Tổng Biểu tình 12.3 thắng lợi: Sài gòn bùng phát mạnh mẽ, giới trẻ sục sôi, Chính quyền bất lực



Giới trẻ Sài Gòn một lần nữa tạo sự bất ngờ. Cuộc Biểu tình tại Nhà thờ Đức Bà bất ngờ bùng phát mạnh mẽ với cả ngàn người trong lúc nhân viên nhà nước bất lực.



Read more…

Chỉ làm sói mới không bị tế thần- Phần thứ nhất.

Trong cơn sóng gió của chính trường, hậu quả của cuộc thay đổi nhân sự cấp đại hội đảng 12, rất nhiều nhân vật đã phải ra đi để nhường chỗ cho lớp mới lên. Có những người ra đi trong sự yên lặng bi tráng như thứ trưởng bộ quốc phòng đại tướng Đỗ Bá Tỵ, chuyển sang làm phó chủ tịch quốc hội, một chức vụ có danh mà không có thực mấy.
Những kẻ cứng đầù còn lại không chịu đầu hàng, đã phải hứng chịu những trận đòn tới tấp từ những kẻ lãnh đạo mới lên như Hồ Thị Kim Thoa thứ trưởng bộ công thương hay Nguyễn Quốc Khánh chủ tịch tập đoàn dầu khí Việt Nam ( PVN). Trong đó Hồ Thị Kim Thoa bị đánh tàn nhẫn hơn cả. Báo chí được bật đèn xanh soi rọi về tài sản của gia đình bà Hồ Thi Kim Thoa.
Lúc cơn sóng gió thanh tra bắt đầu nổi lên, Trịnh Xuân Thanh có hỏi trưởng ban tổ chức trung ương, uỷ viên Bộ Chính Trị Phạm Minh Chính.
- Tại sao việc của em đã thanh tra và kết luận rồi, giờ lại thanh tra.?
Chính trả lời đại ý rằng.
- Bây giờ thì sờ đến ai thì người nấy phải chịu thôi.
Câu trả lời của Phạm Minh Chính cho thấy rõ bản chất của thời thế. Quan chức nào bị sờ đến nếu không phải tội dính đến làm sai nguyên tắc đảng, có biểu hiện giàu bất chính, có dấu hiệu bổ nhiệm không đúng quy trình, thiếu trách nhiệm gây hậu quả....vân vân, hàng tỷ tội danh.
Từng có thời làm ở Đà Nẵng và cũng từng làm phó chủ tịch một tỉnh. Trịnh Xuân Thanh không lạ gì với nhiều trường hợp quan chức giàu và sở hữu tài sản khổng lồ. Bởi thế anh ta không phục tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và hệ thống đảng như ban bí thư, uỷ ban kiểm tra trung ương đã đối xử với anh ta theo cách tư thù cá nhân, nhỏ mọn...anh ta cho rằng quan chức như anh ta đầy rẫy như một đàn dê, và anh ta chỉ là một con dê tế thần cho cuộc thanh trừng ở tập đoàn dầu khí, ở bộ công thương.
Có lẽ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và uỷ ban kiểm tra trung ương nên bổ sung những cán bộ có tài sản bất minh, những cán bộ không nằm trong nhóm dầu khí, bộ công thương vào danh sách thanh tra, để dập tắt luận điệu so bì của Trịnh Xuân Thanh và dư luận. Nếu không, công cuộc xây dựng đảng của tổng bí thư chỉ là chiêu trò thanh toán phe nhóm như những gì dư luận đang sôi nổi bàn tán.
Một trong những cán bộ đó là Huỳnh Đức Thơ, chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Đà Nẵng bây giờ.
Vợ chồng Thơ khi mới làm phó chủ tịch TP đã sở hữu hai thưả đất đắc địa liền nhau ở 65 Hàm Nghi trung tâm thành phố Đà Nẵng, nơi sầm uất nhất, tổng diện tích là 150 mét vuông. Tại khu này có nhiều nhà rao bán, có nhà diện tích hơn 100 mét vuông được rao với giá 12,5 tỷ đồng.
Mảnh thứ hai có diện tích 1021 mét vuông ở Điện Ngọc , Quảng Nam. Tức thuộc khu du lịch Hội An.
Mảnh thứ ba ở Hoà Quý thuộc quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng diện tích 310 mét. Đây là đất vàng phân lô. Vợ chồng Huỳnh Đức Thơ mua liền một lúc cả 3 lô.
Mảnh thứ 4 ở bãi biển Khuê Mỹ, Đà Nẵng diện tích 250 mét vuông.
Đây là những mảnh đất ở, có số đổ tên vợ chồng nhà Huỳnh Đức Thơ. Ngoài ra vợ chồng nhà quan chức đầu tỉnh này còn sở hữu đất trồng cây, nuôi tôm như.
3 héc ta đất trồng cây ở Hoà Khương, Hoà Vang, Đà Nẵng.
1,5 ha nuôi tôm ở Duy Xuyên, Quảng Nam.
Có cổ phiếu lớn ở công ty thép Dana Y từ năm 2007, công ty này cung cấp thép cho những công trình lớn ở miền trung, ví dụ như công trình cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi. Vợ chồng nhà Thơ còn có cổ phần ở 4 công ty sản xuất, kinh doanh khác
Trên đây là những tài sản chắc hẳn uỷ ban kiểm tra trung ương, ban tổ chức trung ương đảng nắm rõ. Bởi những thông số này nằm trong hồ sơ cán bộ của chủ tịch Huỳnh Đức Thơ. Những phần tài sản chìm của Huỳnh Đức Thơ sẽ được nói đến ở phần sau.
Nhìn những tài sản khổng lồ mà vợ chồng Huỳnh Đức Thơ có được, thử hỏi người dân sẽ nghĩ thế nào về giai cấp lãnh đạo. Để tạo một khối tài sản lớn như thế, một doanh nhân chân chính phải mất cả đời người chưa chắc đã có được phân nửa. Thế mà một cặp vợ chồng quan chức lại sở hữu dễ dàng như nhặt được. Cho dù là nhặt được đi nữa cũng mất rất nhiều thời gian và công sức, vậy thì cặp vợ chồng quan chức này lấy thời gian đâu ra để làm nhiệm vụ mà đảng và nhân dân giao phó cho họ chăm lo việc nước, việc dân.? Đặc biệt những bất động sản trên đều nằm ở những nơi đắc địa, đất vàng như khu buôn bán sầm uất, khu du lịch, khu nghỉ dưỡng....
Vợ Huỳnh Đức Thơ là Nguyễn Thị Vân Anh, nhân viên kế toán của công ty cổ phần điện máy và phát triển công nghê, khi có những tài sản trên là lúc Thơ chỉ giữ chức giám đốc sở kế hoạch đầu tư thành phố Đà Nẵng.
Từ đấy đến nay, khối tài sản của Thơ còn khủng khiếp hơn nhiều. Những dự án lớn liên quan đế Đà Nẵng đều phải nhận những công ty mà Thơ có cổ phần làm nhà thầu. Ví dụ như công trình cao tốc Đà Nẵng chỉ cần một cái thư gửi đến nhà thầu Nhật, lập tức các nhà thầu Nhật gật đầu chấp nhận chỉ định Dana Y là nhà thầu cung cấp thép cho công trình.
Nếu đọ quy trình bổ nhiệm, tài sản lớn, lối sống tha hoá đạo đức, lý lịch bất minh thì Trịnh Xuân Thanh, Hồ Thị Kim Thoa so với Huỳnh Đức Thơ chỉ là con chim sáo đậu trên lưng con trâu. Thế nhưng Huỳnh Đức Thơ vẫn bình chân như vại, cả hai vợ chồng tung hoành thao túng như lãnh chúa miền Trung. Để lại bao điều tiếng xấu trong nhân dân.
Ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng với ông chủ tịch nước Trần Đại Quang, bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và các ban ngành khác của đảng, chế độ nghĩ sao về trường hợp chủ tịch thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.?
Hay một lời thanh minh rằng những tài sản đó vợ chồng Thơ, Vân Anh đã đổ mồ hôi kinh doanh , lao động mà có. Nói thế khác nào tự bôi nhọ mình trong mắt dư luận. Đổ mồ hôi để có từng đấy tài sản thì còn lúc nào làm việc công chức. Chưa kể đến 19 điều đảng viên không được làm, ông Thơ đầu tư vào Dana Y, nhà thầu cao tốc tại địa phương ông làm chủ tịch phải nhận công ty ông có cổ phần làm đơn vị cung cấp. Như thế đã phạm phải điều cấm mà đảng viên, quan chức không được làm chưa.?
Những vụ như Trịnh Xuân Thanh, Hồ Thi Kim Thoa đã khiến dân mất niềm tin vào chế độ. Tưởng rằng phanh phui ra xử lý sẽ được dư luận hoan nghênh là đảng bắt sâu, chống tham nhũng. Nhưng trái lại cơn hồ hởi, tin đảng của người dân chỉ ồ lên rồi tắt ngấm. Thay thế vào đó là sự chán chường, thất vọng khi thấy Trịnh Xuân Thanh trốn thoát và vụ xử lý vô tiền khoáng hậu đến vở chèo cũng không có là cách chức bộ trưởng đã về hưu Vũ Huy Hoàng.


Nhưng người dân sẽ càng thất vọng hơn, khi họ biết rằng những kẻ bị xử lý vì không thuộc phe của tổng bí thư, thủ tướng. Còn những kẻ thuộc phe các ông tổng bí thư, thủ tướng như Huỳnh Đức Thơ thì dù to như con trâu cũng không bị làm sao. Những kẻ bị báo chí nêu ra, bị xử lý như Trịnh Xuân Thanh, Hồ Kim Thoa chỉ làm mất đi một góc niềm tin nhân dân vào chế độ. Những kẻ như Huỳnh Đức Thơ làm mất đi gấp bội vì còn đang tại chức. Nhưng cách xử lý người này, bỏ qua người kia của ông tổng bí thư đã làm mất nốt niềm tin còn lại của nhân dân vào chế độ.
Xin đừng đổ tại cho thế lực thù địch xuyên tạc, những người dân thường đọc bài này có thể nói những tư liệu trên là bịa đặt, vì họ không có điều kiện tiếp cận với những thông tin trên.
Bài viết này dành cho những người đủ thầm quyền để biết thông tin trên là sự thật.
Sẽ là bất đắc dĩ nếu phải viết tiếp các phần 2, 3...trong lúc cuộc sống đang vật lộn bộn bề.


Read more…

Hỗn chiến trong quán ốc: Công an bị ép gãy xương đùi, chém trúng vai


Trong lúc giải quyết vụ hỗn chiến kinh hoàng ở Hà Nội, một công an bị xe của đối tượng ép gãy xương trong khi một đồng chí khác bị chém trúng vai.
Liên quan đến vụ hỗn chiến kinh hoàng trong quán ốc khiến nhiều chiến sĩ công an bị thương từng gây xôn xao dư luận, mới đây TAND thành phố Hà Nội đã đưa Nguyễn Anh Tú (31 tuổi, trú tại quận Hai Bà Trưng) ra xét xử tội Cố ý gây thương tích.
Theo cáo trạng, đêm 9/7/2011, Tú cùng các bạn trong đó có Vũ Long Thành (41 tuổi) mâu thuẫn với một nhóm thanh niên khác tại quán ốc nên dẫn tới ẩu đả. Nhận được tin báo, một công an khu vực có tên Trần Anh Tuấn đến giải quyết sự việc thì bị Thành xông vào tấn công.
Hon chien trong quan oc: Cong an bi ep gay xuong dui, chem trung vai - Anh 1
Chân dung kẻ côn đồ chém công an sau vụ hỗn chiến kinh hoàng tại quán ốc. Ảnh Công Lý
Sau đó, nhóm của Tú lại hò nhau tụ tập thêm nhiều người tìm đối thủ tại quán ốc để trả đũa. Khi nhóm này lái xe đến phố Hồng Mai, cùng lúc các chiến sĩ Cảnh sát hình sự quận Hai Bà Trưng cũng có mặt để xử lý vụ việc.
Lúc này, anh Đặng Việt Quảng – cán bộ Công an quận Hai Bà Trưng đứng ra đầu xe rút thẻ công an giới thiệu bản thân là cảnh sát hình sự, đồng thời yêu cầu các đối tượng xuống xe kiểm tra. Không những không hợp tác, Tú còn tăng ga, ép cảnh sát hình sự đến gãy xương đùi.
Thấy anh Quảng bị đâm, anh Vũ Thái Sơn - Công an quận Hai Bà Trưng lập tức tiến đến yêu cầu đối tượng dừng xe thì bị Phạm Anh Tú (25 tuổi) chặn lại. Sau đó, Tú cầm dao chém một nhát vào vai phải anh Sơn, một đối tượng khác cầm kiếm chém tiếp vào thắt lưng nạn nhân rồi bỏ chạy.
Sau khi gây án, kẻ côn đồ chém công an đã bỏ trốn. Trong lúc bị truy nã, Tú tiếp tục phạm tội mới nên bị Công an quận Nam Từ Liêm bắt khi đang tàng trữ súng quân dụng kèm theo đạn. Các cán bộ công an bị thương được xác định tổn hại sức khỏe từ 10 đến hơn 30%.
Tại cơ quan điều tra cũng như tại phiên tòa vừa qua, Nguyễn Anh Tú vẫn một mực kêu oan và xin HĐXX xem xét lại vụ án. Tại tòa, sau khi căn cứ vào toàn bộ lời khai của bị cáo, HĐXX nhận thấy có thêm nhiều tình tiết mới cần phải làm rõ nên quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung.
Đáng chú ý, trước đó vào năm 2012, TAND Hà Nội đã xử phạt Vũ Long Thành 36 tháng tù về tội Cố ý gây thương tích và Chống người thi hành công vụ; Phạm Anh Tú 27 tháng tù về tội Cố ý gây thương tích.
Tri Thu (t/h)
Theo Đời sống Plus
Read more…

Sự am hiểu pháp luật và tư cách của Đoàn Ngọc Hải thấp hơn lai quần của một nữ chủ nhân cửa hàng đấm bóp



Hôm qua, ngày 10 tháng 3 Đoàn Ngọc Hải lại cùng đám hồng vệ binh Hồ Chí Minh tại quận 1 lại xuống đường giành lại vỉa hè. Lần này, thái độ ngu dốt, chà đạp luật pháp và cung cách côn đồ cường hào ác bá lại một lần nữa được thể hiện bởi tên quan quận phó.

Lần ra quân này, Đoàn Ngọc Hải lại thải ra một ranh ngôn ngu dốt mới: "làm gì thì làm, đừng lấn vào đất nhà nước".

Thế thì câu "đất đai thuộc sở hữu của toàn dân", Đoàn Ngọc Hải đem vất đi đâu?

Sau đó, Đoàn Ngọc Hải đã ra lệnh cho đàn em tự ý tháo dỡ bảng hiệu treo của một cửa hàng đấm bóp. Người chủ đã ra và trình bày với ông quan phó quận.

Xin mời các bạn đánh giá về cuộc đối thoại này giữa người dân và tên quan cộng sản:

Chủ tiệm: Em biết là em sẽ không để cái bảng này để mình làm sai quy định nhà nước đâu anh. Cho nên hôm nay anh xuống thì anh phải cho em một cái thời gian là ít nhất... tự em chưa được cái thông báo gì hết... Nếu em nhận được cái thông báo...

Đoàn Ngọc Hải (cắt lời): Em nhớ nhé... cái đòi hỏi của cô là phi lý, những người khuyết tật, những người khiếm thị vào đây thì sao...

Chủ tiệm: Dạ không phải ạ. Tụi em nghĩ là tụi em không biết, nếu bây giờ tụi em biết thì tụi em sẽ thực hiện ngay chứ không... 

Đoàn Ngọc Hải (cắt lời): Tôi tiếp xúc với cô nếu như cô chúc động (?) và cô cầu thị (chủ tiệm: dạ vâng), thì tôi rất trân trọng, (chủ tiệm: dạ), nhưng mà nếu như cô mà còn thái độ như thế này nữa, xin mời cô đi vào để đoàn làm việc...



Trên đây là một trong những bằng chứng sống thực nhất về thái độ, cung cách của những kẻ lúc nào cũng hô hào là đầy tớ của nhân dân.

11.03.2017

Read more…

Dậy mà đi! Đồng bào ơi tỉnh dậy!
















Dậy mà đi! Đồng bào ơi tỉnh dậy!
Cứu non sông thoát Tàu cộng điên khùng
Đang xâm chiếm Hoàng Trường Sa biển đảo
Còn ngông cuồng đòi cướp trọn Biển Đông

Xưa Miền Bắc từng bị Tàu cộng sản
Dùng trăm khoanh nghìn kế để lừa rồi
Chúng giết hại vạn người trong Cải Cách(1)
Gây đau thương và oan nghiệt khắp nơi!

Tàu còn xui đảng nồi da xáo thịt
Hai mươi năm, Nam Bắc diệt trừ nhau
Những ai trải Huế Mậu Thân,... mới biết
Mọi mưu ma chước quỷ lũ Mao Tàu

Tàu còn xúi giặc Khơ Me Pôn Pốt
Đánh nước ta từ Biên Giới Tây Nam
Khiến Nam Bộ chưa một ngày trọn vẹn
Sống an vui sau loạn lạc trăm năm

Ai đã gây chiến tranh năm Bảy Chín
Khiến vạn dân Biên Giới chết hờn oan
Khắp sáu tỉnh từ Lai Châu,... Móng Cái
Xác còn vương khắp khe suối, non ngàn?

Ai đã cướp Gạc Ma năm Tám Tám
Làm chú Phương máu loang đỏ Trường Sa
Kẻ nào cưỡng chiếm Hoàng Sa quần đảo
Năm Bảy Tư giết bác Ngụy Văn Thà?

Bọn nào đưa Formosa vào Vũng Áng
Mưu giết dân bằng thảm hoại môi trường
Làm bốn tỉnh Miền Trung tràn cá chết
Khiến ngư dân mình đói rách thê lương?

Bọn nào đôn lão thộn thành "ông tổng"
Rồi tước ban quan thái thú cộng Tàu
Vô tình dùng cờ Sáu Sao đón Tập
Hay chủ trương Bắc Thuộc đến dài lâu?

Thưa đồng bào, tội ác Tàu oan nghiệt
Là xâm lăng truyền kiếp đáng rủa nguyền
Mau xuống đường cứu cháu con nước Việt!
Dưới Ngũ Sắc Linh Kỳ của Tổ Tiên(2)

Kính Ngô Vương ẩn hồn thiêng sông núi
Xin Vua ban lời hiệu triệu đồng bào
Bừng tỉnh dậy chống lũ Tàu cộng sản
Cứu giang sơn của con cháu nghìn sau!

Để hôm nay, xuống đường bất bạo động
Đòi Formosa xéo cút khỏi Sơn Dương
Người người bị "an ninh Tàu" đàn áp
Mà cháu con vẫn lăn xả trên đường!

Như rày mai, xuống đường đòi Trung cộng
Trả Trường Hoàng và cút khỏi biển Đông
Dẫu Chiêu Thống nhắm đồng bào xả đạn
Dân Việt mình vẫn anh dũng kiên trung!

Sẽ đến ngày đồng bào toàn nước Việt
Tràn xuống đường hát khúc khải hoàn ca
Ôi Sơn Dương, Trường Hoàng,... hay là chết!
Trần Ích Tắc hay là Ngụy Văn Thà!

Hà Nội, 12/3/2017

Read more…

Hà Tĩnh: Ngư dân tiếp tục kéo đến nhà máy Formosa biểu tình



Sáng 12/3, hơn 200 bà con Làng Đông Yên (huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) đã biểu tình phản đối nhà máy Formosa ngay bên ngoài trụ sở công ty này.

Khoảng hơn 10h, đoàn người đi bộ, xuất phát từ Làng Đông Yên cũ để đi đến bên ngoài trụ sở chính của Formosa với quãng đường hơn 1km.

Trên đường đi, đoàn người cầm trên tay cờ ngũ sắc và biểu ngữ lớn  “Yêu cầu đóng cửa vĩnh viễn Formosa để đảm bảo môi trường sống cho người dân”. Cùng với đó là nhiều biểu ngữ nhỏ được dán vào lưng, vẽ trên nón: “Hãy trả môi trường sạch cho chúng tôi”, “Formosa cút khỏi VN”, “Formosa get out”,“Cá cần nước sạch”...


Ảnh: Bạch Hồng Quyền
























Khoảng 11h, đoàn người đến bao vây bên ngoài trụ sở công ty Formosa. Họ hô vang các khẩu hiệu: “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Đả đảo đảng cộng sản bán nước”.


Ảnh: Bạch Hồng Quyền

Những tường rào bằng kẽm gai được nhà cầm quyền tiếp tục dựng lên ở phía bên ngoài tường của công ty đã gây ra thảm họa môi trường biển miền trung này. Phía bên trong trụ sở Formosa, nhà cầm quyền huy động các lực lượng CSCĐ, công an với dùi cui sẵn sàng chờ lệnh. Cùng với đó là hàng chục CSGT, quân đội, an ninh mang thường phục bố trí ở phía xa.

Qua điện thoại, một người dân tham gia biểu tình cho CTV Danlambao biết: “Chúng tôi đã chuẩn bị từ sáng sớm để đi, đàn bà, trẻ con đi hết. Dân khổ quá rồi, phải đuổi Formosa cút khỏi Việt Nam. Họ (lực lượng nhà cầm quyền) có đây nhiều nhưng chưa làm gì chúng tôi.”

Đến khoảng gần 12h thì đoàn người biểu tình rút về.

12/3/2017

CTV 
Read more…

Cụ già chống gậy biểu tình chống Formosa – 12/3/2017

DL - Trong đoàn người biểu tình chống Formosa có cả trẻ nhỏ, cụ già chống gậy, một số người dán khẩu hiệu trên đầu, hay cột trước bụng hoặc dán trước xe gắn máy.
Sáng ngày 12/3/2017, khoảng 100 giáo dân giáo xứ Đông Yên, Kỳ Lợi, Kỳ Anh, Hà Tĩnh cùng nhau tuần hành đến cổng nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh.
Đoàn người tuần hành với cờ ngũ sắc, băng rôn, khẩu hiệu mang nội dung: “Yêu cầu đóng cửa vĩnh viễn Formosa để đảm bảo môi trường sống cho người dân”,”Formosa cút khỏi Việt Nam”, theo video được phát trực tiếp từ Facebook Bạch Hồng Quyền.
Họ hát vang các bài hát “Dậy mà đi!”, “Trả lại cho dân”, và một số bài kinh cầu nguyện của Thiên Chúa giáo.
Tới cổng trụ sở Formosa, giáo dân giáo xứ Đông Yên hô vang khẩu hiệu: “Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Đả đảo Đảng Cộng sản”.
Trước cổng Formosa cũng xuất hiện nhiều viên CSGT và công an, an ninh thường phục, tuy nhiên không có đàn áp, xô xát xảy ra.
Đến khoảng 12 giờ, người dân quay về nghỉ ngơi và hẹn đến 14 giờ cùng ngày sẽ cùng các giáo xứ khác quay lại biểu tình chống Formosa, theo Facebook Hùng Nguyễn cho hay.
Đây là cuộc biểu tình thứ hai trong đợt Tổng biểu tình các ngày cuối tuần do Linh mục Nguyễn Văn Lý và Tập hợp Quốc Dân Việt kêu gọi, bắt đầu từ ngày 5/3/2017.
Linh mục Nguyễn Văn Lý trong một bài phỏng vấn với Nguyễn Chính Kết cho biết mục đích của các cuộc biểu tình này là: Bảo vệ môi trường biển trước hoạt động của Formosa, thoát ách nô lệ Tàu Cộng, đòi tự do, dân chủ, nhân quyền và đa nguyên đa đảng cho Việt Nam.
Tháng 4 năm 2016, nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh xả thải gây thảm họa môi trường biển dọc 4 tỉnh miền Trung, ảnh hưởng đến hàng triệu người.
Mới đây nhất, vào tối ngày 11/3/2017, tổ chức XHDS Green Trees công bố kết quả phân tích dải nước đỏ tại Hà Tĩnh vào hồi tháng trước cho thấy dải nước này xuất hiện là do nước thải công nghiệp gây ra với một số hàm lượng như COD, Phenol, Nito cao bất thường.
Read more…

Formosa và sự tồn vong của chế độ chính trị


Nguyễn Thị Từ Huy
11-3-2017
Người dân miền Trung biểu tình, phản đối Formosa. Ảnh: internet
“Formosa là tử huyệt của chế độ”, câu này tôi nghe rất nhiều người nói, trong số đó có nhà văn Võ Thị Hảo, là người mà tôi trực tiếp được nghe phát ngôn. Không riêng gì chị Võ Thị Hảo, rất nhiều người nghĩ như vậy. Những người này có cái lý của họ. Bởi vì rõ ràng là sự tồn tại của Formosa gắn với sự huỷ hoại toàn bộ môi trường sống, tức là Formosa chuẩn bị cho sự diệt vong của toàn bộ dân tộc. Người dân trên xứ sở có hàng ngàn km bờ biển này muốn tồn tại thì họ phải loại bỏ Formosa khỏi lộ trình sinh tồn của họ. Nếu họ để cho Formosa tồn tại thì chính họ tự đẩy mình vào chỗ chết. Người Việt Nam quá hiểu điều này, và không ai muốn chịu chết.
Câu hỏi là : hệ thống lãnh đạo Việt Nam có hiểu điều này không ? Họ có hiểu rằng bảo vệ Formosa chính là dọn đường cho sự tiêu vong của chế độ không ? Nếu những người dân bình thường như chúng ta hiểu điều đó, thì họ cũng hiểu thôi. Nhiều người trong số đó rất thông minh, được học hành, có kiến thức. Hơn nữa đã có vô số các phân tích của các chuyên gia về môi trường, chuyên gia về xã hội và các nhà bình luận. Lãnh đạo không thể không biết.
Vậy thì, câu hỏi tiếp theo : tại sao họ không giải quyết vấn đề Formosa để bảo vệ chế độ ? Thử hình dung là bây giờ đảng và chính phủ tuyên bố kiện và đóng cửa Formosa, thì điều gì sẽ xảy ra ? Thì ngay lập tức họ sẽ khôi phục lòng tin của nhân dân, ngay lập tức họ sẽ củng cố niềm tin vào chế độ. Nhưng lãnh đạo không làm thế, trái lại họ dựng rào dây thép gai, họ cho công an trùng điệp đến bảo vệ Formosa, một doanh nghiệp nước ngoài cỏn con đầy tai tiếng, bằng cách đó họ tạo dựng hình ảnh họ là một chế độ chống lại chính dân tộc của mình, chống lại chính nhân dân của mình, một chế độ đang đẩy nhân dân vào chỗ chết.
Phải cắt nghĩa điều này như thế nào ? Tại sao chính quyền lại nuôi dưỡng chính cái tử huyệt của chế độ ? Họ mù quáng hay họ sáng suốt ?
Câu trả lời dĩ nhiên là bỏ ngỏ cho mọi khả năng. Ở đây tôi đưa ra hai phán đoán, hai trong số những phán đoán về các trường hợp khả dĩ có thể xảy ra, hai phán đoán hoàn toàn trái ngược nhau.
Phán đoán thứ nhất : Có thể đấy là một lựa chọn cố ý nhằm đẩy nhanh quá trình sụp đổ của chế độ. Một lựa chọn của một người hay một nhóm người có đầu óc cải cách, nhưng không thể cải cách nổi, do hệ thống tham nhũng đã trở thành một mạng lưới dày đặc, mạng lưới này kiên quyết bảo vệ chế độ để hưởng lợi cho chính họ và gia đình họ. Đồng thời các hợp tác quốc tế, lợi ích của các quốc gia có hợp tác với VN, lợi ích của các tập đoàn đầu tư vào VN cũng khiến cho chế độ này được bảo vệ và được duy trì, bởi vì các đối tác nước ngoài muốn tiếp tục thu lợi nhuận dựa trên sự ổn định chính trị tại VN.
Các lý do đó khiến cho những người muốn cải cách trong hệ thống lãnh đạo không thể làm được gì. Và vì không thể cải cách nên họ chọn những giải pháp nhằm thúc đẩy nhanh các phản ứng của nhân dân, họ hiểu rằng giờ đây, chỉ duy nhất các phản ứng xã hội là có thể tạo áp lực để buộc thay đổi cơ chế chính trị, chỉ duy nhất sự vùng dậy của nhân dân VN là có khả năng tác động tới bộ máy quản lý. Và người dân sẽ có ý thức vùng dậy khi mà họ bị đẩy vào chỗ không còn đường sống nữa.
Vậy, bảo vệ Formosa là một hình thức bật đèn xanh cho nhân dân tiếp tục xuống đường, tiếp tục phẫn nộ, tiếp tục phản ứng, tiếp tục bảo vệ môi trường sống. Bảo vệ Formosa là một hình thức thúc đẩy người dân VN đứng lên bảo vệ sự sinh tồn của dân tộc. Đó không phải là một ý tưởng tồi. Đó có thể là một ý đồ nhằm cải cách chế độ, một mong muốn đến từ bên trong và từ trên cao của hệ thống lãnh đạo. Làm sao chín mươi triệu người VN lại có thể chấp nhận bị huỷ diệt vì một công ty cỏn con như Formosa ?
Bằng cách lộ liễu bảo vệ Formosa bất chấp hậu quả, có lẽ một số người nào đó từ trên cao của hệ thống đang ngầm khuyến khích người dân VN tiếp tục xuống đường để bảo vệ tương lai của các thế hệ VN mai sau. Có thể đấy là một giải pháp hữu hiệu trong thời điểm tận cùng bế tắc của nền chính trị VN hiện tại.
Phán đoán thứ hai, có tính phổ biến hơn, nhiều người đã đưa ra : chính tham nhũng là nguyên nhân khiến chính quyền không thể giải quyết vấn đề Formosa. Bởi nếu đem Formosa ra kiện thì sẽ phải đối diện với những lời khai của tập đoàn lãnh đạo Formosa. Những lời khai đó chắc chắn sẽ phải liên quan đến những lãnh đạo đã cấp giấy phép cho Formosa hoạt động, đó có thể là những lãnh đạo cao cấp nhất. Trong một hệ thống chính trị lành mạnh thì không một ai có thể thoát khỏi sự điều tra và xử lý của pháp luật, và chính điều này làm nên sức mạnh của hệ thống chính trị. Tuy nhiên, ở VN hiện nay, do quan niệm sai lầm rằng cần phải bảo vệ hệ thống chính trị nên không được đụng đến các lãnh đạo hay đảng viên lãnh đạo cao cấp, vì thế hầu như luật pháp không thể đụng đến được các lãnh đạo cao cấp. Và chính điều này đã bảo vệ cho Formosa.
Tuy nhiên, nếu phán đoán thứ hai này là chính xác, thì nó cũng không hề làm thay đổi vai trò của Formosa đối với sự tồn vong của chế độ. Nó chỉ khiến cho sự bế tắc của chính quyền càng trầm trọng hơn mà thôi. Người dân sẽ tiếp tục xuống đường để tự cứu mình, cứu tương lai của con cháu mình. Chính quyền sẽ làm gì đây ? Sẽ đàn áp ư ? Sẽ làm đổ máu dân để bảo vệ Formosa ư ? Hay sẽ giăng giây thép gai và đứng nhìn như chủ nhật 5/3 vừa rồi ? Với trí tuệ của nhân dân, không một mưu mẹo nào có thể bẻ gãy được họ.
Một điều nữa mà những người muốn bảo vệ chế độ cần phải đối diện là : Formosa đang khiến cho người Việt hải ngoại đoàn kết lại với nhau. Từ hàng chục năm nay họ luôn ở trong tình trạng chia rẽ, nhưng Formosa và thảm hoạ mà dân tộc đang phải gánh chịu đã khiến họ bắt đầu vượt qua ranh giới bên trong để tìm đến với nhau. Thực ra người Việt hải ngoại không có ranh giới bên ngoài, không có áp lực bên ngoài. Họ chỉ cần vượt qua rào cản nội tâm của họ thì mọi chuyện đều có thể. Chủ nhật 5/3 vừa qua, nhiều nơi trên thế giới đã chứng kiến cảnh người Việt tập hợp lại với nhau, vượt qua những bất đồng và hiềm khích vốn có trước đó, để đứng cạnh nhau. Trước hiểm hoạ diệt vong của dân tộc thì việc người Việt sẽ phải liên kết lại với nhau chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Sẽ đến ngày mọi đau buồn, tổn thương, mất mát trong quá khứ sẽ biến thành một sức mạnh chung phục vụ quá trình kiến tạo một tương lai chung cho Việt Nam.
Dù muốn hay không, dù cố tình hay không, sự tồn tại của Formosa đang và sẽ làm lung lay chế độ chính trị.
Advertisements
Read more…

Từ Fukushima đến Duesseldorf


Xuân Thọ
12-3-2017
Nếu như Chernobyl 26.4.1986 chỉ là một tiếng chuông cảnh tỉnh, thì thảm họa Fukushima ngày 11.3.2011 đã làm thay đổi nhận thức của nhân loại về con quái vật hạt nhân.
Liên Xô 1986 đang chìm ngập trong khủng hoảng kinh tế và niềm tin dễ làm người ta ngờ rằng, Chernobyl chỉ là một sự cố của sự cẩu thả Vodka, của một nền công nghệ lạc hậu kiểu xe Lada và đồng hồ Poljot. Nhưng Fukushima 2011 đã cho thấy một cường quốc Hightech và một dân tộc kỷ cương hàng đầu thế giới đã không thể làm chủ được con quái vật đó, một khi nó xổ chuồng.
Nuớc Nhật trước Fukushima sử dụng khoảng 25% năng lượng điện hạt nhân cho nhu cầu 984 tỷ KWh/Năm (Đức 600 tỷ KWh, Việt Nam khoảng 135 tỷ KWh)[1], sau đó đã phải lần lượt đóng tất cả các nhà máy điện hạt nhân (ĐHN) để lên một kế hoạch thoái hạt nhân. Ngày 5.5.2012 nhà máy ĐHN cuối cùng của Nhật đã rời khỏi lưới điện quốc gia. Trong một thời gian vài tháng ròng, thực tế đã cho thấy nền kinh tế thứ 3 thế giới hồi đó hoàn toàn không cần đến ĐHN.
Chính phủ bảo thủ Đức dưới sự lãnh đạo của thủ tướng A. Merkel sau khi lên cầm quyền 2005 đã xóa sắc lệnh “Thoái hạt nhân” mà chính phủ cánh tả Đỏ-Xanh đã vất vả đạt được sau 4 năm tranh đấu với công nghiệp ĐHN Đức. Vậy mà chỉ 2 ngày sau khi lò máy số 1 Fukushima nổ tung, bà Merkel đã vội vàng tuyên bố đưa nước Đức quay trở lại chính sách ”Thoái hạt nhân”. Người Đức vốn kiêu hãnh về trình độ công nghệ và kỷ cương của họ nhưng vẫn chấp nhận một tấm gương: Người Nhật.
Fukushima đã làm ngay cả người Đức bảo thủ nhất cũng phải đoạn tuyệt với hy vọng khống chế được nguy cơ nhiệt hạch. Cho đến giờ phút này, tỷ lệ ĐHN của Đức đã rút từ 20% xuống 7%. Đến năm 2022 tới, nuớc Đức sẽ hoàn toàn không còn ĐHN. Trong khi nhiệt điện vẫn chỉ giữ tỷ lệ 46%, năng lượng xanh từ mặt trời, gió và bio đã tăng lên đến 40%[2].
Vì nhân loại chưa giải quyết được mâu thuẫn giữa năng lượng và khí thải nên ĐHN vẫn còn là một thành phần quan trọng trong bài toán năng lượng. Công nghiệp Nhật sau vài tháng từ bỏ ĐHN đã tìm cách len lỏi, chống lại làn sóng  phản đối của nhân dân để tái khởi động các tổ máy hạt nhân, sau khi được gia cố và nâng cấp. Ngày nay tỷ lệ ĐHN ở Nhật đã hồi phục lại ở mức 20%. Phòng trào phản đối ĐHN cuả Nhật đã không chấp nhận bước lùi này và từ đó đến nay, cuộc đấu tranh của họ nhằm đạt được một quyết định như nước Đức vẫn đang tiếp tục.
Hôm nay 11.3.17 các bạn Nhật ở Düsseldorf đã tổ chức một ngày tưởng niệm Fukushima để huy động sự ủng hộ của công luận Đức. Phong trào mang tên Sayonara-Genpatsu (vĩnh biệt hạt nhân) với mục tiêu phản đối chính sách hạt nhân của chính phủ Nhật, đã vận động được khoảng 100 người Nhật, Đức đến tham dự cuộc meeting và tuần hành tại Trung tâm thành phố được coi là thủ đô Nhật tại châu Âu này. Ba nữ thành viên của phong trào đã bay từ Nhật sang để thông báo với nhân dân châu Âu về tình hình nhiễm xạ trên quê hương họ. Các diễn giả đều mong muốn nước Nhật làm được như Đức và khẩu hiệu của họ là: Chúng tôi vì nhân loại, nhân
Yếu tố Việt Nam trong cuộc biểu tình hôm nay ngoài anh Dương Hồng Ân thuộc nhóm “Save Vietnam’s Nature” từ Stuttgart và tôi từ Köln, còn có gia đình ông Clemens, một người Đức từng sống ở Việt Nam 9 năm. Ông và bà vợ người Nhật hãnh
Cờ đuôi nheo Việt trong ngày Fukushima Duesseldorf 11.03.2017
Các bạn Nhật rất quan tâm đến vấn đề ĐHN ở Việt Nam và tôi phải kinh ngạc khi nghe họ nói “Chính phủ bạn hiện không làm điện hạt nhân không phải vì nhận thức, mà vì thiếu tiền”. 
Tuy bạn không chê Việt Nam nghèo, không có trình độ KHKT, không có thiết chế minh bạch để kiểm soát một nền công nghiệp nguy hiểm, nhưng cả mấy người đều bày tỏ sự lo ngại khi nói với tôi: “Nguy cơ rủi ro của các bạn khi chơi với con quỷ này lớn hơn chúng tôi cả trăm lần!”
Ông Fujii đại diên Sayonara-Genpatsu và TS Dương Hồng Ân, “Save Vietnam’s Nature
Trong thời gian qua, nhóm “Save Vietnam’s Nature” đã dịch tác phẩm “10 bài học từ Fukushima” từ tiếng Nhật sang tiếng Việt để những ai quan tâm đến vấn đề môi trường có thể học hỏi[3]. Cầm cuốn sách mỏng tiếng Việt trên tay, ông Hayato Fujii, điều phối viên phong trào Sayonara Genpatsu rất cảm động. Ông cảm động vì ngỡ rằng cuộc đấu tranh của họ đã đi vào lòng người Việt.
Nhưng có bao nhiêu người Việt hàng ngày vẫn kêu ca về ô nhiễm không khí, về ô nhiễm nguồn nước, về ô nhiễm thực phẩm, về bệnh ung thư lan tràn, đang thực sự quan tâm đến cuộc đấu tranh vì một môi trường sống tốt đẹp?
Ảnh: Xuân Thọ
Cologne 11.03.2017
_____
Read more…

XỨ SỞ NÀY CÒN NỢ ÔNG ẤY LỜI TRI ÂN

DXS: Nếu như một người nào đó trong hệ thống cs, mà phát minh ra chữ quốc ngữ chúng ta dùng như ngày nay, thì có lẽ nhà nước ngày đã ngàn lần phong anh hùng, ngàn lần vinh danh, ngàn lần "học tập và làm theo...". Nhưng vì là những linh múc công giáo phát minh ra, thì mặc dù những người cs và mãi mãi cả con chàu họ sau này, vẫn hàng ngày hàng giờ ngụp lặn và tận hưởng "dòng suối trong lành"này, nhưng bản chất dốt nát và vô học của họ đã làm cho đầu óc họ mụ mị đi. Do đó chẳng những họ không biết ơn, mà còn "lấy oán làm ân". Trong những chương trình trên các trường học, nếu phải nói về lịch sử chữ quốc ngữ, thì bao giờ họ cũng dùng mọi cách bôi bác, bóp méo và không dám công nhận sự thật. cs là  vậy.

LS Đặng Đình Mạnh

12-3-2017
Ảnh: Alexander Rhodes
Khi đọc những dòng chữ Việt ngữ này, là bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm của các linh mục thừa sai Dòng Tên gồm các cha Gaspar De Amaral, cha Antonio Barbosa, cha Francisco De Pina và cha Alexandre De Rhodes, tất cả họ đều là tác giả của chữ quốc ngữ mà người Việt ta đang sử dụng hàng ngày.
Với linh mục Gaspar De Amaral, cha đã soạn cuốn từ điển Việt – Bồ. Với linh mục Antonio Barbosa, cha soạn cuốn từ điển Bồ – Việt. Với linh mục Francisco De Pina, được cho là cha đã dựa vào cách phát âm tiếng Bồ để chuyển tự ghi chép tiếng Việt khi ông vào Đàng Trong (Từ sông Gianh trở vào Nam). Nhưng các cha đều mất khá sớm, tuy vậy, cùng với một số linh mục khác trong giai đoạn tiên khởi này, các cha đã giúp đặt nền móng đầu tiên cho quốc ngữ Việt Nam.
Với linh mục Alexandre De Rhodes, thì cha đã dựa vào hai công trình từ điển nêu trên và bổ sung thêm phần La tinh để hình thành nên cuốn từ điển Việt – Bồ – La.
Thực tế, chính việc bổ sung phần La tinh của cha Alexandre De Rhodes đã trở thành đóng góp quan trọng bậc nhất giúp hình thành nên chữ viết theo lối La tinh mà sau đó nhanh chóng trở thành quốc ngữ Việt Nam.
Đánh giá về vai trò của linh mục Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh nên quốc ngữ Việt Nam, tờ Nguyệt San MISSI do các linh mục Dòng tên người Pháp quản lý đã từng viết nhân dịp kỷ niệm 300 năm ngày sinh của ông, đại lược như sau : “Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, cha Alexandre De Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến ba thế kỷ”.
Quả vậy, khi chính thức xác định mẫu tự, bằng cách in quyển từ điển và các sách đầu tiên bằng chữ quốc ngữ tại nhà in Vatican – Roma, thì cha Alexandre De Rhodes đã giải phóng cho nước Việt Nam về chữ quốc ngữ.
Bởi lẽ trước đó, tương tự như Nhật Bản và Cao Ly (Triều Tiên), thì người Việt Nam sử dụng lối chữ viết tượng hình, biểu ý của người Tàu hoặc chữ nôm do tự sáng chế và bị nô lệ vì chữ viết này. Chỉ mới cách đây không lâu, người Cao Ly mới chế biến ra chữ viết riêng của họ, nhưng vẫn không theo cách viết La tinh nên bị hạn chế nhiều. Còn người Nhật Bản thì sau nhiều lần thử nghiệm chế biến lối chữ viết khác, nhưng cuối cùng đã phải bó tay và đành trở về với lối viết tượng hình, biểu ý của người Tàu.
Trong khi đó, chính người Tàu dưới chế độ cộng sản của Mao Trạch Đông cũng đã từng tìm cách dùng các mẫu tự La Tinh để chế biến ra chữ viết của mình, nhưng cho đến nay vẫn chưa thành công. Vậy mà dân tộc Việt Nam, nhờ công ơn của cha Alexandre De Rhodes, đã tiến bộ trước người Tàu đến hơn ba thế kỷ rưỡi (1651 – 2017 – tính từ năm in cuốn từ điển Việt – Bồ – La đến thời điểm hiện nay.
Dĩ nhiên, không phải chỉ riêng mình cha Alexandre De Rhodes khởi xướng ra chữ Quốc ngữ. Trước đó, các cha thừa sai Dòng Tên người Bồ Đào Nha ở Ma Cao đã nghĩ ra một số phát âm tiếng Việt, viết bằng các mẫu tự La Tinh rồi. Tuy nhiên, chính cha Alexandre De Rhodes là người hệ thống hóa, hoàn tất công trình làm ra chữ quốc ngữ thành công vào năm 1651, tức là năm mà cuốn tự điển Việt – Bồ – La chào đời tại nhà in Vatican – Roma.
Thế nên, chính tại nhà in Vatican ở Roma là nơi mà Việt Nam nhận được chữ viết của mình, và chính năm 1651 cũng là năm khai sinh chính thức của chữ quốc ngữ Việt Nam.
Theo đó, chữ viết theo lối La tinh ban đầu được các nhà truyền giáo đặt nền móng cho việc sử dụng trong cộng đồng Ki-tô giáo Việt Nam, đến khi được người dân Việt Nam chấp nhận và sử dụng rộng rãi trong tất cả các lĩnh vực đời sống xã hội, thì mặc nhiên nó đã tự mình được nâng cấp thành chữ quốc ngữ.
Ghi nhận công nghiệp của cha Alexandre De Rhodes đối với xứ sở, năm 1941, một tấm bia kỷ niệm nhân ngày sinh nhật thứ 350 của cha đã được dựng ở gần bên bờ Hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu – Hà Nội. Đến năm 1957, khi Hà Nội thuộc sự quản lý của chính quyền Cộng Sản thì bia đã bị gỡ bỏ.
Chính quyền Sài Gòn cũ đặt tên ông cho một con đường tọa lạc trước mặt Dinh Độc Lập, nay là Dinh Thống Nhất, đối xứng với phía bên kia là đường Hàn Thuyên, tên danh sĩ được ghi nhận có công phát triển và phổ biến lối chữ Nôm. Sau năm 1975, chính quyền cộng sản đổi tên đường thành Thái Văn Lung và bây giờ thì đã trả lại tên cũ là Alexandre De Rhodes cho con đường này.
Về tiểu sử : Nguyên, cha Alexandre De Rhodes (Đắc Lộ) sinh ngày 15/03/1591 (hay 1593 ?) tại vùng Avignon, miền nam nước Pháp. Gia đình ông thuộc gốc Do Thái ở thành phố Rhodes (bán đảo Iberia), tổ tiên sang tị nạn ở vùng Avignon là đất của Giáo Hoàng. Ông gia nhập Dòng Tên tại Roma năm 1612, thời kỳ công cuộc truyền giáo cho các dân tộc đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
Đầu năm 1625, cha Alexandre De Rhodes đến Việt Nam bắt đầu từ Hội An. Cha bắt đầu học tiếng Việt và chọn tên Việt là Đắc-Lộ. Từ đó, Việt Nam trở thành quê hương thứ hai của cha. Nhưng cuộc đời truyền giáo của cha ở đây rất gian nan, trong vòng 20 năm, cha bị trục xuất đến sáu lần. Đến năm 1645, cha bị Chúa Nguyễn vĩnh viễn trục xuất khỏi Việt Nam. Cha mất ngày 5/11/1660 ở Iran, thọ 69 tuổi.
Hiện nay, ở Việt Nam đã từng xuất hiện ý kiến phủ nhận công lao đóng góp của cha Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh chữ quốc ngữ, một trong số họ nêu quan điểm : “Alexandre De Rhodes làm sách bằng chữ quốc ngữ là để phụng sự cho việc truyền bá đức tin Ki-tô giáo, chứ tuyệt đối không vì bất cứ một lợi ích nhỏ nhoi nào của người Đại Việt cả. Người Việt Nam đã tận dụng chữ quốc ngữ, mà một số cố đạo đã đặt ra, với sự góp sức của một số con chiên người Đại Việt, để làm lợi khí cho việc giảng đạo, thành lợi khí của chính mình để phát triển văn hóa dân tộc, để chuyển tải một cách đầy hiệu lực những tư tưởng yêu nước và những phương thức đấu tranh nhằm lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp. Đây chẳng qua là chuyện “gậy ông đập lưng ông” mà thôi. [1]
Riêng đối với công chúng, thì :
– Lối chữ viết đã trở thành quốc ngữ của xứ sở với chín mươi triệu đồng bào cả trong và ngoài nước cùng sử dụng;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện những dòng lịch sử oai hùng của dân tộc từ thuở hồng hoang đến nay;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện lời ru “Ầu ơ …” ân cần của mẹ từ ngày sinh ra ta làm kiếp người;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện sự yêu thương giữa những thành viên trong gia đình, giữa những đôi tình nhân, giữa những người tri kỷ …
– Lối chữ viết được dùng thể hiện ca từ những nhạc phẩm bất tử như Bạch Đằng Giang, Hội nghị Diên Hồng, Trưng Nữ Vương, Lòng mẹ, Tình ca …
– Lối chữ viết mà dân ta có thể tự hào là riêng biệt trong khi rất nhiều quốc gia khác, kể cả nhiều cường quốc vẫn còn phải vay mượn (Úc, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba, Ấn Độ, Gia Nã Đại, Nhật Bản, Đại Hàn …);
Thì người khai sinh của lối chữ viết ấy chắc chắn phải là ÂN NHÂN của xứ sở mình, bất kể đến quốc tịch của họ, bất kể đến tôn giáo của họ và bất kể đến động cơ của họ khi khai sinh lối chữ ấy !
Và với chế độ :
– Lối chữ viết được Ông Hồ Chí Minh dùng để viết lời Tuyên ngôn độc lập khai sinh chế độ;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện Hiến pháp quy định sự độc tôn chính trị của Đảng Cộng Sản;
– Lối chữ viết được dùng trong tất cả mọi sinh hoạt chính trị, hành chính, xã hội, kinh tế, giáo dục, văn hóa …
– Lối chữ viết mà hơn 700 tờ báo của chế độ đang dùng;
– Lối chữ viết mà hơn 24.000 vị tiến sĩ khoa bảng quốc gia đang dùng;
– Lối chữ viết mà hơn 400 trường Đại học, cao đẳng các loại và hàng vạn trường học các cấp đang dùng;
Nhưng lại không mấy ai trong số họ nhắc đến ngày sinh nhật của cha Alexandre De Rhodes, người có công khai sinh lối chữ viết mà nghiễm nhiên đã là quốc ngữ của xứ sở, như là một trong những ân nhân của dân tộc này thì thật là đáng thất vọng !
Tôi tin rằng, xứ sở này còn nợ ông ấy lời tri ân !
——————
Read more…

Contact us