Vô liêm sỉ: 'Không tăng thuế bảo vệ môi trường với xăng dầu sẽ gây thiệt hại cho quốc gia'

Bộ Tài chính: Không tăng thuế bảo vệ môi trường với xăng dầu sẽ gây thiệt hại cho quốc gia

Dân trí

Đại diện Bộ Tài chính cho biết, việc nâng khung thuế bảo vệ môi trường (BVMT) với xăng dầu lên 3.000-8.000 đồng/lít không tác động đến doanh nghiệp mà phải đến khi nâng mức thuế cụ thể mới có tác động. Nếu không tăng sẽ "gây thiệt hại cho quốc gia"

Không điều chỉnh thuế BVMT sẽ gây thiệt hại cho quốc gia?
Trao đổi với báo giới tại phiên họp báo của Bộ Tài chính diễn ra chiều nay (10/4), ông Phạm Đình Thi - Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế cho biết, ngày 10/3 vừa qua, Bộ trưởng Bộ Tư pháp đã thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ thay mặt Chính phủ để trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) về việc bổ sung dự án Luật Thuế BVMT (sửa đổi) vào Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2017 của Quốc hội. Nếu được UBTVQH đồng ý thì dự kiến luật này sẽ được trình ra Quốc hội cho ý kiến, thảo luận và thông qua trong kỳ họp tháng 10/2017.
Ông Thi cho biết, Bộ Tài chính không chỉ đề xuất sửa đổi khung thuế suất BVMT đối với mặt hàng xăng dầu mà còn với cả nilon, dung dịch HCFC... những loại hàng hóa gây tác động xấu đến tầng ozon.
Ông Phạm Đình Thi - Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế, Bộ Tài chính.
Ông Phạm Đình Thi - Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế, Bộ Tài chính.
Nêu vấn đề “tại sao phải điều chỉnh khung thuế BVMT đối với xăng dầu?”, ông Thi nhấn mạnh, xăng dầu là sản phẩm chưa các chất hóa học gây ảnh hưởng xấu đến môi trường trên diện rộng. Theo đó, các nước trên thế giới cũng đã đưa xăng dầu vào diện thu thuế TTĐB, thuế BVMT nhằm mục đích bảo vệ môi trường với những tên gọi khác nhau (thuế năng lượng, thuế nhiên liệu…).
Hiện nay, xăng dầu thuộc đối tượng chịu thuế BVMT và khung thuế hiện hành là 1.000-4.000 đồng/lít và mức thuế hiện hành là 3.000 đồng/lít. Năm 2015, khi nâng mức thuế BVMT với xăng dầu tư 1.000 đồng lên 3.000 đồng cũng đã có nhiều tranh cãi, một số ý kiến cho rằng, việc tăng thuế như trên sẽ đánh vào người dân và tác động đến sức cạnh tranh của doanh nghiệp (DN).
Tuy nhiên, theo đại diện Bộ Tài chính, sau khi phân tích diễn biến giá xăng dầu thế giới và so sánh mức giá xăng dầu của Việt Nam với các nước xung quanh, bộ này đánh giá, nếu như không điều chỉnh thì sẽ thiệt hại về lợi ích quốc gia. Cụ thể, các DN xăng đầu đã cùng với một số đối tác xuất khẩu nước ngoài đã rục rịch điều chỉnh giá xăng dầu.
Mức thuế BVMT với xăng dầu 3.000 đồng/lít hiện nay đã gần chạm mức tối đa trong khung thuế hiện hành, do đó, Bộ Tài chính đánh giá, trong trường hợp cần thiết để điều chỉnh mức thuế BVMT để phù hợp với chính sách phát triển kinh tế xã hội trong từng thời kỳ là rất khó.
Trong khi đó, thuế nhập khẩu thì lại bị cắt giảm theo thỏa thuận quốc tế, còn giá bán lẻ xăng dầu Việt Nam lại thấp hơn các nước có chung đường biên giới và nhiều nước trong khu vực. Đây chính là lý do khiến Bộ Tài chính phải đề xuất điều chỉnh khung thuế BVMT với mặt hàng này.
Giá xăng dầu Việt Nam được đánh giá ở mức thấp so với thế giới
Giá xăng dầu Việt Nam được đánh giá ở mức thấp so với thế giới
Bác bỏ luận điểm “thu nhiều chi ít, chi không đúng mục đích”
Trên cơ sở tính toán tất cả những vấn đề nói trên, Bộ Tài chính đề nghị nâng khung thuế BVMT lên 3.000-8.000 đồng/lít và áp dụng trong một lộ trình dài. Bộ chỉ đề xuất khung còn mức điều chỉnh cụ thể phải do UBTVQH quyết định tùy vào từng thời kỳ kinh tế xã hội, sức chịu đựng của DN và người dân.
“Tôi khẳng định khung này chưa có tác động gì tới DN và cũng chưa tác động gì đến giá cả xăng dầu. Chỉ khi áp dụng mức cụ thể thì mới tác động đến giá cả và DN”, ông Thi nói.
Tại cuộc họp báo, đáp lại những dư luận cho rằng, nguồn thu thuế BVMT đang được sử dụng “không đúng mục đích”, “thu nhiều chi ít”, Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế nhấn mạnh, tỷ lệ chi 1% tổng thu ngân sách cho sự nghiệp BVMT chỉ là phần chi trực tiếp, chưa tính đến phần chi gián tiếp.
“Thuế BVMT thu theo Luật NSNN và thực hiện chi theo Luật NSNN chứ không nói là thu thuế BVMT chỉ dùng để chi cho BVMT. Chẳng hạn, khi chi cho các dự án lớn như chi cho các công trình xử lý nước thải, chi xây dựng các công trình, dự án giao thông thì đã gián tiếp BVMT”, ông Thi giải thích. Do đó, theo ông, “không thể nói thuế BVMT là thu nhiều chi ít, chi không đúng mục đích”.
Thuế BVMT là công cụ hiệu quả và khả thi trong bối cảnh NSNN khó khăn
Vị đại diện Bộ Tài chính cũng nhấn mạnh, không chỉ Việt Nam mà trong bối cảnh hiện tại, nhiều nước đã cải cách mạnh mẽ chính sách thuế theo hướng tăng dần tỷ trọng thu từ các sắc thuế gián thu (như thuế GTGT, thuế TTĐB, thuế BVMT…), giảm dần tỷ lệ thuế trực thu để cải thiện môi trường kinh doanh, tăng sức cạnh tranh, thu hút đầu tư để đảm bảo thu bền vững.
Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đã khuyến nghị các nước sử dụng các khoản thuế nội địa để thực hiện các chính sách cắt giảm thuế nhập khẩu theo cam kết các hiệp định thương mại tự do. Đồng thời, trước những diễn biến khó lường của giá dầu thế giới, kinh nghiệm quốc tế cho thấy, khi giá dầu thế giới giảm và duy trì thấp thì nhiều nước đã phải nghiên cứu để điều chỉnh chính sách để đảm bảo lợi ích quốc gia.
Để đảm bảo lợi ích quốc gia trong bối cảnh hội nhập và chủ động ứng phó với diễn biến giá dầu thế giới suy giảm thì việc sử dụng các sắc thuế nội địa, trong đó sử dụng thuế BVMT là một trong những công cụ tài chính hiệu quả và có tính khả thi.
Bích Diệp
Read more…

CỘNG ĐỒNG ĐỘC TÀI VÀ CỘNG ĐỒNG DÂN CHỦ.

Nghia Nguyenxuan 

Một vài năm trở về nay, khi cộng đồng Dân chủ đông hơn trước, đứng ngoài quan sát, ta mới thấy so với cộng đồng độc tài đảng trị csVN (gọi tắt là phe độc tài), cộng đồng Dân chủ đối lập VN( gọi tắt là phe Dân chủ) có nhiều cái khác biệt: phe độc tài gồm hơn 3 triệu người, vài vạn Dư luận viên (DLV) và ước tính 50 triệu quần chúng ủng hộ là Nhất nguyên về tư tưởng và tổ chức,không ai có cá tính chính trị, đường lối hoạt động riêng; phe Dân chủ ước tính 300 người, vài nghìn DLV và 1-2 triệu người ủng hộ là Đa nguyên, nhiều tổ chức, hội nhóm, ai/nhóm nào cũng có cá tính chính trị và đường lối hoạt động riêng. 
Phe độc tài đang ngồi nguyên trên ghế độc tài, nhất nguyên công việc đàn áp Dân chủ; phe Dân chủ đang phải làm đa nguyên nhiều mục tiêu: Từ Đa nguyên, đa đảng, Tam quyền phân lập, đến xét lại lịch sử, bảo vệ môi trường... 
Phe độc tài có "Dân chủ tập trung"; phe Dân chủ có :Dân chủ chia rẽ"; phe độc tài có thủ lĩnh. Thủ lĩnh nói tất cả phải nghe. Phe dân chủ không thừa nhận thủ lĩnh. Ai nói người đó nghe.
Phe độc tài chỉ va đập nhau về địa vị trong cộng đồng, tiền bạc được chia chác, Lý do phe Dân chủ va đập khá phong phú. Những người hăng hái nhất trong phe Dân chủ vừa va đập với lực lượng đàn áp của phe độc tài vừa nhạy cảm va đập với đồng đội về đủ mọi chuyện.
Tôi cứ hình dung những người/ nhóm/tổ chức Dân chủ đang đi trên dây để đến đích Dân chủ. Trên chiếc dây này, những người hăng hái nhất, tin tưởng vào thắng lợi nhất đang vừa cố đi nhanh vừa dùng cây sào thăng bằng hích nhau...Họ quên mất có cộng đồng đi sau lưng và dưới chân là vực sâu tan rã.
Phe độc tài đã/đang mất dần chính nghĩa/chính danh; phe dân chủ đang có tất cả. Theo lý thuyết thì chính nghĩa thắng phi nghĩa, nhưng trong trường hợp đặc biệt như mô tả trên đây thì ...phải chờ xem!
Read more…

DÂN EM TUYỆT LẮM. CÓ NGỪNG THU KHÔNG !

Lại Huyền Châu 
(Nhắn với quý "bác"ngồi trên mấy lời)
Bến Thuỷ dậy rồi, bác nỏ ghé thăm
Cả tháng ni răng mần ngơ rứa bác ?
Ôn hòa đấu tranh, kệ bay, bỏ mặc 
Gậy gộc đứng lên, bắt bớ bác hè
Thật sự rọ ràng muốn nói bác nghe
Mà nỏ nói, trăm phần trăm bác biết
Đường tránh không đi, dân em nỏ thiết
Có dùng mô mà tiền trả bác nờ
Bến Thuỷ dậy rồi! Chộ đấu tranh chưa !
Trật tự kỷ cương nỏ chê mô được
Người quê em là vô cùng mực thước
Răng BOT, CC4 mần càn
Bao lâu rồi bỏ túi biết cơ man
Hàng trăm tỉ của dân em chơ ít
Dân đạ nghèo chịu thêm nhiều thua thiệt
Tiền mất rành oan, điên tiết, phải đòi !
Dân bên cầu thông minh lắm bác ơi
Cách đấu tranh... nói mần chi bác hẹ
Bác nỏ về thì thôi đành nhỏ nhẹ
Phí qua cầu dẹp mẹ nó chò rồi.
Nỏ nơi mô như Bến Thuỷ quê tui
Cơm nỏ ăn mà bắt dân trả bạc
Đàng nỏ đi mà trơi nhơ trơi nhuốc
Cấu kết nhau ăn chặn cả hai đầu
Bến Thuỷ dậy rồi! Nói thẳng chò mau
Mua bán chi mà cò kè ngã giá
Dân không đi là rứa thôi, nỏ trả !
Của chi bay mà hạ giá từng lần.
Bác khỏi phải về, trả lại cho dân
Được tự do qua cầu không mất phí
Nếu không được thì bác ơi, em nghị
Tiền lẽ em "dâng" đếm mại si người
Thực tình em nỏ nói chơi
Dân em quật khởi, bác ơi đừng đùa !

Hiển thị thêm cảm xúc

Read more…

Ai thù ai?


Giờ thì cái câu “Bỏ hận thù để xây dựng đất nước” được nói nhiều lần rồi. Nghe chán tai rồi. Tôi đồng ý là phải bỏ hận thù. Nhưng ai thù ai mới được chứ?
1.             Đưa người ta vào trại cải tạo. Ai thù ai?
2.             Gọi người ta là “ngụy.” Ai thù ai?
3.             Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Ai thù ai?
4.             Đánh tư sản, tịch thu của cải. Ai thù ai?
5.             Đưa gia đình người ta đi kinh tế mới. Ai thù ai?
6.             Quản lý bằng hộ khẩu. Ai thù ai?
7.             Xét lý lịch 3 đời trong Sơ Yếu Lý Lịch. Ai thù ai?
8.             Quốc hữu hóa đất nông nghiệp. Ai thù ai?
9.             Sân bay toàn BK. Ai thù ai?
10.        Con cháu VNCH không bao giờ làm nhà nước được. Ai thù ai?
11.        Sách sử dạy phe thua cuộc là ngụy quân, ngụy quyền, phản quốc. Ai thù ai?
12.        Ra Hà Nội mua đồ bị chém đẹp. Ai thù ai?
13.        Tới sân bay thì vòi tiền. Ai thù ai?
14.        Hành lý tới sân bay thì thất lạc. Ai thù ai?
15.        Cấm mấy bài nhạc vàng như Con Đường Xưa Em Đi. Ai thù ai?
16.        Bắt những ai bất đồng chính kiến. Ai thù ai?
17.        Người gốc Việt phải xin visa để về quê hương, phải trả chút tiền cà phê nữa. Ai thù ai?
18.        Lãnh sự quán không tiếp cận kiều bào, tiếp USD thì được. Ai thù ai?
19.        Không chịu sửa chữa hay tôn trọng Nghĩa Trang Quân Đội ABC tại Biên Hòa. Ai thù ai?
20.        Và cuối cùng, kiều bào về quê hương thì bị soi mói. Ai thù ai?
Vậy tôi hỏi mấy bạn, ai thù ai? Xóa bỏ hận thù là điều cần thiết. Nhưng phải xác nhận lại ai là người đang hận thù.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Read more…

DỰ THẢO NGHỊ ĐỊNH CỦA BỘ CÔNG AN TRÌNH CHÍNH PHỦ TRÁI VỚI BỘ LUẬT TỐ TỤNG HÌNH SỰ, DÂN SỰ

Dự thảo Nghị định về điều kiện kinh doanh thiết bị, phần mềm ngụy trang dùng để ghi âm, ghi hình, định vị, có nội dung quy định tại khoản 3, Điều 4:
"Chỉ cơ quan chuyên trách bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội được sử dụng thiết bị, phần mềm ngụy trang dùng để ghi âm, ghi hình, định vị phục vụ cho hoạt động bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, phòng, chống tội phạm và nhiệm vụ quốc phòng."
Như vậy là dự thảo nghị định không cho phép người dân và doanh nghiệp được sử dụng các thiết bị để ghi âm ghi hình này.
Trong khi Bộ luật tố tụng dân sự năm 2015 đã có hiệu lực, tại Điều 94, Điều 95 quy định nguồn chứng cứ là các dữ liệu điện tử được thu thập. Và tổ chức cá nhân có quyền thu thập tài liệu chứng cư bằng những biện pháp: Thu thập tài liệu đọc được, nghe được, nhìn được; thông điệp dữ liệu điện tử;
Bộ luật tố tụng hình sự năm 2015 tới đây có hiệu lực cũng có quy định mới về dữ liệu điện tử ở chương về chứng cứ tại Điều 99:
1. Dữ liệu điện tử là ký hiệu, chữ viết, chữ số, hình ảnh, âm thanh hoặc dạng tương tự được tạo ra, lưu trữ, truyền đi hoặc nhận được bởi phương tiện điện tử.
2. Dữ liệu điện tử được thu thập từ phương tiện điện tử, mạng máy tính, mạng viễn thông, trên đường truyền và các nguồn điện tử khác.
3. Giá trị chứng cứ của dữ liệu điện tử được xác định căn cứ vào cách thức khởi tạo, lưu trữ hoặc truyền gửi dữ liệu điện tử; cách thức bảo đảm và duy trì tính toàn vẹn của dữ liệu điện tử; cách thức xác định người khởi tạo và các yếu tố phù hợp khác.

Như vậy, việc người dân thu thập các dữ liệu điện tử làm chứng cứ để giải quyết các vụ án dân sự, hình sự là rất quan trọng đã được pháp luật quy định thành quyền của tổ chức cá nhân.
Theo đó việc người dân sử dụng các thiết bị ghi âm ghi hình là hợp lẽ đúng đắn. Nhất là để người dân phòng vệ trước những thói lạm quyền tiêu cực của đủ mọi thành phần phổ biến trong xã hội hiện nay. 
Ngoài ra là để người dân thực hiện quyền Hiến pháp quy định là cán bộ công chức nhà nước chịu sự giám sát của người dân và nghiêm cấm mọi biểu hiện quan liêu hách dịch cửa quyền.
Do vậy dự thảo nghị định của Bộ công an tuy điều chỉnh về vấn đề "kinh doanh" nhưng nội dung văn bản lại điều chỉnh cả vấn đề "sử dụng" ảnh hưởng đến quyền hợp pháp của người dân là lạm quyền và trái pháp luật.
Read more…

CHÂN DUNG KẺ PHẢN BỘI: YUDA


Ham tiền - Tự tin - Ngoan cố
[An Thanh, CSsR, 2005]
HAM TIỀN NÊN PHẢN BỘI
[Thứ Hai Tuần Thánh]
Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: "Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo? " Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. Đức Giê-su nói: "Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu."
Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su. (Ga 12, 1-11)
Lời Chúa trong Tin Mừng Yoan, chương 12, câu 1 đến 11 kể rằng: Cô Maria lấy một bình dầu thơm quý giá xức lên chân thầy Giêsu, Giuđa liền bảo: “Sao lại không bán dầu thớm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo?” (c. 5). 300 quan là số tiền lớn gấp 10 lần số tiền Giuđa bán thầy Giêsu cho người Do Thái. Nếu làm công tác bác ái tự thiện theo như đề nghị của Giuđa là “cho người nghèo” thì chắc cũng được kha khá.
Lo cho người nghèo, sống với người nghèo chẳng lẽ không tốt? Tốt chứ, thậm chí đó còn phải là một chọn lựa mãi mãi của người Kitô hữu. Nhưng tác giả Tin Mừng Yoan cho chúng ta thấy rõ hơn sự thật này khi đã viết: “Y nói thế không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung” (c. 6). Như vậy ở đây có một vấn đề khác, chứ không phải là chuyện lo cho người nghèo.
Nhiều sơ, nhiều thầy và cả nhiều cha hay hỏi những anh em đang làm truyền giáo ở các vùng xa, vùng cao rằng có thiếu gì không, có cần gì không? Có lần tôi trả lời: “tôi đang cần Giêsu!” Nghe nói thế, vị hỏi tôi trợn tròn mắt nhìn. Sau đó vị ấy đã gởi trực tiếp lên cho dân trên vùng đó tiền và hàng cứu trợ. Dân mừng vì những món quà từ phương xa gởi về chia sẻ, nhưng đâu đủ chia cho mọi người, thế là chỉ những người thân và chịu nghe lời người quản lý quà đó mới có phần.
Cộng đoàn đó bắt đầu chia làm hai. Tình trạng chia đôi đó đã kéo dài hơn một năm nay rồi.
Có lẽ đâu chỉ Giuđa thấy đồng tiền quan trọng hơn Giêsu, mà cả chúng ta nữa !
Có dịp thăm viếng nhiều gia đình, tôi đã chứng kiến nhiều kiểu thực thi quyền hành trong gia đình. Các gia đình người Kinh thì thường là người cha, người ông là người điều khiển gia đình. Các gia đình thuộc các sắc tộc thiểu số ở Tây Nguyên thì khi ở trong nhà thì người mẹ, người bà có quyền hướng dẫn gia đình. Nhưng đó là mẫu thức cũ rồi. Còn mẫu thức mới hôm nay là ai có tiền thì người đó điều khiển gia đình. Tôi đã chứng kiến một cuộc họp gia đình trong những ngày người bố sắp lâm chung, người mẹ lên tiếng giải bày, thì một người con lên tiếng: - Má im đi, má biết gì mà nói !? Tôi cũng đã từng được nghe hai vợ chồng cải nhau, người vợ quát: - Ông có ngon thì dọn đồ ra khỏi nhà tôi đi, đồ ăn bám ! Có nhiều người lý giải rằng, chẳng qua đó là hiện tượng tức nước vỡ bờ, nên mới ra nông nổi thế, chứ thực ra đâu đến nổi. Đó là biện mình, là che đậy sự thật, vì tất cả những người bị quát, bị nạt đó là bà mẹ bệnh tật đã không làm ra tiền hai năm nay, là ông chồng bị thất sủng với xếp bị cho về hưu non hơn một năm.
Vậy sự thật là gì?
Thỉnh thoảng chúng ta vẫn nghe trẻ con và cả người lớn nữa nói câu này : tiền là tiên là phật, là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là cái đà của danh vọng… và còn là nhiều cái cao trọng hơn nữa. Người ta đã quá ham tiền và đã đề cao giá trị đồng tiền vượt trên tình người, vượt trên giá trị làm người.
Vì chỉ chú ý đến đồng tiền, nên Giuđa thấy Maria lấy dầu thơm hảo hạng đổ lên chân Chúa Giêsu là việc làm vớ vẫn, sai trái. Trong cách nói của Giuđa còn cho thấy Giuđa không chỉ trách Maria, mà còn lên án Chúa Giêsu nữa, khi Ngài ngồi im để Maria làm cái trò ngớ ngẩn là đổ dầu quý lên chân mình. Chỉ chú ý đến đồng tiên, nên Giuđa không còn thấy được tình người dành cho nhau là cần. Lòng tri ân cảm tạ của Maria dành cho Chúa Giêsu, vì Chúa đã làm cho em cô sống lại, cũng là một thứ tình cảm cải lương rẻ tiền. Vì chỉ bận tâm đến tiền, Giuđa đã trở nên nghẹt mũi, không nhận ra "cả nhà sực mùi thơm". Maria làm việc đó cho Chúa là việc tốt đáng khen ngợi thì mọi người hãy khen ngợi đi, tôi - Giuđa - không quan tâm. Tôi chỉ mong tiền mà thôi.
Cách đây hơn một tuần, một bạn trẻ viết thư cho tôi kể thế này : "Ba con bảo, nếu con không thôi việc nhà thờ thì ba con sẽ dẹp bàn thờ ở nhà, vì làm việc Chúa không sinh ra kinh tế !" Mà hình như đâu chỉ có ba cô bé ấy nghĩ như vậy, mà rất nhiều người, mà đâu chỉ có người gia hay trung niên, mà ngay giới trẻ cũng đang nghĩ như thế. Có thể nói người Việt Nam đang bị rơi vào hội chứng ham tiền. Hội chứng này khởi đi từ chủ trương "dân giàu nước mạnh".
Họ khuyến khích nhau làm giàu bằng mọi cách, cách nào nhanh giàu thì hãy làm. Thế là đã có những nơi giáo viên tổ chức đường dây buôn bán ma túy cho học sinh ngay trong học đường, thế là đua nhau phá thai, vì thêm một miệng ăn thì ta sẽ bớt giàu. Khi thấy tình trạng nguy cập, họ sửa lại cách nói một chút là được làm giàu những không được vi phạm pháp luật, nhưng có phải thế đâu, mà thật chất là làm sao thì làm đừng để ai bắt tận tay, nên để ra đại bệnh cho quốc gia là tham những. Trong một hội nghị tổ chức tại Hà Nội, vị lãnh đạo cao nhất của đảng csvn đã phải thừa nhận: "nhiều biểu hiện tiêu cực trong xã hội phát sinh, phát triển một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ quan liêu, tham nhũng và các biểu hiện xa dân, vô cảm với dân, sách nhiễu dân, cửa quyền, v.v...” Một chính sách chỉ nhắm đến việc làm giàu, mà không nhắm đến xây dựng con người tâm linh thì không bao giờ có thể tạo ra những con người lương thiện được, chứ đừng mong có những nhà lãnh đạo có đức.
Cách của Giuđa đối xử với đồng môn và cũng là cách đối xử với Chúa Giêsu là đặt đồng tiên trên hết có vẻ như không xa lạ lắm với nhiều người trong chúng ta. Và chắc sẽ có nhiều người đang hiện diện ở đây nghĩ thầm rằng lý tưởng như thế thì tuyệt, nhưng phải "có thực mới vực được đạo" ông cha à.
"Có thực mới vực được đạo" có lẽ là một điều đang đúng với đại đa số chúng ta, và cả xã hội đang cố gắng lý luận như thế để sống qua ngày, nhưng hoàn toàn sai với sự phát triển con người trọn vẹn. Ngay từ ban đầu không có con người mà chỉ có Thiên Chúa, có đạo trước. Rồi sau đó Thiên Chúa mới tạo dựng nên muôn loài muôn vật và con người. Rồi chính Thiên Chúa trao vũ trụ và muôn loài cho con người trông coi và sử dụng. Đạo tạo ra thực ! Chúng ta đã nghe sai, đã nói sai theo và đã thành sai luôn mất rồi.
Trong thực tế, có lẽ ai trong chúng ta cũng đã mục kích hình ảnh tương tự thế này: Một gia đình nghèo đầu tắt mặt tối kiếm ăn, nhưng sáng tôi quay quần với nhau cầu nguyện, gia đình nghèo thế, mà tiếng cười cứ giòn tan, nhưng thời gian sau thấy cảnh nghèo là nổi nhục, dồn mọi sức, thu mọi nổ lực để tìm cách làm giàu và đã khá hơn thì gia đình không còn cơ hội gặp nhau nhiều hơn nữa, rồi từ từ mạnh ai nấy sống. Nhiều người trong hoàn cảnh đó đã sa ngã, đã không còn tin Chúa nữa. Có thực không những không vực được đạo, mà còn diệt đạo nữa là khác.
Chúng ta cảm thấy lúng túng với cuộc sống thực tại khi nghe những lời chia sẻ này, nhưng nếu chúng ta nghe lại Lời Thiên Chúa nói ở khởi đầu bài đọc một hôm nay, chúng ta sẽ thấy khác : "Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người ta tuyển chọn và hết lòng quý mến" (Is 42, 1). Người tôi trung ở đây là Chúa Giêsu và là tất cả những ai thuộc về Chúa Giêsu. Giữa những người Do Thái đang muốn bắt Chúa Giêsu, giữa lúc Giuđa, một môn đệ thân tín, đang coi Chúa Giêsu không bằng nắm tiền hắn có trong tay thì Chúa Giêsu biết mình thuộc về Cha là Thiên Chúa và đang được Cha nâng đỡ. Sở dĩ giữa cuộc đời nhiều thử thách gian nan, nhiều áp lực đẩy chúng ta vào tình trạng phải đồng loã với cái xấu, chúng ta cảm thấy kiệt sức là do chúng ta đã không còn thấy trong Đức Kitô Giêsu, chúng ta được Thiên Chúa tuyển chọn, được Thiên Chúa hết lòng quý mến.
Khi chúng ta sống bất chấp vòng xoay của cuộc đời, tức là không chạy theo đồng tiền nữa, thì cũng đừng quá sợ người đời ức hiếp chúng ta, vì lúc ấy Chúa Giêsu sẽ lên tiếng, như người đã lên tiếng với Giuđa mà bênh vực cho Maria : "Hãy để cô ấy yên !"
Vì đồng tiền Giuđa đã phản bội thầy chí thánh của mình. Còn vì tình yêu thương, Maria đã được Chúa Giêsu bảo vệ và trân trọng. Có lẽ không ai trong chúng ta muốn là Giuđa, kẻ phản bội, nhưng để không ham tiền nữa, tự thân chúng ta cũng khó có thể cưỡng lại. Vậy chúng ta chỉ còn cách khẩn cầu Chúa đến với chúng ta, đổ đầy những khoảng trống trong cuộc đời chúng ta, để dẫu có tiền hay trắng tay, chúng ta vẫn có Chúa ; để dẫu đồng tiền có giương oai thị uy thì chúng ta biết rõ, nó chỉ là một sức mạnh bên ngoài, chóng qua, chẳng làm sao được chúng ta, bởi một sức mạnh rất lớn đã có rồi trong chúng ta là chính Giêsu, Chúa chúng ta.
TỰ TIN QUÁ NÊN PHẢN BỘI
[Thứ Ba Tuần Thánh]
21 Nói xong, Đức Giêsu cảm thấy tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. 22 Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. 23 Trong số các môn đệ, có một người được Đức Giêsu thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Đức Giêsu. 24 Ông Simôn Phêrô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai ?” 25 Ông này liền nghiêng mình vào ngực Đức Giêsu và hỏi: “Thưa Thầy, ai vậy?” 26 Đức Giêsu trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy”. Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giuđa, con ông Simôn Ítcariốt. 27 Y vừa ăn xong miếng bánh, Xatan liền nhập vào y. Đức Giêsu bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!” 28 Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. 29 Vì Giuđa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Đức Giêsu nói với y: “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. 30 Sau khi ăn miếng bánh, Giuđa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối - (Ga 13,21-30)
Tự Tin Nên Phản Bội
Khi tôi 20 tuổi, bạn của anh tôi đưa cho tôi quyển sách nhỏ bìa cứng có tựa đề “Đường hy vọng” của đức cố hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận. Trong 1001 điều ngài đã viết, có điều này: “Mỗi ngày khi con thức dậy, con hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa hôm nay xin cho con bớt tin con đi một chút, để con tin Chúa thêm một chút”.
Đọc xong điều đó, tôi không đọc tiếp nữa và ném quyển sách. Vì lúc đó tôi nghĩ rằng con người mà không tin vào mình thì có là người không. Một quyển sách lại khuyên người ta sống không còn là người nữa thì chỉ xứng đáng nằm trong thùng rác. Một người trí thức bậc nhất trong giới trí thức Công giáo Việt Nam mà chỉ viết được như thế thì không đáng quan tâm.
Điều bực bội đó theo tôi một thời gian dài cho đến khi tôi được biến đổi. Khi đã được biến đổi, tôi cảm thấy để viết ra được câu đó, đức hồng y Thuận đã phải hết sức trung thực với chính mình, ý thức rõ thân phận của mình qua bao thăng trầm của cuộc đời, 13 năm tù cộng sản, với những dự phóng vĩ đại của mình bổng chốc trở thành chiếc lá khô cho gió thổi bay; với bao điều ước muốn chẳng bao giờ mình làm được. Và đức hồng y cũng phải cấm rể sâu cây hy vọng của đời mình vào Chúa thì mới có thể viết được như thế.
Như vậy tự tin tốt hay xấu, có cần hay không cho cuộc sống của chúng ta?
Tự tin là tốt hay là xấu không quan trọng, có cần cho con người hay không còn tùy mỗi gian đoạn sống của từng người. Nhưng có điều chắc chắn là không ai trong chúng ta có thể tự tin một cách tuyệt đối và luôn luôn.
Tự tin ở mức độ cao nhất có thể là tự tin cách anh dũng, tức là người đó hành động mà không sợ hãi gì ngay cả khi lao mình vào vùng tối, chưa rõ kết cục sẽ ra sao để đạt được thành công. Nhưng có chắc khi khởi đầu công cuộc đó, những người đó đã thực sự tự tin như thế, hay chỉ đơn gian là liều, vì rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Một liều, mà hai cũng liều. Nếu không liều thì mất tất cả, hoặc thân bại danh liệt.
Cấp độ tự tin thứ hai là tin vào người khác, nhưng hành động theo cung cách và sáng kiến riêng của mình. Đây là tình trạng 50/50, vừa tự tin vào mình vừa tin người khác. Một con người quân bình và không tôn giáo sẽ hành động như thế, nhưng trong thực tế, tình trạng 50/50 này chỉ có ở mức khởi đầu, còn dần già về sau hoặc phải chuyển sang cấp độ “liều” như đã nói hoặc phải theo cấp độ “lụy” như sẽ nói.
Cấp độ thứ ba là tự tin lệ thuộc. Lạ kỳ ! Đã tự tin mà lại lệ thuộc, nghĩa là sao? Tức là một việc sắp làm tôi chẳng hề biết, một điều sắp nói tôi chẳng hề hay, nhưng có người, có tổ chức đã chuẩn bị sẵn mọi điều từ trước cho tôi rồi. Khi cần phải làm, những người được giao trách nhiệm sẽ khơi lên tính sĩ nơi tôi, thuyết phục tôi bằng mọi cách từ lý tưởng cao đẹp cho đến một bảo đảm về vật chất cho bản thân cũng như gia đình, và thậm chí buộc tôi phải hành động, nếu không tôi phải chết. Những việc tôi làm và lời tôi nói được mọi người đón nhận như chính tôi là tác giả chứ không phải tôi bị sai khiến, rồi với sự tương tác tích cực của người đón nhận làm cho tôi ảo tưởng là tôi đang tự tin làm việc mình cần làm.
Câu chuyện ông bà Adam-Eva ăn trái cấm là tự tin ở cấp độ lệ thuộc. Satan không chỉ chuẩn bị cho con người việc khước từ Lời Thiên Chúa để ăn trái cấm mà thôi, mà còn chuẩn bị đẩy con người vào cảnh sống nô lệ cho satan và lệ thuộc tội lỗi. Nhưng khi cám dỗ con người, con rắn không hề hé lộ sự lệ thuộc này, mà chỉ mở ra cho con người thấy một con đường thênh thang và hoành tráng. Từ nay con người là Chúa của mình cùng muôn vật và thậm chí đến một lúc nào đó còn có thể là Chúa của Thiên Chúa nữa. Khi hái, trao cho nhau và ăn trái cấm con người bắt đầu thấy mình đang làm một hành động “tự tin” !
Rồi cứ đà tự tin đó, con người bị đẩy đến tình trạng tội lỗi ngập đầu ngập cổ. Cộng thêm một chút tự ái vặt, con người cắn răng chịu chết chìm trong tội lỗi mà không muốn đưa tay cho Chúa cứu.
Thật ra cũng có nhiều người đưa tay cho Chúa cứu, nhưng trong số đó, rất nhiều người đã không được cứu. Chẳng phải vì Chúa không muốn, nhưng vì họ muốn Chúa cứu họ theo kế hoạch của họ, mà họ có kế hoạch gì đâu, mọi kế hoạch đó là âm mưu của ma quỷ mà thôi. Giuđa được tác giả Tin Mừng Gioan mô tả ở chương 13, từ câu 21 đến 30 là thế.
Cũng như Phêrô, Gioan, Giacôbê, cũng như Andrê, Philipphê, Batôlômêô … Giuđa Iskariôt là một môn đệ của Chúa Giêsu. Anh đã đi theo thầy Giêsu, vì tin Giêsu là Đấng Mêssia, tức là Kitô là đấng giải phóng Israel. Đúng vậy, Chúa Giêsu là thế ! Nhưng suốt hành trình ba năm ròng rã bôn ba trên mọi nẻo đường Palestin, Giuđa đã không thấy thầy Giêsu hành động như anh dự kiến, thậm chí đôi lúc còn có cảm giác thầy Giêsu không nhưng không phải là thủ lãnh giải phóng dân tộc mà còn giao du, làm cầu nối cho ngoại bang.
Trong đầu của Giuđa - không chỉ mình anh đâu, mà đa số dân Do Thái lúc đó - nghĩ Đấng Mêssia phải là một người quy tụ dân chúng, khởi nghĩa chống lại quân Roma, để giành lại độc lập và quyền cai quản xứ sở cho người Do Thái. Thế mà Chúa Giêsu đã không hành động theo cách Giuđa nghĩ. Khi dân chúng muốn tôn Chúa Giêsu làm vua, sau khi đã được Ngài cho ăn no nê nhờ chỉ năm chiếc bánh và hai con cá, thì Chúa Giêsu lại xua các đồ đệ qua sông, còn Ngài trốn lên núi cầu nguyện. Khi người lính của một viên quan lớn Roma bệnh nặng, đúng ra đó phải là cơ hội ngã giá để đòi quyền lợi cho dân Do Thái thì Chúa Giêsu chỉ đơn giản chữa lành cho người bệnh một cách vô điều kiện. Chúa Giêsu lại còn làm gương mù gương xấu cho dân khi bảo Phêrô lấy tiền trong miệng con cá nộp thuế cho cho ngoại bang. Chúa Giêsu hành động không như một người Do Thái ái quốc bình thường, Chúa Giêsu không phải là mêsia như Giuđa tưởng.
Giuđa thất vọng vì đã tin vào một thầy Giêsu như thế, nên anh đã tự cứu mình, và gỡ gạt cho nổi thất vọng của mình bằng cách đi bán Chúa.
Tự tin của Giuđa là tự tin lệ thuộc vào một cách thức giải phóng dân tộc đã được lập trình trước đó vài trăm năm, từ khi người Do Thái bị mất nước vào tay Babylon. Chỉ có đánh và tiêu diệt người khác mới là giải phóng. Khi sự lệ thuộc đó lại được khoát lên trên mình một chiếc áo tự tin nữa thì nó sẽ trở thành một sự điên loạn, ma đôi khi chúng ta gọi là cuồng tín.
Nhiều người, nhất là các bạn trẻ, đặt vấn đề với tôi rằng: Chúa có thật sự yêu thương chúng ta không? Chúa có hành động vì hạnh phúc của con không?
Tôi trả lời: - Có, có nhiều !
- Nói như cha như vậy, còn gì để nói ? Một bạn đã bẻ lại như thế.
Tức bạn ấy hỏi tôi, nhưng bạn ấy đã có câu trả lời, và bạn ấy chỉ muốn tôi trả lời như đáp án của bạn ấy. Nhưng bạn ấy quên rằng, nếu trả lời như đáp án ấy thì bế tắc, vì đáp án đó sai. Y như Giuđa vậy! Giuđa đã có một kế hoạch riêng về lộ trình cứu độ của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu, và anh muốn Thiên Chúa và Đức Giêsu của Thiên Chúa phải thực hiện theo kế hoạch đó. Nếu không thì anh sẽ từ chối, không công nhận đó là Đấng Mêssia, đó không phải là kế hoạch của Thiên Chúa.
Chúng ta bảo đi theo Chúa, nhưng chúng ta muốn làm thầy, muốn dạy Chúa, muốn làm thủ lãnh ép Chúa phải làm theo ý mình. Rõ ràng chúng ta đã tin mình hơn tin Chúa. Chúng ta tin vào kế hoạch đen tối của sự dữ đã xâm nhập vào chúng ta nhiều hơn tin vào Ánh sáng trần gian là Chúa Giêsu.
Khi đọc trên các báo Việt Nam vào đầu năm 2008, tôi được biết khoảng bảy tám năm trở lại đây, mỗi năm ở Nhật Bản có 30 ngàn người tự tử. Thấy con số mà sợ ! Mà hình như ở Việt Nam mình tình trạng cũng không khá hơn. Theo số tiếp nhận cấp cứu ở một bệnh viện cấp huyện, thì tuần nào cũng có người nhập viện vì lý do tự tử. Tuần ít là hai ca, tuần nhiều lên đến tám hay mười ca. Nếu chỉ tính trung bình mỗi tuần bốn ca, thì tại một bệnh viện huyện đó, một năm đã tiếp nhận ít nhất 200 trường hợp tự tử. Nếu tất cả mọi nơi ở Việt Nam đều như thế thì con số người tự tử hàng năm có thể lên tới 60.000 trường hợp. Ước mong điều đó đừng xảy ra ở quê hương chúng con, Chúa ơi, mặc dù điều đó đã là một thực tế.
Vì sao người ta tự tử?
Vì quá tin vào mình, và khi không thể tự cứu vãn tình thế nữa, nên đã tự tử. Một thiếu nữ đã tin mình đủ sức hấp dẫn để giữ người yêu ở mãi bên mình, nhưng khi sự thật được hé mở, người đan ông mình tưởng đã thu tóm được con tim rồi lại vẫn đang dành tình yêu dạt dào cho người khác. Mình chỉ là một trong những mối tình hờ của anh ta mà thôi, gia trị vĩ đại của thiếu nữ ấy bổng dưng mất ý nghĩa hoàn toàn, nên đã tự tử. Một người vợ chồng chết, thủ tiết nuôi con ăn học và thành tài. Bà tin người con mãi mãi là chổ dựa cho mình, nhưng khi người con lập gia đình, bà mẹ mới vỡ lẽ ra, con trai không phải là chổ dựa như mình hằng tin tưởng, mà ngược lại trong mắt vợ chồng chúng, mình chỉ là một bà già ăn bám khó tính, nên đã tự tử. Một trường hợp khác thật sự gây ngạc nhiên cho tôi, đó là một cháu bé 9 tuổi. Đi học bị cô mắng trước mặt bạn, chiều về lấy thuốc rầy của ba uống để tự tử.
Sự tự tin đến hủy hại mình và tiêu diệt người khác đã được nhồi nhét trong nền giáo dục kỳ cục của chúng ta. Họ dạy từ trẻ em đến người lớn phải cảnh giác với mọi người, kể cả cha mẹ, anh chị em, hay đồng chí của mình. Ai cũng có thể trở thành kẻ thù. Rồi khi quân địch tấn công ta một, ta tiêu diệt lại được gấp 10 thì đó là chiến công phải ăn mừng. Một nền giáo dục không dạy học sinh biết tín nhiệm và tin tưởng người khác.
Đúng như cha Rey Mermet đã viết trong tác phẩm Tin, hành trình khám phá lòng tin: "Người ta không thể sống, nếu như không có niềm tin!" Và niềm tin đó sẽ không còn tự đặt ở nơi mình hay một ai khác ngoài Chúa Giêsu. Đức giáo hoàng Benedicto XVI đã nói trong thông điệp mới nhất của ngài Về niềm hy vọng Kitô giáo : người ta đã ra hư đốn vì đã sống không hy vọng, không có Chúa trên đời này.
Giuđa cứ mãi tự tin, cứ mãi bám vào dự phóng và phương thế của thế gian, nên đã không thấy Chúa, đã không muốn đón nhận con đường cứu độ của Chúa trong Đức Giêsu. Còn chúng ta thì sao ? Chúng ta tự hào vì mình không bao giờ vong thân, vì luôn tự tin ở mình hay hạnh phúc vì nhờ tin tuyệt đối vào Chúa mà đang cất lời tôn vinh Người ?
Không có một chọn lựa nào mà không phải bỏ đi một chút gì đó, nhưng nếu không dám tin Chúa Giêsu hơn tự tin một chút, không sớm thì muộn chúng ta cũng sẽ bán Chúa như Giuđa thôi. Nếu không dám chọn lựa một hướng duy nhất cho niềm tin là quy hướng về Giêsu mà thôi, thì dẫu cho có lắm bạc tiền hay có nhiều lời chúc tụng từ bạn hữu thì chúng ta vẫn cứ bơ vơ như con đường đẹp mà chẳng ai đi, tô cơm đầy mà chẳng ai dòm ngó.
Xin Chúa Giêsu đừng dừng lại ở bên ngoài chúng con, mặc dù lòng chúng con chưa thật dành trọn cho Chúa.
Xin Chúa Giêsu đừng thờ ơ với chúng con, dù chúng con chưa bận tâm đến Ngài.
Xin Chúa Giêsu đừng bỏ con, nhưng dạy con yêu mến Ngài và đưa con vào niềm tin duy nhất mang danh Ngài, ơ Giêsu ! Chúa con!
NGOAN CỐ NÊN PHẢN BỘI
[Thứ Tư Tuần Thánh]
Bấy giờ, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế mà nói: "Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu." Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: "Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu? " Người bảo: "Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: "Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy." Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. Đang bữa ăn, Người nói: "Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy." Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: "Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao? " Người đáp: "Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn! " Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: "Ráp-bi, chẳng lẽ con sao? " Người trả lời: "Chính anh nói đó!" - (Mt 26, 14-25)
Ngoan Cố Nên Phản Bội
Chúng ta đang sống trong bối cảnh toàn cầu hóa, cả thế giới được hình dung như một ngôi làng. Các quyền lực kinh tế, văn hóa và cả chính trị nữa đang được tập trung lại ở một số trung tâm của các khu vực. Những người có sáng kiến toàn cầu hóa nghĩ rằng khi quyền lực được tập trung lại và với lương tâm nhân loại rộng lớn, những người đói và các nước nghèo sẽ được giải quyết nhanh chóng, thế giới sẽ hoa bình. Nhưng ước mơ này đã càng ngày càng bộc lộ nhiều yếu kém. Bởi vì hạt nhân của vấn đề là đời sống cá nhân chủ nghĩa chưa được thay thế, và nếu không nói ngoa là nó đang bùng lên, làm cho ước mơ ban đầu bất khả thi. Tình trạng nước nghèo và người đói vẫn còn nguyên, chiến tranh và chết chóc vẫn không dứt.
Quyền lực nơi con người trước tiên là muốn tự điều khiển mình, rồi dần già muốn điều khiển người khác vì quyền lợi của mình hoặc ích ra vì một chân lý do mình xác định … và sẽ dẫn đến xem người khác như là một món hàng để trao đổi hay buôn bán vì mục tiêu làm vui thoả lòng mình. Nhưng khi đã thi thố quyền lực cách mang rợ đó rồi, liệu con người có được thư thả như mong ước hay lúc bấy giờ mới tỏ tường mình đang bị mãnh lực thế gian chi phối, chẳng qua mình chỉ là con rối trong tay thế giới tối tăm và làm nô bộc cho tội lỗi mà thôi.
Giuđa Iskariôt đến gặp các thượng tế đặt vấn đề: “Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?” “Ông ấy” như là mẻ cá mới đánh bắt được, “tôi” là ngư phủ, còn “quý vị” là tập đoàn thu mua hải sản. “Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?” Tức là mẻ cá đó là của tôi, tôi có quyền trên nó, tôi trao cho quý vị, tôi bán cho các ông. Các ông mua giá bao nhiêu? Chỉ ba năm thôi chứ có lâu đâu, từ Giêsu - Thầy Chí Thánh, Con Thiên Chúa hằng sống - trở thành mớ cá trong tay anh chài lưới, để anh ta ngã giá bán buôn. Còn Giuđa từ là môn đệ trở thành ông chủ lúc nào không biết, nên đã dám mang Thầy mình đi rao bán như một anh hàng cá ế ẩm cần người ta thương xót mua nhanh: “quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?”
Xét về cuộc bán buôn thì bên bán có vẻ yếu thế, còn bên mua ở thế cao hơn, nên người bán không dám ra giá mà chỉ dám nài xin người mua cho một giá tùy ý họ muốn, và thậm chí bao nhiêu cũng được.
Xét về mặt giá trị thì Giuđa không phải không phải là ngư phủ, nên không có quyền bán cá và nhất là Giêsu là Chúa Cứu Thế, là Thầy của Giuđa chứ không phải mẻ cá để đem bán. Còn những thượng tế là những người thay mặt dân thờ phượng Thiên Chúa chứ không phải những thương gia. Giá trị bị đảo lộn trong cuộc bán buôn này. Tư tế muốn làm nhà buôn, học trò muốn làm ông chủ, và sư phụ bị biến thành món hàng trao đổi.
Trong câu 15, chương 26 của Tin mừng Matthêu còn có một chữ đáng để chúng ta chú ý nữa, đó là “nộp”, “tôi nộp”. Nghe chữ “nộp”, chúng ta có cảm giác người nộp có trách nhiệm phải làm điều đó. Ví dụ học sinh làm bài phải “nộp” bài; mua xe phải “nộp” thuế, các nhà xe khách muốn yên thân để làm ăn lâu dài phải “nộp” mãi lộ. Như vậy có phải Giuđa rơi vào tình thế phải nộp Thầy Giêsu của mình không? Thánh Kinh nói rất vắn gọn về chuyện này, nên chúng ta cũng không thể suy luận rằng Giuđa có bị người ta khống chế bằng cách bắt mẹ bắt con để ép phải nộp Chúa Giêsu cho họ không? Cứ theo cách suy nghĩ bình thường là không! Giuđa không bị khống chế như thế, nên Giuđa không bị buộc phải “nộp” Chúa Giêsu cho ai cả. Như vậy Giuđa có phần tự nguyện làm việc đó.
Chữ “nộp” đã được các dịch giả Thánh Kinh Việt Nam dịch từ chữ “Paradidomi” tiếng Hylạp. Từ “paradidomi” này có nghĩa phản bội đem giao cho / nộp cho. Theo nghĩa này Giuđa là người phản bội đã mang nộp Giêsu cho các tư tế như lễ vật để được họ chấp nhận anh như là người của họ. Ngoài ra từ “paradidomi” còn có nghĩa là phụ bạc, phụ lòng, lừa dối. Chúng ta thử thay từ “nộp’ bằng những từ này sẽ rõ: thay vi “tôi nộp ông ấy cho quý vị” thì sẽ là “tôi phụ lòng ông ấy cho quý vị” hoặc “tôi lừa dối ông ấy cho quý vị”. Xét theo nghĩa này, Giuđa đã công khai việc làm sai trái và vô luân của mình trước các tư tê, là những nhà cầm cân nảy mực về luân lý trên dân. Theo lẽ thường tình các tư tế sẽ cảnh cáo Giuđa, sẽ răn dạy hắn bỏ đường tà để được sống, nhưng họ đã không làm như vậy, mà khuyến khích việc làm sai trái đó bằng cách trao cho anh ta 30 quan tiền.
Giuđa thật quá đáng, anh muốn có quyền trên mình, muốn có quyền trên người khác và muốn có quyền phản bội thầy của mình nữa.
Đôi khi trong cuộc đời, chẳng một ai ép mình làm việc xấu cả, nhưng như để tỏ ra lòng thành, mình đã tự làm việc xấu như họ để được đồng hội đồng thuyền với họ. Nhiều lần trong số những lần đó, chúng ta chỉ nhận được phần công sức một cách tuổi nhục, làm cho họ mà còn bị họ khinh miệt. Lúc đó ta tự an ủi mình rằng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, đã lỡ phóng lao rồi nên phải theo lao thôi.
Rõ ràng Giuđa đã quyết tâm giao nộp Chúa Giêsu, và Giuđa cố thực hiện cho bằng được ý mình. Chứ theo lẽ thường tình, một người có ý định xấu đã bị chính người mình định hại lên tiếng cảnh cáo thì không còn đủ can đảm để làm nữa. Ở đây Giuđa không như vậy, nên khi nghe Chúa Giêsu nói trong số các đồ đệ sẽ có một người phản bội, Giuđa đã trực tiếp hỏi Chúa: “Rabbi, chẳng lẽ con sao ?” Và Chúa Giêsu cũng đã thẳng thắn trả lời: “Chính anh nói đó !” (x. Mt 26, 21-25). Tưởng rằng nghe như thế, Giuđa sẽ từ bỏ ý định xấu sa của mình, nhưng không ngờ, Giuđa vẫn đường ta ta đi, việc ta đã định ta sẽ làm bất kể đúng sai, bất kể vô luân hay bất nhẫn.
Thật khủng khiếp khi phải sống chung với những người như vậy !
Nhưng dẫu có đáng tởm thì chúng ta vẫn phải đang sống chung với “lũ” đó thôi. Hàng loạt những quyết định sai trái, ai cũng biết rõ là sai, mà vẫn cứ khăng khăng thực hiện cho bằng được. Nhà văn Tô Hoài đã viết rõ về điều này trong tác phẩm Ba người khác khi trình bày về vấn đề cải cách ruộng đất. Ai cũng biết sai, nhưng không ai chịu ngưng lại. Cho đến khi huynh đệ tương tàn, phụ tử nát tan thì mới ngưng lại để sữa. Hoặc cụ thể hơn hàng loạt các cơ sở, ruộng vườn, nhà cửa của các tôn giáo và của cả thường dân nữa đã bị tước đoạt để buôn bán, chuyển nhượng, phân chia, biến của công thành của tư, biết của người này thành của người khác. Có ai chẳng rõ đó là việc làm sai, mà vẫn cứ cố bám vào những lý luận, những quy định không phục vụ lợi ích con người thật sự để làm cho bằng được.
Đừng nói chi xa, ngay trong xa gia đình chúng ta thôi cũng vậy. Có ai là người Công giáo mà lại không biết phá thai là bị mắc vạ ? Tất cả đều biết ! Nhưng trong thực tế đã có những ông bố bà mẹ ép con mình phải phá thai, để giữ danh dự cho chính họ. Vì quyết bảo vệ danh dự của mình, họ đã ép con mình làm điều ác và đang tâm giết những đứa cháu nội cháu ngoại của mình. Các anh chị trong Nhóm bảo vệ sự sống cho tôi biết, khi thuyết phục các cô gái đi phá thai, thì thuyết phục người Công giáo đừng phá thai khó hơn người không có đạo. Tại sao vậy ? Có phải vì ta đã quyết rồi, nên ta phải làm cho bằng được, bất chấp sự khuyên lơn và sự lên án của lương tâm như Giuđa không ?
Còn ngay chính các bạn thì sao, từng người chúng ta thì sao ? Chúng ta có bám vào ý riêng mình đến mức bất chấp chân lý của Chúa chưa ?
Vừa qua, một bạn đã đọc bài tôi viết về vấn đề tự tin và lòng tin vào Chúa đã nói với tôi đại ý là không thể không tự tin, mặc dù vẫn biết là không có Chúa thì chúng ta không thể làm được gì. Tôi cũng nói nhiều điều, nhưng sau đó cũng cảm thấy những lời mình sẽ không đi đến đâu, nên tôi bảo bạn ấy mở thư Roma đọc chương 7, từ câu 14 đến 25. Đọc xong, vài ngày sau bạn ấy bảo : Con đã đọc đoạn Rm 7, 14-25 rồi, con chẳng hiểu gì cả, con phát khùng lên rồi. Đơn giản là sự thật Lời Chúa đã nói khác những gì bạn ấy suy nghĩ và đang sống, nên bạn ấy không thể chấp nhận.
Nhứ thế mới nói, đôi khi chúng ta phê bình người ta duy ý chí, nhưng chưa chắc chúng ta không duy ý chí. Đôi khi chúng ta lên án chủ nghĩa cá nhân hay ghét bỏ một người chỉ vì người ấy cứ làm theo cái tôi của mình, nhưng chưa chắc chúng ta ghét họ không vì cái tôi của mình. Thậm chí chỉ vì cái tôi của họ chiếu sáng quá, còn cái tôi của mình tìm hoài mà không có cơ hội chiếu sáng, nên ghét, nên loại trừ họ thôi.
Quyết làm theo ý riêng của mình đã đẩy Giuđa đến việc phản bội Chúa Giêsu và khướt từ ơn cứu độ. Chỉ nghe và làm theo ý mình đã đưa chúng ta không chỉ xa Chúa mà còn dần dần xa hết mọi người, phản bội Đấng cứu độ và chống lại chính Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, tai chúng con đã nghe quen giọng nói của chính mình rồi, xin Chúa hãy nói to hơn một chút để nhờ đó mà chúng con nghe được Lời Chúa;
Lạy Chúa Giêsu, tim chúng con chỉ ấp ủ những dự định của chính mình và khát khao thực hiện chúng, xin Chúa hãy tuông đổ Máu cứu độ từ Con Tim Chúa tràn đầy tim con, để tẩy xoá, để chữa lành, và để cho con được bắt đầu ấp ủ Lời Chúa.
KẾT
Chẳng ai muốn làm kẻ phản bội như Giuđa, nhưng có vẻ, mỗi người chúng ta khó thoát khỏi chân dung của Giuđa là một người ham tiền, chỉ biết tự tin và làm cho bằng được ý mình.
Điều lớn lao cho chúng ta khi suy niệm những điều này là Thiên Chúa không bỏ chúng ta, là những người đã được Người tuyển chọn và yêu thương. Vì tin vào điều đó, chúng ta biết chắc, nếu muốn, chúng ta sẽ được Đức Giêsu làm mới cuộc đời chúng ta bằng cuộc tử nạn và phục sinh của Ngài.
Và chỉ khi nào chúng ta để Chúa Giêsu Kitô làm Chúa và có quyền quyện đời sống thần linh của Ngài trong thân xác và tâm hôn của chúng ta, thì lúc đó đời sống của chúng ta mới thoát khỏi các cạm bẫy đưa chúng ta đến chổ trở thành kẻ phản bội. Trong Đức Kitô Giêsu, chúng ta được thanh luyện để trở nên những người trung tin nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần.

Read more…

Contact us