Một số người 'bị câu lưu' vì tưởng niệm 17/2

Khoảng một chục người, trong đó có các nhà hoạt động và văn nghệ sỹ, cáo buộc đã bị câu lưu trong lễ tưởng niệm cuộc chiến biên giới Việt - Trung 17/2/1979 tại Hà Nội và TP. HCM.

17/2
Nghệ sĩ Kim Chi bị đưa ra khỏi nơi tưởng niệm ở TP. Hồ Chí Minh sáng 17/2
 Bên cạnh đó là cáo buộc xảy ra tình trạng phá đám, bắt cóc người trái pháp luật, phá rối những người đi tưởng niệm.

Hình ảnh và clip chia sẻ trên mạng xã hội cho thấy nữ diễn viên Kim Chi cùng những người khác bị các lực lượng mặc đồng phục đẩy ra khỏi nơi làm lễ tưởng niệm ở TP. Hồ Chí Minh.

Còn ở Hà Nội, có ghi nhận nhà chức trách dùng loa phóng thanh để kêu gọi đám đông giải tán.

Ngày 17/2 đánh dấu 38 năm Chiến tranh biên giới Việt - Trung.

Cuộc chiến đẫm máu diễn ra vào tháng 2/1979 khi Đặng Tiểu Bình cho quân đánh sáu tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam.

Cuộc chiến kéo dài chỉ ba tuần nhưng hàng chục nghìn người thiệt mạng.

'Xót xa'

Hôm 17/2, trả lời BBC từ TP. Hồ Chí Minh, diễn viên Kim Chi, người từng từ chối bằng khen của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2013, cho hay bà cùng nhà thơ Hoàng Hưng, Phan Đắc Lữ và một số dân oan "mới xuất hiện tại khu vực tượng đài Trần Hưng Đạo, bến Bạch Đằng, quận 1 thì bị tống lên xe đưa về trụ sở Công an quận Bình Tân".

"Nhưng sau hơn một giờ, họ để chúng tôi đi về mà không ngăn cản."

"Chúng tôi xác định đã dấn thân thì việc bị hăm dọa, bắt bớ là chuyện bình thường. Bản thân tôi khi còn ở Hà Nội đã từng bị câu lưu nhiều lần", bà nói.

"Chỉ có điều, tôi xót xa vì người của chính quyền hèn với giặc, ác với dân."
17/2
Buổi lễ tưởng niệm ngày 17/2 tại Khu tượng đài Lý Thái Tổ, Hồ Gươm, Hà Nội
 "Bằng cách ngăn người đi tưởng niệm, họ đã chà đạp quá khứ và vô ơn với những người đã ngã xuống."

"Liên tục mấy năm qua, Đảng, nhà nước Việt Nam sợ Trung Quốc nên đã cho đục bỏ các bia tưởng niệm, ngăn chặn mọi sự tưởng niệm bằng đủ mọi cách."

"Đó là hành động của những kẻ bán nước, cam tâm làm nô lệ. Chúng ta nhất định phải chống lại hành động đê hèn đó".

BBC không liên hệ được một số người ở Hà Nội được tin là cũng bị câu lưu trong sự kiện này.

Đến 17:39 hôm 17/2, các nhà hoạt động tại Hà Nội thông báo họ đang có mặt tại công an phường Thịnh Quang, Đống Đa, để đòi trả tự do cho nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng, người đang bị câu lưu.

Cùng ngày, AP dẫn lời ông Phùng Thế Dũng, người tham dự buổi tưởng niệm tại tượng đài Lý Thái Tổ: "Tôi cảm động vì nhiều người đến đây thắp hương tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh để bảo vệ biên giới tổ quốc."

"Tuy vậy, tôi có cảm xúc lẫn lộn vì nhà chức trách cho thấy họ muốn hạn chế việc tưởng niệm sự kiện này ở nơi công cộng."

Chính quyền không có hoạt động chính thức đánh dấu sự kiện này, nhưng khác với mọi năm, một số báo như VnExpress, Thanh Niên… đăng bài tưởng nhớ Chiến tranh biên giới Việt - Trung trên trang nhất và viết rằng "đây là dấu mốc không thể lãng quên".

Bình luận về động thái này với BBC từ Hội An, nhà báo Trung Bảo nói: "Việc chính quyền mở rộng cho báo chí đưa tin về sự kiện 17/2 là chỉ dấu tốt."

"Cho dù có thể không cởi mở hết nhưng cũng đáng mừng, nhất là trong bối cảnh sách giáo khoa môn lịch sử thì thông tin về cuộc chiến Việt - Trung hãy còn hạn hẹp, người dân muốn biết thêm thì chỉ còn cách tự tìm hiểu trên mạng."

Xin mời quý vị xem Video : Chi tiết "bất ngờ" trong lời khai của nữ sát thủ đảo lộn mọi sự suy đoán? 

               

"Chí ít thì năm nay, báo chí chính thống cũng cung cấp được những thông tin cần thiết về sự kiện đó, dù còn ít ỏi."

"Tôi cũng mong là tiếp đó, chính quyền cần có ứng xử phù hợp hơn với những người tham gia các hoạt động dân sự như tưởng niệm người hy sinh trong cuộc chiến Việt - Trung."

"Vì rõ ràng những người này chỉ muốn bày tỏ lòng yêu nước trong một ngày quan trọng trong lịch sử Việt Nam mà thôi."

(BBC)
Read more…

Vụ Đoàn Thị Hương - Kim Jong-nam và thái độ vô trách nhiệm của nhà nước CSVN















 Cho đến nay nhà nước CSVN đã bằng mọi cách tránh né và đứng càng xa càng tốt với sự việc nghi can ám sát Kim Jong-nam là một người Việt Nam. Cho dù Đoàn Thị Hương vô tội hay có tội, cô ta vẫn là một công dân của nước CHXHCNVN và nhà nước Việt Nam phải có nghĩa vụ đối với công dân của nước mình.

Một nghi can chỉ thật sự bị xem là có tội với bản án của tòa. Trong thời gian công dân nước mình bị bắt giam, điều tra, nhất là bởi một quốc gia khác, nhà nước CSVN có nghĩa vụ phải can thiệp, bảo đảm công dân nước mình được đối xử, điều tra và có những quyền theo đúng những mẫu mực quốc tế.

Tuy nhiên, không những không có một hành động cụ thể nào, các quan chức nhà nước như Bộ Công an, Bộ Ngoại giao đều tránh né đề cập đến công dân Việt Nam này.

Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Trà chỉ nói: “Liên quan đến vụ việc vừa xảy ra tại Malaysia, các cơ quan chức năng của Việt Nam đang phối hợp chặt chẽ với phía Malaysia để làm rõ những thông tin liên quan”.

Hoàn toàn không nhắc gì đến cái tên Đoàn Thị Hương và chỉ nói đến một công việc dư thừa: "làm rõ thông tin"!?

Bà này còn đại diện cho nước Việt Nam để tuyên bố rằng: "Việt Nam lên án mạnh mẽ các hành vi tội phạm dưới mọi hình thức, mọi mục đích và sẵn sàng hợp tác với các nước trong công tác phòng chống, đấu tranh với các loại tội phạm."

Lại một tuyên bố dư thừa! Có quốc gia nào lại không nói như vậy, không lên án các hành vi tội phạm?!

Bên cạnh trường hợp của cá nhân Đoàn Thị Hương, nhà nước Việt Nam còn phải có những nỗ lực để bảo đảm những công dân Việt Nam đang làm việc tại Malaysia không phải đối diện với những hệ luỵ tiêu cực gây ra bởi sự kiện này. Điều này cho đến nay vẫn chưa xảy ra.
Rõ ràng là một công dân Việt Nam khi "có vấn đề" ở nước ngoài, đảng và nhà nước CSVN sẽ đem con bỏ chợ và chối bỏ nghĩa vụ và trách nhiệm của nhà nước đối với công dân.

Từ trong nước ra đến nước ngoài, người Việt Nam đều bị xem như là một thứ giẻ rách đối với đảng và nhà cầm quyền này.

17.02.2017

Read more…

VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỈNH NGHỆ AN CẦN KHỞI TỐ HÀNH VI VI PHẠM PHÁP LUẬT CỦA CÔNG AN NGHỆ AN


Nguyễn Gia Định

Tòa giám mục Vinh đã có Thông báo về vụ nhà cầm quyền dùng vũ lực, bắt bớ và truyền thông đàn áp linh mục và giáo dân thực hiện quyền tư pháp của mình hôm 14-02-2017. Đây là căn cứ để Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Nghệ An xem xét về hành vi công an tỉnh Nghệ An đã xâm phạm quyền tư pháp của người dân.
Luật Tổ chức Viện Kiểm sát Nhân dân năm 2014, tại Điều 4. Chức năng kiểm sát hoạt động tư pháp của Viện kiểm sát nhân dân:
“1. Kiểm sát hoạt động tư pháp là hoạt động của Viện kiểm sát nhân dân để kiểm sát tính hợp pháp của các hành vi, quyết định của cơ quan, tổ chức, cá nhân trong hoạt động tư pháp, được thực hiện ngay từ khi tiếp nhận và giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm, kiến nghị khởi tố và trong suốt quá trình giải quyết vụ án hình sự; trong việc giải quyết vụ án hành chính, vụ việc dân sự, hôn nhân và gia đình, kinh doanh, thương mại, lao động; việc thi hành án, việc giải quyết khiếu nại, tố cáo trong hoạt động tư pháp; các hoạt động tư pháp khác theo quy định của pháp luật”.
CÔNG AN NGHỆ AN ĐÃ XÂM PHẠM QUYỀN KHIẾU NẠI, TỐ CÁO
Bộ Luật Hình sự 1999, Điều 132. Tội xâm phạm quyền khiếu nại, tố cáo (trích):
“1. Người nào có một trong các hành vi sau đây, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến một năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến ba năm: a) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn cản trở việc khiếu nại, tố cáo, việc xét và giải quyết các khiếu nại, tố cáo hoặc việc xử lý người bị khiếu nại, tố cáo”.
Bộ Luật Tố tụng hình sự 2003, Điều 31. Bảo đảm quyền khiếu nại, tố cáo trong tố tụng hình sự:
“Công dân, cơ quan, tổ chức có quyền khiếu nại, công dân có quyền tố cáo những việc làm trái pháp luật trong hoạt động tố tụng hình sự của các cơ quan và người có thẩm quyền tiến hành tố tụng hình sự hoặc của bất cứ cá nhân nào thuộc các cơ quan đó.
Cơ quan có thẩm quyền phải tiếp nhận, xem xét và giải quyết kịp thời, đúng pháp luật các khiếu nại, tố cáo; thông báo bằng văn bản kết quả giải quyết cho người khiếu nại, tố cáo biết và có biện pháp khắc phục”.
CÔNG AN, BÁO CHÍ NGHỆ AN ĐÃ VU KHỐNG
Bộ Luật Hình sự 1999, Điều 122. Tội vu khống (trích):
“1. Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm:
a) Có tổ chức; b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; c) Đối với nhiều người; d) Đối với ông, bà, cha, mẹ, người dạy dỗ, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục, chữa bệnh cho mình; đ) Đối với người thi hành công vụ; e) Vu khống người khác phạm tội rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng”.
CẦN YÊU CẦU KHỞI TỐ
Trường hợp các người dân đi khởi kiện, và linh mục Thục bị vu khống trên báo chí Nghệ An, thuộc Điều 122, khoản 1, Bộ Luật Hình sự 1999:

“Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm”.
năm”.

Read more…


Tất cả các căn cứ quân sự Trung Quốc xây trái phép trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều sẽ bị san bằng nếu có chiến sự xảy ra.

Tàu sân bay Mỹ

             Tàu sân bay Mỹ   
Trong khi quân đội Trung Quốc (PLA) vẫn còn rất xa mới đạt được sức mạnh tổng hợp quân sự Mỹ, trong tương lai gần, PLA đang nỗ lực giành được ưu thế trước sức mạnh của Mỹ trong một khu vực có giới hạn hẹp bên cạnh Trung Quốc.
Đó là một trong những kết luận thuộc một bản báo cáo dài 430 trang của RAND công bố gần đây, được soạn thảo bởi 14 học giả và có tên gọi là  “Tương quan quân sự Mỹ-Trung : Lực lượng, địa lý và sự phát triển cân bằng sức mạnh, giai đoạn từ 1996-2017”.
Những nghiên cứu nhấn mạnh rằng Trung Quốc đạt được những tiến bộ với tốc độ đáng ngạc nhiên trong hầu hết các lĩnh vực quân sự, nhưng  nhấn mạnh lực lượng quân sự Mỹ vẫn luôn giữ được ưu thế trong hầu hết các tiêu chí về quân sự và quốc phòng.
Cụ thể hơn, các học giả của RAND phân tích mười tiêu chí khác nhau của năng lực quân sự được cho là rất quan trọng trong những tình huống một cuộc xung đột Trung-Mỹ trên quần đảo Trường Sa, nghiên cứu những khả năng có thể xảy ra trong bốn khoảng thời gian khác nhau từ năm 1996 đến năm 2017. Các phân tích đặc biệt chú ý đến vị trí địa lý và khoảng cách thời gian trong mỗi kịch bản.
Trong các kịch bản xung đột, các chuyên gia RAND đã phân tích ưu thế và nhược điểm của cả hai lực lượng Trung – Mỹ theo mười tiêu chí trong từng giai đoạn thời gian mà theo đó, mỗi bên có thể đạt được mục đích chính trị đề ra, bên còn lại sẽ gặp nhiều khó khăn và không thể đạt được.
Mười tiêu chí đó bao gồm: Tập kích căn cứ không quân Trung Quốc, ưu thế tác chiến đường không của Mỹ  với Trung Quốc, khả năng Mỹ thâm nhập không phận, tập kích đường không không phận Mỹ, chiến tranh chống tấn công bề mặt của  Trung Quốc, chiến tranh chống tác chiến bề mặt của Mỹ,  tấn công trên tầng không gian Mỹ, tấn công trên tầng không gian Trung Quốc, Mỹ và Trung Quốc trong chiến tranh mạng, năng lực tấn công hạt nhân.
Xét trên không gian chiến trường Thái Bình Dương, Mỹ chiếm ưu thế vượt trội trên mọi lĩnh vực, nhưng trong không gian chiến trường hẹp như biển Đông và quần đảo Trường Sa, các học giả RAND gặp những khó khăn nhất định.
Nhìn từ góc độ đấu tranh địa chính trị, cả Mỹ và Trung Quốc mặc dù có nhiều mâu thuẫn khác nhau, nhưng cả hai bên đều không sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh toàn diện, nhưng hai lực lượng đang lao vào một cuộc đấu tranh ác liệt giành lợi thế kiểm soát chiến trường đặc biệt quan trọng có trị giá thương mại đến 5000 tỷ USD này.
Tầm tấn công của các tên lửa đạn đạo Trung Quốc
Tình đến giai đoạn năm 1996, Mỹ đã thành công trong việc thiết lập một vành đai bao vây kiềm chế Trung Quốc bằng các căn cứ quân sự trên lãnh thổ các nước đồng minh và đe dọa kiểm soát mọi hoạt động phát triển kinh tế và sức mạnh quốc phòng. Sự phát triển nhanh chóng sức mạnh quân sự Trung Quốc trong lĩnh vực tên lửa đạn đạo, không quân, hải quân và các lĩnh vực khác dường như đã đẩy tầm ảnh hưởng của Mỹ khỏi vùng nước biển Đông, các tàu sân bay Mỹ đang nằm trong tầm tên lửa đạn đạo chống tàu của Trung Quốc, sự xuất hiện những đảo nhân tạo có đường băng quân sự tiếp tục củng cố vững chắc quan điểm chiến lược 2D/AD của Bắc Kinh trên vùng nước Biển Đông.
Từ góc độ nhận xét của các học giả RAND, có thể nhận thấy: Nếu trong một cuộc xung đột cục bộ thời gian ngắn trên một vùng nước hẹp như biển Đông, Trung Quốc dường như có thể đẩy lùi được các cụm tàu sân bay tấn công chủ lực ra khỏi vùng nước biển Đông và khống chế toàn bộ khu vực bằng lực lượng không quân hải quân xuất phát từ các sân bay mới được xây dựng.
Nhưng lực lượng thực sự ngăn cản hải quân Trung Quốc thực hiện điều này nằm sâu trong lòng biển Đông, đó là hạm đội tàu ngầm của Hải quân Mỹ, lực lượng mà sức mạnh hỏa lực có thể nhanh chóng phá hủy hoàn toàn các cơ sở hạ tầng quân sự, căn cứ sân bay và các đơn vị tên lửa chiến lược của Trung Quốc trong loạt phóng tên lửa hành trình Tomahawk đầu tiên.
Nếu trong tính toán của các học giả RAND có đưa yếu tố tàu ngầm tấn công hạt nhân vào bài toán chiến lược chiến dịch Biển Đông, khả năng Trung Quốc có thể tiến hành một cuộc xung đột giới hạn hẹp là rất thấp:
Tương quan lực lượng tàu ngầm
Tương quan lực lượng tàu ngầm: Trung Quốc hiện có 70 chiếc tàu ngầm, trong đó có 3 chiếc tàu ngầm hạt nhân tấn công lớp Hán Type 091 phát triển từ những năm 1970, 6 chiếc lớp Thượng Type 093 phát triển từ những năm 1980 và gần đây nhất đã phát triển thêm 3 chiếc lớp Thượng Type 093G , Trung Quốc đang có kế hoạch phát triển tàu ngầm nguyên tử tấn công Type – 095 với số lượng 5 chiếc đến năm 2020.
Ngoài ra Trung Quốc có khoảng 12 tàu ngầm diesel điện lớp Kilo, 13 chiếc lớp Tống, 2 chiếc lớp Nguyên Type 041, 6 chiếc lớp Romeo Type 033, 17 chiếc lớp Minh Type 035G, 1 chiếc SSG (mang tên lửa dẫn đường)- Tổng số tàu ngầm diesel điện khoảng 51 chiếc các loại.
Tất cả các tàu ngầm Trung Quốc, ngoại trừ Type 095 đều là những chiến hạm đã có nhiều thời gian sử dụng, nếu không tính các tàu ngầm diesel điện lớp Kilo của Nga thì các tàu của Trung Quốc có đặc điểm là tiếng ồn lớn, rất dễ bị phát hiện. Các tàu ngầm tấn công của Trung Quốc được mang tên lửa chống tàu, nếu tính cả tên lửa Club – S do Nga cung cấp thì tầm bắn đến khoảng 300 km.
Tương quan lực lượng Mỹ – Trung Quốc
Hoạt động trực tiếp trên chiến trường Biển Đông, lực lượng tàu ngầm Mỹ có thể tham chiến nhanh chóng là lực lượng tàu ngầm Hạm đội 7 có 4 chiếc tàu ngầm nguyên tử lớp Los Angeles, ngoài các vũ khí trên biển thông thường còn có 12 ống phóng tên lửa hành trình Tomahawk có tầm bắn từ 1.300 km đến 1.700 km. Lực lượng chủ lực trên Biển Đông là lực lượng tàu ngầm của hạm đội 3 với 22 tàu ngầm lớp Los Angeles và Virgina mang được tên lửa hành trình Tomahawk, 3 chiếc Seawolf chống ngầm và hai chiếc tàu ngầm lớp Ohio mang 154 tên lửa hành trình Tomahawk.
Hạm đội 3 Hải quân Mỹ là hạm đội có lực lượng tên lửa hành trình tấn công mặt đất mạnh nhất và cũng là hạm đội tàu ngầm có khả năng chống ngầm tốt nhất. Với các tàu ngầm theo biên chế, lực lượng tàu ngầm của hạm đội 3 Hải quân Mỹ và hạm đội 7 hoàn toàn khống chế được vùng nước biển Hoa Đông, Biển Đông và hướng ra eo biển Malacca.
Đại đa số các tàu ngầm lớp Los Angeles được phát triển từ năm 1972 đến năm 1996, là lớp tàu tấn công chủ lực của Hải quân Mỹ và cũng là lớp tàu thành công nhất trong lực lượng tàu ngầm Mỹ.
Sức mạnh lực lượng chống ngầm
Biển Đông, biển Hoa Đông là nơi lực lượng tàu ngầm hạm đội 7 và 3 hoạt động mạnh nhất, trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam đến những năm đầu của thế kỷ 21. Vịnh Cam Ranh là quân cảng và cũng là căn cứ của lực lượng hải quân Liên xô, chính vì vậy, tại Biển Đông, Mỹ đã thường xuyên tiến hành các hoạt động tuần tiễu sẵn sàng chiến đấu của tàu ngầm Mỹ, đồng thời các hoạt động chống ngầm ở khu vực đã giúp cho người Mỹ theo dõi rất sát các hoạt động của tàu ngầm đối phương, bao gồm cả tàu ngầm của Liên xô và Trung Quốc
Trong giai đoạn sau này, người Mỹ đã tập trung sự chú ý vào hải cảng quân sự của tàu ngầm Trung Quốc trên đảo Hải Nam, với hệ thống công nghệ chống ngầm hiện đại từ không ảnh vệ tinh, các hệ thống truy tìm, kiểm soát tàu ngầm trên biển Đông. Những vụ va chạm giữa hải quân Trung Quốc và các phương tiện trinh sát, tìm kiếm của Mỹ đã cho thấy rõ điều đó.
Ví dụ: tháng 4.2001, vụ va chạm giữa chiếc máy bay trinh sát điện tử và chống ngầm EP-3 với máy bay tiêm kích J-8 của Trung Quốc, năm 2009 ngư dân Trung Quốc đã tấn công tàu USNS Impeccable và USNS Victorious trong khu vực EEZ, cũng trong tháng 6.2009, một tàu ngầm Trung Quốc đã va chạm với một tàu khu trục Mỹ kéo theo anten sonar mảng pha. Điều đó cho thấy, lực lượng Hải quân Mỹ theo dõi rất chặt chẽ mọi hoạt động của lực lượng tàu ngầm Trung Quốc trên Biển Đông.
Căn cứ của đồng minh
Ngoài những lợi thế về công nghệ, lực lượng tàu ngầm của Mỹ còn được một lợi thế quan trọng hơn trong cuộc chiến ngầm dưới biển Đông, đó là việc được sử dụng các căn cứ của đồng minh.
Những căn cứ quân sự mà Mỹ có thể sử dụng ở Philippines
Trong điều kiện căng thẳng gia tăng, Trung Quốc sẽ buộc phải đưa lực lượng tàu ngầm của mình vào vùng nước biển Đông đến quần đảo Trường Sa. Các hạm tàu mà Trung Quốc có thể sử dụng được chỉ có thể là lực lượng tàu ngầm chiến thuật bao gồm 06 tàu lớp Minh ES5F (Ming); 10 tàu lớp Romeo –  Type 033; 04 tàu lớp Tống (Song) Type 039G hoặc 039G1; 01 tàu lớp Kilo. Lực lượng này là tàu ngầm lớp diesel điện phát triển từ những năm 1970, trên thực tế đã lỗi thời và rất dễ bị phát hiện đo tiếng ồn lớn và khoảng cách phải cơ động khá xa.
Các tàu ngầm nguyên tử lớp Los Angeles Mỹ có thể hành trình lâu dài dưới nước tránh sự phát hiện của không quân Trung Quốc, sử dụng các hải cảng quân sự Philippines. Khoảng cách từ hải cảng này đến Trường Sa rất gần và các tàu ngầm nguyên tử Mỹ có khả năng triển khai nhanh sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu trên khoảng cách giữa quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.
Ngoài ra, các tàu ngầm nguyên tử tấn công Mỹ còn có một lợi thế rất lớn là sử dụng các nguồn thông tin tình báo từ các nước đồng minh như Nhật Bản, Philippines, Đài Loan cũng như sự yểm trợ (có thể không tham gia chiến đấu) để phục vụ cho mục đích ngăn chặn tàu ngầm Trung Quốc xuất kích. Không bị ngăn chặn bởi các thành phần lực lượng cấu thành hệ thống AD/2D Trung Quốc, các tàu ngầm nguyên tử Mỹ, trang bị tên lửa Tomahawk có thể tiếp cận được khu vực tấn công thuận lợi nhất, đặt tất cả các cơ sở hạ tầng quân sự và vũ khí trang bị của PLA vào tầm bắn của loại tên lửa hành trình này.
Với những lợi thế trên, trong tình huống xảy ra mâu thuẫn có thể dẫn đến nguy cơ bùng phát chiến tranh dồn nén thời gian, lực lượng tàu ngầm Mỹ sẽ nhằm vào tất cả các mục tiêu quan trọng, từ căn cứ quân sự trên đảo nhân tạo, đảo Phú Lâm căn cứ Du Lâm quần đảo Hải Nam và ngay cả các hệ thống phóng tên lửa đạn đạo chống tàu trên bờ biển Trung Quốc.
Điều đó có nghĩa là, nếu xảy ra xung đột giữa Mỹ với Trung Quốc, ngay từ loạt đạn đầu tiên xuất phát từ tàu ngầm có thể hủy diệt tất cả các căn cứ quân sự trên các đảo phi pháp đó, bao gồm cả đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa và phong tỏa hoạt động của đảo Hải Nam. Khả năng giành thắng lợi như đẩy lùi lực lượng hải quân Mỹ, phá hủy được tàu chiến hoặc tàu sân bay của Mỹ thực sự rất nhỏ.
Trung Quốc “học bài” Mỹ
Trước nguy cơ đe dọa bằng lực lượng tàu ngầm Mỹ, Trung Quốc cố gắng đáp trả bằng giải pháp xây dựng các sân bay trực thăng trên các đảo nhân tạo nhằm tăng cường khả năng tuần thám chống ngầm. Phối hợp cùng các tàu khu trục mang trực thăng vận tải chống ngầm và máy bay chống ngầm tuần tra trên biển Đông. Hơn thế nữa, Trung Quốc đe dọa sẽ đưa tàu ngầm nguyên tử mang tên lửa đạn đạo đầu đạn hạt nhân vào vùng nước Thái Bình Dương, trên khu vực có thể tấn công vào nước Mỹ. Ngoài ra, Trung Quốc cũng muốn xây dựng một hệ thống chống ngầm tương tự như hệ thống IUSS với thành phần chính là SOSUS của Mỹ trên biển Đông và biển Hoa Đông
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter, trong một bài phát biểu ngày 13.5.2016, đề cập đến phương án sử dụng các tàu ngầm không người lái ở Biển Đông, chú trọng đến các vùng nước nông rộng lớn nhằm kiểm soát chặt chẽ lực lượng tàu ngầm của Trung Quốc trên vùng biển này.

Trong tương lai, Mỹ tiếp tục duy trì lực lượng sẵn sàng chiến đấu trên biển Đông với mục đích kiềm chế các hoạt động hạn chế Tự do hàng hải mà Trung Quốc có thể đặt ra. Đồng thời các đơn vị Hải quân bao gồm tàu sân bay, khu trục hạm và đặc biệt quan trọng là lực lượng tàu ngầm sẽ là lực lượng then chốt để răn đe, ngăn chặn và sẵn sàng tấn công trong tình huống cần thiết.
Read more…

Vụ học sinh gãy chân: Giáo viên khẳng định hiệu trưởng nói sai sự thật


Trường tiểu học Nam Trung Yên nơi xảy ra vụ tai nạn do chính cô hiệu trưởng cho xe taxi đi vào trường làm gãy chân cháu Kiên
  Chia sẻ với phóng viên báo điện tử Một Thế Giới, cô giáo Trần Thị Thu Nhung khẳng định những thông tin hiệu trưởng nói với báo chí là sai sự thật. Ngoài ra suốt từ khi cháu Kiên bị tai nạn, cô hiệu trưởng chưa một lần đến thăm.

Ngày 17.2 tiếp xúc với phóng viên, cô giáo Trần Thị Thu Nhung - chủ nhiệm lớp 2A4, (lớp cháu Trần Chí Kiên theo học) cho biết hiện nay cô vẫn là người duy nhất hàng ngày đến nhà cháu Kiên để dạy học, đồng thời thay mặt ban phụ huynh luôn hỏi thăm, chăm sóc cháu Kiên, giúp cháu theo kịp bài vở với các bạn.
Trả lời câu hỏi về việc từ lúc cháu Kiên bị tai nạn cô hiệu trưởng có đến bệnh viện hay nhà riêng để thăm hay không? Cả cô Nhung và gia đình cháu Kiên đều khẳng định cô hiệu trưởng chưa một lần đến thăm. 
Chia sẻ với phóng viên, cô Nhung cũng cho biết bản thân cô không tiếp nhận bất cứ yêu cầu nào từ phụ huynh và cũng không hề tư vấn cho ban giám hiệu (BGH) nhà trường việc làm phiếu khảo sát học sinh về vụ tai nạn như lời cô hiệu trưởng nói trước đó với báo chí.
Trước đó trong báo cáo sự việc, hiệu trưởng trường Nam Trung Yên, bà Tạ Thị Bích Ngọc có nêu: Sau 12 ngày xảy ra vụ việc, bố cháu Kiên đến trường trao đổi với cô giáo Nhung mong muốn cô giáo chủ nhiệm và nhà trường khảo sát tìm nguyên nhân cháu Kiên ngã để gia đình có hướng điều trị phù hợp.
Bản tường trình của cô Trần Thị Thu Nhung - giáo viên chủ nhiệm của em Trần Chí Kiên
"Việc làm phiếu khảo sát cô Nhung đã tư vấn cho cấp ủy, ban giám hiệu, chúng tôi đã tiếp thu ý kiến của gia đình, thống nhất mẫu phiếu khảo sát và giao cho cô Hương chỉ đạo các cô giáo có liên quan làm rõ việc này" - báo cáo nêu.
Cô Nhung khẳng định mình không hề tư vấn cho cấp ủy và nhà trường để làm phiếu khảo sát như cô hiệu trưởng Tạ Thị Bích Ngọc nêu
Cô Nhung khẳng định “Nếu BGH nói tôi là người đã tư vấn cho cấp ủy và nhà trường thì là sai sự thật. Từ khi xảy ra sự việc đến giờ, chưa bao giờ có thông tin tôi là người tư vấn phát phiếu khảo sát cho BGH cho đến khi có báo cáo này cách đây ít hôm", cô Nhung cho biết thêm.
Vết gãy xương của em Trần Chí Kiên và nỗi đau của cả gia đình cháu khi sự thật bị che lấp bởi sự dối trá của chính cô hiệu trưởng trường tiểu học Nam Trung Yên
Bên cạnh đấy, cô Nhung cũng khẳng định chính cô hiệu phó đã đi phát phiếu để xin chữ ký từng giáo viên trong trường để làm biên bản gửi lên các cấp lãnh đạo xin giữ cô Ngọc ở lại làm hiệu trưởng.
Bày tỏ quan điểm rất rõ ràng, cô Nhung cho biết "Dù tôi chỉ là một giáo viên trẻ bình thường, nhưng tôi sẽ làm việc theo lương tâm của một nhà giáo để bảo vệ quyền lợi học sinh của mình. Nếu vì quá trình đấu tranh tìm ra sự thật mà sự nghiệp sư phạm của tôi có bị ảnh hưởng, thậm chí có thể bị chuyển công tác khỏi trường tôi cũng sẽ không lo lắng gì".
Bố của cháu Trần Chí Kiên là anh Trần Chí Dũng cho rằng bản thân anh và vợ quyết tâm làm sáng tỏ sự việc không phải vì bất cứ một tư thù nào, mà là vì thái độ cũng như trách nhiệm của cô hiệu trưởng và tập thể giáo viên bảo vệ hiệu trưởng ở trường Nam Trung Yên. 
Dạ Thảo
Read more…

Bí ẩn nghi can thứ hai trong vụ ông Kim Jong-nam đột tử

 Nữ nghi can thứ hai bị nghi có liên quan đến cái chết của ông Kim Jong-nam, anh trai nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un, có tới hai thẻ căn cước với ảnh và thông tin không khớp nhau, báo Kumparan của Indonesia cho biết.




Hộ chiếu mang tên Siti Aisyah, quốc tịch Indonesia được nữ nghi phạm thứ hai sử dụng khi ở Malaysia. (Ảnh: The Star)
Hộ chiếu mang tên Siti Aisyah, quốc tịch Indonesia được nữ nghi phạm thứ hai sử dụng khi ở Malaysia. (Ảnh: The Star)
Cảnh sát Malaysia sáng 16/2 đã đột kích vào một khách sạn ở Ampang và bắt giữ người phụ nữ bị coi là nghi phạm thứ hai có liên quan đến cái chết bất thường của ông Kim Jong-nam hôm 13/2 tại Kuala Lumpur.
Theo thông tin hộ chiếu mà cảnh sát thu giữ được, nữ nghi can này được xác định là Siti Aisyah, 25 tuổi, quốc tịch Indonesia.
Tuy nhiên, theo báo Kumparan của Indonesia, dựa trên thông tin chứng minh thư lưu giữ tại làng Angke, Tây Jakarta, cô này có tới 2 bản nhận dạng khác nhau. Bản thứ nhất khai tên Siti Aisyah với thông tin sinh ngày 11/2/1992, nguyên quán tỉnh Serang, Indonesia, kèm bức ảnh buộc tóc cao. Bản thứ hai lại ghi tên Siti Aisah, sinh ngày 1/11/1989 với bức ảnh chụp để xõa tóc.
Ngoài ra, theo Kumparan, thông tin về nghề nghiệp và số chứng minh thư ở hai bản không khớp nhau. Ở bản thứ nhất, nghề nghiệp của Siti là doanh nhân, nhưng ở bản thứ hai là người làm việc tự do.
Người đứng đầu Angke, ông Dwi Ariyono, nói rằng ông không biết tại sao Siti có tới hai chứng minh thư khác nhau.
Ngoài những thông tin trên, Kumparan trước đó dẫn nguồn thạo tin cho biết, Siti Aisyah đã ly dị chồng và có một con nhỏ. Năm 2013, Siti Aisyah đã sang Malaysia cùng với người chồng thứ hai.
Mẹ chồng cũ, bà Lian Kiong (hay Akiong) nói với các quan chức Bộ Ngoại giao Indonesia rằng, bà và gia đình bà không còn qua lại với Siti kể từ khi con trai họ là Gunawan Hasyim ly dị vợ năm 2012.
Bà Lian Kiong cho biết thêm, kể từ sau vụ ly hôn, Siti Aisyah hầu như không qua lại nhà chồng ở Tambora, Tây Jakarta, chỉ đến mỗi năm một lần để gặp cậu con trai 7 tuổi tên Rio. “Lần gần đây nhất là vào hôm 28/1. Nó đến và ở lại qua đêm với con rồi rời đi vào hôm sau”, bà Kiong cho biết.
Liên quan đến vụ ông Kim Jong-nam chết bất thường tại sân bay quốc tế Kuala Lumpur, tại cơ quan điều tra, nữ nghi phạm Siti Aisyah khai rằng, người ta tiếp cận cô tại hộp đêm nơi cô làm việc và trả công 100 USD cho cô để đóng cảnh vụ tấn công ông Kim Jong-nam. Nghi phạm nói rằng, cô nhận lời vì cho rằng đây là một cảnh quay trong phim truyền hình thực tế và hơn nữa cô đang cần tiền. Nữ nghi can này nói thêm, trước đó cô không hề biết ông Kim Jong-nam là ai.
Ông Kim Jong-nam, khoảng 46 tuổi, là anh trai cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un. Ông tử vong tại Kuala Lumpur khi đang chờ để bắt chuyến bay tới Macao với tên hộ chiếu là Kim Chol. Ông Kim Jong-nam có thể đã bị sát hại tại sân bay Kuala Lumpur và tử vong trên đường tới bệnh viện vào sáng 13/2. Nhân viên cũng như ban quản lý sân bay khẳng định, họ không hề hay biết về vụ việc cho tới khi ông Kim Jong-nam đến quầy lễ tân và đề nghị giúp đỡ.
Minh Phương
Tổng hợp
Read more…

MỐI THÙ XƯA



Bắt gặp lại hình ảnh này, năm đó khi mặt trận bị vỡ, chúng tôi lui về lập phòng tuyến 2 ở đèo Cao Bắc để chặn địch. Mấy thằng lính của trung đoàn 246 rút về kể : “Bọn nó bắt được đại đội nữ vận tải rồi, chúng bắt các em cởi hết quần áo để vác đạn, bọn tôi trên đỉnh đồi chỉ biết nhìn và khóc, hết cả đạn rồi”. Khi tái chiếm thị xã chỉ còn đống gạch vụn, không một bức tường lành lặn, thậm chí những cây cột điện cũng bị ốp mìn đánh gục. Một số bản ở Hòa An bị dỡ cả nhà sàn mang về TQ, cái giếng ở Tổng Chúp vứt đầy xác phụ nữ, trẻ em bị giết một cách man rợ. Nhưng tôi ngạc nhiên khi vào đến Thông Nông, nhà cửa lại nguyên vẹn, kho lúa, cửa hàng bách hóa vẫn nguyên xi, dán 2 tấm giấy bắt chéo viết bằng 2 thứ tiếng : “ Niêm phong của bộ đội biên phòng TQ”. Dù cánh đồng dưới chân Mã Quỷnh, lính TQ chết vô số kể, nằm phơi trên mặt đất hoặc vùi lấp sơ sài, bị đồng đội vội vã rút chạy bỏ mặc lại. Mấy năm liền người dân không dám canh tác trên cánh đồng này. Đến cả năm sau, mỗi lần có công vụ ra Cao Bằng, thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng “lốp bốp”, tiếng xương người bị bánh xe cán lên, âm thanh rợn lắm.
Khi gặp được các cựu binh TQ, tôi cắt nghĩa được một phần, các anh kể :
- Suốt cả tuần trước khi ra trận, chúng tôi bị tập trung xem những cuốn phim về cảnh người Hoa bị xua đuổi, bị đánh đập, bị cướp bóc. Chính trị viên đứng lên, xé áo khóc ròng ròng kể chuyện anh ta đứng bên này biên giới chứng kiến cảnh bộ đội, công an VN, hãm hiếp phụ nữ, chặt đầu trẻ con vv….Chúng tôi đứa nào cũng căm hơn bốc mờ cả mắt.
Tôi thù CS cũng vì những kiểu tẩy não vô nhân này.

Read more…

TRUNG QUỐC TRƯNG TRANH ẢNH CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI 17/2/1979 LÊN MẠNG.

Cho rằng lính Bộ Đội VN trong trận chiến Biên Giới đa số là nữ giới không mặc quần!
Trong khi TQ tìm cách làm nhục các chiến sĩ đã hy sinh xương máu bảo vệ Tổ Quốc thì nhà nước CSVN giữ im lặng, ém nhẹm thông tin một giai đoạn lịch sử quan trọng.
Read more…

Chuyện ở quê tôi: Dân bắt nghi trộm chó, lòi ra công an:

JB Nguyễn Hữu Vinh 

Nhiều lần mình về quê, đám công an xã đến Tp cứ bao vây dày đặc, đám này khác với an ninh HN và các nơi khác là mấy đứa này rất trẻ và rất hung hăng với lời lẽ mất dạy và công khai trắng trợn đi như đuôi khi mình đi bất cứ nơi đâu và rình rập không chỉ nhà mình mà nhiều nơi trong xóm, làng mình.
Ít khi mình chú ý đến đám này dù ở đâu, nhưng ở đây nhiều đứa tưởng cứ là công an thì muốn làm sao là làm và coi dân như tội phạm rồi lộng hành bất chấp mọi nguyên tắc và luân lý.
Ngày 13/2/2017, mình về quê sửa nhà cho bà già, một đám ngang nhiên vây quanh nhà mình và trong xóm dùng ống nhòm nhìn vào từng ngõ ngách nhà mình.
Dân đã bị mất nhiều tài sản,chó gà thời gian qua nên bức xúc.
Người dân mình xưa nay hiền hòa, vốn rất ghét sự bất minh, rình rập nên từ lâu đã cảnh giác.
Mình đang chuẩn bị ăn cơm tối thì nghe tin dân bắt được trộm chó ở đầu xóm, mình phải ra thấy một đối tượng rút miếng thẻ đỏ tự xưng là công an hình sự Tp, một phó công an xã đến bảo lãnh tên kia rồi rồi bỏ trốn.
Nghi phạm bỏ trốn để lại xe máy và một bình nước, dân nghi là thuốc bả chó.
Sau đó, Trưởng CA xã và các phó CA khác xuống, dân yêu cầu đưa đối tượng kia ra xác minh nó là ai, nếu bảo lãnh mà không đưa xác minh rõ trước dân nó là ai thì Phó CA Xã phải chịu trách nhiệm trước việc dân mất tài sản và chó, gà...
Công an đến rồi trốn hết, thậm chí để lại cả xe ô tô.
Mình phải lập biên bản hộ dân rồi về.
Cả xe máy và xe ô tô đến sáng hôm sau vẫn để giữa đường, nhưng dân mình vẫn để nguyên không hề trộm cắp hoặc vặt bất cứ thứ gì trên đó. Đến 9h sáng hôm sau CA mới xuống lấy xe về.



Read more…

Sự thật lịch sử

Nhà báo Dương Xuân Nam ( tức nhà thơ Dương Kỳ Anh)

Gần bốn mươi năm rồi, nhưng tôi không thể quên sự kiện 17/2 năm 1979. Hôm ấy, tôi đang đi công tác với tướng Đặng Quốc Bảo (lúc đó đang là bí thư thứ nhất TW Đoàn) tại Sơn La. Vừa bước vào nhà khách tỉnh ủy, chúng tôi nhận được tin, đêm qua quân xâm lược từ bên kia biên giới đã nổ súng, tràn sang nước ta...  

“Về ngay, về ngay, bọn Tàu đánh ta rồi” – tướng Bảo nói với tôi.
Chúng tôi vội vàng quay về Hà Nội. Ngay hôm sau, tôi được cử đi mặt trận Lạng Sơn, nơi cuộc chiến diễn ra ác liệt nhất. Khi tôi lên đến Đồng Mỏ, nơi tỉnh ủy, ủy ban sơ tán về đó, thì quân xâm lược đang chiếm giữ nửa bên kia thị xã Lạng Sơn - nay là thành phố Lạng Sơn.
Nhiều nhà báo ở các báo trung ương cũng đang có mặt Đồng Mỏ. Chiều hôm sau, các chiến sỹ cho tôi cùng đi vào trung tâm thành phố. Có mấy chiếc xe UAZ chở các chiến sỹ cùng đi. Đi trước xe của tôi có xe chở nhà báo Nhật Isao Takano - thuộc tờ Akahata.
Vào gần đến trung tâm Lạng Sơn, các chiến sỹ bảo chúng tôi xuống xe. Lúc đó lính Trung Quốc vẫn đóng giữ bên kia cầu Kỳ Lừa. Chúng bắn như vãi đạn về phía chúng tôi. Đạn kêu chíu chíu, nổ ràn rạt trên đầu. Người chỉ huy hô to : Nằm xuống, tất cả nằm xuống. Các chiến sỹ chúng ta bắn trả.  Tôi không quá lúng túng: đã nhiều lần đối mặt với bom đạn thời chiến tranh chống Mỹ, nên cũng hiểu được phần nào quy luật của những loạt đạn đang nhằm về phía chúng tôi. 
Khi bị quân ta đánh trả quyết liệt, buộc chúng phải rút về phía nửa bên kia của thị xã Lạng Sơn để lại chiến lũy chúng vừa dựng lên với những bức tường nhà dân bị tàn phá, đất đá, gạch ngói còn ngổn ngang.
Lúc ấy, tôi mới nhìn về phía nhà báo Takano. Nãy giờ anh vẫn đứng, đưa ống kính lên hướng về phía bên kia cầu Kỳ Lừa, nơi quân xâm lược đang chiếm giữ. Người chỉ huy hình như cũng nhìn thấy nên hô to: “Nằm xuống, nằm xuống ...”. Nhưng, Takano vẫn đứng, vẫn quyết tâm thực hiện nhiệm vụ của một nhà báo ở chiến trường, bất chấp hiểm nguy.
Một loạt súng nổ chát chúa từ phía bên kia cầu Kỳ Lừa bắn sang. Tôi nhìn thấy Takano ngã xuống.
Các chiến sỹ chúng ta bắn trả ràn rạt. Khi mọi người chạy đến, Takano đã bất tỉnh, máu chảy đầm đìa... Anh được xe cấp cứu chở về tuyến sau, chở vào bệnh viện, nhưng do bị thương quá nặng, mất nhiều máu nên anh đã hy sinh.
Trên báo Nhân Dân lúc đó có đăng bài thơ của Huy Cận viết về nhà báo Nhật Takano, có câu: “Tay cầm máy ảnh, còn ghi nắng chiều...”. Đúng là buổi chiều hôm Takano hy sinh nắng vàng rực, nhưng không phải anh chỉ ghi nắng chiều mà anh đã ghi lại khoảnh khắc lịch sử để công bố cho cả thế giới biết về một sự thật, đó là quân xâm lược Trung Quốc đã vô cớ tràn vào nước ta ...
Sau này, có người nói do Takano không biết tiếng Việt nên không nghe được tiếng hô “Nằm xuống”. Thực ra không phải vậy. Tuy chưa trò chuyện với Takano, những tôi biết anh nói được, hiểu được tiếng Việt. Tôi có quen biết bạn bè của Takano. Ngày trước, họ ở nhà khách gần tòa soạn báo Tiền Phong – cơ quan cũ của tôi.
Hình ảnh Isao Takano ngã xuống gợi cho tôi nhớ đến câu nói của ông tổng biên tập tờ Charlie Hebdo của Pháp, khi bị đe dọa. Chỉ ít lâu trước khi bị khủng bố tấn công và sát hại nhiều thành viên tòa soạn, tổng biên tập Charbonnier đã nói: “Tôi thà chết, còn hơn sống quỳ”.
Isao Takano không trực tiếp thuộc về bên nào trong cuộc chiến. Cuộc chiến đấu của riêng anh, cũng như của nhiều nhà báo chân chính khác, là với những sự thật bị che mờ, bị xuyên tạc. Kẻ thù của Takano không phải là “quân xâm lược Trung Quốc”. Kẻ thù của nhà báo ấy, là những xuyên tạc sự thực hay lãng quên lịch sử mà nhiều kẻ có thể sẽ tạo ra. 
Họ phải đứng thẳng, đưa máy ảnh thẳng về phía “kẻ thù” của họ để chiến đấu – cho dù kẻ thù ấy sẽ bắn về phía họ những viên đạn thật.
Trong một cuộc chiến tranh, không chỉ có đạn pháo, tên lửa và những kẻ thù hữu hình. Biết sự thật, nhìn thẳng vào sự thật và nói cho những người khác biết về sự thật lịch sử cũng là một cách đấu tranh.
Đó là bài học mà Isao Takano đã để lại cho chúng ta. Một bài học tôi biết nhiều người vẫn chưa chịu hiểu. 
Dương Xuân Nam


Read more…

HÀNH VI MAN RỢ CỦA QUÂN ĐỘI TRUNG CỘNG ĐỐI VỚI CÁC NỮ TÙ BINH VIỆT NAM

Hãy chắc chắn là quý vị đủ sức chịu đựng để đọc bài viết này, vì những hình ảnh tài liệu trong bài này vô cùng tàn khốc. Nhưng đây là dẫn chứng duy nhất để tố cáo những hành vi man rợ của quân đội Trung Quốc đối với các nữ tù binh Việt Nam trong cuộc chiến biên giới Việt Trung kéo dài từ năm 1979 cho đến năm 1989. Đảng CSVN đã giấu nhẹm tất cả mọi tin tức liên quan đến cuộc chiến này. Tác giả Huỳnh Tâm viết bài cho biết ông viết thay cho những nén hương gởi đến vong hồn những nữ tù bình Việt Nam đã hy sinh và chết một cách ô nhục cho Tổ Quốc Việt Nam mà không được một ai ghi nhớ. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có cảnh tượng thảm thương như thế này.


“…Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. Đảng CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam…”

Tội ác chiến tranh, lửa bốc khói ô nhục

Đêm 4/12/1987, pháo binh Việt Nam tăng cường lửa cối pháo trong vòng 43 phút, rót xuống đầu binh lính Trung Quốc. Toàn vùng biên giới Lão Sơn tràn ngập một màu lửa đỏ cháy ngùn ngụt, khốc liệt. Cùng vào thời điểm này, pháo binh Việt Nam bất ngờ đánh trúng vào kho đạn của núi 277, thuộc Sư đoàn 199 Trung Quốc, kéo theo hàng loạt đạn pháo liên tục nổ ầm ì, trên mức độ bình thường; đạn cày tung toé đất đá, bụi, khói lửa bay mịt mù. Đứng giữa chiến trường ngơ ngác trước cảnh điêu tàn chưa bao giờ thấy, binh lính Trung Quốc chui rúc xuống giao thông hào sâu trong lòng đất, chỉ để lại trên mặt đất những tên lính thủ chiến. Bọn họ đã trở thành một loài côn trùng lớn bé lúc nhúc đi tìm chỗ dung thân, nhưng tất cả hầu như bị hủy diệt vì lửa đạn.
Đạn pháo rung chuyển mạnh, từng phút một, đã đánh thức cả vùng biên giới núi Lão Sơn. Quân đội Trung Quốc từ lâu vẫn say mê với chiến thuật biển người. Lần này chiến binh Việt Nam dùng pháo binh mạnh, đàn áp chiến lũy Trung Quốc và cho họ một bài học chiến sự. Quả nhiên những tên bành trướng Trung Quốc đã tỉnh ngộ không còn xem thường hỏa lực tác chiến của chiến binh Việt Nam.
Hiện thời Sư đoàn 199 và 67 vẫn ra sức cố thủ để còn đất dung thân, tất yếu phải thay đổi chiến thuật, không tin tưởng nhiều vào mật danh do những tình báo Hoa Nam cung cấp và những tên phản dân tộc Việt Nam đang bị bộ máy chiến tranh Trung Quốc nghi ngờ. Có thể uy tín của họ đang xuống thấp, bởi trận mưa cối pháo vừa rồi, do pháo binh Việt Nam tự phát, cho nên tình báo Hoa Nam không có sự kiện để đưa vào kế hoạch chiến trường Lão Sơn.
Cùng ngày, quân đội Việt Nam ngừng bắn pháo trước một giờ, tạo cơ hội thuận lợi cho những đơn vị quân đội Trung Quốc di chuyển đến vị trí phòng thủ mới, và bệnh xá Tập đoàn 25 đồng di chuyển thương binh đến vị trí an toàn. Những quân đoàn Trung Quốc, hối hả tổ chức lại kế hoạch phòng ngự, lệnh tiến hành cố thủ 45 đỉnh núi thuộc vùng núi Lão Sơn, bảo đảm kiên cố chiến lược, mặt khác kết nối toàn vùng, bao vây quân địch (Viêt Nam), cho đến chiến thắng cuối cùng.
Trong cảnh hỗn mang rối loạn hàng ngũ tại bệnh xá Tập đoàn 25, những thi thể của những nữ tù binh Việt Nam bất ngờ bị phơi bày. Trên lý thuyết, những nữ tù binh đến đây điều trị thương tích nhưng không may cho họ vào thời điểm này, họ lâm vào cảnh ngộ vô cùng bi đát và thảm khốc. Nữ tù binh Việt Nam không chết vì súng đạn, mà chết vì bị hãm hiếp. Những xác chết này nằm lăn lóc, thân thể trần trụi, chết trong căm hờn tủi nhục, đôi môi mím chặt đau đớn, phá tan tất cả thân xác của phụ nữ Việt Nam. Không ai có thể ngờ ở chốn chiến trường lại có cảnh tượng thô bạo như vậy, khó ai tin được người lính Trung Quốc dã man đến thế!


Sự thật trần trụi kinh hoàng
Một số Hải Âu, và NF3.86 đồng chứng kiến bi kịch khiếp đảm, rùng rợn cả người, cho đến mấy mươi năm sau hình ảnh thi thể của những nữ tù binh Việt Nam vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Họ không thể nào quên:
‒ Ngày 4/12/1987, D514, thuộc F199, có nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bệnh xá Tập đoàn 25 Trung Quốc. Theo kế hoạch của bộ chỉ huy chiến trường. Di chuyển toàn bộ thương binh Trung Quốc ra khỏi vùng nóng, còn thương binh Việt Nam sẽ được di chuyển cuối cùng. Thực tế trong cuộc tháo chạy, họ đối xử phân biệt thương binh, đưa đến tình trạng mất kiểm soát căn cứ. Trong cơn binh biến hỗn tạp, binh lính D514 nổi cơn thèm khác dục tính, thi nhau hãm hiếp nữ tù binh cho đến chết và sau đó thủ tiêu thi thể. Họ đã chết trong đau đớn và tủi nhục mà không một ai biết đến, thương tổn lớn cho nữ tù binh Việt Nam. Khủng khiếp hơn nữa, nữ tù binh Việt Nam đã bị bọn giặc dã man Trung Quốc cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạn và đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt.


Bi kịch dã man này đã diễn ra từ lúc Đặng Tiểu Bình mở cuộc chiến xâm lấn Viết Nam vào ngày 17/2/1979 và kéo dài cho đến cho năm 1989. Không biết đã có bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam rơi vào hoàn cảnh bị hãm hiếp và mất tích. Điều này hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc đã bí mật ém nhẹm, không hề một có tư liệu hay hồi ký nào xuất hiện ghi lại cuộc tàn sát những nữ thương binh này tại biên giới Lão Sơn, Lào Cai, Việt Nam. Người ta chỉ được biết qua truyền khẩu.
Những hình ảnh do chính quân đội Trung Quốc chụp lại cho thấy họ ung dung hành động theo bản năng thú tính tàn ác. Hình ảnh những nữ tù binh Việt Nam đã bị hãm hiếp tập thể cho đến kiệt sức, thân thể trần trụi, cho thấy sự ô nhục thảm khốc, xúc phạm đến nhân phẩm của người nữ tù binh Việt Nam. Những người lính Trung Quốc tàn nhẫn quá đáng, sau khi thỏa mãn dục vọng, họ cắt luôn những bộ phận nhạy cảm nhất trên người phụ nữ, khi chết thân thể nữ tù binh Việt Nam không còn nguyên vẹn.
Không có nỗi nhục nào hơn nỗi nhục trên đất Việt quê hương của mình, chính mình bị làm tù binh chiến tranh dưới tay quân đội Trung Quốc. Họ xem nữ tù binh Việt Nam như một món vật mua vui sinh lý. Những ca hãm hiếp, chôn vùi thi thể nữ tù binh không chỉ xảy ra một lần. Những cấp chỉ huy Trung Quốc vờ không biết, và ém nhẹm nội vụ nữ tù binh Việt Nam bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh, mộ phần vĩnh viễn vô danh. Hãi hùng hơn nữa, đảng CS Việt Nam không hề lên tiếng và bày tỏ tri ân và thương tiếc người lính xấu số đã hy sinh mạng sống trên chiến trường! Quả thật vô cùng bất hạnh khi con người sinh rồi mất tích không ai biết xác chôn nơi nào để người thân cầu siêu.
Trên chiến trường, cả hai bên Việt Nam-Trung Quốc đều có tù binh. Phía Việt Nam luôn luôn ưu đãi các tù binh chiến tranh Trung Quốc. Trái lại tù binh Việt Nam, nhất là nữ tù binh, đã bị Trung Quốc đối xử tàn nhẫn, xem đây một thứ rác phế thải không tái chế. Trung Quốc chưa bao giờ tôn trọng theo lời cam kết "không hành động tàn bạo hay gây sốc đối với tù binh nữ giới". Những ai có đến hiện trường tìm hiểu và chứng thực quân đội Trung Quốc vô nhân đạo, đối xử với nữ tù binh rất tàn ác. Cộng sản Trung Quốc dàn cảnh chụp hình những nữ tu bình Việt Nam ở trong trại giam được đối xử tử tế, nhưng người biết chuyện thấy rõ đây chỉ là trò trình diễn nhân đạo có tính toán chính trị.




Trên hành trình di chuyển đến điểm núi 255, trong tôi có lắm suy nghĩ cuồng kháng, muốn hét lên một tiếng thật lớn để phá tan những uất hận cho những oan hồn của những nữ tù binh bị hãm hiếp đến chết. Tiếng kêu uất nghẹn, không thành lời. Tôi vẫn chưa hình dung được một phóng sự nào nói về nữ tù binh Việt Nam, mà tôi đã gặp trên đường đi. Hình ảnh những tử thi của nữ tù binh vẫn còn dán cứng vào mắt, trong tim, càng suy nghĩ nhiều càng rối rắm không đầu đuôi sự kiện, cứ thế theo bước chân hối hả. Đi không được bao lâu lại thấy trước giao thông hào một thi thể trần trụi, nằm dài trên mặt đất, không có một thứ gì trên người, xem ra những thi thể vô danh tiếp tục xuất hiện.
Hải Âu DF-1, F67, tò mò, muốn biết vì sao có thi thể người phụ nữa ở giữa núi rùng đang có chiến tranh, khi dỡ tấm nilon ra, thấy một phần cây tròn đâm sâu vào trong cửa mình người phụ nữ, máu chảy ra nhiều đã đông đặc tự bao giờ, mồm còn hả to, có lẽ van xin sự sống, hai cánh tay sải rộng cho thấy đau đớn tận cùng vào lúc chết buông xuôi, xác đã lạnh, với những vết bầm tím vắt ngang dọc cả thân người, nơi bắp đùi có vết thương, những thanh nẹp băng bó vải thưa, gấp chữ V còn mới.

Hải Âu DF-1, F67 khẳng định:


– Chính thi thể nữ tù binh Việt Nam đang điều trị tại bệnh xá của Tập đoàn 25.


Riêng tôi đoan quyết:


– Nữ tù binh này người Việt Nam, vì trên nét mặt rất Việt.


Tôi điềm tĩnh lại, muốn làm một cử chỉ nhỏ, rồi tự hỏi:


– Có nên thực hiện một việc nhẹ mà lại vô cùng nặng "tình lý" không, và cũng có nhẽ hổ thẹn với đời chăng?


Tôi lấy quyết định vì đồng tộc Việt, tự khom lưng xuống, đôi tay rút thanh cây gỗ tròn từ trong cửa mình người phụ nữ, máu ứ động trong người phun ra thành vòi đã ngã màu đỏ bầm. Mọi người trố mắt nhì nhau, ngạc nhiên thấy thanh cây gỗ tròn, bán kính 0,5 mm, đầu hơi nhọn, dài 2 m, đâm sâu vào người gần 4 mm, cả người tôi toát mồ hôi lạnh.


Nhân tiện có sẻng cá nhân, chung nhau đào huyệt, 15 phút sau hoàn tất, bắt tay vào tẩm liệm, tiễn người nữ tù binh xấu số xuống lòng đất quê hương. Trên phần mộ có cắm sâu cột gỗ 1,5 mét. [1]


Hải Âu DF-1, D350, cho biết:


– Trước đây vài giờ nhận được tin, bệnh xá Tập đoàn 25, chuyển thương binh đến nơi an toàn, không ngờ lại có sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp đến thế này!


Tại sao Đảng CSVN lại che giấu những tội ác của Trung Cộng?
Tại mặt trận biên giới Tây Bắc Việt Nam từ 1979-1987, đảng CS Việt Nam biết rõ những sự kiện này, nhưng đã im lặng, giấu nhẹm không hề công bố về số phận của những nữ tù binh bị hãm hiếp, quằn quại trên chiến trường, đối mặt với những tên lính vô cảm của Trung Quốc.

Ngoài ra, quân đội Trung Quốc đã từng vấy máu tanh, tấn công bệnh xá của Việt Nam, cướp đi những nữ thương binh và cả nữ y tá, chỉ để làm một việc bất nhân hãm hiếp, rồi sau đó thủ tiêu. Quân đội Trung Quốc không thua gì thảo khấu, cực kỳ tàn nhẫn.

Read more…

Contact us