Gan lỳ sẽ bị nhừ đòn

Gan lỳ sẽ bị nhừ đòn, chỉ đất nước và người dân khổ


Đã có tổng kết trên thế giới là chính quyền cộng sản xưa nay đều kiêu ngạo, tự phụ, coi thường luật pháp quốc tế, không có nền văn hóa biết xin lỗi dù cho phạm sai lầm và tội lỗi rõ ràng.

Trịnh Xuân Thanh trên báo Đức.
Staline từng ký giấy tiêu diệt hàng vạn – cụ thể là gần 22.000 sỹ quan Ba lan - bị Hồng quân Liên Xô bắt làm tù binh năm 1939 - trong khu rừng Katyn vào tháng 5/1940, rồi đổ tội cho phát xít Đức, cho đến năm 1989 mới bị phát hiện. Quan hệ Nga – Ba Lan hiện vẫn còn nhức nhối cay đắng bởi cuộc tàn sát khủng khiếp này, khi Putine đến nay vẫn ngoan cố ám chỉ Gorbachov đã có dã tâm cố tình khơi lên vụ thảm sát cũ ở Katyn nhằm bôi đen và lật đổ chế độ xô viết.

Trung Cộng năm 2016 cho mật vụ sang Hồng Kông bắt cóc 2 nhà xuất bản sách vạch rõ cuộc sống buông thả trác táng của ông tổng Tập Cận Bình, đưa về lục địa, bị công luận Hồng Kông và Đài Loan lên án, buộc phải thả tự do, nhưng không một lời xin lỗi.

Thì Việt Nam cộng sản cũng vậy. Vụ án Trịnh Xuân Thanh bị nhóm mật vụ do ông tổng Trọng phái sang Berlin bắt cóc, với những chứng cớ, hình ảnh, nhân vật rõ ràng, vẫn bị chính quyền CHXHCN Việt Nam bác bỏ, cho rằng ông Thanh tự dẫn xác về đầu thú, nhưng không trưng ra một bằng chứng nào về trở về ra sao, qua con đường nào, với giấy tờ gì, có ai làm chứng. Cảnh Trịnh Xuân Thanh phờ phạc, thất thần, bị giam kín không cho ai quan hệ dù chưa ra tòa làm cho dư luận trong ngoài nước lo âu, phẫn nộ.

Vẫn là cái thói coi luật pháp không ra gì, ta là luật pháp, ta làm ra luật, ta xét xử, ta độc quyền phán xét, tòa án trong tay ta, một tư duy bệnh hoạn, một não trạng lạc hậu, lạc lõng giữa thế giới văn minh có pháp quyền chặt chẽ.

Ông Tổng bí thư và Bộ Chính trị nghĩ rằng đã chối bỏ sự thật thì vì sỹ diện của đảng, uy tín của Nhà nước, không thể lùi bước, những mong rồi sự việc sẽ phai nhạt với thời gian, mọi việc sẽ đi vào lãng quên, thế là thoát nạn. Đã vậy ban Tuyên huấn còn đạo diễn cho báo Văn nghệ công kích, mạt sát Nhà nước CHLB Đức là bịa đặt, vu cáo, lên gân để kiếm phiếu cho cuộc bầu cử trong nước. Đã ngoan cố còn vụng dại khiêu khích.

Và thế là bị ăn đòn tiếp. Ngày 22/9, người phát ngôn bộ Ngoại giao Đức Rainer Breul cho biết nhà ngoại giao thứ 2 trong Sứ quán VN tại Berlin phải rời khỏi nước Đức trong 4 tuần cùng với gia đình, do bị xác định có dính vào cuộc bắt cóc.

Vẫn chưa hết, ông R. Breul cho biết rõ: «Phía Đức nhận thấy không có hồi đáp đầy đủ từ Việt Nam sau vụ bắt cóc,» và nhắc lại lời của bộ trưởng Ngoại giao Sigmar Gabriel: «Đây là vụ vi phạm rất nghiêm trọng chưa từng có trên lãnh thổ quốc gia,» và phía Đức đã quyết định tạm ngừng quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam, và sẽ còn những quyết định khác, cho đến khi nào phía Việt Nam nhận ra lẽ phải, nhận sai lầm, nói lên lời xin lỗi và cam kết sẽ không tái diễn vụ việc nghiêm trọng như thế trên lãnh tổ CHLB Đức. Lời cảnh báo nghiêm đáng sợ.

Có thể hiểu những quyết định khác tiếp theo là gì?

Sẽ là kéo dài việc tạm ngừng quan hệ đối tác chiến lược được dày công xây dựng 20 năm nay; đình chỉ món viện trợ 220 triệu Euro đang được giải ngân; hạ thấp quan hệ buôn bán, quan hệ ngoại giao; tiếp tục trục xuất những kẻ liên quan đến cuộc bắt cóc do ngành tư pháp Đức điều tra, xử lý; đình hoãn việc xét duyệt thông qua Thỏa thuận buôn bán Liên Âu – Việt Nam. Thiệt hại lớn đủ đường.

Chơi găng, không biết điều với CHLB Đức là chơi găng căng thẳng với cả 27 nước trong Liên Âu, với Pháp, Ý, Tây Ban nha, Bồ đào nha, Ba lan, Tiệp, Hungari, Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển…, là cực kỳ dại dột khi Việt Nam chuẩn bị gấp cho cuộc họp APEC sắp diễn ra ở Đà Nẵng. Không khác gì đôi chân đã yếu do bị bọn bành trướng Trung Quốc lấn lướt phá phách, nay lại tự mình vác đá đập vào chân thì làm sao đứng thẳng, đi đứng, đối đáp, ăn nói đàng hoàng được với thế giới?

Ngoan cố, gan lỳ khi phạm tội sẽ bị nhừ đòn!

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, việc chuẩn bị cho Hội nghị APEC, cuộc khủng hoảng đối ngoại gay gắt hiện nay phải là đề tài thảo luận thật sôi nổi, kỹ lưỡng trong cuộc họp TƯ đảng lần thứ VI khóa XII và cuộc họp Quốc hội cuối năm nay.

Đây là dịp tốt để Đảng thực hiện phê và tự phê sâu sắc nghiêm chỉnh, từ bỏ não trạng cứng nhắc, chỉ tiến không biết lùi, học hỏi để biết điều hay lẽ phải, biết nhận lỗi và biết xin lỗi, để trở thành một thành viên đã trưởng thành trong cộng đồng thế giới văn minh.

Bùi Tín
Blog VOA
Read more…

Vì sao Nguyễn Xuân Anh bị hất cẳng khỏi Đà Nẵng?

4 ngày trôi qua, kể từ khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương do ông Trần Quốc Vượng công bố kết luận sai phạm của Ủy viên Trung ương đảng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. Điều này đồng nghĩa con đường quan lộ của ông này đã chính thức chấm dứt, sự nghiệp chính trị của ông đã rẻ theo hướng mới. Song, không phải vì vậy mà dư luận thôi hết nói về nhân vật này, nhất là những câu hỏi, như: Vì sao Ủy ban Kiểm tra Trung ương lại chọn Nguyễn Xuân Anh để công bố sai phạm? Ai là người đứng đằng sau âm mưu hạ bệ Nguyễn Xuân Anh? Nguyễn Xuân Anh đi rồi, ai sẽ là người thay thế?
                                          Kết quả hình ảnh cho bo truong truong quang nghia
Trương Quang Nghĩa (trái) người được cho là sẽ thay thế cho Nguyễn Xuân Anh ngồi vào ghế Bí thư ở Đà Nẵng. Ảnh: Internet
Vì sao là Nguyễn Xuân Anh?

Câu hỏi này không phải dễ trả lời, nhất là trong bối cảnh bất kỳ lãnh đạo nào trong bộ máy chính quyền, chỉ cần qua một cuộc điều tra đều có thể phơi bày ra những sai phạm của mình. Từ nhà đất, tham nhũng, lạm quyền…Hay như vụ mỹ nữ Thanh Hóa, cô Trần Vũ Quỳnh Anh với quan lộ thần tốc, người được cho là vợ bé và đã có 2 con với Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến. Dù đã điều tra hơn một năm nay nhưng vẫn chưa có kết quả. Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Thanh Hóa liên tiếp trong nhiều lần từ chối công bố kết quả cho báo chí, mà lần lượt khất hẹn lần sau. Điều đáng nói hơn, đang lúc điều tra thì cô Trần Vũ Quỳnh Anh đã đào tẩu sang Tân Tây Lan (New Zealand) để định cư.

Hay như vụ ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở Tài nguyên-Môi trường tỉnh Yên Bái với vụ án biến đất rừng thành đất nhà và xây căn biệt phủ rộng thênh thang, trong khi không thể chứng minh được thu nhập. Ông Quý là em trai bà Phạm Thị Thanh Trà- Ủy viên Trung ương đảng CSVN, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái. Bà Trà bị cáo buộc là đã bổ nhiệm em trai không đúng quy định. Vậy nhưng, tính đến ngày 18/9, tỉnh Yên Bái đã 5 lần xin lùi thời hạn để công bố sai phạm.

Qua đó cho thấy, không phải sai phạm nào Ủy ban Kiểm tra Trung ương cũng đều nhúng tay, mà cơ quan này tham dự là có mục đích. Điển hình như vụ của ông Trịnh Xuân Thanh, chi là một phó Chủ tịch tỉnh nhưng đích thân ông Trần Quốc Vượng phải vào cuộc, để rồi từ đó phanh phui ra cả một loạt sai phạm, một loạt lãnh đạo cao cấp, từ Ủy viên Trung ương đảng, cho đến cả Ủy viên Bộ Chính trị.
Trong vụ án Nguyễn Xuân Anh, từ tháng 3/2017, trên Internet đã xuất hiện loạt tài liệu nói về sự móc nối mafia giữa tư bản đỏ và chính quyền. Nhân vật được cho là đã thao túng hết chính trường thành phố Đà Nẵng là Phan Văn Anh Vũ, hay còn được biết dưới tên rất nổi tiếng khác là Vũ “nhôm”. Vũ “nhôm” là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Xây dựng Bắc Nam 79. Công ty này thực chất là bình phong của Tổng cục V (Tổng cục Tình báo Công an nhân dân- Bộ Công an). Vì là công ty bình phong của Tổng cục V nên Công ty này liên tiếp trúng thầu những dự án khổng lồ, thu về hàng triệu Mỹ kim. Trong khi đó, Phan Văn Anh Vũ là nhân viên điệp báo mang quân hàm cấp tá của Tổng cục 5 với bí danh AV75.                                            
                                              Kết quả hình ảnh cho phan văn anh vũ                      
Thẻ quân nhân của Phan Văn Anh Vũ. Ảnh: Internet
Hoạt động của Công ty Xây dựng Bắc Nam 79 không phải chỉ bây giờ, mà nó đã tạo ra chân rết từ cách đây mười mấy năm, dưới thời ông Nguyễn Bá Thanh còn là Bí thư, Chủ tịch thành phố Đà Nẵng. Sự móc nối tư bản đỏ với lãnh đạo thành phố cũng hình thành từ thời điểm đó. Những lãnh đạo kế cận sau này cứ theo đó tôn tạo, làm cho đế chế của Công ty Xây dựng Bắc Nam 79 ngày càng thêm vững chắc. Chẳng có ai đủ quyền lực làm thay đổi đế chế này. Ngay cả khi ông Vũ Đức Đam, phó thủ tướng chính phủ vào Đà Nẵng để tìm hiểu về những sai phạm liên quan việc khai thác, đào bới bán đảo Sơn Trà cũng đành thúc thủ, quay về vì ở tầm của ông không thể xử lý được.

Như đã nói, Công ty Xây dựng Bắc Nam 79 là bình phong của Tổng cục V, còn Phan Văn Anh Vũ là sỹ quan điệp báo của Bộ Công an. Trong khi đó, mối thân thiết giữa công ty bình phong và Thành ủy Đà Nẵng không chỉ xuất hiện trong thời gian này, mà nó đã được hình thành từ nhiều đời Bí thư trước đây. Giữa Phan Văn Anh Vũ và Bí thư Nguyễn Xuân Anh tự nhiên trở nên khắng khít.
Từ nhiều năm trước, khi ông Nguyễn Văn Chi (cha của Nguyễn Xuân Anh) còn là Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã để mắt, đào tạo và ủng hộ cho Trần Đại Quang thăng tiến sau này. Để từ mối quan hệ đó nhằm tạo ra bệ phóng cho đứa con cả Nguyễn Xuân Anh. Ngày ông Nguyễn Văn Chi về hưu cũng là ngày Nguyễn Xuân Anh trở thành dự khuyết Ủy viên Trung ương đảng dù tuổi đời còn rất trẻ. Phải nói rằng, mối quan hệ giữa Trần Đại Quang-Chủ tịch nước và Nguyễn Xuân Anh là khắng khít.

Trước kỳ Hội nghị Trung ương 6 khóa 12 theo dự kiến sẽ tổ chức vào tháng 10/2017, các đối thủ chính trị tranh thủ ra sức để hạ bệ nhau. Lúc này, Đà Nẵng trở thành tâm điểm để phe phái so găng. Nguyễn Phú Trọng muốn hất cẳng Trần Đại Quang để ngồi cho trọn nhiệm kỳ Tổng Bí thư, chứ không muốn chỉ ngồi nửa nhiệm kỳ rồi về hưu như trước đây đã hứa. Trong khi đó, Trần Đại Quang đang hết sức muốn Nguyễn Phú Trọng về hưu để nhường chiếc ghế Tổng Bí thư cho mình. Từ đó, việc đánh Nguyễn Xuân Anh chính là nhằm hạ bệ Trần Đại Quang.

Cũng cần nói thêm, với việc Trần Đại Quang biến mất trong vòng một tháng để sang Nhật chữa bịnh đã làm cho uy tín của ông này giảm sút. Cho dù bịnh tật của ông Quang có được chữa lành, thì ông cũng khó lòng ngồi vào chiếc ghế Tổng Bí thư nếu như Nguyễn Phú Trọng không chịu về hưu đúng giữa nhiệm kỳ như đã thỏa thuận.

Ai sẽ là người thay thế Nguyễn Xuân Anh?

Sau khi Nguyễn Xuân Anh và Huỳnh Đức Thơ (Chủ tịch Đà Nẵng) ngã ngựa, một nhân vật được cho rằng sẽ về Đà Nẵng để làm Bí thư là ông Trương Quang Nghĩa, đương kim Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải.

Ông Trương Quang Nghĩa là người không hề xa lạ đối với dân Đà Nẵng. Ông là người Quảng Nam nhưng được đưa ra ngoài Bắc để học tập. Cả gia đình ông đều theo Cộng sản, trong số đó có hai người anh trai, một người là Trương Quang Được (1940-2016) từng lọt vào tận Bộ Chính trị, phó Chủ tịch Quốc hội CSVN; còn người kia là Trương Quang Khánh (1953-) là Thượng tướng quân đội CSVN, cựu Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Xin mời quý vị xem Video : Bộ Công An lại chống lệnh Tổng Bí Thư: Triệu tập Huỳnh Đức Thơ, bỏ lơ Nguyễn Xuân Anh?

            

Vào năm 2008 khi đang là Tổng giám đốc Tổng công ty Xây dựng Vinaconex thuộc Bộ Xây dựng, ông Trương Quang Nghĩa được Ban Bí thư đảng CSVN điều động đưa về làm phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng. Từ chiếc ghế đó, đến tháng 1/2011 ông được bầu vào Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN.

Từ những tin đồn cho biết, trong những ngày qua, ông Trương Quang Nghĩa đã xuất hiện ở Đà Nẵng để chuẩn bị thay thế cho Nguyễn Xuân Anh. Sở dĩ việc làm này cần diễn ra cấp tốc vì sắp tới đây, thành phố Đà Nẵng sẽ tổ chức Diễn đàn hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC)

Nguoi Quan Sat

(Cali Today News)
Read more…

Ông Nguyễn Phong Quang đâu có ăn “mình ên”…



Sở dĩ cần nhấn mạnh đến vai trò đứng đầu Bộ Chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng, vì theo quy định, Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ là cơ quan chịu trách nhiệm chỉ đạo, hướng dẫn và giám sát các tỉnh thuộc khu vực phía Tây Nam Bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam, và được Bộ Chính trị trực tiếp quản lý và giám sát.

Ông Nguyễn Phong Quang, từng là Thủ trưởng cơ quan thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ
Ban Bí thư nhận định, với cương vị và trách nhiệm là người đứng đầu, ông Quang phải chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Đảng uỷ và cơ quan thường trực Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ giai đoạn từ năm 2011 đến năm 2016.

Ngày 20-9, tại trụ sở Trung ương Đảng, Ban Bí thư đã họp dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Sau khi xem xét đề nghị của Uỷ ban Kiểm tra trung ương, Ban Bí thư đã xem xét và quyết định kỷ luật đối với ông Nguyễn Phong Quang, nguyên ủy viên Trung ương Đảng, nguyên bí thư Đảng uỷ, nguyên phó trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ giai đoạn 2011 - 2016.

Hành chánh hóa án hình sự?

Theo nội dung công khai với báo chí về phiên họp hôm 20-9 của Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, thì ông Nguyễn Phong Quang có hàng loạt sai phạm về tài chính như sau: (1) Chỉ đạo cấp dưới giả mạo, khai man chứng từ kế toán, để ngoài sổ sách kế toán số tiền lớn lên đến trên 130 tỉ đồng; lập quỹ nội bộ trái pháp luật, chi quỹ sai quy định trên 890 triệu đồng.

(2) Để cấp dưới ký hợp đồng khống mua hoá đơn của doanh nghiệp bán xăng dầu để rút trên 3,7 tỉ đồng ngân sách nhà nước và nguồn tài trợ và để cấp dưới lập chứng từ giả, mua hoá đơn tiếp khách, phòng nghỉ… để hợp thức hoá các khoản tạm ứng trên 4,9 tỉ đồng.

(3) Để một số cá nhân tạm ứng trên 6,4 tỉ đồng từ năm 2011 đến nay không thanh toán, trong đó cá nhân ông Quang tạm ứng (thông qua kế toán) chưa thanh toán trên 2 tỉ đồng. (4) Để cấp dưới nghiệm thu quyết toán khống trên 4,7 tỉ đồng, gồm 799 triệu đồng mua sắm thiết bị bổ sung cho nhà khách Tây Nam bộ, 2 tỉ đồng tiền xây dựng trang thông tin điện tử Ban chỉ đạo tây Nam bộ và trên 1,9 tỉ đồng tiền 30 tập phim “Đất và người Miền Tây”.

(5) Chỉ đạo sử dụng kinh phí đi châu Âu và Nhật Bản vượt mức quy định 626 triệu đồng. (6) Thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo thanh toán tiền xăng xe cho người ngoài cơ quan sai chế độ 87 triệu đồng, duyệt thanh toán công tác phí cho người ngoài cơ quan sai qui định 248 triệu đồng; chi tặng quà vượt qui định trên 1,8 tỉ đồng.

Như vậy, với sáu nội dung nói trên cho thấy đủ căn cứ để chuyển hồ sơ vụ việc cho Cơ quan điều tra để khởi tố hình sự theo trình tự tố tụng. Vì nếu chỉ dừng lại ở chuyện “cách tất cả các chức vụ trong Đảng”, thì xem ra ông Nguyễn Phong Quang sẽ chịu “án oan”, bởi trên thực tế ông Quang chỉ là cấp phó. Ông Quang không cách gì để một tay che trời, vì trên ông còn có hai sếp trực tiếp là ông Vũ Văn Ninh và ông Nguyễn Phú Trọng.

Các nội dung cho là sai phạm về tài chính ở Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ sẽ trở nên khó thuyết phục, nếu công chúng biết rằng người đứng đầu của Ban này vốn là cựu Bộ trưởng Bộ Tài chính. Còn người đứng đầu cơ quan chủ quản của ông Nguyễn Phong Quang suốt thời gian từ năm 2011 đến ngày ông Quang nghỉ hưu tháng 5-2016, lại là đương kim Tổng bí thư Đảng.

Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ và trách nhiệm của người đứng đầu

Sở dĩ cần nhấn mạnh đến vai trò đứng đầu Bộ Chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng, vì theo quy định, Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ là cơ quan chịu trách nhiệm chỉ đạo, hướng dẫn và giám sát các tỉnh thuộc khu vực phía Tây Nam Bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam, và được Bộ Chính trị trực tiếp quản lý và giám sát.

Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ được thành lập ngày 24/8/2004 theo quyết định của Bộ Chính trị, nhằm giúp Bộ Chính trị chỉ đạo thực hiện Nghị quyết 37-NQ/TW về phương hướng phát triển kinh tế-xã hội và bảo đảm quốc phòng, an ninh vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ là một trong 3 Ban chỉ đạo thuộc quyền quản lý của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Hai Ban còn lại là Ban chỉ đạo Tây Bắc, Ban chỉ đạo Tây Nguyên.

Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ có quyền hạn cụ thể như sau: (1) Được yêu cầu các bộ, ban, ngành Trung ương liên quan, cấp uỷ và chính quyền các tỉnh, thành phố trên địa bàn báo cáo tình hình thực hiện nghị quyết, chỉ thị, quyết định của Đảng và Chính phủ về phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm an ninh, quốc phòng, công tác dân tộc, tôn giáo, xây dựng hệ thống chính trị trên địa bàn.

(2) Được tham dự các hội nghị sơ kết, tổng kết các chuyên đề của Trung ương, Chính phủ, các bộ, ban, ngành Trung ương và địa phương có liên quan tới sự phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm an ninh, quốc phòng, công tác dân tộc, tôn giáo, công tác xây dựng hệ thống chính trị trên địa bàn.

(3) Được cung cấp thông tin và tham gia ý kiến đối với các văn bản của các ban, bộ, ngành Trung ương về phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm an ninh, quốc phòng, công tác dân tộc, tôn giáo, công tác xây dựng hệ thống chính trị trên địa bàn.

(4) Được tham mưu, đề xuất với Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Thủ tướng Chính phủ các chủ trương, chính sách có tính đặc thù trên địa bàn về các lĩnh vực kinh tế - xã hội, an ninh, quốc phòng, dân tộc, tôn giáo, xây dựng hệ thống chính trị.

(5) Được mời tham dự và đóng góp ý kiến tại một số cuộc họp, hội nghị quan trọng của cấp uỷ, chính quyền các tỉnh, thành phố liên quan đến quy hoạch tổng thể, phát triển kinh tế - xã hội, quốc phòng, an ninh, các dự án đầu tư các công trình trọng điểm, kế hoạch sử dụng đất đai thuộc thẩm quyền của Thủ tướng Chính phủ.


Nói một cách nôm na, Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ là cánh tay nối dài trực tiếp của Tổng bí thư Đảng trong việc soát xét, xem xét mọi quyết sách, kế hoạch từ an ninh, văn hóa – tư tưởng, tôn giáo đến đất đai, làm ăn kinh tế của tất cả các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long – bao gồm luôn thẩm quyền can dự vào những quyết sách chung và riêng mà Thủ tướng Chính phủ dành với cụ thể từng tỉnh, thành ở đồng bằng sông Cửu Long.

Như vậy, nếu nội tình của Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ thời ông Nguyễn Phong Quang xảy ra những vấn đề liên quan vi phạm pháp luật, thì về nguyên tắc, trước tiên sẽ thuộc thẩm quyền xử lý, giải quyết của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng; trong đó, Trưởng Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ là ông Vũ Văn Ninh không thể thoái thác trách nhiệm trực tiếp.

Trạng chết liệu chúa có băng hà?. Cựu phó thủ tướng Vũ Văn Ninh và đương kim Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có thực sự vô can trong “vụ án Nguyễn Phong Quang”? 

Nguyệt Minh 
Read more…

Những ai đang cần được bảo vệ tín mạng ở Đà Nẵng


Khi đưa ra một số sự thật, từ vụ Năm Cam, vụ PMU18 đến vụ các nhóm lợi ích lũng đoạn TP. Đà Nẵng trên facebook này, lão hủ được cảnh báo phải đối mặt với nhiều mối nguy hiểm:

Hai quan đứng đầu đảng và nhà nước ở Đà Nẵng. Ảnh: VTC
Thứ nhất, nguy hiểm đến từ một số “dư luận viên” và đồng bào làm nghề chỉ điểm. Các đồng bào này cho rằng lão hủ nói “đồng chí X” xé bỏ pháp quyền, nói các anh em an ninh bắt 2 nhà báo trong vụ PMU18 sai pháp luật, tức là lão hủ vẫn nhất mực bôi đen chế độ, bản chất trước sau không thay đổi.

Các đồng bào này đưa lão vào chung một rọ với các đồng bào bôi đen chế độ khác, rồi xách cái rọ đó đi báo cáo với 2 nơi: nơi các đồng bào này nhận nhiệm vụ và nơi các đồng bào này nhận tiền. Hai nơi này rất có thể không liên quan với nhau, thậm chí đối lập nhau. Nơi thứ nhất lão hủ mang danh “nói xấu lãnh đạo”, nơi thứ hai lão hủ mang danh “nói xấu đồng chí X”. Hai nơi đều giương hai mũi tên nhắm vào lão hủ.

Thứ hai, nguy hiểm đến từ đồng bào khoác áo “hoạt động dân chủ”. Các đồng bào này cho rằng lão hủ chẳng phải là đứa tốt lành gì khi bảo vệ Nhà nước pháp quyền hiện tại và chống đám xã hội đen khoác áo Đảng và Nhà nước. Đối với các đồng bào này, chế độ hiện hành cần phải được triệt để xóa bỏ, những người muốn làm trong sạch nó như lão hủ đã đi ngược lại cuộc đấu tranh cho “tự do dân chủ”, pháp quyền phải bị xé bỏ thì chế độ mới mau sụp. Nếu chỉ như vậy thôi thì lão hủ chẳng thấy nguy hiểm gì đến với mình từ các đồng bào này. Nhưng vấn đề là một số các đồng bào khoác áo “hoạt động dân chủ” (một số là bao nhiêu lão không định lượng được) lại được các nhóm lợi ích tài trợ để làm công cụ hô mưa gọi gió, trong đó có các nhóm lợi ích đang lũng đoạn thành phố Đà Nẵng (điều này lão chỉ nghe nói chứ không có chứng cứ trong tay, ai muốn biết thì tự mình tìm hiểu đừng hỏi lão mất công nhé). Hai loại đồng bào này liên kết với nhau coi lão là kẻ thù.

Hai mũi tên giương lên phía trước,hai nắm đấm vung ở phía sau, lão hủ về trồng cây nuôi heo nấu cơm cho vợ cũng khó mà yên thân.

Thứ ba, nguy hiểm đến từ đồng bào đâm thuê chém mướn và đệ tử của “Ngũ độc giáo”. Các đồng bào này không thù không oán với lão hủ nên không lý luận dài dòng, họ chỉ làm thuê kiếm tiền. Tiền sẽ do các đồng bào nêu ở mục thứ nhất và mục thứ hai chi trả, tất nhiên là như thế.

Theo suy luận của lão hủ, khi một nhóm lợi ích bị vạch mặt, nhất định sẽ lòi ra những kẻ bảo kê. Để chạy tội hoặc giảm tội, những kẻ bảo kê này nhất định phải tìm cách diệt khẩu nhằm bịt càng nhiều đầu mối càng tốt. Các đầu mối đó là những người trung kiên trong cuộc nắm nhiều chứng cứ, những người trong nhóm lợi ích nắm nhiều tài liệu và những người chỉ biết một số việc nhưng dám nói và biết cách nói. Lão hủ thuộc loại sau cùng.

Lão hủ không làm chính trị, không thuộc phe phái nào, không gắn bó với lợi ích của ai, lợi ích của quốc gia của nhân dân tuy lão cũng gián tiếp có được chút phần nhưng cũng giống như phần của mọi đồng bào khác. Cho nên lão chẳng có ô dù nào che chắn. Nhưng gia đình lão, bạn bè lão cũng đủ sức bảo vệ cho lão rồi. Vì vậy mà chuyện an toàn của lão coi như không có gì đáng ngại.

Vấn đề đáng lo ngại nhất là sự an toàn của những người trong cuộc, thời sự nhất là những người trong cuộc của sự kiện đang sục sôi ở Đà Nẵng.

Khi cơ quan an ninh điều tra phăng ra 9 dự án và 31 địa chỉ công sản, đó là điểm đúng tử huyệt của một nhóm lợi ích vừa kinh khủng vừa kinh dị. Từ tử huyệt này, nếu như cuộc điều tra không bị ngăn chặn nửa chừng, người ta có thể sẽ thấy những chuyện kinh thiên động địa. Bởi vậy, những người trong cuộc phải được bảo vệ an toàn tuyệt đối. Lão hủ nói chuyện này ở đây có thể là thừa, nhưng dù thừa cũng phải nói vì nó liên quan đến tánh mạng của một số người mà lão hủ quen biết.

Những người đầu tiên cần được bảo vệ là những cán bộ chính trực từng phản đối các quyết định làm thất thoát tài sản quốc gia liên quan đến những dự án và các địa chỉ đang được điều tra. Khi còn đương chức, họ đã từng bị các nhóm lợi ích đe dọa. Hiện nay rất có thể họ đang là đối tượng bị diệt khẩu. Dù ở trong nhà hay đi ra đường, tánh mạng của họ đều không an toàn.

Xin mời quý vị xem Video : [NÓNG] Chủ tịch Trần Đại Quang không dám quay về nước dự Hội nghị Trung ương 6 vì lý do gì?

           

Tiếp theo là những người đang bị điều tra. Họ cũng là các đối tượng có thể bị diệt khẩu để bịt đầu mối.

Cuối cùng là các nhân chứng, tức là tất cả những người biết rõ các hồ sơ liên quan đến việc cấp phép các dự án và các quyết định liên quan đến mua bán chuyển nhượng tài sản. Những người này tuy chưa đến mức bị diệt khẩu nhưng rất có thể bị đe dọa, khống chế nhằm làm sai lệch hồ sơ.

Chừng nào những kẻ bảo kê to nhất cho nhóm lợi ích chưa bị vạch mặt, chừng ấy tánh mạng của những người nói ở trên vẫn chưa an toàn.

Hoàng Hải Vân

(FB Hoàng Hải Vân)
Read more…

Bội chi, hụt thu, và ‘bóc lột dân ta đến tận xương tủy’


Chính phủ được tuyên xưng “liêm khiết, kiến tạo và hành động” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang phải “mộng du” với những di họa tài chính khủng khiếp để lại từ thời “phá chưa từng có” của thủ tướng đời trước là Nguyễn Tấn Dũng: bội chi ngân sách không phải là dưới 5% GDP mà có thể vọt đến 9% GDP, hụt thu ngân sách so với dự toán có thể lao dốc đến 11% mà đang khiến tình thế xã hội cùng dân chúng lâm vào cảnh thảm thương đọa đày – chẳng khác gì bản Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh cách đây 72 năm đã mô tả về thực dân Pháp: “chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy”.
                                     Kết quả hình ảnh cho Hà Nội
Chờ việc tại Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Đình Hà.
Từ “45 ngàn tỷ đồng” đến “sụp đổ tài khóa quốc gia”

Nguy cơ vỡ ngân sách có thể đã hiện rõ từ sau khi kết thúc nửa đầu năm 2015, trong bầu không khí “toàn đảng, toàn quân, toàn dân tiến đến đại hội 12”. Vào lúc đại hội này sắp được khai mạc với quang cảnh được giới quan sát chính trị mô tả như một cuộc đấu đá tranh giành quyền lực bị tung hê chưa từng có trên mạng xã hội, một bộ trưởng kế hoạch của chính phủ là ông Bùi Quang Vinh đã thốt ra một tiết lộ như thể lời nói cuối cùng để giã từ chính trường: “ngân sách trung ương chỉ còn 45 ngàn tỷ đồng mà không biết chi cho cái gì”.

Khi đó, Nguyễn Xuân Phúc mới chỉ là cấp phó của Nguyễn Tấn Dũng, nhưng đã bất chợt nổi lên như một ứng cử viên hàng đầu của chức thủ tướng.

Nhận bó hoa tươi thắm từ gương mặt không cười của người tiền nhiệm Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2016, có lẽ ông Nguyễn Xuân Phúc đã không thể cười hớn hở hồn nhiên đến thế nếu hình dung ra tương lai ông sẽ phải “đổ vỏ” khủng khiếp đến thế nào…

Chẳng phải chờ lâu. Chỉ một năm sau, vào đầu 2017, Nguyễn Xuân Phúc bất chợt bật ra phát ngôn công khai về nguy cơ “sụp đổ tài khóa quốc gia” – một cụm từ đặc biệt nhạy cảm chính trị mà trước đó không một quan chức nào dám nói đến.

Tháng Ba năm 2016, một báo cáo của Chính phủ gửi Quốc hội thừa nhận: “Tổng thu ngân sách nhà nước không đủ bảo đảm nguồn chi thường xuyên và trả nợ. Toàn bộ chi đầu tư đều phải dựa vào nguồn vay nợ của Chính phủ. Nợ công tăng, áp lực trả nợ lớn”.

Cũng là lúc mà số thu hơn một triệu tỷ đồng của ngân sách không thể nào bù đắp cho số chi còn hơn hẳn thế, trong đó “phần cứng” thuộc về bao tử của đoàn quân gần 3 triệu công chức viên chức mà bị dư luận lên án “có đến 30% trong số đó không làm gì nhưng vẫn lãnh lương”, hàng chục tỷ USD phải trả nợ nước ngoài hàng năm, cùng cơn gào thét “đòi ăn” theo thói ăn quen nhịn không được của 63 “bao tử” ở các tỉnh thành…

Bội chi 9% GDP?

Chi, chi và chi… Sau hơn một năm lãnh ấn thủ tướng, nụ cười Nguyễn Xuân Phúc trở nên hiếm muộn.

Nhưng lại có một sự kiện đặc biệt: sau nửa đầu năm 2016, con số bội chi được Bộ Tài chính và Tổng cục Thống kê công bố chỉ là 32 ngàn tỷ đồng. Còn tính đến thời điểm 15/8/2017, số bội chi chỉ là 40 ngàn tỷ đồng, đồng thời được hệ thống báo đảng tung hô “bội chi ngân sách thấp nhất trong 6 năm trở lại” như một thành tích lớn lao của thời “đổ vỏ”.

Công bằng mà xét, Thủ tướng Phúc đã có một số cố gắng kéo giảm mức bội chi ngân sách bằng chủ trương tiết kiệm chi thường xuyên (phần chi lương và phụ cấp cho đội ngũ công chức gần 3 triệu người), tiết giảm chi đầu tư phát triển, giảm biên chế…

Tuy thế, thực tế lại như ngược phản ông Phúc. Sau một thời gian đủ dài và cho tới nay, tỷ lệ chi thường xuyên trong tổng chi ngân sách vẫn chiếm đến 70 – 80 % mà không hề thuyên giảm, bất kể số thu ngân sách đang có chiều hướng sụt giảm nhanh mà đã khiến đảng cầm quyền lẫn chính phủ cuống quýt tìm cách đè đầu dân tăng nhiều loại thuế như VAT (giá trị gia tăng), thuế sử dụng đất… Trong khi đó, đội ngũ công chức không những không giảm mà còn phình to hơn đến 11 ngàn người từ thời ông Phúc trở thành thủ tướng. Còn phần chi đầu tư phát triển, mà về thực chất là chi cho các công trình hạ tầng cơ sở như giao thông, xây dựng cơ bản, trụ sở hành chính, bảo tàng, tượng đài… có bị cắt giảm phần nào, nhưng không phải là do “thành ý” của chính phủ mà bởi ngân sách đã khốn đốn đến mức chính giới quan chức chính phủ và quốc hội đã phải thừa nhận không còn biết tìm đâu ra tiền cho đầu tư phát triển nữa.

Một số chuyên gia kinh tế cũng phân tích theo một chiều kích phản ngược: bội chi 8 tháng đầu năm 2017 “giảm hẳn” là do xuất phát từ thực tế chậm giải ngân vốn đầu tư phát triển chứ không phải đến từ việc cắt giảm chi tiêu thường xuyên của bộ máy nhà nước. Theo Ủy ban Giám sát Tài chính quốc gia, tính đến ngày 15/8 chỉ giải ngân vốn đầu tư xây dựng cơ bản được hơn 127 ngàn tỷ đồng, bằng 36,2% dự toán, và bội chi giảm là do không tính chi trả nợ gốc vào bội chi ngân sách nhà nước từ năm tài khóa 2016.

Từ những con số và nhận định của Ủy ban Giám sát Tài chính quốc gia, người ta sẽ không khó nhận ra rằng nếu thực tế giải ngân vốn đầu tư phát triển diễn ra theo đúng kế hoạch của Chính phủ, bội chi ngân sách trong 8 tháng đầu năm 2017 sẽ là con số bằng với số bội chi hiện hữu 40.000 tỷ đồng cộng với số chi đầu tư phát triển khoảng 120.000 tỷ đồng, tức khoảng 160.000 tỷ đồng, tức tương đương bội chi 8 tháng đầu năm 2016 mà chẳng hề giảm đi chút nào.

Nhưng lại còn một yếu tố khác khiến bội chi ngân sách không những không giảm mà còn tăng vọt: cũng theo Ủy ban Giám sát Tài chính quốc gia, bội chi của 8 tháng đầu năm 2017 được báo cáo giảm là do không tính chi trả nợ gốc vào bội chi ngân sách nhà nước từ năm tài khóa 2016.

Cần nhắc lại, kế hoạch của chính phủ chi trả nợ gốc và lãi năm 2017 là khoảng 260 ngàn tỷ đồng, trong đó phần nợ gốc có thể chiếm khoảng 2/3 trong số đó, tức khoảng 170 ngàn tỷ đồng.

Với dự toán bội chi ngân sách năm 2017 là khoảng 250 ngàn tỷ đồng, nếu tính cả phần chi trả nợ gốc vào bội chi ngân sách năm 2017, con số bội chi thực sự sẽ lên đến khoảng 420 ngàn tỷ đồng, chiếm đến khoảng 9% GDP, tức còn cao hơn hẳn mức bội chi kỷ lục “thời Nguyễn Tấn Dũng” vào năm 2013 là 6,6% GDP.

Cũng cần nhắc lại, mức bội chi bị xem là nguy hiểm theo quy định của Liên hiệp quốc là 5% GDP.

Hẳn đó là lý do tại sao từ năm tài khóa 2016, Chính phủ và Bộ Tài chính đã quyết định “giấu” mà không đưa phần chi trả nợ gốc vào mục bội chi ngân sách, cố “ép” tỷ lệ bội chi/GDP giảm xuống để làm đẹp báo cáo.

Hụt thu 11%?

Trong khi đó với tiến độ thu ngân sách như hiện thời, năm 2017 có thể chứng kiến một tỷ lệ hụt thu kỷ lục so với dự toán: 11%.

Ðáng chú ý, thu từ khu vực doanh nghiệp nhà nước trong sáu tháng đầu năm 2017 là 95.000 tỷ đồng, chỉ bằng 33,2%. Ðây là chỉ số thu thấp nhất nếu so sánh với các khối doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và doanh nghiệp tư nhân. Gần như tất cả “quả đấm thép” được tung ra từ thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành những đống xà bần có giá trị từ ngàn tỷ đến chục ngàn tỷ đồng.

Song cơn bĩ cực ngân sách vẫn còn lâu mới đến hồi kết. Giờ đây, các nguồn “ngoại viện” đều hầu như đóng cửa với Việt Nam. Trừ “kênh Nhật” còn đôi chút hy vọng về nguồn ODA, còn lại các chủ nợ lớn nhất của Việt Nam là Ngân Hàng Thế Giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu đều bắt Việt Nam phải vay với lãi suất và thời gian ân hạn theo mặt bằng thị trường từ Tháng Bảy năm nay.

Kể từ cơn khủng hoảng giá – lương – tiền 1985, chưa bao giờ ngân sách Việt Nam lại rơi vào thảm trạng quay quắt như giờ đây. Gần đây, một nguồn giấu tên tiết lộ một sự thật chẳng mấy người muốn tin: Việt Nam vỡ nợ không còn là “nguy cơ” nữa, mà đã trở nên hiện hữu.

“Chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy”

Nếu Bộ trưởng y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đang bị dư luận xã hội cáo buộc về liên đới trách nhiệm với vụ nhập hàng triệu viên thuốc ung thư giả mà có thể đã khiến nhiều bệnh nhân ung thư phải chết đến hai lần, hậu quả mà Bộ trưởng tài chính Đinh Tiến Dũng gây ra khi đề xuất tăng thuế VAT (giá trị gia tăng) từ 10% lên 12% từ năm 2019, cùng hàng loạt sắc thuế khác, cũng có thể gây tác hại ghê gớm không kém tính độc dược của thuốc ung thư giả.

Mưu đồ tăng thuế VAT lại xảy ra trong bối cảnh dân tình Việt ngày càng khốn khó trong một nền kinh tế đã rơi vào thảm trạng suy thoái đến năm thứ chín liên tiếp, một xã hội bị a xít đậm đặc bởi căn bệnh tham nhũng không còn cách gì cứu chữa. Thuế chồng thuế, chồng lên đôi vai gày guộc của người nghèo. Hàng triệu bệnh nhân, vốn đã bị các bệnh viện “bóp cổ bóp họng” và “không có tiền thì chỉ có chết”, sẽ phải nuốt nước mắt vào lòng với biểu viện phí chất cao như núi…

Tăng giá và thuế má là một trong những biểu đạt cực đoan nhất trong giai đoạn cuối của một cơ chế cưỡng bức và cưỡng đoạt. Sự tồn vong của đảng cầm quyền cũng lệ thuộc không khác hơn, nếu xét trên phương diện những thiệt hại về chính trị trên trường quốc tế và ngay trong lòng dân.

Chiến dịch đè đầu dân chúng và doanh nghiệp bằng đủ mọi sắc thuế đang khiến dân phải ôn lại thời Pháp thuộc “chúng bòn rút dân ta đến tận xương tủy”.

Mời xem Video: Trịnh Xuân Thanh khai toạc về vợ TTg Nguyễn Xuân Phúc: Bộ Công An yêu cầu Tổng BT làm rõ?




Vào cuối tháng Tám năm 2017, phản ứng quyết liệt của dư luận xã hội trước mưu toan đè đầu dân bổ thuế của Chính phủ và Bộ Tài chính đã mang lại thắng lợi ban đầu: trong cuộc họp thường kỳ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải chỉ đạo “chưa tăng thuế, phí, lệ phí để tạo thuận lợi, hỗ trợ phát triển sản xuất, kinh doanh trong năm 2017”.

Tuy nhiên, thắng lợi trên chỉ mang tính tạm thời và còn rất mong manh. Có rất nhiều bài học kinh nghiệm về việc Chính phủ và Bộ tài chính đã âm mưu “lùi một bước để tiến nhiều bước” trong các chiến dịch tăng thuế.

Những phát ngôn mang tính lập lờ của Thủ tướng Phúc trong thời gian gần đây cho thấy ông Phúc, vì một số lý do mà có thể bao hàm cả lý do “vị thế chính trị”, đã không thể nhắm mắt bịt tai trước phản ứng dư luận, nhưng cũng không hề dứt khoát về quan điểm “không tăng thuế đối với dân” mà vẫn tìm cách “câu giờ” để Bộ Tài chính luồn lách nhằm “thu cùng diệt tận” đối với dân.

72 năm sau khi “đánh đuổi thực dân Pháp”, chính quyền “định hướng xã hội chủ nghĩa” đang biến Việt Nam và dân chúng thành một thứ thuộc địa thực dân kiểu mới.

Phạm Chí Dũng

(Blog VOA)
Read more…

‘Không có gì phải vội vàng cả’!

Vietnam – Cali Today News – Chưa phải cuối cùng, nhưng cái “không có gì phải vội vàng cả” của người Đức đã dẫn đến những hậu quả còn tầm trọng hơn cả nhiều giả thiết trước đây về hàng loạt hậu quả có thể xảy ra sau vụ Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ Việt Nam bắt cóc ở Berlin vào tháng Bảy năm 2017.


                             
Ngày 22/9/2017, Bộ Ngoại giao Đức chính thức ra thông báo tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam, đồng thời trục xuất thêm một nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức.

Một cú sốc ngoại giao chưa từng có đối với giới chóp bu Việt Nam!

Quan hệ Đối tác chiến lược Đức – Việt được thiết lập trong chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Angela Merkel năm 2011, khi hai bên đã ký Tuyên bố chung Hà Nội về việc này.

Cũng có thể là một cú sốc nhẹ dành hcho giới phân tích chính trị. Bởi sau khi cuộc hoảng ngoại giao Đức – Việt nổ ra, từ đó đến gần đây hầu hết các dự đoán của giới này vẫn chủ chủ yếu đề cập đến việc nếu Việt Nam không chịu trả Trịnh Xuân Thanh cho Đức, không xin lỗi và không có cam kết “sẽ không tái phạm” với Đức, phía Đức có thể trục xuất thêm nhân viên ngoại giao Việt Nam, cắt khoản viện trợ khoảng 260 triệu Euro cho Việt Nam trong hai năm tài khóa 2017 – 2018, “bóc tách” những đường dây an ninh và tình báo Việt Nam ở Đức, hạn chế hoặc cắt đứt một số quan hệ văn hóa – xã hội với Việt Nam… Nhưng đã không có giả thiết nào nêu ra việc Đức có thể đi đến quyết định chấm dứt quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.

Trong thực tế, cấp độ quan hệ đối tác chiến lược còn cao hơn và bao trùm hơn so với quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia. Dù chỉ tạm đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược, đây là lời cảnh báo rất trực tiếp về khả năng người Đức có thể tiến tới cắt đứt quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

Người Đức đã hành động!

Một hành động thích đáng và không hề “Đức cần Việt Nam hơn Việt Nam cần Đức” như một lối tuyên truyền của giới dư luận viên tuyên giáo và công an Việt nam.

Người Đức chưa bao giờ giận dữ đến thế trong suốt chiều dài quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Với Quốc vụ khanh Văn phòng Bộ Ngoại giao Đức, ông Markus Ederer, đó còn là từ ngữ “bội tín”. Cái từ thiên về bản chất dưới đáy của chính trị này lại càng khiến công luận xã hội ở Việt Nam không thể nào quên được nhân vật ủy viên trung ương đảng, chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đối xử với người dân Đồng Tâm ra sao – ký sống, lăn tay điềm chỉ nhưng sau đó xổ toẹt tất cả.

“Khủng hoảng bắt cóc” rất có ích cho những người Đức nghiên cứu về Việt Nam học. Họ sẽ càng hiểu rõ hơn rằng tại sao mật vụ Việt Nam – vốn mang thói quen bắt cóc, hành hung hay bắt giam người bất đồng chính kiến trong nước theo “luật rừng” như cơm bữa – lại dám sang tận Berlin làm cái nhiệm vụ đày dọa và bất chấp cả danh thể quốc gia đó.

“Không có gì phải vội vàng cả” – cần nhớ lại cụm từ này với mọi hàm ý của nó.

Sau tuyên bố của Bội Ngoại giao Đức về vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc ở Berlin, đã có một buổi Họp báo Liên bang ngày 9/8/2017. Phó Phát ngôn viên của Chính phủ Liên bang, Bà Ulrike Demmer và Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao ông Schäfer đã trả lời các câu hỏi liên quan đến mối quan hệ Đức-Việt.

Trước câu hỏi ‘Nếu tôi nhớ không nhầm thì có một chương trình đối thoại nhà nước pháp quyền với Việt Nam. Liệu việc chấm dứt chương trình này có phải là một biện pháp không?”, ông Schäfer đã trả lời: “Ngay từ tuần trước chúng tôi đã phát biểu rằng sự hợp tác giữa hai nước đang trên đà phát triển rất tốt đẹp. Quan hệ về thương mại và đầu tư đột phá mạnh trong những năm vừa qua. Việt Nam là một đối tác lớn trong chính sách hợp tác phát triển của Đức với nhiều khoản hỗ trợ đã và dự kiến sẽ được Bộ Hợp tác và Phát triển kinh tế Liên bang cung cấp. Có nhiều lý do để vui mừng về điều đó. Tuy nhiên, khi vụ việc như vậy xảy ra thì chắc chắn ở đâu đó còn thiếu sự tôn trọng và lưu tâm. Vì vậy, như đã nói, chúng tôi không thể để vụ việc dừng lại tại đây. Chúng tôi sẽ bình tĩnh phân tích. Không có gì phải vội vàng cả. Chúng tôi sẽ cân nhắc và bàn thảo kỹ lưỡng rồi sau đó sẽ thông tin tới các đối tác Việt Nam của chúng tôi”.

Một số ý kiến cho rằng câu “Không có gì phải vội vàng cả” có vẻ thừa. Nhưng một số ý kiến khác lại suy ngẫm về câu nói này với một ẩn ý nào đó.

Giờ đây, giới chính khách Đức nhận ra một Việt Nam của tráo trở chính trị rõ đến như thế. Nhưng họ đã có đủ tầm cao để đối phó.

Với một chính thể quen tráo trở như thế, đúng là “không có gì phải vội vàng cả”.

Thiền Lâm

(Cali Today)
Read more…

Contact us