Bọn dân chủ Bắc Kỳ

 Pham Doan Trang       

Tôi sinh ra ở Hà Nội. Tôi nói giọng Hà Nội.
Tôi sống thời thơ ấu ở Hà Nội.
Tôi học tập hoàn toàn “dưới mái trường XHCN”.
Tôi từng làm phóng viên cho báo chí quốc doanh. (Nhưng chưa từng viết một lời nào ca ngợi chế độ).
Tôi từng cầm cờ đỏ đi biểu tình chống Trung Quốc.
Tôi từng hát rất nhiều ca khúc nhạc đỏ.
Tôi rất hiểu những gì mà những người xung quanh tôi, những người cùng thế hệ tôi đang suy nghĩ, sợ hãi, lo lắng… và tôi muốn nắm chặt tay họ…
Nhưng có những kẻ không hiểu gì chúng tôi, cũng chẳng buồn quan tâm tìm hiểu, mà lại đang ra sức chửi bới, mạ lỵ chúng tôi, vì với họ, “bọn dân chủ Bắc Kỳ” chỉ là lũ xấu xa, lũ xạo lồn, lũ giả dạng đấu tranh, lũ này, lũ kia...
Từ trước tới giờ, tôi không chống họ. Không phải vì sợ gì họ, mà vì tôi luôn quan niệm họ là những người yếu thế, mà tôi thì chỉ chống chính quyền độc tài (kẻ mạnh) chứ không bao giờ tấn công người yếu.
Nhưng mai sau này hay bất cứ khi nào, những kẻ đó mà trở nên mạnh, trở thành “chính quyền mới”, thì tôi sẽ chống chúng đến cùng.
Read more…

VŨ KỊCH ĐƯƠNG ĐẠI

(thư giãn )

You Tube

Read more…

Đừng xanh như lá!

Đừng xanh như lá!


Tuần Thánh khởi đầu bằng nghi thức làm phép lá và kiệu lá. Vì thế mà thánh lễ này được gọi là Lễ Lá. Chúng ta đều biết, nghi thức này diễn tả cuộc tiến vào thành thánh Giêrusalem của Chúa Giêsu. Người tiến vào thành như một vị vua chiến thắng, và còn hơn thế, như một vị Thiên sai muôn dân mong đợi. Người dân thành Giêrusalem vui mừng phấn khởi. Họ cầm ngành thiên tuế trong tay, lớn tiếng tung hô: “Chúc tụng đấng nhân danh Chúa mà đến!”. Nhiều người trải áo dọc đường cho Chúa đi qua. Tuy vậy, bầu khí tưng bừng hân hoan ấy không được bao lâu, vì chỉ mấy ngày sau, nhiều người trong số đám đông dân chúng ấy thay lòng đổi dạ. Họ lăng mạ, vu khống Chúa đủ điều. Những cánh tay tung hô hôm trước, giờ đây lại giơ lên đòi Philatô lên án tử cho Chúa. Thế mới biết, lòng dạ con người chóng thay đổi, giống như cành lá những người dân thành Giêrusalem cầm trong tay, mới đó còn xanh tươi, nay đã ngả màu, tàn úa và trở thành tro bụi. Giữa biết bao thông điệp mà nghi thức Tuần Thánh muốn chuyển tải cho chúng ta, có một lời mời gọi người tín hữu hãy trung thành, đừng xanh như lá!
Cành lá màu xanh giúp ta suy nghĩ về phận người. Trong nghi lễ xức tro của ngày thứ Tư khai mạc Mùa Chay, Phụng vụ đề nghị hãy lấy những cành lá được làm phép trong Lễ Lá năm trước, đốt đi để lấy tro xức trên đầu người tín hữu để thể hiện lòng sám hối. Chi tiết này nhắc chúng ta, phận người mong manh như chiếc lá. Kiếp sống chóng qua như đóa phù dung. Chiếc lá vừa màu xanh đã chóng tàn. Bông hoa vừa tươi nở đã héo khô. Giàu sang, danh vọng, bạn bè, sự nghiệp ở đời một ngày sẽ tan như mây khói. Điều có thể lưu lại mãi mãi là các nhân đức và cách đối nhân xử thế ở đời. Trong cơn bão hưởng thụ của cuộc sống hôm nay, nhiều người coi vật chất danh vọng là đích điểm tối hậu. Vì thế, họ tìm mọi cách để leo lên những nấc thang đẳng cấp và quyền lực trong xã hội, kể cả mánh mung hối lộ và mua chuộc thần thánh. Những vụ việc tham nhũng xảy ra chung quanh chúng ta đã chứng minh sức mạnh quyến rũ khủng khiếp của vật chất. Kiếp sống này chỉ như chiếc lá, sẽ có ngày tàn. Đừng bám víu và đặt trọn vẹn tâm huyết vào nó, vì như thế sẽ sớm thất vọng. Vinh quang thế gian, dù chói lọi đến mấy đi nữa, cũng đến hồi tắt lịm. Bước vào đời với hai bàn tay trắng, ta sẽ tạm biệt cõi đời cũng trắng tay. Điều quan trọng là làm được gì để lại cho đời và làm gì cho Chúa, để khi khuất bóng, vẫn lưu lại danh thơm và sự thánh thiện, để lại tấm gương cho thế hệ mai sau. Thiên Chúa sẽ thưởng công cho những ai trung thành yêu mến và phụng sự Ngài.
Đừng xanh như lá, hãy là những tín hữu trung thành! Bài Thương khó Năm A khởi đầu bằng sự phản bội của Giuđa. Ông là người đã được Chúa gọi và kết nạp vào nhóm Mười Hai. Cùng với các anh em, ông được ở với Chúa và được Người giáo huấn. Vì tham lam, Giuđa đã phản bội Thày mình. Ông đã bán Chúa với giá 30 đồng bạc, tương đương với giá của một nô lệ thời bấy giờ. “Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi khốn nạn thì nào thấy ai”, điều này hợp với trường hợp Chúa Giêsu khi Người bị bắt và điệu ra trước Công nghị Do Thái. Tin Mừng nhắc đến các môn đệ với cái nhìn không mấy thiện cảm. Trước đó Phêrô đã mạnh mẽ tuyên thệ trung thành với Chúa: “Dầu có phải chết với Thày, con cũng không chối Thày” (Mt 26,35). Trong lúc hăng hái, các môn đệ khác cũng theo Phêrô mà nói với Chúa như vậy. Nhưng, thật trớ trêu thay, dầu chưa đến nỗi phải chết vì Thày, mà mới chỉ có một lời nói của cô gái, mà đó là một cô hầu, mà Phêrô đã cuống cuồng chối phắt Thày mình. Không chỉ chối, ông còn thề độc mà quả quyết rằng: “Tôi thề là không biết người ấy!” (Mt 26,74). Lời nói thể hiện lòng trung thành với Thày trước đó là một lời thề, và bây giờ, trước mặt một cô hầu, cũng lại là một lời thề. Điều đó cho thấy con người ta dễ dàng thề thốt, nhưng lại ít khi nghiêm túc tuân giữ những gì mình đã thề. Các môn đệ khác xem ra cũng chẳng khá hơn. Tác giả Máccô kể lại, khi Chúa bị bắt trong vườn Cây Dầu, các ông sợ hãi chạy trốn hết (x. Mc 14,50). Mỗi năm, khi Mùa Thương khó về, sự phản bội của Giuđa và Phêrô, sự yếu đuối của các môn đệ lại được nhắc tới trong phụng vụ và trong các lời kinh nguyện ngắm. Dĩ nhiên, chúng ta nhắc lại không phải để phê phán chê bai, nhưng để rút ra bài học về lòng trung thành. Mỗi chúng ta cũng có những lúc giống như Giuđa: tham lam, ghen tỵ và phản bội Thày mình. Nhiều lúc chúng ta giống như Phêrô, dù không chối Chúa, nhưng coi Người như người dưng để tránh liên lụy. Có lúc gặp khó khăn trong đời sống, chúng ta giống như các môn đệ, bỏ Thày mình mà chạy trốn hoặc đi tìm kiếm trợ lực nơi những thần linh khác. Khi lãnh nhận bí tích Thánh tẩy, chúng ta đã tuyên thệ trung thành và từ bỏ ma quỷ cùng với những gì không phù hợp với đời sống của con cái Chúa. Lời thế ấy nhiều khi bị quên lãng. Và thế là, thay vì sống như con cái ánh sáng thì chúng ta lại giống như con cái tối tăm. Thay vì tỏa lan sự thánh thiện thì chúng ta lại vương vấn nhiều tội lỗi. Những lời thề hứa của chúng ta trong ngày lãnh bí tích Thánh tẩy, giống như cành lá xinh tươi ngày nào, bỗng chốc khô héo và trở thành tro bụi.
Trong cuộc đời, dù ở bậc sống nào đi nữa, mỗi người có một bổn phận phải chu toàn. Có thể đó là bổn phận của một linh mục, một tu sĩ, hoặc đơn giản đó là người cha, người mẹ trong gia đình. Chúa trao cho chúng ta những bổn phận, như vốn liếng cần được quản lý và sinh lợi. Dù đó là một trách nhiệm quan trọng có ảnh hưởng đến nhiều người, hay chỉ là một bổn phận thông thường nhỏ bé, những ai được trao đều phải lo chu toàn theo lương tâm và trước mặt Chúa. Có người sánh ví cuộc đời như một sân khấu bao la, mà mỗi người đều là diễn viên. Thiên Chúa là khán giả duy nhất đang “thưởng thức” vở kịch cuộc đời này. Điều quan trọng, xem và không phải là đóng vai gì trong vở kịch đó, nhưng là hoàn thành vai diễn ấy thế nào, và để lại âm hưởng nơi người xem ra sao. Nếu đóng vai vua chúa mà vụng về, thì không bằng đóng vai anh hề mà sâu sắc. Trung tín trong bổn phận được trao phó, đó là một đức tính quan trọng giúp chúng ta trưởng thành và vươn lên. Trong lãnh vực Giáo Hội cũng như xã hội, luôn cần có những người trung tín. Họ tận tâm với công việc, dù có gặp thất bại gian nan. Họ sống hết mình vì người khác và cho người khác. Thử thách và hiềm khích ghen tỵ không làm cho họ ngã lòng thất vọng, nhưng giúp họ vươn lên và thành đạt. Trong cuộc sống nhiều chao đảo hôm nay, lòng trung thành trở nên hiếm hoi giữa tình bạn, tình đồng nghiệp cũng như tình nghĩa vợ chồng. Hãy đừng xanh như lá trong tương quan bạn bè, vợ chồng, để rồi chóng nhạt phai héo tàn.
Mỗi năm, Tuần Thánh đến rồi đi. Những nghi lễ tưng bừng ồn ào sẽ khép lại. Điều còn đọng lại nơi cuộc sống người tín hữu là những thông điệp mà Giáo Hội muốn gửi đến cho chúng ta qua những lễ nghi được cử hành long trọng. Trung thành với Chúa, trung thành với bổn phận sẽ làm cho cuộc sống có ý nghĩa, giúp chúng ta trở nên môn đệ đích thực của Chúa Giêsu. Khi chuyên tâm sống màu nhiệm thập giá mỗi ngày trong đời, chúng ta sẽ được phục sinh với Chúa, ngay ngày hôm nay, trong cuộc sống này. Đó là sự sống và nghị lực thiêng liêng do chính Chúa ban tặng. Sự sống này không tàn úa với thời gian, nhưng luôn xanh tươi, như cây trồng bên suối nước, luôn trổ sinh hoa trái dồi dào.
Tuần thánh 2017Gm Giuse Vũ Văn Thiên
Read more…

Đức hài lòng vì Hoa Kỳ thay đổi lập trường đối với Syria sau vụ vũ khí hoá học

            Kết quả hình ảnh cho auswärtiges amt werderscher markt 1

Berlin, Đức.(Reuters)- Ngoại trưởng Đức,  Sigmar Gabriel hôm 6 tháng 4 tuyên bố ông hài lòng về sự thay đổi thái độ của Hoa Kỳ đối với tổng thống Syria Bashar al-Assad, sau vụ sử dụng vũ khí hoá học tấn công thường dân tại Syria.
Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm 5 tháng 4 tố cáo chính phủ của Assad đã vượt qua lằn ranh báo động, và nói rằng lập trường của ông về vấn đề Syria và Assad đã thay đổi, nhưng không nói rõ sẽ phản ứng như thế nào.
Các quốc gia Tây phương, kể cả Hoa Kỳ đổ trách nhiệm cho lực lượng vũ trang Assad đã sử dụng vũ khí hoá học để tấn công trong cuộc chiến tranh tồi tệ tại Syria kéo dài hơn 6 năm qua. Ngoại trưởng Pháp Jean-Marc Ayrault hôm nay cũng lên tiếng thúc giục Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc khẩn cấp tìm kiếm giải pháp để kết thúc cuộc chiến Syria, và thêm rằng các cuộc thương lượng ngoại giao cần được coi trọng thay vì hành động quân sự.
Vụ tấn công của lực lượng chính phủ Assad tại tỉnh Idib đang do quân nổi dậy kiểm soát đã làm bùng nổ sự phẫn nộ của dư luận thế giới, trong đó có tổng thống Donald Trump. Ayrault nói rằng nước Pháp đang cố thuyết phục các đồng minh hậu thuẫn việc ban hành nghị quyết Liên Hiệp Quốc lên án vụ tấn công, bất chấp sự phản đối của Nga. Tuy nhiên, Ayrault cho rằng thái độ của Hoa Kỳ cho đến nay vẫn chưa rõ ràng, mặc dù đại sứ Nikki Haley tại Liên Hiệp Quốc nói rằng Hoa Kỳ có thể bị buộc phải hành động. (Song Châu)
Read more…

Phụ nữ không nên làm Tổng Thống – 3 lý do

Trước khi các bạn nữ sồn sồn lên và chửi tôi phân biệt giới tính hay coi thường phụ nữ thì tôi xin đính chính. “Phụ nữ KHÔNG NÊN làm tổng thống hay lãnh đạo quốc gia.” Tôi nhấn mạnh chữ KHÔNG NÊN. Không nên chứ không phải không được hay không có khả năng. Phụ nữ có thể làm bất cứ điều gì mà đàn ông làm. Nhưng họ không nên làm tổng thống trừ những phụ nữ thực sự cá biệt. Tôi xin giải thích vì sao.
1 — Phụ nữ quá cảm tính – Đây là sự thật và chẳng có gì sai cả. Chúa tạo ra nam và nữ, nam là phái mạnh và phụ nữ là phái yếu. Nam suy nghĩ bằng cái não còn phụ nữ suy nghĩ bằng cảm tính và trái tim. Đó là tại sao đa số kỹ sư, kế toán hay doanh nhân là đàn ông. Không phải vì phụ nữ kém hơn đàn ông mà vì họ quá cảm tính để có thể giải quyết vấn đề. Trong chính trị thì đây là một thảm họa. Nếu bạn để ý thì hầu hết phụ nữ khi nói đến chính trị đều sử dụng cảm xúc của họ chứ hiếm khi nào sử dụng logic. Đây là một điều vô cùng nguy hiểm. Lãnh đạo quốc gia phải là một người phi cảm tính.
2 — Phụ nữ là biểu tượng XXX – Tin hay không, khi nam giới nhìn nữ giới, họ chỉ nghĩ đến duy nhất một thứ, đó là XXX. Trong những môi trường cực kỳ nam tính với dũng khí đàn ông cao ngất thì tư duy đó lại càng rõ rệt. Như trong môi trường quân đội, nơi hầu hết con trai đều nam tính. Khi họ nói đến gái, nghĩ đến gái hay nhìn thấy gái, hormone của họ sẽ nổi dậy và cái duy nhất mà họ nghĩ trong đầu là “cái em đó trông ra sao khi không mặc quần áo.” Khi họ thấy phụ nữ thì chỉ nghĩ đến XXX. Vì vậy cho nên nếu chỉ huy của họ là một phụ nữ thì cô ta lại trở thành một tiểu tượng XXX trong tâm trí họ. Họ sẽ không nể vì đầu óc họ chỉ nghĩ đến mông và vú của cô ta. Một lãnh đạo quốc gia phụ nữ thay vì trở thành một lãnh đạo thì lại trở thành một biểu tượng XXX. Đây là một điều vô cùng nguy hiểm với tâm trí và tinh thần của các binh sĩ.
3 — Phụ nữ có thành tích vô cùng tệ hại trong chính trị – Cái này không phải tôi nói bừa nhé. Trừ Margaret Thatcher thì hầu hết các phụ nữ đều thiên cánh tả và có thành tích vô cùng tệ hại trong chính trị. Hillary Clinton và Angela Merkel là 2 ví dụ điển hình. Họ vận động cho những chính sách cảm tính và đi ngược lại logic cơ bản trong chính trị. Như vấn đề nhập cư Hồi Giáo. Logic cho rằng đó là con rắn độc nhưng cảm tính cho rằng đó là điều nên phải. Khi phụ nữ sử dụng cảm tính để cai trị thì chỉ có thảm họa nhẹ hoặc thảm họa nặng. Không tin hả? Vậy bạn hãy chỉ ra một lãnh đạo nữ nào mà thành công xem.
Đó là vì sao phụ nữ không nên làm lãnh đạo quốc gia hay tổng thống. Tôi nói lại, họ không kém hơn đàn ông nhưng họ cảm tính hơn. Trong môi trường nam giới thì sự hiện diện của phụ nữ trong vai trò lãnh đạo sẽ biến họ thành một biểu tượng XXX và họ sẽ không có uy tín trong tâm trí của cấp dưới. Đó là vì sao vai trò lãnh đạo quốc gia nên để cho đàn ông thực hiện.
Ku Búa @ Cafe Ku Búa


Read more…

Áp giá sàn vé máy bay là cực kỳ vô lý

Nguyễn Thông

Kính thưa quan viên hai họ, kính thưa cái lọ lục bình (bên trong chứa đầy chuột).
Tôi xin nói vỗ vào các vị rằng, ở xứ này còn hàng dăm bảy chục triệu người cả đời chưa một lần được đi máy bay đới, ngay cả vé giá rẻ họ cũng chưa dám đi chỉ bởi vẫn còn cao so với thu nhập của họ. Có hàng chục triệu người, đất nước thống nhất đã 42 năm rồi mà chưa hề dám mua cái vé máy bay vào cho biết Sài Gòn, hoặc ra cho biết thủ đô nó như thế nào. Đọc đi. Các vị đọc đi rồi hẵng áp giá sàn.

ết













Dư luận đông đảo cho rằng nếu áp giá sàn dịch vụ hàng không là làm trái luật, trái với nguyên tắc của kinh tế thị trường - Ảnh: Intenet
   Quản lý nhà nước kiểu đòi áp giá sàn vé máy bay thực chất vẫn nặng thói bao cấp, cái thứ vòng kim cô đã từng hành dân chúng sống dở chết dở suốt mấy chục năm.
Dư luận nửa tháng nay xôn xao vụ Cục Hàng không (Bộ Giao thông vận tải) lấy ý kiến cho dự thảo quyết định đối với giá dịch vụ vận chuyển hành khách hạng vé phổ thông trên các đường bay nội địa. Gọi là lấy ý kiến cho có vẻ khách quan, thu nhận trí tuệ tập thể, làm bài bản, “đúng quy trình”… chứ thực ra nội ý của cơ quan quản lý nhà nước có vẻ nghiêng về sự áp giá.
Với ý định can thiệp sâu vào thị trường, vào hoạt động doanh nghiệp, cơ quan quản lý nhà nước đang làm trái quy luật, cụ thể nhất là Luật Cạnh tranh, Luật Doanh nghiệp. Nói như ông Nguyễn Tiến Thỏa - nguyên Cục trưởng Cục Quản lý giá (Bộ Tài chính), nhà nước rõ ràng không việc gì phải can thiệp vào việc của doanh nghiệp như vậy. Nếu cố tình áp giá sàn, chắc chắn là các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ hàng không sẽ được lợi. Và đương nhiên, người tiêu dùng sẽ không được tiếp tục sử dụng dịch vụ với giá rẻ hơn như hiện nay. Dân bị thiệt.
Nói gần nói xa chẳng qua nói thật, Bộ Giao thông vận tải, Cục Hàng không (mà mở rộng ra là nhà nước) hãy cứ làm nhiệm vụ chăm lo đời sống của dân cho tốt, để dân chúng hài lòng, chứ đừng bấn bíu vào mấy thứ giá vé, đừng sợ giá rẻ quá thì hãng nọ hãng kia sẽ bị lỗ, bị thua thiệt.
Cần biết rằng lỗ hay không là chuyện của doanh nghiệp. Dù công ty nhà nước hay tư nhân, đã chấp nhận kinh tế thị trường, tham gia kinh doanh thì phải tự lo cho sự sống còn của mình. Làm ăn phải chấp nhận sự cạnh tranh. Càng có cạnh tranh, người tiêu dùng càng được hưởng lợi, kể cả về mức giá, về điều kiện được phục vụ và chất lượng phục vụ. Người xưa bảo “khôn sống, mống chết”. Hãng tàu bay dù có bán vé thấp mấy chăng nữa thì cũng đã tính đủ thu bù chi, chả dại đến mức chuyến nào cũng lỗ mà vẫn cố bay. Hãng tàu bay "Tăng Tốc" của nhạc sĩ Hà Dũng bị chết yểu là bằng chứng. Còn nếu doanh nghiệp nào âm mưu cố tình hạ giá để tiến tới độc quyền nâng giá, tự tung tự tác làm thiệt hại khách hàng (kiểu canh tranh diệt hãng tàu thủy của cụ Bạch Thái Bưởi xưa kia), lúc ấy nhà nước hãy can thiệp.
Làm quản lý nhà nước thì cần biết rằng nhu cầu đi lại là “một phần tất yếu của cuộc sống”. Khi hành khách cần đi thì giá vé thấp hay cao, thậm chí giá trên trời vẫn phải đi. Đáng nhẽ cơ quan quản lý nhà nước phải hỗ trợ, động viên, khuyến khích, tạo điều kiện thuận lợi cho những hãng bán vé giá thấp, chi phí rẻ để dân chúng được hưởng lợi, đằng này lại nhăm nhăm bảo vệ 'nồi cơm' cho những anh nhà giàu là sao?
Cần biết rằng hiện đa số người dân nước ta vẫn chưa được, chưa dám đi lại bằng máy bay, lý do đơn giản là giá vé vẫn còn quá cao so với thu nhập của họ. Đừng thấy trên những đường bay trong nước của một vài hãng chủ trương giá rẻ như Jetstar Pacific Airlines hoặc Vietjet có những hành khách bình dân, ăn mặc xuềnh xoàng, tác phong tiểu nông, v.v.. để rồi bảo rằng nước ta đã phổ cập phương tiện hàng không tới dân chúng. Nhầm. Cho đến lúc này, đất nước đã liền một dải sau 42 năm nhưng vẫn còn rất nhiều người ở miền Bắc chưa hề biết Sài Gòn thế nào, nhiều người miền Nam chưa từng một lần tới thủ đô. Cứ hai trung tâm ấy đã, chứ đừng vội kể Sa Pa, Tam Đảo, Hạ Long, Nha Trang, Đà Nẵng, Phú Quốc, Cần Thơ… Vé máy bay nối những nơi ấy về cơ bản mới chỉ chủ yếu phục vụ cho cán bộ, quan chức đi công tác, giới nhà giàu đi lại, làm ăn, chơi bời. Ngay cả vé tàu lửa, vé ô tô đối với số đông dân chúng cũng là bài toán khó giải chứ nói gì cưỡi tàu bay vào Nam ra Bắc. Ước vọng ít nhất được một lần xuyên Việt bằng tàu bay, dù chỉ là tàu bay giá rẻ và dịch vụ chăm sóc hạn chế, vẫn còn là mơ ước của hàng chục triệu người.
Chúng ta không nhất thiết cứ phải so sánh với những quốc gia đã phát triển, công nghiệp hiện đại, mức sống cao, phương tiện giao thông tiên tiến, nơi người dân đi lại bằng máy bay xoành xoạch như “chuyện ngày thường ở huyện”. Nước ta còn nghèo, thu nhập đầu người còn thấp, phải tiết kiệm mọi chi phí, kể cả chi phí đi lại. Và không nhất thiết cứ phải đi máy bay trong khi có thể sử dụng những phương tiện khác như xe lửa, ô tô, tàu thủy, thậm chí xe máy. Nhưng nói thế không có nghĩa tìm cách triệt đường đằng vân lên trời của người nghèo, thu nhập thấp. Với một chính quyền của dân, vì dân, lo cho dân thì chăm lo cho người nghèo, cho đại đa số dân chúng chưa có điều kiện kinh tế để được hưởng thụ các phúc lợi xã hội, hưởng các kết quả của sự phát triển mới là điều đáng kể, đáng ghi nhận.
Cũng đừng lôi ngành đường sắt vào cuộc cạnh tranh này. Hơn nửa thế kỷ nay, là ngành giao thông quan trọng bậc nhất của quốc gia mà cứ ì à ì ạch không bằng đường sắt thời Pháp thì phải xem lại có nên cho nó tồn tại như thế mãi không. Chạy chậm, dịch vụ quá kém, vé cao ngất trời, ai thèm đi, lại cứ bắt dân chịu mãi. Tính nuôi ngành đường sắt lạc hậu bằng cách bắt ngành hàng không phải lùi lại để cùng tiến bước là điều chả ai có thể chấp nhận.
Quản lý nhà nước kiểu như đã nói ở trên vẫn đầy thói bao cấp, cái thứ vòng kim cô đã từng hành dân chúng sống dở chết dở suốt mấy chục năm.
Buồn cười nhất là ông Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải còn bảo rằng việc có nên áp giá sàn dịch vụ hàng không hay không, chúng tôi sẽ báo cáo để thủ tướng quyết. Đời thuở nhà ai, thứ gì cũng chuyền sang chân thủ tướng. Thủ tướng không phải là ông thần vạn năng. Và cái chính các vị tồn tại để làm gì?
Nguyễn Thông

Read more…

Sau Trịnh Xuân Thanh, 214 Đảng viên tại Hậu Giang bỏ Đảng.

'Chê' lương thấp, hàng loạt cán bộ ở Hậu Giang xin nghỉ việc

Sau Trịnh Xuân Thanh, 214 Đảng viên tại Hậu Giang bỏ Đảng.
Ông Trịnh Xuân Thanh - nguyên phó Chủ tịch UBND Tỉnh Hậu Giang tuyên bố bỏ Đảng sau khi ra nước ngoài định cư
Hàng loạt cán bộ cơ sở ở Hậu Giang “chê” lương thấp đã xin nghỉ việc để đi làm việc khác. Đáng nói, có hơn 210 Đảng viên bị xoá tên cũng vì nghỉ việc, bỏ sinh hoạt…
Nguồn tin của VietNamNet cho biết, năm 2016 tỉnh Hậu Giang có 281 cán bộ cơ sở tại các cơ quan xin nghỉ việc. Lý do là các cán bộ này “chê” lương thấp không đủ trang trải cuộc sống.
Đặc biệt, cũng trong năm 2016 địa phương này có 214 Đảng viên bị xóa tên, nguyên nhân cũng do phụ cấp thấp, kinh tế khó khăn nên bỏ công việc đi làm ăn xa, bỏ sinh hoạt trên 3 tháng…
Theo tìm hiểu, thị xã Ngã Bảy là nơi có cán bộ xin nghỉ việc nhiều nhất. Lãnh đạo thị xã này cho biết, có 35 cán bộ xã, ấp xin nghỉ việc. Trong đó có 19 cán bộ cấp xã, phường và 16 cán bộ ở các ấp, khu vực, đáng chú ý có 3 cán bộ là Phó chủ tịch không chuyên trách xã.
Ngoài thị xã Ngã Bảy, TP Vị Thanh, huyện Phụng Hiệp, Long Mỹ cũng có 22 Phó chủ tịch Mặt trận không chuyên trách xã xin nghỉ việc vì lý do kinh tế. Ngoài ra, một số công an viên xã, xã đội cũng xin nghỉ việc vì họ chỉ được hưởng mức hỗ trợ 700.000 đồng/người/tháng.
Hoài Thanh/ Vietnamnet.vn
Read more…

Thủ đoạn sở hữu chéo của ông chủ Him Lam Dương Công Minh tại ngân hàng Liên Việt

Đại gia Dương Công Minh muốn gì khi thâu tóm Chứng khoán Liên Việt? Thực chất, đây chỉ là một “mắt xích” trong ma trận dòng tiền và sở hữu chéo giữa các công ty liên quan tới vị đại gia Bắc Ninh này.
Năm 2009, Chủ tịch Tập đoàn Him Lam Dương Công Minh, thông qua 2 pháp nhân là Ngân hàng Liên Việt (LPB) và CTCP Him Lam, thâu tóm 55% cổ phần của CTCP Chứng khoán Viettranimex, sau đó đổi tên thành CTCP Chứng khoán Liên Việt (LVS), tỉ lệ chi phối này tăng lên nhanh chóng và chạm đỉnh 90% tính đến ngày 31/12/2015.
Ông Dương Công Minh đã sử dụng Chứng khoán Liên Việt như một mắc xích trung gian trong ma trận dòng tiền giữa các công ty của ông
Ông Dương Công Minh đã sử dụng Chứng khoán Liên Việt như một mắc xích trung gian trong ma trận dòng tiền giữa các công ty của chính ông
Hoạt động không mấy nổi bật trong năm đầu tiên (2009), tuy nhiên LVS suốt 3 năm sau đó (2010-2012) có hàng loạt những thương vụ đầu tư mua bán cổ phiếu Ngân hàng Liên Việt (LPB) với các công ty liên quan với gia tộc họ Dương.
Từ đây hé lộ những mục đích thực sự của vị chủ tịch gốc Bắc Ninh khi thâu tóm LVS năm 2009.
“Lách luật” cho vay công ty liên quan
Năm 2010, LVS phát hành 725 tỷ đồng trái phiếu cho Ngân hàng Liên Việt.
Năm 2012, LVS đầu tư dài hạn (bản chất là cho vay) vào Cty TNHH BĐS Việt Phú An và Cty TNHH H.T.H với tổng số tiền 310,4 tỷ đồng với tài sản đảm bảo là số cổ phần phổ thông của LPB mà 2 công ty trên đang nắm giữ.
'Dai gia' Duong Cong Minh muon gi khi thau tom Chung khoan Lien Viet? - Anh 2
LPB, thông qua LVS cho 2 công ty liên quan tới CTCP Him Lam vay tiền. Nguồn: BCTC kiểm toán LVS 2012
Như vậy, có thể thấy rõ là LPB đã sử dụng LVS như một tổ chức trung gian để cho các công ty Việt Phú An và H.T.H vay tiền, với tài sản thế chấp chính là cổ phiếu của LPB.
Tại sao LPB lại phải cần tới LVS để làm điều này? Câu trả lời là bởi pháp luật không cho phép LPB trực tiếp làm như vậy.
Cụ thể, Khoản 5, Điều 126 Luật các TCTD 2010 quy định tổ chức tín dụng không được cấp tín dụng trên cơ sở nhận bảo đảm bằng cổ phiếu của chính tổ chức tín dụng hoặc công ty con của tổ chức tín dụng.
Đáng chú ý, cả 2 công ty trên đều là những mắt xích trong “ma trận” dòng tiền Him Lam – Liên Việt, sẽ được ANTT.VN phân tích sau.
Công ty TNHH BĐS Việt Phú An được thành lập năm 2007 tại TP. HCM với vốn điều lệ 650 tỷ đồng. Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Dương Công Thuyền cũng chính là Phó TGĐ CTCP Him Lam.
Trong khi đó, Công ty TNHH H.T.H được thành lập từ năm 2003, do ông Nguyễn Văn Huynh làm TGĐ kiêm Chủ tịch Hội đồng Thành viên. Ông Huynh cũng đồng thời là Phó chủ tịch HĐQT LPB từ tháng 7/2011. Năm 2013, H.T.H “ồ ạt” mua 32 triệu cổ phiếu LPB để nắm giữ 4,954% cổ phần nhà băng này. Bản thân ông Huynh hiện sở hữu 0,7% cổ phần tại đây. Vợ ông, bà Võ Thị Kim Hoàng cũng đang sở hữu 0,25% cổ phần LPB.
Một điểm nữa cần lưu ý là việc LPB cho LVS vay 725 tỷ đồng năm 2010 có dấu hiệu phạm luật.
Cụ thể, Khoản 1, Điều 79 Luật các TCTD năm 1997 quy định: Tổng dư nợ cho vay đối với một khách hàng không được vượt quá 15% vốn tự có của tổ chức tín dụng, trừ trường hợp đối với những khoản cho vay từ các nguồn vốn ủy thác của Chính phủ, của các tổ chức, cá nhân hoặc trường hợp khách hàng vay là tổ chức tín dụng khác.
Vốn điều lệ của LPB cuối năm 2010 ở mức 3.650 tỷ đồng, có nghĩa rằng LPB đã cho LVS vay tới gần 20% vốn tự có của mình.
Tăng vốn cho LPB
'Dai gia' Duong Cong Minh muon gi khi thau tom Chung khoan Lien Viet? - Anh 3
Ngay sau khi được LPB ‘bơm tiền’, LVS dồn phần lớn đầu tư vào cổ phiếu và trái phiếu của chính LPB. Nguồn: BCTC kiểm toán 2010 LVS
Sang năm hoạt động thứ hai (2010), danh mục Nợ phải trả của LVS tăng mạnh, từ 1,6 tỷ đồng lên 715,1 tỷ đồng, chủ yếu bởi khoản vay Ngân hàng Liên Việt thông qua phát hành 725 tỷ đồng giá trị trái phiếu (kể trên – đã tất toán 105 tỷ trong năm).
Phần lớn khoản vay này được giải thích là tài trợ cho việc Repo cổ phiếu thị trường, trong đó có cổ phiếu của Ngân hàng Liên Việt (LPB).
Tuy nhiên Báo cáo Tài chính đã kiểm toán năm 2010 của LVS cho thấy không chỉ dùng để Repo cổ phiếu LPB (116,4 tỷ đồng), LVS còn dùng số tiền trên để quay trở lại mua chính trái phiếu của LPB (gần 540 tỷ đồng) trong tổng số 2.000 tỷ đồng trái phiếu LPB phát hành vào ngày 01/04/2010.
Như vậy câu hỏi đặt ra là tại sao LVS lại vay tiền của LPB để đầu tư vào cổ phiếu và trái phiếu của LPB? Dõi theo các sự kiện tài chính của LVS và LPB, câu trả lời chỉ có thể là LPB đã thông qua LVS để phục vụ mục đích tăng vốn của mình.
Ngày 08/03/2011, ĐHĐCĐ thường niên của LPB ra Nghị quyết về việc Thông qua chuyển đổi trái phiếu đã phát hành ngày 01/04/2010 thành cổ phiếu phổ thông, góp phần lớn giúp vốn điều lệ của ngân hàng này tăng từ 3.650 tỷ năm 2010 lên 6.010 tỷ cuối năm 2011.
Việc tăng mạnh vốn bằng cách chuyển đổi trái phiếu nợ thành cổ phiếu, rồi thông qua những “mắt xích” như Chứng khoán Liên Việt để cho vay các công ty liên quan với tài sản thế chấp chính là cổ phiếu LPB dấy lên câu hỏi về tính an toàn của những khoản vay trên.
Và pha “knock – out” của Bộ Tài chính
'Dai gia' Duong Cong Minh muon gi khi thau tom Chung khoan Lien Viet? - Anh 4
Thống kê một số chỉ tiêu tài chính trong 7 năm hoạt động của LVS cho thấy hoạt động của công ty này “nhộn nhịp” nhất trước khi Thông tư 210 của BTC có hiệu lực.
Đang sử dụng rất hiệu quả LVS để phục vụ cho những mục đích của mình, LPB bỗng dính một đòn đau khi Bộ Tài chính ngày 30/11/2012 ban hành Thông tư số 210/2012/TT-BTC, có hiệu lực từ ngày 15/1/2013 về việc Hướng dẫn thành lập và hoạt động của công ty chứng khoán. Trong đó có một số nội dung đáng chú ý như:
Khoản 1 Điều 42: Tổng nợ không được vượt quá 3 lần vốn chủ sở hữu của công ty chứng khoán.
Khoản 1 Điều 43: Công ty chứng khoán không được cho vay tiền và chứng khoán dưới mọi hình thức, trừ trường hợp công ty chứng khoán cho khách hàng vay tiền để mua chứng khoán theo quy định về giao dịch ký quỹ chứng khoán của Bộ Tài chính.
Khoản 3, Điều 44: Công ty chứng khoán không được sử dụng quá 70% vốn chủ sở hữu để đầu tư mua trái phiếu doanh nghiệp hoặc góp vốn sở hữu tổ chức khác, trong đó không được sử dụng quá 20% vốn chủ sở hữu để đầu tư vào các công ty chưa niêm yết.
Tất cả các quy định trên đã khiến những toan tính của vị đại gia họ Dương khi thâu tóm LVS ‘xuống sông xuống bể’.
Các số liệu tài chính trong năm 2013 của LVS biến động mạnh. Danh mục Nợ phải trả trong BCTC kiểm toán 2013 của LVS lao dốc từ 582,5 tỷ đồng xuống 12 tỷ đồng. Nợ dài hạn giảm từ 570,5 tỷ xuống 41 triệu đồng. Tài sản dài hạn giảm từ 323,2 tỷ xuống 6,7 tỷ đồng, trong đó chủ yếu bởi khoản mục đầu tư tài chính dài hạn từ mức 310,4 tỷ đồng năm 2012 được điều chỉnh về 0.
Tài sản ngắn hạn cũng giảm mạnh, từ 358,4 tỷ đồng xuống còn 108,1 tỷ đồng, phần lớn bởi khoản đầu tư 243,1 tỷ đồng dưới hình thức hợp tác kinh doanh vào cổ phiếu LPB bị thoái toàn bộ.
Chiến lược của những người điều hành LVS khiến tình hình kinh doanh của công ty chứng khoán này xấu đi trông thấy, nhất là trong giai đoạn 2011-2012, buộc phải rút tư cách thành viên khỏi 2 sàn chứng khoán HOSE và HNX. Lỗ lũy kế tính tới thời điểm 31/12/2015 ở mức 17,8 tỷ đồng.
Nguồn: Nghi Điền / An Ninh Tiền Tệ
Read more…

Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi


LĐ - 187 PHÓNG SỰ - ĐIỀU TRA THANH HẢI
Xe tải chở đất bùn khai thác trái phép tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc để đôn nền đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải
Xe tải chở đất bùn khai thác trái phép tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc để đôn nền đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải
Chỉ thi công 10,6km (thuộc gói thầu A3) của dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi, nhưng nhà thầu Giang Tô (Trung Quốc) đã luôn “làm nóng” hiện trường bởi liên tục có biểu hiện làm ăn gian dối, bị người dân địa phương phản ứng. Thế nhưng, bất chấp tai mắt giám sát, đơn thư tố cáo của người dân, trên công trường cao tốc, đơn vị thi công vẫn ngang nhiên làm ẩu, tiếp tục lấy đất bẩn, bùn lầy từ nguồn khai thác trái phép để đắp nền đường, làm giả, nhưng quyết toán thật...

Dự án cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi là một phần của đường bộ cao tốc Bắc - Nam, có chiều dài gần 140km, tổng kinh phí gần 28.000 tỉ đồng, được đánh giá sẽ góp phần quan trọng cho sự phát triển kinh tế xã hội khu vực miền Trung. Tuy nhiên, việc xây dựng chủ yếu từ nguồn vốn vay, dự án cũng sẽ là “gánh nợ” nặng cho con cháu. Nhưng, ngay từ lúc thi công, nhà thầu đã có biểu hiện làm ăn gian dối, cảnh báo kém chất lượng. Đáng nói, sai phạm được dân tố cáo liên tục, song không được xử lý triệt để. Đơn vị thi công tiếp tục làm trái quy trình một cách công nhiên, như thách thức người dân...
Công khai múc đất bùn, đôn nền đường cao tốc
Sau nhiều lần tố cáo hiện tượng làm ăn gian dối của nhà thầu Giang Tô, Trung Quốc tại gói thầu 3A trên đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi - đoạn qua huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi - không mang lại kết quả, người dân đã cầu cứu đến báo chí. Mấy ngày qua, liên tiếp phát hiện đơn vị thi công tiếp tục múc bùn đất tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, huyện Bình Sơn để đổ trực tiếp, đôn nền đường cao tốc. Sáng 9.8, người dân địa phương đã mật báo, chúng tôi lập tức có mặt tại hiện trường. Không quá khó để ghi hình trực tiếp những đoàn xe đào bùn đất tại lòng hồ Hố Dọc, thuộc xã Bình Nguyên, rồi nối đuôi nhau chở đến đổ nền đường cao tốc tại vị trí Bàu Sen - xã Bình Trung, huyện Bình Sơn - Km 101 + 445 - km101 + 800-102+240.
Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi ảnh 1
 Hình ảnh đất đá không đúng quy chuẩn được nhà thầu Giang Tô (Trung Quốc) đôn nền đường cao tốc (ảnh do người dân chụp lại).
Từ điểm cuối - nơi các xe tải nặng đang đổ bùn đất xuống công trình đường cao tốc, chúng tôi bám theo đuôi xe trong vai người đi buôn đồng nát. Có lẽ bởi chúng tôi bề ngoài quần áo xộc xệch, xe máy cà tàng, nên đoàn xe cứ vô tư đưa chúng tôi đến tận điểm đầu - nơi lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, xã Bình Nguyên, cách đó chừng 4km. Tại đây, có 3 xe đào đang xả hết công suất để múc bùn, đất ngay lòng hồ, cung ứng cho đoàn xe khoảng chục chiếc vận chuyển đến khu vực Bàu Sen để đôn nền đường.
Công trường hoạt động ầm ào, khẩn trương, tiếng máy vang dội cả một góc núi. Thế nhưng, khi phát hiện có nhóm người lạ ghi hình, lập tức mọi phương tiện dừng đột ngột. Cánh lái xe tứ tán, lảng tránh tiếp xúc với chúng tôi. Ngay đoàn xe tải nặng đang công khai chở đất đôn đường cao tốc cũng bỗng dưng dừng chạy. Một số xe bỏ hẳn công trường để sơ tán đi nơi khác.
Gói thầu A3 do Cty Giang Tô (Trung Quốc) thi công có tổng giá trị khoảng 1.360 tỉ đồng, thực hiện từ nguồn vốn vay của Ngân hàng Thế giới (WB). Một dự án trọng điểm của ngành GTVT Việt Nam, được Chính phủ đặc biệt quan tâm, tại sao lại có hiện tượng lén lút, lo sợ mơ hồ, và dừng hẳn thi công khi có người ghi hình?
Ông Trần - một nhà thầu phụ từng cung ứng vật tư để xây dựng tại dự án đường cao tốc này cho biết: “Không cần điều tra, chẳng phải mất công để xác minh cũng có thể khẳng định ngay hoạt động múc đất, bùn tại lòng hồ thủy lợi để đổ trên đường cao tốc là hành vi vi phạm pháp luật, trái quy trình xây dựng một công trình lớn như đường cao tốc Bắc - Nam”. Theo ông Trần, mọi vật tư cung ứng cho công trình đều được giám sát chặt chẽ, thông qua quá trình kiểm soát nghiêm ngặt. Nếu là đất đôn nền, phải có giấy phép khai thác mỏ khoáng sản, chất lượng đất - cát phải được kiểm định, được đơn vị tư vấn, giám sát cấp chứng thư công nhận... mới được phép đưa vào công trình. Đất bùn tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc không nằm trong danh mục mỏ khoáng sản do UBND tỉnh Quảng Ngãi hoặc Bộ TNMT cấp, đang bị khai thác trái phép, nhưng cung ứng để đổ vào công trình đường cao tốc như vậy là hoàn toàn vi phạm quy trình. Ông Trần giải thích thêm, sở dĩ có việc ăn cắp đất ở lòng hồ thủy lợi để đổ đường cao tốc là vì nguồn cung đất gần công trình, đất đào trộm nên trốn được thuế tài nguyên. Vì lợi nhuận, nhà thầu gian dối, làm ẩu. Nhưng vấn đề cốt lõi là nếu không có sự bắt tay, thông đồng của đơn vị tư vấn, giám sát thì sự gian dối này khó trót lọt.
Đắp nền đường trên túi bùn
Theo đuôi những xe tải nặng đào đất trộm tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, chúng tôi đến công trường XD đường cao tốc tại khu vực Bàu Sen, thuộc xã Bình Trung, huyện Bình Sơn - nơi nhà thầu Giang Tô, Trung Quốc đang thi công - lại phát hiện thêm một sự gian dối khác.
Quy trình theo hồ sơ thiết kế, đơn vị thi công phải bóc lớp đất phong hóa, bùn lầy trên mặt hồ, chở đến các bãi thải (đã quy hoạch gần đó) trước khi đôn đất, cát đủ quy chuẩn làm nền đường. Tuy nhiên, thực tế đơn vị thi công chỉ đôn từ cọc cát, trải vải địa rồi đổ đất lên lu lèn khi chưa nạo vét bùn.
Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi ảnh 2
 Ông Phám Tấn Lực - người dân địa phương đã viết đơn tố giác hành vi gian dối của nhà thầu Trung Quốc tại dự án xây dựng đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải
Ông Phạm Tấn Lực, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi - người đã từng nhiều lần làm đơn tố cáo hiện tượng làm ăn gian dối của nhà thầu tại khu vực này bức xúc: “Bàu Sen ở Bình Trung nguyên là đầm lầy rộng lớn, sâu hơn 8 mét bùn. Trước đây, khi xây dựng móc trụ đường dây điện 220kV, ngành điện lực đã phải loay hoay đổi cả chục phương án vẫn không xử lý được vì túi bùn quá sâu, kinh phí cao. Cuối cùng họ đã chọn cách... đi quanh. Nhưng nay, khi làm đường cao tốc, người dân chúng tôi chứng kiến đơn vị thi công không móc bùn lầy lên mà để nguyên vậy rồi đôn đất. Nếu không kiểm tra, xử lý triệt để cách làm ẩu này thì hậu quả sẽ khó lường. Đường sẽ sụt lún, hư hỏng, trong khi con cháu chúng ta phải oằn lưng trả nợ vay nước ngoài”.
Ông Lực cho biết, dự án đi qua huyện Bình Sơn có hạng mục bóc lớp đất mặt ở Bàu Sen cũng như ở toàn bộ con đường gói thầu A3 trên 300.000m3. Có 3 bãi thải đất phong hóa được quy hoạch gần Trường Tiểu học Bình Long, nhưng cho đến nay, đường cao tốc qua đây đôn gần xong, nhưng cả 3 bãi thải vẫn trống trơ, không có một khối đất thải nào.

Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi ảnh 3
 Bãi thải Bình Long được quy hoạch để chất đất phong hóa tại Bàu Sen hiện vẫn trống trơn. Ảnh: Thanh Hải
Theo đơn thư tố cáo của tập thể nhân dân huyện Bình Sơn, riêng nhà thầu Giang Tô đã thanh toán bóc lớp đất mặt khu vực Bàu Sen là 150.000m3, bóc đồi km 103 là 53.000m3. Như vậy họ đã thanh toán khống trên 200.000m3 đất bóc đổ đi, mà bãi thải trống, đồi 103 không bóc... đã tự tố giác. Thậm chí, nhà thầu Giang Tô lại được thanh toán khống thêm 200.000m3đất đắp lại vào đường.
Để minh chứng cho hành vi làm ăn gian dối, thanh toán, rút tiền thật nhưng đổ đất kém chất lượng, đất bùn bẩn, khai thác trái phép và gian lận khối lượng khi không đào thải đất phong hóa, người dân Bình Sơn còn dày công thu thập các giấy phép khai thác mỏ đất, cát tại địa phương để đối chứng với hồ sơ thanh toán của nhà thầu Giang Tô. Theo dõi, ghi hình và giám sát chặt chẽ các đơn vị đào đất tại các mỏ không đạt chuẩn để đổ trên đường cao tốc, nhưng đến nay vụ việc chưa được giải quyết thỏa đáng. Trong khi đó, ông Hoàng Việt Hưng - Giám đốc điều hành dự án đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi cho rằng: “Hiện tượng này không nghiêm trọng. Phần lớn các nội dung phản ánh này đã được xử lý xong. BQL dự án và tư vấn giám sát cũng yêu cầu nhà thầu khắc phục”.
Theo kỹ sư trưởng Trần Dân - Phó Chủ tịch thường trực Hội Cầu đường Đà Nẵng, Bộ GTVT cần phải lập đoàn thanh tra để kiểm tra hiện tượng làm ăn gian dối mà người dân đã tố giác. Cần lập hội đồng khoa học để thẩm tra chất lượng đào đất mà dân cho rằng đơn vị thi công đã đào - đắp không đúng thiết kế. Tuy nhiên, nếu đúng như phản ánh của dân, thì việc đào bùn lầy ở Bàu Sen là không chấp nhận được. Nhà thầu có thể thay đổi phương án thi công, nhưng đề xuất ấy phải được hội đồng khoa học và cơ quan chức năng thẩm định, cho phép. Việc lấy đất phong hóa dưới lòng hồ thủy lợi để đắp nền đường càng vi phạm quy trình, kỹ thuật, cần dừng ngay. Nếu không khắc phục kịp thời, hậu quả rất lớn, không chỉ tốn thời gian, chi phí sửa chữa, mà còn mất uy tín của ngành GTVT, của Chính phủ.
Sở dĩ có việc ăn cắp đất ở lòng hồ thủy lợi để đổ đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi đoạn qua huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi là vì nguồn cung đất gần công trình, đất đào trộm nên trốn được thuế tài nguyên. Vì lợi nhuận, nhà thầu gian dối, làm ẩu. Nhưng vấn đề cốt lõi là nếu không có sự bắt tay, thông đồng của đơn vị tư vấn, giám sát thì sự gian dối này khó trót lọt.
Read more…

THỜI SỰ - XÃ HỘI Chính trị Xã hội Giáo dục Hơn 10.000 người ký tên kiến nghị bảo vệ Bán đảo Sơn Trà

Nhiều dự án hiện đang xây dựng trên núi Sơn Trà
Chỉ trong thời gian ngắn, hơn 10.000 người đã cùng ký tên kiến nghị Chính phủ xem xét giữ lấy Bản đảo Sơn Trà trước việc triển khai nhiều dự án có khả năng tác động xấu tới môi trường và hệ sinh thái nơi đây.

Sáng 5.4, Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng cho biết hiện đã có hơn 10.000 người ký tên đồng tình với kiến nghị Thủ tướng xem xét, điều chỉnh lại quy hoạch tổng thể Bán đảo Sơn Trà theo hướng “không đánh đổi môi trường lấy kinh tế, gây ảnh hưởng đến  cuộc sống bình yên của người dân” và giải cứu  Sơn Trà khỏi bê tông hóa do cộng đồng người yêu Sơn Trà phối hợp với Trung tâm Bảo tồn đa dạng sinh học Nước Việt Xanh – Green Việt đứng ra kêu gọi.
Hơn 10.000 người ký tên kiến nghị bảo vệ Bán đảo Sơn Trà  ảnh 1
Nhiều dự án khu du lịch, khách sạn xây dựng trên bán đảo Sơn Trà tác động xấu tới hệ sinh thái nơi đây
Bức thư Hiệp hội Du lịch TP. Đà Nẵng gửi Thủ tướng cũng trân trọng cảm ơn ý kiến chỉ đạo người đứng đầu đất nước về việc Thủ tướng “Giao cho Bộ VHTTDL chủ trì, phối hợp với UBND TP.Đà Nẵng xem xét xử lý các kiến nghị của Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng theo quy định, trường hợp vượt thẩm quyền, báo cáo Thủ tướng Chính phủ”.
Những ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ bước đầu làm cho những người yêu và mong muốn giữ gìn “báu vật Sơn Trà” bớt đi một phần lo lắng cho số phận của Sơn Trà đang bị xâm hại bởi các dự án du lịch.
“Với hàng ngàn ý kiến người dân sẽ được Thủ tướng xem xét, giải quyết các kiến nghị như giữ nguyên hiện trạng, không xây mới các cơ sở lưu trú ở Sơn Trà vì Đà Nẵng hiện đã có gần 600 khách sạn với gần 22.000 phòng, thành phố hoàn toàn có khả năng đón đến 15 triệu lượt du khách mỗi năm (2016 đón 5,5 triệu lượt du khách).
Chỉ quy hoạch Sơn Trà thành nơi tham quan giải trí để bảo tồn cảnh quan tự nhiên với sự đòi hỏi nghiêm ngặt về quy chế ứng xử của du khách” – ông Vinh nói.
Hiệp hội Du lịch còn kiến nghị Thủ tướng việc hạn chế tối đa việc sử dụng phương tiện cơ giới lưu thông gây tiếng ồn và ô nhiễm; Hạn chế triển khai các dự án ở thềm bờ biển tiếp giáp với núi Sơn Trà làm tăng nguy cơ phá hủy rạn san hô ven bờ, làm thay đổi dòng hải lư; Hợp nhất Khu dự trữ thiên nhiên Sơn Trà và vùng biển xung quanh đến Nam Hải Vân để hình thành Khu dự trữ sinh quyển quốc tế như mô hình Khu dự trữ sinh quyển Cù Lao Chàm của Hội An nhằm mục đích bảo tồn cả hệ sinh thái trên cạn lẫn dưới nước.
Trước đó, ngày 21.3, Hiệp hội Du lịch TP. Đà Nẵng có văn bản kiến nghị Chính phủ về các vấn đề liên quan đến Quy hoạch tổng thể phát triển Khu du lịch quốc gia Sơn Trà, TP. Đà Nẵng đến năm 2025, định hướng đến năm 2030.
Read more…

Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu Nghệ An 1956

Tư liệu: 


BBT Nữ Vương Công Lý:

Giáo hội Công giáo Việt Nam với gần 500 năm gieo trồng hạt giống tin mừng vào đất nước Việt Nam đã chịu muôn ngàn sự đau khổ và bách hại. Nhưng chưa có thời kỳ nào bị bách hại cách có hệ thống, tinh vi và hiểm độc như thời kỳ Cộng sản.
Nhiều tấm gương can đảm của giáo dân, giáo sỹ, giáo xứ và nhiều địa phương khác nhau đã anh dũng bảo vệ Đức Tin của mình, chấp nhận mọi thử thách, khó khăn và cả mạng sống.
Nhiều bài viết, nhiều tư liệu đã ghi lại các chứng nhân, các sự kiện trong các thời kỳ trước đây. Riêng trong thời kỳ cộng sản, có nhiều tư liệu cần lưu ý.
Chúng tôi cập nhật trong mục “Tư liệu” những tấm gương, những vụ việc liên quan đến người công giáo Việt Nam đã phải đối mặt với những đau khổ trong thời kỳ cộng sản.
BBT mong nhận được từ quý vị độc giả các bài viết, tư liệu mình có tính xác thực về thời kỳ đó từ khắp nơi.
Mọi ý kiến, tư liệu, bài viết xin gưi về nuvuongcongly@gmail.com. Xin cảm ơn quý vị

Năm 1956, cuộc nổi dậy của đồng bào huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, là một cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, mà qua đó, chính sách Cải Cách Ruộng Ðất đã là nguyên nhân chính làm bùng nổ cơn phẫn nộ của người dân. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị đảng CSVN bưng bít tin tức rất kỹ vì tầm mức ảnh hưởng nguy hiểm của nó. Trong khi cuộc đấu tranh của các văn nghệ sĩ trong biến cố Nhân Văn Giai Phẩm may mắn hơn, được loan tin vào miền Nam VN thời bấy giờ, với những tư liệu lịch sử rất giá trị. Nhưng không vì thế mà cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị chôn vùi với nỗi oan khiên của những nạn nhân đã chết. Một số nhân chứng hiếm hoi đã kể lại, viết lại để các thế hệ tiếp nối hiểu được những gì xảy ra dưới chế độ XHCN.
Tội ác của lãnh đạo CSVN không thể đếm bằng số người dân đã chết. Mục đích của tội ác đã đi ra khỏi giới hạn suy nghĩ của loài người.
1- Chính sách Cải Cách Ruộng Ðất
Lãnh đạo CSVN đã bắt đầu cuộc cải tạo nông nghiệp tại miền Bắc khi thực dân Pháp vẫn còn xâm chiếm nước ta. Hồ Chí Minh (HCM) đã ký 2 sắc luật Giảm Tô (tức giảm số thóc gạo mà nông dân phải trả cho người chủ đất) số 78/SL ngày 14/7/1949, và Sắc Luật 42/SL ngày 1/7/1951 về chính sách nông nghiệp của chính quyền kháng chiến, năm trong toàn bộ chính sách thuế khóa, gồm cả thuế công thương nghiệp, sát sinh, lâm thổ sản, xuất nhập cảng… Chính sách thuế nông nghiệp đã khởi đầu cho các chiến dịch phân mảnh định hàng các loại ruộng, bình sản lượng, bình diện tích mỗi mảng đất để làm căn bản tính thuế, sau đó tiến hành chiến dịch chống phản động, đấu tranh giảm tô kéo dài đến năm 1954, và chỉ tạm ngưng khi chiến trường Ðiện Biên Phủ bắt đầu nghiêm trọng và sau đó đưa đến Hiệp Ðịnh Geneva ký vào tháng 7/1954.
Kế đến, lãnh đạo CSVN lại tạm ngưng chiến dịch cải cách ruộng đất tới cuối năm 1955, đầu 1956, vì (1) CSVN bận lo đón tiếp hơn 50,000 bộ đội miền Nam tập kết ra Bắc, (2) Phải đối phó với phong trào di cư và cuộc biểu tình đòi di cư của người dân vùng Ba Làng (Thanh Hóa), (3) Phải che dấu phần nào thủ đoạn tàn bạo để trấn an lòng dân, che mắt các quan sát viên quốc tế của Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến và ổn định tình hình nội bộ. Giai đoạn thứ hai của cải cách ruộng đất bắt đầu từ cuối năm 1955, lãnh đạo CSVN tiếp tục phát động phong trào quần chúng qua nhiều đợt đấu tranh cải cách ruộng đất.
Trong giai đoạn này, hình thức đấu tranh cải cách ruộng đất cũng giống như đấu tranh giảm tô, nhưng khác ở mức độ tàn bào cao hơn gấp bội và số nạn nhân cũng gia tăng do sự càn đi, quét lại và kích tỷ lệ. Ở một số nơi, như các vùng vừa tiếp thu và đồng băÀng bên bờ sông Nhị Hà chẳng hạn, CSVN tiến hành song song 2 chiến dịch đấu tranh giảm tô và cải cách ruộng đất một lượt. Ðiều cần nhấn mạnh là CSVN đã bắt chước y hệt chính sách cải cách ruộng đất ở Trung Quốc, nên đã cho các cán bộ học tập kinh nghiệm nguyên văn cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu ở Hồ Nam, quê hương của Mao Trạch Ðông.
Ở Trung Quốc, ngoài ruộng đồng bao la bát ngát, một địa chủ điển hình còn có lâu đài, dinh cơ và quân lính riêng để bảo vệ sản nghiệp, cũng như để đàn áp và bóc lột nông dân. Trong khi ở miền Bắc VN, cái mà CSVN gọi là địa chủ đại gian đại ác thường chỉ có mấy mẫu ruộng, nhưng thuộc thành phần có uy tín ở nông thôn (thường giúp đỡ người nghèo) và có thể trở thành đối tượng chống đối đảng và nhà nước.
Trung ương đảng CSVN đã trao cuộc đấu tranh cải cách ruộng đất cho Trường Chinh lãnh đạo và Hồ Viết Thắng, Ủy viên Trung ương đảng phụ trách điều hành. Dưới trung ương có các đoàn cải cách ruộng đất cho mỗi tỉnh và dưới cấp đoàn có các đội cải cách ruộng đất cho từng xã. Các đoàn và đội đều nhận lệnh trực tiếp từ trung ương mà không cần qua Ủy ban hành chánh địa phương. Thành phần trong các đoàn, đội đều được tuyển lựa là thành phần cốt cán, bần cố nông, là đảng viên trung kiên đã chiến đấu trong quân đội.
Càng về sau, chính sách cải cách ruộng đất càng khốc liệt bởi phần đông đội viên toàn là những người trẻ tuổi, cuồng tín, được bồi dưỡng tư tưởng đấu tranh giai cấp, căm thù thật sự. Vì thế, trong năm 1956, riêng đợt cải cách ruộng đất Ðiện Biên Phủ đã đưa số nạn nhân bị tàn sát lên đến 10.000 người.
Ðội cải cách ruộng đất đã trở thành công cụ giết người ghê rợn của chế độ. Sự tàn sát lên cao vì chính sách kích tỷ lệ (nâng tỷ lệ) của CSVN. Thí dụ: cứ mỗi xã có 100 gia đình thì dù đủ hay không, có hay không có, đội cải cách ruộng đất của xã đó phải tìm cho ra ít nhất là 5 gia đình địa chủ (tỷ lệ 5%), nếu hơn thì càng tốt. Trong 5 gia đình này phải quy cho được 2 gia đình là cường hào ác bá để xử tử. Nếu đội không làm đủ tiêu chuẩn sẽ bị phê bình là thiếu ý thức đấu tranh giai cấp, công tác kém cỏịá Nghe một đoạn thơ tuyên truyền của thi nô Tố Hữu, ta sẽ thấy sự dã man ra sao:
Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Ðảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.
Mục tiêu cuộc cải cách ruộng đất còn là cơ hội để đảng CSVN mở cuộc thanh trừng quy mô những đảng viên trong nội bộ hoặc trong hàng ngũ kháng chiến cần bị đào thải vì không thuộc thành phần vô sản, những người có thể trở thành nguy hiểm cho đảng vì đã trau dồi những kinh nghiệm đấu tranh, đã có khả năng lãnh đạo, có uy tín, nắm vững tình hình đảng, quy tụ được thế lực mạnh, và có thể phản đảng.
Chính CSVN đã thú nhận khi có chính sách sửa sai, trong cuộc thanh trừng này có đến 23.000 đảng viên trung kiên bị chết oan, còn hàng ngàn đảng viên không trung kiên bị chết một cách đích đáng thì chưa thấy tài liệu nào của đảng công bố cả. Rất nhiều cán bộ cao cấp có công với kháng chiến cũng bị kết tội cường hào ác bá, hoặc tham gia trong các tổ chức phản động như VN Quốc Dân Ðảng chẳng hạn. Theo hồi chánh viên Nguyễn Văn Thân, kỹ sư thuộc Bộ Thủy Lợi miền Bắc, trước kia đã từng tham gia nhiều vụ cải cách ruộng đất, cho biết một cuộc đấu tố chụp mũ như sau:
…Cuộc đấu tố điển hình nhất mà tôi được dự là lần đấu tố ông Nguyễn Văn Ðô, Bí thư huyện ủy tại Ô Cầu Giấy, ngoại thành Hà Nộị… Nạn nhân Nguyễn Văn Ðô là Bí thư huyện ủy, rất có công với kháng chiến nhưng lại bị kết tội là cường hào ác bá và có chân trong tổ chức Quốc Dân Ðảng. Chủ tịch đoàn nói rằng ông lợi dụng chức vụ của Ðảng để hoạt dộng cho Quốc Dân Ðảng. Người đứng kể tội là một nông dân trước kia đi chăn ngựa cho ông Ðô một cụ già khác lên tố về việc cướp đất ruộng nương và cô con cái của ông lên đấu tố là đã bị ông cưỡng hiếp tất cả 177 lần. Ðến khi ông Ðô được phép lên phát biểu ý kiến nhận tội, ông đã cứng cỏi trả lời: “Ông không phải là Quốc Dân Ðảng, ông chỉ làm việc cho Bác, cho kháng chiến mà thôi”. Ông trả lời cô con gái là: “Thưa bà, bà còn quên đấy, tôi đã hiếp cả mẹ bà để đẻ ra bà nữa” Câu trả lời này làm mọi người phải bật cười và làm đấu trường mất vẻ tôn nghiêm. Chủ tịch đoàn vội vàng hô khẩu hiệu “Ðả đảo tên Ðô ngoan cố” để đàn áp và che lấp tiếng nói của ông. Sau đó họ không cho ông nói tiếp. Họ nghị án và quyết định xử tử ông ngay tại chỗ. Cuộc đấu tố này kéo dài từ 5g sáng tới 13g trưa mới xong.
Rất nhiều người thuộc thành phần trung nông (trung nông cấp thấp: vài sào (acre) đất, trung nông cấp cao: 1-3 sào và một con trâu), tiểu thương cũng bị kích lên thành địa chủ (địa chủ thường: 3-5 sào hay có khi hơn một chút, không giàu, cho mướn ruộng lấy địa tô, không có tội với nhân dân; địa chủ cường hào ác bá: 3-5 sào, có tội với nhân dân; địa chủ phản động: đảng viên VN Quốc Dân Ðảng, Ðại Việt, v.v…).
Với dân số miền Bắc vào năm 1956 là khoảng 20 triệu người, có khoảng 4 triệu gia đình nông dân. Nếu chỉ có 2% gia đình nông dân bị liệt vào giai cấp cường hào địa chủ, thì số người bị giết ít nhất là 80,000 người. Chưa kể số người chết tăng lên qua chính sách kích tỷ lệ theo đúng chỉ tiêu do đảng CSVN đề ra. Sự oán hận của người dân ngày càng dâng cao ở khắp nơi.
Nhiều vụ phục kích giết cán bộ đấu tố và những vụ chém giết giữa bần cố nông và thân nhân của người bị đấu tố đã xảy ra thường xuyên. Ngay lúc đó, nhiều biến cố chính trị đã xảy ra tại các nước CS, như Liên Xô, Trung Quốc, Ba Lan, Hung Gia Lợi, Liên Xô yêu cầu Hồ Chí Minh thực hiện việc xét lại Hồ Chí Minh chuẩn bị kế hoạch ngừng chiến dịch đấu tố vào tháng 3/1956, nhưng chính thức ra lịnh đình chỉ mọi vụ hành quyết địa chủ vào tháng 10/1956.
Trong Hội nghị thứ 10 Trung ương đảng, Võ Nguyên Giáp đã thay mặt đảng đọc một bản thú nhận sai lầm trong cuộc cải cách ruộng đất. Hồ Chí Minh khóc lóc và đổ cho cấp dưới thi hành chính sách quá đà, cách chức Thứ trưởng phụ trách cải cách ruộng đất của Hồ Viết Thắng để xoa dịu lòng dân. Ðảng CSVN cũng thả 12.000 đảng viên còn sống sót trong tù vì bị kết tội địa chủ, trong số này nhiều người bị kết án tử hình nhưng chưa thi hành. Tuy nhiên oán thù của người dân không vì thế mà nguôi ngoai. Nhiều vụ nổi dậy, bạo động lớn nhỏ đã xảy ra sau đó, như Quỳnh Lưu (Nghệ An), Hải Phòng, Lạng Sơn… Trong thời gian này cũng có những vụ bạo động khác như những vụ thanh niên và công nhân Nam Bộ tập kết đập phá bót cảnh sát ở bờ hồ Hà Nội (cạnh ga tàu điện, đầu phố Cầu Gỗ).
2. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu
Sau cái gọi là Nghị quyết sửa sai của đảng CSVN về những đợt cải cách ruộng đất đẫm máu, các nạn nhân đã tìm những cán bộ thanh toán món nợ truyền kiếp. Các đảng viên CS trung kiên được thả về từ nhà tù, được khôi phục quyền hành, khôi phục đảng tịch, liền tìm ngay các đồng chí đã tố sai để trả thù. Do đó, tình trạng xung đột, giết chóc giữa đảng viên cũ và đảng viên mới lan rộng khắp mọi nơi. Uy tín của đảng bị sụp đổ, cán bộ hoang mang, lo sợ tột độ. Ở nông thôn, các đảng viên đi họp phải mang búa theo để thảo luận với nhau.
Những địa chủ được tha về, thấy tình trạng làng xóm bất ổn như vậy, vội vàng chạy ra thành phố ở nhờ các gia đình tiểu tư sản hồi kháng chiến đã trú ngụ ở nhà mình. Các bần cố nông trót nghe lời đảng tố điêu nay bị sợ rạch mồm, cắt lưỡi, cũng vội vàng chạy ra thành phố để đạp xích lô và đi ở thuệá Vì vậy, số dân ở Hà Nội, Nam Ðịnh đột nhiên tăng lên gấp bội và không khí căm thù ở nông thôn lan ra thành phố, ảnh hưởng đến giới công nhân, tiểu tư sản, sinh viên và trí thức, dùng báo chí lên tiếng chống đảng, thì cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu đã làm đảng CSVN rất lo sợ. Toàn thể nhân dân tỉnh Nghệ An, gồm đủ mọi thành phần giai cấp ở các xã Quang Trung, Tân Nho, Diễn Tân, Vạn Kim, Diễn Ðức, Diễn Ðông, Diễn Nguyên, Minh Châu, Ðức Vinh, Hồng Thăng, Ðại Gia, Yên Trung đã mở một đại hội để tố cáo những chính sách cai trị tàn ác của chế độ. Ban tổ chức đại hội còn mời luôn cả cán bộ VC thuộc cấp tỉnh và huyện đến tham dự để chứng minh tinh thần đấu tranh cho tự do của nhân dân.
Sau nhiều giờ thảo luận, đại hội đã đồng thanh lập bản kiến nghị nguyên văn như sau:
– Yêu cầu trả lại cho chúng tôi những vị linh mục chánh sở và tất cả những vị giáo sĩ bị bắt bớ giam cầm.
– Yêu cầu trả lại cho chúng tôi xác các vị linh mục đã bị hành quyết và của những vị đã bị thủ tiêụ
– Yêu cầu trả lại những tài sản của địa phận, của thánh đường, của Ðức Mẹ đã bị chính quyền tịch thu hoăc xung công.
– Yêu cầu đền bồi thanh danh của các giáo sĩ đã bị nhục mạ và danh dự của các giáo hữu đã bị vu khống.
Cán bộ VC rất căm tức những lời kết án của dân chúng, lúc đầu họ nhất định không ký tên, nhưng với áp lực của hàng ngàn người, họ bắt buộc phải ký vào quyết nghị. Ban tổ chức đã gởi bản quyết nghị này đến 4 nơi: Tòa thánh La Mã (qua trung gian của Ðức Khâm sứ Dooley), Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến, Hồ Chí Minh và gởi đến chính quyền quốc gia miền Nam. Phía CSVN đã tìm đủ mọi cách ngăn chặn bản quyết nghị đến tay Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến.
Dân chúng đã dùng ngay chính sách sửa sai của CSVN để đòi lại chồng con đã bị giết, tài sản đã bị cưỡng đoạt và đòi được di chuyển tự do vào Nam như đã cam kết trong Hiệp định Geneva.
Giữa lúc đó, được tin chiều ngày 9/11/1956, Ủy Ban Kiểm Soát Ðình Chiến sẽ đi qua Cầu Giát để lên Hà Nội, hàng ngàn người đã kéo ra đường số một chờ đợịá Ðồng bào đã góp đơn lại giao cho 6 thanh niên đại diện đưa thựá Mấy ngàn đồng bào đã nằm ngay trên đường để chận xe lại 6 thanh niên đã đưa cho viên sĩ quan Ấn Ðộ trong Ủy Ban mấy vạn lá thư đựng trong bao bố. Viên sĩ quan này cho biết sẽ trình lại cấp trên và trả lời vào ngày thứ Bảy trong tuần.
Sau đó, ngày 10/11/1956, khoảng 10,000 nông dân đã mở đại hội lần thứ hai tại xã Cẩm Trường để bàn thảo về ngày thứ Bảỵ Mọi người đều tỏ ra hân hoan khi biết sắp sửa từ bỏ địa ngục trần gian. Nhưng ngay lúc đó, CSVN đã điều động 2 đại đội chủ lực và một đại đội công an võ trang huyện Diên Châu về xã Cẩm Trường để giải tán đại hội nông dân. Bạo động đã xảy rạá Tiếng súng và lựu đạn nổ vang trờị Mặc dù tay không nhưng khí thế quần chúng quá mạnh, những người phía sau đã tràn lên thay cho những người gục ngã phía trước.
Cuối cùng, dân chúng đã bao vây đồn bộ đội, công an vào giữạ Ðêm hôm dó, CS đưa thêm 2 trung đoàn về bao vây 10.000 nông dân tại xã Cẩm Trường. Dưới cơn mưa phùn lất phất cuối đông, cảnh tượng bi hùng đã diễn ra ở một trận địa giữa 10.000 nông dân và 2 vòng trong ngoài đầy những công an và bộ đội.
Tờ mờ sáng này 11/11/56, các bà mẹ đã đánh trống, mõ kêu gọi dân chúng quanh vùng đến tiếp cứu Xã Diễn Châu như bị động đất. Rồi 30.000 nông dân kéo đến vây phía ngoài 2 trung đoàn chính quy của CS, trở thành một vòng bao vây thứ tự Cuộc nổi dậy bộc phát quá lớn, quá mau, đã đi ra ngoài sự tiên liệu của cả 2 bên. Hồ Chí Minh rất căm hận biến cố này vì Nghê An là quê quán của ông ta, nhưng Hồ Chí Minh chưa biêt cách giải quyết thế nào để gỡ thể diện cho mình và đảng. CS cũng tìm cách lien lạc với Giám mục Trần Hữu Ðức nhờ ông giải quyết, nhưng ông đã trả lời: Tôi không biết về vấn đề chính trị, vì tôi là một nhà tu hành. Lúc bấy giờ, phía dân chúng đã có một số lượng vũ khí đáng kể, tịch thu được từ bộ đội. Chưa bao giờ một cuộc nổi dậy ở miền Bắc lại có đủ tất cả thành phần dân chúng, kể cả các đảng viên CS.
Ðêm 11 rạng ngay 12/11/1956, một số nghĩa quân lén trở về Quỳnh Lưu để tổ chức biểu tình yểm trợ cho dân quân xã Diễn Châụ Ðêm hôm đó, 3000 thanh niên các xã Do Xuyên, Ba Làng và Nông Cống (tỉnh Thanh Hóa) đã kéo vào yểm trợ nghĩa quân. 4g sáng cùng ngày, một Ủy Ban Biểu Dương Lực Lượng Nông Dân Quỳnh Lưu và Ủy Ban Tiếp Tế Nghĩa Quân được thành lập. Phụ nữ, trẻ em đã mang gạo, thực phẩm đến xã Cẩm Trường, nơi cuộc đấu tranh đã bước vào ngày thứ 3.
Rạng ngày 13/11/1956, một cuộc biểu tình vĩ đại với sự tham gia của gần 100.000 đồng bào tỉnh Nghệ An. Bài hát Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa đã được truyền đi khắp nơi, hoà với những đợt trống, mõ vang lên liên tục:
Anh đi giết giặc lập công
Con thơ em gửi mẹ bồng
Ðể theo anh ra tiền tuyến
Tiêu diệt đảng cờ Hồng
Ngày mai giải phóng
Tha hồ ta bế ta bồng con ta
Cuộc biểu tình đã tuần hành tiến về Ty công an Ngệ An, hô thật to những khẩu hiệu: Lương giáo đoàn kết chặt chẽ sau lưng các nghĩa quân, Lương giáo quyết tâm chống CS khát máu, Tinh thần Quỳnh Lưu bất diệt…á Công an tỉnh lẫn trốn từ lâu trước khí thế nàỵá Dân chúng thi nhau nhảy lên nóc Ty công an, xé tan cờ đỏ sao vàng, đạp vỡ ảnh HCM và các lãnh tụ CS quốc tế.
Trước tình hình này, Hồ Chí Minh ra lệnh cho Văn Tiến Dũng điều động Sư đoàn 304 từ Thanh Hóa, Phủ Quỳ và Ðồng Hới về bao vây nghĩa quân. Sư đoàn này quy tụ nhiều bộ đội miền Nam tập kết mà Hồ Chí Minh muốn xử dụng, thay vì dùng bộ đội sinh quán ở miền Trung hoặc miền Bắc, để có dịp trút tội cho binh đoàn miền Nam nóng tính này.
Trận địa tại xã Cẩm Trường đã lên đến 5 vòng đai giữa dân quân và VC. Buổi chiều cùng ngày, nghe tin dân quân xã Cẩm Trường bị Sư đoàn 304 vây, gần hàng chục ngàn người đã tiến về xã Cẩm Trường để tiếp cứụá Vòng đai chiến trạn đã tăng lên lớp thứ 6. Buổi tối ngày 13/11/1956, hơn 20,000 nông dân từ Thanh Hóa lại kéo vào tiếp viện, mang theo đầy đủ lương thực tính kế trường kỳ đấu tranh.
Ngày 14/11/1956, Văn Tiến Dũng huy động thêm Sư đoàn 312 vào trận địa quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưụá Khi vòng đai thứ 7 thành hình, Hồ Chí Minh ra lịnh tiêu diệt cuộc nổi dậy có một không 2 trong lịch sử đấu tranh chống VC. Trước bạo lực đó, nông dân vẫn cứ quyết tâm tử chiến để bảo vệ căn cứ. Lịnh của ban chỉ đạo nghĩa quan được truyền đi:Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để giải phóng dân tộc. Nhưng vì vũ khí quá thô sơ, nghĩa quân phải rút vào rừng sâụ Sau khi trận chiến kết thúc, quân đội VC đã xông vào các làng Thanh Dạ, Song Ngọc, Cẩm Trường bắt tất cả già trẻ lớn bé giải đi. Họ tra khảo từng người để tìm ra ban chỉ đạo đấu tranh nhưng vô hiệu, vì bất cứ ai, kể cả các em thiếu nhi đều tự xưng là người lãnh đạo cuộc cách mạng này.
Không bắt được ai, VC đành thả bà con ra về, nhưng Hồ Chí Minh tính kế bắt đi Linh mục Hậu và Linh mục Ðôn của 2 xứ Cẩm Trường và Song Ngọc. Dù 2 vị này đã nói: “Chúng tôi là nhà tu hành, chúng tôi không biết gì đến việc nhân dân”
CS bắt 2 vị linh mục phải lên đài phát thanh đổ lỗi cho giáo dân và nông dân, nhưng 2 vị không băÀng lòng. CS đe dọa nếu không tuyên bố như vậy thì sẽ giáng tội cho 2 vị là những người cầm đầu cuộc khởi nghĩa phản động này. Họ mang hình ảnh Linh mục Tấn bị thủ tiêu ở Phủ Quỳ ra dọa nạt. Cuối cùng, 2 vị phải tuyên bố ngược lại sự thật.
******************************
Dù nhà cầm quyền CS vẫn cố tình che dấu, xuyên tạc cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu cho đến ngày hôm nay; dù họ đã dùng bạo lực đàn áp, giết và đày ải hơn 6,000 nông dân trong biến cố Quỳnh Lưu, nhưng tinh thần yêu nước, can trường của người dân các tỉnh miền Trung nói chung, và ở tỉnh Nghệ An nói riêng, đã soi sáng cho các thế hệ sau con đường chính nghĩa để đòi lại tự dọ Người CS rồi sẽ không thể nào dùng những bàn tay giết người che lấp nổi mặt trờịá Những việc làm của họ rồi sẽ được phơi bày ra ánh sáng. nhưng cũng bị công an kéo lê lên xe giải về Hà Nội.
Ðòi cho bằng được tự do, công bằng, quyền căn bản của con người không thể xem là một cái tội. Dùng bạo lực để áp đặt cho cho một tội danh là gieo nỗi oan khuất cho cả một dân tộc. Nỗi oan khuất đó đã chồng chất đến trời xanh. Nói về những nỗi oan sống dưới chế độ CS thì không biết bao nhiêu mà kể. Với những nỗi oan của những người đã chết, oan khiên đeo nặng những người còn sống, đảng CSVN đã giải quyết ra saỏ Chỉ là sự im lặng.
Thời gian cũng đủ chứng minh CSVN không thể trả lời. Nhưng người dân VN có thể sẽ tự trả lời khi cao trào thèm khát cuộc sống tự do – dân chủ tới hồi chín mùi. Tiếng trống bi hùng của đồng bào Quỳnh Lưu 41 năm về trước vẫn còn vọng về thúc dục người có lòng ái quốc, thương nòi trong chúng tạá Bài hát vang trong bầu trời Quỳnh Lưu như nhắn nhủ gọi người can trường đi tìm chân lý của cuộc sống: con người sinh ra phải được tự do.
Tài liệu tham khảo:
– Trăm Hoa Ðua Nở Trên Ðất Bắc của Hoàng Văn Chí.
– Cuộc Cải Cách Nông Ngiệp tại Miền Bắc của Võ Trường Sơn.
– Việt Nam Giáo Sử của Phan Phát Huồn.
– Cuộc Phiêu Lưu của một Gia Ðình Nông Dân của Thập Lang.
Người sưu tầm: JB Nguyễn Văn Định
Giáo họ Yên Lưu, Xứ Thuận Nghĩa, Giao phận Vinh

Read more…

Contact us