Tập sống dân chủ từ thuở còn thơ


Ngô Nhân Dụng

Nhà văn Bùi Thanh Hiếu kể chuyện cuộc đời anh “Từ Ngõ Phất Lộc đến Weimar,” một đoạn đời hơn 40 năm đầy biến cố. Anh chỉ dành rất ít trang viết về thời đi học – bởi vì anh bị đuổi học khi mới lớp 10. Nhưng anh ghi nhớ tấm lòng tốt của một cô giáo dạy văn, một cô giáo đơn côi và hay đau ốm. Riêng với Hiếu, cô Dung đã tặng sách cho em đọc để luyện môn văn cho giỏi hơn. Cô khuyên Hiếu hãy chăm chỉ, bớt nghịch ngợm, cô nói mỗi lần thấy Hiếu bị phạt cô buồn lắm. Cô thường nói với học sinh, “Các em cố học giỏi cho cô mừng nhé!”
Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) giỏi môn văn, nên được cử đi thi môn văn của cả thành phố Hà Nội. Cô Dung đưa cho Hiếu cây bút, dặn dò: “Cô cho em mượn bút đi thi, bút đầy mực đấy. Chiều em thi xong, mai trả cô.” Chiều hôm đó, Hiếu không thể đi thi. Hiếu mang cơm cho mẹ ăn trưa. Mẹ bán dép nhựa rong, loanh quanh bờ Hồ Gươm. Mẹ đang ăn, Hiếu báo động công an tới, cơm canh đổ cả ra lề đường. Mẹ bị đuổi, bị bắt về đồn; Hiếu theo mẹ vào đồn công an. Sau khi hối lộ mỗi anh công an đôi dép nhựa, và nộp một số tiền phạt mới nhìn mẹ đã trợn tròn mắt, mẹ im lặng gánh hàng ra ngoài đường. Ði một quãng mẹ mới dừng chân, ngửa cổ lên trời nấc tiếng kêu: “Trời cao đất dày ơi! Sao số tôi khổ thế này!”
Cậu bé Bùi Thanh Hiếu làm cô giáo thất vọng vì không nói thật cho cô giáo biết lý do tại sao anh không đi thi. Con người can trường, tự trọng không muốn kể cảnh khổ của mình cho người khác mủi lòng. Cô giáo không bao giờ nhìn mặt Hiếu nữa. Nhưng anh vẫn biết ơn cô suốt đời, cho nên thuật lại ngay ở chương thứ hai, lúc anh bắt đầu kể chuyện cuộc đời mình. Cô giáo chỉ muốn các học sinh mình giỏi, “cho cô mừng.” Tôi đã làm nghề dạy học trước năm 1975, có thể làm chứng lời cô giáo rất thành thật. Thầy, cô nào cũng mừng khi thấy học sinh, sinh viên học giỏi. Mừng không phải vì mình, bởi lẽ nếu học trò giỏi hơn thì thầy cô cũng không mấy ai được khen thưởng. Nhưng vẫn mừng, vì thấy tương lai đứa trẻ sẽ khá hơn. Nếu nhiều học sinh lớn lên đều giỏi giang, thì cả xã hội chắc cũng khá hơn.
Những nhà giáo như cô giáo Dung của blogger Người Buôn Gió sống ở khắp nơi trong nước Việt Nam, cũng như khắp thế giới. Ai cũng muốn học sinh giỏi hơn. Ai cũng tìm cách giúp học sinh giỏi hơn. Nhưng tùy theo hoàn cảnh mỗi quốc gia, chữ “giỏi hơn” có nghĩa khác nhau.
Hôm nay tôi xin kể câu chuyện mới nghe, về những cố gắng của một cô giáo để giúp các học trò của mình “giỏi hơn.”
Cháu Vi mới 11 tuổi, học lớp 5 một trường công lập ở thị xã Fountain Valley. Cô giáo cháu tên là cô Smith. Ðầu năm học, cô Smith phát cho mỗi học sinh một số “tiền” do cô phát hành, cô đóng vai ngân hàng trung ương. Lâu lâu cô mở một cuộc bán hàng, những sách, vở, học cụ, đồ chơi, quần áo, vân vân, đủ thứ, không biết cô đi lạc quyên từ đâu ra. Mỗi lần cô mở cửa hàng là một cuộc đấu giá, ai trả giá cao nhất thì được mua. Học sinh cũng dùng đồng “đô la cô Smith” trao đổi hàng hóa với nhau.
Cô giáo cũng thuê học sinh làm việc và trả công. Những việc như làm vườn, tưới cây, nhặt cỏ dại, đến việc đọc sổ điểm danh, thông báo các tin tức trong lớp, xếp dọn bàn ghế, quét nhà, lau cửa, mở và tắt các máy vi tính trong lớp, vân vân; ai làm xong được lãnh một số thù lao tùy theo việc nặng nhẹ. Có tiền, các cháu có thể chờ ngày bán đấu giá đem tiền ra mua hàng. Lớp học trở thành một “nền kinh tế” với thị trường hàng hóa, dịch vụ và thị trường lao động.
Nhưng trong thị trường lao động có một vấn đề. Cô giáo trả thù lao không đồng đều. Cùng một việc, cô trả mỗi nam sinh một đô la thì chỉ trả cho nữ sinh 79 xu thôi!
Một hôm cháu Vi phản đối, hỏi tại sao cô giáo lại bất công như vậy? Cô nhún vai, nói, đó là luật cô đặt ra. Luật như thế, thì cứ theo như thế! Cô nói thêm, sau này lớn lên các con sẽ thấy, ở đời vẫn có cảnh đối xử phân biệt như vậy, đừng có ngạc nhiên.
Nhưng bé Vi không chấp nhận dễ dàng như vậy. Cháu nói: Con không đồng ý! Cô giáo: Con có thể không đồng ý, con thôi đừng làm việc cho cô nữa! Nhưng con vẫn muốn làm việc! Bây giờ, cô chỉ cho con, con phải làm gì? Cô giáo bảo: Thường thường, khi gặp cảnh này, người ta viết một “kiến nghị” (petition)! Bé Vi chưa hiểu, hỏi: Petition nghĩa là gì? Cô giáo dạy: Viết petition để kêu gọi mọi người ký tên chung với mình, đòi phải thay đổi luật lệ!
Bé Vi về nhà viết một bản kiến nghị đòi cô giáo phải trả thù lao cho con trai và con gái bằng nhau. Em gọi là “Equal Pay,” Lương Công Bằng! Em đem kiến nghị đi xin các bạn ký vào. Bạn con gái ai cũng thích, ký tên ngay. Con trai, có anh ký, có anh không. Có anh ký tên rồi, nghe cô giáo dọa, lại đòi rút tên ra. Có cậu lúc đầu không ký, sau nổi lòng vị tha lại hoặc máu anh hùng, tới xin ủng hộ.
Bé Vi đưa kiến nghị cho cô giáo, cô lắc đầu. Luật lệ không thay đổi! Bé và các bạn bèn đem kiến nghị qua các lớp khác, kể cả các lớp nhỏ hơn, xin chữ ký. Rất đông học sinh ủng hộ; nhiều thầy cô ở lớp khác cũng ký tên và khích lệ phong trào “Trả Lương Công Bằng!”
Hai chữ Equal Pay trở thành một khẩu hiệu. Các học sinh, nam cũng như nữ, viết khẩu hiệu Equal Pay lên các tờ giấy lớn và cứng, đi diễu ngoài hành lang và trong sân trường! Nhiều học sinh tình nguyện viết khẩu hiệu Equal Pay trên các áo sơ mi chữ T trắng của các bạn khác. Các em mặc áo Equal Pay khi đi học! Bé Vi cùng mấy người bạn lên phòng ban giám hiệu, xin được chữ ký ủng hộ của thầy hiệu trưởng nữa!
Bé Vi kể chuyện cuộc vận động Equal Pay của em cho tôi nghe cách đây hai ngày. Cho tới lúc đó, cuộc tranh đấu của các em vẫn chưa có kết quả. Nhưng bé Vi cho biết các bạn em đã đồng ý sẽ đem vấn đề này lên cấp cao hơn, nếu cô giáo không nhượng bộ! Các em đang đi hỏi học khu ở chỗ nào, nếu cần sẽ tranh đấu tới học khu! Cuộc đấu tranh đòi bình đẳng sẽ còn tiếp tục!
Bé Vi kể chuyện “cuộc chơi lớn” với vẻ mặt hăng say! Cháu sẽ nhớ suốt đời!
Bây giờ thì mình hiểu tại sao dân Mỹ hay tranh đấu công khai, biểu tình, kiến nghị, đòi cho được những quyền lợi của họ. Nhiều người Việt Nam sống ở Mỹ mấy chục năm vẫn không hiểu tâm lý và động cơ của những người đi biểu tình.
Còn nhà văn Bùi Thanh Hiếu? Trong “Từ Ngõ Phất Lộc đến Weimar” (tên tác phẩm) anh kể câu chuyện cô giáo Dung cho mượn bút và khuyến khích anh chăm học, đi thi, không nghịch, đến chuyện bà mẹ anh bị công an bắt, bị phạt tiền (Trời cao đất dày ơi! Sao số tôi khổ thế này!) Có lẽ hai câu chuyện liên tiếp trong một ngày đó cũng làm cho anh nhớ suốt đời. Tấm lòng yêu thương học trò của một cô giáo, nỗi khốn khổ của người mẹ đã góp phần hun đúc nên con người của anh. Cho nên, khi trưởng thành, sau bao nhiêu lần ở tù, anh thành blogger Người Buôn Gió. Anh mở tấm lòng mình ra để chia sẻ những nỗi khổ đau nhục nhã của những người dân Việt bị đàn áp. Anh đứng vững không khuất phục, hiên ngang và bình thản khi đối diện với bạo quyền. Những kỷ niệm thời thơ ấu, vào tuổi thiếu niên tạo nên tư cách và thái độ con người, suốt cả đời.
Một thầy giáo hay cô giáo ở Việt Nam bây giờ có thể tổ chức những cuộc chơi như ở trường bé Vi đang học hay không?
Trước hết, các thầy cô có thói quen “bày trò” cho học sinh chơi để các cháu có cơ hội học hỏi hay không? Lương bổng của họ có đủ sống để họ chuyên tâm đào tạo những con người cho tương lai tổ quốc hay không? Họ có thời giờ để làm thêm những việc ngoài chương trình bắt buộc phải dậy theo hay không? Nếu có sáng kiến “bày trò” để dạy học sinh đời sống thực tế, họ có được những người chung quanh, xã hội chung quanh hoan nghênh và khích lệ hay không?
Chắc các thầy cô ở Việt Nam có thể cho học sinh tham dự những cuộc chơi mua bán để học cách vận hành hệ thống kinh tế thị trường. Nhưng có lẽ không ai dám cho học sinh tập cái thói quen đứng lên tranh đấu đòi tự do, đòi bình đẳng, và tập sử dụng các phương pháp đấu tranh ôn hòa, hợp pháp, ngay từ lúc mới mười tuổi!
Nhưng các thầy cô vẫn có thể đào luyện tâm tình, tánh khí của học sinh. Họ có thể bày tỏ tình yêu thương, lòng hy vọng, khích lệ học sinh hãy noi theo những tấm gương tranh đấu chống cường quyền của các anh hùng trong lịch sử, nước ta hay nước khác. Những người tận tụy với công việc, đặt công ích trên tư lợi, sẽ nêu gương cho học sinh mãi mãi. Một thầy giáo, cô giáo được học sinh thương yêu và kính trọng sẽ gây ảnh hưởng trên các em suốt đời. Cách họ đối xử với học trò công bình, chính trực, tôn trọng các ý kiến khác với mình, không đàn áp các em không đồng ý với mình, tôn trọng lẽ phải và luật pháp; đó cũng là những bài học sống tự do dân chủ, sẽ tác động các em, không bao giờ quên được!
Read more…

NHÁI MUỐN TO BẰNG BÒ

Thơ ngụ ngôn của La Fontaine

Bn dch ca Nguyn Văn Vĩnh


Con nhái nom thấy con bò 
Hình dung đẹp đẽ mình to béo tròn 
Nhái bằng quả trứng tí hon 
Lại toan cố sức bằng con bò vàng 
Ngậm hơi, cổ bạnh, bụng trương 
Kêu: Chị em đến xem tường cho ta 
Đã bằng chưa, chị trông, nà! 
Bạn rằng còn kém - Nhái đà phồng thêm 
Hỏi rằng: Được chửa, chị em? 
Đáp rằng: Chưa được, phồng thêm ít nhiều! 
- Chị ơi còn kém bao nhiêu? 
Bạn rằng: - Còn phải phồng nhiều, kém xa! 
Tức mình chị nhái oắt ta 
Lại phồng bụng quá vỡ ra chết liền 
Ở đời lắm kẻ thật điên 
Sức hèn lại muốn tranh tiên với người 
Dại thay những lối đua đòi 
Vinh gì cuộc rượu trận cười mà ganh 
Để cho cơ nghiệp tan tành

Nguồn: Nguyễn Văn Vĩnh, Thơ ngụ ngôn La Fontaine, Cảo thơm, 1970



Read more…

CHUYỆN TRONG ĐỒN CÔNG AN

Huynh Ngoc Chenh

Thật tình thì tôi và Nguyễn Thúy Hạnh "vào đồn ra đồn" quá nhiều lần rồi, lúc thì mỗi người ra vào riêng với người khác, lúc thì cùng ra cùng vào một lần...và cũng nhờ 2 lần cùng ra vào đồn công an ở Cao Lãnh trong 2 lần đi dự phiên tòa xử Bùi Hằng mà 2 đứa ở 2 phương trời cách biệt lại quen nhau, thân nhau... Để rồi bây giờ lại vào chung đồn với nhau vào ngày 14/3 tưởng niệm các chiến sĩ Gạc Ma vừa rồi.
Do vậy mà chuyện ứng xử trong đồn công an của tui đã trở nên quá bình thường, ở đâu cũng giống ở đâu, cũng chừng đó lý lẽ, chừng đó lời đối đáp nên rất hiếm khi kể lại.
Với Nguyễn Thúy Hạnh lại khác, mỗi lần vào đồn là mỗi lần nàng có những điều mới mẻ và thú vị để kể ra, nhưng nàng lại giấu đi không muốn kể (hì hì, chỉ kể riêng cho tui nghe thôi).
CHUYỆN CỦA TUI
- Mời anh làm việc.
- Tôi không làm việc trên cơ sở sái trái pháp luật
- Ai sai pháp luật?
- Các anh chà đạp trên luật pháp. Tôi đi thắp hương tưởng niệm liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma, các anh cho người đến chặn bắt cưỡng chế lên xe đưa về đây rồi bảo làm việc. Làm việc gì? Chưa nói là các anh xúc phạm đến những người đã hy sinh bảo vệ tổ quốc...
- Chính vì thế nên chúng tôi mới đề nghị anh hợp tác, trình bầy sự việc để chúng tôi điều tra và giải quyết bức xúc của anh.
- Các anh phải tìm những kẻ bắt bớ trái phép tôi mà điều tra chứ sao lại bắt tôi phải trình bày? Tôi cũng sẽ khiếu nại việc sai trái ấy nhưng ko phải lúc này, làm lúc nào là quyền của tôi, lúc này tôi đang mệt. 
- Chúng tôi mời chứ không bắt...
- Vậy tôi ra về đây, tôi quá bận để nhận lời mời của các anh.
- Nhưng tưởng niệm thì trong lòng, tại sao phải ra tượng đài...
- Ra tượng đài là sai pháp luật à? Tượng đài anh hùng liệt sỹ xây ở nơi công cộng có chỗ để người dân tưởng nhớ, để thắp hương, dâng hoa tưởng niệm ....Riêng ngày 14/3 nầy còn có ý nghĩa nhắc nhở mọi người nhớ rằng có một bộ phận đất nước đang bị bọn giặc Tàu xâm chiếm cần phải tìm cách lấy lại. Mà tưởng niệm ở đâu là quyền của người dân, có quy định nào cấm tưởng niệm tại tượng đài ko?
- ...
- Tôi khuyên các anh, là cơ quan công quyền thì phải tuân thủ pháp luật, các anh không tuân thủ pháp luật thì người dân làm sao tuân thủ. Cướp bóc, giết người, loạn lạc nhiều là do các anh đấy. Thử hỏi tự dưng các anh cho người mặc thường phục, mặt mày hung dữ đè tôi ra bắt giữa đường một cách thô bạo như bọn ăn cướp trước mắt bao nhiêu người dân mà không ai phản ứng gì thì khi có bọn ăn cướp bắt cóc người thật giữa phố, liệu người dân nào có dám nhảy vào can thiệp, hay tri hô không? Chắc chắn không, và vì thế mà bọn cướp hoành hành giữa ban ngày. Các anh làm được thì bọn ăn cướp cũng làm được.
40 năm nay quốc hội họp 80 lần, mỗi lần hơn 30 ngày, mỗi ngày xài riêng cho chuyện họp hết trên 1 tỷ đồng là để soạn ra luật lệ điều hành đất nước cho văn minh, vậy mà các anh lại chà đạp lên luật lệ đó.
Hì hì, chuyện của tui ở trong đồn nào cũng chỉ nói đi nói lại chừng đó. Giọng điệu thì tùy lúc mà lên xuống, vui thì nói nhẹ nhàng, giận thì gay gắt to tiếng...
Còn Nguyễn Thúy Hạnh thì mỗi nơi mỗi khác thú vị lắm... nhưng để kể kỳ sau.


Read more…

NAM TƯ: ĐỘC LẬP VÀ THÂN PHẬN MỘT NƯỚC NHỎ .


Tô Hoàng



CHLB Nam Tư..trong ký ức của ngay cả những bậc U.70, U.80 chúng tôi cũng là điều gì rất mù mờ. Xa xưa, nghe nói là một thành viên trong Cộng đồng XHCN. Bỗng trở thành tấm gương xấu của “ Những kẻ xét lại hiện đại”. Rồi lại được bắt tay tung hô vì là thành viên sáng lập của “ Phong trào không liên kết”...
Không phe cánh. Tự tìm được con đường riêng đưa đất nước phú cường, người dân no đủ, hạnh phúc một thuở. Và bỗng dưng lại rơi vào những toan tính của “ Các Ông Lớn” để xứ sở chia năm sẻ bẩy, anh em xóm giềng bắn giết lẫn nhau..
Tìm được trên báo “ Nhân chứng & Sự kiện” ( Nga ) mấy bài , gom lại dịch để mọi người đọc và suy ngẫm. TH
LẬT GIỞ VÀI TRANG QUÁ KHỨ
Vào tháng Tám năm 1949 Moskva loại trừ Nam Tư ra khói đội ngũ các nước là đồng minh của Liên Xô. Chính các mối quan hệ phức tạp giữa Liên Xô và Nam Tư trong những năm sau chiến tranh 1941-1945 đã giải thích mối mâu thuẫn của hai con người hết sức khác nhau: Stalin và Tito. Trên thực tế là như vậy, nhưng mâu thuẫn giữa hai con người này còn có gốc rễ sân sắc hơn nhiều..
Nếu các nươc khác trong phe XHCN ở Đông Âu được giải phóng khỏi ách chiếm đóng của phát xít Đức bởi Quân đội Xô Viết thì Nam Tư, tuy phía Liên xô trợ giúp về nhiều phương diện-vẫn được xem như tự giải phóng. Cần nói thêm, lực lượng tham gia việc giải phóng này chủ yếu là đội quân du kích dưới sự chỉ huy của Tito. Những nhóm du kích ấy vào thời kỳ cuối những cuộc chiến tranh đã thực sự trở thành một đạo quân chính quy. Hãy nhớ lại tham gia việc giải phóng thủ đô Belgrad bên cạnh những trung đoàn, sư đoàn Hồng quân có tới 8 sư đoàn thuộc Lực lượng quân đội giải phóng nhân dân Nam Tư. Và những đạo quân này là con đẻ của Ioxip Broz Tito.
Còn ở những năm tháng xa hơn nữa, tham gia chiến đấu với phát xít Đức còn có những người lính của tướng Mikhailovst với sự ủng hộ của chính phủ Nam tư tại London. Nhưng ảnh hưởng của phong trào này dần dần bị Stalin và Tito xóa bỏ để thành số O. Ngay từ năm 1942 Moskva đã gọi tướng Mikhailovst là “ kẻ hợp tác với địch” mà tiến hành thương lượng với viên tướng này là “điều không bao giờ”. Sau này thủ tướng Anh Winston Churchill gắng gỏi để “ những người Anh gốc Nam Tư “ cùng với quân đội của Tito tham gia vào việc thành lập chính phủ Nam Tư sau chiến tranh, nhưng đề nghị này bị Stalin gạt phăng.
Như vậy, có thể coi Tito, Nam Tư có một vị trí khá nặng đồng cân đồng lạng trên thế giới sau Thế chiến 2. Stalin ủng hộ điều này còn Phương Tây thì không tán thành. Tito cảm nhận một cách sâu sắc việc cần phải khẳng định Nam Tư là 1 thực thể độc lập. Tito luôn nêu ra thắc mắc tại sao Pháp kháng cự với phát xít Đức một cách yếu ớt lại được xem là một trong những kẻ chiến thắng chính; còn Nam Tư chống Đức mạnh mẽ, nhiều thành quả như vậy lại không được coi là một nước độc lập, thuộc phe chiến thắng. Nói một cách khác, cái nhìn riêng của Tito về quốc gia Nam Tư không xuất phát từ “ sự ương bướng” của riêng ông ta.Phía sau ông ta là cả một xứ sở đã được giải phóng và có quyền là một quốc gia độc lập. Và đây là một nhân tố không kém phần quan trọng trong cách xem xét vấn đề Nam Tư.
Phương Tây, với nỗi lực trước đây “ thu gọn lại” vai trò của những người du kích Nam Tư và những đóng góp của Nam Tư trong việc làm thất bại chủ nghĩa phát xít, nay tìm cách im lặng. Trong khi đó thì Moskva đề cao chiến công của đạo quân du kích Nam Tư, đề cao vai trò của Tito với dụng ý lập một Liên bang xã hội chủ nghĩa tại vùng Ban căng do Moskva chỉ huy. Người Nam Tư “sẽ tự điều hành xứ sở theo quan điểm của Moskva”. Nước “ dân chủ nhân dân” Nam Tư theo đường lối “ chuyên chính vô sản”, còn các Hội đồng nhân dân giải phóng Nam Tư thì sẽ cóp y nguyên các hội đồng Xô Viêt bên Nga. Góp yếu tố rất quan trọng là việc Tito khước từ kế hoạch Marsal đối với Nam Tư và sau đó lớn tiếng phê phán học thuyết Truman.Kết quả là Liên xô trợ giúp mạnh mẽ cho Nam Tư về kinh tế và quân sự; và từ Nam Tư nhiều chuyên gia khác nhau –trước hết là các chuyên viên quân sự kéo sang Moskva để học hỏi những gì Moskva đang làm.
Mối quan hệ cá nhân thân tình giữa Stalin và Tito sau này được thay thế bằng lòng căm ghét lẫn nhau. Nhưng sau chiến tranh Thế giới 2 thì quan hệ ấy thật tuyệt vời. Vào tháng 12 năm 1947, báo “ Sự thật” cơ quan ngôn luận của Đảng cộng sản Liên Xô đã ngợi ca sự phát triển về phương diện chính trị và kinh tế tại Nam tư là “ chưa từng có”.
Và vào một năm trước khi bài báo kể trên xuất hiện, trong một chuyến thăm của Đoàn đại biểu Nam Tư tới Moskva, sau khi các cuộc thương thảo đã hoàn tất,mọi người đáp xe tới ngôi nhà nghỉ của Stalin ở Cuisevo để được thưởng thức những món ăn ngon và thứ rượu vang nổi tiêng của xứ Grudi, trong cơn cao hứng Stalin đã khoác vai Titô hùng hồn tuyên bố trước tất cả mọi người: “ Hãy bảo trọng đấy ! Tôi sẽ không còn sống được lâu đâu. Đó là quy luật của thời gian. Và anh sẽ còn lại với châu Âu”. Mọi người ngồi quanh bàn tiệc đã sững sờ đến lặng ngắt vì lời tuyên bô đó. Vị lãnh tụ tối cao của giai cấp vô sản vào thời điểm đó đã chỉ đích danh người kế nhiệm mình, không phải dành cho Liên Xô mà là cho toàn bộ phong trào cộng sản thế giới. Hiển nhiên vào thời điểm đó khi Stalin nói tới 2 chữ “ châu Âu ” là nói tới toàn bộ thế giới cộng sản.
Thật khó mà đoán định số phận nhân loại sẽ ra sao nếu Tito là người kế nhiệm của Stalin trong phong trào cộng sản quốc tế. Xét theo tính cách vừa cương quyết, vừa nhẹ dạ của Tito khi loại bỏ những đồng chí, đồng đội của mình thì hai thủ lĩnh này về nhiều phương diện khá giống nhau. Không loại trừ giả thuyết chính vì điểm này mà “Ông già Stalin” tín nhiệm Tito.
Một thời gian khá dài Stalin ủng hộ Tito cả ở những điều mà Stalin không muốn, bởi lẽ ủng hộ những yêu sách của Nam Tư tự nhiên sẽ dẫn tới việc làm sâu sắc thêm mâu thuẫn đối với phương Tây. Ví như Tito khăng khăng khẳng định những lãnh thổ của các nước khác được quân đội Nam Tư giải phóng trong chiến tranh nhất thiết phải ở dưới quyền kiểm soát của ông ta. Ví như một phần lãnh thổ của nước Áo mà Mỹ và Anh đòi thuộc về họ.
Tito cương quyết đòi cho bằng được những yêu sách của mình. Bế tắc là điều hiển nhiên. Nhưng Stalin không chiềng mặt với Đồng minh hay với Tito mà tìm ra lối giải quyết khác: Stalin nhường cho Nam Tư phần đất mà quân đội Xô Viết đã giải phóng. Và thế là Tito hài lòng.
Sự việc phức tạp hơn với những vùng đất, vùng bờ biển trước chiến tranh thuộc Italy. Tito tuyên bố một cách cứng rắn rằng: “..quân đội Nam Tư với tư cach là một trong những lực lượng của quân đội phe Đồng minh có quyền bình đẳng với các đạo quân giải phóng khác ở lại trên những vùng lãnh thổ họ đã từng đổ xương máu trong cuộc chiến khốc liệt chống kẻ thù chung”. Với quan điểm ấy mọi việc càng trở nên nghiêm trọng hơn. Washington và London có ý định dùng sức mạnh giành lại những vùng đất quân đội Nam Tư đang chiếm đóng. Nhưng họ đã vấp phải lời cảnh báo của Stalin nếu hành động như vậy Mỹ và Anh sẽ nhận hậu quả khôn lường. Vì thế có thể xem như những yêu sách của Nam Tư được Stalin coi là hợp hiến.
Nhưng chính vào thời khắc phức tạp ấy Tito đã phạm một sai lầm nghiêm trọng, gây nên cơn tức tối của lãnh tụ Moskva. Làm tình thế thêm rối ren và chọc tức các đồng minh, lãnh đạo Nam Tư có những lời lẽ trên thực tế làm mất lòng cả các nước Phương Tây lẫn Moskva. Chí ít ra là điện Kremli hiểu như thế. Tito khẳng định: “ Chúng tôi sẽ không trả nợ cho toan tính của những kẻ khác. Chúng tôi sẽ không chi ra một đồng xu mẻ nào. Chúng tôi không muốn lợi lộc của những người khác chi phố đường lối chính trị của chúng tôi. Chúng tôi cũng không muốn từ nay trở đi còn lệ thuộc vào ai nữa. Nam Tư sẽ không phải là món hàng hoặc vật để đổi chác.”
Dễ hiểu “ Tuyên ngôn độc lập “ kiểu này không hợp với khẩu vị của Stalin. Chính vì vậy qua Đại sứ Liên Xô tại Belgrad những lời lẽ sau đây đã được chuyển tới tai Tito: “ Hãy nói với đồng chí Tito rằng nếu còn tái diễn những lệch lạc trong quan hệ với Liên Xô như vậy một lần nữa, chúng tôi sẽ công khai phê phán đồng chí ấy trên báo chí và vạch mặt chỉ tên đồng chí ấy”.
Tito giật mình với lời cảnh cáo của người “đồng chí già” và giữa Moskva với Belgrad yên ổn được một thời gian nữa. Nhưng nhớ lại những lời lẽ Tito đã thốt ra, lập tức sẽ hiểu được ngay đường lối chính trị tiếp theo của Nam Tư, ví như về vai trò khởi xướng của Nam Tư trong Phong trào các nước không liên kết; sẽ hiểu rằng đó không chỉ là “ những lệch lạc”. Và cũng ngay ở thời điểm này không khó đoán ra những gì đã chín muồi trong cái đầu của Tito- Nam Tư cần bước tới tương lai trên con đường của riêng mình, không cần dựa dẫm cả vào Phương Tây lẫn của Moskva.
Tuy Phong trào các nước không liên kết ra đời tại Hội nghị Belgrad vào tháng Chín năm 1961, và sáng kiến về sự kiện này đã được nẩy sinh bởi bộ ba Ioxíp Tito, Gamal Abdel Nasser và Djavakharlal Neru đề xướng từ năm 1956; nhưng ý tưởng cốt lõi của sự ra đời phong trào này đã hình thành ở Nam Tư ngay từ những năm sau Thế chiến 2. Thiết nghĩ Stalin đã linh cảm thấy điều gì đó nên những sự bắt bẻ của ông ta với Tito nhiều lúc thấy vô lý. Tât cả như báo hiệu sự sụt lở nhanh chóng sẽ xẩy ra. Bước sang năm 1948 quan hệ giữa Moskva và Belgrad đã xấu đi, qua năm 1949 thì đã thành cực xấu. Vào tháng 8 năm 1949 Nam Tư không còn là đồng minh của Liên Xô nữa và bước qua tháng 10 quan hệ ngoại giao giữa hai nước phựt đứt.
Stalin và người kế tục “ không thành” của ông ta bắt đầu trao qua đổi lại những lời lẽ ” bất nhã” mà từ trước tới lúc đó chưa hề có trong quan hệ các đảng cộng sản với nhau. Ví như, trong năm 1948, Moskva cho công bố một văn kiện mang tựa đề như sau: “ Đảng cộng sản Nam Tư đã rơi vào tay bọn đao phủ và lũ gián điệp”.
Stalin không thể tìm ra cơ hội để đốn gục Tito; ngay cả với toàn bộ ảnh hưởng của mình trong quyền lực kiểm soát Phong trào cộng sản quốc tế ông ta cũng không thể làm gì được với thủ lĩnh Nam Tư. Kết quả xẩy ra một thời kỳ chống trả nhau. Tại Liên Xô và các nước trong phe xã hội chủ nghĩa tràn lan một chiến dịch chống đối không sót thương “ những phần tử Tito”; còn ở Nam Tư người ta bài trừ những “ thân Stalin”. Cuối cùng, đã tồn tại giả thuyết Stalin tìm mọi cach thủ tiêu “ người kế nhiệm” . Và Tito chỉ thoát nạn khi Stalin chết vào tháng 3 năm 1953.
Sự đoạn tuyệt ấy kéo dài mãi tới ngày Khrusov tới thăm Belgrad vào năm 1957.Và được bắt đầu bằng tiếng cười không ngụ ý gì. Tưa như khi Khrutsov vừa xuống khỏi cầu thang máy bay, một quan chức Nam Tư nhanh nhẩu đoảng nào đó vội lên tiếng kết tội Stalin. Khrutsov liền vỗ vai quan chức này và nói to để Tito nghe thấy: “Đồng chí Tito! Khi đồng chí muốn chấm dứt các cuộc thương thảo với người Nga thì ngồi đầu bàn bên kia là Stalin, chứ đâu phải tôi!”.
Quan hệ Liên xô - Nam Tư bắt đầu thời kỳ mới bằng lời bông phèng như vậy…
NAM TƯ: VẤN ĐỀ ĐỘC LẬP DÂN TỘC
VÀ THÂN PHẬN MỘT NƯỚC NHỎ
( Tiếp theo)

“ VÌ SAO CHÚNG TA LẠI BẮN GIẾT NHAU ?”
Chúng tôi đáp xe từ thành phố Banhia –Luca tới Saraevo, thủ phủ của Bosnhia và Hercegovina. Trải dọc theo đường là những nghĩa trang. Bắt đầu với bia mộ trắng của người Hồi giáo, sau đó bia mộ đen của những người Chính thống giáo, cuối cùng tới những hàng thập tự của người theo đạo Thiên chúa. Xe chạy với tốc độ cao chừng 5 phút vẫn chưa hết nghĩa trang. Tôi quay sang người bạn đồng hành thậm chí chưa kịp hỏi, anh ta đã gục gặc đầu và nói: “ Nằm kia toàn bộ là đàn bà và trẻ con! “. Những bãi tha ma được thay bằng toàn cảnh hàng chục ngôi nhà cháy rụi. “ Trước kia đấy là làng xóm-anh bạn lái xe giọng lạnh tanh nói- Ai kịp thì bỏ chạy. Xác những ai không chạy kịp bị gom lại quẳng xuống sông”. Ngày 1 tháng 3 năm 1992 tiếng súng nổ trong một đám cưới của người Serbia tại thành phố Saraevo mở đầu cho một cuộc chiến đẫm máu mà số người chết sau này được coi là lớn nhất ở châu Âu, tính từ Thế chiến 2. Trong 3 năm ở một nước cộng hòa dân số 5 triệu đã có tới 200 ngàn người chết; một nửa dân số bỏ chạy khỏi xứ sở.
Tại Mostr ( thành phố không xa biên giới với xứ Horvat bao cây số )- một nơi mới được trùng tu dành làm điểm đón khách du lịch, ta nhìn thấy những cây cầu xây từ thời quân Thổ Nhĩ Kỳ xâm chiếm nơi này, bị đổ gục xuống lòng sông trong thời kỳ chiến tranh, nay được sửa sang lại bằng đồng tiền của Liên Hiệp quốc. Qua cầu, đi thêm một đoạn nữa bạn sẽ lạc vào khu những ngôi nhà cháy với tấm biển treo trước cửa :” Cẩn thận! Có thể sập đổ!”. Giữa đám cỏ dại nổi lên ngôi nhà thờ của thế kỷ 14 xám đen: cây thánh giá và tháp chuông đổ gục, bên trong nhà thờ ngập ngụa rác rến. Một viên chức của cơ quan quản trị thành phố kể: “Bên này sông là người Hồi giáo, bên kia sông là người Horvat, trên núi là người Serbi.Thành phố bị bao vây 18 tháng, tất cả các đường phố đều nằm trong tầm hỏa lực của pháo binh.” Tôi có một ông láng giềng là người Horvat, bao năm nay sống hòa thuận như trong một gia đình. Khi chiến tranh nổ ra chúng tôi cầm súng nã đạn vào nhau.Tôi bắn gẫy chân hắn, hắn bắn gẫy tay tôi”. “ Mà tại sao hai anh lại xử sự như thế ? “. Ông viên chức kia nhún vai: “ Xin lỗi, tôi cũng không biết nữa !”.
-Anh cứ đặt cho mọi người câu hỏi này đi : “ Tại sao bao nhiêu năm các anh sống hòa thuận, vui vẻ để rồi bỗng nhiên xỉa dao vào lưng nhau? “ anh sẽ không nhận được câu trả lời rành rõ đâu-Danhiel Covatsevist, bình luận viên Đài Vô tuyến truyền hình nước Cộng Hòa Serbia tại Bosnia-Hercegovina giải thích- Điều này tựa như một cơn điên! Cho đến tận hôm nay nhiều người trong chúng tôi vẫn lo sợ những gì đã xẩy ra sẽ tái diễn. Ít người tin rằng mọi sự đã kết thúc vĩnh viễn.Sự phân rã của nước Nam Tư trước đây đẫn tới sự hoài nghi kỳ quái này: Chẳng lẽ trước kia các dân tộc chúng tôi đã từng sống hòa thuận, tốt đẹp với nhau ư ? Tình thế đóng băng này không biết bao giờ kết thúc. Anh sợ máu đổ, sợ tan hoang đấy, nhưng trong góc nhà anh vẫn dấu kín một khẩu tiểu liên.
Bosnia và Hercegovina đã tiến hành một cuộc trưng cầu dân ý về nền độc lập vào ngày 29 tháng Hai năm 1992. Serbia khước từ không tham gia cuộc trưng cầu này.Chỉ vài giờ sau sự kiện ấy đất nước chìm ngập trong đêm tối. 25 năm đã trôi qua tại các thành phố như Saraevo, Mostar, Gorajd cho đến tận hôm nay những dấu tích chiến tranh vẫn in đậm trên bức tường của các ngôi nhà. Nhà cửa có được sửa chữa phần nào đấy nhưng đạn bom và ngọn lửa đỏ đã thiêu cháy, làm đổ nát đến mức phải mất cả một thế hệ nữa mới mong hồi phục lại như cũ. Thành phố Travnhic xưa kia là nơi cư ngụ, làm ăn của cả người Hồi giáo, người theo đạo Chính thống giáo, người theo đạo Thiên chúa. Năm 1993 hàng chục người đã bỏ mạng để đánh nhau chỉ vì..một cửa hàng đồ chơi trẻ em (!). Vì những người cầm súng ai cũng muốn tòa nhà ấy thuộc quyền kiểm soát của họ. Kết quả là ngôi nhà hiền lành đã bằng địa hệt như có cánh mà bay. Vì sao vậy? “ Chính trị là thế đó!”-những người Bosnia buồn bã trả lời. Nước Nam Tư xưa thực sự đã chết, nhưng nỗi buồn nhớ nó thì sẽ không bao giờ nguôi ngoai. Tôi đã nghe được cùng một câu nói này thốt ra từ cửa miệng người Serbia, người Horva, người Hồi giáo quê hương ở Bosnia: “ Không bao giờ chúng tôi còn được sống quãng đời tốt đẹp như dưới thời Tito nữa! “
-Cách đây không bao lâu, một câu hỏi cứ ám ảnh tôi: Nói đại cục ra chúng tôi đã làm phân rã xứ sở nhắm mục đích gì nhỉ ?-Niiaz Babist, một thương gia ở Saraevo tâm sự- Vì một cuộc sống tốt đẹp hơn chăng mà chúng tôi bắn giết nhau và giết chết chính mình? Bosnia và Hercegovina là hai vùng đất nghèo. Họ đứng được là nhờ vào đồng tiền của EU và của Mỹ. Phương Tây tìm mọi cách làm tan rã Nam Tư. Họ nhồi nhét vào đầu chúng tôi rằng, chỉ có phân chia ra thành nhiều nước nhỏ, các người mới có cuộc sống như trên thiên đàng thôi. Bosnia vừa tuyên bố độc lập, ngay tức thì Đức và Mỹ công nhận. Còn khi người Serbia chúng tôi muốn sống riêng, không hiểu vì lý do gì họ lại khuyên chúng tôi không nên? Vì điều gì đây chúng tôi phải chôn cất tới 200 ngàn người? Để bây giờ ông già bà cả nhận được 100 euro tiền hưu trí ; còn gần nửa số dân lưu lạc sang Đức làm nghề rửa chén bát? Vì cuộc sống khốn khó như thế chúng tôi phải tiêu diệt xứ sở Nam Tư sao? Quả là phát điên lên mất !
Chúng tôi gặp cô bé Leila 12 tuổi đang đứng cầu nguyện tại một nghĩa trang của thành phố Mostar. Có 5 người thân của em nằm ở nghĩa trang này. “ Bọn Horvat khốn kiếp ! –cô bé nói rít qua kẽ răng-Lớn lên cháu sẽ giết hết bọn chúng! “ Một trong những mối xung đột khủng khiếp nhất ở châu Âu như vậy là chưa kết thúc. Nó vẫn âm ỉ cháy. “ Bây giờ ví như muốn giữ nguyên một nước Nam Tư thống nhất, giáu có như xưa hoặc thay đổi điều gì ở cái xứ sở ấy..-một người địa phương dẫn đường ở thành phố Travnhic nói với chúng tôi- Tất cả cũng đã quá muộn! Có lẽ phải đợi 2,3 thế hệ nữa. Còn với chúng tôi à ? Máu hận thù đã ngập tới đầu gối rồi! ”.
Câu nói “ Không bao giờ chúng tôi còn được sống sung túc, dễ thở như dưới thời Tito” bạn có thể nghe thấy ở bất cứ nơi nào trên mảnh đất Nam Tư cũ. Người lãnh tụ của một xứ sở không liên kết trong những năm từ 1945 đến 1980, gốc gác là người dân tộc Horvat, nhưng tên tuổi của ông cho đến tận hôm nay vẫn được tất cả các cộng đồng dân tộc thuộc Liên Bang Nam Tư cũ nhắc tới với niềm thương mến, kính phục. Tại bất cứ một nơi nào, ngay cả ở những nước cộng hòa phải tốn nhiều xương máu mới giành được độc lập cho xứ sở mình, đi trên đường phố dễ dàng bắt gặp những tốp thanh niên mặc áo phông với hàng chữ ghi trên ngực: “ Đồng chí Tito! Hãy quay về với chúng tôi! “, “ Người Hồi giáo, người Serbia, người Horvat –tất cả đều yêu kính đồng chí”. “ Đồng chí Tito mang lại cho chúng tôi tất cả mà không lấy đi của chúng tôi bất cứ thứ gì. Còn bây giờ bọn họ không cho chúng tôi mảy may gì mà lại cướp đi từ trên tay chúng tôi ngay cả một bơ lúa kiều mạch!”…Cách đây không lâu, nhân Bosnia tổ chức kỷ niệm lần thứ 25 ngày nổ ra cuộc nội chiến ( khiến hơn 200 ngàn người hy sinh ) đã diễn ra một cuộc trưng cầu ý dân chọn lựa tổng thống. Kết quả thật không ngờ: 60% dân số dồn phiếu cho Jiosip Broz Tito với giả định nếu ông ta sống lại. Còn tại Cosevo, ngay những người gốc Anbani cũng khẳng định như đinh đóng cột: Nếu Tito điều hành đất nước, không một ai muốn chia sẽ Nam Tư cũ thành nhiều mảnh như bây giờ!
Người ta hồi nhớ lại, khi Tito điều hành đất nước nền kinh tế Nam tư được xem tốt nhất trong “ Cộng đồng XHCN” ở Đông Âu. Vợ chồng trẻ mới thành hôn được chính phủ cấp căn hộ không phải trả tiền. Đồng lương cho công nhân, viên chức nhà nước giữ được ổn định và chỉ có tăng lên, không giảm đi.Tại các rạp chiếu bóng những bộ phim có cảnh sex được chiếu thoải mái. Bất cứ người công dân nào cũng có quyền qua Đức hoặc Pháp mà không cần visa. Cửa hàng, cửa hiệu tư nhân tự do mở cửa. Chỉ những xí nghiệp lớn mới thuộc quyền quản lý của nhà nước.
Khi biết chúng tôi là những nhà báo đến từ nước Nga, người dân Bosnia, Hercegovia, Montenegro..đều vui vẻ nói: “ Trong Thế chiến I Tito đã chiến đấu tại mặt trận Áo-Hung. Ông ta bị bắt làm tù binh, bi đưa sang Siberi. Ở Siberi Tito đã cưới cô vợ người Nga và bằng tất cả tấm lòng ông ấy yêu nước Nga. Sau đó Tito trở về Nam Tư làm cách mạng XHCN. Về những cuộc cãi cọ giữa Stalin và Tito mọi người hãy quên cho nhanh. Việc đó chỉ làm xấu đi mối quan hệ tốt đẹp giữa Liên bang Nam Tư và Liên Xô trước đây.”
Và họ cũng nói thêm với chúng tôi rằng, trên vùng Balcan này, xưa kia Josip Broz Tito nổi tiếng và được mến yêu không thua gì chúa Giesu !
Ghi chú ảnh:
1-Stalin và Tito
2-Thanh niên biểu lộ mối thiện cảm với Tito
Read more…

QUAN CHỨC NGÀY NAY


Trần Ngọc Sơn


Văn hóa quan trường bị thăng thiên
Quan chức bây giờ rất “tự nhiên”
Phó sở thích hoa, vô tư bẻ
Trưởng phòng thấy trứng, vội chôm liền.

Phó bí thư đoàn uống rượu say
Tìm chủ tịch thị vật ngã ngay
Lãnh đạo công an chọn từ ngữ:
“Gạt tay trúng má”...thật là hay!

Doanh nghiệp tặng xe, quan cứ xài
Quan biện bạch rằng, quan chẳng sai
Quà tặng không phải là hối lộ
Lí luận như quan...thế mới tài!

Tết đến là xin cấp gạo hoài
Tỉnh nghèo quan chức vẫn chơi oai
Dự án công viên vài ngàn tỉ
Hoa hồng khủng thế, cắt cho ai?

Tham mưu khen thưởng Trịnh Xuân Thanh
Trưởng ban khen thưởng vẫn loanh quanh
Cho rằng “thỏa đáng, rất thỏa đáng”
Thỏa đáng mà sao vẫn bị hành ?


Read more…

Nhà hoạt động đối lập chỉ trích ông Putin,phải nhập viện, cáo buộc bị Nga đầu độc

               Kết quả hình ảnh cho spokesperson

Washington, DC. (Reuters) – Nhà hoạt động đối lập nổi tiếng của Nga phải nhập viện sau khi bị bệnh đột ngột.
Ông Vladimir Kara-Murza nhận thấy triệu chứng đổ mồ hôi, khó thở, tê tay chân, dấu hiệu bắt đầu bị suy nội tạng. Ông tin rằng đây là nỗ lực đầu độc lần thứ nhì của cơ quan an ninh Nga. Trước đó vào năm 2015, ông Kara-Murza cũng ngã bệnh trong hoàn cảnh tương tự và phải mất nhiều tháng điều trị tại bệnh viện ở Hoa Kỳ. Ông tin rằng ông bị đầu độc là do chống đối người đứng đầu điện Kremlin và cho biết thêm những ai chống lại ông Vladimir Putin đều gặp nguy hiểm hoặc bị đe doạ tính mạng.
Tổng thống Putin thường xuyên bị cáo buộc gây ra cái chết của đối thủ chính trị và các nhà báo quan trọng. Ông được cho là có dính líu đến cái chết của cựu điệp viên KGB Alexander Litvinenko xảy ra vào năm 2006, khi ông này bị hạ độc bằng một ly trà có chứa chất phóng xạ tại London.
Tuy nhiên, các nguồn tin cáo buộc thường không đưa ra được bằng chứng thuyết phục mà phần lớn chỉ dựa vào suy đoán. Phía Nga luôn bác bỏ các cáo buộc suy đoán mà Moscow cho rằng là chiến dịch bôi nhọ ông Putin. (Nguyên Trân)
Read more…

Tưởng niệm 64 tử sĩ Gạc Ma trên thuyền ở Nghệ An

                 Kết quả hình ảnh cho Đá Gạc Ma

Một cuộc tuần hành tưởng niệm các tử sĩ Gạc Ma đã tránh khỏi sự đàn áp của công an cộng sản Việt Nam nhờ đã diễn ra trên sông.
Vào lúc 2 giờ 30 chiều Thứ Ba, khoảng 50 nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền ở Nghệ An đã có mặt tại xã An Hoà, huyện Quỳnh Lưu. Họ dùng 10 chiếc đò đi trên Lạch Quèn hướng ra biển để cử hành lễ dâng hoa tưởng niệm 64 người lính Việt Nam đã bị tàu hải quân Trung Cộng tàn sát tại đảo Gạc Ma vào ngày này năm 1988.
Phóng viên SBTN tường trình cho biết những người tham dự đã cầm vòng hoa tưởng niệm có in dòng chữ “Tưởng niệm Tử Sĩ Gạc Ma”, treo băng rôn có in dòng chữ “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam”, và cầm những biểu ngữ với nội dung “Nhân dân không quên” và cờ ngũ sắc cổ truyền. Đoàn tuần hành bằng thuyền xuất phát từ giáo xứ Phú Yên và đi đến giáo xứ Mành Sơn ở huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, sau đó vòng trở lại.
Tiếp đó, mọi người bắt đầu buổi tưởng niệm chính thức. Nhà hoạt động Nguyễn Thành Huân đã trang trọng đọc diễn văn kỷ niệm và tuyên bố lý do mọi người có mặt trong ngày này. Ông Huân xác định trận chiến bi tráng này đã bị lãng quên. Không chỉ những người trẻ, mà ngay cả nhiều người lớn tuổi hiện nay cũng không hề nghe đến trận chiến Gạc Ma. Nhiều người chỉ biết đến trận chiến này khi xem đoạn video thảm sát 64 chiến sĩ Việt Nam do chính Trung Cộng đưa lên Internet.
IMG_2025
Nguyên Nguyễn / SBTN
Read more…

EM XIN MƯỢN GHẾ MỘT NGÀY, XỬ LUÔN

Lại Huyền Châu

Cho em mượn ghế một ngày 
Thì quân lạm dụng biết tay em liền
Kính thưa quý bác , em điên. 
(Nhưng em nhớ mẹ nên hiền đó thôi)

Mấy ngày dân mạng sục sôi
Căm hờn một lũ hại đời tuổi thơ 
Dân tình không thể làm ngơ 
Bởi quan chậm trễ, bây giờ răng đây !

Cho em ngồi ghế một ngày
Đầu tiên thiến sống bọn này không tha
Tiếp theo là giết bác à
(Tội ni nguy hiểm chớ mà để lâu )

Làm gương cho những đứa sau
Tiền trảm hậu tấu, bước đầu duyệt nhanh
"Trẻ em như búp trên cành"
Bao nhiêu kỳ vọng, sao đành... trời ơi !

Nhuốc nhơ, khốn nạn bày phơi. 
 Sao còn biện hộ, trò đời tởm chưa! 
Lại còn con cháu các "vua"
Ngân hàng, giám đốc, khù khờ gì đâu

Bác không lệnh xử thật mau
Thì em mượn ghế trưng cầu ý dân 
Giang hồ em mở luật mần 
Gặp mô đập đó, khỏi cần xử nha.

Khỏi cần chuyên án điều tra
Chỉ cần nhân chứng rứa là xử thôi 
Xem ra luật cũng có rồi 
Cán cân nó lệch thì thôi bác à

Nhà nghèo, ngõ hẹp, oan gia
Dâm ô chúng cứ loạn bà nó lên
Thật tình thưa bác, em điên ! 
Nên em mạn phép huyên thuyên mấy lời.

Trẻ thơ như ngọc sáng ngời 
Chăm lo vun xới, trồng người trăm năm 
Xử nghiêm mấy kẻ chết bằm 
Phụ huynh, các cháu yên tâm bác à

P/s. Đừng hỏi ảnh ở mô. Loạn trên facebook ợ

Read more…

Ai là vua?

Lưu Trọng Văn

Trước đêm tạm xa Sài Gòn, gã lò dò vào rạp xem phim Kong. Mùi bắp bung cứ làm khó cho cái mũi của gã vốn ưa mùi cỏ dại, mùi hoa dại. Biết làm sao được khi tụi trẻ vào rạp phim bây giờ đã bị ghiền vừa ngó màn ảnh vừa rào rạo nhai bắp bung.
Hình như cả rạp chỉ có mình gã là khọm. Bọn trẻ làm chủ ở cuộc chơi này, và mùi bắp bung cũng là mùi vua của không gian này. Đành chấp nhận thôi.
Kong.
Gã bị cuốn hút vào Kong lần đầu tiên xuất hiện bên những núi núi non non, trên biển cả, rừng rú quê hương Việt của gã. Nói thật đó chính là lý do mà gã đến rạp.
Gã thú nhận rằng gã quá bị lụy chuyện cảnh đẹp quê nhà. Nhưng, xem xong gã tự hỏi điều gì cuốn hút hàng triệu người xem trên thế giới đem tới doanh thu tuần đầu tiên hơn 140 triệu đô cho Kong?
Điều gì đã đưa Kong trở thành bộ phim bom tấn đứng hạng nhất về lượt người xem trong tuần đầu tiên ra mắt ấy?
Và điều gì đã làm cho các rạp chiếu ở VN nghìn nghịt người đi xem phim, xếp hàng dài chờ mua vé?
Gã đọng lại ba hình ảnh.
-Bức tượng tổng thống Nich xơn của Hoa Kỳ - 
người ra lệnh thả bom B-52 hủy diệt quê hương gã trước cảnh tàn phá muôn loài, tàn phá thiên nhiên nhân danh những giá trị của riêng mình bị biến thành hình nộm xoay như chong chóng.
- Cô gái phản chiến, phản cái ác do Brie Larson đóng nằm gọn lỏn, nhỏ bé và thánh thiện trong bàn tay lông lá khổng lồ của Kong.
- Kông tức quá đấm ngực thùm thụp rồi ngoác mồm gầm thét lên vì con người hủy diệt thế giới thiên nhiên thánh thiện của mình, một thế giới mà Kong yêu và chiến đấu quyết liệt trước bọn ma quỷ để bảo vệ nó.
Nước mắt. Nỗi đau. Sự xấu hổ.
Kong của Jordan Vogt - Roberts gầm thét lên thay cho chính Jordan.
Có thể với ai đó Kong cuốn hút bởi hình ảnh phim sống động, đẹp một cách gai người cùng những kỹ xảo tuyệt vời của Hollywood.
Với gã Kong chinh phục gã ở sự căm giận những kẻ ngu xuẩn, tham lam, độc ác không biết mình là ai giữa Trời đất, vũ trụ hay mỗi xứ sở bản địa này mà láo lếu tự cho mình là vua của muôn loài là chủ của thế giới là chúa của một quốc gia để áp đặt tất cả theo ý thích và quyền lợi bẩn thỉu của mình.
Chủ đề tư tưởng của phim được Jordan đẩy đến cao trào giữa giữ dội lửa ngút trời, giữa tiếng kêu thảm thiết của thế giới thiên nhiên, trong ánh mắt căm thù của viên trung tá chỉ huy chiến dịch tiêu diệt Kong, chinh phục thế giới do Samuel Jackson đóng tuyên chiến: Ta sẽ cho Kong biết ai là vua?
Ai là vua?
Con người sẽ còn gây khổ đau cho nhau, khi kẻ này tự cho mình là vua được quyền ngồi chồm hỗm trên đầu những kẻ khác.
Và, loài người sẽ còn chìm trong sự bất hạnh khi tự cho mình là vua được quyền ngồi chồm hỗm lên thế giới Thiên nhiên do Tạo hóa tạo ra mà không hòa vào Thiên nhiên như một đứa con ngoan của Trời đất.


Read more…

Chỉ làm sói mới không bị tế thần- phần 4


Khi đồng loạt các báo lên tiếng về khối tài sản của mình, Huỳnh Đức Thơ chỉ đạo văn phòng uỷ ban tỉnh có biện pháp đối phó. Thực hiện lệnh của Thơ, văn phòng uỷ ban TP ra thông báo những tài sản của Thơ kê khai là đúng quy định và nhấn mạnh rằng Thơ thuộc diện '' trung ương '' quản lý.


Hàm ý của thông báo nhấn mạnh trung ương quản lý, có thể hiểu được đó là lời thách đố cao ngạo với dư luận, tôi Huỳnh Đức Thơ có trung ương đỡ sau lưng, không làm gì được tôi đâu.


Thông tin khác cho biết, khi Trương Minh Tuấn ( bộ trưởng bộ 4T, người nhờ có tiền trong vụ bán AVG để chạy lên chức bộ trưởng ) nhận điện thoại của Thơ nhờ chỉ đạo các báo chí gỡ bài. Tuấn đã điện xuống các báo chỉ đạo, nhưng sau hồi bàn bạc thấy gỡ ngay thì bất lợi, Tuấn đã chỉ đạo các báo đưa bài ẩn xuống dưới hoặc trang sau.
Huỳnh Đức Thơ đang đe doạ dân Đà Nẵng rằng y có quan hệ mật thiết với thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, mọi chỉ trích hiện nay với y chỉ là muỗi đốt trâu già. Đến dao phay y còn không ngán chứ đừng nói vài ba con muỗi.
Vào ngày 14 tháng 12 năm 2016, bức xúc vì công ty thép Dana Ý ( mà ngài chủ tịch Huỳnh Đức Thơ có cổ phần) người dân thành phố Đà Nẵng đã biểu tình phản đối nhà máy này gây ô nhiễm môi trường.


Read more…

Contact us