Sự thờ ơ đã giết chết chúng ta

 

VietTuSaiGon
9-3-2017
Người phụ nữ bị trói ở gốc cây và đám đông vô cảm. Ảnh: FB
Có thể nói rằng nếu chọn một tính cách nào để xét cho một đặc tính chung của người Việt lúc này, tôi không ngần ngại để chỉ ra ngay: Thờ ơ. Chưa bao giờ người Việt lại thờ ơ với đồng loại như lúc này. Và càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nhưng cũng thử đặt câu hỏi: Vì sao người Việt thờ ơ? Hậu quả của thờ ơ là gì?
Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt thờ ơ? Xin thưa, sự thờ ơ hôm nay của đại bộ phận người Việt là nhờ hoàn toàn vào công lao của đảng Cộng sản Việt Nam! Nhà nước Cộng sản đã tạo ra một môi trường vô cùng tốt để sự thờ ơ nảy mầm, trong đó gồm cả giáo dục, văn hóa, ứng xử hành chính, ứng xử xã hội, đặc biệt là ứng xử của ngành công lực. Và đương nhiên, quan trọng nhất là những ông Tổng bí thư đảng Cộng sản, những mẫu mực về sự thờ ơ, gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.
Thời đại bây giờ, bạn ra đường, giả bộ nằm đau, vẫy tay cầu cứu, dường như người ta im lặng bỏ đi và không đoái hoài đến bạn, cả một con đường lạnh lùng và thờ ơ, hiếm gặp người tử tế, trừ khi đó là những người vô cùng bản lĩnh hoặc ngây ngô, chưa hiểu chuyện. Vì sao?
Bởi vì ngành công lực Việt Nam dường như họ bận quan tâm đến các vấn đề truy tìm người phản kháng, người có quan điểm trái chiều về chính trị của đảng Cộng sản hơn là đi tìm thủ phạm. Và nếu có những đoàn công an đi tuần tra thì mục tiêu của họ hoặc là kết hợp với công an giao thông để truy lùng, bắt bớ các xe đi trên đường, vòi vĩnh tiền “mua ổ bánh mì” hoặc là đi dẹp những bà hàng rong, ông kẹo kéo. Giả sử có một vụ cướp gần đó thì họ cũng xem như không có gì, tiếp tục nhiệm vụ thiêng liêng của họ là dẹp bà hàng rong, ông kẹo kéo, xua người ăn xin hay bán vé số, truy đuổi người đi đường ngẫu nhiên…
Trong khi đó, tội phạm lộng hành, chúng giả dạng người gặp nạn, người tội nghiệp để lừa người đi đường vào bẫy. Chính vì vậy, khi thấy một người gặp nạn nằm bên đường, mặc dù trong sâu thẳm bạn muốn giúp người ta nhưng cơ chế phản ứng xã hội của bạn đã ngăn bạn lại, không thể để bạn cứu người. Bởi không chừng, cứu người đâu không thấy mà chỉ thấy hại mình. Đó là sự thật, và khi cái sự thật này có tính phổ biến toàn xã hội thì nó cũng là một trong những mầm mống tạo ra sự thờ ơ tập thể.
Trong giáo dục, sự thờ ơ xuất hiện tràn lan, không phải ở vấn đề thầy cô đối xử với học sinh lạnh lùng hoặc ngược lại mà nó còn ghê gớm hơn nhiều, nó nằm ở sự thờ ơ về trách nhiệm nhà giáo, lương tri không bằng lương thực. Thử hỏi, còn được mấy giáo viên thời bây giờ quan tâm đến hoàn cảnh, tâm tính hay một chuyện gì đó trắc ẩn của học trò, thậm chí ngay cả những vùng nghèo khổ, học trò không đủ cơm ăn, đến trường với cái bụng đói tóp meo nhưng vẫn có nhiều thầy cô bày ra chuyện học thêm, dạy thêm để lấy tiền, kiếm thêm thù lao.
Đó chỉ là chuyện rất nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngành giáo dục, cấp quản lý tầm vĩ mô của giáo dục đã có tính thờ ơ, cơ hội, tham lam, giả dối và trơ trẽn nên cả ngành giáo dục đâm ra hỏng hóc. Thử tìm một bộ trưởng giáo dục cho đàng hoàn từ sau 1975 đến nay trong hệ thống giáo dục Cộng sản tại Việt Nam. Thú thực là tìm không có, và nhìn phong thái cũng như các phát biểu và sách lược về giáo dục của ông Bộ trưởng hiện tại, càng thấy đáng sợ hơn cho sự thơ ơ và trơ tráo của ngành giáo dục.
Sâu xa hơn, bản chất cai trị của nhà nước Cộng sản đã đẩy đất nước đến chỗ thờ ơ tập thể. Và khi đất nước rơi vào thờ ơ tập thể cũng là lúc cần thiết và thuận lợi nhất để đảng Cộng sản triển khai hệ thống toàn trị của họ một cách tối ưu thông qua các chính sách mà căn cội của nó lại dựa trên tính thờ ơ trong nhân dân.
Thử nghĩ, liệu nhà nước Cộng sản có dám ngăn cản tự do tôn giáo, bóp ngạt tự do báo chí, quấy nhiễu tự do phát biểu chính kiến cũng như thò tay điều khiển hàng loạt các cơ sở tôn giáo và các tờ báo nếu như đất nước, con người Việt Nam không có mức độ thờ ơ như hiện tại? Không, chắc chắn là không, bởi khi người Việt Nam biết quan tâm đúng mức đến cộng đồng, đến thế giới chung quanh cũng như quan tâm đến lương tri và nhân phẩm của chính mình, nhà cầm quyền sẽ không bao giờ dám làm điều mà họ đang làm. Vì làm như vậy, họ sẽ đụng phải phản ứng dữ dội từ phía người dân.
Nhưng thực trạng Việt Nam, không những thờ ơ với cộng đồng mà thờ ơ với những đối tượng, con người cụ thể trong mối liên đới về chí hướng và sứ mệnh. Thật là kinh hoàng khi nghĩ đến tình trạng của Mẹ Nấm, Thúy Nga và nhiều nhà đấu tranh khác đang ngồi tù chế độ Cộng sản mà chúng ta, người trong nước, thậm chí người cùng chí hướng hoàn toàn thờ ơ, chẳng có một động thái nào để giúp gia đình các chị và bản thân các chị. Chúng ta quen vỗ tay (mặc dù rất gượng gạo) về những thành tích đấu tranh, hoạt động mà họ đạt được cũng như quan sát hoạt động dân chủ của họ giống như ngồi trong cầu trường xem quả bóng lăn qua chân các cầu thủ. Và khi vỡ trận, chúng ta lại ra về, xem như không có gì, cùng lắm thì mất một tấm vé.
Thực tâm mà nói, mọi hoạt động để giải cứu những tù nhân lương tâm đến từ bên ngoài nhiều hơn là trong nước. Các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự cô đơn ngay trên xứ sở của mình! Bởi do đâu mà nên nông nỗi như vậy? Bởi vì ý thức về quyền làm người cũng như giá trị tự do trong tư tưởng người Việt chưa bao giờ thắng thế hay đủ mạnh để đứng ngang với lòng sợ hãi chế độ. Dường như sự sợ hãi chế độ, sợ hãi đảng, sợ hãi những thủ đoạn của đảng đã làm cho hầu hết người dân thui chột mọi giá trị, trong đó cói giá trị làm người.
Công tâm mà nói, đại bộ phận người Việt chỉ có giá trị tồn tại chứ không có giá trị sống. Người ta tồn tại dựa trên những thứ vật chất đeo bám, xem việc hưởng thụ vật dục như một chuẩn mực về giá trị con người hay thể hiện đẳng cấp nhưng người ta chưa bao giờ thực sự sống. Bởi sống không phải là kiểu tồn tại vật dục mà phải gồm cả sự trưởng thành về tư tưởng cũng như sự suy tư về giá trị con người, chiêm nghiệm về thân phận con người để định vị chỗ đứng cá nhân thông qua những khế ước xã hội mà người ta nỗ lực đấu tranh, tu chỉnh, hoàn thiện để tạo thuận lợi cho việc phát triển sự sống cùng hệ giá trị của nó.
Rất tiếc, Việt Nam không có được điều này, và hơn hết, giới trí thức nhà nước Việt Nam lại chọn thái độ thỏa hiệp và cam chịu của heo cừu, trâu bò hơn là thái độ con người. Đất nước ra nông nỗi hiện tại là do công lao của một bộ phần không nhỏ trí thức trâu bò, heo cừu này!
Và khi đất nước đã thành một bãi thờ ơ, một rừng vô cảm, một đám cơ hội hèn nhát thì cái giá cuối cùng phải trả không đơn giản là mất nước, chịu làm nô lệ cho kẻ ngoại xâm mà là diệt vong. Bởi có một qui luật dễ thấy nhất, trái đất chưa bao giờ nở ra, đất đai ngày càng chật hẹp vì dân số thế giới tăng, tài nguyên cạn kiệt… Và chắc chắn, việc một dân tộc lớn nuốt chửng một dân tộc nhỏ để tìm đất sống không phải là chuyện phim kinh dị mà là nhu cầu tiềm ẩn của những quốc gia có dân số đông, còn man rợ và đói nghèo. Nếu Việt Nam tiếp tục thờ ơ thì cái chết càng mau đến với dân tộc này, chắc chắn là vậy!
Read more…

TRUNG QUỐC, LÒNG DẠ HIỂM SÂU


Bản đồ bô trí ba nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc

TRUNG QUỐC, LÒNG DẠ HIỂM SÂU 

Hoàng Minh Tuấn: Trong cuộc Họp báo thường kỳ Quý I.2017 do Bộ Khoa học và Công nghệ (KHCN) tổ chức chiều 05/04/2017, vấn đề 3 nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc gần biên giới Việt Nam đi vào hoạt động đã được báo giới đặt ra đối với các lãnh đạo của Bộ KHCN cùng các Cục liên quan. Xin được đăng lại bài viết cách đây 6 tháng mà cá nhân tôi dày công nghiên cứu. Mong mọi người hãy chia sẻ để hiểu rõ hơn lòng dạ hiểm sâu của người bạn vàng " 4 tốt" và hiểm họa đang đến với đất nước, với dân tộc ta.
Minh Tuấn Hoàng
15 tháng 10 2016 ·

QUẢ LÀ THÂM ĐỘC

Mới đây, Trung Quốc vừa mới đưa vào vận hành thương mại 7/18 tổ máy của ba nhà máy điện hạt nhân nằm gần biên giới phía bắc Việt Nam gồm Phòng Thành (Quảng Tây) công suất 1000 MW cách Móng Cái (Quảng Ninh) 50 km, Trường Giang (Quảng Đông) 600 MW cách biên giới Việt Nam hơn 200 km và Sương Giang (đảo Hải Nam) 650 MW cách đảo Bạch Long Vĩ khoảng 100 km. Sự kiện này khiến nhiều người từ các nhà khoa học đến người dân bình thường ở Việt Nam đều tỏ ra lo ngại. Là người từng được đào tạo chuyên ngành hạt nhân và đã có thời gian học tập, nghiên cứu tại Viện hạt nhân Đà Lạt, người viết xin gửi tới bạn đọc quan tâm các cơ sở khoa học về những ảnh hưởng của ba nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc đối với Việt Nam. 
 
Nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc gần như hoàn toàn là hàng "made in China", 
đây là mối lo ngại lớn.
 
 Bản đồ bô trí ba nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc
 
 Lộ trình phát tán của phóng xạ trong trường hợp nhà máy điện hạt nhân Phòng Thành  
gặp sự cố trong các tháng mùa đông .
 
Lộ trình phát tán phóng xạ trong trường hợp nhà máy điện hạt nhân Sương Giang 
gặp sự cố bằng mô hình READY/HYSPLIT. 
 
Phải nói cho rõ: Trung Quốc có quyền xây dựng NMĐHN trên đất của họ. Không ít người (điển hình là ông Trần Chí Thành, Viện trưởng Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam) cho rằng không có gì đáng lo ngại khi ba nhà máy điện hạt nhân Trung Quốc ở gần biên giới đã đi vào vận hành. Đây là quan niệm quá đơn giản và thiếu chính xác về mặt khoa học. Trên thực tế, các bụi chất phóng xạ rơi lắng xuống đất, xuống biển, tích tụ lại trong các lớp trầm tích, mùn hữu cơ, động vật phù du..., nơi khởi đầu các chuỗi thức ăn cho con người và động thực vật. Những chất phóng xạ thoát ra từ NMĐHN có chu kỳ phân rã rất lâu: như Cs-137 (tích lũy vào mô thịt), Sr-90 (tích lũy vào mô xương) sau 60 năm mới tự phân rã hết. Chất Pu-239 còn sống lâu hơn, đến hàng nghìn năm. Các chất phóng xạ này là nguyên nhân gây ra các dị tật bẩm sinh, quái thai, bạch cầu, ung thư, biến đổi gen…khi bị nhiễm xạ. Một năm, một lò phản ứng... có thể chưa đáng lo. Nhưng hàng chục năm với nhiều nhà máy thì hậu quả sẽ khác hẳn, mà còn tạo ra nguy cơ cho sức khỏe con người và nền kinh tế.

Điều quan ngại nhất là các NMĐHN của Trung Quốc được xây dựng theo công nghệ CPR-1000 thuộc thế hệ II+, nguyên bản từ công nghệ Pháp - Mỹ đã hoàn thiện từ những năm tám mươi thế kỷ trước, nhưng được Trung Quốc nội địa hóa đến hơn 80% nên xác xuất gặp sự cố là rất cao. Với một mật độ lò phản ứng dày đặc như vậy nằm trên đầu nguồn các khối khí lạnh lục địa thường xuyên kéo xuống nước ta về mùa đông, thì các NMĐHN chẳng khác gì những quả bom hạt nhân nổ chậm đặt trên đầu chúng ta mà không biết khi nào phát nổ. Nếu sự cố mất an toàn xảy ra trùng với các đợt gió mùa đông bắc hay những cơn bão ngoài biển Đông, chất phóng xạ sẽ đổ bộ vào Việt Nam. Miền Bắc nước ta với địa hình vòng cung, gió mùa đông bắc di chuyển với tốc độ 20 - 25 km/giờ, dưới chiều gió này, nếu nhà máy gặp sự cố phát lên bầu không khí những ion nhiễm xạ thì 10 giờ sau đã gây ảnh hưởng tới Hà Nội. Và miền Bắc Việt Nam hoàn toàn có thể thành một vùng đất trắng. Đến đây có nhiều người đặt ra câu hỏi: Tại sao chỉ quan tâm đến mùa đông chứ không phải mùa hè? Bởi vì, do khí quyển phát tán mạnh hơn về mùa hè nên các sol khí phóng xạ tiêu tan rất nhanh. Ngược lại, về mùa đông sol khí phóng xạ sống lâu hơn nhiều.

Cơ quan Khí quyển và Hải dương học (NOAA) của Hoa kỳ đã khảo sát lộ trình phát tán của phóng xạ trong trường hợp nhà máy Phòng Thành gặp sự cố trong các tháng mùa đông như sau (Hình 03).

NOAA cũng đã khảo sát lộ trình của phóng xạ trong trường hợp nhà máy Sương Giang gặp sự cố bằng mô hình READY/HYSPLIT. Theo bản đồ (Hình 04) cho biết phóng xạ sẽ tiến thẳng vào bờ biển Bắc bộ và Bắc Trung bộ trước khi quay ngược về Trung quốc. Lộ trình này cho thấy các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Thanh Hóa và Vinh sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. 

Qua đó thấy rõ ràng rằng, một khi sự cố xảy ra Việt Nam hứng chịu hậu quả phóng xạ từ các NMĐHN này nhiều hơn Trung Quốc. Người Trung Quốc có thấy điều đó không? Họ hiểu rõ điều đó hơn chúng ta rất nhiều nhưng họ chỉ muốn tổ quốc Trung Hoa vĩ đại của họ chịu ít rủi ro nhất. Quả là thâm độc!!!
Read more…

Châu Á và Thượng đỉnh Mỹ - Trung

Cuộc gặp Trump - Tập tại Florida
Cuộc gặp Trump - Tập tại Florida
Ở đây, châu Á là với nghĩa hẹp: Đông Á và Đông Á thì với nghĩa rộng, bao gồm cả Đông Bắc và Đông Nam khu vực địa lý này.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gây nên cơn sốt (sốt nóng nơi này, lúc này và sốt lạnh nơi kia, lúc kia) trong chính sách đối ngoại của mình và cơn sốt ấy vẫn chưa dừng khi đã qua hai phần ba của một trăm ngày cầm quyền đầu tiên. Điều vừa choáng váng lại vừa thú vị là ông nói thế nào thì quyết làm như thế ấy (dù quyền lực của ông vẫn đeo theo dấu hỏi). Đã rõ với láng giềng Canada, Mexico; đã rõ với đồng minh NATO, EU; cũng đã rõ với một vùng mà lịch sử dính líu của Mỹ dày hơn bất cứ quốc gia nào: Trung Đông.

Hầu hết các vấn đề dự kiến đã được đặt lên bàn, nhưng giống như một sự làm quen hơn là để giải quyết, ngay cả với vấn đề được cho là khó khăn nhất là quan hệ thương mại Mỹ- Trung
TS Vũ Cao Phan
Nhưng với Đông Á thì chưa. Mặc cho Thủ tướng Abe trong hai tháng đã hai lần thân chinh vượt Thái Bình Dương, còn ông Ngoại trưởng Tillerson cũng kịp bay chiều ngược lại để "phủ dụ", và mặc cho Nhà trắng đã bỏ rơi cả TPP lần chính sách " xoay trục" thì vẫn chưa thấy xuất hiện câu trả lời cho câu hỏi: Tổng thống Donald Trump và nước Mỹ của ông thật sự muốn gì và có thể làm gì nơi này?

Và rồi cơ hội ấy đến với gặp gỡ thượng đỉnh Mỹ -Trung vừa mới kết thúc tại Mar-a-Lago, Florida. Cuộc gặp này được cho là sẽ diễn ra bên lề Hội nghị G20 vào tháng 7 nhưng rồi được đẩy sớm lên và mang tính chính thức hơn. Người Trung Quốc bình luận rằng đấy là do ý muốn của Mỹ với những lý do có thể hiểu được. Còn chính họ, người Trung Quốc? Họ cũng muốn quá đi ấy chứ sau khi đã tái mặt với những phát biểu gây sốc của cả Trump lẫn Tillerson rồi lại thở ra nhè nhẹ trước giọng điệu mềm mỏng một lúc nào sau đó của các vị này.

Câu trả lời đã rõ. Hầu hết các vấn đề dự kiến đã được đặt lên bàn, nhưng giống như một sự làm quen hơn là để giải quyết, ngay cả với vấn đề được cho là khó khăn nhất là quan hệ thương mại Mỹ- Trung (sẽ có một trăm ngày tiếp theo để xem xét). Cái mà cả hai phía giành được trên thực chất là tạo được sự hiểu biết chung trong quan hệ giữa hai nước, đặc biệt giữa hai nguyên thủ. Tân Hoa xã dẫn lời Tổng thống Mỹ đánh giá đây là bước tiến nổi bật, phi thường. Trong tinh thần cùng thắng, hãng tin Tân Hoa còn dẫn lời ông Tập "chào đón Hoa Kỳ can dự vào khung hợp tác một vành đai, một con đường" mà Trung Quốc đề xuất.

Liệu có thất vọng?

Cuộc gặp Trump - Tập ở Florida
Cuộc gặp Trump - Tập ở Florida
Tóm lại, chưa có gì mà người Đông Á, nhất là người Đông Nam Á chờ đợi được đặt nặng trên bàn thượng đỉnh cả. Liệu họ có thất vọng?

Trước cuộc gặp gỡ Trump - Tập, người Nhật (Japan Times) nhận xét: hai nhà lãnh đạo có một điểm chung: đặt mục tiêu phấn đấu cho đất nước mình vĩ đại trở lại (ông Tập gọi là Phục hưng dân tộc Trung Hoa), còn người Anh (The Economist) thì "dịch" ý tưởng này thành: nước Mỹ muốn rời khỏi việc gánh vác trách nhiệm toàn cầu và Trung Quốc thì hướng tới. Cuộc gặp thượng đỉnh đi theo đường hướng ấy chăng?

Đã đến lúc Việt Nam nhận ra rằng, thế giới cũng như một gia đình, một quốc gia (thậm chí còn hơn), cần phải có người có quyền lực, có sức mạnh, có lí trí dẫn dắt.
TS. Vũ Cao Phan
Trung Quốc từng coi Mỹ là cảnh sát toàn cầu, dùng sức kẻ mạnh đàn áp thiên hạ. Bây giờ không thấy họ nhắc đến điều này nữa. Việt Nam cũng vậy, nhưng cách nhìn vấn đề có thể khác nhau. Đã đến lúc Việt Nam nhận ra rằng, thế giới cũng như một gia đình, một quốc gia (thậm chí còn hơn), cần phải có người có quyền lực, có sức mạnh, có lí trí dẫn dắt.

Nước Mỹ đã giữ một vai trò cần thiết như vậy và thế giới cần nước Mỹ. "Nước Mỹ trên hết", trong khi hô khẩu hiệu không hiểu Tổng thống Mỹ có ý thức được điều này?

Các quốc gia Đông Nam Á, Đông Bắc Á, các nước có cùng chung Biển Đông và biển Hoa Đông cũng chẳng có gì phải thất vọng với thượng đỉnh Mỹ -Trung. Đừng nghĩ sẽ có ai đến để can thiệp, giải cứu cho mình. Số phận một quốc gia cũng như số phận một con người. Nếu thấy mong manh thì hãy đoàn kết lại. Đoàn kết làm nên lực lượng, làm nên sự sáng suốt.

Một nhà nghiên cứu của một nước lớn ở xa Thái Bình Dương có nhiều năm theo dõi khu vực vừa đưa ra nhận xét các nước ASEAN cứ hành xử mỗi nước một kiểu, mỗi lúc một kiểu hoặc kiên định cái chẳng ai cần kiên định như thế thì chắc lẽ "đến năm 2030 cũng không còn vấn đề Biển Đông để mà tranh chấp nữa".

TS. Vũ Cao Phan

Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một học giả đang làm việc tại Viện Chính trị và Quan hệ Quốc tế, thuộc Đại học Bình Dương, Việt Nam.

(BBC)
Read more…

[Cấp báo] An ninh CS trà trộn giương Cờ Vàng Ba sọc đỏ trong BT chống Formosa dọn đường cho đàn áp?




Có hay không việc người dân Kỳ Hà, Hà Tĩnh mang cờ vàng 3 sọc đỏ tiếp tục biểu tình đòi quyền lợi sau thảm họa Formosa và phản đối sự gian trá của truyền thông nhà nước?



Hiện tại người dân đang tập trung trước nhà ông chủ tịch xã Kỳ Hà.


Cả dân đồng thanh phản đối ủy ban xã kỳ Hà bán đất đồng muối của dân cho cá nhân làm hồ nuôi tôm. Và yêu cầu đền bù trả lại tiền bồi thường đồng muối cho dân.

Một năm đã qua mà dân chưa nhận được tiền đền bù về đồng muối.

Dân quốc nội giờ đây đã không còn tin vào Đảng cộng sản nữa, họ mang cờ Vàng (VNCH) xuống đường biểu tình. Cho thấy thời VNCH, người dân không phải sống trong bất công như thế này.












Read more…

Chiến tranh 1979: TQ thả khí độc giết 400 người VN trong pháo đài

Hoàng Đan

Chiến tranh 1979: TQ thả khí độc giết 400 người VN trong pháo đài

Theo lời ông Thực, quân Trung Quốc đặt bộc phá, giật sập cửa, rồi dùng lựu đạn cay, khí độc, chất hóa học thả xuống các lỗ thông hơi... giết chết hàng trăm người trong pháo đài.

Lời tòa soạn: Mới đây, Tờ Hoàn Cầu thời báo của Trung Quốc đã trắng trợn tung clip tái hiện một cách bịa đặt, xuyên tạc cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam năm 1979 vẫn được truyền thông nước này gọi là: Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam.
Để giúp độc giả hiểu rõ hơn về những thông tin trong cuộc chiến tranh năm 1979, chúng tôi đã có các cuộc trao đổi với một số người trực tiếp tham gia cuộc chiến bảo vệ biên giới Tổ quốc.
Chúng tôi xin giới thiệu tới độc giả loạt bài về Sự thật đằng sau clip xuyên tạc lịch sử trên Hoàn Cầu thời báo.
Khúc bi tráng ở pháo đài Đồng Đăng
Nhắc đến cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 trên mặt trận Lạng Sơn, có lẽ không ai không nhớ tới câu chuyện về hàng trăm chiến sỹ và người dân đã chết dưới tầng hầm của pháo đài Đồng Đăng bởi sự tàn độc của quân Trung Quốc.
Và sau khúc bi tráng đó, chỉ có 6 người sống sót; và, may mắn khi qua một số thông tin, chúng tôi đã tìm được một nhân chứng, một cựu binh trong trận chiến đấu anh dũng này,
Đó là ông Nguyễn Duy Thực, hiện đang trú tại tổ 8, phường Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội.
Ông Thực nguyên là cựu binh trong Đại đội 42, Trung đoàn 4, Sư đoàn 3 đóng quân trấn giữ Lạng Sơn trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979.
Đầu năm 1978, ông Thực nhập ngũ và lên huấn luyện ở Lục Ngạn, Bắc Giang. Cuối năm đó, khi Trung Quốc có hàng loạt các hoạt động rục rịch chuẩn bị cho cuộc chiến tranh, nhận rõ âm mưu này, cấp trên đã điều Sư đoàn 3 lên trấn thủ ở Lạng Sơn.
Riêng Đại đội của ông được giao đóng quân trấn thủ tại pháo đài Đồng Đăng.
Ông Nguyễn Duy Thực.
Ông Nguyễn Duy Thực.
"Lúc mới hành quân lên biên giới, anh em trong Đại đội 42 chúng tôi đã chia nhau đào công sự, trấn giữ các mỏm đồi.
Tuy nhiên, lán trại mới được dựng lên, vữa bằng bùn đất trát còn chưa khô, mái gianh còn mới cất được có mấy ngày thì Trung Quốc đã huy động hàng chục vạn quân tấn công xâm lược"- ông Thực nhớ lại.
Trong lời kể, ông Thực còn nhớ rõ, 5 giờ sáng ngày 17/2/1979, lúc mọi người đang chuẩn bị tập thể dục thì bất ngờ phía bên kia biên giới, cách chỗ lán trại có vài km, tiếng pháo bắt đầu nổ ùng oàng, ánh chớp sáng rực góc trời.
Liên tiếp những quả đạn vượt qua pháo đài rơi xuống thị trấn Đồng Đăng. Mọi người lúc đó không ai bảo ai, đồng thanh hô to: “Trung Quốc đánh rồi" và chạy nhanh qua kho quân khí, cầm vũ khí, chạy nhanh lên các chốt phòng thủ.
Sau màn rót pháo, chỉ trong phút chốc, quân Trung Quốc rầm rộ tiến vào Đồng Đăng. Đi đầu là xe tăng bò lên bắn vào các cao điểm, phía sau là quân Trung Quốc tiến lên đủ chủng loại, kẻ chạy bộ, kẻ đi ngựa, kẻ ngồi trên xe quân sự tiến lên.
"Lúc đó, chúng tôi bắn một phát đạn B40 phóng xuống đám lính Trung Quốc đầu tiên tiến gần đến pháo đài, tiêu diệt cả tiểu đội.
Những tên gần đó tóc tai cháy xém, mặt mũi lộ vẻ kinh hoảng, ngần ngừ không dám tiến, nhưng ngay tức khắc, họ bị những tên đi sau bắn chết. Quân Trung Quốc rất đông, mặc cho súng đạn vẫn cứ thế tiến lên.
Các loại B40, ĐKZ, AK mà chúng tôi sử dụng, bắn đến đỏ cả nòng mà cũng không xuể trước chiến thuật biển người của quân Trung Quốc"- ông Thực kể.
Đến trưa 17/2, các chốt cố thủ của đơn vị ông từ con đường quanh đồi thông dẫn đến pháo đài cũng lần lượt bị mất và mọi người phải rút vào pháo đài cố thủ.
Trong pháo đài lúc đó, theo con số ông Thực nghe được thì có khoảng 700 người, bao gồm Đại đội 42, một đơn vị cảnh sát dã chiến Đồng Đăng, công an vũ trang, cùng một số người dân chạy loạn tìm lên.
Lương thực dự trữ chỉ có chút ít nhưng quân Trung Quốc tiến vào đã phá sạch, cướp sạch. Bên ngoài, quân Trung Quốc có đến vài sư đoàn, tìm mọi cách, dùng đạn pháo, bộc phá để quyết phá tan pháo đài này.
Ngày 18/2, bị thiệt hại nặng, quân Trung Quốc leo lên các mỏm núi xung quanh rồi từ đó dùng cối, đại liên cùng hỏa lực tầm xa khác bắn cấp tập, yểm hộ cho bộ binh tấn công.
"Nhưng khi bộ binh của Trung Quốc xông lên, lại bị đánh bật, hết lớp này đến lớp khác. Với chiến dịch biển người, không tiếc đạn pháo nên những ngày sau đó, Trung Quốc ồ ạt bắn phá.
Cho dù không được chi viện, thiếu thốn đủ thử, nhất là ánh sáng, nước uống nhưng anh em vẫn kiên cường chiến đấu, bám trụ suốt 5 ngày trời, trụ được cho tới ngày 22/2/1979"- ông Thực nói.
 
ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC
Cuộc chiến năm 1979 không phải kích động hận thù mà là rút ra những bài học trách nhiệm với hoà bình. Một cuộc chiến chống xâm lược phải là một niềm tự hào cần tôn vinh đối với công lao và sự hy sinh của một thế hệ.
Trong ngày cuối cùng, quân Trung Quốc đã chiếm được tầng trên cùng của pháo đài, chỗ sát đỉnh đồi, liên tục bắc loa gọi hàng. Đáp lại tiếng loa gọi hàng đó, ông Thực vẫn nghe thấy những loạt tiếng súng cùng lựu đạn ném thẳng lên trên của anh em.
Sau khi gọi loa không thành, chúng đặt bộc phá, giật sập cửa lối dẫn xuống tầng dưới, dùng lựu đạn cay, khí độc, chất hóa học thả xuống các lỗ thông hơi, dùng súng phun lửa vào các ngách hầm.
"Vì đông người nên thức ăn thức uống dự trữ của chúng tôi sắp hết, nước cũng không còn nhiều. Đêm 22/2 khi tôi đang cùng mấy người ngồi bên nồi cháo loãng dưới tầng 1 thì bỗng 2 tiếng hai tiếng nổ khủng khiếp nối nhau vang lên.
Cả pháo đài rung chuyển, tiếp đó hàng chục, hàng trăm tiếng nổ chói tai, rung óc. Hơi khói cay xè, đen đặc cuồn cuộn ùa vào từng căn phòng trong pháo đài.
Tiếng kêu nhốn nháo, tiếng trẻ con sặc sụa rồi lặng đi. Mấy anh thương binh kêu nấc lên hai, ba cái rồi lịm..."- ông Thực nhớ lại
Qua ánh lửa, ông Thực thấy phụ nữ, trẻ em nằm la liệt, co quắp, giãy giụa.
Xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn hạ ở bản Sẩy, Hòa An, Cao Bằng lúc 8 giờ sáng 17/2. Ảnh: Mạnh Thường.
Xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn hạ ở bản Sẩy, Hòa An, Cao Bằng lúc 8 giờ sáng 17/2. Ảnh: Mạnh Thường.
"Một thứ khói khủng khiếp xộc vào họng cháy bỏng và lửa cháy bừng bừng, quân Trung Quốc phun hơi độc hóa học và phun xăng xuống đốt, đến đó thì tôi ngất lịm đi"- ông Thực hồi tưởng.
Khi tỉnh dậy, tiếng nổ vẫn ầm ầm, máu ứa ra từ miệng, từ mũi, từ tai, ông Thực bò đi sờ trong đống thi thể người nằm co quắp ấy xem có ai còn sống không.
"Tất cả chiến sỹ cũng như dân quanh vùng chui vào pháo đài lánh nạn lúc đó còn khoảng 400 người đều đã hy sinh. Một cảnh tượng đau đớn mà quân Trung Quốc gây ra cho đến giờ tôi vẫn không thể nào quên được...," ông Thực nói cùng với đôi mắt nhìn ra xa.
May mắn sau đó, ông đã cùng 2 người bò được vào một đường hầm rồi thoát ra ngoài, tìm về được với những người đồng đội bên ngoài.
Trung Quốc đang cố tình xuyên tạc lịch sử
Nhắc lại về cuộc chiến lúc đó, ông Thực liên tục nhắc đi lại nhắc lại việc Trung Quốc sử dụng chiến dịch biển người nên đã huy động một lực lượng quân cùng đạn pháo rất lớn.
Nhưng, từ chính sự quan sát của mình, ông Thực khẳng định rằng, đây không phải là đội quân tinh nhuệ mà chỉ là đội quân ô hợp.
"Chính tôi và đồng đội đã chứng kiến phía sau đám lính là một đội dân binh rất đông di chuyển theo để hỗ trợ mà chính xác hơn là hôi của.
Chúng vào nhà dân bắt gà, bắt lợn chọc tiết, xuống cả ao bắt cá... Chính lán trại phía dưới của chúng tôi cũng bị chúng cướp sạch, đốt sạch. Đám quân ô hợp đó đặt mình, giật đổ, đốt nhà của của người dân.
Thấy đạn pháo của chúng tôi bắn mạnh là chúng cũng không dám tiến lên mà chỉ dám đứng ở dưới ném lựu đạn mà thôi"- ông Thực cho hay.
Địch dùng chiến dịch biển người, súng pháo lớn như vậy, nhưng theo ông Thực, các chiến sỹ của ta vẫn rất kiên cường, anh dũng đáp trả:
"Tôi còn nhớ, khi đó, anh em chúng tôi đã đứng ở cửa pháo đài đồng thanh hô lớn: “Người Việt Nam không bao giờ biết quỳ gối, lũ giặc tới đây, chúng mày sẽ chết”.
Lương thực khi đó chỉ còn là những khẩu phần ít ỏi, nước không có vì dòng suối gần đó đã bị quân Trung Quốc chặn mất.
Trong pháo đài chỉ còn mấy vũng nước đọng bẩn thỉu, đen ngòm nhưng cũng được nhường cho những thương binh. Đói, khát như vậy nhưng anh em vẫn kiên cường, quyết tâm chiến đấu"- ông Thực chia sẻ.
Trong trí nhớ của ông Thực cũng vẫn còn nhớ như in, lúc bấy giờ, một đồng chí tiểu đội trưởng bị mảnh bộc phá văng gãy nát cánh tay nhưng anh tự băng bó, tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Lần thứ hai, anh bị thương vào đùi.
"Mọi người muốn đưa vào trong hầm, nhưng anh kiên quyết: “Tôi còn đủ sức chiến đấu, các đồng chí đừng lo cho tôi”.
Địch ồ ạt xông lên, người tiểu đội trưởng tiếp tục bị trúng đạn vào bụng, nhưng anh vẫn dùng súng AK diệt thêm mấy tên lính nữa mới chịu ngã xuống"- ông Thực kể khi đôi mắt đã đỏ hoe.
NGUYÊN PHÓ CHỦ TỊCH NƯỚC
NGUYỄN THỊ BÌNH
Sẽ không thể không nhắc đến ngày 17.2.1979, ngày mà cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc đã nổ ra; ngày mà hàng ngàn con em chúng ta đã hy sinh để bảo vệ biên cương của Tổ quốc. Nhắc để dân ta nhớ, biết ơn và tôn vinh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ biên cương Tổ quốc, như chúng ta đã và sẽ vẫn tôn vinh bao nhiêu anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Không những dân ta cần hiểu, mà nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân các nước cũng phải hiểu đúng: đâu là sự thật, đâu là lẽ phải và coi đó là bài học, không thể quên lãng nó.
Trong câu chuyện sau đó với chúng tôi, ông Thực kể rằng, ông rất bất bình khi nghe thấy một số thông tin được phía Trung Quốc tuyên truyền trên báo chí của họ cho rằng, khi đó, quân Việt Nam đã bỏ thuốc độc vào nước uống.
"Là một người lính may mắn sống sót trở về đến ngày hôm nay, tôi khẳng định rằng, đây là sự xuyên tạc nghiêm trọng.
Không hề có chuyện Việt Nam thả thuốc độc vào nước, mà khi đó Trung Quốc đã dùng chất hóa học, khí độc để thả xuống qua các lỗ thông hơi khi tấn công pháo đài Đồng Đăng.
Hàng trăm người đã chết, đó là sự thực, không thể chối cãi được"- ông Thực nhấn mạnh.
Cũng theo ông Thực, năm 1979, Trung Quốc bất ngờ huy động hàng chục sư đoàn tấn công trên khắp tuyến biên giới với Việt Nam. Ở Trung Quốc, giới cầm quyền mị dân gọi đây là cuộc “phản kích tự vệ”, để “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Tuy nhiên, lẽ phải không thuộc về Trung Quốc, bởi họ không có lý do nào chính đáng để giải thích cho hành động xâm lược rõ ràng như thế này.
Và họ nói là thắng lợi huy hoàng, nhưng đâu phải như vậy.
"Khi tôi về điều trị do bị thương từ trong pháo đài ra, tôi đã tận mắt được chứng kiến, chúng ta đã đưa rất nhiều các phương tiện, vũ khí hiện đại, tối tân lúc đó lên gần biên giới.
Có lẽ để chuẩn bị cho một cuộc tổng phản kích lớn. Nhưng khi cuộc tổng phản kích chưa diễn ra thì Trung Quốc đã vội phải rút chạy về nước rất nhanh.
Tính chính nghĩa của Việt Nam trong cuộc chiến đó là sự thật không thể chối cãi và quân dân ta đã phải chống lại một cuộc chiến tranh biên giới to lớn để bảo vệ biên cương Tổ quốc"- ông Thực tái khẳng định.
Một số nội dung trong clip xuyên tạc lịch sử, hiếu chiến của Hoàn Cầu thời báo:
+ Cánh quân phía bên trái cũng anh dũng vượt qua rào cản phòng ngự của quân đội Việt Nam, thọc sâu vào căn cứ ở hậu phương của quân địch (quân đội Việt Nam).
Quân Việt Nam ở Đồng Đăng bị biến thành ba ba trong rọ, bị cắt đứt đường lui. Trung đoàn Anh hùng của Việt Nam lâm vào cảnh mọc cánh cũng khó thoát.
+ Khi chiến tranh nổ ra, những khu vực có nước ở Việt Nam đều bị quân đội nước này thả thuốc độc vào. Nhiều khi, để giải quyết vấn đề nước uống, binh sĩ (Trung Quốc) đã phải hy sinh tính mạng của mình.
+ Cái gọi là đơn vị Anh hùng của Việt Nam mau chóng bị quân đội Trung Quốc dọa cho trợn mắt há miệng. Thi thể lính Việt Nam chết trận phải dùng đến 17 xe tải mới chở hết...
+ Trong cuộc phản kích tự vệ này, quân ta đã chiếm được Cao Bằng, Lạng Sơn, Hoàng Liên Sơn, Lai Châu, Quảng Ninh, Hà Tuyên và 21 huyện, thị trấn khác nhau của Việt Nam; tiêu diệt 4 sư đoàn, 7 trung đoàn, 25 tiểu đoàn của Việt Nam.
Tổng số binh lính Việt Nam bị tiêu diệt là hơn 50.000 người; 2173 lính đầu hàng; thu giữ 916 khẩu pháo các loại; 16.000 súng, hỏa tiễn; 236 xe ô tô. Quân ta cũng phá hủy nhiều pháo, xe tăng, xe thiết giáp, thu được thắng lợi huy hoàng.
theo Đại Lộ
Read more…

Filibuster và giải pháp hạch nhân

Lê Phan

Hôm Thứ Năm vừa qua, các thượng nghị sĩ Cộng Hòa đã thực hiện một điều được gọi là “một giải pháp hạch nhân” để thay đổi luật lệ của Thượng Viện để cho người được Tổng Thống Donald Trump cử làm thẩm phán Tối Cao Pháp Viện có thể được chuẩn thuận với chỉ cần có một đa số đơn giản 51 phiếu, thay vì đa số tuyệt đối cần đến 60 phiếu.
Luật lệ mới, hủy bỏ quyền của phe thiểu số, trong trường hợp lần này là đảng Dân Chủ, chặn lựa chọn của đảng đa số với một phương thức được gọi là filibuster (tức là quyền nói dai nói dài). Nhưng giải pháp “hạch nhân” này sẽ có hậu quả lâu dài, kể cả việc phá hủy tinh thần liên hệ lưỡng đảng ở Quốc Hội và sự hủy bỏ một trong những khả năng cuối cùng của một đảng thiểu số để ảnh hưởng đến quyết định của quốc hội. Nó rồi sẽ trở lại để ám ảnh đảng Cộng Hòa.
Trong khi chủ tịch khối đa số Thượng Viện, Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky) đã gắn liền hành động lần này cho việc thông qua Thẩm Phán Neil Gorsuch trở thành một thành viên của Tối Cao Pháp Viện, quyết định sử dụng đến giải pháp hạch nhân này đã thai nghén từ nhiều năm nay.
Filibuster là gì?
Filibuster, vốn đã trở thành bất tử vì cuốn phim năm 1939 mang cái tên “Mr Smith Goes to Washington,” cho phép các thượng nghị sĩ chặn việc thông qua một dự luật bằng cách nói dai nói dài trước diễn đàn thượng viện. Và quả là họ nói rất lâu. Kỷ lục được lập ra năm 1957 bởi Thượng Nghị Sĩ Strom Thurmond (Cộng Hòa-South Carolina) khi ông nói liên tục chống lại Luật Dân Quyền trong 24 giờ 18 phút. Và họ nói đủ thứ chuyện. Thượng Nghị Sĩ Everett Dirksen (Cộng Hòa-Illinois) thường thích nói chuyện về bông cúc vạn thọ mà ông muốn lập thành quốc hoa của Hoa Kỳ. Ông cũng đã có lần mở sổ điện thoại vừa đọc tên vừa bình luận.
Filibuster đầu tiên xảy ra vào năm 1850 và được tăng cường năm 1975. Trong khi hầu hết các vị dân cử nói filibuster là một nền tảng của hệ thống lưỡng đảng, giúp ngăn cản một đảng nào quy tụ quá nhiều quyền lực, những người chỉ trích thì chỉ ra là filibuster đã ngăn cản Quốc Hội thông qua những luật lệ cần thiết trong những hoàn cảnh chia rẽ gay gắt.
Làm sao có thể đến sự bế tắc hiện nay?
Các vị dân cử Cộng Hòa thì nói là bên Dân Chủ đã khai hỏa trước hồi năm 2013. Đó là lúc họ bỏ phiếu hủy quyền filibuster cho các đề cử của tổng thống cho chính phủ sau khi bên Cộng Hòa tìm cách chặn một nhân vật được Tổng Thống Barack Obama đề cử làm bộ trưởng quốc phòng, ông Chuck Hagel, vốn là một thành viên của đảng Cộng Hòa.
Lúc đó bên Dân Chủ lý luận là nhân dân Hoa Kỳ đã quá chán sự bế tắc và cản trở chính trị. Thượng Nghị Sĩ Harry Reid (Dân Chủ-Nevada), lúc đó là lãnh tụ khối đa số Thượng Viện, tuyên bố: “Nhân dân Hoa Kỳ tin là Thượng Viện đã sụp đổ, và tôi tin là họ đúng. Đã đến lúc cho Thượng Viện hoạt động trở lại.” Lúc đó bên Dân Chủ cũng nói là họ sẽ nới rộng sự thay đổi cho cả các đề cử liên quan đến Tối Cao Pháp Viện.
Tuy nhiên, biện pháp nguyên thủy đó đã làm bên Cộng Hòa tức giận, đặc biệt Thượng Nghị Sĩ McConnell, lúc đó là lãnh tụ khối thiểu số. Hồi năm 2013, ông đã lên án bên Dân Chủ là tìm cách “chiếm quyền.” Mới đây, ông đã sử dụng vụ này như là lý do tại sao bên Cộng Hòa cảm thấy thoải mãi sử dụng giải pháp hạch nhân với các đề cử vào Tối Cao Pháp Viện.
Bên Dân Chủ nói gì?
Đối với bên Dân Chủ, khởi đầu của cuộc tranh luận lần này không phải là năm 2013 mà là năm 2016, năm mà Thẩm Phán Antonin Scalia qua đời và Tổng Thống Obama đề cử Chánh Án Merrick Garland để thay thế chỗ của ông Scalia ở Tối Cao Pháp Viện. Mặc dầu ông Obama đề cử ông Garland từ Tháng Ba, các thượng nghị sĩ Cộng Hòa từ chối không chịu tổ chức các cuộc điều trần cho ông, lý luận là việc chuẩn thuận nên để chờ đến sau bầu cử tổng thống và quốc hội.
Sau khi thấy bên Cộng Hòa chặn việc chuẩn thuận cho Chánh Án Garland, một người dung hòa không quá nghiêng về tả hay hữu, rất ít thượng nghị sĩ Dân Chủ sẵn lòng bỏ phiếu chuẩn thuận cho Thẩm Phán Gorsuch. Chỉ có bốn thượng nghị sĩ Dân Chủ từ chối filibuster chống lại sự đề cử ông Gorsuch: ông Michael Bennet của Colorado, ông Joe Donnelly của Indiana, bà Heidi Heitkamp của North Dakota và ông Joe Manchin của West Virginia.
Tất cả những tranh cãi này có liên quan gì đến Thẩm Phán Gorsuch hay không?
Rất ít thượng nghị sĩ bên Dân Chủ đưa ra giải thích nhiều cho việc tại sao họ tin là vị thẩm phán bảo thủ từ tiểu bang Colorado không đủ khả năng cho chức vụ thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Một số, như Thượng Nghị Sĩ Bob Casey (Dân Chủ-Pennsylvania) vốn sẽ phải vận động tranh cử năm 2018, nói là họ không tin là “thái độ pháp lý (của ông Gorsuch) có thể bảo đảm được công bằng cho công nhân và các gia đình.”
Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer (Dân Chủ-New York), chủ tịch khối thiểu số, đã chỉ ra là sự việc ông Gorsuch đã được “tuyển chọn” bởi tổ chức bảo thủ Heritage Foundation và hiệp hội Federalist Society, và sẽ trở thành một trong hai thẩm phán cực hữu nhất tại Tối Cao Pháp Viện, theo tờ Washington Post và New York Times. Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders (Độc Lập-Vermont) trong khi đó, đã cáo buộc ông Gorsuch đã “từ chối trả lời những câu hỏi chính đáng và đã đưa tiến trình chuẩn thuận đến một tiêu chuẩn thấp hơn nữa với một làn khói mù né tránh.”
Bên Cộng Hòa thì nói là bên Dân Chủ chỉ muốn chặn bất cứ một ai được đề cử bởi Tổng Thống Trump vì nó sẽ làm cho khối cử tri cấp tiến của họ thích thú. Ông McConnell đã tuyên bố trên Fox News: “Tôi nghĩ là họ đã phản ứng cho những ai hưởng ứng họ, vốn nói: chống cự lại mọi sự.”
Hậu quả của “giải pháp hạch nhân?”
Trong khi hiện nay đảng của Tổng Thống Trump đang là đảng đa số, rồi thì cũng có một ngày nào đó họ sẽ thấy họ chuyển sang thế đối lập thay vì nắm quyền.
Đòi hỏi là Thượng Viện cần 60 phiếu để chuẩn thuận các chỉ định của tổng thống và các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện đã lâu nay được coi như là kiểm soát và thăng bằng trong hệ thống chính quyền Hoa Kỳ. Đã có những lo sợ là các chính trị gia có thể đến một ngày nào đó hủy bỏ luôn luật về filibuster cho các đạo luật nữa. Thượng Nghị Sĩ McConnell thì khẳng định là đảng Cộng Hòa của ông không có ý định làm việc đó. Nhưng nếu bên Cộng Hòa chọn giải pháp đó thì nó sẽ giúp đảng đang nắm quyền thông qua những đạo luật gây tranh cãi và chia rẽ, vốn chỉ để nhằm ngắm vào ủng hộ viên của đảng mình, bất kể phe bên kia.
Cũng phải nói thật là chưa thấy bên Cộng Hòa chuẩn bị cho bước quyết liệt đó. Nhưng hủy bỏ luật lệ cuối cùng cho việc filibuster các ứng viên của tổng thống sẽ cho phép các tổng thống Hoa Kỳ đưa vào Tối Cao Pháp Viện những thẩm phán với lập trường cực đoan hơn trong quang phổ chủ thuyết, dẫn đến một tòa án ngày càng phân chia thành hai nhánh mà không có bao nhiêu thẩm phán đứng giữa để dung hòa. Điều đó hẳn là không tốt gì cho nền Dân Chủ Hoa Kỳ.
Read more…

Hoa Kỳ thất vọng trước phản ứng của Nga qua vụ tấn công căn cứ không quân Syria

        Kết quả hình ảnh cho Syria

Washington D.C. (Reuters)- Ngoại trưởng Hoa Kỳ, Rex Tillerson hôm nay 8 tháng 4 tuyên bố thất vọng về lập trường và phản ứng của người Nga qua vụ Hoa Kỳ tấn công căn cứ không quân Syria, bị nghi là nơi xuất phát các chuyến bay sử dụng vũ khí hoá học.
Chính phủ Nga, đồng minh của Syria nói rằng việc Hoa Kỳ bắn 59 hoả tiễn Tomahawk vào căn cứ không quân này rạng sáng hôm 7 tháng 4 là hành động khuyến khích khủng bố tăng cường hoạt động.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson cho rằng thái độ trên cho thấy Nga tiếp tục yểm trợ chế độ Assad, đặc biệt là trợ giúp họ thực hiện các cuộc tấn công khủng khiếp nhắm vào con người. Ông Tillerson thất vọng, nhưng không ngạc nhiên trước phản ứng của người Nga.
Nga hứa hẹn giúp quân đội Syria tăng sức mạnh phòng thủ, và đồng thời cắt đứt đường dây liên lạc với Hoa Kỳ được thiết lập trước đó, để tránh sự va chạm với chiến đấu cơ của Nga trên bầu trời Syria.
Tổng tư lệnh quân đội Syria Ali Abdullah Ayoub trưa 7 tháng 4 đã đến thị sát căn cứ không quân Shairat, để xem xét mức độ tổn thất sau vụ tấn công của quân đội Hoa Kỳ. Ông này chỉ thị binh lính ở lại tại chỗ, để tiếp tục và sẵn sàng chiến đấu cho mục tiêu mà ông ta gọi là chống khủng bố.
Đến nay, giới chức thẩm quyền tại Idlib cho biết tổng cộng 89 người, trong đó có 33 trẻ em và 18 phụ nữ đã thiệt mạng vì tiếp xúc với chất độc vũ khí hoá học trong vụ tấn công hôm 4/4. Syria phủ nhận việc họ sử dụng hơi độc. Đại sứ Hoa Kỳ, bà Nikki Haley nói tại kỳ họp khẩn cấp của Liên Hiệp Quốc, rằng Hoa Kỳ không muốn thấy tổng thống Bashar al-Assad sử dụng vũ khí hoá học lần nữa.
Hoa Kỳ cầm đầu liên minh thực hiện các vụ không kích chống ISIS tại Syria từ năm 2014 đến nay, nhưng đầy là lần đầu tiên tấn công lực lượng chính phủ Syria.
Theo tin từ Geneva, Thuỵ Sĩ, phát ngôn viên của Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) vừa công bố phúc trình chi tiết về vụ quân đội Syria sử dụng vũ khí hoá học.
Ông Christophe Boulierac công bố phúc trình tại Geneva cho biết, các y bác sĩ và nhân viên bệnh viện bắt đầu có triệu chứng bị ngộ độc khi đang điều trị cho các bệnh nhân tiếp xúc trực tiếp với hoá chất trong vụ tấn công hôm 4 tháng 4 vừa qua. Ông nói bệnh viện đang thiếu rất nhiều máy móc để điều trị cho các bệnh nhân trong trường hợp khẩn cấp.  (Song Châu)
Read more…

Người dân xứ Kỳ Anh Hà Tĩnh biểu tình với Cờ Vàng

            Kết quả hình ảnh cho banner

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa đã tung bay trong cuộc biểu tình tại xã Kỳ Hà, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tình ngày 09.04.2017, để phản đối Formosa, và đòi nhà cầm quyền chi trả bồi thường thiệt hại sau một năm thảm họa môi trường biển.
Cờ vàng ba sọc đỏ đã được người dân mang theo, cùng với các băng rôn đòi Formosa cút khỏi Việt Nam trong suốt cuộc tuần hành này : “Đả Đảo Formosa Gieo Rắc Tội Ác Trên Miền Trung Đất Việt”, “Ông Bà Cha Mẹ Ơi, Khi Nào Có Biển Để Tắm, Có Cá Để Ăn?…”. Vẫn là bài hát  Trả Lại Cho Dân, nay đã trở thành bản hùng ca chính thức của những người biểu tình.
Trong video phát trực tiếp trên fanpage Thanh Niên Công Giáo hàng trăm người dân Hà Tĩnh đã tập trung biểu tình trước nhà chủ tịch ủy ban xã Kỳ Hà để yêu cầu ông công khai chuyện đền bù mất mát và trả lời của những người dân.
Cờ vàng được diễu hành trên một quãng đường dài đi qua đồng muối, ra biển và về trước nhà ông chủ tịch ủy ban xã nêu nguyện vọng của mình.
Điều đặc biệt trong ngày biểu tình hôm nay người dân mang theo cờ Việt Nam Cộng Hòa, đây là điều chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc xuống đường trước đây.
“Tròn một năm nay chúng tôi đã trải bao nỗi đắng cay khi nghề nghiệp bị ảnh hưởng. Biển không còn cá, nếu đánh bắt cá về thì cũng không bán được. Làm ăn thất bát trong khi thằng thủ phạm Formosa vẫn còn trơ trơ tại đó. Nghe báo đảng nói là người dân đã được bồi thường thiệt hại. Nhưng thực tế chỉ là làm ăn theo kiểu hình thức nhỏ giọt và gây chia rẽ trong xóm làng. Bên cạnh đó,  và còn vu khống giám mục, linh mục và những người đấu tranh để đòi quyền sống cho chúng tôi.”, bà Nguyễn Thị Th. – người tham gia biểu tình tâm sự về lý do biểu tình.
Người dân Kỳ Hà chia sẻ rằng Formosa đã nhận tội và hứa đền bù, nhà nước đã nhận 500 triệu đô, vậy sao không chi trả cho chúng tôi. “Chúng tôi là một trong những nơi chịu nhiều thiệt hại nhất mà còn chưa được bồi thường thì các nơi khác sẽ ra sao? Người dân thì càng ngày càng thê thảm, trong khi cán bộ thì bụng cứ to lên. Cái ông chủ tịch xã thì lương được bao nhiêu? Vậy mà nhà to cửa rộng, lên báo chí nghe mấy ông cán bộ nói là biển đã sạch, dân được bồi thường mà cứ muốn đưa cá biển đến nhét vào miệng các ông cho biết.”
Nhiều người vỡ òa cảm xúc vì sự xuất hiện của cờ vàng tại một nơi đặc biệt như Hà Tĩnh. Từ sau khi cộng sản cướp được chính quyền, cờ vàng – vốn được dùng từ thời vua Thành Thái – không còn được xuất hiện từ vĩ tuyến 17 trở ra. Cờ vàng được chính thể Việt Nam Cộng Hòa sử dụng và hiện nay được cộng đồng người Việt hải ngoại nhất là ở Hoa Kỳ sử dụng như biểu tượng của tự do, dân chủ. Cờ Vàng  là di sản tinh thần của dân tộc Việt Nam từ ngàn năm trước, chứ không chỉ là của riêng Miền Nam Việt Nam.
Cuộc xuống đường ngày hôm nay có thể coi như là biểu thị sự thất vọng về nền chính trị hiện tại và không còn niềm tin vào lá cờ đại diện cho chế độ cộng sản hiện tại.
Quốc Hiếu/SBTN
c1
Cờ Vàng tại nhà ông chủ tịch xã
cờ vàng
Đoàn Hưng / SBTN
Read more…

Contact us