Nhìn với đôi mắt đức tin – Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam

            Nhìn với đôi mắt đức tin – Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam

Giáo dục không bao giờ là điều dễ dàng và ngày nay dường như nó càng trở nên khó khăn hơn“. (ĐGH Bênêđíctô XVI).
Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo, Chủ tịch Ủy ban Giáo dục Công giáo, trực thuộc HĐGM Việt Nam, trong bức thư gởi đến anh chị em Giáo chức Công giáo nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2017, đã ví von: quý Thầy Cô đảm nhận vai trò giáo dục, dạy học không chỉ đơn thuần là một ngành nghề, nhưng còn là một sứ mệnh được ủy thác…trở thành những “người lái đò” chuyên chở những mầm xanh vững bước đi vào tương lai … với lòng trân quý, tin tưởng và biết ơn, xin kính chúc quý Thầy Cô nhiều niềm vui và gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp Nhà Giáo. Cũng xin cho tôi gửi lời chào thăm và bày tỏ lòng quý mến đến quý Thầy Cô không Công Giáo.
Tháng 1 năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ đã được thành lập ở Paris, thủ đô nước Pháp lấy tên là FISE (Féderation International Syndicale des Enseignants – Liên hiệp Quốc tế các Công đoàn Giáo dục). Vào năm 1949, tại Hội nghị Quốc tế Warsaw, thủ đô Ba Lan, FISE đã xây dựng bản “Hiến chương các Nhà giáo” gồm 15 chương. Từ ngày 26 đến ngày 30-8-1957, tại Thủ đô Warsaw, Hội nghị FISE, có 57 nước tham dự, trong đó có cả Công đoàn Giáo dục Việt Nam, quyết định lấy ngày 20-11 làm ngày Quốc tế Hiến chương các Nhà giáo.
Tại Việt Nam, năm 1982, ngày 20-11 được chọn làm Ngày Nhà Giáo Việt Nam, đến nay đã 35 năm. Đây là ngày để học trò thể hiện tình cảm quý mến, kính trọng của mình đối với Thầy Cô Giáo.
  1. Ba “cái nhìn” về giáo dục
Có câu chuyện kể rằng: Một hoàng tử kia có 3 người bạn rất nhiều tài năng: một anh là nhà điêu khắc, một anh là nhà khoa học, anh còn lại là hiệu trưởng một trường học. Vào một ngày kia, hoàng tử tò mò muốn biết và để so sánh cách nhìn sự việc của những người bạn của anh. Ngài thử họ như sau: lần lượt ngài dẫn từng anh một và đưa họ đến một cái hồ nằm giữa khu vườn của ngài. Ngài đặt cho từng người một câu hỏi nầy: “hãy quan sát cái hồ và nói tôi nghe, điều gì làm bạn chú ý nhất?”.
Trước khi trả lời, nhà điêu khắc đi quanh hồ, ngắm thành hồ bằng cẩm thạch chạm trỗ rất tinh vi và trả lời rằng: “Tôi thích cái hồ của anh lắm, bởi vì cái thành hồ chạm trỗ rất tinh vi, quá đẹp”. Nhà khoa học cũng nhìn thành hồ, nhưng rồi lại quay vào giữa hồ, ngắm nhìn rất lâu nước trong hồ, những bông hoa sen đang nở trên mặt nước, những chú cá nhỏ tung tăng giữa những cọng rêu xanh, nhiều côn trùng khác bay dật dờ trên mặt và lặn sâu dưới nước… và anh ta trả lời: “Điều làm tôi thích thú nhất, đó chính là sự sống lút nhút trong nước”. Khi đến phiên thầy hiệu trưởng, anh ta cũng quan sát thành hồ và những sinh vật trong nước rồi nói: “Thành hồ rất đẹp, sự sống bên trong hồ càng quí hơn, nhưng điều gây ấn tượng cho tôi nhất nơi đây, chính là ánh sáng”. Hoàng tử kinh ngạc hỏi: “Anh sáng à?”. Anh hiệu trưởng trả lời: “Dạ phải, ngài hãy quan sát cách “chơi” sáng và tối nầy, nó làm nổi bật chiều cao, chiều sâu của thành hồ. Anh sáng làm cho hồ của ngài đổi khác từ sáng, trưa đến tối. Ngài hãy quan sát những tia nắng mặt trời kia, nó dọi tới đáy hồ: tất cả trở nên sáng sủa khi ánh sáng đó chạm đến. Và điều quan trọng nhất: cuộc sống được tăng thêm và được biến đổi ngay bên trong hồ nhờ ánh sáng đưa tới. Ngày mai sẽ khác với hôm nay. Ngày mai sẽ khác với cái mà ngài thấy hôm nay. Điều mà ngài tìm được trong đó mỗi ngày là vô hình, bởi vì ánh sáng thêm vào sự nhiệm mầu của cuộc sống”.
Qua câu chuyện, có thể hiểu ra rằng, điều nhận thấy và điều mà chúng ta chờ đợi nơi những học sinh là cách mình xử sự với chúng đều có liên quan trực tiếp đến “cái nhìn” của chúng ta. Cần tránh vài “cái nhìn” không cần bàn tới: cái nhìn của người đi ngang qua cạnh hồ, có khi cần ngồi lại nghỉ chân hoặc lấy cọng cây khuấy động mặt nước để giải trí mà không quan tâm chút gì đến lợi ích của việc làm đó, hoặc cái nhìn của người đến đó để câu cá hoặc hái vài hoa sen… Những người đó, chúng ta có thể coi họ là những “nhà giáo dục”, nhưng họ chỉ coi nghề của họ như một phương tiện tầm thường để sinh sống, những người coi những học sinh của mình như những kẻ quấy rầy khó chịu, phải ở càng xa càng tốt, hoặc là những người rất xã giao, xem học sinh của mình như những “khách hàng” mà họ thương lượng một cách lạnh lùng đối với những việc phục vụ mà chúng cần. Đó là những cái nhìn mà chúng ta có thể nói là tiêu cực. Hy vọng rằng những cái nhìn kiểu đó không nhiều trong nhóm những nhà giáo dục trên đất nước chúng ta.
Cũng có những cái nhìn khác tích cực hơn mà chúng ta gặp nơi nhiều nhà giáo dục. Đối diện với học sinh, họ có một thái độ rất tích cực, có tinh thần phục vụ và từ bỏ, nhưng lại có mục đích không ít thì nhiều ý thức để được vài phần thưởng, vài cái lợi lộc, chúng ta không nói nơi đây liên quan đến tiền lương bình thường, nhưng có thể ít nhất là để được kính trọng, hay hơn nữa để được khâm phục, và nếu có thể, được thương yêu hoặc làm vừa lòng cấp trên và cũng có thể để được tăng lương. Tất cả những “cái nhìn” đó, thực thì rất là tự nhiên vì bản tính con người, nhưng chúng ta đừng quan tâm đến vấn đề đó. Hãy quan tâm đến điều gì tích cực, xây dựng cho học sinh. (Nhật Nhật Tân, fsc).
  1. Nhìn với đôi mắt đức tin
Sách Xuất Hành chương 3 và 4 kể chuyện Môsê. Ông đi chăn cừu và không bao giờ quên dân tộc của mình bị ngược đãi nơi đất Aicập. Ông tới núi Horeb, núi của Thiên Chúa và nơi đó, gần “bụi cây bốc cháy”, ông nghe tiếng Chúa gọi: “Ta đã thấy sự khổ cực của dân Ta. Ta đã nghe tiếng thở than của chúng…Ta biết những đau khổ của chúng. Ta đến để cứu thoát họ khỏi tay người Ai Cập … Bây giờ, ta sai ngươi đi… (Xh 3, 7-10). Môsê biết những nỗi khổ của dân Israel và khi ông “nhìn ra với con mắt đức tin”, sự kiện đưa đến tiếp theo là “được sai đi” để đáp lại nhu cầu vừa được khám phá; Thiên Chúa sai Môsê đi với sứ vụ phục vụ dân Chúa. Chính hiện trạng của nhu cầu này trở thành một thừa tác vụ cho nhà giáo dục: nghĩa là chúng ta xem “ơn gọi giáo dục” của mình như lời mời gọi của Thiên Chúa. Phêrô, Gioan, Giacôbê, Anrê…. 12 vị Tông đồ đầu tiên đã thay đổi cả thế giới. Họ là những ai? Là những người đánh cá, nghèo nàn, không học thức, ai cũng “biết rằng hai ông là những người không có chữ nghĩa, lại thuộc giới bình dân” (Cv 4,13)… Nhưng Đức Giêsu đã nhìn với một đôi mắt khác, vượt qua đằng sau những sự thiếu thốn đó và đã chọn họ, xây dựng Hội Thánh của Ngài: Con là Đá, và trên Đá nầy, Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy.
Nhà giáo dục Kitô giáo cần phải đi vào trong viễn cảnh này. Viễn cảnh mở ra cho chúng ta ơn Cứu Độ. Từ viễn cảnh đó, chúng ta có thể nhìn ra Thiên Chúa hiện diện trong mọi hành động và hiện diện trong người trẻ, nhất là những người nghèo, kém may mắn mà chính Ngài gởi đến cho chúng ta. Việc xem ra đơn giản và không gì mới lạ, nhưng thực ra, ánh sáng mà chúng ta khám phá ra, sẽ cho thấy tất cả điều khác.
 “Nhìn với đôi mắt đức tin”. Nhờ đức tin mà nhà giáo dục Kitô giáo sẽ có khả năng nhìn thấy nơi mỗi người trẻ, nhất là trẻ nghèo, chiều kích huyền nhiệm của con Thiên Chúa, được yêu thương, được mời gọi như là một thành phần trong Nhiệm Thể.Điều nầy đòi hỏi một cố gắng khổ chế, cảnh giác với chính mình, phân tích và biện phân những ý muốn của chúng ta… và vì thế “cái nhìn” của chúng ta tiếp tục biến đổi hằng ngày. Một phương cách để duy trì cái nhìn đức tin đó là nuôi dưỡng hằng ngày bằng Lời Chúa và Nguyện gẫm và luôn sống trong sự hiện diện của Thiên Chúa. Đây là một sự liên lạc cá nhân, nó như là một thử thách, một sự tiếp cận từ từ, một sự cố gắng hằng ngày để làm việc “theo sự dẫn dắt của Thiên Chúa, dưới tác động của Thánh Linh và với mục đích làm vui lòng Ngài”. Điều nầy đòi hỏi rất nhiều, nhưng vì là một dự tính hay là một lộ trình, mà các nhà giáo dục Kitô nên quan tâm. (Nhật Nhật Tân, fsc).
  1. Mẫu gương tuyệt hảo
Trong bức thư đến anh chị em Giáo chức Công giáo nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2013, Đức Cha Chủ tịch Ủy ban Giáo dục Công giáo viết: “Trong truyền thống văn hóa của đất nước ta, nghề dạy học luôn được coi trọng vì người thầy không đơn thuần là người dạy bảo một kiến thức mà hơn thế nhiều, là người truyền đạt một lý tưởng sống với cái tâm cao đẹp của mình” .
Tôn sư trọng đạo là một truyền thống lâu đời của dân tộc. Nói đến nghề giáo, người Việt Nam thường xem đây là nghề cao quý, nghề của những người tâm huyết đóng góp công sức quý báu vào sự nghiệp trồng người bằng tất cả phẩm chất đạo đức của mình.Người thầy sống với nghề, được xã hội trọng vọng, có quyền hành và có tự do trong việc tổ chức giảng dạy và đánh giá học sinh của mình.
Đức Cha Giuse mời gọi quý Thầy Cô Giáo hãy nhìn lên mẫu gương Người Thầy tuyệt hảo là Chúa Giêsu, sống yêu thương trong sứ vụ ‘trồng người”cao đẹp của mình: “Nơi nhiều trường học, người ta thấy dòng chữ “Tiên học lễ, hậu học văn”. Điều tâm niệm này không chỉ là kim chỉ nam cho các học sinh, sinh viên, nhưng cũng là điều để nhắc nhớ quý Thầy Cô Giáo: bên cạnh việc giúp học sinh, sinh viên lãnh hội tri thức, quý Thầy Cô Giáo, với trách nhiệm và bằng tình yêu thương của mình, sẽ luôn ưu tiên, coi trọng việc hướng dẫn, giúp đỡ và khích lệ các em luyện tập những đức tính cần thiết, nhất là tình yêu thương. Đây là điều mọi người ước mong và khát khao, nhưng lại là điều thiếu thốn nhất. Để thành công, các em cần có nhiều kiến thức và khả năng, nhưng để có một cuộc sống hạnh phúc, xứng đáng với nhân phẩm, các em phải được yêu thương để học hỏi cách sống yêu thương. Tình yêu là sức mạnh nguyên thủy, mạnh hơn mọi sức mạnh, vì phát xuất từ chính Thiên Chúa là tình yêu (1 Ga 4,16) và được thông truyền vào lòng mỗi người. Vì thế, tình thương yêu phải là nét đặc trưng và là phương pháp chính yếu của các Thầy Cô Giáo để dạy và giáo dục từng học sinh, sinh viên thân yêu của mình, theo cách của Người Thầy tuyệt hảo nhất của nhân loại là Chúa Giêsu, Thiên Chúa Tình Yêu”.
Những học sinh được trao phó cho quý Thầy Cô là những người được dựng nên “giống hình ảnh của Thiên Chúa”. Hình ảnh của Thiên Chúa thì chắc chắn là không thể nào “xấu” được rồi. Tất cả đều có những khả năng tiềm ẩn mà đôi khi chính chúng không khám phá ra được. Không có một người học sinh nào ngu đần nhất thế gian đến nỗi không thuốc chữa. Chỉ có những nhà giáo dục không biết khám phá ra những tiềm năng đó và cho chúng một “phương tiện” để chúng thành công. Chính ĐGH Bênêđíctô XVI đã nói: “Giáo dục không bao giờ là điều dễ dàng và ngày nay dường như nó càng trở nên khó khăn hơn“. Nói thì dễ, nhưng nó đòi hỏi nơi nhà giáo dục rất nhiều nhẫn nại, hy sinh, sáng tạo và nhất là phải có “cái nhìn với đôi mắt đức tin”. Hiệu quả của một nền giáo dục tốt không thể nào đi đường tắt để một sớm một chiều mà đạt đến được. Mọi người dân và chính quyền đều phải đầu tư vào trí, dũng và nhân cách để xây dựng một con người, tham gia rèn luyện một nhân cách và phảt triển tài năng cùng tri thức để đáp ứng được nhu cầu cá nhân, gia đình, xã hội và quốc gia. Quan trọng là sự truyền thụ tri thức và kinh nghiệm cho học sinh, điều kiện kiên quyết vẫn là một giáo dục đúng đắn, công bằng và văn minh. Và trên hết, mọi nhà giáo dục và học sinh cần hướng về mẫu gương tuyệt hảo là Chúa Giêsu với đức tin và lòng yêu mến.
Cầu chúc quý Thầy Cô – những “người lái đò” chuyên chở những mầm xanh vững bước đi vào tương lai, luôn là những sứ giả niềm tin và tình yêu của Thiên Chúa.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Read more…

Định hướng ơn gọi cho con cái

                  Định hướng ơn gọi cho con cái

Thánh Phaolô cho biết: “Chúng ta có những đặc sủng khác nhau, tuỳ theo ân sủng Thiên Chúa ban cho MỖI NGƯỜI. Được ơn làm ngôn sứ thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Được ơn phục vụ thì phải phục vụ. Ai dạy bảo thì cứ dạy bảo. Ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì phải chân thành. Ai chủ toạ thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì vui vẻ mà làm” (Rm 12:6-8).
Công việc của cha mẹ không phải là “biến” con cái trở thành linh mục hoặc tu sĩ trong tương lai, mà là dạy chúng biết đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa, dù đó là ơn gọi nào.
Chúng ta nghe nói nhiều về việc cầu nguyện cho ơn thiên triệu, và đôi khi có vẻ như chúng ta hy vọng rằng điều đó sẽ xảy ra giống như trong chuyện cổ tích hoặc thần thoại tại các giáo phận hoặc tu viện, làm cho có nhiều linh mục và tu sĩ như nấm mọc sau mưa.
Ơn gọi phát triển từ gia đình. Là cha mẹ Công giáo, công việc của bạn là giúp đỡ con cái trở thành người có thể lắng nghe và đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa. Bạn phải lưu ý giáo dục chúng trở thành “người của Thiên Chúa”. Đây là 10 điều cần lưu ý:
  1. DẠY CẦU NGUYỆN
Bạn làm điều này giống như dạy con cái ăn uống vậy. Việc cầu nguyện nên là một phần quan trọng trong đời sống gia đình. Đó là cách giúp con cái từ khi nó còn nhỏ, dần dần nó sẽ làm tốt hơn và độc lập hơn theo thời gian. Giống như bữa ăn gia đình, bạn KHÔNG NÊN bỏ việc cầu nguyện chung trong gia đình. 
Ít nhất cũng nên coi việc cầu nguyện là việc cần thiết trong đời sống như thực phẩm vậy. Khi con cái còn nhỏ mà chúng không có mặt trong giờ cơm, đó là lúc bạn bắt đầu lo lắng và cầu nguyện nhiều. Đừng quá lo, bởi vì con cái sẽ biết điều chúng cần làm.
  1. DẠY TỰ CHỦ
Bạn nuôi dưỡng con người chứ không nuôi dưỡng nô lệ. Con cái cần biết rằng chúng không thể muốn gì được nấy, mà phải biết từ bỏ ý riêng để làm điều cần làm, phải biết tìm kiếm điều tốt đích thực cho chính mình và cho người khác, chứ không thỏa mãn những mơ ước tầm thường mau qua.
  1. DẠY VÂNG LỜI
Vâng lời là sự can đảm của lòng yêu thương, đòi hỏi phải hành động mà không than phiền, phải làm những điều có thể chấp nhận về phương diện luân lý, và khước từ làm những điều phi luân lý ngay cả khi cảm thấy mong muốn và vui thú. Đa số chúng ta cảm thấy khó chịu về điều này, thế nên cha mẹ và con cái đều có thể cùng nhau phát triển trong làm việc này.
  1. DẠY NHÂN BẢN
Làm sao con cái bạn cởi mở với hôn nhân nếu những người mà con cái bạn gặp là những người nông cạn, tự phụ, và nhảm nhí? Con cái bạn cần cái khác: Một người thông minh, lễ độ, vui vẻ, hòa đồng,… để có thể trò chuyện với nhau ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, năm này qua năm khác. Người bạn đó không nhất thiết phải hòa hảo để trở thành người vợ hoặc người chồng, vì “nhân vô thập toàn”, nhưng người bạn đó phải là người biết điều, sống nhân bản và có tâm hồn đạo đức. Nếu con cái bạn có hướng đi tu, vấn đề nhân bản càng cần thiết hơn nữa.
  1. DẠY SỬA CHỮA
Con cái cần biết sửa chữa cơ bản đối với những thứ cần thiết như ổ điện, vòi nước, máy vi tính, bàn ủi, bình nước,… Chúng cũng cần biết kỹ năng xoay xở khi gặp khó khăn, cần biết dứt khoát quyết định trước khi có người giúp đỡ. Không tự làm thì không bao giờ có kinh nghiệm, trong cái khó sẽ ló cái khôn. Đó là sống độc lập và trưởng thành, chứ không ỷ lại vào người khác.
  1. DẠY LÀM ĐIỀU TỐT
Thiên Chúa ban cho con người các tài năng và ý thích, và chúng ta phải theo đuổi niềm đam mê đó. Một số tài vặt nào đó sẽ hữu ích trong ơn gọi của con cái, sẽ cung cấp cách thức thư giãn khi cuộc sống khó khăn. Hầu hết các thú tiêu khiển có thể dạy cho con cái biết cách làm những điều mới lạ. Kinh nghiệm hữu ích lắm.
  1. DẠY CHỌN BẠN TỐT
Sự đơn độc (một mình chứ không đơn côi) có cách riêng để nuôi dưỡng ơn gọi, nhưng sự cô đơn lại làm thui chột ơn gọi. Hãy hướng dẫn con cái chơi với những Kitô hữu chân chính, bởi vì bạn bè tốt sẽ tốt cho chúng khi giao tiếp xã hội, biết quan tâm, thân thiện, giúp đỡ, cởi mở, hướng thiện,… Cha mẹ và con cái nên dành thời gian giao tiếp với người khác, cả nam và nữ, mọi lứa tuổi, mọi giai cấp, mọi trình độ, để cùng nhau phát triển về đức tin – và cả các lĩnh vực khác nữa.
  1. DẠY KỸ NĂNG GIAO TIẾP và GIẢI HÒA
Gia đình là cộng đồng nhỏ. Giáo xứ và tu viện là cộng đồng lớn. Dù lớn hay nhỏ, cộng đồng hoặc xã hội đều cần cách cư xử đúng đắn trong khi giao tiếp, và rồi sẽ “đụng chạm”, nghĩa là lúc đó cần biết cách giải hòa.
  1. DẠY YÊU MẾN CHÚA HẾT LÒNG, HẾT SỨC và HẾT TRÍ KHÔN
Bạn có muốn con cái mình giỏi giang và ngoan ngoãn? Chắc chắn rất muốn. Nhưng đó mới là lý thuyết, và bạn không thể “đúc khuôn” chúng theo ý mình. Chúng cần ý thức làm những việc tốt (thể lý và tinh thần) cho tới khi mỏi mệt rồi nghỉ ngơi. Chúng phải biết yêu mến Chúa Giêsu để đức tin không chỉ là một mớ quy luật và thói quen. Chúng cũng cần biết thỏa mãn sự đói khát tinh thần và tâm linh, nếu không thì một phần não của chúng sẽ hình thành một “lỗ đen to lớn” (a giant black hole) mà chúng sẽ làm đầy bằng thứ khác – mà những thứ “điền vào chỗ trống” này thường là những thứ nguy hiểm, thậm chí có thể là sự vô thần. Vô cùng nguy hiểm! Vì thế, chính cha mẹ phải sống tốt để nêu gương cho con cái noi theo.
  1. DẠY TUÂN THEO KẾ HOẠCH CỦA CHÚA
Cha mẹ không chọn ơn gọi cho con cái. Chính Thiên Chúa là Đấng làm điều đó, Ngài gọi những người Ngài muốn, lúc nào thì tùy Ngài. Đó không là công việc của cha mẹ, nhưng cha mẹ có trách nhiệm hướng dẫn con cái biết sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa. Một điều nhỏ bé cũng có lợi ích trong việc giúp đỡ con cái chuẩn bị cho ơn gọi của chúng. Cha nào, con nấy. Cha mẹ tốt lành thì con cái cũng tốt lành. Gia đình thánh thiện thì con cái có thể dễ dàng đáp lại tiếng Chúa, dâng hiến làm tông đồ cho Chúa.
Jennifer Fitz
Trầm thiên Thu (viết theo NCRegister.com)
Read more…

Tại sao người giàu càng giàu hơn


Ngô Nhân Dụng
Cả nước Mỹ đang bàn chuyện thuế. Hạ Viện mới thông qua một dự luật cải tổ thuế vụ. Thượng Viện sẽ làm một dự luật khác, rồi hai bên sẽ thương thảo để có một dự luật chung đưa cho Tổng Thống Donald Trump ký ban hành.
Các dự luật trên đều nói đến việc cắt thuế, tức là giảm suất thuế, một tỷ lệ lợi tức phải đóng cho chính phủ. Các đại biểu quốc hội đều nói muốn làm giảm mức chênh lệch lợi tức sau khi đóng thuế của người dân. Thuế có thể phân phối lợi tức bằng cách đánh thuế nặng hay nhẹ; do đó ảnh hưởng tới công bình xã hội, ít nhất trong lợi tức và tài sản.Tại Mỹ, mức chênh lệch giàu nghèo ngày càng cao hơn. Viện Nghiên Cứu Brookings Institution thấy năm 1992, 1% những người giàu nhất nước Mỹ, tức là tài sản lớn nhất, chiếm 27% tổng số tài sản, đến 2013 thì nhóm 1% này chiếm 32% tài sản cả nước. Năm 1992 lợi tức của họ bằng 12% tổng số lợi tức cả quốc gia làm ra, tới năm 2013 lên thành 18%. Trong 35 nước tư bản giầu nhất, không có nước nào mức lợi tức chênh lệch tăng nhanh như vậy. Trong 25 năm từ 1980 tới 2014, nhóm 1% lợi tức cao nhất ở Đan Mạch tăng từ 5% lên 6% lợi tức cà nước.
Lợi tức cao dẫn tới tài sản lớn, điều này dễ hiểu. Nhưng tại sao người ta lại kiếm ra tiền nhiều hơn người khác? Trước hết vì khả năng làm những việc khó hơn, ít người làm được. Những người chuyên nghiệp như bác sĩ giải phẫu não hay họa sĩ nổi danh có thể kiếm tiền hơn người làm nghề lái xe hoặc nấu bếp. Những nhà chuyên nghiệp ở Mỹ có lợi tức trung bình hơn ba lần (3.5 lần) số lương trung vị, tức mức lương đứng giữa trong bậc thanh lợi tức của tất cả các nghề nghiệp.
Tại các nước tiên tiến như Thụy Sĩ, Hòa Lan, Phần Lan, Đan Mạch, tỉ số chỉ là gấp đôi. Những nhà chuyên nghiệp thường được một hàng rào bảo vệ, vì ai muốn hành nghề, thí dụ bác sĩ quang tuyến, phải được hiệp hội những người cũ chấp nhận. Nhưng lợi tức của họ cũng không thuộc loại cao nhất nước. Lợi tức của họ cũng thuộc loại “tay làm hàm nhai,” không làm thì ngưng. Ngay cả giới quản đốc xí nghiệp, loại người được chú ý nhiều nhất nếu xí nghiệp lớn, cũng không cao nhất nước. Những chuyên gia kỹ thuật, nhất là trong các kỹ nghệ liên quan tới tin học, được tiếng là kiếm nhiều tiền. Nhưng cũng rất ít người gia nhập được nhóm 1%, tức là lương bổng từ $390,000 trở lên.
Những ai thực sự kiếm nhiều tiền nhất, do đó, có tài sản cao nhất? Đó là những người bỏ vốn, họ làm chủ nhiều cổ phần các xí nghiệp, và biết cách mua, bán cổ phiếu để kiếm nhiều hơn.
Ngoài khả năng làm việc, lợi tức của mọi người chênh lệch còn do cách tổ chức của cả xã hội, do luật pháp quy định. Chúng ta sống trong một nền kinh tế được rất nhiều luật lệ quy định, trong đó có luật thuế vụ. Kinh tế tư bản có hai thành phần tạo ra lợi nhuận; một là tiền vốn để mua máy móc thiết bị, hai là những người làm việc. Khi một xí nghiệp phát triển, kiếm lời nhiều, là do cả hai đóng góp. Lợi tức chênh lệch, nếu không vì khả năng làm việc khác nhau, còn vì xã hội tưởng thưởng, bằng tiền, cho những người bỏ vốn nhiều hơn những người dùng sức lao động. Luật lệ thuế khóa tạo nên tình trạng này.
Tỷ phú Warren Buffett, người giàu hàng thứ ba ở Mỹ, giải thích trường hợp của ông nhiều năm trước đây: Năm ngoái, tôi phải đóng thuế $6,938,744. Coi là nhiều lắm. Nhưng đó chỉ là 17.4% lợi tức kiếm được. Và đó là suất thuế thấp nhất so với 20 nhân viên làm việc trong văn phòng của tôi! Họ đóng thuế mất từ 33% đến 41% lợi tức. Nhưng nếu các bạn đi làm, mức thuế bạn phải trả chắc chắn cao hơn suất thuế tôi trả.
Những tay giàu nhất nước Mỹ phần lớn kiếm tiền nhờ đầu tư, với suất thuế 15%. Bạn đóng thuế an sinh xã hội (Social Security – SS), còn những đại phú gia gần như không phải đóng. Vì thuế SS này chỉ đánh trên số lợi tức $106,800 đầu tiên thôi (ông dùng con số năm 2010). Nếu đánh thuế SS trên tất cả số tiền họ kiếm được (có thể nhiều trăm triệu), như những người đi làm khác, thì chính phủ Mỹ sẽ kiếm thêm được khối tiền! Trong khi những người trung lưu ở Mỹ, lợi tức dưới $110,000, suất thuế từ 15% đến 25%, họ phải đóng thuế SS trên tất cả số tiền kiếm được.
Nghe ông Buffett nói thì chúng ta hiểu hệ thống thuế khóa ưu đãi các nhà đầu tư, những người có lợi tức cao nhất. Chính ông, và tỷ phú Bill Gates giàu nhất nước, đều chống lại việc cắt giảm thuế cho người giàu.
Nhiều người làm nghề quản lý quỹ đầu tư như ông Buffett có thể kiếm khối tiền và số tiền kiếm ra được coi là “lợi tức đầu tư,” chỉ đóng thuế 15%. Ông nói: Nhiều người mua bán “index futures” trong thị trường chứng khoán trong 10 phút, kiếm bạc triệu, cũng chỉ phải đóng thuế 15%.
Những chính trị gia muốn duy trì tình trạng trên thường nói rằng giảm thuế cho các nhà đầu tư và các xí nghiệp sẽ khuyến khích họ đầu tư nhiều hơn, nhờ thế sẽ tạo thêm công việc làm cho giới tay làm hàm nhai.
Gần đây, ông Gary Cohn, cố vấn kinh tế của ông Donald Trump và phụ trách việc thúc đẩy quốc hội cải tổ thuế, mời một số người đứng đầu (CEO) của các doanh nghiệp lớn tới họp ở Tòa Bạch Ốc. Ông hỏi ai đồng ý sau khi cắt giảm thuế họ sẽ tăng số tiền đầu tư trong công ty thì đưa tay lên. Ông Cohn ngạc nhiên khi thấy một số người ngồi im, không đưa tay lên.
Vì những CEO này sống trong thế giới kinh doanh thật. Họ quyết định đầu tư dựa trên những cơ hội kinh doanh có lời chứ không phải vì suất thuế giảm.
Ông Warren Buuffet viết: “Tôi nghe nhiều người nói tăng thuế trên lợi tức (capital gains) đầu tư và cổ tức (dividends) sẽ làm nản lòng khiến người ta ngưng đầu tư. Tôi không ngừng, những nhà đầu tư khác cũng vậy. Tôi làm việc với nhiều người đầu tư trong 60 năm, tôi chưa thấy ai từ chối bỏ vốn làm ăn dù thuế đánh trên capital gains, dù đánh thuế tới 39.9% như những năm 1976-77. Người ta đầu tư để kiếm lời. Thuế không làm cho người ta sợ.”
Ông Buffet cũng bác bỏ lý luận nói rằng hạ thấp thuế sẽ tạo thêm công việc làm. Ông nhận xét: “Trong những năm từ 1980 đến 2000, nước Mỹ tăng thêm 40 triệu công việc làm. Sau đó, Chính Phủ Bush cắt thuế. Năm 1992, nhóm 400 người giàu nhất nước có lợi tức tổng cộng $16.9 tỷ, họ đóng thuế trung bình 29.2%. Năm 2008, lợi tức nhóm giàu nhất này tăng $90.9 tỷ, và họ chỉ đóng thuế 21.5% thôi. Trong số 400 người đó có 88 người không khai món lợi tức vì làm việc nào, tất cả mọi người đều khai lợi tức đầu tư. Nhưng số việc làm không tăng lên bằng những năm trước.”
Năm 2008 bắt đầu cuộc khủng hoảng làm mất đi hàng triệu công việc làm. Tám năm thời Tổng Thống Bill Clinton tạo ra thêm 21 triệu việc làm mới, thời Tổng Thống George W. Bush thêm được 5.7 triệu, thời Tổng Thống Barack Obama tăng thêm được 9.3 triệu. Có thể nói rằng cắt giảm thuế không nhất thiết thúc đẩy đầu tư, cũng không tăng số việc làm.
Cho nên, có 400 nhà triệu phú đã ký bản kiến nghị yêu cầu Quốc Hội Mỹ đừng cắt giảm suất thuế mà họ đang đóng. Những người này thuộc nhóm 5% những người giàu nhất nước, có tài sản trên $1.5 triệu và lợi tức trên $250,000, trong đó có nhiều tỷ phú đô la. Họ nói rằng các xí nghiệp Mỹ và chủ nhân các cổ phần đã giàu hơn rất nhiều trong hàng chục năm qua.
Trong tám năm ông Obama làm tổng thống, chỉ số Dow Jones đã tăng gấp ba, từ 6,000 lên 18,000 và trong mười tháng với ông Trump mới tăng thêm 5,000 nữa. Chủ nhân các xí nghiệp không cần chính phủ giúp! Thay vì cắt thuế cho họ, bản kiến nghị xin chính phủ và quốc hội hãy dùng tiền đó đầu tư vào trường học, cơ sở hạ tầng, và nghiên cứu, để cho tất cả mọi người được hưởng và bảo đảm những chương trình như Medicaid (Medi-Cal) không bị cắt giảm.
Một điều trong dự luật thuế đang nằm tại quốc hội cũng bị nhiều người phản đối là việc bỏ hoặc giảm bớt thuế di sản, là tài sản để lại cho con cháu sau khi chết. Số người được lợi nhờ cải tổ này chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ, trong 1,000 người qua đời có hai người. Bãi bỏ và giảm thuế di sản sẽ tặng mỗi người trung bình $20 triệu cho 330 di sản ở Mỹ với giá trị trên $50 triệu.
Bức thư của 400 người giàu vạch ra rằng số thuế di sản cắt giảm, khoảng 269 triệu trong 10 năm, lớn hơn ngân sách của các cơ quan Kiểm Soát Thực Phẩm, Dược Phẩm (FDA), Trung Tâm Ngừa Bệnh Truyền Nhiễm (CDC) và Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA) cộng lại!
Bãi bỏ thuế di sản là cách hiệu quả nhất khiến tình trạng chênh lệch giàu nghèo gia tăng. Thí dụ, một người đầu tư 10 triệu, sau một thời gian giá trị tăng lên thành 100 triệu. Nếu đem bán thì còn bị đánh thuế 15% trên số tiền lời 90 triệu; nhưng nếu qua đời, để lại cho con cháu thì không phải đóng đồng thuế nào cả!
Có những biện pháp được ghi vào dự luật thuế mới tuy không liên can tới thuế suất nhưng cũng ảnh hưởng khiến tình trạng chênh lệch giàu nghèo nặng hơn. Đó là điều khoản bãi bỏ luật bắt mọi người đều phải có bảo hiểm y tế, theo luật thời Obama. Khi hàng chục triệu người trẻ và khỏe mạnh không mua bảo hiểm nữa, giá mua bảo hiểm của những người còn lại trong thị trường cá nhân tự mua lấy bảo hiểm sẽ tăng lên. Đó là một thứ “thuế vô hình” đánh trên giới trung lưu tự lập, không làm việc trong các xí nghiệp.
Tóm lại, dự luật thuế quốc hội Mỹ đang bàn vẫn duy trì và củng cố một cách tổ chức xã hội trong đó lợi tức quốc gia được chia cho những người bỏ vốn nhiều hơn là cho những người làm việc, tay làm hàm nhai. Trong mười năm qua, thị trường chứng khoán đã tăng gấp bốn lần, các nhà đầu tư không cần được giúp đỡ nữa! Nhiều người đã từ chối được giúp cắt giảm thuế, vì lương tâm bảo họ hãy từ chối. Họ thấy mình giàu đủ rồi, chỉ muốn xã hội công bằng hơn. (Ngô Nhân Dụng)
Read more…

Vay nợ của Trung Quốc rồi kiện đòi lãnh thổ được không?

DXS: Không trả được nợ thì lấy biển đảo gàn nợ vậy.


 Vấn đề này đã được đại biểu Trương Trọng Nghĩa đặt ra trong phần chất vấn dành cho Thủ tướng tại phiên chất vấn sáng 17 -11 tại Quốc hội.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa - Ảnh: Việt Dũng
Mở đầu câu hỏi của mình ông Trương Trọng Nghĩa nói kinh tế Việt Nam có xu hướng phụ thuộc sâu vào nền kinh tế Trung Quốc, ở hầu hết các lĩnh vực và đe dọa chủ quyền kinh tế của đất nước.
Hiện ở nhiều quốc gia lân cận và trên thế giới, Trung Quốc nổi tiếng mang đồng tiền đi trước chi phối về chính trị. Cử tri đề nghị không vay tiền và không nhận viện trợ từ Trung Quốc ít nhất cho trong thời điểm này.
Lý do Trung Quốc đang tranh chấp, thậm chí là chiếm lãnh thổ của Việt Nam và đe dọa tiếp tục chiếm nhiều hơn.
Nếu nhận viện trợ ODA và vay giá rẻ của Trung Quốc thì liệu sau này kiện đòi lãnh thổ được không khi chưa kịp trả?
Đại biểu Trương Trọng Nghĩ

"Nếu trưng cầu ý dân tôi tin đa số người dân sẽ không đồng ý nhận viện trợ ODA của Trung Quốc. Chúng ta còn nhiều nơi khác để vay tiền”, ông Nghĩa khẳng định.
Trước đó, ban Dân nguyện của Quốc hội cũng cho biết một trong những kiến nghị quan trọng của cử tri gửi đến kỳ họp thứ 10 Quốc hội khoa XIII là đề nghị "phải cân nhắc khi hợp tác ứng xử với một số nước, đặc biệt là Trung Quốc”.
Cụ thể cử tri cho rằng phải thận trọng hơn trong các chính sách đối ngoại, hạn chế các chính sách thỏa hiệp để đảm bảo toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia, chủ quyền dân tộc.
Trong phần kiến nghị này, cử tri một số tỉnh tiếp tục bày tỏ thái độ bức xúc đối với những vi phạm của Trung Quốc ở Biển Đông, hành động xây dựng đảo nhân tạo tại một số điểm thuộc quần đảo Trường sa và Hoàng Sa của Việt Nam, ngang nhiên đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam, tấn công các tàu của ngư dân Việt Nam.
Cử tri đề nghị có các giải pháp đấu tranh khả thi, quyết liệt hơn, rõ ràng hơn để giữ vững độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Đặc biệt sớm hoàn thiện các thủ tục pháp lý khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.
Read more…

Ngày Hiến chương các Nhà giáo chứ không phải Ngày Nhà giáo VN.

Gã nhận được thư của Nguyễn Minh Tú, cô giáo dậy văn trường Lương Ngọc Quyến, Thái Nguyên.
Cô viết lại lời của nhà giáo Dương Văn Ngữ:
"Bản Hiến chương các nhà giáo hiển hiện như một trong những văn bản tinh hoa, được soạn thảo bởi những cá nhân ưu việt, thấm nhuần những tư tưởng giáo dục tiến bộ, những giá trị vĩnh hằng, được sản sinh ra từ các nền giáo dục văn minh và từng trải.
Nó không phụ thuộc vào thể chế chính trị, hay tôn giáo, sắc tộc nào cả. Chắc chắn nó như một ngọn hải đăng, soi sáng, hướng đạo cho mọi nền giáo dục, nhất là những nền giáo dục còn đang trưởng thành".
Rồi cô viết tiếp:
Gã thân mến!
Vậy mà đến Việt Nam nó được " Việt hóa", thành ngày Nhà giáo Việt Nam - với mục đích tôn vinh nghề dạy học và người thầy nhưng hình như chính những người thầy và những cán bộ quản lý của ngành GD dường như lại quên đi những nội dung quan trọng nhất của Bản Hiến chương này( điều 01). Đó có phải là " dân tộc tính" không ạ? Gã nghĩ sao về vấn đề này ạ?
Rồi cô gửi gã Bản Hiến chương nhà giáo. Gã nghĩ, chắc nhiều thầy cô, học trò, quan chức giáo dục, bố mẹ học trò chưa một lần biết tới Bản Hiến chương lịch sử này.
Hiến chương Nhà giáo
Lời mở đầu
Các nhà giáo thực hiện một chức trách quan trọng trong xã hội, vì giáo dục trẻ em là một vấn đề cốt tử, không chỉ cần cho sự phát triển cá nhân, mà còn cho sự tiến bộ của toàn xã hội. Nghề dạy học đặt cho người thầy những trách nhiệm, và những trách nhiệm này đòi hỏi những quyền tương ứng. Các nhà giáo cần có quyền thực hiện một cách tự do toàn bộ những quyền dân sự và nghề nghiệp.
Thừa nhận việc phát triển tính cách cá nhân của trẻ như mục tiêu của giáo dục, nhà giáo phải tôn trọng quyền tự do tư tưởng của học sinh và khuyến khích học sinh phát triển tư duy độc lập.
Điều 1. Nhiệm vụ thiết yếu của nhà giáo là phải tôn trọng tính cá thể của trẻ, khám phá và phát triển khả năng, chăm lo quá trình giáo dục và đào tạo, luôn hướng tới việc hình thành ý thức đạo đức của con người và công dân tương lai, giáo dục trẻ trong tinh thần dân chủ, hòa bình và hữu nghị giữa con người với nhau.
Điều 2. Quyền của nhà giáo không phụ thuộc vào giới tính, chủng tộc, màu da, không phụ thuộc vào niềm tin và định kiến cá nhân, miễn là họ không áp đặt niềm tin và định kiến ​​của mình cho trẻ.
Nhà giáo không bị phạt nếu việc giáo dục học sinh tuân thủ các quy định ở Điều 1.
Điều 3. Nhà giáo có quyền có các thỏa thuận về các biện pháp bảo vệ họ chống lại quyết định tùy tiện ảnh hưởng đến nhiệm kỳ công việc và nghề nghiệp của họ. Cụ thể, các biện pháp bảo vệ cần được thực thi để chống lại các quyết định tùy tiện về tuyển dụng, tập sự, bổ nhiệm, đề bạt, hay các biện pháp kỷ luật bãi nhiệm.
Điều 4. Liên quan đến chương trình học và thực hành giáo dục, sự tự do sư phạm và tự do chuyên môn của nhà giáo phải được tôn trọng, các sáng kiến ​​cần được khuyến khích, đặc biệt trong việc lựa chọn phương pháp giảng dạy và sách giáo khoa, cũng như trong việc nghiên cứu các vấn đề sư phạm và chuyên môn, thông qua đại diện nhà giáo.
Điều 5. Nhà giáo phải có quyền tự do tham gia tổ chức nghề nghiệp và các tổ chức ấy phải có quyền đại diện cho nhà giáo trong mọi hoàn cảnh.
Điều 6. Tất cả các nhà giáo phải có quyền được đào tạo về mặt học thuật và chuyên môn theo các tiêu chuẩn cao nhất có thể, bao gồm cả những yêu cầu về giáo dục để có thể theo học ở bậc đại học.
Hoàn cảnh xã hội và tài chính không được trở thành một rào cản để ngăn cấm một sinh viên theo học để trở thành nhà giáo.
Điều 7. Nhà giáo cần được tạo cơ hội để tiếp tục học nâng cao trình độ chuyên môn. Họ có quyền tham gia các khóa học bổ trợ với sự hỗ trợ tài chính ở mức cần thiết, kể cả việc tạo điều kiện đặc biệt để họ có thể tham quan, trao đổi ở nước ngoài, nhằm giúp họ có kiến ​​thức thực tế về cuộc sống của chính họ ở trong nước cũng như ở nước ngoài.
Điều 8. Nhà giáo được hưởng tiền lương phù hợp với tầm quan trọng của chức năng xã hội và giáo dục mà họ đảm nhận, để có thể cống hiến hoàn toàn cho nghề nghiệp mà không phải lo lắng về tài chính.
Đối với những nhà giáo có trình độ và thâm niên công tác ngang nhau, cần áp dụng nguyên tắc trả lương công bằng, công việc như nhau thì lương cũng như nhau, không phân biệt.
Điều 9. Nhà giáo được nghỉ có lương trong toàn bộ thời gian nghỉ của trường học, được nghỉ ốm có lương và hưởng chế độ trợ cấp đầy đủ, kể cả trợ cấp cho góa phụ, trẻ em và người phụ thuộc.
Điều 10. Nhà giáo có quyền được làm việc trong điều kiện thích hợp, với các trang thiết bị cần thiết và quy mô các lớp học đủ nhỏ để giảng dạy hiệu quả.
Điều 11. Trang thiết bị trường học không nên phụ thuộc vào địa vị xã hội của học sinh cũng như thể loại trường mà chỉ phụ thuộc vào mục đích hay nhu cầu giáo dục. Các trường cần được cung cấp nơi ăn ở phù hợp để tạo điều kiện cho đội ngũ nhân viên đủ trình độ, có thể đảm đương các dịch vụ chuyên biệt được giao như chăm sóc y tế và nha khoa, cung cấp bữa ăn tại trường và giáo dục thể chất.
Trường học cũng cần có các phòng thí nghiệm, phòng hội thảo và thư viện.
Điều 12. Nhà trường cần đóng góp vào sự phát triển nhân cách. Một nguyên tắc nhân đạo, phù hợp với lòng tự trọng của cả học sinh và nhà giáo, là phải loại trừ áp bức và bạo lực.
Điều 13. Trẻ em lệch lạc về hành vi cần được giảng dạy trong các lớp học đặc biệt nhằm điều chỉnh càng sớm càng tốt để các em có thể vào lớp học bình thường và có cuộc sống bình thường.
Trẻ khuyết tật về thể chất không thể tham gia vào hoạt động học đường bình thường cần được giáo dục trong các trường đặc biệt, bằng các phương pháp phù hợp với đặc điểm và tình trạng khuyết tật của các em.
Điều 14. Cần hỗ trợ các nghiên cứu giáo dục tại các cơ sở giáo dục, nơi mà các thực nghiệm về phương pháp có thể được tiến hành trong điều kiện thích hợp, nhằm có thể đẩy mạnh tiến bộ của lý thuyết và thực hành về giáo dục. Cần có dịch vụ thông tin để công bố các kết quả nghiên cứu.
Điều 15. Thông qua đại diện do mình bầu, nhà giáo cần có cơ hội để xây dựng các chính sách nhằm cải thiện hoạt động quản lý các trường học và thực thi nghề nghiệp của mình.
Gã nghĩ sao nhể? Ồi, giản đơn, nếu VN ta thay vì Ngày Nhà giáo mà học trò mệt vì chúc tụng thầy cô mà là Ngày Hiến chương Nhà giáo, và tinh thần Bản Hiến chương này luôn được gieo trong tâm trí các nhà giáo, đặc biệt gieo vào tâm trí các bác lãnh đạo ngành giáo dục, vào tâm trí chính phủ kiến tạo, cũng như các ban tuyên giáo thì nền giáo dục nước nhà đã vượt lên tới đâu rồi chứ không phải quẩn quanh trong vũng bẩy hầy lạc hậu, khủng hoảng như hôm nay.
Read more…

Trưởng phòng Thanh tra phòng chống tham nhũng Cà Mau bị bắt


Trần Vũ

Sáng nay (19-11-2017), nguồn tin từ Cà Mau cho biết Công an tỉnh Cà Mau đã tiến hành lệnh bắt tạm giam 3 tháng để điều tra đối với ông Ngô Trường Sơn.
Ông Sơn là Trưởng phòng Thanh tra phòng chống tham nhũng - Thanh tra tỉnh Cà Mau, bị bắt giam vì đã có hành vi làm giả giấy tờ cơ quan nhà nước, theo Điều 267 - Bộ luật Hình sự. Nguồn tin cho biết chính xác ông Sơn bị bắt vào chiều 18-11.
Trước đó, từ tháng 3-2017, hành vi làm văn bản giả của ông Sơn đã bị bại lộ, được Thanh tra tỉnh điều nghiên và chuyển hồ sơ đến cơ quan điều tra. Hành vi của ông được Thanh tra tỉnh kiểm tra và kết luận ban đầu rằng đã làm giả một công văn có số hiệu 06/TT-XLSTT ngày 10-1-2017 với nội dung Thanh tra tỉnh gửi Tổng thanh tra Chính phủ đề nghị giải quyết khiếu nại, tố cáo của công dân. Cụ thể là đề nghị Thanh tra Chính phủ lập đoàn thanh tra xác minh việc Công ty TNHH MTV U Minh Hạ (Cà Mau) không thực hiện Kết luận thanh tra số 13/2014.
Làm việc với cơ quan chức năng trước khi bị bắt, ông Sơn thừa nhận hành vi trên. Ông lí giải mục đích làm công văn giả này để một nhóm người dân liên quan trong Kết luận thanh tra số 13/2014 an tâm chờ đợi việc thực hiện kết luận này, bởi khi ấy nhiều người dân liên tục đòi "quậy". Ông chỉ đưa công văn giả ra cho người dân xem rồi thu hồi, hủy bỏ nhưng một người dân đã chụp ảnh lại. Công văn này sau đó đã lan truyền đến nhiều người khác.
T.V
Read more…

Vì sao có 5-7 thứ trưởng mà vẫn "đầu tắt mặt tối"?


Trà Phương
Đóng ti tỉ loại thuế, phí để nuôi một lũ xưng xưng tự nhận "là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội" nhưng suốt ngày hỏi vì sao, tại sao, thực rõ khổ nhục. Đơn cử một trường hợp, qua các tít bài báo "lề phải": "Thủ tướng: Tại sao Sóc Trăng không phấn đấu như Bạc Liêu, Cà Mau?", "Thủ tướng: Tại sao Hà Lan xuất khẩu nông sản gấp 3 Việt Nam?", "Thủ tướng: Tại sao phê trong hồ sơ công vụ lại gọi là cháu, con?", "Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chất vấn Bộ Y tế: Tại sao người giàu ra nước ngoài chữa bệnh nhiều thế?", "Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Vì sao chúng ta vẫn chưa phát triển mạnh?", "Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Cần làm rõ vì sao dược liệu Việt rẻ hơn cả… khoai lang?", "Thủ tướng: Vì sao Việt Nam có tỉ lệ ung thư cao nhất?"…
Bauxite Việt Nam

Ở Việt Nam, các bộ có 5-7 thứ trưởng mà lúc nào cũng "đầu tắt mặt tối". Cơ chế bộ chủ quản ở Việt Nam còn nặng, cán bộ thích chủ quản hơn là xây dựng thể chế. Đây là thực tế được chuyên gia kinh tế đưa ra tại hội thảo "Kinh tế Việt Nam: Động lực tăng trưởng và giải pháp thúc đẩy" do Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam tổ chức ngày 15-11-2017 ở Hà Nội.
PGS-TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cho rằng tăng trưởng GDP hằng năm của Việt Nam có vẻ tốt nhưng tăng trưởng dài hạn có vấn đề. "GDP tăng trưởng không tồi nhưng cơ cấu ít thay đổi, nền kinh tế chậm trưởng thành, doanh nghiệp Việt chậm lớn, khó lớn. Vậy vì sao GDP tăng trưởng cao (6,5%/năm) mà nền kinh tế vẫn chậm lớn?" - TS Thiên đặt vấn đề.
Bên cạnh đó, theo các chuyên gia kinh tế, họp hành nhiều, bộ máy biên chế cồng kềnh, thủ tục nhiêu khê chính là điểm nghẽn của tăng trưởng. Dẫn chứng về điều này, PGS-TS Trần Đình Thiên cho biết thực trạng họp lu bù là phổ biến và là "bệnh nan y" hiện nay. Một phường ở quận 1 (TP HCM) có 3 lãnh đạo, bình quân mỗi lãnh đạo họp 2 cuộc/ngày, có ngày cả ba lãnh đạo cùng đi họp ở quận. Nhận giấy mời họp của cấp trên thì không thể không đi nhưng đi hết thì ở phường không còn lãnh đạo trực, giải quyết công việc. Nếu cử chuyên viên đi họp thay thì quận phê bình. "Họp nhiều thì không thể hiện được vai trò, trách nhiệm của người đứng đầu. Cũng vì tình trạng sợ trách nhiệm, đùn đẩy công việc dẫn đến tiến độ chậm, làm phát sinh thêm họp hành. Họp nhiều gắn với cơ chế ra quyết định và chịu trách nhiệm không gắn với trách nhiệm cá nhân" - PGS-TS Thiên dẫn chứng.
PGS-TS Trần Đình Thiên còn cho rằng bộ máy hành chính cồng kềnh còn được thể hiện ở mỗi bộ của Việt Nam có 5-7 thứ trưởng mà lúc nào cũng "đầu tắt mặt tối". Ở các nước phát triển thậm chí không có thứ trưởng mà công việc vẫn chạy trơn tru. Trong đó, các bộ của các nước không can thiệp sâu vào hoạt động sản xuất kinh doanh mà chỉ tập trung xây dựng cơ chế, chính sách. Cơ chế bộ chủ quản ở Việt Nam còn nặng, cán bộ thích chủ quản hơn là xây dựng thể chế. Ngoài ra, ở các nước, thủ trưởng mỗi cấp có quyền, có trách nhiệm rõ ràng, có quyền quyết định và chịu trách nhiệm về quyết định. Còn ở Việt Nam, ai cũng kêu không có thực quyền, thiếu thể chế giao quyền và chịu trách nhiệm rõ ràng, do đó phổ biến tình trạng cấp dưới hất lên trên. Thủ trưởng không kham nổi nên phải có nhiều cấp phó "đỡ hộ". "Việc phân công trong lãnh đạo bộ ở Việt Nam thường chia cắt, lập các "vương quốc" gồm một số tổng cục, cục, vụ, do một phó đứng đầu, không phân công theo lĩnh vực quản lí nhà nước. Thiếu "phối hợp ngang" giữa các vụ, cục và giữa các bộ làm cho bộ máy càng cồng kềnh và kém hiệu quả. Cách làm việc tập thể, quyền hạn và trách nhiệm người đứng đầu không rõ ràng nên nhiều ban bệ rắc rối, họp hành triền miên. Mà đã họp là theo "cấp", cán bộ đi họp phải đúng "đẳng cấp" - ông Thiên nhấn mạnh. Do đó, ông đề xuất cần tổ chức bộ máy theo chức năng, đề cao chế độ chịu trách nhiệm cá nhân và nguyên tắc "hợp đồng". Bỏ cơ chế tuyển biên chế dựa vào chứng nhận bằng cấp. Bộ chủ quản chuyển thành bộ thiết kế chính sách - xây dựng thể chế. Tập trung dọn dẹp các cơ chế, điều kiện kinh doanh trói buộc doanh nghiệp.
T.P
Read more…

Bản tin ngày 20/11/2017

Tin trong nước

Tin Biển Đông
Trang Trí thức VN có bài: Tại sao ExxonMobil tuyên bố hoãn dự án khoan dầu tại biển Đông ngay trong Hội nghị APEC? GS Alexander Vuving, Trung tâm Daniel K. Inouye về Nghiên cứu An ninh Châu Á – Thái Bình Dương, cho rằng, “có thể phía Việt Nam đã chủ động yêu cầu ExxonMobil tạm dừng dự án hợp tác“. Ông Vuving nhận định, “Hà Nội đã lựa chọn ‘chiến lược thoái lui’ trên mặt trận kinh tế biển Đông vì lo ngại những bất ổn xã hội trong nước nếu phát sinh mâu thuẫn với Bắc Kinh“.
Trang Nghiên cứu QT có bài: Việt Nam: ‘Nước chiến trường’ trên bàn cờ Biển Đông. Dựa vào câu nói của nhà địa chính trị nổi tiếng, Halford MacKinder, rằng: “Ai kiểm soát được Vùng đất trung tâm, sẽ chỉ huy được đảo-thế giới; ai kiểm soát được đảo-thế giới, sẽ chi phối được cả thế giới”. Tác giả nhận định: “Ai kiểm soát được Việt Nam, sẽ chỉ huy được Biển Đông; ai kiểm soát được Biển Đông sẽ chi phối được khu vực Châu Á”. Và cho rằng, “chừng nào Mỹ-Trung còn cạnh tranh quyền lực ở Biển Đông thì cả hai còn phải coi trọng mối quan hệ của mình với Việt Nam. Đây chính là con át chủ bài của Việt Nam vào lúc này“.
Quan hệ Việt – Trung
Trả lời phỏng vấn đài CRI, ông Nguyễn Xuân Cường, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Trung Quốc, Viện Hàn lâm Khoa học-xã hội Việt Nam, nói rằng, Tập Cận Bình tham dự Hội nghị Cấp cao APEC tại Việt Nam cũng như thăm cấp Nhà nước tới Việt Nam, “là sự thể hiện quan trọng về ngoại giao nước lớn, xung quanh và đa phương trong bối cảnh thời đại mới, đóng vai trò hết sức quan trọng trong thúc đẩy sự phát triển của quan hệ Việt – Trung, đã thu được thành quả quan trọng“.
Trang Modern Diplomacy có bài: Vượt trên quan hệ ngoại giao bình thường giữa Trung Quốc và Việt Nam. Bài viết của GS Wang Li, thuộc trường Đại học Cát Lâm, Trung Quốc với Đỗ Quỳnh Anh, nghiên cứu sinh tiến sĩ ở trường này. Nếu không thấy tên tác giả là người Việt Nam, có thể nói, nội dung bài này không khác gì những bài xã luận đăng trên Hoàn Cầu Thời báo hoặc Nhân Dân Nhật báo Trung Quốc.
Facebooker Michael Lê bình luận: “Tôi nhớ rằng cách đây cả 10 năm, trên các forum tiếng Việt, như x-cafe chẳng hạn, đã thấy thỉnh thoảng những comments, thậm chí những bài viết, bóng gió tuyên truyền cho việc kết thân với Trung Hoa để chống lại hoặc ít là cạnh tranh với phương Tây.
Những bài cổ võ cho thuyết ‘Đại Đông Á’ kiểu mới đó, đều viết bằng tiếng Việt khá chuẩn, thành ra chẳng hiểu tác giả là những người Việt thân TQ hoặc tay sai cho TQ, hay chính là những ‘tuyên truyền viên’ người TQ rất giỏi tiếng Việt. Mà dù họ là ai đi nữa, dấu hiệu của một mưu đồ kéo VN lệ thuộc, thậm chí sát nhập vào TQ được tính toán công phu từ rất lâu, đã ngày càng hiện ra rõ“.
South China Morning Post có bài: Vì sao CSVN có thể thân thiện với Mỹ hơn Trung Quốc? Dẫn nguồn từ các cuộc thăm dò, cho thấy, đa số người Việt thích Mỹ và rất ít người Việt thích TQ. Người Việt thích chủ nghĩa tư bản hơn cả người Mỹ. Bài báo viết: “Các cuộc thăm dò của Pew cũng cho thấy, hầu hết người dân Việt Nam – 95% – ủng hộ chủ nghĩa tư bản. Chưa có nước nào được hỏi ý kiến, mà họ ​​trả lời có con số vượt quá 90%, kể cả Mỹ”.
Vì sao dân Việt thích Mỹ và ghét TQ? Bài báo có đoạn trả lời câu hỏi này như sau: “Nhiều người Việt Nam chỉ ra cuộc xâm lược của Hoa Kỳ kéo dài chỉ có hai thập kỷ, trong khi những căng thẳng giữa Việt Nam với Trung Quốc thì dai dẳng hàng ngàn năm, từ một ngàn năm cai trị của Trung Quốc đến những cuộc đối đầu trong thế kỷ qua“.
Về chuyện TBT Nguyễn Phú Trọng chê trà VN “không ngon bằng trà TQ”, VOA có bài: Bình luận của ông Nguyễn Phú Trọng gây tranh cãi. Facebooker Đình Bảo bình luận trên trang Con đường VN: “Bao nhiêu năm vận động người Việt Nam dùng hàng Việt nam đến giờ này ngài tổng phán câu coi như xong…”
Nhân quyền ở Việt Nam
Các tổ chức XHDS vừa ra một tuyên bố lên án nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt cóc và câu lưu các nhà hoạt động Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A và Bùi Thị Minh Hằng. Những nhà hoạt động này bị bắt cóc và câu lưu sau khi gặp gỡ phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU), được EU tổ chức với mục đích tham vấn các nhà hoạt động và các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam, ở Hà Nội.
Bản tuyên bố có đoạn: “Chúng tôi cực lực phản đối và lên án các hành động nêu trên của an ninh Việt Nam và các cơ quan khác. Những hành động này hoàn toàn trái pháp luật hiện hành của Việt Nam, trái với các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã phê chuẩn, và trái với các cam kết quốc tế khác về nhân quyền của Việt Nam“.
Tuyên bố viết tiếp: “Chúng tôi coi đây là một mối đe doạ trực tiếp và đặc biệt nghiêm trọng đối với sự phát triển bình thường của không chỉ các tổ chức xã hội dân sự, mà còn của toàn xã hội… Chúng tôi yêu cầu các cơ quan chức năng Việt Nam ngay lập tức chấm dứt mọi hành vi tấn công và sách nhiễu các nhà hoạt động, nhanh chóng mở các cuộc điều tra về những vụ đã nêu trong tuyên bố này và sớm công bố kết quả tới toàn dân“.
Quan chức và mạng xã hội
LS Trần Vũ Hải có bài: Ông Vũ Đức Đam cần xin lỗi Quốc hội và dân Việt lẫn nước Đức. LS Hải nói Phó Thủ tướng Đam đã “đã thông tin sai về mạng xã hội Đức!” khi ông Đam cho rằng “chỉ 37% người Đức dùng mạng xã hội, bởi họ biết rằng dùng là bị lấy mất thông tin cá nhân“. Dẫn số liệu từ nhiều nguồn, LS Hải cho biết: “Năm 2016, có 79% người Đức sử dụng Internet, và 80% số người sử dụng Internet dùng mạng xã hội. (Trong số người sử dụng mạng xã hội, 88% sử dụng Youtube, 87% sử dụng Facebook). Như vậy, trong năm 2016 trên 63% người Đức sử dụng mạng xã hội, năm 2017, tỷ lệ này còn gia tăng”.
Mời nghe lại phát biểu của PTT Vũ Đức Đam về mạng xã hội. Ông Đam nói “i-hu và gờ meo“:
LS Hải nhận định: “Có lẽ ông VĐĐ do không biết tiếng Đức, nên không thẩm tra lại con số ‘chỉ 37% người Đức sử dụng mạng xã hội’, đúng ra là ‘chỉ 37% người Đức không sử dụng mạng xã hội’ và “có đến 63% người Đức sử dụng mạng xã hội“. và rằng Ông Vũ Đức Đam cần xin lỗi quốc hội và dân Việt lẫn nước Đức vì đã thông tin sai về mạng xã hội Đức!
LS Trần Vũ Hải cũng đặt câu hỏi: Ai bóp chết mạng xã hội thuần Việt? Việc Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam và Bộ trưởng Bộ 4T Trương Minh Tuấn than phiền rằng Facebook và Google mỗi năm thu tới 350 triệu đô la tiền quảng cáo mà không đóng thuế cho Việt nam và hai ông này muốn tìm cách để lập mạng xã hội “thuần Việt”.  LS Hải viết, “tuy hai ông lớn Google và Facebook không trực tiếp đóng thuế ở Việt nam, nhưng những công ty chi tiền quảng cáo (chiếm phần chính yếu trong tổng thu quảng cáo của hai ông lớn này) phải đóng hộ thuế nhà thầu nước ngoài khá cao mới được tính chi phí hợp lý“.
Còn về mạng xã hội “thuần Việt” có được xã hội Việt Nam “tin vào sự thông minh lẫn thiện chí của mấy ông chịu trách nhiệm tình trạng yếu kém của mạng xã hội thuần Việt như tiến sỹ tư tưởng Tuấn và tiến sỹ kinh tế Đam để giúp mạng xã hội thuần Việt đột phá phát triển cạnh tranh và thay thế các mạng xã hội của Google và Facebook trong 5-7 năm nữa như mấy ông này chém gió trước Quốc hội? Chắc mỗi cư dân mạng đã có câu trả lời!” Họ đã có câu trả lời từ 7 năm trước rồi, khi ông cựu Bộ trưởng Bộ 4T Lê Doãn Hợp từng hùng hồn tuyên bố: “Tôi tin Go.vn sẽ là mạng xã hội số 1 Việt Nam“.
Về phát biểu của ông Vũ Đức Đam, rằng “chúng ta phải có thái độ kiên quyết hơn. Trung Quốc rất quyết liệt, làm toàn bộ mạng trong nước“. Nhà báo Bạch Hoàn viết: “Trung Quốc làm rất quyết liệt, dùng toàn bộ mạng xã hội trong nước. Điều này đáng xấu hổ hơn là đáng khen, đáng lên án hơn là học hỏi. Internet phải được hiểu là không biên giới, nhưng ở Trung Quốc thì khác với phần còn lại của thế giới. Họ ngăn chặn, bưng bít thông tin, độc tài cấm đoán“.
Cũng về số liệu mà ông Vũ Đức Đam đưa ra, nhà báo Đoàn Bảo Châu viết: “So sánh là khập khiễng, ý nghĩa của mạng xã hội ở Đức và ở Việt Nam là khác nhau. Sao ông không học tập về tinh thần tự do dân chủ, quyền được tranh luận công khai trên các diễn đàn về mọi vấn đề mà không có cùng cấm của Đức?
LM Lê Ngọc Thanh đặt câu hỏi: “Tại sao mạng xã hội ở Việt Nam trở nên nghiệm trọng? Câu trả lời đơn giản nhất là vì ở Việt Nam không có báo chí tư nhân, trong khi đó tự do ngôn luận, báo chí, tư tưởng và biểu đạt là quyền công dân được Hiến định đã bị các tổ chức nhà nước, chính phủ hoặc nhân danh nó cướp mất. Do vậy, người dân đã dùng mạng xã hội để giành lại phần nào quyền công dân của mình. Nên bản chất của sự kiện là người dân và nhà cầm quyền đang giành nhau quyền thông tin, mà phần sai nằm ở phía nhà cầm quyền“.
Báo Nhân Dân có bài: Xử lý thông tin xấu, độc hại trên mạng xã hội. Báo này lo lắng, “những mặt trái của MXH đang có chiều hướng gia tăng, được các thế lực thù địch sử dụng để tuyên truyền, nói xấu chế độ, xuyên tạc đường lối lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, lôi kéo các phần tử chống phá Nhà nước ta. Trên MXH xuất hiện ngày càng nhiều thông tin bịa đặt, thiếu kiểm chứng, thông tin xấu, độc hại, gây bất bình và mất lòng tin trong nhân dân...”.
Mặc dù sở hữu gần 1.000 tờ báo, tạp chí và các cơ quan phát thanh và truyền hình, nhưng báo Nhân Dân vẫn sợ dân nghe theo “các thế lực thù địch”! Qua đó có thể thấy người dân “tin yêu đảng”, “một lòng với đảng” như thế nào.
Ngân sách trống rỗng, định quơ của dân
Về việc rất nhiều ĐBQH dòm ngó túi tiền của dân và họ muốn tìm mọi cách để thu hút 500 tấn vàng, 10 tỉ USD trong dân gửi vào ngân hàng. TS Nguyễn Đức Thành cho rằng, cách đặt vấn đề sai ở hai lớp tư duy. Thứ nhất, “việc dân giữ vàng hay USD hay giữ quần đùi hoa, ấy là việc của người ta. Không liên quan gì đến ai cả. Nếu họ không giữ những thứ ấy nữa, là bởi vì họ thấy không còn có lợi bằng giữ một thứ gì đó khác. Cho nên, Thống đốc Lê Minh Hưng trả lời chính xác rằng đồng tiền Việt giữ được giá trị, mà đem gửi ngân hàng có lãi suất tốt, ổn định, an toàn, thì dân sẽ chọn giữ tiền thay vì USD, vàng hay quần đùi hoa”.
Thứ hai, “là khi người dân không giữ vàng, USD hay quần đùi hoa nữa, thì nghĩa là họ đem chúng gửi vào ngân hàng lấy lãi. Đây là cách tư duy hoàn toàn sai. Chỉ có một thứ được đem gửi vào ngân hàng lấy lãi thôi, đó là TIỀN VIỆT NAM. Nếu dân không muốn giữ vàng, USD, và quần đùi hoa nữa, thì họ đem BÁN để giữ tiền Việt hoặc một cái gì khác họ thích, như bất động sản hay bitcoin”.
RFA có bài: Hỏi ông Lê Minh Hưng – Thống đốc ngân hàng Việt Nam? Bài viết cho rằng, “trong tình trạng ngân sách thâm thủng vì tham nhũng, chi tiêu không kiểm soát, nợ công chất ngất như vậy, tại sao quí vị lại dám đi gom cái ‘không an toàn’ trong nhân dân về thành một ‘khối không an toàn’? Và hơn nữa, lịch sử đã chứng minh, bất kì chế độ nào có ý định gom vàng tích trữ của nhân dân đều cho thấy dấu hiệu suy tàn của nó“.
Tác giả đặt câu hỏi: “Hỏi ông Lê Minh Hưng, liệu ông dám khẳng định là ông giữ chức được tới năm 2020 hay không? Ngay cả cái chức của ông cũng bất ổn, thì ông đừng lên những kế hoạch bất ổn nữa! Bởi nó vô nghĩa!
Họp liên miên, đốt tiền, phủi trách nhiệm
Báo Dân Trí có bài: Họp liên miên, họp trường kỳ, họp vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!Những con số được đưa ra không khỏi gây choáng váng cho người dân nghèo: “Sở Kế hoạch và Đầu tư TP HCM trong 7 tháng đầu năm 2017 phải dự hơn… 2.000 cuộc ‘họp’. Sở Quy hoạch – Kiến trúc TP, từ đầu năm đến tháng 8/2017 ít hơn một chút, có hơn… 1.500 cuộc họp. Đến cấp chính quyền ‘bé bằng cái móng tay’ như cấp phường xã cũng có đến 2 cuộc/ngày“.
Bài viết đặt câu hỏi: “phải thừa nhận không hiểu sao họ lại có thể ‘sáng tác’ ra được nhiều nội dung cho các cuộc họp thế nhỉ? Cũng chả hiểu họp hành thế, các bác có ‘phong bì, phong bao’ hay ‘bổng lộc’ gì không mà liên miên thế? Chịu!” Mơ thôi, chứ đến bao giờ mới “có một hội nghị toàn quốc tìm cách xóa bớt đi những cuộc họp vô bổ, những cuộc họp ‘bình phong’ bởi họp nhiều thế lấy thời gian đâu mà làm việc, rồi còn ‘dân nuôi sao nổi’…“.
Vấn đề cốt lõi được bài viết chỉ ra, rằng “không ít các cuộc họp thành cái ‘bình phong che chắn’. Mỗi khi có một quyết định sai lầm thì xin báo cáo, đây là ý kiến tập thể, đã được thống nhất tại cuộc họp ngày X, tháng Y, năm Z. Tập thể quyết thì tập thể chịu trách nhiệm, mà một khi ‘tập thể chịu”’tức là không ai chịu cả“.
Nguyễn Khắc Thủy, học tập và làm theo …
Nhà báo độc lập J.B Nguyễn Hữu Vinh có bài phiếm luận: Bất công! Tao bị lừa. Việc Nguyễn Khắc Thủy sau khi bị tòa tuyên 3 năm tù về tội ấu dâm, đã dọa tự thiêu và đòi đốt thẻ đảng vì cho rằng ông ta bị oan:
Mày có biết tao đã 51 tuổi đảng, có dư mấy ngày mà chúng nó còn tuyên án tù tao 3 năm. Trong khi có thằng nói ngay giữa Quốc hội là: ‘Tôi còn 3 ngày nữa là tròn 51 năm theo đảng. Đảng phân công thì tôi còn làm chứ không xin xỏ’. Thế rồi người ta đòi nó từ chức, nó cứ lỳ cái mặt ra mà đảng trưởng ngồi dưới mặt tím lại cũng không làm được gì nó. Thế mà tao đã hơn 51 năm tuổi đảng, còn hơn cả nó, lại đang giữ thẻ đảng hẳn hoi, vậy mà nó dám tuyên án tao là bất công“.
Này nhé, còn có thằng khác hôn trẻ con gái ngay giữa thanh thiên bạch nhật, báo chí đưa ầm ầm. Ra nước ngoài, nước Hồi giáo hẳn hoi mà còn cứ bám mấy đứa bé gái hôn… đến mức chủ nhà phải ngăn cản. Báo chí nước ngoài đưa ồn ào và chửi rủa, sao không đưa ra mà xử đi.
– À, thì ra con hiểu rồi.
– Mày hiểu cái gì?
– Bố vừa học tập xuất sắc và nay thì thực hành “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức…” Đúng không?
– Chứ sao. Tổ sư cái bọn nói một đằng, làm một nẻo làm bố mày mắc lừa“.
                         Kết quả hình ảnh cho Trẻ em
Ông Nguyễn Khắc Thủy, đảng viên 51 tuổi đảng, phạm tội hiếp dâm trẻ em, bị xử 3 năm tù. Ảnh: internet
Cũng về việc Nguyễn Khắc Thủy dọa đốt thẻ đảng, Facebooker Trương Quang Thi viết: “Đại bộ phận đảng viên Cộng Sản hiện nay họ chẳng có lý tưởng mẹ gì. Họ chỉ coi nó như một thứ kim bài để tha hồ lộng hành, kiếm chác. Vì thế mà khi nó không còn có tác dụng như ý nữa thì bọn họ sẵn sàng phẹt lên chính cái đảng mà thường ngày bọn họ vẫn làm ra vẻ như là rất tôn sùng”.
Bê bối ở Sơn La
Báo VnExpess có bài: Hai phó giám đốc sở cùng 15 người ở Sơn La bị khởi tố. Ngày 19/11, Công an tỉnh Sơn La quyết định khởi tố 17 bị can liên quan đến công tác đền bù di dân, tái định cư thủy điện Sơn La. Trong số này có ông Trương Tuấn Dũng – Phó giám đốc Sở Tài chính, ông Phan Tiến Diện – Phó giám đốc Sở TN-MT tỉnh, cùng một số cán bộ thuộc các sở ngành khác và cán bộ huyện Mường La.
Được biết, thủy điện Sơn La được khởi công năm 2005, hoàn thành năm 2012, được coi là nhà máy thủy điện lớn nhất Đông Nam Á. Nhà máy có tổng mức đầu tư hơn 60.000 tỷ đồng, trong đó vốn ngân sách gần 17.000 tỷ đồng, chủ yếu phục vụ di dân tái định cư, giao cho các địa phương thực hiện. Còn lại hơn 43.000 tỷ là vốn của Tập đoàn Điện lực Việt Nam chủ yếu để xây dựng nhà máy và giải phóng mặt bằng.
Báo Dân Trí đưa tin: Sơn La họp báo thông tin vụ khởi tố hình sự 17 cán bộ. Đảng ngồi xổm lên luật pháp nên mới có chuyện: “Các trường hợp là Đảng viên bị khởi tố, bắt tạm giam được thực hiện đúng theo quy định của Điều lệ Đảng“.
Báo GTVT có bài: Vụ bắt 15 cán bộ: Trưởng Ban Tuyên giáo Sơn La đề nghị gì? Bà Mai Thu Hương, Trưởng Ban Tuyên giáo tỉnh Sơn La, đề nghị, “các cơ quan báo chí tiếp tục quan tâm, tuyên truyền về các chủ trương, chính sách của Đảng về dự án thủy điện Sơn La và hiệu quả kinh tế – xã hội mà dự án này mang lại trong suốt thời gian qua“, đồng thời “đề nghị cơ báo báo chí tập trung phản ánh những nỗ lực mà cấp ủy, chính quyền, nhân dân các dân tộc tỉnh Sơn La trong thời gian từ năm 2002 đến nay đã góp phần vào kết quả thực hiện dự án thủy điện Sơn La trên địa bàn”, chứ đừng chỉ nói đến những tiêu cực của tỉnh này.
Quan thanh tra Cà Mau bị bắt
Báo NLĐ có bài: Lừa dân, trưởng phòng thanh tra phòng chống tham nhũng bị bắt. Ông Ngô Trường Sơn, Trưởng Phòng Thanh tra phòng chống tham nhũng thuộc Thanh tra tỉnh Cà Mau vừa bị Công an tỉnh này bắt tạm giam ba tháng vì có hành vi “làm giả giấy tờ cơ quan nhà nước”, theo điều 267 Bộ luật Hình sự. Cụ thể, do thấy người dân không đồng tình với kết luận giải quyết khiếu nại tố cáo, ông Sơn đã làm giả công văn gửi Tổng Thanh tra Chính phủ. Tuy nhiên, khi đưa công văn ra để lòe dân, đã bị người dân chụp ảnh được rồi bị xác định là công văn giả.
Vụ rơi máy bay tại Anh
Báo Người Tiêu dùng có bài: Lo lắng về phi công người Việt gặp đại nạn trong vụ máy bay rơi tại Anh. Bài báo dẫn nguồn tin từ Anh, cho biết, một trong bốn nạn nhân tử vong trong vụ trực thăng đâm máy bay trưa 17/11 (giờ London) tại Anh “có thể là phi công Nguyễn Thành Trung – Phó phòng Huấn luyện bay của một công ty dịch vụ bay trực thăng trên địa bàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu“.
Được biết, vụ tai nạn làm ba phi công người Anh và một phi công người Việt tử nạn. Trong chuyến huấn luyện này có ít nhất 2 phi công người Việt Nam tham gia bay tại Anh quốc. Vụ việc càng gây thêm quan ngại khi nơi 2 máy bay cất cánh được xác định là địa điểm dành để huấn luyện bay cho các tân phi công. Hiện Cảnh sát Hoàng gia Anh, cũng như các cơ quan chức năng Việt Nam vẫn chưa chính thức xác nhận thông tin nào về sự cố này.
Như vậy là phép màu đã không xảy ra. Báo NLĐ dẫn nguồn từ Tổng công ty Trực thăng Việt Nam cho biết, Đại uý phi công Nguyễn Thành Trung tử nạn tại Anh do tai nạn máy bay. Được biết, đại uý Nguyễn Thành Trung được đơn này vị cử sang Anh để thực hiện khoá đào tạo trở thành giáo viên bay quân sự. Theo kế hoạch, phi công Nguyễn Thành Trung sẽ kết thúc khoá đào tạo và trở về Việt Nam ngày 20/12/2017.
***

Tin quốc tế

Châu Á
VOA có bài: Quân đội Trung Quốc lập website ‘tố cáo’ quân nhân. Dẫn nguồn từ Reuters, cho biết: Quân đội Trung Quốc hôm 19/11 đã ra mắt một trang web cho công chúng sử dụng để tố cáo các vụ rò rỉ thông tin, tin giả hay các hoạt động trái phép trên mạng của các quân nhân”.
RFI đưa tin: Trung Quốc cho chiến đấu cơ bay gần Đài Loan. Bộ Quốc Phòng Đài Loan ngày 19/11/2017 ra thông cáo, xác nhận một máy bay trinh thám Trung Quốc, chiếc T-154MD, “đã bay qua phía bắc eo biển Miyako, ở phía đông Đài Loan”.
BBC có bài: Tàu khu trục Mỹ bị tàu kéo Nhật va chạm. Dẫn nguồn từ Hải quân Hoa Kỳ, cho biết: “Một chiếc tàu kéo thương mại bị mất động lực và trôi vào tàu khu trục USS Benfold, trong lúc diễn ra việc lai dắt ở vịnh Sagami”. Và rằng “không ai bị thương trên cả hai tàu và một cuộc điều tra đang được tiến hành”.
VOA đưa tin: Nhật: Lính Mỹ gây tai nạn chết người ở Okinawa. Cảnh sát ở Okinawa cho biết, “nạn nhân 61 tuổi đã thiệt mạng khi chiếc xe của ông đâm nhau với chiếc xe tải của binh sĩ Mỹ”. Cảnh sát còn cho biết thêm, cuộc kiểm tra nồng độ cồn trong máu người lính thủy quân lục chiến Mỹ cho thấy, gấp ba lần so với mức quy định.
RFI có bài: Đa số dân Nhật Bản ủng hộ gia tăng áp lực lên Bình Nhưỡng. Theo bản tin của báo Japan Times ngày 18/11/2017, “gần 54% số người được hỏi ủng hộ Nhật Bản và Hoa Kỳ có những biện pháp cứng rắn với Bắc Triều Tiên, so với tỷ lệ 39,4% chọn đàm phán là giải pháp tốt nhất”.
VOA đưa tin: Ông Hun Sen ‘thách’ Mỹ cắt mọi viện trợ cho Campuchia. Dẫn nguồn từ trang Fresh News, trang tin thân chính phủ, ông Hun Sen nói trước các công nhân ngành may, rằng, “việc cắt viện trợ của Mỹ không giết chết chính phủ mà chỉ giết một nhóm người phục vụ cho các chính sách của Mỹ”.
Chính trường Zimbabwe
VOA có bài: Tổng thống 93 tuổi bị khai trừ khỏi đảng ở Zimbabwe. Dẫn nguồn từ Reuters, cho biết: Tổng thống Robert Mugabe hôm 19/11 đã bị khai trừ khỏi đảng cầm quyền ZANU-PF của Zimbabwe, trong một động thái ôn hòa nhằm kết thúc 37 năm cầm quyền của nhà lãnh đạo này sau một cuộc đảo chính quân sự”. Bà Grace Mugabe, vợ ông cũng bị khai trừ khỏi đảng này.
Báo Người Việt đặt câu hỏi: Trung Quốc đứng sau vụ ‘chỉnh lý’ ở Zimbabwe? Bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay, đang có sự nghi ngờ rằng Thượng Tướng Lý Tác Thành (Li Zuocheng), hiện là Tổng Tham mưu trưởng Bộ Tham mưu Liên hợp Quân ủy Trung ương Trung Quốc, là người gặp Tướng Chiwenga trước khi ông tiến hành cuộc chiếm quyền ở Harare và bắt giữ TT Mugabe, đã khuyến khích hành động này.
Tin nước Mỹ
VOA có bài: Tướng Mỹ nói sẽ kháng lệnh tấn công hạt nhân ‘bất hợp pháp’ của Trump. Chỉ huy Bộ Tư lệnh Chiến lược Hoa Kỳ (STRATCOM), phát biểu tại Diễn đàn An ninh Quốc tế Halifax ở Nova Scotia, Canada, rằng “ông sẽ kháng cự Tổng thống Donald Trump nếu ông ra lệnh khai hỏa vũ khí hạt nhân bất hợp pháp”.
Ông Hyten nói: “Và nếu lệnh đó bất hợp pháp, hãy đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi sẽ nói, ‘Ngài Tổng thống, như vậy là bất hợp pháp.’ Và đoán xem ông ấy sẽ làm gì? Ông ấy sẽ nói, ‘Như thế nào mới hợp pháp?’ Và chúng tôi sẽ đưa ra các lựa chọn, với tập hợp những năng lực để ứng phó bất cứ tình huống nào, và cách làm việc là như vậy. Nó không phức tạp“.
Nam Mỹ
RFI đưa tin: Achentina: Tàu ngầm mất tích phát tín hiệu cấp cứu. Bộ Quốc Phòng Argentina ra thông cáo, cho biết, “nhiều căn cứ hải quân của nước này đã bắt được tổng cộng 7 tín hiệu cấp cứu được phát đi từ con tàu gặp nạn. Tuy nhiên, các tín hiệu quá ngắn, chỉ từ 4 đến 36 giây, không cho phép thiết lập liên lạc với con tàu”.
VOA có bài: Mỹ giúp Argentina tìm tàu ngầm mất tích. Hôm 19/11, Mỹ cho biết “sẽ triển khai thêm một máy bay với phi hành đoàn gồm 21 người từ Florida tới khu vực phía nam Đại Tây Dương để giúp Argentina tìm kiếm chiếc tàu ngầm mất tích ARA San Juan do Đức sản xuất”.
Reuters dẫn lời phát ngôn viên của hải quân Argentina, ông Enrique Balbi, nói rằng “việc tìm kiếm 80% khu vực đặt ra ban đầu không phát hiện ra dấu vết của tàu ngầm trên mặt biển, nhưng thủy thủ đoàn có vẫn còn nhiều lương thực và ôxy”.
Trung Đông
RFI có bài: Căng thẳng Ả Rập Xê Út – Liban: Liên Đoàn Ả Rập họp bất thường vì Ả Rập Xê Út cho rằng Iran đang có những hành động tấn công quốc vương này và các nước Ả Rập khác.
RFI có bài: Liban trong trạng thái chờ xem sau khi có thông báo Hariri hồi hương. Tác giả nhận định: “Tất cả mọi người chờ xem ông Saad Hariri, khi hồi hương ngày 22/11, có thay đổi gì hay không so với thời điểm trước ngày 04/11 khi ông bất ngờ tuyên bố từ chức. Liệu ông có tiếp tục chủ trương hòa giải và ôn hòa hay ngược lại, ông sẽ lựa chọn sự đối đầu với lực lượng Hezbollah, theo như đòi hỏi của Ả Rập Xê Út”.
Vatican
RFI đưa tin: Tòa thánh mở điều tra nạn lạm dụng tình dục trẻ em trong Vatican. Dẫn nguồn AFP, cho biết, Vatican ngày 18/11/2017 thông báo mở một cuộc điều tra liên quan đến các vụ xâm hại tình dục bị nghi ngờ xảy ra ngay trong lòng tòa thánh”.
Read more…

Contact us