Tuần hành chống-phá-thai ở Washington

               

Washington DC. (Reuters) – Các nhà hoạt động chống phá thai tổ chức cuộc tuần hành March for Life lần thứ 44, ở thủ đô Washington DC ngày hôm nay 27 tháng 1.
Tổng thống Donald Trump ủng hộ cuộc tuần hành bằng cam kết sẽ hạn chế mọi thủ tục phá thai, đồng thời phó tổng thống Mike Pence cũng được mời tới phát biểu. Ban tổ chức cho biết cuộc tuần hành March for Life thu hút hàng chục ngàn người ủng hộ tham gia. Hàng năm, cứ vào ngày này, họ lại tổ chức sự kiện để ghi nhớ phán quyết của Tối cao Pháp viện trong vụ Roe vs Wade, hợp thức hóa việc phá thai vào năm 1973.
Ban tổ chức cho biết phó tổng thống Pence là một thành viên bảo thủ của đảng Cộng Hòa, là người ủng hộ lâu năm của phong trào chống phá thai, đồng thời là viên chức chính phủ cao cấp nhất có mặt trong cuộc tuần hành. Khi còn là thống đốc Indiana, ông Pence từng ký một số luật được cho là cấm phá thai nghiêm khắc nhất ở Hoa Kỳ.
Ngoài ông Pence, cố vấn cao cấp Kellyanne Conway, Đức Hồng y tiểu bang New York Timothy Dolan và nhiều chính khách đảng Cộng Hòa cũng được mời phát biểu. Đoàn tuần hành bắt đầu từ National Mall, đi dọc theo một số con đường lớn trước khi tới tòa nhà Tối cap Pháp viện ở cách đó 1.5 dặm. Cuộc tuần hành March of Life diễn ra đúng 6 ngày sau khi thủ đô Washington DC nhuộm sắc hồng vì người biểu tình chống ông Trump, và đồng thời ủng hộ quyền phá thai của phụ nữ. (Mai Đức)
Read more…

Ông Trump và bà May khác biệt quan điểm về Nga

            

Washington DC. (Reuters) – Tại buổi họp báo chung ở Tòa Bạch Ốc trưa nay 27 tháng 3, quan điểm về Nga của ông Trump và bà May có khác biệt.
Tổng thống Trump muốn có quan hệ ngoại giao tốt với Nga và từ chối không nói ông có ý định dỡ bỏ trừng phạt đối với Nga không. Trong khi đó Thủ tướng May cho rằng Hoa Kỳ phải giữ nguyên biện pháp trừng phạt đối với Nga. Sau cuộc gặp gỡ đầu tiên với một lãnh đạo ngoại quốc, ông Trump cho biết ông hy vọng có quan hệ tốt đẹp với ông Putin, nhưng điều đó có thể sẽ không xảy ra.
Bất cứ quyết định nào được Tòa Bạch Ốc đưa ra nhằm dỡ bỏ lệnh trừng phạt đối với Nga, cũng sẽ làm các nước đồng minh châu Âu phản đối. Theo những quốc gia này, lệnh trừng phạt chỉ được dỡ bỏ nếu Moscow tuân thủ điều kiện của các nước Tây phương về Ukraine.
Không chỉ ở ngoại quốc mà ngay tại trong nước, thành viên 2 đảng ở Quốc Hội cũng quan tâm và phản đối hành động của ông Putin tại Ukraine và tại Syria. Nhất là sau khi cơ quan tình báo Mỹ kết luận rằng Nga đứng sau các nhóm hacker, can thiệp vào cuộc bầu cử ngày 8 tháng 11.
Thủ tướng May nhấn mạnh rằng trong suốt cuộc trò chuyện, ông Trump luôn biểu lộ sự ủng hộ mạnh mẽ đối với NATO, mặc dù trước đó ông gọi NATO là một tổ chức quân sự lỗi thời. Một viên chức cấp cao của Tòa Bạch Ốc cho biết ông Trump và bà May sẽ tiếp tục thảo luận về biện pháp trừng phạt qua điện thoại. (Mai Đức)
Read more…

Liên Âu đánh thuế lên thép nhập cảng từ Trung Cộng và Đài Loan

               Kết quả hình ảnh cho Ủy ban châu Âu

Brussels, Bỉ. (Reuters) – Liên Âu đã đánh thuế nhập cảng lên 2 sản phẩm thép có nguồn gốc từ Trung Cộng và Đài Loan vào hôm nay 27 tháng 1, cho thấy dấu hiệu mới nhất về sự căng thẳng thương mại của EU và Bắc Kinh, liên quan đến tình trạng dư thừa sản phẩm thép tại thị trường châu Âu.
Mức thuế mới được áp đặt sau khi các nhà sản xuất thép tại Châu Âu suốt nhiều năm qua cáo buộc rằng, các đối thủ cạnh tranh tại Trung Cộng đã bán sản phẩm thép vào châu Âu với mức giá không công bằng. Loại thuế mới của EU sẽ áp dụng cho hai sản phẩm ống thép không rỉ và đầu nối ống thép, chủ yếu được dùng trong ngành công nghiệp hóa dầu, chế biến thực phẩm, và đóng tàu.
Ủy Ban Châu Âu, cơ quan điều hành Liên Âu, nói rằng các cuộc điều tra của họ cho thấy các sản phẩm thép này của Trung Cộng và Đài Loan đã được bán vào châu Âu với giá quá thấp, phá giá thị trường. Quyết định hôm nay của EU bắt nguồn từ đơn kiện vào tháng 9, 2015, của một tổ chức châu Âu đại diện cho các hãng sản xuất thép không rỉ. Mức thuế mới sẽ được áp dụng trong 5 năm, với tỷ lệ từ 30.7% đến 64.9%, cho hàng có xuất xứ từ Trung Cộng. Trong khi đó, hàng có xuất xứ từ Đài Loan sẽ bị đánh thuế 5.1% đến 12.1%.
Liên Âu đã thực hiện một loạt các loại thuế đánh lên nhiều loại sản phẩm thép có nguồn gốc Trung Cộng và nhiều nước khác trong năm qua. Khu vực này hiện có 39 biện pháp bảo hộ thương mại chống lại các sản phẩm thép nhập cảng, trong đó có 17 biện pháp có liên quan trực tiếp tới Trung Cộng. (Ngô Bảo)


Read more…

LỘ ẢNH THỦ TƯỚNG NGUYỄN XUÂN PHÚC LÚC 5 TUỔI.

Read more…

NHỮNG LOÀI HOA TRONG TRUYỆN KIỀU



Tả cảnh để tỏ tình là một thủ pháp thi ca. Trong thơ của người xưa, những cảnh đó là núi, sông, mây, gió … 


  “Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp
Mây gió trăng hoa tuyết núi sông” (Hồ Chí Minh)
Vì để tỏ tình nên cũng trời mây non nước đó, đẹp hay xấu, vui hay buồn, hy vọng hay thất vọng cũng được các thi nhân miêu tả phù hợp với tâm trạng khi đó của mình hoặc của nhân vật của mình: “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du). Phong cảnh, hoa lá được sử dụng đặc biệt nhiều trong truyện Kiều của Nguyễn Du. Nếu chỉ là từ Hoa nói chung thì trong truyện Kiều nhiều lắm, hơn 130 lần Nguyễn Du dùng tới. Không một truyện thơ Nôm nào của Việt Nam (Tống Trân Cúc Hoa, Phạm Tải Ngọc Hoa,…) có được tần suất xuất hiện của hoa trong thơ nhiều như vậy. Còn tên của các loài hoa cụ thể thì Truyện Kiều của Nguyễn Du đã có tới 15 loài hoa được nhắc đến: Đào (21 lần), Mai (12 lần), Sen (13 lần), Lan (5 lần), hoa Lau (2 lần), Hồng (6 lần), Lê (5 lần), Cúc (4 lần), Hải đường (2 lần), Trà mi (2 lần), Phù dung, Lựu, Mẫu đơn, Liễu, Huệ.
                 "Truyện Kiều" Nguyễn Du
                           “Truyện Kiều” Nguyễn Du

Trong truyện Kiều có những câu thơ tả cảnh thiên nhiên tuyệt diệu tới mức trở thành kinh điển, với các loài hoa đẹp đặc trưng cho mỗi mùa. Mùa xuân, mùa sinh sôi, nảy nở của muôn loài, mùa của lễ hội và tình yêu, Nguyễn Du như một khách du xuân với tâm hồn thư thái, đã ngợi ca bức tranh thủy mặc được bàn tay Hóa công tô sắc màu tươi sáng trong hội Đạp thanh:
Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành Lê trắng điểm một vài bông hoa (41-42)
Và đâylà cảnh mùa hè đã về, vào ban đêm trăng thanh, thấp thoáng những bông Lựu đỏ màu lửa ấm áp:
Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa Lựu lập lòe đơm bông (1307-1308)
Hoa đồng nghĩa với vẻ đẹp. Tên các loài hoa thường được dùng để đặt cho con gái. Sắc đẹp của hoa thường được dùng để ví với người đẹp. Vẻ thanh tao và sắc đẹp của chị em Thúy Kiều, Thúy Vân cũng được ví với hoa Lan (Xuân) và hoa Cúc (Thu):
Bóng hồng nhác thấy nẻo xa,
Xuân Lan, thu Cúc mặn mà cả hai (161-162)
Không chỉ tả cảnh, tả người, Nguyễn Du còn dùng hoa để tả tâm trạng con người. Đây là Thúy Kiều sau khi mơ thấy trò chuyện cùng Đạm Tiên mà thảng thốt cho phận mình mai sau:
Cớ sao trằn trọc canh khuya,
Màu hoa Lê hãy dầm dề giọt mưa ? (225-226)
Khi yêu, tuổi trẻ (mà kể luôn cả tuổi già nữa) luôn mơ mộng, luôn hy vọng, luôn khắc khoải đợi chờ khoảnh khắc “ được lời như cởi tấm lòng” để ngay lập tức Kim và Kiều trao kỷ vật ước hẹn:
Sẵn tay bả quạt hoa Quì,
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao (357-358)
Khi  “xem trong âu yếm có chiều lả lơi” của Kim thì mặc dù “tình trong như đã”  nhưng lễ giáo vẫn giúp Kiều tỉnh táo, khéo léo chối từ mà vẫn nói được tấm chân tình của mình:
Vẻ chi một đóa yêu Đào,
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh (503-504)
          Khi yêu thì đợi chờ như làm thời gian thêm dài hơn, như trôi qua chậm hơn nhưng dẫu ngày có dài thì vẫn không thể dài bằng nỗi sầu khi Kiều nhớ Thúc sinh được:
Sen tàn Cúc lại nở hoa,
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân (1795 -1796)
Hoa là biểu trưng cho cái đẹp. Dùng các loài hoa để nói về tình cảm yêu đời, yêu người, để nói về tâm trạng vui vẻ cũng đã là khó nhưng vẫn chưa là gì so với khi dùng hoa để  nói về tâm trạng sầu đau của con người. Ví như khi phải bán mình chuộc cha thì tâm trạng, sắc diện tiều tụy của Kiều càng thêm xót xa lòng người:
Mối càng vén tóc bắt tay,
Nét buồn như Cúc, điệu gầy như Mai. (637-638)
          Hay như tâm trạng đau khổ của Kiều khi bị Hồ Tôn Hiến ép bán cho thổ quan:
Nàng càng ủ liễu phai Đào,
Trăm phần nào có phần nào phần tươi ? (2603-2604)
Hoặc khi Kiều đã phải mang phận kỹ nữ “bên ngoài cười nụ bên trong khóc thầm” cũng được Nguyễn Du dùng hoa để nói về tâm trạng tiếc thương danh tiết của người con gái:
Tiếc thay một đóa Trà mi,
Con ong đã tỏ đường đi lối về (845-846)
Rồi sau bao thăng trầm tủi nhục, đến ngày Kim Kiều tái hợp, gia đình đoàn viên thì hoa như thắm hơn, nụ như non hơn để cùng vui với tâm trạng mọi người:
Những từ Sen ngó Đào tơ,
Mười lăm năm mới bây giờ là đây (3137-3138)
Trong 74 lần sử dụng các loài hoa với tên gọi cụ thể để tả cảnh, tả tình thì Nguyễn Du có tới 21 lần nói đến hoa Đào. Tiên Điền, Nghi Xuân không phải là đất của hoa Đào. Phải chăng, cảnh và hoa của Thăng Long, của đất Kinh Bắc đã thấm sâu vào tâm hồn thơ của Nguyễn Du đến mức dù không trực tiếp viết về Kinh Bắc mà người ta vẫn thấy đất và con người Kinh Bắc qua hoa Đào. Vẫn là hoa Đào, vẫn là hoa Mai… mà Nguyễn Du đã nói được cảnh, được tình thật sâu xa, thật đằm nghĩa mà mỗi khi đọc truyện Kiều người ta lại thấy sâu hơn sự tinh diệu của tiếng Việt qua thiên tài Nguyễn Du.

Lê Nguyên Hợp (Theo petronews) 
Read more…

Thương vụ lịch sử có '1 không 2' của dân buôn Thổ Tang



Buôn từ cọng rơm đến vàng bạc
Vừa hoàn tất 3 chuyến xe măng, miến, nấm xuất cho các đầu mối dưới Hà Nội, trong lúc rảnh rỗi hiếm hoi, bà Nguyễn Thị Sâm tuổi đã ngoài 60 ở chợ Thổ Tang (Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) chia sẻ, tháng Tết luôn là tháng bận rộn nhất trong năm, mỗi ngày một cửa hàng có thể nhập vào cả chục ngàn tấn hàng.
“Ở đây, kho hàng hóa nhà nào cũng chất đầy, thậm chí có nhà có tới 2-3 kho dù không sản xuất ra một món hàng nào”. Bà nói và cho biết, Thổ Tang có truyền thống đi buôn bán, từ người trẻ cho tới người già. Họ buôn bán các loại hàng hóa, không trừ bất cứ một mặt hàng nào. Họ biết cách đem hàng từ chỗ thừa đến chỗ thiếu để bán.
Thương vụ lịch sử có '1 không 2' của dân buôn Thổ Tang
Khắp vùng Thổ Tang dân buôn đủ loại mặt hàng và vẫn luôn nhắc nhau về thương vụ ấn tượng có một không hai
Bà Sâm chỉ dẫn: "Cô đi từ Quốc lộ 2 rẽ vào đến phố mới có đường hai chiều thì thấy, khu ấy toàn đại lý buôn quần áo, phân phối cho đủ các chợ từ miền xuôi lên miền ngược. Khoảng gần chục năm lại đây, phố mới đó mới được phát triển thêm ra, còn trước đây chỉ là khu đất hoang. Kế đến là khu phố chuyên của các cửa hàng đại lý bánh kẹo, mắm, muối, mì chính, nước ngọt, hàng gia dụng, vàng bạc, đồ điện tử, điện gia dụng, máy móc phục vụ nông nghiệp,... Đến đoạn chợ Thổ Tang thì chuyên hàng nông sản với đủ các loại rau củ, hoa quả của cả trong nước và nhập khẩu".
Buổi đêm, ở đây còn có chợ buôn rơm, buôn trâu bò, thậm chí buôn cả tro, trấu, mùn cưa. Nói chung, đi từ đầu đất Thổ Tang đến cuối đất Thổ Tang, mọi người có thể mua được tất cả các mặt hàng, từ những mặt hàng nhỏ có giá vài đồng đến những mặt hàng có giá hàng trăm triệu đồng.
“Mà ở đây buôn bán nhiều nên nhạy lắm, đi buôn còn thiết lập mạng lưới, cài cắm tai mắt khắp nơi để nắm bắt tình hình. Thế nên, cứ chỗ nào thấy hàng sốt, hàng khan là ngay lập tức hôm sau từng đoàn xe ô tô lớn nhỏ chở đầy hàng đến đó để bán”, bà nói.
Bà Sâm dẫn chứng, cách đây chục năm, ở quanh vùng giá gạo mới chỉ nhích lên mấy giá do khan hàng, hôm trước hôm sau hàng trăm tấn gạo đã được chở về Thổ Tang để phân phối cho các mối nhỏ khác.
Ở đây nhà nào cũng có người kinh doanh buôn bán. Như nhà bà, cả 5 anh chị em đều đi buôn từ thời thanh niên đến giờ, mỗi người buôn một mặt hàng khác nhau. Thế nên, Thổ Tang trở thành điểm trung chuyển hàng lớn nhất, là cửa ngõ để đưa hàng hóa từ miền xuôi lên miền ngược, từ miền ngược về lại miền xuôi, từ Bắc vào Nam,... bà Sâm chia sẻ.
Thương vụ buôn cờ có một không hai
Ngồi nghe chúng tôi nhắc đến chuyện đi buôn bán của người Thổ Tang, cô Bàng ở thôn Bắc Cường (Thổ Tang) liền cười rồi hỏi lại: “Thế đã biết tới thương vụ buôn cờ có một không hai trong lịch sử của người Thổ Tang chưa”?.
Cô Bàng nói, người dân địa phương khác buôn bán cũng rất giỏi, không kém cạnh gì so với dân Thổ Tang, nhưng chuyện tính toán trước thời cuộc, tận dụng được cơ hội vàng thì không phải ai cũng làm được.
Cô kể, vào những năm 1954, một số người dân ở Thổ Tang bắt đầu chuyển vào Sài Gòn sinh sống và lập nghiệp. Thời ấy, họ buôn đủ các loại vải vóc từ ngoài Bắc đưa vào trong đó bán kiếm lời. Đến năm 1975, khi miền Nam sắp được giải phóng, họ bắn tin về cho những người thân ở quê chuẩn bị vải đỏ, vải vàng để may cờ, rồi cả ảnh Bác Hồ để đem vào niềm Nam bán cho người dân.
“Họ tính, khi miền Nam được giải phóng, cờ đỏ sao vàng, ảnh Bác Hồ sẽ là mặt hàng được tìm mua nhiều nhất nên chuẩn bị hàng để chớp ngay lấy cơ hội này”, cô Bàng nói.
Theo đó, một nhóm người là người nhà của nhà yêu nước Nguyễn Thái Học đã đi gom vải đỏ, vải vàng về Thổ Tang may cờ đỏ sao vàng. Lúc chuẩn bị giải phóng miền Nam thì cờ đã may xong, họ nhét đầy cờ, cuộn ảnh Bác vào ba lô theo xe bộ đội vào Sài Gòn. Vào đến nơi, xe bộ đội giải phóng đi đến đâu, họ theo sau bán cờ và ảnh Bác Hồ đến đó.
“Tôi nghe mọi người kể lại rằng, khi vào Nam bán cờ đỏ sao vàng, dân trong đó đang vui vì được giải phóng nên nhà có gì quý giá đều đem ra đổi lấy cờ, ảnh Bác để treo lên ăn mừng”, cô Bàng kể.
Khi thương vụ mua bán chưa từng có này kết thúc, nhóm người này lại chuyển về Thổ Tang sinh sống. Không ai biết họ kiếm chính xác được bao nhiêu tiền lời, chỉ biết rằng khi đi ba lô của họ nhét toàn cờ và ảnh Bác. Thế nhưng khi về, ngoài tiền, vàng, trong ba lô còn chứa đầy đồng hồ, ví da, trang sức là hàng hiệu cao cấp.
Tất cả những thứ quý giá đó đều là chiến lợi phẩm và nguồn lực góp phần để người dân Thổ Tang tiếp tục đầu tư làm ăn ngày càng mở rộng.
Bảo Phương
Read more…

“Kẻ hủy diệt” Mỹ khiến đối thủ lạnh sống lưng



VietTimes -- Hàng chục những con quái vật thực sự dưới biển có khả năng hủy diệt nhiều thành phố cùng một lúc. Tất nhiên đó chính là những tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo của hải quân Mỹ, đang rình mò dưới đại dương hiện nay là 14 tàu ngầm trang bị tên lửa đạn đạo lớp Ohio có thể mang một lượng vũ khí hạt nhân cực mạnh.
Đặng Phương Thảo 
Tàu ngầm hạt nhân lớp Ohio của MỹTàu ngầm hạt nhân lớp Ohio của Mỹ
Chín năm sau khi vụ đánh bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki, Godzilla của Ishirō Honda (quái vật hư cấu của Nhật Bản) được miêu tả là một con quái vật thức giấc từ sâu thẳm đại dương tàn phá các thành phố của Nhật Bản. Tuy nhiên loài bò sát thở ra lửa khổng lồ cũng không đáng sợ bằng những gì sắp xảy đến sau đó. Trong chưa đầy một thập kỷ, đã có hàng chục những con quái vật thực sự dưới biển có khả năng hủy diệt nhiều thành phố cùng một lúc. Tất nhiên đó chính là những tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo của hải quân Mỹ.
Loài quái vật có thực đáng sợ nhất đang rình mò dưới đại dương hiện nay là 14 tàu ngầm trang bị tên lửa đạn đạo lớp Ohio có thể mang một lượng vũ khí hạt nhân cực mạnh.
Nếu làm phép toán người ta có thể nhận thấy, các tàu ngầm lớp Ohio này có thể là hệ thống vũ khí mang tính hủy diệt nhất từng được loài người chế tạo. Cứ mỗi chiếc tàu dài 170m này có thể mang theo 24 tên lửa đạn đạo Trident II phóng từ tàu ngầm. Những tên lửa này có thể phóng từ dưới nước để tấn công các mục tiêu cách xa hơn 7.000 dặm.
Một tên lửa Trident II có thể phóng lên và quay lại quỹ đạo trái đất với vận tốc gần bằng Mach 24, tên lửa này chia tách thành 8 phương tiện độc lập, mỗi chiếc mang đầu đạn hạt nhân có sức công phá lên tới 100-475 kiloton. Tóm lại, một loạt đạn phóng từ tàu ngầm lớp Ohio có thể giải phóng 192 đầu đạn hạt nhân, san bằng 24 thành phố trên bản đồ. Đây là thứ vũ khí ác mộng của ngày tận thế.
Đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của tàu ngầm lớp Ohio là tàu ngầm hạt nhân lớp Typhoon của Nga, một loại tàu ngầm thậm chí còn lớn hơn được trang bị 20 ống phóng tên lửa đạn đạo. Tuy nhiên, các nước Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Anh và Pháp cũng đều vận hành nhiều loại tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo với nhiều loại vũ khí tên lửa khác nhau, và thậm chí còn có một số tàu ngầm đủ sức tiêu diệt các thành phố chủ chốt ở các nước phát triển.
Hải quân Mỹ đang xây dựng lớp tàu ngầm mới còn mạnh hơn cả Ohio
Logic của răn đe hạt nhân là: trong khi phát động một cuộc tấn công phủ đầu có thể quét sạch các tên lửa trên mặt đất và các máy bay ném bom hạt nhân của một quốc gia, nhưng lại rất khó để có thể theo dấu một tàu ngầm trang bị tên lửa đạn đạo tuần tra lặng lẽ dưới đáy đại dương, và cũng khó có thể tiêu diệt được tất cả những tàu ngầm này chỉ trong cuộc tấn công đầu tiên. Do đó các tàu ngầm chở tên lửa đạn đạo sẽ là công cụ trả đũa hạt nhân không gì ngăn cản được, và chúng cũng sẽ ngăn chặn sự tấn công từ đối thủ hoặc không phải viện đến các vũ khí hạt nhân. Ít nhất thì đó là hi vọng.

Như vậy, tàu ngầm lớp Ohio trang bị tên lửa Trident sẽ hoàn thành được nhiệm vụ nếu chúng không khai hỏa tấn công trong lúc đang giận dữ.
Các tàu ngầm lớp Ohio này được đưa vào vận hành từ những năm 1980 để thay thế cho 5 tàu ngầm chở tên lửa đạn đạo thuộc các lớp khác nhau. Các tàu ngầm lớp Ohio mới vẫn là những tàu ngầm lớn nhất phục vụ trong hải quân Mỹ và là thế hệ lớn thứ ba từng được xây dựng. Ngoại trừ Henry M.Jackson, mỗi tàu được đặt tên theo một bang của Mỹ, vinh dự này trước đó chỉ dành cho các tàu chiến mặt nước.
Trong trường hợp nổ ra tấn công hạt nhân lẫn nhau, tàu ngầm lớp Ohio có thể nhận được lệnh bắn thông qua đường truyền vô tuyến đặc biệt tần số rất thấp. Các tên lửa trên tàu ngầm không được xác định mục tiêu trước giống như tên lửa đặt trong các giếng phóng cố định trên mặt đất, chúng có thể được chỉ định tọa độ khá nhanh. Tám tàu đầu tiên lớp Ohio vốn được xây dựng để phóng tên lửa đạn đạo Trident I C4, phiên bản cao cấp của tên lửa đạn đạo phóng từ tàu Poseidon trước đây. Tuy nhiên, hiện nay, tất cả các tàu ngầm lớp Ohio đều được trang bị các tên lửa siêu cấp Trident II D5 với tầm bắn xa hơn 50% và có khả năng thực hiện các cuộc tấn công chính xác, cho phép chúng nhắm mục tiêu vào các căn cứ quân sự chính xác như một vũ khí tấn công phủ đầu.
Tàu ngầm lớp Ohio còn được trang bị 24 ống phóng có thể bắn ngư lôi Mark 48. Tuy nhiên, chúng chỉ được dùng để tự vệ, nhiệm vụ của tàu ngầm chở tên lửa đạn đạo không phải là để tấn công các tàu của đối thủ mà là nằm yên một cách lặng lẽ nhất có thể để loại bỏ mọi cách theo dõi của kẻ thù. Các lò phản ứng hạt nhân của tàu ngầm khiến cho nó có sức chịu đựng dưới nước gần như không giới hạn và khả năng duy trì tốc độ hành trình 23 dặm/giờ trong khi hầu như không tạo ra tiếng ồn.
"Quái vật" Ohio có thể tung đòn hủy diệt nhiều thành phố cùng một lúc
Trong khi các nhánh quân đội khác có thể được triển khai để đáp trả lại cuộc khủng hoảng hiện tại, các tàu ngầm hạt nhân vẫn duy trì lịch trình tuần tra đều đặn và liên lạc không thường xuyên để duy trì tình trạng tàng hình. Mỗi tàu ngầm lớp Ohio có hai thủy thủy đoàn gồm 154 sĩ quan và binh sĩ, phân làm hai đội Vàng và Xanh liên tục thay nhau tiến hành tuần tra. Những cuộc tuần tra kéo dài trung bình từ 70-90 ngày dưới nước, và dài nhất là 140 ngày theo USS Pennsylvania. Khoảng cách giữa các cuộc tuần tra trung bình là một tháng, việc tiếp tế được thực hiện qua ba hầm cung cấp với đường kính lớn.
Hiện nay, 9 tàu ngầm lớp Ohio đang đóng ở Bangor, Washington để tiến hành tuần tra Thái Bình Dương, trong khi đó 5 tàu khác đang đóng ở Vịnh Kings, Georgia nhằm thực hiện các hoạt động ở Đại Tây Dương. Sự kết thúc của Chiến tranh lạnh và đặc biệt là Hiệp ước cắt giảm vũ khí chiến lược đã dẫn đến việc Mỹ cắt giảm số lượng vũ khí hạt nhân. Tuy nhiên, thay vì ngừng hoạt động một số tàu cũ nhất theo đúng kế hoạch ban đầu, hải quân Mỹ đã quyết định tái trang bị 4 trong số 18 tàu ngầm lớp Ohio phục vụ như tàu mang tên lửa hành trình để thực hiện các cuộc tấn công thông thường nhằm vào các mục tiêu trên biển và trên mặt đất.
Trong khi đó, Hiệp ước New START có hiệu lực vào năm 2011 đã bổ sung thêm một số hạn chế số lượng vũ khí hạt nhân được triển khai. Kế hoạch hiện nay là để 12 tàu ngầm lớp Ohio hoạt động cùng lúc với 20 tên lửa Trident II trên mỗi chiếc, trong khi đó, hai chiếc tàu ngầm nữa đang được đại tu, mang theo tổng cộng 240 tên lửa cùng với 1.090 đầu đạn hạt nhân. Số lượng này đủ để hủy diệt vài lần thế giới này.
Tàu ngầm lớp Ohio sẽ vẫn hoạt động cho đến tận cuối những năm 2020 và thậm chí có thể được nâng cấp thêm về khả năng tàng hình cho đến khi chúng được thay thế bởi người kế nhiệm, dự kiến sẽ được đặt tên là tàu ngầm lớp Columbia. Với chi phí sản xuất ước tính từ 4-6 tỷ USD mỗi chiếc, thế hệ tàu ngầm tiếp theo có thể ít hơn về số lượng và sẽ sử dụng các lò phản ứng mới, không cần nhiều những sửa chữa và tiếp tế tốn kém và có thể tác chiến đến tận năm 2085.
Read more…

Táo quân bị cắt những gì khi lên sóng?

Chương trình Táo quân 2017 được phát sóng vào lúc 20 giờ tối 27.1 (tức 30 tết) đã bị cắt đi khá nhiều chi tiết sâu cay khi lên sóng.
Tao quan bi cat nhung gi khi len song? - Anh 1
Táo quân 2017 bị cắt khá nhiều chi tiết sâu cay khi lên sóng
Ngay sau khi chương trình phát sóng, “Nam Tào” Xuân Bắc đã chia sẻ: “Sao Táo của chúng ta lại vẹo thế! Biết nói gì đây hả anh Đỗ Thanh Hải. Chia “vui” với Vân Dung, chia “vui” với Tự Long nhé!"
Táo kê khai tài sản bị cắt
Sở dĩ nghệ sĩ Xuân Bắc chia sẻ như vậy bởi phần các Táo thi hái hoa dân chủ bị cắt đến hơn một nửa. Trong đó, có đoạn Táo Giáo dục (Vân Dung) và Táo Môi trường (Tự Long) phải kê khai tài sản.
Các Táo tự nhận “kê khai trên cả minh bạch”, chỉ có “căn nhà cấp bốn”. Nhưng khi bị truy về những món tài sản kếch xù, các Táo liền khai “của bố chồng, của mẹ chồng, của em chồng, của chồng”, rồi của “anh nhận giải thưởng đeo mặt nạ” cho.
Bên cạnh đó, nhiều câu nói sâu cay của Táo Quan chức (Chí Trung) cũng bị lược bỏ, chẳng hạn như vấn đề còn tồn tại trong nhiều cơ quan nhà nước “sáng cắp ô đi chiều cắp ô về”, “anh là lãnh đạo nhưng không biết gì đâu”…
Tao quan bi cat nhung gi khi len song? - Anh 2
Ngọc Hoàng (Quốc Khánh) và Nam Tào (Xuân Bắc)
Mặc dù vậy, thông điệp lựa chọn nhân tài, bổ nhiệm cán bộ chuyển giao quyền lực, vấn đề chọn người nhà không chọn người tài đã được chuyển tải khá mạnh.
Nếu lựa chọn nhầm người, để người đó sử dụng quyền lực để mưu lợi cá nhân sẽ mang lại hậu quả nghiêm trọng cho xã hội, do đó cần chọn người tài chứ không phải người nhà.
Táo quân 2017 cũng cho thấy hình ảnh một Ngọc Hoàng rất kiên quyết. Thiên đình đã giao Táo quân quyền lực thì cũng có cơ chế để kiểm soát quyền lực đó. Khán giả có thể thấy nhiều câu nói khá sâu cay như: “Nhất hậu duệ, thứ nhì tiền tệ, thứ ba quan hệ, thứ tư trí tuệ” phản ánh tình trạng bổ nhiệm cán bộ , hay ca khúc chế về “vòng xoay bố con” đả kích mạnh mẽ câu chuyện “con của bố nó”…
Năm nay, các Táo lên Thiên Đình không phải bằng cá mà bằng phi thuyền. Đây là cách để nhắc đến thảm họa ô nhiễm môi trường biển trong năm qua. Tuy nhiên, trong trường quay, khán giả khá tâm đắc khi Táo Môi trường chất vấn Nam Tào : “Chọn cá hay chọn thép?”, nhưng câu nói này đã bị cắt khi lên sóng.
Chương trình  khi được ghi hình với thời lượng hơn 3 tiếng đồng hồ, nhưng thời lượng phát sóng chỉ có hơn 1 tiếng rưỡi. Vì vậy, việc chương trình được biên tập, cắt cúp là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, việc bỏ đi nhiều câu nói, chi tiết có tính châm biếm sâu cay khiến nhiều khán giả có mặt tại buổi ghi hình thấy tiếc nuối khi xem lại trên sóng truyền hình quốc gia.
Tao quan bi cat nhung gi khi len song? - Anh 3
Phần các Táo thi hái hoa dân chủ bị cắt khá nhiều
Các Táo “tranh thủ” quảng cáo
Được thực hiện thường niên trong hơn 10 năm qua, chương trình Táo quân được nhiều khán giả quan tâm, theo dõi để nhìn lại những vấn đề của đất nước một năm qua trong tối 30 tết. Với lượng khán giả đông đảo như vậy, dễ thấy chương trình hút nhiều quảng cáo là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, thời lượng quảng cáo khá nhiều. Bên cạnh đó, nhiều màn quảng cáo còn được đưa vào trong cả chương trình nhiều lần. Chẳng hạn, ngay như phần đầu tiên khi các Táo vừa “hạ cánh an toàn” xuống Thiên Đình, đã bị biến hóa bất động để Nam Tào “selfie” (chụp ảnh tự sướng -PV). Nam Tào giơ chiếc điện thoại mới coóng và thích thú ghi lại hình ảnh các Táo.
Chỉ một lúc sau, dòng chữ quảng cáo chiếc điện thoại cùng camera có tính năng “selfie” vượt trội đã được chạy ở phía dưới. Tiếp đó, Nam Tào lại không quên mở chiếc điện thoại này để Ngọc Hoàng “livestream” (quay trực tiếp - PV).
Tao quan bi cat nhung gi khi len song? - Anh 4
Nam Tào (Xuân Bắc) đang chất vấn Táo Kinh công (Quang Thắng)
Dù chương trình vẫn còn những điều đáng tiếc, nhưng không thể phủ nhận công sức, nỗ lực của ê - kíp thực hiện. Trong suốt nhiều tuần lễ, đạo diễn Đỗ Thanh Hải và các nghệ sĩ đã tập luyện miệt mài cả đêm cả ngày.
Khi chương trình Táo quân đang được chuẩn bị, gần đến ngày quay, mẹ của nghệ sĩ Quốc Khánh qua đời. Nghệ sĩ đã cố gắng không làm ảnh hưởng tới tiến độ chương trình. Anh vẫn tập luyện cùng các đồng nghiệp để tạo nên nét diễn duyên dáng, dí dỏm cho vai diễn Ngọc Hoàng.
Ngọc An
Read more…

Trump cương quyết sẽ cứng rắn hơn về những xác nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông

Nhưng có thực sự quyết tâm hay không?

lược dịch - Khi Rex Tillerson, người được Tổng thống Donald Trump bổ nhiệm vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ rằng Mỹ phải ngăn chặn Trung Quốc tiếp cận các căn cứ đã được Trung Quốc xây dựng trên các rạn san hô đang tranh chấp và các đảo ở biển Đông, nhiều giả định cho rằng ông ta chỉ nói qua loa nhằm gây ấn tượng với các dân biểu về lập trường cứng rắn của ông. Tuy nhiên, tại một cuộc họp báo vào ngày 23 tháng 1, phát ngôn viên của tân tổng thống đã tuyên bố tương tự. Đây không phải chỉ là thái độ giật thót mình của Trung Quốc khi bắt đầu tự hỏi liệu ông Trump có cố tình leo thang quân sự một cách đáng kể đối với Trung Quốc.

Tại cuộc họp báo, Sean Spicer, thư ký báo chí của ông Trump, được hỏi là ông ta có đồng ý với những nhận xét của ông Tillerson. Ông trả lời: "Câu hỏi đặt ra là nếu những hòn đảo này trên thực tế thuộc vào vùng biển quốc tế và không phải là một phần của Trung Quốc, nếu vậy thì đúng, chúng tôi sẽ bảo đảm rằng chúng tôi sẽ bảo vệ vùng lãnh thổ quốc tế đang bị xâm chiếm bởi một quốc gia."

Chắc chắn là có những cơ sở vững chắc cho việc phản đối Trung Quốc đã trục xuất những lực lượng của các quốc gia láng giềng ra khỏi các đảo và đá ngầm, cũng như việc gia tăng sức mạnh hải quân, và hơn hết là việc xây dựng những đảo nhân tạo. Tháng Bảy năm ngoái, tòa án quốc tế đã kết án những "tuyên bố lịch sử" của Trung Quốc ở Biển Đông và kết luận đây là những tuyên bố bất hợp pháp. Tòa cũng tuyên bố "đường Lưỡi Bò" của Trung Quốc bao phủ hơn 1, 500km vùng biển từ bờ biển Trung Quốc là không có tư cách pháp nhân theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển mà Trung Quốc là một bên ký kết. Tòa án cũng bác bỏ tuyên bố của Trung Quốc đối với vùng lãnh hải quanh các bãi đá chỉ có thể nhìn thấy chỉ khi thủy triều thấp mà Trung Quốc đã xây dựng. Tòa quốc tế cũng chỉ trích Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Philippines, quốc gia có 200 hải lý (370 km) vùng đặc quyền kinh tế bao gồm một số các bãi đá bị Trung Quốc tranh chấp, và là nơi mà các tàu Trung Quốc đã ngăn cản Philippines đánh cá và thăm dò dầu.

Trung Quốc tuyên bố thẳng thừng rằng sẽ không công nhận phán quyết của tòa quốc tế. Thay vào đó, kể từ sau phán quyết, Trung Quốc đã gia tăng sự hiện diện tại vùng biển nói trên. Ví dụ như Trung Quốc đã xây dựng cơ sở trú ngụ cho các máy bay chiến đấu trên một số hòn đảo, bất chấp những cam kết sẽ không quân sự hóa của mình. Vào tháng 12, hải quân Trung Quốc đã bắt giữ một công cụ không người lái dưới nước được phóng đi từ một tàu nghiên cứu của hải quân Mỹ cách Subic Bay của Philippines khoảng 50 hải lý. Trung Quốc từ lâu đã bực bội việc tuần tra hải quân (vốn hoàn toàn hợp pháp) và hoạt động giám sát của Hoa Kỳ gần bờ biển của Trung Quốc.

Có lý do chính đáng để để đứng lên chống lại hành động bành trướng của Trung Quốc. Nhưng các phương tiện truyền thông của Trung Quốc cũng đúng khi họ nói rằng một cuộc phong tỏa các hòn đảo sẽ được hiểu như là một hành động khiêu chiến. Các quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ trong khu vực cũng không muốn một cuộc leo thang quân sự. Philippines cũng đã có chính phủ mới sau khi đưa đơn kiện đến tòa án. Tổng thống mới, ông Rodrigo Duterte đã cho biết ông sẽ dẹp phán quyết của tòa sang một một bên. Nước Úc, đồng minh quân sự thân cận nhất của Mỹ ở châu Á, đã đứng xa lập trường của chính quyền Trump. Và, trong một sự thay đổi đột ngột về đường hướng, Việt Nam, một quốc gia vốn lớn tiếng chỉ trích các tuyên bố về chủ quyền của Trung Quốc, gần đây cho biết sẽ giải quyết song phương các tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc - như Trung Quốc muốn.

Qua nhiều thập niên, đường lưỡi bò đã trở thành ý thức khắc sâu trong trái tim của người dân Trung Quốc. Đường lưỡi bò đã có trên bản đồ, treo trên tường của gần như tất cả lớp học, được tái bản trong tất cả hộ chiếu Trung Quốc. Đối mặt với một cuộc phong tỏa, Trung Quốc sẽ không hạ mình một cách dễ dàng.

Không rõ liệu ông Trump ủng hộ các biện pháp vốn vẫn còn mơ hồ mà Tillerson và Spicer phác thảo ra. Nhưng thật khó để giả vờ rằng không có sự thay đổi trong thái độ của chính quyền Donald Trump đối với Trung Quốc. Ông Trump đã nghiêng về Đài Loan, đã phá vỡ điều cấm kỵ đối với chính sách "một nước Trung Quốc" và dường như đã chọn một cuộc chiến thay vì tranh chấp với Trung Quốc qua lãnh vực ngoại thương. Tất cả bắt đầu cho một âm hưởng khá thù địch mặc dù hai cường quốc này vốn phụ thuộc lẫn nhau một cách sâu sắc. Tuy nhiên, nếu những tuyên bố cứng rắn về Biển Đông không được được tiếp nối bằng hành động thì sự tín nhiệm đối với Hoa Kỳ sẽ bị tổn thương.

Ông Bill Hayton, một chuyên gia về Biển Đông tại Chatham House, một think-tank ở London, cho rằng các tuyên bố cứng rắn vừa qua có một mục tiêu hẹp hơn, là ngăn chận Trung Quốc xây dựng trên bãi cạn Scarborough - một tập hợp của các rạn san hô gần Philippines, nơi mà Trung Quốc đã đuổi hải quân Philippines vào năm 2012. Một căn cứ ở đó, cộng thêm với những căn cứ khác đã được Trung Quốc xây dựng trong quần đảo Hoàng Sa ở phía tây và quần đảo Trường Sa ở phía nam, sẽ cho phép Trung Quốc thống trị vùng biển Đông. Vào năm ngoái, chính quyền Barack Obama được cho là đã cảnh báo Trung Quốc rằng Mỹ sẽ ngăn chặn bất kỳ nỗ lực xây dựng nào của Trung Quốc. Do đó, có thể cho rằng ông Tillerson chỉ đơn giản tái khẳng định chính sách đã có một cách thẳng thắn hơn.

Liệu chính sách này sẽ thành công? Có lẽ. Hình ảnh vệ tinh cho thấy Trung Quốc đã ngừng xây dựng các đảo từ vài tháng trước đây. Quan hệ mới của Trung Quốc với Philippines chống lại mọi hành động xây dựng mang tính khiêu khích trên bãi cạn Scarborough. Bên cạnh đó, chủ tịch của Trung Quốc là Tập Cận Bình đã tuyên bố rằng năm 2017 sẽ là một năm của sự ổn định, do đó, ông hầu như không có khả năng đối diện một cuộc khủng hoảng ở Biển Đông. Tuy nhiên, những tuyên bố mới nổi lên của ông Trump cũng đã cho Trung Quốc một cái cớ để thực hiện những gì mà Trung Quốc đã cam kết sẽ không tiến hành và sẽ củng cố toàn diện các đảo mà Trung Quốc đã bỏ ra nhiều năm để kiến tạo.

Nguồn:


Read more…

Kỷ luật kiểu cộng sản

Người Buôn Gió
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký một quyết dịnh xoá chức bộ trưởng bộ công thương của ông Vũ Huy Hoàng với lý do vì ông Hoàng có khuyết điểm trong công tác cán bộ.
Thật nực cười, như vậy ông Hoàng không bị xoá chức ở nhiệm kỳ bộ trước trước đó, thủ tướng Phúc chỉ xoá tư cách bộ trưởng ông Hoàng nhiệm kỳ 2011 đến 2016. Vậy nhiệm kỳ trước đó ông Hoàng không bị xoá tư cách bộ trưởng.
Vào tháng 11 ban bí thư Đảng đã cách chức bí thư ban cán sự bộ công thương đối với ông Hoàng. Tất cả hai lần kỷ luật của đảng và chính phủ cộng sản Việt Nam này đều diễn ra khi ông Hoàng dã về hưu rời khỏi tất cả các chức vụ trên.
Tất cả dư luận đều ngán ngẩm với kiểu kỷ luật đánh vào cái bóng in trên tường, chỉ duy nhất tờ báo Dân Trí phục vụ trung thành với ông Trọng, Phúc là hí hửng tâng bốc cuộc kỷ luật như là thắng lợi lớn.
Ông Hoàng vẫn còn là nguyên uỷ viên trung ương đảng CSVN khoá 10, 11. Ông vẫn còn nguyên là bí thư tỉnh uỷ Lạng Sơn, vẫn nguyên bộ trưởng bộ công thương khóa 2007 đến 2011. Việc cách chức cũ của người đã về hưu đã là nhảm nhí, đã thế lại còn chỉ cách chức bí thư bộ côn thương mà không cách chức uỷ viên trung ương đảng. Làm hai nhiệm kỳ thì chỉ cách chức một nhiệm kỳ.
Cách chức, xoá chức như thế. Người ra lệnh đau, chứ người bị cách chức như vậy chả có gì mà phải đau cả. Nó cho thấy sự bất lực của những người ra lệnh cách chức, như thể con muỗi đốt được con voi một nhát rồi la lên đắc thắng, một lũ ruồi nhặng hùa theo tán dương.
Rồi lại đến chuyện thu bằng khen của Trịnh Xuân Thanh. Ông Thanh hiện nay đang sống và làm việc hợp pháp ở một nước tư bản, ông đã làm đơn từ bỏ đảng cộng sản VN với lý do một người bảo thủ và tiểu nhân như ông Trọng làm đảng trưởng, thì ông Thanh không thiết tha gì với đảng nữa.
Nay ông Trọng ra lệnh thu lại cái bằng khen của đảng từng trao cho ông Thanh, để hại được cái gì ông Thanh ? Cuộc sống mới của ông Thanh không cần đến cái bằng khen đó, ông Thanh không thể dùng cái bằng khen anh hùng lao động thời CNXH để đi xin việc ở tư bản. Việc tước bằng khen như thế là việc ngu xuẩn, bởi việc đó còn giúp cho ông Thanh có chứng minh vụ việc của ông nằm trong âm mưu chính trị, nếu như xảy ra trường hợp ông Thanh cần chứng minh với nước sở tại. Tuy nhiên, điều này không cần thiết với ông Trịnh Xuân Thanh, bởi nước sở tại ông Thanh đang sống người ta coi tờ lệnh truy nã quốc tế mà Việt Nam đối với ông là vô giá trị.
Ông Trọng đang điên cuồng cách tạo dựng được uy quyền của mình trong đảng, nhưng càng ngày uy tín của ông càng xuống trầm trọng. Đã có những cuộc họp nhỏ giữa những uỷ viên bộ chính trị bóng gió bàn đến chuyện ông Trọng nên về. Nếu để những lời như vậy tiếp tục diễn ra làn rộng, sẽ bất lợi cho ông Trọng ở đại hội giữa nhiệm kỳ. Ông Trọng đang đứng trước một mối đe doạ, đó là ở hội nghị trung ương nào đó sẽ có những ý kiến đề nghị họp đại hội giữa nhiệm kỳ. Nếu đại hội như vậy diễn ra , những người không ưa ông trong trung ương sẽ mớm cho đại biểu nào đó ý kiến việc ông Trọng về hưu. Một cuộc lấy ý kiến diễn ra và việc ông Trọng phải ra đi là khả năng lớn sẽ xảy ra.
Đối phó với mối đe doạ này, ông Trọng đã gấp rút sang Trung Cộng cầu cứu. Tại đây ông Trọng đã ký kết nhiều văn kiện hợp tác với Trung Cộng, để đổi lại sự đảm bảo của Trung Cộng sẽ bảo vệ cho ông giữ vững được chức TBT. Ông Trọng đã xây dựng mình thành hình ảnh lãnh đạo trung thành duy trì CNXH và gắn bó mật thiết với Trung Cộng. Trong những văn kiện ký kết với Trung Cộng có nhiều điểm cam đoan Trung Cộng sẽ bảo vệ CNXH và mối quan hệ giữa hai nước, về lâu dài là dây là đường lối chiến lược , về cấp bách trước mắt là bảo vệ vị trí tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trước những làn sóng ngầm phản đối trong nội bộ CSVN. Bước đi này là tính toán rất khôn ngoan của ông Trọng, bởi tính chất hai đảng cộng sản anh em, việc ông Trọng gắn mình với một đảng cộng sản nước anh em không thể coi là bán nước hay phản bội theo quan điểm của ĐCSVN.
Sau khi đã nhận được lời đảm bảo từ Trung Công, ông Trọng phải làm tiếp bước nữa là đưa ra những hình thức kỷ luật oái ăm, chưa có tiền lệ. Chấp nhận làm trò cười cho thiên hạ qua việc kỷ luật khôi hài những người trên. Nhưng sâu xa hơn âm mưu của ông Trọng qua việc này, là luyện cho trung ương đảng quen với việc ông đưa ra những chỉ thị chưa có tiền lệ. Chỉ có một vài tờ báo được ông Trọng giao nhiệm vụ mới hiểu được ý đồ này của ông Trọng. Bởi thế tờ Dân Trí không ngại chuyện thiên hạ chê trách, thản nhiên đưa bài ca ngợi những chiêu trò của ông Trọng là hay, là sáng suốt với mục đích tạo dư luận quen với tác phong đưa chỉ thị của tổng bí thư.
Những âm mưu kỷ luật việc cách chức người đã về hưu, tưởng như là trò đùa cho thiên hạ thấy sự bất lực của Nguyễn Phú Trọng. Nhưng không mấy ai hiểu đó là kế sách lùi một bước để tiến ba bước. Ông Trọng đã thành công ở mặt mà dư luận khó có thể thấy, là ông ra được những chỉ thị tuỳ tiện, không có tiền lệ. Vậy mà quốc hội, chính phủ bàn ra tán vào một hồi, rồi cũng chấp nhận làm theo ông ta.
Trước đây ông Trọng đã từng ra chỉ thị 19 điều đảng viên không được làm, hầu hết các đảng viên đều cười nhạt cho rằng đó là hình thức. Sau đó ông Trọng đã đưa ra quyết định 244, để ông dùng ở đại hội đảng 12 để mình ông ở lại dù cao tuổi nhất.
Ông Trọng tài và đức để làm điều gì cho đất nước đều kém, nhưng xây dựng đảng là chuyên môn rất giỏi của ông. Đương nhiên trong chuyên môn xây dựng đảng, thì những chiêu trò gian manh còn tinh vi gấp tỷ lần maphia Ý, không dễ người thường nhận ra được chiêu luộc ếch ôm măng mà ông Trọng đang làm.
Và chuyện kỷ luật đầy bi hài kia, đằng sau nó là một âm mưu to lớn của Nguyễn Phú Trọng đang giăng ra cho các đàn em mình chủ quan, để kết thúc một cách bất ngờ cho ông ta ngồi đến hết nhiệm kỳ. Khi ông ta ngồi được hết nhiệm kỳ, cũng là lúc quyền lực ông ta trở thành tối thượng thực sự như ông ta hằng mong muốn. Lúc đấy còn những chỉ thị, chính sách gì lạ đời gì nữa có trời mới biết. Nhưng chắc chắn một điều, ông ta lại giả bộ ngây ngô.
- Tôi cũng bất ngờ khi mình được trăm phần trăm tín nhiệm bầu.
Read more…

Tản mạn đêm Giao Thừa

Đỗ Trường
Tôi thích nhạc Trần Tiến, bởi cái chất dân dã của ca từ, và da diết của giai điệu. Tuy nhiên, có một vài bài ca, câu hát của ông làm cho người nghe hơi bị nhột tai: "Hà Nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất bạn bè thôi. Hà Nội, cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất tình người thôi". Có lẽ, Trần Tiến viết ca khúc này, trong lúc ông đang lơ lửng ở cõi trên. Bởi, nhìn lại xã hội, con người thời nay, buộc ta phải đảo lại hai vế của câu ca, hòng kéo Trần Tiến trở về với cõi thực chăng: "Hà Nội cái gì cũng đắt, chỉ có rẻ nhất bạn bè thôi. Hà Nội, cái gì cũng đắt, chỉ có rẻ nhất tình người thôi".
Có lẽ vậy, nên lần nào nghe ca khúc này của Trần Tiến, cũng làm tôi nhớ đến tiếng bom nổ giữa đêm giao thừa ở khu tập thể Vĩnh Hồ vào năm 1981. Cho đến nay, chắc chắn không chỉ người Hà Nội, mà còn nhiều người con của đất Việt không thể quên sự bi thương và tang tóc của cái đêm ấy.
Số là gần giao thừa, Nghĩa Chột một thương binh ở Hàng Chiếu, rủ tôi đến nhà bạn hắn cũng thương binh nặng, sống độc thân ở khu tập thể Vĩnh Hồ để nhấc lên nhấc xuống cho vui, rồi quay về xông đất. Đúng lúc pháo rộ lên đùng đoàng, Quyền Chủ tịch nước Nguyễn Hữu Thọ đọc thư chúc tết, một tiếng nổ như xé trời, làm rung chuyển nơi chúng tôi ngồi. Trần vữa đổ ụp xuống mâm cơm cúng giao thừa. Chúng tôi chạy bổ ra ngoài, thấy mấy căn hộ bên sụp đổ, tiếng la hét trong bụi gạch đất mịt mù. Nhìn tang thương không khác bom Khâm Thiên mùa Giáng sinh 1972. Mọi người ngơ ngác, chỉ biết tiếng nổ phát ra từ nhà ông giám đốc của một nhà máy đóng trên địa bàn Thượng Đình, hay Thanh Xuân gì đó.
Sáng mùng một, trên đường chở mẹ xuống chúc tết bà ngoại ở Nhân Chính, tôi gặp ông bạn học Trần Sỹ, công an quận Đống Đa, quần xắn móng lợn, đạp xe ngược chiều. Dừng xe, hắn bảo, vừa ở hiện trường, và kể: Nguyên do, tay giám đốc đuổi việc một công nhân là bộ đội phục viên. Tuy nhiên, hoàn cảnh người công nhân rất khó khăn, và nhiều lần cầu khẩn giám đốc cho làm việc tiếp, nhưng đều bị khước từ. Đã đến đường cùng, do vậy, đêm ba mươi, người công nhân này đến nhà giám đốc mang theo ba lô bộc phá, và vẫn năn nỉ xin được hủy cái quyết định đuổi việc lần cuối. Nhưng người giám đốc dứt khoát nói không, rồi ngầm sai con trình báo công an. Và người con chưa kịp quay về, công an cũng chưa kịp đến, thì người công nhân đã cho ba lô bộc phá phát nổ. Vậy là, giám đốc và gia đình, cùng người công nhân tan tành như xác pháo.
Và ngay sau đó, báo chí truyền thông nhà nước đồng loạt gõ mõ, khua chiêng: Kẻ gây án đã từng vào tù, ra tội. Rồi khẳng định sự manh động đó chỉ có ở những tội phạm hình sự chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, không riêng tôi, mà có lẽ còn nhiều không nghĩ như vậy. Bởi, xét về diễn biến tâm lý: Kẻ lưu manh, tội phạm chuyên nghiệp, thường tìm cách trốn chạy sau khi gây án, chứ ít khi chịu chết cùng nạn nhân như vậy. Và đây là hành động đường cùng, không lối thoát của một con người có thể nói là điềm tĩnh và can đảm. Nếu bác nào không đồng suy nghĩ, xin cứ điện tham khảo nhà tâm lý học, thày Mạc Văn Trang xem sao nhé.
Tuy không chấp nhận, cổ vũ cho hành động đánh bom, giết người, hại mình như vậy, nhưng tôi nghĩ: Nếu sống trong thời internet thông tin toàn cầu như hiện nay, thì chắc chắn nhận thức, tư tưởng của người công nhân sẽ hoàn toàn đổi khác. Và hành động phản kháng, đánh bom của anh, sẽ khiến cho ta liên tưởng đến tiếng bom Sa Diện (1924) của Phạm Hồng Thái trước cường quyền chứ không chừng.
Vâng! Cái tình người rẻ mạt ấy, đến nay như một cấp số nhân đẩy mối quan hệ xã hội, và con người với con người xuống tận cùng của sự lưu manh, đểu cáng. Và hình ảnh chính quyền bắt tống giam những người phụ nữ trẻ bất đồng chính kiến, bất chấp ngày tết, bất chấp trẻ thơ, con nhỏ, đã chứng minh một cách nóng hổi, rõ nét nhất cho cái dã man không tình người, tình đồng loại hiện nay. Hơn thế nữa, nó còn bộc lộ sự yếu đuối, bất lực, ngày càng lưu manh hóa của chính quyền. Viết đến đây, trên truyền hình điểm giờ phút giao thừa, tôi vội gọi điện chúc tết ông bạn nối khố là bác sỹ, nhưng không được, bởi điện thoại đã khóa. Lúc sau, hắn gọi lại bảo, vừa phải mổ, cấp cứu hai anh ruột chém nhau vỡ đầu chỉ vì mấy tấc đất khi tranh chấp làm móng nhà. Thật buồn. Vậy là, đất đẩy lên cao, càng đắt đỏ, thì tình người Hà Nội lại càng rẻ mạt và thấp xuống. Nó như đồ thị biểu diễn tương quan tỉ lệ nghịch trong toán học vậy.
Và quả thực, thượng tầng đã hỏng, nóc đã dột ắt tường và nền phải ướt thôi.
Hôm cúng Táo ông về trời, ngồi lai rai với ông bạn cựu nhân viên của Đài truyền hình Hà Nội, mới chuồn sang Đức được mấy năm. Sau khi phê bình những ý kiến, bài viết ấu trĩ, thấp như rệp của mấy đồng chí giáo sư tiến sĩ, không biết thật, hay đểu ở trong nước, rồi hắn bảo: Người Việt tuy khôn vặt, lừa vặt nhưng cũng dễ bị lừa lại, bởi cái vỏ ngoài. Xem mõ làng Phan Anh cùng Tạ Bích Loan, và đồng chí đại tá công an Hồng Thanh Quang… diễn, thế mà các bác vỗ tay rầm rầm, gợi ca chí khí của đồng chí Phan Anh. Theo hắn, tất cả chương trình nhà đài đều có kịch bản đạo diễn, và kiểm duyệt rất chặt chẽ trước khi phát sóng. Quay, phát trực tiếp càng ngặt hơn, câu nào trật đường rày, sẽ bị cho méo, mất tiếng ngay lập tức. Chứ làm sao các đồng chí tuyên huấn để mõ làng Phan Anh thao thao bất tuyệt như vậy? Nếu không được phép, có nhử kẹo đồng chí Phan Anh cũng chẳng dám mở miệng. Những lời phản biện của đồng chí Phan Anh là kịch bản đã được học thuộc, nhằm mục đích tuyên truyền cho tự do ngôn luận, nhưng không bao giờ có thực. Và nếu không đưa hình ảnh đấu tố đểu đồng chí Phan Anh lên như vậy, thì làm sao dân chúng đổ mấy chục tỷ vào tài khoản, bằng một lời kêu gọi của đồng chí ấy…
Nói một thôi, một hồi, hắn chốt lại một câu nghe có vẻ nghịch lý, nhưng làm tôi phải suy nghĩ mãi: Cái đất nước mình học càng học cao, dân trí lại càng thấp.
Dường như cả dân tộc đang bị ru ngủ? Một câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Vậy mà khi gọi điện chúc tết, nhà văn Võ Thị Hảo còn bảo: Lời ru và giấc ngủ ấy cứ tưởng chỉ có ở trong nước, sang đến Berlin thấy người Việt ở đây còn u mê cuồng nhiệt hơn.
Có lẽ vậy? Bởi tôi không tham gia bất cứ tổ chức, hội đoàn nào. Nhưng đôi khi đọc báo thấy các đồng chí ở Berlin nhảy múa, quay cuồng hơi bị kinh. Berlin có một nhúm người thôi, thế mà các đồng chí quyết tâm thành lập ra mấy cái hội Hà Nội. Nhằm chia nhau cái ghế tự sướng chăng? Và hình như thành phố lớn nào cũng có hội Hà Nội? Có bác nghe nói học hành cũng kha khá, tuổi tầm sáu bó, đi đâu cũng vỗ ngực giai Hà Nội gốc, hào hoa phong nhã. Ấy thế mà, họp hành hội đoàn cứ thấy bác khúm lúm trước mấy đấng ngồi trên, tuổi đáng em út, con cháu mình. Cái hào hoa phong nhã của bác, không rõ lúc này biến đâu mất rồi. Mà chẳng hiểu thế quái nào, các bác sống ở Đức, hội hè tự do, mỗi lần hội họp quốc kỳ kéo phần phật, quốc ca cứ hừng hực, rồi lại phải rước mời các đấng ngồi trên về chỉ đạo, dặn dò. Các bác tự đeo gông vào cổ, hay cái hội của các bác do bàn tay lông lá nào đó nặn ra?
Nửa trước của cuộc đời gắn chặt với từng góc phố và con đường, nên tôi cũng yêu Hà Nội như các bác thôi. Nhưng tự hào tuyệt đối không. Tuy nhiên, tôi có đề nghị mỗi lần hội họp, các bác nên vứt bố nó cái khẩu hiệu: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An.“ đi. Bởi, nó không phải của Hà Nội đâu. Người Hà Nội sao lại hệch hỡm đến như vậy? Và lẽ nào, người Hải Phòng, Nam Định, Nghệ An, Quảng Bình, Huế, Nha Trang, Sài Gòn… không thanh lịch hào hoa sao?
Gần đây có một số người, trong đó có cả những nhân sĩ, trí thức như GS Võ Tòng Xuân đề nghị với nhà nước, bỏ tết âm lịch cổ truyền dân tộc, nhập chung vào tết dương lịch cho đỡ mất thời gian và tốn kém.
Phải nói thẳng, từ năm 1954 ở đến nay, chính quyền đã phá bỏ rất nhiều đình làng, chùa miếu, công trình văn hóa cổ một cách vô tội vạ, không thương tiếc. Tết âm lịch là lễ hội văn hóa truyền thống quan trọng bậc nhất của dân tộc. Nếu bỏ, hoặc nhập chung với tết dương lịch nữa, thì khác gì giết chết cả phần hồn. Có một điều kỳ lạ, cứ cái gì do trình độ, khả năng yếu kém không quản lý được là chính quyền cấm đoán, hoặc phá bỏ.
Có lẽ, ai cũng nhìn thấy cái gốc, muốn xã hội ổn định, chấm dứt sự lãng phí, thì dứt khoát luật pháp phải có trước ý thức của con người. Xét cho cùng, từ 1954 đến nay, Việt Nam chưa thật sự có luật pháp. Nếu có thì đảng, chính quyền đã đứng, ngồi trên luật. Do vậy, từ lãnh đạo cấp cao nhất, đến dân đen, hoặc những người có học đều chưa (không) có ý thức. Từ đó, dẫn đến lãng phí, sinh ra nhiều tệ nạn tốn kém, ngày tết ngày lễ kéo dài liên miên.
Ta có thể thấy, do lịch sử, nước Đức có đến 16 bang hợp thành liên bang. Cho nên, ngoài tết lễ hội chung, mỗi bang đều lễ hội văn hóa riêng của mình. Do vậy, những ngày tết, lễ hội ở Đức dường như nhiều hơn so với Việt Nam, và một số nước xung quanh. Nhưng do luật pháp nghiêm minh, rõ ràng, nên buộc con người suy nghĩ, hành động phải có khuôn khổ và ý thức, bằng không sẽ bị đào thải tức thì, dù bất kể là ai. Như trước đây mấy năm, ông Giám đốc sở trật tự, giao thông thành phố Leipzig, nơi tôi cư ngụ, lái xe trong tình trạng rượu bia, bị chính lính của ông kiểm tra và thu hồi giấy phép lái xe. Thời gian sau, ông chạy xe quá tốc độ, và không bằng lái bị Camera ghi hình, đưa ra tòa. Ông bị phạt tù và tự động từ chức.
Nước Đức không cấm đốt pháo đêm giao thừa, hoặc đốt pháo vào những ngày cưới xin, lễ hội, khi đã đặt đơn xin phép. Do ý thức, dân trí cao, nên ta chỉ có thể nghe tiếng pháo nổ khoảng một giờ đồng hồ ở thời khắc giao thừa, rồi ngay sau đó trở về không gian tĩnh lặng. Tết, năm mới chỉ được nghỉ ngày ba mươi và mùng một đối với công sở. Dịch vụ và hàng quán nghỉ duy nhất ngày mùng một, sau đó phải làm việc bình thường, chứ làm quái gì được nghỉ cả tuần như ở Việt Nam.
Như vậy, ta có thể thấy, ý thức con người quyết định sự lãng phí, tốn kém hay tiết kiệm. Ý thức này có được cũng từ giáo dục và luật pháp mà ra.
Thành thật mà nói, nhà nước không thể bỏ Tết âm lịch, hoặc nhập chung vào tết dương lịch. Bởi, nó gắn liền với tâm linh, máu thịt của con người và dân tộc. Nếu cố tình bỏ, sẽ mất nhiều hơn được, nhất là ngành du lịch về lâu dài. Hơn nữa, nó sẽ đẻ ra nhiều tệ nạn xã hội khác còn lãng phí và khó quản lý hơn rất nhiều.
Vâng! Và muốn Tết âm lịch, hay lễ hội không tốn kém, lãng phí, thì dứt khoát phải có luật pháp, bộ máy chính quyền, đảng phái vận hành như các nước Âu- Mỹ. Còn luật pháp, con người, ý thức như ở Việt Nam hiện nay không bao giờ thực hiện được.
Leipzig đêm giao thừa tết Đinh Dậu 27-1-2017
Đỗ Trường

Read more…

Contact us