ĐẸP MẶT CHƯA?


Chính quyền tỉnh Hà Tĩnh
Cài nhân viên an ninh
Để chơi bẩn, ném đá, 
Vu vạ người biểu tình.

Người biểu tình tức giận
Đánh nhừ tử, thằng này,
Như một tên trộm chó,
Nằm phơi mặt cả ngày.

Và chính quyền Hà Tĩnh,
Biết có chối cũng thừa,
Đã buộc phải thừa nhận.
Giờ đã đẹp mặt chưa?

Dân gian là một nhẽ.
Đường đường là chính quyền
Mà còn chơi trò bẩn
Thì quá nhục, quá hèn!

Nhục và hèn hơn thế
Là thằng Vê Tê Vê.
Đưa tin sai, dối trá.
Còn hơn cả trò hề.

Là tiếng nói chính thức
Của đảng và chính quyền.
Vê Tê Vê làm thế
Thì còn hơn cả điên!


Read more…

Nam Hàn tỏ ra cứng rắn trước việc Trung Cộng trả đũa kinh tế vì hệ thống phòng thủ hỏa tiễn

                

Seoul, Nam Hàn. (Reuters) – Chính phủ Nam Hàn đang đẩy mạnh các biện pháp phản đối chính thức chống lại Trung Cộng, trước các hành động gây áp lực kinh tế liên quan đến việc Seoul định lắp đặt hệ thống phòng thủ hỏa tiễn của Hoa Kỳ.
Trong những ngày gần đây, các cơ quan chính phủ, các nhà lập pháp, và các viên chức cấp cao của Nam Hàn, đều công khai chỉ trích Trung Cộng đã vi phạm các quy định thương mại quốc tế. Đây là sự thay đổi đáng kể trong thái độ của Seoul, vốn trước đây vẫn tỏ ra khá thận trọng vì phải tìm cách cân bằng mối quan hệ với Hoa Kỳ- một đồng minh lâu năm- và Trung Cộng, đối tác thương mại lớn nhất quốc gia. Bắc Kinh vẫn thường dùng sức mạnh kinh tế để hậu thuẫn cho các mục tiêu chính trị, ngoại giao, nhưng ít khi trả đũa mạnh tay như đối với Nam Hàn hiện nay.
Để đáp lại, Seoul mới đây thực hiện một loạt hành động, bao gồm việc gởi thư chính thức đến các bộ ngoại giao, thương mại, và bộ an ninh của Trung Cộng, yêu cầu ngừng các hành động trả đũa nhắm vào tập đoàn Lotte của Nam Hàn. Ngoài ra, các nhà lập pháp Nam Hàn cũng vừa chuẩn thuận 1 nghị quyết hiếm hoi, cáo buộc việc Trung Cộng ngăn cấm các tour du lịch đến Nam Hàn và việc gây khó dễ cho các công ty Nam Hàn, là hành động vi phạm luật pháp quốc tế.
Vào tuần trước, trong hội nghị thương mại thế giới tại Seoul, phó Ngoại Trưởng Nam Hàn Ahn Chong-ghee cũng cáo buộc các hành động trả đũa của Trung Cộng là vi phạm quy định của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO). (Ngô Bảo)
Read more…

Với chàng "đo đất" tại UBND Lộc Hà...

Lưu Trọng Văn


Chàng nằm đó dường như bất động suốt cả tiếng đồng hồ chứ ít à. Thương chàng, đất lạnh ngày đông.
Nhiều bà con Lộc Hà bảo chàng nằm ... vạ.
Gã chả biết thế nào mà mò. Đành nêu giả thuyết vậy.
Nếu chàng nằm vạ thật thì gã vừa buồn thấu ruột vừa...vui.
Có điều buồn cho ai và vui cho ai mà thôi.
Gã được biết chàng thực ra là chiến sĩ an ninh được phân công làm nhiệm vụ.
Buồn, vì người chiến sĩ an ninh hay quân đội đều là người lính. Lính có phẩm chất lính. Lính có chính danh lính. Lính có niềm kiêu hãnh lính. Vậy thì tại sao lại nằm vạ?
Hình ảnh ấy là hình ảnh của chàng Chí Phèo.
Chàng đường hoàng một người lính của nhân dân, hơn nữa lại là người lính của đất Hà Tĩnh nổi tiếng anh hùng, hào hiệp, nghĩa hiệp mắc mớ chi lại nằm ăn vạ với dân- những bà con thân yêu của mình, hàng xóm tối lửa tắt đèn với mình?
Chàng ơi, nếu vậy thì nhục lắm.
Chàng ơi, nếu vậy thì làm ô uế hình ảnh chiến sĩ an ninh của nhân dân lắm lắm.
Nhân dân Lộc Hà đường hoàng, chính danh khi đòi hỏi mọi sự minh bạch từ chính quyền. Đó là quyền của bà con.Sao lại nằm ăn vạ với bà con? Phải chăng trong tâm thức của chàng, chàng phải làm nghiệp vụ như vậy. Ồi, nếu nghiệp vụ đó là thủ đoạn để đối phó với quân thù thì đi một nhẽ, đàng này để đối phó với bà con dân mình, những người đang nghèo khó hàng ngày vật lộn với mưu sinh, những người từng một thời đổ máu hy sinh cho hòa bình và độc lập tự do cho dân tộc chả lẽ lại chính là kẻ thù?
Nếu đó là sự thật, giả sử vậy thôi, thì gã thấy buồn lắm chàng ơi! Buồn cho chàng và buồn cho cả những ai núp bóng cổ vũ cho hành động gài bẫy nhân dân coi nhân dân như thù địch nữa.
Còn vui ư?
Gã vui nếu sự thực chàng nằm đo đất ấy là để ăn vạ và bà con Lộc Hà biết rõ là ăn vạ chứ chả bị thương tích, bị ngất ngát gì.
Vui, để gã có một nhời tha thiết xin lỗi bà con, là gã đã hiểu lầm bà con cho là bà con vô cảm và thiếu nhân tâm, thiếu nghĩa hiệp khi để mặc chàng đo đất nằm đó.
Lòng gã cảm thấy ấm áp lại vì còn đó cái tình người chứ không phải chỉ có sự vô cảm.
Gã nhớ lại câu nói của cha gã một nhà thơ hiền lành "con nai vàng ngơ ngác" khi ông đúc kết cuộc đời mình:
Ta thà bị lừa còn hơn không tin vào con người!

Cha ơi, con xin tạ lỗi với cha vì con đã có lúc đánh mất niềm tin vào con người như thế.
Read more…

CHÂN DUNG KẺ PHẢN BỘI

[Lm An Thanh, DCCT]
Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: "Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo? " Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. Đức Giê-su nói: "Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có; còn Thầy, anh em không có mãi đâu."
Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su. (Ga 12, 1-11)
HAM TIỀN NÊN PHẢN BỘI
Lời Chúa trong Tin Mừng Yoan, chương 12, câu 1 đến 11 kể rằng: Cô Maria lấy một bình dầu thơm quý giá xức lên chân thầy Giêsu, Giuđa liền bảo: “Sao lại không bán dầu thớm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo?” (c. 5). 300 quan là số tiền lớn gấp 10 lần số tiền Giuđa bán thầy Giêsu cho người Do Thái. Nếu làm công tác bác ái tự thiện theo như đề nghị của Giuđa là “cho người nghèo” thì chắc cũng được kha khá.
Lo cho người nghèo, sống với người nghèo chẳng lẽ không tốt? Tốt chứ, thậm chí đó còn phải là một chọn lựa mãi mãi của người Kitô hữu. Nhưng tác giả Tin Mừng Yoan cho chúng ta thấy rõ hơn sự thật này khi đã viết: “Y nói thế không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung” (c. 6). Như vậy ở đây có một vấn đề khác, chứ không phải là chuyện lo cho người nghèo.
Nhiều sơ, nhiều thầy và cả nhiều cha hay hỏi những anh em đang làm truyền giáo ở các vùng xa, vùng cao rằng có thiếu gì không, có cần gì không? Có lần tôi trả lời: “tôi đang cần Giêsu !” Nghe nói thế, vị hỏi tôi trợn tròn mắt nhìn. Sau đó vị ấy đã gởi trực tiếp lên cho dân trên vùng đó tiền và hàng cứu trợ. Dân mừng vì những món quà từ phương xa gởi về chia sẻ, nhưng đâu đủ chia cho mọi người, thế là chỉ những người thân và chịu nghe lời người quản lý quà đó mới có phần. Cộng đoàn đó bắt đầu chia làm hai. Tình trạng chia đôi đó đã kéo dài hơn một năm nay rồi.
Có lẽ đâu chỉ Giuđa thấy đồng tiền quan trọng hơn Giêsu, mà cả chúng ta nữa !
Có dịp thăm viếng nhiều gia đình, tôi đã chứng kiến nhiều kiểu thực thi quyền hành trong gia đình. Các gia đình người Kinh thì thường là người cha, người ông là người điều khiển gia đình. Các gia đình thuộc các sắc tộc thiểu số ở Tây Nguyên thì khi ở trong nhà thì người mẹ, người bà có quyền hướng dẫn gia đình. Nhưng đó là mẫu thức cũ rồi. Còn mẫu thức mới hôm nay là ai có tiền thì người đó điều khiển gia đình. Tôi đã chứng kiến một cuộc họp gia đình trong những ngày người bố sắp lâm chung, người mẹ lên tiếng giải bày, thì một người con lên tiếng: - Má im đi, má biết gì mà nói !? Tôi cũng đã từng được nghe hai vợ chồng cải nhau, người vợ quát: - Ông có ngon thì dọn đồ ra khỏi nhà tôi đi, đồ ăn bám ! Có nhiều người lý giải rằng, chẳng qua đó là hiện tượng tức nước vỡ bờ, nên mới ra nông nổi thế, chứ thực ra đâu đến nổi. Đó là biện mình, là che đậy sự thật, vì tất cả những người bị quát, bị nạt đó là bà mẹ bệnh tật đã không làm ra tiền hai năm nay, là ông chồng bị thất sủng với xếp bị cho về hưu non hơn một năm.
Vậy sự thật là gì?
Thỉnh thoảng chúng ta vẫn nghe trẻ con và cả người lớn nữa nói câu này : tiền là tiên là phật, là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là cái đà của danh vọng… và còn là nhiều cái cao trọng hơn nữa. Người ta đã quá ham tiền và đã đề cao giá trị đồng tiền vượt trên tình người, vượt trên giá trị làm người.
Vì chỉ chú ý đến đồng tiền, nên Giuđa thấy Maria lấy dầu thơm hảo hạng đổ lên chân Chúa Giêsu là việc làm vớ vẫn, sai trái. Trong cách nói của Giuđa còn cho thấy Giuđa không chỉ trách Maria, mà còn lên án Chúa Giêsu nữa, khi Ngài ngồi im để Maria làm cái trò ngớ ngẩn là đổ dầu quý lên chân mình. Chỉ chú ý đến đồng tiên, nên Giuđa không còn thấy được tình người dành cho nhau là cần. Lòng tri ân cảm tạ của Maria dành cho Chúa Giêsu, vì Chúa đã làm cho em cô sống lại, cũng là một thứ tình cảm cải lương rẻ tiền. Vì chỉ bận tâm đến tiền, Giuđa đã trở nên nghẹt mũi, không nhận ra "cả nhà sực mùi thơm". Maria làm việc đó cho Chúa là việc tốt đáng khen ngợi thì mọi người hãy khen ngợi đi, tôi - Giuđa - không quan tâm. Tôi chỉ mong tiền mà thôi.
Cách đây hơn một tuần, một bạn trẻ viết thư cho tôi kể thế này : "Ba con bảo, nếu con không thôi việc nhà thờ thì ba con sẽ dẹp bàn thờ ở nhà, vì làm việc Chúa không sinh ra kinh tế !" Mà hình như đâu chỉ có ba cô bé ấy nghĩ như vậy, mà rất nhiều người, mà đâu chỉ có người gia hay trung niên, mà ngay giới trẻ cũng đang nghĩ như thế.
Có thể nói người Việt Nam đang bị rơi vào hội chứng ham tiền. Hội chứng này khởi đi từ chủ trương "dân giàu nước mạnh". Họ khuyến khích nhau làm giàu bằng mọi cách, cách nào nhanh giàu thì hãy làm. Thế là đã có những nơi giáo viên tổ chức đường dây buôn bán ma túy cho học sinh ngay trong học đường, thế là đua nhau phá thai, vì thêm một miệng ăn thì ta sẽ bớt giàu. Khi thấy tình trạng nguy cập, họ sửa lại cách nói một chút là được làm giàu những không được vi phạm pháp luật, nhưng có phải thế đâu, mà thật chất là làm sao thì làm đừng để ai bắt tận tay, nên để ra đại bệnh cho quốc gia là tham những. Trong một hội nghị tổ chức tại Hà Nội, vị lãnh đạo cao nhất của đảng csvn đã phải thừa nhận : "nhiều biểu hiện tiêu cực trong xã hội phát sinh, phát triển một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ quan liêu, tham nhũng và các biểu hiện xa dân, vô cảm với dân, sách nhiễu dân, cửa quyền, v.v...”• Một chính sách chỉ nhắm đến việc làm giàu, mà không nhắm đến xây dựng con người tâm linh thì không bao giờ có thể tạo ra những con người lương thiện được, chứ đừng mong có những nhà lãnh đạo có đức.
Cách của Giuđa đối xử với đồng môn và cũng là cách đối xử với Chúa Giêsu là đặt đồng tiên trên hết có vẻ như không xa lạ lắm với nhiều người trong chúng ta. Và chắc sẽ có nhiều người đang hiện diện ở đây nghĩ thầm rằng lý tưởng như thế thì tuyệt, nhưng phải "có thực mới vực được đạo" ông cha à.
"Có thực mới vực được đạo" có lẽ là một điều đang đúng với đại đa số chúng ta, và cả xã hội đang cố gắng lý luận như thế để sống qua ngày, nhưng hoàn toàn sai với sự phát triển con người trọn vẹn. Ngay từ ban đầu không có con người mà chỉ có Thiên Chúa, có đạo trước. Rồi sau đó Thiên Chúa mới tạo dựng nên muôn loài muôn vật và con người. Rồi chính Thiên Chúa trao vũ trụ và muôn loài cho con người trông coi và sử dụng. Đạo tạo ra thực ! Chúng ta đã nghe sai, đã nói sai theo và đã thành sai luôn mất rồi. Trong thực tế, có lẽ ai trong chúng ta cũng đã mục kích hình ảnh tương tự thế này : Một gia đình nghèo đầu tắt mặt tối kiếm ăn, nhưng sáng tôi quay quần với nhau cầu nguyện, gia đình nghèo thế, mà tiếng cười cứ giòn tan, nhưng thời gian sau thấy cảnh nghèo là nổi nhục, dồn mọi sức, thu mọi nổ lực để tìm cách làm giàu và đã khá hơn thì gia đình không còn cơ hội gặp nhau nhiều hơn nữa, rồi từ từ mạnh ai nấy sống. Nhiều người trong hoàn cảnh đó đã sa ngã, đã không còn tin Chúa nữa. Có thực không những không vực được đạo, mà còn diệt đạo nữa là khác.
Chúng ta cảm thấy lúng túng với cuộc sống thực tại khi nghe những lời chia sẻ này, nhưng nếu chúng ta nghe lại Lời Thiên Chúa nói ở khởi đầu bài đọc một hôm nay, chúng ta sẽ thấy khác : "Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người ta tuyển chọn và hết lòng quý mến" (Is 42, 1). Người tôi trung ở đây là Chúa Giêsu và là tất cả những ai thuộc về Chúa Giêsu. Giữa những người Do Thái đang muốn bắt Chúa Giêsu, giữa lúc Giuđa, một môn đệ thân tín, đang coi Chúa Giêsu không bằng nắm tiền hắn có trong tay thì Chúa Giêsu biết mình thuộc về Cha là Thiên Chúa và đang được Cha nâng đỡ. Sở dĩ giữa cuộc đời nhiều thử thách gian nan, nhiều áp lực đẩy chúng ta vào tình trạng phải đồng loã với cái xấu, chúng ta cảm thấy kiệt sức là do chúng ta đã không còn thấy trong Đức Kitô Giêsu, chúng ta được Thiên Chúa tuyển chọn, được Thiên Chúa hết lòng quý mến.
Khi chúng ta sống bất chấp vòng xoay của cuộc đời, tức là không chạy theo đồng tiền nữa, thì cũng đừng quá sợ người đời ức hiếp chúng ta, vì lúc ấy Chúa Giêsu sẽ lên tiếng, như người đã lên tiếng với Giuđa mà bênh vực cho Maria : "Hãy để cô ấy yên !"
Vì đồng tiền Giuđa đã phản bội thầy chí thánh của mình. Còn vì tình yêu thương, Maria đã được Chúa Giêsu bảo vệ và trân trọng. Có lẽ không ai trong chúng ta muốn là Giuđa, kẻ phản bội, nhưng để không ham tiền nữa, tự thân chúng ta cũng khó có thể cưỡng lại. Vậy chúng ta chỉ còn cách khẩn cầu Chúa đến với chúng ta, đổ đầy những khoảng trống trong cuộc đời chúng ta, để dẫu có tiền hay trắng tay, chúng ta vẫn có Chúa ; để dẫu đồng tiền có giương oai thị uy thì chúng ta biết rõ, nó chỉ là một sức mạnh bên ngoài, chóng qua, chẳng làm sao được chúng ta, bởi một sức mạnh rất lớn đã có rồi trong chúng ta là chính Giêsu, Chúa chúng ta.
---
Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây, hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý: ĐỨC CHÚA đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi.
Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén, giấu tôi dưới bàn tay của Người. Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn, cất tôi trong ống tên của Người.
Người đã phán cùng tôi: "Hỡi Ít-ra-en, ngươi là tôi trung của Ta. Ta sẽ dùng ngươi để biểu lộ vinh quang."
Phần tôi, tôi đã nói: "Tôi vất vả luống công, phí sức mà chẳng được gì." Nhưng sự thật, đã có ĐỨC CHÚA minh xét cho tôi, Người dành sẵn cho tôi phần thưởng.
Giờ đây ĐỨC CHÚA lại lên tiếng. Người là Đấng nhào nặn ra tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ để tôi trở thành người tôi trung, đem nhà Gia-cóp về cho Người và quy tụ dân Ít-ra-en chung quanh Người. Thế nên tôi được ĐỨC CHÚA trân trọng, và Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi.
Người phán: "Nếu ngươi chỉ là tôi trung của Ta để tái lập các chi tộc Gia-cóp, để dẫn đưa các người Ít-ra-en sống sót trở về, thì vẫn còn quá ít. Vì vậy, này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất." (Is 49, 1-6)
TỰ TIN THÀNH RA PHẢN BỘI
Khi tôi 20 tuổi, bạn của anh tôi đưa cho tôi quyển sách nhỏ bìa cứng có tựa đề “Đường hy vọng” của đức cố hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận. Trong 1001 điều ngài đã viết, có điều này: “Mỗi ngày khi con thức dậy, con hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa hôm nay xin cho con bớt tin con đi một chút, để con tin Chúa thêm một chút”. Đọc xong điều đó, tôi không đọc tiếp nữa và ném quyển sách. Vì lúc đó tôi nghĩ rằng con người mà không tin vào mình thì có là người không. Một quyển sách lại khuyên người ta sống không còn là người nữa thì chỉ xứng đáng nằm trong thùng rác. Một người trí thức bậc nhất trong giới trí thức Công giáo Việt Nam mà chỉ viết được như thế thì không đáng quan tâm. Điều bực bội đó theo tôi một thời gian dài cho đến khi tôi được biến đổi. Lúc ấy tôi cảm thấy để viết ra được câu đó, đức hồng y Thuận đã phải hết sức trung thực với chính mình, ý thức rõ thân phận của mình qua bao thăng trầm của cuộc đời, với những dự phóng vĩ đại của mình bổng chốc trở thành chiếc lá khô cho gió thổi bay; với bao điều ước muốn chẳng bao giờ mình làm được. Và đức hồng y cũng phải cấm rể sâu cây hy vọng của đời mình vào Chúa thì mới có thể viết được như thế.
Như vậy tự tin tốt hay xấu, có cần hay không cho cuộc sống của chúng ta?
Tự tin là tốt hay là xấu không quan trọng, có cần cho con người hay không còn tùy mỗi gian đoạn sống của từng người. Nhưng có điều chắc chắn là không ai trong chúng ta có thể tự tin một cách tuyệt đối và luôn luôn. Tự tin ở mức độ cao nhất có thể là tự tin cách anh dũng, tức là người đó hành động mà không sợ hãi gì ngay cả khi lao mình vào vùng tối, chưa rõ kết cục sẽ ra sao để đạt được thành công. Nhưng có chắc khi khởi đầu công cuộc đó, những người đó đã thực sự tự tin như thế, hay chỉ đơn gian là liều, vì rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Một liều, mà hai cũng liều. Nếu không liều thì mất tất cả, hoặc thân bại danh liệt. Cấp độ tự tin thứ hai là tin vào người khác, nhưng hành động theo cung cách và sáng kiến riêng của mình.
Đây là tình trạng 50/50, vừa tự tin vào mình vừa tin người khác. Một con người quân bình và không tôn giáo sẽ hành động như thế, nhưng trong thực tế, tình trạng 50/50 này chỉ có ở mức khởi đầu, còn dần già về sau hoặc phải chuyển sang cấp độ “liều” như đã nói hoặc phải theo cấp độ “lụy” như sẽ nói. Cấp độ thứ ba là tự tin lệ thuộc. Lạ kỳ ! Đã tự tin mà lại lệ thuộc, nghĩa là sao? Tức là một việc sắp làm tôi chẳng hề biết, một điều sắp nói tôi chẳng hề hay, nhưng có người, có tổ chức đã chuẩn bị sẵn mọi điều từ trước cho tôi rồi. Khi cần phải làm, những người được giao trách nhiệm sẽ khơi lên tính sĩ nơi tôi, thuyết phục tôi bằng mọi cách từ lý tưởng cho đến một bảo đảm về vật chất và thậm chí buộc tôi phải hành động, nếu không tôi phải chết. Những việc tôi làm và lời tôi nói được mọi người đón nhận như chính tôi là tác giả chứ không phải tôi bị sai khiến, rồi với sự tương tác tích cực của người đón nhận làm cho tôi ảo tưởng là tôi đang tự tin làm việc mình cần làm.
Câu chuyện ông bà Adam-Eva ăn trái cấm là tự tin ở cấp độ lệ thuộc. Satan không chỉ chuẩn bị cho con người việc khước từ Lời Thiên Chúa để ăn trái cấm mà thôi, mà còn chuẩn bị đẩy con người vào cảnh sống nô lệ cho satan và lệ thuộc tội lỗi. Nhưng khi cám dỗ con người, con rắn không hề hé lộ sự lệ thuộc này, mà chỉ mở ra cho con người thấy một con đường thênh thang và hoành tráng. Từ nay con người là Chúa của mình cùng muôn vật và thậm chí đến một lúc nào đó còn có thể là Chúa của Thiên Chúa nữa. Khi hái, trao cho nhau và ăn trái cấm con người bắt đầu thấy mình đang làm một hành động “tự tin” !
Rồi cứ đà tự tin đó, con người bị đẩy đến tình trạng tội lỗi ngập đầu ngập cổ. Cộng thêm một chút tự ái vặt, con người cắn răng chịu chết chìm trong tội lỗi mà không muốn đưa tay cho Chúa cứu.
Thật ra cũng có nhiều người đưa tay cho Chúa cứu, nhưng trong số đó, rất nhiều người đã không được cứu. Chẳng phải vì Chúa không muốn, nhưng vì họ muốn Chúa cứu họ theo kế hoạch của họ, mà họ có kế hoạch gì đâu, mọi kế hoạch đó là âm mưu của ma quỷ mà thôi. Giuđa được tác giả Tin Mừng Gioan mô tả ở chương 13, từ câu 21 đến 30 là thế.
Cũng như Phêrô, Gioan, Giacôbê, cũng như Andrê, Philipphê, Batôlômêô … Giuđa Iskariôt là một môn đệ của Chúa Giêsu. Anh đã đi theo thầy Giêsu, vì tin Giêsu là Đấng Mêssia, tức là Kitô là đấng giải phóng Israel. Đúng vậy, Chúa Giêsu là thế ! Nhưng suốt hành trình ba năm ròng rã bôn ba trên mọi nẻo đường Palestin, Giuđa đã không thấy thầy Giêsu hành động như anh dự kiến, thậm chí đôi lúc còn có cảm giác thầy Giêsu không nhưng không phải là thủ lãnh giải phóng dân tộc mà còn giao du, làm cầu nối cho ngoại bang.
Trong đầu của Giuđa - không chỉ mình anh đâu, mà đa số dân Do Thái lúc đó - nghĩ Đấng Mêssia phải là một người quy tụ dân chúng, khởi nghĩa chống lại quân Roma, để giành lại độc lập và quyền cai quản xứ sở cho người Do Thái. Thế mà Chúa Giêsu đã không hành động theo cách Giuđa nghĩ. Khi dân chúng muốn tôn Chúa Giêsu làm vua, sau khi đã được Ngài cho ăn no nê nhờ chỉ năm chiếc bánh và hai con cá, thì Chúa Giêsu lại xua các đồ đệ qua sông, còn Ngài trốn lên núi cầu nguyện. Khi người lính của một viên quan lớn Roma bệnh nặng, đúng ra đó phải là cơ hội ngã giá để đòi quyền lợi cho dân Do Thái thì Chúa Giêsu chỉ đơn giản chữa lành cho người bệnh một cách vô điều kiện. Chúa Giêsu lại còn làm gương mù gương xấu cho dân khi bảo Phêrô lấy tiền trong miệng con cá nộp thuế cho cho ngoại bang. Chúa Giêsu hành động không như một người Do Thái ái quốc bình thường, Chúa Giêsu không phải là mêsia như Giuđa tưởng.
Giuđa thất vọng vì đã tin vào một thầy Giêsu như thế, nên anh đã tự cứu mình, và gỡ gạt cho nổi thất vọng của mình bằng cách đi bán Chúa.
Tự tin của Giuđa là tự tin lệ thuộc vào một cách thức giải phóng dân tộc đã được lập trình trước đó vài trăm năm, từ khi người Do Thái bị mất nước vào tay Babylon. Chỉ có đánh và tiêu diệt người khác mới là giải phóng. Khi sự lệ thuộc đó lại được khoát lên trên mình một chiếc áo tự tin nữa thì nó sẽ trở thành một sự điên loạn, ma đôi khi chúng ta gọi là cuồng tín.
Nhiều người, nhất là các bạn trẻ, đặt vấn đề với tôi rằng: Chúa có thật sự yêu thương chúng ta không? Chúa có hành động vì hạnh phúc của con không?
Tôi trả lời: - Có, có nhiều !
- Nói như cha như vậy, còn gì để nói ? Một bạn đã bẻ lại như thế.
Tức bạn ấy hỏi tôi, nhưng bạn ấy đã có câu trả lời, và bạn ấy chỉ muốn tôi trả lời như đáp án của bạn ấy. Nhưng bạn ấy quên rằng, nếu trả lời như đáp án ấy thì bế tắc, vì đáp án đó sai. Y như Giuđa vậy! Giuđa đã có một kế hoạch riêng về lộ trình cứu độ của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu, và anh muốn Thiên Chúa và Đức Giêsu của Thiên Chúa phải thực hiện theo kế hoạch đó. Nếu không thì anh sẽ từ chối, không công nhận đó là Đấng Mêssia, đó không phải là kế hoạch của Thiên Chúa.
Chúng ta bảo đi theo Chúa, nhưng chúng ta muốn làm thầy, muốn dạy Chúa, muốn làm thủ lãnh ép Chúa phải làm theo ý mình. Rõ ràng chúng ta đã tin mình hơn tin Chúa. Chúng ta tin vào kế hoạch đen tối của sự dữ đã xâm nhập vào chúng ta nhiều hơn tin vào Ánh sáng trần gian là Chúa Giêsu.
Khi đọc trên các báo Việt Nam vào đầu năm 2008, tôi được biết khoảng bảy tám năm trở lại đây, mỗi năm ở Nhật Bản có 30 ngàn người tự tử. Thấy con số mà sợ ! Mà hình như ở Việt Nam mình tình trạng cũng không khá hơn. Theo số tiếp nhận cấp cứu ở một bệnh viện cấp huyện, thì tuần nào cũng có người nhập viện vì lý do tự tử. Tuần ít là hai ca, tuần nhiều lên đến tám hay mười ca. Nếu chỉ tính trung bình mỗi tuần bốn ca, thì tại một bệnh viện huyện đó, một năm đã tiếp nhận ít nhất 200 trường hợp tự tử. Nếu tất cả mọi nơi ở Việt Nam đều như thế thì con số người tự tử hàng năm có thể lên tới 60.000 trường hợp. Ước mong điều đó đừng xảy ra ở quê hương chúng con, Chúa ơi, mặc dù điều đó đã là một thực tế.
Vì sao người ta tự tử?
Vì quá tin vào mình, và khi không thể tự cứu vãn tình thế nữa, nên đã tự tử. Một thiếu nữ đã tin mình đủ sức hấp dẫn để giữ người yêu ở mãi bên mình, nhưng khi sự thật được hé mở, người đan ông mình tưởng đã thu tóm được con tim rồi lại vẫn đang dành tình yêu dạt dào cho người khác. Mình chỉ là một trong những mối tình hờ của anh ta mà thôi, gia trị vĩ đại của thiếu nữ ấy bổng dưng mất ý nghĩa hoàn toàn, nên đã tự tử. Một người vợ chồng chết, thủ tiết nuôi con ăn học và thành tài. Bà tin người con mãi mãi là chổ dựa cho mình, nhưng khi người con lập gia đình, bà mẹ mới vỡ lẽ ra, con trai không phải là chổ dựa như mình hằng tin tưởng, mà ngược lại trong mắt vợ chồng chúng, mình chỉ là một bà già ăn bám khó tính, nên đã tự tử. Một trường hợp khác thật sự gây ngạc nhiên cho tôi, đó là một cháu bé 9 tuổi. Đi học bị cô mắng trước mặt bạn, chiều về lấy thuốc rầy của ba uống để tự tử.
Sự tự tin đến hủy hại mình và tiêu diệt người khác đã được nhồi nhét trong nền giáo dục kỳ cục của chúng ta. Họ dạy từ trẻ em đến người lớn phải cảnh giác với mọi người, kể cả cha mẹ, anh chị em, hay đồng chí của mình. Ai cũng có thể trở thành kẻ thù. Rồi khi quân địch tấn công ta một, ta tiêu diệt lại được gấp 10 thì đó là chiến công phải ăn mừng. Một nền giáo dục không dạy học sinh biết tín nhiệm và tin tưởng người khác.
Đúng như cha Rey Mermet đã viết trong tác phẩm Tin, hành trình khám phá lòng tin: "Người ta không thể sống, nếu như không có niềm tin !" Và niềm tin đó sẽ không còn tự đặt ở nơi mình hay một ai khác ngoài Chúa Giêsu. Đức giáo hoàng Benedicto XVI đã nói trong thông điệp mới nhất của ngài Về niềm hy vọng Kitô giáo : người ta đã ra hư đốn vì đã sống không hy vọng, không có Chúa trên đời này.
Giuđa cứ mãi tự tin, cứ mãi bám vào dự phóng và phương thế của thế gian, nên đã không thấy Chúa, đã không muốn đón nhận con đường cứu độ của Chúa trong Đức Giêsu. Còn chúng ta thì sao ? Chúng ta tự hào vì mình không bao giờ vong thân, vì luôn tự tin ở mình hay hạnh phúc vì nhờ tin tuyệt đối vào Chúa mà đang cất lời tôn vinh Người ?
Không có một chọn lựa nào mà không phải bỏ đi một chút gì đó, nhưng nếu không dám tin Chúa Giêsu hơn tự tin một chút, không sớm thì muộn chúng ta cũng sẽ bán Chúa như Giuđa thôi. Nếu không dám chọn lựa một hướng duy nhất cho niềm tin là quy hướng về Giêsu mà thôi, thì dẫu cho có lắm bạc tiền hay có nhiều lời chúc tụng từ bạn hữu thì chúng ta vẫn cứ bơ vơ như con đường đẹp mà chẳng ai đi, tô cơm đầy mà chẳng ai dòm ngó.
Xin Chúa Giêsu đừng dừng lại ở bên ngoài chúng con, mặc dù lòng chúng con chưa thật dành trọn cho Chúa.
Xin Chúa Giêsu đừng thờ ơ với chúng con, dù chúng con chưa bận tâm đến Ngài.
Xin Chúa Giêsu đừng bỏ con, nhưng dạy con yêu mến Ngài và đưa con vào niềm tin duy nhất mang danh Ngài, ơ Giêsu ! Chúa con !
---
Bấy giờ, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế mà nói: "Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu." Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su: "Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu? " Người bảo: "Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: "Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy." Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. Đang bữa ăn, Người nói: "Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy." Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: "Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao? " Người đáp: "Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà nó đừng sinh ra thì hơn! " Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi: "Ráp-bi, chẳng lẽ con sao? " Người trả lời: "Chính anh nói đó!" (Mt 26, 14-25)
DUY Ý CHÍ NÊN PHẢN BỘI
Chúng ta đang sống trong bối cảnh toàn cầu hóa, cả thế giới được hình dung như một ngôi làng. Các quyền lực kinh tế, văn hóa và cả chính trị nữa đang được tập trung lại ở một số trung tâm của các khu vực. Những người có sáng kiến toàn cầu hóa nghĩ rằng khi quyền lực được tập trung lại và với lương tâm nhân loại rộng lớn, những người đói và các nước nghèo sẽ được giải quyết nhanh chóng, thế giới sẽ hoa bình. Nhưng ước mơ này đã càng ngày càng bộc lộ nhiều yếu kém. Bởi vì hạt nhân của vấn đề là đời sống cá nhân chủ nghĩa chưa được thay thế, và nếu không nói ngoa là nó đang bùng lên, làm cho ước mơ ban đầu bất khả thi. Tình trạng nước nghèo và người đói vẫn còn nguyên, chiến tranh và chết chóc vẫn không dứt.
Quyền lực nơi con người trước tiên là muốn tự điều khiển mình, rồi dần già muốn điều khiển người khác vì quyền lợi của mình hoặc ích ra vì một chân lý do mình xác định … và sẽ dẫn đến xem người khác như là một món hàng để trao đổi hay buôn bán vì mục tiêu làm vui thoả lòng mình. Nhưng khi đã thi thố quyền lực cách mang rợ đó rồi, liệu con người có được thư thả như mong ước hay lúc bấy giờ mới tỏ tường mình đang bị mãnh lực thế gian chi phối, chẳng qua mình chỉ là con rối trong tay thế giới tối tăm và làm nô bộc cho tội lỗi mà thôi.
Giuđa Iskariôt đến gặp các thượng tế đặt vấn đề: “Tôi nộp ông ấy cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?” “Ông ấy” như là mẻ cá mới đánh bắt được, “tôi” là ngư phủ, còn “quý vị” là tập đoàn thu mua hải sản. “Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?” Tức là mẻ cá đó là của tôi, tôi có quyền trên nó, tôi trao cho quý vị, tôi bán cho các ông. Các ông mua giá bao nhiêu? Chỉ ba năm thôi chứ có lâu đâu, từ Giêsu - Thầy Chí Thánh, Con Thiên Chúa hằng sống - trở thành mớ cá trong tay anh chài lưới, để anh ta ngã giá bán buôn. Còn Giuđa từ là môn đệ trở thành ông chủ lúc nào không biết, nên đã dám mang Thầy mình đi rao bán như một anh hàng cá ế ẩm cần người ta thương xót mua nhanh: “quý vị muốn cho tôi bao nhiêu?”
Xét về cuộc bán buôn thì bên bán có vẻ yếu thế, còn bên mua ở thế cao hơn, nên người bán không dám ra giá mà chỉ dám nài xin người mua cho một giá tùy ý họ muốn, và thậm chí bao nhiêu cũng được.
Xét về mặt giá trị thì Giuđa không phải không phải là ngư phủ, nên không có quyền bán cá và nhất là Giêsu là Chúa Cứu Thế, là Thầy của Giuđa chứ không phải mẻ cá để đem bán. Còn những thượng tế là những người thay mặt dân thờ phượng Thiên Chúa chứ không phải những thương gia. Giá trị bị đảo lộn trong cuộc bán buôn này. Tư tế muốn làm nhà buôn, học trò muốn làm ông chủ, và sư phụ bị biến thành món hàng trao đổi.
Trong câu 15, chương 26 của Tin mừng Matthêu còn có một chữ đáng để chúng ta chú ý nữa, đó là “nộp”, “tôi nộp”. Nghe chữ “nộp”, chúng ta có cảm giác người nộp có trách nhiệm phải làm điều đó. Ví dụ học sinh làm bài phải “nộp” bài; mua xe phải “nộp” thuế, các nhà xe khách muốn yên thân để làm ăn lâu dài phải “nộp” mãi lộ. Như vậy có phải Giuđa rơi vào tình thế phải nộp Thầy Giêsu của mình không? Thánh Kinh nói rất vắn gọn về chuyện này, nên chúng ta cũng không thể suy luận rằng Giuđa có bị người ta khống chế bằng cách bắt mẹ bắt con để ép phải nộp Chúa Giêsu cho họ không? Cứ theo cách suy nghĩ bình thường là không! Giuđa không bị khống chế như thế, nên Giuđa không bị buộc phải “nộp” Chúa Giêsu cho ai cả. Như vậy Giuđa có phần tự nguyện làm việc đó.
Chữ “nộp” đã được các dịch giả Thánh Kinh Việt Nam dịch từ chữ “Paradidomi” tiếng Hylạp. Từ “paradidomi” này có nghĩa phản bội đem giao cho / nộp cho. Theo nghĩa này Giuđa là người phản bội đã mang nộp Giêsu cho các tư tế như lễ vật để được họ chấp nhận anh như là người của họ. Ngoài ra từ “paradidomi” còn có nghĩa là phụ bạc, phụ lòng, lừa dối. Chúng ta thử thay từ “nộp’ bằng những từ này sẽ rõ: thay vi “tôi nộp ông ấy cho quý vị” thì sẽ là “tôi phụ lòng ông ấy cho quý vị” hoặc “tôi lừa dối ông ấy cho quý vị”. Xét theo nghĩa này, Giuđa đã công khai việc làm sai trái và vô luân của mình trước các tư tê, là những nhà cầm cân nảy mực về luân lý trên dân. Theo lẽ thường tình các tư tế sẽ cảnh cáo Giuđa, sẽ răn dạy hắn bỏ đường tà để được sống, nhưng họ đã không làm như vậy, mà khuyến khích việc làm sai trái đó bằng cách trao cho anh ta 30 quan tiền.
Giuđa thật quá đáng, anh muốn có quyền trên mình, muốn có quyền trên người khác và muốn có quyền phản bội thầy của mình nữa.
Đôi khi trong cuộc đời, chẳng một ai ép mình làm việc xấu cả, nhưng như để tỏ ra lòng thành, mình đã tự làm việc xấu như họ để được đồng hội đồng thuyền với họ. Nhiều lần trong số những lần đó, chúng ta chỉ nhận được phần công sức một cách tuổi nhục, làm cho họ mà còn bị họ khinh miệt. Lúc đó ta tự an ủi mình rằng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, đã lỡ phóng lao rồi nên phải theo lao thôi.
Rõ ràng Giuđa đã quyết tâm giao nộp Chúa Giêsu, và Giuđa cố thực hiện cho bằng được ý mình. Chứ theo lẽ thường tình, một người có ý định xấu đã bị chính người mình định hại lên tiếng cảnh cáo thì không còn đủ can đảm để làm nữa. Ở đây Giuđa không như vậy, nên khi nghe Chúa Giêsu nói trong số các đồ đệ sẽ có một người phản bội, Giuđa đã trực tiếp hỏi Chúa : “Rabbi, chẳng lẽ con sao ?” Và Chúa Giêsu cũng đã thẳng thắn trả lời : “Chính anh nói đó !” (x. Mt 26, 21-25). Tưởng rằng nghe như thế, Giuđa sẽ từ bỏ ý định xấu sa của mình, nhưng không ngờ, Giuđa vẫn đường ta ta đi, việc ta đã định ta sẽ làm bất kể đúng sai, bất kể vô luân hay bất nhẫn.
Thật khủng khiếp khi phải sống chung với những người như vậy !
Nhưng dẫu có đáng tởm thì chúng ta vẫn phải đang sống chung với “lũ” đó thôi. Hàng loạt những quyết định sai trái, ai cũng biết rõ là sai, mà vẫn cứ khăng khăng thực hiện cho bằng được. Nhà văn Tô Hoài đã viết rõ về điều này trong tác phẩm Ba người khác khi trình bày về vấn đề cải cách ruộng đất. Ai cũng biết sai, nhưng không ai chịu ngưng lại. Cho đến khi huynh đệ tương tàn, phụ tử nát tan thì mới ngưng lại để sữa. Hoặc cụ thể hơn hàng loạt các cơ sở, ruộng vườn, nhà cửa của các tôn giáo và của cả thường dân nữa đã bị tước đoạt để buôn bán, chuyển nhượng, phân chia, biến của công thành của tư, biết của người này thành của người khác. Có ai chẳng rõ đó là việc làm sai, mà vẫn cứ cố bám vào những lý luận, những quy định không phục vụ lợi ích con người thật sự để làm cho bằng được.
Đừng nói chi xa, ngay trong xa gia đình chúng ta thôi cũng vậy. Có ai là người Công giáo mà lại không biết phá thai là bị mắc vạ ? Tất cả đều biết ! Nhưng trong thực tế đã có những ông bố bà mẹ ép con mình phải phá thai, để giữ danh dự cho chính họ. Vì quyết bảo vệ danh dự của mình, họ đã ép con mình làm điều ác và đang tâm giết những đứa cháu nội cháu ngoại của mình. Các anh chị trong Nhóm bảo vệ sự sống cho tôi biết, khi thuyết phục các cô gái đi phá thai, thì thuyết phục người Công giáo đừng phá thai khó hơn người không có đạo. Tại sao vậy ? Có phải vì ta đã quyết rồi, nên ta phải làm cho bằng được, bất chấp sự khuyên lơn và sự lên án của lương tâm như Giuđa không ?
Còn ngay chính các bạn thì sao, từng người chúng ta thì sao ? Chúng ta có bám vào ý riêng mình đến mức bất chấp chân lý của Chúa chưa ?
Vừa qua, một bạn đã đọc bài tôi viết về vấn đề tự tin và lòng tin vào Chúa đã nói với tôi đại ý là không thể không tự tin, mặc dù vẫn biết là không có Chúa thì chúng ta không thể làm được gì. Tôi cũng nói nhiều điều, nhưng sau đó cũng cảm thấy những lời mình sẽ không đi đến đâu, nên tôi bảo bạn ấy mở thư Roma đọc chương 7, từ câu 14 đến 25. Đọc xong, vài ngày sau bạn ấy bảo : Con đã đọc đoạn Rm 7, 14-25 rồi, con chẳng hiểu gì cả, con phát khùng lên rồi. Đơn giản là sự thật Lời Chúa đã nói khác những gì bạn ấy suy nghĩ và đang sống, nên bạn ấy không thể chấp nhận.
Nhứ thế mới nói, đôi khi chúng ta phê bình người ta duy ý chí, nhưng chưa chắc chúng ta không duy ý chí. Đôi khi chúng ta lên án chủ nghĩa cá nhân hay ghét bỏ một người chỉ vì người ấy cứ làm theo cái tôi của mình, nhưng chưa chắc chúng ta ghét họ không vì cái tôi của mình. Thậm chí chỉ vì cái tôi của họ chiếu sáng quá, còn cái tôi của mình tìm hoài mà không có cơ hội chiếu sáng, nên ghét, nên loại trừ họ thôi.
Quyết làm theo ý riêng của mình đã đẩy Giuđa đến việc phản bội Chúa Giêsu và khướt từ ơn cứu độ. Chỉ nghe và làm theo ý mình đã đưa chúng ta không chỉ xa Chúa mà còn dần dần xa hết mọi người, phản bội Đấng cứu độ và chống lại chính Thiên Chúa.
KẾT
Lạy Chúa Giêsu, tai chúng con đã nghe quen giọng nói của chính mình rồi, xin Chúa hãy nói to hơn một chút để nhờ đó mà chúng con nghe được Lời Chúa;
Lạy Chúa Giêsu, tim chúng con chỉ ấp ủ những dự định của chính mình và khát khao thực hiện chúng, xin Chúa hãy tuông đổ Máu cứu độ từ Con Tim Chúa tràn đầy tim con, để tẩy xoá, để chữa lành, và để cho con được bắt đầu ấp ủ Lời Chúa.
Chẳng ai muốn làm kẻ phản bội như Giuđa, nhưng có vẻ, mỗi người chúng ta khó thoát khỏi chân dung của Giuđa là một người ham tiền, chỉ biết tự tin và làm cho bằng được ý mình.
Điều lớn lao cho chúng ta khi suy niệm những điều này là Thiên Chúa không bỏ chúng ta, là những người đã được Người tuyển chọn và yêu thương. Vì tin vào điều đó, chúng ta biết chắc, nếu muốn, chúng ta sẽ được Đức Giêsu làm mới cuộc đời chúng ta bằng cuộc tử nạn và phục sinh của Ngài.
Và chỉ khi nào chúng ta để Chúa Giêsu Kitô làm Chúa và có quyền quyện đời sống thần linh của Ngài trong thân xác và tâm hôn của chúng ta, thì lúc đó đời sống của chúng ta mới thoát khỏi các cạm bẫy đưa chúng ta đến chổ trở thành kẻ phản bội. Trong Đức Kitô Giêsu, chúng ta được thanh luyện để trở nên những người trung tin nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần.
---

Read more…

Những nhà báo bất lương.

Đến giờ thì đã có khá nhiều người biết Nguyễn Hùng Sơn, phó tổng biên tập báo Ngàày Nay. Nay là chủ của Facebook Mượt. Dưới trướng của Hùng Sơn còn có các nhà báo khác lập Facebook như Cu Trí, Hoàng Hối Hận...
Với vị trí nhà báo của Hùng Sơn, những tin tức được cập nhât trên Facebook đôi khi nhanh hơn báo, cộng với cách viết dân dã, chợ búa nên thu hút được khá nhiều chú ý của dư luận. Người đọc vốn đã quen với lối viết khô cứng của báo chính thống. Nay họ đọc được những thông tin trình bày theo lối tếu táo, pha chút dung tục khiến họ vừa tiếp cận được thông tin lại vừa như được giải trí, cho nên số lượng đọc thể loại này đông là điều dễ hiểu.

Nhà báo Hùng Sơn, phó tổng biên tập báo Ngày Nay.
Bọn Hùng Sơn ( Mượt ) , Đinh Đức Hoàng ( Hoàng Hối Hận), Hoàng Minh Trí ( Cu Trí ) có phải dư luận viên không.?
Không phải, chúng đẳng cấp hơn dư luận viên rất nhiều.
Bọn dư luận viên còn phải chờ chỉ thị, bọn này không phải chờ chỉ thị, bởi chúng thừa khả năng và kinh nghiệm để biết trước phải làm gì. Chẳng hạn như vụ chặt cây xanh ở Hà Nội, vụ Formosa...những vụ nào dính dáng đến chính quyền. Không cần lệnh chúng cũng đưa bài trên Facebook hàm ý bênh vực chính quyền và nhạo báng những người phản đối việc chặt cây hay phản đối Formosa.
Bọn dư luận viên đợi tiền lương, bọn Mượt không cần. Chúng không cần lấy tiền ở những vụ bênh chế độ, đổi lại những vụ lăng xê hay tấn công các doanh nghiệp chúng thoải mái lộng hành. Tống tiền làm từng cục lớn. Đầu tiên chúng chia ra làm hai nhóm, một nhóm tấn công doanh nghiệp bằng những bài báo tạo thành khủng hoảng truyền thông. Sau đó nhóm còn lại viết bài bênh vực, nhóm tấn công giả vờ đuối lý im lặng. Cuối cùng chúng vỗ ngực đã xử lý khủng hoàng truyền thông thành công và nhận cục tiền khổng lồ chia nhau và bắt đầu tiếp tục đi tìm con mồi mới. Thậm chí táo tợn chúng còn tổ chức ở thành phố Hồ Chí Minh khoá học về xử lý khủng hoảng truyền thông, một cách chào hàng đầy đe doạ của chúng tới các doanh nghiệp.




Nhà báo Hoàng Minh Trí ( Facebook Cu Trí ) ngồi giữa .
Cái khốn nạn của Hùng Sơn là khi viết trên Facebook Mượt, hắn giả dạng đàn bà và tự xưng là Xơ, một cái tên chung của các nữ tu người Công Giáo, rồi hắn dùng nhiều từ dung tục, tởm lợm để viết bài bênh chế độ, đánh doanh nghiệp và nhục mạ những phong trào đấu tranh môi trường của người dân vừa bôi nhọ hình ảnh xấu của người nữ tu Công Giáo.
Gần đây đám Mượt được Mạnh Quân của báo Dân Trí bắc cầu làm truyền thông lăng xê cho tân bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh, con trai cựu chủ tịch Trần Đức Lương. Đây là cú làm ăn lớn nhất của đám này hiện nay, chúng vừa lăng xê ca ngợi Trần Tuấn Anh vừa tấn công những quan chức Bộ Công Thương cũ không ăn cánh với Trần Tuấn Anh. Vừa rồi bọn Mạnh Quân, Mượt còn thực hiện hợp đồng bảo kê cho TH True Milk khỏi những sai phạm về sữa bẩn. Ngoài ra chúng tiếp tục lừa mị dư luận để tiếp tay cho các dự án nhiệt điện , thép độc hại được triển khai. Những cú làm ăn lớn áp đảo dư luận giúp những nhà đầu tư độc hại thế này khiến chúng hôt bạc tỷ.
Bây giờ chúng hình thành một thế lực trong truyền thông, một mặt chúng dùng báo chí chính thống nơi chúng làm việc , một mặt chúng dùng Facebook để sử dụng phối hợp. Mục tiêu của chúng là phục vụ những thế lực chính trị mạnh để lấy chỗ che chở và đi đánh cách doanh nghiệp để tống tiền.
Chúng là những kẻ thức thời nhất bây giờ trong làng báo chí. Vừa có tiền, vừa có thế lực, vừa có danh là những nhà báo dũng cảm, chống tiêu cực. Nhưng thực ra chỉ là những tiêu cực chúng biết được phép tấn công. Đôi khi chúng biết hoà theo những bức xúc nhỏ của xã hội để chứng tỏ mình là người khách quan.
Sự trơ trẽn nhất là khi các sân bay bị tin tặc tấn công, một trong số chúng là Cu Trí đã bịa ra chuyện mình có mặt ở sân bay và miêu tả nỗi sợ hãi của hành khách thành một sự đoàn kết im lặng.
Nếu để ý kỹ sẽ thấy những bài viết của bọn Mượt với các trang dư luận viên có mốí quan hệ khăng khít trong các vụ việc bênh vực và bao che những sai trái của chế độ. Khi mạng xã hội nở rộ, những bài báo cứng nhắc trong mục chống diễn biến hoà bình của các giáo sư, tiến sĩ với ngôn ngữ khô khan không còn mấy người đọc. Đảng cộng sản Việt Nam, bộ thông tin truyền thông Việt Nam đã phải dùng đến truyền thông đen qua cách sử dụng bọn Mượt để chiếm lĩnh mặt trận truyền thông trên mạng xã hội. Để tiết kiệm ngân sách tuyên truyền, nên bộ 4T đã có mặc cả ngầm với bọn Mượt bênh chế độ và được phép kiếm thêm bên ngoài từ các doanh nghiệp. Trường hợp này cũng giống như công an ăn lương bảo vệ chế độ, nhưng được phép ngầm đi ăn hối lộ các cửa hàng, doanh nghiệp nhỏ trên địa bàn.
Khi ĐCSVN sử dụng những nhân tố cài cắm ở các ban tiếng Việt của một số hãng truyền thông quốc tế bị mất dần đi hiệu quả trước làn sóng của mạng xã hội. Khi những giáo sư và tiến sĩ ở tổng cục chính trị không còn thu hút người đọc bởi những lý luận cùn lặp đi lặp lai.
Đảng CSVN sử dụng bọn Mượt và dư luận viên theo cách truyền thông bẩn , đánh vào thị hiếu của một số bộ phận người đọc mang tâm lý thích cái mới lạ, độc , phủi và bỗ bã. Nhưng đây cũng chính là con dao hai lưỡi mà đảng CSVN phải dùng khi đã bế tắc về lý luận và phương thức tuyên truyền. Những kẻ cơ hội và gian manh như bọn Mượt, Cu Trí, Hoàng Hối Hận, Chung Nguyễn, Pín sẵn sàng trở cờ để khoác lên mình cái áo trí thức cấp tiến khi đánh hơi thấy sự sụp đổ của chế độ.
Với thủ đoạn xảo trá, chúng lừa được không ít người đọc nghĩ chúng là nhà báo cấp tiến, dũng cảm phê phán vào những tiêu cực ở doanh nghiệp này kia hoặc ở địa phương. Không mấy ai nhận thấy rằng chúng núp dưới vẻ cấp tiến đấy để bênh vực cho những tiêu cực lớn hơn nhiều như vụ Formosa, Thép Cà Ná và các dự án nhiệt điện.
Quy luật tất yếu khi xã hội và chế độ đều xuống cấp, bọn nhà báo bất lương như Mạnh Quân, Hùng Sơn khuấy đảo dư luận là điều dương nhiên sẽ xảy ra. Chúng cũng là một phần thối nát được sinh ra từ chế độ khốn nạn này.
Read more…

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia thành tổ hợp nhà hàng, tiệc cưới


TP - Bây giờ đến Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam (tại 25 Tông Đản, Hoàn Kiếm, Hà Nội) nhiều người không khỏi ngỡ ngàng, vì không gian văn hoá đặc trưng của bảo tàng trước đây gần như đã không còn. Thay vào đó là sự nhộn nhịp của tiệc cưới, tiếng chúc tụng trong hệ thống nhà hàng, quán nhậu rộng cả nghìn m2 vây kín khuôn viên bảo tàng…
Trung tâm tiệc cưới Thúy Cải nằm ngay trong Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam. Ảnh: Trường Phong.Trung tâm tiệc cưới Thúy Cải nằm ngay trong Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam. Ảnh: Trường Phong.
Tiệc cưới át khu trưng bày lịch sử
Bảo tàng lịch sử  Quốc gia Việt Nam có hai cơ sở ở số 1 Tràng Tiền và 25 Tông Đản. Cả hai đều bị “bủa vây” bởi nhà hàng, quán nhậu dày đặc. Ngày 4/4, tại cơ sở 2 của bảo tàng tại phố Tông Đản có 2 nhà hàng, cà phê ngay bên cạnh cổng vào. Phía bên trong, đập vào mắt khách đến tham quan là biển giới thiệu khá hoành tráng của trung tâm tiệc cưới Thúy Cải.
Trong vai hai khách hàng đến tìm hiểu địa điểm để thuê tổ chức đám cưới, người phụ trách trung tâm tiệc cưới khá niềm nở dẫn đi tham quan. Người này cho biết, thuê địa điểm này được khoảng gần 2 năm, có thể tổ chức đám cưới phục vụ hàng trăm thực khách.
Theo quan sát, trung tâm tiệc cưới nằm trên tầng 2 của khu nhà Pháp cổ gắn với khu trưng bày là một phòng khá rộng lên tới hàng trăm m2, đặt được khoảng 70 mâm cỗ là nơi tổ chức chính và một phòng tách biệt khác, rộng đặt được khoảng 20 mâm cỗ.
Người đại diện trung tâm này giới thiệu, do địa điểm tách biệt nên có truyền hình trực tiếp nếu tổ chức lễ cưới. Bên cạnh cầu thang phía dưới tầng 1 được làm thành khu chế biến đồ ăn và nhà vệ sinh.
Khi nhóm PV có mặt tại đây, trung tâm tiệc đang rục rịch chuẩn bị cho một đám cưới vào buổi chiều. Phông, bạt, hoa trang trí được bê lên từng đợt. Một vài thợ cơ khí đang sửa chữa, hàn xì trên phông chính của đám cưới.
Trước khi ra về, phóng viên còn được người này đưa cho thực đơn giới thiệu và một loạt thông tin liên quan trung tâm tổ chức tiệc cưới. Ngay cạnh cổng vào trung tâm tiệc cưới Thúy Cải ở tầng 1, khoảng hơn 20 mét là phòng trưng bày các hiện vật của thời kỳ đổi mới. Khu vực này nối thông với các phòng trưng bày khác ở các gian nhà liền kề.
Không chỉ cho thuê địa điểm làm trung tâm tiệc cưới, phía mặt đường Tràng Tiền của Bảo tàng cũng được “chuyển đổi” thành quán bia Lan Chín. Lúc phóng viên có mặt, nhà hàng khá ồn ào, thực khách lũ lượt kéo vào quán. Ngoài cổng, quán này còn tự tin quảng cáo: Bảo tàng Quốc gia Việt Nam – Khu dịch vụ phục vụ khách tham quan – Nhà hàng Lan Chín số 2 Tràng Tiền.
Chưa hết, tại cơ sở 1 của bảo tàng cũng dày đặc các quán cà phê, quán ăn Nhật Bản, hải sản…kéo dài dọc phố Phạm Ngũ Lão và rộng lên tới cả nghìn m2. Phóng viên tham khảo sơ đồ công khai tại bảo tàng thì toàn bộ khu vực cửa hàng đều được ghi là: Khu dịch vụ, café, nhà hàng… Riêng khu vực tiệc cưới Thúy Cải và quán bia Lan Chín không ghi trong sơ đồ mà đây vẫn là khu làm việc của bảo tàng.
Ông Nguyễn Văn Tuấn (ngõ số 1 Tràng Tiền) cho hay, các quán ăn ở đây đã có hàng chục năm tuổi. Có thể sang nhượng các quán khác nhau nhưng hầu như lúc nào cũng có mấy nhà hàng bia hơi.
“Bảo tàng xây dựng để trưng bày tài liệu lịch sử, cần có sự trang nghiêm nhất định. Thế nhưng, những quán bia lộm nhộm đã phá bỏ sự trang nghiêm, khiến cho người dân, du khách đều bức xúc”, ông Tuấn nói.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia thành tổ hợp nhà hàng, tiệc cưới ảnh 1Biển quảng cáo của Trung tâm tiệc cưới Thúy Cải nằm ngay cổng vào Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam. Ảnh: Trường Phong.
Sử dụng tiền cho thuê nhà hàng ra sao?
Ông Mai Xuân Vinh, Trưởng phòng Quản lý Công Sản, Sở Tài chính Hà Nội cho rằng, theo quy định về quản lý tài sản nhà nước thì bảo tàng là các đơn vị sự nghiệp, phải sử dụng nhà đất đúng mục đích.
“Nếu giao theo quy hoạch là làm bảo tàng, phần còn lại làm phần phụ trợ để phục vụ bảo tàng thì nếu mang cho thuê phải có phương án được Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch phê duyệt. Còn nếu lãnh đạo bảo tàng tự ý cho thuê mà không được các cấp có thẩm quyền phê duyệt thì đó là làm trái quy định”, ông Vinh khẳng định.
Cũng theo ông Mai Xuân Vinh, những phần phụ trợ như trong sơ đồ công bố thì chỉ bảo tàng được phép kinh doanh, làm căng tin bán hàng phục vụ du khách, không được cho thuê lại.
“Nếu cho thuê làm tiệc cưới thì đương nhiên là sử dụng sai mục đích. Người ta giao cho công trình sự nghiệp để làm bảo tàng chứ có phải làm tiệc cưới đâu. Nếu muốn được liên doanh, liên kết thì phải được cấp có thẩm quyền có ý kiến, Bộ Tài chính ý kiến, Bộ Văn hóa phê duyệt”, ông Vinh nói thêm.
Ông Vinh cho hay, theo quy định thì toàn bộ phần sử dụng sai mục đích, vi phạm  thì phải chấm dứt hợp đồng cho thuê hay liên doanh, liên kết không đúng quy định.
“Hai là tất cả các phần cho thuê sẽ phải xử lý theo Luật Ngân sách. Ví dụ, hằng năm bảo tàng được cấp ngân sách là 10 tỷ đồng thì do đã thu được khoảng 2 tỷ đồng từ cho thuê nhà hàng và chi tiêu rồi thì ngân sách chỉ cấp cho 8 tỷ nữa thôi. Hoặc là phải nộp hết 2 tỷ đó vào ngân sách”, ông Vinh nói.
“Tất cả các phần cho thuê sẽ phải xử lý theo Luật Ngân sách. Ví dụ, hằng năm bảo tàng được cấp ngân sách là 10 tỷ đồng thì do đã thu được khoảng 2 tỷ đồng từ cho thuê nhà hàng và chi tiêu rồi thì ngân sách chỉ cấp cho 8 tỷ nữa thôi. Hoặc là phải nộp hết 2 tỷ đó vào ngân sách”.
Ông Mai Xuân Vinh, Trưởng phòng Quản lý Công Sản, Sở Tài chính Hà Nội
Vắng bóng khách tham quan
Ghi nhận của phóng viên Tiền Phong lúc 11h trưa ngày 4/4, tại cơ sở Bảo tàng Lịch sử quốc gia số 25 Tông Đản khá vắng vẻ. Những người trông xe ở cổng bảo tàng vẫn say sưa chơi cờ. Khu trưng bày cạnh trung tâm tiệc cưới Thúy Cải dưới tầng 1 có chủ đề về đổi mới, cải cách cửa đóng im ỉm. Trong phòng, không một bóng du khách. Những hiện vật được trưng bày gồm nhiều vật dụng thời kỳ đổi mới, từ xe máy, các sản phẩm nông sản, quần áo xuất khẩu cùng các tác phẩm văn học, báo chí thời kỳ này. Đi dọc 3 – 4 phòng không có bóng dáng khách. Gần chỗ bán hàng lưu niệm và bán vé, mới thấy khoảng gần chục du khách nước ngoài đang xem các vật trưng bày và chụp ảnh. Những người bán hàng lưu niệm đang ngồi chuyện gẫu với nhau.
Chiều 4/4, sân bảo tàng có khoảng 25 - 20 người, cả Việt Nam và nước ngoài tất bật treo đèn lồng, sắp xếp bát đĩa, đồ uống và bếp nướng. Hỏi chuyện một người phục vụ tại đây, được biết, chiều tối 4/4 có một bữa tiệc được tổ chức.
Trường Phong
Read more…

Contact us