Thiếu tướng công an Trương Giang Long: Chửi Tàu, dạy Mỹ, khen Nhật, bợ Trọng, nổ đảng


"Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào… Chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ việc mà họ làm suy yếu từ bên trong... Tôi xin nói lại là Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa chúng ta cũng phải tìm cách chung sống với họ, chỉ cố gắng phấn đấu làm sao để họ đừng xấu hơn... Hiện nay tụi nó khống chế chúng mình rất là kinh khủng!" - Trương Giang Long, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an Nhân dân, kiêm Giám đốc Học viện Chính trị, Công an Nhân dân.

Xin gửi đến các bạn video clip và nguyên văn phát biểu viết lại từ clip sau đây của Thiếu tướng công an Trương Giang Long. Buổi nói chuyện của Trương Giang Long xảy ra vào tháng 10, 2016.



Trung Quốc, tôi xin thưa các đồng chí là, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta ở Biển đông, không bao giờ từ bỏ dã tâm này. Mà cái này không phải chỉ thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…

Thưa các đồng chí, chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ cái việc mà họ tìm mọi cách làm suy yếu từ bên trong. Chúng ta không loại trừ, chúng ta phải nói rõ với nhau như thế.

Chúng tôi nói với các đồng chí là: bọn xấu nó cài cắm, nó móc ngoặc, nó lôi kéo đó. Hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi. Bây giờ, tôi thông báo với các đồng chí là, nó đã có con số đến hàng trăm, mà hàng trăm không chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa chứ không phải trăm, báo cho các đồng chí biết. Mà nếu chúng ta không phát hiện, không nghiêm trị, thì xin thưa với các đồng chí là, đầu năm trong tổng kết hội nghị bảo vệ an ninh quốc gia, thì cán bộ chủ chốt chúng tôi, được nghe đồng chí lãnh đạo cấp cao của ngành thông báo là chúng ta đang theo dõi, đang nắm rất chắc, rất chặt những cái diễn biến của các phần tử cơ hội chính trị mà có mưu toan, là móc ngoặc, cấu kết bên ngoài, để lật đổ chống phá chế độ của chúng ta. Những bộ phận ấy làm ngòi nổ cho các cuộc bạo loạn cho các điểm nóng chính trị, mà chúng ta, thưa các đồng chí không thể xem thường và coi nhẹ.

Có người, sau khi những vấn đề với Trung Quốc nảy sinh, báo cáo với các đồng chí là, tôi xin nói lại, Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa, chúng ta cũng vẫn phải tìm cách chung sống với họ, chỉ cố phấn đấu sao để họ đừng xấu hơn. Chứ các bây giờ các đồng chí nói, đổi Trung Quốc đi, đổi Việt Nam đi chỗ khác đi, thì không bao giờ có rồi, vĩnh viễn mãi mãi như thế này. Nó bất hạnh cho chúng ta là sống bên cạnh một ông anh mức động lòng tốt nó thấp, zen tốt nó thấp, cái zen không tốt nó vượt trội.

Báo cáo các đồng chí là hiện nay họ khống chế chúng mình rất là kinh khủng, họ vào sâu rất sâu hang hàng xóm của chúng ta rồi. Ông kia thì trở mặt hoàn toàn rồi, đây là tôi nói ở trong nhà. Ông kia là xương máu của chúng ta đổ chất đầy, miệng nó xoen xoét là đời tôi, con tôi, cháu tôi, gia đình dòng tộc nhà tôi, tổ quốc tôi đất nước tôi, đời đời mãi mãi trân trọng kính nhớ biết ơn. Không có Việt Nam không có tôi, không có Việt Nam không có đất nước chúng tôi. Nhưng mà mồm nó nói thế, bên trong nó vẫn móc ra thằng khác chơi mình.

Cá nhân nó chơi mình thôi thì thưa các đồng chí là cũng còn có thể, nghĩa là chúng ta không dung thứ nhưng cũng còn thể chấp nhận, nhưng mà nó kéo cả quốc hội để chống lại mình, kéo cả nhà nước, chính phủ chống lại. Lợi ích cốt lõi nhất của chúng ta trên biển Đông, thưa các đồng chí là vì thằng khác khống chế, chứ cá nhân một mình ông ta thì cho tiền cũng không dám. Cũng như cuộc chiến biên giới Tây Nam, thưa các đồng chí, nhé, chấp 5 đời Pol Pot nó cũng không dám phát động chiến tranh chống lại chúng mình, nhưng ai, câu chuyện là ai đứng đằng sau, ai hà hơi, ai tiếp sức, ai cổ vũ, ai động viên, ai định hướng, ai xúi dục, câu chuyện nó như vậy.

Và một người anh em ruột của chúng ta, lâu nay thưa các đồng chí chúng ta vẫn nói là anh em, bây giờ nó trở chứng nó hỏi lại “thế anh em, ai là anh, ai là em”. Câu hỏi tưởng chừng, ví dụ ở Việt Nam mình cứ thằng nào để trước, thấy mặt trời trước thì là anh, còn mày dưới là chú, nó rõ như thế, nó minh bạch như thế. Lâu nay mình lỡ gọi, không có nghĩa là mình nói tao anh mày em, bây giờ nó hỏi ngược lại, có khi trong đầu mình, tình cảm mình trong suy nghĩ mình, mình nghĩ tao anh mày em, bây giờ nó hỏi ngược lại, thế ông nào là anh, ông nào ai là em.

Tôi nói với các đồng chí ở đây. Tôi nói mở ngoặc riêng. Tôi nói rất thật là bây giờ mừng vô cùng các đồng chí ạ, đại hội 12 đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong nghị quyết của mình là “Mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc.” Đây nói trong nhà. Bây giờ các bố mới té ngữa ra, chết cha chúng mình mấy đời, mà cái này thì cũng không trách ai được, là bởi vì thưa các đồng chí là trên thế giới này, tôi không biết nhiều, nhưng tôi dám khẳng định với các đồng chí dân tộc Việt Nam là một trong những dân tộc mà chơi với bạn tốt đến mức mà còn một cái quần xà lỏn cũng chơi. Không ai chơi với bạn tốt như chúng mình, thậm chí tốt đến cái mức là sẵn sang biếu không tặng không bạn 1 bà vợ của mình. Mịa chơi tốt đến thế là cùng chứ còn gì tốt hơn. Tất nhiên hồi ấy lão 2, 3 vợ, ông tặng được 1 bà chứ chúng tôi bây giờ có một bà mà tặng thì chết. Chơi với bạn tốt đến như thế.

Thưa các đồng chí, câu chuyện Lưu Bình, Dương Lễ ông chẳng mang hẳn 1 bà vợ tặng bạn à, tặng không ông bạn 1 bà vợ còn cho tiền mang theo nữa cơ. Thì Việt Nam chúng ta cũng tốt với bạn xuất phát từ lịch sử truyền thống. Tôi xin lỗi các đồng chí là cái gì của chúng ta đều có truyền thống lịch sử cả mà, mà chúng mình dựa vào tổ tiên ông bà để làm lên đất nước giang sơn như bây giờ, thì cái điểm mạnh mình khai thác đã đành rồi, nhưng có những điểm mình không mạnh, mình vẫn từ đấy. Cho nên bây giờ tôi nói xa hơn như thế về Trung Quốc để cho các đồng chí biết rằng họ gây sức ép rất ghê gớm. Mà bây giờ nó không chơi luật kinh tế thị trường, “mạnh về gạo, bạo về tiền” thôi, tất cả đều thắng, nó nhá 1 phát ông Philippine gần như quay 180 độ về cái cũ rồi. Câu chuyện là tiền, nên các đồng chí phải nhớ là, nếu chúng ta để cho đất nước ở trong một cái nức cứ lông bông thế này mãi mãi trong đói nghèo thì các cụ dạy rất rõ “nghèo là hèn” thôi. Nếu bây giờ thu nhập đầu người của chúng ta, khoảng 20.000$, 30.000$, đồ chơi trong nhà mình có nhấn 1 phát là nó biết chúng mình là ai thì thưa các đồng chí, 3 cái vụ điểm nóng này không có nhằm nhè gì mà phải quan tâm lo ngại nhiều.

Nói ngoài lề cho các đồng chí nghe, nếu bây giờ chúng mình có công nghệ cao, mà nhấm 1 phát là chúng mày biết lễ độ là gì. Hôm qua trên đường đi đến đây tôi đọc một thông tin về Nga, báo cáo với các đồng chí là Nga bây giờ sản xuất ra một loại tên lửa mang đồ đạc hủy diệt, lớn chưa từng có trong lịch sử loài người. Tốc độ bay, 24500km/h, chưa có một loại tên lửa nào có tốc độ bay nhanh như vậy. Và ưu điểm của nó là gì, một là tốc độ rất nhanh, 2 là các tên lửa của đối phương, các phương tiện công nghệ của đối phương không có khả năng phát hiện được và 3 là mức độ hủy diệt. Báo cáo các đồng chí là, gấp mấy chục ngàn làn quả bom nguyên tử. Ví dụ như người ta viết trên báo là, nếu bắn một phát, thì New York bị hủy diệt ¾, nếu bắn một quả là ¾ bị hủy diệt. Vì sao mà Nga lại tiết lộ thông tin cơ mật này, là bởi vì Mỹ đang ép Nga rất quyết liệt xung quanh vụ Ukraine và vụ Syria, cho nên Nga phải móc đồ chơi ra, công khai hóa cho mày biết, mày ngon thì mày cứ đụng đi. Nói trộm vía mà các cụ nhà mình hồi xưa kha khá một chút mà chuẩn bị cho chúng mình có được cái góc như thế thì bây giờ con cháu “mày nóng thế này chứ nóng nữa đi nữa tao cũng dội nước cho mày nguội tươi”.

Nhưng câu chuyện là chúng ta không có cái đó. Cho nên là chúng tôi đang tập trung nghiên cứu, báo cáo đồng chí là bảo vệ tổ quốc là độc lập. Bây giờ hiểu thuật ngữ độc lập là gì? Hả? Độc lập là độc lập thế nào? Cho nên là về sau này càng lớn lên càng đọc nghiên cứu đó tôi mới thấm vô cùng cái câu nói của bác Võ Văn Kiệt. Bác nói là khi nào mà đảng ta thật sự độc lập về đường lối thì bấy giờ đất nước mới chuyển biến tích cực. Nhưng thân phận của một nước yếu... Thế mà có người nói là bây giờ đó, bây giờ là trong tình hình như vậy thì theo cha nước Mỹ đi. Phải không, để giải quyết vấn đề biển Đông. Tôi xin lỗi các đồng chí là thay vào bằng cái hang hùm thì sang hang cọp. Xui nhau thế. Câu chuyện là chúng ta phải độc lập và hiểu cái thuật ngữ độc lập thế nào trong bối cảnh hiện nay. Chúng ta nghiêng về bất cứ chỗ nào đó, thưa các đồng chí, cũng đều thất bại hết.

Cho nên bây giờ đó tôi nói ý thứ hai là họ gây sức ép với chúng ta, nếu mà chúng ta ngoan ngoãn mà đi theo sự chỉ bảo của họ, thì đó, chúng ta có cơ may là ổn định bình yên. Còn nếu mà chúng ta không đi theo quỹ đạo của họ thì lập tức là bắt đầu nổi lên những điểm nóng. Tôi lấy thí dụ như vấn đề tôn giáo nè, vấn đề dân tộc nè, vấn đề dân chủ nhân quyền nè, Mỹ luôn luôn sử dụng như một công cụ phương tiện để mà gây sức ép. Đó, ở các nước khác nó đánh bằng vũ lực. Bây giờ nó đánh ta không được rồi thì nó dùng công cụ phương tiện này để nó gây sức ép với chúng ta.

Tôi kể câu chuyện như thế này thì các đồng chí thấy là mưu đồ của họ như thế nào. Ông đại sứ quán mới của Mỹ đó, trước khi sang nhậm chức thì có đến thăm Bộ Công an của chúng tôi mà cụ thể là thăm đồng chí Tô Lâm. Lúc bấy giờ anh là thứ trưởng phụ trách an ninh của đất nước này. Khi đến nói chuyện với anh thì anh khuyên ông ấy là ngài sang làm đại sứ lần này thì đừng đi theo vết xe đỗ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi. Các ông đại sứ quán trước sang VN làm gì các đồng chí? Nó chủ tâm là đi móc ráp các phần tử bất mãn, các phần tử cơ hội chính trị có quan điểm khác lại chống đối chúng ta. Để làm gì đây? Nó xâu chuỗi cái lũ này lại thành một lực lượng gây sức ép với chúng mình. Nó đi đến các cái vùng đồng bào dân tộc, nó cho người đến thông qua các cái tổ chức từ thiện mà chúng ta gọi là ngo đó các đồng chí, để nó đến nó thâm nhập, nó móc ráp, nó xây dựng, nó nhen nhóm cơ sở. Cũng là những cái phần tử bất mãn chống đối và một bộ phận người dân không nhận thức được, không thấy rõ được cái thâm địa độc ác nham hiểm của nó. Cho tiền, tạo điều kiện hỗ trợ kể cả cái mặt tung hô về chính trị xã hội để mưu đồ lôi kéo họ. Rồi gặp gỡ các cái tín đồ, các loại công giáo, cái loại giáo hội, các loại tôn giáo khác nhau để mà kích hoạt, để mà tập hợp quy tụ lực lượng. Thế nếu mà chúng ta mà mạnh, quan hệ chúng ta với họ mà tốt thì đó lực lượng này nó đứng im, nó ngồi tại chỗ. Còn quan hệ chúng ta với họ mà có vấn đề gì đấy trục trặc, mục tiêu đặt ra, ý đồ của họ không đạt được, nhất định họ dùng lực lượng này làm cái ngòi nổ xung kích gây ra cái điểm nóng chống lại chúng ta. Cho nên vì vậy đó mà đồng chí Tô Lâm cảnh báo cái ông đại sứ này là ngài không được, không được phép, nhé, đi theo những vết xe đổ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi.

Các đồng chí biết lão ta ứng xử thế nào không? Ông ta cười rất tươi! Cám ơn đồng chí Tô Lâm và ông ta nói với đồng chí Tô Lâm là vâng thưa ngài tôi nhất định lần này sẽ không đi theo vết xe đổ của những người tiền nhiệm của tôi đã từng đi. Bởi vì con đường mà chúng tôi đã từng đi chỉ dẫn nước Mỹ đến thất bại. Khẳng định như vậy mà các đồng chí. Cho nên sự mệnh của tôi, nhiệm vụ của tôi, trọng trách của tôi lần này sang Việt Nam là phải tìm mọi cách để hàn gắn, để nâng cấp cái mối quan hệ Việt Nam và Mỹ, định hướng sang một cái trang mới trong đó chúng tôi đặc biệt quan tâm chú ý đến cái việc tạo điều kiện cho tuổi trẻ hai nước Việt Nam và Mỹ gắn kết với nhau, quan hệ với nhau, cho phép mở rộng để có rất nhiều thanh niên VN sang Mỹ du học tại các trường đại học của Mỹ. Và mong muốn chân thành của chúng tôi là những cái gì mà mấy chục năm nay nước Mỹ không làm được ở trên đất nước này thì con cháu của các ngài, thế hệ trẻ VN trong tương lai nó sẽ giúp nước Mỹ thực hiện được giấc mơ của người Mỹ.

Thưa các đồng chí một cuộc tuyên chiến rất sòng phẳng rõ ràng. Cái gì thế hệ những người Mỹ bây giờ không làm được thì thế hệ trẻ VN trong tương lai nó kỳ vọng là con cháu chúng ta sẽ làm được điều đó. Và tôi xin thưa các đồng chí là họ chuẩn bị hết rồi, họ đang chuẩn bị từ bây giờ, họ chuẩn bị rất công phu rất bài bản và nếu chúng ta không biết trước ứng phó thì câu chuyện thưa các đồng chí, bây giờ về mặt chiến lược Mỹ mong muốn đến vô cùng có một VN nằm trong quỹ đạo liên minh của Mỹ để đảm nhiệm sứ mệnh xoay trục châu Á mà Mỹ đang triển khai.

Thưa các đồng chí là lâu nay chúng ta thấy rất rõ quan hệ VN và Nhật là quan hệ tốt, đặc biệt tốt. Chúng ta không những là xác lập đối tác chiến lược toàn diện, không những toàn diện mà còn là toàn diện sâu rộng, không những sâu rộng mà phải thiết thực, hiệu quả, nghĩa là ngôn ngữ đó trong quan hệ đó những gì tốt nhất là chúng ta được cả rồi. Không có cái từ nào tốt hơn mà chúng ta không dùng trong cái quan hệ VN và Nhật Bản. Và trên thực tế bạn cũng đã phối hợp với chúng ta một cách rất nhiệt tâm, chân thành và có hiệu quả trên nhiều phương diện trong đó kể cả lãnh vực ở bên trong an ninh quốc phòng của chúng ta. 

Nhưng mà câu chuyện thưa các đồng chí nước Nhật là ai? Câu chuyện mà chúng ta phải trả lời nước Nhật là ai? Nước Nhật là nước Mỹ thứ hai ở châu Á. Mỹ mà bây giờ mà vào VN thì khó lắm. Bởi vì nói gì thì nói chứ lòng người chưa phải lúc nào cũng là yên bình khi đón Mỹ tiếp Mỹ đâu, mặc dù bây giờ thái độ của Mỹ khác. Nhưng không vào VN như Nhật Bản được. Về mặt chiến lược chúng ta phải nhận ra cái điều ấy. Bây giờ chúng ta có cần có Mỹ không? Chúng ta rất cần các đồng chí ạ. Nhe. Chúng ta rất cần.

Báo với các đồng chí là tôi nói trong phạm vi rất là hẹp để các đồng chí biết nhé. Bây giờ các ông cứ ghi mà các ông đặt cái này nhiều người nghe mà tôi không dám nói. Tôi nói một thông tin, một thông tin. Các đồng chí theo dõi trên báo chí các đồng chí biết hết rồi. Trung Quốc rất hung hăng sau khi mà Tòa Trọng Tài tuyên án về cái phán quyết tranh chấp về biển Đông. Và Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng. Họ dự định là chiếm các bãi cạn ngay tức khắc. Và họ cơi nới mở rộng như đã cơi nới mở rộng như đã ở trong phạm vi của chúng ta. Thậm chí là họ còn tính đến cái ngay lập tức tuyên bố cấm, thiết lập vùng cấm bay. Ngay lập tức là sẽ đánh chiếm một số các mục tiêu khác để dằn mặt, trong đó không loại trừ là có VN. Chuẩn bị sẵn sàng rồi. Nhưng mà họ biết được một cái thông tin là thưa các đồng chí, 15 phút nếu Trung Quốc tuyên bố toàn bộ 7 cái đảo mà TQ chiếm đóng trái phép trên quần đảo Trường Sa của VN lập tức sẽ trở thành bình địa ngay tức khắc. Lập tức nó sẽ trở về vị trí ban đầu. Nó bị xoá tên trên các bản đồ quân sự, chính trị của TQ. Thay đổi thái độ ngay. TQ thay đổi thái độ ngay.

Cho nên bây giờ đó họ rất ngại là chúng ta ngã về đâu? Họ ngại vô cùng. Đó! Cho nên các đồng chí thấy là trước khi đồng chí tổng bí thư chúng ta sang thăm Hoa Kỳ là đó họ mau chóng mời TBT chúng ta sang thăm TQ. Lúc đầu là nó không mời đâu, nó chưa mời đâu. Nó còn lắng nghe, còn theo dõi, còn đắn đo, còn cân nhắc, còn xem xét.

Báo với các đồng chí đây là tôi nói mở rộng thêm các đồng chí nghe, các đồng chí phải hiểu thật sâu cái nguyên nhân bên ngoài bên trong thì mới thấy được tình hình đất nước thì mới giải quyết các vấn đề chính trị xã hội, kể cả là an ninh tôn giáo bây giờ. Báo với các đồng chí là nước Mỹ đó, tức là TQ họ không dự đoán hết được là bởi vì trong lịch sử chưa bao giờ nước Mỹ đó là mời một nguyên thủ cộng sản nào sang thăm Mỹ. Lịch sử nước Mỹ chưa từng có. Kể từ khi có CNXH đến bây giờ, Liên Sô hùng mạnh như vậy, TQ hùng mạnh như vậy nó cũng không mời ai. Cho nên TQ nó rất ngại, ổng mới chuyển sang một cái xu hướng nhất thể vì ông muốn chơi với Mỹ mà. TQ, tôi không có thời gian nói sâu các đồng chí, nếu mà có chuyên đề một chút tôi sẽ nói thật sâu các đồng chí nghe cái chuyện TQ họ đi đêm với Mỹ như thế nào. TQ rất cần Mỹ.

Mà tôi nói thật các đồng chí là cái cải cách đổi mới của TQ thành công như hôm nay có một phần TQ dựa vào Mỹ. Dựa rất quan trọng bởi vì công nghệ ở đâu, tiền ở đâu, thị trường ở đâu nếu mà không có Mỹ hà hơi tiếp sức. Chuyện đánh VN là nằm trong cái chiêu kế mà Đặng Tiểu Bình thời bấy giờ nó chọn để nó có được Mỹ.

Nói như vậy để cho các đồng chí thấy… thế thì nó biết như thế, nó biết rằng là trong lịch sử nước Mỹ chưa bao giờ và không bao giờ mời TBT, mà có mời thì sang cũng không thể đón tiếp theo nghi thức quy định của nhà nước Mỹ. Nhưng mà bây giờ thì thưa các đồng chí, tình báo nó đan xen vào nhau nó biết thôi. Các đồng chí hình dung là lần đầu tiên trong lịch sử của loài người, của CNXH, từ khi có nước Mỹ, mời đồng chí TBT của chúng ta sang, không phải với tư cách là một nguyên thủ Quốc gia, là lãnh tụ của đảng, nhưng mà nước Mỹ chấp nhận đón đồng chí TBT theo đúng nghi thức của một nguyên thủ Quốc gia cấp cao. Đấy là cái tiêu chí thứ nhất. Tiêu chí thứ 2 thưa các đồng chí, đồng ý tiếp rồi, nhưng mà câu chuyện là tiếp ở đâu, tiếp ở chỗ nào.

Tôi nói câu chuyện Mỹ để tôi muốn minh chứng với các đồng chí là những điểm nóng trong nước của chúng ta nó có những nguyên nhân từ bên ngoài, và tôi thông qua việc này, bằng thực tiễn tôi mới phân tích để các đồng chí thấy là đảng ta giải quyết điểm nóng trong nước bằng cái việc là ứng xử bên ngoài như thế nào để các đồng chí thấy cách thức của chúng ta, phương thức của chúng ta, đảng ta ứng xử, giải quyết rất tuyệt vời.

Tôi xin trình bày tiếp với các đồng chí là, khi mà Mỹ thỏa thuận mời đồng chí TBT của chúng sang, thì việc đầu tiên chúng ta phải khẳng định đây là việc làm có ý nghĩa lịch sử mà như đồng chí TBT kết luận. Mỹ chưa mời ai bao giờ trong toàn bộ lịch sử của nước Mỹ. Và sau khi được Mỹ mời, với một nghi thức tiếp như là tiếp một Nguyên thủ cấp Quốc gia, nghi thức cao nhất thì câu chuyện là bây giờ tiếp ở đâu.

Lúc đầu thì họ nói với chúng ta là họ sẽ tiếp ở một chỗ khác, không phải là Nhà Trắng, nhưng Bộ ngoại giao chúng ta đặt ra là không, đã tiếp với nghi thức cao nhất là phải tiếp ở Nhà Trắng chứ không tiếp ở đâu hết. Mà các đồng chí biết là Nhà Trắng là gì, là cái nơi mà nước Mỹ chỉ dành để tổ chức những sự kiện lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ thôi. Và như vậy, tiếp đồng chí TBT của chúng ta tại Tòa Bạch Ốc tức là tiếp ở một nơi diễn ra những sự kiện quan trọng bậc nhất của nước Mỹ.

Sau khi đồng ý tiếp đồng chí TBT ở Tòa Bạch Ốc rồi, thì câu chuyện phía tiếp theo là, vậy thì tiếp xong thì ra thông cáo chung hay là ra tuyên bố chung. Phía Mỹ, nó hạ một cấp, chỉ ra thông cáo chung chứ không ra tuyên bố chung giữa 2 nước. Thế thì ta kiêm quyết không đồng ý, nếu mà chúng tôi đến bàn luận với nước Mỹ những vấn đề căn cơ, cả quốc tế, cả những vấn đề quan điểm của Việt Nam và Mỹ về vấn đề quốc tế lẫn quan điểm của Việt Nam và Mỹ về quan hệ song phương là phải ra tuyên bố chung. Tôi bí mật nói với các đồng chí là trong chuyến đi của TT Obama, các đồng chí thấy được là người ta nói đến một bông hoa đồng đằng sau TT Mỹ với tư cách là một cố vấn an ninh quốc gia cho TT Mỹ là người gốc Việt Nam. Anh em mình mới nói chuyện là, con mẹ này nó được giao chuẩn bị tuyên bố chung giữa ta và Hoa Kỳ. Trong quá trình chuẩn bị thì thưa các đồng chí là, anh em mình tìm cách tiếp cận để cố gắng khai thác yếu tố Việt Nam, để cho những ngôn ngữ khái niệm trong bản tuyên bố chung này làm sao nó mềm mại duyên dáng có lợi cho chúng ta nhất. Thì các đồng chí thấy là, cả trong quá trình mình chuẩn bị đấy, cô ta làm việc với các cơ quan chức năng của Việt Nam, không hề nói một câu tiếng Việt nào, nói tiếng anh không à. Nhưng mà sau khi chuẩn bị xong, đôi bên ký tác rồi, ký tắc tức là về nguyên tắc xong rồi, ra 2 ông kia ký là chính thức thôi chứ công tác chuẩn bị từ bên trong, thì cô ta mới nói một câu tiếng Việt, nói rành rọt như Việt Nam, là bởi vì người Việt Nam mà, nói rất chuẩn tiếng Nam Bộ của chúng mình. Nói với anh em mình rằng: “Tôi chỉ có một nghĩa vụ duy nhất là phục vụ vô điều kiện lợi ích của nước Mỹ”. Nói bằng tiếng Việt, đau như thế chứ. Một khi mà người ta đã từ bỏ, người ta đã phản bội rồi, thì câu chuyện ở phía đằng sau là cực kỳ nguy hại. Thế mà thưa các đồng chí là, trong tuyên bố chung ấy có rất nhiều điểm mà sau này nếu có thời gian tôi phân tích cho các đồng chí nghe, nhưng mà phải nói rằng rất có lợi cho chúng ta.

Bây giờ báo cáo các đồng chí là, trong 5 nước thường trực hội đồng bảo an LHQ thì ta đã bình thường hoá quan hệ và đã ngồi ở mâm trên rồi. Hồi xưa họ ngồi trên ta ngồi dưới các đồng chí ạ. Bây giờ mình ăn cùng mâm, ngồi cùng bàn với các thành viên thường trực hội đồng bảo an LHQ, ngồi mâm trên mâm cao, mà cũng phải nói thật là thời của các cụ thì không có bao giờ có thể mơ ước có được chuyện này, nhưng mà chúng ta thế hệ đi sau, con cháu làm được cái việc rất vĩ đại như vậy.

Sau khi mà thỏa thuận, đồng ý là tuyên bố chung thì vấn đề phía sau là chiêu đãi đoàn ta ở đâu, thì thưa các đồng chí là ta cũng phải ra tối hậu thư với Hoa Kỳ là phải chiêu đãi ta ở nơi tập thể nhất của nước Mỹ đã từng chiêu đãi các nguyên thủ, các quốc gia khác ta mới chịu. Sau 4 cái tiêu chí mà ta ra điều kiện, chính Hoa Kỳ đã đồng ý chấp thuận với ta rồi, thì có một đề nghị thứ 5 là TT Obama của Mỹ phải sang thăm đáp lễ chuyến đi này của TBT ta. Thì báo cáo các đồng chí là, là ông đồng ý, nhưng mà ông lại nêu ra một lịch trình của ông là ông sang G7 ở Nhật trước, rồi xong G7 ông mới đi sang thăm Việt Nam. Ta cũng đặt điều kiện với phía Hoa Kỳ là không, không phải sang thăm Việt Nam trước, rồi từ Việt Nam không mới sang G7 ông đi về, chứ chúng tôi không chấp nhận ông đến G7 trước ông mới sang Việt Nam. Nghĩa là, chuyến sang thăm Việt Nam đáp lễ TBT của chúng ta phải là chuyến thăm chính thức, danh chính ngôn thuận chứ không có kết hợp tay đôi tay ba gì ở đây cả.

Tôi muốn nói với các đồng chí như vậy để thấy được gì, thấy được cái thế của ta bây giờ với Mỹ là một thế hoàn toàn khác. Vì sao mà chúng ta có được một thế khác như vậy đối với Mỹ? Một là: Mỹ vô cùng cần chúng ta; Hai là: Trong các nhân tố mà Mỹ phân tích về Việt Nam, thì Mỹ cũng thấy rất rõ, không có một đảng phái chính trị nào, có thể lãnh đạo quản lý đất nước bằng ĐCSVN. Cho nên hôm qua trong thông cáo về chuyến đi của đồng chí Đinh Thế Huynh, thường trực ban bí thư gặp bộ trưởng bộ ngoại giao Hoa Kỳ đấy, nước Mỹ nói rất rõ là: Quan hệ với ĐCSVN là một kênh quan hệ quan trọng của bộ ngoại giao Mỹ, của nước Mỹ. Câu chuyện nó như vậy thôi. Câu chuyện là người ta biết rất rõ dùng vũ lực để đánh chúng mình là không được, không ổn, không thu phục được chúng mình, dùng bao vây cấm vận cũng không thể mà khống chế đè bẹp chúng mình rồi. Bây giờ Mỹ phải tìm một phương thế khác, cách khác lôi kéo Việt Nam về phía Mỹ, tạo mọi điều kiện để Việt Nam cùng chung đội hình với Mỹ để mà chống lại TQ. Báo cáo với các đồng chí là họ biết rất rõ là chỉ có Việt Nam mới chống lại được TQ thôi, lịch sử 23 cuộc chiến tranh mà dân tộc Việt Nam phải đối đầu, có 21 cuộc chiến tranh chúng ta phải đối đầu với TQ rồi, chưa bao giờ TQ thắng được Việt Nam, kể cả việc TQ có mặt đô hộ trên đất nước này, dân tộc này 1000 năm cũng không thể thắng được.

13/3/2017
Read more…

Cuộc đấu đá của những con chuột nhà sản

















Từ mô hình siêu xe đến chuyện doanh nghiệp tặng xe cho nhà sản.

Khởi đi từ chuyện những chiếc siêu xe mô hình biển số xanh dưới gầm giường được đăng tải đã khơi ra chuyện nhiều tỉnh thành nhận siêu xe do doanh nghiệp tặng. Thực chất của những vụ doanh nghiệp tặng siêu xe cho quan chức hay công sở của cộng sản chẳng phải là chuyện mới hay lạ lẫm gì. Những chiếc siêu xe ấy đều nằm trong “qui trình” bôi trơn dự án hay thủ tục cấp phép mà doanh nghiệp muốn thực hiện.

Mới đây người đăng bộ ảnh mô hình siêu xe biển xanh “sắp có biến lớn” đã “được” công an cộng sản Cần Thơ đề nghị sử phạt vi phạm hành chính. Với những chiếc xe mô hình có giá khoảng 150.000 đến 380.000 hồ tệ, cùng với mấy cái biển xanh có giá là 5000/cái mà công an cộng sản cùng với đám bút nô bưng bô của ban tuyên giáo đã làm ầm lên, như thể tập đoàn cộng sản sắp chết đến nơi. Nhưng với những chiếc xe hàng tỷ hồ tệ được tặng, biếu, “tạm ứng” cho quan chức hay công sở của cộng sản thì lại ậm ừ chờ chỉ thị của ban tuyên giáo. Để rồi công bố cuối cùng sau khi điều tra, làm rõ thì những chiếc siêu xe có giá hàng tỷ đó đều được tặng “đúng qui trinh”. Những chiếc nào không nằm trong qui trình cho tặng thì trả lại cho doanh nghiệp.

Điển hình như công ty TNHH Xây dựng thương mại du lịch Công Lý tặng hai chiếc xe cho tỉnh Cà Mau có giá trên 6 tỷ hồ tệ đã được ban tuyên giáo của tỉnh này “làm rõ”. Doanh nghiệp xử lý rác thải này vì “quá thương” quan sản của tỉnh không có siêu xe đi kiểm tra hạn hán, ngập mặn, cháy rừng…nên xuất tiền ra mua hai chiếc siêu xe để tặng. Mặc dù nhà máy xử lý rác thải của doanh nghiệp này rơi vào tình trạng xuống cấp, hư hỏng, cần sửa chữa và thay thế mới. Công ty đã đề đơn xin tạm ứng 30 tỷ để tiếp tục hoạt động, tuy nhiên đã được tạm ứng 25 tỷ hồ tệ sau “qui trình” rà soát đánh giá thực tế của UBND tỉnh Cà Mau. Đáp lại “tình cảm” ấy hai chiếc siêu xe từ “dưới gầm giường” đã được doanh nghiệp mang tên Công Lý “chuyển” sang cho công sở tỉnh Cà Mau nhằm phục vụ thị sát tình hình thời tiết.

Cuối cùng những thắc mắc hai chiếc xe tiền tỷ của Cà Mau được tặng đã có lời đáp “đúng qui trình” sau khi ban tuyên giáo giải thích: “việc cho xe được thực hiện từ đầu năm 2016 và có mục đích rõ ràng. Còn việc ứng ngân sách được thực hiện vào cuối năm cũng có mục đích rõ ràng, hai việc này không liên quan với nhau”.

Sau lời giải thích của ban tuyên giáo cộng sản Cà Mau, hình như có gì đó “lệch qui trình”. Lẽ ra hai chiếc xe phải được tặng cho nhà sản Cà Mau trước khi doanh nghiệp đệ đơn xin và được tạm ứng. Mà sao kẻ đi mượn tiền lại dư giả đến mức mua xe tiền tỷ để “lại quả” cho chủ nợ thế nhỉ.

Khá giống câu chuyện cho tặng siêu xe ở Cà Mau, một lần nữa doanh nghiệp vì “quá thương” quan chức nhà sản nên Tổng giám đốc Tổng công ty xây dựng công trình giao thông 4 đã tặng UBND tỉnh Nghệ An con xe “Lăn Cu Zơ” có giá tầm 3 tỷ hồ tệ. Nguyễn Tuấn Huỳnh, Tổng giám đốc của Tổng công ty này “tâm sự”: “chúng tôi được biết Nghệ An là tỉnh có diện tích lớn nhất cả nước, địa hình rộng lớn và phức tạp, trong khi đó điều kiện kinh tế còn nhiều khó khăn. Xuất phát từ tấm lòng của những người con hướng về quê hương, Cienco 4 mong muốn được trao tặng 1 xe ô tô con cho Văn phòng UBND tỉnh Nghệ An để phục vụ công tác”.

Và dĩ nhiên một mong muốn cao đẹp và “đúng qui trình” như thế thì lẽ nào UBND tỉnh Nghệ An lại từ chối.

Cũng mang tâm trạng “quá thương” các vị quan chức nhà sản trong tỉnh không đủ xe đi lại nên công ty Trường Hải tại tỉnh Quảng Nam đã “chia sẻ” một lúc bảy chiếc ô tô cho UBND tỉnh, UBMTTQ tỉnh, tỉnh đoàn Quảng Nam, huyện Níu Thành… mỗi chiếc ôtô có giá trên dưới 1 tỷ hồ tệ.

Nguyễn Một, giám đốc truyền thông công ty Trường Hải nhấn mạnh: “việc tặng xe thể hiện doanh nghiệp hoạt động trên địa bàn Quảng Nam, trưởng thành ở vùng đất này muốn đóng góp lại cho quê hương để phục vụ nhiệm vụ chung của tỉnh”. Hơn nữa ông Một cho hay doanh nghiệp này có khu phức hợp sản xuất lắp ráp ô tô tại Chu Lai với diện tích hơn 600 ha. Ông này còn cho biết thêm là đã từng tặng ô tô hơn 3 tỷ hồ tệ cho UB an toàn giao thông Quốc gia. Doanh nghiệp này còn nhiều lần tặng ô tô cho nhiều tỉnh thành khác. Tháng 4 sắp tới doanh nghiệp còn dự kiến sẽ tặng cho nhà hát nghệ thuật truyền thống của Hà Tĩnh một chiếc ô tô khoảng 1 tỷ hồ tệ để đi lưu diễn.

Từ những điều mà ông Nguyễn Một đại diện cho doanh nghiệp Trường Hải vùa “chia sẻ”. Thiết nghĩ các tỉnh thành chưa đủ xe, siêu xe để công vụ hãy “bật đèn xanh” cho doanh nghiệp này “mở lòng thương” mà tặng xe con để quan sản tỉnh nhà có cái mà dùng.

Đà Nẵng là một thành phố may mắn không kém gì Quảng Nam khi nhận được 8 ô tô thuộc hàng siêu xe do doanh nghiệp tặng. Theo Đào Tấn Bằng, chánh văn phòng thành ủy Tp Đà Nẵng cho biết: “trước đây đã có tiền lệ rồi, ngân sách thành phố khó khăn, doanh nghiệp làm ăn được nên hỗ trợ thành phố vì mục đích chung”. Vì thế có thể nhận định rằng, cũng giống như các tỉnh thành khác, việc cho và nhận xe, hay siêu xe đều nằm trong “qui trình” làm việc giữa doanh nghiệp và hệ thống cai trị của cộng sản đảng.

Hầu hết các vụ cho tặng đều đúng qui trình bởi công ty, doanh nghiệp dù đang gặp khó khăn hay đang ăn nên làm ra đều “quá thương” công sở, quan chức nhà sản. Vì hầu hết các công sở nhà sản đều gặp tình trạng ngân sách khó khăn, do những “con chuột” trong công sở cộng sản ngày đêm gặm nhấm ngân sách.

Tuy rằng việc thực hiện “qui trình” cho và nhận xe được diễn ra từ khá lâu và có mục đích rõ ràng. Thế nhưng hiện nay, nhiều bút nô của ban tuyên giáo lại ráo riết “moi móc” những chiếc xe mang nặng “tình thương” của doanh nghiệp đối với công sở, quan chức cộng sản. Phải chăng chiến dịch “đả hổ diệt chuột” của Nguyễn Phú Trọng bắt đầu phát huy tác dụng?

Cuộc đấu đá của những con chuột béo trong bình cộng sản.

Xét thấy một số vấn đề liên quan từ chuyện “moi móc” của bút nô nhà sản về chuyện cho tặng “tình thương” như sau:

Thứ nhất:

Những vụ cho và nhận, xe, siêu xe hầu hết đều diễn ra trước kỳ đại hội cộng sản đảng 12. Nghĩa là ở thời điểm đó, ê kíp cai trị của cộng sản đảng do đồng chí 3X và thân tín nắm quyền. Vì thế “tình thương” giữa doanh nghiệp và quan cán địa phương diễn ra khá tốt đẹp. Những chiếc xe và siêu xe sẽ được tặng cho công sở địa phương một cách công khai và tất cả đều có “mục đích rõ ràng”. Bên cạnh đó những biệt thự sang trọng hay những phần trăm lợi tức từ dự án sẽ là sự “chia sẻ” mà doanh nghiệp dành cho cá nhân quan chức cộng sản địa phương.

Thứ hai:

Sau đại hội cộng sản đảng 12 diễn ra, tổng Trọng lú tuyên bố khi tái đắc cử rằng “chống tham nhũng phải quyết liệt hơn nữa”. Kể từ đó hàng loạt chiến dịch được đưa ra hành động nhằm mục đích mị dân và triệt hạ đối thủ. Tuy vậy việc “chống tham nhũng khó vì ta tự đánh ta”. Thế nên phải chọn một số “con chuột” để đập nhưng phải làm sao “không được vỡ bình”. Và dĩ nhiên những “con chuột” được chọn phải là những con vừa béo lại vừa có khả năng gây nguy hại đến vị thế “chuột đầu bạc” - Nguyễn Phú Trọng.

Trong chiến dịch ấy, công sở cộng sản Cà Mau đã phải ngậm ngùi “chuyển” hai chiếc siêu xe được tặng xuống “gầm giường”. Cùng với tỉnh Cà Mau, công sở cộng sản Đà Nẵng cũng đã “vui vẻ” trả lại chiếc ô tô mang biển xanh A43-299.99 mà đồng chí bí thư đang sử dụng. Tuy vậy “con chuột lớn” là Trịnh Xuân Thanh đã trốn thoát sau sự cố siêu xe biển xanh bị đám phóng viên “hỏi thăm” tại một nhà hàng ở Cồn Khương (quận Ninh Kiều, Tp Cần Thơ).

Ngoài chuyện tìm cách tiêu diệt “con chuột” họ Trịnh thì rõ ràng tổng Trọng lú cho thấy chiến dịch “đả hổ diệt chuột là có thật”. Chỉ có điều đó sẽ là những con chuột không nằm trong chiếc bình “mới tân trang” của cộng sản đảng. Vì thế ảo tưởng về chuyện “đập chuột sạch bình” là chuyện hoang tưởng của những kẻ tích cực nhất.

Kết luận:

Mọi hành động của cộng sản đảng trong thời điểm hiện nay đều nhắm vào mục đích triệt hạ những chân rết từng nắm quyền dưới thời 3X. Những diễn biến đang xảy ra đều nằm trong kế hoạch một mục tiêu hai mục đích, vừa tiêu diệt đối thủ, vừa tạo hình ảnh của cộng sản trong quần chúng. Tuy nhiên những hành động ấy luôn tiềm ẩn rủi ro khi mà những vụ án tham nhũng đã, đang và sẽ xảy ra tất cả đều do quan chức cộng sản tham quyền cố vị.

Nếu cộng sản tiếp tục chơi trò “chống tham nhũng phải quyết liệt hơn nữa” thì chắc chắn “ta tự đánh ta”. Đó là điều mà tổng Trọng lú lo ngại sẽ dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ cộng sản đảng. Chính vì thế tổng Trọng lú nhiều lần nhắc nhở dù thế nào cũng không được “đập chuột vỡ bình”. Con chuột đầu bạc này đang gồng mình lên trong chiến dịch diệt chuột do chính nó tạo ra với mục đích gây dựng thanh thế nhằm xóa bỏ lời hứa sẽ từ nhiệm sau nửa nhiệm kỳ.

13/3/2017

Read more…

Khi quyền lực hỏa ngục nổi dậy, Thiên Chúa đã kịp thời can thiệp

KHI QUYỀN LỰC HỎA NGỤC NỔI DẬY, THIÊN CHÚA ĐÃ KỊP THỜI CAN THIỆP
(Dịp kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima: 1917-2017)
1/ Tình hình Âu châu và thế giới vào năm 1917
Người ta có thể gọi năm 1917 là “Annus horribilis”, là năm khủng khiếp, nhưng đồng thời cũng là “Annus mirabilis”, là năm tuyệt vời.
a/ Năm 1917 là năm khủng khiếp:  Cho tới năm 1917 cuộc thế chiến I đã kéo dài được ba năm với bao tàn phá khủng khiếp về vật chất và nhất là bao sinh mạng con người đã bị tiêu diệt: hằng ngày máu của hàng ngàn hàng vạn người dân vô tội đã đổ ra và nhuộm đỏ cả nhà cửa ruộng vườn họ, hàng ngàn hàng vạn thanh niên nam nữ trên thế giới nói chung và tại Âu châu nói riêng đã ngã gục, đã bị tan thây nát thịt trên các chiến trường một cách đau đớn và oan uổng, vì do những tham vọng đầy ích kỷ, hão huyền và kiêu căng của các nhà lãnh đạo đất nước họ gây ra.
Từ tháng 7 đến tháng 11, nguyên tại mặt trận Flandern (thuộc phía tây-bắc nước Bỉ) về phía đồng minh (Anh, Pháp, Nga, Hoa Kỳ và Ba Tây) đã có tới 325.000 người lính bị tử trận và phía Đức có tới 260.000 người.
Khi quyền lực hỏa ngục nổi dậy, Thiên Chúa đã kịp thời can thiệp
Biên giới những phần đất do quân đồng minh chiếm đóng được xác định rõ ràng. Đế quốc Đức tuyên chiến toàn diện bằng tàu ngầm; Hoa Kỳ tuyên chiến với Đức, Áo và Hung Gia Lợi; còn tại Nga Sô quân du kích cộng sản do Lê-nin lãnh đạo đã nổi lên cướp chính quyền, ép buộc Nga Hoàng phải thoái vị và bắn chết trọn gia đình ông thật man rợ trong một căn hầm. Chính quân Đức trước đó đã bảo lãnh và che chở cho Lê-nin đang tỵ nạn tại Thụy Sĩ trở lại Nga trong một toa xe lửa khóa kín. Khi về tới Nga, Lê-nin đã xúi dục dân chúng tổ chức quân du kích cộng sản gây bạo loạn khắp nước Nga, tạo nên một cuộc nội chiến đẫm máu, đốt phá hàng ngàn vạn Thánh Đường, nhà của dân chúng, tàn sát hàng Giáo Sĩ và các Kitô hữu cũng như cướp bóc dân chúng bằng những cuộc đấu tố dưới hình thức “toà án nhân dân” hoàn toàn bất công và vô cùng dã man, chỉ với mục đích là tiêu diệt tôn giáo cũng như các sở hữu chủ để chiếm đoạt của cải của họ.
Trong khi đó, vào ngày 01.08.1917 tại Rôma ĐTC Bênêđíctô XV ra Tông Thư “Dès le début”: Từ khởi đầu triều đại Giáo Hoàng của Ta, để kêu gọi hòa bình, nhưng đồng thời cũng cho thấy sự bất lực và sự vô tác dụng của những nỗ lực kêu gọi vãn hồi hòa bình của ngài.
Còn tại Bồ Đào Nha kể từ 1910, khi vua Manuel II,vị vua cuối cùng của Bồ Đào Nha bị ép buộc thoái vị và phải trốn sang tỵ nạn tại Anh quốc, thì các cuộc bạo động và xung đột đẫm máu của nhóm cách mạng cộng sản và khuynh tả bùng nổ lên khắp nơi, đe doạ sự tồn vong của nước cộng hòa Bồ Đào Nha non trẻ, tìm cách loại bỏ hoàn toàn mọi truyền thống tôn giáo và văn hóa Kitô giáo, chủ trương tách biệt triệt để giữa Giáo Hội và Nhà Nước, các Dòng Tu bị cướp bóc, các nam nữ Tu Sĩ bị bắt bớ, nhất là các Tu Sĩ Dòng Tên bị coi là kẻ thù số một của Nhà Nước và bị trục xuất ra khỏi Bồ Đào Nha. Còn tại các trường học môn giáo lý hoàn toàn bị cấm dạy, hôn nhân đời được áp dụng, loại bỏ mọi khoản trợ giúp Giáo Hội, khắp nước hàng ngàn nhà thờ bị tịch thu, bị tục hóa và bị xung công, biến thành trại lính hay chuồng nuôi chiên cừu. Trong khi đó, nền kinh tế của đất nước hoàn toàn bị phá sản, nợ công tăng vọt, dân chúng đói khổ trầm trọng. Giữa một giai đoạn lịch sử đầy tuyệt vọng như thế của đất nước Bồ Đào Nha khốn khổ, Đức Thánh Cha Bênêđíctô XV đã tuyên bố một câu mang tính cách tiên tri: “Nước Bồ Đào Nha quên bỏ Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa không hề quên bỏ Bồ Đào Nha.”
b/ Năm 1917 là năm hồng ân tuyệt vời: Quả thật lời tiên tri của ĐTC Bênêđíctô XV đã ứng nghiệm. Vâng, trong khi toàn châu Âu bị chìm sâu trong máu lửa của cuộc thế chiến I tàn khốc, phong trào cộng sản vô thần nổi lên ở Nga Sô đang tìm mọi cách nhấn chìm nước này trong một cuộc nội chiến thảm khốc, tiêu diệt tôn giáo, phá hủy mọi luân thường đạo lý cũ, để thiết lập nên một chế độ cộng sản vô thần toàn trị, và tại đất nước Bồ Đào Nha nhóm cộng sản và nhóm khuynh tả quá khích cũng đang làm mưa làm gió, khiến cho mọi lãnh vực xã hội, từ tôn giáo, chính trị, kinh tế đến luân thường đạo lý, v.v… đang bị chao đảo, phá sản và băng hoại hoàn toàn, thì Thiên Chúa đã kịp thời ra tay can thiệp. Ngài đã sai Đức Trinh Nữ Maria hiện ra mang đến cho toàn thể nhân loại một sứ điệp đầy hy vọng qua trung gian ba trẻ chăn chiên đơn sơ tại làng Fatima ở Bồ Đào Nha, trong vòng 6 lần vào mỗi ngày 13 trong tháng, kể từ tháng 5 đến tháng 10. 1917. Đó là các em Lucia dos Santos, 10 tuổi, và hai anh em nhà Marto là Phanxicô (9 tuổi) và Gia-xin-ta (7 tuổi).
2/ Nội dung sứ điệp Fatima
Sứ điệp mà Đức Trinh Nữ Maria nhân danh Thiên Chúa  mang đến cho nhân loại rất đơn giản và rất khả thi, nhưng lại là điều kiện duy nhất để nhân loại lại được sống trong hòa bình thư thái, không còn bị chiến tranh đe dọa, Giáo Hội và các Kitô hữu không bị bách hại và đàn áp nữa. Đó là:
– Mọi người hãy hòa giải với thiên Chúa và với nhau, hãy ăn năn đền tội và cải thiện cuộc sống, từ bỏ mọi hành vi bất công, tội lỗi và sống lương thiện.
– Siêng năng lần hạt Mân Côi.
– Tôn sùng Mẫu Tâm Vô Nhiễm Mẹ Maria.
Và để chứng minh cho mọi người xác tín rằng sứ điệp Đức Trinh Nữ Maria mang đến cho toàn thể nhân loại là sứ điệp của Thiên Chúa, đến từ Trời Cao, thì trong lần hiện ra cuối cùng vào ngày 13.10.1917 Thiên Chúa đã làm một phép lạ vĩ đại “mặt trời quay” trước sự chứng kiến của khoảng trên dưới 70 ngàn người có mặt tại hiện trường, tức tại ngọn đồi Cova di Iria, nơi Đức Mẹ hiện ra, cách làng Fatima khoảng 2 Km, và của dân chúng trong các làng kế cận, đúng như lời Đức Mẹ đã báo trước: Mặt trời biến thành một vòng lửa vĩ đại quay cuồng nhảy múa và bay lượn gần sát với mặt đất, khiến cho đám người chứng kiến đã khiếp đảm và run sợ kêu than: “Lạy Chúa, lạy Chúa, lạy Chúa, xin cứu con…!” Chính các báo chí ở Bồ Đào Nha vào thời bấy giờ, kể cả các tờ báo vô thần và chống đối Giáo Hội, đã đưa tin đầy đủ về biến cố vĩ đại, có 1-0-2 này tại Fatima vào năm ấy.
3/ Ba bí mật Fatima
Ngoài ra, trong khi hiện ra với ba trẻ chăn chiên, Đức Trinh Nữ Maria đã mặc khải cho các em ba điều đặc biệt mà người ta thường gọi là ba bí mật Fatima, và sau này Sơ Lucia đã vâng lời Đức Giám Mục sở tại ghi lại trong tập Hồi Ký của mình(1). Đó là các bí mật: 
a/ Bí mật thứ nhất: Thị kiến về hỏa ngục
Ðức Mẹ cho chúng con nhìn thấy một biển lửa hồng dường như ở dưới mặt đất. Chìm ngập trong lửa này là quỷ dữ và các linh hồn dưới hình thể con người, giống như những cục than hồng trong suốt, đen đủi hoặc xám xịt. Họ nổi lên trong đám cháy, bị các ngọn lửa nâng lên cao, những ngọn lửa này phát ra từ thân mình họ cùng với một đám khói lớn. Họ lại rớt tung toé xuống mọi phía, giống như những tia lửa trong một đám cháy lớn, vô trọng lượng hoặc mất thăng bằng, và giữa những tiếng la hét và rên rỉ vì đau đớn và tuyệt vọng, khiến chúng con rất kinh khiếp và run lên vì sợ hãi. Các quỷ dữ có thể được phân biệt do các hình thù xấu xa đáng sợ và ghê tởm, giống như những con quái vật khủng khiếp và chưa bao giờ thấy, tất cả đều đen đủi và trong suốt. Thị kiến này kéo dài một lúc. Làm sao chúng con có thể bày tỏ lòng biết ơn cho xứng với Mẹ yêu dấu trên trời của chúng con, Ðấng đã báo trước cho chúng con trong lần hiện ra thứ nhất khi hứa rằng Ngài đem chúng con về trời. Bằng không, con nghĩ rằng chúng con sẽ chết điếng vì sợ hãi và kinh khiếp.”
b/ Bí mật thứ hai: thảm họa chiến tranh
Sau đó chúng con hướng nhìn về Ðức Mẹ. Ngài tỏ ra rất âu yếm và buồn bã nói với chúng con: Chúng con đã nhìn thấy hoả ngục, nơi mà các linh hồn tội lỗi đáng thương đang bị trầm luân. Ðể cứu vớt họ, Thiên Chúa muốn thiết lập trên thế giới việc sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ. Nếu điều Mẹ nói với các con được thực hiện, nhiều linh hồn sẽ được cứu và sẽ có hoà bình. Chiến tranh sẽ kết thúc: nhưng nếu loài người cứ tiếp tục xúc phạm đến Thiên Chúa, một cuộc chiến tranh khủng khiếp sẽ xảy ra trong triều Giáo Hoàng của Đức Piô XI. Khi chúng con thấy một đêm tối được chiếu sáng bởi một ánh sáng chưa từng quen biết, chúng con hãy biết rằng đó là dấu chỉ lớn lao mà Thiên Chúa ban cho các con để biết rằng Người sắp trừng phạt nhân loại vì những tội ác của họ, bằng chiến tranh, đói kém, và những bách hại đối với Giáo Hội và Ðức Thánh Cha. Ðể tránh điều này, Mẹ sẽ xin hiến dâng Nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ, và Hiệp thông đền tạ vào ngày Thứ Bảy đầu tháng. Nếu lời yêu cầu của Mẹ được chấp nhận, Nước Nga sẽ hoán cải, và sẽ có hoà bình; nếu không, nó sẽ phổ biến những lầm lạc ra khắp nơi trên thế giới, gây nên những cuộc chiến tranh và bách hại Giáo Hội. Các kẻ lành sẽ bị giết hại; Ðức Thánh Cha sẽ đau khổ nhiều; nhiều quốc gia sẽ bị tiêu diệt. Cuối cùng, Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ sẽ toàn thắng. Ðức Thánh Cha sẽ hiến dâng Nước Nga cho Mẹ, và nó sẽ được hoán cải, và một giai đoạn hoà bình sẽ được ban cho thế giới.”
c/ Bí mật thứ ba: Thị kiến về sự sát hại Đức Thánh Cha, các Đức Giám Mục, các Linh Mục và các Tu Sĩ nam nữ cũng như các Kitô hữu.
Sau hai phần mà con đã trình bày, thì chúng con nhìn thấy ở phía bên trái Ðức Mẹ và cao hơn một chút, một vị Thiên Thần cầm một thanh gươm bằng lửa nơi tay trái; nó lấp lánh và phát ra những tia lửa dường như sẽ đốt cháy thế gian; nhưng chúng tắt ngúm khi chạm đến ánh hào quang chiếu toả từ tay phải của Ðức Mẹ hướng về quả địa cầu. Chỉ tay phải về phía trái đất, Thiên Thần lớn tiếng kêu gọi: “Ðền tội, đền tội, đền tội!”. Và chúng con thấy trong một luồng ánh sáng lớn là Thiên Chúa: một cái gì tương tự như thể người ta xuất hiện trong một tấm gương khi người ta đi ngang qua nó, một vị Giám Mục bận đồ trắng mà chúng con nghĩ đó chính là Ðức Thánh Cha. Các Giám mục, các Linh mục, các Tu Sĩ nam nữ khác leo lên một ngọn núi dốc thẳng, trên đỉnh núi có một Thánh Giá lớn làm bằng thân cây thô nhám như thể của một cây bần với vỏ cây; trước khi đến đó, Ðức Thánh Cha đi qua một thành phố lớn, một nửa bị tàn phá và một nửa đang bị rung chuyển, với những bước chân nặng nề run rẩy, buồn khổ vì đau đớn và ưu phiền, ngài cầu nguyện cho các linh hồn của những xác chết ngài gặp trên đường; khi đã lên tới đỉnh núi, quỳ dưới chân Thánh Giá lớn, ngài đã bị một nhóm lính giết hại bằng đạn và mũi tên, và cùng một cách thức như thế các vị Giám Mục, Linh mục, Tu Sĩ nam nữ khác, và các người giáo dân thuộc mọi giai cấp và địa vị xã hội khác nhau cũng lần lượt bị giết hại. Bên dưới hai cánh tay của Thánh Giá có hai vị Thiên Thần, mỗi vị cầm trong tay một chiếc bình bằng pha lê, trong đó các ngài hứng máu của các vị Tử Đạo và với máu đó các ngài rảy trên các linh hồn đang tiến về với Thiên Chúa.”
Từ một trăm năm nay sứ điệp đơn sơ và đầy hy vọng ấy đã được loan báo trong toàn Giáo Hội và lan tỏa ra khắp mọi nước trên thế giới, đã ăn sâu vào sự nhận thức của các người thiện tâm trong các dân tộc.
Tuy nhiên, ngày nay và ngay trong giây phút này, lục địa Âu châu vốn được khai sáng bởi đức tin Kitô giáo và vốn được coi là thành trì vững chắc, là “hậu phương” kiên cố của Giáo Hội, đã và đang xa dần với đức tin và căn tính Kitô giáo của mình, nếu không muốn nói là tại nhiều nước Âu châu các Kitô hữu chân chính còn bị kỳ thị và đàn áp, như tại Anh, tại Tây Ban Nha, tại Hòa Lan hay tại chính Quốc Hội của EU, v.v… Còn ở Trung Đông nói chung và tại các nước Syria, Irak, Yemen nói riêng, chiến tranh và các cuộc tàn sát dân lành, nhất là các Kitô hữu một cách dã man đang diễn ra hằng ngày. Đang khi đó tại Á châu, Trung Cộng đang là mối đe doạ trầm trọng cho các quốc gia chung quanh Biển Đông: Việt Nam, Phi Luật Tân, Nhật Bản, Nam Hàn, Indonesia, Mã Lai, v.v… Cậy mình là nước lớn, quân đội hùng mạnh và chiếm giữ bom nguyên từ, Trung Cộng đã ngang ngược gây hấn và chiếm giữ các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Tất cà những sự kiện đó đã muốn khẳng định rằng dù sứ điệp Fatima đã được Đức Trinh Nữ Maria mang đến cho nhân loại và đã được công bố ra khắp thế giới từ 100 năm nay, nhưng sứ điệp ấy vẫn luôn mang tính cách thời sự và cấp bách của nó. Con người còn phải cải thiện, hoàn lương và quay trở lại với Thiên Chúa tình thương và với các anh chị em đồng loại của mình. Đừng phạm thêm các tội ác chống lại Thiên Chúa nữa, vì Ngài đã bị xúc phạm quá nhiều rồi.
Lm. Nguyễn Hữu Thy
Read more…

Ai đã đánh đập tù nhân lương tâm Nguyễn Đặng Minh Mẫn trong tù?

               Kết quả hình ảnh cho Tham nhũng

“Minh Mẫn con tôi bị đánh đập đến thương tích trong tù, lại còn bị biệt giam trong xà lim hôi thối 10 ngày.” Bà Nguyễn Đặng Ngọc Minh bùi ngùi chia sẻ về tình trạng của TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn khi trao đổi với chúng tôi.
Ngày 12.03.2017 trên facebook của mình bà Đặng Ngọc Minh cho biết việc cô Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị một phạm nhân tên Lan xông hành hung trong chính trại tù, và còn bị quản giáo ra lệnh tống vào khu biệt giam 10 ngày.
Bà Đặng Ngọc Minh nói “trong chuyến thăm nuôi ngày 12.03.2017 chồng tôi đã gọi điện từ trại 5 – Thanh Hóa về và báo cho biết là con tôi bị đánh đập, và vừa mới ra khỏi nhà kỷ luật và gầy gò ốm yếu vì bị đối xử hà khắc trong thời gian qua.”
Ông Nguyễn Văn Lợi bố của Minh Mẫn kể lại “khi tôi gặp Mẫn, Mẫn kể chuyện bị đánh đập thì cán bộ liền ngắt lời và dọa sẽ không cho gặp nữa. Con bé bị nhốt vào một buồng giam bẩn thỉu và chế độ ăn uống không bảo đảm.”
Cựu TNLT Tạ Phong Tần, người là nhân chứng và từng bị giam chung cùng với TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn chia sẻ trên facebook: “Nữ tù chính trị tại trại giam số 5 (Thanh Hoá) bị giam riêng ở khu tù chính trị từ khi tôi còn ở trại này. Bất cứ ai cũng ko được vào đây nếu ko được giám thị trại cho phép, kể cả cán bộ căn tin, y tế, bảo vệ. Nay chúng cho người lạ vào đánh Minh Mẫn bị thương tích, lại còn nhốt xà lim kỷ luật. Kẻ lạ tên Lan đó là tù thật hay tù giả chỉ có chúng nó biết. Thương cháu tôi gầy còm, ốm yếu, nhỏ chỉ như nắm tay, một mình giữa bầy ác quỷ.”
Trại giam số 5 là nơi khét tiếng với bao nhiêu tù nhân chính trị đã bỏ mạng tại đây. Trước kia đây là nơi được cho là “địa ngục của địa ngục trần gian” vì điều kiện hà khắc, nước nôi độc hại, lại có đội ngũ cai tù tàn ác.
Riêng trại giam nữ nơi mà nhiều tù nhân lương tâm như Tạ Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương, PHạm Thị Lộc đã từng bị ngược đãi.
Các tù nhân này cho biết khu biệt giam rất nhỏ, bẩn thỉu, hôi thối vì không được vệ sinh sạch sẽ. Người bị đi kỷ luật lại bị còng chân và có người từng nhiễm trùng vì bị xầy xước do còng gây ra.
Bà Minh cũng nhắc đến việc tháng trước bà phải gọi điện cho giám thị, thì sau đó bà mới được nói chuyện với con của bà. “tôi đã linh cảm có điều gì đó không ổn. Bây giờ thì tôi biết là thời gian đó Mẫn đang bị kỷ luật biệt giam. Lúc được gọi điện cũng là lúc vừa kết thúc án kỷ luật về.”
TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị kết án 8 năm tù giam, 5 năm quản chế với cáo buộc “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”. Cô bị bắt từ tháng 8 năm 2011 trong chiến dịch đàn áp những tiếng nói đối lập lớn nhất từ trước tới nay của nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội. “Vụ án 14 thanh niên Công Giáo – Tin Lành” của cô được công luận đặc biệt chú ý và cũng gây nên tác động xã hội rất lớn. Các phiên xét xử của những TNLT này thu hút sự quan tâm của báo giới trong và ngoài nước. Đồng thời cũng gây nên những cuộc xuống đường với hàng chục ngàn người ở nhiều nơi.
Trước phiên tòa kết án mình TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn từng dõng dạc nói “nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ ghi các khẩu hiệu khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam.”
Các tổ chức nhân quyền và Liên Hiệp Quốc đã kêu gọi nhà nước cộng sản Việt Nam thả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho cô.
Vừa nói chuyện bà Minh vừa xúc động kể những gì con gái bà trải qua. “Tôi khóc không phải vì sợ mà là vì lo và thương con gái. Giờ chỉ một mình con bé là tù nhân chính trị trong trại giam số 5. Họ thích làm gì là họ làm. Đến việc đánh một tù chính trị mà họ còn làm, thì điều gì mà họ còn có thể. Có điều gì xảy ra cho con bé tôi cũng không biết nữa…”.
Quốc Hiếu / SBTN
Read more…

Cán bộ Thanh tra tỉnh làm giả công văn gửi Thanh tra Chính phủ

DXS: Dối trên lừa dưới là ngón nghề quen thuộc của các vị này xưa nay rồi. "Ăn quen bén mùi"nên nay làm tiếp. Cuối cùng thì cũng chỉ bị kiểm điểm là cùng. Sau đó sẽ được thăng chức và chuyển đi nơi khác. Thế là "trong ấm ngoài êm". 


 Người có liên quan đến việc làm giả công văn gửi Tổng Thanh tra Chính phủ được cho là một cán bộ công tác tại Thanh tra tỉnh Cà Mau.

Ngày 13/3, nguồn tin từ Thanh tra Nhà nước tỉnh Cà Mau xác nhận, cơ quan này đã kiểm điểm cán bộ có liên quan đến việc làm giả công văn gửi Tổng Thanh tra Chính phủ đang gây xôn xao dư luận địa phương. Tuy nhiên, Thanh tra tỉnh từ chối tiết lộ danh tính cán bộ này.

Một cán bộ của Thanh tra Nhà nước tỉnh Cà Mau bị kiểm điểm vì làm giả công văn gửi Thanh tra Chính phủ.
Một cán bộ của Thanh tra Nhà nước tỉnh Cà Mau bị kiểm điểm vì làm giả công văn gửi Thanh tra Chính phủ.
Trước đó, nhiều người dân ở các ấp 17, 19, 20, 21 (xã Khánh Thuận, huyện U Minh, Cà Mau) truyền tay nhau Công văn số 06/GSKTXLSTT-TT ngày 23/1/2017, với nội dung đề nghị giải quyết khiếu nại, tố cáo của công dân; trong đó có báo cáo và đề nghị Thanh tra Chính phủ thành lập đoàn thanh tra xác minh làm rõ việc Giám đốc Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp U Minh Hạ có dấu hiệu cố ý không thực hiện kết luận thanh tra.
Tuy nhiên, sau đó Thanh tra Nhà nước tỉnh Cà Mau đã báo cáo UBND tỉnh Cà Mau cho rằng, nội dung công văn gửi Tổng Thanh tra Chính phủ nói trên không phải do Chánh Thanh tra tỉnh này chủ trương thực hiện.
Về việc ký tên, nếu có thì do sơ suất khi ký cùng nhiều văn bản khác, chứ Thanh tra tỉnh không có chủ trương đề nghị nội dung trên. Tại văn thư của Thanh tra tỉnh Cà Mau cũng không có bản lưu, nhật ký công văn đi, đóng dấu và không phát hành văn bản trên; đồng thời, trong sổ nhật ký công văn đi của Thanh tra tỉnh thể hiện Công văn 06/TT-XLSTT ký ngày 10/1/2017 có nội dung khác.
Trao đổi xung quanh vấn đề trên, một lãnh đạo UBND xã Khánh Thuận cho biết, sau khi có công văn “giả” nói trên trong tay, nhiều người dân ở các ấp 17, 19, 20, 21 thuộc xã Khánh Thuận kéo nhau đi khiếu kiện, gây mất trật tự địa phương.
Tuấn Thanh
Read more…

Chủ tịch TP Đà Nẵng bất ngờ bị phanh phui 6 khối tài sản khổng lồ bất minh, cái thứ 2 đúng là ước mơ của vạn người...

- Một mảnh đất hàng ngàn mét vuông thuộc khu du lịch Hội An. 
- 2 thửa đất đắc địa tại trung tâm TP Đà Nẵng giá hàng trăm tỷ đồng.
- 3 lô đất tại Ngũ Hành Sơn gần 500 mét vuông.
- 3 ha đất trồng cây ở Hòa Khương, Hòa Vang, Đà Nẵng.
- 1,5ha nuôi tôm ở Duy Xuyên, Quảng Nam.
- Cổ phiếu khủng ở công ty thép Dana Ý…..

Đó chỉ mới là phần tài sản nổi có giấy tờ tên tuổi của vợ chồng chủ tịch TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ dược Người Buôn Gió phanh phui ra. Ngoài ra còn có những khối tài sản chìm chưa được phanh phui còn khủng khiếp hơn như vậy.

Nhưng tại sao ông Thơ vẫn được nhở nhơ trên đồng cỏ xanh mướt như vậy mà không hề hấn gì. Có lẽ nhờ ông ta cùng phe với TBT Trọng nên được nhận kim bài miễn tử, cũng không loại trừ hàng tháng phải cống nạp lễ phẩm (dolar) cho ngài đầu đảng nữa. Đó là bí quyết mà những người như Trịnh Xuân Thanh, Hồ Thị Kim Thoa không có được nên mới đành chịu làm dê tế thần cho Trọng thịt…

Mời quý vị cùng xem video: Người Buôn Gió khui ra khối tài sản khổng lồ của chủ tịch TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ, kinh khủng khiếp

Read more…

Rò rỉ clip Thiếu tướng CA Trương Giang Long GĐ Học Viện Chính trị khẳng định: “Có đến hàng trăm lãnh đạo do TQ cài cắm”!



Một video clip dài gần 30 phút đang lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội, ghi lại lời phát biểu rất mạnh mẽ của thiếu tướng Trương Giang Long, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an Nhân dân, kiêm Giám đốc Học viện Chính trị, Công an Nhân dân. Thiếu tướng Trương Giang Long phát biểu: “Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…“.

Thiếu tướng Trương Giang Long nói tiếp: “Chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ việc mà họ làm suy yếu từ bên trong. Chúng ta phải nói rõ với nhau như thế. Chúng tôi nói với các đồng chí là: bọn xấu nó cài cắm, nó móc ngoặc, nó lôi kéo đó. Hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi. Bây giờ, tôi thông báo với các đồng chí là, nó đã có con số đến hàng trăm, mà hàng trăm không chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm. mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa. Mà nếu chúng ta không phát hiện, không nghiêm trị, thì xin thưa với các đồng chí là…”

“Đầu năm trong tổng kết hội nghị bảo vệ an ninh quốc gia, thì cán bộ chủ chốt chúng tôi, được nghe đồng chí lãnh đạo cấp cao của ngành thông báo là, chúng ta đang theo dõi, đang nắm rất chặt, diễn biến của các phần tử cơ hội chính trị, có mưu toan, là móc ngoặc, cấu kết bên ngoài, để lật đổ chống phá chế độ của chúng ta. Những bộ phận ấy làm ngòi nổ cho các cuộc bạo loạn cho các điểm nóng chính trị, mà chúng ta không thể xem thường và coi nhẹ“.


Read more…

Tội đồ dân tộc Lê Đức Anh và trận hải chiến Gạc Ma






















Lê Đức Anh thề thốt gì sau trận Gạc Ma?

 Ngày 14/3/1988, 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam đã bị Tàu Cộng thảm sát trong trận chiến kéo dài 15 phút tại Gạc Ma, Trường Sa. Thủ phạm tiếp tay Trung Cộng chính là đại tướng Lê Đức Anh, khi ấy giữ chức bộ trưởng quốc phòng, kẻ đã ra lệnh bộ đội Việt Nam không được nổ súng chống lại bọn giặc xâm lăng.

Ngày 7/5/1988, tức gần 2 tháng sau, Lê Đức Anh đã đích thận đến đảo Trường Sa lớn để bày trò thề thốt trong buổi lễ kỷ niệm 33 năm ngày truyền thống hải quân Việt Nam.

Lê Đức Anh trong bài phát biểu được gọi
là 'Lời thề Trường Sa' năm 1988
Trong bài diễn văn được bộ máy tuyên truyền CS gọi là "Lời thề Trường Sa" này, Lê Đức Anh khoe khoang những điều được gọi là "chiến công oanh liệt"' của lực lượng hải quân trong cuộc chiến với 'Mỹ-Ngụy'.

Đáng chú ý, "Lời thề Trường Sa" của Lê Đức Anh không hề đả động gì về trận Gạc Ma - nơi Trung Cộng đã ra tay thảm sát 64 người lính Việt Nam cách đó chưa đầy 2 tháng.

Lê Đức Anh khẳng định, trong cuộc chiến tranh cưỡng chiếm miền Nam, sự giúp đỡ của của Tàu Cộng từ những năm 1950 cho đến 1970 “là rất to lớn và hiệu quả”

“Nhân dân Việt Nam vô cùng biết ơn sự giúp đỡ to lớn đó của nhân dân Trung Quốc đã dành cho mình...

...Nói tóm lại cả hai nước đã giúp đỡ lẫn nhau trên nhiều lĩnh vực, với tinh thần anh em sâu đậm”. Trích bài phát biểu của Lê Đức Anh tại Trường Sa, ngày 7/5/1988, theo VietNamNet

Sau cùng, trước vong linh của 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam vẫn đang trôi dạt dưới đáy biển vì bị hải quân Trung Cộng sát hại, Lê Đức Anh kết thúc bài diễn văn bằng tuyên bố:

“Chúng ta nhớ mãi không bao giờ quên tình sâu nghĩa nặng giữa nhân dân hai nước Việt-Trung, kiên trì phấn đấu để khôi phục tình hữu nghị giữa hai nước, đồng thời chúng ta nhất quyết bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc chúng ta”.

Khi đọc lại những tài liệu trên, chúng ta không khó để có thể đưa ra kết luận về bộ mặt phản quốc, hại dân của tên tội đồ dân tộc Lê Đức Anh. Hội nghị Thành Đô diễn ra sau đó ít lâu, cộng với việc Lê Đức Anh lên làm chủ tịch nước là bằng chứng bán nước không thể chối cãi của tập đoàn CSVN.

Trong cuộc phỏng vấn gần đây trên báo VietNamNet, Lê Đức Anh kể rằng khi đến Trường Sa và đọc bài phát biểu trên, ông ta cảm thấy rất "đau lòng". Vở kịch nước mắt cá sấu này cũng chẳng lừa được ai.

Hiện nay, Trung Cộng đã gần như hoàn tất việc xây cất căn cứ quân sự trên đảo Gạc Ma, biến nơi này thành một tiền đồn trực tiếp uy hiếp toàn bộ miền Nam Việt Nam. Đây cũng là hậu quả rõ rệt sau những phi vụ bán nước có hệ thống của tên Việt gian Lê Đức Anh và đảng CSVN tại Mật nghị Thành Đô 1990.

Việt gian Lê Đức Anh ‘sám hối’?

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 94 của cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh, báo VietNamNet đã có bài phỏng vấn tiêu đề Đại tướng Lê Đức Anh trăn trở Lời Thề ở Trường Sa”.

Động thái trên như để bào chữa trước các thông tin khẳng định đại tướng Lê Đức Anh khi còn đương chức chính là thủ phạm đã tiếp tay cho Tàu Cộng đánh chiếm đảo Gạc Ma (Trường Sa) vào ngày 14/3/1988.

Trong vai trò là bộ trưởng bộ quốc phòng, Lê Đức Anh đã ra lệnh cho hải quân Việt Nam ‘không được nổ súng’, dẫn đến hậu quả hải quân Trung Cộng dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 người lính hải quân Việt Nam chỉ sau một trận chiến ngắn.

Hành động bán nước của Lê Đức Anh đã được thiếu tướng Lê Mã Lương tiết lộ hôm 14/6/2014 tại hội thảo Minh Triết Biển Đông.

Đại tướng "đau lòng"?

Hiện nay, dù đã về hưu nhưng Việt gian Lê Đức Anh vẫn là một thế lực đáng sợ trong giới chóp bu Ba Đình. Nhân vật này là người đỡ đầu quyền lực cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn con trai là Lê Mạnh Hà đã giữ chức phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành Hồ.

Trong bài phỏng vấn được đăng trên báo VietNamNet hôm 30/11/2014, Lê Đức Anh nói rằng sau khi xảy ra "cuộc đụng độ" tại Gạc Ma, ông ta đã ra Trường Sa và cảm thấy "đau lòng" khi nói "lời thề giữ gìn chủ quyền biển đảo".

"Tôi ra Trường Sa đúng dịp kỷ niệm ngày truyền thống bộ đội Hải quân và ngay sau khi vừa diễn ra cuộc đụng độ giữa bộ đội Hải quân của ta với tàu chiến của Hải quân Trung Quốc ở các đảo Gạc Ma, Chữ Thập. Lúc bấy giờ, tôi thấy cần thiết phải ra Trường Sa. Khi nói lời thề giữ gìn chủ quyền biển đảo ở Trường Sa, tôi đau lòng nhìn thấy một đất nước trải qua bao nhiêu năm chiến tranh mà vẫn không trọn vẹn, Hoàng Sa bị lấy mất rồi...", báo VietNamNet trích lời Lê Đức Anh nói.

Trước vong linh của 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam đã hy sinh vì lệnh không được nổ súng, tên Việt gian Lê Đức Anh có thực sự đau lòng hay không? Chỉ biết rằng sau trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, tên Việt gian này đã trực tiếp "đi đêm" với Bắc Kinh, dẫn tới kết quả là Hội Nghị Thành Đô diễn ra vào năm 1990.

Sám hối hay ngụy biện?

Hậu quả Mật nghị Thành Đô với vai trò của Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh... đã khiến Việt Nam bị mất hàng chục ngàn km vuông lãnh hải, lãnh thổ vào tay Tàu Cộng.

Tàu cộng đã ráo riết xây sân bay quân sự trên đảo Gạc Ma, biến nơi này thành một tiền đồn uy hiếp toàn bộ khu vực miền Nam của Việt Nam.

Những phát biểu trên của Lê Đức Anh là một lời sám hối lúc tuổi già, hay chỉ là một lời biện minh về hành vi  bán nước cho Tàu Cộng? 

Nếu thực sự sám hối, Lê Đức Anh hãy công khai cho toàn dân biết về những thỏa ước mà bộ chính trị đảng CSVN đã bí mật ký kết với Trung Cộng tại Hội nghị Thành Đô năm 1990.

Ngược lại, mọi lời biện minh đều trở thành giả dối. Lê Đức Anh và bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước dân tộc bởi tội danh phản quốc về hành vi bán nước cho Tàu Cộng.

*

Thủ phạm tiếp tay Tàu cộng đánh chiếm Gạc Ma là Lê Đức Anh



Video: Tướng Lương chua chát tiết lộ thủ phạm tiếp tay Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma, sát hại 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam năm 1988

 Thiếu tướng quân đội Lê Mã Lương gián tiếp tiết lộ thủ phạm tiếp tay cho Tàu cộng đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam chính là ‘một đồng chí lãnh đạo cấp cao’.

Theo tướng Lương, trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, quân đội Việt Nam đã phải phải nhận lệnh ‘không được nổ súng’ trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.

Hậu quả là ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 người lính hải quân Việt Nam chỉ sau một trận chiến ngắn.

Ai ra lệnh không được nổ súng?

Mặc dù tướng Lương không nêu tên đích danh, nhưng ai cũng hiểu "đồng chí lãnh đạo cấp cao" là để ám chỉ Lê Đức Anh, khi ấy đang giữ chức Bộ trưởng bộ quốc phòng.

Lê Đức Anh là người duy nhất trong bộ chính trị CS vào năm 1988 có đủ quyền lực để ra lệnh cho quân đội Việt Nam không được nổ súng. 

Theo tướng Lương, trong một cuộc họp của bộ chính trị diễn ra sau đó, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn chất vấn: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Theo các tài liệu đã được tiết lộ một phần, sau trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, Lê Đức Anh đã ‘đi đêm’ với Tàu cộng, dẫn tới kết quả là Hội Nghị Thành Đô diễn ra vào năm 1990.

Phía Tàu Cộng áp lực CSVN phải loại bỏ bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch vì quan điểm chống Trung Quốc của ông này. 

Bộ chính trị CSVN đã chấp nhận các yêu cầu của Tàu Cộng "để bình thường hóa quan hệ". Vài tháng sau, ông Nguyễn Cơ Thạch bị gạt bỏ mọi quyền lực. Còn tên Việt gian Lê Đức Anh chỉ 2 năm sau lên làm chủ tịch nước.

Nỗi đau người lính

Thiếu tướng Lê Mã Lương là cựu giám đốc bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Từng tham chiến trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Việt-Trung. 

Ông được phong làm anh hùng lực lượng vũ trang ở tuổi 21. Theo sách vở cộng sản, tướng Lương là người nổi tiếng với câu nói: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”.

Phát biểu của tướng Lê Mã Lương được đưa ra hôm 14/6/2014 tại hội thảo Minh Triết Biển Đông. Video phần phát biểu đã được báo Pháp Luật Việt Nam ghi lại.

Trong video, có thể thấy vị tướng này tỏ ra rất xúc động khi nói về trận Hải chiến Trường năm 1988. Có những đoạn, dường như ông phải cố gắng kiềm chế để tránh nói ra hết những hiểu biết của mình. 

Về câu hỏi vì sao Tàu cộng chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma, tướng Lương thuật lại lời đô đốc Giáp Văn Cương - người đứng đầu hải quân Việt Nam năm 1988 nói:

“Nó chỉ có thể lấy được Gạc Ma. Còn những đảo khác, nếu lấy thì vấn đề không phải như thế... không còn là câu chuyện của 64 chiến sỹ hy sinh và 3 tàu của chúng ta chìm dưới biển như thế”.

Tướng Lương giải thích tiếp:

“Bởi vì câu chuyện như thế này, có đồng chí lãnh đạo cấp cao đã lệnh là bộ đội ta không được nổ súng nếu như [Trung Quốc] đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.

Không được nổ súng!

Và sau này có một câu chuyện và tài liệu đã rõ rồi. Cho nên trong một cuộc họp của bộ chính trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Chính vì thế khi Trung Quốc tấn công vào đảo Gạc Ma, nó chỉ có hơn 40 lính với mấy cái xuồng bằng hợp kim nhôm đổ bộ vào. Trong khi bộ đội ta, trong đấy có một người sau này được truy tặng anh hùng là thiếu úy Trần Văn Phương chỉ có mỗi tay không và giữ chặt lá cờ trên đảo Gạc Ma. Không có súng.

Và rồi lính Trung Quốc bắn, nó đâm. Nó đâm hạ sỹ Nguyễn Văn Lanh nhiều nhát trọng thương. Anh em cứ quần lộn với lính Trung Quốc như vậy... 

Nó vừa chiếm được đảo Gạc Ma sau đó nó chuyển hướng, nó bắn tàu 505, 604, 605.” 

Tàu HQ-604 của hải quân Việt Nam hứng chịu đạn pháo dữ dội 
của lính Tàu Cộng và chìm dần xuống biển.

Theo tướng Lương, lệnh không được nổ súng cộng với sự chênh lệch lực lượng và khí giới đã khiến cho Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma, 64 người lính hải quân Việt Nam hy sinh trên biển. Vị tướng này chua xót nói:

“Đứng về góc độ người lính, đây là nỗi đau không chỉ của người lính hải quân mà cả người lính quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong lịch sử hải quân Việt Nam, chưa có trận nào mà chỉ có mấy phút thôi mà hải quân ta chết đến hơn nửa đại đội. Lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh cũng thế, làm gì có mấy phút mà ‘đi’ như thế... trong đánh nhau, ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó.

Đó là nỗi đau, mà nỗi đau này nó âm ỷ và sẽ đi cùng người lính cho đến khi kết thúc sứ mệnh trên mảnh đất này.”

Trong phát biểu của tướng Lương, có một phần mà đoạn video đã không ghi lại. 

Đó là câu chuyện dưới thời TBT Nông Đức Mạnh, một quan chức ngoại giao đã đề nghị nhà nước nên yêu cầu Tàu cộng để phía Việt Nam được đến Gạc Ma trục vớt 3 chiếc tàu bị bắn chìm cùng 61 thi thể các chiến sỹ hy sinh trên biển. 

TBT Nông Đức Mạnh nghe xong liền nói: "Có nên làm việc đó không? Cứ để họ nằm đó cũng đã làm sao".

CTV 
Read more…

Contact us