ẢNH ẤN TƯỢNG


Read more…

Chặt cầu


Lê Phan

Hôm Thứ Tư vừa qua, Thủ Tướng Theresa May đã bắt đầu tiến trình ly dị với Liên Hiệp Âu Châu, bắt đầu chặt cây cầu nối liền đảo quốc nhỏ bé với lục địa to lớn mà nó nằm cạnh, chấm dứt một giai đoạn nữa trong liên hệ khó khăn giữa Anh và lục địa láng giềng.
Nó là một biến cố quan trọng cho đảo quốc này, nhưng sự khởi đầu của sự kết thúc không ồn ào mà còn có vẻ như là pháo tịt ngòi. Hồi năm 1973, khi dân chúng Anh bỏ phiếu tham gia Liên Hiệp Âu Châu, bầu không khí cũng không ồn ào như vậy. Tờ Guardian, trên trang đầu nói đến “một ngày sẽ đi vào lịch sử ngày nào mà lịch sử còn được giữ, đã được hầu hết dân chúng coi như là chuyện đương nhiên.”
Bốn mươi bốn năm sau, trong khi Anh Quốc chuẩn bị “anh đi đường anh, tôi đường tôi,” ít nhất đã có thêm chút chú ý. Ở mọi nơi, những cuộc biểu tình phản đối nho nhỏ và một số cuộc ăn mừng xảy ra. Trên trang nhất của tờ báo nồng nhiệt ủng hộ cho Brexit, tờ báo lá cải Daily Mail chỉ vỏn vẹn có chữ “Tự do!” Trong khi tờ Guardian, ủng hộ ở lại với Âu Châu, âu lo hơn “Anh Quốc bước vào cõi không ai biết sẽ ra sao.”
Về phương diện chính trị đây là một giây phút vô cùng quan trọng. Cũng cái thái độ chống đối lại lục địa to lớn ở kế bên mình đó, cộng với chút quyền lợi cá nhân, đã khiến Vua Henry VIII cắt đứt liên hệ với Tòa Thánh La Mã cách đây 500 năm, đã lại chiến thắng. Đó cũng là thái độ của Anh Quốc khi mặc dầu tham gia những cố gắng nguyên thủy để thành lập một tổ chức liên minh Âu Châu, đã từ chối tham gia khi Cộng Đồng Âu Châu về Than Đá và Thép (ECSC) được thành lập năm 1951, chỉ để mười năm sau lại xin tham gia vào khối lúc đó là Cộng Đồng Chung Âu Châu (EEC) và bị Tổng Thống Charles de Gaulle của Pháp bác. Đến năm 1967, Anh Quốc lại nộp đơn lần thứ nhì xin gia nhập và lại bị ông de Gaulle tiếp tục chặn. Mãi đến năm 1973, sau khi ông de Gaulle qua đời, Anh Quốc mới thành công tham gia.
Lời lẽ của bài diễn văn của bà May cũng như những gì bà tuyên bố ở Quốc Hội đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Bài diễn văn của bà ở Hạ Viện đầy những lời xoa dịu, không có một tí nào sự vênh vang khác hẳn với những gì bà đã nói ở đại hội đảng Bảo Thủ năm ngoái. Nhưng trong bức thư bà gửi cho Chủ Tịch Donald Tusk của Hội Đồng Âu Châu đã kèm theo một sự đe dọa là sẽ hủy bỏ những liên hệ quốc phòng và an ninh của Anh Quốc ra khỏi Liên Hiệp Âu Châu nếu Âu Châu làm khó về vấn đề tiếp cận thị trường chung Âu Châu.
Đã có những phản ứng mạnh từ Âu Châu khi ông phụ trách về Brexit của Quốc Hội Âu Châu, một cách lịch sự bảo ông là một “gentleman“ và không muốn nói một “lady” tính chuyện “bắt địa” nhưng sự thật là như vậy.
Và ngày hôm sau chính phủ Anh đã cố gắng hết sức để trấn an một cuộc tranh cãi ngoại giao chỉ vì câu nói đó của bà thủ tướng, nói với các thủ đô Âu Châu là Luân Đôn không có ý định đe dọa hợp tác an ninh Âu Châu. Nghe đâu suốt chiều ngày hôm sau, bộ trưởng phụ trách Brexit đã phải gọi điện thoại cho các thủ đô của Âu Châu để trấn an và nói diễn dịch câu nói đó của thủ tướng là một đe dọa là sai. Và có lẽ nhờ luận điệu của bức thư nên Âu Châu đã hơi an tâm.
Bài diễn văn ở Quốc Hội Anh nhưng thực ra là để nhắm đến các thủ đô của Âu Châu, đã nhắc đến việc bà muốn tìm một liên hệ “bạn bè sâu xa và đặc biệt” với Âu Châu, hẳn là để khác đi với “liên hệ đặc biệt” mà Anh thường nói là có với Hoa Kỳ. Bà nhắc đến chữ “together” đến sáu lần. Có lúc thật khó nghĩ là Anh Quốc đang chia tay, khi bà nhắc đi nhắc lại những lời ca tụng Liên Hiệp cũng như cầu chúc tương lại tốt đẹp và vai trò xán lạn của Liên Hiệp trong việc bảo vệ những lý tưởng nhân quyền và bình đẳng.
Bà nói “Có lẽ nay hơn bao giờ hết thế giới cần những giá trị cấp tiến, dân chủ của Âu Châu, những giá trị mà Anh Quốc chia sẻ.” Một nhà báo đã mỉa mai bảo nghe như bà đang trình bày những lý do tại sao Anh Quốc không nên rút khỏi Âu Châu.
Thực ra cũng có những lý do đối nội cho sự mềm mỏng này của bà May. Anh Quốc vẫn còn là một quốc gia chia rẽ. Cách đây chín tháng, 17.4 triệu dân Anh bỏ phiếu ra đi, trong khi 16.1 triệu dân Anh bỏ phiếu ở lại. Sự chia rẽ đó tiếp tục cho đến nay với cuộc thăm dò dư luận mới cho thấy tỉ lệ không thay đổi. Ít nhất bà May không chọn con đường chia rẽ, không muốn làm nhục số 49.1% cử tri bỏ phiếu ở lại.
Bà May nói đến tách rời khỏi Âu Châu là “cơ hội của thế hệ này để tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước chúng ta.” Nói thì hay lắm nhưng thực tế không hiểu bà nói đến “thế hệ chúng ta nào.” Bởi Anh Quốc bị chia rẽ trầm trọng hơn nữa giữa tuổi tác. Trong cuộc thăm dò dư luận của YouGov tuần này, 65% những người từ 18 đến 24 tuổi nói Brexit là sai lầm, với chỉ có 12% nghĩ Brexit là đúng. Ngược lạ, trong số những người trên 65 tuổi thì 62% nói Brexit là đúng trong khi 31% nói Brexit là sai.
Thành ra đây không hẳn là “cơ hội của thế hệ này.” Thực ra, đây là cơ hội để thế hệ già cắt đứt liên hệ với Âu Châu trong khi thế hệ trẻ muốn giữ.
Vào cuối bài diễn văn, bà May nói đến viễn ảnh của “một Anh Quốc mạnh hơn, công bình hơn, tốt đẹp hơn – một Anh Quốc mà con cháu chúng ta có thể tự hào gọi là quê hương.” Khổ một nỗi, rời bỏ Âu Châu sẽ không tạo nên một Anh Quốc như vậy. Như Sử gia Anthony Barnet diễn tả “Brexit là chính phủ của người già, bởi người già, cho người già.”
Điều mỉa mai nữa, như tờ Guardian chỉ ra, bà May đã chọn ngồi dưới bức tranh của Sir Robert Walpole, người thường được gọi là thủ tướng đầu tiên của Anh Quốc. Những người không thích Âu Châu coi trọng ông vì ông ưu tiên làm giàu thay vì tham gia vào các cuộc chiến ở Âu Châu. Một trong những câu nói của ông, vốn được những người nghi ngờ Âu Châu thích nhắc lại, là ông khoe với Nữ Hoàng Caroline năm 1734 “Có 50,000 người đã bị giết ở Âu Châu năm nay, mà trong đó không có một người Anh nào cả.”
Nhưng những người ghét Âu Châu luôn quên Sir Robert Walpole cũng là thủ tướng của Vua George Đệ Nhị, vốn là vua không phải chỉ của Anh Quốc mà còn của Hanover và do đó cái việc tham gia vào Âu Châu là việc ông phải làm dầu ông có muốn hay không. Và nó luôn luôn là như vậy cho đảo quốc này.
Ngày bà May loan báo khởi động Điều 50 của Hiệp Ước Lisbon, tờ Guardian đưa ra một trang bìa với toàn thể Âu Châu là một cái hình ráp vĩ đại nhưng cái hình Anh Quốc đã bị lấy mất. Nhưng một quốc gia thật không tự nó di chuyển hay biến mất được. Quốc gia nằm ở vị trí địa lý của mình. Anh Quốc sẽ là một phần của Âu Châu, dầu muốn hay không, cho đến ngày tận thế.
Read more…

MONG LẮM LỜI NÓI THẬT TRONG MỘT "NGÀY NÓI DỐI"


 (Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)


Ngày Cá tháng tư (1/4) có nguồn gốc từ phương Tây, xuất hiện khoảng những năm cuối của thế kỉ 14. Đây được coi là ngày nói đùa, ngày hội vui vẻ của những người vốn có đầu óc tinh nghịch và hài hước. Ở một số quốc gia, người ta thường hay tạo ra những tin đồn để đùa giỡn với nhau.
Không rõ thời điểm du nhập vào Việt Nam nhưng từ nhiều năm nay, nó khá phổ biến, được coi là “Ngày nói dối”.
Cũng theo thần thoại phương Tây thì chỉ một người lương thiện, chưa nói dối dù chỉ một lần là thần Balder (còn gọi là Baldur, Baldr), con trai thứ hai của Frigg và Odin . Vì thế nói cách khác, nó như là một phần bên kia tất yếu của đời sống, hiện diện ở mọi quốc gia, mọi lúc, mọi nơi.
Tiếc thay, phải nói thật trong ngày nói dối rằng hiện nay, tệ nạn nói dối đã và đang là mối lo ngại đối với xã hội Việt Nam ta. Nó được “biến tấu” dưới rất nhiều hình thức và cũng là nguồn cội của mọi tệ nạn, đặc biệt là tham nhũng và bệnh thành tích. Về sâu xa, tham nhũng chính là hành vi dối trá và “bệnh thành tích” cũng tượng tự.
Trong bài “Em biết, thầy sẽ… im lặng!” đăng trên BLOG Dân trí ngày 12/6/2012, tôi đã viết “… Khi là cái bào thai mới ba tháng tuổi ngo ngoe trong bụng đã thấy mẹ vo vo tờ polime dúi vào tay ông bác sĩ để mua lấy câu trả lời lách luật: “Cháu đái ngồi (con gái) hay đái đứng (con trai)?”.
Ngày chào đời, hình ảnh đầu tiên mà em nhận thấy bà em gấp gấp tờ tiền đút vào tay cô hộ lý để mong cô “tắm cho cháu nhẹ nhàng”. Hai tuổi, em đi mẫu giáo, ba em cầm cuốn “Sổ vàng” mặt như người vừa bị trấn lột. Sáu tuổi, em đi học. Đó là cuộc đua chạy trường, chạy lớp mà phương tiện là những chiếc “phong bì” dày dày ngoại tệ...
Và cho khi em chết, con em sẽ làm như bố em làm ngày ông em mất: Lo lót cái phong bì để có một chỗ nằm trong nghĩa địa.
Hành trình làm người là hành trình giả dối dù dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối. Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn ơn Lý Thông như một ân nhân.
Mị Châu mất đầu vẫn giữ niềm tin ở tên gian ngoại bang Trọng Thủy.
Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin ở tình yêu thương nơi mụ dì ghẻ độc ác.
Dân tộc Việt Nam không chỉ trung thực mà thành thực đến ngây thơ…
Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị cộng đồng xua đuổi đương nhiên không gù cũng phải còng xuống thành gù. Ai cho họ thẳng lưng? Ai cho họ trung thực? Có nơi đâu mà sự trung thực bị coi như một nhược điểm, thậm chí ngu xuẩn, điên rồ…”.
Thế mà giờ đây sau 5 năm (2012 - 2017), tôi vẫn còn nguyên đó ao ước có một ngày (dù chỉ một ngày thôi) trên mảnh đất này không có sự dối trá. Anh em, bè bạn, đồng nghiệp, đồng chí, vợ chồng… thành thật để sống thật với nhau.
Ngày đó sẽ không có tiếng xì xầm to nhỏ sau lưng.
Ngày đó sẽ không có chỗ cho trò “ném đá giấu tay”.
Ngày đó sẽ không có “nói trong hội trường khác nói ngoài cầu thang”.
Ngày đó sẽ không có các từ “rút ruột”, “khai khống”, “kê giá”, “khai gian”.
Ngày đó không có những bảng thành tích ảo với con số “đẹp như mơ”, lớp có 50 học sinh thì 45 em xuất sắc.
Ngày đó sẽ không còn những cuộc bình bầu toán chiến sĩ thi đua, lao động xuất sắc nhưng làm ăn bê trễ, năm trước anh hùng, năm sau nát bét.
Ngày đó không có kẻ “Miệng na mô, bụng bồ dao găm”….
Mong ước lắm có một ngày sống thật, nói thật trong một ngày nói dối!

Bùi Hoàng Tám
Read more…

TIN HÓT ! TIN HÓT !


Trương Tuần

Kết quả hình ảnh cho Tổng thống Hàn quốc


Theo một nguồn tin rò rỉ từ Hàn Quốc, vào hồi 1giờ 30 phút 25 giây ngày 1-4-2017 thì Tòa án Hàn Quốc đã ra phán quyết như sau: Trục xuất ngay bà Park Geun-hye khỏi Hàn Quốc vì tội tham nhũng, bà không xứng đáng ở lại đất nước tươi đẹp này. Tòa đã liên hệ với cộng đồng tham nhũng Việt Nam và họ sẵn sàng đón nhận, họ nói tội của Bà chưa là cái đinh gì so với các quan chức VN...
Xin các bạn đừng tin tưởng điều gì tuyệt đối ngay cả cái tin này vì chúng tôi chưa kiểm chứng ngày 1-4 năm nay...
Read more…

Đức Đạt Lai Lat Ma tới khu vực tranh chấp với Trung Cộng tại Ấn Độ

            Kết quả hình ảnh cho senior citizen

Guwahati, Ấn Độ. (Reuters) – Vị lãnh đạo tinh thần Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lat Ma tới tỉnh Assam, Đông Bắc Ấn Độ trước chuyến thăm khu vực Arunachal Pradesh, một khu vực biên giới nhạy cảm, do New Delhi kiểm soát nhưng Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền.
Trước chuyến đi, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói với hãng tin Reuters tại phi trường quốc tế Guwahati rằng, ông rất vui khi trở lại khu vực này, nơi làm ông nhớ lại những kỷ niệm về cuộc chạy trốn khỏi Tây Tạng, sau cuộc nổi dậy bất thành chống lại sự đàn áp của Trung Cộng. Đức Đạt Lai Lạt Ma nói thêm rằng chuyến đi của ông là nhằm chia sẻ suy nghĩ với mọi người, và thúc đẩy hòa hợp tôn giáo.
Trung Cộng tuyên bố tỉnh miền Đông Hy Mã Lạp Sơn là Nam Tây Tạng, và lên tiếng chỉ trích các chuyến viếng thăm khu vực của các nhà lãnh đạo ngoại quốc và cả Ấn Độ như là nỗ lực củng cố tuyên bố chủ quyền của New Delhi.
Trung Cộng coi Đức Đạt Lai Lạt Ma như là một nhà hoạt động ly khai nguy hiểm. Chuyến đi của ông làm dấy lên căng thẳng giữa New Delhi và Bắc Kinh về những vấn đề chiến lược, chẳng hạn như mối quan hệ ngày càng tăng giữa Trung Cộng và Pakistan. (Song Châu)
Read more…

Trung Cộng khó thay thế Hoa Kỳ ở vai trò lãnh đạo toàn cầu

                Kết quả hình ảnh cho Tập Cận Bình

Ảnh: Xinhhua
Bắc Kinh, Trung Cộng- Vào tuần tới, chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình đến Florida để gặp tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump. Lần đầu tiên hai nhà lãnh đạo cùng mặt đối mặt trong một hội nghị thượng đỉnh không chính thức.
Đây là sự kiện lớn thu hút sự chú ý của dư luận thế giới, trong lúc Trung Cộng đang phô trương sức mạnh trên trường thế giới. Sự kiện thứ hai là hội nghị quốc tế sẽ diễn ra tại Bắc Kinh vào giữa tháng 5, theo sáng kiến Một Vành Đai- Một Con Đường của Trung Cộng. Hội nghị này dự tính sẽ thu hút hơn 1,200 nhà lãnh đạo các chính phủ và giới kinh doanh thương mại khắp thế giới, trong đó có 20 nhà lãnh đạo hàng đầu của các quốc gia.
Không ngày nào mà truyền thông quốc tế không đề cập đến vấn đề nóng bỏng hiện nay, là khi Mỹ rút đi, thì Trung Cộng tiến lên. Không mấy ai nghi ngờ về hai sự kiện sắp diễn ra, cho thấy Tập đứng ngẩng cao đầu, sẵn sàng dẫn dắt thế giới ra khỏi tình trạng bất ổn hiện nay, trong khi ông Trump quay lưng lại với chủ nghĩa toàn cầu hoá, và nước Anh thì chính thức khởi động lộ trình rời bỏ Liên Âu.
Tuy nhiên, có vẻ như Trung Cộng chỉ muốn lớn giọng trên thị trường quốc tế, và chấp nhận tiếp tục trong hệ thống hiện hữu chứ không lật đổ. Điều này cho thấy họ không có ý định tạo ra một trật tự thế giới mới. Bài nhận định của Wang Xiangwei, cựu chủ bút, hiện là cố vấn biên tập của South China Morning Post cho rằng, trong khi cao giọng trên sàn diễn thế giới, thì Trung Cộng đang phải đương đầu với đe doạ bất ổn xã hội trong nước. Họ cần phải đưa hàng chục triệu người Hoa Lục thoát khỏi nghèo đói, và thực hiện hàng chục nhiệm vụ xây dựng đất nước thành một xã hội thịnh vượng trong vòng 3 năm nữa. Nhiệm vụ nặng nề đó khiến họ không đủ khả năng để cạnh tranh với Hoa Kỳ trong vai trò lãnh đạo toàn cầu. (Song Châu)
Read more…

Hơn 1,000 người dân xứ Song Ngọc tuần hành biểu tình phản đối đài truyền hình VTV và NTV vu khống linh mục

                

Vào sáng ngày 02 tháng 4 năm 2017, khoảng 1,000 người dân xứ Song Ngọc ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An đã tham gia tuần hành ôn hoà phản đối Formosa, phản đối VTV1 và NTV bôi nhọ Linh mục JB Nguyễn Đình Thục và Linh mục Anton Đặng Hữu Nam, phản đối chính quyền cộng sản bao che Trung cộng và Formosa.
Đông đảo người dân tham gia tuần hành trên các ngã đường đã cầm các banner có khẩu hiệu: “lên án đài truyền hình VTV1 và NTV vu khống và mạ lị Linh mục”, “VTV1 và NTV bao che cho Formosa là tội ác đối với dân tộc và nhân dân”, “mọi người chung sức đuổi Formosa ra khỏi Việt Nam”, “từng cá nhân không làm được nhưng tất cả chúng ta nhất định làm được”… và hô vang các khẩu hiệu: “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “yêu cầu VTV và NTV công khai xin lỗi các Linh mục”,…
Linh mục JB Nguyễn Đình Thục chia sẻ: “Người dân Song Ngọc không muốn phong trào đấu tranh phản đối Formosa và chống Tàu Cộng bị lặng chìm! Chúng tôi sẽ tiếp tục đấu tranh cho đến khi công lý được thực hiện và sự thật phải được phơi bày”. Banner mang tính tố cáo chính quyền CSVN mạnh mẽ nhất trong sự bất lực trước Trung Cộng: “Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam! Ai bao che cho Trung Quốc lũng đoạn và phá hoại Việt Nam, kẻ đó trở thành kẻ thù của dân tộc Việt Nam. Ai?”
Nhà cầm quyền huyện Quỳnh Lưu đã huy động lực lượng công an, an ninh, cảnh sát giao thông và công an xã đến theo dõi và kiểm soát tình hình.
Xin được nhắc lại, trong thời gian vừa qua, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã dùng Đài truyền hình VTV và NTV (Nghệ An) để vu khống Linh mục Anton Đặng Hữu Nam, Linh mục JB Nguyễn Đình Thục xúi dục, kích động người dân biểu tình khiếu kiện Formosa. Họ xuyên tạc sai sự thật về sự việc người dân Song Ngọc đi nạp đơn kiện Formosa ngày 14/02/2017 vừa qua.
IMG_2320
IMG_2321
Nguyên Nguyễn/SBTN
Read more…

“THI CA ƠI, NGƯƠI PHÙ PHIẾM VÔ NGẦN”

“THI CA ƠI, NGƯƠI PHÙ PHIẾM VÔ NGẦN” HAY “PHIẾM ĐÀM VỀ CÔ EM THÚY VÂN” 

 Vương Trọng 

Đêm ấy về được Đạm Tiên báo mộng, chị Kiều làm thơ, còn cô em này đánh một giấc từ dầu hôm đến sáng, hiển nhiên thôi. Đáng trách là khi gặp cảnh gia biến, cô em coi như chuyện của người khác, chị Kiều quyết định bán mình chuộc cha, em cũng chẳng hề tham gia bàn bạc hay an ủi chị. Khi chị bán mình xong rồi, ngày mai phải theo người ta ra đi, thao thức không ngủ được, còn em thì đánh giấc tỳ tỳ, nửa đêm tỉnh dậy thấy chị không ngủ được, ngồi một mình suy nghĩ thì hỏi:
Cớ chi ngồi nhẫn tàn canh
Nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây?
 

 
                      Kết quả hình ảnh cho truyện kiều nguyễn du
“Cô em” là gọi một cách dân dã, pha chút suồng sã cho có vẻ thân mật, chứ sự thực nàng sống cùng thời với cụ tổ chín đời của Đại thi hào Nguyễn Du, xấp xỉ với cụ tổ mười lăm đời của người viết bài này. Nhưng nàng vẫn trẻ, mở đầu Truyện Kiều đi chơi hội đạp thanh thì mới tuổi “cặp kê”, tức khoảng mười lăm, mười sáu tuổi; cuối Truyện Kiều, trong buổi đoàn viên thì cộng thêm 15 năm nữa, tức là mới ngoài ba mươi, nếu sống thời nay ở nước ta thì đang tuổi sinh hoạt Đoàn!
Mặc dù nhan sắc có thua người chị, nhưng cô em này vẫn đẹp, đẹp một cách khỏe mạnh. Này nhé: mặt tròn, tóc dày mượt, da trắng là điều không ai tranh cãi, chỉ riêng chuyện thân thể nở nang hay nét mày rậm rạp thì các nhà Kiều học xưa nay tranh cãi bất phân thắng bại, giống như chuyện cào cào châu chấu hay tôm và tép. Tôi thì vẫn tin chữ “ngài” là tiếng Nghệ Tĩnh, người phản đối nói rằng trong chữ Nôm, chữ ngài ấy có “bộ trùng”, nên phải là con ngài tằm…nhưng xem ra cũng chưa hẳn thuyết phục, vì bản Kiều Nôm đó có thể do một nhà Nho quê Bắc chép, họ không hiểu tiếng địa phương Nghệ Tĩnh, nên tin là chỉ con ngài tằm, thì phải viết như thế, mặc dù họ cũng thấy khó giải thích tại sao tính từ “nở nang” lại dùng để chỉ nét lông mày! Nhưng mà thôi, dù hiểu thế nào đi nữa, thì cô em này vẫn là cô gái khỏe mạnh. Đó là điều đáng mừng, dù nhan sắc không bằng chị. Mặc dù cụ Nguyễn Du nói chị Kiều tài hơn em, Kiều tài thì đúng rồi, nhưng đọc thế cứ nghĩ là cô em cũng có chút tài, dù không bằng chị, nhưng đọc đến nát Truyện Kiều ra, chả tìm được chút tài nào của cô em này cả! Đúng là “cha mẹ sinh con, trời sinh tính”, tính Vân dường như ngược lại với tính Kiều: chị nhạy cảm, tinh tế, thương người…; em không hề cảm xúc trước câu chuyện đau buồn của người khác. Cùng nghe Vương Quan kể chuyện về Đạm Tiên, chị thì “mê mẩn tâm thần”, “ủ dột nét hoa”…, hết tìm hương thắp khấn vái lại đề thơ nói nỗi lòng mình rồi khắc lên gốc cây “bốn câu ba vần”, còn bản thân chị thì “sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài”. Cô em Thúy Vân “bình chân như vại”, không làm bất cứ một việc gì, chỉ nói một câu, đó là trách chị: “Khéo dư nước mắt khóc người dới xưa”, thì thật là gỗ đá chứ còn đâu là người nữa!
Đêm ấy về được Đạm Tiên báo mộng, chị Kiều làm thơ, còn cô em này đánh một giấc từ dầu hôm đến sáng, hiển nhiên thôi. Đáng trách là khi gặp cảnh gia biến, cô em coi như chuyện của người khác, chị Kiều quyết định bán mình chuộc cha, em cũng chẳng hề tham gia bàn bạc hay an ủi chị. Khi chị bán mình xong rồi, ngày mai phải theo người ta ra đi, thao thức không ngủ được, còn em thì đánh giấc tỳ tỳ, nửa đêm tỉnh dậy thấy chị không ngủ được, ngồi một mình suy nghĩ thì hỏi:
Cớ chi ngồi nhẫn tàn canh
Nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây?
Tôi thuộc nhóm người không ưa Thúy Vân, và chính câu em hỏi chị này đẩy hẳn tôi về phía đối lập. Trời ơi, sao có người đến vô tâm làm vây? Chị không chỉ hy sinh nhan sắc tuổi xuân, mà còn hy sinh một mối tình tuyệt đẹp đã thề bồi, hứa hẹn…để bán thân mình đi, lấy tiền chuộc cha. Cô em không làm được như chị thì cũng phải biết tâm sự, sẻ chia…chứ sao vô tâm đến tàn nhẫn như vậy? Mà Vương ông là cha chung chứ đâu phải chỉ là cha của một mình Thúy Kiều?
Còn chuyện cô em nhận lời trao duyên của chị thì sao? Nên khen hay nên trách? Đáng khen ở chỗ không phản đối lời đề nghị của chị, đáng trách là quan niệm quá đơn giản về tình yêu. Với một cô gái ngoan, nhưng có bản lĩnh, xem tình yêu là thiêng liêng thì có thể hứa làm mọi việc cho chị yên tâm ra đi, trừ chuyện trao duyên. “người yêu của chị là anh của em, em có thể nghe lời chị để chăm sóc anh thay chị, còn chuyện kết duyên thì không thể”! Đáng ra phải nói như thế, còn cô em này cứ “ngậm miệng ăn tiền”, không, “ngậm miệng ăn tình”, cứ coi như chuyện lấy chồng chỉ là một công việc chị nhờ! Lại nhớ khi trao duyên, chị dặn:
Trông ra ngọn cỏ, lá cây
Thấy hiu hiu gió thì hay chị về
Thế mà khi làm vợ Kim Trọng rồi, chả hề nghĩ gì về chị, trong khi chàng Kim “ Dường như trên nóc, trước thềm/ Tiếng Kiều đồng vọng, bóng xiêm mơ màng”…thì Thúy Vân không chỉ thua chị mà còn kém chàng Kim lắm lắm!
Kể ra cô em này cũng có chút công giúp chồng tìm chị. Đó là khi cùng con theo chồng về nhậm chức ở Lâm Tri, thì Thúy Vân nằm mộng thấy Thúy Kiều cùng ở Lâm Tri, tuy nhiên Kim Trọng phân vân, vì trước khi đưa Kiều đi, Mã Giám Sinh nói đưa nàng về Lâm Thanh, là y nói dối, nhưng như bao người khác, chàng Kim tưởng thật. Dù bán tin, bán nghi, nhưng Kim Trọng cũng có ý cất công dò hỏi, và cuối cùng đã ra manh mối. Nghĩ cho cùng, nằm chiêm bao thấy, thì cũng như chuyện vô thức, chẳng có gì để khen cô em này.
Trong toàn bộ Truyện Kiều, hình như Thúy Vân chỉ nói có năm lần. Hai lần đầu hết sức vớ vẩn là bảo chị “khéo dư nước mắt khóc người đới xưa” bên mộ Đạm Tiên; lần thứ hai hỏi chị “ Cớ chi ngồi nhẫn tàn canh…”, lần thứ ba báo “ Chiếc thoa này với tờ bồi là đây” là nguyên nhân ngất xỉu của Thúy Kiều trong đêm trao duyên, và lần thứ tư kể chuyện chiêm bao với chồng ở Lâm Tri. Lần thứ năm là trong bữa tiệc đoàn viên, cô em nói trong “ tàng tàng chén cúc dở say”, nhưng vẫn là ý của cô em chứ đâu lời của rượu:
Gặp cơn bình địa ba đào
Vậy đem duyên chị buộc vào duyên em


Còn duyên may lại còn người
Còn vầng trăng bạc, còn lời nguyền xưa
Quả mai ba bảy đang vừa
Đào non sớm liệu xe tơ kịp thì”.
Nói một cách ngắn gọn, nôm na là chị còn trẻ, bây giờ kết duyên với Kim Trọng đi! Tốt tính thật, nhưng tốt không phải lối, lòng tốt của người sống đơn giản, không coi tình yêu là thiêng liêng, giống như trước đây chị nhờ em một việc, em đã làm trong suốt mười lăm năm, bây giờ chị về rồi, em trả lại việc cho chị đấy! Tất nhiên là Thúy Kiều từ chối, còn Kim Trọng nghe thì sao? Thật là niềm vui bất ngờ, mình tưởng rằng phải thuyết phục khó khăn lắm mới có được điều này! Vì muốn nối duyên với Thúy Kiều nên chàng Kim mới cho đây là niềm vui, chứ nhìn lại đàn con đông đúc và nhận ra, với Thúy Vân, mười lăm năm trời sống với chàng chỉ là làm vợ thay chị những ngày chị lưu lạc, chứ đâu có là tình yêu!
Vâng, với cô em này thì hai chữ “tình yêu” quá phù phiếm!
Nhưng Thúy Vân không cá biệt, trong xã hội chúng ta có một loại người sống đơn giản như thế, gọi chung là “Motip Thúy Vân”:
Người đầy đặn, má bầu bầu bánh đúc
Không thích đàn, chả để ý gì thơ
Đặt mình xuống chằng biết chi trời đât
Ngáy thường nhiều hơn những giấc mơ.
Nhà lâm nạn, coi như người ngoài cuộc
Vẫn ăn no, ngủ kỹ như không
Cần chi hẹn hò, cần chi thề thốt
Chẳng yêu đương cũng lấy được chồng.
Ta lạc lõng giữa cuộc đời trần tục
Thi ca ơi, ngươi phù phiếm vô ngần
Quanh ngày tháng phố phường ta gặp
Vắng Thúy Kiều, và chen chúc Thúy Vân!
Có người bảo tôi làm thơ thế này thì Thúy Vân đau quá. Cứ yên tâm, mình viết mình đọc mà thôi, loại người như cô em này thì thơ phú là loại phù phiếm, chả bao giờ ghé mắt đâu! Kể cho cùng đâu đáng trách, mà thật đáng thương!

Tháng 1- 2015
Vương Trọng
Read more…

NHỚ TRỊNH CÔNG SƠN

 Trần Mạnh Hảo. 

Đánh tên Trịnh Công Sơn lên công cụ tìm kiếm Google, sẽ thấy rất nhiều bài báo vu cho Trịnh là Việt Cộng nằm vùng, là tên văn công hạng bét, là phản bội Việt Nam Cộng Hòa, nơi đã sản sinh ra thiên tài Trịnh… Ngay cả một người bạn thân của anh Sơn là họa sĩ Trịnh Cung cũng cho Trịnh có ý đồ chính trị… 


(Nhân ngày mất Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1.4.2001-1.4.20017))
                    Kết quả hình ảnh cho nhac trinh cong son 
Mười sáu năm qua, Trịnh Công Sơn đã đi vào cõi bất tử. Anh chọn ngày cá tháng tư- ngày nói dối toàn thế giới để ra đi. Hóa ra, tin anh đi khỏi cuộc đời này, về thực chất là một tin bịa đặt. Trịnh Công Sơn không bao giờ chết khi các ca khúc tuyệt vời của anh còn sống mãi với dân tộc.
Trịnh Công Sơn là bạn với cả nước. Hỏi có gia đình Việt nào không một lần mê mẩn vì các ca khúc “gây nghiện” của anh.. .Trong chừng mực ấy, kẻ viết bài này cũng là bạn của Trịnh.
Nhớ cuối năm 1992, ngồi uống café với Trịnh Công Sơn trước Hội Âm nhạc TP.HCM. Anh bảo: “Hảo có thơ gì mới đọc cho mình nghe với?”. Hầu như lần nào gặp nhau, có cơ hội yên lặng là anh hỏi tôi có làm được bài thơ nào mới, đọc cho “moi” nghe chơi! Thơ phú lênh láng một hồi xong, Trịnh Công Sơn bảo: “Mình sắp in một tập nhạc có tựa đề: “Bên đời hiu quạnh”, đã xin được giấy phép, do Hội Âm nhạc thành phố đứng ra in, đây là tập nhạc đầu tiên của mình được phép ra trong chế độ mới (CS) nên phải cẩn thận. Từng bản nhạc đã được “cơ quan chức năng” duyệt, kể cả lời tựa do bạn mình là Bửu Ý viết. Mình muốn Hảo viết cho mình mấy dòng in trân trọng nơi bìa bốn, đồng ý chứ?”.
Tôi hơi bất ngờ, bảo anh: “Anh Sơn này, theo Hảo, anh nên mời anh Nguyễn Quang Sáng hoặc anh Nguyễn Duy, hai bạn nhậu của anh viết cho có phải thú vị hơn không?”. Anh Sơn bảo: “Sáng và Duy có viết về mình mấy bài in báo, nhưng dài quá, không thể trích mấy dòng nơi bìa bốn của tập nhạc được; vậy “moi” mới nhờ Hảo, cũng muốn có một kỷ niệm với Hảo cho vui…”. Tôi đồng ý!
Hai ngày sau tôi chưa kịp viết thì anh Trịnh Xuân Tịnh, người em trai thứ hai của anh Sơn tìm tôi giục, rằng: “ Bìa một đã làm, anh Sơn bảo chờ mấy dòng của anh Hảo mới làm tiếp bìa bốn của tập nhạc…”. Tôi ngồi viết ngẫu hứng mấy dòng sau đưa cho anh Tịnh:
“Nghệ thuật hi vọng của Trịnh Công Sơn là nghệ thuật băng qua tuyệt vọng, có đi qua lò bát quái của phần số, nhân tính mới còn cơ phát lộ. Trong lò lửa luyện ngục của anh, chúng ta được gặp cái mát lành của tuyết đầu mùa. Anh chỉ ra rằng băng tuyết cũng có thể dùng để sưởi ấm. Anh làm ta tin vào khả năng lặng im của loài quạ. Thực ra thiên chức của nghệ thuật là thức tỉnh nỗi cô đơn cùng tận của con người. Chính cô đơn là hình ảnh tư duy của chàng Hamlet. Chừng như sự chết và hư vô là hai tên gọi khác của nỗi cô đơn? Thức tỉnh nỗi cô đơn, nghệ thuật đồng thời cũng thức tỉnh cả cái chết và niềm hư vô. Âm nhạc của Sơn làm ta có cảm giác vừa rơi lên đỉnh vực nỗi cô đơn. Chỉ có thể đi hết cái tôi, chúng ta mới có cơ gặp cả loài người” – Trần Mạnh Hảo 10-1992 (Bìa bốn, tập nhạc BÊN ĐỜI HIU QUẠNH –TRỊNH CÔNG SƠN -Tình khúc -Nhân Bản 1993 – Hội Âm Nhạc TP-Giấy phép xuất bản số 345 ngày 9 tháng 01 năm 1993 – In và nộp lưu chiểu tháng 06 năm 1993)
Bằng thiên tài của mình, quả thực Trịnh Công Sơn đã đi hết nỗi cô đơn kiếp người, đi hết niềm hư vô và đi băng qua cái chết để đến với sự bất tử của anh trong lòng dân tộc ViệtNam và thế giới. Trịnh Công Sơn không chỉ là một hiện tượng âm nhạc hậu bán thế kỷ thứ XX của ViệtNam; anh còn là một hiện tượng văn hóa của dân tộc đau thương và bất hạnh vào bậc nhất của thế giới này. Tuồng như không phải anh cô độc ôm đàn hát lên nỗi niềm day dứt mê ly của mình mà chính là những vết thương của lịch sử đang cất tiếng hát, vết thương của nỗi cô đơn, vết thương của tình yêu, vết thương của bất hạnh và hạnh phúc, vết thương của vô thường, vô ngã, vô vi, vô ưu, vô vọng, vô biên, vô lượng … cùng cất tiếng hát.
Trịnh Công Sơn, chính anh mới là cây đàn của mẹ ViệtNam. Mẹ ViệtNam đã ôm anh vào lòng như bức tranh người đàn ông ôm cây Tây Ban Cầm của Pablo Picasso để hát lên tình yêu và nỗi buồn vô tận của kiếp người. Hay nỗi buồn mượn anh mà hát lên những giai điệu có thể làm “đá ngây ngô” cũng ứa nước mắt ? Hay cỏ cây, mây trời, núi sông, ruộng đồng… đã mượn anh mà hát lên nỗi niềm vạn thưở của Nguyễn Trãi, Nguyễn Du…?
Âm nhạc của Trịnh Công Sơn không chỉ là ma thuật giai điệu hài hòa với phần lời rất thi ca sâu thẳm mà còn là thiền học, triết học cất lời, rót vào tâm hồn người cả nỗi ưu tư của đất trời, những thắc thỏm, u hoài trần thế, những băn khoăn, day dứt, sầu thương, hoài vọng, hoài nghi, hụt hẫng, ngơ ngác nhân sinh. Tôi cho rằng một số nhạc sĩ chê phần nhạc của Trịnh Công Sơn là đều đều, đơn điệu… là vô căn cứ nếu không phải là do đố kị tài năng. Nhạc Trịnh bỏ lời đi, vẫn vô cùng quyến rũ, vẫn làm mê mẩn hàng triệu người. Phần lời của nhạc Trịnh quả tình siêu việt, là thi ca được hát lên. Bằng chứng là rất nhiều bài hát Trịnh Công Sơn được hòa tấu không lời vẫn cứ tuyệt vời, làm thổn thức hàng triệu triệu trái tim người nghe.
Đánh tên Trịnh Công Sơn lên công cụ tìm kiếm Google, sẽ thấy rất nhiều bài báo vu cho Trịnh là Việt Cộng nằm vùng, là tên văn công hạng bét, là phản bội Việt Nam Cộng Hòa, nơi đã sản sinh ra thiên tài Trịnh… Ngay cả một người bạn thân của anh Sơn là họa sĩ Trịnh Cung cũng cho Trịnh có ý đồ chính trị…
Không, Trịnh Công Sơn trước hết là một con người phi chính trị, một văn nghệ sĩ thuần túy. Âm nhạc của anh vượt lên mọi đối kháng chính trị trong suốt cuộc chiến Việt Nam. Nếu Trịnh từng là Việt Cộng nằm vùng, không đời nào năm Mậu Thân 1968, anh lại viết bài hát “Tôi đã thấy”: “Chiều đi lên Bãi Dâu hát trên những xác người…” than khóc cho hàng nghìn người bị tàn sát ?
Nếu Trịnh là Việt Cộng nằm vùng, không bao giờ anh viết về cuộc chiến Việt Nam là: “hai mươi năm nội chiến từng ngày”? Nếu Trịnh là Việt Cộng, không bao giờ anh dám viết bài hát (Requiem – Kinh cầu hồn) “Cho một người nằm xuống” là đại tá Lưu Kim Cương bị quân đỏ bắn chết năm Mậu Thân 1968 tại sân bay Tân Sơn Nhất?
Nếu Trịnh là Việt Cộng nằm vùng, sau năm 1975, sinh viên Huế sao lại dám mang nhạc anh ra đấu tố, anh phải đi lao động cải tạo trồng sắn trên núi; và quan trọng hơn là nhạc của anh nhiều năm liền vẫn bị cấm hát? Anh phải bỏ Huế vào Sài Gòn sống với mẹ và các em.
Sau năm 1975, tôi có dịp sinh hoạt chi bộ với nhà văn Nguyễn Quang Sáng lúc anh Sáng bắt đầu cặp kè với Trịnh Cộng Sơn như bóng với hình. Chi bộ hỏi anh Sáng về chuyện đó, anh Sáng khai: “Thành ủy và anh Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) chỉ thị cho tôi bám sát Trịnh Công Sơn để lôi kéo anh ta về phía cách mạng. Trên bảo: "Nhạc sĩ này là thành phần đáng ngờ, có thể anh ta từng làm việc cho CIA, cần phải theo dõi anh ta trong mọi nơi mọi lúc”.
Có thể vì chưa hiểu được nhiệm vụ cách mạng này của nhà văn Nguyễn Quang Sáng mà nhà văn Đặng Tiến (bên Pháp) mới viết rất không đúng rằng: “Nguyễn Quang Sáng và Nguyễn Duy điếu đóm cho Trịnh Công Sơn” chăng?
Có thể vài bài hát của Trịnh Công Sơn như: “Huyền thoại mẹ”, “Em ở nông trường em ra biên giới”, “Ngọn lửa Matxcơva”… anh làm trong lúc bị “phê” rượu Tây với sự tranh thủ hết sức thân tình của Nguyễn Quang Sáng chăng?
Nếu anh Sơn là Việt Cộng, anh đã để cho nhà nước tổ chức đám tang mình ở Hội văn nghệ hay tại nhà tang lễ Lê Qúy Đôn giành cho những cán bộ công khai và cán bộ ngầm có công với hai cuộc kháng chiến. Anh Sơn trối lại cho các em là tang lễ anh sẽ chỉ tổ chức tại nhà mình 47D Phạm Ngọc Thạch mà thôi !
Nếu anh Sơn là Việt Cộng nằm vùng, ít nhất anh đã được giải thưởng quốc gia về văn học nghệ thuật?
Trịnh Công Sơn không phải người của quân đỏ hay quân xanh. Anh là con của mẹ Việt Nam, đến đất mưa bom bão đạn này để hát lên niềm hi vọng về nỗi tuyệt vọng con người, hát lên tình yêu bi thảm kiếp người, hát lên nỗi buồn mang mang thiên cổ nhân sinh của một gã du tử đến từ khu vườn các thiên sứ.
Chừng như từ khi sinh ra Trịnh Công Sơn đã bị thần thi ca, thần âm nhạc Apollon cướp mất cả hồn xác, biến anh thành âm nhạc, thành thi ca thuần túy. Bao nhiêu người đàn bà đẹp mê anh, yêu anh chừng như đã không giành được thân xác anh và linh hồn anh mãi mãi? Tình yêu anh đã hiến tế cho âm nhạc, thi ca, cho triết học, thiền học, không còn chỗ cho phái đẹp cư trú.
Những người đàn bà ghé qua âm nhạc anh trú ngụ ít ngày rồi cũng “bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”. Nói cho cùng, tình yêu của Trịnh Công Sơn dành cho các người đẹp là một tình yêu thiên sứ. Mà thiên sứ thì chỉ yêu bằng tâm hồn thôi! Còn thể xác anh đã tận hiến cho đất trời, cho cát bụi, cho Phật, cho Chúa…cho âm nhạc của mình muôn thưở trường tồn cùng dân tộc ViệtNam.
Mười mấy năm trước, Trịnh Công Sơn đã mang nguyên vẹn niềm trinh nguyên thiên sứ của mình về với cát bụi để mãi mãi thủy chung cùng cõi hư vô, thủy chung cùng thần Apollon mà bất tử với cây đàn Lia vĩnh cửu trên Niết Bàn ẩn cư trong trái tim mỗi người Việt yêu nhạc Trịnh.

Trần Mạnh Hảo  
Read more…

9 LÝ DO PHẢI HỦY BỎ CÁC GIẢI THƯỞNG NHÀ NƯỚC BAO CẤP

- Nguyễn Ngọc Chu 

Fidel Castro đã trăng trối không dựng tượng và đặt tên. Ông đã thấy tên Stalin bị lột bỏ. Ông chứng kiến tượng Lenin bị kéo đổ. Đoản mệnh của một thể chế dị dạng mà cả đời ông dâng hiến là điều cuối đời ông đau khổ. Nhưng ông đã biết nuốt nước mắt và tránh vết xe đổ của các “đồng chí tiền nhân”. 

1. SAO CHÉP MÔ HÌNH
Tất cả các giải thưởng Nhà nước bao cấp như giải thưởng Hồ Chí Minh (HCM), giải thường Nhà nước, các loại huân chương huy chương, các danh hiệu ‘Nhân dân”, “Ưu tú” và nhiều danh hiệu hay chức danh khác của nước ta đều sao chép rập khuôn từ Liên Xô.
Không phải sao chép ý tưởng mà là rập khuôn mô hình. Sự rập khuôn mang tính phục tùng vô điều kiện. Đến bây giờ vẫn còn nhiều người chưa thức tỉnh và không có lòng tự trọng để tự cảm thấy xấu hổ.
2. ĐOẢN MỆNH
Sau khi Liên Xô sụp đổ, các huân chương huy chương Lenin được bày bán với những đồng rúp lẻ mà ít có người mua. Ở tất cả các nước XHCN thuộc Đông Âu cũng như các nước Cộng hòa trong Liên bang Xô Viết thì tất cả các giải thưởng và danh hiệu thời cộng sản đều bị hủy bỏ. Đoản mệnh là số phận tất yếu của các giải thưởng và danh hiệu do nhà nước cộng sản sinh ra.
Kết quả hình ảnh cho huân chương Lê nin
3. TRAO KHÔNG ĐÚNG THỜI
Nếu như các giải thưởng Lenin, giải thưởng nhà nước của Liên Xô, phần lớn có giá trị đích thực lại được trao kịp thời nên đã phát huy được vai trò tích cực của chúng thì ở Việt Nam người ta làm điều ngược lại.
Các sáng tạo thời kỳ chống Pháp chống Mỹ đã phát huy được vai trò tích cực đương thời, thì lại không được khoác cho chiếc áo giải thưởng HCM hay giải thưởng Nhà nước. Bây giờ, khi được phong những danh hiệu HCM hay Nhà nước thì lại chẳng có mấy hiệu ứng cho xã hội.
Trao giải thưởng không đúng thời thể hiện sự phải ăn theo quá khứ, bởi hiện thời không có gì đáng giá để trao tặng.
4. HỘI ĐỒNG KHÔNG TƯƠNG NĂNG
Không trao tặng kịp thời đã đành, lại còn phải bị xét duyệt bởi những hội đồng không tương năng (năng lực không tương xứng). Phần lớn các thành viên trong hội đồng xét duyệt là những người ngồi ghế chức trách kém chuyên môn, nên nhiều giải thưởng được trao không mấy chất lượng.
Đơn cử như ông Phùng Xuân Nhạ chưa phải là giáo sư nhưng lại là chủ tịch hội đồng nhà nước về chức danh giáo sư, và đã tự ký quyết định bổ nhiệm mình là giáo sư. Chuyện nực cười tương tự như thế có ở tất cả các hội đồng giải thưởng cấp nhà nước của Việt Nam, không loại trừ một hội đồng nào.
5. XIN CHO, MUA BÁN, THAM NHŨNG
Đã không kịp thời, không đánh giá đúng chất lượng đã đành, các giải thưởng, huân huy chương ở Việt nam lại phải chịu cơ chế xin cho nên nhuốm mùi chạy chọt, mua bán, tham nhũng. Tồn tại những giải thưởng Nhà nước bao cấp là mảnh đất cho bọn cơ hội và tham nhũng đục khoét.
6. HÌNH THỨC, THẬT GIẢ LẪN LỘN VÀ GÂY MÂU THUẪN
Việc trao giải thưởng hiện nay không có tính thiết thực mà mang tính hình thức. Nhiều giải thưởng và chức danh được trao đều kém chất lượng. Hậu quả là có người xứng đáng thì không được nhận giải thưởng nhưng có kẻ không xứng đáng lại được trao giải thưởng. Điều này, một mặt gây ra sự thật giả lẫn lộn làm băng hoại xã hội, mặt khác gây ra mâu thuẫn dẫn đến kiện cáo khiếu nại làm tốn kém thời gian và tiền của.
7. PHÍ PHẠM TIỀN THUẾ CỦA DÂN
Nhà nước sống bằng tiền thuế của Dân. Những đồng tiền mà Nhà nước chi tiêu hoang phí là có tội với Dân. Bởi vậy hàng ngàn tỷ đồng Nhà nước bao cấp cho các giải thưởng, huân huy chương, và các chức danh đang ném vung vãi khắp mọi nơi là sự phí phạm tiền thuế của Dân.
8. QUỐC TẾ CHÊ CƯỜI
Khác với các giải thưởng của Liên Xô trước đây có nhiều phát minh vĩ đại làm nên một nước Liên Xô hùng mạnh đầy kiêu ngạo, thì các giải thưởng Nhà nước của Việt Nam không có nhiều tự hào.
Chưa nói đến lĩnh vực xã hội và nghệ thuật là nơi khó có “cân đo đong đếm”, mà hãy thử chạm đến lĩnh vực khoa học và công nghệ - nơi khó che mắt thước đo quốc tế, thì thấy rằng nhiều giải thưởng không chứa đựng thành tố phát minh sáng chế mới.
Tính đến năm 2016 qua 4 đợt xét trao tặng giải thưởng HCM và giải thưởng Nhà nước (1996, 2000, 2005, 2010) thì đã trao tặng 82 công trình giải thưởng HCM và 134 công trình giải thưởng Nhà nước thuộc lĩnh vực khoa học và công nghệ. Những công trình này chủ yếu là mang tính tiết kiệm tiền bạc do không phải mua ngoại mà tự làm trong nước.
Đơn cử như chế tạo các thiết bị nấu bia trong nước thay vì phải mua nước ngoài mà được tặng giải thưởng HCM về khoa học công nghệ. Giải thưởng kiểu này thì các nước sản xuất bia hàng đầu như Đức, Séc, Hà Lan, Đan Mạch trao tặng sao cho xuể!
Hay như cụm công trình được tặng giải HCM năm 2016 về “xây dựng đồng bộ hệ thống hạ tầng kỹ thuật đô thị, nông thôn, bảo vệ môi trường, phòng chống thiên tai và ứng phó với biển đổi khí hậu” là cách viết to tát, mà thực chất là việc kè bãi biển, trong đó có bãi biển Đồng Châu -Tiền Hải - Thái Bình dài 4 km với các thiết bị (theo tự quảng cáo) là giảm 20% chi phí. Công trình dạng này mà trao giải thưởng HCM thì đê ngăn nước biển của Hà Lan phải mấy ngàn giải thưởng HCM bồi đắp mới đầy?
Những công trình kiểu nêu trên đã có lợi ích kinh tế để tự thưởng cho mình rồi, hà cớ chi lại phải trao giải Nhà nước về khoa học công nghệ dành cho các phát minh chung của nhân loại?
Những giải thưởng kiểu nêu trên không tôn vinh trí tuệ Việt Nam, mà chỉ làm cho quốc tế dẻ bỉu giá trị giải thưởng Nhà nước Việt Nam. Không có thì thôi, việc chi tự bôi ra cho người ngoài phỉ báng.
Đó là chưa nói đến các giải thưởng thuộc lĩnh vực không “cân đo đong đếm”.
9. TRẢ LẠI VAI TRÒ CHO TỔ CHỨC NGHỀ NGHIỆP
Các tổ chức nghề nghiệp mới là chủ nhân đích thực của các giải thưởng nghề nghiệp. Họ tự biết trao giải thưởng nào cho ai. Họ tự biết tìm đâu ra tiền để trao giải thưởng. Họ tự biết tìm cách tôn vinh nghề nghiệp của họ.
Đừng quen thói bao cấp, lấy của người làm phúc, mà làm Đất nước thêm nghèo khó.
Để tránh hiểu lầm cần lưu ý rằng, các giải thưởng Nhà nước bao cấp đề cập ở đây hoàn toàn không liên quan đến phạm trù các giải thưởng Tổ Quốc ghi công vì sự nghiệp bảo vệ Tổ Quốc.
THAY CHO LỜI KẾT
Bạn có thể đưa ra, không phải là 9 mà nhiều lý do khác nữa về hủy bỏ các giải thưởng Nhà nước bao cấp, hay ngược lại, nêu ra những chứng lý khác để phản bác những điều nêu trên. Nhưng cuối cùng, dù bao nhiêu nguyên do nữa, thì cũng gói gọn trong một câu hỏi logic kiểu loại trừ:
Có hay không có các giải thưởng Nhà nước bao cấp?
Bạn chỉ được chọn một trong hai lối thoát. Và câu trả lời sẽ tự hiện ra trước mắt bạn.
Fidel Castro đã trăng trối không dựng tượng và đặt tên. Ông đã thấy tên Stalin bị lột bỏ. Ông chứng kiến tượng Lenin bị kéo đổ. Đoản mệnh của một thể chế dị dạng mà cả đời ông dâng hiến là điều cuối đời ông đau khổ. Nhưng ông đã biết nuốt nước mắt và tránh vết xe đổ của các “đồng chí tiền nhân”.
Trong hình ảnh có thể có: thực vật, cây và ngoài trời
Đoản mệnh là số phận của các giải thưởng Nhà nước bao cấp. Hủy bỏ các giải thưởng Nhà nước bao cấp càng sớm càng có lợi cho Dân. Quyết định từ bỏ các giải thưởng Nhà nước bao cấp sớm hơn chỉ là sự phản ánh bớt chậm hiểu của nhà chức trách chứ không phải sự ngợi ca anh minh sáng suốt, bởi chẳng ai có phép màu làm trường tồn các sản phẩm là con đẻ của một cơ chế bao cấp biết chắc là đoản mệnh.
Nguyễn Ngọc Chu 
Read more…

Tổng thống Donald Trump tiếp tục tỏ ra cứng rắn về mậu dịch đối với Trung Cộng



 Dựa vào hãng thông tấn CNN, hôm thứ sáu vừa rồi, tổng thống Donald Trump một lần nữa chỉ trích Trung Cộng ra mặt trước báo chí khi ký hai sắc lệnh về vấn đề mậu dịch, một sắc lệnh cho phép điều tra sâu rộng hơn về các hoạt động mậu dịch gian dối lừa đảo, hầu hết là từ các công ty của Trung Cộng và một sắc lệnh kiểm soát gắt gao các hoạt động bán phá giá vào thị trường Mỹ, cũng hầu hết là nằm ở các mặt hàng sản xuất từ Trung Cộng (1).

Chỉ còn vài ngày nữa là tổng Trump sẽ gặp Tập Cận Bình tại Florida, cho nên giới quan sát thấy rõ hành động hôm thứ sáu vừa rồi chứng tỏ chính phủ Trump cương quyết đối đầu mậu dịch với Trung Cộng.

Hoa Kỳ đã mở rộng cửa mậu dịch để hàng hóa của Trung Cộng ồ ạt tràn vào Hoa Kỳ kể từ ba đời tổng thống: Clinton, Bush con và Obama. Những biện pháp hạn chế của tổng thống Obama bị chỉ trích là quá chậm và quá yếu. Tính đến năm ngoái, thâm hụt mậu dịch của Hoa Kỳ đối với Trung Cộng vẫn ở mức khoảng trên 460 tỷ Mỹ kim. Trong suốt tám năm dưới triều Obama (2009- 2016), thậm hụt mậu dịch của nước Mỹ đối với Trung Cộng được coi là tăng vọt cao nhất so với các triều tổng thống trước, từ 300 tỷ Mỹ kim vào năm 2009 đến 460 tỷ vào năm 2016, góp phần vừa đủ giúp Trung Cộng có đủ khả năng cầm cự vượt qua khủng hoảng kinh tế - hiện vẫn còn đang co cụm của Trung Cộng.

Biểu đổ giá trị nhập khẩu hàng hóa Trung Cộng vào Hoa Kỳ (2001-2016) 

Theo hãng thông tấn Bloomberg, ngay sau khi nhậm chức, Trump đã cương quyết xóa bỏ chủ trương TPP, khiến các công ty nhỏ và vừa của Trung Cộng không thể sang các nước trong hiệp định TPP đầu tư sản xuất để bán vào thị trường Mỹ với giá thuế ưu đãi. Cũng theo Bloomberg, hiệp định mậu dịch Bắc Mỹ cũng bị tổng thống Trump rà xét lại khiến hàng hóa Trung Cộng muốn đội lốt mang nhãn hiệu sản xuất tại các nước Bắc Mỹ để nhập vào Hoa Kỳ cũng không thể tránh khỏi mức thuế nhập khẩu quá cao. Kết luận của Bloomberg trích dẫn lời thở than của Bosco Chang, giám đốc công ty Jia Yang Industrial Co tại Trung Cộng, là “không còn ngã nào đề chui lòn vào thị trường Mỹ với mức thuế thấp được nữa, đành phải chấp nhận hiện thực, một hiện đầy bấp bênh và bất lợi."(2a)

Nếu mức thuế mậu dịch lên hàng hóa Trung Cộng lên đến 35% hoặc nhiều hơn, Bloomberg khẳng định hàng ngàn công ty nhỏ và vừa của Trung Cộng sẽ phải đóng cửa vì khả năng ưu đãi cạnh tranh đã không còn. (2b)

Tiến sĩ Navarro, cố vấn các chính sách mậu dịch cũng như là trưởng ban giám sát thương mại của phủ tổng thống, đã tuyên bố thậm hụt mậu dịch cũng là vấn đề an ninh quốc gia, và chỉ đích danh Trung Cộng là nguồn gốc của hơn phân nữa tổng trị giá thâm hụt mậu dịch của Hoa Kỳ thì coi như, cuộc chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng sẽ không thể nào tránh khỏi. 

Trung Cộng cũng đã đổ thêm dầu vào lửa khiến sự trừng phạt mậu dịch từ phía Hoa Kỳ trong tương lai lên hàng hóa Trung Cộng là khó tránh khỏi khi ban hành kế hoạch CM2025 cũng vào tháng Ba này, nhằm hổ trợ vốn tối đa trên dưới hơn 10 ngành công nghệ nhẹ và thông tin khiến thị trường nội địa của Trung Cộng hoàn toàn bị khép kín và bị độc quyền bởi các công ty quốc doanh của Trung Cộng, các công ty ngoại quốc không còn cơ hội kinh doanh tại nơi này (3).

Xem ra, lời tuyên bố của cựu ngoại trưởng Henry Kissinger cho rằng mỗi người dân Trung Quốc chi cần uống một lon Coca là nước Mỹ có công ăn việc làm đến vô tận chỉ là một lời phỉnh lừa, đã khiến nước Mỹ phải tốn hàng tỷ đô la mỗi năm do thâm hụt mậu dịch trầm trọng & kéo dài. Người Mỹ bị nghèo đi vì mất công ăn việc làm. 

Tập Cận Bình là một nhà ngoại giao kỳ cựu, lão luyện và xảo huyệt. Nhiều người vẫn cho rằng ông vẫn có đủ khả năng xoay chuyển tình thế trước một tổng thống Trump thiếu kinh nghiệm ngoại giao để căng thẳng mậu dịch giữa hai nước được giảm đi và Trung Cộng tiếp tục được hưởng lợi kinh tế như cũ. Sự khiêu khích của Bắc Hàn có tính toán vào thời điểm này sẽ là một lợi điểm mà họ Tập khai thác tối đa khi thương thảo để trì hoãn những đòn trừng phạt mậu dịch của Hoa Kỳ lên đất nước ông. 

Tuy nhiên, việc tiến hành lấp đặt các dàn phòng thủ hỏa tiễn hiện đại THAAD tại Nam Hàn làm cho tự tin của họ Tập bị hụt hẫng đi rất nhiều vì cho thấy, Hoa Kỳ không còn cần cưng chìu Trung Cộng để gây áp lực lên Cộng sản Bắc Hàn nữa. Tự bản thân Hoa Kỳ cũng đủ sức dạy cho Cộng Sản Bắc Hàn một bài học. Chính phủ Trump đã thừa nhận họ đã mất kiên nhẫn với Cộng Sản Bắc Hàn. Xem ra, chính sách sử dụng Bắc Hàn của Bắc Kinh để làm điều kiện áp đặt khống chế, buộc Hoa Kỳ phải nhắm mắt làm ngơ về thương mại và nhiều lãnh vực khác, nay sẽ không có hiệu nghiệm nhiều như bốn thập niên qua nữa. Chính phủ Trump đang muốn dồn toàn lực đối phó với Trung Cộng về thương mại bất kể là Bắc Hàn "ngoan ngoãn" hay không "ngoan ngoãn." 

Trong bài viết mới đây có tựa đề: "Hội nghị thuợng đỉnh tại Mar- a- Lago: Hãy để Trump hành xử tự nhiên theo phong cách của Trump", luật sư Gordon Chang có nhắc lại câu nói nổi tiếng của Trump khi còn tranh cử, nguyên văn bằng Anh ngữ: "We can’t continue to allow China to rape our country, and that’s what they’re doing", tạm dịch là: "Người Mỹ chúng ta không thể tiếp tục cứ để cho Trung Cộng hãm hiếp nền kinh tế nước nhà, và thật sự rõ ràng Trung Cộng đang làm chuyện này." Điều này cho thấy ứng cử viên Trump can đảm sẵn sàng thách thức Trung Cộng một cách công khai trước triệu con mắt người dân Mỹ và nay, với cương vị tổng thống, không còn gì có thể ngăn cản nổi sự thách thức can đảm này của ông thành hành động cụ thể. 

Cũng theo luật sư Gordon Chang trong bài viết này, giới lãnh đạo Trung Cộng chỉ ưa cứng rắn. Cho nên, tác giả cũng kêu gọi: "Let Trump to be Trump"- tức là "Hãy để Trump hành xử tự nhiên theo phong cách của Trump." 

Giới truyền thông, ngân hàng, giới trí thức trung lưu, giới tài tử Hoa Kỳ và giới di dân ghét bỏ tổng thống Trump ra mặt nhưng những người dân lao động Mỹ nghèo hèn lại bỏ phiếu bầu ông thắng cử. Tổng thống Trump có thể thất bại khi thực hiện những dự tính nhưng chắc chắn thông qua ông, người ta thấy chế độ Trung Cộng đang rung chuyển lo lắng hơn bao giờ hết trước quyết tâm của ông đối chọi thẳng mặt với Trung Cộng về mậu dịch. Và sự rung chuyển hoảng sợ của Trung Cộng trước quyết tâm trừng phạt mậu dịch từ Hoa Kỳ không còn có thể che giấu mọi người được nữa.

Donald Trump cũng là ứng cử viên tổng thống đã thắng cử theo kiểu ngựa về ngược, tức là không ai nghĩ ông sẽ thắng cử cả trước đối thủ quá mạnh như phu nhân Clinton, nhưng ông vẫn thắng. Đối với ông, mọi tiên đoán bất lợi, mọi chỉ trích nguy hại sau cùng vẫn không ngăn cản nổi mục đích mà ông muốn đạt được. Tổng thống Trump có thể vụng về nhưng không bao giờ là một anh ngốc, sẵn sàng để tuột khỏi tay một chiến thắng về mậu dịch và ngoại giao đã thấy ngay trước mắt. 

Dù sao, người dân Việt Nam cũng phải cám ơn bộ Ngoại Giao của chính phủ Trump đã công khai vinh danh sự can đảm của người phụ nữ đang chịu tội tù bất công phi lý mang tên là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh- hành động này của chính phủ Trump chẳng khác nào tát một cái bốp thẳng vào sự dối trá của Việt Cộng. 

"Let Trump to be Trump"!

2/4/2017

Read more…

Contact us