NHỜ BÁO NHÂN NOI MỚI BIẾT



Nhờ có báo Nhân Dân nói về vụ mua xe buýt nhanh mới biết chuyện này:
"Theo nguồn tin riêng mà nhóm phóng viên Thời Nay thu thập được, tổng giá trị đoàn 35 xe của THACO cung cấp cho Hà Nội là 194 tỷ đồng, tương đương khoảng 5,543 tỷ đồng/xe.
Để tiện cho việc đánh giá của độc giả, chúng tôi xin cung cấp giá xe 47 chỗ cao cấp nhất hiện nay trên thị trường Việt Nam là Hyundai Universe Nobel 410PS, nhập khẩu mới 100%, đời 2016, tiện nghi lựa chọn cao cấp và đầy đủ nhất, cũng không quá 4,2 tỷ đồng/chiếc, đã bao gồm thuế VAT.
Còn theo thông tin chúng tôi khảo sát, giá xe 47 chỗ ngồi tiện nghi đầy đủ nhất hiện nay của THACO sản xuất và chào bán là 3,360 tỷ đồng (đã bao gồm VAT) với dòng xe THACO UNIVERSE - HP 120SS - H410.
Giá xe có cùng chiều dài và công suất máy bán ngoài thị trường, với nội thất và đầy đủ tiện nghi nhất, do thế, là thấp hơn giá xe buýt BRT mà Hà Nội mua tới cả tỷ đồng mỗi chiếc. Để đầy đủ điều kiện lăn bánh khai thác… mỗi chiếc xe cỡ này cần thêm khoảng 120 đến 160 triệu đồng cho các chi phí thủ tục đăng ký, bảo hiểm, cấp biển...
Vì sao 35 chiếc xe thuộc đoàn xe buýt nhanh BRT, với tiện nghi đã được lược bớt, nội thất thấp cấp hơn hẳn, dùng ghế nhựa và chủ yếu dùng để đứng…, lại được THACO bán và Hà Nội đồng ý mua với giá hơn 5 tỷ đồng/chiếc, thì vẫn chưa được giải thích.
...
Theo thông tin chính thức mà phóng viên Thời Nay thu được, đến thời điểm này để thực hiện hợp phần buýt BRT kinh phí Hà Nội dành cho riêng gói Xây lắp là 373 tỷ đồng và gói mua sắm thiết bị hết 81 tỷ đồng.
Có thể thấy, với cách thiết kế các gói thầu mua sắm, trang thiết bị như trên thì rất nhiều sở, ngành Hà Nội đều được thụ hưởng từ dự án nghìn tỷ này, không gói thầu này thì gói thầu khác hoặc không hợp phần này thì hợp phần khác.
Tất nhiên, nguồn vốn để chi tiêu được vay từ WB và Chính phủ Việt Nam sẽ phải gánh chịu!"


Read more…

Malaysia phục bắt nghi can ẩn náu trong đại sứ quán Triều Tiên

theo Báo tin tức

Malaysia phục bắt nghi can ẩn náu trong đại sứ quán Triều Tiên
Cảnh sát Hoàng gia Malaysia giám sát lối vào chính của Đại sứ quán Triều Tiên ở Kuala Lumpur để ngăn công dân Triều Tiên rời khỏi nước này ngày 7/3. Ảnh: AFP/TTXVN

Ngày 7/3, Cảnh sát trưởng Malaysia Khalid Abu Bakar cho biết nước này sẽ chờ thẩm vấn các nghi phạm được cho là đang ẩn náu trong Đại sứ quán Triều Tiên trong nghi án sát hại ông Kim Jong-nam, anh cùng cha khác mẹ với lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un.

Phát biểu tại một cuộc họp báo ở Penang, ông Bakar nói: “Chúng tôi sẽ chờ đợi bên ngoài (sứ quán), cho dù phải mất đến 5 năm. Chắc chắn phải có ai đó đi ra. Sáng hôm nay (7/3), Phó Thủ tướng đã chỉ đạo không cho phép bất cứ nhân viên nào của Đại sứ quán Triều Tiên được rời khỏi Malaysia”.
Ông Bakar còn cho rằng 3 nghi phạm liên quan đến vụ sát hại nói trên đã ở trong tòa nhà của Đại sứ quán Triều Tiên.
Cùng ngày, Phó Thủ tướng Malaysia Najib Razak cho biết tất cả các công dân Triều Tiên tại nước này, không chỉ các nhân viên Đại sứ quán, sẽ bị cấm rời khỏi Malaysia.
Lệnh cấm này là động thái mới nhất trong quan hệ ngoại giao đang căng thẳng giữa Bình Nhưỡng và Kuala Lumpur liên quan đến sát hại nói trên, khiến hai nước trục xuất các đại sứ để trả đũa nhau.
theo Báo tin tức
Read more…

NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN ĐỂ LẠI GÌ CHO ĐỘC GIẢ?


Nhà văn Nguyễn Quang Thân. Ảnh từ FB của Lê Thiếu Nhơn.

NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN ĐỂ LẠI GÌ CHO ĐỘC GIẢ?

Lê Thiếu Nhơn
 
Sáng nay 7-3-2017, linh cữu nhà văn Nguyễn Quang Thân được hỏa táng tại Phúc An Viên, quận 9, TPHCM. Cuộc đời 82 năm của ông đã khép lại, nhưng những trang văn của ông mở ra trước mặt bạn đọc như thế nào?

Sinh ra ở vùng đất Hương Sơn – Hà Tĩnh, 14 tuổi Nguyễn Quang Thân đã tham gia thiếu sinh quân. Năm 1957, khi đang theo học Trường trung cấp Thủy lợi, Nguyễn Quang Thân đã có tác phẩm đầu tay là truyện vừa “Nước về” lấy chất liệu từ ngành nghề mình được đào tạo. Nguyễn Quang Thân có 13 năm công tác ở Sở Thủy lợi Hải Phòng, trước khi chuyển sang tạp chí văn nghệ Cửa Biển của thành phố cảng!

Cuộc đời Nguyễn Quang Thân nếm trải không ít thăng trầm và ruổi rong. Tuổi 60 ông rời Hải Phòng lên Hà Nội lưu trú hơn 10 năm, rồi lại chuyển vào Sài Gòn cư ngụ gần 10 năm nay. Ở đâu, Nguyễn Quang Thân vẫn giữ cốt cách mình, mạnh mẽ và hào sảng. Trong nghề văn, có người sống nhạt viết hay và cũng có người sống hay viết nhạt, nhưng Nguyễn Quang Thân không hề tách bạch giữa sống và viết. Trang văn của Nguyễn Quang Thân luôn phản ánh đúng con người Nguyễn Quang Thân: chân thành, sâu sắc và thường pha chút hóm hỉnh chua cay!

Từ cuốn sách khởi nghiệp “Nước về” đến lúc buông tay vào cõi khác, Nguyễn Quang Thân viết liên tục và bền bỉ suốt 60 năm. Không ngày nào ông ngơi nghỉ quan sát và suy tư, không viết văn thì viết báo. Nguyễn Quang Thân luôn sốt ruột trình bày thao thức của mình với thời cuộc, với lương tri, với nhân quần. Dĩ nhiên, không ít người dị ứng với những câu chữ của Nguyễn Quang Thân, nhưng ông chọn lựa phương pháp sống đúng tư cách một văn sĩ! Nguyễn Quang Thân không cầu cạnh ai, không luồn cúi ai và cũng không đố kỵ ai. Ông đối mặt với chính mình, đối mặt với bản thảo, để làm một con người đứng đắn và gan góc!

Ngoài tập truyện thiếu nhi “Chú bé có tài mở khóa”, Nguyễn Quang Thân chú trọng hai đối tượng để khai thác là người nông dân và người trí thức. Trong hàng trăm truyện ngắn Nguyễn Quang Thân để lại, dù khắt khe chừng nào cũng có thể làm được một tuyển tập ấn tượng về đề tài nông thôn. Những truyện ngắn như “Cánh đồng mới gặt”, “Bờ hoang”, “Búi cỏ trên đường làng”, “Gió heo may” hoặc “Vạt áo đời người” giúp độc giả có cái nhìn thấu đáo hơn về số phận những con người sau lũy tre xanh, họ vật lộn với mưa nắng, họ vật lộn với hủ tục, họ vật lộn với định kiến để tồn tại lầm lũi và kiêu hãnh!

Viết về người nông dân, điều Nguyễn Quang Thân luôn nhấn mạnh là ý thức nguồn cội. Dù thoát ly chiếc nôi vườn tược, thì người nông dân vẫn day dứt khôn nguôi về vùng trời thơ ấu. Ví dụ, truyện ngắn “Cây đắng cay” có đoạn viết về tâm trạng của nhân vật chính: “Sau bốn mươi năm trời phiêu bạt, ông Giáo tém miếng nhút vào giữa chiếc lá đắng cay và ông lặng lẽ nhai, một mùi vị chan chát tràn qua lưỡi rồi dâng lên óc. Ông chợt thấy mình đang bơi giữa sông Phố, ông lên bờ, trần như nhộng, chạy trên bãi cát bên cạnh mấy đứa trẻ trâu rồi cả bọn leo ngược bờ sông dựng đứng lên đồi sim. Gió Lào thổi qua da thịt, những giọt nước đang chảy long tong trên ngực không kịp rơi xuống chân đã bốc hơi mất. Lát sau mồm miệng đứa nào đứa nấy đã đen kịt nhựa sim. Một khoảng trời rộng mênh mông hiện ra phía sau đồi có chiếc cầu vồng thật sặc sỡ, những chiếc cầu vồng thường chỉ hiện ra sau cơn mưa, nhưng ba tháng nay trời không mưa mà vẫn có cầu vồng, ông nhìn thấy mẹ ông đang ngồi đập lụa bên bờ cầu vồng ấy…”.

Dẫu truyện ngắn Nguyễn Quang Thân đạt không ít thành tựu, nhưng đánh giá một nhà văn chuyên nghiệp, thì bút lực của Nguyễn Quang Thân nằm ở tiểu thuyết. Trong 5 tiểu thuyết mà Nguyễn Quang Thân đã xuất bản từ 1977 đến nay, có hai cuốn ghi đậm cá tính sáng tạo của Nguyễn Quang Thân là “Một thời hoa mẫu đơn” in lần đầu năm 1988 và “Ngoài khơi miền đất hứa” in lần đầu năm 1990. Cũng giống như truyện ngắn “Vũ điệu cái bô” nổi tiếng của Nguyễn Quang Thân, cả hai tiểu thuyết trên đều bung phá từ cảm hứng đổi mới, lý giải thân phận người trí thức giằng co với kinh tế thị trường để nhận diện lại nhiều giá trị bị lung lay. Nguyễn Quang Thân rút tỉa sự thay đổi “thành phố tằn tiện vào ban ngày, xa xỉ vào ban đêm, thứ ăn chơi làm lương tâm áy náy thì cần bóng tối” và Nguyễn Quang Thân cồn cào nỗi âu lo “nếu coi con người không ra gì, thì cả sự nghiệp này vứt đi hết”.

Qua 21 chương của “Một thời hoa mẫu đơn”, Nguyễn Quang Thân nghiêm khắc cảnh tỉnh: “Những người có quyền thực sự thường muốn dùng quyền lực một cách tối đa mà không nghĩ là quyền lực chỉ là một tài khoản ủy thác chứ không phải họ tự có, họ chỉ có quyền tiêu pha theo luật lệ cho phép mà thôi. Quyền lực vốn là một yếu tố tạo nên kỷ luật và kỷ cương cho một xã hội ổn định. Nhưng lòng say mê quyền lực và sự oai vệ là chuyện khác. Nó làm tha hóa con người, làm con người lầm lạc về những cái mình không có và tạo ra chủ nghĩa quan liêu”.

Còn qua 28 chương của “Ngoài khơi miền đất hứa”, Nguyễn Quang Thân đau đáu làm sao tránh khỏi một “xã hội không cần nhà phát minh, không cần nghệ sĩ. Vàng có khắp nơi.. . Bóp họng người khác là ra vàng. Hèn mạt, phản trắc, lừa lọc, ngậm miệng lại như hến cũng ra vàng, cái thân phận chỉ lo sao chường ra một bản mặt khiêm tốn, chín chắn và biết kính trên nhường dưới.. . chẳng thà không làm việc gì hết còn hơn hùng hục làm mà thất lễ với cấp trên”.

Bây giờ nhà văn Nguyễn Quang Thân đã đi xa, để lại cho chúng ta những lời tâm huyết trên từng trang viết lặng thầm!

L.T.N
Read more…

Tại sao hôm nay chúng ta chậm chạp trong việc nghiên cứu Phan Châu Trinh?

Vương Trí Nhàn
Dù đã nhất trí với nhau trong nhận định rằng Phan Châu Trinh xứng đáng là nhân vật “đinh và đỉnh” của lịch sử hiện đại, nhưng hầu như chúng ta vẫn chưa tìm được câu trả lời tại sao như vậy và nếu thế thì tư tưởng chủ đạo ở Phan là gì, tại sao lại nói rằng có tìm ra câu trả lời này, may ra chúng ta mới tìm ra lối thoát cho dân tộc.
Nhưng trước hết tôi thử tìm hiểu lý do khiến chúng ta khó chấp nhận cụ Phan đến vậy.
MỘT TRONG NHỮNG NHẬN ĐỊNH KHÓ CHỊU NHẤT
Trong tất cả tư tưởng mà Phan đã phát biểu, có thể không phải quan trọng nhất, nhưng gây ấn tượng bậc nhất , theo tôi là cái câu viết trong Đầu Pháp chính phủ thư 1906
(...) Nước Nam dã lâu nay học thuyết sai lầm, phong tục hư hỏng, không có liêm sỉ, không có kiến thức... Trong một làng một ấp cũng cấu xé lẫn nhau, cùng nòi cùng giống vẫn coi nhau như thù hằn, có dẫu ai có muốn lo toan việc lớn, chưa kể rằng không có chỗ mà nương thân, không có khí giới mà dùng, không có tiền của mà tiêu, giá phỏng Chính phủ cho mượn trăm nghìn khẩu súng, cấp đất vài tỉnh cho ở, không thèm hỏi đến, tha hồ muốn làm gì thì làm, chẳng qua vài năm nếu không báo thù lẫn nhau thì cũng tranh giành địa vị với nhau, nếu không cướp đoạt tiền tài thì cũng giành giật tước vị, tự chém giết nhau đến chết hết mới thôi, quyết không thể sống nổi trong thế giới này, lại còn chống cự ai được nữa”.
Tôi muốn mạnh dạn mà nghĩ rằng cái đoạn văn rất chua này giống như một sự dằn mặt thô bạo.
Theo nghĩa nghiêm túc nhất, phải nói chúng ta không có gì cả, nói đúng hơn cũng có một vài thứ đấy, nhưng nhiều cái không dùng đươc.
Chẳng những ta không có tư tưởng, mà dân ta còn đang sống theo những phong tục hôm qua tuy có tốt đẹp nhưng nay lại là một sự ràng buộc con người vào với quá khứ hoang dại.
Liêm sỉ là cái tôi thiểu làm nên tư cách một cá nhân ta đã không có thì làm sao để nên người.
Mà kiến thức với tư cách nền tảng của trí tuệ không thì làm sao đi tới tương lai cho được.
Người mình trước thời hiện đại vốn không thích nghĩ nhất là nghĩ ngược. Cái ý nói trên có đến trong đầu thì họ lại gạt đi cho nhanh
HAI CÁCH PHẢN ỨNG
Vào thời Phan viết những dòng trên, những đầu óc ưu tú nhất của đất nước còn đang chăm chăm hy vọng rằng nếu như có đươc ít súng ống cần thiết thì sẽ lấy ngay lại nước và người dân sẽ biết sống với nhau thuận hòa vui vẻ.
Trong những lời kêu gọi của nhóm các nhà nho yêu nước kiểu cũ, bao gồm cả những người chân thành tưởng mình là theo mới lắm rồi, bao giờ người ta cũng nghe một niềm lạc quan kỳ lạ.
Những nhận định loại như dẫn trên của cụ Phan hẳn làm cho ai đó cười khẩy.
Giá như thời nay, cái tiếng nói thẳng thắn chân thành ấy sẽ bị coi không những là lạc lõng mà còn là đáng lên án.
Nhưng đầu thế kỷ XX, người Việt còn sáng suốt lắm. Cả những người chủ trương ngược với cụ Tây Hồ như cụ Sào Nam cũng lắng nghe, và trong cả nước nhiều người cảm thấy cùng với thời gian, Tây Hồ không chừng có lý hơn Sào Nam.
Đám tang cụ Phan năm 1926 là một minh chứng mà tất cả các bộ sử viết về VN thời hiện đại viết ở trong nước cũng như nước ngoài đều ghi nhận là một sự kiện lớn, trừ các bộ sử được dạy trong nhà trường phổ thông hiện nay.
Sự lạnh lẽo khó chấp nhận Phan của người Việt hôm nay cũng rất dễ hiểu.
Nửa cuối thế kỷ XX chúng ta sống bằng những lý lẽ ngược hẳn với Phan.
Ta nói với nhau ta có tư tưởng yêu nước nồng nàn và nền văn hóa rực rỡ. Để đánh Pháp, ta đã có vũ khí của người khác.
Và không cần suy nghĩ gì về quá khứ tương lai, mỗi người hãy lo tiến lên là đủ.
40 năm nay lòng chúng ta đầy tin tưởng, tin rằng sau khi độc lập, chúng ta sẽ sống một đời sống mà cách miêu tả tốt nhất là mang câu “nếu không báo thù lẫn nhau thì cũng tranh giành địa vị với nhau, nếu không cướp đoạt tiền tài thì cũng giành giật tước vị, tự chém giết nhau đến chết hết mới thôi, quyết không thể sống nổi trong thế giới này” đảo ngược.
Thế cho nên, chúng ta lảng tránh cụ Phan là phải.
Kịp đến khi đời sống hậu chiến người Việt bày ra đầy đủ cái tình trạng thoái hóa của nó, đoạn văn của Phan Châu Trinh vang lên như một lời tiên tri, đúng đến từng chữ thì vốn sợ sự thật, ta lại càng lảng tránh.
Ta thích tìm hiểu những lời Phan khuyến khích ta tự học duy tân “đổi mới” hơn là những câu những đoạn gợi ý tự nhận thức nghiêm túc như câu dẫn ở trên.
Kể thêm một chuyện nhỏ. Tôi biết được câu trên là nhờ đọc cuốn sách của Ðặng Thai Mai – Văn thơ cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX - bản in lần thứ ba, H. 1974, trong bụng chỉ nghĩ, thời ấy phi cụ Mai ra không ai dám dẫn câu đó ra trên mặt giấy. Cái cách nghiên cứu quá khứ của các nhà nghiên cứu sử học cũng như văn học ở Hà Nội là thế, thấy cái gì ngờ ngợ thì không bao giờ cho mọi người biết, coi như là không có. Gần đây câu nói có được trích dẫn nhiều hơn, nhưng phần nhiều không phải là các tài liệu chính thống như các luận án chẳng hạn.
Read more…

Ông biết tôi là ai không?


Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”
Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.
Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.
Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)
Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.
Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.
Bùi Bảo Trúc


Read more…

Tình người thật lý thú lắm thay

Lê Phan

Có một điều thật khó nói ra nhưng quả thật chúng ta đang sống trong một thế giới đầy hận thù, giận dữ và kỳ thị.
Là một Phật tử, tôi đã tưởng là không thể có một tôn giáo nào trên thế giới mà người ta có thể lợi dụng để thúc đẩy hận thù. Nhưng cứ đọc và thấy những gì đang xảy ra ở Miến Điện đã khiến tôi tuyệt vọng. Chả trách mà một nhà di truyền học đã bảo là con người có tổ tiên là một loài khỉ hiếu chiến, một thứ “killer ape.”
Thế nhưng con người vô cùng phức tạp. Và ngay khi chúng ta nghĩ không thể có gì cứu vãn thì cũng chính một con người có thể làm chúng ta hy vọng.
Và đó là câu chuyện của Ian Grillot và những người trong quán rượu Austins Bar and Grill. Giữa những sự đau đớn, kinh hoàng và sửng sốt về những gì xảy ra ở quán rượu này, chúng ta cũng chứng kiến tình người và sự tử tế.
Một tuần lễ sau khi trở thành nổi tiếng khắp thế giới vì ông tìm cách can thiệp khi một cựu chiến binh Hải Quân Hoa Kỳ nổ súng bắn hai kỹ sư Ấn Độ, một phóng viên của tờ Hindustan Times đến gặp ông, và bảo là tiếng tăm đã không làm ông thay đổi.
Hồi phục vì hai vết thương, một chọc thủng bàn tay của ông và đâm vào ngực, ông Grillot vẫn cả quyết là những điều ông làm ở quán rượu ở Olathe hôm Thứ Tư, 22 Tháng Hai vừa qua là một điều ông chờ đợi bất cứ ai cũng làm.
Ông nói: “Không ai có thể nói là đáng bị đối xử như vậy, bố mẹ tôi dạy tôi rằng mọi người đều bình đẳng… Mọi người đều là con người, hãy đối xử với mọi người như vậy. Thành ra tôi cảm thấy tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi chỉ hy vọng là một ai khác sẽ làm điều đó cho tôi.”
Ông Srivinas Kuchibhotla, 32 tuổi, nhân viên của công ty Garmin làm máy định vị GPS, đã thiệt mạng khi Adam Purinton nổ súng sau khi la lớn “cút khỏi nước tôi đi.” Một người Ấn Độ khác, ông Alok Madasani, 32 tuổi, chỉ bị thương.
Tình người thật lý thú lắm thay
Ông Ian Grillot. (Hình: AP/Photo)
Ông Grillot đã chờ cho đến khi ông nghĩ là tên sát nhân đã hết đạn bèn nhảy ra vật hắn xuống. Nhưng ông Purinton vẫn còn một viên đạn trong khẩu súng trên tay và đã bắn phát còn lại vào ông Grillot. Ông kể lại phản ứng: “Quả là tôi hơi bị shock vì tôi nghĩ khẩu súng đã hết đạn… Tôi quả có lúc không nghĩ là mình có thể thoát. Đó là một tình trạng thật đáng sợ nhưng chỉ ý tưởng là tôi có thể giúp được bằng một cách nào đó – họ đáng được hưởng công lý cho những gì xảy ra và đó là lý do tại sao tôi tấn công Purinton bởi điều ông ta làm không đúng.”
Ông Grillot thêm: “Tin tức cũng nói là ông Purinton, kẻ sát nhân có vấn đề nghiện rượu và đang trải qua rất nhiều vấn đề cá nhân trong cuộc sống cá nhân, nhưng dĩ nhiên việc đó không cho ai cái cớ để biện minh cho hành động như vậy.”
Ông Grillot còn kể lại là ông đã thường gặp hai ông Kuchibhotla và Madasani trong những lần đi uống rượu khác và đã có đôi câu chuyện vui vẻ. Ông nói: “Tôi chào họ ‘hi’ hầu như mỗi lần gặp nhau khi ông đến quán rượu và họ ở đó. Họ thường đến một lần một tuần. Họ nói đùa làm tôi cười và tôi làm họ cười.”
Tuy công nhận ông có một vài người bạn cùng học ở trường người Ấn Độ, nhưng ông khẳng định: “tôi không bao giờ nhìn vào một người vì người ta là Ấn Độ hay Mexico hay da trắng hay Á Châu.”
Ông Grillot nói ông thật cảm ơn rằng ông đã “cung cấp cho người ta hy vọng – đó là cái luôn đã thiếu thốn lâu nay.” Ông thêm: “Biết bao hy vọng, và đó là điều luôn hiện hữu và đó là điều mà tôi thật tạ ơn.” Ông thêm là ông đã nhận được nhiều trăm thông điệp khuyến khích và đã có “cả vài triệu người” Ấn Độ nay là bạn ông. “Phản ứng mà tôi nhận được từ mọi người thật là quá cỡ và làm tôi thật xúc động. Những lời nói tử tế từ những người này gửi đến cho tôi làm tôi đến phát khóc.”
Nhưng trong quán rượu đó ông Grillot không phải là người tử tế hay can đảm duy nhất. Ông Madasani kể lại là một người tên là Brad đã xé áo của mình ra để cột vào chân của ông để chặn cho máu khỏi chảy, sau khi viên đạn trúng đùi. Ông tin là hành động của Brad đã cứu mạng ông.
Trước đó cũng trong buổi tối, khi hai người kỹ sư Ấn Độ này bị một người thóa mạ vì lý do sắc tộc, một nhà kinh doanh đã bảo với họ là ông ta trả tiền ăn và tiền rượu cho họ. Ông ta chỉ muốn cho thấy là ngôn ngữ hận thù từ kẻ vốn nay bị tình nghi là thủ phạm đó không phải là lối hành xử của người Mỹ.
Nhưng chuyện tử tế không phải chỉ có ở Kansas và không phải chỉ với hai người Ấn Độ. Kể từ khi có một loạt đe dọa bỏ bom vào các trung tâm cộng đồng Do Thái, một số tín đồ Hồi giáo đã lên Internet đề nghị sẽ đến canh những địa điểm Do Thái Giáo. Những người đề nghị đó thuộc đủ ngành nghề, một số cựu quân nhân, luật sư và một phát thanh viên nổi tiếng của truyền hình.
Trong một tweet, cựu Thủy Quân Lục Chiến Tayyib Rashid hứa: “Nếu đề thờ của quý vị hay các nghĩa trang Do Thái cần ai đứng canh, hãy cho tôi tham gia. Hồi Giáo đòi hỏi như vậy.” Tweet của ông nay đã có 12,000 người “thích” và đã tạo ra phản ứng từ rất nhiều người Do Thái. Một người trên twitter mời ông đến ăn bữa tiệc Seder, một bữa tiệc nghi thức được tổ chức trong hai đem đầu của Lễ Passover (Lễ Vượt Qua) và thường không mời người lạ. Phát thanh viên Momin Bhatti cũng đã lên truyền thông xã hội ủng hộ lời kêu gọi bảo vệ các địa điểm của người Do Thái.
Những đề nghị hỗ trợ này đến theo sau sự việc là một chiến dịch quyên góp do các tín đồ Hồi Giáo tổ chức để kiếm tiền sửa chữa các nghĩa trang Do Thái giáo đã quyên được $150,000.
Và sự đoàn kết giữa hai tôn giáo đã được thể hiện trước đó khi một chiến dịch gây quỹ cho một đền thờ Hồi Giáo ở Florida bị thiệt hại vì có kẻ nổi lửa đốt, đã quyên được $70,000. Chiến dịch đó do tổ chức Hồi Giáo ở New Tampa. Ông Adeel Karim của hội đã gửi lên Facebook một thông điệp nói là ông thật bất ngờ khi chợt hiểu là nhiều người đóng góp là người Do Thái.
Ông Karim giải thích: “Tôi không hiểu tại sao người ta tặng những món tiền lẻ thật kỳ lạ. Có những món tiền $18, $36 và $72 v.v… Rồi tôi chợt hiểu sau khi thấy tên của họ là Avi, Cohen, Goldstein, Rubi, Fisher… Người Do Thái tặng tiền thiện nguyện nhân theo con số 18 trong một hình thức được gọi là ‘Chai.’” Nó được coi như mang lại sống lâu.
Trong khi đó, ông Grillot cho biết ngoài việc khám phá ra ông Madasani đã trở thành bạn thân của mình, sau khi hồi phục ông sẽ đi uống bia với người bạn mới. Ông cũng nói là ông dụ trù sẽ thăm Ấn Độ, một xứ sở mà ông đã lâu nay chú ý.
Ông giải thích: “Đó là một nơi mà tôi luôn chú ý khi mới lớn – di sản và văn hóa. Tôi đã luôn tính đến chuyện đi thăm nơi đó. Tôi nghĩ tôi đã có một lý do tốt để đi đến đó vào lúc này. Thành ra tôi chắc chắn sẽ có một cuộc du hành trong một ngày gần đây.”
Tình người thật lý thú lắm thay.
Read more…

30 người chết trong vụ xung đột tại thị trấn Myanmar gần biên giới Trung Cộng

           Kết quả hình ảnh cho hundreds likely killed in myanmar crackdown on rohingya un

Laukkai, Myanmar. (Reuters) 
 Ít nhất 30 người đã bị sát hại vào hôm nay, trong một ngày chiến sự dữ dội tại một thị trấn ở Myanmar, gần biên giới với Trung Cộng, sau cuộc tấn công bất ngờ của các phiến quân mặc quân phục giả làm cảnh sát.
Tiếng súng nổ và đạn pháo đã vang lên suốt ngày tại thị trấn Laukkai, thuộc vùng Kokang phía đông bắc bang Shan. Các tay súng thuộc tổ chức Liên minh quốc gia dân chủ Myanmar MNDAA đã thực hiện một cuộc tấn công vào lúc sáng sớm vào nhiều sở cảnh sát và căn cứ quân sự. Một nhóm tay súng khác sau đó đã tấn công vào nhiều địa điểm khác trong thị trấn.
Theo các thông tin ban đầu, ít nhất 30 thường dân đã bị giết trong cuộc tấn công của tổ chức MNDAA, bao gồm 5 thường dân, 5 cảnh sát, và 20 phiến quân.
Vụ tấn công hôm nay là một trong những vụ tồi tệ nhất xảy ra tại vùng Kokang, kể từ sau cuộc chiến năm 2015 vốn đã khiến nhiều người chết và hàng chục ngàn người phải chạy nạn băng qua biên giới với Trung Cộng.
Khu vực Kokang có mối liên hệ rất chặt chẽ với Trung Cộng. Người dân địa phương ở đây nói tiếng Hoa, và đồng yuan của Trung Cộng là một loại tiền tệ thông dụng. Các nhà quan sát cho rằng, Bắc Kinh nắm giữ một ảnh hưởng đáng kể đối với quân nổi dậy tại Kokang.
Các cuộc đụng độ giữa quân chính phủ và phe nổi dậy đã gia tăng đáng kể tại bang Shan từ cuối năm ngoái, khiến hơn 160 người thiệt mạng, trên dải dất dọc theo biên giới 2 nước Trung Cộng và Myanmar. (BBT)
Read more…

Chính quyền phát đậu giống phẩm chất kém cho dân nghèo

              Kết quả hình ảnh cho Chết

Nông dân nghèo huyện Minh Hóa trưng ra loại đậu kém phẩm chất phát bởi chính quyền. Ảnh: PLO
Nhận được 10kg đậu giống từ chính quyền trong chương trình “xóa đói giảm nghèo”,  nhưng đa phần toàn là những hạt phẩm chất kém, 10 hạt gieo xuống đã chết hết 7.
Theo kế hoạch, mỗi hộ ở khắp 15 xã và thị trấn huyện Minh Hóa (tỉnh Quảng Bình) đều nhận được 10kg đậu phộng để gieo trồng cho vụ đông xuân, vì đây là huyện ở rẻo cao, vùng đặc biệt khó khăn của tỉnh Quảng Bình.
Khi nhận được sự hỗ trợ từ phía chính quyền, người dân chưa kịp vui mừng thì đã phải tức tối, vì lối hành xử vô tâm của các lãnh đạo có liên quan.
Một người dân ở thôn Tiền Phong (xã Trung Hóa) cho biết, hầu hết đậu phộng giống do huyện hỗ trợ đều bị hư, không thể làm giống được. Để chứng minh, người dân đã mở bao đậu phộng giống ra thì hết hơn 60% thâm đen, teo tóp, bể vỏ, hạt bị thối, bóp nhẹ đã bể ra.
Có gia đình còn mang 10 hạt ra gieo thử thì chỉ 3 hạt nảy mầm, số còn lại đều chết hết.
Một người dân cho phóng viên báo Pháp luật Thành phố biết:
“Nhà nông quanh năm khó nghèo, được nhà nước hỗ trơ giống chính sách thoát nghèo nên mừng lắm. Cả nhà được hỗ trợ một bao đậu giống 10kg, nhưng chỉ chọn được chừng một nửa, gieo thì cả tuần rồi chưa thấy lên mầm”.
Những hộ dân nghèo ở huyện Minh Hóa nói rằng, đậu giống mà chính quyền cấp phát cho họ không ghi rõ nguồn gốc, cũng chẳng có ngày sản xuất hay hạn sử dụng, khiến cho nông dân chẳng biết đường nào mà lần.
Trong khi đó, đơn vị cung cấp hạt giống cho nông dân nghèo nói rằng, loại đậu giống cung cấp cho dân nghèo có giấy chứng nhận chất lượng, ngày sản xuất và nguốn gốc xuất xứ hẳn hoi. Vị này còn khẳng định tỉ lệ hạt nảy mầm lên đến 90%.
Ông Cao Văn Song, Chủ tịch xã Trung Hóa, nơi người dân nghèo đã lãnh loại đậu giống phẩm chất kém cho biết, đậu phộng giống được phòng Nông Nghiệp Và Phát Triển Nông Thôn của huyện phát trực tiếp cho dân nghèo, chính quyền địa phương không có trách nhiệm gì trong chuyện này cả.
Trước tình trạng đậu giống chính quyền cấp phát phẩm chất quá kém, người dân nghèo đành phải dùng loại đậu bản địa để gieo trồng cho vụ đông xuân.
Ngọc Quân/SBTN
Read more…

TRUNG ÚY CÔNG AN HỒ XUÂN THU THẢO.

Thuy Trang Nguyen 

Chân dung nữ trung uý xinh đẹp tử nạn trên chiếc Range Rover biến dạng: Từng là hoa khôi học viện
Lam ro nan nhan vu xe Range Rover nat buom tren cau Sai Gon - Anh 2
Lam ro nan nhan vu xe Range Rover nat buom tren cau Sai Gon - Anh 1
Lam ro nan nhan vu xe Range Rover nat buom tren cau Sai Gon - Anh 3
Đây là cô gái 25 tuổi bị chết trong vụ tai nạn vừa qua. Thùy Trang biết HXTT từ trước đây qua nhiều bài viết trên mạng mà các bạn có thể search (tìm kiếm) được.
Nếu đứng ngoài chính kiến và nói cho công bằng thì Thảo là một cô gái yêu nước nồng nàn. Qua bài viết của người Bác nhà văn Hồ Xuân Tâm thì mới rõ Thu Thảo từng ra thăm đảo Trường Sa và đã có nhiều cảm xúc với mảnh đất quê hương VN.
Nếu nói về khía cạnh Công An thì Thu Thảo rất ghét những người đấu tranh Dân Chủ và sẵn sàng theo lệnh đàn áp. Bằng chứng là qua một stt trên FB, Thảo tỏ ra vui mừng khi biết tin Mẹ Nấm bị bắt, cô cho rằng từ đây 500 an ninh sẽ khỏi phải nhọc công về sự hoạt động của Mẹ Nấm nữa.
Nếu đứng trên phương diện vận động tranh đấu Dân Chủ thì sẽ thấy một gút mắt rất lớn mà những người tranh đấu cần linh động để đạt được mục tiêu cuối cùng là giải thể chế độ CS.
Tại sao Thùy Trang nhận định như vậy - Vì nếu công tâm nhìn nhận thì những thanh niên hoặc thiếu nữ X19 trẻ như Hồ Xuân Thu Thảo đã bị đảng CS nhồi sọ "yêu nước" ở một góc cạnh mà người CS muốn thấy.
Dĩ nhiên nếu chúng ta, những người kinh nghiệm về CS thì sẽ thấy rõ Thảo là người đáng thương hơn đáng ghét - Cô ấy bị nhồi sọ một tinh thần "yêu nước" theo kiểu CS là sẵn sàng đàn áp những người khác chính kiến, những người yêu nước thật sự, yêu Dân Chủ không thích chế độ độc tài CS.
Thảo chỉ là nạn nhân của chế độ, bị nhồi sọ giống như những Dư Luận Viên từng vào FB quấy phá. Phía bên kia chiến tuyến thì họ nhìn ở góc độ ngược lại - Họ sẽ cho rằng chúng ta là những kẻ "phản động" chống lại đảng CSVN mà họ tôn sùng.
Muốn chiến thắng CS không phải dễ vì chúng ta cần nhẹ nhàng để cảm hóa những người TRẺ phía bên kia quay trở lại chính nghĩa Dân Tộc. Chúng ta cần cho họ thấy đảng CSVN GIÀ chỉ là bọn lường láo qua cái bánh vẽ thiên đường XHCN không tưởng.
Read more…

Hà Nội chắc chẳng làm được như TP Hồ Chí Minh đâu? -

Bùi Hoàng Tám 

CL: Chúng tôi lại tin tướng Chung sẽ làm được! Chủ tịch Chung làm đi để nhà thơ Bùi Hoàng Tám chỉ còn ... chuyên tâm làm thơ! 

 
(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)

Hiệu ứng từ việc đòi lại vỉa hè cho người đi bộ từ TP Hồ Chí Minh đã lan ra Hà Nội. Tuy vẫn là “đi sau” TP Hồ Chí Minh trong mỗi lần đột phá như thường thấy, song việc “chậm chân” của cái Thành phố đã đi vào “thành ngữ”: “Hà Nội không vội được đâu” lần này vẫn tạo nên sự hứng khởi ít nhiều từ người dân Thủ đô.
Theo phản ánh của báo chí, chiều ngày 27/2 vừa qua, đội cảnh sát trật tự Công an quận Hoàn Kiếm phối hợp với Công an phường Hàng Đào ra quân lập lại trật tự, lấy lại vỉa hè cho người đi bộ trên các tuyến phố cổ.
Báo Lao động cho biết, dọc các tuyến phố Hàng Ngang - Hàng Đào, Chả Cá, Lương Văn Can, Hàng Cân... lực lượng công an, dân phòng của các phường và quận Hoàn Kiếm đã đồng loạt đi kiểm tra, xử phạt các hành vi lấn chiếm vỉa hè. Chỉ tính riêng trong buổi chiều 27.2, hàng chục trường hợp có hành vi lấn chiếm lòng đường, vỉa hè đã bị lập biên bản xử lý hành chính, mức phạt từ 2,5 đến 3 triệu đồng.
Trao đổi với PV, một lãnh đạo đội cảnh sát trật tự cho biết: "Từ sau Tết, đội làm rất mạnh việc lấn chiếm lòng đường, vỉa hè, tuy nhiên khi tổ công tác đi, nhiều hộ dân cố tình lấn chiếm trở lại, đợt này công an quận sẽ phối hợp với các phường làm triệt để để lấy lại vỉa hè cho người đi bộ".
Đây là thông tin đáng phấn khởi bởi không nói, có lẽ nhiều người đều biết, so với TP HCM, giao thông ở Thủ đô Hà Nội lộn xộn hơn nhiều. Tình trạng xâm lấn vỉa hè cũng nghiêm trọng hơn.
Và cũng không thể nói khác, Hà Nội hôm nay khá “nhếch nhác”, chật chội và lộn xộn.
Lý do thì nhiều. Do qui hoạch cũng có, ý thức người dân cũng có, buông lỏng quản lý cũng có… và có cả ở Thủ đô, còn có không ít đối tượng “ông kễnh” kiểu “mày có biết tao là ai không?”.
Vì thế, nếu ở TP HCM cần có một quan chức dám “cởi áo từ quan” thì Hà Nội còn cần nhiều hơn, thậm chí cả chục ông như thế. Nhưng cho đến nay, chưa thấy vị nào dũng cảm hùng hồn tuyên bố như ông Phó Chủ tịch Quận 1 Đoàn Ngọc Hải.
Nhưng biết đâu đấy, Hà Nội lại có cách đi riêng của mình để rồi “đi sau” nhưng lại “về trước” thì sao?
Bỗng có một sáng nào đó, mở mắt ra, người dân Hà Nội ngỡ ngàng bởi đường thông, hè thoáng, đường phố sạch sẽ, phong quang?
Ấy là cứ mơ ước thế thôi chứ thật lòng, khó có thể tin điều này xảy ra.
Lý do là bởi người dân Hà Nội đã từng thất vọng mà vụ việc ngôi nhà 146 phố Quán Thánh là một ví dụ. Nói như bạn Nghiêm Bắc gửi về cho Dân trí: “146 Quán Thánh đến trung ương vào cuộc còn chẳng ăn thua…”. (Để tiện theo dõi, các bạn có thể truy cập phần “Bài liên quan”).
Nhận xét này hơi “đau”, nhưng tiếc thay, ít nhất là cho đến thời điểm này, nó lại… không sai.
Trong gần 80 bài báo trên Dân trí với những phân tích sâu sắc và chính xác của nhiều luật sư cũng như ý kiến người dân, Phó Chủ tịch TP Hà nội cũng hai lần chỉ đạo, Thủ tướng chính phủ yêu cầu và Bí thư Thành ủy ra “tối hậu thư” nhưng đã mấy năm, vụ việc vẫn “dậm chân tại chỗ”.
Chao ôi! Trên bảo dưới không nghe, có một cái cống tắc mà còn không thông được, nói gì đến việc to tát như đòi lại vỉa hè. Cho nên, sự hoài nghi của bạn Nghiêm Bắc không phải là không có lý, phải không các bạn?
Bùi Hoàng Tám
Read more…

MẸ NỮ VƯƠNG HOÀ BÌNH

Maria Thúy Huỳnh 

Maria Nữ Vương
Mẹ suối nguồn tình thương
Cho bốn mùa hoa nở
Đồi Duy Linh ngát hương

Thánh Ý Chúa diệu vời
Cho Dòng con có Mẹ
Nữ Vương của đất trời
Gương sáng tỏa muôn nơi

Mẹ Nữ Vương Hoà Bình
Trang điểm con đẹp xinh
Cài ngàn hoa Thánh Giá
Lên vầng tim trung trinh

Lần đầu thưa “Xin Vâng”
Trên bàn thờ tận hiến
Tự đáy lòng con nguyện
Vĩnh hiến tròn lễ dâng

“Ra đi” khắp non ngàn
Có Mẹ con bình an
Thơm hương mùa cứu rỗi
Theo Mẹ con hát vang. AMEN


Read more…

Contact us