Vai diễn cô đơn của ông Đoàn Ngọc Hải trong một kịch bản có trước

Dưới sự phản ánh của truyền thông ông Đoàn Ngọc Hải nổi lên như một huyền thoại nữa giống show biz Việt nửa giống đội trưởng siêu anh hùng kiểu Mỹ.

                             
 "Ngôi sao cô đơn" Đoàn Ngọc Hải
Ông Hải nói gì cũng thành tít tựa, làm gì cũng thành clip, một cán bộ nói được làm được bị truyền thông Việt Nam làm méo mó như là một nhân vật hám thành tích, ngớ ngẩn.

Nghe nói ông Hải đá bóng rất khá, thường “rê” bóng và sút vào khung thành đối phương.Nhưng vỉa hè không phải là sân bóng mi ni mà là một bàn cờ chính trị đầy toan tính.

Ông Hải đã thiếu khôn ngoan khi giải tỏa nóng bốt gác ngân hàng Nhà nước và cẩu xe của ngoại giao đoàn cho dù chủ trương dẹp loạn vỉa hè vỉa hè là đúng và được 80% người dân ủng hộ (thăm dò của báo tuổi Trẻ) nhưng tại sao những người chịu trách nhiệm chính là chủ tịch, trưởng công an phường “núp lùm” không thấy bóng chim tăm cá mà cứ đẩy ông Đoàn Ngọc Hải “đứng mũi chịu sào”.

Đã đến lúc ông Đoàn Ngọc Hải phải “định thần” làm đúng vị trí công tác của mình ở tầm cao là phác đồ hóa vỉa hè khu trung tâm thành phố thay vì dẫn quân đi đập phá và đôi co với một phụ nữ chủ tiệm bấm huyệt chân.

Trong vũ đài chính trị không có sự tồn tại của ngôi sao cô đơn, vì sớm hay muộn, các ngôi sao dù sáng cỡ nào cũng sẽ bị màn đêm xóa nhòa. Và khi đó, công tội dễ dàng lẫn lộn bởi thước đo giữa lằn ranh anh hùng và tội đồ rất mỏng manh.

Ngẫm mà thấy thương cho ông Hải, phải chăng dường như đã có kịch bản và có nhiều người đang muốn ông Hải  trở thành ngôi sao cô đơn, có thể họ là những người đồng chí đang nhiệt tình vỗ tay tán dương ông.

Báo trong nước chỉ đưa tin Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng nói ông chỉ thấy ông Đoàn Ngọc Hải dẫn quân đi lập lại trật tự đô thị nhưng tuyệt nhiên chúng ta không thấy đưa tin về  bí thư, chủ tịch quận 1 xuất hiện trong các cuộc thực hiện này.

“Tất nhiên chuyện anh Hải làm là đã có sự thống nhất trong thường vụ quận ủy, trong lãnh đạo UBND quận. Nhưng bí thư, chủ tịch quận 1 cũng phải có mặt để động viên anh em và nếu có sai sót gì thì chấn chỉnh ngay. Đừng để dư luận bức xúc”

Ngôi sao cô đơn thì sáng. Không biết ông Hải cầm cự được bao lâu?

Ông Đinh La Thăng nói trong việc lập lại trật tự đô thị cái cần nhất là sự quyết tâm và cho rằng nếu phường không vào cuộc thì thất bại.

“Chính là phường chứ không phải là quận, quận đâu dẫn quân đi đập chỗ nọ chỗ kia được, làm để lấy khí thế thôi” - ông Thăng nói.

“Các anh phải vào cuộc, chứ không thể để những người như ông Đoàn Ngọc Hải trở thành ngôi sao cô đơn, lẻ loi mãi thế được” - Bí thư Thành ủy nói thêm.

Xin mời quý vị xem Video : Có hay không việc Tổng BT Trọng và hàng loạt quan chức sẽ bị điều tra việc làm nội gián cho TQ?

          

Muốn hỗ trợ tốt cho đoàn giải tỏa thì phải có sự hỗ trợ tuyên truyền từ các phường để người dân hiểu và ý thức tự chấp hành trước để không còn sự đập phá bắt buộc gây hình ảnh không tốt trong Thành Phố.

Một mình chống lại mafia và trần trụi giữa bầy sói – Ông Đoàn Ngọc Hải, vị PCT UBND Q.1 đang là nhân vật chính trong 2 bộ phim nổi tiếng này. Hình như công chức chân chính còn mỗi ông Hải còn lại đã bị biến thành chuột và chui vào bình hết rồi, và miệng thì đã mắc quai nên không há ra được nữa.

Có ai thầm hỏi: Phải chăng định mệnh cuộc sống đã chọn ông Hải làm "ngôi sao", bắt buộc phải gân lên chứ chắc gì lòng ông ấy đã muốn như thế.

Đào Đức Thông

(VNTB)
Read more…

Vì sao 5 ca khúc trước 1975 ‘bất ngờ’ bị cấm?


                                 Kết quả hình ảnh cho khanh ly

                   
      CD nhạc và sách của Khánh Ly đã được phát hành tại Việt Nam (ảnh Bùi Văn Phú)

Tháng Ba năm 2017, Cục Nghệ thuật biểu diễn thuộc Bộ Thông tin và Truyền thông đã ra quyết định tạm thời dừng lưu hành 5 ca khúc Cánh thiệp đầu xuân (Lê Dinh – Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương), Đừng gọi anh bằng chú (Diên An), Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương).

Thực ra từ nhiều năm trước, 5 ca khúc trên đã được rất nhiều phòng trà và tụ điểm ca nhạc ở Việt Nam cho hát công khai. Tự thân những nội dung của các ca khúc này cũng chẳng có gì “nhạy cảm chính trị” để phải bị cấm.

Vậy vì sao những ca khúc trên lại bị cơ quan quản lý văn hóa cấm vào đúng thời điểm này?

Nguyên nhân đầu tiên có thể được giải thích bằng sự ấu trĩ, hoặc cực đoan của các cơ quan văn hóa. Trước đây đã có một số trường hợp ca khúc trước 1975 bị cấm do rơi vào thời điểm “sự kiện chính trị”, hoặc chỉ thuần túy là một quan chức văn hóa nào đó “không thích”.

Nhưng trong bối cảnh những năm gần đây khi cả ca sĩ Khánh Ly và nhạc sĩ Phạm Duy đã được chính quyền chấp nhận cho về Việt Nam để biểu diễn, việc 5 ca khúc trên bị cấm đột ngột lại cho thấy một ẩn ý chính trị hoàn toàn bất bình thường.

Bối cảnh hiện thời lại đang “tiếp tục thực hiện Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài”, trong tình hình lượng kiều hối của “kiều bào ta” gửi về Việt Nam trong năm 2016 đã bị giảm đến hơn 30% – chỉ có 9 tỷ USD so với 13.2 tỷ USD trong năm 2015. Thậm chí Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam là Hữu Thỉnh còn mạnh miệng tuyên bố “Hội Nhà văn Việt Nam sẽ mời tất cả các nhà văn hải ngoại về dự Hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học vào lễ giỗ tổ Hùng Vương ngày 10 tháng Ba âm lịch”. Và nghe đâu, “cánh tay nối dài của đảng” này đã phát đi khoảng năm chục thư mời đến các nhà văn hải ngoại.

Hẳn nhiên, vụ cấm đột ngột 5 ca khúc trên là một hành động phản cảm đối với người Việt hải ngoại, để tất làm cho người Việt hải ngoại thêm một lần nữa- trong không biết bao nhiêu lần- nhận thức rằng “nhà cầm quyền CSVN chưa có gì thay đổi”.

Tuy nhiên, cũng có thể còn một nguồn cơn khác khiến 5 ca khúc trên bị cấm.

Từ hàng chục năm qua, và đặc biệt trong khoảng 5 năm gần đây, xung đột quyền lực trong nội bộ đảng là một đặc trưng lớn của chính trường Việt Nam. Rất nhiều dấu hiệu và biểu hiện đã cho thấy trong cuộc xung đột triền miên và ngày càng sinh sát này, giới hoạt động dân chủ nhân quyền trong nước thường bị đem ra làm vật hy sinh. Chẳng hạn cứ mỗi khi một quan chức cao cấp Việt Nam có một chuyến công du quan trọng ra nước ngoài, đặc biệt đến Mỹ; thì lại có chuyện một bàn tay ẩn giấu của đối thủ chính trị nào đó của ông ta gây ra việc đánh đập, bắt bớ những nhân vật dân chủ nhân quyền.

Xin mời quý vị xem Video : Có hay không việc Tổng BT Trọng và hàng loạt quan chức sẽ bị điều tra việc làm nội gián cho TQ?

        

Còn giờ đây, tình trạng chính trị và kinh tế của đảng cầm quyền là khó khăn hơn bao giờ hết. Sự bế tắc gần như toàn diện như thế đã khiến đang manh nha phát sinh một luồng tư tưởng cùng một số quan chức buộc phải nghiêng dần theo xu hướng “cải cách”. Trong những “cải cách” đó, lần đầu tiên từ sau năm 1975 đã bộc lộ tín hiệu có vẻ đôi chút thực chất về “lấy lòng người Việt hải ngoại”.

Hiện vẫn chưa biết rõ ai, hoặc nhóm quyền lực nào, đứng sau chủ trương “lấy lòng người Việt hải ngoại” và đang khai triển chậm chạp đối sách này. Nhưng tình trạng rất phổ biến hiện thời là các nhóm quyền lực vẫn có thể phá đám chủ trương của nhau, bất kể chủ trương đó có lợi cho dân sinh, hay nhằm “hòa giải” với người Việt hải ngoại.

Vụ 5 ca khúc trước 75 bị cấm cũng có thể rơi vào cảnh huống đó…

Lê Dung

(SBTN)
Read more…

Nhóm lợi ích quân đội đã xé nát, phân lô bán đất sân bay Tân Sơn Nhất như thế nào?

Tại sao dọc đường Quang Trung cách sân bay Tân Sơn Nhất 1-2km thì công trình dân dụng chỉ được xây cao tối đa 10m, còn sát đường băng cất/hạ cánh của sân bay Tân Sơn Nhất, người ta lại được cấp phép xây dựng 8 tòa chung cư cao cấp lên đến 12 tầng với hàng ngàn căn hộ, tương đương độ cao 50m, bất chấp những cảnh báo an toàn bay của các chuyên gia hàng không? Phải chăng các đại gia quân đội đang cố chứng minh cái gọi là “quyền lực ngầm”, đứng trên luật pháp Việt Nam khi xây dựng các công trình “có một không hai” trên thế giới như thế?


Lại nói về dự án sân golf trong sân bay của đại gia Dương Công Minh, Tập đoàn Him Lam và nhóm lợi ích quân đội đứng sau lưng ông. Nhiều năm nay, người ta đã quá chán nản khi ông Minh cùng bộ sậu tướng tá quân đội của ông hết lần này đến lần khác hứa hẹn, chống chế, thậm chí là “bơ” đi dư luận nhằm xây bằng được cái sân golf nằm trong lòng sân bay “độc nhất” thế giới.

Ông Dương Công Minh cùng vị trí Airport Tower trong lòng sân bay Tân Sơn Nhất
Cách đây hai năm, Nguyễn Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn đứng ra khẳng định: “Đây là các khu đất lưu không, đất khung sườn, không dùng vào việc xây dựng hạ tầng được”, rằng “các doanh nghiệp quân đội đầu tư ở khu vực này và đầu tư sân golf ở đây chỉ là tận dụng đất. Còn khi nào Nhà nước cần thu hồi đất thì không có đền bù”. Thế nhưng, thực tế ra sao?

Để biện minh cho “kế hoạch cướp đất” của nhóm lợi ích quân đội mà ắt hẳn không loại trừ bản thân ông, Nguyên Bộ trưởng không ngần ngại “đẻ” ra một thuật ngữ mới chưa có trong từ điển: “đất lưu không, khung sườn” để định nghĩa khu đất trong sân bay không dùng vào việc xây dựng hạ tầng ở bên dưới. Theo đó, khu đất này nếu không dùng làm gì thì hàng năm cũng phải chi vào số tiền khá lớn để cắt cỏ, rồi côn trùng làm tổ rất nhiều, chim cò rất nhiều, nếu bay lên mà không quản lý tốt thì nó còn đe dọa, uy hiếp an toàn bay, nó chui vào động cơ thì có khi làm cháy máy bay… Do đó, ông Thanh cho rằng chỉ có làm sân golf mới giải quyết được tình trạng trên, vừa có chỗ hoạt động thể thao, thu hút du lịch có tiền. Khi nào nhà nước có nhu cầu sử dụng đất cho quốc phòng, an ninh cần phải thu hồi thì thu hồi không có đền bù. “Đây là điều đã được ghi trong hợp đồng rồi. Đầu tư ở đây vẫn là các doanh nghiệp quân đội. Cho nên đầu tư sân golf ở đây là chỉ tận dụng đất thôi” – ông Thanh khẳng định.

Người ta xây gì trong sân bay?

Trong thương vụ này, để bảo vệ bằng được dự án và lợi ích của bản thân và nhóm lợi ích của mình, nguyên lãnh đạo Bộ Quốc phòng thậm chí còn không ngần ngại “vứt bỏ” cái gọi là đạo nhà binh, tuyệt đối trung thành với nhân dân, với đất nước. Ông Thanh đã cố tình lờ đi việc bên trong dự án sân golf “tận dụng đất” này, ngay sát vòng lượn của máy bay, Chủ đầu tư Tập đoàn Him Lam của đại gia Dương Công Minh sẽ “dựng lên” khu chung cư cao tầng với hàng ngàn căn hộ, trung tâm thương mại và khách sạn chuẩn 5 sao, cũng như khu biệt thự sang trọng với khoảng 54 căn. Chưa kể cụm trường mẫu giáo, cấp 1, 2 nhằm đáp ứng chỗ học cho các hộ dân trong dự án và khu vực.



Nếu như có ý định trả lại đất, người ta đã không xây căn hộ chung cư cao cấp ngay trong lòng sân golf thế này


Nếu như chỉ là “tận dụng đất” như ông Phùng Quang Thanh dõng dạc tuyên bố thì tại sao lại có hẳn 8 lô chung cư với 1.000 căn hộ, 54 căn biệt thự cao cấp, khách sạn 5 sao? Nếu như đây là “đất lưu không, loại đất khung sườn” như ông định nghĩa trước Quốc hội thì những tiện ích đi kèm sân bay sẽ được giải thích thế nào? Đáng nói hơn, ai đã cấp phép thông qua dự án này? Khi mà hiện nay, các chướng ngại vật của sân bay TSN đều phân bố cách tâm sân bay từ 3 – 10 km (như Nhà thờ Đức Bà cao 46m cách gần 5km), vậy mà khu dịch vụ sân golf với các tòa nhà cao 50m nói trên lại nằm cách đường băng có vài trăm mét.

Không chỉ độc quyền làm chủ đầu tư và xây dựng các dự án sân golf trong sân bay, sử dụng đất nhà nước mà quân đội đang tạm thời quản lý để dần biến thành “của riêng” bằng hàng loạt công trình giải trí cao cấp, bất chấp đe dọa an toàn bay, tính mạng của hàng triệu người dân và hành khách bay. Nguyên Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cùng nhóm lợi ích quân đội đứng sau ông còn “đạo diễn” vở kịch chiếm sân bay Tân Sơn Nhất, từng bước từng bước biến đất công thành đất tư, biến sân bay sầm uất nhất Việt Nam thành đất kinh doanh các công trình phục vụ giải trí, du lịch và đời sống do các ông đầu tư và bán với giá cắt cổ. (Tham khảo bài viết SỐC: Dương Công Minh cấu kết tướng tá quân đội “cướp” toàn bộ 800 hecta đất sân bay Tân Sơn Nhất)

Với 54 biệt thự, 1 khách sạn 5 sao cho thuê, riêng cụm 8 tòa chung cư Airport Tower view cao 12 tầng với hàng ngàn căn hộ cao cấp, nằm trong sân golf Tân Sơn Nhất, thuộc phần đất quốc phòng (công thổ quốc gia), cách đường băng sân bay vài trăm mét đã được mời chào công khai qua hợp đồng “mua đứt bán đoạn” trên mạng truyền thông như sau:

Bán căn hộ Airport Tower view sân golf 36 lỗ, sân bay Tân Sơn Nhất
Căn hộ Airport Tower view – Nằm trong khu sân bay Tân Sơn Nhất, sân Golf 36 lỗ và toàn cảnh sân bay. Diện tích từ 59m2 -> 69.9m2 thiết kế 2PN, 1PK, bếp và toilet… Giá bán: 12.6 tr/m2 -> 14.5 tr/m2, giá bán chỉ từ 750 tr/căn. Số lượng thương mại chỉ 40%, diện tích nhỏ phù hợp nhu cầu của mọi gia đình, giá bán tốt nhất khu vực
Quy mô dự án: Chủ đầu tư: Bộ Quốc Phòng .
Tổng diện tích đất: 8122m2
Mật độ xây dựng: 40%, còn lại tiện ích và công viên cây xanh
Số tầng căn hộ : 10 tầng
Số tầng hầm: 2 hầm thông nhau, nhà trẻ, trung tâm thương mại…

————————

Hay căn hộ Golf View Tower cũng được giới thiệu là dự án duy nhất được phép xây dựng trong khu quy hoạch của Sân bay TSN, Sân golf 36 lỗ của Tập đoàn Him Lam. Liền kề khu biệt thự triệu đô Residentinal Area, khu căn hộ Apartment Area, khách sạn 5 sao, nhà hàng…

Đến đây, người ta có thể khẳng định sự dối trá, lừa dân gạt Quốc hội của nhóm lợi ích quân đội đứng sau Tập đoàn Him Lam của đại gia Dương Công Minh. Những lời hứa để dự án được thông qua nghe rất “bùi tai”, câu hứa “Khi nào nhà nước có nhu cầu sử dụng đất cho quốc phòng, an ninh cần phải thu hồi thì thu hồi không có đền bù” sẽ mãi không thực hiện được. Bởi lẽ với nhưng căn biệt thự triệu đô, khách sạn 5 sao hoành tráng, hàng nghìn căn hộ cắm sâu vào đất đã bán làm tài sản của người mua thì làm sao “nhổ bỏ” được đây? Tiền đã vào túi các đại gia và nhóm lợi ích thì “nhả ra” là một yêu cầu bất khả thi.

Vị trí vàng của căn hộ Golf View Tower được rao bán từ vài năm trước
Ngoài ra, người ta còn cố tình che giấu một sự thật, đó là để tạo ra những thảm cỏ xanh mướt ở Tân Sơn Nhất cần phải dùng gần 200 tấn chất độc đổ xuống sân golf TSN mỗi năm. Ông Phùng Quang Thanh đã tính toán khá đầy đủ cái gọi là lợi ích kinh tế, nhưng sẽ ra sao nếu lượng thuốc trừ sâu này ngấm xuống đất, xuống mạch nước ngầm, làm ô nhiễm nguồn nước thành phố, nguy hại nhất trước hết là dân chúng sống xung quanh sân golf TSN. Lợi ích kinh tế của ông đưa ra có đủ bù đắp?

Như một ảo thuật gia thứ thiệt, bao nhiêu năm qua, ông Phùng Quang Thanh cùng Tập đoàn Him Lam của Dương Công Minh và nhóm lợi ích quân đội khổng lồ đứng sau đã không ngừng viện dẫn cái hợp đồng chỉ có giá trị với sân cỏ đánh golf để qua mặt người dân, dư luận và che mắt Quốc Hội, nhằm mục đích che giấu hàng loạt công trình biệt thự khách sạn chung cư cao tầng xây dựng kinh doanh bất hợp pháp trên đất “công thổ quốc gia”. Ý đồ của nhóm lợi ích đã lộ rõ, liệu khi ông Thanh đã yên lành “hạ cánh”, thế lực nhóm lợi ích khổng lồ của ông có mảy may sứt mẻ? Người dân sẽ đòi lại được toàn bộ diện tích sân bay hay sẽ tiếp tục chứng kiến từng bước, từng bước thâu tóm sân bay của Dương Công Minh và các tướng tá quân đội?

Vụ việc gây ảnh hưởng đến toàn bộ nền kinh tế, an toàn của người dân nhưng đang có dấu hiệu “chìm xuồng” giống như bao điều bất công, “chướng tai gai mắt” đang diễn ra hàng ngày trên đất nước này. Sức mạnh dư luận, sự phẫn nộ của người dân đến thời điểm này vẫn lọt thỏm giữa không trung, không thể lay chuyển được cái sân golf “chết tiệt” kia. Khu sân golf vẫn nằm đó thách thức dư luận, sự sống còn của các hãng hàng không và đang ngày càng hoàn thiện về mặt dáng dấp.

LS Trần Vũ Hải: Nguyên tắc, đất dự trữ quốc phòng nhằm duy nhất chỉ phục vụ cho quốc phòng và công trình quốc gia, trong thời gian chưa sử dụng có thể tận dụng nhưng chỉ hợp đồng cho thuê ngắn hạn từng năm một– lấy đất quốc phòng liền kề sân bay Tân Sơn Nhất xây dựng kiên cố biệt thự và chung cư cao tầng rồi rao bán là điều chưa từng thấy, trong trường hợp này diện tích đất quá lớn và nhạy cảm như sân golf TSN thì không thể nào ký giấy chuyển mục đích đất quốc phòng sang đất dân dụng cá nhân mà không thông qua Quốc Hội được?

Xin mời quý vị xem Video : Quân ủy TW nói gì về tin Thiếu tướng Trương Giang Long bị Tổng cục 2 triệu tập?

          

KTS Nguyễn Ngọc Dũng hội KTS- TP.HCM: Tôi rất ngạc nhiên khi một công trình nằm sát đường băng cất và hạ cánh của SB/TSN lại được cấp phép xây dựng các tòa nhà cao đến 50m!? Trong khi dọc đường Quang Trung cách đó 1-2km thì công trình dân dụng chỉ được xây cao tối đa 10m!?. Nếu trong sân bay chỉ trồng duy nhất cỏ để đánh golf thì không có gì để nói, việc đáng nói là hiện nay, các chướng ngại vật của sân bay TSN đều nằm cách tâm sân bay từ 3 – 10 km (như thờ Đức Bà Quận 1 cao 46m cách gần 5km), trong khi khu dịch vụ sân golf với các tòa nhà cao 50m nói trên lại nằm cách đường băng có vài trăm mét, cụ thể là chưa đầy 1 km.

Liên quan việc xây dựng sân golf Tân Sơn Nhất ĐBQH TPHCM Võ Thị Dung cho rằng: “Dự án “làm mất lòng tin” của người dân khi Chính phủ lập luận là không thể mở rộng Tân Sơn Nhất.” Bỏ qua lý giải về việc khu đất hơn 160ha trong khuôn viên sân bay này đang được dùng làm sân golf khó chuyển sang làm đường băng được vì nó có hình tam giác, vị đại biểu lý luận, các chuyên gia hàng không mà đoàn ĐBQH đoàn TP.HCM đã tiếp xúc đều khẳng định có thể làm được.

Nghi Sơn 

(FB Nhận diện Nhóm lợi ích)
Read more…

Ba ngọn đèn


Lê Phan
Tưởng niệm các nạn nhân khủng bố ở London. (Hình: Getty Images)
Ba ngọn đènTối 23 Tháng Ba, một ngày sau khi lại một cuộc tấn công khủng bố nữa xảy ra ở Luân Ðôn, ở quảng trường Trafalgar, trên bậc thang cao nhất của cầu thang rộng rãi dẫn vào Phòng Triển Lãm Tranh Quốc Gia – The National Gallery, ba ngọn nến đã được thắp lên tiêu biểu cho ba người đã là nạn nhân của một hành động điên cuồng của một cá nhân.
Trong quảng trường rộng rãi nhiều trăm người tụ tập, tay cầm bông, tay cầm đèn, họ mang diện mạo của Luân Ðôn. Từ một thanh niên mà giọng nói cho thấy rõ là dân Luân Ðôn, tay cầm bó bông daffodils, bông hoa biểu tượng cho một mùa Xuân vẫn chưa tới, đến một cô sinh viên ở tỉnh về Luân Ðôn tìm hiểu thủ đô, đến bà đại sứ Pháp ở triều đình St. James, đến Ðô Trưởng Sadig Khan, tất cả tìm đến quảng trường lớn nhất của thủ đô để không những dành một phút tưởng nhớ những người đã là nạn nhân nhưng mà còn để khẳng định như lời của ông đô trưởng rằng sẽ “không cho phép khủng bố chia rẽ Luân Ðôn, phá hoại lối sống của chúng ta.”
Dọc theo cầu thang, đèn cầy được để sẵn cho mọi người đến thắp. Trên đỉnh cầu thang, đài tưởng niệm tạm thời với ba ngọn đèn là nơi mọi người đến nghiêng mình. Họ nhớ đến cảnh sát viên Keith Palmer, một cảnh sát viên không vũ trang thuộc Ðội Cảnh Sát Bảo Vệ Quốc Hội và Yếu Nhân. Ông Palmer là tiêu biểu cho cảnh sát ở Anh và nhất là cảnh sát Luân Ðôn. Không vũ trang, đối với người dân Luân Ðôn, họ là anh Bobby thân thiện, là người bạn dân chân chính mà người dân chạy tới tìm sự giúp đỡ thay vì lẩn tránh ngán sợ. Hình ảnh ông dang tay ra chạy tới tìm cách chặn kẻ đột nhập vào khuôn viên của tòa nhà Quốc Hội cổ kính tiêu biểu cho một thái độ tự tin và can đảm mà có lẽ người ngoài thấy khó hiểu. Ông tự tin vì ông đại diện cho pháp luật trong một quốc gia trọng pháp. Không bao giờ vũ trang, ông có lẽ không nghĩ vũ khí là một điều cần thiết cho một nhân viên cảnh sát. Nhưng ông cũng vô cùng can đảm vì ông thấy người đang xông tới mình vũ trang. Ông chọn đứng ra chặn hung thủ vì ông coi đó là nhiệm vụ của mình, nhiệm vụ bảo vệ của một người cảnh sát.
Họ cũng đến thắp một ngọn đèn để tưởng nhớ đến ông Kurt Cochran đến từ Utah. Ông đến Luân Ðôn cùng bà vợ Melissa để kỷ niệm ngân hôn của hai ông bà. Họ đến Luân Ðôn để thăm bố mẹ bà Melissa, đang sống ở Luân Ðôn làm việc cho Giáo Hội Mormon. Một lời cầu nguyện cũng được thì thầm cho bà Melissa, đang nằm bệnh viện.
Họ cũng đến để thắp một ngọn đèn cho bà Aysha Frade, một nhân viên của một trường học ngay gần Cầu Westminster. Bà Frade là một công dân Anh có mẹ là người Tây Ban Nha. Bà sống ở Luân Ðôn cùng với chồng và hai con. Và cũng như các công dân khác của Luân Ðôn, bà Frade mang nhiều dòng máu. Cha bà người gốc đảo Chypre. Bà Patricia Scotland, hàng xóm của gia đình trong 40 năm, một người Anh gốc Carribe nức nở nhớ đến bà Frade là “một bà mẹ, một người vợ vô cùng dễ thương.” Ở Tây Ban Nha, xóm làng nhớ đến bà từ khi còn nhỏ đến lớn lên, Hè nào cũng về chơi, không quên nắng ấm quê mẹ.
Trong bóng đêm đang đổ xuống quảng trường, tiếng chuông của ngôi nhà thờ cổ kính St. Martin’s in the Fields vang lên, đám đông im lặng, ngưng một phút để nhớ lại chuyện hôm trước, một phút mặc niệm cho người đã khuất. Một số giơ máy lên quay phim, chụp hình, một số nhìn quanh, nhưng tất cả đều chú mục vào ba ngọn đèn trên bậc thềm nơi mà các dân biểu, đại diện các tôn giáo và những người dân bình thường đang sắp hàng chờ lên nghiêng mình.
Xung quanh quảng trường cảnh sát đứng canh. Tiếng trực thăng cảnh sát văng vẳng từ trên cao. Nhưng đây vẫn là Luân Ðôn. Ngoài một số cảnh sát viên nhỏ có vũ trang, đại đa số các cảnh sát đứng quanh quảng trường không vũ trang. Rất nhiều người dân đến hỏi các ông bà cảnh sát này, “Could I hug you? Cho tôi ôm bạn được không?” và họ đã ôm nhau, như những người bạn thân, sau một cơn hoạn nạn chung.
Luân Ðôn không phải hoàn toàn thánh thiện. Luân Ðôn cũng có hận thù. Trong những ngày sau Brexit, đã có những xấu xa xảy ra. Tôi còn nhớ thái độ khiếm nhã của mấy đứa trẻ hàng xóm nhưng cũng lại có những người hàng xóm khác tìm đủ mọi cách để chứng tỏ là tình xóm giềng quan trọng hơn là chính trị nhất thời.
Và nói chung, Luân Ðôn là một thành phố ít hận thù. Ngay khi cuộc tấn công mà bà thủ tướng đã diễn tả rất đúng là do “một tên khủng bố đến một nơi mà tất cả những người từ mọi quốc gia và văn hóa tụ tập để chào đón thế nào là được tự do, và người đó đã đổ sự tức giận bất kể đối với những người đàn ông, đàn bà và trẻ em vô tội,” đã có những người cực đoan tìm cách lợi dụng sự tức giận để khuấy động hận thù. Từ ông Nigel Farage kêu gọi thánh chiến chống người Hồi giáo đến ông Donald Trump Jr chỉ trích Ðô Trưởng Sadig Khan, không thiếu những thông điệp khiêu khích được tung ra. Ấy vậy như không hiểu tại sao những thông điệp đó không được chào đón. Ngay cả khi trào lưu quá khích đang lan tràn, có một cái gì đó về Luân Ðôn, không phải chỉ cái thái độ bình thường của dân Ăng-lê “Keep calm and carry on – Bình tĩnh và tiếp tục,” nhưng là một mảnh đất có khả năng chống lại các cú shock, một không khí đa dạng bác bỏ mọi luận điệu quá khích đơn giản.
Mà không phải là vì Luân Ðôn là một thành phố đa dạng và bền bỉ, mà là vì nó rất phức tạp. Khi chúng tôi dọn đến Luân Ðôn cách đây hơn hai thập niên, có thể xóm giềng không niềm nở như ở Melbourne nhưng họ cũng rất thân thiện và tử tế. Một bà cụ hàng xóm chặn tôi lại để bảo, “Con bé nhà bà hôm nay về nhà sớm quá, bà hỏi nó xem có chuyện gì không?” Hôm sau, khi tôi gặp lại và bảo cho cụ biết là cháu được về sớm vì cô phải đi họp, bà cụ mừng rỡ bảo, “Vậy thì tốt quá. Tôi sợ trẻ con bây giờ dễ hư hỏng lắm.” Từ đó chúng tôi trở thành hàng xóm. Dân Anh có bản tính không thích bộc lộ nhưng rất tế nhị và tốt bụng. Ông cụ ngay kế bên đã hốt hoảng hỏi chúng tôi cụ nghe nói Thế Giới Vụ bị cắt tiền liệu chúng tôi có bị mất việc không!
Thành phố cổ kính này tích tụ bao nhiêu lớp qua thời gian, tất cả lịch sử, sự bao dung nho nhỏ lẫn nhau, sống chật chội sát nách nhau và việc chen chân trên các phương tiện chuyên chở công cộng làm cho người ta vừa chào đón nhau vừa dè dặt.
Luân Ðôn quả thật rất chật hẹp, nhất là ở khu trung tâm thành phố, nhưng ai đã từng leo lên xe điện ngầm vào giờ cao điểm đều biết, thể nào cũng còn một chỗ nếu mỗi người nhích lên một chút, ép sát hơn một chút vào nhau mặc dầu không bao giờ tò mò nhìn nhau. Như một nhà báo trên tờ Guardian viết, “Ðiều chúng tôi có ở Luân Ðôn là thế này: không phải một sự thách thức nhưng là một tập hợp của nhiều triệu người nhường nhịn nhau và bỏ qua cho nhau.”
Bởi vậy mặc cho những luận điệu hận thù được thúc đẩy, Luân Ðôn có vẻ như được miễn nhiễm. Hận thù gia tăng khi những phức tạp bị san bằng. Nó sống mạnh trong đơn giản, nó vang dội ở những chỗ trống, nó vang vọng ở những mặt phẳng. Luân Ðôn không phải như vậy. Khi ông Walid Phares tuyên bố trên Fox News là “Một người có thể đóng cửa một thành phố,” dân chúng Luân Ðôn phản ứng với những thông điệp khác nhau. Một tiệm cà phê chia sẻ tấm bảng “Luân đôn mở cửa và chúng tôi cũng vậy, ghé vào uống một ly cà phê.” Một khách đi xe điện ngầm gửi cảnh một toa xe chật ních. Phóng viên chính trị đài BBC bảo “hoàn toàn sai, chỉ một khoảng nhỏ của thành phố chúng tôi bị đóng, nhiều triệu người, kể cả chính trị gia vẫn tiếp tục làm việc.” Và một website đã đổi thông điệp của hệ thống chuyên chở của Luân Ðôn với thông điệp này, “Tất cả khủng bố xin được lễ phép nhắc nhở rằng ‘Ðây là Luân Ðôn và dầu quý vị có làm gì cho chúng tôi. Chúng tôi vẫn sẽ uống trà và vui vẻ tiếp tục. Cảm ơn.’”
Read more…

Dân Biểu Steve King là thiểu số


Ngô Nhân Dụng

Dân Biểu Steve King đã báo động người Mỹ: “Chúng ta không thể xây dựng lại văn minh với con cháu của những người khác.” Ý ông nói rằng nền văn minh của Tây phương, của nước Mỹ nói riêng không thể “phục hồi” với con cháu của các di dân không phải người da trắng.
Năm ngoái, ông King đã nói rõ ý ông hơn trong một cuộc hội thảo. Ông đặt câu hỏi, “…trở lại suốt dòng lịch sử, thử tìm coi những sắc dân khác đã đóng góp được gì hơn… cho nền văn minh?” Người ta đặt câu hỏi: “Hơn người da trắng?” Ông giải thích thêm, “hơn văn minh Tây phương.” Nền văn minh đó mọc lên từ Tây Âu, Ðông Âu và Hoa Kỳ, và những nơi có Thiên Chúa Giáo.
Vấn đề chủng tộc và màu da nào đóng góp cho văn minh nhân loại vượt ra ngoài giới hạn của bài bình luận này. Một điều hiển nhiên là các nước Tây phương đã phát triển nhanh hơn các vùng khác trên trái đất trong vòng ba thế kỷ vừa qua, tiến bộ về kinh tế, khoa học, kỹ thuật cũng như trong các định chế chính trị, xã hội. Nhưng trong lịch sử loài người cả trăm ngàn năm kể từ khi bắt đầu dùng tiếng nói, hoặc hơn 3,200 năm kể từ khi biết dùng chữ viết ở Ai Cập, vùng Lưỡng Hà (Iraq bây giờ) và Mexico, thì ba thế kỷ là thời gian khá ngắn. Tất cả hệ thống con số đang dùng trên thế giới là do người Ấn Ðộ sáng chế; đóng góp “vĩ đại” nhất của họ là đặt ra “số không,” mà hệ thống con số của các nơi khác không hề có. Vào thế kỷ 11, một người Ý ở Venizia thấy các thương gia Á Rập dùng cách ghi sổ sách của họ, đã tìm học rồi viết sách dạy người Châu Âu, nhưng cũng mất cả thế kỷ mới được chấp nhận. Trong thời gian đó, người Á Rập đã đóng góp cho khoa học, triết học, y học và khoa học xã hội nhiều hơn Châu Âu. Thử tưởng tượng nếu người Châu Âu nay vẫn dùng số La Mã thì toán học có thể tiến được như chúng ta thấy, và có thể sáng chế ra máy vi tính hoặc iPhone hay không? Về định chế xã hội, đến thế kỷ 16, nhiều nhà truyền giáo Châu Âu còn tỏ ý thán phục nền văn minh Trung Hoa, có người nêu giả thuyết rằng Thiên Chúa đã tới miền đất này từ trước lâu rồi. Các nền văn minh phương Ðông và Hồi Giáo đã chậm tiến, thụt lùi so với Tây phương vì tinh thần bảo thủ và chính trị, xã hội độc tài xơ cứng, nhất là trong hai thế kỷ vừa qua. Chúng ta công nhận văn minh Tây phương đã giúp loài người thoát khỏi cảnh nghèo đói và dốt nát!
Nhưng hiện tượng đó có thể biện minh cho ý kiến đề cao chủng tộc và chủ trương hạn chế di dân hay không?
Tình trạng tiến bộ của Nhật Bản cho thấy khi có cơ hội thì người da vàng cũng đủ trí thông minh để phát triển không khác gì người da trắng. Người Nhật đã học sớm, học nhanh văn minh Châu Âu, trong khi vẫn giữ nhiều định chế cổ truyền của xã hội Á Ðông. Nghĩa là chủng tộc, màu da và truyền thống văn hóa của các sắc dân khác cũng có thể không thua kém người da trắng, khi họ được “giải phóng,” rũ bỏ những chế độ chính trị kìm kẹp không cho con người tự do phát triển.
Ðiều này thấy rõ rệt nhất khi nhìn vào sự thành công của các di dân từ Châu Á, Châu Phi, Trung Ðông tới nước Mỹ.
Trong số những công ty thành công thuộc ngành kỹ thuật cao, 60% là do các di dân hoặc con cháu của họ tạo nên. Nổi bật là những nhãn hiệu lừng danh như Google, Apple, eBay. Ông Steve Jobs, nhà sáng chế đầu tầu của Apple, là con của một di dân người Syria, theo Hồi Giáo. Tuy nhiên, các nhà kinh doanh trên vẫn là một thiểu số. Các công dân Mỹ, cũng như ở các quốc gia Châu Âu khác, lo ngại rằng di dân đến nước họ có thể khiến người dân bản xứ bị thiệt hại. Ðây là một vấn đề cần nhìn rõ.
Những người chống di dân thường nêu lên các lý do kinh tế, một là di dân sẽ tranh công việc làm của người bản xứ khi chấp nhận lương thấp hơn. Nếu không làm họ mất việc thì di dân cũng khiến đồng lương của người bản xứ giảm xuống vì bị cạnh tranh trong thị trường lao động. Ngoài ra, người ta lo các di dân mới sử dụng các dịch vụ chung như nhà thương, trường học, bảo vệ anh ninh, vân vân, hơn người bản xứ khiến mọi người được hưởng ít hơn.
Những vấn đề trên đã được nhiều chuyên gia kinh tế, xã hội nghiên cứu trong nhiều năm qua. Chúng ta có thể thấy rằng công chúng thường nhìn sai lạc, nhấn mạnh vào những thiệt hại của dân bản xứ và không nhìn nhận những ích lợi chung cho cả xã hội mà các di dân đem lại. Lý do chính gây ra cách nhìn sai lạc này là những lợi ích thường được chia cho nhiều người hưởng, khó nhìn thấy, trong khi những thiệt hại thường xảy ra cho một số người, được tập trung cho nên dễ thấy hơn. Những người bị thiệt hại phải lên tiếng mạnh mẽ chống di dân, và ai cũng nghe thấy. Còn đại đa số được lợi thì có thể chính họ cũng không nhận ra vì lợi ích tương đối nhỏ khi đem chia cho nhiều người.
Thí dụ về thiệt hại là di dân có thể khiến một số người mất việc, đó là một thiệt hại rất lớn. Nhưng khi các di dân tăng số tiêu thụ thì những xí nghiệp và công nhân trong xã hội đều được lợi, nhưng họ không trông thấy.
Nhưng thường thì các di dân không tranh giành việc làm của người bản xứ mà cạnh tranh nhiều nhất với các di dân khác. Nhờ lực lượng lao động gia tăng và cạnh tranh gắt gao, lương bổng và giá cả không tăng, mọi người tiêu thụ đều được lợi. Một điều dễ thấy là các di dân thường tập trung sống ở những nơi đang có nhiều di dân, và họ sẵn sàng di động tới những thành phố sẵn việc làm mới; trong khi người bản xứ, nhất là người lớn tuổi thường không thích thay đổi chỗ ở. Nếu không có di dân cung cấp sức lao động, nhiều xí nghiệp mới khó phát triển, cả xã hội tiến chậm hơn.
Các nước Tây phương và Nhật Bản đều đang gặp vấn đề số người già ngày càng tăng lên, nhanh hơn số người trẻ. Di dân thường trẻ tuổi, họ sẽ làm việc và đóng thuế để dùng cho các dịch vụ xã hội như y tế, nhà dưỡng lão, trong khi lớp người bản xứ già đang tăng thì không còn làm việc, không đóng thuế nữa. Khi nhìn thấy điều này thì hiện tượng di dân sanh nhiều con là một điều may mắn. Những đứa trẻ đó lớn lên sẽ làm việc và đóng thuế. Các di dân tới Mỹ khi còn trẻ, họ không dùng nhà thương nhiều. Phần lớn họ cũng trên tuổi đi học, không sử dụng nhà trường. Trong khi đó họ vẫn đóng thuế an sinh xã hội, nuôi các cơ sở cung cấp dịch vụ cho mọi người.
Các cuộc nghiên cứu cũng thấy rằng các tội trộm cướp tài sản do các di dân phạm có tỷ lệ không cao bằng trong số người bản xứ. Ða số các di dân chỉ chăm lo làm việc để xây dựng tương lai cho con cháu họ.
Một điều hay được những người chống di dân và chống việc tiếp nhận người tỵ nạn nêu ra, là các hành động khủng bố của “di dân.” Thực ra hệ thống tuyển chọn di dân của nước Mỹ khá gắt gao, không lỏng lẻo như tiếng đồn. Kể từ ngày 11 Tháng Chín (9/11) năm 2001, trong số các vụ khủng bố làm chết người do người ngoại quốc gây ra, thì chỉ có 1% các thủ phạm là di dân; còn 99% đến nước Mỹ với chiếu khán (visa) du lịch hoặc du học.
Một dân tộc rất “kỵ” người ngoại quốc là Nhật Bản, ngày nay cũng đang thay đổi. Người Nhật có một nếp sống đặc biệt trật tự, kỷ luật rất đáng quý, họ thấy người nước khác hoàn toàn khác hẳn nên e ngại, nhưng hiện nay cũng chấp nhận nước họ có nhu cầu tăng số di dân. Nước Mỹ vốn do các di dân thành lập, và hiện nay vẫn là nơi thu hút các di dân từ nước khác đến. Ða số các sinh viên du học vào Mỹ rồi muốn ở lại, đóng góp chất xám cho nền kinh tế và văn hóa Mỹ.
Read more…

CÓ MỘT VÙNG ĐẤT CỦA THẾ GIỚI



thư giãn cuối tuần

You Tube
Read more…

HÃY TRUNG THỰC VỚI LỊCH SỬ


Kiều Mai Sơn thực hiện

Kết quả hình ảnh cho Nhà văn Hoàng Quốc Hải

Thư phỏng vấn nhà văn Hoàng Quốc Hải của nhà báo Kiều Mai Sơn-

phóng viên báo Nông nghiệp.
kính gửi nhà văn Hoàng Quốc Hải
Thưa bác, báo Nông nghiệp Việt Nam thực hiện chùm bài: Hoằng Nghị đại vương có phải là bố đẻ Thái sư Trần Thủ Độ ?
Bác là nhà văn chuyên viết về triều Trần. Nay cháu xin phép được có một số câu hỏi mong được bác giải đáp giúp cho về bố đẻ Thái sư Trần Thủ Độ và Hoằng Nghị đại vương.
Nhà văn Hoàng Quốc Hải:
Trước hết, tôi hoan nghênh sự tham gia thảo luận của báo ta về các vấn đề lịch sử và nhân vật lịch sử. Điều đó không chỉ làm rộng đường dư luận mà còn giúp cho người dân có cơ hội tiếp cận với lịch sử dân tộc, nhằm mục đích nâng cao dân trí, qua đó bồi bổ thêm lòng yêu nước. Người yêu nước, không thể không biết rõ lịch sử nước mình. Cụ Hồ Chí Minh từng nói: “Dân ta phải biết sử ta”. Còn nhà văn Nguyễn Huy Tưởng trong nhật ký viết trước 1945, ông đã ghi: “Người không biết lịch sử nước mình, chẳng khác một con trâu đi cày, nó cày bất cứ thửa ruộng nào với bất cứ ông chủ nào cũng vậy thôi”.
Ước sao các báo cùng tham gia thảo luận rộng rãi về nhiều vấn đề trong lịch sử nước nhà, cũng là điều giúp con cháu chúng ta có thêm kiến thức lịch sử và yêu môn lịch sử hơn.
Phần trả lời câu hỏi.
Câu hỏi 1: Thưa ông, trong chính sử/ quốc sử viết về bố đẻ Trần Thủ Độ như thế nào? Tuổi thơ của Trần Thủ Độ ra sao?
Nhà văn Hoàng Quốc Hải:
Khi viết bộ TTLS “ Bão táp triều Trần” gồm 6 tập, 3200 trang, đặc biệt tập đầu, với nhân vật chủ chốt – Người sáng lập vương triều Trần là Trần Thủ Độ. Vì vậy, tôi mất khá nhiều thì giờ để tìm hiểu tận ngóc ngách của nhân vật này. Trước hết là qua các bộ sử lớn như: “Đại Việt sử ký toàn thư” do Ngô Sỹ Liên chủ biên, nhưng cốt của nó vẫn lấy từ bộ “ Đại Việt sử ký” do Lê Văn Hưu soạn từ thời nhà Trần. Tiếp đó là bộ “ Khâm định Việt sử thông giám cương mục” của Quốc sử quan triều Nguyễn. Kế đó là các bộ sử do học giả các đời soạn như Đại Việt sử lược (khuyết danh); An Nam chí lược của Lê Tắc; Đại Việt thông sử và Kiến văn tiểu lục của Lê Quý Đôn; Sử học bị khảo của Đặng Xuân Bảng; Sử ta so với sử Tầu của Nguyễn Văn Tố; Việt Nam sử lược của Trần Trọng Kim; Đại Việt sử ký tiền biên và Việt sử tiêu án của Ngô Thời Sỹ; Lịch sử Việt Nam của Lê Thành Khôi; Lịch triều hiến chương loại chí của Phan Huy Chú vv…
Tất cả các bộ sử trên chỉ cho ta biết Trần Thủ Độ mồ côi cha mẹ ở với bác là Trần Lý, được Trần Lý nuôi dạy với các con ông. Trần Thủ Độ theo người anh họ là Trần Tự Khánh ( con Trần Lý) đi đánh dẹp các đầu mục, qua đó tài năng nảy nở. Khi Trần Tự Khánh mất, Trần Thủ Độ thâu tóm quyền lực, làm nảy sinh vương triều Trần.
Ông kèm cặp và vực người cháu là Trần Cảnh ( con Trần Thừa) 8 tuổi ở ngôi vua, cho tới khi Trần Cảnh trưởng thành và tự mình điều khiển công việc đất nước. Trần Thủ Độ không chỉ có công với nhà Trần mà là người yêu nước chân chính, người liêm khiết và gương mẫu trong việc hành pháp. Tuy nhiên, ông chịu sự bất công khá lớn, sử gia các đời đều lớn tiếng mạt sát và nguyền rủa ông là đồ chó lợn.
Một nhân vật lịch sử có chiều kích lớn rộng như vậy, tôi hoàn toàn muốn ông có một lý lịch hoàn chỉnh. Song điều đó bất lực, bởi các bộ sử không hề hé lộ cho ta một tia nhỏ nào về cha mẹ và anh chị em ruột của ông, kể cả tuổi thơ của ông lịch sử cũng khép kín.
Tôi đi điền dã nhiều lần, về nhiều địa bàn quanh Thái Bình, Nam Định, mở rộng tới cả Hải Dương, chỉ biết thêm: “Trần Thủ Độ mồ côi cha khoảng từ 4 đến 5 tuổi. Cha chết đầu năm, cuối năm mẹ cũng chết theo cha”. Tuy vậy thông tin này không thể kiểm chứng, nên tôi không sử dụng trong tiểu thuyết; mặc dù hư cấu là thuộc tính của tiểu thuyết, kể cả tiểu thuyết lịch sử cũng không có ngoại lệ.
Tóm lại, cho đến tận hôm nay cũng chưa hề có một thông tin nào khả tín về cha mẹ của vị Thái sư thống quốc Trần Thủ Độ, cũng như tuổi thơ của ông vậy.
Câu hỏi 2: Những năm gần đây PGS.TS Nguyễn Minh Tường ( Viện Sử học ) trong quá trình nghiên cứu điền dã ở địa phương đã phát hiện ra Hoằng Nghị đại vương là bố đẻ Trần Thủ Độ. Ông có biết thông tin này không? Ông đánh giá về phát hiện này ra sao?
Nhà văn Hoàng Quốc Hải:
Trước đây tôi cũng nghe nói có một vị thần biển, dân quanh vùng Hải ấp thường thờ. Thật ra các vùng ven biển dân vẫn thờ thần Long Hải.
Thấy dân tâu báo, thần thường hộ trì, cầu gì được nấy, nên các triều đại phong kiến, nhà vua ban thêm các mỹ danh “Đại vương” hoặc thêm các phụ danh như “Thượng đẳng thần” hoặc “Thượng đẳng tối linh thần” đó là tín ngưỡng dân gian.
Về quan điểm của nhà sử học Nguyễn Minh Tường, lần đầu tiên tôi nghe ông trình bầy tham luận tại hội thảo ở Hà Nội về một vị gọi là Hoằng Nghị Đại vương, cha đẻ của Trần Thủ Độ, sau ông bổ sung thêm in thành sách, tôi có được đọc.
Tôi ao ước những điều ông Nguyễn Minh Tường, tường giải về cụ Hoằng Nghị là sự thật, nhưng để những điều giả định đó trở thành sự thật lịch sử lại là một việc khác. Điều này các nhà làm sử hiểu hơn ai hết.
Theo tôi, khi khẳng định những vấn đề thuộc về lịch sử mà thiếu cơ sở khoa học, chỉ làm cho lịch sử rối thêm.
Tại hội thảo năm ấy, tôi còn được nghe ông Đặng Hùng một nhà nghiên cứu văn hóa, lịch sử tự phát trình bày tham luận về một vị thiên thần, dân vùng Hải ấp thờ làm Thành hoàng, có thần phả, thần tích cũng là Hoằng Nghị đại vương. Lập luận của ông Đặng Hùng, tôi thấy có phần thuyết phục, vì nó có cơ sở để xác tín. Không biết sau này ông Hùng có đi sâu thêm, tôi không có điều kiện theo dõi.
Câu 3: Theo ông, việc HKHLS Việt Nam , Viện Sử học và các cơ quan nghiên cứu khác cũng như các nhà nghiên cứu dựa trên tư liệu không đủ cơ sở khoa học để tổ chức hội thảo tuyên truyền, in sách, quảng bá về Trần Hoằng Nghị- Hoằng Nghị đại vương sẽ có tác động như thế nào với xã hội?
Nhà văn Hoàng Quốc Hải:
Theo tôi, những vấn đề lịch sử chưa rõ ràng thì chưa nên khẳng định. Nếu không, sẽ làm khó khăn không chỉ cho đương thời mà còn di họa tới cả hậu thế.
Do đó, hễ là người cầm bút có lương tri, phải xét những điều mình viết ra có lợi hoặc có hại cho nhân dân mình, đất nước mình. Và phải cân nhắc những gì nên viết, những gì không nên viết. Ấy là tôi nói những người cầm bút nói chung, riêng giới sử học tưởng còn phải thận trọng hơn cả trăm lần so với các giới khác vẫn chưa là đủ.
Tôi xin nêu, chỉ một sai sót nhỏ của Bùi Huy Bích (1744 – 1818) khi ông làm “Hoàng Việt thi tuyển”, chọn được 562 bài thơ tiêu biểu của 167 tác giả, trong đó có bài “ Phóng cuồng ca”, đúng ra là của Trần Tung tức Tuệ Trung Thượng sỹ, anh ruột Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn, nhưng ông lại ghi nhầm tác giả là Trần Quốc Tảng, con trai thứ 3 của Trần Hưng Đạo.
Sự nhầm lẫn ấy, đã khiến các soạn giả và bình giả các đời cũng lầm lẫn theo. Việc sai lầm này kéo dài từ cuối thế kỷ 18 đến nửa cuối thế kỷ 20, khi thiền sư Thích Nhất Hạnh soạn “Việt Nam phật giáo sử luận” mới chính thức cải chính, và trả “Phóng cuồng ca” về cho Tuệ Trung Thượng sỹ. Sự thực, Trần Quốc Tảng không làm thơ, và ông chẳng có bài thơ nào lưu hậu thế.
Một lầm lẫn lịch sử nữa là vào khoảng tháng 4 năm 2010, Tạp chí Hồn Việt có đăng bản dịch gia phả nhà họ Lưu ở xã Lưu Xá huyện Hưng Hà Thái Bình. Trong đó nói anh em cụ Lưu Đàm, Lưu Điểu là người giúp Lý Công Uẩn lên ngôi vua. Cũng tư liệu này cho biết Lưu Đàm từng ra uy, giơ gươm chém bay một góc chiếc bàn gỗ lim, ngầm răn những kẻ nào có ý chống lại Lý Công Uẩn. Rồi Lưu Đàm hiến kế dời đô từ Hoa Lư về La Thành sau là Thăng Long, kể cả việc viết chiếu vv…
Thế là có một người đứng ra làm ngay một bộ phim tài liệu theo nội dung trên. Và bây giờ không chỉ con cháu nhà họ Lưu ở Lưu Xá, mà cả tỉnh Thái Bình và hơn thế nữa đều đinh ninh rằng, “Lưu Đàm, Lưu Điểu” là đạo diễn chính trong việc phò Lý Công Uẩn lên ngôi.
(Việc gia phả, tộc phả các gia đình và dòng họ chép thế nào là tùy thuộc họ, không ai có quyền can thiệp. Các nhà làm sử, viết sách có thể tham khảo rất có ích. Nhưng gia phả, tộc phả chưa phải là lịch sử, càng không phải là lịch sử dân tộc.)
Sự thực trên lại không phải vậy, thời đại nhà Lý, quả có một Thái úy Lưu Khánh Đàm, nhưng 116 năm sau khi Lý Công Uẩn lên ngôi, ông này mới xuất hiện. Ấy là khi Lý Nhân Tông gọi ông vào nhận di chiếu.
Tháng 12 năm Bính ngọ (1126), Đại Việt sử ký toàn thư tờ 356 tập 1 NXB Văn hóa TT ( in năm 2014 ) chép: “Vua không khỏe, gọi Thái úy Lưu Khánh Đàm vào nhận chiếu rằng…” .
Sự nhầm lẫn lịch sử mang tính ngộ nhận này nguy hiểm hơn nhiều so với trường hợp Bùi Huy Bích với “Phóng cuồng ca”.
Ấy thế mà cho tới nay vẫn không có một ai đứng ra nhận lỗi, không một học giả hoặc cơ quan chuyên trách nào đứng ra phủ chính.
Sự coi thường công chúng và khinh nhờn lịch sử tưởng đến thế là cùng.

Hoàng Quốc Hải
(Ngày 21 tháng 3 năm 2017)
Ảnh Nhà văn Hoàng Quốc Hải và TS Nguyễn Xuân Diện 
Read more…

VIỆC KHAI ẤN ĐỀN TRẦN TỨC MẠC LÀ XUYÊN TẠC LỊCH SỬ


TS NGuyễn Hồng Kiên


Kết quả hình ảnh cho khai ấn

Chuyện khai ấn - phát ấn ngày một tràn lan trên nhiều tỉnh thành. Nhiều tệ nạn cũng sinh ra từ đó...
Đầu tiên là Nam Định nâng cấp lễ hội làng Tức Mặc thành lễ hội cấp quốc gia. Sau đó "đẻ" ra chuyện khai/phát ấn ở đền Trần Thương (Nhân Đạo, Lý Nhân, Hà Nam), đền Trần Tam Đường (Tiến Đức, Hưng Hà, Thái Bình), ở khu văn hóa núi Bài Thơ (TP Hạ Long, Quảng Ninh), khu di tích Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội)...
Cá nhân tôi với tư cách một người làm khảo cổ học khẳng định: không có một cái ấn nào, không có một lễ khai ấn nào có được bất kỳ một căn cứ lịch sử và khoa học nào.
Xuyên tạc lịch sử?
1 Chuyện khai ấn và phát dưới 10 bản in ấn “Trần miếu tự điển” (Tôn miếu của nhà Trần từ xưa) vốn chỉ là chuyện nội bộ của làng Tức Mặc, dưới thời Nguyễn, để chống lại, giảm thiểu tác hại của việc đâu đâu cũng nhận là đền “chân truyền” thờ Đức Hưng Đạo đại vương.
Sau đó việc này bị nhập nhèm giữa chuyện phong ấn/khai ấn của chính quyền hằng năm với việc bịa tạc về chuyện vua Trần thưởng công, phong tước sau chiến thắng quân Nguyên lần thứ nhất năm 1258. Rồi chẳng biết từ khi nào “dân gian hiện đại” tin rằng có được lá ấn ấy sẽ được thăng quan tiến chức, mua may bán đắt...
Tại hội thảo khoa học về lễ hội đền Trần của Viện Nghiên cứu văn hóa nghệ thuật Bộ VH-TT&DL và UBND tỉnh Nam Định tổ chức năm 2011, tôi đã có tham luận khẳng định việc khai ấn ở đền Trần Tức Mặc là một xuyên tạc lịch sử và không nhận được một phản biện khoa học nào.
2 “Tiểu sử” của “lễ phát lương” ở đền Trần Thương (Hà Nam) cũng hoàn toàn là hư cấu. Kể cả có tin theo truyền miệng dân gian rằng ở đây từng là kho trữ lương thời Trần thì chẳng có lý nào lại cho tờ in ấn vua Trần vào trong túi lương gồm ngô vàng, thóc nếp.
Có thể đặt ra hàng loạt nghi vấn: “Ấn vua Trần” mượn đâu về? Ngô - thóc ấy lấy ở đâu ra? Ai bật đèn xanh và đạo diễn cho việc phát lương này?
3 Lễ khai ấn ở đền Trần Tam Đường thậm chí còn không dựa trên một “tương truyền”, đồn thổi nào. Cái ấn đồng (do một chủ doanh nghiệp cúng vào đền) sau các phê phán của nhiều nhà nghiên cứu đã được chính Bộ VH-TT&DL thừa nhận là ấn rởm. Các cụ trong ban quản lý đền đã bị phê phán nghiêm khắc!
4 Lý do của lễ khai ấn ở khu văn hóa núi Bài Thơ cũng không rõ ràng. Ấn gỗ đẽo mới năm 2014, vừa được đúc lại bằng đồng đã được chỉ rõ là sai cả chữ khắc: tên ấn “Tao Đàn hội Hồng Đức hiệu” thì chữ Tao 騷 (phong nhã) khắc thành chữ Tao 遭 (gặp gỡ), chữ Hồng 洪 (lớn) lại khắc thành Hồng 紅 (màu đỏ); thậm chí năm làm ấn Giáp Ngọ 2014 lại khắc thành Nhâm Ngọ.
5 Lễ (thử nghiệm) khai ấn ở khu di tích Hoàng thành Thăng Long cũng không có nguồn cơn lịch sử nào. Nguyên gốc của cái ấn phục chế chỉ là 2 mảnh gỗ mỏng chưa đến 1cm, đã bị nhiều nhà nghiên cứu chỉ rõ không phải là ấn.
Làm sao để chấm dứt tệ khai/xin/mua/cướp ấn?
Có thể nhận thấy hầu hết các lễ khai ấn được tổ chức đều nhằm mục đích muốn “chia lửa”, vì ấn đền Trần Tức Mặc quá thành công về thương mại (chính bà phó chủ tịch UBND tỉnh Nam Định công bố với báo chí “hằng năm lễ hội khai ấn mang về cho Nam Định khoảng 10 tỉ đồng”).
Để xảy ra tệ nạn ngày một trầm trọng này, trách nhiệm trước tiên là từ những người tổ chức ra các lễ khai ấn.
Người ta đã không ngần ngại xuyên tạc lịch sử, dựng lên các huyền tích hoàn toàn mới, mạo danh việc phục hồi lễ hội truyền thống. Người ta thổi phồng các lễ hội của làng/cấp làng thành lễ hội quốc gia, trong đó có việc mời bằng được các lãnh đạo cấp cao của tỉnh, của trung ương về khai ấn.
“Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa...” nhờ báo chí, truyền thông. Các tờ giấy in ấn được nâng cấp thành lụa là cùng với đồn thổi về công năng huyền bí của các “cánh ấn”. Sự có mặt của các quan chức góp phần tăng trọng lượng, như một bảo chứng cho các đồn đãi.
Cho đến khi tiền bán ấn trở thành một nguồn thu không nhỏ thì người ta (dù đã thừa nhận mọi tiêu cực của tệ nạn này) không thể dừng lại nổi. Mọi phê phán, góp ý đều bị coi là thiếu xây dựng! Cũng phải kể đến một nguyên nhân khiến tệ này không dứt được là vì được một số nhà nghiên cứu, một số cơ quan hữu quan chống chế, bênh vực...
Xin được nhắc lại điều đã phát biểu tại hội thảo nói trên của Viện Nghiên cứu văn hóa nghệ thuật Bộ VH-TT&DL và UBND tỉnh Nam Định: “Để chấm dứt việc xuyên tạc lịch sử, xin hãy trả lại việc đóng ấn cho các nhà đền! Chính quyền các cấp không nên tham gia vào việc này nữa!”.
Tại Hội thảo quốc gia về vai trò của Hán Nôm trong văn hóa đương đại (tháng 8-2016), theo nhiều nhà nghiên cứu, qua những nghiên cứu tư liệu địa phương chí, quốc sử các triều đại, hội điển được biên soạn vào thời Nguyễn, thế kỷ XIX cũng không tìm thấy chi tiết nào đề cập hoạt động phát ấn ở bất cứ di tích đền Trần nào 
Nguồn http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20170208/viec-khai-an-o-den-tran-tuc-mac-la-mot-xuyen-tac-lich-su/1261237.html
Read more…

Bài học hay về kỹ năng sống để giáo dục của chủ nhân Facebook

Bí mật cuộc sống đáng ngưỡng mộ của ông chủ Facebook, KHÔNG phải có siêu xe và biệt thự mới là hạnh phúc.
Nhắc đến tên tuổi những nhà tỷ phú trẻ, cái tên Mark Zuckerberg, nhà sáng lập mạng xã hội nổi tiếng toàn cầu Facebook là nhân vật nổi bật nhất. Theo như Forbes đánh giá, năm 2016 anh lọt vào danh sách top 5 nhà tỷ phú giàu nhất thế giới. Anh không chỉ khiến mọi người kinh ngạc vì giá trị tài sản giàu lên một cách nhanh chóng mà còn khiến mọi người ngạc nhiên hơn nữa bởi lối sống giản dị khác thường của mình. Anh mặc một bộ quần áo mỗi ngày, ở trong căn nhà và lái chiếc xe thuộc tầng lớp trung lưu ở Mỹ.
Mark Zuckerberg thành lập công ty mạng xã hội toàn cầu Facebook vào năm 2004, là một trong những công ty có lợi nhuận cao nhất thế giới. Năm 2016, theo đánh giá của tạp chí Forbes, giá trị tài sản mà tỷ phú trẻ nhất thế giới có là 51,6 tỷ đô la.
Mặc dù sở hữu một khối tài sản khổng lồ như vậy, tiền đủ để anh chi tiêu trong 10 kiếp sống xa hoa, nhưng cuộc sống sinh hoạt của anh còn đơn giản và đạm bạc hơn cả cuộc sống của những gia đình trung lưu ở Mỹ. Anh thường đi lại bằng chiếc xe bình dân Honda Fit trị giá 16.000 đô la.
Tuy nhiên, cũng giống như gia đình trung lưu ở Mỹ, Zuckerberg cũng có thêm hai chiếc xe khác, không phải là những chiếc xe siêu sang đắt tiền mà là chiếc Acura TSX, có giá bán tại Mỹ là 30.000 đô la và chiếc Volkswagen Golf có giá khoảng 18.000 đô la.
Trước khi kết hôn, anh chỉ sống trong một căn hộ chung cư nhỏ được thuê lại. Sau khi cưới Priscilla Chan vào năm 2012, anh và gia đình nhỏ của mình đã chuyển đến sống trong một căn biệt thự, nhưng thực tế nhiều gia đình trung lưu ở Mỹ còn sống trong những căn biệt thự xa hoa hơn của anh rất nhiều lần.
Anh không chỉ đi lại bằng chiếc xe bình dân, anh còn thường đến các trạm xăng tự phục vụ để nạp nhiên liệu cho chiếc xe hơi của mình. Nhìn thấy cảnh tượng này, thật khó để có thể tưởng tượng anh đang sở hữu khối tài sản lên đến hơn 50 tỷ đô la.
Thực tế thì, ngoài việc không đi những chiếc xe hơi siêu sang như các đại gia giàu có khác, Mark Zuckerberg còn mặc một bộ quần áo cực giản dị mỗi ngày, đó là chiếc áo phông ngắn tay màu xám.
Mệnh danh là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới, cả hai vợ chồng đều rất hiếm khi mặc hàng hiệu. Nếu như ai đó chưa từng biết về sự giàu có của anh, họ cũng chỉ nghĩ vợ chồng anh cũng chỉ giống như cặp vợ chồng bình thường khác mà thôi.
Năm Mark Zuckerberg học đại học Harvard đã gặp được vợ mình, cô Priscilla Chan trong một lần cả hai cùng đứng xếp hàng chờ sử dụng nhà vệ sinh công cộng. Hai người đã cùng nhau trải qua thời gian 9 năm yêu đương.
Ngay cả khi trở thành một người giàu có, hai người vẫn duy trì một lối sống như thời còn là sinh viên, vẫn thường mua thức ăn tại một quán nhỏ gần nhà, thỉnh thoảng còn mua thức ăn nhanh. Có những lúc, họ ngồi lại cùng nhau, truyền cho nhau cảm hứng và khơi gợi những ý tưởng mới mẻ.
Hai người kết hôn năm 2012 nhưng đã không tổ chức một “đám cưới thế kỷ”. Họ chỉ tổ chức một đám cưới rất đơn giản tại sân sau của căn nhà anh đang ở, vị khách tham dự là những người bạn thân thiết và người thân trong gia đình.
Anh cũng không tặng vợ nhẫn kim cương đắt tiền. Chiếc nhẫn cưới anh tặng vợ là chiếc nhẫn mặt đá ruby được đặt thiết kế tối giản nhất theo ý tưởng bản vẽ của riêng anh.
Rất nhiều người không hiểu được lý do vì sao anh sống đơn giản như thế, đặc biệt là người Mỹ. Họ thường có những câu hỏi: “Anh là một thanh niên trẻ tuổi, lại có rất rất nhiều tiền, sao lại mua chiếc xe trị giá hơn 10 ngàn đô la? Vậy, anh dùng tiền vào việc gì?”. Kỳ thực cả hai vợ chồng anh Zuckerberg đều có một ước nguyện chung là kiếm tiền vì mục tiêu lợi ích xã hội.
Ngày 23/9/2013, Mark Zuckerberg đã quyên tặng 100 triệu đô la để giúp sửa chữa các trường học tại Newark, bang New Jersey, Mỹ. Số tiền quyên tặng đạt cao nhất trong những người trẻ ở Mỹ làm từ thiện. Ngày 10/2/2014, tờ Chronicle of Philanthropy đưa tin vợ chồng Mark Zuckerberg đã dẫn đầu nước Mỹ trong bảng xếp hạng người làm từ thiện.
Chia sẻ về lối sống giản dị của mình, Zuckerberg nói: “Để cho cuộc sống trở nên đơn giản nhất, không mất quá nhiều thời gian và tâm sức để nghĩ ngày hôm nay mặc gì, tôi đã mua cả kiện áo phông có màu sắc giống nhau. Bởi vì chuyện nhỏ nhặt này rất dễ khiến tinh thần mệt mỏi, tôi cũng không muốn hao tổn năng lượng cho những việc như thế. Tôi dùng tất cả tinh lực vào công việc, làm sao phục vụ xã hội được tốt hơn … đó mới là việc trọng yếu”.
Zuckerberg cho biết: “Tôi thực sự may mắn, với mỗi sáng thức dậy có thể giúp đỡ hàng tỷ người. Nếu như đem tinh lực lãng phí vào những việc không cần thiết, tôi sẽ cảm thấy bản thân mình không làm việc”.
Mark Zuckerberg là người trẻ nhất toàn thế giới gây dựng công ty bạc tỷ, không lái siêu xe, nhưng lời nói của anh lại rất có sức nặng đối với thế hệ trẻ. Trong suy nghĩ của Zuckerberg, tiền không phải là vấn đề quan trọng nhất. Nguyện vọng đời này của anh là làm thế nào để biến những lý tưởng của mình thành hiện thực, để giúp đỡ được càng nhiều người hơn.
Nhìn vào cuộc sống bình dị của anh, chúng ta thật sự phải suy ngẫm lại về giá trị của sự giàu sang. Sự giàu có không phải thể hiện ở việc mình có bao nhiêu tiền, mà là ở chỗ mình có thể cho đi bao nhiêu, mình sử dụng nó vào mục đích gì. Anh không chỉ khiến con người nể phục khả năng làm giàu mà còn là tấm gương về sự giúp đỡ và cho đi.
San San
Read more…

Contact us