tức kết quả cuộc hội kiến. Ông Trump đã trả lời theo kiểu dỡn nửa đùa nửa thật: À chúng tôi nói nhiều chuyện lắm nhưng tôi không hiểu ông ấy đã nói những gì!!!!!!, và ông luôn luôn cười khoe nhắc đến cái tình bạn giữa hai bên được thể hiện rất "đặc biệt"

Nếu những ai đã từng theo dõi hình ảnh về chuyến công du này của ông Tập Cận Bình thì sẽ thấy từ cái cách hai vợ chồng TT Trump đứng truớc ngưỡng cửa chờ đợi chứ không bước xuống sân thềm ân cần tiếp rước thì đủ hiểu cái chuyến công du này của ông Bình là hoàn toàn thất bại; những chuyện hội kiến, bàn bạc giữa hai người với nhau như hai kẻ điếc ông nói gà, bà nói vịt, hãy hiểu cái tình bạn "đặc biệt" giữa hai người nó có nghĩa là một chuyện khôi hài.

Việc thứ hai là chuyện bắn 59 hỏa tiễn Tomohawk vào phi trường Syria ngay bữa tối ăn tiệc với Tập cận Bình, điều này cũng là chủ ý của Trump muốn dằn mặt Bình có ý nghĩa chuyện Bắc Hàn ông sẽ xử sự như việc ông trừng phạt Syria; ông muốn là ông làm, ông không cần phải nhờ, phải xin phép ai cả; Vậy cái việc thèng Ủn Bắc Hàn ông chẳng cần phải nhờ Trung Quốc giúp đỡ. Việc thông báo cho Nga 30 phút trước khi pháo kích là để cho Nga di tản nhân sự tránh có người Nga bị chết mà lên gây khó cho Mỹ, chứ Mỹ không cần phải xin được phép Putin mới làm.

Sự việc pháo kích phi trường làm cho Putin tức giận. Nhưng sự tức giận của Putin lại là một minh chứng để hoá giải những fake news của truyền thông thiên tả, và nhóm thiểu số nơi Quốc hội đã và đang tung hoả mù chuyện ông Trump đã nhờ Putin chọc khuấy tin tức tạo bất lợi cho Clinton nhờ vậy mà Trump mới thắng cử.

Quyết định trừng phạt Syria bằng hành động của Trump khiến cho đa số lãnh tụ các nước trên thế giới phải cảm phục, ca ngợi hành động dũng cảm của Trump, làm nổi bật hình ảnh sự khác biệt giữa Trump và Obama: Obama hèn và nhu nhược đến nỗi bị một nguyên thủ nước nhỏ như Phi luật Tân chửi là con của một con chó đẻ; đến Trung Quốc họp cùng các nguyên thủ trên thế giới, chỉ có Obama bị chủ nhà coi khinh không thèm ra sân bay đón chào, không cho trải thảm đỏ theo nghĩ thức tiếp rước; sự coi khinh của Putin, của TCB coi thường nước Mỹ như một con hổ giấy vì Obama chỉ hù doạ ở Syria, ở Crimea, ở Biển Đông... mà không dám làm gì. Ngược lại hình ảnh của Trump hành động đúng cương vị của một lãnh tụ số một Siêu cường quốc; sự quyết định khi ra lệnh cho pháo kích hỏa tiễn vào Syria khiến đa số các nước trên thế giới ủng hộ và ca ngợi TT Trump cho ta thấy ai mới xứng đáng được gọi là Tổng Thống Mỹ. Chỉ hơn hai tháng TT Trump đã phục hồi hình ảnh, địa vị nước Hoa Kỳ cường Quốc số một trên thế giới như ông đã hứa trong khi tranh cử.

Hôm qua bà Hillary khi được biết Syria đã cho sửa phi trường và được xử dụng sau 24 giờ bị pháo kích đã tuyên bố: Lẽ ra ta nên hủy hoại phi trường để Syria không thể dùng được nữa. Bà Clinton nói mà quên mất chuyện 6 năm trước khi chuyện xảy ra tương tự ở Syria, lúc ấy Bà đương nhiệm chức Tổng Trưởng ngoại Giao đã sang tận Syria gặp Assad. Thế giới trông đợi sự quyết định cứng rắn của Bà và những lời đe dọa đáp ứng bằng những hành động của Obama; nhưng NATO đã thất vọng vì hình ảnh tươi cười bắt tay thân mật giữa bà và Assad được mô tả là một giải pháp ngoại giao khôn ngoan đã tránh được khủng hoảng chiến tranh; và ít lâu sau đó bà đã được mời sang Nga để đọc một bài diễn văn được trả với nửa triệu dollars!

Là một người dân Mỹ gốc Việt, thường hướng về quê nhà, tôi có những ưu tư về hiện tình trong nước trước những đại họa đang dồn dập xẩy đến cho Quốc gia dân tộc ta: nạn tham nhũng, hủy hoại môi trường, những thủ đoạn, hành động, cầm tù, đánh đập dã man của bọn công an, độc tài. Bọn lãnh đạo cầm quyền đua nhau bán chức, dùng quyền hành, chức vị đem núi, lấy rừng, ra bán cho Tầu làm của tư cho xây dựng trái phép mà bất chấp những nguy hại về chiến thuật gây ra những hậu quả tai hại khi chiến tranh xảy ra. Tai họa mất nước đang trên bờ vực thẳm!!!. 

Qua những quá khứ hoạt động của bà Clinton, bà cũng sẽ tiếp nối đường lối của Obama. Hậu quả quốc gia VN sẽ phải diệt vong ngay trước cả Hội Nghị Thành Đô nếu như bà Hillary đắc cử Tổng Thống. Nhưng tôi có một niềm tin vào TT Trump mới có thể giúp cho đất nước VN thoát ra khỏi cái Đại Họa. Tìm hiểu và theo dõi những gì về ông, tôi đã thấy ông là người nói đi đôi việc làm; Những nhận xét của ông về Trung Cộng, về VN đã được ông tìm hiểu rất chính xác cũng như ông đã có những hoạch định để đối phó, hành động. Nhìn vào thành phần nội các của ông có những nhân vật như Navarro, James Mattis, Rex Tillerson, Mc Master... là những người am hiểu rất sâu sắc rõ ràng về những thủ đoạn, tham vọng bành trướng thế lực của TC, và họ đã có những biện pháp, có những kinh nghiệm để ngăn chặn, đáp ứng thành công.

Chỉ một sự việc hãng Exxon mới ký một thỏa ước 8 tỷ dollars với nước VN để khai thác dầu khí ở gần vùng biển nơi cách đây hai năm Trung Cộng đặt dàn khoan Hải Dương ngang nhiên chiếm của VN tự coi là thuộc chủ quyền TC đã răn đe cấm không cho Quốc gia nào khác được khai thác nơi đây đủ để chúng ta phải suy ngẫm: Lúc ấy ông Tillerson là CEO của công ty dầu Exxon, có ý muốn công ty khai thác dầu tại nơi này; nhưng biết chính quyền Obama không có biện pháp giúp VN bảo vệ chủ quyền biển đảo. Vì sự bất trắc, nên ông đã không thực hiện ý định để công ty dùng một số tiền quá lớn vào đầu tư. Phải chờ cho đến ngày nay, tuy đã về hưu nghỉ việc với Exxon, nhưng ông được tổng thống Trump trao chức vụ cầm đầu ngành ngoại giao, lại có niềm tin vào Trump và ông sẽ quyết giúp Tổng thống ngăn chặn cái mưu đồ bành trướng của Trung Quốc. 

Giúp cho Exxon vì nghĩ đến những liên hệ tốt đẹp với công ty ngày trước, nhưng cũng nằm trong chính sách nước Mỹ muốn có thêm vây cánh đồng minh để ngăn chặn sự tham vọng của TC, nên muốn giúp cho chính quyền VN có một niềm tin vững chắc trông cậy vào nước Mỹ để bảo vệ chủ quyền và phát triển kinh tế mà hai bên cùng hưởng lợi. Tôi hy vọng chính quyền VN nhận rõ về vấn đề này để sửa đổi chính sách lãnh đạo như vậy sẽ đưa Quốc gia VN thoát khỏi cảnh diệt vong, lầm than và mang lại được sự Hạnh Phúc, Dộc Lập và Tự Do thực sự cho dân tộc.

Florida, ngày 10 tháng 4 năm 2017. 

Read more…

Phải chăng cộng sản đang thực hiện chiến dịch “giải phóng âm nhạc”?



Sau 5 ca khúc bất hủ được sáng tác trước 1975 bị cấm lưu hành vĩnh viễn, đến lượt bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang” đang bị “treo” án chung thân. Hiện tại bài hát “Nối vòng tay lớn” chưa được cấp phép lưu hành. Điều gì đang diễn ra khi những bài hát nổi tiếng này đã, đang là vấn đề nóng trong việc quản lý biểu diễn nghệ thuật của cộng sản? Trước đó, sở VHTT và DL tỉnh Tiền Giang là cơ quan trực thuộc của Bộ này cũng đã có văn bản cấm bài hát “Mùa Hoa Đỏ” một bài hát nặc mùi cộng sản. Tuy nhiên sau vài lần họp hành, báo cáo thì bài hát này đã được “bỏ nhỏ” sẽ không bị cấm nữa.

Kể từ sau 1975, ca khúc “Nối vòng tay lớn” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được sử dụng rất nhiều trong các chương trình văn hóa nghệ thuật do cộng sản tổ chức. Thế nhưng không hiểu lý do gì mà Cục Biểu diễn nghệ thuật thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch do cộng sản nắm quyền cấm lưu hành phổ biến.

Được biết vào ngày 21/4/2017, trường Đại học Y dược Huế kết hợp cùng gia đình cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đứng ra tổ chức đêm nhạc “Nối Vòng Tay Lớn”. Tuy nhiên chương trình đã gặp phải khó khăn do có tới 4 ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác đang nằm trong không được phép phổ biến. Ngoài ca khúc “Nối vòng tay lớn” là những bài “Huế-Sài Gòn-Hà Nội”, “Ca dao Mẹ” và “Đêm thấy ta là thác đổ” bị nhà cầm quyền cộng sản gây khó khăn vì chưa có hồ sơ cấp phép lưu hành.

Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng cục biểu diễn nghệ thuật của cộng sản đảng cho biết: “theo nghị định của chính phủ về phổ biến các sáng tác trước năm 1975, các đơn vị tổ chức, cá nhân muốn biểu diễn những tác phẩm này phải tự hoàn thiện hồ sơ gửi lên Cục. Hồ sơ bao gồm nhiều giấy tờ như đơn đề nghị cấp phép, bản ghi âm nội dung tác phẩm và chứng nhận của tác giả chủ sở hữu tác phẩm hoặc tổ chức đại diện quyền tác giả”.

Bốn ca khúc trên đã từng được sử dụng rất nhiều trong các chương trình ca nhạc tại Việt Nam suốt nhiều năm nhưng không hề gặp cứ trở ngại nào khi lưu hành. Hầu hết người yêu âm nhạc đều dễ dàng nhận ra đây là những tác phẩm của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Hàng chục năm qua những ca khúc này đã trở nên quá quen thuộc với công chúng trong các đêm nhạc cộng đồng hay những chương trình âm nhạc lớn nhỏ được tổ chức trên cả nước. 

Cơ cấu cai trị của tập đoàn cộng sản đảng có 18 bộ, trong đó Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch là một cơ quan quản lý tư duy và sở thích của người dân Việt Nam. Dưới sự thống trị của cộng sản đảng, cơ quan này được giao quyền hạn quản lý những vấn đề liên quan đến những hoạt động giải trí văn hóa, gia đình, thể dục thể thao và du lịch trong phạm vi cả nước.

Chính những show diễn mang nội dung tuyên truyền chế độ cũng được ban tuyên giáo cộng sản chọn những ca khúc trên để biểu diễn. Điều này cho thấy cộng sản biết, hiểu và quản lý các ca khúc này trong suốt nhiều năm. Tuy nhiên cộng sản bất ngờ bày trò cấm phổ biến rộng rãi các ca khúc trên. Phải chăng cộng sản đảng đang tổ chức chiến dịch “giải phóng âm nhạc” ra khỏi đời sống người dân Việt Nam?

Những bản nhạc dù nằm trên giấy hay được cất lên đâu đó thì vốn dĩ vẫn là thứ vô tri vô giác. Chỉ những người sáng tác hay những người nghe và hát thì mới có sự cảm nhận cái hay, cái đẹp từ những bài hát. Để từ đó những ca khúc ấy được phổ biến, được đón nhận và đi vào lòng công chúng thuận theo lẽ tự nhiên. Cái gì hay, cái gì đẹp, cái gì văn hóa sẽ được chấp nhận mà không cần đến bất cứ thủ tục hay quy trình xin cho theo lối cộng sản. 

Chế độ cộng sản vốn dĩ được sinh ra từ sự dối trá, tàn bạo và độc tài. Chính vì thế những gì là sự thật, những gì là văn hóa luôn được xem là những thứ không được phép tồn tại trong tư duy của những kẻ cầm quyền. Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, cái tên nghe rất văn hóa nhưng thực tế đây là một tổ chức không hiểu biết gì về văn hóa. Đã thế lại còn đẻ ra cái Cục biểu diễn nghệ thuật với chức năng tham mưu những vấn đề về văn hóa nghệ thuật cho Bộ này. Trước thì cấm vì cho rằng các ca khúc trước 1975 bị sửa lời, sau thì nói không xác định được thời điểm sáng tác, giờ lại la làng bắt phải xin phép này nọ. Những kẻ cầm quyền trong đảng cộng sản với bản chất rừng rú cho thấy chúng nhận thức âm nhạc như thể loài khỉ trường sơn rú lên mỗi khi tranh giành miếng ăn.

12.04.2017

Read more…

382 trụ nước cứu hỏa tại Hà Nội không có nước…

chuyện lạ nhưng không lạ



Việt Nam trên đường gần đến đích “thiên đường xã hội chủ nghĩa” theo cách mà nhà nước Velezuana đang đạt được. Trong đó thủ đô Hà Nội là một địa phương sản sinh ra hàng trăm đề xuất, dự thảo, dự án dẫn đến lãng phí hàng nghìn tỷ đồng từ tiền thuế của người dân đóng góp. Từ những đề xuất bóc lột dân bằng cách tăng thuế, tăng viện phí đến những dự thảo lấy ý kiến của xây dựng con đường danh vọng, tượng rùa vàng Hồ Gươm cho tới những dự án lắp hàng trăm camera an ninh trên nhiều tuyến đường, đặt hàng ngàn trụ nước cứu hỏa v.v...

Tuy nhiên những đề xuất, dự thảo, dự án của cộng sản Hà Nội ngày càng chứng tỏ cán bộ, quan chức nhà sản rất thích tạo ra những ý tưởng, đề xuất này kia chủ yếu để moi móc ngân sách nhà nước. Những con chuột trong bình cộng sản ngày đêm đục khoét, gặm nhẫm, chia chác, biển thủ của công để thỏa mãn lòng tham vô đối của những kẻ trục lợi. Kết quả của những đề xuất, dự án của những con chuột nhà sản chỉ đem lại những công trình tệ hại, những hạng mục tốn kém nhưng chẳng mấy có tác dụng mỗi khi sự cố xảy ra.

Chi hàng tỷ USD để thực hiện dự án đường sắt trên cao, Hà Nội nhận được tuyến Metro cong lượn như con rắn cùng hàng cây mới được trồng ngay dưới gầm tuyến đường này sau khi đã chặt hạ hàng loạt cây cổ thụ. Hàng tỷ hồ tệ được sử dụng để trang bị hàng trăm camera an ninh nhưng khi cần trích xuất hình ảnh phục vụ cho công tác quản lý thì bỗng dưng phát hiện nhiều camera không hoạt động. Cũng thế hàng tỷ đồng tiền thuế của nhân dân đã được nhà cầm quyền Hà Nội vô tư lắp đặt 2.688 trụ nước cứu hỏa nhưng khi kiểm tra có tới 382 trụ không có nước. Ngoài các trụ nước này thì Hà Nội còn có 1.193 bể chứa nước tuy vậy có tới 87 bể chứa không lấy được nước. Phó giám đốc cảnh sát PCCC còn cho rằng Hà Nội vẫn thiếu 4.000 trụ nước chứa cháy.

382 trụ không lấy được nước là do những trụ này nằm ở vị trí xa nhà máy nước, cuối nguồn, đặc biệt vào mùa hè rất ít nước. Vì vậy cháy ở khu vực nào chúng tôi sẽ gọi cho nhà máy nước ở khu vực đó tăng áp lực nước”. Đó là báo cáo của Nguyễn Tuấn Anh, Phó giám đốc cảnh sát PCCC Hà Nội nêu ra trong buổi làm việc về công tác phòng cháy chữa cháy trong những tháng đầu năm 2017.

Có lẽ đây là nguyên nhân chính dẫn đến các vụ hỏa hoạn lớn gây thiệt hại hàng tỷ đồng của người dân khi xảy ra các vụ cháy. Nếu hệ thống chữa cháy của cộng sản Hà Nội làm tốt chức năng cùng sự sẵn sàng tiếp ứng nguồn nước từ các trụ nước cứu hỏa và bể chứa trong thủ đô, có lẽ đã khống chế những đám cháy khi mới phát hiện và giảm thiểu thiệt hại về người và tài sản trong các vụ hỏa hoạn.

Điểm qua một vài vụ cháy lớn trên cả nước trong những ngày gần đây để thấy khả năng làm việc của lực lượng phòng cháy chữa cháy tại Việt Nam ra sao.

Ngày 23/3 vụ cháy lớn xảy ra tại một công ty may của Đài Loan nằm trong khu công nghiệp Trà Nóc thuộc thành phố Cần Thơ. Được cho là vụ cháy lớn nhất và kéo dài nhất tại Cần Thơ, vụ cháy cần tới hơn 60 xe cứu hỏa và nhiều lực lương khác từ các tỉnh thành lân cận mới dập tắt hoàn toàn đám cháy sau 5 ngày bùng phát. Điều khó hiểu là đám cháy lớn kéo dài nhiều ngày gây thiệt hại ước tính khoảng 13 triệu USD xác định nguyên nhân là do thiếu nước trong quá trình chữa cháy. Mặc dù đây là một địa bàn nằm trên vùng sông nước của miền Tây Nam Bộ. Theo đại tá Trần Đức Đình, Phó giám đốc Cảnh sát PCCC thành phố Cần Thơ cho biết: “Do thiếu nước và áp lực các trụ nước tại khi công nghiệp Trà Nóc yếu nên không đủ chữa cháy, khiến hỏa hoạn kéo dài nhiều giờ”.

Một cảnh chữa cháy tại khu công nghiệp Trà Nóc. Ảnh Thanh Liêm

Cũng trong ngày 23/3 một vụ cháy xảy ra tại căn nhà 5 tầng số 32 đường Kim Biên, phường 13, quận 5 Tp HCM. Hơn 20 xe chữa cháy cùng hàng trăm cảnh sát PCCC được huy động để dập tắt đám cháy. Hình ảnh từ video hiện trường cho thấy một số xe chữa cháy không thể phun nước lên tới tầng 4-5 của căn nhà nơi xảy ra đám cháy. Cho đến khi xe thang và xe vòi rồng được huy động thì đám cháy mới được khống chế. Tuy không thiệt hại về người nhưng tài sản trong tầng 4-5 của căn nhà đã bị cháy rụi hoàn toàn.

Cảnh sát PCCC đang dập tắt đám cháy tại căn nhà 5 tầng số 32 đường Kim Biên, phường 13, quận 5 Tp HCM. Ảnh chụp màn hình

Ngày 7/4 tiếp tục một vụ cháy lớn bùng phát tại khu nhà kho và văn phòng điều hành Công ty cổ phần địa ốc dầu khí viễn thông (Mễ Trì, Nam Từ Liêm, Hà Nội). 15 xe cứu hỏa cùng hàng chục cành sát PCCC được huy động, bên cạnh đó còn có sự hỗ trợ của hơn 20 bộ đội thuộc Bộ tư lệnh thủ đô. Đám cháy đã bị khống chế hoàn toàn sau khi thiêu rụi tài sản trong kho và văn phòng rộng cả trăm mét của khu nhà xưởng.

Đến rạng sáng ngày 8/4, một vụ cháy lớn kèm những tiếng nổ tại bãi giữ xe vi phạm giao thông của công an thuộc địa phận khu phố 2, phường Tam Hòa, Tp Biên Hòa (Đồng Nai). Nhận được tin báo, lực lượng PCCC tỉnh Đồng Nai đã huy động nhiều xe chuyên dụng và chiến sĩ đến hiện trường để dập lửa. Sau một thời gian, ngọn lửa đã được khống chế và dập tắt. Kết quả thu được sau chiến công ấy là một số ít xe máy đã được cứu, còn lại hàng trăm chiếc xe khác bị thiêu rụi nằm trơ khung trong bãi giữ xe.

Nhìn lại một số “chiến tích” trong việc phòng cháy, chữa cháy có thể nói những đồng tiền mồ hôi, xương máu của người dân đang bị quan chức cộng sản sử dụng một cách vô tội vạ. Những kẻ cầm quyền nhiều lần đề xuất, trình dự thảo, dự án chẳng những không đem lại điều tốt đẹp cho đời sống người dân mà còn xem đây là phương cách, là cơ hội để trục lợi, để làm giàu cho quan chức nhà sản. Chuyện hệ quả của những dự án đó ra sao, tính khả thi và tiện ích của dự án đó thế nào thì mặc kệ. Chỉ đến khi xảy ra sự việc ảnh hưởng liên quan, lúc bấy giờ người ta mới có cơ sở để đánh giá. Hầu hết thiệt thòi nghiêng về phía những người dân khi những đồng thuế phải nộp thuế cho ngân sách chẳng đem lại cho họ sự công bằng.

Tin cho hay, mới đây phía nhà nước Nhật Bản đã có kế hoạch tặng 100 xe phòng cháy, chữa cháy loại lớn, có xe thang cho Việt Nam mà cụ thể Hà Nội sẽ đại diện để nhận. Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND Hà Nội nhấn mạnh đã sẵn sàng tiếp nhận món quà này và khẳng định thủ đô luôn quan tâm đến công tác phòng chống cháy nổ. Quả thật quan chức nhà sản luôn năng nổ, sẵn sàng hết mức khi nghe đến quà cáp, biếu xén. Hơn nữa lại là món quà rất thiết thực mà Nhật Bản trao tặng trong lúc cả nước liên tiếp xảy ra nhiều vụ cháy.

Chắc chắn đây chưa phải là những vụ cháy kinh khủng nhất, nhưng chẳng may điều tồi tệ ấy sẽ xảy đến thì có hàng trăm xe chữa cháy cộng với hàng ngàn cảnh sát PCCC của nhà nước cộng sản cũng không thể chữa cháy kịp thời. Vấn đề không nằm ở chỗ trang thiết bị, không phải vì thiếu hụt nhân sự mà ở chỗ nhà cầm quyền có thật sự muốn chữa cháy, muốn giảm thiểu thiệt hại của những đám cháy ấy hay không mà thôi.

12/4/2017

Read more…

Contact us